Ngôn Tình Mối Tình Dễ Thương Của Chanh Chanh

Mối Tình Dễ Thương Của Chanh Chanh
Chương 40: Cứ giết là được


“Em có dị nghị gì đối với thân phận này sao?” Chử Dực bình tĩnh nói.

Liễu Chanh Chanh còn không thể nhìn thẳng vào Chử Dực, trong lòng lúc này đã có hơn chục con nai đang chạy loạn, cô tỏ vẻ trấn định rồi đẩy anh ra: “Chuyện gì… Phim… Sắp bắt đầu rồi.” Nói xong liền quay đầu đi, cầm theo cốc coca đi thẳng về phía cửa ra vào mà không quay đầu lại.

Chử Dực có chút sửng sốt, sau đó khóe miệng anh cong lên, đi nhanh tới cầm lấy tay cô: “Phim chiếu không vội, so với chuyện này thì anh càng muốn nghe câu trả lời của em hơn.”

Liễu Chanh Chanh lập tức phát hoảng. Mẹ nó chứ, nam thần, anh đang bức hôn sao!

A… Dùng từ như vậy có vẻ không đúng, nhưng nói tóm lại là có chuyện như vậy. Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng trái tim cô dường như được bao phủ bởi đường mật vậy, ngọt ngào, béo ngậy.

Cô chu môi, vừa định mở miệng nói gì đó thì thấy Chử Dực cúi đầu ghé vào bên tai cô, nói: “Chanh Chanh, anh thích em.”

“…” Đại não của Liễu Chanh Chanh lập tức ngừng hoạt động.

Trước đây khi xem Weibo của Chử Dực, cô ít nhiều gì cũng đã biết về điều này, nhưng cô ngàn vạn lần không nghĩ tới Chử Dực sẽ nói thẳng trực tiếp như vậy. Cô nên làm gì bây giờ… Cô nên trả lời như thế nào bây giờ?

Thấy cô im lặng hồi lâu, Chử Dực cũng im lặng: “Nhìn biểu cảm của em thì hình như anh tự mình đa tình rồi thì phải?”

“Không phải!” Liễu Chanh Chanh lập tức phản bác.

Chử Dực nghe xong câu nói này của cô, ý cười trên môi càng sâu đậm hơn: “Ồ? Vậy có nghĩa là em cũng thích anh, đúng không?”

“Vâng…” Mẹ nó chứ, tại sao lại nhảy xuống hố nữa chứ. Liễu Chanh Chanh khóc không ra nước mắt.

Chử Dực bên này tràn đầy vui mừng, anh nắm tay cô chặt hơn: “Vậy đi xem phim thôi.”

Từ chiều nay hôm nay trở đi, Liễu Chanh Chanh cảm thấy thân phận của mình dường như đã được nâng lên một tầm cao mới. Sau khi xem phim cùng Chử Dực xong, hai người lại đi ăn tối. Trước khi trở về ký túc xá, Chử Dực còn cố tình ghé qua tiệm bánh ngọt ở bên cạnh khu Tây để mua bánh kem Black Forest, nói là mua cho hai người bạn cùng phòng của Liễu Chanh Chanh.

Vì vậy, khi Liễu Chanh Chanh xách hai hộp bánh ngọt trở về ký túc xá, An Dao và Ôn Đồng đều cảm nhận được sự kỳ lạ. Ôn Đồng đi tới hỏi trước: “Cậu không cho tớ ăn bánh của cậu, vậy cậu tự đi mua bánh làm gì?”

Liễu Chanh Chanh xấu hổ nói: “Đây là Chử Dực mua cho hai người.”

“…”

Đối với những lời này của Liễu Chanh Chanh, cả hai người bọn họ đều cho rằng lượng thông tin được cung cấp vô cùng lớn: “Buổi chiều cậu đi ra ngoài cùng với Chử Dực sao?”

“Ừ.”

“Anh ấy tới tìm cậu?”

“Ừ.”

“Hai người…”

“Ừ.”

An Dao cạn lời: “Tiểu Chanh Tử, ngoại trừ từ “Ừ” ra em có thể nói từ gì đó có thể tạo thành câu được không?”

Ánh mắt của Liễu Chanh Chanh có chút đờ đẫn, cô ngơ ngác quay đầu nhìn hai người bọn họ: “Vậy nếu em nói em với Chử Dực ở bên nhau rồi thì hai người có cảm thấy những từ này có thể tạo thành một câu được không?”

“…” Tin tức này giống như sét đánh ngang giữa bầu trời quang đãng, hung hăng đập vào mặt hai người bọn họ.

Ôn Đồng ngẩn người: “Vậy… Chước Diễm phải làm sao bây giờ?”

An Dao giả vờ lau nước mắt: “Chẳng lẽ Tiểu Chanh Tử em định bội tình bạc nghĩa sao?”

Khóe miệng Liễu Chanh Chanh giật giật, cô bình tĩnh nhét hai hộp bánh vào tay hai người bọn họ, sau đó bước đến tủ quần áo của mình lấy đồ ra chuẩn bị đi rửa mặt: “Em cũng không định bội tình bạc nghĩa.”

“Vậy…”

“Bởi vì Chử Dực và Chước Diễm vốn là một người.”

“Hả?”

“Đúng rồi, nhân tiện nhắc đến chuyện này, Chử Dực nói với em Sơ Không chính là Cố Anh Kiệt, còn Mèo Con Meo Meo chính là cô hoa khôi bên đại học E.”

Liễu Chanh Chanh nói xong liền ôm chậu rửa mắt bước ra khỏi phòng, để lại An Dao và Ôn Đồng ở trong phòng, chỉ còn lại gió cuốn mây tan.

Ôn Đồng chớp mắt nhìn hộp bánh trong tay, sau đó mới quay đầu sang nhìn An Dao ở bên cạnh: “Chị Dao, tại sao em lại có cảm giác thế giới này rối tung lên cả rồi nhỉ.”

An Dao sững sờ hai giây rồi mới mở miệng: “Tiểu Đồng Đồng, em chắc chắn không một mình.”

Phải mất cả tiếng đồng hồ thì Ôn Đồng và An Dao mới có thể tiêu hóa được hết tất cả sự thật mà Liễu Chanh Chanh nói. Tóm lại —— Vô cùng ngạc nhiên. Đặc biệt là An Dao, sau khi biết Sơ Không là Cố Anh Kiệt, Mèo Con Meo Meo là Lâm Tịch Nhan thì cô ấy càng không thể nhìn thẳng vào vị sư huynh này.

“Tiểu Chanh Tử, em phải tha thứ cho chị, chị thật sự không biết Cố sư huynh là một tên cặn bã.” An Dao ch** n**c mắt nước mũi ngả vào vai Liễu Chanh Chanh, hăng say giải thích.

Liễu Chanh Chanh vô cùng bình tĩnh nói: “Chị Dao, bây giờ chị biết thì cũng không muộn.”

Ôn Đồng nhún vai: “Chanh Tử, theo cậu, sau này tớ phải đối mặt với Cố sư huynh như thế nào đây.”

Lúc này Liễu Chanh Chanh đã đăng nhập vào trò chơi, cô quay đầu lại nói: “Nhưng hai người không cảm thấy như vậy rất thú vị sao? Em biết anh ta, nhưng anh ta lại không biết em…”

Ôn Đồng đột nhiên ngẩn người: “Không phải cậu dự định đùa giỡn anh ta đó chứ?”

An Dao đột nhiên cảm thấy buồn nôn: “Đừng dùng cái từ đùa giỡn như này chứ. Chị muốn xem Tiểu Chanh Tử định báo thù như nào.”

“Sao có thể chứ?” Liễu Chanh Chanh tỏ vẻ: “Em dịu dàng, hiền lành, đức hạnh, ân cần như vậy, sao em có thể làm cái loại chuyện đó chứ?”

Ôn Đồng và An Dao đều không nói nên lời. Này này, trước đây là ai hiểu lầm Chử Dực xong giết anh thành gió trong trò chơi vậy? Cậu nham hiểm như vậy chắc hẳn Chử Dực không biết đâu nhỉ!

Ba người bọn họ náo loạn một hồi, cuối cùng cũng vào được trong game. Vừa mới tiến vào trong game, Liễu Chanh Chanh liền nhận được lời gia nhập tổ đội của Chử Dực.

[Tổ đội] Chước Diễm: Sao giờ mới online?

[Tổ đội] Irina: Vì để rửa sạch lịch sử đen tối một chân đạp hai thuyền của anh trong trò chơi và hiện thực nên em đã giải thích với họ mất hồi lâu.

[Tổ đội] Chước Diễm: _ 🙂 3∠) _ Ai, thật đáng tiếc khi trong mắt một số người anh vẫn chỉ là một tên cặn bã một chân đạp hai thuyền.

[Tổ đội] Irina: Ý anh là bạn cùng phòng của anh á?

[Tổ đội] Chước Diễm: Đương nhiên là không phải rồi, bọn họ đều đã biết từ lâu rồi.

[Tổ đội] Hạo Nhiên Đẹp Trai Nhất: Tao giết mày, mày có cần phải bán đứng bọn tao một cách dứt khoát như vậy không.

[Tổ đội] Con Diều Hỏng: Bé Bò Sữa, thật ra bọn anh chỉ biết sớm hơn em một chút thôi.

[Tổ đội] Hoa Lạc Tần Lăng: Mẹ nó, không nghĩ tới Chử Dực thật sự sẽ chìm đắm cùng với Bé Bò Sữa.

“…” Liễu Chanh Chanh im lặng. Lúc này cô mới phát hiện ra trong tổ đội còn có ba người khác nữa.

[Tổ đội] Irina: Ba vị sư huynh đây che giấu thật tốt, tiểu nữ cảm thấy vô cùng bội phục!

[Tổ đội] Con Diều Hỏng: Sư muội đừng nói như vậy, em bây giờ chính là chị dâu của bọn anh.

[Tổ đội] Hạo Nhiên Đẹp Trai Nhất: Chị dâu đại nhân tha mạng.

[Tổ đội] Hoa Lạc Tần Lăng: Đều là Chử Dực không cho bọn anh nói!

[Tổ đội] Chước Diễm: …

Liễu Chanh Chanh tức khắc liền thấy vui vẻ, thật ra cô cũng không cảm thấy tức giận về chuyện này. Nói như vậy lần trước cô gặp ba người bạn cùng phòng của Chử Dực ở quán nước của Khâu Như Tuyết, giờ nhìn ID cũng có thể thấy được bọn họ rất hợp nhau.

[Tổ đội] Chước Diễm: Khó có một buổi tụ hội như này, chi bằng gọi luôn hai người bạn cùng phòng của em vào đây rồi chúng ta cùng nói chuyện nhỉ?

[Tổ đội] Irina: Cũng được.

Liễu Chanh Chanh lập tức nói cho An Dao và Ôn Đồng, hai người bọn họ được mời vào tổ đội cùng lúc.

Nhưng có một người bắt đầu không bình tĩnh.

[Tổ đội] Hoa Lạc Tần Lăng: Kem Đánh Răng Nhỏ?

[Tổ đội] Nạp Ái Tư: Ai da, sư phụ Hoa. Từ sau khi xuất sư chúng ta rất ít khi gặp nhau nha.

[Tổ đội] Hoa Lạc Tần Lăng: Tao giết mày, Chử Dực, chuyện này là như thế nào? Không phải nói là bạn cùng phòng của Bé Bò Sữa sao?

[Tổ đội] L’Oréal: Kem Đánh Răng Nhỏ đúng thật là bạn cùng phòng của bọn em.

[Tổ đội] Con Diều Hỏng: Nếu tao nhớ không lầm thì đồ đệ của Hoa Hoa là con trai mà nhỉ?

[Tổ đội] Hạo Nhiên Đẹp Trai Nhất: Hình như trong nháy mắt tao đã biết chuyện không nên biết rồi.

[Tổ đội] Irina: Hình như bọn em luôn nói rằng cô ấy là người đồng tính, nhưng bọn em chưa từng phủ nhận cô ấy là con gái.

[Tổ đội] Hoa Lạc Tần Lăng: …

[Tổ đội] Chước Diễm: Hoa Hoa, đừng buồn.

[Tổ đội] Nạp Ái Tư: -w- Sư phụ…

[Tổ đội] Hoa Lạc Tần Lăng: Tất cả đừng cản tôi!

[Tổ đội] Chước Diễm: …

Vì vậy, ngay khi Tần Lạc vừa mới gõ xong những chữ này, Chử Dực liền nhận được cuộc gọi của anh ta. Kết quả còn chưa kịp mở miệng thì người ở đầu dây bên kia đã nói trước: “Chử Dực, tên khốn nạn, uổng công anh em tập hợp bày mưu tính kế cho mày. Bây giờ mày biết thân phận của cô ấy rồi mà mày không nói gì cho tao biết cả! Mày còn là người không vậy!”

“…” Kiểu cổ hủ không thể giải thích này là như nào vậy? Chử Dực nhíu mày: “Không phải là tao không muốn nói cho mày biết, nhưng mà chính Kem Đánh Răng Nhỏ cũng không cho tao nói, dù sao tao cũng phải tôn trọng ý kiến của con gái chứ?”

“Vậy sao mày lại nói mẹ nó Kem Đánh Răng nhỏ là anh trai của L’Oréal hả?”

“Bởi vì ngày hôm đó Kem Đánh Răng Nhỏ không xuất hiện ở trong quán nước, cho nên tao chỉ có thể nói như vậy thôi.” Chử Dực cười nói.

Tần Lạc lập tức ngậm miệng, một lúc sau đột nhiên bật cười như uống nhầm thuốc: “Ha ha ha, thật tuyệt!”

Chử Dực khó hiểu mà chớp mắt: “Mày uống nhầm thuốc đấy à?”

“Đâu có, bây giờ tao đã biết cô ấy là con gái nên càng yên tâm hơn! Mẹ nó chứ, thì ra ông đây không phải người đồng tính!”

“…” Thì ra người anh em này luôn lo lắng về chuyện này sao? Chử Dực sắp xếp lại suy nghĩ của mình rồi nói: “Mày… Thích Kem Đánh Răng Nhỏ sao?”

Tần Lạc ở bên kia dừng lại một chút: “Mày có thể thích Bé Bò Sữa, chẳng lẽ tao không thể thích Kem Đánh Răng Nhỏ sao?”

Chử Dực thở dài: “Có cần giúp đỡ gì không?”

“Tao đây anh minh thần võ, anh tuấn bất phàm…” Tần Lạc cười đắc ý, nói: “Đương nhiên là… Cần!”

“…” Người anh em, mày có thể cho tao chút tin cậy được không!

Sau khi mọi người trong tổ đội diệt sạch bản sao, Liễu Chanh Chanh và Chử Dực liền rời khỏi tổ đội trước, những người còn lại trong tổ đội đã tới khu dã chiến làm nhiệm vụ thăng cấp.

[Tổ đội] Irina: Nhắc mới nhớ, anh vừa nói trong mắt một số người nào đó anh là người một chân đạp hai thuyền không phải là nhắc đến ba vị sư huynh, chẳng lẽ anh đang nhắc đến Cố sư huynh sao?

[Tổ đội] Chước Diễm: Vợ, con mắt nhìn người của em thật tốt!

Vợ… Liễu Chanh Chanh ngẩn người, cô cảm thấy có khi mình vẫn phải tập làm quen dần với nó thôi.

[Tổ đội] Irina: Anh không sợ anh ta sẽ lợi dụng điều này để bôi đen anh ở trong khuôn viên trường sao?

[Tổ đội] Chước Diễm: Anh ta không có năng lực đó đâu.

[Tổ đội] Irina: Ý anh là gì?

[Tổ đội] Chước Diễm: Anh biết tất cả các quản trị viên của diễn đàn Weibo Tieba chính thức.

[Tổ đội] Irina: …

Nam thần, sao anh lại im như thóc như vậy chứ?

Chờ một chút, nếu anh quen biết quản trị viên… Vậy lần đầu tiên, bức ảnh chụp bung dù trong mưa đó…

Liễu Chanh Chanh tức khắc cảm nhận được sự ác ý to lớn của Chử Dực. Thì ra anh cố tình!

[Tổ đội] Irina: Anh mau giải thích đi, có phải anh đã thích em từ rất lâu rồi đúng không.

[Tổ đội] Chước Diễm: Đúng.

“…” Không nghĩ anh lại thừa nhận nhanh như vậy.

[Tổ đội] Irina: Nếu như vậy, tốt hơn hết nên nói cho Cố sư huynh biết em là ai.

[Tổ đội] Chước Diễm: Em sẵn lòng sao?

[Tổ đội] Irina: Vì chứng minh sự trong sạch của anh, em chỉ có thể từ bỏ kế hoạch báo thù to lớn của mình!

[Tổ đội] Chước Diễm: _ 🙂 3∠) _ Không được, anh biết em còn muốn trêu chọc anh ta nhiều hơn nữa.

[Tổ đội] Irina: Bị anh nhìn thấu lập tức rồi!

Nhưng suy cho cùng thì chuyện đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Bởi vì chuyện Chử Dực đến dưới ký túc xá đón cô ngày hôm nay sớm muộn gì Cố Anh Kiệt cũng sẽ biết, chỉ là vấn đề thời gian thôi.

[Tổ đội] Chước Diễm: Nhắc mới nhớ, lần trước khi kết hôn, chúng ta đã không tổ chức được tiệc cưới. Chi bằng chúng ta chọn một ngày nào đó để tổ chức đi?

[Tổ đội] Irina: Anh không sợ sẽ có ai đó đến quấy rối sao?

[Tổ đội] Chước Diễm: Không sao đâu, người nào tới quấy rối thì cứ giết là được.

[Tổ đội] Chước Diễm: Anh sẽ bảo vệ em.
 
Mối Tình Dễ Thương Của Chanh Chanh
Chương 41: Định mệnh đã an bài em chính là của anh


Liễu Chanh Chanh vui đến nỗi không thể khép được miệng khi nghe Chử Dực nói “Anh sẽ bảo vệ em”. Đến lúc về nhà ngồi trước máy tính rồi, cô vẫn còn cười khúc khích. Ôn Đồng và An Dao ở một bên chỉ có thể thắp cho cô một ngọn nến trong lòng.

Có câu nói như thế nào ý nhỉ? Con gái mà dính vào tình yêu rồi thì hoàn toàn không có EQ.

Chuyện tổ chức đám cưới nhanh chóng được lan truyền, sau khi chào hỏi người trong hội để hẹn thời gian, hai người bọn họ đều offline.

Ngày hôm sau, Liễu Chanh Chanh và Ôn Đồng đều phải thi. Thật vất vả lắm mới kết thúc được cơn ác mộng này thì Liễu Chanh Chanh lại bất ngờ nhận được call như truy hồn đoạt mệnh của mẹ mình.

Lý do là muốn tìm cô để cùng ăn cơm vào buổi tối —— Chỉ có hai người bọn họ.

Liễu Chanh Chanh cầm điện thoại ngẩn người hồi lâu: “Mẹ, ngày hôm qua chúng ta vừa mới ăn cơm cùng nhau mà.”

“Thì ăn thêm một bữa nữa!”

“…” Liễu Chanh Chanh hoang mang mà cúp điện thoại.

Không đúng, bình thường mẹ cô không bao giờ ra ngoài ăn khi bà không có việc gì cả. Chuyện này chắc chắn có bí ẩn gì đó! Liễu Chanh Chanh còn đang đứng suy nghĩ tại chỗ thì đột nhiên sau lưng lại vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Đang suy nghĩ gì vậy?”

Liễu Chanh Chanh bị hoảng sợ, cô ngoảnh đầu lại liền nhìn thấy Chử Dực: “Anh đi đường không thể phát ra chút âm thanh nào được sao?”

Chử Dực có chút bất lực, anh giơ tay đặt lên vai cô: “Vừa rồi anh gọi tên em rất nhiều lần.”

“Hả? Vậy sao?” Liễu Chanh Chanh đỏ mặt.

Chử Dực gật đầu khẳng định.

Kỳ thi diễn ra vào buổi sáng, lúc kết thúc thì cũng vừa hay là buổi trưa. Hôm trước Chử Dực đã hẹn Liễu Chanh Chanh sau khi thi xong thì đợi ở bên ngoài khu dạy học, hai người sẽ cùng nhau đi ăn trưa.

Nhưng điều mà Liễu Chanh Chanh không bao giờ ngờ tới chính là Chử Dực lại chọn ăn ở cái nơi mà giống cái lại chiếm đa số như khu Tây. Đột nhiên, cô cảm thấy mệt mỏi và không muốn yêu nữa.

Từ lúc bước vào nhà ăn cho đến khi múc cơm rồi lại ngồi xuống ăn cơm, lúc nào Liễu Chanh Chanh cũng có thể nghe thấy tiếng xì xào ở bên cạnh.

“Mẹ nó, nam sinh mặc áo sơ mi kia đẹp trai quá!”

“Dế trũi, đó là Chử Dực!”

“Dáng người thật đẹp, khuôn mặt thật sự rất đẹp trai.”

“Tớ chỉ muốn biết cô gái ngồi đối diện anh ấy là ai…”

“Cậu không xem Weibo sao? Là Liễu Chanh Chanh của khoa Mỹ thuật thiết kế đó…”

Nghe mấy người ở bàn bên cạnh cậu một lời, tôi một lời, Liễu Chanh Chanh thật sự nảy sinh ý định muốn hất thẳng hộp cơm trước mặt lên đầu mấy cô gái đó.

Chử Dực nhìn sắc mặt của cô, khóe miệng cong lên: “Sao vậy?”

Liễu Chanh Chanh chu môi dùng đũa chọc chọc cơm, sắc mặt đen thui, nói: “Đột nhiên có cảm giác mình là con ngựa cỏ bùn ở trong vườn bách thú. Đều tại anh, tại sao lại đẹp trai như vậy làm gì?”

“…” Chử Dực vui mừng khôn xiết trước lời nói của cô, anh chỉ vào mặt mình, nói: “Chuyện này… Em phải hỏi ba mẹ anh.”

Liễu Chanh Chanh đỏ mặt, giọng nói có chút nghẹn lại, vội xua tay: “Em nói đùa thôi, chỉ là em cảm thấy có chút căng thẳng không thể miêu tả được.”

“Không cần phải để ý đến ánh mắt của người khác.” Chử Dực trầm giọng nói.

“Vâng.”

“Em chỉ cần biết rằng anh thích em là được rồi.” Giọng điệu của anh vẫn bình tĩnh như vậy. Câu nói này phát ra từ miệng Chử Dực không giống như là đang thổ lộ chút nào, nó giống như là đang nói “A, quả nhiên tối nay vẫn là món miến xào với thịt heo” vậy.

Liễu Chanh Chanh chỉ có thể chọc chọc vào hộp cơm, cố tình đổi sang chủ đề khác: “Đúng rồi, có thể tối nay em không ăn cơm cùng với anh được.”

“Hả? Sao vậy?”

“Mẹ em muốn đón em đi ăn tối.”

“Ừ…” Chử Dực cố tình kéo dài giọng, nhìn cô bằng ánh mắt xấu xa: “Thật trùng hợp, tối nay mẹ anh cũng tới đón anh đi ăn tối.”

“…” Liễu Chanh Chanh tức khắc cảm thấy kỳ lạ, nhưng cụ thể nó kỳ lạ ở đâu thì cô không thể nói ra. Hơn nữa, tại sao sắc mặt của Chử Dực vừa rồi dù nhìn thế nào cũng thấy xấu xa vậy?

Ảo giác sao… Chắc là vậy.

Buổi tối trước khi ra ngoài, Liễu Chanh Chanh đã cố tình đổi sang một bộ quần áo khác. Tuy rằng đi ăn cùng với mẹ mình, nhưng cô không thể ăn mặc quá xuề xòa ở bên ngoài được. Lúc tới nhà hàng, tìm được vị trí, cô đã nhìn thấy mẹ mình từ xa… Ngoài ra còn có một người phụ nữ trung niên đang ngồi cùng một cô bé trông như là học sinh cấp ba.

Liễu Chanh Chanh lập tức bị dọa suýt tè ra quần. Hai người này là ai vậy? Tại sao lại có thêm hai người này nữa chứ?

Nhưng cũng may, đứa con của gia đình kia là con gái. Cô đã nghe nói mẹ mình muốn giới thiệu đối tượng cho cô, nhưng như vậy không phải ép buộc cô phải bách hợp chứ? Liễu Chanh Chanh vừa đi đến lập tức lễ phép chào hỏi và giới thiệu bản thân mình.

Vừa dứt lời, người dì ở đối diện chỉ vào con gái mình, nói: “Đây là con gái dì, Toa Toa.”

Liễu Chanh Chanh ngẩn người, cái tên này… Hình như cô đã nghe qua ở đâu rồi đúng không?

Người lớn hai bên bắt đầu hàn huyên ở trên bàn ăn. Liễu Chanh Chanh ngồi ở một bên ra vẻ bình tĩnh, nhưng đột nhiên lại phát hiện ra cô gái nhỏ ở bên cạnh vẫn luôn nhìn mình chằm chằm —— Đôi mắt to và sáng ngời, đuôi ngựa vểnh lên cao, trông rất dễ thương.

Cô có chút xấu hổ mà quay sang hỏi: “Toa Toa? Em nhìn chị… Trên mặt chị có cái gì sao?”

Chử Toa Toa khẽ cười: “Không ạ, nhìn chị cho vui thôi ạ.”

“…” Liễu Chanh Chanh cảm thấy trong lòng mình lúc này như có vô số con ngựa cỏ bùn đang gào thét. Cô mới vui ý, cả nhà cô đều vui.

Nhưng những lời vu vơ này sao có thể quen thuộc như vậy chứ? Cô phải làm gì khi cảm thấy nó không phải theo một chiều hướng nào cả?

Liễu Chanh Chanh không nói thêm gì nữa, buồn bực ngồi một mình uống nước. Kết quả vừa mới uống một nửa liền nhìn thấy bóng dáng cao gầy của Chử Dực chậm rãi đi từ cửa lớn vào. Sau đó, sau đó, cô nghe thấy anh gọi người dì ở phía đối diện ——

“Mẹ.”

“Khụ ——” Cô bị nước sôi để nguội làm cho sặc.

Mẹ Liễu nhìn con gái bị sặc, vỗ nhẹ vào lưng cô: “Chanh Tử, con sao vậy?”

Liễu Chanh Chanh lấy khăn giấy ra lau miệng: “Không sao ạ, chỉ là uống nước lạnh quá… Nên bị sặc ạ.”

“…”

Mẹ Chử ở đối diện lập tức kéo con trai tới trước mặt hai người: “Đây là con trai dì, Chử Dực.”

Khóe miệng Liễu Chanh Chanh khẽ giật giật, có chút dở khóc dở cười nhìn Chử Dực. Chử Dực cũng nhìn cô, sau đó rất tự nhiên mà ngồi uống bên cạnh Liễu Chanh Chanh.

“Anh mau giải thích cho em biết chuyện này là như thế nào?” Liễu Chanh Chanh nói nhỏ bên tai anh: “Tại sao mẹ em lại quen biết mẹ anh chứ?”

Chử Dực nghiêng người về phía cô, thấp giọng nói: “Em không biết gì sao?”

“Biết gì ạ?”

“Ba anh với ba em làm cùng một công ty.”

“…” Liễu Chanh Chanh ngẩn người trong chốc lát, cô chỉ vào hai “vị phu nhân” đang nói chuyện: “Nhưng, hai người đàn ông quen nhau thì liên quan gì đến hai người phụ nữ này chứ?”

“Đại khái,” Chử Dực dừng một chút: “Anh nghĩ nên giao chuyện này cho phụ nữ thì tốt hơn.”

“…”

Còn nhớ cách đây không lâu khi cô đến công ty của ba mình thì đã gặp được một chú, chú đó còn nói con trai của chú ấy học cùng trường với cô, hôm nào sẽ dẫn tới. Không đúng, phải là dẫn tới để gặp mặt mới đúng.

Chuyện này… Thật sự là dẫn tới để gặp mặt sao?

“Anh biết chuyện đó rồi sao?” Liễu Chanh Chanh hỏi.

“Ừ, không phải em luôn muốn hỏi mẹ anh tại sao lại sinh anh ra đẹp trai như vậy sao?” Lời nói của Chử Dực tràn đầy sự trêu chọc.

“… Anh biết em chỉ nói đùa thôi mà, không cần phải tàn nhẫn như vậy chứ!” Liễu Chanh Chanh xấu hổ.

Ánh mắt của Chử Dực đầy thâm thúy: “Không phải anh tàn nhẫn, mà là bọn họ vốn định sắp xếp cho chúng ta xem mắt.”

“… Chúng ta còn cần phải xem mắt sao?” Liễu Chanh Chanh nói, sau đó lại thấy không đúng: “Nếu đã xem mắt thì mẹ anh còn dẫn em gái anh đến đây làm gì?”

Chử Dực thở dài, chỉ vào Chử Toa Toa bên cạnh: “Chuyện này thì phải hỏi con bé.”

Chử Toa Toa bị anh trai mình chỉ vào thì có chút ngượng ngùng, cô ấy nói: “Anh, anh đừng nói vậy chứ, không phải là em muốn nhìn xem Bé Bò Sữa ở bên ngoài trông như thế nào thôi sao. Em thật sự không tới làm bóng đèn đâu, một lát nữa em cũng sẽ đi.”

Chử Dực khẽ nhíu mày: “Em… Không phải em sợ ba của chúng ta ép em chứng thực sao?”

Chử Toa Toa nghe xong lời này lập tức hoang mang: “Thật không hổ danh là anh trai của em, anh biết em chính là nước tương của Onii-chan mà.”

Liễu Chanh Chanh nhịn cười kéo ống tay áo của Chử Dực, nói: “Xem ra Toa Toa trong trò chơi và ở bên ngoài đều là cùng một người.”

“Đương nhiên rồi.” Chử Dực nói.

Liễu Chanh Chanh lập tức phủ nhận: “Không, anh đánh rơi một chữ ‘ngốc’ rồi.”

Chử Toa Toa: “Hai người đủ rồi đó.”

Sau bữa ăn, mẹ Liễu và mẹ Chử cố tình rời đi với lý do đi chăm sóc sắc đẹp, còn cố tình mang Chử Toa Toa đi cùng. Trước khi đi còn dặn dò Chử Dực phải đưa Liễu Chanh Chanh về ký túc, nếu ngày mai không có chuyện gì làm thì đi xem phim cũng được.

Liễu Chanh Chanh còn chưa kịp trả lời thì ba người bọn họ đã biến mất.

Cô ngơ ngác quay đầu lại nhìn Chử Dực: “Thật ra vừa rồi em định nói với bọn họ là hôm qua chúng ta đã đi xem phim rồi.”

Chử Dực khẽ cười, nắm lấy tay cô: “Thật ra, anh cũng rất muốn nói với bọn họ…”

“Dạ?”

Chử Dực nắm tay cô càng chặt hơn, anh quay đầu nhìn vào mắt cô, bốn mắt chạm vào nhau: “Trước khi hai người bọn họ có ý định giới thiệu thì anh đã thích em rồi.”

“…” Không khí lập tức ngọt ngào quá mức cho phép. Liễu Chanh Chanh ôm mặt hừ hừ một lúc lâu: “Anh thật sự không biết xấu hổ chút nào!”

“Làm sao anh phải xấu hổ với em chứ?”

“Vậy anh nói xem trước đó bao lâu chứ? Chuyện này em cũng đã từng hỏi anh rồi, lần đầu anh gặp em rốt cuộc là ở đâu vậy?” Liễu Chanh Chanh không thể tin được.

Nhắc đến vấn đề này, thật ra cô đã từng hỏi, nhưng Chử Dực không nói rõ ràng, mà cô hỏi kỹ thì cũng ngại, cho nên bây giờ dù thế nào cũng phải nói ra rõ ràng.

Chử Dực thờ ơ nói: “Vừa đi vừa nói.”

“Anh mau nói đi, đừng cả thèm chóng chán nữa.” Liễu Chanh Chanh vội vàng truy vấn.

Nhìn thấy cô như vậy, Chử Dực liền trực tiếp ôm cô vào lòng, gằn từng chữ: “Lần đầu tiên anh gặp em chính là ở trong thang máy của công ty ba anh. Lúc đó, anh không biết em, chỉ nhớ cô nữ sinh đó mặc đồng phục của trường trung học S, trên tay cầm một tập tài liệu.”

Nghe đến đây, Liễu Chanh Chanh cũng nhớ ra được một chút, lần đó là cô mang tài liệu đến cho ba mình, nhưng… Cô rất muốn nói, lúc đó trong thang máy có người như vậy sao? Nhưng sau khi suy nghĩ, cô vẫn không hỏi.

“Lần thứ hai anh gặp em là ở quán cà phê Internet ở bên dưới công ty, lúc đó anh thấy em đang chơi Người bảo vệ. Lúc đó anh đã ngồi ở bên cạnh em, nghĩ không hiểu tại sao một cô gái lại đi chơi game như Người bảo vệ.”

Hừm… Chuyện này thì cô có ấn tượng. Bởi vì phải đợi ba mình tan làm thì mới đưa cô đi ăn tối được, nên cô đã ngồi chờ ở trong tiệm cà phê Internet bên dưới. Nhưng cô vẫn không thể nhớ ra là Chử Dực cũng ở đó!

“Lần thứ ba gặp em là ở hội trường thi đấu Người bảo vệ…” Chử Dực nói tới đây bỗng nhiên dừng lại rồi nhìn cô: “Anh và em đã cầm nhầm bảng số, lúc đó anh đã cảm nhận được anh có chút thích em rồi.”

“…” Thì ra… Thì ra cái người “số 11” xui xẻo như cô chính là anh sao.

“Lần đó ở quán cà phê Internet, anh đã nhớ rõ ID của em, cũng đã xem em thi đấu. Sau đó… Anh đã tới khu 2 tìm em, lại nhận ra em không có ở đó, sau đó anh nghe ba nói em cũng học ở đại học V, lại nghe các bạn cùng lớp của em nói em đang chơi CGO, cho nên…”

“Cho nên anh đã đuổi theo vào tận trong trò chơi sao?” Liễu Chanh Chanh khó tin mà chỉ vào anh.

Chử Dực bình tĩnh gật đầu: “Ừ.”

“…” Liễu Chanh Chanh lập tức muốn phỉ nhổ. Nam thần, anh theo đuổi một cô gái thế này… Thật sự ổn sao?

Nhưng thật sự cô không biết Chử Dực đã gặp cô nhiều lần như vậy, cũng chưa từng nghĩ tới người bị mình làm ngã ở trong hội trường thi đấu Người bảo vệ lại chính là anh.

Lúc này, màu đen kịt dần dần bao phủ bầu trời, hơi ẩm đêm khuya từ từ thấm ướt. Liễu Chanh Chanh chớp chớp mắt nhìn bầu trời đêm rồi quay đầu hỏi: “Chử Dực, anh nói xem, chúng ta…”

Còn chưa kịp dứt lời thì Liễu Chanh Chanh bỗng nhiên cảm nhận được trên môi mình được bao phủ bởi một hơi ấm. Đến khi hoàn hồn lại thì cô mới nhận ra Chử Dực đang ở rất gần cô, thậm chí cô còn có thể nghe thấy nhịp đập con tim anh.

Khóe miệng Chử Dực tràn ngập ý cười, anh tiếp lời cô: “Định mệnh.”

“Hả?”

“Anh nói, đây là định mệnh. Định mệnh đã an bài em chính là của anh.”

“…” Xong rồi, lực sát thương của người anh em này càng ngày càng lớn như vậy, lớn tới mức phá tan quỹ đạo của sao Diêm Vương một đi không trở lại rồi!

Liễu Chanh Chanh vừa định nói tiếp thì phát hiện ra Chử Dực càng ngày càng gần hơn, một mảng lạnh lẽo áp lên đôi môi mỏng của cô, dịu dàng, nhẹ nhàng.

—— Cô hoàn toàn choáng váng.

Sau khi Liễu Chanh Chanh hoàn hồn lại, cô vội vàng che môi giật giật góc áo của người nào đó, ngượng ngùng nói: “Sao cái chuyện này anh không hỏi gì vậy. Đây là… Em…” Nụ hôn đầu của cô đó! Tên khốn!

Chử Dực ho khan hai tiếng, khuôn mặt phiếm hồng, có chút mất tư nhiên: “Anh cũng vậy.

“Cái gì cơ?”

“Em nói xem?”

“…” Thôi được rồi, chúng ta hòa nhau.

Hai người bọn họ vừa đi vừa nói chuyện, cuối cùng cũng đã về đến khu Tây của trường đại học V. Nhưng vừa mới đi tới bên dưới tòa nhà ký túc xá nữa, hai người liền nhìn thấy bên dưới cột đèn trước cửa có một bóng dáng quen thuộc —— Cố Anh Kiệt.

Trong lòng Liễu Chanh Chanh thầm thở dài, chuyện gì phải đến thì nó cũng đến thôi.
 
Mối Tình Dễ Thương Của Chanh Chanh
Chương 42: Điều đó cho thấy anh thật sự không thích cô ấy


Liễu Chanh Chanh tuy không được tính là quá xinh đẹp, nhưng thoạt nhìn vẫn là một nữ sinh ngoan ngoãn hiền lành. Nhìn cô đi dạo với một nam thần như Chử Dực cũng thật xứng đôi, hừm, chiều cao cũng cân xứng.

Nhưng cảnh tượng này trong mắt Cố Anh Kiệt thật sự là một cơn phẫn nộ đến đỏ cả mắt. Ai đó mau tới nói với anh ta tại sao Liễu Chanh Chanh lại đi dạo với Chử Dực vào buổi tối chứ?

Đúng vậy, quả thật là anh ta có nhìn thấy dòng Weibo đó của Chử Dực, nhưng không ngờ hai người họ lại phát triển nhanh đến như vậy. Huống chi cái tên kia ở trong trò chơi lẫn hiện thực đều một chân đạp hai thuyền nữa chứ. Tiểu sư muội, em vẫn chưa tỉnh táo ra sao!

Nhắc đến chuyện này thì hôm nay cũng thật sự rất kỳ lạ. Bình thường anh đều nhờ An Dao giúp anh xách túi đồ ăn vặt lên trên, nhưng vừa rồi anh liều mạng gọi cho An Dao hơn mười lần cũng không có ai trả lời, khó khăn lắm mới kết nối được, nhưng đầu dây bên kia lại trả lời: “Cố sư huynh, tối nay em bị bệnh nên không thể xuống dưới được…”

Mẹ nó chứ! Đây là lý do tồi tệ gì vậy!

Hai người ở bên kia đường dường như cũng đã nhận ra anh ta, ba người nhìn nhau một hồi lâu, cuối cùng Liễu Chanh Chanh chủ động kéo cánh tay Chử Dực đến một cách tích cực.

Cố Anh Kiệt cảm nhận được trái tim của mình đang vỡ vụn ra thành pha lê.

Cô!

Đúng vậy, để phá vỡ bầu không khí xấu hổ này, Cố Anh Kiệt quyết định rằng anh ta sẽ lên tiếng trước. Theo sự phân tích về bản tính tiết niệu của Chử Dực thì người này thể nào cũng lại khẩu chiến với anh ta một hồi.

“Thật trùng hợp.” Đúng, anh ta đã mở miệng khi nhìn thấy hai người kia đi đến trước mặt.

Chử Dực liếc xéo anh ta, nói gì đó vào tai Liễu Chanh Chanh, sau đó vô cùng tự nhiên mà vẫy tay với Cố Anh Kiệt: “Ồ, đây không phải Cố sư huynh sao.”

Ồ, ồ cái em gái nhà cậu.

“Tối muộn thế này sư huynh không ở trong ký túc xá mà lại đến cửa ký túc xá nữ làm gì vậy?” Chử Dực rất bình tĩnh khi nói ra lời này, hoàn toàn không có chút ý tứ khó hiểu nào. Nhưng khi Cố Anh Kiệt nghe xong, tại sao anh ta lại cảm thấy Chử Dực như đang nói khích anh ta vậy?

Mẹ nó chứ, cậu đừng so sánh tôi với mấy cái tên b**n th**!

Cố Anh Kiệt cố nén lại sự tức giận của mình, hỏi ngược lại: “Sư đệ không về ký túc xá sao?”

Khóe miệng Chử Dực cong lên: “Vâng, em đang đưa bạn gái em về ký túc xá.”

“…”

Bạn, gái!

Cố Anh Kiệt hoàn toàn không thể khống chế được khóe miệng đang giật giật của mình. Chủ yếu là vì sau khi Chử Dực nói ra lời này, Liễu Chanh Chanh hoàn toàn không có chút phản ứng kinh ngạc nào, ngược lại còn có chút đỏ mặt.

Hai người đủ rồi đó!

Liễu Chanh Chanh đột nhiên nhớ tới những gì mà Chử Dực vừa nói bên tai mình, liền chỉ vào túi đồ ăn vặt trong tay Cố Anh Kiệt: “Em hiểu rồi, chắc là Cố sư huynh vừa đi mua đồ ăn vặt ở khu Tây về đấy. Chử Dực, người ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi mà.”

Chử Dực gật đầu: “Thì ra là vậy.”

Cố Anh Kiệt hoàn toàn cạn lời trước mặt bọn họ, Liễu Chanh Chanh còn không cho anh ta một cơ hội để nói chuyện! Có lẽ do bị hai người này chọc tức quá nên Cố Anh Kiệt đã hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào Liễu Chanh Chanh: “Hóa ra hai người đã là người yêu của nhau, thật là đáng mừng. Thân là sư huynh mà muộn như vậy mới biết được, là anh không tốt.”

“Cố sư huynh, anh nói quá lời rồi ạ.”

“Nhưng Tiểu Chanh Tử sư muội, em có biết không?” Cố Anh Kiệt như có như không nhìn người bên cạnh bằng ánh mắt xấu xa.

“Dạ?”

“Có vẻ Chử Dực đã một chân đạp hai thuyền đó.”

“…” Liễu Chanh Chanh quay mặt đi. Cố sư huynh, anh thật sự không bị vấn đề gì chứ? Cô vốn dĩ đã không định vạch trần anh ta rồi, vậy mà anh ta lại tự đào một cái hố rồi tự nhảy vào bên trong đó.

Cố Anh Kiệt thấy Liễu Chanh Chanh quay mặt thì nghĩ chắc chắn đến tám phần là cô không thể tin được rồi, trong lòng có chút đắc ý. Nhưng ai đó mau tới cho anh ta biết tại sao Chử Dực vẫn có thể giữ được bộ mặt lãnh đạm đó sau khi nghe những gì anh ta nói vậy!

Liễu Chanh Chanh hắng giọng: “Một chân đạp hai thuyền sao?”

Cố Anh Kiệt nhìn Chử Dực, nói: “Không sau, hơn nữa chính miệng Chử Dực cũng đã thừa nhận chuyện đó với anh.”

Liễu Chanh Chanh cảm thấy kỳ lạ nên quay đầu sang nhìn Chử Dực, dùng ánh mắt ném cho anh một câu “Anh đã nói gì với anh ta vậy”. Chử Dực lập tức ngầm hiểu, chỉ nhẹ nhàng mà nhún vai.

Thấy hai người đối diện không nói gì nữa, Cố Anh Kiệt tiếp tục nói: “Chắc Tiểu Chanh Tử sư muội không biết, Chử Dực đã kết hôn với một cô gái khác trong trò chơi đâu nhỉ?”

Một cô gái khác… Liễu Chanh Chanh phải tưởng tượng hồi lâu mới cảm thấy được nó kỳ lạ từ đâu, dù nói thế nào thì lời nói của cô đều vẫn tinh tế cả.

Vốn dĩ đã định chơi khăm anh ta một phen. Nếu anh ta đã nói ra chuyện này rồi thì Liễu Chanh Chanh đương nhiên cũng không có ý định tiếp tục giấu giếm nữa. Cô quay sang nhìn Chử Dực, chỉ thấy đối phương gật đầu chắc nịch.

Sau đó, cô nhìn Cố Anh Kiệt, nói: “Cô gái kết hôn ở trong trò chơi mà Cố sư huynh nhắc tới… Có phải tên là Irina đúng không?”

“…” Cố Anh Kiệt ngẩn người ra, hỏi ngược lại: “Em biết sao?”

Mẹ nó, em biết, vậy tại sao không tránh xa cái tên cặn bã đó ra chứ!

Liễu Chanh Chanh cảm thấy bức tranh này quá đẹp, cô không dám nhìn vào, chỉ vô cảm chỉ vào chính mình rồi nói: “Bởi vì đó chính là tôi.”

Bởi vì đó chính là tôi…

Chính là tôi…

Là tôi…

Cố Anh Kiệt cảm thấy anh ta đã phải chịu sự ác ý của vụ trũ rồi đó! Túi đồ ăn vặt trong tay rơi xuống đất, phát ra một tiếng “cộp”.

“Tiểu sư muội, em đang nói đùa cái gì vậy?”

“Không nói đùa gì cả, tôi thật sự chính là Irina. Đúng không, Sơ Không.”

Lúc này, Liễu Chanh Chanh đã gọi bằng tên trong game của anh ta, làm sao anh ta có thể không tin được chứ!

Từ từ đã, không đúng! Không phải Liễu Chanh Chanh chơi Người bảo vệ > sao. Lúc trước bọn họ còn cùng chơi với nhau một lần, mặc dù lần đó anh ta bị Liễu Chanh Chanh chém vô cùng thê thảm.

Vậy thì chỉ có một khả năng…

“Em gạt anh đúng không?” Cố Anh Kiệt hỏi.

Liễu Chanh Chanh đột nhiên cảm thấy có lẽ Cố Anh Kiệt không thể hiểu được rồi, cô gạt anh ta khi nào chứ. Đúng thật là cô đã chơi Người bảo vệ > vào ba tháng trước, cô có nói dối đâu?

Ngoài ra, anh ta cũng đâu có hỏi cô có chơi trò chơi nào khác không đâu.

“Tôi không nói dối anh. Năm ngoái tôi cũng tham gia cuộc thi do thành phố A tổ chức. Nếu anh lên mạng tìm kiếm Độ Nương thì có lẽ sẽ có hình của tôi.”

“…” Cuộc thi của thành phố A, chẳng trách thao tác của cô lại tốt như vậy!

Nếu suy nghĩ như vậy, thì thao tác của Irina cũng thật sự rất lợi hại! Thật sự là kết thúc một đời người! Xong đời, hình tượng nhà giàu, đẹp trai, cao ráo… Tóm lại, hình tượng hoàn toàn bị hủy hoại rồi!

Thấy vậy, Chử Dực cũng không định để Liễu Chanh Chanh tiếp tục ở bên dưới nữa, anh ghé vào tai cô nhẹ nhàng nói: “Em lên trên trước đi, lúc về anh sẽ gọi điện cho em.”

Liễu Chanh Chanh nhìn Cố Anh Kiệt đang cúi đầu trầm tư, cô cũng suy nghĩ một chút rồi tạm biệt Chử Dực, đi lên tầng trước. Nhưng cô cũng rất lo lắng, hình như mối quan hệ của bọn họ đã không tốt từ khi còn học cấp ba, liệu lát nữa có đánh nhau không vậy?

Thấy Liễu Chanh Chanh đã đi lên tầng, Cố Anh Kiệt đứng ở dưới ánh đèn đường phải vất vả lắm mới tiêu hóa được hết. Anh ta híp mắt nhìn Chử Dực từ trên xuống, bất mãn nói: “Cậu đã biết từ khi nào?”

Chử Dực đang nhìn chằm chằm cửa sổ ký túc xá của Liễu Chanh Chanh, nghe vậy thì nhìn lại: “Vẫn luôn biết.”

“Vẫn luôn biết là cái gì chứ!”

“Bởi vì cô ấy nên tôi mới chơi CGO.” Chử Dực thờ ơ nói, một lúc sau anh liền nhìn thấy Liễu Chanh Chanh vẫy tay với anh từ cửa sổ ký túc xá, anh nói tiếp: “Cho nên, Cố sư huynh, ngay từ đầu… Tôi đã biết cô ấy là Liễu Chanh Chanh.”

“…”

“Anh chỉ mù quáng muốn cô ấy rời xa tôi, tạo ra những rắc rối ở giữa, bao gồm cả chuyện trên Weibo của Lâm Tịch Nhan, cũng là anh giúp đỡ cô ta.” Chử Dực nhìn anh ta bằng đôi mắt băng giá: “Nếu anh thật sự thích cô ấy, tại sao anh có thể phóng túng cho Lâm Tịch Nhan tùy tiện bôi nhọ cô ấy ở trên Weibo chứ?”

“…”

“Điều đó cho thấy anh thật sự không thích cô ấy.”

Chử Dực nói xong câu đó liền quay đầu rời đi. Anh không hề nhằm vào Cố Anh Kiệt, mà là vị đàn anh này từ lúc còn học cấp ba đã tùy tiện để cô thanh mai của anh ta làm cho anh đặc biệt đau đầu. Giờ thì không sao rồi, anh đã có thể trả lại tất cả cho anh ta.

Liễu Chanh Chanh ghé vào bệ cửa sổ nhìn Chử Dực rời đi, cô đặc biệt lo lắng không biết hai người bọn họ có đánh nhau hay không.

Lúc xong việc, Liễu Chanh Chanh đã kể chuyện này cho Ôn Đồng và An Dao. Hai người họ giống như thiếu nữ được hồi xuân vậy, không ngớt lời khen ngợi Chử Dực làm như vậy thật quá đẹp trai. Nhưng những lời này đều chỉ là lời phía sau, còn lời ở phía trước thì ——

[Tổ đội] Irina: Em vẫn luôn rất tò mò không biết anh và Cố sư huynh đã nói gì sau khi em rời đi.

[Tổ đội] Chước Diễm: _ 🙂 3∠) _ Không có gì đâu, chỉ là b*p ch*t ảo tưởng của anh ta đối với em ngay từ trong trứng nước thôi.

[Tổ đội] Irina: Ảo tưởng… Trứng nước…

[Tổ đội] Chước Diễm: (Vẻ mặt tươi cười) Nhắc mới nhớ, ngày mai học môn tự chọn đúng không?

[Tổ đội] Irina: (Vẻ mặt tươi cười) Cho nên?

[Tổ đội] Chước Diễm: Có lạ không khi cùng nhau tham gia môn tự chọn với tư cách là bạn trai và bạn gái?

[Tổ đội] Irina: Không phải, chỉ là em cảm thấy sau buổi học tự chọn ngày mai, chắc sẽ xảy ra một cơn bão đẫm máu…
 
Mối Tình Dễ Thương Của Chanh Chanh
Chương 43: Tên chết tiệt này sao có thể nói những lời như vậy chứ!


Trong trường đại học, việc các cặp đôi đi học môn học tự chọn cùng nhau không phải là chuyện bình thường, mà là vô cùng đặc biệt. Cho nên, cảnh tượng này vốn dĩ vừa bình thường lại vừa không thể bình thường được.

Nhưng khi việc này xảy ra với Chử Dực thì nó lại vô cùng kỳ lạ, nhất là khi mọi người trong lớp nhìn thấy Chử Dực nắm tay Liễu Chanh Chanh bước vào trong lớp, trái tim của không ít các cô gái đều đã tan nát.

“Chử Dực đi cùng Liễu Chanh Chanh đến lớp học sao?

“Mẹ nó, mẹ nó, bọn họ còn ngồi cùng nhau kìa!”

“Đừng nói nhảm nữa, người ta đều đã nắm tay nhau rồi, xem ra cậu không còn cơ hội nữa đâu.”

“Hóa ra câu trả lời của Chử Dực trên Weibo là ám chỉ chuyện này sao… Không thể nào!”

“Sao mà không thể nào được, hai ngày trước người ta còn cùng nhau ăn cơm ở trong nhà ăn, Chử Dực còn đưa Liễu Chanh Chanh trở về ký túc xá nữa.”

“Chẳng lẽ hai người họ đã là bạn trai, bạn gái của nhau rồi sao?”

……

Mọi người cứ tôi một lời, cậu một lời, vui vẻ thảo luận ở sau lưng bọn họ. Mà mọi người có thể bàn tán nhỏ hơn một chút cũng được mà, dù sao hai người bọn họ có phải bị nghễnh ngãng gì đâu.

Liễu Chanh Chanh cảm thấy trên đầu mình lúc này chắc đang bao phủ toàn mây đen rồi, cô chống cằm nhìn Chử Dực bên cạnh, nói: “Nhìn xem, em đã nói sẽ phải nghênh đón một cơn bão đẫm máu rồi mà.”

Chử Dực chỉ bấm bấm điện thoại, hình như là đang gõ chữ, anh quay sang nhìn cô cười mà không nói gì.

Liễu Chanh Chanh có chút hoang mang, cô luôn cảm thấy trong lòng như có một dự cảm không lành khó có thể giải thích được.

Dự cảm này nhanh chóng được xác minh trước khi kết thúc giờ học, bởi vì khi Liễu Chanh Chanh đang chăm chú ghi chép bài thì cô nhận được điện thoại của Ôn Đồng: “Nhìn không ra nha, không ngờ Chử Dực nhà cậu nhanh như vậy đã đi công khai chuyện của hai người với công chúng rồi, ha ha ha…” Cuối cùng là một tràng cười vô cùng bạo lực.

Liễu Chanh Chanh che microphone lại, nói thầm: “Ý cậu là gì?”

“Weibo đó, cậu lên Weibo mà xem.”

“…” Liễu Chanh Chanh đột nhiên nhớ tới trước khi giờ học bắt đầu, hình như Chử Dực đã dùng điện thoại soạn thảo cái gì đó. Cô cúp điện thoại, nhìn Chử Dực đang ngồi bên cạnh mình, thật thận trọng hỏi: “Anh mau nói thật cho em biết, anh lại viết cái gì trên Weibo vậy?”

Chử Dực bình tĩnh nói: “Cũng không có gì cả, chỉ là đăng lại một cái Weibo mà thôi.”

Mà thôi?

Liễu Chanh Chanh nhíu mày, lập tức dùng điện thoại đăng nhập vào Weibo, bấm vào trang chủ Weibo của Chử Dực. Sau đó… Sau đó, cô đã lập tức hiểu ra.

Hóng hớt cùng đại học V: Theo các nguồn tin tức đáng tin cậy, Chử Dực và Liễu Chanh Chanh đã cùng nhau tham gia giờ học tự chọn vào lúc 2 giờ chiều tại tòa nhà dạy học số 3. Các nhân chứng thậm chí còn báo cáo rằng hai người bọn họ đều đã xuất hiện cùng nhau ở nhà ăn khu Tây, thậm chí còn chính mắt nhìn thấy Chử Dực đưa Liễu Chanh Chanh về nhà. Quan hệ của hai người thật sự rất khó để nắm bắt được!

Sau đó là Chử Dực đăng lại cái Weibo đó ——

[Đăng lại] Chử Dực: _ 🙂 3∠) _ Là bạn trai, bạn gái nhé.

Liễu Chanh Chanh: “…”

Bình luận phía bên dưới nhảy lên liên hồi, loại nào cũng có.

Túi lúa: Bạn trai, bạn gái! Đây là cái tiết tấu gì vậy? Có cần quá nhanh như vậy không?

Hoa Hoa Hoa Hoa: Trả lời Túi lúa: Nhanh ở chỗ nào chứ? Lần trước lúc Chử Dực đăng lại Weibo không phải đã có chút ám chỉ điều gì đó rồi sao?

Người phụ nữ áo trắng: 23333, chẳng lẽ chỉ có mình tôi quan tâm là liệu hoa khôi khoa tiếng Anh bên đại học E có nhảy ra bôi đen nữ sinh của đại học V chúng ta lần nữa không sao…

Hóa thân thành máy đánh chữ: Trả lời Người phụ nữ áo trắng: Ý cậu là cô hoa khôi ngu ngốc đã vu oan cho nữ sinh đại học V của chúng ta lần trước sao?

Người phụ nữ áo trắng: Trả lời Hóa thân thành máy đánh chữ: Chứ còn ai nữa.

Xin hãy gọi tôi là thần hóng hớt: Chờ đã, chuyện này làm tôi nhớ lại ý định ban đầu của cái chủ đề này. Không lẽ Liễu Chanh Chanh chính là cô gái dễ thương đã đi nhầm nhà vệ sinh rồi gặp được Chử Dực sao?

Tóc đen vưu vật: Kao! Nghe cậu nói vậy làm tôi chợt tin tưởng vào tình yêu. Phải làm sao bây giờ? Đi nhầm nhà WC cũng có thể gặp được tình yêu đích thực sao?

123 Người Gỗ: Cười chết mất, mọi người ơi, mau đi nhầm WC đi, biết đâu lại gặp được tình yêu đích thực của đời mình thì sao!

……

Đi nhầm WC, gặp được tình yêu đích thực…

Liễu Chanh Chanh bất giác run run khi nhìn điện thoại, lại run run thêm một lúc nữa, cuối cùng cô sắp xếp lại suy nghĩ của mình, cất điện thoại đi rồi nhìn Chử Dực: “Xong đời rồi, lịch sử đen tối của em đã bị người ta đào xới lại rồi.”

Chử Dực vươn tay xoa xoa đầu cô: “Em không nghĩ đó là cơ hội sao?”

“Cơ hội?”

“Cơ hội để anh tiếp cận em.”

“…” Tại sao anh lại nói như thể cô chính là người đã cho anh một cơ hội để anh đào hố cho cô nhảy xuống vậy?

Kết quả cũng có thể tưởng tượng được, chuyện giữa Liễu Chanh Chanh và Chử Dực đã lan truyền khắp đại học V với tốc độ ánh sáng. Hừm, không sai, thật sự là tốc độ ánh sáng. Bởi vì khi giờ học môn tự chọn kết thúc, lúc Chử Dực dẫn cô xuống dưới sảnh, cô có thể cảm nhận được ánh mắt khác lạ của mọi người đổ dồn về phía mình.

Áp lực vô cùng lớn…

Nhưng cái người đi bên cạnh cô lại vô cùng tự nhiên, có lẽ anh đã quen với chuyện này rồi. Hai người đi xuống dưới sảnh, Chử Dực đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?”

“Ăn gì cũng được ạ.”

Chử Dực suy nghĩ một chút rồi nói: “Đi ăn cơm Tây đi, anh muốn giới thiệu một người với em.”

“Hả?”

Liễu Chanh Chanh có chút khó hiểu, ngoại trừ ba vị sư huynh cùng phòng ngủ với anh thì còn ai nữa chứ? Mẹ anh cô cũng đã gặp, em gái anh cũng vậy… Chắc không phải là phụ thân đại nhân chứ?

Nhưng kết quả cuối cùng thì có khác một chút, ngoại trừ việc đối phương… Là nam giới.

“Ồ, không ngờ cậu thật sự sẽ mời tôi đi ăn tối. Chử Dực, cậu nhóc cậu cũng không tệ đâu nha, thật sự theo đuổi được cô ấy rồi sao?” Người này là một chàng trai có dáng người cao gầy, kiểu tóc được cắt thoải mái, mới mẻ. Có chút giống với các anh trai nhà bên…

Chẳng qua… Hình như có chút quen mắt thì phải? Không phải chứ, không phải bản thân cô là người mù mặt sao…

“Em và anh không giống nhau, em là người nói lời phải giữ lấy lời.” Chử Dực nói.

“Cậu nói chuyện vẫn thiếu đòn như vậy.”

“Giới thiệu với em, đây là Tưởng Dương, năm trước vừa mới tốt nghiệp.” Chử Dực chỉ vào Tưởng Dương ở phía đối diện, nói.

Liễu Chanh Chanh lễ phép chào hỏi: “Chào anh, em là Liễu Chanh Chanh.”

Tưởng Dương cười vô cùng thoải mái, nói: “Xin chào, xin chào, anh đã sớm được nghe Chử Dực nhắc đến em rồi. Đúng rồi, nhắc mới nhờ, Chử Dực, nếu lúc đó không phải tôi trợ giúp, chắc cậu cũng không tiếp cận được tiểu sư muội này đâu nhỉ?”

Liễu Chanh Chanh nghe xong có chút khó hiểu: “Trợ giúp?”

Tưởng Dương xua tay: “Chẳng lẽ tiểu sư muội không biết sao? Anh chính là chủ tiệm sửa máy tính ở khu Tây, nhân tiện còn mở một quán cà phê Internet ở bên cạnh nhà ăn nữa.”

Chử Dực quay mặt đi, thờ ơ nói: “Anh cũng có giúp được gì đâu, chỉ là đóng mỗi cái cửa thôi mà.”

Liễu Chanh Chanh: “…”

Nháy mắt đã hiểu, lần này thật sự là nháy mắt đã hiểu! Chẳng trách lúc cô đến cửa hàng sửa máy tính thì thấy nó đã đóng cửa, hơn nữa còn để lại một tờ giấy nhắn kỳ lạ như vậy! Nghĩ đến đây, Liễu Chanh Chanh mới nhớ ra cô đã gặp anh ta ở đâu. Lúc trước máy tính của Ôn Đồng phải cài đặt lại, cô cũng đã đi theo tới đó.

Càng nghĩ càng cảm thấy có phải lúc trước đã bị anh tính kế rồi không, Liễu Chanh Chanh hung hăng cầm lấy cái dĩa trên bàn đâm vào miếng bít tết: “Chử Dực, anh đã phải vất vả rồi.”

Chử Dực không đồng tình với chuyện đó, cười tủm tỉm, nói: “Nào có, nào có, vì em nên mới phải làm như vậy.”

Trong lòng Liễu Chanh Chanh chửi thầm: Da mặt anh hình như lại dày thêm một chút thì phải.

Nghe đoạn đối thoại này, Tưởng Dương thiếu chút nữa thì bị sặc cà phê. Hai người có thể dẹp bỏ cái sự phô trương tình ái này rồi đi show ra ở chỗ khác được không… Bây giờ anh ta vẫn còn độc thân đó!

Cũng may Liễu Chanh Chanh nhanh trí đổi sang chủ đề khác: “Tưởng sư huynh, anh với Chử Dực quen biết nhau như thế nào vậy?”

Nhắc đến vấn đề này là cả một câu chuyện dài, Tưởng Dương bật cười: “Không đánh thì sao quen biết được nhau.”

“Ý anh là gì ạ?”

Chử Dự hơi chu môi, nói: “Anh đã quen anh ấy sau khi chơi Người bảo vệ >.”

Tưởng Dương nói tiếp: “Đúng vậy, lúc trước anh đã gặp Chử Dực ở quán cà phê Internet. Sau đó, anh đã nhờ tên này mở hắc vụ lúc chơi Người bảo vệ >, nào ngờ tên nhóc này lại chơi anh một vố. Sau đó anh không phục tới tìm cậu nhóc này đấu một mình, kết quả anh đã làm nổ tung cậu ta. Ha ha ha ha…”

“…” Thì ra cái gọi là “Không đánh thì sao quen biết được nhau” chính là như thế này sao? Liễu Chanh Chanh bày ra vẻ mặt tươi cười, tiếng cười dừng lại ở bên tai Chử Dực, hỏi: “Xem ra Tưởng sư huynh chơi game cũng rất giỏi nhỉ?”

Chử Dực ngẩn người: “Anh chưa nói với em sao?”

“Hả?”

“Năm ngoái, anh ấy chính là quán quân tổ đội nam chơi Người bảo vệ > của thành phố A đó.”

“…” Thật sự chưa nói gì cả!

Ba người ngồi tán gẫu với nhau một hồi lâu, lúc này Liễu Chanh Chanh mới biết được Tưởng Dương học chuyên ngành máy tính, đây cũng là cơ sở anh ta tự kinh doanh sau khi tốt nghiệp đại học. Cùng lúc đó, Liễu Chanh Chanh cũng biết được chính Tưởng Dương là người đã giúp gỡ những lời vu oan cô ở trên Weibo của đại học E. Đồng thời cũng biết… Boss đứng sau cái gọi là “Hóng hớt cùng đại học V” chính là anh ta.

Nội tâm của Liễu Chanh Chanh lúc này ORZ một quỳ không thể dậy nổi. Sư huynh, anh sẽ bị trời phạt nếu làm nổ tung lịch sử đen tối của cô đó!

Sau bữa tối, hai người tạm biệt Tưởng Dương. Trên đường trở về ký túc xá, Liễu Chanh Chanh hỏi thẳng vào vấn đề: “Anh mời Tưởng sư huynh tới là muốn nói với em chuyện gì vậy?”

“Thẳng thắn nói ra sự thật đằng sau hậu trường của việc anh theo đuổi em.”

“… Không ngờ anh lại thẳng thắn thành khẩn như vậy.” Liễu Chanh Chanh không biết nên nói gì nữa.

Chử Dực mỉm cười: “Đối với em, anh đương nhiên phải thẳng thắn thành thật rồi, anh sẽ không giấu giếm em bất cứ chuyện gì cả.”

Liễu Chanh Chanh đỏ mặt, tên chết tiệt này sao có thể nói những lời như vậy chứ! Nhưng sau khi nghe những lời này, đúng thật là cô cảm thấy an tâm hơn rất nhiều: “Nhắc mới nhớ, Tưởng sư huynh giúp anh theo đuổi em, vậy anh không giúp anh ta theo đuổi người trong mộng sao?”

Chử Dực ngẩn người: “Anh ấy…”

“Hả?”

“Anh ấy thích Toa Toa…”

“…”

Liễu Chanh Chanh sững người, thoáng tưởng tượng một chút. Chàng trai học chuyên ngành máy tính đã tốt nghiệp, cùng với một cô em gái chuẩn bị bước chân vào cánh cổng đại học… Tổ hợp này tại sao lại đem đến cảm giác lạ lùng như vậy chứ.
 
Mối Tình Dễ Thương Của Chanh Chanh
Chương 44: Càng thêm mơ mộng biết bao…


“Có phải anh Tưởng thích Toa Toa là bởi vì biết anh không vậy?” Liễu Chanh Chanh thoáng quay đầu lại hỏi người ở bên cạnh.

Chử Dực bất lực gãi gãi mặt: “Ừ.”

“Một bên là anh em tốt, một bên em gái yêu dấu, anh không định làm gì sao?”

“Không phải là anh không muốn giúp theo đuổi, nhưng vì Toa Toa sắp thi đại học, Tưởng Dương không muốn làm ảnh hưởng đến con bé, nên chuyện này mới tạm gác lại.” Chử Dực nói.

Lúc này Liễu Chanh Chanh mới nhớ ra: “Tưởng sư huynh đúng là một người đàn ông Trung Quốc tốt…”

Nhưng tại sao mỗi khi nghĩ đến chuyện Toa Toa và Tưởng Dương kết đôi, cô lại có cảm giác bọn họ rất giống loli và ông chú già quen nhau vậy nhỉ? Hừm, chắc chắn là ảo giác.

“Nhưng nguyện vọng thi đại học của Toa Toa cũng là đại học V.” Chử Dực thình lình nói: “Cho nên Tưởng Dương cũng không quá lo lắng.”

“Hả?”

“Hơn nữa còn cùng một chuyên ngành với em nữa. Ngoại trừ việc làm ‘chị dâu’ ra, có phải em nên chuẩn bị tâm lý làm ‘đàn chị’ nữa đi nhỉ?” Chử Dực cười đặc biệt sảng khoái, khiến khóe miệng Liễu Chanh Chanh cũng phải giật giật.

Cô vỗ trán: “Xem ra học kỳ sau càng náo nhiệt hơn rồi.”

Hai người vừa cười vừa nói suốt quãng đường đi về ký túc xá nữ. Sau khi nhìn thấy Liễu Chanh Chanh đi lên tầng rồi vẫy tay chào anh ở cửa sổ phòng ký túc xá, Chử Dực mới yên tâm rời đi.

Nhìn thấy Chử Dực rời đi rồi, Liễu Chanh Chanh mới đóng cửa sổ lại. Lúc quay đầu lại liền thấy An Dao và Ôn Đồng đang nhìn mình bằng ánh mắt quái dị, cô mới ngập ngừng gọi tên hai người họ: “Đồng Tử? Chị Dao?”

An Dao nhìn chằm chằm Liễu Chanh Chanh một hồi lâu, sau đó giả bộ nắm tay Ôn Đồng, nói: “Em nói xem quan hệ của chúng ta là gì em yêu.”

Ôn Đồng giả bộ thẹn thùng, nói: “Là bạn trai, bạn gái.”

Liễu Chanh Chanh thiếu chút nữa phun ra một ngụm máu, cô nhíu mày, nói “Làm ơn, đừng trêu chọc tôi nữa…”

An Dao chán nản lắc đầu, cô ấy ngồi trở lại trước máy tính, hỏi: “Đúng rồi, ngày mai em với Chử Dực kết hôn đúng không, có hẹn giờ trước không?”

Liễu Chanh Chanh đột nhiên ngẩn người khi nghe được điều này.

Thấy cô như vậy, Ôn Đồng cũng đoán được đại khái mọi chuyện: “Không phải cậu quên rồi đấy chứ?”

“Hình như là quên thật…” Ai bảo gần đây cô đều chìm đắm trong thực tại ngọt ngào cơ chứ!

Liễu Chanh Chanh tắm rửa sạch sẽ ở trong ký túc xá, đúng 8 giờ tối thì đăng nhập vào trò chơi. Cô vừa mới online liền nhìn thấy người nào đó đang spam ở trên kênh [Thế giới], hơn nữa còn sắm một “cái loa lớn” ở trên thế giới nữa.

[Thế giới] Chước Diễm: 8 giờ tối ngày mai, tôi và Irina sẽ tổ chức lại đám cưới của mình ở lễ đường phía nam thành phố chính. Không phân biệt có quen biệt hay không, ai nhìn thấy phong bao lì xì đều có phần.

Không phân biệt có quen biệt hay không, ai nhìn thấy phong bao lì xì đều có phần…

Mặc dù hệ thống kết hôn của Tạo hóa thần giới > có chức năng phát phong bao lì xì đỏ, nhưng bao lì xì cũng được phân chia thành ba cấp bậc: 1000j, 5000j và 9999j.

Nếu dựa theo tính cách của Chử Dực, không phải anh sẽ đi mua cái đắt nhất đấy chứ?

[Thế giới] Bão táp cuồng nộ: Emma, mau đến xem tôi đã nhìn thấy tin tức gì đây?

[Thế giới] Tiên nữ cầm sắt: Emma, đây thật sự là một tin vui đó!

[Thế giới] Kim bài bá chủ: Emma, tôi lại có thể xem chuyện vui rồi!

[Thế giới] Emma: Một đám người cứ gọi tên tôi làm gì vậy, ông đây nằm không cũng trúng đạn, mẹ nó chứ!

[Thế giới] Mẹ nó: Emma, một mình cậu nằm không cũng trúng đạn là đủ rồi, còn kéo tôi xuống nước làm gì nữa!

[Thế giới] Hạo Nhiên Đẹp Trai Nhất: (Biểu cảm không vui) Người anh em, mày kết hôn mà cũng cần cái bút tích to như vậy sao, hơn nữa còn là kết hôn lần thứ hai nữa!

[Thế giới] Hoa Lạc Tần Lăng: Mày quan tâm đến chuyện người ta kết hôn lần thứ hai hay không làm gì nhỉ, đối tượng kết hôn vẫn là cùng một người thôi mà.

[Thế giới] Con Diều Hỏng: Đối với người khác thì đây cũng chỉ là lần kết hôn thứ hai của đại thần thôi. Tao chỉ muốn nói một câu là: Vớt tao lên!

[Thế giới] Nima: Chẳng phải cách đây không lâu hai người còn chém giết nhau sao? Tại sao lại từ tương ái tương sát biến thành show ân ái vậy hả!

[Thế giới] Nữ bá chủ: Cho nên bọn họ mới được gọi là “Cặp đôi kỳ lạ nhất trong lịch sử”.

Liễu Chanh Chanh nhìn đám người lần lượt spam trên kênh thế giới, sau đó mở kênh trò chuyện riêng với Chử Dực lên.

[Trò chuyện riêng] Irina: Tại sao em lại không biết anh có cái bút tích nào lớn như vậy nhỉ, thổ hào.

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Bây giờ em đã biết chưa?

[Trò chuyện riêng] Irina: Dù sao cũng chỉ là kết hôn lần thứ hai thôi mà, không cần phải khoe khoang ân ái như vậy đâu.

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: _ 🙂 3∠) _ Kết hôn lần thứ hai thì cũng là kết hôn! Dù sao sau này chúng ta cũng kết hôn lần thứ ba nữa.

[Trò chuyện riêng] Irina: …

Liễu Chanh Chanh tức khắc liền hiểu ra, trong lòng cô như có hàng nghìn con ngựa cỏ bùn chạy qua… Tên khốn! Đừng nói lộ liễu như vậy chứ!

[Trò chuyện riêng] Irina: Em không muốn kết hôn với anh!

Kết quả ——

Kết quả, buổi tối ngày hôm sau, cô vẫn mặc chiếc váy cưới trị giá 199 RMB mà Chử Dực tặng đứng ở cửa lễ đường, và trong lễ đường cũng chật kín người.

Chỉ cần đám đông đến đông đủ, nộp đơn cho NPC linh mục là lễ cưới có thể chính thức bắt đầu.

[NPC] Linh mục: Quý ngài ‘Chước Diễm’, cho dù trong tương lai cô ấy có giàu sang hay nghèo hèn, cho dù trong tương lai cô ấy có khỏe mạnh hay không khỏe mạnh, anh vẫn sẽ nguyện ý ở bên cạnh cô ấy mãi mãi chứ?

[Trước mặt] Chước Diễm: Tôi nguyện ý.

[NPC] Linh mục: Quý cô “Irina”, cho dù anh ấy…

Nói tới đây, lời nói của vị linh mục này không còn được tiếp tục nữa, lập tức mọi người trong khán phòng đều xôn xao.

[Trước mặt] Gió thổi lạnh lẽo: Chuyện gì đang xảy ra vậy?

[Trước mặt] Ích Đạt của em: Không phải bị bug (*) đấy chứ!

(*) Bug: có thể hiểu là một lỗi, một khiếm khuyết trong chương trình ngăn cản game hoạt động như ý muốn. Bug có thể gây ra nhiều ảnh hưởng, gây bất tiện cho người chơi game.

[Trước mặt] Bão táp cuồng nộ: Này này, cô dâu và chú rể đều bị kẹt ở trong hệ thống, làm sao hôn lễ có thể diễn ra được chứ?

[Trước mặt] Loli: Không phải bị lập trình lại đấy chứ?

Liễu Chanh Chanh im lặng một hồi nhìn màn hình, sau đó mới gõ chữ nói với Chử Dực: “Có phải bị bug rồi không?”

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Anh không thấy như vậy.

[Trò chuyện riêng] Irina: Sao lại bị như thế vậy?

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Chanh Chanh, lấy vũ khí mà anh đã phù phép cho em lúc trước đi, mặc cả bộ ánh sáng màu tím của Nữ Kiếm Khách nữa.

[Trò chuyện riêng] Irina: Ý anh là sao?

Mặc dù Liễu Chanh Chanh không hiểu lời này của Chử Dực là có ý gì, nhưng cô vẫn thành thật mà lấy trang bị với vũ khí ra. Bởi vì lễ phục có thể che được trang bị, cho nên lúc lấy ra cũng không bị ai để ý tới.

[Thế giới] Nữ bá chủ: Nữ bá chủ và Bá chủ kim bài đang phát sóng trực tiếp từ hiện trường đám cưới của Chước Diễm và cô nương Rina. Khi hai người vừa mới tuyên thệ được một nửa thì NPC đột nhiên bị kẹt lại. Không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

[Thế giới] Bá chủ kim bài: Rốt cuộc có phải bị bug hay không, hay là có ẩn tình gì đó? Hãy theo dõi câu trả lời sẽ được công bố sau đó.

Trong khi mọi người trên kênh thế giới còn đang bàn tán về vấn đề này thì đột nhiên bọn họ nhìn thấy một pháp sư nhỏ mặc áo khoác màu trắng và một nhóm lính đánh thuê trực tiếp xông vào lễ đường, khiến những người có mặt ở đây đều bị sốc.

Liễu Chanh Chanh đen mặt… Mấy cái tình tiết ngôn tình này đều đã xảy ra rồi, có phải tiếp theo là tới để cướp rể không vậy?

[Thế giới] Bên kia có một con mèo: Tôi đang nhìn thấy cái gì vậy, nữ pháp sư này định làm gì thế?

[Thế giới] Tiên nữ cầm sắt: Lính đánh thuê? Định làm gì vậy?

[Thế giới] Nhĩ Khang: Đây là tiết tấu muốn cướp rể hay sao!

[Thế giới] Tử Vi: Chồng, em sợ quá, mau bảo vệ em!

[Thế giới] Thương nhân nhàm chán: Lầu trên ngốc nghếch, cũng không phải cô bị cướp đi đâu!



[Bang hội] Hắc Tuyết Cơ: Lính đánh thuê? Lại còn nhiều như vậy, xem chừng cô gái nhỏ này rất giàu có!

[Bang hội] Cướp biển Caribe: Vợ… Trọng điểm không phải chuyện này…

[Bang hội] L’Oréal: Vừa cười vừa cry, em còn tưởng hai người bọn họ bị rơi vào bug chứ, hóa ra là tới cướp rể à.

[Bang hội] Nạp Ái Tư: Đã chơi hơn một tháng rồi, chỉ có chị là người duy nhất không biết còn có hệ thống cướp rể như vậy sao?

[Bang hội] Demacia: Đây là sự chắp vá đã được thêm vào cuối tuần trước, nghe nói là người ta đã quên thêm vào bản ngày 1 tháng 5.

[Bang hội] Real Madrid: Một lính đánh thuê là mất 50000j, nhìn như thế này ít nhất cũng phải mấy chục.

[Bang hội] Nữ thần bình minh Athena: Hóa ra không phải đại thần kiêu ngạo nhất 2333333!

[Bang hội] Irina: Bây giờ em còn không thể cử động được, sao lại thế này?

[Bang hội] L’Oréal: Để tớ thắp nến cho cậu.

Liễu Chanh Chanh tuyệt vọng dẫm xuống sàn nhà, nhân vật của cô bị mắc kẹt trong hệ thống và không thể làm gì được cả.

[Trò chuyện riêng] Irina: Bây giờ cả hai chúng ta đều không thể cử động được thì phải làm sao bây giờ?

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Quan sát xem như thế nào.

/ (ToT) / ~~ Đã nói là khoe khoang quá sẽ bị sét đánh mà, ai bảo ngày hôm qua anh đi tuyên truyền về đám cưới làm gì!

Chử Dực ở bên này cũng không quá gấp gáp hay nóng nảy gì, anh nhìn về phía đối diện, nhanh chóng nhận được tin nhắn trò chuyện riêng của [Mèo Con Meo Meo].

[Trò chuyện riêng] Mèo Con Meo Meo: Chử Dực, em không muốn nhìn thấy anh kết hôn với cô ta.

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Cô có thể chọn không xem.

[Trò chuyện riêng] Mèo Con Meo Meo: Em nghe anh Anh Kiệt nói, cô gái trong game chính là người mà anh thích ở thực tại.

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Vậy thì sao?

[Trò chuyện riêng] Mèo Con Meo Meo: Rốt cuộc tại sao anh không thích em chứ!

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Chỗ nào cũng không thích cả.

[Trò chuyện riêng] Mèo Con Meo Meo: Đến khi nào thì anh mới không dùng cái giọng điệu này để nói chuyện với em nữa vậy? Em biết tính tình em không được tốt, em có thể sửa!

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Khi cô cố tình bôi đen cô ấy ở trên Weibo của đại học E, tại sao cô không nói rằng mình muốn sửa?

[Mèo Con Meo Meo] không nói gì nữa, cô ta đứng ở cửa lễ đường trong chốc lát rồi trực tiếp tấn công.

Bản thân lễ đường đã là khu vực trung lập, bạn có thể tùy tiện tung đòn tấn công cũng như PK ở trên sân. Nhưng thế trận bây ngờ như thế này cũng khiến tất cả những vị khách có mặt ở đây bị sốc.

[Thế giới] Bão táp cuồng nộ: Mau đến xem, có một cô gái đến lễ đường để cướp rể này!

[Thế giới] Cuộc chiến ban đêm: Đưa tôi 5 tệ, tôi sẽ giúp cô cướp rể!

[Thế giới] Bạc tang vạn sự phòng: Cô gái, cô cần gì phải thuê lính đánh thuê chứ? Nhiều tiền như vậy thì cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp cô cướp rể!

[Thế giới] Thiên nhiên đen tối: Chỉ có mình tôi thầm khen ngợi cô gái này vì dám tranh đoạt Chước Diễm đại thần thôi sao. Sẽ không bị người ta g**t ch*t đấy chứ?

[Thế giới] Tiểu Shota trong suốt: Giáp và sức sát thương của lính đánh thuê đều rất đáng kể, nếu không cũng sẽ không đắt như vậy. Càng quan trọng hơn chính là cô gái này thật sự rất giàu có!

Vào lúc [Mèo Con Meo Meo] phát động tấn công, Liễu Chanh Chanh và Chử Dực vừa lúc thoát ra được khỏi hệ thống. Chỉ thấy Mèo Con Meo Meo đối mặt và tung ra một loạt kỹ năng với [Irina], nhưng tất cả đều bị chặn lại bởi [Chước Diễm].

Vì sự chỉ huy của hệ thống khiến cô dâu và chủ rể đều bị thương tổn nên người xem chỉ có thể ngồi nhìn chằm chằm.

Vì vậy, mọi người đều nhìn thấy một cảnh tượng như vậy ——

Nam Kiếm Khách mặc lễ phục màu trắng cùng với Nữ Kiếm Khách mặc váy cưới màu trắng, hai người đều cầm trong tay một thanh đại kiếm, chiến đấu cùng với nhóm lính đánh thuê.

Khi chiến đấu trong bộ quần áo như vậy, cảnh tượng này càng thêm thơ mộng biết bao…
 
Mối Tình Dễ Thương Của Chanh Chanh
Chương 45: Tự chơi với bản thân mình thôi


[Bang hội] L’Oréal: Nhìn hai người mặc lễ phục rồi cầm kiếm đánh nhau, tớ có cảm giác như đang được xem hoạt hình hai chiều vậy.

[Bang hội] Nạp Ái Tư: Chỉ là kết hôn thôi, có cần phải đáng yêu như vậy không?

[Bang hội] Hạnh Nhân: Kem đánh răng nhỏ, sự dễ thương của chị lúc này có chút kỳ quái đó. Không phải lúc này chúng ta nên đổ mồ hôi thay bọn họ sao?

[Bang hội] Hắc Tuyết Cơ: (Biểu cảm ngoáy mũi) Đừng lo, Hạnh Nhân, thao tác của Lily nhà chúng ta và đại thần chính là số một đó.

[Bang hội] Cướp biển Caribe: (Biểu cảm lau mồ hôi) Vợ, em mau chú ý tới hình tượng của mình chút đi.

[Bang hội] Demacia: Lời này của Tuyết tỷ là có ý gì vậy?

[Bang hội] Hắc Tuyết Cơ: Không phải chị đã nói với em rồi sao Tiểu Mã, trước đây Lily đã từng chơi Người bảo vệ, hơn nữa còn giành được vị trị thứ nhất trong cuộc thi dành cho tổ đội nữ đó.

[Bang hội] Nữ thần bình minh Athena: Tuyết tỷ, chị có nói gì với chúng em đâu!

[Bang hội] Real Madrid: = 口 = Trận đánh nhau này đẹp quá, tôi phải mở phần mềm quay video mới được.

……

[Thế giới] Kim bài bá chủ: Các bạn khán giả, sau khi đại thần Chước Diễm và cô nương Rina được giải thoát bởi hệ thống, bọn họ cứ 3 giây một lại tung ra một đợt tấn công dữ dội sắc bén như dao vào Mèo Con Meo Meo!

[Thế giới] Nữ bá chủ: Cặp đôi này mặc lễ phục, trên tay cầm thanh Dương viêm cự kiếm cùng Chiến Hồn kiếm, tung đủ thứ kỹ năng cực ngầu ra. Quả thực muốn làm chói mắt các khán giả đang xem mà!

[Thế giới] Đại hán kéo chân: Đừng BB nữa, còn phong bao lì xì thì sao. Mèo Con Meo Meo, cô xù lông đến hôn lễ, vậy thì bao lì xì của chúng tôi phải làm như thế nào bây giờ!

[Thế giới] Loli: Trận chiến này ngang tài ngang sức, cho dù Mèo Con Meo Meo có thể đánh thắng Chước Diễm và Irina thì cũng khó mà nói được chuyện tình tay ba này sẽ như thế nào.

[Thế giới] Chủ diễn đàn tin đồn: Ồ ồ ồ, tôi đã hỏi về mùi vị của những câu chuyện phiếm! Tư liệu sống cho tuần này đã được viết lại 233333.

Thật ra, Mèo Con Meo Meo này đã thuê lính đánh thuê của hệ thống, nói trắng ra chính là máy tính. Ý thức và vị trí đứng đương nhiên sẽ không thấu đáo như não người nghĩ, cũng sẽ không phân tích thực chiến như thế nào, nhưng trang bị và vũ khí đều thuộc loại tốt, ít nhất những tên lính đánh thuê này đều vây quanh được Chước Diễm.

Lính đánh thuê bám lấy Chước Diễm, Mèo Con Meo Meo đương nhiên sẽ phát động tiến công về hướng Irina.

Cũng may tốc độ tay của Liễu Chanh Chanh khá nhanh nên cô đã kịp nhảy thoát khỏi đòn tấn công của cô ta, nếu không, kỹ năng của pháp sư gió vẫn có thể khiến cơ thể cô bị thương. Hơn nữa, tuyệt chiêu của pháp sư gió chính là tấn công từ xa, đối với người chiến đấu cận chiến như Nữ Kiếm Khách mà nói, đã có chút ưu thế hơn.

Lần trước cô ta đã bị Liễu Chanh Chanh đánh cho một trận, bây giờ còn muốn tới lần nữa sao?

Sau một hồi cọ xát, Mèo Con Meo Meo và toàn bộ lính đánh thuê đều ngã xuống.

[Trước mặt] Mèo Con Meo Meo: Tôi hận hai người!

Sau khi cô ta gõ xong dòng chữ này, cô ta lập tức sống lại! Kể cả những tên lính đánh thuê kia.

Xuân —— Ca —— Dược!!!

Đại tỷ, à không, thổ hào! Thổ hào tỷ tỷ, chúng ta làm bạn đi, chị còn tiêu tiền điên cuồng hơn cả Chử Dực đó!

[Thế giới] Nữ bá chủ: Wow wow wow, chúng ta đang nhìn thấy cái gì vậy? Sau khi bị Chước Diễm và Irina g**t ch*t, Mèo Con Meo Meo đã dùng thuốc hồi sinh để đứng dậy trở lại kìa!

[Thế giới] Người điên cuồng: Em gái, anh ủng hộ em cuồng bạo cái đó ** Chước Diễm, còn cả cái đó ** Irina, cặp đôi này *****.

[Thế giới] Hades: Lầu trên bị ngốc à? Rất nhiều từ đã bị che lại rồi đó!

[Thế giới] Trạm trưởng tình báo: Đừng ngạc nhiên quá, không lâu trước đây tên đó đã không tin vào ma quỷ mà tới tìm Chước Diễm để PK, kết quả đã đem tất cả tài sản nhà cửa của mình đổ vào P hết.

[Thế giới] Anne: Đem tất cả tài sản của mình đổ hết vào P, cảm giác thật cao cấp…

……

[Bang hội] Hắc Tuyết Cơ: Cô gái này bị điên rồi, cô ta bị điên rồi! Rốt cuộc cô ta muốn làm gì chứ!

[Bang hội] Cướp biển Caribe: Nói trắng ra là để ngăn cả Chước Diễm kết hôn đến chết…

[Bang hội] Demacia: Tôi cũng rất muốn thông cảm cho cô gái này.

[Bang hội] Irina: Không chỉ có anh đâu, em cũng rất muốn thông cảm với cô ta.

[Bang hội] Nạp Ái Tư: Cái cô hoa khôi ngốc nghếch này thật phiền.

[Bang hội] Nữ thần bình minh Athena: Hả? Hoa khôi gì cơ… Muốn nghe tin nóng!

[Bang hội] L’Oréal: Đúng rồi, Athena, cả chị mà Tiểu Mã ca đều là người của đại học E, chắc chắn có quen Lâm Tịch Nhan đúng không ạ?

[Bang hội] Demacia: Lâm mỹ nữ của khoa tiếng Anh á??

[Bang hội] Realmadrid: Ngồi chờ tin nóng!

[Bang hội] Nữ thần bình minh Athena: Cái gì mà Lâm mỹ nữ chứ, bạn cùng phòng của chị đều nói gia đình cô ta là gia đình mỳ ăn liền.

[Bang hội] Irina: Gia đình mỳ ăn liền?

[Bang hội] L’Oréal: Ý chị là gì?

[Bang hội] Nữ thần bình minh Athena: Chính là hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa đó.

[Bang hội] Irina: …

[Bang hội] Hắc Tuyết Cơ: …

[Bang hội] Demacia: Athena, xin em, không cần phải đập nát hình tượng nữ thần trong mộng của anh như thế đâu!

[Bang hội] Nữ thần bình minh Athena: Cái gì mà nữ thần chứ, tôi đã nhìn thấy mặt mộc của cô ta khi tôi đi lấy nước trong ký túc xá, cũng bình thường, không đến mức gọi là quá xuất sắc. Nói trắng ra cô ta có thể làm hoa khôi, nhưng tùy người nhìn thôi! Hơn nữa, thủ đoạn của cô ta có vẻ cũng không sạch sẽ gì cho lắm. Tóm lại, tôi không thích cô gái này chút nào, lúc trước còn hack không ít tài khoản của các cô gái trên Weibo nữa.

[Bang hội] Hạnh Nhân: Vừa rồi không phải Kem đánh răng nhỏ gọi Mèo Con Meo Meo là hoa khôi ngốc nghếch sao, hay là…

[Bang hội] Nữ thần bình minh Athena: Không phải chứ? Tôi mới chỉ phản ứng lại thôi mà!

……

[Thế giới] Mèo Con Meo Meo: Chước Diễm, em biết sự tùy hứng của em trước đây là không đúng, nhưng vì anh, em có thể thay đổi mọi thứ!

Sự tùy hứng trước kia là không đúng?? Liễu Chanh Chanh sờ mũi, cái cảm giác quen thuộc đối với vở kịch lãng mạn này là như thế nào vậy?

[Trò chuyện riêng] Irina: Trước đây?

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Học sinh chuyển trường hồi trung học.

[Trò chuyện riêng] Irina: Xem ra trước đây anh với cô ta thật sự có cả một câu chuyện nha!

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Đó chỉ là cô ta đơn phương thôi, lúc đó anh chỉ chăm chỉ đọc sách, tiến bộ mỗi ngày.

[Trò chuyện riêng] Irina: …

[Thế giới] Bão tố cuồng nộ: Tôi phải há hốc miệng rồi, thật sự có chuyện ngược tình ở đây sao?

[Thế giới] Kim bài bá chủ: Tôi… Tôi không biết phải đi theo phương hướng nào nữa, nữ bá chủ, kế tiếp giao cho cô đó.

[Thế giới] Nữ bá chủ: Tôi sẽ xem thôi, tôi không nói lời nào nữa.

[Thế giới] Con Diều Hỏng: Người anh em, thần linh cũng không ngăn cản được cô ta nữa rồi, mày mau xuất hiện giải quyết đi.

[Thế giới] Hoa Lạc Tần Lăng: Tao cũng không chịu được nữa rồi, mau giải quyết đi, tao còn đang chờ phong bao lì xì đó!

Trên kênh thế giới đã bắt đầu bàn tán xôn xao, chờ đợi Chước Diễm xuất hiện đưa ra câu trả lời. Nhưng người nào đó cũng không phụ sự mong đợi của mọi người mà xuất đầu lộ diện, nhưng chỉ để lại hai chữ ngắn tũn ——

[Thế giới] Chước Diễm: Có bệnh.

[Thế giới] Mèo Con Meo Meo: …

[Thế giới] Tiên nữ cầm sắt: … Có chút thẳng thắn ngoài dự đoán nha, đại thần.

[Thế giới] Chước Diễm: Ở chỗ này ngăn cản tôi kết hôn chỉ làm lãng phí tiền của mà thôi.

[Thế giới] Mèo Con Meo Meo: Anh thích cô gái đó sao?

[Thế giới] Irina: Xin đừng gọi tôi là “cô gái đó”.

[Thế giới] Mèo Con Meo Meo: Rõ ràng tôi biết Chước Diễm trước mà!

[Thế giới] Irina: Cô quen anh ấy trước thì có ích lợi gì? Không thích chính là không thích, cho dù cô có xinh đẹp như thế nào đi chăng nữa. Hơn nữa, cái chuyện tình yêu vốn dĩ chẳng có sự phân biệt giữa chuyện đến trước và chuyện đến sau.

Dòng chữ này của Liễu Chanh Chanh vừa mới hiện lên thì thấy Mèo Con Meo Meo đã lao về phía cô. Liễu Chanh Chanh thao tác nhân vật chạy xung quanh trong giáo đường, kỹ năng của cả hai đều là chém nhau.

Chỉ là ——

“…” Liễu Chanh Chanh có chút sững sờ khi nhìn cảnh tượng trước mặt.

Vừa rồi, cô đã cố tình chạy xung quanh để cắt đứt kỹ năng hệ gió của Mèo Con Meo Meo, sau đó, nhảy lên cái bàn rồi nhảy đến cái tủ ở góc tường, sau đó chạy khỏi vị trí. Nào ngờ Mèo Con Meo Meo lại đuổi theo quá quyết liệt, không cẩn thận nên đã rơi vào phía sau tủ.

Là cái loại nằm ở góc tường 90 độ với cái tủ nằm ngang ở bên ngoài, Mèo Con Meo Meo vừa rơi vào cái khu tam giác đó, mấu chốt là chiều cao của cái tủ… Cô ta không thể nhảy ra được.

Vì vậy, cô ta đã rơi vào một cái bug sao?

[Trước mặt] Mèo Con Meo Meo: Sao lại thế này!

[Trước mặt] Irina: …

[Thế giới] Kim bài bá chủ: A ha ha ha, cười chết mất, em gái này đã rơi vào bug sao?

[Thế giới] Loli: Chết mất, hóa ra còn có vị trí như thế này sao, may mà bây giờ tôi đã biết rồi.

[Thế giới] Gió biển: Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tôi đã không thể nhìn thấy gì khi đang thực hiện nhiệm vụ.

[Thế giới] Nữ bá chủ: Em gái này đã rơi thẳng vào sau tủ, muốn bò cũng không thể bò lên được, châm nến thôi.

[Thế giới] L’Oréal: Có câu nói như thế nào ý nhỉ, hại người chính là hại mình, cái này chính là tự chơi với bản thân mình thôi.

[Trò chuyện riêng] Irina: Phải làm sao bây giờ?

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Mặc kệ cô ta, tiếp tục hôn lễ thôi.

Đúng vậy, mọi người trực tiếp bỏ qua Mèo Con Meo Meo đã rơi vào bug, vui vẻ tổ chức hôn lễ, phát bao lì xì, đốt pháo hoa.

Nhưng Liễu Chanh Chanh vẫn có chút lo lắng.

[Trò chuyện riêng] Irina: Lúc trước cô ta đã tới trường học tìm anh, sau khi xảy ra chuyện này chắc sẽ còn đến lần nữa.

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Em đang sợ hãi chuyện gì sao?

[Trò chuyện riêng] Irina: Không hề.

[Trò chuyện riêng] Chước Diễm: Đừng sợ, cứ giao cho anh.

Mặc dù anh nói lời này khiến cô thật sự thấy an tâm, nhưng Liễu Chanh Chanh vẫn cảm thấy kỳ lạ không thể giải thích được, cô luôn cảm thấy những gì sắp xảy ra không phải là một cơn bão đẫm máu nữa, mà là tận thế.

Với tính cách của Lâm Tịch Nhan, chắn chắn cô ta sẽ không thuận theo mà buông tha.
 
Mối Tình Dễ Thương Của Chanh Chanh
Chương 46: Nếu biết điều đó thì cô còn bận tâm làm gì?


Hôn lễ tiến hành đến rất muộn, một đám người bàn tán xôn xao cho đến khi đèn trong phòng ký túc xá được tắt hẳn, lúc này Liễu Chanh Chanh mới lên giường. Trước khi đi ngủ, cô gửi cho Chử Dực một tin nhắn chúc ngủ ngon, ngay sau đó cũng nhận được một tin nhắn trả lời giống như vậy.

Nhưng chỉ một lúc sau, Chử Dực lại gửi tới: Đừng lo lắng.

Liễu Chanh Chanh ngây ngốc nhìn màn hình điện thoại trong chốc lát, trả lời lại: Vâng.

Nói đến đây, Liễu Chanh Chanh cũng không biết mình đang lo lắng điều gì nữa. Rõ ràng cô không làm gì cả, nhưng không hiểu sao cô lại sợ Lâm Tịch Nhan sẽ đến gây rối… Hơn nữa, cô bây giờ đã là bạn gái chính thức của Chử Dực, cho dù trời có sập xuống thì đã có Chử Dực chống đỡ giúp cho cô.

Nghĩ đến đây, Liễu Chanh Chanh cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, từ từ chìm vào giấc mộng đẹp.

Tháng 6 ở thành phố A có chút khô nóng, không biết có phải ban đêm để quạt điện thổi quá mạnh không, sáng hôm sau lúc ngủ dậy, Liễu Chanh Chanh cảm thấy cổ họng hơi ngứa, còn tưởng là bị cảm.

Ngày hôm sau, cả Ôn Đồng và Liễu Chanh Chanh đều có tiết học buổi sáng. Tan học, hai người rời khỏi tòa nhà dạy học, từ xa Liễu Chanh Chanh đã nhìn thấy Chử Dực đứng ở đó đợi cô.

Ôn Đồng nhìn thấy cảnh đó bất giấc “chậc chậc” hai cái: “Con gái rơi vào tình ái thật khiến người khác ghen tỵ, xem ra trưa nay tớ chỉ có thể tìm chị Dao ăn cơm cùng thôi.”

Liễu Chanh Chanh đỏ mặt, kéo kéo cánh tay cô ấy, nói: “Đi cùng đi Đồng Tử, tớ nghĩ Chử Dực chắc chắn sẽ không ngại nếu đưa cậu đi ăn cơm cùng đâu.”

Cả người Ôn Đồng run lên: “Thôi xin, tớ không có sở thích làm bóng đèn đâu, trời sẽ phạt đó.”

Chờ hai người đến gần, Ôn Đồng chào hỏi Chử Dực: “Chanh Tử nhà em giao cho anh đó, nam thần.”

“…” Có lẽ là bị cái từ “nam thần” này làm cho nghẹn lời, Chử Dực im lặng một hồi mới mỉm cười nói: “Giao cho anh.”

Liễu Chanh Chanh đứng ở một bên chửi thầm, tại sao nghe thế nào cũng thấy không hợp lý nhỉ?

Bởi vì Liễu Chanh Chanh nói rằng có quá nhiều sinh vật nữ ở khu Tây, cô không thể chịu được áp lực khi bị người khác vây quanh nhìn như sinh vật lạ, nên Chử Dực đã đặc biệt đưa cô đến nhà ăn ở khu Đông để ăn cơm, chủ yếu là vì ở khu Đông có nhiều con trai hơn, nên cũng ít người buôn chuyện hơn.

Tuy rằng không có những ánh mắt khác thường, nhưng Liễu Chanh Chanh vẫn hắt xì không ngừng giống như mọi khi.

Nhìn thấy dáng vẻ này của người đối diện, Chử Dực nhẹ nhàng hỏi: “Bị cảm sao?”

Liễu Chanh Chanh rút khăn giấy ra xoa xoa: “Vâng… Chắc là tối hôm qua để quạt điện thổi mạnh quá.”

“Buổi chiều không có tiết học đúng không?”

“Vâng.”

“Ăn cơm xong anh sẽ đưa em tới bệnh viện của trường.”

“Không đến mức vậy đâu…” Trước đây khi cô bị cảm cũng không uống thuốc hay tiêm chích gì, cứ để tự nhiên như vậy thì sẽ tốt hơn. Bây giờ cũng không đến mức phải tới bệnh viện của trường mà, đúng không?

Trên thực tế, Chử Dực đã trực tiếp đưa cô đến bệnh viện của trường học sau bữa trưa, để tiêm thuốc! Tuy rằng được bạn trai chăm sóc là một chuyện không tệ, nhưng điều này khiến cô có chút dở khóc dở cười.

Sau khi mọi chuyện xong xuôi, Chử Dực cầm bình thuốc truyền, cùng Liễu Chanh Chanh đi tìm chỗ để ngồi.

“Thật ra thì…” Suy nghĩ một hồi, Liễu Chanh Chanh nói: “Chỉ là cảm mạo thôi, thật sự không cần thiết phải tiêm chích gì đâu.”

“Tiêm thì cũng đã tiêm rồi, em còn nói gì nữa?” Chử Dực nắm lấy tay kia của cô, nói: “Buổi sáng lên lớp chắc em cũng mệt rồi, nên nghỉ ngơi một chút đi.”

“Vâng.”

Liễu Chanh Chanh chu chu môi không nói gì nữa, thuận thế ngả đầu vào vai anh, nhắm mắt lại.

Không biết đã ngủ được bao lâu, trong lúc mơ mơ màng màng liền nghe thấy một giọng nữ chói tai ở bên cạnh vang lên: “Chử Dực!”

“…” Liễu Chanh Chanh thật sự không ngủ được nữa.

Cô dụi dụi mắt nhìn đám người đang nhìn về phía bọn họ, liền phát hiện ra có một cô gái đang đứng ở cửa phòng truyền dịch. Bởi vì một tiếng “Chử Dực” kia vang lên trong phòng truyền dịch nên tất cả bệnh nhân đều nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.

Sau khi nhìn thấy cô ta, Chử Dực càng thấy không vui, cuối cùng… Lựa chọn làm lơ cô ta.

Nhìn thấy thái độ của Chử Dực đối với mình, Lâm Tịch Nhan bước trên đôi giày cao gót tám phân, trực tiếp đi tới trước mặt hai người, chỉ vào Liễu Chanh Chanh, nói: “Thì ra chính là cô ta sao?”

Bị người khác bỗng nhiên chỉ vào mặt, trong lòng Liễu Chanh Chanh tức khắc thấy bực tức. Đại tỷ, từ từ nói chuyện được không, đừng động một chút là chỉ này chỉ nọ vào mặt người ta thế chứ!

Sau đó, ngước mắt nhìn lên khuôn mặt tinh xảo của cô ta… Bây giờ sau khi quan sát gần như vậy, cô mới phát hiện ra cô gái này có chút quen mắt.

Chử Dực nhìn thẳng vào Lâm Tịch Nhan, càng nắm chặt tay Liễu Chanh Chanh hơn: “Là cô ấy.”

Vì tức giận, gân xanh của Lâm Tịch Nhan gần như muốn bùng nổ: “Rốt cuộc em có chỗ nào không bằng cô ta chứ?”

“Chỗ nào cũng không bằng.”

“Chử Dực, anh…!”

Liễu Chanh Chanh nhìn tình cảnh này, bỗng nhiên phun ra một câu xanh rờn: “Xin hỏi… Cô là ai vậy?”

Lâm Tịch Nhan: “…”

Liễu Chanh Chanh ra vẻ câu nói này của cô là có chủ ý, tuy rằng lúc này chứng mù mặt của cô lại tái phát, nhưng nhìn cái tư thế này cũng không khó để đoán cô gái này là ai.

Nhưng Lâm Tịch Nhan lại càng thêm bực tức sau khi nghe những lời này của cô: “Cô câm miệng lại cho tôi!”

Chử Dực lập tức tiếp lời, nhưng giọng nói cũng không quá lớn: “Lâm Tịch Nhan, cô mới là người nên câm miệng.”

“…” Lâm Tịch Nhan lại ngây ngốc.

Có lẽ là vì giọng nói của Lâm Tịch Nhan quá lớn ảnh hưởng đến cách bệnh nhân nghỉ ngơi, ý tá đã chạy tới ngăn lại: “Bạn học sinh này, nếu không có chuyện gì thì phiền cô đi ra ngoài trước, sẽ quấy rầy đến các bệnh nhân nghỉ ngơi đó.”

Lâm Tịch Nhan lúc này cũng không thèm quan tâm đến thể diện nữa, cô ta gân cổ lên trực tiếp hỏi Chử Dực: “Rõ ràng là anh gặp em trước, em thích anh trước, em thích anh bốn năm… Tại sao anh lại chọn cô ta mà không chọn em?”

Chử Dực lạnh lùng nhìn cô ta: “Không thích chính là không thích, đừng ép buộc nó làm gì.”

“Cô ta không phải là người đã tham gia cuộc thi với anh trước đây sao? Làm sao anh có thể biết được lúc trước có phải cô ta muốn tiếp cận anh nên mới tham gia thi đấu không? Thủ đoạn không sạch sẽ gì cả! Em biết thao tác của mình không tốt bằng cô ta, chơi trò chơi cũng không giỏi, Chử Dực, anh như vậy là không công bằng với em!”

Liễu Chanh Chanh nhìn cô ta, cô không biết nên phỉ nhổ bắt đầu từ đâu nữa. Trong đầu cô gái này thật sự không có cái hố nào, đúng không?

Chử Dực nghiêm mặt nhìn cô ta, nói: “Không sạch sẽ? Chẳng lẽ cô ở trong game thuê người đuổi giết cô ấy, lên Weibo cố tình bôi đen cô ấy, tới phá hôn lễ,… Thủ đoạn này là sạch sẽ sao? Lâm Tịch Nhan, cô đừng có quá đáng.”

“Tại sao anh lại có thể nói chuyện như vậy với em chứ…”

Liễu Chanh Chanh thấy Lâm Tịch Nhan vẫn còn đứng đó mà dương dương tự đắc, cô chân thành nói: “Vì lúc trước Cố sư huynh đã tốt bụng tặng tôi trang bị trong game, cho nên chuyện cô thổi bay tôi từ trên cầu, thuê người đuổi giết tôi, còn cả chuyện trên Weibo nữa, tôi sẽ bỏ qua những chuyện đó. Nhưng bây giờ tôi có thể yêu cầu cô ra ngoài trước được không, ở đây có bệnh nhân cần nghỉ ngơi.”

Lâm Tịch Nhan tức giận mà nghiến răng: “Cô…”

“Tịch Nhan, đừng làm loạn nữa, mau về cho anh.”

Cũng không biết Cố Anh Kiệt đã đến đây từ khi nào, chỉ thấy anh ta chạy tới nắm chặt tay Lâm Tịch Nhan rồi kéo cô ta ra ngoài.

“Anh Anh Kiệt, anh đừng nói chuyện với em nữa!”

“Em làm loạn đủ rồi đó, còn chưa đủ xấu hổ sao hả?”

“Em… Em…”

“Không thích chính là không thích, em có nói thêm nữa cũng chỉ vô ích thôi! Em mau tỉnh táo lại cho anh, em còn định trẻ con như vậy đến khi nào nữa hả!”

“…”

Chử Dực và Liễu Chanh Chanh kinh ngạc nhìn Lâm Tịch Nhan bị Cố Anh Kiệt kéo đi, thật lâu sau cũng không thể kìm nén lại được cảm xúc của mình. Một lúc sau, Liễu Chanh Chanh nhận được tin nhắn từ Cố Anh Kiệt.

—— “Xin lỗi, tôi đã làm phiền hai người rồi, chuyện này tôi sẽ giải quyết.”

Sau khi suy nghĩ kĩ càng, Liễu Chanh Chanh quyết định trả lời lại anh ta: Cảm ơn.

Tuy rằng cuối cùng Cố Anh Kiệt đã xử lý xong xuôi chuyện của Lâm Tịch Nhan, nhưng điều này vẫn khiến Chử Dực có chút buồn bực, nhưng ít nhất anh sẽ không bao giờ phải nhìn thấy bộ dạng đầy khó chịu này nữa. Đương nhiên, sau đó Chử Dực cũng đã nói rõ ràng chuyện của anh với Lâm Tịch Nhan, điều này khiến cho Liễu Chanh Chanh vô cùng ngạc nhiên.

“Thì ra Lâm Tịch Nhan này cũng tự luyến như vậy sao?”

Chử Dực đen mặt, nói: “Em có thể hiểu được quãng thời gian trung học, anh đã phải trải qua cuộc sống như thế nào không?”

Liễu Chanh Chanh gật gật đầu: “Tỏ vẻ đồng tình.”

“…”

Nhưng vẫn còn một chuyện nữa, đó là vụ náo động của Lâm Tịch Nhan ở bệnh viện đại học V đã được lan truyền tới tốc độ mau lẹ. Không ít học sinh của đại học E cũng sôi nổi chỉ trích vị hoa khôi này có phải não tàn rồi không, quá mất mặt đại học E mà.

Sự việc này cũng ồn ào ở đại học E mất vài ngày, cũng có một vài cư dân mạng đã đăng trên BBS của đại học E với tiêu đề như thế này: [Lâm đại mỹ nữ khoa tiếng Anh vì tình mà náo loạn bệnh viện đại học V thật ra bị não tàn]

Nội dung sau đó cũng nói lên sự thật, không hề cường điệu chút nào.

1l: Hóa ra Lâm nữ thần của trường chúng ta lại phóng túng không kiềm chế được như vậy, trực tiếp chạy tới đại học V để tìm người sao?

2l: Còn Lâm nữ thần gì nữa, quả thực là Lâm đại não tàn mà. Người ta cũng đã trở thành bạn trai bạn gái chính thức rồi, còn chạy tới vồ lấy làm gì. Đừng khiến cho đại học E chúng tôi mất mặt có được không?

3l: Nghe nói bạn gái hiện tại của Chử đại soái ca bên đại học V chính là cô gái bị Lâm não tàn bôi nhọ trên Weibo đó…

4l: Trả lời 3l: Không đâu, cô gái đó thật đáng thương, thủ đoạn của Lâm não tàn thật chả sạch sẽ gì cả!

5l: Tại sao các người lại hủy hoại hình tượng nữ thần trong mộng của tôi chứ, nữ thần nhà chúng tôi không phải người như vậy, các người trên nhóm này *****

6l: Trả lời 5l: Thằng ngốc lầu trên không cần phải giải thích đâu.

……

24l: Hại người thành ra lại hại mình. Lâm não tàn, cô còn nhớ Lý XX bị cô bôi nhọ ở bên hồ Đại Minh không, ít nhiều nhờ có cô mà tôi phải làm lại báo cáo ba lần rồi đó, ha ha.

25l: Trả lời 24l: Xem ra lại có một vụ nổ nữa rồi!

26l: Trả lời 24l: Nói có sách, mách có chứng, đừng có nhử!

27l: Một bài viết mới được đăng lên, mời mọi người rời đi.

……

Câu chuyện đến đây càng rắc rối hơn.

Sau khi nhìn thấy điều này, Liễu Chanh Chanh trực tiếp nhấp vào dấu thập đỏ ở góc trên bên phải trình duyệt. Lúc này, cô đang dùng ipad trong quán nước Mèo đen để xem những bình luận này.

Cô quay đầu lại hỏi Ôn Đồng: “Ai đăng bài này lên vậy?”

“Còn có thể là ai nữa? Athena đó.” Ôn Đồng vừa lau bàn vừa nói.

“Hả?” Liễu Chanh Chanh giật mình: “Athena và Lâm Tịch Nhan cũng có liên quan đến nhau sao?”

Ôn Đồng quay đầu nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ: “Ngày cậu và Chử Dực kết hôn, cậu không nhìn thấy Athena phỉ nhổ ở trên bang hội sao? Nghe nói bạn cùng phòng của chị ấy với Lâm Tịch Nhan học cùng lớp, hình như Lâm Tịch Nhan này đạo văn bài báo cáo của bạn cùng phòng chị ấy rồi còn bôi nhọ người ta sao chép bài của cô ta, hại nữ sinh kia phải viết lại báo cáo ba lần, thật là đáng thương.”

“Cho nên Athena đã nói ra chuyện này sao?”

“Nếu không thì sao, loại người này cần phải cho một bài học nhớ đời! Không cho cô ta nếm mùi đau khổ một chút thì cô ta còn lộng hành trời đất đến mức nào chứ? Xem ra Lâm Tịch Nhan còn làm nhiều hơn thế, sau khi Athena nói ra chuyện này, thể nào chả có người nói tiếp ra mấy chuyện này…” Ôn Đồng tức giận nói.

“Có vẻ như Lâm Tịch Nhan sẽ không xuất hiện ở trường trong khoảng thời gian này.”

“Đâu chỉ có vậy.” Khâu Như Tuyết ở một bên nằm dài trên quầy bar, chống cằm nói: “Nghe Tiểu Mã ca nói Lâm nữ thần này chuẩn bị ra nước ngoài đào tạo chuyện sâu rồi, ai.”

“…” Nếu biết điều đó thì cô còn bận tâm làm gì?

“Nhắc mới nhở, Chử Dực nhà em đâu rồi?” Khâu Như Tuyết lúc này mới nhớ ra cô ấy không nhìn thấy vị nam thần này đâu.

Liễu Chanh Chanh đóng ipad lại, bình tĩnh nói: “Hôm nay em gái anh ấy đi thi đại học, anh ấy đưa con bé đi thi.”

“Hả? Quan hệ tốt như vậy sao, nghe nói em gái Chử Dực cũng đang chơi game, đợi con bé thi xong thì gọi Athena và Tiểu Mã ca tới, chúng ta tụ hội đi.” Khâu Như Tuyết cười tủm tỉm nói.

Điều này khiến Liễu Chanh Chanh có chút buồn bực: “Chỉ là tụ hội thôi mà, chị Tuyết, chị có cần cười rạng rỡ như vậy không.”

“Nào có… Chị với Hải Hải còn có việc muốn tuyên bố đây.”

“Chuyện gì?”

“Bọn chị sẽ kết hôn, không phải trong trò chơi, mà là hiện thực.”

“…”
 
Mối Tình Dễ Thương Của Chanh Chanh
Chương 47: Vì trong lòng có em, cho nên phong cảnh dọc đường cũng thật đẹp, đây vốn đã là triết lý từ xa xưa rồi


Bây giờ đang là giữa tháng 6, chương trình học năm thứ hai của Liễu Chanh Chanh đều đã xong xuôi, chỉ chờ nghỉ hè. Mấy ngày nay ở trong ký túc xá thực sự rất buồn, nên cô đã lôi Chử Dực đến tiệm net chơi Người bảo vệ >.

Hai người tay trong tay bước vào tiệm net ở khu Tây, liền nhìn thấy Tưởng Dương đang nằm bò trên quầy tính tiền, không biết đang lẩm bẩm cái gì. Thấy bọn họ vào được một lúc lâu mới chào hỏi.

“Ơ, sao hai người lại tới đây?”

Liễu Chanh Chanh mỉm cười: “Đồng Tử với chị Dao đã ra ngoài mua sắm rồi, em một mình ở trong ký túc xá cũng thấy chán, nên đã gọi Chử Dực tới cùng em chơi game, lát nữa sẽ cùng anh tới khu Đông.”

“Cũng đúng, chơi game gì? CGO?”

“Không ạ, Người bảo vệ, anh muốn chơi cùng không?” Nếu cô nhớ không nhầm thì Tưởng Dương chính là người chơi trong tổ đội đứng đầu nhóm nam của thành phố A, kỹ thuật chắc chắn không tồi, cô từ lâu đã muốn chiêm ngưỡng rồi.

“Được thôi, đợi anh đếm tiền xong đã.”

Chử Dực và Liễu Chanh Chanh đi mở hai cái máy lên trước. Vì chờ Tưởng Dương, Liễu Chanh Chanh nhân cơ hội lên Tạo Hóa Thần Giới > ngó nghiêng chút. Ngày đó, sau khi Mèo Con Meo Meo đại náo lễ đường tổ chức tiệc cưới xong, cô với Chử Dực cũng rất ít khi lên trò chơi. Một mặt vì đang là cuối kỳ nên hai người bận viết báo cáo, nộp hồ sơ, mặt khác, hai người bọn họ đột nhiên có chút hoài niệm, muốn trở lại chơi Người bảo vệ >.

Lúc mới online đã cảm thấy nhân vật của mình có gì đó không ổn, nhưng một lúc lâu cũng không nhận thấy điều gì cả. Sau khi nhấp một hồi lâu, Liễu Chanh Chanh mới phát hiện ra tên hội của cô không còn là [Hội Kỵ Sĩ Mèo Đen] nữa, mà là ——

“Mối tình dễ thương của Chanh Chanh?” Đây là cái tên gì vậy…

Cô quay sang nhìn Chử Dực, chỉ vào màn hình máy tính: “Chử Dực, anh mau nhìn tên bang hội của em đi, bị thay đổi rồi này, không biết có phải bị hack tài khoản không nữa!”

Chử Dực hờ hững nhìn vào nó rồi đưa tay lên xoa đầu cô: “Đừng căng thẳng, tự mình đi xem các thành viên trong bang hội đi.”

“Hả?”

Cô lập tức nhấp vào giao diện của bang hội, sau khi kiểm tra nó, cô thấy rằng các thành viên của hội Mèo Đen không hề thay đổi, thậm chí rất nhiều người đã được thêm vào. Nhưng sau khi nhìn vào những cái ID này, đây không phải các thành viên trước kia của [Cảnh Giới Tuyệt Đối] sao?

Hợp nhất sao?

Nhưng nếu là hợp nhất, tại sao hội trưởng là [Chước Diễm], phó hội trưởng lại là [Hắc Tuyết cơ]…

“Mọi người đã hợp nhất lúc nào vậy?” Liễu Chanh Chanh khó hiểu hỏi.

Chử Dực nhìn cô: “Hôm trước.”

Hôm trước, lúc cô thức khuya viết báo cáo, đôi mắt gần như biến thành mắt của bảo vật quốc gia, làm gì có thời gian mà bận tâm chuyện này chứ. Nhưng mà nghĩ lại, tên mới của bang hội không có ý nghĩa gì khác đâu, đúng không?

Liễu Chanh Chanh hít một hơi thật sâu, sau đó hỏi: “Tại sao lại gọi cái tên này?”

Đột nhiên Chử Dực ghé sát vào nhìn cô, khóe miệng nở nụ cười, gằn từng chữ một: “Em nói xem?”

“…” Hơi thở nhẹ nhàng phả vào mặt Liễu Chanh Chanh, nháy mắt mặt cô đỏ ửng lên. Cô vội vàng đẩy anh ra: “Anh thật không biết xấu hổ!”

Chử Dực chỉ cười mà không nói gì.

Vừa hay lúc này Tưởng Dương cũng đi tới, ba người ngồi thẳng hàng.

Ban đầu, Chử Dực và Tưởng Dương đều ở khu 1, Liễu Chanh Chanh ở khu 2. Để ở cùng vạch xuất phát, ba người bọn họ phải chạy đến chơi ở khu 3. Sau khi đăng nhập vào giao diện, hệ thống hiển thị: Vui lòng nhập vai trò triệu hồi nhân vật của bạn.

Liễu Chanh Chanh quay đầu nhìn hai người bọn họ đều đã trực tiếp đăng nhập, liền tò mò hỏi: “Hai người ở khu 3 đều có tên sao?”

“Đúng vậy.”

Cô ngượng ngùng nhìn bọn họ: “Chử Dực, ID của anh và Tưởng sư huynh là gì vậy… Hay là em cũng lấy một cái tương tự nhé?”

Chử Dực vô cùng bình tĩnh nói: “Long Bảo Bảo Bạo Tẩu.”

Tưởng Dương: “Long Bảo Bảo Phẫn Nộ.”

Liễu Chanh Chanh: “Hai người nghiêm túc đặt cái tên này sao!”

Liễu Chanh Chanh trực tiếp ORZ quỳ xuống, suy nghĩ rồi gõ tên mình vào…

[Thành Mộng Cũ Của Nàng]: Đồng đội, ba người là da đen sao?

[Thành Mộng Cũ Của Chàng] Chồng à, nhìn là thấy ba người này đều là da đen, hơn nữa cái tên khiến em có chút bất lực mà phỉ nhổ.

[Long Bảo Bảo Bạo Tẩu]: (mỉm cười)

[Long Bảo Bảo Phẫn Nộ]: (mỉm cười)

[Long Bảo Bảo Dễ Thương]: Tôi nói tôi không quen biết hai người lầu trên thì các người có tin không?

Ba người bọn họ chơi cùng một lúc, trò chơi kéo dài tới 20 phút, thấy nhóm 5v5 sắp bị cầm chân, đột nhiên điện thoại của Tưởng Dương vang lên.

Càng kỳ lạ hơn chính là anh ta không nghe máy, chỉ nhìn cái tên liền lập tức bỏ bàn phím và chuột xuống trực tiếp chạy ra ngoài.

Sau đó, bởi vì bên bọn họ thiếu một người nên cả nhóm đã bị tiêu diệt.

“…” Liễu Chanh Chanh nhíu mày nhìn màn hình xám xịt, tháo tai nghe ra hỏi Chử Dực: “Tưởng sư huynh xảy ra chuyện gì vậy?”

Chử Dực suy nghĩ một hồi: “Là Toa Toa tới.”

“…” Quả nhiên, sức mạnh của tình yêu vĩ đại như vậy.

“Cũng không còn sớm nữa, hay là chúng ta tắt máy rồi đi từ từ qua đó đi. Ôn Đồng với An Dao chắc cũng sắp trở lại rồi.” Chử Dực nói.

Liễu Chanh Chanh gật gật đầu: “Athena với Tiểu Mã ca xem chừng cũng sắp tới rồi.”

Đúng vậy, hôm nay là buổi họp mặt của CGO, địa điểm tụ tập đã được đặt tại quán nước Mèo Đen. Cho nên, từ sáng sớm, Khâu Như Tuyết đã treo một tấm biển ghi “Hôm nay tạm dừng buôn bán” ở trước cửa.

Cùng Tưởng Dương đi đón Chử Toa Toa, bốn người bọn họ cùng nhau đi tới quán nước. Vừa vào cửa liền nhìn một đôi nam nữ đã ngồi ở đó nói chuyện, nghĩ chắc là Athena và Tiểu Mã ca.

“Emma, tôi có thể thấy được tại sao Lâm nữ thần của trường chúng ta lại kiên trì với đại thần như vậy, đúng là nam thần mà!” Người nói chuyện là một cô gái có mái tóc dài và làn da trắng nõn, hẳn đây là Athena.

Chử Dực lễ phép gật đầu: “Quá khen.”

Chàng trai bên cạnh với cái đầu đinh bướng binh nhìn cô gái đó bằng ánh mắt khinh thường: “Lôi Na, đủ rồi đấy, thấy trai đẹp là lại bán hoa si rồi.”

Lôi Na liếc nhìn anh ta: “Mã Phàm, anh ghen ghét đố kỵ với người ta thì nói thẳng ra. Sớm biết vậy đã không mang theo anh tới đây, thật là phiền phức mà.”

“…”

“Mọi người biết không? Thật ra Tiểu Mã ca là cái người mù đường, rất nhiều lần suýt thì lạc đường trong game rồi đó.”

“Này, không cần phải bóc phốt người ta như vậy đâu.”

Liễu Chanh Chanh cười mỉm, người này hẳn là Tiểu Mã ca. Không hiểu sao khi nhìn cảnh cãi nhau này lại có chút quen mắt, cô lập tức đổi chủ đề: “Mọi người có muốn uống chút gì không?”

Lôi Na đột nhiên nắm lấy tay Liễu Chanh Chanh: “Irina đúng không? Lúc trước đã nhìn thấy em trên Weibo, quả nhiên là người thật còn đẹp hơn. Mã Phàm, anh thấy thế nào?”

“… Cảm ơn vì đã khen.”

Mã Phàm: “Này, Lôi Na, em có thể biết xấu hổ được không?”

Trong lúc đang nói chuyện thì Ôn Đồng và An Dao đã trở về với túi đồ ăn mà bọn họ mua. Đi được nửa đường còn vừa hay gặp ba người. Hứa Hạo Nhiên, Hàn Thư Ngôn và Tần Lạc.

Về phần Ôn Đồng, ba chàng trai này đã từng gặp cô ấy, nhưng An Dao… Bọn họ lại cảm thấy rất lạ mặt.

“Cô gái buộc tóc đuôi ngựa kia là Ôn Đồng sao? Người bên cạnh là ai vậy? Trông cũng khá xinh đó.”

“Chắc là một người bạn cùng phòng khác của Chanh Tử tiểu sư muội?”

“Ý mày là… Tiểu đồ đệ của Tần Lạc sao?” Hứa Hạo Nhiên nhìn Tần Lạc bằng ánh mắt không có chút ý tốt nào, mà đại não của người anh em này đã hoàn toàn sụp đổ rồi.

Tần Lạc chớp chớp mắt, sau đó túm chặt lấy cánh tay của Hàn Thư Ngôn: “Thư Ngôn, mau nói cho tao biết… Bây giờ tao nên làm như thế nào?”

Hàn Thư Ngôn nhún vai, nhìn sang Hứa Hạo Nhiên.

“Đi thẳng, sợ cái gì chứ!”

“Tao không phải là sợ! Mà là…” Kết quả, lời còn chưa kịp nói ra thì đã bị Hứa Hạo Nhiên đá cho một cái về phía trước.

Ôn Đồng và An Dao đang vừa đi vừa nói cười vui vẻ, đột nhiên có một nam sinh xông tới trước mặt bọn họ, khiến hai người đều sửng sốt. Sau khi hai người dừng bước lại nhìn kỹ, cuối cùng Ôn Đồng cũng nhận ra đây là Tần Lạc.

“A… Em nhớ anh là bạn cùng phòng của Chử Dực, tên là Tần, Tần…” Bên này, Ôn Đồng còn Tần chưa xong thì đã bị Hàn Thư Ngôn và Hứa Hạo Nhiên kéo đi trước.

“Đi thôi, Ôn Đồng tiểu sư muội, để sư huynh xách đồ giúp em.”

“Ôn Đồng tiểu sư muội, anh có chuyện muốn nói với em, về cuộc tụ hội lát nữa…”

Ôn Đồng: “…”

Nhìn Ôn Đồng bị hai người kia kéo đi, An Dao khó hiểu nhìn Tần Lạc còn sót lại: “Anh là bạn cùng phòng của Chử Dực sao?”

Tần Lạc gật đầu, sau đó vươn tay ra: “Để anh xách giúp em.”

An Dao cũng không khách khí mà đưa túi đồ trong tay cô ấy cho anh ta, hai người sóng vai đi bên nhau: “Em tên An Dao, anh tên là gì vậy?”

“Tần Lạc?”

“… Tần Lạc, Tần Lạc? Hoa Lạc Tần Lăng…” An Dao dừng lại, cuối cùng vỗ vỗ bả vai Tần Lạc, cười vui vẻ nói: “Thì ra là sư phụ Hoa, hóa ra con người thật của anh trông như này sao? Em còn tưởng anh sẽ hơn… Cái kia một chút.”

“Cái kia là gì?” Tần Lạc tràn đầy mong đợi.

An Dao quay đầu lại mỉm cười: “Khốn nạn hơn một chút.”

“…”

Tần Lạc nghĩ, trái tim thiếu niên của anh ta đã vỡ thành xi măng không thể dính được.

Khi mọi người đã đến đông đủ, buổi tiệc cũng bắt đầu. Một đám người uống rượu, nói chuyện phiếm, cười nói vui vẻ đến khuya. Bởi vì Khâu Như Tuyết và Ôn Hải sẽ kết hôn, mọi người cũng bắt đầu bàn tán về chuyện kết hôn từ lúc nào không biết.

“Nhắc mới nhớ, Chử Dực, em với Chanh Chanh dự định kết hôn khi nào vậy?” Khâu Như Tuyết đã uống say, Ôn Hải đang ôm cô ấy, đột nhiên nhớ ra nên mới hỏi như vậy.

Chử Toa Toa chống cằm nhìn hai người đối diện: “Đúng rồi đó, anh trai, rốt cuộc khi nào anh mới đưa chị dâu về nhà vậy? Mẹ còn đang đợi được ôm cháu trai đó.”

Liễu Chanh Chanh đỏ mặt xua tay: “Vẫn còn sớm mà…”

Chử Toa Toa cười: “Còn sớm gì nữa, ba mẹ em cũng đã gặp chị rồi, lại còn ấn tượng rất tốt về chị nữa.”

“…” Ừ, đúng là đã gặp qua rồi, hơn nữa lại còn hai thời điểm, hai địa điểm nữa.

Chử Dực ngồi một bên nhất thời không lên tiếng, có lẽ là nhận thấy có người nào đó đang xấu hổ, lập tức mở sang đề tài khác: “Em gái, anh nhớ hình như em với Tưởng Dương cũng có chuyện gì đó…”

Chử Toa Toa: “…”

Tưởng Dương lập tức phản bác: “Hai người bọn tôi…”

“Còn cả Tần Lạc nữa, mày đã nói với An Dao chuyện đó rồi sao?”

An Dao nhìu mày, nhìn Tần Lạc bằng ánh mắt kỳ quái: “Sư phụ, anh định nói gì với em sao?”

Tần Lạc đỏ mặt, vội vàng xua tay: “Anh anh anh, Chử Dực, mày đang nói cái gì vậy hả?”

Đúng vậy, nói đến đây, sự tò mò của mọi người lại bắt đầu ——

“Toa Toa, thì ra em với Tưởng sư huynh đã biết nhau từ trước sau?”

“Quan hệ của hai người là gì vậy?”

“Bạn trai bạn gái sao?”

“Nhắc đến Tần Lạc, trong game không phải mày nói thích Kem đánh răng nhỏ sao, có phải thật không vậy?”

“Khốn nạn, mày câm miệng lại ngay.”

Một đám người, người này một câu, người kia một câu, vô cùng vui vẻ. Tò mò đến cùng, cả Tần Lạc và Tưởng Dương đều không hold được nữa, cùng đồng thanh kêu lên: “Chử Dực!!!”

“…” Nhưng chỉ có không khí đáp lại bọn họ.

Chử Toa Toa ngồi ở đó nhìn trái nhìn phải cũng không nhìn thấy bóng dáng anh trai nhà mình đâu, bối rối hỏi: “Mọi người có thấy anh trai em đâu không?”

Ôn Đồng cũng kinh ngạc đi tìm người: “Nói mới nhớ, mọi người có nhìn thấy Chanh Tử đâu không? Son môi với chì kẻ mày của em đều để trong túi xách của cô ấy.”

Im lặng một hồi lâu, Khâu Như Tuyết đang bò trên quầy bar để tỉnh táo chỉ về phía cửa: “Mọi người nhắc đến Tiểu Chanh Tử với nam thần sao, hai người bọn họ đã lẻn ra ngoài khi mọi người tò mò hỏi chuyện rồi.”

“…”

》》》》》[Lời cuối truyện]

Sau khi Chử Dực kéo Liễu Chanh Chanh chạy ra khỏi quầy bar, hai người nhìn nhau cười. Liễu Chanh Chanh nắm lấy tay Chử Dực, cười nói: “Chạy ra ngoài như vậy, ngày mai bọn họ nhất định sẽ lấy chúng ta ra để trêu chọc.”

Chử Dực ôm cô vào trong lòng: “Không sao cả, có anh ở bên cạnh em.”

“Em nói này, Chử Dực.” Liễu Chanh Chanh đột nhiên trở nên nghiêm túc.

“Hả?”

“Đây không phải là kỳ nghỉ hè ngay lập tức, em đang định đi du lịch, muốn tìm một người để đi cùng. Không biết nam thần có nguyện ý đi cùng không?” Nói xong, cô thè lười một cách tinh nghịch.

Khóe miệng Chử Dực nhếch lên, ánh mắt vô cùng dịu dàng: “Đương nhiên là anh nguyện ý rồi. Nhỡ đâu vợ anh ở lại đó luôn không trở về thì làm sao bây giờ?”

“Những lời này của anh thực sự rất đúng. Nhỡ đâu phong cảnh ở đó quá đẹp, nói không chừng em không bỏ được mà muốn ở lại.”

“Phong cảnh… Rất đẹp sao?” Chử Dực lẩm bẩm một mình.

Trong lòng Liễu Chanh Chanh có chút hỗn loạn: “Em nói đùa thôi, anh sẽ không tưởng thật chứ?”

Chử Dực lắc đầu: “Không phải, anh chỉ đang suy nghĩ…”

“Chuyện gì?”

“Bất kể là đi đâu, chỉ cần trong lòng có một người, phong cảnh dọc đường nhất định cũng sẽ rất đẹp, đúng không?” Chử Dực nói.

—— Vì trong lòng có em, cho nên phong cảnh dọc đường cũng thật đẹp, đây vốn đã là triết lý từ xa xưa rồi.

“Nhắc mới nhỡ, Chanh Chanh.”

“Dạ?”

“Sau khi tốt nghiệp, chúng ta kết hôn đi.”

“… Được ạ.”

Hoàn truyện >
 
Back
Top Dưới