Cập nhật mới

Khác [Mộng Dục hệ liệt, hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida (HOÀN)

[Mộng Dục Hệ Liệt, Hắc Bang] Huyết Tình Hắc Đạo - Huyền Namida (Hoàn)
Chương 77: Tới Anh quốc


Ban đêm ở Anh quốc lạnh đi rất nhiều, Dạ mặc một chiếc áo khoác lông màu trắng dài tới đầu gối và đôi giày da màu đen cao cổ, cô run vai, thu mặt mình vào bên trông chiếc khắn quàng đồng màu với áo, chỉ chừa lại cánh mũi thon gọn có chút ửng đỏ ra ngoài.

Cô khịt khịt mũi, thở ra một hơi, làn khói trắng mờ mờ liền bay ra, phun đầy trước mặt.

Dạ quay đầu nhìn tòa biệt thự lớn tựa như lâu đài của nhà James.

Đây là nhà họ James quyền quý, có thể nói là quyền lực chỉ đứng sau một thế lực duy nhất, đó là Hoàng Gia Anh.

James đã giới thiệu cô với bố mẹ và gia đình của ánh ấy, đã nói rằng muốn lấy cô làm vợ, dù cho bố mẹ của James đã đồng ý nhưng nhìn ánh mắt của họ lúc nhìn mình thì cô cũng phần nào đoán ra được là bằng mặt mà không bằng lòng.

Dạ cúi đầu, mấy hôm nay cô ở trong ngôi biệt thự này và nhận lâys những ánh mắt soi mói.

Cũng không thể trách khi cô không danh không phận, là một đứa con gái đến cả tên cũng không nhớ thì làm sao mà có thể được chấp thuận trong nhà họ James cao quý như vậy.

Có điều...

"Em không sao chứ?"

James vuốt lọn tóc ra phía sau tai cô, quan tâm hỏi.

Dạ lắc đầu.

"Haiz... em đừng nghĩ nhiều.

Mình đã chọn ngày đính hôn rồi, sẽ không ai dám ngăn cản chúng ta đâu.

Đừng để ý tới bọn họ."

James vươn tay, ôm cô trong tỏng lồng ngực rắn chắc mà ấm áp.

Cô đẩy anh ra: "Nhưng anh sẽ phải bỏ nghề diễn và con đường nghệ thuật mà anh đã cố gắng bấy lâu..."

"Ngốc này."

James mỉm cười, xoa tóc cô: "Anh là con duy nhất của nhà họ James nên trước sau gì cũng sẽ phải tiếp quản cơ ngơi này.

Chỉ là sớm hơn một chút thôi.

Nào đi, chẳng phải em nói muốn đi dạo cho thoải mái sao?"

Hai người bước đi trên con đường lớn, dù là buổi tối nhưng vẫn còn rất tấp nập người qua lại.

Xe cộ như nêm chạy trên đại lộ thành phố.

Hai bên đường là những ngôi nhà cao chọc trời được thắp đèn sáng rực như những cột sáng to lớn.

Bên tai tiếng gió lạnh rít quá, nhức buốt, vànhbtai cô đỏ ửng lên vì lạnh.

Hai người cứ đi như thế, không ai nói gì.

Đến ngã tư đèn đỏ thì hai người mới dừng chân lại, nơi đây thật khác, nước Anh thật khác.

Đã bao nhiêu lần cô từng nghĩ sẽ tới đây nhưng lại không nghĩ tới sẽ có được bình yên như thế này, lại còn có cả tình yêu và sự che chở của James.

Xung quanh có những tiếng xì xào nhỏ, thỉnh thoảng có một vài tiếng máy ảnh điện thoại kêu lên tanh tách.

Dạ ngước mắt lên nhìn James, mỉm cười.

Xương hàm của anh nhìn nghiêng thật vô cùng đẹp.

James biết cô đang nhìn mình nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ cảm xúc gì ngoài việc vành tai hơi ửng hồng.

Đèn xanh, cô hướng ánh nhìn về phía trước, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của anh vừa nắm lấy tay mình mà bước đi, nụ cười trên môi cũng tắt dần, đáy mặt loé lên tia quang mang kiên định.

"James này... khi nào thì mình tới Hoàng Gia Anh?

Anh nói là muốn tới đó để gặp nữ hoàng Anh đúng không?"

"Ngày mai.

Em muốn đi cùng không?"

"Có được không?"

Dạ nhìn James, ánh mắt như hiện lên ý cười, vẻ mặt toát ra vui sướng.

James cười: "Được.

Em là người của anh mà."

Ý tứ câu nói này có nghĩa là anh muốn xác định và nắm chặt lấy cô... trong tay!

***

Hôm nay trời có nắng, nhưng cái lạnh vẫn thấm vào da thịt buốt cóng.

Nhìn qua ô cửa kính xe ô tô, cảnh vật hai bên rơi vào từng vòng mờ ảo rồi trôi tuột ra phía sau.

Két...

Xe dừng lại.

James mở cửa cho cô, hai người đi đến trước cổng cung điện Hoàng Gia Anh.

Tòa Biệt thự lớn và tráng lệ đến mức dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần thì Dạ vẫn phải mở lớn mắt vì ngạc nhiên.

"James thiếu gia, mời."

Vệ sĩ Hoàng Gia đã ra đứng đón ở đó từ trước, James và Dạ cùng đi vào bên trong.

Con người của Dạ di chuyển rất nhanh, nhìn quanh tứ phía, dường như là đang cố ghi nhớ mọi chi tiết cơ cấu của cung điện.

"Đến nơi rồi."

James dừng bước: "Em có sợ không?"

Dạ lắc đầu.

James có chút hơi cúi sấp hàng lông mi dài rậm xuống, như thể để che đi sự mất mát trong đó.

"Em sẵn sàng chưa?"

Dạ mỉm cười: "Rồi.

Rất sẵn sàng."

***

Trên đại lộ lớn, một chiếc xe màu đen sang trọng đang phóng như bay, tiếng còi xe náo loạn hết cả một đoạn đường dài.

Nhưng nhìn vào biển số xe thì không ai dám lên tiếng, kể cả cảnh sát cũng chỉ có thể bặm môi để tỏ vẻ tức giận.

Trên thực tế cho thấy, tiền không phải là tất cả nhưng vừa có tiền vừa có quyền thì nó chính là tất cả.

"Đi nhanh lên."

Người đàn ông phía sau hối thúc người đang điều khiển tay lái.

"Mạc lão đại à, tốc độ đang là 200km rồi, dù anh có nóng vội thì cũng vậy thôi, tôi không thể đùa với tính mạng được."

Lục Mộ Ca nhếch miệng: "Nhưng mà thỉnh thoảng đùa một chút cũng không sao đâu.

Nhỉ?"

***23:30 7/12/2017***

Thành tâm xin lỗi mọi người vì dạo gần đây bận quá nên không ra chương mới được.

Từ tuần sau sẽ cố gắng ra chương đều (mà truyện cũng gần hết rồi nè ^^)
 
[Mộng Dục Hệ Liệt, Hắc Bang] Huyết Tình Hắc Đạo - Huyền Namida (Hoàn)
Chương 78: Em đã từng thích anh


Nghe Lục Mộ Ca nói vậy, Mạc Thuần Uy khẽ cười: "Lắm chuyện.

Đi nhanh đi, trễ việc là tôi quăng cậu vào mật lao cho sói ăn đấy."

"Đến lão đại tôi còn không sợ thì chẳng lẽ mấy con sói đói đó lại có thể khiến tôi sợ?"

Nói là nói vậy, nhưng chân của Lục Mộ Ca đã nhấn ga, chiếc xe cũng đã lao vút trên đường như mãnh thú đang lao theo mồi.

Phía xa xa trên nền trời, dường như mây đen vừa xuất hiện.

Ở một nơi khác, Dạ đang đứng trước nữ hoàng Anh và đứa cháu trai độc nhất của bà - hoàng tử Paul Khải Ân.

Nữ hoàng Anh là một người phụ nữ đã lớn tuổi nhưng ngạo khí và uy nghiêm tỏa ra từ trên người bà vẫn vô cùng bức bách, khiến cho người đối diện cảm nhận được một sự áp lực vô hình.

Còn nhắc đến vị hoàng tử đang ngồi dưới nữ hoàng Anh một ghế kia thì phải nói đến hoa nhường nguyệt thẹn.

Diện mạo bên ngoài của hắn đủ để điên đảo chúng sinh.

Dù đang mặc trên người bộ quần áo của hoàng gia nhưng không thể che giấu được ngoại hình vô cùng gợi cảm với cơ ngực nở và cơ bụng thon chắc, bờ vai rộng, cơ bắp được bao bọc bởi lớp quần áo vô cùng săn chắc, tất cả những gì có trên người đàn ông này đều đẹp đến khiến cho kẻ khác cuồng mê.

Chỉ là có vẻ như do bên trong người có một nửa dòng máu Châu Âu nên da dẻ hắn rất trắng, trắng nhưng không thiếu sức sống, trắng đến hút hồn tất cả phụ nữ trên thế giới khi nhìn vào.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào Dạ, cánh tay nâng tách trà trên bàn lên sát bên miệng, hít hà làn khói bay lên rồi nhấp một ngụm, sau đó đặt tách trà xuống, ánh mắt quét dọc một lượt trên người cô từ trên xuống dưới, cặp mắt sắc bén như có như không muốn lột sạch quần áo trên người cô xuống khiến cho Dạ không tự chủ được mà hơi rụt vai lại.

Paul Khải Ân nhếch miệng, liếm nhẹ môi.

Cánh môi vốn đã hồng hào nay được cấp ẩm càng thêm đỏ và bóng hơn, tô điểm thêm thập phần câu dẫn ma mị, nhưng kèm theo đó cũng không kém phần mờ ám khó nói.

"Đây là người phụ nữ mà con nói sao?

James?"

Nữ hoàng Anh lên tiếng, giọng nói uy lãnh nhưng không giấu được sự yêu chiều trong đó.

"Vâng."

James chắc chắn.

"Hừm..."

Đặt tách trà xuống: "Cuối cùng con cũng chịu lập gia.

Cháu ta có mỗi hai đứa, bây giờ chỉ cần Khải Ân nữa là ta mãn nguyện rồi."

Paul Khải Ân nghe tới đây liền ngưng ngay nụ cười trên mặt, hai mắt cụp xuống: "Không phải hai mà là ba mới đúng chứ ạ..."

"Con im miệng."

"..."

Paul Khải Ân cắn môi: "Vâng."

Paul Khải Ân siết chặt nắm tay, đứng dậy đi thẳng ra cửa.

"Hỗn xược.

Con đứng lại đó cho ta."

Bước chân Paul Khải Ân dừng lại: "Trên đời này, còn có người có thể ra lệnh cho con sao?

Nữ Hoàng à, chắc ngài già nên lú lẫn mất rồi."

Nói xong, hắn mở cửa đi ra ngoài.

Cánh cửa đóng sầm lại, bỏ lại trong phòng còn ba người.

Dạ ngước mắt nhìn James, anh mỉm cười trấn an cô, bàn tay anh nắm chặt tay cô, chặt như thể sợ cô sẽ tan biến, như thể đây là lần cuối cùng có thể nắm lấy bàn tay nhỏ bé này.

Dạ nhún chân, ghé sát tai James: "Cảm ơn anh, em đã từng thích anh, thật đấy!"

Khoé môi James cong lên, chất chứa hạnh phúc.

Chỉ cần như thế là được rồi.

Mong muốn của anh cũng chỉ cần được một lần cô yêu anh mà thôi.

Bịch!!!

James ngã xuống, nằm trên tấm thảm thêu phượng tinh xảo, khuôn mặt của nữ hoàng Anh còn chưa kịp hoảng hốt thì một con dao sắc nhọn đã kề cạnh chiếc cổ trắng ngần.

Dù xung quanh có rất nhiều vệ sĩ hoàng gia nhưng tất cả đều không theo kịp tốc độ của Dạ, lúc này đây đều đang hướng mắt và chĩa súng vào hai người phụ nữ quyền lực.

Vậy mà nữ hoàng không hề thất sắc hay sợ hãi, hay đúng hơn là địa vị của bà ta không cho phép điều đó xảy ra.

Thêm vào đó...

"Không ngờ con gái của Lý gia đã lớn thế này rồi.

Aizzz...

Lý Hiểu Thiên, con gái của Lý Tịch, hai mẹ con quả là giống nhau như hai giọt nước."

Bà ta đã nhận ra cô từ đầu!

***23:23 10/12/2017***
 
[Mộng Dục Hệ Liệt, Hắc Bang] Huyết Tình Hắc Đạo - Huyền Namida (Hoàn)
Chương 79: Gặp lại


"Quả nhiên bà đã nhận ra tôi."

Cô cười, mái tóc đen chảy dài như dòng suối, làn gió nhẹ thổi bay những sợi tóc trước mặt, bàn tay thon dài trắng muốt đưa lên vén làn tóc ra phía sau vành tai càng làm cho hình ảnh của cô lúc này thêm vạn phần hư ảo.

Đẹp như một nàng tiên nữ...

"Đứa cháu ngu ngốc của ta... aizz... thật đáng thương.

Từ nhỏ đã bị tổn thương quá nhiều, một lần tưởng như sẽ trao hết tình cảm của mình cho một cô gái thì có lẽ lại là lần cuối cùng nó có thể giao tình cảm của mình cho ai đó."

"Bà đừng ở đó mà cuồng ngôn.

Về chuyện của James tôi sẽ xử lý sau, nhưng ngay lúc này đây tôi phải xử lý bà."

Hiểu Thiên nói, đáy mắt hằn lên thù hận, bàn tay nắm lấy con dao dí sát cổ nữ hoàng.

Lưỡi dao sắc nhọn cứa vào, trên chiếc cổ trắng ngần như tuyết lập tức chảy ra một dòng chất dịch mau đỏ tanh tưởi.

"Đau sao?"

Hiểu Thiên nhếch miệng: "Tôi sẽ cho bà chết từ từ, để bà biết như thế nào mới gọi là đau."

Vệ sĩ hoàng gia chĩa súng, vẻ mặt căng thẳng được giấu sau tay bắn.

Ngón tay đặt lên cò súng.

Con dao cứa qua kéo lại trên chiếc cổ.

Quai hàm xinh đẹp của nữ hoàng bạnh ra vì hai hàm răng nghiến chặt lại.

Không gian như lắng đọng trên từng hạt phân tử không khí.

Máu chảy xuống.

Cò súng... kéo mạnh.

ĐOÀNG!!!!

Phập!

Máu tuôn ra...

Tóc... tách...

Hai con mắt của Hiểu Thiên mở lớn nhìn người đang đứng chắn trước mặt mình.

Máu trên người anh đang chảy ra, bắn ra vô vàn giọt đỏ dính trên một vùng áo khoác bông màu trắng.

Màu đỏ nổi bật đến chói mắt.

Anh ngã xuống, đôi môi vẫn mỉm cười nhìn cô ấm áp.

"Cô bé ngốc này, sao lại làm loạn vậy chứ?"

Há miệng nhưng lại không thể thốt ra nổi lời nào, cô chỉ biết nhìn hình ảnh to lớn trước mắt ngã phịch xuống, cô lắc đầu như không thể tin nổi.

Không... không thể nào.

Anh ấy...

Lý Nhận Trình - người anh trai song sinh của cô vẫn còn sống?

"ANHHHHH......."

Đúng lúc này tiếng cánh cửa kéo ra, Mạc Thuần Uy, Lục Mộ Ca và cả Paul Khải Ân đều mang theo gương mặt hoảng hốt chạy vào.

Tiếng thét như ai oán, như tủi hận, như có cả tang thương vang vọng khắp mọi ngóc ngách trong cung điện Hoàng Gia.

Tiếng súng lạch cạch vang lên, chĩa về phía người con gái đang quỳ trên mặt đất với nước mắt.

Nữ hoàng đưa tay ra ám chỉ không được bắn.

Mạc Thuần Uy đứng thẳng người, cúi đầu xuống trước mặt bà, như để chào hỏi, cũng là như để gửi lời cảm ơn đến bà.

Hiểu Thiên quỳ hai gối xuống đất, run rẩy sờ lên khuôn mặt trắng bệch của người đang nằm trên đất.

Không thể sai, Khuôn mặt này, hàng lông mi rậm, đôi mắt xanh lam và mái tóc đen này, là của Lý gia, là dòng máu Lý gia cô đang mang.

"Anh... em... em..."

"Bé con, lại mít ướt rồi?

Mau cứu James thiếu gia trước đã."

Giọng nói của Lý Nhậm Trình khản đặc, gắng gượng nói chuyện với đứa em gái giống mình tựa như hai giọt nước.

Hiểu Thiên quẹt nước mắt: "Hu...

James không sao, anh ấy chỉ bị hôn mê thôi... huhu... sao anh không tìm em?

Em tưởng anh chết rồi.

Hu..."

Lý Nhận Trình mỉm cười, xoa đầu Hiểu Thiên: "Nín nào, ngoan.

Thuần Uy lại cười cho bây giờ."

Nghe Lý Nhậm Trình nói xong, cô mới để ý tới trước cửa đang có người đứng đó.

Nước mắt trong hốc mắt nóng bừng trào ra, tuôn rơi thành một hàng dài.

Đáy mắt cô, in rõ hình ảnh của một người đàn ông!

***

Bầu trời vào cuối hè thật trong, xanh thẳm như vô tận.

Nhìn lên cao, Hiểu Thiên khẽ nheo mắt

"Anh là người của hoàng tử Paul Khải Ân vậy mà em tìm kiếm thế nào cũng không ra."

Nằm tựa trên chiếc giường trắng, dù mặc quần áo bệnh nhân nhưng nhìn phong thái của Lý Nhận Trình vẫn vô cùng khí chất.

"Em nghĩ hoàng gia Anh chỉ là cái tên gọi thôi sao?"

Lý Nhận Trình lắc đầu mỉm cười.

"Không được cười em ngu ngốc."

Hiểu Thiên mím môi tức giận: "Ra ngoài đi, em dẫn anh đi dạo."

Lý Nhậm Trình nhìn cô như sinh vật lạ: "Em dẫn anh?

Vậy ai là người hôm qua đi lạc vào phòng cấm của Paul lúc đang..."

"Khụ... anh à.

Đó là em tò mò."

"Vậy ai là người hôm trước ngồi rưng rưng vì lạc anh hả?"

"À há...

đó là em giả vờ yếu đuối."

Gõ đầu cô một cái: "Hay quá ha.

Này thì giả vờ yếu đuối này."

"Ui da đau, em sẽ mách với Thuần..."

đang nói bỗng nhiên Hiểu Thiên ngừng lại.

Sắc mặt liền trở nên không tốt.

Nụ cười trên mặt Lý Nhậm Trình cũng tắt đi: "Em không định cho cậu ấy cơ hội sao?"

Hiểu Thiên ngước mắt lên trời: "Em nợ James."

***14:14 14/12/2017***

Chap sau chap cuối.

Ố la la...
 
[Mộng Dục Hệ Liệt, Hắc Bang] Huyết Tình Hắc Đạo - Huyền Namida (Hoàn)
Chương 80: Đại kết cục


"Nợ?"

Lý Nhậm Trình nhắc lại một chữ này, sau đó ngửa đầu ra phía sau, hai mắt nhắm lại lộ ra hàng lông mi cong dày quyến rũ: "Trong tình yêu, duyên đến rồi đi, mỏng manh như sợi tơ, hai người yêu nhau là vì chữ nợ, hết yêu bởi vì không còn nợ."

Ngừng một lát, anh nói tiếp: "Em yêu James hay Thuần Uy... chỉ có trong lòng em mới biết.

Còn chuyện ai nợ ai thì cả đời này em cũng không thể biết được trò đùa của vận mệnh."

Hiểu Thiên nhíu mày.

Cô biết anh trai cô đang lo lắng cho cô, nhưng...

"Em không thể quên được ngày Lý gia bị xoá sổ..." giọng cô nghẹn lại, như có gì đó đang đâm mạnh vào cuống họng, đau rát.

"Vậy là em đã biết?"

Lý Nhậm Trình mở mắt ra, chăm chú nhìn vào đứa em gái xinh đẹp.

Cô gật đầu một cái biểu thị cho câu trả lời.

"Em biết Thuần Uy làm vậy là vì em.

Lúc đó anh ấy làm vậy là vì còn trẻ con nên chưa nghĩ tới hậu quả nhưng..."

***

"Lão đại, nói vậy là..."

Lục Mộ Ca ngồi ở ghế lái, hơi ngập ngừng nhìn Mạc Thuần Uy qua gương chiếu hậu.

Chỉ thấy gương mặt vương vấn mệt mỏi của anh đang ngửa đầu ra phía sau.

"Đúng vậy đấy."

Mạc Thuần Uy vẫn nhắm mắt như thế, chậm rãi nói: "Năm xưa là tôi đã lấy cắp chiếc vương miện của nữ hoàng Anh cho cô ấy, chính tôi mới là kẻ khiến cho Lý gia biến thành biển máu ngày hôm đó."

Lục Mộ Ca giữ im lặng vì cậu biết, trong mối quan hệ này cậu là người ngoài cuộc.

Cậu chỉ mới được Mạc Thuần Uy thu nhận vào Mạc gia cách đây bốn năm, mà chuyện này đã xảy ra từ mười ba năm trước.

Có điều...

Nếu là mười ba năm trước, lúc đó Mạc Thuần Uy cũng chỉ mới mười bốn tuổi.

Một thằng nhóc mười bốn tuổi thì làm sao có đủ bản lĩnh để lấy cắp được vương miện của hoàng gia?

"Có thể do cậu quá chú trọng vào việc trả thù của mình nên không tìm hiểu về tổ chức, nhưng bang Mạc Tiên đã ra đời cách đây mười bốn năm, tức là đúng năm cô ấy nhận tôi về Lý gia."

Lục Mộ Ca nhíu mày, hình như cậu có nghe chuyện này, có điều mối thù của gia tộc quá lớn nên cậu đã tự động bài trừ những thứ không liên quan.

"Năm đó tôi gặp Ưu Vệ đang bị một đám trẻ đánh đến thừa sống thiếu chết, tôi đã lao vào đánh lại bọn chúng, mặc đu chúng tôi là lần đầu gặp nhau nhưng từ lúc đó Ưu Vệ cứ bám lấy tôi mãi.

Sau đó tôi nhận ra anh ta rất có tài năng trong lĩnh vực máy tính nên đã..."

***

"Vì nhận ra tôi rất có tài năng trong lĩnh vực tin học máy tính nên lão đại đã cho tôi đi theo bên cạnh."

Ưu Vệ và Vô Dĩnh Kỳ ngồi trên chiếc ghế dài trong hoa viên Mạc gia.

Vô Dĩnh Kỳ gật gật đầu.

"Vì Thuần Uy cứu mạng nên cậu mới có tình cảm với cậu ta?"

Thở dài một cái, ngửa đầu nhìn trời như để hồi tưởng lại đoạn ký ức không vui: "Thật ra tôi cũng được cậu ta cứu mạng.

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm sát thủ, nhưng tôi lại chỉ có hứng thú với y học vậy nên tôi luôn là vết nhơ của dòng tộc.

Năm tôi bảy tuổi, bị chính bố mẹ ruột cầm dao muốn giết tôi, may là anh trai tôi đã đứng ra chặn họ lại và để tôi đi.

Lang thang trong trời mùa đông rét buốt đến mức tay tôi không còn cảm giác, chỉ biết rằng toàn thân tôi đông cứng lại, tai tôi ù đi, cả người tôi lã đi, tôi chỉ còn nghĩ đến cái chết thì một người phụ nữ bước tới, cởi chiếc khăn đang quàng trên cổ và cho tôi một chiếc bánh bao còn đang nóng hổi.

Lần đầu tiên tôi biết, hóa ra trên đời này còn có thiên thần."

"..."

"Haha...

Sau khi tôi ăn xong chiếc bánh bao đó, đã chạy khắp nơi đi tìm người phụ nữ xinh đẹp kia, tôi xin phép gia nhập một băng nhóm tội phạm vị thành niên khá mạnh ở New York, chủ yếu là muốn có được một nơi để có thể thu thập được thông tin về cô ấy, nhưng lần phạm tội đầu tiên của tôi đã thất bại thảm hại, tên cầm đầu băng nhóm đó đánh ngất rồi vứt xuống sông, tôi tưởng mình đã chết.

Rất sợ, tôi sợ khi cảm nhận được từng đợt nước lạnh ùng ục chui vào trong cuống họng, toàn thân tôi như bị đông thành băng.

Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu sao cậu ta lại nhảy xuống sông vào cái tiết trời lạnh đến thấu xương đó, nhìn thấy tôi và cứu mạng tôi."

"Ngốc thật, nếu không cứu thì cuộc đời đã bớt đi được một tên vô dụng rồi.

Suốt ngày bê tha, lại còn bỏ nhà theo gái"

Vô Dĩnh Kỳ bật cười: "Cậu nói cũng đúng."

Sau đó cả hai nhìn nhau rồi cùng phá lên cười.

***

Lục Mộ Ca vẫn im lặng lái xe, chiếc xe cứ đi như không có đích đến, chỉ một mực băng trên đại lộ rộng lớn.

"Sau khi tập hợp được Ưu Vệ và Vô Dĩnh Kỳ, đều là kẻ tài hiếm có trong thiên hạ nên tôi đã nảy ra ý tưởng lập nên một tổ chức của riêng mình, đặt tên là Mạc Tiên.

Sau khoảng một tháng, Ưu Vệ làm chủ một tổ chức trên mạng internet có tên gọi là Ảo...''

"Ảo?"

Lục Mộ Ca giật mình kinh hãi: "Đó chẳng phải là bang phái mạnh tập hợp những thành viên giỏi nhất về công nghệ thông tin trên thế giới sao?"

Lại còn là người thành lập ra Ảo.

Chỉ biết rằng Ưu Vệ là một người vô cùng giỏi về máy tính, nhưng cũng không ngờ rằng thế lực của anh ta lại lớn như vậy.

"Phải.

Mạc Tiên dần dần lớn mạnh, nhưng không ai biết rằng kẻ đứng sau tổ chức lại chỉ là ba thằng nhóc còn ở tuổi mới lớn.

Sau khi họp mặt tổ chức, bị những thành viên lớn tuổi lên mặt và đánh tan tác.

Tôi được Lý Hiểu Thiên của Lý gia đưa về.

Từ đó Mạc Tiên vẫn hoạt động ngầm và tôi vẫn đóng vai một thằng nhóc bên cạnh Hiểu Thiên."

"Tôi hiểu rồi, vậy là ngày xưa Hiểu Thiên tiểu thư đòi chiếc vương miện kia của nữ hoàng Anh, vì muốn cô ấy được vui nên anh đã huy động Mạc Tiên lấy về?"

Gật đầu một cái.

Chỉ là không ngờ....

Chỉ vì thiếu suy nghĩ mà anh đã khiến cho Lý gia biến thành biển máu, Hiểu Thiên thì mất tích.

Anh đã từng sụp đổ đến mức muốn chết đi để được xuống dưới kia tạ lỗi với cô ấy.

Vậy nhưng anh lại vẫn tự lừa bản thân rằng cô ấy vẫn còn sống, Hiểu Thiên của anh vẫn còn sống.

Anh cầu mong ông trời rằng cô ấy vẫn sống, chỉ cần Hiểu Thiên còn sống thì anh nguyện sẽ dùng cả cuộc đời này hiến dâng cho cô.

Chỉ cần cô muốn, anh có thể chết vì cô.

Chỉ cần cô muốn, anh có thể làm những điều trái với luân thường đạo lý.

Chỉ cần cô vẫn sống, vậy là đủ.

Anh sẽ thuận theo mọi lựa chọn của cô.

"Anh không định chào Hiểu Thiên tiểu thư một câu thật sao?"

Lục Mộ Ca vẫn đắn đo hỏi lại.

Mạc Thuần Uy lắc đầu: "Cô ấy muốn trả hết nợ cho James, tôi cũng muốn trả hết nợ cho cô ấy.

Tôi nợ cô ấy một kiếp tình thâm, cô ấy nợ James một đời tình ái."

***

Lý Nhậm Trình gõ lên trán cô: "Ngốc này, chuyện đã qua rồi sao em vẫn giữ trong lòng làm gì?

Đời người được mấy hồi, một chút nhớ, một chút yêu rồi lại trở về với cát bụi.

Cứ làm những gì mà em muốn, để sau này không phải quay đầu lại mà nói hai chữ 'giá như'."

Hốc mắt cô đỏ ửng, nóng bừng lên.

Một dòng chất lỏng trong suốt tuôn ra.

Cô muốn gặp anh.

Nhưng giờ này anh lên máy bay mất rồi.

Cuộc đời hai người vốn chỉ là hai đường thẳng cắt nhau.

"Đi tìm anh ta đi."

Một giọng nói trầm ấm vang lên bên cửa.

James đứng ở cửa, mỉm cười nhìn cô.

"Đi đi, đi tìm Mạc Thuần Uy đi."

"James...Anh..."

Hiểu Thiên ngập ngừng...

James bước lại, kéo tay Hiểu Thiên lên, đẩy cô ra khỏi cửa, sau đó không đợi cho cô nói thêm gì mà đóng sầm cửa lại.

***

Mạc Thuần Uy đứng trên đại sảnh sân bay, bây giờ trên đại sảnh đã rảnh người không còn mấy người nữa.

Mặc dù vậy anh vẫn đứng đó, hướng mặt ra bên ngoài cửa nơi dòng xe cộ đang đông đúc, anh vẫn mang theo một hy vọng rằng cô sẽ tới.

"Chuyến bay tới New York lúc hai mươi giờ bốn mươi lăm phút sắp xuất phát, kính mời hành khách kiểm tra lại hành lý và..."

Tiếng phát thanh phát ra vang vọng khắp đại sảnh sân bay.

Lục Mộ Ca cúi đầu thở dài, sau đó không nói gì mà quay người bước vào cửa soát vé.

Bỏ lại Mạc Thuần Uy vẫn đứng đó.

"Xin nhắc lại, chuyến bay về New York sắp xuất phát, kính mong quý hành khách..."

Cụp lại hàng lông mi để che đi vẻ thất vọng trong đáy mắt.

Anh quay người.

"Anh định cứ thế mà đi sao?"

Bước chân củaMạc Thuần Uy dừng lại.

Giọng nói này...

Giọng nói này...

"Anh định rũ bỏ trách nhiệm mà quay về New York một mình sao?"

Mạc Thuần Uy dường như vẫn không tin vào tai mình, anh cũng không muốn mộng tưởng này bị dập tắt quá nhanh chóng nên chỉ dám từ từ quay đầu lại.

Anh sợ quay lại nhanh quá thì cái trước mắt không phải là cô.

Nhưng mà...

Cái gì đây?

Là cô.

Là Hiểu Thiên.

Đúng là Hiểu Thiên của anh.

"Em...

Em nói...

Rũ bỏ trách nhiệm..." anh mấp máy môi...

"Em có em bé rồi, ba tháng..."

Mạc Thuần Uy mở lớn mắt...

Ba tháng...???

"Là hôm đó sao?"

"Đúng vậy!

Chính là hôm mà..."

Còn chưa nói hết, Mạc Thuần Uy đã ôm chầm lấy cô, vòng tay siết chặt cô trong vòm ngực rộng lớn, cằm anh nh đặt trên hõm vai cô, hơi thở nóng bừng.

"Cảm ơn em, Hiểu Thiên.

Cảm ơn em đã sinh ra trên cuộc đời này để đến bên anh."

Hốc mắt anh cũng hồng lên nhàn nhạt, mũi anh cay cay.

Reng...

Điện thoại reo, vừa bắt máy thì đầu dây bên kia đã vội vàng vang lên âm thanh vui vẻ của Trịnh Liệt: "Mạc Thuần Uy, tớ sắp được làm bố rồi."

Lập tức tắt máy.

Mạc Thuần Uy nhìn điện thoại, khẽ cười.

Hôm nay... có vẻ như là ngày hạnh phúc của tất cả mọi người.

END!

***01:39 17/12/2017***

Còn 2 ngoại truyện, có ai muốn đọc không vậy?

Hay là thôi ^^
 
[Mộng Dục Hệ Liệt, Hắc Bang] Huyết Tình Hắc Đạo - Huyền Namida (Hoàn)
Ngoại truyện 1: Phỏng vấn


Khụ... có quá nhiều sạn trong bộ này mà Na vẫn chưa thể giải thích rõ ràng cho mọi người nên ở cuộc phỏng vấn này chúng ta cùng nhau giải đáp mọi thắc mắc nhé.

Nhưng trước tiên thì...

Happy new year.

Chúc tất cả mọi người trên thế giới nói chung và những bạn đang đọc truyện của Na nói riêng một năm mới hạnh phúc, bình an và luôn luôn vui vẻ, xinh đẹp *hôn gió*

"Chậc!

Dông dài nãy giờ hoá ra là chỉ để chúc năm mới.

Na làm gì thì làm nhưng nhanh lên, đừng làm mất thời gian của bọn tôi."

Giọng nói này?

Không sai!

Đó chính là nữ chính của chúng ta, Lý Hiểu Thiên.

Nhưng trước tiên thì tôi phỏng vấn Huyền Dao trước.

Hihi

Na cầm mic, hắng giọng: "Dao nhi, có rất nhiều độc giả hỏi là sau khi hợp tác với Ngân Kính bắt Hiểu Thiên và bị Lục Mộ Ca đánh ngất vì bảo vệ Hiểu Thiên thì con đã đi đâu.

Con có thể tiết lộ không, Dao nhi?"

Huyền Dao ngồi trên ghế, đôi chân thon dài bắt chéo nhau.

Gió... thổi bay những lọn tóc đen mềm mại, toả ra mùi hương nhàn nhạt mà trong lành như làn nước mùa thu.

Mắt đẹp của cô khẽ ngước lên, hàng mi cong chớp nhẹ: "Thôi miêu tả đi Na, và vấn đề chính lẹ lẹ đi Na."

Huyền Dao nhíu mày, phất phất tay vẻ khó chịu.

"E hèm... vậy thì vào vấn đề chính..."

"Tôi bị đánh ngất và được Mạc Thuần Uy đưa về Mạc gia chữa trị nhưng sau đó tôi cảm thấy có lỗi với chị Hiểu Thiên nên đã tự ý bỏ trốn.

Trước khi đi tôi có viết lại lời nhắn là đừng tìm tôi, nhưng đi chưa được bao lâu thì tôi bị một bọn người bắt giữ và may mắn thoát được, có điều tôi lại bị mất trí nhớ.

Sau đó tôi hành nghề lừa đảo và lừa phải chồng tôi."

Này này, Na chưa nói xong mà cô dám chen ngang vậy hả?

Con cái gì bất hiếu quá đáng.

Ủa cơ mà...

"Dao nhi lừa chồng mình?

Tức là sao?"

Na tròn mắt.

"Thì chồng tôi chính là Paul Khải Ân.

Là hoàng tử Anh quốc cũng là anh trai song sinh của Trịnh Liệt trong tứ đại gia tộc.

Hôm đó tôi đến quán bar và lừa được một người chồng..."

Còn nếu muốn biết chi tiết thì mọi người cố gắng đợi má Na viết truyện về Huyền Dao có tên là Em Là Điều Tuyệt Vời Nhất nhé.

Huyền Dao cười, hai mắt cong hình trăng khuyết, xinh đẹp.

Nhưng có trời mới biết, đây chính là chính sách PR truyện trá hình của Na.

Muahaha...

Ok đã xong Huyền Dao, sau đây sẽ phỏng vấn Lục Mộ Ca.

"Mộ Ca, có người hỏi sao con lại ghét Hiểu Thiên đến mức muốn giết con bé mà sau này con lại nhanh chóng muốn Mạc Thuần Uy tìm được con bé?"

"Tha cho tôi đi."

Lục Mộ Ca ngồi trên bệ cửa sổ, tựa lưng ra phía sau, hai mắt nhắm nghiền nhưng vẫn mở miệng nói chuyện.

"Cái này gọi là khinh thường người khác nè."

Na hét lên!

Bộp!

Một chiếc giày bay vào mặt Na: "Này thì khinh này, cái này phải gọi là ngầu.

Hiểu chưa hả?"

Lục Mộ Ca gằn giọng, gắt gao nhíu chặt hai hàng lông mày.

Con cái của ta... toàn một lũ bất hiếu!

Hừ!

"Thật ra tôi chỉ là đang tự lừa dối bản thân và bắt ép mình phải trả thù cho gia tộc thôi, sự thực chứng minh, tôi không hề muốn giết Lý Hiểu Thiên.

Nếu thật tâm muốn giết thì hôm đó cô ta bị trói tôi đã giết rồi, với cả nếu tôi muốn giết cô ta thật, Na nghĩ Mạc lão đại còn có tâm tư để lại cho tôi cái mạng sống này sao?

Ngu ngốc!"

Này này, đừng tự phán người khác ngu ngốc như thế chứ.

Đau lòng lắm đấy biết không hả?

Xuỳ.

Tôi chuyển đối tượng sang một người có học thức, có đủ khả năng nhìn xa trông rộng là Jeams đây.

Chắc chắn Jeams sẽ nhìn ra được sự thông minh tìm ẩn của Na.

Hừ!

"Na à, Na ngốc từ trong trứng rồi không thông minh được đâu.

'Tiềm ẩn' chứ không phải 'tìm ẩn'.

Với cả có thể Na cũng có thông minh 'tìm ẩn' thật."

Đấy thấy chưa.

Chỉ có Jeams là tốt nhất thôi.

"Một sự thông minh càng 'tìm' thì càng 'ẩn'."

"..."

Thôi dẹp!

Dẹp hết nhé.

Na ứ cần mấy đứa dỗ nữa đâu nhé.

Có dỗ cũng không hết giận đâu nhé.

Kết quả là...

Mọi người có mặt ở đó đều xúm lại dỗ dành Na.

Các bạn tưởng sẽ như vậy sao?

Không không.

Làm gì có chuyện đó.

Kết quả là chả ai thèm quan tâm đến Na.

Cố nhịn!

Cố nhịn!

"Jeams à, tại sao con lại yêu Hiểu Thiên và tại sao con yêu nó nhiều như vậy vẫn để nó quay về với Thuần Uy?"

Jeams gập cuốn sách trên tay lại, nụ cười thấp thoáng trên môi: "Tôi thích cô ấy đơn giản là thích thôi.

Lần đầu gặp cô ấy tôi đã thích, mặc dù toàn thân cô ấy lúc đó thương tích đầy mình, mặt mũi còn khó nhận dạng.

Tôi để cô ấy về bên Mạc Thuần Uy... là vì... trái tim cô ấy chỉ có hắn.

Chỉ có ở bên hắn thì cô ấy mới có được hạnh phúc.

Mà tôi... muốn thấy được nụ cười hạnh phúc của cô ấy."

Giọng Jeams nhỏ dần, nhỏ dần đến mức gần như là thì thầm.

"Ê Na, Na mà khóc là tôi vứt ra ngoài bãi rác cho xe chở rác đem đi tái chế đấy."

"Người ta đang cảm xúc dâng trào.

Tự dưng... mất hứng quá đó nha Thuần Uy."

Na lườm.

Mạc Thuần Uy bật cười.

Má ơi, cười thôi cũng có cần đẹp trai đến thế không?

Nước miếng Na chảy thèm thuồng.

"Ây da, Thuần Uy à, tối qua anh mãnh liệt quá nha.

Làm người ta đến bây giờ vẫn còn ê ẩm này."

Ok ok.

Đang đánh dấu ranh giới đó hả?

Thuần Uy là của cô đấy cô gái.

Tôi ứ thèm hoa đã có chủ nhé.

Xuỳ!

Mạc Thuần Uy bị bàn tay "vạch định ranh giới" của Hiểu Thiên làm loạn trên người mà ánh mắt nổi lên dục vọng mờ đục.

Hắn nắm lấy tay cô, bắt trọn cả người cô ôm vào lồng ngực.

Sau đó đứng thẳng người dậy, bế Hiểu Thiên đi về phía cửa.

"Ê NÀY... phỏng vấn.

Na còn chưa phỏng vấn hai đứa mà."

Việc tập dưỡng sinh cứ để phỏng vấn xong rồi tính cũng được mà.

Na còn đang FA đấy!

"Hoả dục khó nhịn.

Na chịu khó chờ đi."

Mạc Thuần Uy không quay đầu mà đi thẳng ra cửa, Hiểu Thiên vì câu nói kia của hắn mà đỏ ửng mặt, núp trong lồng ngực hắn, sau đó khuất hẳn.

"Ơ?

Ơ?

Vậy là hết rồi à?"

"Ừ!

Hết rồi.

Nhớ viết ngoại truyện sau đàng hoàng tí đi Na."

Tất cả cùng lườm Na và đồng thanh nói.

Ơ?

"Rồi rồi.

Ngoại truyện sau sẽ viết đàng hoàng.

Nhưng mà..." nhìn về phía độc giả: "Các bạn muốn ngoại truyện sau viết về cái gì?

Comment cho Na biết nhé.

Dạo này độ ngu của Na tăng lever nên cũng không biết nên viết gì hết." *cười*

***07:39 3/1/2018***
 
[Mộng Dục Hệ Liệt, Hắc Bang] Huyết Tình Hắc Đạo - Huyền Namida (Hoàn)
NT2: Ngân Kính và Địch Mẫn Nhu


Hôn lễ của Diane Hiểu Thiên và ông trùm hắc đạo Mạc Thuần Uy được thông báo trên toàn thế giới.

Chuyện này cũng đến tai của người đàn ông này - Ngân Kính.

Hắn đang cầm tấm thiệp mời được thiết kế sang trọng với hình ảnh xinh đẹp của cô dâu và chú rể được in lên tấm thiệp.

Khóe mắt hắn hiện lên ý cười ôn nhu.

Hiểu Thiên, cuối cùng thì em cũng có được tình yêu của chính mình.

Từ phía sau một vòng tay ôm lấy hắn, hơi thở nhẹ nhàng phả ra trên cổ anh: "Em tỉnh rồi à?"

Khuôn mặt mềm mại đó không nói gì, chỉ vùi sâu vào hõm vai anh.

"Trời lạnh vậy sao em lại ra đây?"

Ngân Kính ôn nhu hỏi.

"Vì ngoài này có anh."

Ngân Kính mím môi.

Cô vẫn ngốc nghếch như thế.

"Em chỉ là yêu anh thôi.

Dù ngốc một chút cũng được."

Ngân Kính nghe vậy, cong khoé môi, quay người lại ôm lấy cô vào lòng mình: "Em có biết sáng nay soi gương xong anh liền lập tức đến tìm em ngay không?"

Mẫn Nhu ngẩng đầu: "Anh đến phòng em?

Để làm gì?"

Anh cúi xuống hôn lên môi cô: "Em biết đấy, trước giờ anh luôn muốn dành cho em những điều tốt đẹp nhất mà."

Hai người nhìn nhau, bật cười!

***

Hôn lễ của Hiểu Thiên và Mạc Thuần Uy được tổ chức vô cùng rầm rộ.

Giới thượng lưu quý tộc và cả những tên tuổi có máu mặt đều tụ họp lại một chỗ.

Trong ngoài rất nhộn nhịp, nhưng mấy ai biết được đằng sau một buổi tiệc xa hoa có những gì diễn ra.

Ví dụ như nơi này...

"Này Mạc Thuần Uy, nhìn cậu đẹp trai thế này tớ cũng muốn gục đổ mất."

Ninh Kiến Thần ôm ngực ra vẻ thê lương tiếc nuôi.

Mạc Thuần Uy không nói gì, lườm hắn một cái: "Để Hiểu Thiên nghe được cậu sẽ chết không có chỗ chôn."

Vừa nói anh vừa nhìn vào gương chỉnh lại caravat.

Ninh Kiến Thần bĩu môi: "Có vợ là quên anh em ngay.

Nói cho mà biết, cậu đã có Mạc Vỹ Hàm, Trịnh Liệt đã có Trịnh Thế Phong.

Đều là con trai nhé!

Chờ Vỹ Tinh nhà lão đây sinh con gái, nhất quyết không gả con cho cậu."

Trịnh Liệt đang nói chuyện với vợ ở dưới lầu một hắt xì một cái.

Hắn liền lôi điện thoại ra, bấm phím gọi.

Sau hai tiếng tút thì có người bắt máy: "Ninh Kiến Thần tôi cảnh cáo cậu, dám nói xấu tôi nữa thì tôi xử đẹp cậu đấy."

Nói xong tắt máy.

Ninh Kiến Thần đang há miệng định nói thì bên kia đã tắt.

Chỉ còn biết kêu oan: "Lão đại, Trần Bạch Nghiên ca ca, tên khốn Trịnh Liệt dám ăn hiếp..."

Bốp...

Quyển sách từ trong tay Mạc Thuần Uy ném tới đầu Ninh Kiến Thần, anh nhìn hắn, khẽ lắc đầu.

Bỗng bên ngoài nhộn nhịp hẳn lên, Ninh Kiến Thần lườm lườm rồi đi ra khỏi phòng, vừa mở cửa phòng liền đông cứng người lại, lắp bắp: "Anh... anh...

Thuần Uy, xem ai đến này."

Người bên ngoài mỉm cười với Ninh Kiến Thần, rồi lách qua người hắn đi tới trước mặt Mạc Thuần Uy.

Người đó chìa tay ra: "Chào cậu, lâu rồi."

Mạc Thuần Uy cũng hơi bất ngờ, ánh mắt khẽ mang ý cười vươn tay ra: "Lâu ngày, Ngân Kính!

Vợ anh cũng đến chứ?"

"Ừm!

Cô ấy đang sang chỗ cô dâu rồi."

" Tốt rồi, hai chị em họ cũng lâu rồi mới gặp lại."

Sự nhẹ nhõm mang theo hạnh phúc lướt qua đáy mắt của cả hai người đàn ông.
 
Back
Top Bottom