Cập nhật mới

Khác Mộng Không Thành [Dã sử Việt]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
373275070-256-k223727.jpg

Mộng Không Thành [Dã Sử Việt]
Tác giả: Channh1604
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu truyện:
Nhiều khi chợt tỉnh giấc giữa đêm, Trần Cảnh mong rằng những điều vừa xảy ra chỉ là cơn mộng mị luôn tìm cách quấy nhiễu mình.

Nhưng có những đêm, khi chìm vào giấc ngủ, hắn lại cảm nhận được mái tóc đen tuyền mềm mại của nàng, trông thấy được nụ cười như hoa như ngọc của nàng, nhìn thấy ánh mắt sáng như những vì tinh tú của nàng thì lại không muốn tỉnh dậy nữa.

Hắn mong rằng giấc mộng này chính là sự thực.

Rốt cuộc khi tỉnh dậy, mọi thứ cũng chỉ là mộng không thành mà thôi.

Lưu ý:
1.

Truyện xoay quanh chuyện tình giữa Lý Thiên Hinh và Trần Cảnh, cùng với đó là diễn biến cuộc chuyển giao mang tính chất lịch sử thời Lý - Trần.

2.

Tuy tác phẩm có dựa trên lịch sử nhưng không thể coi là tài liệu tham khảo.

3.

Tác phẩm phần nhiều chỉ là trí tưởng tượng của tác giả.

4.

Rất mong sẽ nhận được lời góp ý của quý độc giả.



lý​
 
Mộng Không Thành [Dã Sử Việt]
Chương 1


Mùa đông, kinh thành Thăng Long, năm Kiến Gia thứ mười hai.

Bên trong điện phụ của đại điện Thiên An, đây vốn là nơi để tổ chức cung yến nhưng vì tình hình chiến sự căng thẳng nên lâu nay không được sử dụng tới nhưng nay lại được trang hoàng rực rỡ.

Tiếng sáo trúc, tiếng đàn tranh, đàn tỳ bà, đàn bầu,... vang vọng muôn phương.

Tổ chức linh đình như vầy do hôm nay là ngày làm lễ nạp hôn cho Hiển Đạo vương Trần Hải và Thuận Thiên Công chúa Lý Oánh, hoàng trưởng nữ của vua Lý và Trần Hoàng hậu.

Cung nhân lần lượt dâng lễ vật nhà trai lên, lễ bao gồm có chín mâm trầu cau, chín vò rượu, chín rương lụa, chín rương vàng, chín mươi chín rương bạc,... và vô số trang sức, phục sức được trải dài từ điện Thiên An đến trước cửa cung vẫn chưa hết.

Lễ vật xa hoa lộng lẫy khiến mọi người không khỏi trầm trồ, nhưng dù sao người hạ giá cũng là Công chúa con vua nên cũng thể tắc trách được.

Vua Lý, Trần Hoàng hậu, Đàm Thái hậu cùng với tông thất nhà Lý ngồi ở phía trên nhìn những cung nhân dâng sính lễ lên, ngoại trừ Trần Hoàng hậu vui vẻ hớn hở ra thì còn lại ai nấy cũng không hé được một nụ cười.

Hoàng thượng mắc bệnh nên sức khoẻ suy kém, tuy sở hữu dáng vẻ mỹ mạo đoan chính nhưng ánh mắt ngài luôn lộ rõ vẻ mệt mỏi, dường như đang gồng hết sức lực để chống đỡ thân thể.

Ngài dù đang ở độ tuổi sung mãn của nam nhân nhưng vì bệnh tật lại trông như một vị thư sinh yếu ớt.

Trần Hoàng hậu ngồi kế bên Hoàng thượng, thân mặc phượng bào được thêu hình chim trĩ ngũ sắc mang điềm lành, mép váy còn điểm hoạ thêm hoa văn long phượng tăng thêm vẻ cao quý.

Tuy biết rằng Hoàng hậu đã ở độ tam tuần nhưng dung mạo của thị vẫn tựa như thiên tiên, mỗi một ánh mắt, nụ cười cũng có thể khiến cho người ta xiêu lòng.

Còn Đàm Thái hậu, ngay từ thời còn là Hoàng hậu của tiên đế đã được độc sủng hậu cung, từ đó có thể thấy vẻ đẹp hồi trẻ của bà, giờ đây tuy tuổi đã qua tứ tuần nhưng vẻ đẹp mỹ mạo vẫn còn đó.

Vậy nhưng, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu giữa bà và Hoàng hậu vẫn luôn mâu thuẫn do bà ta ghét cay ghét đắng Hoàng hậu, coi Trần thị là hồ ly tinh chuyển thế đến để câu dẫn nhi tử của bà ta.

Thuận Thiên Công chúa ngồi kế bên Thái hậu.

Công chúa mới chỉ bảy tuổi, mặc dù gương mặt vẫn còn non nớt nhưng đã có thể nhìn ra được những nét đẹp tiềm ẩn, dự là sau này sẽ trở thành mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, tính cách Công chúa cũng vô cùng điềm đạm, nho nhã.

Thuận Thiên từ trên cao giương mắt nhìn về phía cha con nhà Trần Hải.

Đứng đầu nhà trai là Trần Thái úy Trần Tự Khánh, có khuôn mặt hình chữ điền, nét mặt hơi hung dữ, râu ria thì xồm xoàm, vì là võ tướng nên thân hình cũng vô cùng rắn chắc.

Tính tình ông ta hào sảng bộc trực, nói là thẳng tính nhưng thực chất lại hơi thô lỗ.

Ngược lại, trưởng nam nhà ông là Trần Hải tính tình lại cực kỳ hiền hòa dễ gần.

Trần Hải cũng là võ tướng nhưng lại trông qua lại có vẻ thư sinh, hiền lành, lễ độ.

Tuy Trần Tự Khánh có con ở độ tuổi xế chiều nhưng không vì thế mà chiều chuộng nhi tử, từ bé Trần Hải đã được đưa vào doanh trại để tôi luyện, đến nay dù chỉ mới mười lăm tuổi nhưng đã có trong tay vô số chiến công.

Trần Hải vốn có gương mặt tuấn mỹ, tài năng thì lại có thừa hơn nữa đã đến tuổi thành gia lập thất nên bà mối đến phủ Thái úy nhiều không đếm xuể.

Mọi người đều đoán Trần Hải đến bây giờ chưa đón dâu là muốn cưới Công chúa, quả là thật.

Địa vị của Trần Tự Khánh không chỉ vững trãi nhờ công cứu giá mà hơn thế nữa, em gái Trần Nhị Nương của ông hiện nay còn là quốc mẫu Đại Việt nên ông cũng sinh cái thói tự mãn.

Ông ta từng nói với bọn tay sai của mình rằng:

“Ta mà làm vua được, bọn các ông xem ta bắn cái cành cây nhỏ kia một phát thì trúng.”

Rồi quả nhiên bắn trúng.

Quân tướng vừa sợ vừa phục.

Chả biết đây có phải lời nói lúc vô ý của Tự Khánh để thể hiện tài năng của mình trước mặt tướng lĩnh dưới trướng hay không, chỉ biết vua Lý - Lý Hạo Sảm nghe được thì tức lắm, nhưng cũng vì Trần Tự Khánh là anh trai của thê tử nên Hoàng thượng cố nuốt cục tức vào bụng.

Trên thực tế, giờ đây cả quyền lực lẫn binh lực mà một nhà vua nên có thì họ Trần đã có thừa, nếu nói cả tông thất nhà Lý đều đang sống dựa vào họ nhà Trần thì cũng không ngoa.

Mỗi người đều có mức độ chịu đựng giới hạn, hơn nữa Lý Hạo Sảm còn là vua của một nước, chả lẽ ngài lại để yên cho tướng lĩnh trèo lên đầu lên cổ mình?

Dưới trướng ngài có một vị tướng quân là Đông Hải vương Đoàn Thượng, ông ấy là trung thần nhà Lý.

Thượng và vua còn từng chung một nhũ mẫu, hai người vừa là bậc vua tôi vừa là anh em thân thiết.

Đoàn Thượng vốn nhận ra âm mưu thâu tóm quyền lực của họ Trần từ trước, có bẩm tấu với Lý Hạo Sảm mà vua không tin, sau đó xảy ra nhiều vụ xung đột nhà vua cũng đành bùi ngùi thừa nhận và lập mưu giành lại quyền lực từ tay họ Trần.

Trần Hoàng hậu mặc dù được vô vàn sủng ái nhưng thị vẫn mãi chưa sinh được Hoàng tử.

Vì mong muốn có thêm nhiều quyền lực, Trần Tự Khánh nhân công lao thu phục được hai miền Thượng Nguyên Lộ và Tam Đái Giang mà muốn xin vua Lý ban hôn Thuận Thiên Công chúa cho trưởng tử để củng cố địa vị.

Chỉ là hiện nay Thuận Thiện Công chúa chỉ mới sáu tuổi, hơn nữa từ bé đã được nuôi bên cạnh Đàm Thái hậu.

Đàm Thái hậu vốn ghét Trần Hoàng hậu ra mặt, cho tôn nữ đính ước với con cháu bên nhà Hoàng hậu đã là sự nhẫn nhịn cuối cùng, bà ấy nhất quyết không để Thuận Thiên hạ giá gả về nhà họ Trần ngay bây giờ mà chỉ cho đính ước trước, Thuận Thiên vẫn ở lại bên cạnh bà để bà chăm sóc.

Mặc kệ bên ngoài có ồn ào náo nhiệt ra sao, Chiêu Thánh Công chúa Lý Phật Kim vẫn đang mơ màng nhìn gió thổi lá bay qua cửa sổ.

Bỗng một con hồ điệp có màu sắc sặc sỡ bay qua, thu hút ánh nhìn từ Chiêu Thánh.

Trời đã vào đông, thời tiết giá lạnh này đối với trẻ nhỏ chỉ mới bốn tuổi có sức khỏe kém từ trong bụng mẹ như Công chúa Chiêu Thánh thì cũng khá là nguy hiểm, vậy nên cô bé được bọc quần áo kín mít, trông như một quả cầu tròn xoay, đẩy một cái là có thể lăn tròn được vậy.

Do sức khỏe kém nên vua Lý lệnh ít cho Công chúa ra ngoài, kể cả dịp trọng đại như lễ đính ước của Thuận Thiên Công chúa với Hiển Đạo vương thì cho đến khi yến tiệc gần kết thúc mới cho Chiêu Thánh hiện diện.

Thấy nhũ mẫu đang lúi cúi làm việc riêng, bên cạnh lại không có các cung nhân, Chiêu Thánh nhẹ nhàng bò từ từ trên ghế xuống rồi chuồn đi, chạy theo con bướm tới Ngự Hoa viên.

Đôi chân ngắn lũn cũn chạy lạch bà lạch bạch, ấy vậy mà vẫn đuổi kịp con bướm kia.

Nó đậu trên một cành cúc, dường như đang dừng lại để nghỉ ngơi lấy sức.

Chiêu Thánh dùng đôi bàn tay mũm mĩm chộp lấy hồ điệp, vừa định hé tay để nhìn thì có cảm giác đằng sau có người vỗ vai mình.

“Em đang làm gì vậy?”

Giật mình, Chiêu Thánh buông thõng tay, con bướm liền đậu lên mặt người kia khiến y bật ngửa ngã bệt xuống đất.

Có lẽ bị đập khá mạnh nên đôi mắt của cậu bé đỏ ửng cả lên, lạ là cậu chẳng rơi lấy một giọt nước mắt.

Nhìn người nọ cũng xêm xêm tuổi Chiêu Thánh, tuy tuổi còn nhỏ nhưng nhìn cũng rất anh tuấn, trên người thì mặc y phục bằng gấm tiến cống quý giá nên có lẽ không phải cung nhân.

Tiếc nuối nhìn con bướm bay đi thật xa, Chiêu Thánh phụng phịu nhìn về phía cậu bé hỏi: “Nhà ngươi là ai vậy?

Ngươi làm bay mất con bướm của ta rồi đó.”

Người nọ nhẹ nhàng đứng dậy, cúi người hành lễ y hệt người lớn, nhẹ giọng nói: “Tôi là thứ nam nhà Trần Liệt hầu Trần Thừa, tên một chữ Cảnh.

Tôi vào cung để dự yến tiệc ở điện Thiên An, chẳng may ham chơi nên lạc đường.

Thấy có người ở đây nên muốn tiến tới hỏi đường chẳng may lại làm con bướm của người bay đi mất, xin thứ lỗi.”

Chiêu Thánh nghe vậy cũng xuôi tai, đang định đáp lời thì từ xa nghe thấy tiếng gọi thất thanh của nhũ mẫu.

“Công chúa đi đâu làm nhũ mẫu lo quá đi à.”

Nhũ mẫu từ xa đi tới, trông thấy Chiêu Thánh thì bế thốc lên, thị quay sang lại thấy Trần Cảnh thì ngạc nhiên hỏi: “Vị này là?”

Trần Cảnh cũng ngạc nhiên nhìn về phía Chiêu Thánh, ngay lập tức quỳ xuống hô:”Thỉnh an Công chúa điện hạ.”

Chiêu Thánh thấy vậy nhẹ giọng nói với nhũ mẫu: “Người này là nhi tử của bác Thừa, chẳng may lạc tới đây, nhờ ta tới đưa về lại điện Thiên An.”

Nhũ mẫu cúi người thỉnh an lại với Trần Cảnh, dịu dàng nói: “Điện hạ và nô tỳ cũng đang tới điện Thiên An, người có thể đi theo, để nô tỳ dẫn đường ạ.”

Ba người chậm rãi đi về hướng đại điện, gần đến nơi thì thấy một phụ nhân xinh đẹp kiều diễm đang lo lắng nhìn khắp xung quanh, thấy Trần Cảnh ở phía bên này thì mừng rỡ, ngay lập tức chạy tới, vừa đi vừa than trách:

"Cảnh à, con đi tới tận đâu vậy, con làm mẹ lo lắng lắm đấy có biết không?”

Thấy Trần Cảnh đi bên cạnh nhũ mẫu, mà trên tay nhũ mẫu là Công chúa thì thị lập tức mỉm cười, vươn tay bồng lấy Chiêu Thánh nói:

"Ôi Phật Kim, lâu quá không gặp cháu rồi.”

"Phật Kim chào bác Thái ạ.”

Chiêu Thánh lễ phép nói.

Hóa ra đây là thê tử của Trần Thừa, chính là bác gái của Chiêu Thánh - Lê Thị Thái.

Tuy cả nhà Trần Thừa đều ở kinh thành hầu hạ cạnh vua nhưng không phải cứ muốn vào cung là sẽ vào được, lần cuối Chiêu Thánh gặp thị là non nửa năm trước rồi.

Chiêu Thánh thắc mắc hỏi nhỏ: “Bác ơi, Cảnh cũng giống như anh Hải, anh Liễu, anh ấy cũng anh họ của cháu hay sao ạ?

Sao cháu chưa gặp người này bao giờ vậy?”

Một tay Lê thị bồng Chiêu Thánh, một tay thì dắt Trần Cảnh, thị vừa đi vừa đáp lời Công chúa: “Đúng vậy, do anh Cảnh từ bé sống ở quê, mới quay lại kinh thành nên cháu không biết anh ấy là phải, Cảnh cũng bằng tuổi cháu đó.”

Nói rồi ba người cũng vừa đến điện Thiên An, nhũ mẫu cũng lui xuống đứng ở một bên.

Dường như màn dâng lễ vật đã xong, mọi người đang lục tục dời sang điện phụ để dự yến.

Thấy thế Lê thị bước nhanh tới chỗ Trần Hoàng hậu, cúi người xuống thỉnh an rồi nhẹ giọng nói: “Bẩm bà, xin thứ lỗi vì con trẻ ham chơi, tôi tìm mãi mới thấy thằng bé, hóa ra là đang đi cùng với Công chúa tới điện Thiên An.”

Trần Hoàng hậu vội nâng thị đứng lên rồi bồng lấy Chiêu Thánh ôm vào lòng, nhẹ giọng đáp lời: “Chị Thái làm cái gì mà giữ kẽ quá vậy?

Đều là chị em trong nhà với nhau không cần phải vậy đâu.”

Nói rồi Trần Hoàng hậu quay sang xoa mặt của Trần Cảnh: “Cu Cảnh đây ư, lớn quá rồi nè, lần đầu tiên gặp mặt có muốn cô tặng quà gì không?”

Lê thị trả lời thay cậu: “Hoàng hậu ban quà cho thằng bé còn ít hay sao?

Tuy hai người chưa từng gặp mặt nhưng mỗi năm người đều ra lệnh giao quà tận tay cho thằng bé, nó rất nhớ bà đó ạ.”

Trần Cảnh theo đó mà quỳ xuống hành lễ thỉnh an nhưng được Trần Hoàng hậu ngăn lại, thị quay sang nói với Lê thị: “Lễ vật tặng cho cháu Cảnh ta sẽ sai người đưa tới phủ Liệt hầu, bây giờ hai chị em ta cùng nhau vào dự yến thôi nhé kẻo để mọi người đợi lâu.”

Lê thị đáp lễ nói vâng rồi bế Trần Cảnh lên, đi đằng sau Trần Hoàng hậu bước vào yến tiệc.

“Hoàng hậu tới.”

Các quan và gia quyến của họ ngay lập tức quỳ xuống hành lễ.

Trần Hoàng hậu cẩn thận bồng Chiêu Thánh đi về phía Hoàng thượng, ngài với ánh mắt dịu dàng mỉm cười nhìn phía thê tử của mình, dơ bàn tay ra đỡ Hoàng hậu lên chỗ ngồi rồi sau đó bế Chiêu Thánh đặt vào lòng ngài.

Vì cưng chiều thê tử nên Hoàng thượng cho phép Hoàng hậu được ngồi cạnh mình, Đàm Thái hậu thấy vậy cũng chỉ biết hừ lạnh tỏ thái độ vài tiếng, còn Thuận Thiên ngồi bên cạnh bà lại nhìn về phía Chiêu Thánh đang ngồi trong lòng vua cha với ánh mắt đăm chiêu.

“Chúng ái khanh nhập tiệc thôi.”

Hoàng thượng ngồi xuống rồi dõng dạc nói.

Ngay lập tức các vũ nữ tiến lên nhảy múa, nhạc sư thì thổi sáo gảy đàn, âm thanh vui vẻ náo nhiệt dần dần vang rộ khắp nơi.

Chúng quan khách đợi Hoàng thượng nhấp môi thì mới dám nhập tiệc.

Mọi người lần lượt cung chúc lẫn nhau.

Sau một hồi, Trần Tự Khánh đã ngà ngà say bước tới trước mặt Hoàng thượng dường như muốn nói vài lời thì bị cung nữ thân cận bên cạnh Trần Hoàng hậu ngăn lại, Hoàng hậu e sợ ông lại lỡ miệng nói ra điều đại bất kính thì mất hay nên sai người đỡ ông quay về chỗ ngồi.

Hoàng thượng thấy vậy nhưng cũng không định nói gì, ông bế Chiêu Thánh đưa cho nhũ mẫu đứng đằng sau rồi đưa mắt với thái giám bên cạnh, lão ta hiểu ý, vung cây phất trần lên cao giọng nói như thét:

“Bệ hạ có chỉ”

Ngay lập tức toàn bộ ánh mắt của quan khánh đều tập trung hướng về phía Hoàng thượng.

“Nay, sức khỏe trẫm không được khỏe mạnh như xưa nên muốn bồi dưỡng hai vị Công chúa độc nhất của trẫm là Thuận Thiên và Chiêu Thánh thành người tài, có thể giúp ích cho đất nước và muôn dân.

Sau khi luận bàn với các quan đại thần, trẫm hạ chỉ chia đều hai mươi tư lộ cả nước cho hai vị Công chúa.”

Khi Hoàng thượng công bố quyết định chia đều quyền lực cho hai vị Công chúa, người vui mừng nhất dĩ nhiên là Hoàng hậu và phe cánh họ Trần, ngoài ra ai nấy đều xì xào bàn tán không ngớt.

Đàm Thái hậu cố gắng kìm nén sự bình tĩnh, bà liếc nhìn đôi mắt sáng quắc về phía Hoàng thượng, trên khuôn mặt tỏ rõ sự giận dữ và bất mãn trách mắng: “Bệ hạ, xin con hãy suy nghĩ lại.

Quyết định này có thể dẫn đến những hệ lụy không thể lường trước được, đừng để sự quyết định nhất thời làm tổn hại đến đất nước và triều đình.”

"Trẫm đã cân nhắc kỹ lưỡng, cùng luận bàn với các quan đại thần về chuyện này và không có một ai phản đối cả."

Hoàng thượng tuy mệt mỏi vẫn nhưng sự kiên quyết trong quyết định của ngài không hề thay đổi.

Ngài đứng dậy tuyên bố: “Ý trẫm đã quyết, không còn gì để bàn cãi hết.

Trẫm mệt rồi, cần phải hồi cung để nghỉ ngơi.

Các khanh tự xử lý mọi chuyện còn lại.”

Hoàng thượng liếc nhìn một ánh mắt nặng nề về phía Đàm Thái hậu rồi mới rời khỏi đại điện.

Đàm Thái hậu thì không thể kiềm chế sự tức giận và lo lắng, bà chỉ còn biết gắt gỏng ra lệnh cho Thuận Thiên cùng mình quay về Ninh Thọ cung, để lại một không khí căng thẳng và bất ổn trong yến tiệc.

Một lần nữa, mặc kệ sự ồn ào ở ngoài kia, Chiêu Thánh mơ mơ màng màng thiếp đi trong vòng tay của nhũ mẫu.

(Mẩu truyện nhỏ:

Trần Tự Khánh đưa quân tới trạm Nỗ để nghỉ chân, sau khi thể hiện uy quyền bằng cách bắn gãy cành cây nhỏ, ông vừa ngồi được một lúc thì trạm sụp mất.

Quân lính thấy thế thì hoảng sợ lắm, xông vào ráo riết tìm bằng được Thái úy, may sao dù bị đè nặng Tự Khánh cũng không bị hề hấn gì.)
 
Mộng Không Thành [Dã Sử Việt]
Chương 2


Sau sự kiện lần này, quyền thế trong tay họ Trần ngày càng lớn mạnh thêm.

Vì lo lắng cho dòng họ nhà Lý và cả thế lực nhà họ Đàm, Thái hậu quyết nạp thêm cho vua vài vị phi tần mặc cho sự khước từ của Hoàng thượng, cốt cũng là để mau chóng có được một vị Hoàng tử nhưng đã một thời gian mà cũng không có ai hoài long thai.

Mưa lớn liên miên mấy ngày liền khiến lòng người càng thêm phiền chán.

Trong Long Thụy cung, lư hương xông trầm tỏa ra mùi hương dễ chịu, làn khói bay lơ lửng giữa không trung.

Thái giám tổng quản Khang Toàn nâng tấm rèm che cửa lên nhẹ nhàng bước vào trong.

Tay ông bưng một khay gỗ, bên trên là chén trà sen kèm theo đĩa bánh ngọt.

Khang Toàn đặt chén trà lên mặt bàn sao cho chén trà nằm trong tầm mắt của Hoàng thượng đang phê duyệt tấu chương, sau đó ông ấy lại rón rén lui về sau chờ hầu.

Vua buông bỏ tấu chương trên tay xuống, không hề quay đầu mà thấp giọng hỏi Khang Toàn: “Chuyện liên lạc lại với Đoàn Thượng mà trẫm giao cho ngươi làm đã xong chưa?”

Khang Toàn cung kính cúi đầu đáp lại: “Bẩm bệ hạ, nô tài đã truyền lại lời của ngài cho Đông Hải vương, người giao tin của Đông Hải vương có thứ này dâng cho người.”

Nói rồi Khang Toàn rút ra từ trong ống tay áo một phong thư được niêm yết kỹ càng, ông dâng thứ này lên cho Hoàng thượng.

Ngài nhận lấy rồi xé bao thư ra, phong thư được viết bằng nét bút rắn rỏi chắc lực y như tính cách của người viết, nội dung của bức thư cũng chỉ có vỏn vẹn vài dòng:

“Muôn tâu bệ hạ, thần hiểu được sự quan ngại của bệ hạ trước sự sự lộng hành của bè lũ họ Trần, vậy nhưng binh lực của thần giờ đây đang sức cùng lực kiệt.

Trần Tam Nương trước là em gái của Trần Tự Khánh, sau gả cho Lôi em họ của thần luôn nhìn chằm chằm theo dõi hòng báo tin về.

Tình hình giờ đây đang nguy nan, thần sẽ hết sức bồi dưỡng lại lực lượng cho quân đội ta.

Rất mong bệ hạ hiểu cho nỗi lo lắng của thần.”

Hoàng thượng đọc phong thư một cách nghiền ngẫm rồi sau đó đốt ngay đi, ngài quay sang hạ lệnh cho Khang Toàn: “Không cần tiếp tục qua lại với Đoàn Thượng nữa để tránh tai mắt của bọn Trần Tự Khánh, ngươi lui xuống đi.”

Hoàng thượng không ngồi phê tấu chương nữa mà ngồi trầm ngâm suy tư.

Thế lực họ Trần đang dần bành trướng thêm, không phải chỉ có người cầm đầu Trần Tự Khánh là kẻ đáng lo ngại mà anh em của ông ta là Trần Thừa và Trần Thủ Độ đều là những người âm trầm, quỷ kế đa đoan.

Bọn chúng lấy danh nghĩa bệ hạ bệnh tật triền miên mà dần cướp đi quyền lực trong tay ngài, dồn nhà họ Lý từng bước vào đường cùng.

Sau nhiều cuộc biến loạn nước Đại Việt được chia ra làm làm ba.

Bọn phản loạn Nguyễn Nộn đóng quân tại vùng đất phía Bắc là Bắc Giang, phía Đông là vùng Hồng Châu của Đông Hải vương Đoàn Thượng, tuy có tiếng là đã quy phục triều đình nhưng thực tế vẫn đang nắm quyền cai quản độc lập, triều đình không thể chi phối đất Hồng Châu.

Còn lại là vùng đất thuộc về triều đình.

Việc chia đều hai mươi tư lộ cho hai vị Công chúa cũng chỉ là kế để hoãn binh nhất thời.

Ngoài mặt việc này có thể gia tăng quyền lực cho nhà bên ngoại của hai vị Công chúa là nhà họ Trần nhưng một khi Thuận Thiên và Chiêu Thánh vẫn sống trong cung thì Hoàng thượng vẫn là người quyết định mọi việc.

Hiện tại Hoàng thượng hiểu rõ một điều rằng chẳng thể nào cùng một lúc tóm gọn được họ Trần trong tay, căn cơ của họ Trần hiện nay quá mạnh mẽ, có thể nếu trở mặt ngay bây giờ với họ Trần thì không chỉ nhà Lý sẽ bị diệt vong mà ngay cả con dân Đại Việt sẽ rơi vào cảnh loạn lạc lầm than.

Bởi vậy cho nên Hoàng thượng chỉ còn cách là từng chút từng chút giành lại quyền lực trong tay họ Trần rồi sau đó xử gọn trong một lần.

Thời gian thấm thoát như thoi đưa, lại một mùa đông nữa đã đến, quả thật mọi vật đều thay đổi trước sự trôi chảy của thời gian, không chỉ là thiên nhiên và đất trời mà ngay cả lòng người cũng thay đổi.

Trần Hoàng hậu ngày càng trở nên đố kị với các thê thiếp của Hoàng thượng, thị lo nghĩ ngày đêm mong giữ mãi được tình yêu của bậc quân vương.

Chiêu Thánh lon ton chạy ra từ cung Nghinh Xuân, đằng sau là một hàng dài cung nữ hớt hải chạy theo.

Chiêu Thánh mặc bộ cung trang màu đỏ rực được làm bằng gấm quý giá, mái tóc của Chiêu Thánh được búi thành hai chỏm, bên trên cài kẹp tóc hình hồ điệp có thể vỗ cánh nhìn như bướm thật khiến Công chúa càng tăng thêm vẻ linh động, dễ thương.

Gương mặt bầu bĩnh do vận động mạnh mà đỏ ửng lên cho thấy tính cách tinh nghịch của Công chúa, Chiêu Thánh khiến cho nơi cung cấm vốn thanh tịnh nay lại sôi nổi hẳn lên.

“Công chúa, người chạy chậm thôi kẻo ngã.”

Diêu Hồng, trưởng sự cung nữ cung Hoàng hậu hớt hải chạy đằng sau gọi với theo.

Công chúa lúc này mới ngoan ngoãn dừng lại đứng yên tại chỗ, cái miệng nhỏ khẽ dẩu lên phụng phịu nói: “Hồng đi chậm quá thôi, ta muốn đi nhanh để đưa đồ cho chị Oánh cơ.”

Diêu Hồng cúi người xuống sau đó bế thốc Công chúa bé nhỏ lên, nhẹ giọng nói: “Trời vừa qua cơn mưa lớn, mặt đất bây giờ trơn trượt lắm, để nô tỳ bồng người lên nha.”

Thấy Công chúa gật đầu thích thú đồng ý Diêu Hồng mới bước đi từng bước thật cẩn thận.

Giờ đây Công chúa Chiêu Thánh đã năm tuổi nhưng sức khỏe vẫn còn khá yếu ớt nên cần phải cẩn thận nhiều hơn.

Hoàng hậu gần đây không chỉ phải lo cho sức khỏe của Công chúa mà do toán quân phản loạn của kẻ phản nghịch Nguyễn Nộn ngày càng càn quấy, Trần Thái úy phải đích thân cầm quân ra chiến trường đã được nhiều tháng trời khiến trong lòng Hoàng hậu không ngừng âu lo.

Diêu Hồng âm thầm thở dài, đã năm năm kể từ ngày Chiêu Thánh Công chúa chào đời vậy mà Trần Hoàng hậu chưa hề mang long thai thêm lần nào nữa, Công chúa Thuận Thiên thì vẫn luôn được nuôi dưỡng bên người Đàm Thái hậu khiến mẫu tử ngày càng xa cách.

Diêu Hồng bế Công chúa đến Ninh Thọ cung, sau khi đợi thái giám canh cửa truyền báo mới được Thái hậu cho vào.

Bên trong tẩm điện Ninh Thọ cung đều là những món đồ quý giá khó tìm thấy trên thế gian này, mỗi món đồ nơi đây đều đáng giá hàng trăm hàng ngàn lượng vàng.

Chiêu Thánh vừa bước chân vào đã nghe thấy tiếng cười khách khách của nhiều người, chính điện ngồi ở vị trí trung tâm cao nhất là Đàm Thái hậu và Thuận Thiên đứng hầu bên cạnh, các vị trí thấp hơn là một vài phi tần.

Đàm Thái hậu mặc bộ y phục màu tím thẫm quý giá, mái tóc được vấn cao cài trâm phượng ngậm ngọc minh chứng cho thân phận tôn quý của bà, nhưng cho dù bà có đeo rất nhiều đồ trang sức cũng không hề dung tục mà lại vô cùng đoan trang nền nã.

Các vị phi tần ngồi ở phía dưới như trăm hoa đua sắc, ai ai cũng có sắc đẹp mỹ miều.

Mặc kệ sự kháng cự của Hoàng thượng, Thái hậu cứ vài ba tháng lại triệu tôn nữ cùng tộc vào cung lập làm phi tần.

Và đương nhiên những buổi tụ họp như vầy Thái hậu sẽ không sai người gọi Hoàng hậu tới mà chỉ trò chuyện với phe cánh bên mình mà thôi.

Đàm Thái hậu nhìn thấy Chiêu Thánh đang đứng ngoài cửa thì vẫy tay gọi: “Phật Kim đến rồi hả, mau vào đây đi.”

“Tôn nữ xin thỉnh an Hoàng tổ mẫu, thỉnh an các vị nương nương.”

Cho dù trong lòng Đàm Thái hậu có căm ghét Hoàng hậu như thế nào thì cũng không thể ghét con cháu của mình được, hơn thế nữa bà còn định đưa cả Chiêu Thánh về Ninh Thọ cung để chăm sóc nhưng bị ngăn cản bởi thái độ gay gắt kịch liệt của Hoàng thượng.

Thuận Thiên đang đứng bên cạnh Thái hậu chậm rãi đi xuống.

Trong lòng mọi người tự hiểu rằng Chiêu Thánh được đưa đến để thay mặt Hoàng hậu gặp Thuận Thiên Công chúa, vì thế Đàm Thái hậu cũng mắt nhắm mắt mở mà cho hai chị em dắt nhau ra ngoài nói chuyện.

Đứng cạnh bên gốc cây cổ thụ hơn trăm tuổi vẫn còn khá tươi tốt dưới cái giá rét khắc nghiệt của khí trời, Chiêu Thánh nũng nịu níu lấy tay chị mình hỏi: “Chị Oánh, sao lâu rồi chị không tới thăm em và mẫu hậu vậy?

Em nhớ chị lắm ý.”

“Dạo này Hoàng tổ mẫu đã tìm thêm nữ sư dạy học cho chị, vốn là chị cũng định sang thăm em thì em lại tới đây trước rồi.”

Lý Oánh dùng tay vuốt ve đầu em gái mình nhẹ nhàng đáp.

Thuận Thiên Công chúa Lý Oánh, trưởng nữ của Lý Thắng Vương và Trần Hoàng hậu hiện nay cũng chỉ vừa mới tám tuổi.

Mọi người xung quanh nhận thấy rằng Thuận Thiên là người hiền thục, đôn hậu và nhân từ, cho rằng đây đều là công lao dạy dỗ của Đàm Thái hậu vốn có xuất thân hiển hách.

Ngay sau khi được mang về Ninh Thọ cung nuôi dưỡng, Thuận Thiên Công chúa được bồi dưỡng đầy đủ cầm kỳ thi họa, không lúc nào có thời gian rảnh rỗi thôi luyện tập, nhưng đây cũng chính là cái cớ để Thái hậu ngăn cản việc Trần Hoàng hậu và Thuận Thiên gặp do Công chúa quá bận rộn không thể gặp người khác.

Tình cảm mà Lý Oánh dành cho thân sinh ruột thịt của mình là Trần Hoàng hậu cũng cực kỳ khó nói.

Từ nhỏ đã phải xa mẫu hậu, Công chúa lại bị nhồi nhét những lời nói xấu xa của Đàm Thái hậu dành cho mẫu hậu của mình.

Nào là từ bỏ nữ nhi để giữ lấy vinh hoa phú quý, nào là mẫu hậu đã sinh hạ em gái thì không còn đoái hoài gì tới Lý Oánh nữa.

Thật ra, tình cảm mà Lý Oánh dành cho cô em gái Phật Kim này cũng có những mối rối khó gỡ.

Lý Oánh buông lỏng tay, trầm mặc nói: “Sắp tới em cũng sẽ vào học cùng với chị, nếu có gì không hiểu thì cứ nói với chị.

Còn nữa, hãy thay chị chăm sóc cho mẫu hậu.”

Chiêu Thánh ngạc nhiên nhìn chị mình, em thật sự không hiểu những tình cảm rắc rối trong lòng Thuận Thiên: “Chị không về chơi với em và mẫu hậu ạ?”

“Không kịp rồi, tới giờ chị phải luyện đàn rồi.”

Lý Oánh trầm ngâm lắc đầu, nhẹ giọng nói.

Sau khi sai người đưa Chiêu Thánh về tận nơi, Lý Oánh cũng cất bước quay về Ninh Thọ cung thì bất chợt có người nhảy từ trên cây cao xuống làm cho Lý Oánh giật thót cả mình.

“Em Oánh đang thẫn thờ nghĩ gì đó?”

Người nọ mặc trang phục bằng lụa tơ tằm quý giá, tuổi tầm mười lăm, mười sáu.

Gương mặt tuy vẫn còn non nớt nhưng vẫn đã nét chững chạc đứng đắn.

Y đứng trước mặt Lý Oánh nhe răng ra cười nhăn nhở, một tay dơ lên gãi đầu theo thói quen.

“Anh Hải!

Anh về từ lúc nào vậy?”

Lý Oánh reo lên đầy mừng rỡ.

Trần Hải, trưởng tử của Trần Tự Khánh, vốn cùng cha đi xuất chinh đánh quân phản loạn đã non nửa năm chưa trở về, đột nhiên hôm nay y lại xuất hiện trong cung khiến Lý Oánh không khỏi kinh ngạc.

Trần Hải cười nói đáp: "Anh vừa về tới kinh thành đã tới Long Thụy cung để bẩm báo tình hình chiến sự với bệ hạ, sau đó tới Nghinh Xuân cung để thỉnh an cô hai."

Trần Hải lấy ra từ trong ống tay áo một cái hộp gỗ được chạm khắc tinh xảo, vẻ mặt tươi cười đầy yêu chiều nói với Lý Oánh: “Trong lúc tuần tra ngoài thành anh thấy món đồ này rất hợp với em."

"Anh có đem quà tặng Phật Kim không thế?

Nếu không có quà, con bé sẽ giận anh đấy."

Lý Oánh vui vẻ nhận lấy quà nhưng không mở ra ngay mà ôm vào lòng, nghi hoặc hỏi.

Trần Hải gật đầu đáp: "Quà của Phật Kim, anh đã gửi lại chỗ cô hai rồi, đây là quà của em."

Lý Oánh mỉm cười gật đầu, nhưng rồi lại lo lắng hỏi: "Anh định ở lại kinh thành bao lâu?"

"Vốn dĩ lần này anh hồi kinh là để bẩm báo với bệ hạ về tình hình chiến sự, chắc anh chỉ ở lại thêm hai, ba ngày này thôi."

Trần Hải mỉm cười đầy bất lực, trận chiến đương lúc căng thẳng, y không thể vì thú vui nhất thời mà bỏ bê.

Trần Hải không phụ lòng mong mỏi của Trần Tự Khánh, y cũng là một tướng quân tài ba, dưới trướng cũng có tới ba ngàn binh sĩ, rất được Hoàng thượng hết lòng khen ngợi.

Lý Oánh còn định nói gì đó nhưng thị nữ bên cạnh đã ngăn lại.

Lý Oánh hiểu ý, đành mỉm cười nhìn từ biệt Trần Hải rồi rời đi.

Lý Oánh và Trần Hải được ban hôn do thỉnh cầu của Trần Tự Khánh.

Mặc kệ sự phản đối cật lực của Đàm Thái hậu, Hoàng thượng vẫn ban ý chỉ tứ hôn, Thái hậu chỉ còn cách ngăn cản thời gian gặp mặt của hai người họ.

Với Trần Hải, y coi Lý Oánh như cô em gái mà yêu chiều, hơn nữa hôn sự giữa anh và Lý Oánh còn gắn liền với mối quan hệ của họ Trần và hoàng tộc, y không thể trốn tránh.

Lý Oánh trở về Ninh Thọ cung thì các vị phi tần cũng đã hồi cung từ lâu, Công chúa về tẩm cung luyện đàn cho tới lúc trời chập tối, cảm thấy cơ thể mệt mỏi nên Lý Oánh không cho truyền ngự thiện nữa mà đi nghỉ luôn, không hề hay biết ở chính điện Ninh Thọ cung đang có cuộc tranh cãi kịch liệt giữa Hoàng thượng và Đàm Thái hậu.
 
Mộng Không Thành [Dã Sử Việt]
Chương 3


"Rốt cuộc thì bệ hạ muốn như thế nào thì mới cho ta được bế tôn tử đây?

Sủng ái tiện tì con nhà phản loạn đến mức cho phép nó sống vô pháp vô thiên như vậy mà được sao?"

Đàm Thái hậu bực tức, gằn giọng hỏi.

"Mẫu hậu!

Nếu người gọi nhi thần đến đây chỉ để nghe người phỉ báng Hoàng hậu thì nhi thần xin thối lui."

Thực chất, Đàm Thái hậu chưa nhận rõ tầm quan trọng của họ Trần trên bàn cờ chính trị.

Địa vị của Trần Hoàng hậu khó mà có thể lung lay, cho dù bà có căm ghét người con dâu có xuất thân từ một gia đình chài lưới, khinh bỉ Trần thị vô học chỉ biết dở trò hồ ly tinh mê hoặc bệ hạ thì cũng không thể lật đổ hậu vị của Trần thị được.

Huống chi, Đàm gia nhà bà nay đã bị họ Trần đánh cho tan đàn xẻ nghé, không thể vực dậy.

"Nếu con còn còn tiếp tục độc sủng cô ta thì đừng coi ta là mẫu hậu nữa, độc phụ xấu xa kia tính tình ghen tuông vô cớ, không biết kính trọng trưởng bối, cả nhà nó là loại phản trắc, nó vốn dĩ nên bị phế truất từ lâu.

Nếu không phải do con luôn nuông chiều ả thì mọi việc có xảy ra cớ sự này hay không?"

Sự tĩnh lặng bao trùm cả cung điện.

Toàn bộ cung nhân đều biết ý đã lui xuống đứng hầu ở bên ngoài.

Và rồi như không thể chịu đựng sự im ắng này nữa, Hoàng thượng hét lên trong bất lực:

"Trẫm không thể sinh con được nữa!"

Hoàng thượng quỳ sụp xuống cúi đầu ôm mặt đầy tội lỗi.

Đàm Thái hậu sửng sốt nhìn về phía ngài, đôi môi bà run run như không thể thốt nên lời.

Bất chợt Đàm Thái hậu phun ra một búng máu nhuộm đỏ cả vạt áo trước ngực, trợn tròn mắt mà ngất xỉu ngay tại chỗ.

"Người đâu, người đâu mau truyền thái y, truyền thái y cho trẫm."

Hoàng thượng hét lên trong kinh hãi.

Đôi bàn tay run run của ngài đỡ lấy thân thể yếu ớt của Đàm Thái hậu, đầu óc ngài trống rỗng không thể suy nghĩ thêm điều gì.

Khắp nơi trong cung bận rộn cứu chữa cho Đàm Thái hậu mà không hề để ý từ cổng sau của Ninh Thọ cung, một cung nữ trẻ tuổi lén lút chuồn ra ngoài.

Hóa ra nàng ta là kẻ nằm vùng của Trần Hoàng hậu.

Chỉ thấy nàng ta chạy thật nhanh về phía Nghinh Xuân cung, vừa thấy Diêu Hồng đứng canh bên ngoài cửa thì ra dấu gặp mặt.

Diêu Hồng kinh ngạc nhìn về phía nàng ta, lòng thầm nghĩ không biết chuyện gì mà lại khiến cho nàng ta hốt hoảng đến thế bèn nhanh chóng đi tới.

Sau khi hay người trao đổi qua lại thì Diêu Hồng hốt hoảng chạy vào trong gọi Trần Hoàng hậu đang nằm nghỉ trên giường.

"Bẩm bà, có chuyện lớn rồi ạ."

Diêu Hồng mau chóng kể lại vắn tắt chuyện xảy ra ở Ninh Thọ cung cho Trần Hoàng hậu biết:

"Dạ thưa, mật báo ở Ninh Thọ cung tới nói, bệ hạ vốn dĩ mắc bệnh nan y không thể có thêm hoàng tự, Thái hậu biết chuyện đã lâm vào hôn mê sâu, tới giờ vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh dậy ạ.”

Trần thị nghe tin dữ sốc đến mức không biết phải làm gì, vội vàng viết bức thư nhà kể lại chuyện này rồi gửi đến cho Trần Tự Khánh ở nơi phương xa.

Còn về phía Ninh Thọ cung, Hoàng thượng lo sợ chuyện xấu bại lộ bèn sai người giết chết toàn bộ cung nhân ngay trong đêm, chỉ còn giữ lại cung nữ hầu hạ thân cận bên Thái hậu.

Nhưng giấy vốn không thể gói được lửa, chuyện Hoàng thượng sai người thủ tiêu cung nhân sớm bị lan truyền đi dấy lên từng đợt sóng ngầm.

Trần Tự Khánh ở nơi biên thùy cũng nhanh chóng hồi kinh, với mục đích là để bàn chuyện với anh em Trần Thừa và Trần Thủ Độ.

Ông ta tức tốc phóng ngựa về ngay trong đêm ấy để về kịp tới điểm hẹn.

Ba anh em hẹn nhau ở một căn tròi xa ngoại ô kinh thành, ba người vừa ngồi vào bàn thì Trần Thủ Độ đã sốt sắng hỏi:

“Anh Khánh, nếu bệ hạ không thể không thể có con nối dòng thì Nhị Nương phải làm sao đây?

Em rất lo cho chị ấy.”

Trần Từ Khánh cũng chỉ biết bất lực lắc đầu, gằn giọng nói: “Tên húy của Hoàng hậu không phải thứ em muốn gọi là gọi đâu, cho dù hai người là chị em họ thì cũng nên giữ kẽ đi, bệ hạ mới thôi bớt tị hiềm với em thôi đấy.”

Trần Thủ Độ nghe thế thì cũng trầm ngâm không nói thêm gì nữa, Trần Thừa thấy vậy thì lên tiếng để phá vỡ bầu không khí im lặng: “Khánh, em đã có kế sách gì chưa?”

Thấy Trần Tự Khánh lắc đầu, Trần Thừa mới nhẹ giọng nói: “Theo như kế hoạch cũ, ta vốn định để Hoàng hậu bằng mọi cách để có được long thai, sau đó kiểu gì cũng sẽ có được một vị Hoàng tử để củng cố cho phe mình.”

Trần Tự Khánh gật đầu tỏ vẻ đồng tình, thuận theo nói: “Em thấy rằng cách tốt nhất bây giờ là ta nên mau chọn trong tông thất nhà Lý một vị vương gia hoặc thế tử dễ nắm thóp, sau truyền ngôi cho người đó thì quyền lực vẫn nằm trong tay họ Trần ta.”

Hai anh em Trần Thừa và Trần Thủ Độ đều ra vẻ vừa ý với mưu kế này, nhưng nhưng thực tâm ai nghĩ gì, muốn gì thì không tài nào biết được.

Trần Tự Khánh thấy anh em đều theo ý mình thì càng yên tâm, mà bản thân ông vốn cũng không quá lo lắng tới chuyện quyền lực này vì nó vốn chẳng thể nào thoát khỏi tay ông được, người mà ông lo nhất có lẽ là cô em gái Trần Hoàng hậu.

Họ Trần có ân cứu mạng vua, công lao lớn nhất thuộc về cha của bọn họ là Trần Lý.

Trần Lý có tất thảy bốn người con, hai trai hai gái.

Hai người con trai Trần Thừa và Trần Tự Khánh vô cùng đa tài đa nghệ, văn võ song toàn.

Hai người con gái còn lại là Trần Nhị Nương nay đã được sắc phong là Hoàng hậu và Trần Tam Nương đã hy sinh thân mình làm dâu xứ người để ngăn cản chinh chiến giữa hai bên chiến trường, nhưng mục đích chính là cũng để làm nội gián.

Còn Trần Thủ Độ, vốn là con của người em trai mất sớm của Trần Lý, từ bé đã sống nương nhờ nhà bác nên vô cùng thân thiết với các anh chị.

Do trưởng thành cùng nhau, tình cảm nam nữ nhanh chóng nảy nở giữa hai chị em Trần Thủ Độ và Trần Nhị Nương.

Đến tuổi cập kê, hai người vốn đã định ra hôn ước nhưng lại gặp trúng thời điểm binh biến nên chưa thể làm lễ cưới xin.

Hoàng thượng lúc bấy giờ là còn là Thái tử cùng mẫu hậu và các em chạy loạn do có binh biến đến vùng Hải Ấp, nơi đóng quân của nhà Trần, ngài vừa gặp đã nhất kiến chung tình với Trần Nhị Nương.

Trần Lý bèn gả con gái làm thê tử của Thái tử, được phong làm Thái tử phi.

Trong mối hôn sự này, ngoài việc Thái tử có chút tình cảm với Trần Nhị Nương thì cũng đồng thời là vì để lôi kéo thế lực ở Hải Ấp.

Trần Lý cũng muốn nhân cơ hội trợ giúp nhà Lý để có danh nghĩa tập hợp được lực lượng quân lính cho riêng mình.

Tuy nhiên Đàm Thái hậu, lúc này đây là Đàm Hoàng hậu vốn muốn để họ hàng nhà mình là Đàm gia trở thành Thái tử phi, hơn nữa bà ta nhận thấy nguy cơ thế lực Đàm gia sẽ bị suy yếu trước họ Trần thì cực lực phản đối hôn sự này, không chấp nhận danh hiệu Thái tử phi của Trần Nhị Nương.

Bà ta sai người ám sát Trần Lý, khiến ông ấy chết mà không có chứng cớ gì để buộc tội mặc dù ai cũng biết chủ mưu chính là Đàm thị.

Sau khi Thái tử Lý Hạo Sảm lên ngôi, Đàm thị còn năm lần bảy lượt hạ độc thê tử của nhi tử mình.

Khoảng thời gian đó may có Hoàng thượng ăn cùng ngủ cùng với Trần Nhị Nương mà Trần thị mới bình an sinh hạ được Công chúa Thuận Thiên.

Sau khi cha mất, em gái thì bị hành hạ, Hoàng thượng còn bị Đàm Thái hậu cùng Đoàn Thượng thổi lửa bên tai nên cũng nghi kỵ thế lực họ Trần mà quay lại bên phe họ Đàm.

Trần Tự Khánh không ngần ngại tự thành lập một quân đội mới, chọn lấy một tông thất nhà Lý là Huệ Văn vương phong làm vua hiệu là Nguyên Hoàng, người này vốn là em trai của tiên đế Lý Cao Tông cha của Lý Hạo Sảm.

Lực lượng trong tay họ Trần ngày càng lớn mạnh thêm, thâu tóm nhiều lãnh thổ, dồn nhà Lý vào bờ vực sụp đổ.

Thấy tình hình căng thẳng, bên cạnh cũng chẳng có tướng tài, Lý Hạo Sảm đành quy phục họ Trần.

Trần Tự Khánh cũng thuận theo, phế bỏ ngôi vua của Nguyên Hoàng, bản thân ông thì trở lại “dưới trướng” của Lý Hạo Sảm.

Vậy nên có thể nói Trần Tự Khánh đã dành mọi quyền lực trong tay, có ngai vua hay không cũng không quan trọng.

Có lẽ lý do mà ông không muốn đoạt ngôi một phần vì lo cho em gái là Nhị Nương, một phần là không muốn mang danh loạn thần tặc tử.

Cũng đã cuối giờ Mão, Trần Tự Khánh từ biệt anh em quay về nghỉ tại tư gia ở Phù Liệt rồi mới cho người truyền tin bản thân đã về tới kinh thành với bệ hạ.

Hoàng thượng với hành động tiền trảm hậu tấu của Tự Khánh cũng không lạ gì nữa, cho người truyền tin ông ta cứ việc nghỉ ngơi, hai ngày sau ông ta hẵng vào cung báo tin tức nơi chiến tuyến cho ngài.
 
Mộng Không Thành [Dã Sử Việt]
Chương 4


Sáng sớm, Chiêu Thánh đã nhanh chóng chạy đến Long Thụy cung, phụ hoàng đã hứa sẽ cho Công chúa được học cùng nữ công cùng với chị Oánh nên Chiêu Thánh muốn đưa mình tới Ninh Thọ cung để thưa chuyện với Thái hậu.

Nhưng vừa đến cửa Long Thụy cung, Chiêu Thánh đã bị thị vệ gác cổng chặn lại.

Công chúa ngạc nhiên hỏi:“Sao vậy?

Sao các ngươi lại chặn ta ở cửa vậy?”

“Bẩm điện hạ, bệ hạ có lệnh không cho ai tiến vào tẩm điện của ngài ạ.”

Một tên thị vệ cung kính trả lời.

“Vậy thôi, ta không vào là được chứ gì.”

Chiêu Thánh lầm bầm, quay lưng rời đi không thèm ngoảnh lại, thị vệ gác cổng thấy thế thì quay lại đứng dạt ra hai bên.

Bất thình lình, Chiêu Thánh mới đi được ba bước thì đột ngột quay đầu, chạy xồng xộc vào cửa cung bỏ mặc nhũ mẫu đứng ở bên ngoài để xông vào tẩm điện.

Nhưng Công chúa chạy vào tới nơi lại không thấy bất cứ cung nhân nào đứng hầu ở ngoài, Hoàng thượng cũng không hề ngồi phê duyệt tấu chương như mọi khi.

Bỗng Chiêu Thánh loáng thoáng nghe thấy tiếng huyên náo ở sâu trong nội điện.

Với tính tò mò, Chiêu Thánh nhẹ nhàng tiến vào bên trong.

Đập vào mắt Chiêu Thánh là hình ảnh Hoàng thượng đang đi lại lung tung, một tay cầm giáo, một tay cầm gậy mộc, mái tóc rối bời được búi lỏng lẻo bởi một cây trâm mộc, cất giọng vừa hát vừa ngâm:

“Ta đây là tướng nhà trời.

Hôm nay giáng thế cho người sợ oai.”

Cung nhân thân cận không ai dám tiến lại gần vì sợ bị bệ hạ cầm giáo đâm trúng, Chiêu Thánh cũng bàng hoàng đứng ở cửa không dám bước tiếp nữa.

Đầu óc non nớt của một đứa bé năm tuổi chưa thể hiểu rõ tình hình ngay lúc này đây.

Nhũ mẫu bên cạnh Công chúa cũng chạy vào tới nơi, thấy cảnh này như hiểu ra điều gì đó, thị lập tức che mắt Chiêu Thánh lại, bế thốc Công chúa lên rồi chạy nhanh ra khỏi Long Thụy cung đi về phía Nghinh Xuân cung để bẩm báo với Hoàng hậu.

Chiêu Thánh vừa trông thấy mẹ thì khóc nức nở, Trần Hoàng hậu thấy vậy thì bồng lấy con, hốt hoảng quay sang hỏi nhũ mẫu:

“Sao Công chúa lại khóc đến như vậy?

Đã có chuyện gì xảy ra hả?”

“Dạ… dạ bẩm bà, Công chúa…

Công chúa đến Long Thụy cung thì trông thấy bệ hạ đang…”

Thấy nhũ mẫu ngập ngừng không nói được rõ ràng thì Hoàng hậu càng sốt ruột, thị cất giọng hét lớn: “Nói rõ ràng cho ta xem nào!”

Không đợi nhũ mẫu nói nốt đã có một cung nữ chạy vào thì thầm to nhỏ bên tai Hoàng hậu, thị nghe xong thì cũng hốt hoảng, đưa Chiêu Thánh đang khóc nỉ non cho Diêu Hồng đứng bên rồi ra lệnh:

“Diêu Hồng ở lại cung chăm non dỗ cho Chiêu Thánh nín khóc đi.

Cái Hường, cái Ngát theo ta tới Long Thụy cung.”

Trần thị đi ngang qua người nhũ mẫu thì quắc mắt nhìn bà ta một cái rồi nói:

“Nhũ mẫu không làm tròn chức trách, cắt chức, giam lỏng lại, về ta sẽ xử trí sau.”

“Bẩm bà, van bà, bà thứ lỗi cho nô tỳ với ạ.”

Nhũ mẫu hốt hoảng hét lên xin tha nhưng bị vài tên thái giám bịt mồm lại kéo đi.

Trần Hoàng hậu chưa đi được bao lâu thì Chiêu Thánh cũng thiếp đi trong lòng Diêu Hồng, lúc ngủ trên má vẫn vương hai dòng nước mắt.

Đến trước cửa Long Thụy cung, Trần Hoàng hậu cũng bị cản lại, thị lên giọng quát đuổi mấy tên thị vệ gác cửa rồi chạy nhanh vào tẩm điện.

Lúc này Hoàng thượng đã bị bọn cung nhân giữ lẫy cơ thể, thái y cũng đã được triệu tập tới muốn châm cứu cho Hoàng thượng nhưng do ngài cố gắng vùng vẫy không ngừng nên thái y không dám đâm kim xuống.

Hoàng thượng không ngừng gầm gừ: “Thả trẫm ra, thả trẫm ra!”

Trần thị nhanh chóng tiến đến trước mặt Hoàng thượng rồi ôm chầm lấy ông, vừa khóc vừa nói: “Hạo Sảm, chàng ơi là thiếp đây, Nhị Nương của chàng đây.”

Như bừng tỉnh từ trong cơn mê, Hoàng thượng cũng thả lỏng cơ thể hơn, ngài nhìn thê tử của mình hoảng hốt lầm bầm: “Nhị Nương của ta, Nhị Nương, ta đau đầu quá, ta mệt quá, cứu ta nàng ơi.”

“Hạo Sảm, thiếp ở đây, thiếp ở ngay cạnh bên người đây.”

Hoàng hậu lo lắng tới mức bật khóc nức nở, nước mắt như những viên ngọc trai lăn dài trên má thị.

Hoàng thượng như không nghe thấy lời Hoàng hậu, ngài cứ lải nhải: “Nhị Nương, nàng không được rời bỏ ta đấy nhé, nàng không được phản bội ta đâu, nhớ đấy.”

“Rồi rồi, thiếp hứa mà, thiếp hứa.”

Thấy bệ hạ có vẻ đã bình tĩnh lại, Trần thị ra lệnh để thái y bước tới.

Thực chất Hoàng thượng không phải mới phát điên lần đầu.

Hoàng thượng vốn trúng bệnh phong, hồi đó ngài phải bôn ba khắp nơi vì tình hình chiến sự, mà bệnh này không thể đi đâu được mà chỉ có thể ở phòng kín để chữa trị, chính vì thế bệnh của Hoàng thượng ngày một trở nặng, cho dù là thái y hay thầy thuốc giỏi trong cả nước cũng không chữa được tận gốc, cuối cùng để lại di chứng đau đầu và chứng bệnh điên.

Bệnh điên này với Hoàng thượng còn là tâm bệnh, bản thân ngài phải chịu sự hống hách ngang tàng của họ Trần mà chẳng chẳng còn cách nào kháng cự lại.

Tâm sự chất chứa không thể giãi bày với ai, thê tử vốn là con cháu họ Trần, mẫu hậu lại chỉ chăm chăm lo cho thế lực nhà ngoài của bà nên bệnh của Hoàng thượng ngày một trở nặng, cuối cùng có lúc ông đã phát điên

Mấy năm Hoàng thượng đã không phát bệnh rồi, lần này tái phát đột ngột khiến mọi người trở tay không kịp.

Chuyện này vốn bị giấu kín, càng ít người biết càng tốt nên chắc chắn nhũ mẫu của Chiêu Thánh cũng khó lòng giữ được tánh mạng.

Thái y rút châm đâm vào huyệt đạo của Hoàng thượng để ngài bình tâm lại, tiếp đó dâng lên một bát thuốc có chứa chất an thần để ngài uống, uống xong bát thuốc thì Hoàng thượng cũng thiếp đi, cả ngày hôm ấy Hoàng hậu đều túc trực ở bên cạnh để chăm sóc phu quân mình.
 
Mộng Không Thành [Dã Sử Việt]
Chương 5


Tầm cuối giờ Tuất, phủ Liệt hầu cũng đã đến giờ nghỉ ngơi.

Hầu phu nhân Lê thị đang ru con ngủ, ngắm nhìn nhi tử đang say giấc nồng thị không khỏi bồi hồi.

Khi xưa đương lúc mang thai Trần Cảnh, do ở quê nhà có việc lớn cần đích thân dâu trưởng về đảm đương nên dù bụng mang dạ chửa thị vẫn phải đi về.

Cả chặng đường về Hải Ấp cũng không có gì nguy hại nhưng do sơ suất của kẻ hầu vô tình va chạm với Lê thị, hại thị sinh non.

Ban đầu, Trần Thừa do con sinh thiếu tháng, yếu ớt nhiều bệnh đặt tên nhi tử là Bồ, đây là tên một loại cây có cành lá mềm yếu, mọc ở chỗ có nước, tuy chỉ là cỏ dại nhưng lại có sức sống kiên cường, đặt tên như vậy cũng là mong nhi tử có thể sống sót.

Trần Thừa cùng thê tử tìm danh y chữa trị khắp nơi, đến độ phải phó thác hy vọng nơi cửa Phật và thầy đồng.

Lão thầy đồng nọ đã phán rằng cần phải đổi tên cho cậu và cứ để cậu sống ở đất tổ tiên thêm vài năm nữa thì tuổi thọ sẽ được kéo dài.

Nửa tin nửa ngờ, Trần Thừa cũng đành đổi tên cho nhi tử thành Trần Cảnh.

Cảnh còn mang ý nghĩa như ánh nắng rực rỡ trường tồn của mặt trời, dù là tên nào đi chăng nữa thì trong đó luôn ẩn chứa mong ước nhi tử khỏe mạnh lớn lên của Trần Thừa.

Ngờ đâu sức khỏe của Trần Cảnh tốt hơn thật, một phần cũng nhờ thời tiết ở Hải Ấp ôn hòa thích hợp để dưỡng bệnh.

Vậy nhưng Trần Thừa không thể cứ mãi ở quê nhà chăm con được, Lê thị cũng phải cùng phu quân quay về kinh thành vì vẫn còn hai đứa con thơ dại ở nhà.

Trần Thừa vốn định nhờ họ hàng nuôi nấng Trần Cảnh thì em gái của Lê thị, cũng là thiếp thất của Trần Thừa lại đột ngột đứng ra cam tâm tình nguyện ở lại Hải Ấp để chăm Trần Cảnh.

Chuyện này vốn dĩ cũng có nguyên do của nó, người này tên là Lê Thị Trinh, là em gái cùng cha khác mẹ với Lê thị được gả cho Trần Thừa khi Lê thị đang mang thai đứa con đầu lòng là Trần Liễu.

Thị Trinh là út nữ trong nhà, được chiều chuộng nên tính cách cũng hơi kiêu căng ngạo mạn, dù vậy Lê thị cũng cố vun đắp cho em và phu quân.

Đáng tiếc Thị Trinh sau một lần sảy thai thì được y sĩ chẩn đoán rằng không thể mang thai được nữa.

Lần về quê Hải Ấp này, Thị Trinh đi cùng để theo hầu chị gái cũng là để phụ giúp chăm sóc đứa nhỏ sắp chào đời.

Thị Trinh biết không có con trai sau này thị sẽ không có được chỗ dựa vững chắc, việc ở lại để chăm Trần Cảnh một phần là để chiếm lấy cảm tình của Trần Thừa cùng Lê thị, một phần cũng là để Thị Trinh tìm chỗ dựa cho bản thân.

Lê thị biết vậy nên cũng an lòng, tin rằng em gái sẽ chăm lo cho nhi tử thật tốt nên cố nuốt nước mắt hồi kinh cùng phu quân.

Ấy vậy mà Trần Cảnh cũng phải ở Hải Ấp, rời xa cha mẹ tận ba năm trời, cho đến khi sức khỏe của cậu đã thật ổn định mới cùng Thị Trinh hồi kinh.

Ba năm xa cách, dầu gì với con trẻ người ngày đêm sớm tối ở bên chăm sóc vẫn sẽ thân thiết hơn, Lê thị từ ngày con hồi kinh cũng luôn chăm sóc tận tình, tối nào cũng phải vào chăm sóc và trò chuyện với con.

Bản thân thị cũng đang mang bầu, thân thể nặng nề nên chắc rằng cũng không thể chăm sóc cho Trần Cảnh tận tình như trước, Lê thị chỉ muốn trong mắt Trần Cảnh thị là một người mẹ tốt.

Thị Trinh bước vào, thấy chị mình chìm vào dòng suy tư thì khẽ vỗ nhẹ lên người chị:

“Chị, trời cũng đã khuya, chị còn đang mang thai không nên thức muộn như vậy, chị để em tiễn chị về nhé.”

Lê thị cũng hơi giật mình, thấy là Thị Trinh thì mỉm cười lắc đầu đáp:

“Không cần tiễn chị, chị tới chơi với bé Cảnh một lát rồi đi đây.”

Nói rồi Lê thị lại quay lại vuốt ve nhi tử một lúc rồi đứng dậy, thị nắm lấy tay em gái mình, nói với giọng điệu chân thành nhất: “Em à, chị mang thai sức khỏe vẫn còn chưa ổn định, làm phiền em chăm sóc thằng Cảnh ít bữa nữa.”

Nhìn gương mặt mỹ lệ của Lê thị vương vấn đầy u sầu, Thị Trinh thở dài nắm lại tay chị để an ủi: “Chị cứ yên tâm, em luôn coi Cảnh là con ruột của mình, nhất định sẽ toàn tâm toàn ý chăm lo cho con.”

Hai chị em lại tâm sự với nhau hồi lâu.

Cùng lúc ấy, Trần Tự Khánh đã thu xếp xong để đi nghỉ bởi sớm mai còn phải vào cung trình diện Hoàng thượng thì quản gia vào báo: “Bẩm ông, có ngài Thừa mới tới ạ.”

Đương lúc Trần Tự Khánh còn đang ngạc nhiên thì Trần Thừa đã bước vào, hai anh em chào hỏi qua lại rồi ngồi xuống, Tự Khánh cất giọng hỏi trước: “Có chuyện gì mà tối muộn như vậy anh mới tới vậy anh Thừa?”

Quản gia dâng trà lên, xen vào cuộc trò chuyện của hai anh em.

Trần thừa cầm lấy một tách trà nhấp một ngụm rồi mới trả lời câu hỏi của Tự Khánh: “Anh đến đây vì chuyện con nối dòng của bệ hạ, anh thấy đây là thời điểm thích hợp để cướp lấy ngôi họ Lý về tay nhà Trần ta.”

Trần Tự Khánh nghe thấy câu nói của Trần Thừa mà hoảng hốt, bởi vì người anh của ông vốn có tính cách hiền hòa, ít có mưu kế gì nên Tự Khánh cũng ngạc nhiên, cất giọng hỏi: “Ý anh là sao?”

“Uống trà đi, hình như anh thấy bên nhà này em hơi ít kẻ hầu nhỉ, có cần anh điều mấy người sang không?”

Trần Thừa ung dung có vẻ không muốn trả lời ngay, Tự Khánh nghe vậy thì cũng uống một ngụm trà, sau đó lắc đầu đáp: “Không cần đâu, đây cũng chỉ là nơi dừng chân tạm thời của em thôi, mai em vào cung gặp bệ hạ rồi sẽ về Bắc Giang luôn.”

Đột nhiên Trần Thừa ôm bụng cười ha hả đến độ chảy cả nước mắt làm cho Trần Tự Khánh hoang mang tột độ, Trần Thừa vừa lau nước mắt vừa nói: “Anh đoán, ngày mai, à không, cả đời này em cũng đừng mong thoát khỏi cổng thành này.”

“Anh nói cái gì…”

Chưa kịp dứt câu, Trần Tự Khánh đã phụt ra một búng máu, ngã quỵ xuống đất.

Trong bụng ông quặn đau từng trận một, mặc dù đang giữa mùa đông nhưng trên trán Trần Tự Khánh vẫn rịn ra từng lớp mồ hôi một.

Ông cố gắng nhẫn nhịn cơn đau ngước mắt lên hỏi người anh vốn thân thiết với mình: “Anh đã hạ thuốc ư?

Người đâu, người đâu mau tới cứu ta!”

Đón nhận lời kêu cứu của Tự Khánh chỉ là tràng cười sảng khoái của Trần Thừa: “Hét nữa đi, hét lớn nữa đi, cho dù có gào rách cả cổ họng cũng chả có ai tới cứu em đâu.”

Trần Thừa tiến gần về phía người em, nâng mặt Trần Tự Khánh lên, nhỏ giọng nhắc: “Chẳng lẽ em không biết toàn bộ người trong phủ này đã là người của anh sao?”

Trần Tự Khánh liếc mắt nhìn về phía quản gia, ông ta đang đứng run như cầy sấy ở một góc, nhìn thấy ánh mắt của Tự Khánh cũng chỉ biết quỳ xuống dập đầu liên tục để tạ tội.

“Sao anh lại làm như vậy với tôi?”

Trần Tự Khánh gằn từng chữ một để nói.

“Tại sao à?

Tại vì anh ghét mày, anh hận mày đến phát điên lên được.”

Trần Thừa thốt ra những lời tàn nhẫn.

Trần Tự Khánh sửng sốt nhìn Trần Thừa, hai người vốn là anh em cùng cha một mẹ, ngay từ bé Trần Thừa đã có dáng vẻ của một người anh chín chắn rộng lượng, nhiều lần dù cả hai phạm lỗi thì Thừa vẫn dành lỗi sai về bản thân và chấp nhận chịu đánh, vì thế tình cảm của ai vẫn luôn thắm thiết.

Có đâu ngờ, rốt cuộc tình cảm anh em gắn bó của họ đã bị rạn nứt từ bao giờ vậy?

Trần Tự Khánh đã không thể cất giọng lên được nữa, ông phun một búng máu vào mặt Trần Thừa.

“Ngạc nhiên lắm phải không?”

Trần Thừa rút ra tấm khăn từ trong tay áo để lau đi vết máu dính trên mặt mình, ung dung nói: “Vì mày chính là vật cản trên đường công danh của anh, vì nếu có mày sẽ chẳng ai nhớ tới thằng Thừa này cả.

Cũng chính vì mày mà cha không còn coi trọng tao, tại sao mày lại được cha thiên vị đến vậy cơ chứ?”

Những chữ cuối Trần Thừa nói như muốn thét ra lửa.

Mặc kệ Trần Tự Khánh nằm quằn quại dưới sàn, Trần Thừa từ từ bước tới, ngồi cạnh bên người em của mình.

“Năm xưa khi cha vừa bị con mụ Đàm thị kia giết hại đã lập tức trăn trối giao lại quyền lực vào tay mày, trong khi anh mày mới là trưởng tử thì cha lại không hề đoái hoài tới.

Kể từ đó, mọi ánh mắt, mọi công lao, mọi sự ngợi ca của thiên hạ đều đổ dồn vào mày.

Còn anh thì sao?

Cùng lắm cũng chỉ là cái bóng của mày mà thôi.”

Trần Thừa nhắm mắt lại, dường như ông ta đang lặng lẽ hồi tưởng mọi chuyện trong quá khứ.

Trong ký ức của ông ta, kể từ ngày Trần Tự Khánh ra đời ông đã không còn là nhi tử được yêu thương nhất của cha.

Cái gì tốt đẹp nhất, ngon ngọt nhất cũng phải nhường cho em trai.

Đến khi trưởng thành, do có tài về việc cầm quân, sức khỏe thì lại hơn người, Trần Tự Khánh lại càng được cha quý mến, đích thân cầm tay chỉ dạy.

Dù cho có so về con đường quan lộ, ông ta lại càng mờ nhạt hơn người em tài giỏi này.

Trần Tự Khánh chỉ biết trợn mắt nhìn về phía anh mình, thất khiếu dần chảy máu.

Như đã hạ quyết tâm, Trần Thừa mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào người em đang dần hấp hối, chính mắt ông ta chứng kiến cảnh Trần Tự Khánh chết không nhắm mắt.

Trần Thừa đưa bàn tay run rẩy vuốt đôi mắt của em cụp xuống, ông ta ngồi thừ người ra một lúc lâu, nhìn về phía cái xác của Trần Tự Khánh mà trầm ngâm hồi lâu.

Chợt người hầu thân cận của ông ta đã bước tới, cúi người bẩm báo: “Bẩm ông, con đã cho người dọn dẹp sạch sẽ dấu vết, ông có thể về nghỉ ngơi rồi ạ.”

Trần Thừa giữ im lặng rồi từ từ đứng dậy nhưng ông ta chẳng thể đứng vững khiến cả thân hình hơi lảo đảo, may mà có thân tín bên cạnh đỡ được.

Trần Thừa gật đầu rồi nói: “Không, ta không thể nghỉ ngơi, nhưng như vậy là tốt rồi, cuối cùng thì ta đã không còn là cái bóng nữa rồi.”

Nói rồi ông ta cười một tràng dài, cho tới khi ứa cả nước mắt.

Xuân Tài, là thân tín đắc lực đã theo sát Trần Thừa từ khi còn rất bé.

Anh chàng này vốn được Thừa cứu sống khi bị bọn ăn xin đánh đập dã man bên ven đường nên coi ông như bậc phụ mẫu mà cung phụng.

Tài ra lệnh cho tất cả mọi người lui đi, trong phòng chỉ còn lại hai người là Trần Thừa và Xuân Tài, tính là hai nếu không ai chú ý tới tên quản gia đang run rẩy núp ở trong xó xỉnh.

“Ta vốn định để Hoàng hậu vờ mang long thai, sinh ra bằng được Hoàng tử thì thôi.

Nhưng giờ đây bệ hạ lại chẳng thể có con nối dòng, vậy thì chi bằng để Thuận Thiên hạ giá lấy thằng Liễu con ta càng nhanh càng tốt.

Sau đó hợp thức hóa, để bệ hạ truyền ngôi cho hoàng trưởng nữ là con bé.”

Trần Thừa lẩm bẩm nói.

Xuân Tài nghe vậy thì thắc mắc hỏi: “Bẩm ông, nhưng nếu ngôi báu có rơi vào tay Công chúa thì cũng khác gì khi bệ hạ ngồi trên ngôi báu đâu chứ?”

Trần Thừa thở dài một hơi, vừa lắc đầu vừa cất giọng: “Xưa nay làm gì có chuyện đàn bà con gái lên ngôi vua bao giờ?

Chỉ cần để Thuận Thiên truyền ngôi lại cho thằng Liễu thì họ Trần ta chính là hoàng tộc, mà nhà ta cũng chẳng mang tiếng loạn thần tặc tử đúng không?”

“Vậy, còn cậu Hải thì sao ạ?”

Tài vừa dứt lời thì chợt phát hiện bên mái nhà có tiếng động, ngay lập tức anh ta phi lên nóc nhà với thân hình thoăn thoắt, nhanh nhẹn như một con chim ưng săn mồi.

Ánh trăng chiếu rõ bóng dáng một thiếu niên anh tuấn đang nấp sau mái ngói, y vội vàng xoay người định thoát thân khi biết mình bị phát hiện.

Xuân Tài không chần chừ chẳng nói một lời mà vung tay tấn công, ánh mắt của anh ta và người nọ giao nhau.

Người thiếu niên kia xoay người tránh đòn, rồi nhanh như chớp tung cú đá ngược về phía Xuân Tài, anh ta né được nhưng cú đá của y lại gây ra va chạm lớn trên mái ngói, khiến gạch ngói vỡ vụn bay tán loạn.

Xuân Tài lấy đà bật người lên không trung và đánh úp từ trên cao, thiếu niên cũng không hề nao núng, y xoay người lùi lại một bước, sử dụng đôi tay nhanh nhẹn đỡ lấy đòn đánh của đối phương.

Cả hai nhanh chóng lâm vào thế giằng co, quyền cước dồn dập, tiếng va chạm vang lên giữa không gian đêm tĩnh lặng.

Trong một khoảnh khắc, người thiếu niên trượt chân mất đà khiến y loạng choạng ngã nhào về phía trước.

Xuân Tài không bỏ lỡ cơ hội, ngay lập tức nhào tới túm lấy vai người thiếu niên, y cố gắng vùng vẫy thoát khỏi gọng kìm của Xuân Tài, nhưng sức mạnh vượt trội của đối phương đã áp đảo hoàn toàn.

Nhanh chóng y bị tóm chặt tay chân không thể nào trốn thoát.

Xuân Tài kéo y lôi xuống từ mái nhà một cách thô bạo, đẩy y ra trước mặt Trần Thừa.

Thì ra y chính là Trần Hải.

Y trông thấy xác của cha đang cuộn tròn lại như phải chịu một cái chết đầy đau đớn, thất khiếu thì chảy máu, Trân Hải như bị bóp nghẹn trong lòng, gào lên tiếng khóc thảm: “Cha!

Cha ơi!

Tên kia, cha ta làm gì nên tội mà ngươi lại vô cơ sát hại ông ấy vậy chứ?”

Trần Thừa nhếch mép cười: “Đúng là ông cha ta nói không sai, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh.

Mày giống y hệt tính cách thô lỗ của cha mày, ra là thường ngày mày cũng chỉ ra cái vẻ quân tử rởm thôi nhỉ.”

Trần Hải bị Xuân Tài điểm huyệt nên chẳng thể giãy giụa, cũng chẳng thể nói thêm gì được nữa.

Vì ngày mai phải trở về biên thùy nên đêm nay Trần Hải hẹn mấy vị bằng hữu một buổi yến tiệc cho nên cũng hơi quá chén, y có hơi chếnh choáng nên bỏ về trước mặc kệ kẻ hầu.

Nhưng Trần Hải không về phủ chính mà sang tư gia của cha ở Phù Liệt.

Đến gần phủ, Trần Hải nhận ra điều bất thường do lính canh ngoài cổng không phải là người mà cha thường dùng, nên y không đường đường chính chính đi vào mà leo lên nóc nhà xem xét, lại tận mắt chứng kiến cảnh cha nằm be bét máu dưới sàn, người bác luôn tỏ vẻ yêu thương con cháu đang bàn mưu tính kế cướp đi thê tử của mình thì nhận phải đả kích lớn, y trượt chân gây nên tiếng động cuối cùng thì bị bắt trói lại.

Trầm Thừa nhìn đứa cháu đang bị đè nằm bẹp xuống sàn, không thể làm gì mà chỉ biết nhìn chằm chằm về phía ông ta.

Nếu ánh mắt của Trần Hải có thể phóng ra lửa thì Trần Thừa đã bị thiêu cháy thành tro bụi rồi.

Trần Thừa không nói gì thêm, bàn tay run rẩy rút ra con dao găm sắc lẹm.

“Vì các con của tao, mày phải chết.”

Nói rồi ông ta chém một đường xuống, không may lại sượt qua gương mặt tuấn tú của Trần Hải, tạo thành một vết thương vừa sâu vừa dài bên má trái của y.

Hai mắt Trần Hải co rút lại vì cơn đau dữ dội ập tới, nhưng cũng chẳng để y phải chịu đau đớn nhiều, Trần Thừa đâm một nhát về phía trái tim của Trần Hải.

Máu của y bắn ra, rơi lên mặt, lên tay của Trần Thừa, ấm nóng như máu của cha y vậy.

Thấy Trần Hải nằm gục xuống, Trần Thừa vẫy tay ra hiệu Xuân Tài đỡ ông đứng dậy rồi thều thào nói: “Tốt rồi, bây giờ chuẩn bị xe đưa ông đến tửu lâu, có gì thì cứ báo cả đêm nay ông nghỉ tại đấy.”

Trần Thừa từ từ bước ra ngoài, trông ông như vừa già đi cả chục tuổi.

Đi đến ngưỡng cửa, nhìn thấy tên quản gia đang run rẩy một cách hèn hạ quỳ rạp xuống ở trong góc thì ông liếc mắt ra hiệu Xuân Tài xử nốt rồi đi một mạch về phía xe ngựa được đậu sẵn từ lâu ở cổng.

Ông ta bước từng bước lên xe ngựa, cả người như vô lực.

Trần Thừa vẫn luôn cho rằng mình chẳng làm cái gì sai mà phải sợ hãi nên cố lấy lại bình tĩnh.

Trước khi lên tửu lâu đang tấp nập khách ra khách vào, Trần Thừa quay sang dặn dò Xuân Tài: “Con quay lại, đích thân kiểm tra thật cẩn thận xem còn sai sót gì không.

Xong việc thì quay về báo cáo lại cho ông.”

“Dạ vâng thưa ông.”

Xuân Tài cung kính đáp rồi dẫn mấy tên cấp dưới phi ngựa đi.

Trần Thừa được một thằng hầu khác đỡ người bước vào tửu lâu.

Ông ta đã đặt trước phòng thượng hạng, yêu cầu không cần ca kỹ và cũng không cần ai hầu hạ bên cạnh.

Bên phía Xuân Tài, anh ta quay lại phủ của Trần Tự Khánh để kiểm tra lại.

Đến cách vách phủ thì thấy một tên hầu đang cố chui khỏi phủ từ lỗ chó.

Tài sai người gô cổ tên hầu kia lại rồi tiếp tục bước vào phủ.

Nhưng anh ta không ngờ lại nhận được tin dữ rằng không thấy xác của Trần Hải đâu nữa.

Xuân Tài giận dữ quát người bên dưới: “Lũ ăn hại, trông coi một cái xác thôi cũng không xong hả?”

Nói rồi anh ta ra lệnh tìm kiếm toàn bộ phủ, nếu còn sống thì với vết thương nặng như vậy Trần Hải cũng không thể đi xa được.

Nhưng mặc dù lật tung cả phủ lên cũng không thấy bất cứ một dấu vết nào cũng Trần Hải.

Thấy vậy, Xuân Tài ngay lập tức phi ngựa đến tửu lâu, chạy một mạch lên phòng nghỉ của Trần Thừa.

Lúc này đây Trần Thừa đã nhắm mắt mắt lại để nghỉ ngơi.

Không hiểu sao giờ đây giấc mộng của ông ta đã thành sự thật nhưng ông ta vẫn cảm thấy bức bối khó chịu trong lòng, vừa hay nghe thấy người gõ cửa dồn dập làm phiền mình, Trần Thừa tức tối gằn giọng nói: “Có chuyện gì hốt hoảng thế hả?”

Xuân Tài thấy Trần Thừa lên tiếng thì mở cửa đi vào rồi quỳ xuống bên cạnh chân ông ta, cúi đầu nói: “Bẩm ông, cậu Hải… không thấy xác cậu Hải ở đâu nữa rồi ông ạ.”

“Cái gì cơ?”

Trần Thừa giật mình ngồi thẳng dậy, mặt mày chợt tái nhợt hẳn đi rồi rồi quát thẳng vào mặt Xuân Tài.

“Mày làm trò gì mà để thẳng Hải có thể thoát thân ngay trước mắt thế hả?

Tìm kỹ lại chưa?”

Xuân Tài cũng chỉ biết cúi đầu thấp hơn, cố gắng hứng chịu đựng cơn thịnh nộ của Trần Thừa rồi đáp đáp lời: “Bẩm ông, con đã sai người đã tìm mọi ngóc ngách trong phủ nhưng cũng không thấy cậu Hải đâu, con nghi rằng, đã có người trợ giúp cậu Hải thoát thân ạ.”

Cái cảm giác bị nắm đằng chuôi này khiến cho Trần Thừa vô cùng khó chịu.

Xuân Tài tiếp tục bẩm báo: “Thưa ông con còn thấy một thằng hầu đang cố trốn thoát khỏi phủ bằng lỗ chó, nó đã được con trói nhốt lại, ông muốn xử trí như nào ạ?”

Trần Thừa nghe vậy thì nhướng mày, ông ta vốn định để tên quản gia kia làm kẻ chủ mưu sát hại Trần Tự Khánh, nhưng vì quá chướng mắt bộ dạng khúm núm của lão mà Trần Thừa ra lệnh giết chết lão ta, nay may mắn lại có thêm một thằng hầu dâng đến miệng ông, Trần Thừa ra lệnh:

“Giữ lại mạng của nó, nó còn chỗ tốt để dùng.”

“Dạ vâng thưa ông.”

Xuân Tài kính cẩn đáp rồi lui xuống, tiếp tục sắp xếp lại hiện trường giả tạo thành một vụ mưu sát rồi nhanh chóng rút khỏi phủ của Trần Tự Khánh.
 
Back
Top Bottom