Ngôn Tình Mộng Ước

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mộng Ước
Chương 40: 40: Vậy Cậu Tính Để Hắn Ta Mạo Danh Vậy Sao


Mưa còn đang rơi, ngoài cửa sổ vang lên tiếng tí tách, nhưng Hướng Ca hoàn toàn không nghe thấy.

Trong đầu cô chỉ vang lên giọng nói của Sở Vân Kiêu : “ Chúc cô gáio Hướng ngủ ngon.

”Giống như có một thứ gì đó chạm nhẹ vào trái tim Hướng Ca, chạm tới chỗ trọng yếu nhất.

Hướng Ca bất động một lát, không tự chủ mà trả lời: “ Ngủ ngon.

”Cô nhìn Sở Vân Kiêu đang nhếch miệng cười cười: “ Ngủ ngon.

”Sau khi cuộc gọi video két thúc, Hướng Ca có chút ngây ngốc.

Cô ở trên mặt nhéo một cái, a đau, đây không phải là mơ.

Đêm khuya gọi video cùng nhau làm việc, cảm giác thật là kì diệu.

Nhưng có lẽ Sở Vân Kiêu không có ý gì khác, chắc chỉ là thuần túy muốn có người cùng làm việc chung mà thôi.

Hướng Ca lắc đầu đóng máy tính lại, lúc này cô thấy mệt mỏi, không suy nghĩ nhiều nữa, nằm xuống ngủ.

Giai đoạn tốt nghiệp rất là bận rộn, ở ký túc xá đã có hai người tìm được đơn vị thực tập, bắt đầu dọn ra ngoài.

Tiểu Thu cũng đã đậu phỏng vấn, đang chuẩn bị dọn đi.

Lúc trước, ký túc xá náo nhiệt bao nhiêu thì bây giờ càng thêm an tĩnh bất nhiêu, Hướng Ca có chút luyến tiếc.

Tiểu Thu đang thu dọn đồ đạc ngẩng lên hỏi Hướng Ca: “Cậu không nhận được tin tức phỏng vấn nào sao? Công ty bạn của ba mình đang tuyển người, cậu có muốn mình hỏi thăm một chút không?”Hướng Ca nhìn hộp thư không có một thông báo nào, uống một ngụm cà phê đen: “Chờ một chút, hôm qua mình có nộp hồ sơ vào mấy công ty, chắc hai ngày sau sẽ có hồi đáp.

”Tiểu Thu dừng lại động tác đang làm: “Lúc trước, cậu cũng nói vậy, có thấy kết quả đâu?”Kết quả đến bây giờ Hướng Ca chưa nhận được hồi đáp nào.

Điều này khiến cô cảm thấy rất kỳ quái, Hướng Ca là sinh viên ưu tú của trường, tốt nghiệp hệ xuất sắc, theo lý là các công ty phải tranh nhau tuyển dụng mới đúng.

Nhưng có mấy người nộp cùng công ty với Hướng Ca đã được tuyển dụng, chỉ có Hướng Ca là chưa nhận được câu trả lời.

“Cậu đã viết hết kinh nghiệm làm part-time vào CV chưa?” Tiểu Thu đi tới xem CV của Hướng Ca, thử kiểm tra xem có vấn đề ở chỗ nào không.

Trong thời gian đi học, cô đã viết được không ít phương án kế hoạch cho các trò chơi nhỏ, hơn nữa còn nhận được sự hưởng ứng của mọi người, những thứ này trong phỏng vấn đều hữu dụng.

Hướng Ca cũng cảm thấy nghi ngờ, khi nghe Tiểu Thu hỏi, cô bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, con người khẽ co lại.

Đúng rồi, lúc cô viết phương án trò chơi đều bị Sở Hạ Phàm mạo danh sử dụng, ngay cả chữ ký đều không phải của cô.

Mà cô đem những công việc này viết vào CV, những công ty kia nhìn liền cho rằng cô đang nói dối, hơn nữa là kiểu nói dối lộ liễu nhất.

Với tình huống này, có công ty tuyển cô mới là lạ.

Hướng Ca hít thở sâu để áp xuống ý định đánh Sở Hạ Phàm một trận, đem những kinh nghiệm đó xóa hết đi.

Tiểu Thu trợn mắt há hốc miệng: “Cậu làm gì thế?”Nhìn chỗ kinh nghiệm trống không, tâm trạng Hướng Ca bình tĩnh hơn một chút.

Tuy rằng trước kia phương án cô đưa ra đều bị Sở Hạ Phàm mạo danh dùng, nhưng nội dung là cô nghiêm túc làm, cô có thực lực.

Bắt đầu lại một lần nữa, cô cũng sẽ không ở thế yếu.

Xóa hết những kinh nghiệm này, liền tính là hoàn toàn cùng trước kia không có quan hệ gì.

Có điều cô không thể để m chuyện bị mạo danh, rồi sẽ có ngày cô bắt Sở Hạ phàm trả lại tất cả.

“Bắt đầu lại từ đầu thôi.

” Hướng Ca kể lại cho Tiểu Thu từ đầu tới cuối câu chuyện.

Tiểu Thu nghe xong liền hùng hổ xắn tay áp: “Thằng khốn này! Mình dẫn cậu đi lấy lại công bằng.

”Hướng Ca nhanh chóng giữ chặt tay cô ấy lại, bất đắc dĩ nói: “Hiện tại chúng ta đi mọi người sẽ coi mình làm loạn lên vô cớ gây sự, nói không chừng còn sẽ bị trả đũa.

”Lời nói của cô làm Tiểu Thu dừng lại động tác, không cam lòng nói: “Vậy cậu tính để hắn ta mạo danh như vậy sao?”Hướng Ca lưu lại CV vừa sửa rồi gửi mail cho một số công ty khác, cô đặt cằm lên tay, chậm rì rì npso: “Sớm muộn gì hắn cũng bị lật tẩy, mình hiện tại chỉ muốn kiếm tiền, vấn đề này về sau lại nói.

”Tiểu Thu hiểu tình cảnh trước mắt của Hướng Ca, đau lòng mà xoa đầu cô.

“Người ưu tú như cậu, khẳng định sẽ có công ty tốt đến tìm thôi.

” Tiểu Thu an ủi nói.

Vừa dứt lời, Hướng Ca liền nhận được tin nhắn của HR (Chuyên viên, nv tuyển dụng).

.
 
Mộng Ước
Chương 41: 41: Hay Để Mình Thử Xem


Ánh mắt của hai người đồng loạt bừng sáng lên, ngửng cổ lên nhìn xem người kia hỏi những gì.

Chuyên viên tuyển dụng hỏi Hướng Ca một số câu hỏi phỏng vấn đơn giản, Hướng Ca lần lượt trả lời từng câu rất lưu loát.

Câu hỏi cuối cùng là khi nào có thể đến công ty làm việc, Hướng Ca thì không nghĩ nghợi gì mà trả lời: "Bất cứ lúc nào.

"Kết quả trả lời xong, phía bên công ty lại không hồi âm nữa.

Hai người nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu, hai con mắt cũng sắp rớt ra ngoài nhưng vẫn không nhìn thấy tin nhắn mới.

Đôi mắt sáng nghời của Hướng Ca dần dần tối lại, khóe miệng khẽ giật lên, tự mình pha trò: "Chắc là máy tính của người ta tự nhiên bị hư mất rồi.

"Tiểu Thu thở dài một hơi, cô ấy không được lạc quan giống như Hướng Ca.

"Hướng Ca, hay cậu đến công ty của bạn ba mình thử xem sao?"Hướng Ca thu hồi ánh mắt đang nhìn màn hình, khóe mắt vô tình lướt qua tên của công ty đối phương.

Vân Dật inter entertainment.

Cái tên này khá quen mắt, nhưng nhất thời cô không nhớ ra là mình đã từng nhìn thấy ở đâu rồi.

Có điều cuộc phỏng vấn này chắc đã thất bại, cho dù nhớ ra đây là công ty nào thì cũng vô dụng.

"Hay là để mình thử xem?" Hướng Ca bắt đầu dao động/Tiểu Thu lập tức lật tung danh bạ điện thoạt của mình lên để tìm.

Hướng Ca ngồi xem điện thoại, nhân tiện hỏi chuyện môi giới nhà đất.

Tuy hiện tại không thể lấy lại được tài sản mà ông ngoại để lại, nhưng cô vẫn còn một căn nhà đứng tên của mình.

Chỉ là căn nhà này nằm ở vùng ngoại ô nên không dễ bán lắm, cho đến bây giờ vẫn không thể bán ra được.

Tuy số tiền này cũng như muối bỏ bể, nhưng ít nhất nó có thể giúp cô cầm cự được một thời gian.

Bên môi giới cho biết hiện tại có khách hàng thích căn nhà này nhưng chê giá bán quá đắt, hỏi có thể giảm thêm một chút nữa không.

Hướng Ca cụp mắt nghĩ thầm, cô đã giảm xuống tới mức giá thấp nhất rồi, nào ngờ đâu vẫn còn có người chê đắt.

.
 
Mộng Ước
Chương 42: 42: Xem Ra Có Mối Quan Hệ Không Đơn Giản


Cô biết chắc chắn rằng Hướng Hưng Tài đã nhúng tay vào việc này, ông ta không muốn cô bán căn nhà này đi.

Cô trả lời với người môi giới rằng giá của căn nhà không thể giảm xuống được nữa, cứ tiếp tục chờ xem có người nào khác muốn mua hay không.

Bàn xong chuyện này, Tiểu Thu cũng gọi điện thoại cho ba của cô ấy xong.

Tiểu Thu nói: "Ba mình đang bận chút chuyện, lát nữa mình sẽ gọi điện thoại cho ông ấy".

"Ừ, mình không vội, cậu cứ từ từ.

" Hướng Ca tắt máy tính, đứng dậy đi rửa cốc.

Cô vừa mở vòi nước thì nghe thấy tiếng của tiểu Thu vọng ra: "Tiểu Ca, cậu có điện thoại này.

""Mình biết rôgi.

" Hướng Ca đáp lại một tiếng, sau đó ung dung rửa cốc xong xuôi mới đi vào.

Vừa đi vào vừa hỏi: "Ai vậy?"Tiểu Thu khoanh tay trước ngực, nhướng mày đầy mờ ám nói với cô: "Vân"Nghe thấy cái tên này, trái tim Hướng Ca đập thình thịch liên hồi.

Vô thức l**m môi dưới, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh đáp lại: "Ờ"Tiểu Thu chớp mắt: "Tên ghi chú chỉ có một chữ, xem ra cậu có quan hệ với người này không đơn giản nhỉ?"Vành tai Hướng Ca chợt đỏ ửng lên nhàn nhạt, ngoài miệng tỏ ra không yếu thế: "Tên Wechat của người ta vốn chỉ có một chữ.

"Cô cầm vội điện thoại trên bàn lên: "Tớ không nói chuyện với cậu nữa, người ta còn đang chờ mình nghe điện thoại kìa!"Nói xong, dưới ánh mắt thúc dục xen lẫn sự mờ ám của Tiểu thu, cô bối rối chạy ra ban công ở bên ngoài, còn không quên đóng cửa ính lại, cứ như sợ bị ai đó nghe thấy điều gì.

"Cô giáo Hướng.

" Giọng nói trầm thấp xen lẫn chút lười biếng của Sở Vân Kiêu truyền ra từ điện thoại, đâu đó còn ẩn chứa ý cười nhàn nhạt.

Hướng Ca nghĩ đến câu nói "Chúc ngủ ngon cô giáo Hướng" của Sở Vân Kiêu đêm đó, bỏng nhiên mặt mũi nóng bừng lên.

Cô cúi đầu nghịch chậu cây ở trên ban công: "Đại lão>"Cô gọi hai tiếng đại lão này ngày càng thuần thục, không còn thấy ngại ngùng như lúc ban đầu.

Sở Vân Kiêu nnghe cô gọi như vậy cũng không tệ, vẫn đang trong quá trình tiếp nhận.

.
 
Mộng Ước
Chương 43: 43: Trúng Tuyển Vào Vân Dật


"Tôi gọi để thông báo với cô rằng cô đã được Vân Dật tuyển dụng vào công ty, sáng thứ hai tuần sau mời cô đến công ty báo cáo, lát nữa tôi sẽ gửi địa chỉ công ty sang cho cô.

"Một giây trước Hướng Ca còn đang nghĩ mình không thể tìm được việc làm trong thời gian ngắn như vậy, vừa hay có thể ở lại ký túc xá chăm sóc cho những chậu hoa này, một giây sau lại nghe Sở Vân Kiêu nghiêm giọng báo tin mình được tuyển dụng.

Cô nhớ ra rồi! Lần trước đến trả chăn và khăn tay cho anh ấy đã nhìn thấy tên công ty của Sở Vân Kiêu, gọi là Vân Dật Inter Entertainment.

Thấy Hướng Ca chậm chạp không đáp, Sở Vân Kiêu trầm giọng hỏi: "Có vấn đề gì sao ?""Không hài lòng với mức lương của công ty? Hay là không thích thời gian đi làm?" Anh hỏi liền lúc ba câu.

"Hài lòng hài lòng.

" Hưởng Ca vội vàng trả lời.

Từ phúc lợi đãi ngộ cho đến các phương diện làm việc, các công ty dưới quyền quản lý của nhà họ Sở đều dẫn đầu, nhiều người tranh giành đến sứt đầu mẻ trán cũng chưa chắc đã vào được.

Huống chi là tổng giám đốc đích thân gọi điện báo tin, cô còn không hài lòng cái gì nữa chứ?Cô sợ mình quá kích động sẽ làm chậu hoa rơi xuống dưới, vội vàng đẩy chậu hoa ra xa, còn mình hồi hộp đi đi lại lại ngoài ban công.

"Vừa nãy HR ở công ty của anh có liên hệ với tôi, nhưng sau đó không thấy họ trả lời, tôi còn tưởng mình trượt phỏng vấn rồi.

"Đầu dây bên kia trầm mặc một giây, đối với Hướng Ca mà nói, một giây này dài đằng đẳng.

Sau đó cô nghe Sở Vân Kiêu giải thích: "Máy tính của công ty tự nhiên bị hỏng giữa chừng.

""Vừa hay tôi có phương thức liên lạc của cô nên đã thông báo cho cô hộ anh ta.

""Hỏng rồi sao?""Ừ.

"Hướng Ca: "! ! ! "Miệng của cô vừa được khai quang à? Nói nhảm cho vui mà cũng thành thật.

"Thứ hai tuần tới đi làm, không có vấn đề gì chứ?" Sở Vân Kiêu lại hỏi thêm lần nữa.

"Không có vấn đề, không có vấn đề!" Hướng Ca vội vàng đáp lời.

.
 
Mộng Ước
Chương 44: 44: Đùa Giỡn Lưu Manh


Kể cả anh có bảo cô đến làm thủ tục nhậm chức ngay bây giờ thì cô cũng không có vấn đề gì hết.

Sở Vân Kiêu bật cười: "Hẹn gặp lại vào thứ Hai.

"Hướng Ca nhếch môi: "Hẹn gặp lại vào thứ Hai.

"Trong phòng làm việc, giám đốc nhân sự thấy Sở Vân Kiêu gọi điện thoại xong đi ra thì dè dặt đưa mắt nhìn anh.

"Sở tổng, tôi có thể đi được chưa?"Thành thật mà nói, không phải ai cũng có thể ở lại phòng làm việc của tổng giám đốc.

Giám đốc nhân sự đứng ở đây hơn mười phút mà cảm giác cứ như trải qua cả một thập kỷ.

Thời gian quá dài, quá giày vò.

Anh ta sắp sụp đổ đến nơi rồi.

Sở Vân Kiêu giương mắt nhìn anh ta, nét mặt hoàn toàn trái ngược với vẻ ôn hòa lúc nói chuyện điện thoại, ánh mắt còn mang theo hơi lạnh lùng nhìn nhân viên của mình mà trả lời.

"Ừ.

" Sở Vân Kiêu gật đầu.

Giám đốc nhân sự như trút được gánh nặng, bờ vai thẳng tắp lập tức sụp xuống, sau đó vội vàng lao ra khỏi phòng làm việc, đầu cũng không thèm ngoảnh lại.

Anh ta vô tình gặp được Giang Khâm ở bên ngoài, không nhịn được kêu ca mấy câu: "Nếu tổng giám đốc đã quyết định tuyển Hướng Ca vào làm, còn tự mình gọi điện thông báo thì tại sao còn bắt tôi nói chuyện với cô ấy?"Trọng điểm là nói xong lại không cho anh ta gửi tin nhắn trả lời, không phải đùa giỡn kiểu lưu manh thì là gì?Còn nói cái gì máy tính tự nhiên bị hỏng nữa chứ, đến học sinh tiểu học cũng không tin cái lý do nhảm nhí này.

Nghe giám đốc nhân sự than vãn xong, Giang Khâm nở nụ cười đầy ý tứ sâu xa, sau đó ghé vào tai anh ta nói thầm: "Tổng giám đốc bảo anh làm gì thì cứ làm y như thế, đừng hỏi nhiều.

"Đợi khi nào có phu nhân tổng giám đốc thì anh chính là công thần.

Giám đốc nhân sự hiểu mà như không hiểu, chậm chạp gật đầu: "Có lý.

""Quay về chuẩn bị công tác nghênh đón nhân viên mới đi, nhất định phải khiến cô ấy cảm thấy Vân Dật là một gia đình ấm áp.

" Giang Khâm vỗ vai giám đốc.

.
 
Mộng Ước
Chương 45: 45: Nếu Anh Mở Lời Nhất Định Hướng Ca Sẽ Chọn Anh


Giám đốc nhân sự đã đọc qua CV của Hướng Ca, biết năng lực của Hướng Ca không tệ, bản thân anh ta cũng rất mong chờ sự xuất hiện của nhân viên mới này.

Anh ta trịnh trọng đáp: "Không thành vấn đề.

" Sau đó hào hứng chạy về phòng làm việc của mình để chuẩn bị.

Sau khi anh ta rời đi, Giang Khâm thu lại ý cười trên mặt, đầy cửa phòng làm việc tổng giám đốc ra.

"Sở tổng.

" Giang Khâm đặt tư liệu lên bàn, bên trong là tất cả thông tin có liên quan đến Hướng Ca.

Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Hưởng Ca, trên mặt Giang Khâm lộ ra vẻ không đành lòng: "Không ngờ người nhà cô ấy lại trơ trẽn đến vậy, Hướng Hưng Tài lợi dụng bà ngoại để uy h**p cô ấy.

Vì cứu bà ngoại, Hướng Ca không thể không tìm người kết hôn.

"Chẳng trách Sở Hạ Phàm lại tự tin như thế, một mực cho rằng Hướng Ca sẽ quay lại với anh ta.

Dựa theo những tình huống hiện tại, đúng là Hướng Ca chỉ có thể lựa chọn Sở Hạ Phàm.

Sở Vân Kiêu nghe Giang Khâm trình bày xong, sắc mặt trầm hẳn xuống, trong mắt đều là tàn nhẫn.

Áp suất không khí trong phòng làm việc thấp đến đáng sợ, ngay cả Giang Khâm cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ không may sẽ biến mình thành bia đỡ đạn.

"Nếu anh mở lời, nhất định Hướng Ca sẽ chọn anh.

" Giang Khâm đưa ra lời đề nghị.

So với Sở Hạ Phàm, Sở Vân Kiêu mới là sự lựa chọn tốt nhất.

Dù sao, tình cảm Sở tổng dành cho Hướng Ca cũng là thật lòng.

Sắc mặt Sở Vân Kiêu thâm trầm, ngón tay lỡ đãng sờ lần cây bút như đang mải cân nhắc điều gì đó.

Ngay khi Giang Khâm cho rằng Sở Vân Kiêu sẽ lựa chọn đáp thì bỗng nhiên anh lên tiếng.

"Tôi cần tìm cách khác.

" Anh nói rồi bỏ cây bút trên tay xuống.

Giang Khâm sững cả người, lát sau mới hiểu được ý của Sở Vân Kiêu.

Anh không muốn thừa dịp người khác gặp nguy hiểm để chiếm hời, nhưng cũng không muốn trơ mắt nhìn Hướng Ca gặp khó khăn, vì vậy anh muốn thông qua một cách khác để giúp Hướng Ca lấy được tiền.

Giang Khâm củi đầu lật nhanh qua mấy trang tư liệu: "Có thì đúng là có, có điều! ".
 
Mộng Ước
Chương 46: 46: Âm Thầm Giúp Đỡ Cô


"Nói.

" Sở Vân Kiêu mặt mày nghiêm túc nói.

"Cô ấy có một căn nhà đang rao bán gấp, nhưng căn nhà này ở vùng ngoại ô nên ngay cả khi bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền.

" Giang Khâm bình tĩnh phân tích.

Đối với những người bình thường, số tiền này là rất nhiều.

Nhưng bệnh viện là nơi đốt tiền, tình hình của bà ngoại Hướng Ca lại không khả quan, số tiền này căn bản không đủ dùng.

Sở Vân Kiêu gật đầu, lật tìm gì đó trong danh bạ rồi thản nhiên nói: "Liên hệ với người môi giới, nói là có người muốn mua căn nhà này.

""Đã hiểu!" Giang Khâm nhìn Sở Vân Kiêu với ánh mắt tràn ngập vẻ sùng bái.

Người có tiền có khác, bảo vệ vợ cũng nhanh gọn đơn giản đến vậy.

Sau khi Giang Khâm rời đi, Sở Vân Kiêu gọi một cuộc điện thoại.

Rất nhanh đầu dây bên kia đã có một giọng nam dí dỏm hài hước truyền đến.

"Chà chà, trời sắp đổ mưa máu à? Người bận rộn như cậu mà cũng có thời gian gọi điện cho tôi cơ đấy?"Sau giọng nam đó là một giọng nói mềm mại vọng lại từ phía xa: "Tư Duệ, anh có thấy chiếc áo hai dây bằng vải ren em mới mua ở đâu không?"Dứt lời, đột nhiên Tư Duệ ho khan mấy tiếng.

Sau đó âm thanh Sở Vân Kiêu nghe được trong điện thoại trở nên mơ không rõ, hẳn là đối phương đã bịt micro lại.

Khoảng chừng một phút sau, giọng nói của Tư Duệ mới truyền đến: "Tôi nói trước.

nếu muốn hẹn tôi ra quán bar thì thôi đi tôi không rảnh "Sở Vân Kiêu ấn huyệt thái dương đang nhảy lên, bắt đầu hoài nghi việc tìm Tư Duệ nhờ giúp đỡ có phải là lựa chọn sai lầm hay không.

Một lúc lâu sau, anh mới đi thẳng vào chủ đề: "Tôi đồng ý việc đầu tư mà cậu nói với tôi trước khi về nước.

""Shit! Cậu nói nghiêm túc?" Giọng nói của Tư Duệ đề cao tám độ.

Không phải Tư Duệ cố tình làm màu mà là anh ta đã cầu xin Sở Vân Kiêu chuyện này rất lâu rồi, nhưng lần nào cũng bị Sở Vân Kiêu từ chối thẳng thừng.

Mà lần này, Sở Vân Kiêu lại chủ động mở miệng đồng ý.

.
 
Mộng Ước
Chương 47: 47: Nhờ Sở Vân Làm Nhà Đầu Tư


Tư Duệ: "Nếu cậu bị bắt cóc thì gửi tín hiệu SOS đi.

"Sở Vân Kiêu: "! "Đổi lại trước kia thì anh đã cúp điện thoại từ lâu rồi, nhưng lúc này phải cố gắng nhẫn nại: "Tôi nói nghiêm túc.

""Cậu chờ một lát.

" Tư Duệ hạ thấp giọng: "Tôi ra ban công nói chuyện với anh.

"Một lát sau, giọng nói của Tư Duệ lại vang lên trong điện thoại: "Mấy hôm trước vợ tôi mới bị cướp mất một hợp đồng quảng cáo, làm tôi tức đến mức chỉ hận không thể mua lại công ty của người đó.

Tôi còn đang nghĩ làm thế nào để giúp cô ấy.

Nếu cậu chịu làm nhà đầu tư, mở lời đưa cô ấy vào đoàn phim, ông đây nguyện làm trâu làm ngựa cho cậu suốt đời.

"Vợ của Tư Duệ tên là Hứa Lê, năm ngoái sau khi tốt nghiệp đã dấn thân vào giới giải trí, nói là muốn trải nghiệm cuộc sống, vì vậy không cho người nhà và Tư Duệ nhưng tay vào, từ đó cho đến nay vẫn chưa ai biết thân phận thật sự của cô áy.

Hứa Lê rất cố chấp với việc diễn xuất, từ vai người qua đường chỉ xuất hiện ba giây đến vật hy sinh nữ phụ, cô ấy đều đồng ý diễn.

Chính vì vậy đã được rất nhiều đạo diễn đánh giá cao, đồng thời cũng tích lũy được một lượng fans hâm mộ nhất định.

Năm nay nhân khí của cô ấy bắt đầu tăng lên, lần lượt nhận được một số hợp đồng quảng cáo.

Tư Duệ cứ tưởng rằng vợ yêu của mình sắp đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp, sau đó sẽ có thể công khai mối quan hệ với anh ta.

Ai ngờ hợp đồng quảng cáo lần này còn chưa kịp cầm nóng tay thì đã bị người ta đi cửa sau cướp mất.

Thật ra bản thân Hứa Lê thấy cũng bình thường, nhưng Tư Duệ lại tức không chịu được, thiếu một bước nữa là anh ta được công khai rồi.

Nhưng Hứa Lê đã ra lệnh, không cho phép anh ta lợi dụng bối cảnh gia đình để gây chuyện, nếu không sẽ mãi mãi không được công khai.

Tư Duệ nghe vợ yêu tuyên bố như vậy, phải nói là tức muốn chết, nghĩ tới nghĩ lui chỉ có Sở Vân Kiêu mới có thể giúp mình.

Anh muốn nhờ Sở Vân Kiêu làm nhà đầu tư, lợi dụng quan hệ của mình để giúp Hứa Lê giành được vai nữ chính.

Như vậy không chỉ có thể vả mặt đối thủ mà còn có thể đẩy nhanh tốc độ nổi tiếng của Hứa Lê.

.
 
Mộng Ước
Chương 48: 48: Tin Vui Của Hướng Ca


Đối với Tư Duệ mà nói, cuộc điện thoại của Sở Vân Kiêu lúc này chính là miếng bánh từ trên trời rơi xuống.

Sở Vân Kiêu nhướng mày: "Đúng là tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp.

"Tư Duệ: "Cậu cứ nói đi, dù lên núi cao hay xuống biển lửa, tôi đều sẽ không chùn bước.

"Sở Vân Kiêu: "! "Tư Duệ cũng cảm thấy lời nói của mình có vẻ hơi khoa trương, cười gượng hai tiếng rồi khôi phục lại vẻ nghiêm túc thường ngày: "Cậu muốn tôi làm gì?"Sở Vân Kiêu ngước mắt nhìn tư liệu phòng ốc mà Giang Khâm vừa gửi tới, đầu ngón tay gõ từng nhịp lên mặt bàn.

"Với mức giá tương đương với số tiền mà tôi đã đầu tư, thay tôi mua một căn nhà.

" Sở Vân Kiêu nói địa chỉ.

"Căn hay tòa?" Tư Duệ không bình tĩnh.

"Căn.

"Tư Duệ rống lên: "Tôi chưa từng thấy nhà đầu tư nào bủn xỉn như cậu.

""Một căn nhà thì đáng bao nhiêu tiền? Cậu xuất ngoại một chuyến xong thành Grandet rồi à?"[Grandet là một nhân vật trong tiểu thuyết Eugénie Grandet, là người giàu nứt đố đổ vách nhưng có thói keo kiệt bản xin, cân đo đong đếm từng lát bánh mì, từng viên đường.

]Sở Vân Kiêu cố nhịn không cúp máy, sau đó nói ra một con số.

Đầu dây bên kia im lặng chừng mấy giây: "Này! Cậu bị ngu à?" Số tiền này có thể mua hẳn một tòa nhà rộng rãi đấy.

Sở Vân Kiêu đã mất bình tĩnh: "Còn nói luyên thuyên là tôi cúp máy đấy.

""Đừng đừng đừng!" Tư Duệ vội vàng ngăn cản: "Cứ quyết định như vậy đi, hợp tác vui vẻ.

"Mặc kệ cậu ta muốn mua nhà cửa gì thì mua, chỉ cần trút giận cho vợ mình thì muốn gì Tư Duệ này cũng chiều.

"Cụ thể thế nào lát nữa Giang Khâm sẽ nói với cậu sau.

""Không thành vấn đề.

"Sau khi nghe chuyện Hướng Ca được tuyển dụng, Tiểu Thu còn vui vẻ hơn cả cô, quyết định cuối tuần sẽ bao Hướng Ca đi ăn ngon.

Mặt khác Hướng Ca lại nhận được tin tức từ bên môi giới, nói có người đồng ý trả giá cao để mua nhà của cô, có điều hiện tại sự việc vẫn chưa xác định, khi nào có kết quả sẽ liên lạc lại với Hướng Ca.

Đối với Hướng Ca mà nói, sự việc có chuyển biến cũng coi như tin tốt rồi.

.
 
Mộng Ước
Chương 49: 49: Anh Ấy Là Chú Của Bạn Trai Cũ Đó!


Hướng Ca kể lại chuyện này cho Tiểu Thu nghe.

Lúc đó trong ký túc xá chỉ còn lại hai người bọn họ, thời gian ở bên nhau không còn nhiều nên hai người quyết định nằm chen chúc trên một chiếc giường.

"Này!" Tiểu Thu chọc vào thắt lưng Hướng Ca một cái: "Cậu có cảm thấy cuộc điện thoại của Sở Vân Kiêu đã mang đến may mắn cho cậu không?"Trước đó, Hướng Ca không tìm được việc làm, căn nhà ngoại ô cũng bị ép giá.

Tiếp đó Sở Vân Kiêu đích thân gọi điện thông báo Hướng Ca được nhận vào công ty, không lâu sau bên môi giới liên lạc lại, nói là có người đồng ý mua nhà của cô, hơn nữa còn bằng lòng ra giá cao.

Hướng Ca nghiêng người, ngáp một cái rồi nói: "Tại sao không phải khối vàng là mình đây cuối cùng cũng đến lúc tỏa sáng, cho nên vận may mới ùn ùn kéo đến?"Ngoài miệng cô nói như vậy, nhưng trong lòng lại bất giác nghĩ tới Sở Vân Kiêu.

Không thể phủ nhận rằng cuộc điện thoại của Sở Vân Kiêu đã quét sạch lớp sương mù trong lòng cô, khiến cho những ngày tiếp theo trở nên tốt đẹp hơn.

Tiểu Thu cũng ngáp theo: "Kể cả như vậy thì cũng là anh ấy phát hiện ra ánh sáng của cậu.

"Hướng Ca lau đi những giọt nước mắt chảy ra vì cái ngáp vừa rồi, bĩu môi nói: "Thế thì sao?""Vì thế, mình thấy cậu và anh ấy rất xứng đôi.

"Nghe Tiểu Thu nói vậy, Hướng Ca kinh ngạc suýt thì ngã xuống giường: "Anh ấy là chú của Sở Hạ Phàm đó!"Tiểu Thu: "Nhưng cậu và Sở Hạ Phàm đã chia tay rồi còn gì, mọi người đều là người trưởng thành, trai gái yêu nhau là tự do của mỗi người, chả có vấn đề gì!"Nói xong, trong đầu Tiểu Thu tự tưởng tượng ra một kiệt tác triệu đô: "Sau khi chia tay, lựa chọn ở bên chú út của người yêu cũ, nghĩ thôi đã thấy kích thí©f rồi! Chưa biết chừng đến lúc đó, thằng khốn Sở Hạ Phàm kia còn phải kính trà cho cậu, kể cả tiểu tam bạch liên hoa cũng phải nhìn sắc mặt cậu mà sống.

"Hướng Ca cạn lời: "Cậu nghĩ nhiều rồi.

""Nghĩ thử đi, cũng đâu phải việc phạm pháp.

".
 
Mộng Ước
Chương 50: 50: Chắc Chắn Anh Ta Thích Cậu Rồi


Hướng Ca muốn chấm dứt đề tài này nhưng lại không tìm được cơ hội.

Tiểu Thu: "Mình nói nghiêm túc đấy, nhìn Sở Vân Kiêu làm những việc này cho cậu, mình nghĩ chắc chắn anh ta thích cậu rồi.

"Mặt Hướng Ca nóng bừng lên, lắp ba lắp bắp nói: "Cậu đọc nhiều tiểu thuyết ngôn tình quá rồi đấy!"Nhưng nghĩ kỹ lại, Sở Vân Kiêu làm những thứ này quả thật rất khó làm cho người ta không suy nghĩ nhiều.

Chỉ là sau khi trải qua đoạn tình cảm không mấy vui vẻ với Sở Hạ Phàm, Hướng Ca không còn ôm hy vọng với tình yêu nam nữ nữa, cô không dám cho mình quá nhiều kỳ vọng, miễn cho hy vọng càng lắm thì thất vọng càng nhiều.

Sở Vân Kiêu nằm quá xa tầm với, không thể dễ dàng chạm đến.

"Thì cứ coi như là mình nghĩ nhiều đi.

" Tiểu Thu nói: "Nhưng mình muốn biết cảm giác của cậu đối với anh ấy.

" "Chỉ là bạn bè bình thường thôi.

" Hướng Ca không dám nhìn thẳng vào mắt Tiểu Thu.

Tiểu Thu nghe vậy thì "à" một tiếng đầy ý tứ sâu xa, nhìn chằm chằm vào mặt Hướng Ca khiến cả người cô không được tự nhiên.

Hướng Ca dứt khoát quay người đưa lưng về phía Tiểu Thu.

"Cậu nhiều chuyện như thế, hay là đi làm paparazzi đi.

" Cô cố tình dùng lời nói để che giấu sự bối rốiSau đó, ngay khi Tiểu Thu định nói tiếp, cô liền cướp lời trước: "Mình buồn ngủ rồi.

"Tiểu Thu bất lực chỉ đành ngậm miệng lại, cuối cùng bên tại Hướng Ca cũng được yên tĩnh.

Trong bầu không khí tĩnh lặng này, âm báo tin nhắn càng trở nên rõ ràng hơn.

Màn hình điện thoại tối om bật sáng, một thanh ngang hiện lên ở chính giữa với dòng thông báo: bạn có một tin nhắn mới.

Ảnh đại diện của Sở Vân Kiêu nằm ngay bên cạnh dòng thông báo này.

Tiểu Thu nằm phía sau, quay người về phía lưng của Hướng Ca, cho nên khi Hướng Ca cầm điện thoại lên, cô ấy đã nhìn thấy tấm ảnh đại diện này.

"Ồ! " Tiểu Thu mỉm cười, một nụ cười sâu xa mờ ám.

Hướng Ca có một giây bối rối, ngay sau đó lại nghĩ cô và Sở Vân Kiêu quang minh chính đại, có gì phải bối rối đâu?"Bạn bè bình thường thì không được nhắn tin wechat à?" Hướng Ca thản nhiên hỏi ngược lại.

.
 
Back
Top Bottom