Khác Moon Lovers ( Người tình ánh trăng )

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
88318308-256-k469677.jpg

Moon Lovers ( Người Tình Ánh Trăng )
Tác giả: 567mymy
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện về bộ phim mình yêu thích



moon​
 
Related threads
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Caesar Đại Đế (Dịch theo vở kịch Julius Caesar)
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • Civil War(Nội chiến)
  • Dòng chính nữ tao nhã (xuyên)
  • [Moonsun] Eclipse
  • Moon Lovers ( Người Tình Ánh Trăng )
    Chương 1: Tráo đổi thân xác


    Năm 2016

    Khách du lịch tại cầu HaeKi không khỏi ngạc nhiên trước người con gái tầm 26, 27 tuổi với khuôn mặt xinh xắn nhưng phảng phất là sự đau khổ không tên ngồi trên cầu .

    Nay là ngày gia đình, nhà nào cũng có vợ chồng con cái đi chơi với nhau tự dưng lại xuất hiện một cô gái đi một mình.

    Hỏi chuyện thì hầu hết người dân Busan đã quá quen mắt với cô gái trẻ này rồi, ít ra cô ta cũng ăn nhờ ở đậu tại đây gần tầm một tháng rồi.

    Go Ha Jin vừa ngồi vừa nốc chai rượu Soju vừa cảm thấy số mình y như bị ngược đãi trong phim truyền hình dài tập.

    Bị bạn trai lừa tình và giả dối cướp đi người bạn Chae Ha của mình lại bị bòn hết tiền cô để cô gánh nợ.

    Cuộc đời cô không còn gì thê thảm hơn lúc này, giờ thì sống sao đây.

    Cô cứ ngồi uống liên tục đến khi xuất hiện một người đàn ông, trông ông ta mới ngoài 40 nhưng bộ dạng như kiểu người ăn xin mùi hôi rích từ bộ quần áo rách tươm...

    - Này, chú.

    Chú có biết con người tại sao phải sống không.

    Lí do gì mà người ta phản bội mà tôi cũng không hiểu, không muốn hiểu nữa...haizzz...Chú muốn uống không ?

    Ha Jin ném chai sochu còn uống dở đưa cho người đàn ông đó.

    Ông ta nhận chai rượu tu ừng ực không nói câu gì với cô, như bị mê sảng cô nói nhảm với người đàn ông:

    - Ước gì một phát tôi có thể chết đi nhỉ, giờ tay trắng tôi cũng chẳng còn gì hết.

    Tự nhiên nghĩ đến điều này cô có chút tủi thân, mắt đỏ nhoè từ bao giờ.

    Hai người xa lạ chả biết nhau giờ ngồi im tựa như thời gian bây giờ chỉ đứng im không nhúc nhích nổi một phút.

    Khoảng thời gian yên tĩnh đó phút chốc bị người đàn ông rách rưới đó cất giọng:

    - Cô gái trẻ, cô muốn chết thì làm sao cô nghĩ có thể chết được ngay chứ?

    Chưa phải lúc này đâu cô gái à.

    Ha Jin thoáng chút mơ hồ, nhíu mày nhìn người đàn ông kì lạ kia.

    Ông ta vẫn ung dung uống rượu mặt bình thản vô cùng, ông ta muốn nói điều gì với cô vậy ?

    Cái gì mà không thể bây giờ, rút cục não chả thông cô ậm ừ đáp lại :

    - Phải.

    Sông HaeKi bây giờ đã khá nhiều người tụ tập lại rồi, còn có nhiều đứa trẻ nữa.

    Bỗng có một cậu bé ra cầu sát mé sông lượm cái gì đó bất ngờ bị té xuống sông.

    - Oa, hức...cứu..cứu

    Ha Jin nhanh chóng thấy tình huống ấy, cô hơi hốt hoảng nhưng rồi nghĩ thầm : "Ở đây có nhiều người, chắc là mọi người sẽ nhìn thấy thôi, đúng vậy".

    Thế nhưng cô nhìn xung quanh mọi người ai ai cũng nói chuyện cười đùa mà cậu bé kia hình như cũng không ổn.

    Khẽ nghiến răng :"Trời ạ!" cô lập tức chạy ra giữa cầu nhảy ùm xuống sông, bơi ra chỗ cậu bé.

    Đứa trẻ này ngụp lên ngụp xuống la lên :

    - Appa, umma cứu con...

    Một người đàn ông ngồi trên thuyền nghe thấy tiếng con mình, vội thu tầm mắt hướng xuống sông hốt hoảng gào to:

    - Seol Dae đợi bố..

    Nói xong ông ta vội chèo thuyền ra chỗ cậu bé, Ha Jin túm được người cậu bé nhấc lên cho ông bố nhưng hình như cô thấy mình sắp không ổn rồi.

    Cho cậu bé ngồi thuyền xong, người bố giơ tay đưa cô:

    - Cô cũng lên thuyền đi.

    Ha Jin định đưa tay ra với tay người đàn ông đó thì đột nhiên bầu trời xuất hiện nhật thực.

    Lúc này cả khoảng trời đen sì bao kín cả con sông, dù Ha Jin biết bơi nhưng sức cô đã mệt lắm rồi dần dần bị đuối ngụp dần xuống đáy sông.

    Trong khoảng nước mờ ảo sâu dần, Ha Jin nghĩ :" Mình chết rồi, phải mình đã chết rồi".

    Lúc này cả thân hình cô mất hút theo làn nước , có một bóng người khác chạm vào cô sau đó 2 người biến mất dần trong nước.

    Lúc này ở trên cầu bầu trời lại trong trở lại, mọi người sau khi hốt hoảng vội bình tĩnh thu dọn đồ đạc trở về nhà.

    Riêng chỉ có một người đàn ông rách rưới ngẩng lên trời nhìn thoáng miệng cười:

    - Số trời đã định rồi, định mệnh lại bắt đầu rồi.

    Chưa đến lúc chết được đâu.

    Ánh sáng mặt trời lại sáng hơn, tia sáng chiếu hẳn chỗ Ha Jin ngập lội.

    Việc có người mất tích bí mật như thế liệu liên quan gì việc thời thế sắp thay đổi hay không hoặc ông trời đang muốn báo ứng việc gì đó trong tương lai.

    Tất cả chỉ là một ẩn số mơ hồ, có muốn giải đáp được hay không thì tùy thuộc vào duyên số cô gái tên Ha Jin đó mà thôi.

    Người đàn ông rách nát cười thầm một tiếng, chép miệng rồi quay lưng ra về theo mọi người :

    - Nhân sinh con người quả như một trò đùa bất biến mà hữu biến.
     
    Moon Lovers ( Người Tình Ánh Trăng )
    Chương 2: Đụng đột


    Tại Cao Ly năm 940

    Ở trong phòng tắm dành cho hoàng thất, xung quanh là cung nhà lộng lẫy, trang trí đẹp mắt.

    Ở giữa là cầu thang đi lên các phòng nghỉ ngơi, uống trà dành cho hoàng đế , vương phi, công chúa và các hoàng tử.

    Bàn ghế vật dụng tinh xảo khỏi phải nói mặc dù con sơ sài nhưng với một đất nước lúc bấy giờ hùng mạnh quả là tốt lắm rồi.

    Các nữ nhân cung hầu các hoàng tử vội vàng đi ra đi vào, người cầm giỏ hoa, người cầm khăn lụa, sáp thơm, kẻ bưng trà, bánh ngọt ...đều được sắp sẵn chờ 6 vị hoàng tử đến ngự.

    Hạ vị trên bộ bàn ghế phiến hoạ là một chàng trai to cao, cân đối và đặc biệt là rầt đẹp.

    Đó chính là vị Tam hoàng tử Wang Yo, con trai cả của vương phi Yang ( ta không nhớ tên bả ).

    Với tài năng võ nghệ đầy mình, lại được vương phi che chở nên hắn quyết tâm xây dựng âm mưu giành ngai vàng.

    Tất nhiên là vẫn đang đợi thời cơ đến mà thôi.

    - Tam hyung, làm gì mà nghĩ ngợi thế.

    Vâng, âm thanh vừa rồi cất ra từ vị hoàng thất vô cùng nho nhã lại điển trai.

    Đó chính là Bát hoàng tử Wang Wook , một chàng tai văn võ song toàn tài năng đầy một thân con trai của vương phi Hwang Bo.

    Vị hoàng tử này còn một cô em gái tên là Yeon Hee, tính tình chả ra sao.

    Cô nàng từng thích một vị hoàng tử nào đó.

    Wang Yo nhấp một ngụm trà thơm, khẽ lấy lại nụ cười nhạt :

    - Chả sao cả, mà ta nghe phụ vương sắp truyền vị cho thế tử.

    Các đệ biết gì chưa ?

    - Uhm quả là đệ có nghe từ tên chiêm tinh gì đó nói qua.

    Chà, xem ra ngày tháng tốt đẹp cũng gần hết rồi - Một vị hoàng tử khác lên tiếng, anh ta đang ngâm chân ở hồ.

    Anh ta chính là em ruột của Wang Yo tên là Wang Jung vị hoàng tử thứ mười bốn của nhà vua.

    - Ồ, đệ có nghe tin gì về Tứ ca không ?

    - Một vị hoàng tử khác có nét mặt trẻ con ngâm mình ở bồn tắm lém lỉnh hỏi lại hoàng đệ của mình.

    Đó là con trai của vị phi họ Eum ( ta bịa :v ) tự Wang Eun là vị hoàng tử thứ 10.

    Ngồi bên cạnh vị này là chàng trai có chút nét thư sinh mỉm cười khe khẽ :

    - Hyung thật sự biết hyung ấy à.

    Đệ nghe nói cứ 3 năm hyung ấy lại trở về một lần.

    Cũng chưa từng gặp hyung ấy lần nào nữa ?

    - Baek Ah đệ không biết hả ?

    Tứ ca chúng ta làm con nuôi nhà Ryu gia ( ta không nhớ tên, bịa nốt ) tính tình hung tợn khó gần lắm.

    Nghe đồn trên mặt hyung ấy có vết thẹo dài ở mắt đó, nhìn vào ai cũng kinh hãi mà.

    Wang Jung nghe đến đó cũng tò mò :

    - Đệ cũng chưa gặp Tứ ca lần nào cả.

    Wang Eun bĩu môi nhìn cậu em lắc đầu :

    - Ai biết chứ, nghe đồn hyung ấy cũng sắp về cung rồi.

    - Các ngươi im hết cả đi.

    Hắn không phải là loại người có thể đối phó được đâu.

    Tất nhiên là với ngôi vị hắn cũng không hứng thú.

    Tất cả cùng im re vì giọng nói đầy giận dữ của Wang Yo.

    Hắn biết thừa đứa em trai ruột của hắn Wang So bị mẫu thân mình ghẻ lạnh, cho làm con nuôi nhà Ryu để đổi lấy phần mảnh đất hưng thịnh.

    Nó không có lỗi nhưng nếu sự căm hận của nó dành cho mẫu hậu lớn thì gây rắc rối cho chính hắn.

    Nhưng với cái mặt hiện giờ của nó...thì có lẽ không nên nghĩ nhiều làm gì.

    Không khí gượng gạo một hồi thì có giọng hắng :

    - E..hèm...ta nghĩ chúng ta nên thi xem ai bơi xa đi, Thập tứ đệ - Vâng, chính là vị Thập hoàng tử lên tiếng

    Vị hoàng tử ngồi ở cầu thang cười rõ to vào mặt hoàng đệ của mình :

    - Nhớ kẻo chìm xuống thì không ai giúp hai đệ được đâu đ ấy..haha...

    - Cửu ca chỉ giỏi cái miệng, được chúng ta cùng thi nào Thập ca !!!

    Hai tên hoàng tử trẻ con này, bỏ qua ánh nhìn khinh bỉ của 4 vị hoàng tử còn lại lập tức cởi áo lót, nhảy xuống hồ đùa giỡn nhau.

    Đang nháo nhào thì Wang Eun đạp chân của Wang Jung bơi ra xa ngoài hồ, miệng không ngừng kêu :

    -"Xem đệ thua ta rồi này...Á...á..."

    Một tiếng cộp rõ đau vào trán vị Thập hoàng tử làm anh ta bật ngửa người về sau, suýt thì húp phải nước tắm.

    Một cô gái nhỏ nhắn bật dậy, vẩy hết nước lung tung hít hà thở dốc rồi đứng chết lặng ngó quanh.

    Trong khi đó Wang Eun nhăn nhó đau đớn, thấy đứa con gái làm mình ngã thì tức giận hét lên :

    - Này, ai cho phép ngươi ở chỗ các hoàng tử tắm hả ???

    Đau chết đi được ý.

    Mấy vị hoàng tử nghe tiếng hét của Wang Eun thì cũng chạy ra xem.

    Ai cũng hết sức bất ngờ, tại sao lại có con gái ở hồ tắm của hoàng thất thế này.

    Chỉ có Bát hoàng tử Wang Wook là giật mình nói nhỏ : "Hae..Soo"

    -Hả,...tôi á...tôi - Ha Jin thốt ú ớ vì cô nàng còn đang sốc.

    - Không phải ngươi thì ai ở đây ?

    Nói, mục đích ngươi đến đây là gì ?

    - Cửu hoàng tử Wang Won giọng đanh lại, thêm vào đó là ánh mắt ngờ vực của Wang Yo.

    - Các..các anh đang đóng phim hả ?

    Xin lỗi, tôi nhầm chỗ mà sao không thấy máy quay, đạo diễn..bla đâu vậy ?

    Ha Jin từ lúc tỉnh ra, nhìn kĩ lắm rồi mà chả thấy một ma người hiện đại nào cả.

    Hơ...nhìn lại thấy mấy tên con trai đó thật hung dữ nha, trang phục ở đây kỳ quá.

    Sau đó Ha Jin mới nhìn lại mình, không thể ngờ cô đang mặc cái thứ quỷ quái gì đó.

    Chả lẽ...mình xuyên về quá khứ rồi...hơ...hơ..

    "Tiểu thư...tiểu thư...lại đây mau" Hình như có người gọi thì phải, Ha Jin đưa mắt dáo dác tìm người gọi trong khi các cặp mắt kia tò mò nhìn về hướng cô.

    ----------------------++++------------------------ Mình vướng 2 kì thi thử thành ra không viết truyện được, mianhae. 😢

    Cũng sắp thi tốt nghiệp rồi, mình sẽ tạm dừng viết truyện.
     
    Back
    Top Dưới