Khác Một áng phù vân

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
400161187-256-k496972.jpg

Một Áng Phù Vân
Tác giả: TinaIvanov2
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một chút góp nhặt ngôn từ để vẽ lên số phận của những kiếp hồng nhan trong hàng ngàn năm lịch sử



dasu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • Một Kiếp nhớ thương
  • Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
  • Một khúc ca thời Lê
  • Một đời khuynh thành: Lãnh cung bỏ phi - Lãnh Thanh Sam
  • MỘT QUỐC GIA CHẲNG CÒN TÊN GỌI
  • Một Áng Phù Vân
    Hoàng Oanh sổ lồng


    Ánh tà dương đỏ rực hất những tia sáng cuối cùng lên tấm rèm sa màu huyết bồ câu đặc quánh.Hương trầm vẫn nghi ngút,bảng lảng quanh những đốm đèn mờ nhạt.Cạch,sóng nước loang loáng khẽ gợn trong tách trà,làm nhòa đi dung nhan khuynh thành của người thiếu phụ.Nàng cúi đầu rồi lại ngẩng lên,nhìn trân trân qua song cửa,ánh mắt lạc hẳn đi.Rồi như chợt bừng tỉnh,đôi đồng tử đen láy khẽ lóe lên một vệt sáng mờ.Cuối cùng nàng đã có lựa chọn

    Băng qua từng dãy trường lang dài tít tắp,nơi in dấu cả tuổi thơ nàng, Chiêu Thánh khẽ chạm lên từng cột trụ sơn son đỏ chói.Năm lên 6,nàng từng đứng giữa đại điện rộng lớn, được trăm quan lạy quỳ,lần đầu tiên nàng cảm nhận được thứ quyền lực chí cao của bậc thiên tử.Trong một thoáng nàng cứ ngỡ đã nắm được mọi thứ trong tay,thế nhưng tất cả chỉ như cát luồn qua kẽ ngón.

    Nhớ lại thuở ấy, nàng chợt bật cười,cười cho sự ngây thơ ngu dại của mình, cười cho số phận quân cờ thí rẻ mạt.Rốt cuộc, kẻ bị giam trong lồng,ngay cả ước ao tự do cũng là một tội lỗi.Nhưng,nàng nhất định phải sống một lần,ánh nắng đẹp như thế,nàng không muốn từ bỏ nữa.

    Cung Quan Triều,gặp cố nhân,đã 5 năm nàng tránh mặt y ,thiết nghĩ bây giờ cũng nên thẳng thắn đối diện.

    Người trước mắt dung mạo vẫn như xưa,chỉ khác rằng khí chất đã thêm mấy phần uy nghi.

    Y ngồi thẳng tắp,tay vẫn cầm bút lông,án thư ngổn ngang tấu sớ.Nàng quỳ dưới điện, cúi đầu thật thấp, bóng dáng như hòa theo ánh nến.Trong thoáng chốc,Cảnh lại thấy mình của những ngày thơ ấu,những kí ức ấy dần tan biến thành vô số cánh hoa tản mạn lan xuống mặt hồ,chỉ kịp gợn lên vài vệt sóng rồi tan đi không chút dấu vết.Thu lại vẻ đượm buồn nơi đáy mắt, y cất tiếng

    -Thế cuộc,tham vọng,hư danh...tất cả đã khiến chúng ta trở thành thân bất do kỷ -Ánh nến soi tỏ khuôn mặt y,hắt lại bóng tối về phía nàng

    Nàng chỉ lặng thinh, cúi đầu thật thấp như để che đi nỗi nghẹn ngào đang tràn ra khỏi đáy mắt

    -Ta từng nói,sẽ không bao giờ để nàng chịu thiệt thòi.Quân vô hí ngôn, vậy mà ta lại thất hứa

    -Lời nói vu vơ của trẻ nhỏ.Thần đã sớm quên, xin bệ hạ ngày sau đừng nhắc lại để tránh phải đau lòng-Cảnh nhìn nàng phức tạp, một thứ gì lan ra như cố chấp,song nhìn vào đôi mắt trũng sâu ầng ậng nước,lòng chàng chợt tan nát:

    -Thôi được! trẫm chuẩn cho nàng xuất cung-Buông bỏ chấp niệm cuối cùng, chàng quyết định để nàng tự do

    - Thần, tạ bệ hạ ân chuẩn-Nàng dập đầu 3 cái,trút bỏ hết thảy ân oán nghiệt duyên kiếp này.19 năm, mơ hồ như một áng phù vân,cuối cùng, nàng cũng được giải thoát.Nàng chầm chậm lê từng bước chân,bỏ lại sau lưng là nguy nga lầu gác.

    Bỗng một cơn gió thoảng qua,nghe như có tiếng người vọng lại:"Từ biệt thiên thu đoạn,nhất lộ bất tương phùng" Nàng mỉm cười,lệ đã tràn nơi khóe mắt.Một câu đáp lại,rất khẽ:"Hồi mâu vân thủy cách,nhất mộng lạc vô tung"

    Hoàng oanh cuối cùng cũng thoát khỏi chiếc lồng son ấy....Mộng cũ đã thành
     
    Back
    Top Dưới