Khác [MomoBoru] Ác Quỷ Trỗi Dậy.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,601
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
291808588-256-k82967.jpg

[Momoboru] Ác Quỷ Trỗi Dậy.
Tác giả: ta_tat1309
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Boruto đang dần thử nghiệm các thí nghiệm của Amado.

Mình.....- Boruto nhìn vào lòng bàn tay, nhìn thẳng vào con ấn Karma.

Chuyện cậu bị Momoshiki kiểm soát đã lan rộng khắp làng vì một lí do nào đó.

Boruto bước vào phòng.

" Cậu không được ngủ trong cả ngày hôm nay, sau khi đã uống thuốc!

" - Amado căn dặn

Mình...muốn..ngủ...- Boruto khẽ mở miệng

Đã hai ngày..không...ngủ..rồi.....- Boruto nhíu mày, cậu chán ghét cái trò game đó rồi...



đam​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bức Hoạ Nhuốm Sắc Đen
  • Lạc Đàn
  • [ Song Mỹ ] Khắc Khoải
  • Ân Oán Thạch Gia Trang
  • KHI BÌNH MINH TỈNH GIẤC
  • [Momoboru] Ác Quỷ Trỗi Dậy.
    Chap 1 : Tuyệt vọng


    Boruto đang dần thử nghiệm các thí nghiệm của Amado.

    Mình.....- Boruto nhìn vào lòng bàn tay, nhìn thẳng vào con ấn Karma.

    Chuyện cậu bị Momoshiki kiểm soát đã lan rộng khắp làng vì một lí do nào đó.

    Boruto bước vào phòng.

    " Cậu không được ngủ trong cả ngày hôm nay, sau khi đã uống thuốc!

    " - Amado căn dặn

    Mình...muốn..ngủ...- Boruto khẽ mở miệng

    Đã hai ngày..không...ngủ..rồi.....- Boruto nhíu mày, cậu chán ghét cái trò game đó rồi.

    [ Nhớ lại ]

    " Sao nó còn sống ?

    "

    " Ngài đệ thất còn chưa giết nó đi !

    "

    " Thứ như nó sống làm gì !

    Sao ngài đệ thất còn chưa giết quách nó đi !

    "

    " Mày ngu à ?

    Nó là con trai đệ thất !

    Hiểu không?

    "

    " Con ngoan, con đừng tiến lại gần con quái vật đó.

    Tsk !

    Quái vật đội lốt người cơ mà!

    "

    Những lời nói cay nghiệt từ mồm miệng mọi người nói ra như con dao nhọn đâm thẳng vào Boruto.

    Cậu chẳng thể chối cãi hay làm được gì vì đó là Sự thật.

    Những ý nghĩ cay nghiệt, độc đoán mà đáng lẽ ra đứa trẻ 14 tuổi không nên có.

    " Boruto...

    Bây giờ con không được đi ra ngoài...Từ bây giờ con sẽ bị kiểm soát gắt gao....Những hành động của con sẽ bị kiểm soát hàng ngày...

    Mong con hiểu cho ...Bây giờ con rất nguy hiểm..

    " - Naruto nắm lấy vai cậu con trai nói

    Boruto như chìm đắm vào đáy của sự tuyệt vọng.

    " Ha...ha...ha...Con hoàn toàn ổn..."

    - Boruto cười nhưng nét mặt không phải của kẻ đang cười.

    Boruto vùi đầu vào gối.

    Ha..ha..Mọi người đều muốn giết mình...- Boruto nói khẽ

    Boruto nhìn vào lòng bàn tay.

    Momoshiki....

    - Boruto lẩm bẩm tên Momoshiki.

    Boruto lấy dao rạch một đường trên tay của chính cậu.

    Máu từ đó nhỏ giọt.

    Cậu lấy máu của chính mình thử nghiệm với thứ thuốc của Amado đưa cho.

    " Thứ thuốc này hồi sinh năng lực Byakugan của cậu !

    Lúc trước cậu có uống một số thuốc áp chế Karma nhưng nó lại ảnh hưởng Byakugan, cậu hãy uống thuốc này để hồi phục lại năng lực Byakugan.

    Uống nó kèm máu của chính mình.

    " - Amado nói, thật sự cậu uống hay không thì là quyết định của cậu.

    Cậu thực sự không uống nó, cậu làm chuyện khác.

    Cậu đang thực hiện ý nghĩ điên rồ.

    Đó là : Hồi sinh Momoshiki.

    Cậu thật sự không tỉnh táo, cậu nghĩ Momoshiki sống lại thì cậu sẽ sống.

    Cậu đổ thuốc xuống sàn nhà.

    Thuốc bột hòa lẫn với máu cậu ở dưới sàn.

    Cậu liếm máu của chính mình rồi dùng tay vẽ ra thuật triệu hồi và một số kí tự đặc biệt mà cậu nhận thấy khi đấu với Urashiki.

    Ha..ha...Ai mà biết cái này có thể hồi sinh Momoshiki được hay không ?

    - Boruto cười lạnh.

    Bất ngờ Karma hoạt động.

    Hả!?

    - Boruto bất ngờ khi Karma lan rộng và không nhờ sự cộng hưởng từ Kawaki.

    Karma từ bàn tay cậu phóng ra một nguồn charka mạnh mẽ.

    A...- Cậu khuỵch xuống khi lượng charka trong cơ thể rút cạn một cách nhanh chóng.

    * Lóe * - Ánh sáng từ thuật triệu hồn phát ra

    Một cái bóng trắng nhẹ nhàng bước ra.

    Cái..quái gì vậy ?

    - Mắt Boruto mờ dần

    Cậu thiếp đi.

    ____________________________

    * Mở mắt *

    Tay....- Boruto nhận thấy tay mình đã được băng bó

    Em là người đã gọi ta ~ - Momoshiki cười, từ lúc nào hắn đã ở bên cậu.

    Boruto không hề giật mình hay bất ngờ vì hắn ở đây.

    Bởi lẽ cậu là người gọi hắn ra.

    Mắt Boruto thâm quầng.

    Cậu không tỉnh táo thế nên đây là lí do mà cậu gọi hắn ra.

    Momoshiki biết Boruto đang chìm trong vô vọng.

    Hắn khẽ cười nhếch mép rồi nâng cằm cậu lên.

    Em muốn gì ở ta chăng ?

    - Momoshiki cười

    Boruto nhìn Momoshiki rồi khẽ gật đầu.

    Oh!

    Thật bất ngờ khi thấy em chủ động như vậy ~ - Momoshiki cười thích thú với vẻ mặt tuyệt vọng của Boruto.

    Momoshiki áp sát khuôn mặt của Boruto rồi xô ập cậu xuống ngay tại trên giường.

    Em thực sự đã hồi sinh cho ta ?

    - Momoshiki thích thú với những gì đang xảy ra với cậu bé tóc vàng này.

    Boruto khẽ gục đầu.

    Em đã thực sự đồng ý kí khế ước với ta sao ?

    - Momoshiki nói, tay hắn đặt trên môi cậu.

    Khế..ước..?

    - Boruto mở khuôn miệng nói

    Đúng vậy!

    Khế ước giữa hai ta ~ - Momoshiki cười nhếch mép.

    End.chap.1.
     
    [Momoboru] Ác Quỷ Trỗi Dậy.
    Chap 2 : Điều khiển


    Boruto đã đánh thức con ác quỷ trong cậu.

    Boruto nhìn chằm chằm Momoshiki một lúc rồi mở khuôn miệng.

    Ta muốn mượn sức mạnh từ ngươi....Momoshiki - Boruto nói, ánh mắt cậu nhìn về phía khác.

    Cậu muốn mượn sức mạnh từ Momoshiki để bảo vệ cha, Bác Sasuke và Kawaki vì cậu biết Code - người rất nguy hiểm đang săn lùng họ.

    Ahahaha !

    Thật vậy sao ?

    - Momoshiki bật cười lớn

    Được thôi ~ Nhưng phải có cái giá phải trả của nó ~ - Momoshiki cười, tay hắn nâng cằm Boruto lên để cậu nhìn mặt hắn.

    Cái giá..?- Boruto hỏi

    Momoshiki khẽ cười rồi khè sát tai cậu nói thầm.

    Em phải là của ta ~ - Momoshiki nói khẽ

    Hở!?

    - Boruto ngơ ngác nhìn Momoshiki.

    Momoshiki cười, nhanh chóng Boruto ôm cằm Boruto và tận dụng đôi môi hé mở của Boruto và áp ngón tay vào má Boruto để mở miệng Boruto rộng hơn.

    Boruto thậm chí còn không biết Momoshiki đang làm gì, cậu để mặc hắn tự tung tự tác.

    Trước khi cậu đề phòng, Momoshiki áp môi chính mình vào môi của Boruto.

    Hở?

    - Boruto bất ngờ

    Hắn cấu xé đôi môi ngọt ngào của cậu, lưỡi hắn điên cuồng săn lùng lưỡi của cậu.

    Ah...dừng...lại.....momo....- Boruto rên rỉ, gắng sức đẩy hắn ra nhưng tất cả chỉ trong vô vọng, cậu hiện tại quá yếu để vật lại tên quái vật đang áp đảo cậu.

    Thi thoảng hắn cắn môi đôi môi dễ vỡ của cậu khiến nó rỉ máu.

    Mo..mo...làm..ơn...dừng...lại.....- Boruto rên rỉ, cậu không còn đủ sức để kháng cự nữa, cậu nằm gọn trong tay Momoshiki.

    Momoshiki nhận thấy cậu mất dần hơi thở, mới luyến tiếc rời đôi môi ngọt ngào của cậu.

    A....- Boruto mê màng

    Sợi nước bọt óng ánh kéo dài giữa miệng hai người.

    Momoshiki thèm khát nhìn Boruto, rồi hắn lại cười nhếch mép vì Boruto đã thuộc về cậu.

    Momoshiki cúi xuống nói khẽ.

    Tất cả mọi người đều muốn giết chết em ~ - Momoshiki cười khẩy

    Không...- Boruto nói khẽ

    Momoshiki bóp cổ Boruto lên cao.

    Khặc...a..a..- Boruto khó thở

    Em vẫn chưa hiểu sao ?

    Boruto ?

    - Momoshiki nói lớn

    Momoshiki áp cậu vào tường, tay vẫn bóp chặt cổ của Boruto.

    Hắn kè vào tai Boruto nói khẽ.

    Ngay cả người thân của em cũng muốn em chết đi thôi ~ - Momoshiki cười gian xảo

    Tình cảm, gia đình, bạn bè,...đều là những thứ hạ đẳng !

    Tại sao em cứ hi sinh vì họ chứ ?

    Ngay cả họ phản bội em, em vẫn cố chấp bảo vệ họ !

    - Momoshiki nói, những lời Momoshiki nói như khắc sâu vào tâm trí cậu.

    Ta...- Boruto cúi gằm mặt.

    Nước mắt đã từ lâu chảy dài trên má cậu.

    Họ......là thứ sinh vật hạ đẳng...?

    - Boruto lẩm bẩm.

    Đúng vậy ~ Boruto ~ - Momoshiki nâng cằm cậu lên.

    Ngắm nhìn khuôn mặt tuyệt vọng của cậu.

    Họ không xứng tầm với em ~ - Momoshiki nói khẽ, tay hắn đã thả lỏng cổ của cậu.

    Giết chết họ nếu em muốn ~ Họ chỉ là cái đinh gỉ ~ - Momoshiki nói khẽ vào tai Boruto, những lời nói ấy như ma lực thúc đẩy cái ác bên trong cậu bé tóc vàng đang chìm trong vô vọng.

    Giết chết...

    Họ..?

    Ta...không thể....- Boruto lẩm bẩm

    Sao lại không thể ?

    - Momoshiki cười khẩy nhấc cằm cậu lên

    Ta..không..có sức mạnh....

    - Boruto nói thầm

    Momoshiki chỉ đợi có vậy.

    Hắn cười nhếch mép, ánh mắt độc đoán được nhấn mạnh bởi Byakugan.

    Trở thành của ta ~ Ta sẽ cho em mượn sức mạnh từ ta ~ - Momoshiki cười.

    Trở thành...?

    - Ánh mắt Boruto dần mơ hồ.

    Momoshiki nhẹ nhàng cắn lấy phần da cổ nhạy cảm của Boruto.

    A...- Boruto bị cắn bất ngờ.

    Cậu không chống cự Momoshiki, bởi lẽ cậu nhận thấy mình có chống cự cũng vô ích, cậu đang nằm trong tay hắn.

    Mo..mo...- Boruto rên khẽ

    Máu từ cổ cậu rỉ ra, hắn liếm lấy những vết máu nhỏ ấy.

    Rồi hôn lên cổ cậu.

    Ah..mo..mo...- Boruto rên khẽ.

    Hắn khẽ cười rồi ôm lấy Boruto.

    Momoshiki...!?

    - Boruto bất ngờ.

    Ngươi..muốn làm gì..?

    - Boruto nói, mặt cậu bất ngờ đỏ ửng vì hắn lại ôm mình bất ngờ như thế này.

    Momoshiki cắn ngón tay của mình, máu của hắn từ đó chảy ra.

    Yên nào ~ - Momoshiki cười khẩy

    Boruto mù quáng nghe theo lời Momoshiki.

    Hắn quẹt máu mình vào sau gáy Boruto.

    Máu đỏ tươi từ vùng gáy in đậm.

    Ah...cái...cái..gì vậy ?

    - Boruto chuyển sang sợ hãi.

    Máu hắn trong thoáng chốc in đậm thành một vết ấn màu đen hình kim cương.

    Rồi chốc nó lại ẩn đi.

    Hắn khẽ cười rồi quay sang khuôn mặt của cậu con trai tóc vàng đang sợ hãi.

    Biểu cảm này...nhìn thích thật đấy!

    - Momoshiki nói, hắn thích thú với khuôn mặt sợ hãi của Boruto.

    Mo..mo..ngươi...- Boruto nói vì cậu nhận thấy tên này thật quái dị.

    * Rầm * - Mở cửa

    Boruto!

    - Kawaki nói lớn

    Eh....- Momoshiki quay sang nhìn Kawaki

    Ngươi....là..ai !?

    - Kawaki bất ngờ khi có một người khác lạ trong phòng Boruto.

    Máu và thuốc ở trong phòng be bét.

    Còn Boruto....

    Yo ~ Ta đã gặp ngươi rồi mà ~ Chỉ có điều không phải trong hình dáng này ~- Momoshiki cười khẩy.

    Giọng nói..

    Này....- Kawaki lùi lại

    Momoshiki....!?

    - Kawaki nói thầm, anh không thể tin được cái tình cảnh đang xảy ra.

    End.chap.2.
     
    [Momoboru] Ác Quỷ Trỗi Dậy.
    Chap 3 : Chạm mặt


    Kawaki bàng hoàng khi thấy Boruto thân mình máu be bét nhưng điều khiến cậu kinh hoàng hơn là đôi mắt của cậu con trai tóc vàng.

    Nó trước kia đầy sự kiên quyết và nhẫn nại, đôi mắt xanh biếc ấy đã khiến cậu thay đổi nhưng giờ đây nó.....

    Vô hồn.....một màu xanh thâm thẩm như hố đen có thể nuốt chửng lấy cậu.

    Boruto..?

    - Kawaki bàng hoàng nói

    Ya..da..Ya...da !

    - Momoshiki cười khẩy nhấc cằm Boruto lên.

    Boruto ~ Giờ đã là của ta ~ - Momoshiki cười nhếch mép.

    Mo..mo...- Boruto nói khẽ.

    Boruto!?

    - Kawaki bàng hoàng.

    Ngươi !?

    Momoshiki!?

    - Sự tức giận chiếm lấy lí trí Kawaki.

    Momoshiki nhẹ nhàng đứng lên, hắn đứng trước mặt Kawaki.

    Boruto đã bị Momoshiki khống chế tinh thần.

    Cậu vẫn trong tầm kiểm soát của hắn.

    Người cậu run run, cậu co rụt lại, bó gối ngồi trong vùng tối.

    Momoshiki khẽ nhìn Boruto rồi cười nhếch mép.

    Boruto ~ Em cần phải ngủ ~ Boruto à ~ - Momoshiki nói với giọng điệu cợt nhả, hắn thích thú với những vẻ mặt, mọi cảm xúc của Boruto.

    Boruto run bắn người khi hắn gọi mình.

    Mặt cậu tái mét, cậu dần mở khuôn miệng.

    Momoshiki.....Ta...sẽ...ngủ....- Boruto nói trong sợ hãi.

    Boruto!!!

    - Kawaki gào lên.

    Boruto không nhìn Kawaki dù chỉ một chút, chỉ có cậu nhìn Boruto.

    Momoshiki khẽ cười rồi mở khuôn miệng.

    Ngươi tự nộp mạng đến đây thì tốt quá ~ - Momoshiki cười khẩy

    Kawaki bây giờ mới nhận thấy mình với Momoshiki đang được phân cách bởi một kiết giới mỏng.

    Cái này..là..?

    - Kawaki bất ngờ

    Chỉ là một kiết giới để âm thanh và tiếng nói của ta không lọt ra ngoài thôi ~ - Momoshiki nói.

    Nhưng giờ nó cũng sắp hết tác dụng rồi ~ - Momoshiki vừa dứt lời, cái kiết giới mỏng màu xanh kia vỡ tan tành rồi tan vào không trung.

    Hehe ~ - Momoshiki tiến lại gần Kawaki.

    Vật hiến tế thì sẽ mãi là vật hiến tế ~ - Momoshiki nói, hắn càng ngày càng tiến lại Kawaki.

    Xẹt !

    - Một thanh kiếm giáng xuống người hắn.

    Phụt !

    - Máu tuôn từ cánh tay của hắn ra.

    Tích tắc...

    - Máu nhỏ giọt trên mặt sàn.

    Ông chú !?

    - Kawaki bất ngờ khi thấy Sasuke lại đến được đây.

    Chỉ tình cờ thôi !

    - Sasuke nói, tay vẫn cầm kiếm chỉ vào Momoshiki đang đứng, tay chảy máu.

    Chà...vết thương khá sâu nhỉ ?

    - Momoshiki cười

    Đánh lén à ?

    Hay đấy !

    - Momoshiki nở nụ cười nham hiểm

    Vết thương hồi phục nhanh chóng một cách bất ngờ.

    Khá đấy !

    - Momoshiki cười.

    * Bịch !

    Bịch ! * - Tiếng bước chân dữ dội đang tiến đến đây.

    Eh...Xem ra cứu viện bên Konoha đã đến...- Momoshiki liếc khẽ qua cửa sổ

    Xem ra ta sẽ không ở đây thêm được nữa ~ - Momoshiki cười.

    Trước khi Kawaki và Sasuke nhận ra thì Momoshiki đã ở bên cạnh Boruto đang thiếp đi.

    Ha ~ Ta xin phép mang Boruto đi nhá ~ - Momoshiki cười khẩy

    Tsk !

    - Sasuke ngay lập tức dùng kiếm chém thẳng vào Momoshiki nhưng những gì anh chém chỉ là không khí.

    Hắn !?

    - Sasuke trong thoáng chốc đã không thấy hắn đâu.

    Yo~ Ta ở đây ~- Momoshiki tay bế Boruto ở ngay sau lưng Sasuke.

    Hả!?

    * Rầm * - Sasuke bị hắn đạp, bức tường phòng Boruto vỡ tàn tành khiến Sasuke bay ra khỏi phòng chỉ với một cú đá.

    Kawaki khiếp sợ với sức mạnh quái vật của hắn.

    Momoshiki nhẹ nhàng bước đi.

    Chúng ta sẽ còn gặp lại ~ Kawaki ~ - Momoshiki nhìn Kawaki bằng ánh mắt quái vật áp đảo tinh thần của Kawaki.

    Tay hắn vẫn còn rỉ máu, vết chém quá sâu nên hắn chỉ phục hồi được một chút.

    Hắn biết cứu viện Konoha sẽ đến sớm so với sức lực hiện giờ của hắn không thể đọ với từng ấy người và hắn quyết định rời đi mà không mang theo vật hiến tế.

    ________________________________

    * Mở mắt * - Boruto bật dậy.

    Đập vào mắt cậu là khuôn mặt của Momoshiki đang nằm kế bên cậu.

    Hả!?

    - Boruto giật mình rồi lại bịt miệng lại vì thấy Momoshiki đang ngủ say.

    Boruto bây giờ mới nhìn hắn, từ đầu đến cuối.

    Hả!?

    Tay..?

    - Boruto thấy tà áo bên tay phải của hắn ướt đẫm máu.

    Boruto từ từ giở nó ra, vết thương vẫn còn rỉ máu.

    Hắn ngất đi...vì mất máu quá nhiều ư ?

    - Boruto nghĩ thầm

    Bây giờ cậu mới để ý nơi cậu đang ngồi, chỉ là một hang động tối tăm nhưng cực kỳ an toàn.

    Hắn tìm ra chỗ này...trong lúc mình ngủ ?

    - Boruto nghĩ

    Boruto cắn tà áo của mình, cậu xé nó ra.

    Máu...sao nó cứ chảy hoài vậy ?

    - Boruto nhíu mày

    Boruto đành dùng charka để trị thương.

    15 phút sau...

    Hộc...hộc...hộc..quá giới hạn rồi...- Boruto ướt đẫm mồ hôi.

    Cậu đã băng bó cho Momoshiki.

    Ư...- Momoshiki rên trong vô thức.

    Boruto khẽ nhìn Momoshiki rồi mỉm cười.

    Chỉ lần này thôi....- Boruto nói thầm

    A...- Boruto nằm phịch xuống.

    Cạn charka nhanh thế...- Boruto nói, mắt cậu lim dim.

    Mình..không..muốn..ngủ...cơ..mà...- Boruto nói thầm

    End.chap.3.

    Hãy tha thứ cho tui, cạn charka rồi, viết tiếp không được nữa :")
     
    Back
    Top Bottom