Khác Mộng mị - Ám ảnh (Mingi-Jongho)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407738829-256-k795576.jpg

Mộng Mị - Ám Ảnh (Mingi-Jongho)
Tác giả: Canuluvmyself
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong một thế giới đầy bóng tối và đau khổ, nơi mà tình yêu bị biến dạng thành một hình thức chiếm hữu và kiểm soát, Song Mingi - một tên sát nhân tâm thần - đã tìm thấy người yêu của mình trong Choi Jongho, một kẻ lập dị với tâm trí yếu đuối, tình yêu của kẻ sát nhân, tình yêu điên cuồng, một tình yêu lệch lạc mà sẽ khiến em phải trả giá bằng cả cuộc đời mình.

@bbyongpinkuu_



mongmi-amanh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nữ Vương Chi Mộng
  • Giấc mộng xưa (Countryhumans)
  • Lầu Xanh Chi Mộng (Hoàn)
  • Đại Mộng Ngàn Năm: Thiên Vũ Diệt Vong Lục
  • Mộng cả đời (truyện ngắn, end)
  • Nguyệt Hạ Mộng Tình < Lý Thường Kiệt >
  • Mộng Mị - Ám Ảnh (Mingi-Jongho)
    ;


    Top: (Song Mingi)

    ✨✨

    - Tên: Song Mingi ( Tống Mân Kì )

    - Tuổi: 25

    - Tính cách: Tâm thần, chiếm hữu, kiểm soát

    - Ngoại hình: Cao 1m85, tóc đen, mắt đen, cơ thể săn chắc như một con thú điên cuồng

    - Quá khứ: Mingi từng là một đứa trẻ bị bỏ rơi, lớn lên trong một môi trường khắc nghiệt, từng được người cha tâm thần dạy săn bắn và giết động vật khiến cho anh bị ảnh hưởng tâm lý.

    Anh ta đã phát triển một tính cách tâm thần và chiếm hữu, luôn muốn kiểm soát mọi thứ xung quanh mình.

    - Mục tiêu: Mingi muốn chiếm hữu và kiểm soát mục tiêu, mong muốn mục tiêu đó phải là của riêng mình như chiến lợi phẩm.

    Bot: (Choi Jongho)

    ✨✨

    - Tên: Choi Jongho ( Thôi Chung Hạo )

    - Tuổi: 22

    - Tính cách: Yếu đuối, lập dị, dễ bị ảnh hưởng

    - Ngoại hình: Cao 1m75, tóc nâu, mắt đen, cơ thể bình thường

    - Quá khứ: Jongho từng là một đứa trẻ bị bắt nạt, lớn lên trong một môi trường không an toàn, có một lần anh bị bố dượng lợi dụng nên đã gặp tâm lý nặng nề và ám ảnh việc sợ bị bỏ rơi.

    Anh ta đã phát triển một tính cách yếu đuối và lập dị, dễ bị ảnh hưởng bởi người khác.

    - Mục tiêu: Chỉ muốn được yêu và chấp nhận, nhưng anh ta không biết cách đối phó với tình yêu của Mingi.

    >
     
    Mộng Mị - Ám Ảnh (Mingi-Jongho)
    ''


    Từng ngóc ngách căn nhà gỗ mục nát nằm sâu trong rừng, nơi đâu cũng ẩm ướt bốc mùi ôi lạ, nơi mà ánh sáng mặt trời không thể chạm tới .

    Tống Mân Kì với mái tóc rũ rượi đang nhìn chằm chằm con bọ dưới đất, nó đang quằn quại vì đau đớn, cậu chỉ nhìn hồi lâu có lúc thì bật cười.

    Đứng lên khỏi ghế, dẫm thẳng lên con bọ rồi đến bên chiếc tủ cũ đầy rỉ sét toát ra mùi kim loại.

    " một chiếc dây thừng và một cái búa.."

    Tống Mân Kì cầm trên tay chiếc búa nặng mấy kí, nhưng hắn không hề hấn gì, chỉ là phấn khích nhìn ra cửa chính như đang chờ đợi ai đó.

    Trong đầu toàn lời nói hỗn loạn với tinh thần đang không tỉnh táo tý nào, lẩm bẩm với bản thân những câu không rõ nghĩa.

    "Thực sự dùng mấy cái này sẽ khiến em ấy yêu mình chứ?" hắn tự hỏi, mắt đỏ lên vì kích động.

    "Em ấy sẽ yêu mình, sẽ chỉ yêu mình thôi..."

    Tống Mân Kì nhìn chiếc búa trong tay, như thể nó là một công cụ để thực hiện ý định của mình.

    Hắn mỉm cười, một cái cười đầy ác ý, như thể hắn đang nhìn thấy một kết thúc có hậu cho tình yêu của mình.

    "Em ấy sẽ không bao giờ rời bỏ mình, không bao giờ," hắn nói, giọng nói đầy quyết tâm.

    "Mình sẽ làm cho em ấy yêu mình, yêu mình mãi mãi..." nhưng hắn không nhớ rõ rằng người hắn đang đợi là ai, chỉ là một ký ức mơ hồ với cái tên " Thôi Chung Hạo..."

    Tống Mân Kì nhìn ra cửa chính, như thể hắn đang chờ đợi một dấu hiệu nào đó.

    Hắn cầm chiếc búa chặt hơn, như thể sẵn sàng thực hiện ý định của mình bất cứ lúc nào...

    Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa.

    Tống Mân Kì nhìn ra cửa, mắt sáng lên với một ánh sáng kỳ lạ.

    "Đến rồi..." hắn nói, giọng nói đầy phấn khích.

    Từ xa, có một cậu thanh niên tóc tai bù xù chạy tới trước cửa nhà, quần áo xộc xệch chỗ rách chỗ không, chỉ là trên cơ thể trắng như tuyết ấy lại chỉ thêm vết thương nhiều hơn, trên vẻ mặt ấy toàn là sự kinh hoàng và tuyệt vọng.

    Cậu ta thở hổn hển, mắt nhìn về phía cửa nhà như cầu xin sự cứu giúp.

    Anh đứng trong nhà, nhìn thấy cậu ta qua cửa sổ, anh ta cảm thấy hưng phấn như một dòng điện chảy qua mạch máu, chỉ là nhìn cậu ta với một cái nhìn lạnh lùng.

    Nhẹ nhàng ném dây thừng và búa sang một bên, tiếng đập dưới sàn vang vọng khắp căn biệt thự hoang vu như đang đánh chuông cho một bi kịch lệch lạc sắp diễn ra.

    Cậu thanh niên gõ cửa, tiếng gõ cửa yếu ớt, như thể cậu ta không còn sức lực nữa.

    Tống Mân Kì nhìn Thôi Chung Hạo, mắt anh ta đầy thương xót khi thấy em bị đánh đập và thương tích đầy mình.

    Anh ta bước đến gần em, nhẹ nhàng ôm lấy em vào lòng.

    "Em đến đây vì anh sao?" anh ta hỏi, giọng nói nhẹ nhàng và ấm áp.

    Thôi Chung Hạo nhìn lên Mân Kì, mắt đầy nước mắt.

    "Cha dượng... hắn ta đánh em..." em nói, giọng nói yếu ớt.

    Tống Mân Kì ôm em chặt hơn, như thể anh ta muốn bảo vệ em khỏi mọi đau khổ.

    "Em không cần phải sợ, em ở đây với anh," anh ta nói, giọng nói đầy dịu dàng và bảo vệ.

    Nhưng khi Mân Kì nhìn vào mắt em, anh ta biết rằng mình không chỉ muốn bảo vệ em, anh ta muốn giữ em lại, giữ em ở bên cạnh mình mãi mãi.

    Anh ta muốn em chỉ thuộc về mình, không cho phép ai khác chạm vào em.

    "Em không cần phải đi đâu cả, em ở đây với anh," Mân Kì nói, giọng nói đầy quyết tâm.

    "Anh sẽ bảo vệ em, sẽ không để ai làm tổn thương em nữa."

    Thôi Chung Hạo nhìn Tống Mân Kì, mắt đầy sùng bái và ước ao, chỉ cậu nghĩ rằng anh chính là tia sáng trong tim cậu, chỉ có anh mới bảo vệ được niềm tin bé nhỏ ấy.

    Cậu ta biết rằng Tống Mân Kì muốn bảo vệ mình, điều đó thật cảm động, một người thiếu cảm giác an toàn như cậu thì đó là một điều rất tốt.

    Mân Kì mỉm cười, một cái cười đầy tình yêu và chiếm hữu.

    "Em sẽ ở đây với anh, mãi mãi," anh ta nói, như thể đang tuyên bố một sự thật không thể thay đổi.

    Chung Hạo nhìn khắp căn nhà, nơi đâu cũng đen kịt một màu tối, nước mưa tỏng tảnh từ gác mái rơi trên đôi vai mảnh khảnh đang run rẩy của cậu, Tống Mân Kì bất ngờ nổi giận, nắm mạnh vào hai vai Thôi Chung Hạo.

    "Em nhìn gì?" anh ta gầm gừ, mắt đỏ lên vì giận dữ.

    "Em không hài lòng với cái gì?"

    Chung Hạo sợ hãi, cố gắng lùi lại nhưng không thể.

    "Không... không có gì..." cậu ta nói, giọng nói yếu ớt.

    Tống Mân Kì nhìn em, mắt đầy giận dữ.

    "Em không hài lòng với anh à?" anh ta hỏi, giọng nói đầy đe dọa.

    "Em muốn đi đâu?

    Muốn đi về với cha dượng à?"

    Chung Hạo lắc đầu, sợ hãi.

    "Không... không phải..." cậu ta nói, giọng nói run rẩy.

    Tống Mân Kì nhìn Thôi Chung Hạo, mắt đầy tia máu, như thể anh ta đang nhìn thấy một kẻ phản bội.

    "Hay là em muốn hắn ta lên giường?" anh ta gầm gừ, giọng nói đầy ghen tuông.

    "Đúng là lăng loàn, đến gặp anh trong khi dây dưa với hắn?"

    Thôi Chung Hạo sợ hãi, cố gắng lùi lại nhưng không thể.

    "Khô-không...

    đừng mà, đừng nói... nói vậy!"

    Em nói bằng giọng nói run rẩy, nước mắt bắt đầu chảy xuống nhem nhuốc ướt một bên mặt.

    Tống Mân Kì nhìn em, mắt đầy đau đớn và tức giận.

    "Em không cần phải nói dối, anh biết hết rồi," anh ta nói, giọng nói đầy quyết tâm.

    "Em là của anh, chỉ của anh thôi."

    Tống Mân Kì nắm chặt hai vai Thôi Chung Hạo, như thể anh ta đang giữ em lại mãi mãi.

    "Em sẽ không bao giờ rời bỏ anh, không bao giờ," anh ta nói, giọng nói đầy chiếm hữu.

    "Em là của anh, mãi mãi."

    Thôi Chung Hạo nhìn lên Mân Kì, mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

    Cậu ta cố gắng vùng vẫy, nhưng Mân Kì giữ chặt em lại.

    "Đừng...

    đừng làm vậy," Thôi Chung Hạo nói, giọng nói run rẩy.

    "Anh... anh đang làm gì vậy?"

    Tống Mân Kì nhìn em, mắt đầy điên cuồng.

    "Anh đang giữ em lại, giữ em lại mãi mãi," anh ta nói, giọng nói đầy quyết tâm.

    "Em sẽ không bao giờ rời bỏ anh, không bao giờ."

    Thôi Chung Hạo nhìn Mân Kì, mắt đầy sợ hãi.

    Cậu ta biết rằng mình đang ở trong một tình huống nguy hiểm, một tình huống mà mình không thể kiểm soát.

    Đúng lúc đó, Tống Mân Kì bắt đầu kéo Thôi Chung Hạo về phía cửa.

    "Đi, em sẽ đi với anh," anh ta nói, giọng nói đầy quyết tâm.

    Thôi Chung Hạo cố gắng vùng vẫy, nhưng Mân Kì giữ chặt em lại.

    Cậu ta biết rằng mình phải làm gì đó, phải làm gì đó để thoát khỏi tình huống này...

    Chung Hạo vừa bị lôi kéo xộc xệch ra khỏi nhà, đôi bàn chân trần đầy đất bùn bắn đầy lên áo phông rách rưới khiến cậu càng trông thảm hại hơn, cậu thấy hoảng loạn và oan ức vì không làm gì sai cả.

    "Em yêu anh mà.. em không đi đâu cả!"

    Thôi Chung Hạo nói, giọng nói run rẩy, nước mắt bắt đầu chảy xuống mặt.

    "Anh... anh đang làm gì vậy?"

    Thôi Chung Hạo cố gắng vùng vẫy, nhưng Mân Kì giữ chặt em lại.

    Em biết rằng mình không thể chống lại Mân Kì, chỉ có thể cầu xin anh ta.

    "Anh... anh hãy nghe em, em yêu anh mà... em không đi đâu cả," Thôi Chung Hạo nói, giọng nói đầy nước mắt.

    "Anh... anh đừng làm vậy..."

    Tống Mân Kì dừng lại, nhìn Thôi Chung Hạo với một cái nhìn lạnh lùng.

    "Em yêu anh?" anh ta nói, giọng nói đầy mỉa mai.

    "Em không biết yêu là gì cả.

    Em chỉ biết sợ hãi, sợ hãi anh, chán anh rồi lại rời bỏ anh."

    Thôi Chung Hạo nhìn Mân Kì, mắt đầy sợ hãi.

    Em biết rằng mình đã nói sai gì đó, đã làm sai gì đó...
     
    Back
    Top Dưới