Khác Mong rằng kiếp sau đừng gặp nhau [Hi Trừng][ĐN]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,282
Điểm tương tác
0
Điểm
0
280048313-256-k14218.jpg

Mong Rằng Kiếp Sau Đừng Gặp Nhau [Hi Trừng][Đn]
Tác giả: ghsfgjam
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Văn án

Giang Vãn Ngâm và Lam Hi Thần là chúng tu tiên ở thiên giới.

Vì chính trị quốc gia buộc phải đưa ra hôn ước.

Thiên quân thấy tình cảm giữa hai khá lạnh nhạt liền hạ chỉ cho hai người lịch kiếp chốn nhân gian.

Từ đó mọi bi kịch được phơi bầy....

Liệu đây có phải là nghiệt duyên......

Sau mọi sóng gió có đến được với nhau không?

~~~~Đọc đi rồi biết ai rảnh nói 😃~~~~~

Ai ủng hộ tui mà có tác phẩm tôi ủng hộ người đó lại nhé.💜💜

Cp chính : Lam Hi Thần -Lam Hoán x Giang Vãn Ngâm -Giang Trừng

Cp phụ : Vong Tiện
Nhiếp Dao
Hiên Ly
Và 1 số cp khác



Thể loại: Đam mỹ, ngược trước sủng sau, ABO, tiên hiệp, sinh tử văn, H, cung đấu.

Kết : He

Tình trạng : Đang hoàn

Lưu ý: Cốt truyện thuộc về Nguyên tác, OCC thuốc về tôi.

🚫🚫🚫🚫🚫🚫CẢNH BÁO 🚫🚫🚫🚫🚫

BỘ TRUYỆN NÀY ĐƯỢC TẠO NÊN TỪ NHỮNG Ý TƯỞNG CỦA CÁC BỘ TRUYỆN HOẶC LÀ PHIM.

TÔI CHỈ LẤY 1 SỐ CẢNH TRONG CÁC BỘ PHIM HOẶC TRUYỆN.

MỖI LẦN LẤY CẢNH TÔI KHI NGUỒN VÀO CHO CÁC BẠN DỄ KIỂM SOÁT.

NẾU NHƯ TÔI CÓ LẤY Ý TƯỞNG TỪ CÁC TÁC GIẢ KHÁC TÔI SẼ XIN PHÉP HỌ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA HỌ.

NÊN ĐỪNG NÓI TÔI ĐẠO VĂN TRONG KHI TÔI CÓ KHI NGUỒN TỪNG CHI TIẾT CẢNH MÀ TÔI LẤY.

VÀ CUỐI CÙNG: Ai kì thị thì go dùm , buông lời cay đắng là tôi phốt á 🙂))))



hitrừng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Drop Lâu Dài]{AllSoviet} Sánh Vai Nhau Trên Những...
  • Nhân Vật Chính...[Yue-Kẻ loạn trí mơ mộng]
  • Sabata Saga Dreamer - Sử Thi Sabata kẻ mộng mơ
  • Nữ Vương Chi Mộng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Giấc mộng xưa (Countryhumans)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Lầu Xanh Chi Mộng (Hoàn)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Mong Rằng Kiếp Sau Đừng Gặp Nhau [Hi Trừng][Đn]
    Chương 1


    Có người đọc và có khoảng 10 sao tôi ra chương 2.

    Lét go

    -----------------------

    ----------------------------------------

    Thiên giới

    Được bao phủ bởi một màu đỏ rực rỡ lộng lẫy, tiếng cười nói không dứt.

    Người hầu tất bật chuẩn bị thêm rượu thêm thịt.Tạo nên khung cảnh náo nhiệt, vui tươi trước nay chưa từng có.

    Đúng hôm nay chính ngày thành thân giữa thượng tiên của hồ giới và thái tử thiên giới.

    Người người đều biết cuộc nhân do đích thân thiên đế và hồ đế chỉ hôn.

    Nói là chỉ hôn nhưng mà là để hai nhà mạnh càng thêm mạnh.

    Bao nhiêu năm nay ma giới rụt rịt khởi binh khiến có thiên đế đứng ngồi không nên ra hạ sách này.

    Đây là cuộc hôn CHÍNH TRỊ

    Hồ hậu với dĩ không đồng ý bà biết phu quân bà từ lâu không yêu bà nên đành ra không thương nhi tử của bà.

    Khi thiên đế vừa đưa ra hôn ước hồ đế liền đồng ý.

    Hồ đế vốn dĩ có một đứa con nuôi là Ngụy Anh.

    Ngụy Anh thiên phú hơn ngươi sau này là thiên càn được hồ đế yêu thương không ngớt người đời ca tụng.

    Trái lại với Ngụy Anh là Giang Trừng là một địa khôn mà địa khôn bẩm sinh yếu ớt dù có cố gắng cũng không bằng thiên càng.

    Hồ đế làm vậy chung quy là muốn Ngụy Anh kế thừa ngôi vị.

    ( mà ai có dè cũng đi theo trai nốt🙂)))

    Trở lại với hiện tại giờ lành đã tới, tân nương và tân lang cũng đã đến.

    Hôn lễ nhanh chóng được khởi hành.

    _" NHẤT BÁI THIÊN ĐỊA - BÁI "

    _" NHỊ BÁI CAO ĐƯỜNG-BÁI"

    _"PHU THÊ GIAO BÁI -BÁI "

    _" ĐƯA VÀO ĐỘNG PHÒNG "

    Tân nương bước đi chầm chậm về phòng tâm tư vô cùng phức tạp.

    Thân mang y phục đỏ rực, gương mặt được tô son điểm phấn.

    Mắt hạnh, mài liễu, thân hình mảnh mai khiến cho mỹ nhân thực thụ nhìn vào đã ghanh tị.

    Bước vào căn phòng lạnh lẽo ngồi trên giường đợi phu quân kì thực vị phu quân này có nghe nói như không có gặp mặt.

    Nghe người trong thiên hạ đồn rằng Lam Hi Thần rất đẹp, rất ưu tú, ôn nhu chính trực,người gặp người yêu cùng với đệ đệ Lam Vong Cơ tạo nên Cô Tô song bích người đời ca tụng.

    Nhưng có đều Giang Trừng hắn không biết người mà hắn lấy đã có ý trung nhân, chỉ vì việc thành thân với hắn đã khiến y và ái nhân trong thể đến với nhau.

    Khiến y sinh hận, y đường đường là thái tử thiên giới trong mắt người thiên hạ là trời cao trăng sáng, tiếng tăm lẫy lừng, tiền đồ rạng rỡ.Vì cớ gì phải thành thân với một người không quen không biết lại càng không yêu.

    Y bất lực trước vận mệnh do ông trời xắp đặt, ngày hôm ấy y uống rất nhiều rượu để vơi đi phần nào nổi buồn của y.

    Bất giác y nghĩ đến người thê tử mới cưới, sau đó y nghĩ đến một chuyện khiến cả đời sau này y sẽ phải hối hận.

    [ Trạch Vu điện-Hàn cung]

    Màn đêm bất tận, gió từ ngoài thổi vào vô cùng lạnh lẽo, nam nhân mặc hỷ phục vẫn còn ngồi đó...

    Bỗng....

    Tiếng đạp cửa vang lên thật chói tai, y bước đến bên hắn từng bước từng đi tới.

    Hắn cảm giác được cái lạnh lẽo trong mắt đối phương sâu sắc cỡ nào.

    Y vén khăn trên hắn xuống, nhìn con người trước mắt.

    Đây là lần đầu tiên y và hắn gặp nhau bà người là người đẹp nhất mà y từng gặp.

    Nhưng người này thoạt nhìn thì có chút yếu đuối khiến cho người ta sinh ra cảm giác muốn che chở, bao bọc đồng thời cũng có chút muốn ức hiếp khiến người này phải rên rỉ cầu xin mình.

    Thú tính trong người bắt đầu trổi dậy, rượu đã thấm sâu vào trong cơ thể của y.

    Nhất thời không kiểm soát được hành động của mình.

    Người kia đang đắm chìm trong mới suy nghĩ hỗn độn của hắn, giật mình vì hành động của y hắn kháng cự, càng kháng cự càng bị hắn kìm chế ép sát dưới thân.

    Y hôn hắn, hắn né tránh :

    _" Ngươi, dù gì đây cũng đầu tiên ta gặp ngươi, hai ta không quen không biết tại sao ngươi lại gấp gáp động phòng làm gì?!

    "

    _"Hừ, ngươi chưa từng nghe câu lấy gà theo gà,lấy chó theo chó.

    Huống hồ ngươi là thê tử đích thân ta đem về sao không được động phòng ngươi....

    Còn nữa, ngươi có biết vì ngươi ngay cả người ta yêu cũng không được yêu không hả, ta muốn dùng thân thể này để trút giận đó, thế nào muốn chống cự sao?!

    Quá muộn rồi"

    _" Nhưng ta không có tự ý đưa ra hôn ước tại sao phải trút giận lên người ta chứ, TẠI SAO PHẢI LÀ TA"

    _" BỞI VÌ CHÍNH NGƯƠI LÀ THÁI TỬ PHI CỦA TA CŨNG CHÍNH NGƯỜI LÀ NGƯỜI MÀ PHỤ HOÀNG TA CHỈ HÔN"

    Hai người càng nói càng hung..

    Sau đó...

    Y say rượu loạn tính.

    Cướp mất lần đầu của hắn thật thô bạo.

    Thô bạo đến mức khiến hắn in sâu vào tâm can là nỗi đau từ trước đến nay hắn chưa từng trãi qua.Đem toàn bộ giận hờn trút hết lên thân thể ấy.

    ==========

    =======================

    Hết chương 1

    Nhớ thả sao và để lại bình luận nhé.

    Cảm ơn vì đã đọc ^^
     
    Mong Rằng Kiếp Sau Đừng Gặp Nhau [Hi Trừng][Đn]
    Chương 2


    Truyện có người đọc rồi, rớt nước mắt 😢

    Lét go

    ============================

    Thiên Giới

    Trạch Vu điện -Hàn cung

    Trời đã quá trưa, Lam Hi Thần đã sớm rời giường.

    Trên giường chỉ còn Giang Vãn Ngâm thân không một mảnh vải nằm trên giường.

    Tóc tai rũ rượi, khắp thân thể đâu đâu cũng có vết bầm.

    Hắn từ từ tỉnh lại, những kí ức nhục nhã đêm qua tái diễn lại trong đầu hắn.

    Tuyệt vọng

    Đau khổ

    Bất lực

    Nhục nhã

    Là cảm xúc của hắn bây giờ.

    Hắn đắm chìm trong mới suy nghĩ của mình.

    Bỗng nhiên, có một tì nữ bước vào tay bưng chậu nước :

    _Tham kiến thái tử phi.

    Người hãy rửa mặt thay y phục đến bái kiến thái thiên hậu và thiên quân, thiên hậu.

    Nữ tì đó từ khi bước đầu không dám ngẩn.

    Cẩn thận từng lời nhắc nhở Giang Trừng:

    _Được, ngươi lui xuống đi, cần gì ta sẽ gọi ngươi.

    _Vâng.

    Hắn nhanh chóng tắm rửa thay y phục, đầu tóc buộc gọn gàng.

    ( Ad: Thơm phưng phức🙂))

    Đến cung của thái Thiên hậu hắn chậm rãi bước vào.

    Bên trong có đầy đủ tất cả mọi người Thiên quân, thiên hậu, thái thiên hậu còn có Thái tử, Nhị hoàng tử.

    _Thỉnh an hoàng tổ mẫu

    _Thỉnh an phụ hoàng, mẫu hậu.

    _Phu phân

    Hắn vừa bước vào đã vội vã thỉnh an một loạt:

    _Miễn lễ miễn lễ cháu dâu của ta hỏa là xinh đẹp hơn người, đã cực khổ cho con rồi.Mau ngồi lại đây ngồi với ta.

    _ Mong thái thiên hậu thứ lỗi, hôm nay chức nhi có hơi mệt nên hôm nay....

    _ Không sao, con có lòng đến thỉnh an là được.

    _Vong cơ tham kiến tẩu tẩu

    Lúc này hắn mới để ý đến Lam Vong Cơ.

    Hắn vừa nhìn đã nghĩ "người này..

    Không biết cười sao":

    _ Người này là đệ đệ của Hi Thần tên là Vong Cơ con gọi nó là Lam Trạm là được rồi.

    _V..

    Vâng.

    Đệ đệ không cần đa lễ.

    Thái thiên hậu vừa gặp Giang Trừng miệng cười không ngớt.

    Giang Trừng hắn cũng rất nhanh hòa hợp.

    Hắn vốn dĩ có tài ăn nói nên rất được lòng thái thiên hậu.

    Lam Hi Thần nhìn cảnh tưởng này có chút khó chịu, cũng lấy cớ có việc bận để tránh mặt.

    Thiên quân, thiên hậu cũng rất nhanh rời đi nhường lại không gian cho hai người:

    _ Hiếm khi thấy mẫu hậu vui như vậy.

    Hôn sự có phần suông sẻ nhỉ?

    _ Chưa chắc, còn phần Hoán nhi cả chàng và thiếp đều biết nó thích ai mà.

    Lần này chàng ép nó cưới người nó không yêu.

    Ta sợ...

    Thái tử phi này phải khổ một thời gian dài.

    _ Nàng nói cũng có lý..

    Thôi vậy, ta không thể giúp Trừng nhi có được tình yêu của Hi Thần.

    Việc này là lỗi của ta..

    Ta chỉ có bảo vệ nó trong khoảng thời gian ta còn tại thế..

    Sau khi chết chỉ có giữ cho nó ngôi vị Thiên hậu.

    Cuộc nói chuyện của thiên quân và thiên hậu mau chóng đi đến hồi kết.

    Sau một ngày mệt mỏi ở bên thái thiên hậu thì Giang Trừng cũng được thả về cung của mình.

    Vừa bước vào đã nằm vặt trên giường định thiếp đi một chút thì Lam Hi Thần đến phát tiết lên người hắn.

    _Đúng là không ra thể thống..

    Đường đường là thái tử phi vừa về đến nằm vật trên giường nếu..

    _Khoang...khoan hãy nói đến quy tắc thiên giới..

    Ngươi có biết y phục ta đang mặc nặng cỡ nào không?

    Hơn nữa ngày nay ta không ăn cơm luôn đấy.

    Đêm qua, ta còn bị ngươi hành cho tới sáng ngươi nghĩ ta bình đồng da sắt chắc?!

    Hắn nói một hơi làm y cứng họng không nói nên lời, thẹn quá hóa giận y nói:

    _ Ngươi...

    Ngươi cãi lời phu quân.

    Ta phạt ngươi chép mười lần gia quy Lam thị cho ta..

    _Muốn phạt chứ gì...

    Ta hiện giờ không có sức không thể thực hành được .

    _ Ngươi...

    Hôm qua còn yếu đuối mỏng manh hôm nay không nhịn được bọc lộ bản tính thật rồi à

    _ Hôm qua là ta còn bỡ ngỡ với lại hôm nay với hôm qua giống nhau à?

    _ Ngươi..

    Y tức tối rời đi còn hắn nhàn nhã nằm trên giường cãi tay đôi với y.

    _ Chậc...

    Ta không làm ngươi tức chết thì ta nguyện yêu một người như ngươi.

    Xong mau chóng chìm vào giấc ngủ.

    Ở bị góc độ khác y đang rất tức giận.

    Từ nhỏ đến lớn không ai dám bác bỏ lời y cả.

    Vậy mà hôm nay khiến y từ một người ôn nhu, dịu dàng biến thành một người ngu xuẩn.

    ============================

    Ai dựt team vào giờ thì tặng người đó hẳn chương 3 🙂))))

    Nhớ thả 🌟 cho ad có động lực lấp hố nhé
     
    Mong Rằng Kiếp Sau Đừng Gặp Nhau [Hi Trừng][Đn]
    Chương 3


    Ad hơi siêng nhe quý dị

    Lét go

    ============================

    Thấm thoát cũng đến thời hạn Lam Hi Thần và Giang Vãn Ngâm lịch kiếp.

    Từ ngày đầu tiên đến thỉnh an thái Thiên hậu.

    Y và hắn kẻ một nơi người một hướng suốt mấy ngày không gặp mặt nhau.

    Nhưng một tình huống và hai tâm trạng......

    Y thì mấy ngày nay luôn suy nghĩ về hắn, giận cá chém thớt khiến cho mọi người trong thiên giới từ trẻ đến già dều câm như hến.

    Hắn thì tranh thủ bù đắp cơ thể,nhàn nhã hưởng thụ khi không có hắn.

    Khiến cho người phận làm nô tài cũng lên tiếng dèm pha, buông lời thị phi.

    Trạch Vu Điện - Hàn cung

    _Thái tử phi ..nô tì có chuyện muốn hỏi người.

    _ Hửm?..

    Hỏi đi

    _Người có biết thái tử gần đây tâm trạng không tốt sao?

    _Ta biết..Y là bị ta chọc tức

    _Người...

    Vậy người có biết có bao nhiêu người trong cung lời ra tiếng vào nói xấu người không?

    _ Gì cơ?...

    Bọn họ nói gì ?

    _Bọn họ nói...

    Nói người không làm trọn đạo làm thê..

    Chẳng qua chỉ là kẻ thứ ba chen chân vào tình cảm của người khác.

    _ Bọn họ nói vậy thì đã sao..

    Cho dù ta nói ta bị ép thì bọn cũng không tin.

    Hơn nữa ...vài ngày nữa ta và y lịch kiếp...

    Ta không trong tương lai đối với y ta là nữa..

    ============================

    Thời khắc đã tới

    Ngày 17 tháng 7 nămxxx

    Giang Vãn Ngâm và Lam Hi Thần Lịch kiếp.

    _Mời hai vị uống canh mạnh bà trước khi lịch kiếp.

    _ Không biết....

    Ta và tôn thượng ở nơi phàm trần là gì của nhau?

    (ad: Người và lam đại không là gì của nhau, Người là của taaaa)

    _ Việc này bất khả lộ...

    Thiên quân là đích thân sắp xếp tiểu tiên không dám nhiều lời.

    _Được

    Cả hai người đều uống canh mạnh bà và nhanh chóng tới nơi nhân gian.

    ============================

    Chap này hơi ngắn do hai người lịch kiếp í.

    Chap sau bù nhe

    Vẫn như cũ ai xem đầu tặng hẳn chương 4

    Nhớ thả 🌟 và cmt cho ad có động lực để lấp hố.

    💜💜💜💜
     
    Mong Rằng Kiếp Sau Đừng Gặp Nhau [Hi Trừng][Đn]
    Chương 4


    Ham coi tik tok quá quên đăng í mà.

    Lại là ad đây

    Lét go

    ============================

    Nhân Giới

    Sau vụ chấn động của sự kiện Quan Âm miếu và xạ nhận chinh chi khiến cho tu chân giới bước vào thời kỳ thay đổi mới.

    Các gia tộc lớn nhỏ được thành lập dưới trướng của tứ đại gia tộc.

    Tuy nhiên, đối với tu chân là đổi mới nhưng đối với tứ đại gia tộc mà nói là thiệt thòi là mất mát là đau khổ là tuyệt vọng.

    Cô tô song bích chiến công hiển hách, thiên phú hơn người.

    Giờ đây người thì bế quan, người thì ngày ngày vấn linh đợi chờ một mảnh hồn tàn.

    Vân mộng song kiệt người ra đi kẻ ở lại.

    Thế gian đều nói kẻ chết là hết, còn sống tức là còn khổ.Lời nói đó nói đúng cũng không đúng nói sai cũng chẳng sai.

    Ngụy Vô Tiện-Di Lăng Lão Tổ thế gian nói hắn đại nghịch bất đạo, vong ơn phụ nghĩa nhưng đằng sau vỏ bọc bên ngoài có bao nhiêu đau khổ, dày vò chứng kiến tận mắt sư tỷ mà hắn yêu thương chết trước mặt hắn, sư đệ của hắn vì hắn mà bị hóa đan.

    Giang Vãn Ngâm -Tam Độc Thánh Thủ thế gian nói hắn đại nghĩa diệt thân, cay nghiệt lãnh khóc nhưng thế gian đâu biết hắn bảo vệ gia tộc, bảo vệ phụ mẫu, bảo vệ sư huynh, tỷ tỷ tất thảy hắn đều không làm được chỉ có bất lực nhìn từng người rời xa mình cảm giác đó đau đớn đến nhường nào?Cũng may hắn có đứa cháu tên Kim Lăng bên cạnh hắn là niềm an ủi cũng là sự sống của hắn.

    Mười ba năm sau

    Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện cũng đã đến được với nhau.

    Giang gia trở nên thật phồn thịnh.

    Trở thành một trong tứ đại gia tộc người người kính nể.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Sau mười ba năm tất cả đều thay đổi chỉ có Y và hắn luôn mang cho bản thân chấp niệm rất sâu, sâu đến nỗi không thể quên được.

    ____________________________________________________

    Vân Mộng Giang Thị

    Khách điếm - Liên Hoa Ổ.

    Như thường lệ mỗi năm đến ngày giỗ phụ mẫu và tỷ tỷ hắn đều đến đây uống rượu giải sầu,cởi bỏ những vỏ bọc vốn có thường ngày của hắn hắn đến với tư cách là người bình thường không phải tông chủ.Với tư cách là A Trừng của ngày xưa.

    _Khách quan, hiện giờ đã rất muộn.

    Quán chúng tôi sắp đóng cửa chẳng may lại không có chỗ nghỉ ngơi.

    Phiền khách quan về đi ạ.

    _ Làm phiền ngươi rồi.

    Ta sẽ đi ngay.

    _ Không phiền.

    Khách quan đi thông thả.

    Hắn cứ thế đi về với tình trạng say.

    Không biết là ông trời sắp xếp hay trùng hợp đi được đường hắn gặp y Lam Hi Thần.Hắn tưởng hắn say đến mức ảo tưởng rồi y làm sao ở đây chứ.

    Hắn mau chóng gạt qua cho đến khi ...

    _ Giang tông chủ

    Y gọi hắn đúng là y gọi hắn..

    _ Ngươi...

    Người hức không phải đang bế quan sao..

    Còn nữa..

    Hức sao lại ở đây...

    _ Ta đến tìm ngươi

    _ Tìm ta...

    _ Vãn Ngâm....

    Tâm ta duyệt ngươi

    _ Ngươi nói gì...

    _ Người không nghe nhầm đâu ...Ta đúng thật.-

    _ Ngươi..

    Câm miêng ,bổn tông chủ không phải đoạn tụ

    Hắn phớt lời y,gạt y sang một bên lướt qua y như muốn nhanh chóng rời đi...

    Đi được một đoạn hắn cảm nhận được kì phát tình của hắn sắp đến rồi..

    Hắn choàng tỉnh

    _ Sau lại đến sớm như vậy rõ ràng là ba ngày sau mới đến mà

    Lại không mang thuốc..

    Hắn nghĩ bây giờ còn rất xa đối với Liên Hoa Ổ phải tìm nơi nào trú ngụ trước đã...

    Nhưng chẳng may cho hắn.

    _ Đại ca ở đây hình như có mùi địa khôn phát tình..

    Hắn hoảng loạn định tìm chỗ trốn thì...

    _ Là ở bên đó..

    Chúng ta mau chóng tìm và hưởng thụ..

    _Cmn, ngày gì vậy.

    Hắn chạy, chạy và chạy ...Và

    _ Thì ra là một nam nhân..

    Nào mau đến hầu hạ tiểu gia

    _Các người đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, biết đều thì cút cho lão tử.

    _ Rất mạnh miệng, ta rất thích..

    Các huynh đệ hôm nay huynh đệ ta cùng sảng khoái.

    Hắn sắp cầm cự hết nổi trong lúc mấu chốt thì y xuất hiện.

    Hảo hảo đem Giang Trừng ôm chặt vào lòng

    _ Ngươi là ai?

    Ta nói ngươi biết đây là người ta thấy trước là người của ta ngươi đừng có...

    _ Người của ngươi?....

    Y một chưởng đánh bay hết đám người đó đường đường chính chính đem hắn tới một sơn động hoang vu vắng vẻ.

    __________________________________

    Mai có H

    Ham chơi quá quên đăng í

    Thất hứa với một cu nhang, thật xin lỗi vị cu nhanh này nha

    Nhớ thả 🌟 và cmt nhé.

    Bye
     
    Mong Rằng Kiếp Sau Đừng Gặp Nhau [Hi Trừng][Đn]
    Chương 5


    Ad rất dui khi các bạn đọc truyện của ad.

    Càng nhiều người xem thì ad sẽ cố gắng ra thêm nhiều chương nhé.

    Lét go

    ============================

    Thiên giới

    _Thiên quân, người đây là....

    Cho hai người họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên sao?

    _Không, lịch kiếp lần này ta không sắp xếp.

    Ta muốn thuận theo thiên ý.Ta hoàn toàn không có can thiệp vào chuyện này.

    _ ohh...

    Vậy tức mọi chuyện sẽ diễn ra mà không ai biết trước được đều gì.

    _Phải.

    __________________________________

    Nhân giới

    Tại hang động

    Trong một hang động hoang vu vắng vẻ.

    Có một cặp đôi đang quấn quýt lấy nhau.

    Âm thanh kiều mị liên tục phát ra từ hang động.

    Khiến ai nghe được cũng đỏ mặt bỏ đi.

    _Vãn Ngâm, tại sao ngươi lại cự tuyệt ta chứ?!

    _ Ngươi...

    Ha...

    Ta không phải đoạn tụ càng không thích ng-...Áaa

    Lam Hi Thần khi nghe đến chữ không thích mà tức giận thúc thật mạnh.

    Càng thúc càng mãnh liệt đỉnh đạt vào điểm nhạy cảm của hắn.

    _ Ta có gì không tốt...

    Hửm?!

    Ngươi có biết ta tâm duyệt ngươi lâu đến nhường nào không?

    Là lần đầu tiên ta gặp ngươi trong lần cầu học lần đó ta đã thích ngươi rồi ,ta làm bao nhiêu chuyện cho ngươi giúp đỡ ngươi khôi phục Giang gia, bên cạnh chăm sóc người nhưng ngươi luôn lạnh nhạt với ta.

    _ Ngươi...aha...

    Chậm..

    Chậm lại...

    Ngươi còn dám nhắc đến chuyện đó với ta..

    Aha..

    Ngươi chính ngươi không phải giết đi người ta- ....

    Áaaa

    _ Thì ra ngươi nhớ hắn như vậy sao...

    Hắn chết rồi cũng khiến ngày đêm mong ngóng như vậy.

    Được..

    Ta không có được ngươi thì người khác cũng đừng hòng có được..

    Dứt câu y tàn bạo xiên xỏ hắn, chiếm lấy hắn.

    Y bây giờ như một con dã thú khai phá con mồi cấu xé con mồi đến khi còn mẫu xương thì thôi.

    Lam Hi Thần trong mắt người đời nhu hòa nhã nhặn là bậc chính nhân quân tử khiến các cô nương trong tu chân ngày ngày ao ước.

    Nhưng đối với Giang Trừng là hận, hận hắn tại sao không yêu y, là yêu hắn có thể bất chấp tất cả là chiếm hữu là ghen tuông...

    Phải..

    Y yêu hắn nhưng y không thể nào biết Giang Trừng cũng yêu y, hắn biết những hành động chăm sóc ân cần của y nhưng mà hắn ra tay với chính sư huynh kết nghĩa của hắn.

    Hắn đã chết tâm lại càng Chết tâm hơn vì Kim Quang Dao mà y đóng cửa bế quan bỏ mặt hắn sống chết.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Không biết đã qua bao lâu, hai người cứ dây dưa trong hang động rất lâu.

    Y làm hắn không biết làm bao nhiêu hiệp với hắn, không ngừng bắn tinh dịch vào cung khang của hắn.

    Như thể đánh dấu cả trong lẫn ngoài.

    Lần cuối cùng y bắn dòng sữa đặc nóng vào trong hắn gầm gừ thoải mãn củ hắn vào người đem về một khách điếm gần đó ở trọ một đêm.

    ============================

    Sáng hôm sau

    Mở đôi mắt nặng trĩu, cơ thể đau nhức truyền tới đại não, hắn hít sâu quay sang nhìn người bên cạnh im lặng rồi không nói gì.

    Y cũng bị hắn làm cho tỉnh.

    _ A Trừng sáng hảo..

    _ Cút

    _ Không sao, ta đưa người về vân mộng ngày mai ta đem sính lễ đến cầu thân ngươi.

    Đừng nghĩ đến từ chối ngươi là địa khôn nếu ta đoán không nhầm thì các trưởng lão cũng thúc giục ngươi thành thân đi..

    Nói xong y mang hắn một mạch về Giang gia.

    ============================

    Nhớ thả 🌟 và cmt để ad có động lực ra chương mới và sớm nhé.

    Bye
     
    Mong Rằng Kiếp Sau Đừng Gặp Nhau [Hi Trừng][Đn]
    Chương 6


    Vân mộng giang thị.

    Sảnh chính.

    __________________________________

    Đúng như lời Lam Hi Thần nói sáng hôm nay y đưa hắn về vân mộng, quan minh chính đại bế hắn từ cửa chính đi vào:

    _"Lam Hi Thần đủ rồi, ngươi bỏ ta xuống, Giang mỗ đường đường là tông chủ một môn để cho ngươi bế không ra thể thống gì"

    _"Thế bây giờ ngươi đi được không?

    "

    _"Ta...

    "

    Câu nói của y bất ngờ khiến hắn á khẩu không còn lời gì để cãi đành nuốt ngược cơn tức xuống bụng, bên trong quản gia Giang Gia- Giang Vũ Minh bước ra thấy tông chủ của mình thì vui mừng khôn xiết, nụ cười tắt khi gặp Lam tông chủ đang bế tông chủ nhà mình lòng cảm giác hiểu ra chuyện gì đó:

    _" Lam tông chủ , tông chủ"

    _" ừm"

    _" Hai người....

    "

    _" Chuyện này vào trong rồi nói ngoài này không tiện"

    _" Vâng"

    Nói xong rồi dẫn y vào trong,đem Giang Trừng về tư thất nghỉ ngơi còn y nói chuyện với Giang Vũ Minh.

    _" Lam tông chủ, người....

    "

    Lời còn chưa nói hết đã bị y cắt ngang.

    _" Hôm qua, ta vô tình đi săn đêm gặp Giang tông chủ bị một đám người đuổi theo, Lam mỗ thấy vậy đuổi theo nhưng thật không ngờ Giang tông chủ lại là địa khôn hơn nữa còn đến kì phát tình..

    "

    Giang Vũ Minh nghe y kể lại hoảng hốt một phen..

    Chuyện này tông chủ luôn luôn rất khẩn trọng phải nói là vô cùng khẩn trọng ấy vậy mà sơ suất trong khi săn đêm..

    _" Vậy ngươi ta đánh dấu ngài ấy"

    _"Phải...

    Nhưng quản sự yên tâm Hi Thần từ nhỏ sống trong quy củ việc bản thân làm sẽ tự chịu trách nhiệm..

    Ta sẽ về báo lại với trưởng bối đem sính lễ qua cưới Giang tông chủ "

    Giang Vũ Minh nghe y nói vậy trong lòng có nhẹ nhõng.

    _" Nếu đã như vậy ngài cứ về trước, các trưởng bối Giang gia ta sẽ bẩm báo lại sao"

    _" Vậy Lam mỗ xin phép cáo từ"

    _" ân..

    Cáo từ"

    Tiễn Lam Hi Thần xong Giang Vũ Minh đi một mạch tới tư thất Giang Trừng.

    Vừa đi tới cách đó không xa thì....

    "Choảng"

    Tiếng đổ nát từ phía tư thất vọng ra, y liền ba chân bốn cẳng chạy về phía tư thất.

    _" Tông chủ"

    Thấy tông chủ nằm vật ra đất, sốt ruột lao qua dìu hắn lên giường ân cần hỏi:

    _" Người không sao chứ...

    Người "

    _" Ta bị hắn đánh dấu rồi...

    Phiền phức lại đến"

    _" Tông chủ ta tin Lam tông chủ không phải loại người quất ngựa tri phong,hơn nữa y nói sẽ chịu trách nhiệm với người ,người đừng quá lo lắng"

    _"Ngươi bảo ta không lo lắng được sao...

    Cả tu chân Săn lùng địa khôn huống hồ đêm qua ta bị bại lộ thân phận..

    E rằng Lam Hi Thần chưa đem sinh lễ tới bọn họ đã tới trước cửa hú hét đòi người rồi"

    Vừa dứt lời từ bên ngoài môn sinh hớt hại chạy vào thông báo.

    _" Tông chủ, quản sự không hay rồi....

    Đột nhiên có rất nhiều người đứng trước Giang Gia đòi gặp tông chủ.

    "

    ============================

    Ad đã trở lại rồi đây

    Nhớ thả sao cho ad có động lực nèo.

    Bye
     
    Mong Rằng Kiếp Sau Đừng Gặp Nhau [Hi Trừng][Đn]
    Chương 7


    Các cô thứ lỗi cho sự lười biếng của ta...

    Hyhy:>>>>>

    Dô nè

    ============================

    Vừa dứt câu, Giang Vũ Minh nhìn qua Giang Trừng xem sắc mặt của hắn, quả nhiên tức đỏ mặt.

    _" Ngươi ra ngoài cùng với một vài môn sinh khác cố gắng tiếp đãi chu đáo mời bọn họ đến Sảnh chính bảo rằng Tông chủ sẽ ra ngay"

    _" Vâng quản sự"

    Đợi môn sinh đó rời đi Giang Trừng mới lên tiếng

    _"Ngươi ra ngoài tiếp ứng mốt lát, ta sẽ ra ngay"

    _"Vâng"

    ___________________________________________________

    Vân mộng giang thị

    Sảnh chính.

    Khung cảnh náo nhiệt, người đông như kiến cái gia tộc lớn nhỏ đều thi nhau đến vân mộng giang thị khi biết Giang gia tông chủ là địa khôn.

    Trông những người đó có người khinh mệt, có ham muốn cũng có người lợi dụng...chung quy cũng là dạng tri nhân tri diện bất tri tâm.

    Mọi thứ đang rất sôi nổi khi giang gia quản sự tới mọi thứ đều im bặc.

    _" Tham kiến các vị tông chủ, không biết ngày hôm nay là ngày gì mà các vị đều đồng loạt đến đây khiến cho Giang gia ta tiếp đãi các vị không chu đáo..mong cái bị bỏ qua"

    _"Ta nghe có người nói rằng đêm hôm qua có một đám người thấy Giang tông chủ các ngươi phát tình...

    Bổn tông chủ chỉ là đến đây xác thực"

    _"Ân...

    Chuyện na-..."

    _" Giang quản sự, chuyện này một lời khó minh bạch vẫn nên để chúng ta gặp tông chủ ngươi ba mặt một lời "

    _" Đúng thế, chúng ta cần gặp Giang tông chủ "

    Đám đông đồng loạt hô hét đòi gặp tông chủ, Giang Vũ Minh nhất thời luống cuống không biết làm gì thì bỗng có giọng nói.....

    _" Phong tông chủ nói quả nhiên không sai...

    Giang tông chủ quả nhiên là địa khôn "

    Mọi người đều chuyển sang mọi ánh nhìn vào giọng nói ấy..

    Không ai khác là Trạch Vu Quân -Lam Hi Thần tông chủ Cô tô lam thị, bạch y đoan trang mạch nghạch chỉnh tề,trời quang trăng sáng,.

    Khi nhìn thấy y bọn họ bất giấc cả kinh, Trạch Vu Quân vốn dĩ đang bế quan sao có thể ở đây còn biết Giang Vãn Ngâm là địa khôn chẳng lẽ.......

    _" Ân...

    Các vị không cần ngạc nhiên.Lam mỗ chỉ vừa mới xuất quan hôm qua vô tình trong lúc săn đêm có gặp Giang tông chủ."

    _"Cái gì, ngươi...

    Nếu Giang Vãn Ngâm đúng thật là địa khôn vậy đêm qua..

    Ngươi đánh dấu hắn rồi"

    _" Phải"

    _"Ngươi...

    Lam gia lâu năm nhất mực đoan đoan chính chính không ngờ Lam Tông chủ lại làm loại chuyện đó..thực đáng để người trong thiên hạ chê cười"

    _" Khiến cho các vị chê cười Lam mỗ thực sự hổ thẹn với toàn bộ trên dưới Lam gia....

    Nhưng chuyện đã xảy ra ta vẫn phải chịu trách nhiệm."

    _" Ngươi..

    Dù ngươi đã đánh dấu Giang Vãn Ngâm thì đã làm sao...

    Chỉ cần Giang Vãn Ngâm chưa thành thân bọn ta vẫn còn cơ hội chiếm đoạt hắn"

    ============================

    Hết chương 7

    Để hối lỗi ta bù cho các cô 1 chương.

    Nhớ thả sao cho ad có động lực viết típ.
     
    Mong Rằng Kiếp Sau Đừng Gặp Nhau [Hi Trừng][Đn]
    Chương 8


    Dô luôn cho nóng..

    ============================

    Đám tiên môn bách gia không hề nể nang y là ai, lời qua tiếng lại không khỏi xảy ra xubg đột.

    Bầu không khí trở nên căng thẳng..

    Giang Trừng ở ngoài đã nghe hết,rốt cuộc cũng không chịu được mà xuất đầu lộ diện.

    _" Chiếm đoạt...?!

    Phong tông chủ nói vậy đúng là không coi Giang mỗ ra gì "

    Hắn một thân tử y, bóng lưng thẳng tắp, đi qua dòng người anh dũng tiêu soái bước lên ghế Giang gia chi chủ.

    _"Giang tông chủ thứ lỗi, Phong mỗ chỉ là đang dành lợi ích riêng của mình mà thôi"

    _" Lợi ích riêng của ngươi là chiếm đoạt ta....sao cùng là Sản nghiệp Giang gia..Thứ cho Giang mỗ nói thẳng ngày nào Tam Độc Thánh Thủ ta còn sống sẽ không bao giờ khuất phục trước một ai.

    Dù ta là địa khôn thì đã làm sao.. ta có thế lực,ta có năng lực chỉ dừa vào các gia tôc cỏn con nhà ngươi mà cũng xứng đứng đây đòi công bằng"

    _" Giang Vãn Ngâm, ngươi ăn nói cho cẩn thận....

    Ngươi nói ngươi không khuất phục trước một ai vậy đêm qua ngươi khuất phục Trạch Vu Quâ-"

    Nói đến đây Giang Trừng thẹn quá hóa giận liền quật tử điện khiến Tông chủ phong thị trọng thương nghiêm trọng.

    _" Còn các ngươi muốn ở đây cùng nhau đòi lợi ích riêng sao...

    Các ngươi muốn có kết cục giống như hắn..

    Nếu không thì còn không mau cút..

    "

    Bọn họ khi biết Giang Trừng là địa khôn hai mắt sáng rực mà không màn đến hậu quả cùng nhau đến giang gia quấy rối...

    Thấy Giang Trừng hừng hực sát khí mà có chút sợ lùi về sao.

    Trong đó có người mạnh dạn tuyên bố rằng"

    _"Giang tông chủ, chỉ cần ngươi ngày nào chưa thành thân ta sẽ không bỏ cuộc...

    "

    _"Ngươi cút "

    Một câu nói đó khiến hắn có chút chột da...

    Người này không phải người của tu chân giới hành tung lại rất lạ, thoát ẩn thoát hiện.

    Đám bách gia tiên môn đều giải tán..

    Nói là giải tán nhưng là trở về âm thầm tính kế bố trí thiên la địa võng.

    Sảng chính ban đầu đông kín người nhưng nay chỉ còn ba người.

    _" Sao ngươi không cút về Lam gia"

    _" Ta nói rồi ta trở về là thương lượng với trưởng bối..

    Nhất định sẽ chịu trách nhiệm với người "

    _"Ngươi nghĩ ta là nữ nhân sao..

    Ta không cần ngươi chịu trách nhiệm "

    Vì sao Giang Trừng từ chối ư?!

    Vì Giang Trừng đối với Lam Hi Thần vỗn dĩ chết tâm từ khi Lam Hi Thần thổ lộ tình cảm với Kim Quang Dao trước tiên môn bách gia Giang Trừng hắn lúc đó đã chết tâm.

    Hôm nay quá nhiều chuyện xảy khiến hắn vô cùng mệt mỏi lại thêm vết thương chưa lành..

    Lại thêm đêm qua ở nơi "Thanh trăng gió mát" có lẽ đã nhiễm phong hàn cả cơ thể phát sốt cuối cùng cũng không chịu mà kiệt sức ngất đi.

    ============================

    Nhớ thả sao cho ad nhoá.

    Bye
     
    Back
    Top Dưới