Đam Mỹ Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 60: Dẫn Bạn Trai Về


Tiểu Trương hoài nghi mình nghe lầm nên nơm nớp lo sợ hỏi lại: "Cho ông ấy! ! ngủ chuồng gà sao ạ?"
Lục Nam Châu "ừm" một tiếng.

Tiểu Trương lập tức hiểu ra --- Thảm rồi, vợ Lục ca lại bỏ chạy đây mà!
Hắn vội an ủi: "Lục ca đừng buồn, cái cũ không mất thì làm sao cái mới đến được.

"
Lục Nam Châu mờ mịt: "Hả?"
Tiểu Trương: "Bạn trai cũ chạy rồi, bạn trai mới còn xa hay sao? Lục ca! ! "
"Lộn xộn cái gì?" Lục Nam Châu ngắt lời hắn, "Ai chạy hả? Chúng tôi làm lành rồi.

"
Tiểu Trương mờ mịt, "Làm lành?"
Lục Nam Châu: "Ừ.

"
Tiểu Trương: "Vậy sao anh còn để cha anh ấy ngủ chuồng gà nữa?!" Muốn chia tay à?!

Lục Nam Châu hừ lạnh một tiếng.

Đáng đời! Lục Nam Châu nghĩ, nếu năm đó không phải ông đem Nhiên Nhiên đi thì làm gì có chuyện năm năm qua?
Hơn một ngàn tám trăm ngày đêm này Nhiên Nhiên của anh đã sống thế nào?
"Dù sao cậu cũng đừng để ý," Lục Nam Châu nhìn Diệp Nhiên cách đó không xa rồi bảo Tiểu Trương ở đầu dây bên kia, "Ông ấy muốn đợi thì cứ cho ông ấy đợi đi.

"
Lục Nam Châu cúp máy rồi đi đến cạnh Diệp Nhiên.

Diệp Nhiên hài lòng dời mắt khỏi bức tranh: "Em xem xong rồi.

"
"Ừ," Lục Nam Châu vuốt một sợi tóc vểnh lên bên tai cậu rồi hỏi, "Trước đây em từng tới Nguyên Thị chưa?"
Diệp Nhiên lắc đầu, "Chưa.

"
Lục Nam Châu cười nói: "Vậy anh dẫn em đi dạo một vòng nhé?"
Diệp Nhiên thắc mắc: "Không về à?"
"Cần gì phải vội," Lục Nam Châu nắm tay cậu đi ra ngoài, "Đi thôi, chúng ta hẹn hò đi.

"
Diệp Nhiên khẽ giật mình, "Hẹn hò?"
Lục Nam Châu hùng hồn nói: "Yêu đương không được hẹn hò à?"
Diệp Nhiên ngẩn ngơ nhìn anh một lát rồi cũng cười, gật đầu nói: "Được chứ.

"
Thời tiết rất đẹp, ánh nắng mùa thu trong trẻo dịu dàng.

Lục Nam Châu nắm tay Diệp Nhiên chậm rãi đi trên con đường rợp bóng cây, tựa như trở về thời đại học, tựa như đây chỉ là một ngày cuối tuần bình thường, họ rời trường vào thành phố xem triển lãm, đi ăn, đi xem phim, hôn nhau trong ánh sáng lờ mờ! !
Không còn vẻ ngây ngô, cách biệt năm năm, tình yêu lại đong đầy trong tim như xưa.

Sắc trời dần tối, Diệp Nhiên mệt mỏi ngủ thiếp đi trong xe.

Lục Nam Châu cởi áo khoác đắp cho cậu rồi lái xe về nhà.

Anh nhẹ nhàng bế Diệp Nhiên xuống xe, người trong lòng cựa quậy, nửa mê nửa tỉnh lẩm bẩm nói: "Đến nhà rồi à?"

"Ừ," Lục Nam Châu nhẹ giọng hỏi, "Hôm nay chơi vui không?"
Diệp Nhiên ôm cổ anh dụi dụi, mang theo ý cười đáp: "Vui.

"
Lục Nam Châu bế người về phòng, cẩn thận đắp kín chăn rồi mới ra ban công gọi điện cho Tiểu Trương.

Tiểu Trương lập tức nghe máy, "A lô, Lục ca ạ?"
Lục Nam Châu hỏi: "Cha Diệp Nhiên đi chưa?"
"Chưa ạ," Tiểu Trương nói, "Em khuyên thế nào ông ấy cũng không chịu đi.

"
"Biết rồi," Lục Nam Châu nói, "Giờ tôi sẽ tới đó.

"
Khi Lục Nam Châu đến trại gà thì thấy Diệp Nguyên Tùng ngồi một mình trong chòi hóng mát, cầm gậy nhìn hoàng hôn dần buông, cũng chẳng biết đang nghĩ gì.

Lục Nam Châu đi tới ngồi xuống chỗ đối diện.

Diệp Nguyên Tùng nhìn anh, mở miệng nói: "Tôi muốn nói chuyện với cậu.

"
Lục Nam Châu im lặng giây lát rồi nói: "Lần đầu tiên chú tới đây cũng nói câu này.

"
Nhớ đến ba triệu bị từ chối, sắc mặt Diệp Nguyên Tùng trầm xuống, "Vậy rốt cuộc cậu muốn gì?"
Lục Nam Châu trầm mặc một hồi mới nói: "Cháu muốn hỏi chú một chuyện.

"
Anh ngước mắt nhìn Diệp Nguyên Tùng, chậm rãi hỏi: "Chú đưa cậu ấy vào trại cải tạo đúng không?"
Tay Diệp Nguyên Tùng run lên, suýt nữa không cầm được gậy, "Tôi! ! "
Ánh mắt Lục Nam Châu càng thêm u ám, "Chú có biết ở đó cậu ấy đã trải qua những gì không?"
Diệp Nguyên Tùng siết chặt cây gậy trong tay, bờ môi run rẩy, hồi lâu sau vẫn không nói nên lời.

Ông nhắm mắt lại, đứt quãng nói: "Bọn họ nói chỉ chữa bệnh! ! chỉ uống thuốc và trị liệu tâm lý thôi, còn nói nhiều người đã chữa hết! ! "
"Tôi không ngờ bọn họ sẽ đối xử với nó như vậy! ! " Diệp Nguyên Tùng khàn giọng nói, "Tôi chỉ muốn chữa hết bệnh cho con mình thôi.

"
"Cậu ấy không có bệnh, sao phải chữa chứ?!" Lục Nam Châu đứng phắt dậy, đáy mắt đỏ lên, "Cậu ấy chẳng có lỗi gì cả!"
Diệp Nguyên Tùng lặng thinh.

Ông chống gậy đứng lên, hồi lâu sau mới chậm rãi nói: "Nhưng nó thích đàn ông.

"
Ông nói: "Hai đứa làm vậy thì người khác sẽ nhìn hai đứa thế nào? Sẽ chê cười hai đứa thế nào đây?"
Lục Nam Châu: "Cháu không quan tâm.

"
"Vậy cha mẹ cậu thì sao?" Diệp Nguyên Tùng nhìn anh chằm chằm, "Nếu họ biết con trai mình thích đàn ông cũng không quan tâm sao?"
Lục Nam Châu đột nhiên lấy điện thoại ra gọi cho mẹ mình.

Mẹ Lục: "A lô, con đấy à?"
Lục Nam Châu: "Mẹ, ngày mai con sẽ về ăn cơm.

"
Mẹ Lục hiền lành nói: "Ừ.

"
"Làm thêm vài món đi ạ," Lục Nam Châu nói, "Con sẽ dẫn bạn trai về.

"
Mẹ Lục: "! ! "
Diệp Nguyên Tùng: "! ! "
"Người khác nghĩ thế nào con không quan tâm," Lục Nam Châu nói qua điện thoại nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Diệp Nguyên Tùng, gằn từng chữ một, "Lần này ai cũng đừng hòng cướp đi người con thích.

".
 
Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 61: Bà Ấy Có Giận Không


Thấy trời đã tối mà cha Diệp Nhiên và Lục Nam Châu vẫn ngồi dưới chòi hóng mát, hơn nửa ngày không nhúc nhích, Tiểu Trương không khỏi hoài nghi chẳng lẽ hai người đều muốn ngủ chuồng gà sao?
Hắn đang định tới hỏi thì thấy Diệp Nguyên Tùng chậm chạp xoay người lê từng bước ra cửa.

Ông đi rất chậm, tựa như mỗi bước cực kỳ khó khăn, chỉ cần ra khỏi đây thì sẽ không trở lại được nữa.

Ánh đèn sau lưng ông từ từ xê dịch.

Đột nhiên ông dừng lại, im lặng thật lâu rồi hỏi: "Cậu thật sự! ! không sợ người khác dị nghị sao?"
"Đương nhiên là sợ chứ ạ," Lục Nam Châu nhìn bóng lưng ông nói, "Nhưng cháu càng sợ mất cậu ấy lần nữa hơn.

"
"Dù người khác nói hai đứa! ! " Diệp Nguyên Tùng cắn răng nói, "Ghê tởm, b*nh h**n, thanh danh bại hoại, cậu cũng không buông tay sao?"
"Miễn là cậu ấy còn cần cháu," Lục Nam Châu đáp, "Thì cháu sẽ không bao giờ buông tay cả.

"
Diệp Nguyên Tùng không nói gì nữa, hồi lâu sau mới chậm rãi bước đi.

Tài xế chờ ngoài cửa đón ông về.

"Lục ca," Tiểu Trương chạy tới tò mò hỏi, "Sao ông ấy đi một mình vậy? Hai người không về chung à?" Dù sao cũng là cha vợ anh, sao lại đuổi người ta đi chứ?
Lục Nam Châu nhấc chân ra ngoài, thuận miệng nói: "Nhà tôi chật lắm.

"
Tiểu Trương: "! ! " Nhà anh ba phòng ngủ một phòng khách mà còn chật cái nỗi gì?!
Khi Lục Nam Châu về nhà thì Diệp Nhiên vẫn chưa dậy.

Anh vào phòng nhìn thoáng qua, thấy người trên giường ôm chăn mền, chẳng biết mơ thấy gì mà khóe môi hơi cong lên.

"Vui vậy sao?" Lục Nam Châu đưa tay vuốt môi cậu rồi nói khẽ, "Cười gì thế?"
Mí mắt Diệp Nhiên giật giật, mơ màng mở mắt ra.

"Lục Nam Châu?"
"Dậy thôi nào," Lục Nam Châu dịu dàng nói, "Còn ngủ nữa thì tối nay khó ngủ lắm.

"
Diệp Nhiên ngơ ngác nhìn anh.

Lục Nam Châu cười, bóp khuôn mặt ấm áp của cậu rồi nói: "Ngày mai theo anh về gặp mẹ anh nhé?"
Diệp Nhiên sững sờ, sắc mặt tái nhợt, đột nhiên bừng tỉnh.

"Em! ! " Cậu nắm chăn lí nhí nói, "Thật ra không nói với mẹ anh cũng được mà.

"
Lục Nam Châu: "Em muốn hẹn hò lén lút với anh mãi à?"
Diệp Nhiên: "Em không sao! ! "
"Anh có sao," Lục Nam Châu mất hứng nói, "Không danh không phận thì anh còn mặt mũi nào nữa chứ?"
Diệp Nhiên bị anh chọc cười, sau đó lại lo lắng hỏi: "Vậy mẹ anh có giận không?"
Lục Nam Châu nhìn cậu: "Nếu bà giận thì em không cần anh nữa à?"
"Không phải," Diệp Nhiên níu tay anh, "Cần mà.

"
"Ừ," Lục Nam Châu hài lòng gật đầu rồi nói đùa, "Đừng sợ, bà có giận cũng chỉ đánh anh chứ không đánh em đâu.

"
"Không được," Diệp Nhiên nhíu mày nói, "Không cho đánh.

"
"Không sao, mẹ anh đâu có sức để đánh," Lục Nam Châu cười nói, "Với lại anh chạy nhanh lắm, bà đánh không được đâu.

"
Diệp Nhiên vẫn không yên tâm, "Nhưng! ! "
"Đừng nghĩ gì hết," Lục Nam Châu nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra, mười ngón đan xen với cậu, "Cứ yên tâm đi với anh là được rồi.

"
Diệp Nhiên cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay, cuối cùng khẽ gật đầu, "Ừ.

"
Sẽ ổn thôi, cậu nghĩ tất cả đều sẽ ổn thôi.

Ngày hôm sau, Lục Nam Châu bắt mấy con gà rồi dẫn Diệp Nhiên về nhà.

Họ bước vào cửa, Lục Tây Viên còn ôm máy tính tăng ca ở phòng khách, trong bếp vang lên tiếng loảng xoảng.

"Anh dâu, anh tới rồi à?" Lục Tây Viên ngẩng lên cười chào Diệp Nhiên rồi bảo anh mình, "Mau vào phụ mẹ nấu cơm đi.

"
Diệp Nhiên ngượng ngùng nói: "Vậy anh cũng! ! "
"Không cần đâu," Lục Tây Viên nói, "Anh dâu cứ ngồi ăn trái cây đi, anh trai em vào là được rồi.

"
Lục Nam Châu cũng nói: "Em ngồi đi, để anh vào xem thử.

"
Diệp Nhiên thấp thỏm nhìn theo anh vào bếp, sau đó nghe thấy mẹ Lục cả giận nói: "Mẹ đánh chết mày!"
Diệp Nhiên giật mình, đang định chạy tới thì thấy mẹ Lục cầm hai cây hành lá đánh Lục Nam Châu.

"Mày có người trong lòng mà sao không nói sớm hả?!" Mẹ Lục tức giận mắng, "Làm mẹ lo đến bạc cả đầu, chỉ sợ mày lẻ loi trơ trọi nuôi gà một mình thôi! Còn mày thì giỏi rồi, không chịu nói gì làm mẹ uổng công giới thiệu cho mày bao nhiêu người! Lúc trước mẹ cứ thắc mắc con gái người ta tốt như vậy mà sao mày chẳng ưng ai, thì ra là có người! ! Mẹ phải đánh chết mày!"
"Mẹ," Lục Nam Châu vừa né vừa nói, "Đừng đánh nữa, coi chừng không còn hành làm đồ ăn đâu.

"
Diệp Nhiên: "! ! "
Mẹ Lục thoáng thấy Diệp Nhiên đứng ngoài phòng khách nên lập tức dừng tay, giấu hai cây hành sau lưng, "Chào, chào cháu! ! "
Diệp Nhiên vội đáp: "Chào, chào dì, cháu tên Diệp Nhiên ạ.

"
"Ừ ừ," mẹ Lục cũng lắp bắp, "Chút, chút nữa là ăn cơm được rồi.

"
"Mẹ," Lục Nam Châu nhịn không được cười, "Mẹ cắn trúng lưỡi à?"
"Thằng ranh con," mẹ Lục lại cầm hành lá đuổi đánh anh vào bếp, "Nấu cơm đi.

"
Diệp Nhiên nhất thời chưa hoàn hồn --- Sao nhìn mẹ Lục chẳng có vẻ gì là tức giận vậy?
Thấy Diệp Nhiên sửng sốt, Lục Tây Viên lại gần nói thầm: "Hai ngày trước mẹ em mơ thấy anh trai em sắp cưới hai con gà, giờ anh ấy dẫn người yêu về nên mẹ em mừng lắm.

"
Diệp Nhiên: "! ! ".
 
Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 62: Thường Xuyên Về Ăn Cơm Nhé


Trong bếp, Lục Nam Châu giành lấy hai cây hành trong tay mẹ Lục rồi cười đùa tí tửng: "Mẹ, còn đánh nữa hành sẽ hư thật đó."
Mẹ Lục "hừ" một tiếng rồi xoay người xem cá hầm trong nồi.
Lục Nam Châu xắn tay áo rửa hành và rau.
"Là con không tốt," anh thành thật nhận lỗi, "Giấu mẹ bao lâu nay."
Mẹ Lục liếc anh: "Mẹ còn tưởng con thật sự muốn sống hết đời với lũ gà nữa chứ."
"Cũng không phải không thể," Lục Nam Châu lẩm bẩm, "Nếu cậu ấy không về......"
"Cái gì?!" Mẹ Lục giật mình, "Sao nó lại không về? Con chọc nó giận à?"
Lục Nam Châu: "Không phải, chỉ là......!xảy ra chút chuyện thôi ạ."
"Chuyện gì?" Một tia sáng lóe lên trong đầu mẹ Lục, "Nó không thích con à?!"

Lục Nam Châu: "Dĩ nhiên không phải rồi! Cậu ấy thích con lắm đó!"
Mẹ Lục: "Ờ." Không cần nói to vậy đâu, mẹ nghe mà.
"Thật ra năm năm trước con đã định dẫn cậu ấy về gặp mẹ." Lục Nam Châu dừng một lát rồi nói, "Nhưng sau đó......!con không tìm được cậu ấy nữa, cứ tưởng cả đời không còn gặp lại cậu ấy nên mới không nói với mẹ."
Mẹ Lục trầm mặc một hồi, nhẹ giọng hỏi: "Con đường này không dễ đi đâu, con thật sự nghĩ kỹ chưa?"
Lục Nam Châu để rau vừa rửa sang một bên, chân thành nói: "Mẹ, năm năm trước con cũng đã tự hỏi mình như vậy."
"Con biết một khi bước lên con đường này sẽ trở thành "bất thường" trong mắt người khác," anh ngước nhìn khoảng không hư vô, lẩm bẩm nói, "Nhưng con muốn mỗi đêm ôm cậu ấy ngủ, muốn mở mắt ra sẽ thấy cậu ấy, muốn ăn cơm với cậu ấy, cùng nhau đi dạo, muốn đưa tay ra là có thể nắm tay cậu ấy......!So với bị người khác xì xào bàn tán, sống mà không có cậu ấy càng khó chịu đựng hơn nhiều."
Lục Nam Châu rũ mắt thì thầm: "Đau khổ lắm......"
Mẹ Lục nhìn anh rồi quay đi rửa nồi xào rau, "Nghĩ kỹ là được rồi, sống cho mình chứ đâu phải cho người khác nhìn."
Trong nồi vang lên tiếng "xèo xèo", bà lại nói thêm một câu, "Không được bắt nạt người ta nghe chưa."
Lục Nam Châu cười nói: "Con nào dám chứ?"
Mẹ Lục không tin, "Hôm qua Viên Viên còn nói lần trước nó về thấy con bắt nạt người ta khóc nữa kìa."
Lục Nam Châu: "......" Con không phải, con không có.
Chỉ chốc lát sau cơm trưa đã nấu xong, bày đầy cả một bàn.
Mẹ Lục như sợ Diệp Nhiên ăn không đủ no nên ra sức gắp đồ ăn cho cậu, "Nào, ăn nhiều một chút."
Diệp Nhiên ngơ ngác nhìn đồ ăn chất thành núi nhỏ trong chén trước mặt, lắp bắp nói: "Cảm, cảm ơn dì ạ."
Lục Nam Châu ở cạnh nín cười, gắp cho cậu thêm một nhúm rau, "Đúng vậy, ăn nhiều vào."
Diệp Nhiên: "......" Anh tránh ra đi.
Lục Tây Viên xới cơm, lắc đầu thở dài: "Chẳng ai quan tâm con sống chết thế nào cả."
Mẹ Lục: "Muốn ăn thì tự mà gắp."
Lục Nam Châu: "Đúng vậy, có tay có chân mà."

Lục Tây Viên lạnh lùng nói: "Hừ, quả nhiên là có yêu nhưng không nhiều."
Cô quay sang bưng đĩa sườn xào chua ngọt trút vào chén Diệp Nhiên và chén mình, "Anh dâu, món này ngon nè, mau ăn đi, đừng chừa cho họ."
Cái chén trước mặt càng chất cao hơn, Diệp Nhiên chưa ăn đã muốn bội thực.
Sau bữa ăn, Lục Nam Châu kéo Diệp Nhiên ăn no căng xuống lầu tản bộ, vừa đi vừa xoa bụng cậu rồi trêu: "Bụng này phải tám tháng rồi nhỉ? Chừng nào sinh vậy em?"
Diệp Nhiên nổi quạu đẩy tay anh ra, "Đều tại anh hết!"
Lục Nam Châu thản nhiên gật đầu, "Ừ tại anh, sau này không sinh nữa."
Diệp Nhiên giơ chân đạp anh một cái, "Ý em nói là tại anh gắp rau nhiều quá đó!"
Lục Nam Châu phì cười rồi bóp tay cậu nói: "Là ai không chịu ăn rau, mỗi bữa hết làm nũng lại chơi xấu, còn đếm từng cọng từng cọng, ăn thêm hai cọng thì không vui hả?"
Diệp Nhiên lầm bầm: "Một cọng cũng là ăn mà." Có ăn là được rồi.
Lục Nam Châu cố ý nghiêm mặt nói: "Sau này phải thường xuyên về đây ăn cơm." Ít nhất có thể ăn thêm mấy cọng rau.
Anh tưởng Diệp Nhiên sẽ cằn nhằn, nhưng lại nghe cậu "ừ" một tiếng.
Lục Nam Châu nhất thời không kịp phản ứng, "Hả?"
Diệp Nhiên siết chặt tay anh nói khẽ: "Hôm nay náo nhiệt thật."
Lục Nam Châu sững sờ, "Náo nhiệt?"
"Ừ," Diệp Nhiên chậm rãi nói, "Nhà em ăn cơm chỉ có hai cha con em thôi, chẳng ai nói năng gì hết."
Lục Nam Châu đau lòng, "Nhiên Nhiên......"
Diệp Nhiên dừng lại rồi đưa tay ôm Lục Nam Châu, vùi mặt vào ngực anh, "Lục Nam Châu, hôm nay em vui lắm."
Trong lòng Lục Nam Châu bỗng dưng chua xót.

Anh đưa tay ôm chặt người trong ngực: "Vậy sau này tụi mình thường xuyên về thăm mẹ và Viên Viên nhé."

Diệp Nhiên gật đầu cười.
Cách đó không xa, một bác gái xuống lầu đổ rác, thấy hai người ôm chặt nhau thì tự hỏi: "Chẳng phải đây là con trai nhà lầu trên à? Sao lại ôm ấp đàn ông thế kia?"
Chạng vạng tối mẹ Lục mua đồ ăn về thì gặp bác gái tản bộ dưới lầu.
Bác gái thân thiện hỏi, "Mua đồ ăn à?"
"Ừ," mẹ Lục trả lời, "Buổi tối hầm canh cho tụi nhỏ."
"Con chị về rồi đúng không?" Bác gái nói, "Hình như lúc chiều tôi thấy nó thì phải."
Mẹ Lục cười nói: "Ừ, mới về sáng nay."
"Không phải về một mình à?" Bác gái thắc mắc, "Tôi thấy nó ôm đàn ông......"
Mẹ Lục thu lại nụ cười nhưng vẫn khách sáo nói: "Ừ, người yêu của nó đấy."
Sắc mặt bác gái càng kỳ quái hơn, "Người yêu con chị là nam sao?"
"Nó thích là được rồi," mẹ Lục nói, "Nam hay nữ có liên quan gì đâu?"
"Sao không liên quan?" Bác gái khinh bỉ nói, "Sao chị lại để nó tự tung tự tác vậy hả? Đây......!Đây không phải có bệnh sao? Mất mặt lắm đúng không?"
"Tụi nhỏ hạnh phúc là được rồi," mẹ Lục nói, "Không trộm không cướp thì có gì mất mặt chứ?"
Bà đổi đề tài, ôn hòa hỏi: "À phải, nghe nói tháng trước con chị đi cướp bị bắt vào tù rồi hả? Được thả chưa?"
Bác gái: "......".
 
Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 63: Em Không Cố Ý


Khi mẹ Lục về đến nhà thì nghe thấy Lục Tây Viên reo lên: "Giống y như đúc luôn, Diệp ca lợi hại ghê!"
Cái gì giống như đúc? Bà chưa kịp đóng cửa thì thấy Lục Tây Viên cầm bức tranh chạy tới nói: "Mẹ xem này, Diệp ca vẽ cho con đó, có phải giống con lắm không?"
Trong tranh là Lục Tây Viên đang cười tươi như hoa.

Mẹ Lục cũng hơi kinh ngạc, "Tiểu Diệp vẽ đấy à?"
"Đương nhiên rồi," Lục Nam Châu tỏ vẻ hãnh diện, "Nhiên Nhiên học ngành này mà.

"
Diệp Nhiên ngại ngùng, "Lâu lắm rồi ạ! ! "
Lục Nam Châu nắm tay cậu rồi nói với mẹ Lục: "Mẹ, để Nhiên Nhiên vẽ cho mẹ một bức nhé.

"
Mẹ Lục sững sờ, "Thôi, mẹ! ! "
"Mẹ, để Diệp ca vẽ đi mà," Lục Tây Viên giành lấy đồ ăn trong tay bà, "Còn sớm mà, để lát nữa con và anh nấu cơm cho.

"
"Nhưng! ! " Mẹ Lục bị đẩy ngồi xuống ghế salon, động cũng không dám động, khẩn trương hỏi Diệp Nhiên, "Vậy, vậy được chưa?"

"Không sao đâu," Diệp Nhiên vội nói, "Dì cứ ngồi thoải mái đi ạ.

"
Mẹ Lục cười nói: "Đây là lần đầu tiên có người vẽ dì đấy.

"
"Con cũng vậy con cũng vậy," Lục Tây Viên hớn hở nói, "Còn vẽ đẹp ơi là đẹp, con phải treo lên mới được!"
Lục Nam Châu: "Làm thần giữ cửa à?"
Lục Tây Viên: "! ! Anh ăn no quá rồi đúng không?"
Lục Nam Châu: "Đâu có, cơm tối còn chưa ăn mà.

"
"Vậy anh còn không mau nấu cơm đi!" Lục Tây Viên đẩy anh vào bếp, hai người cãi cọ ầm ĩ khắp phòng.

Mẹ Lục cười bảo Diệp Nhiên: "Kệ tụi nó, cháu cứ từ từ vẽ đi.

"
"Dạ.

" Diệp Nhiên gật đầu, ý cười trên môi thật lâu sau vẫn chưa tan.

Tối hôm đó, mẹ Lục xem đi xem lại bức chân dung Diệp Nhiên vẽ mình, càng xem càng thích, hỏi Lục Nam Châu bên cạnh: "Tiểu Diệp vẽ đẹp thật, làm việc ở đâu vậy?"
Diệp Nhiên đi tắm vẫn chưa ra.

Lục Nam Châu im lặng một lát rồi ngẩng đầu cười nói: "Dạo này cậu ấy tạm nghỉ nên chưa tìm việc ạ.

"
"Thế à," mẹ Lục gật gù, "Nghỉ một thời gian cũng tốt, công việc bây giờ vừa bận bịu vừa áp lực, đừng làm mình mệt chết.

"
Lục Nam Châu quay đầu nhìn cửa phòng tắm đóng kín, đột nhiên thấy khó thở.

Trong năm năm hỗn loạn sai lầm này, Nhiên Nhiên của anh đã mất đi rất nhiều thứ.

Diệp Nhiên tắm xong lau tóc đi vào phòng, thấy Lục Nam Châu ngồi cạnh giường ngẩn người.

Cậu gọi một tiếng, "Lục Nam Châu?"
Lục Nam Châu định thần lại, "Tắm xong rồi à?"
Anh cầm khăn trong tay Diệp Nhiên lau tóc cho cậu.

Diệp Nhiên ngồi cạnh anh ở mép giường, vừa đung đưa chân vừa hỏi: "Anh đang nghĩ gì thế?"
Lục Nam Châu dừng tay lại, thuận miệng nói: "Nghĩ hôm nay em vẽ mẹ và Viên Viên mà chưa vẽ anh đâu.

"
Lúc này Diệp Nhiên mới nhớ ở Nguyên Thị, hai người đã hẹn lúc về sẽ vẽ Lục Nam Châu cười.

"Vậy giờ em vẽ anh nhé?"
"Không cần," Lục Nam Châu nói, "Ngày mai vẽ tiếp, giờ có việc khác rồi.

"
Việc khác? Diệp Nhiên hỏi: "Việc gì cơ?" Lau tóc à?
Lục Nam Châu lấy máy sấy ra sấy khô tóc cho cậu, sau đó đi tới khóa cửa phòng.

Diệp Nhiên mờ mịt, "Gì thế?"
Lục Nam Châu bỗng ôm cậu nằm phịch xuống giường.

Diệp Nhiên ngơ ngác, "Lục Nam Châu?"
"Thơm quá," Lục Nam Châu ngửi cổ cậu rồi thì thầm, "Trong phòng tắm có chai sữa tắm nào thơm thế?"
Diệp Nhiên chống tay lên ngực anh, quay mặt đi lẩm bẩm: "Chẳng phải chỉ có một chai thôi sao?"
"Phải không?" Lục Nam Châu luồn tay vào dưới áo ngủ cậu, "Nhưng sao anh tắm không thơm vậy nhỉ?"
"Ư! ! " Diệp Nhiên rên khẽ một tiếng, đẩy Lục Nam Châu ra nói, "Mẹ với em gái anh còn ở ngoài kìa.

"
Lục Nam Châu hôn cần cổ ửng hồng của cậu, "Vậy chúng ta nhỏ tiếng một chút.

"
"Không được," Diệp Nhiên bị anh hôn làm giọng nói đứt quãng, "Lục Nam Châu, đừng! ! "
Thân thể càng lúc càng nóng, áo ngủ hở ra, tiếng th* d*c càng thêm gấp rút! !
"Anh ơi.

" Bên ngoài chợt vang lên tiếng đập cửa, "Các anh muốn ăn khuya không?"

Diệp Nhiên giật mình giơ chân đạp Lục Nam Châu xuống giường.

Lục Tây Viên chợt nghe "rầm" một tiếng, khẩn trương hỏi: "Anh ơi sao thế? Sập giường à?"
Trong phòng vọng ra tiếng cắn răng nghiến lợi của Lục Nam Châu, "Không có! Không ăn!"
Không ăn thì không ăn, Lục Tây Viên buồn bực nghĩ, quạu cái gì chứ?
Trong phòng, Lục Nam Châu dựa vào mép giường ai oán nhìn Diệp Nhiên trên giường.

Diệp Nhiên ôm gối lí nhí: "Em không cố ý mà.

"
Lục Nam Châu: "Đau quá.

"
Lúc nãy Diệp Nhiên cuống lên đạp trúng bụng anh, tưởng anh nói đau bụng nên đưa tay xoa, "Chỗ này đau à?"
"Không phải," Lục Nam Châu nhìn cậu nói, "Đau phía dưới ấy.

"
"Phía dưới?" Diệp Nhiên mò xuống dưới rồi lẩm bẩm, "Em đâu có đạp chỗ này! ! "
Lục Nam Châu kéo tay cậu sờ chỗ dưới cùng, khàn khàn nói: "Chỗ này đau nè.

"
Diệp Nhiên đỏ mặt, "Anh! ! "
Bỗng nhiên ngoài cửa lại vọng vào giọng nói hào hứng của Lục Tây Viên, "Các anh muốn xem phim không?!"
Diệp Nhiên hoảng hốt bóp chặt một cái.

Sau đó Lục Tây Viên nghe thấy anh mình hét to một tiếng.

Lục Tây Viên: "! ! " Ủa bị sao vậy?.
 
Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 64: Về Nhà Bù Lại Cho Anh


Lục Nam Châu quay lưng về phía Diệp Nhiên, tức giận trùm kín chăn.
Diệp Nhiên đưa tay chọc anh, "Anh......!không sao chứ?" Chưa bị bóp hỏng đấy chứ?
Người trong chăn không có động tĩnh gì.
"Đã bảo anh đừng vậy rồi," Diệp Nhiên lẩm bẩm, "Mà anh cứ......"
Lục Nam Châu hậm hực "hừ" một tiếng.
Diệp Nhiên nghĩ ngợi rồi đỏ mặt nói: "Về nhà bù lại cho anh được không?"
Trong chăn yên tĩnh một hồi, sau đó Lục Nam Châu hỏi: "Bù thế nào?"
Vành tai Diệp Nhiên nóng lên, "Anh muốn bù thế nào?"
Lục Nam Châu thò đầu ra khỏi chăn, "Anh muốn bù sao cũng được à?"
Diệp Nhiên do dự gật đầu.
Lúc này Lục Nam Châu mới vui trở lại, đưa tay kéo người tới, "Vậy hôn một cái trước đi."
Diệp Nhiên nép vào ngực anh, ngờ vực nhìn anh hỏi, "Chỉ hôn một cái thôi à?" Không cho làm cái khác.

Lục Nam Châu: "Hôn hai cái."
Diệp Nhiên: "Sao lại đổi ý rồi?"
Lục Nam Châu: "Hôn ba cái."
Diệp Nhiên: "......"
Lục Nam Châu: "Hôn bốn cái."
Diệp Nhiên ôm mặt anh hôn lên --- Còn thêm mấy cái nữa thì hôn không xuể đâu.
Cuối cùng cũng chẳng biết hôn bao nhiêu cái, Lục Nam Châu đè cậu trong chăn, bàn tay s* s**ng khắp nơi.
Diệp Nhiên th* d*c, đứt quãng nhắc anh, "Anh nói chỉ hôn thôi mà......"
Lục Nam Châu lưu luyến rút tay ra, hôn cậu một cái rồi kéo người vào lòng nói khẽ: "Ngủ đi!"
Diệp Nhiên rúc vào ngực anh nghe tiếng tim đập mạnh, cậu nói: "Nhưng hình như anh chưa buồn ngủ mà?"
Lục Nam Châu: "Ừ, vậy em muốn làm chuyện khác không?"
Diệp Nhiên lập tức nhắm mắt lại, "Em buồn ngủ rồi."
Lục Nam Châu dở khóc dở cười, bóp eo cậu nói: "Về nhà xử lý em sau!"
Lúc đầu Diệp Nhiên chỉ giả bộ ngủ nhưng chốc lát sau cơn buồn ngủ ập tới, bất tri bất giác ngủ thiếp đi.
Ngủ đến nửa đêm, cậu thấy hơi khát nên mơ màng định dậy uống nước.
Nhưng cậu vừa cựa quậy thì Lục Nam Châu cũng tỉnh giấc, ôm cậu lẩm bẩm: "Đừng sợ, Nhiên Nhiên đừng sợ, không đau nữa, anh ở đây......"
Diệp Nhiên mờ mịt gọi anh, "Lục Nam Châu?"
Lục Nam Châu buồn ngủ mở mắt ra, càng ôm cậu chặt hơn, "Em gặp ác mộng à? Đừng sợ, không sao đâu."
"Không phải," Diệp Nhiên nói, "Em muốn uống nước."
"Uống, uống nước?" Lúc này Lục Nam Châu mới tỉnh táo một chút, xuống giường bật đèn lên nói, "Để anh đi rót cho em."
Anh ra phòng khách rót nước, nhìn Diệp Nhiên uống xong mới lên giường ôm cậu ngủ.
Gian phòng lại trở nên tối lờ mờ, trong yên ắng, tiếng hít thở của nhau gần trong gang tấc.
Một lát sau, anh chợt nghe thấy Diệp Nhiên hỏi: "Anh biết rồi đúng không?"
Lục Nam Châu sững sờ: "Biết gì cơ?"
Diệp Nhiên ngẩng đầu lên trong bóng tối, "Thì......!chuyện năm năm qua ấy."
Lục Nam Châu im lặng một lát rồi nói: "Vậy em có muốn anh biết không?"

Diệp Nhiên nắm góc áo anh, hồi lâu sau mới nói: "Vốn dĩ em không muốn để anh biết đâu."
Cậu nói, em sợ anh đau lòng.
Lục Nam Châu cúi đầu xuống, vùi mặt vào cổ người trong ngực.
"Vì vậy em đã hứa với cha em sẽ không kể cho anh." Giọng cậu rất khẽ nhưng trong đêm yên tĩnh lại vô cùng rõ ràng, "Nhưng mỗi lần gặp ác mộng tỉnh dậy, em đều nghĩ nếu anh biết thì em có thể kêu đau với anh, có thể nói anh dỗ em đi......"
Cậu cứ tưởng chỉ cần mình giấu kín ở đáy lòng thì chỉ có một mình cậu đau mà thôi.
Nhưng trước mặt Lục Nam Châu, cuối cùng cậu vẫn không kiên cường như mình nghĩ.
Cậu cũng muốn có người dỗ dành, muốn được người mình thích ôm một cái.
"Bé ngốc," Lục Nam Châu lẩm bẩm, dường như muốn nói gì đó nhưng thật lâu sau vẫn không lên tiếng, chỉ nói thêm một câu, "Bé bự ngốc."
Diệp Nhiên cười, chậm rãi nói: "Hình như em chưa kể anh nghe chuyện nhà em đúng không?"
Lục Nam Châu khẽ gật đầu, "Nếu em muốn kể thì anh sẽ nghe."
Diệp Nhiên nhìn hình dáng mơ hồ của Lục Nam Châu, "Thật ra lúc nhỏ em sợ cha em lắm."
"Mẹ em mất sớm, cha em luôn bề bộn nhiều việc nên rất hiếm khi về nhà......"
Mỗi lần về nhà cũng chỉ hỏi cậu có gây rắc rối gì không, như thể cậu chỉ đem thêm phiền phức cho cha mẹ vậy.
Hơn nữa cách giáo dục của cha cậu cũng rất đơn giản, chính là nhốt đứa trẻ phạm lỗi vào phòng để nó tự kiểm điểm.

Dù là cãi nhau với bạn hay không giành được hạng nhất thì cậu đều bị nhốt vào phòng một mình.
Cha cậu chưa bao giờ hỏi nguyên nhân cả.
Dần dà cậu không thích nói chuyện nữa, bởi vì im lặng thì sẽ không cãi nhau với người khác, sẽ không bị nhốt.
Cậu dần biến thành đứa con giỏi giang trong mắt cha mình, nhưng hình như vui buồn giận hờn đều trở nên xa xỉ.
Mãi đến khi gặp Lục Nam Châu.
Ấm áp, tươi sáng, rực rỡ......!khiến cậu nhịn không được muốn tới gần.
Nhưng trong mắt cha cậu, đây cũng là sai lầm không thể tha thứ.
Buổi tối hôm đó, Diệp Nguyên Tùng đến dự lễ tốt nghiệp của cậu đã bắt gặp hai người hôn nhau.
Một người còn nồng nặc mùi rượu, say đến nỗi ngã trái ngã phải.
Thế là Diệp Nhiên lại bị nhốt vào phòng.
Nhưng lần này cậu không chịu nhận lỗi nữa.

"Em ở một mình trong phòng hơn một năm," Diệp Nhiên nói khẽ, "Chẳng biết cha em nghe ai nói đến trung tâm cải tạo kia, thế là......"
Lục Nam Châu siết chặt tay, khó nhọc lên tiếng, "Cha em......!không đến thăm em sao?"
Diệp Nhiên lắc đầu, "Chỗ đó không cho cha mẹ đến, trước khi vào đã nói rõ chỉ khi nào "bình thường" lại thì mới được gọi cha mẹ tới đón về."
Cậu dừng một lát rồi nói thêm: "Nhưng lần đó em mất máu nhiều quá, họ sợ em chết nên mới báo cho cha em......"
"Đừng nói nữa," trên cổ ẩm ướt một mảng, cậu nghe thấy giọng Lục Nam Châu run rẩy, "Đừng nói nữa."
Diệp Nhiên ôm chặt anh, chậm rãi nói: "Thật ra như bây giờ cũng rất tốt."
Trước kia cậu thường xuyên tự hỏi nếu đêm đó không bị cha mình bắt gặp thì họ có phải xa nhau nhiều năm vậy không? Liệu có xảy ra những chuyện trong năm năm qua không?.

||||| Truyện đề cử: Vạn Cổ Chí Tôn |||||
Nhưng cuối cùng giả thiết chẳng còn ý nghĩa gì nữa, chỉ cần hiện tại Lục Nam Châu còn ở bên cậu là đủ rồi.
Họ đã bỏ lỡ năm năm nhưng trong tương lai vẫn còn rất nhiều rất nhiều năm nữa.
Cứ thế ở bên người mình thích, cùng nhau từ từ già đi cũng rất tốt.
"Không được," Lục Nam Châu dụi vào cổ cậu, nghiến răng nói, "Viện trưởng kia đâu? Anh muốn chích điện chết ông ta!"
Diệp Nhiên: "......"
"Chỗ kia bị cha em đóng cửa," Diệp Nhiên nói, "Viện trưởng cũng ngồi tù rồi."
Lục Nam Châu vẫn tức giận, "Trong tù có chích điện ông ta không?"
Diệp Nhiên: "......!Không biết."
Lục Nam Châu dừng một lát rồi hậm hực nói: "Cha em cũng phải bị chích điện nữa."
Nhưng nghĩ lại sao có thể giống tên viện trưởng cặn bã kia được? Rõ xúi quẩy!
Thế là anh hung dữ sửa lời: "Lần sau ông ta đến phải thả gà ra mổ ông ta! Thả hết trại gà luôn!".
 
Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi
Chương 65: Cuối


Diệp Nguyên Tùng ngủ ở khách sạn, trong mơ đột nhiên thấy một bầy gà ríu rít xông tới, đuổi theo mổ mình tới tấp, lông gà bay đầy trời.

Ông giật mình, lập tức choàng tỉnh.

Chuyện gì đây? Ông khiếp sợ nghĩ, hay vì mình tới trại gà nhiều quá? Sao lại mơ thấy lắm gà vậy chứ?
Thật đáng sợ.

Ông chẳng còn buồn ngủ nữa, lăn qua lăn lại trên giường, trằn trọc đến hừng đông.

Nửa đêm bị lũ gà kia làm bực bội, do dự hơn nửa ngày, cuối cùng ông gọi tài xế chở mình đến nhà Lục Nam Châu.

Thời tiết ngày càng lạnh, nắng thu xuyên qua cửa xe rọi vào tay Diệp Nguyên Tùng.

Xe chạy đến cổng thôn, tài xế chợt nghe người phía sau nói: "Dừng xe.

"
Hắn vội vàng thắng lại rồi băn khoăn hỏi: "Chủ tịch, sao thế ạ?"
Diệp Nguyên Tùng không nói gì mà nhìn ra cửa sổ một hồi, sau đó mở cửa xe nói: "Cậu đợi tôi ở đây đi.

"
Sau đó lập tức xuống xe.

Ven đường cỏ dại um tùm, từng bụi từng bụi vừa cao vừa rậm rạp.

Diệp Nguyên Tùng chậm rãi đi tới trước, cây gậy trong tay gõ lọc cọc trên đường đá.

Bỗng nhiên ông thấy cách đó không xa có một chiếc xe cũng dừng ven đường, bên cạnh có hai người đang đứng --- Là Lục Nam Châu và Diệp Nhiên.

Ông giật nảy mình, chẳng chút suy nghĩ nấp vào bụi cỏ.

Nấp xong mới buồn bực nghĩ sao mình phải trốn chứ?
Xe Lục Nam Châu bị hỏng.

Sáng nay họ từ nội thành về, vào thôn chưa bao xa thì xe chết máy.

Lục Nam Châu vỗ vỗ đập đập, nhìn tới nhìn lui cũng không biết chỗ nào hỏng.

"Về trước đi," anh nắm tay Diệp Nhiên nói, "Đợi lát nữa gọi người tới sửa.

"
Diệp Nhiên cau mày, "Đi bộ về sao?"
Lục Nam Châu cười, "Không đi được à?"
Diệp Nhiên lẩm bẩm: "Mỏi chân! ! "
Còn chưa dứt lời thì Lục Nam Châu đã cõng cậu lên.

Diệp Nhiên giật mình, "Lục Nam Châu?"
Lục Nam Châu cõng người chạy, "Về nhà thôi!"
"Đợi đã," Diệp Nhiên ôm cổ anh, nhịn không được cười nói, "Anh chậm một chút! ! "
Tiếng cười hòa vào cơn gió từ từ bay xa.

Thật lâu sau Diệp Nguyên Tùng vẫn chưa định thần lại.

Ông chưa từng thấy Diệp Nhiên cười tươi như thế, nói cách khác là ông hầu như chưa bao giờ thấy Diệp Nhiên cười.

Nhưng hồi bé mỗi lần Diệp Nhiên thấy ông về nhà đều hớn hở kể ông nghe chuyện ở trường, còn gọi điện hỏi ông có đi họp phụ huynh được không! !
Từ lúc nào cậu không còn cười nữa?
Hình như là lúc ông nóng nảy ngắt lời cậu, bảo cậu lo học hành chứ đừng để ý những chuyện vớ vẩn kia.

Hình như là lúc ông nói đi nói lại mình bận lắm, bảo cậu không có việc gì thì đừng gọi điện.

Diệp Nhiên ở trường cãi nhau với bạn, ông chưa hỏi câu nào đã nhốt cậu lại.

Diệp Nhiên thi cuối kỳ không đạt một trăm điểm, ông nói mất mặt quá! !
Gió thu lướt qua bụi cỏ dại xào xạc.

Diệp Nguyên Tùng ngước mắt lên, lẩm bẩm nói: "Mình sai thật rồi sao?"
Tài xế đợi ở cổng thôn rất lâu mới thấy Diệp Nguyên Tùng chậm chạp quay lại.

Hắn vội xuống xe hỏi, "Chủ tịch?"
Diệp Nguyên Tùng mệt mỏi nói: "Về thôi.

"
Tài xế: "Về khách sạn sao ạ?"
"Thôi," Diệp Nguyên Tùng quay đầu nhìn về hướng nhà Lục Nam Châu rồi nói khẽ: "Về công ty đi.

"
Ông nghĩ lẽ ra mình phải về từ lâu rồi mới đúng.

Lục Nam Châu cõng người đến cửa nhà, Diệp Nhiên đòi xuống nhưng anh không cho mà chỉ nói: "Chìa khoá trong túi anh đấy.

"
Diệp Nhiên bất đắc dĩ nói: "Anh thả em xuống trước đi.

"
Lục Nam Châu: "Không muốn.

"
Diệp Nhiên đành phải lấy chìa khoá ra khỏi túi anh mở cửa.

"Anh không mệt à?"
"Mệt cái gì?" Lục Nam Châu nói, "Em gầy thế này thì nặng mấy cân chứ?"
"Có gầy đâu," Diệp Nhiên bất mãn nói, "Dạo này em mập lên thì có.

"
"Ồ, mập chỗ nào rồi?" Lục Nam Châu đặt người xuống ghế salon, đưa tay b*p m*ng cậu một cái, "Chỗ này à?"
Diệp Nhiên né tránh, lẩm bẩm nói: "Không cho bóp.

"
Lục Nam Châu bóp thêm một cái, "Anh bóp vợ mình sao lại không cho hả?"
"Anh! ! " Diệp Nhiên co vào trong góc, "Đừng bóp nữa.

"
Lục Nam Châu chồm tới định bóp tiếp thì chợt sững sờ.

Anh và Diệp Nhiên kề sát nhau, phản ứng cơ thể không thể quen thuộc hơn được.

Vành tai Diệp Nhiên đỏ bừng, đẩy anh ra, "Anh tránh ra đi.

"
Lục Nam Châu nhịn không được cười một tiếng.

Diệp Nhiên càng giận hơn, "Không cho cười!"
Lục Nam Châu đưa tay s* s**ng phía sau Diệp Nhiên rồi kề tai cậu hỏi: "Thích anh! ! b*p m*ng em chứ gì?"
Diệp Nhiên cúi gằm mặt, "Không phải! ! "
Lục Nam Châu còn đang bóp lung tung, thấp giọng nói: "Vậy là nhạy cảm quá sao?"
Diệp Nhiên há miệng cắn vai anh.

Sau đó trước mắt nhoáng một cái, cậu bị Lục Nam Châu đè xuống ghế salon.

"Ưm! ! " Diệp Nhiên th* d*c hỏi, "Anh không đi sửa xe à?"
"Xe kia không gấp," Lục Nam Châu bỏ hết gối ôm vướng víu trên ghế salon rồi cắn môi người dưới thân, "Xe này gấp hơn.

"
Ghế salon lắc lư, giấy trắng bày đầy.

Lục Nam Châu ôm người trong ngực, mồ hôi ướt át chảy xuống từ chỗ da thịt kề nhau, rơi vào trang giấy trắng tinh.

Anh cười khẽ một tiếng rồi khàn khàn hỏi: "Chẳng phải em nói muốn vẽ anh sao?"
Diệp Nhiên lắc lư dữ dội, suýt nữa không cầm được bút trong tay.

"Không, không vẽ nữa," khóe mắt cậu ứa nước, giọng nói vỡ vụn, "Không muốn vẽ, a! ! "
Tay cậu run lên, vẽ ra một đường nguệch ngoạc trên giấy.

"Không sao," Lục Nam Châu hôn gáy cậu rồi dụ dỗ, "Em cứ từ từ vẽ, không cần gấp, chừng nào vẽ xong thì anh ngừng! ! "
Giấy trắng vương vãi trên sàn, tựa như trang giấy bay phấp phới bên hồ năm đó.

Năm tháng chôn vùi hôm qua, yêu thương lại nảy mầm bén rễ.

Họ gặp nhau giữa hè, đầu thu trùng phùng.

Năm năm tháng tháng, sớm tối cận kề.

.
 
Back
Top Bottom