Khác (MOMI) HOW FAR WE CAN GO? [LONGFIC/COVER]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Momi) How Far We Can Go? [Longfic/Cover]
Chap 19


Khi Mina tỉnh dậy xung quanh là một mảng tối đen, cả cơ thể đau nhứt như bị dây thừng siết chặt, không phải như, chính xác là cô đang bị trói chặt trên ghế, cả người không thể cử động được.

Kí ức chợt ùa về, trong giây phút khi chiếc khăn tay tẩm thuốc mê ấy bịt chặt lấy mũi cô, cô vẫn nhìn thấy gương mặt Momo đầy đau lòng và bất đắc dĩ, vẫn nghe thấy lời thì thầm nhỏ nhẹ bên tai.

Hiện tại, tâm trạng của cô chỉ có hai từ: thất vọng.

Không phải thất vọng vì Momo lợi dụng cô như vậy.

Cô chỉ thất vọng vì bản thân làm một người yêu quá thất bại, thời gian này cô đã cho người điều tra, cơ hồ là muốn lật tung cả thế giới này vậy mà vẫn không thể tìm được anh trai của Momo, nếu cô có thể tìm được anh ấy thì có lẽ Momo cũng đã không phải đi đến bước đường này.

Còn đang miên man suy nghĩ bỗng một giọng nói xa lạ vang lên làm Mina giật mình.

"Tỉnh rồi!"

Giọng nam nghe qua vẫn còn khá trẻ nhưng lại trầm khàn đầy tang thương như đã trải qua bao kiếp người cùng cực, người đàn ông đứng lên từ chiếc ghế đối diện, tay cầm chai nước suối, vừa bước đến gần Mina vừa vặn mở nắp.

"Uống chút nước đi, cô đã hôn mê rất lâu rồi!"

Người đó đưa chai nước đến bên miệng Mina, nhìn thấy cô vẫn còn chần chừ bèn cao giọng trấn an.

"Yên tâm đi, không có độc đâu!

Cô đối với tôi vẫ còn có giá trị lợi dụng, tôi dại gì mà giết cô chứ, hơn nữa cô mà có chuyện gì tôi cũng không sống nổi với kẻ nào đó đâu!"

Nghe vậy, Mina cũng yên tâm hé miệng uống nước, cổ họng khô khốc của cô phút chốc được dòng nước mát lạnh xoa diệu, lúc này cô mới khẽ thông giọng khàn khàn lên tiếng.

"Đây là đâu?"

"Nơi mọi chuyện bất đầu!

Nơi ngập tràn hạnh phúc, nơi tận cùng địa ngục và sẽ là nơi mọi thứ kết thúc!"

Người kia đóng nắp chai nước lại để sang một bên, rồi nhắc cái ghế duy nhất còn lại trong phòng đến bên cạnh Mina.

"Cô không sợ hãi chút nào sao?

Khi người cô yêu đẩy cô vào hoàn cảnh này, khi cô tỉnh dậy với bóng tối bao trùm xung quanh.

Không sợ sao?"

"Tại sao tôi phải sợ!

Chẳng phải lúc nảy anh đã nói sẽ không làm hại tôi sao?"

"Haha, cô đã thay đổi rất nhiều, từ cô gái nhỏ nhút nhát luôn bị bắt nạt lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau Momo giờ đã trở thành nữ cường nhân rồi!

Haiz!"

"Anh là ai?

Làm sao anh biết quá khứ của tôi?"

"Tôi sao?

Tôi chính là kẻ mà cô tìm kiếm bấy lâu nay, kẻ hận cả gia đình cô đến tận xương tủy.

Nghĩ đúng rồi đó, tôi chính là Hirai Kinji anh trai của Hirauli Momo và cũng chính là nhân chứng sống cho tội ác của ba mẹ cô năm xưa."

Hirai Kinji nhếch môi đầy khinh miệt nhìn người con gái đang bị trói trước mắt, dù hai mắt cô đã bị một mảnh vải đen bịt lại nhưng anh vẫn có thể tưởng tượng ra ánh mắt ngỡ ngàng của cô.

"Cô nói xem, nếu Momoring biết người mà nó yêu lại là con gái của kẻ đã hủy hoại cả gia đình nó thì nó có còn yêu cô nữa hay không?"

"Anh nói gì?

Ba mẹ tôi làm sao có thể.

Họ vẫn luôn xem ba mẹ anh như bạn bè thân thiết, giống như gia đình của họ, làm sao họ có thể làm vậy được?

Anh đang hiểu lầm gì đúng không?"

"Cô thật đáng thương, Mina à!

Sau bao nhiêu năm, sau tất cả những chuyện đã xảy ra cô vẫn không biết gì cả!

Cô bị người thân, bạn bè lừa gạt suốt 12 năm qua và cô vẫn vô tư tin rằng thế giới này chỉ có một màu hồng như những lời họ nói."

Hirai Kinji trào phúng nhìn người trước mắt.

Sau cả tấn bi kịch đã xảy ra cô ta vẫn cứ ngây thơ như vậy.

"Vậy cô nghĩ tại sao sau khi ba mẹ tôi gặp nạn anh em tôi liền phải trốn chui trốn nhủi suốt bao nhiêu năm?

Tại sao chúng tôi lại trở thành kẻ giết người?

Tại sao chúng tôi phải giấu đi thân phận của bản thân để sống như những con chuột?

Không phải vì sinh tồn sao?

Nếu như không có kẻ đe dọa đến sinh mệnh của chúng tôi thì chúng tôi cần phải trốn chạy như vậy sao?"

Những lời Hirai Kinji nói như một hồi chuông đánh thẳng vào tai Mina.

Đúng vậy, tại sao cô không nhận ra điều này sớm hơn.

Nếu ba mẹ của Momo đơn giản là bị tai nạn thì anh em họ vẫn có thể nương tựa gia đình cô kia mà, nhưng họ không làm vậy chứng tỏ gia đình cô chính là nơi nguy hiểm đối với họ.

Bao nhiêu năm qua họ bị truy sát chỉ vì đã phát hiện ra bí mật kinh khủng ấy, bị dồn đến bước đường cùng, buột phải biến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn để sinh tồn, mạnh mẽ đến tàn nhẫn.

Thông suốt mọi chuyện rồi Mina lại cảm thấy bản thân rất buồn cười, tại sao cô vẫn luôn ngây thơ tin vào những thứ phù phiếm trước mắt mà quên đi cái bản ngã của thế giới này.

Momoring, tớ phải làm sao đây?

Giữa ba mẹ vẫn luôn yêu thương tớ và cậu, tớ phải làm sao để giảm đi tổn thương của cả hai bên xuống thấp nhất đây?

--------------------------------------------------------------------------------

Sắp end rồi...
 
(Momi) How Far We Can Go? [Longfic/Cover]
Chap 20


Sau cuộc nói chuyện với các Hirai Kinji, đối phương bỏ đi còn Mina thì cuối đầu suy nghĩ, cô không biết hiện tại là ngày hay đêm vì đôi mắt cô vẫn chưa được giải thoát, cô chỉ biết hiện tại bản thân rất mệt mỏi, dường như đã khá lâu rồi cô vẫn chưa có gì vào bụng nhưng cô không hề quan tâm đến cái bụng đang từ đói chuyển thành đau.

Hiện tại, trong đầu cô chỉ có duy nhất một suy nghĩ, cô muốn gặp Momo, Momoring của cô.

Cô muốn biết, liệu chữ yêu mà Momo nói có vì lỗi lầm của đời trước mà biến chất hay không.

Cô muốn biết đồng thời cũng rất sợ, sợ gặp được rồi nhưng thứ cô nhận lại không còn là chữ yêu cô mong muốn nữa.

Miên man suy nghĩ cô thiếp đi lúc nào không hay.

Lần nữa tỉnh dậy, đập vào mắt Mina là ánh nắng gay gắt bên cửa sổ cùng mùi thức ăn thơm lừng khiến cái bụng rỗng của cô sôi sùng sục.

Bóng dáng nhỏ bé đứng lặng bên cửa sổ đẹp như một bức tranh.

Nghe thấy tiếng sột soạt phát ra sau lưng, người kia chậm chạp xoay người lại tiến về phía chiếc giường duy nhất trong phòng.

"Dậy rồi!

Ăn chút gì đi, đã hai ngày rồi cậu chưa ăn gì."

"Momoring, tớ..."

"Được rồi cậu không cần phải nói, anh Kinji đã kể cho tớ nghe mọi chuyện.

Hiện tại tớ cũng không biết phải làm sao.

Sau tất cả những chuyện đã xảy ra, Mina à, tớ làm sao để xem như mọi chuyện chưa từng xảy ra mà đối xử với cậu như trước đây?"

"Cậu biết không, ba mẹ cậu về nước rồi.

Dù bọn họ có ác độc cách mấy nhưng bọn họ thật sự yêu thương cậu.

Bọn họ đã đích thân tới đây rồi.

Cuối cùng tấn bi kịch này cũng đã đến lúc hạ màn rồi."

Vừa nói Momo vừa đưa tay lấy hộp cháo trên bàn, lấy thìa rồi đưa cho Mina.

"Ăn một chút mới có sức xem tiếp vở kịch này."

Giây phút này, giọng nói lạnh lùng, ánh mắt tĩnh lặng cùng gương mặt thân quen, Mina cảm thấy Momo thật xa lạ.

0o0

"Mina đâu rồi?

Các người giấu Mina ở đâu?

Chuyện này không hề liên quan đến con bé!

Thả con bé ra!"

Người phụ nữ trung niên đang không ngừng gào khóc với người đàn ông ngồi đối diện.

Giọng khẩn thiết gần như tuyệt vọng.

Trong đại sảnh trơ trọi không có gì ngoài bộ sofa duy nhất được đặt giữa phòng

"Muốn tôi thả cô ấy ra cũng được thôi!"

Momo bước từng bậc thang đi xuống đại sảnh, giọng nói lạnh lùng cắt ngang tiếng khóc của người phụ nữ kia.

"Nhưng hai người phải thành thật kể lại toàn bộ câu chuyện về cái chết của ba mẹ tôi.

Không được giấu diếm bất kì điều gì!"

"Được!

Ta kể!

Có thể những lời ta sắp nói đây hai đứa sẽ không tin, nhưng ta lấy cả tính mệnh của mình ra đảm bảo những gì ta nói là thật!"

Ông Myoui nhìn thẳng vào hai đứa trẻ trước mặt, trong mắt ông vẫn là hai đứa trẻ năm đó, là nỗi đau lớn nhất đời ông, suốt thời gian qua ông luôn tìm kiếm tung tích của họ nhưng ông không ngờ lại gặp lại nhau trong hoàn cảnh này.

"Hai đứa cũng biết ta và ba của các con là bạn thân của nhau, chúng ta xem nhau như máu mủ..."

"Máu mủ?

Ha!

Hay thật, xem nhau như máu mủ mà ông lại có thể hại chết ba tôi như vậy sao?"

Kinji lớn tiếng ngắt lời ông Myoui, anh không nghe nổi những lời giả giối đến phát tởm của kẻ trước mặt nữa, thật sự chỉ muốn ghim một viên kẹo đồng vào đầu ông ta cho xong.

"Ta không có!

Ta không hề giết ba của con!

Hung thủ là một kẻ khác, các con phải tin ta!"

ông Myoui vội vàng lên tiếng, gương mặt già nua hiện rõ sự gấp gáp.

"Anh à!

Hãy để ông ta nói hết đi!"

Momo nhẹ nhàng lên tiếng, từ nảy đến giờ cô luôn quan sát thật kĩ người đàn ông trước mặt, nhưng cô không thể thấy dù chỉ là một tia dối trá trong mắt ông, không biết là do ông diễn quá giỏi hay những gì ông nói đều là thật.

"Năm đó, công ty chúng ta làm ăn thua lỗ tổn thất rất nặng nề, các cổ đông đòi rút vốn khỏi công ty, lúc đó ta và ba con cơ hồ bận đến sứt đầu mẻ trán chỉ mong cứu lấy công ty, đó là tâm huyễn là sự nghiệp mà ta và ba con cùng nhau gây dựng, ta làm sao có thể trơ mắt nhìn nó sụp đổ chứ?

Có một ngày ta phát hiện thì ra công quỹ của công ty đã bị thâm hụt dẫn đến không đủ tiền để xoay sở.

Sau đó ta điều tra được kẻ đã lạm dụng công quỹ, còn có đủ bằng chứng phạm tội của hắn ta, sau khi hắn ta biết được đã đến cầu xin chúng ta đừng tố cáo hắn, hắn hứa sẽ trả lại tiền cho công ty.

Ta và ba con khi đó đã mềm lòng vì dù sao hắn cũng từng là một người bạn thân thiết của chúng ta.

Ba con đã cho hắn 3 ngày, trong 3 ngày nếu không thể trả lại số tiền đó thì ba con sẽ mang toàn bộ bằng chứng giao cho cảnh sát.

Nhưng ta không ngờ, thay vì trả lại tiền hắn lại cho người phóng hỏa căn biệt thự mà ba con sống nhằm thiêu hủy chứng cứ.

Khi ta hay tin và chạy đến thì đã quá muộn rồi, tất cả chỉ còn lại một đống hoang tàn."

Giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má của người đàn ông tội nghiệp, đây là vết thương lớn nhất đời ông, còn kế bên, vợ ông đã không thể cầm được nước mắt như một mưa.

"Tôi không tin, ba mẹ tôi mất rồi ông nói gì mà không được!"

Kinji đập bàn hét lớn, không thể kìm chế được sự phẫn nộ trong lòng nhưng trong đôi mắt hận thù đang dần tan rã thay vào đó là nỗi hoang mang tột độ.

Momo vẫn yên lặng ngồi đó, nhìn qua rất bình tĩnh nhưng đôi mắt đỏ hoe đã tố cáo sự bình tĩnh giả dối của cô lúc này.

12 năm đối với cô, nước mắt là thứ thừa thãi và vô dụng nhất vì nó sẽ làm nhòe đi con đường dưới chân cô đang bước, nhưng bây giờ cô đang khóc, cô không biết tại sao nước mắt lại rơi cảm giác này thật xa lạ, thậm chí khi cô còn phải tiếp nhận cuộc huấn luyện địa ngục để trở thành sát thủ, khi cô lần lượt giết chết từng đối thủ, cô cũng chưa từng rơi nước mắt, vậy mà giờ cô lại khóc vì một câu chuyện hoang đường mà bản thân cô không hề muốn tin.

"Những gì ta nói đều là sự thật.

Lát nữa, Jeongyeon và Sana sẽ mang bằng chứng đến đây!

Hai con phải tin ta.

Thời gian qua ta luôn tìm kiếm hai con.

Ta muốn thay ba mẹ các con chăm sóc các con, nhưng đáng tiếc ta đã không làm được!"

0o0

Khi Jeongyeon và Sana đuổi đến căn biệt thự ở sâu trong rừng, nơi Momo và anh trai cô giấu Mina thì mọi chuyện dường như đã được dàn xếp ổn thỏa cả rồi.

Hai người bước vào đại sảnh biệt thự chỉ thấy ông bà Myoui và Hirai Kinji đang yên lặng đối diện với nhau trên bộ ghế sofa to tướng giữa phòng.

Không khí như ngưng đọng, yên lặng đến đáng sợ.

Không khí quỷ dị này là sao đây?

Cô cứ tưởng đến đây sẽ được chứng kiến chuyện gì hay ho chứ, Sana thật sự chẳng hiểu mô tê gì quay sang Jeongyeon người cũng đang nhìn cô với ánh mắt tương tự.

"Hai người đến rồi à?

Tốt lắm, chúng tôi đã giải quyết xong cả rồi!"

Hirai Kinji khẽ thì thầm đủ để mọi người có mặt tại đây nghe thấy "Rốt cuộc thì 12 năm qua đôi tay tôi nhuộm đầy máu tanh để làm gì chứ?

Tất cả thật sự chỉ là hiểu lầm sao?"

"Đúng vậy!

Đây là bằng chứng, chứng cứ lạm dụng công quỹ của Goshou Dai người đã giết ba mẹ của hai người."

Jeongyeon lấy ra một phong thư màu vàng từ trong túi xách đưa đến trước mặt Kinji.

"Không cần nữa!"

Kinji nỡ nụ cười thê lương, quay sang nói với Sana.

"Monster, cô có thể bắt tôi được rồi!

Mọi tội danh tôi sẽ nhận không liên quan đến Momo hay bất cứ ai!"

Nhìn khuôn mặt ngỡ ngàng của Sana, Kinji khẽ cười một tiếng "Sao vậy?

Chẳng phải cô là đặc vụ FBI nằm vùng trong tổ chức sao?"

Sana bàng hoàng nhìn người đàn ông trước mắt, cô cứ tưởng cô đã che giấu thân phận kĩ lắm rồi chứ.

Tại sao hết lần này đến lần khác đều bị họ Hirai phát hiện kia chứ?

Trước đây là bị Momo phát hiện ra nhưng cô ấy không những không vạch mặt cô mà còn giúp cô vượt qua sự nghi ngờ của tổ chức nên cô mới mang ân cô ấy đến tận bây giờ.

Sana có một cảm giác thất bại không hề nhẹ.

Cô thề sau này có chết cũng sẽ không đi nằm vùng nữa!

-------------------------------------------------------------------------------
 
(Momi) How Far We Can Go? [Longfic/Cover]
Chap 21


Trên lói mòn dẫn lên ngọn đồi nhỏ, một chiếc siêu xe màu cam đang lướt nhanh, vượt qua hàng cây dài thẳng tắp hai bên đường cuối cùng dừng lại tại một gốc cây cổ thụ già nằm giữa đỉnh đồi.

Momo xuống xe và theo sau là Mina đang đầy nghi vấn.

Momo bước ra phía sau gốc cây, nơi đó một phần mộ đã mọc đầy cỏ xanh, trên tấm bia có khắc tên và hình của chủ mộ, cái tên đã làm Mina gần như chết đứng khi nhìn thấy.

Chỉ thấy trên bia khắc một dòng chữ "HIRAI MOMO" thật lớn, trên tấm hình nụ cười rạng rỡ quen thuộc như đâm vào mắt, cắt vào tim Mina.

"Có phải bất ngờ lắm không?

Đó là lý do vì sao tôi lại lấy mật danh là Ghost.

Ngày hôm nay, tôi sẽ nói cho cậu biết một sự thật!

Tin hay không là quyền của cậu!"

Ghost hít một hơi sâu rồi thở hắt ra, ngồi xuống bên ngôi mộ, đưa tay nhổ từng cọng cỏ dại trên đó, giọng nói cứ đều đều chậm rãi cất lên.

"Thật ra người nằm ở đây mới chính là Hirai Momo mà suốt 12 năm qua cậu luôn chờ đợi, còn tôi chẳng qua chỉ là một kẻ có khuôn mặt giống với người này mà thôi!"

"Không thể nào!

Cậu đang gạt tớ đúng không?"

"Tôi đã nói, tin hay không là quyền của cậu rồi mà!"

Ghost khẽ cười, xoay người đối mặt với Mina từ lúc nào cũng đã ngồi ngay bên cạnh.

"Thật ra Momo chân chính đã qua đời vào năm năm trước, vì bị ung thư phổi.

Cuộc đời bất công lắm đúng không?

Tại sao một người đã chịu đủ bất hạnh như vậy đến cùng cái kết nhận được lại tàn khốc đến vậy!"

"Cậu nói gì vậy?

Momoring, cậu đừng đùa nữa mà!

Không vui đâu!"

Mina nở nụ cười nhưng so với khóc còn khó coi hơn, cô không tin những gì người trước mặt đang nói nhưng lí trí nói cô biết rằng những gì người này nói đều là thật.

"6 năm trước tôi tình cờ tìm thấy Momo và anh trai trong lúc đang làm nhiệm vụ.

Lúc đó hai người họ bị một đám xã hội đen dồn vào một con hẻm nhỏ mà đánh, lúc đầu tôi cũng không quan tâm nhưng chính khuôn mặt giống tôi y như đúc này đã khiến tôi đưa tay ra cứu họ, sau đó khi điều tra thân thế hai người họ tôi mới biết được, hóa ra tôi và Momo là chị em song sinh, nhưng khi tôi một tuổi đã bị bắt cóc, ba mẹ tôi sau một thời gian dài tìm kiếm nhưng vô vọng cuối cùng vì quá đau buồn nên đã dùng thân phận của tôi trao cho em ấy, có thể nói tuy em ấy là em gái song sinh của tôi nhưng lại sống như là cái bóng của tôi.

Sau khi tôi biết mọi chuyện bao gồm cả việc về ba mẹ mình và lý do tại sao em ấy luôn phải lẫn trốn đến nỗi bị bệnh cũng không dám đến bệnh viện, khi tôi mang em ấy về tổ chức mới biết em ấy đã bị ung thư phổi, hơn nữa còn là giai đoạn cuối."

Ghost dùng một chiếc khăn tay lau đi vết bẩn trên tấm bia mộ, nụ cười rạng rỡ của người trong hình giống cô y như đúc

"Tôi đã cố hết sức nhưng vẫn không thể cứu sống em ấy, trước khi ra đi em ấy muốn tôi giúp em ấy hoàn thành 3 chuyện.

Thứ nhất là muốn tôi đưa em ấy về ngọn đồi này vì đây là nơi cả gia đình em đi dã ngoại cùng nhau lần cuối.

Thứ hai, muốn tôi và anh trai hòa thuận với nhau vì lúc đó chúng tôi luôn bất hòa.

Thứ ba là hãy bảo vệ Myoui Mina."

"Đôi lúc tôi hận cậu đến thấu xương, chỉ muốn tặng cậu vài phát đạn nhưng lại không thể vì tôi đã hứa rồi!

Cậu luôn nói bản thân rất yêu Momo nhưng khi em ấy khó khăn và cần cậu nhất thì cậu đã ở đâu?

Cậu có nhớ năm cậu 12 tuổi, có một thời gian cậu cùng gia đình di dân sang Mỹ đến ổn định chi nhánh tập đoàn ở đó, cậu đã nói 3 năm sau cậu nhất định sẽ trở về.

Cậu bảo Momo nhất định phải đợi cậu, cuối cùng đến ngày hẹn cậu không hề trở về, cậu không hề biết Momoring lúc đó vừa run rẩy vừa chờ cậu suốt 2 ngày mặc cho tôi có khuyên nhủ cỡ nào cũng không nghe.

Sau đó tôi biết được, cậu trễ hẹn đến một tháng là vì ba mẹ cậu cố tình giấu giếm không cho cậu biết hung tin về Momo.

Cậu biết không, ngày cậu trở về Momoring đã ra sân bay đón cậu đó, nhưng là đứng nhìn từ xa vì lúc đó em ấy rất yếu, tóc em ấy đã rụng hết do làm hóa trị, em ấy rất gầy, đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy đau lòng.

Nhưng em ấy vẫn mỉm cười, em ấy ra đi rất thanh thản.

Lời cuối cùng còn dặn tôi rằng, nhất định phải bảo vệ cậu."

Ghost xoay người đối diện với Mina, nhìn đôi mắt mong lung ngập nước của người trước mắt tiếp lời: "Tôi đã nghĩ, tôi sẽ cả đời này đóng vai Hirai Momo mà cậu yêu để ở bên và bảo vệ cậu suốt đời coi như là hoàn thành tâm nguyện của Momoring.

Nhưng có lẽ tôi không thể tiếp tục được nữa, bởi vì tôi thật sự yêu cậu rồi.

Mỗi khi nghe cậu gọi tôi là Momoring, mỗi khi cậu nói 'Tớ yêu cậu Momo-chan' cậu không biết lúc đó tôi đau thế nào đâu, vì người cậu gọi không phải tôi người cậu yêu cũng không phải là tôi nhưng tôi vẫn phải vờ vui vẻ trả lời.

Tôi rất mệt mỏi!

Tôi nghĩ, có lẽ tôi đành phải thất hứa với em ấy một lần.

Myoui Mina, tôi là Hirai Momo, người nằm đây cũng là Hirai Momo chỉ khác một chỗ đứng trong tim cậu, em ấy ở trong còn tôi thì đứng bên ngoài và tôi không muốn tiếp tục làm kẻ đứng nhìn nữa."

Nước mắt từ lúc nào đã lăn dài trên má Ghost.

Mina vẫn luôn im lặng nghe Ghost nói, cô không hiểu tại sao, nếu người trước mắt không phải người cô yêu thì sao tim cô lại nhói đau khi thấy người ấy rơi nước mắt.

Cô tự hỏi lòng mình nếu những gì cô ấy nói là thật thì tại sao cô không thể nhận ra sự khác biệt giữa hai người họ, cho dù có là sinh đôi đi nữa thì cũng là hai người khác nhau kia mà, là do cô ấy diễn quá giỏi hay là vì từ lâu hình bóng Momoring trong cô đã mờ nhạt đi mà cô không hề hay biết.

Hiện tại Mina rất rối loạn, một nỗi sợ vô hình dâng lên trong lòng, không phải là sợ những gì Ghost nói là thật, mà cô sợ, sợ mất đi người trước mặt.

Nhưng cô phải làm sao để nói với Momo đây.

Cô có cảm giác, rằng cô sắp mất đi một thứ rất quan trọng.

Mặc kệ người trước mắt là ai, cô chỉ biết cô không muốn mất đi người này.

---------------------------------------------------------------------------------------

Còn 1 chap nữa là end rồi...!!!!
 
(Momi) How Far We Can Go? [Longfic/Cover]
Chap 22: End


Mina đưa tay nắm lấy tay người trước mặt, như muốn kéo gần hơn khoảng cách giữa hai người nhưng tay vừa mới nâng lên thì chợt nghe thấy tiếng còi hú của xe cảnh sát vang inh ỏi làm xáo động cả ngọn đồi yên tĩnh.

Theo sau là hàng dài xe cảnh sát nối đuôi nhau bao vây hai người.

"Hirai Momo!

Tôi là đặc vụ cao cấp cục điều tra liên bang Hoa Kỳ FBI Chou Tzuyu!

Cô đã bị bắt vì tội giết người, âm mưu giết người, bắt cóc...xuyên quốc gia, bây giờ chúng tôi chính thức bắt giữ cô!

Mời cô theo chúng tôi!" từ trên chiếc xe cảnh sát đầu tiên, Tzuyu tiến đến trước mặt Ghost và Mina, khẽ liếc nhìn Mina rồi giơ lên thẻ ngành nói với Ghost bằng giọng đều đều không cảm xúc.

"Tôi đang chờ các người đây!

Hãy đưa cô ấy về nhà an toàn nhé, FBI-san!"

Ghost khẽ cười đưa hai tay lên khi một viên cảnh sát khác tiến đến còng tay cô lại.

"Momoring..."

"Tôi không phải Momoring!

Mong rằng sau này cô sẽ sống thật tốt, Mina-san!"

Ghost nói khi đi ngang qua Mina rồi theo cảnh sát lên xe.

Mina cũng được hộ tống lên một chiếc xe khác.

Đoàn xe lại nối đuôi nhau rời khỏi ngọn đồi, tiếng còi cảnh sát lại lần nữa cang lên inh ỏi nhưng lần này là tiếng còi kết thúc.

0o0

"Tôi không nghỉ rằng cô sẽ ngoan ngoãn như vậy?

Rốt cuộc cô đang âm mưu chuyện gì?"

Trên xe, Tzuyu khó chịu hỏi người bên cạnh.

Từ lúc lên xe tới giờ cô ta vẫn cứ im lặng.

"Tôi chỉ là muốn nghỉ ngơi thôi!

Cuộc sống này mệt mỏi quá!"

Ghost thở dài, thoải mái duỗi người, tìm một tư thế thoải mái tựa trên xe.

"Với bấy nhiêu tội danh cũng đủ để tử hình cô, cô nghĩ bản thân sẽ được nghỉ ngơi thế nào?"

"Vậy sao?

Ai quan tâm chứ!

Dù sao thì, ai rồi cũng chết thôi!"

0o0

"Cậu nghe rồi đó Sana-san.

Cô ta còn chẳng quan tâm đến sống chết của bản thân thì cậu quan tâm làm gì?

Là một FBI thì không nên đồng cảm với tội phạm."

Tazuyu tắt đoạn ghi âm trên điện thoại đi, nói với cô gái đứng đối diện "Cậu nên làm tốt chức trách của mình đi!

Ngày mai cậu về Mỹ đi, mọi chuyện còn lại ở đây tôi sẽ giải quyết!"

"Tzuyu, tôi nghĩ bản thân không thích hợp làm FBI.

Trước đây tôi cố gắng trở thành FBI cũng chỉ vì cậu thôi.

Đó không phải lí tưởng của tôi, tôi chỉ muốn ở bên cậu.

Nhưng trong khoảng thời gian nằm vùng ở tổ chức, tôi phát hiện, dù tôi có cố gắng cách mấy cũng không thể với tới được cậu.

Cho dù có với tới thì tôi cũng đã không còn là tôi nữa.

Cho nên, sếp à!

Tôi từ chức!

Từ giây phút này mọi hành động của tôi đều sẽ không liên quan đến cậu hay danh nghĩa FBI nữa, đúng không!

0o0

"Momo!"

Mina khẽ gọi khi Momo bước vào phòng thăm nuôi, cô đã phải tốn rất nhiều công sức mới có thể gặp Momo.

Với những tội danh nặng nề như vậy, Momo đã bị liệt vào dạng tội phạm đặt biệt nguy hiểm, theo lí là không thể vào thăm nhưng cô đã vận dụng mọi mối quan hệ thậm chí cả tổng thống cũng bị lôi vào chỉ để gặp lại cô ấy, vậy mà đã bị từ chối gặp mặt ba lần, cuối cùng cô ấy cũng phải bó tay trước sự kiên trì của cô mà đến gặp cô.

"Cô cứng đầu thật đó!"

Momo cũng đành bó tay, độ lì của Mina cô đã được thể nghiệm rồi nên cũng không lạ gì.

"Tớ muốn nói với cậu những lời hôm trước tới chưa kịp nói!

Cậu nhất định phải nghe tớ nói!"

Dừng một chút để sắp xếp lại mớ cảm xúc hổn loạn của mình, Mina khẽ hít sâu một hơi "Tớ biết nói những lời này có lẽ hơi tàn nhẫn nhưng tớ muốn nói với cậu rằng tớ không hề yêu Momoring, người tớ yêu là cậu!

Mấy hôm nay tớ đã suy nghĩ rất nhiều, tớ nhận ra tình cảm bấy lâu nay tớ dành cho Momoring không phải là tình yêu như tớ vẫn nghĩ, chỉ là tớ ngộ nhận mà thôi.

Tớ yêu cậu!

Tớ chắc chắn điều đó!

Tớ yêu cách cậu âm thầm bảo vệ tớ, chăm sóc tớ, hơn một tháng nay mọi việc cậu làm cho tớ, tớ đều cảm nhận được, bọn vệ sĩ bên cạnh tớ đều là người của tổ chức giám sát tớ, muốn giết tớ, cậu đã giết hết bọn họ để bảo vệ tớ, tớ đều biết.

Cho nên Momo, cậu không phải là bảo sao hay thế thân của bất kì ai cả.

Cậu là chính cậu thôi, là Hirai Momo mà tớ yêu.

Vì vậy cho nên, xin cậu đừng bỏ tớ lại.

Một mình rất cô đơn."

Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má cô gái trước mặt, không hiểu sao trong lòng cô lại dâng lên niềm hạnh phúc lạ thường, có lẽ vì biết mình không phải là đơn phương mà hạnh phúc chăng?

Muốn đưa tay lau nước mắt cho Mina, bàn tay vừa đưa lên chợt dừng ở không trung, Momo cúi đầu nhìn chiếc còng trên cổ tay đột nhiên lại cảm thấy bản thân thật buồn cười.

Cho dù cô ấy cũng yêu cô nhưng cô đã không được phép ở lại bên cô ấy nữa rồi.

"Giờ cậu nói những lời này thì có ích gì chứ!"

Momo giơ lên chiếc còng tay trên cổ tay, lắc lắc trước mắt Mina "Mọi thứ đều muộn cả rồi, Mina à!"

"Không muộn!

Sẽ có cách để đưa cậu ra khỏi đây mà!"

"Cậu biết không, Mina.

Cho dù cậu có thể đưa tôi ra khỏi đây tôi cũng không thể xem như chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra mà ở bên cậu được!

Cậu không biết đâu, tay tôi đã dính máu của bao nhiêu người, trong những kẻ tôi đã giết, kẻ đáng chết rất nhiều nhưng người vô tội cũng không ít, để có thể hoàn thành nhiệm vụ được giao chuyện gì tôi cũng làm kể cả phải lên giường với kẻ khác nam có nữ có, đến cả bản thân tôi cũng cảm thấy mình thật dơ bẩn.

Tôi lấy tư cách gì ở lại bên cậu đây!"

"Không phải!

Cậu đừng nói bản thân mình như vậy!

Cậu không bẩn, đối với tớ cậu là thiên thần đẹp đẽ nhất thế gian này.

Xin cậu đó, ở lại bên tớ đi!

Chẳng phải cậu đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với tớ đó sao?"

"Xin lỗi!

Tôi không muốn dùng tấm thân nhơ nhuốc này để ở bên cậu.

Tôi cần được thanh tẩy, tôi nghĩ chỉ có cái chết mới có thể thanh tẩy được tôi thôi.

Có lẽ, tôi đành thất hứa thêm lần nữa vậy!"

Mina bất lực nhìn Momo, cô ấy đã buông xuôi rồi cô phải làm sao để giữ cô ấy lại đây.

Cứ như vậy, hai người sẽ thật sự phải chia ly, mà lần chia ly này có lẽ là mãi mãi.

"Đã hết thời gian!" lúc này, một viên cảnh sát bước vào, dẫn Momo đi.

Trước khi bước ra khỏi phòng, Momo khẽ nói " Mina!

Nếu có thể, đừng ở lại MMG nữa.

Đi về phương nam đi.

Ở nơi đó biển xanh cát vàng chắc chắn cậu sẽ thích!"

0o0

"Bản tin cuối ngày!

Tập đoàn tài chính MMG bị nghi ngờ liên quan đến một tổ chức Mafia, hiện tại những người có liên quan đang bị điều tra!"

"Haizz!

Con bé đó đúng là liệu sự như thần mà!

Còn âm thầm chuẩn bị mọi thứ nữa chứ, nhà cửa, tiền bạc, công việc đúng là không có chổ chê luôn.

Ừm!

MoMi coffee.

Tên nghe cũng không tệ ha!"

Cô gái xinh đẹp ngồi trên quầy ba trong một quán cà phê, đôi chân dài bắt chéo, tay bưng một tách cà phê vẫn đang bốc khói mà cảm thán.

"Jeongyeon đi xuống coi!

Đó có phải là chổ để ngồi đâu chứ!

Thật là, em vừa lau xong đó!"

Một cô gái khác cũng xinh đẹp không kém phàn nàn,tay câm chiếc khăn lau bàn, không ngừng lâu quầy ba.

"Gì chứ!

Có biết là chị của cưng đã tốn rất nhiều công sức mới cắt đứt liên quan giữa cưng với cái tập đoàn ngu ngốc đó không?

Không hoan nghênh chị thì thôi đi mới ngồi một chút đã phàn nàn rồi, số của tôi thật khổ mà!" cô gái xinh đẹp được gọi là Jeongyeon ngửa mặt lên trời than thở, còn không quên làm ra bộ mặt thương tâm cho người kia xem.

"Rồi rồi!

Em sẽ rất hoan nghênh chị nếu chị không dắt đám người kì lạ đó đến đây, bọn họ chẳng làm được gì cả mà đã dọa không biết bao nhiêu khách chạy mất rồi.

Tháng này bị lỗ nặng đó, chị biết không?"

"Sao?

Họ đều là mỹ nữ cả mà!

Chị thấy từ ngày họ đến quán của em đông khách hơn đó chứ.

Gu thẩm mỹ của em có vấn đề rồi Mina à!

Chắc là ở gần tên ngố kia lâu quá nên ánh mắt có vấn đề rồi, không biết thưởng thức cái đẹp gì cả!"

"Đẹp cái gì chứ!

Bọn họ là Murder Machines đó, làm sao mà thưởng thức nổi chứ!"

Nói đến đây, Mina thật chỉ muốn phang nguyên cái khăn lau vào mặt Jeongyeon, ai đời mang mấy tên sát thủ đó đi làm phục vụ chứ.

Chỉ nghĩ đến việc ngày nào cũng nhìn 5 tên sát thủ chuyên nghiệp lượn lờ trước mặt đã thấy lạnh cả tóc gáy rồi.

"Biết sợ sao?

Ngày nào cưng cũng ngủ cạnh tên giết người so với 5 kẻ kia còn chuyên nghiệp hơn kìa, sao không sợ đi.

Hừ!"

Jeongyeon nhìn người trước mặt đầy khinh bỉ.

Từ ngày, Mina đi gặp Momo đến nay cũng đã qua hai tháng, Mina như biến thành một người khác vậy, làm Jeongyeon không thể thích ứng được.

Ví dụ như, trước đây Mina rất lười trừ việc ở công ty ra thì không làm thêm việc gì khác đặt biệt chẳng bao giờ chịu làm việc nhà khiến Sana phải nai lưng ra làm oshin phục vụ cô ấy, vậy mà bây giờ rửa chén lau nhà thậm chí cả nấu ăn (😰😰😰) đều làm hết.

Thật đáng sợ!

"Nhắc mới nhớ!

Momo đi lấy cà phê thôi sao lâu quá vậy ta?

Không biết có xảy ra chuyện gì không?

Lỡ như giữa đường cậu ấy gặp cướp thì sao?"

Mina ngóng trông nhìn ra ngoài cửa, rồi lại tự giật mình vì những tưởng tượng của bản thân.

"Ờ ờ!

Vậy thì tội cho tên cướp quá!"

Jeongyeon bình thản nhấp một ngụm cà phê, liếc trắng mắt đứa em họ xinh đẹp bên cạnh.

Sau ngày Mina nói chuyện với Momo, phiên tòa xét xử Momo cũng được mở ra, Momo bị phán quyết có tội, bị xử tử hình bằng thuốc độc.

Sau đó, Sana dùng chiêu 'trộm long tráo phụng' cứu Momo nhưng Momo một lòng muốn chết để được thanh tẩy nên Sana quả quyết quăng luôn Momo xuống biển để thanh tẩy cậu ta.

Cuối cùng cũng làm cho cậu ta tỉnh ra.

Rốt cuộc hai người lại được ở bên nhau.

Sau đó, Sana cũng đi Mỹ, nghe đâu là tên cao kiều đó đòi lấy chồng nên cô ấy phải tức tốc bay sang Mỹ còn là dự đám cưới hay phá đám cưới thì không biết được, chỉ biết tên chú rể trên đường đến nhà thờ bị đánh bầm dập, cuối cùng hôn lễ lại có hai cô dâu.

Mà thôi, đó là chuyện của người ta, lo chuyện của mình trước đã.

Chợt tiếng chuông cửa vang lên giữa không gian không yên tĩnh cho lắm, một bóng người thấp bé bước vào, trên tay bê một thùng giấy khá lớn.

"Nè, Zombie ra phụ một tay coi!

Trên xe còn quá trời đồ kìa!"

"Sao lại kêu Jeongyeonie của tôi đi bưng đồ chứ!

Cô muốn chết à Ghost?"

Một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn đưa tay ngăn cản cô gái cao hơn bên cạnh đứng lên, giọng điệu khó chịu nói với người mới vào cửa.

"Thử đi Devil!

Các người cũng ra giúp một tay đi!"

Yuko hét lên với mấy tên ăn không ngồi rồi còn lại rồi bê cái thùng giấy ra sau quầy ba.

"Minari xem này, cà phê này rất thơm, loại mới đó, lúc nảy ông chủ cho tớ uống thử, rất ngon."

"Ra là vì thử cà phê nên cậu về trễ à?"

Mina đón lấy chiếc thùng trên tay Momo đặt lên quầy.

"Cậu có đói không?

Tớ đi làm bữa tối nhé!"

"Ưm hưm!" con người bị lãng quên từ nãy giờ phải giả vờ ho nhẹ một cái để cho thấy sự tồn tại của bản thân.

"Bị ho à bà chị?

Lớn tuổi rồi phải giữ gìn sức khỏe, ra ngoài kia bê đồ vào để tăng cường sức khỏe đi."

Momo không thương tiếc quăng cho một cái nhìn khinh bỉ.

Mặt dù trên đầu bốc khói, nhưng nhìn ánh mắt thương cảm của Mina, Jeongyeon cũng không thể bùng nổ được, đặt mạnh ly cà phê đã không còn giọt nào lên bàn, bỏ ra ngoài.

"Minari!

Bây giờ, tớ cảm thấy rất hạnh phúc!"

Momo ôm lấy Mina, vùi mặt vào ngực cô ấy dụi dụi đầy thõa mãn.

"Tớ cũng vậy!"

Mina cũng vòng tay ôm lại Momo.

"Trước đây tớ luôn tự hỏi, nếu chúng ta đi cùng nhau thì liệu chúng ta sẽ đi được bao xa?

Cậu có thể trả lời cho tớ được không?"

"Chúng ta sẽ cùng nhau đi đến khi nào không thể đi được nữa.

Đó là lúc nào thì hãy để thời gian trả lời!"

Mina khẽ cười.

Ai quan tâm tương lai sẽ ra sao chứ, chỉ cần biết hiện tại bản thân đang rất hạnh phúc và trân trọng niềm hạnh phúc này vậy là đủ rồi!

END.
 
Back
Top Bottom