Khác Mối quan hệ nguy hiểm (Hoàn thành)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mối Quan Hệ Nguy Hiểm (Hoàn Thành)
CHƯƠNG 40: SỰ THẬT


Nhất bác gào khóc thảm thiết.

Tiếng khóc của hắn vừa bi thương, vừa ai oán vang khắp núi, lọt thỏm vào không gian lạnh lẽo, tối đen như mực…….

Phồn Tinh vừa dẫn Vu Bân ra ngoài thì nghe một tiếng nổ ….rồi 2 tiếng nổi….3 tiếng nổ.

Những tiếng nổ cứ liên tiếp nhau như vậy làm cậu thất kinh.

Cậu ngoái lại nhìn thì thấy khung cảnh hoang tàn đổ nát của gạch đá.

Cậu vô cùng đau lòng mà quỳ xuống giữa nền đất giá lạnh kêu lớn:

“Tiêu Chiến!

Vương Nhất Bác!

Hai người ở đâu???”

“Tiêu Chiến!

Anh!!!”

“Anh à!!!”

“…”

Không có bất kỳ tiếng trả lời nào làm cậu như phát điên.

Quách Thừa cũng dẫn người vào đến nơi.

Lúc nãy Phồn Tinh chạy vào trong với Tiêu Chiến, y đã vô cùng sợ hãi nhưng không thể ngăn cản được PHồn Tinh.

Bây giờ thấy Phồn Tinh cùng Vu Bân dìu nhau đi ra thì nhẹ hết cả người tuy rằng áo cậu loang lỗ máu.

Nhưng Quách Thừa không thấy Tiêu Chiến đâu nên ngồi xuống bên cậu hỏi.

“A Tinh!

Tiêu Chiến!

Anh ấy đâu???”

“ Anh ấy…..Anh ấy….quay vào cứu Vương Nhất Bác…..Anh ấy nói hôm nay có chết cũng phải cứu được Vương Nhất Bác”

“Quách Thừa à!

Tiêu Chiến phải làm sao đây!!

Phải làm sao đây!!!”

Lòng Quách Thừa như chết lặng.

Tiêu Chiến cuối cùng cũng chỉ lựa chọn một mình Vương Nhất Bác.

Cho dù lựa chọn ấy là lựa chọn sinh tử.

Quách Thừa thực sự khaam phục Tiêu Chiến, vì chữ yêu mà quên mình như vậy.

Y ngửa cổ lên trời thở dài một hơi.

Y thực sự xót thương cho Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác mà.

Sau một lúc tìm kiếm do thời tiết và địa hình khá hiểm trở.

Đoàn người cứu hộ cũng Tìm thấy Vương Nhất Bác.

Hắn bị mắc trên phần rễ cây nhô ra ngoài vực.

Cả người y đẫm máu, đầu bị thương khá nặng, bất tỉnh, tay chảy máu rất nhiều.

Hắn nhanh chóng được đưa vào xe cứu thương, Quách Thừa nhìn thấy hắn mà lòng đau như cắt.

“Nhất Bác à…..Vương Nhất Bác!

Cậu tỉnh lại đi….Phải tỉnh lại đi”

“ Mạnh mẽ lên nào chàng trai….Mọi người đang chờ cậu”

Vương Nhất Bác được nhanh chóng đưa vào bệnh viện và đẩy vào phòng cấp cứu.

Hắn được cả tập thể bác sĩ cứu chữa tận tình.

Hiện tại thì Vương Nhất Bác đã qua cơn nguy hiểm nhưng vẫn còn hôn mê.

Quách Thừa thở ra một hơi nhẹ nhõm, y nhìn hắn nằm trong phòng cấp cứu mà lắc đầu xót xa.

“Sao cậu lại khổ như vậy Nhất Bác!

Rõ ràng cậu đã buông tay, hai người đã buông tay nhau rồi, vậy sao đến cuối hai người lại gặp nhau mà xảy ra cơ sự như thế này.

Lẽ nào tình yêu của hai người là định mệnh không thể tránh?”

“ Ông trời ơi!

Sao họ lại khổ như thế.???”

………………………………………………………

Đã 1 tuần trôi qua kể từ khi Vương Nhất Bác được đưa vào bệnh viện.

Hắn đã phục hồi từ lâu nhưng cố chấp không chịu tỉnh lại.

Các bác sĩ nói rằng tình trạng này là do trong tư tưởng của bênh nhân bị chấn động rất lớn nên nhất thời phản vệ.

Quách Thừa nhìn hắn mà thấy đau lòng, y nắm lấy cánh tay hắn.

“ Nhất Bác!…..Tỉnh lại đi nào chàng trai…..Đã đến lúc tỉnh lại rồi”

Trong bệnh viện này, lúc Nhất Bác bất tỉnh thì Vương phu nhân lại đột nhiên có dấu hiệu sinh tồn, máy đo nhịp tim nhảy số làm các tập thể bác sĩ vô cùng vui mừng.

Vậy là cuối cùng sau 6 tháng nằm trên giường bệnh, phu nhân cuối cùng cũng chịu tỉnh lại.

Cứ mỗi ngày trôi qua như vậy, dấu hiệu của bà càng rõ ràng, nhất là các cử động tay chân.

Và rồi như mong đợi của bao người, vào một buổi sớm tinh mơ, bà đã tỉnh lại.

Cô y tá nhìn thấy bà tỉnh lại thì chạy đi báo với ekip bác sĩ.

Họ nhanh chóng hội chẩn cho bà và vô cùng ngạc nhiên là vết thương ở đầu đã hoàn toàn bình phục, tình trạng cơ thể đang tiến triển rất tốt….

1 tuần sau đó thì phu nhân đã hoàn toàn hồi phục mà nhận biết được mọi thứ xung quanh và đi lại bình thường.

Quách Thừa lúc này mới kể cho phu nhân biết chuyện của Nhất Bác.

Bà vô cùng đau lòng liền xin cậu đến gặp Nhất Bác ngay.

Đó là một buổi chiều trời mưa, mưa tầm tã, bà bước đến căn phòng 201 và mở cửa bước vào, bà vô cùng sửng sờ khi thấy Nhất Bác nằm đó im lặng không chút cử động.

Bà đã xúc động mà bật khóc, tiếng khóc vừa bi thương nhưng cũng vừa hạnh phúc.

Hạnh phúc vì cuối cùng bà cũng thoát khỏi cửa tử mà đoàn tụ với con trai mình.

Bà ngồi xuống bên cạnh Nhất Bác.

Bà nhìn thấy Nhất Bác gầy hẳn đi, mặt hốc hác, trắng bệch thì nước mắt bà đã lăn dài.

Bà khẽ vuốt ve khuôn mặt con trai mình, giọng run run.

“Nhất Bác…..Con trai của mẹ….Con trai ngoan của mẹ….Đứa con trai đáng thương của mẹ!!”

“ Nhất Bác!…..Mẹ đây con!

Mẹ về rồi…..Mẹ đã về bên con rồi”

“Nhất Bác!…….Đã đến lúc con phải tỉnh lại rồi….Tội nghiệp con tôi!!”

“ Nhất Bác ngoan! …….Mở mắt ra nhìn mẹ đi…..Hãy ngoan nghe lời mẹ mà mở mắt ra nhìn mẹ đi……Nhất Bác à!!”

Vương Nhất Bác trong tiềm thức là cố chấp không muốn tỉnh lại.

Hắn là vì đau lòng khi chứng kiến Tiêu Chiến chết ngay trước mắt mình mà không cách nào cứu y.

Vương Nhất Bác hận chính bản thân mình bất lực, không thể bảo vệ người mình thương yêu.

Trái tim cậu lúc này tựa như không còn sự sống, không muốn thở ra nữa.

Tuy vậy lời nói của mẹ cậu như một dòng nước mát lạnh xoa dịu tâm hồn của cậu.

Nó giúp cậu dũng cảm đối mặt với thực tại đau lòng.

Mỗi ngày Vương phu nhân đều nói chuyện với hắn như thế, tiềm thức của Nhất Bác cũng sớm cảm nhận được mẹ mình, cảm nhận được tình thương yêu của bà mà có những dấu hiệu tỉnh lại đầu tiên.

Những dấu hiệu tỉnh lại ngày càng nhiều và liên tục làm cho Quách Thừa và Vương phu nhân vô cùng vui mừng.

Và cuối cùng thì ngày đó cũng đến.

Vào một buổi chiều trời mát mẻ, hắn đã tỉnh lại trước mắt bao nhiêu người.

Khi hắn tỉnh lại, xung xung quanh hắn có Vu bân, có Quách Thừa, có quản gia, có dì giúp việc, có vệ sĩ, có mẹ Vương……Hắn nhìn thấy mẹ hắn thì lòng vô cùng vui mừng.

Hắn bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Mẹ hắn nhìn thấy thì ôm chặt hắn vào lòng, khẽ gọi.

“Nhất Bác!

Con trai ngoan của ta!

Con giỏi lắm!!...Ta đã trở về rồi, mẹ con ta sẽ đoàn tụ”

Hắn không nói, chỉ gật đầu, vai hắn run run.

Hắn khóc vì gặp mẹ nhưng hắn cũng khóc vì người kia không còn.

Mọi người ai cùng biết vậy nên vô cùng thương hắn.

Thấm thoắt thì hắn đã tỉnh lại được 1 tuần, Hắn đã có thể đi lại bình thường.

Mắt hắn trước đây hơi mờ do bị choáng giờ cũng đã hết hẳn.

Sáng nay mẹ hắn vào phòng thì hốt hoảng lên vì không thấy hắn đâu cả.Mẹ hắn liền gọi cho Quách Thừa.

“Quách Thừa!

Nhất Bác đi đâu mà sao cô không thấy trong phòng??”

Quách Thừa nghe nói vậy thì mặt cũng biến sắc.

Y bắt đầu lo lắng vì sợ Nhất Bác lại làm chuyện dại dột.

Quách Thừa hiện đang ở nhà cùng Phồn Tinh.

Phồn Tinh thấy Quách Thừa mặt mày xám xịt lo lắng thì cất giọng.

“Anh sao vậy?

Có chuyện gì sao?”

“Nhất Bác cậu ấy ko có trong phòng, Vương phu nhân đang rất lo lắng!”

Phồn Tinh nghe vậy thì liền nhớ ra điều gì đó, liền đứng dậy kéo Quách Thừa đi.

Y chưa hiểu chuyện gì thì Phồn Tinh đã nói.

“Em biết Nhất Bác ở đâu!

Cậu ấy là đang ở hẻm núi nơi Tiêu Chiến chết.

Mau lên, nếu không cậu ấy có thể nghĩ không thông mà làm điều dại dột!!”

Cả hai nhanh chóng ra xe.

Họ đến bệnh viện chở Vương Phu nhân và tất cả hướng về hẻm núi đó.

Khi chiếc xe đến nơi đã thấy xe Nhất Bác đậu ở đó rồi.

Nơi đây bây giờ là một bãi hoang đất đá lởm chởm.

Họ nhìn thấy Nhất Bác đang ngồi gần cái mép cây đó.

Cái nơi này Nhất Bác sẽ không bao giờ quên.

Khoảnh khắc Tiêu Chiến rời đi sẽ theo cậu đến hết cuộc đời.

Họ tiến lại gần Nhất Bác.

Cậu đang ngồi bó gối mà nhìn ra xa.

Cậu im lặng không nói.

Cậu cứ ngồi đó nhìn ngẩn ngơ như chẳng để ý gì xung quanh.

Quách thừa tiến đến bên cậu ngồi xuống.

“Nhất Bác!…..Tôi biết cậu đang rất đau lòng…..Anh ấy rời đi ai cũng đau lòng cả!!!”

“Cậu đừng tự trách mình nữa….Cậu đã cố hết sức rồi!!”

“ Nhất Bác!.....Cậu phải cố gắng lên……Cậu phải vượt qua chuyện này…..Cậu phải mạnh mẽ lên!!”

Vương Nhất Bác vẫn không để ý đến lời của Quách Thừa.

Hắn vẫn im lặng ngồi đó nhìn ra xa, nhìn mãi….

Vương phu nhân nhìn thấy vậy thì ngồi xuống bên Nhất Bác mà nắm lấy tay cậu, khẽ nói.

“Nhất Bác!….Con chắc đang cảm thấy đau lắm….Con đã phải chịu đựng một chuyện quá khủng khiếp như vậy kia mà….Con cứ khóc đi…..Khóc trên vai mẹ…..Con sẽ nhẹ lòng”

“Tiêu Chiến đi rồi nhưng nó muốn con sống thật hạnh phúc không phải sao.

Con phải mạnh mẽ lên, sống cuộc đời con và còn phải sống cuộc đời của nó, thay nó thực hiện hết tâm nguyện cho nó.

Có như vậy, Tiêu Chiến ở trên kia nhìn thấy những việc con làm sẽ vô cùng hạnh phúc.

Nó hạnh phúc chẳng phải là tâm nguyện của cuộc đời con hay sao?”

“Nhất Bác!....Mẹ kể cho con nghe chuyện này nhé……Hôm vụ tai nạn xảy ra….Xe của cha mẹ bị đâm rồi bốc cháy….Cha con chết ngay trước mắt mẹ.

Mẹ lúc đó đã sụp đổ hoàn toàn.

Mẹ nghĩ mẹ sẽ chết vì xe đã bốc cháy rồi.

Mẹ lúc đó bị thương rất nặng, mắc kẹt trong xe, không còn hy vọng sống nữa.

Nhưng Tiêu Chiến đã xuất hiện.

Nó mở cửa phá xe bế mẹ ra ngoài.

Nó bế mẹ trên tay, gào khóc thảm thiết.

Nếu hôm đó không có nó, mẹ nghĩ mẹ đã chết rồi.”

Nhất Bác nghe thấy vậy, thì quay lại nhìn mẹ nước mắt lưng tròng.

“Mẹ!

Mẹ!”

“ Vậy mà con lại nghĩ anh ấy giết mẹ, con đã hành hạ anh ấy không thương tiếc.

Con đúng là thằng khốn mà!

Con đúng là khốn nạn mà mẹ ơi!!!…..”

Mẹ Vương ôm Nhất Bác vào lòng vỗ vai cậu, khẽ an ủi.

“Không sao mà!

Chuyện đã qua rồi…..Qua hết rồi!!”

“ Mẹ!…..Hôm đó Tiêu Chiến đến đây và cố chấp ở lại bên con….Con đã thấy mình sai rồi…Sai thật rồi….Là con bắt anh ấy phải lựa chọn….Lựa chọn giữa sống và chết!!!”

“ Mẹ ơi!…..Tiêu Chiến ở ngay trước mắt con.

Vậy mà con không thể cứu được anh ấy.

Con thật bất lực.

Con thật vô cùng bất lực mẹ ạ.

Con vô cùng hận bản thân mình đã chẳng thể làm gì được để cứu anh ấy……Khoảnh khắc anh ấy rơi xuống con không bao giờ quên….Không bao giờ đâu mẹ ơi!!!”

Nói rồi Vương Nhất Bác gục đầu xuống mà khóc nức nở.

Cảm giác bất lực đè nặng lên trái tim hắn sao mà xót xa….

“Con ngoan!

Con đã làm tốt…..Con đã cố hết sức rồi….Chiến Chiến trên trời sẽ vô cùng tự hào về con!!!”

Mẹ hắn ôm chặt hắn mà vỗ về.

Bà vô cùng thương yêu đứa con trai này.

Mai này bà sẽ là chỗ dựa vững chắc cho hắn, nhất định thế.

“ Nhất Bác!….Mẹ và con cùng tất cả mọi người sẽ giúp Tiêu Chiến hoàn thành mọi tâm nguyện của nó.

Con sẽ sống hai cuộc đời: cho con và cho cả nó, được không Nhất Bác?”

Hắn không nói mà chỉ gật đầu, nước mắt lăn dài trên má.

“Thôi được rồi!

Chúng ta về thôi!!!”

Quách Thừa và Phồn Tinh thấy Nhất Bác chịu nghe lời thì vô cùng vui mừng.

Họ chở Nhất Bác về Vương phủ.

Nhất Bác bây giờ đã khỏe hẳn nên đã được Quách Thừa cho xuất viện.

Đưa được mẹ Vương và Nhất Bác về đến Vương phủ thì Quách Thừa và Phồn Tinh cũng xin phép ra về.

Như nhớ ra chuyện gì đó, Phồn Tinh lên phòng Nhất Bác mở cửa mà bước vào.

Nhất Bác đang ngồi trên ghế, im lặng không nói.

Phồn Tinh ngồi xuống bên cạnh cậu, lấy từ trong túi áo ra mấy bức thư rồi nhẹ nhàng cất giọng.

“Nhất Bác!

Cái này là của Tiêu Chiến nhờ tôi gửi cho cậu!

Anh ấy đã nói với tôi nhất định phải chuyển tới tay cậu.



Vương Nhất Bác ngạc nhiên nhìn những bức thư rồi nhìn lên Phồn Tinh không nói.

Phồn Tinh vỗ vỗ vai cậu rồi nói.

“Tôi nghĩ rằng tất cả những tâm tư và tâm nguyện của anh ấy đều ở trong đó.

Cậu hãy giúp anh ấy thực hiện nhé.!!!”

Nói rồi Phồn Tinh bước ra ngoài.

Trước khi bước qua cánh cửa, Phồn Tinh mỉm cười nhìn Nhất Bác.

“Nhất Bác!….Mọi chuyện đã qua rồi…Cậu hãy sống thật hạnh phúc nhé!!!”

Phồn Tinh đi rồi, Nhất Bác mở bức thư ra.

“ Gửi Nhất Bác của anh!

Hôm nay là ngày anh tỉnh lại ở bệnh viện.

Anh mở mắt nhưng không thấy em đâu, anh rất buồn.

Đúng là anh đã vô cùng giận em vì em đã dẫn mấy cô gái đó đến trước mặt anh.

Hôm đó là lần đầu tiên trong đời, anh vô cùng giận em và thất vọng về em.

Nhưng rồi khi anh tỉnh lại không thấy em đâu thì anh vô cùng buồn bã.

Anh tại thời điểm đó không còn giận em nữa mà là nhớ em, nhớ em chịu không nổi…..”

Nhất Bác đọc bức thư này mà nước mắt lăn dài.

Tiêu Chiến giận hắn là rất đúng.

Đáng lý ra Tiêu Chiến nên đánh cho hắn một trận mới phải.

Hắn tệ hại như vậy kia mà.

“Sao anh lúc đó không đánh em một trận cho em tỉnh ra!

Sao anh lại cứ vậy mà đau lòng ngất xỉu.

Nếu lúc đó anh đánh em, có lẽ em đã rất vui mừng….Chiến à…”

Hắn lại lật bức thư thứ hai.

“ Gửi Nhất Bác của anh!

Em bây giờ đang làm gì?

Anh đang ngồi trên ghế sofa.

Vết thương của anh đã hoàn toàn bình phục, không còn đau nữa.

Anh ngồi đây nhưng nhớ em vô cùng.

Anh không quen xa em lâu như vậy.

Anh thật sự không quen.

Ngày trước, anh không gặp em một ngày anh đã nhớ phát điên.

Anh chỉ muốn chạy đến bên em mà ủy khuất, mà rúc đầu vào ngực em ngủ một giấc thật ngon lành, mà kể lể với em những chuyện này chuyện kia, mà ôm lấy em vỗ về.

Thế mà bây giờ gần 1 tuần anh không gặp được em, anh thật sự là chịu không nổi rồi em biết không ?

Anh nhớ em lắm, rất nhớ em”

Hắn đọc bức thư này là nước mắt đã lăn dài.

Hắn khóc.

Hắn thực sự không hiểu được tâm tư của Tiêu Chiến.

Hắn không hiểu y.

Hắn không biết y đã nhớ hắn như thế.

“Chiến!…..Anh yêu em đến như vậy hay sao?

Em là thằng ngốc mà khi không nhận ra điều đó.

Em nghĩ em tổn thương anh rồi thì anh sẽ hận em lắm, hận thấu xương.

Em không nghĩ anh lại yêu em như vậy.

Vậy mà em còn ngốc nghếch rời xa anh.

Em thật là ngu ngốc mà, ngu ngốc khi không hiểu anh….em xin lỗi anh đã không ở bên cạnh khi anh cần đến em nhất…vô cùng xin lỗi anh Chiến à”

Hắn lại lật bực thư thứ ba

“Gửi Nhất Bác của anh.

Hôm nay là tròn 1 tháng anh rời xa em.

Anh thấy mình thật là dũng cảm khi rời xa em lâu như thế.

Em có biết anh đã nhớ em như thế nào không.

Anh đã sắp phát điên rồi.

Anh yêu em, rất yêu em.

Anh không muốn đi Mỹ gì gì đó.

Anh muốn ở lại đây với em, ở bên em.

Nhưng anh cũng không thể ích kỷ được.

Anh phải rời xa em để em bắt đầu một cuộc sống mới.

Có như vậy em mới tìm thấy hạnh phúc được.

Anh đi rồi em hãy sống hạnh phúc nhé Nhất Bác.

Có một chuyện anh chưa nói với em.

Anh có giấu 2 file trong máy tính của em.

Hôm đó em ngủ anh đã lén gửi vào đó.

Anh thật xin lỗi vì xâm phạm đồ cá nhân của em, nhưng nếu em chưa ngủ thì anh sẽ cảm thấy thật xấu hổ nếu em bắt gặp.

Nên anh chỉ lén lén lút lút vậy thôi.

Em đừng trách anh nhé.

Bây giờ anh phải ra sân bay rồi, chắc là cả đời này anh cũng không được gặp lại em nữa.

Em hãy xem như cái anh gửi là kỷ niệm giữa hai ta đã từng có, anh gửi lại cho em.

Em hãy trân trọng nó nhé như anh sẽ luôn trân trọng em một đời, không bao giờ thay đổi.

Nhất Bác!

Anh đi đây!

Tạm biệt em!

Chúc em một đời bình an nhé!”

Đọc xong bức thư Nhất Bác đã bật khóc.

Hắn đã khóc rất lớn.

Hắn nghĩ rằng hôm đó Tiêu Chiến đã lén xem tài liệu mật trong máy tính của hắn, ràng vì thế mà vụ làm ăn bên Anh quốc vỡ lỡ và bị thiệt hại.

Hắn đâu biết rằng Tiêu Chiến chỉ lén gửi một file mang nội dung cá nhân của y thôi.

Hắn vô cùng trách cứ bản thân mình vì đã nghĩ sai cho Tiêu Chiến.

Và rằng Tiêu Chiến luôn luôn trung thành là điều không cần bàn cãi nữa.

Hắn đã nghi ngờ y khi y cần hắn tin tưởng nhất.

“ Em đã làm gì thế này hả Tiêu Chiến…Em đã làm gì thế này….Em đã nghi ngờ anh…Em thật là xấu xa, em thật là tồi tệ”

“Anh chắc là đã cảm thấy tồi tệ lắm phải không Chiến….Khi mà em không tin tưởng anh, không ủng hộ anh…..Chắc là anh đã rất cô đơn….!!!”

Nói rồi hắn bật khóc rất lớn.

Tiếng khóc như tiếng lòng hối hận của hắn gửi tới người kia ở phương trời nào……………….

.........................❤❤❤.....................

P/s: các cô đừng khóc nữa nha!!!
 
Mối Quan Hệ Nguy Hiểm (Hoàn Thành)
CHƯƠNG 41: NHỚ ANH


Nói rồi hắn bật khóc rất lớn.

Tiếng khóc như tiếng lòng hối hận của hắn gửi tới người kia ở phương trời nào...................

Trong căn phòng rộng lớn, một bóng người nhỏ cúi đầu run run, hắn khóc vì những lỗi lầm hắn gây ra, những hối hận hắn coi như đã muộn màng.

Bây giờ đây trong trái tim hắn đầy ắp những hình ảnh của người kia.

Hắn muốn xem tâm nguyện của người kia là gì.

Hắn chống mình đứng dậy lấy cái máy tính mở ra.

Hắn cho hiển thị tất cả các file có trong máy kể cả file ẩn.

Lọt vào tầm mắt của hắn là một file mang tên "Gửi Nhất Bác".

Hắn liền mở ra.

Bên trong có 2 file nhỏ, 1 file word và 1 file ảnh.

Hắn mở file word ra.

Hắn chăm chú đọc nội dung ở trong đó.

"Nhất Bác! mấy hôm nay anh thấy em đau đầu vì dự án vận tải ở Anh quốc.

Bên Hoàng Long anh cũng có chút kinh nghiệm vận tải biển quốc tế.

Vì ngày xưa Hoàng Lòng làm ăn giữa Thái Lan và Trung Quốc mà.

Vậy nên anh mạnh dạn đề nghị với em một biện pháp này.

Hy vọng em có thể tham khảo thử xem nè.

Đối với các công ty phản đối dự án đó là vì họ cho rằng Yaohua độc quyền về vận tải biển.

Trong khi bản thân công ty của bọn họ là các công ty ở tại địa phương đó, Yaohua dù sao cũng là một công ty nước ngoài.

Vậy nên nếu nắm thế độc quyền thì không tôn trọng quyền lợi của họ lắm.

Nói thẳng ra là không cho họ quyền tự quyết.

Vậy thì em hãy sử dụng phương pháp Franchise (Nhượng quyền kinh doanh) xem sao!!!

Nhất Bác đọc cái này mà đầu óc như sáng ra.

Nhất Bác chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cho các công ty nhỏ các quyền tự quyết, mà cứ để mình ở thế độc quyền.

Vậy nên việc kinh doanh thực sự rất vât vả.

Nếu như các công ty con có quyền tự quyết, họ sẽ có trách nhiệm với việc kinh doanh, Yaohue chỉ cần quản lý chung, vậy thì Yaohua sẽ giữ được đối tác, giữ được thị trường.

Hắn nghĩ đến đó mà lòng vô cùng vui mừng nhưng cũng đau xót.

" Chiến!...Anh thật sự rất giỏi.....Tại sao anh lại khiêm tốn như vậy...Tại sao không nói thẳng với em....."

"Được!

Em sẽ làm theo cách của anh ....Yaohua sẽ ghi nhận công lao của anh...Không bao giờ quên...."

...............................................................

Hắn lại mở file ảnh ra.

Trong đó là tất cả những tấm ảnh của hắn và Tiêu Chiến chụp chung với nhau.

Có những tấm ảnh chụp chung, tấm ảnh hai người chụp selfile, cũng có những tấm Tiêu Chiến chụp khi hắn đang ăn cơm, hắn đang làm việc, hắn đang ngủ.....Rất nhiều tấm.

Hắn nhìn lại những tấm ảnh này mà lòng chợt nghẹn ngào.

Hắn sờ lên một tấm ảnh của Tiêu Chiến, y đang cười rất tươi.

Hắn nhớ khuôn mặt này, nhớ làn môi này, nhớ nốt ruồi duyên bên khóe miệng.

Hắn nhớ tất cả.

Hắn nhớ người đó đến phát điên..................

Hắn phát hiện ra một tấm ảnh vẽ ở cuối file abum ảnh.

Hắn kích vào đó va chợt sững sờ.

Đó là một cặp nhẫn đôi.

Trên cặp nhẫn này có chữ.

Một chiếc mang chữ "Vương" và một chiếc mang chữ "Tiêu".

Hắn vô cùng cảm động.

Thì ra Tiêu Chiến đã thiết kế cặp nhẫn này.

Y là muốn kết hôn với hắn sao.

Nghĩ đến đây lòng hắn nghẹn ngào.

"Tiêu Chiến!.....Anh là muốn kết hôn với em sao??"

"Vậy nên anh mới dụng tâm thiết kế ra cặp nhẫn này???"

" Chiến!.....Cặp nhẫn rất đẹp....Em rất thích....Em rất thích...Em sẽ cho người làm nó....Em sẽ treo cả hai chiếc...Cho cả anh và cho cả em nhé....

Sau này em chính là người đã có gia đình rồi....Em không thương ai nữa cả....mãi mãi chỉ thương anh thôi, có chịu không?"

" Anh đó.....Đã đồng ý rồi thì mãi là thiếu phu nhân của em...là vợ của em nge không???"

Nói rồi hắn đưa tay sờ lên chiếc nhẫn mà rưng rưng.

"Chiến!....Em nhất định làm được....Em sẽ làm được!!!"

"Đã đến lúc Vương Nhất Bác em vì anh mà đứng dậy rồi!!!"

Và không chờ đợi một giây nào nữa.

Hắn đứng dậy bước vào phòng tắm tắm rủa sạch sẽ, cạo râu, mặc vest bước ra.

Hắn bước xuống đại sảnh trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người.

Vu Bân, Quản gia, Dì giúp việc và tất cả người làm lẫn vệ sĩ đều mở to mắt mà ngạc nhiên.

Họ là cứ nghĩ hắn sẽ nằm liệt giường vì quá đau khổ.

Nhưng không, trái ngược với tất cả suy đoán của mọi người, hắn đã thực sự hồi sinh.

Hắn đã trở lại như trước đây: vừa nhanh nhẹn, vừa quyết đoán, vừa thông minh, vừa giỏi giang.

Ánh mắt của hắn cho mọi người biết rằng hiện tại hắn đã rất tự tin, không còn đau khổ ủy khauatj như một tiếng trước đây nữa.

Vương Nhất Bác đã thực sự trở về rồi, còn trưởng thành hơn xưa nữa.

Không ai biết được nguyên nhân vì sao trừ hắn.

Động lực đó chính là Tiêu Chiến, là tình yêu của Tiêu Chiến, Tình yêu của hai người!!!

Tiêu Chiến rời đi để tình yêu lại bên cạnh hắn, an ủi hắn, bao bọc hắn, yêu thương hắn.

Hắn cũng nguyện vì tình yêu này mà bước tiếp cuộc đời của hai người.

"Chiến!....Anh hãy nằm sâu trong trái tim em nhé....Cho em được chôn giấu những đớn đau này trong lòng mà đứng dậy....Được không anh.....Em mãi yêu anh!!!"

Hắn cất giọng gọi Vu bân.

"Vu bân"

"Dạ thiếu chủ!!!"

"Cậu hãy thông báo cho thư ký, triệu tập họp cổ đông khẩn cấp!!!"

Dạ vâng thiếu chủ!!"

Hắn cùng Vu Bân bước r axe và hướng về Yaohua.

Trên đường Vu Bân chú ý hắn thì thấy khuôn mặt hắn toát lên sự vui mừng, tự tin chứ không còn đau khổ, ủy khuất nữa.

Cậu thầm kinh ngạc nhưng cũng thầm vui mừng.

"Nhất Bác!

Tôi mừng lắm!

Cậu thực sự đã trở lại rồi!!!"

Hôm đó cuộc họp cổ đông đã diễn ra trước sự há hốc của tất cả mọi người.

Không ai tin Vương tổng đã trở lại và còn rất tự tin, trưởng thành như vậy.

Vương Nhất Bác đã triển khai hết những ý tưởng của Tiêu Chiến.

Tất cả cổ đông lớn vô cùng sửng sốt vì họ chưa bao giờ nghe một ý tưởng táo bạo như vậy, nhưng tất cả mọi người đều đồng tình.

Ý tưởng đó lập tức được Vương Nhất Bác triên khai ngay tại Anh vài ngày sau đó.

Tất cả các công ty con từng muốn chống đối với Yaohua đều đồng loạt tán thành trong sự khâm phục.

Yaohua vì vậy mà ngày càng phát triển, vị trí của hắn càng ngày càng vững chắc, hắn ngày càng được mọi người tín nhiệm và nể trọng.....

Cặp nhẫn Tiêu Chiến thiết kế, ngay ngày hôm sau cũng được hắn cho người mang sang Anh làm thủ công.

1 tuần sau đó, hắn cũng đã nhận lại được thành phẩm.

Hắn nhận được cặp nhẫn từ Anh gửi về mà vô cùng vui mừng.

Hắn mở ra xem.

Trước mặt hắn, cặp nhẫn vô cùng đẹp ,được thiết kế vô cùng tinh xảo, 1 lớn 1 nhỏ.

Đáng ra 1 cái lớn mang chữ "Tiêu"là của hắn, còn cái nhỏ hơn mang chữ "Vương" là của người kia.

Nhưng bây giờ hắn sẽ thay người kia mà mang vào tay luôn 1 cặp.

Linh hồn của người kia sẽ luôn ở trong chiếc nhẫn này mà mãi ở bên hắn không rời.

"Chiến.....Em đã mang nhẫn về rồi.....Chiếc nhẫn này là của anh....Nhưng em sẽ mang nó luôn nhé....Anh hãy về trong chiếc nhẫn này....mà mãi mãi ở bên em, đừng đi đâu nhé!!!"

Hắn vừa nghĩ vừa mỉm cười hiền từ.......

Trong thời gian này ,tuy bận rộn công việc nhưng hắn cũng dành thời gian lui tời bang Hoàng Long.

Bang Hoàng long bây giờ số lượng đã rất ít.

Phồn Tinh vẫn đứng ra quản lý chỗ này.

Hắn xúc động khi chỗ này là nơi lớn lên từ thuở nhỏ của người kia.

Mọi người lúc đầu thấy hắn thì sợ, nhưng lấu dần hắn đến thường xuyên nên cũng quen dần.

Thậm chí họ còn xem hắn là chủ nhân giống như Tiêu Thiếu trước đây mà vô cùng kính nể.

Vương Nhất Bác cho xây dựng lại hoàng Long khang trang hơn, rộng lớn hơn.

Hắn cũng cho đào tạo thêm rất nhiều vệ sĩ dưới sự dẫn dắt của Phồn Tinh.

Hắn còn cho "báo đen" sang huấn luyện trực tiếp cho những vệ sĩ mới.

Hoàng Long bây giờ hoạt động cũng chủ yếu trong hoạt động đào tạo va cung cấp vệ sĩ cho toàn đât Bắc Kinh.

Ngoài ra hắn còn phố hợp với Phồn Tinh mở rộng việc kinh doanh của Hoàng Long trên đất Bắc Kinh.

Sau một thời gian thì Hoàng long cũng đã hồi sinh, bây giờ còn lớn mạnh, nổi tiếng trong giới làm ăn ở Bắc Kinh.

Điều này làm cho Phồn Tinh và Vương Nhất Bác vô cùng hài lòng.

"Chiến à....Anh nhìn xem....Hoàng Long của anh đã hồi sinh lớn mạnh rồi....Anh em của anh, em sẽ thay anh chăm sóc nhé!!!"

Hắn còn biết được Tiêu Chiến đã từng cho xây dựng và nuôi nấng rất nhiều em nhỏ trong 1 cô nhi viện tên là ZYZHAN.

Hắn ngay lập tức đi đến đó và được gặp người chủ cô nhi viện.

Tên ông là Lý Thịnh.

Thấy giáo Lý thấy hắn đến thì vô cùng ngạc nhiên.

Ông chưa từng gặp hắn trước đây.

Nhưng ông cũng nhanh chóng nhận ra hắn, hắn chính là Vương Nhất Bác, CHủ tịch tập đoàn Yaohua.

Thấy hắn thì thấy lý bước tới hỏi han vô cùng lịch sự.

"Chào cậu!

Tôi có thể giúp gì cho cậu!!!"

"Dạ !

Chào thầy!

Con tên là Vương Nhất Bác, là bạn của Tiêu Chiến!!"

Thấy Lý nghe nhắc đến Tiêu Chiến thì lòng đớn đau vô cùng.

Ông đã biết chuyện cua Tiêu Chiến.

Ông biết Tiêu Chiến bị rời xuống núi mà mất mạng, bản thân ông rất thương y nên khi nghe vậy thì lòng đau như cắt.

Hôm nay có người nhắc lại thì ông lại đau lòng mà rơi nước mắt.

" Vậy sao!Cậu là bạn của Tiểu Chiến!

Mời cậu vào"

Thấy vội lau nước mắt mà cất bước vào trong.

Hắn thấy vậy cũng đi theo"

Thầy Lý giới thiệu hết trong ngoài cô nhi viện cho hắn biết.

Thấy còn nhắc đến những việc làm, những đóng góp của Tiêu Chiến cho cô nhi viên này, rằng trẻ em ở đây ai cùng thương yêu Tiêu Chiến cả.

Đang nói chuyện với thấy Lý thì mấy em nhỏ chạy tới ôm lấy chân hắn mà ríu rít.

"Chú ơi!

Chú có biết Thầy giáo Tiêu đi đâu không?

Chung con nhớ Thầy Tiêu rất nhiều"

Hắn nghe được mà vô cùng cảm động.

Vậy ra, Tiêu Chiến chính là thầy của bọn trẻ.

Hắn nghĩ vậy mà thầm tự hào về Tiêu Chiến.

"Chiến!.....Anh có gì mà không làm được không?

Em hôm nay được mở mang tầm mắt nhé....em vô cùng tự hào về anh đó Chiến à...."

Hắn nghĩ vậy mà môi nở một nụ cười.

Hắn cúi xuống nắm lấy tay các em mà dịu dàng cất giọng.

"Các bạn nhỏ!

Thầy Tiêu bây giờ đang đi xa.....

Sau này có dịp thầy sẽ về với các bạn nhé, chịu không nào???"

"Dạ chịu....Dạ chịu...."

Nói rồi bọn trẻ chạy nhanh ra sau vườn mà vui chơi vui vẻ.

Hắn nhìn theo mà thấy vô cùng an lòng.

Hắn sau đó đã bàn với Thầy Lý xây dựng thêm cơ sở vật chất cho các em.

Đón thêm các em mới vào đây nữa.

Bản thân hắn đứng ra tài trợ và chăm sóc cho cô nhi viện này giống như Tiêu Chiến đã từng làm trước đó.

Sau một thời gian vói uy tín và danh tiếng của Yaohua, rất nhiều nhà hảo tâm đã tìm tới cô nhi viên này để tài trợ và giúp đỡ cho cô nhi viện, Giờ đây co nhi viện này thực sự đã rất rộng lớn.

Nơi đây thực sự là mái ấm hạnh phúc cho tất cả các em nhỏ mồi côi, cơ nhỡ.....

"Tiêu Chiến!....Anh nhìn xem....Các em ở cô nhi viện rất nhớ anh đấy.....Mấy đứa nhỏ cực kỳ nghe lời em....Bọn trẻ nói em thật giống thầy Tiêu....Em rất mừng và vô cùng hãnh diện đấy nhé....."

Nói rồi hắn nơ một nụ cười vô cùng dịu dàng.

Hắn nghĩ rằng Người kia cũng đang nhìn hắn mà nở một nụ cười hạnh phúc rồi chăng???

Vương Nhất Bác cứ nhử vậy mà hoàn thành những việc của Tiêu Chiến còn đang làm dở dang.

Càng làm những việc ấy, hắn càng cảm nhận được hơi ấm từ tình yêu của Tiêu Chiến.

Điều này càng làm cho nỗi đau trong lòng hắn ngày một dịu lại.

Năm thứ nhất Tiêu Chiến rời đi, hắn đã dụng tâm xây dựng lại Hoàng Long với biết bao nhiêu là kỳ vọng.

Cùng với Phồn Tinh, hắn đã biến Hoàng Long trở thành tập đoàn chuyên đào tạo vệ sĩ và kinh doanh nổi tiếng nhất nhì Bắc Kinh.

Năm thứ hai Tiêu Chiến rời đi, hắn đã đến cô nhi viện của y mà giúp đỡ các em nhỏ, kếu gọi được rất nhiều tài trợ ở trong và ngoài nước, biến cô nhi viện thành mái nhà hành phúc nhất Bắc Kinh cho những em nhỏ mồ côi không nơi nương tựa...

Năm thứ ba Tiêu Chiến rời đi, hắn đã quay về wansheng heisang.

Hắn về lại biệt thự nhỏ của Tiêu Chiến.

Nơi đây chứa biết bao nhiêu kỷ niệm của hắn và Tiêu Chiến.

Hắn thăm lại tất cả những thứ có trong biệt thự này.

Từ những cái ly, cái dĩa, rồi những bản vẽ, những quyển sách người kia hay đọc, hắn thứm lại con đường nhỏ thông ra biển, hắn thăm lại ghềnh đá nơi người đó vẫn hay ngồi ngắm mặt tròi mọc hay khoảnh khắc nhìn thấy mặt trời lặn.

Hắn nhớ rõ nơi đây là nơi y đã trốn tránh hắn vì nhất thời không dám đối mặt với tình yêu.

Nhưng khi hán tìm đến đây, tỏ tình với y thì y đã hoàn toàn đầu hàng.

Y đã phải tự mình nói ra y rất yêu hắn.

Hắn còn nhớ hắn đã cõng y trên lưng làm cho y được phen xấu hổ vô cùng.

Trong căn phòng nhỏ này, hai người đã say mê nhau mà quấn lấy nhau không biết bao nhiêu lần.

Không biết bao nhiều lần hắn ôm người đó trong tay mà ngủ thật ngon quên đi thế giới tàn nhẫn nghiệt ngã bên ngoài.

"Ngày đó anh và em đã rất hạnh phúc phải không Chiến.....Em sẽ nhớ mãi không quên đâu......Anh cũng hãy như vậy nhé"

"Nơi này chính là kỷ niệm tình yêu của chúng ta!!!"

Năm thứ tư Tiêu Chiến rời đi, Vương Nhất Bác hắn đã trở về trang trại ở ngoại ô Bắc Kinh.

Trang trại trồng bạt ngàn hoa mẫu đơn.

Đã lâu lắm rồi hán không về lại đây.

Trang trại này hắn mua cho Tiêu Chiến.

Hắn biết y rất thich hoa mẫu đơn mà dụng tâm trồng rất nhiều hoa mẫu đơn đủ sắc màu.

Lần đầu tiên hắn đưa y đến đây, Tiêu Chiến đã vô cùng hạnh phúc khi y nhìn thấy cả vườn hoa mẫu đơn.

Hắn đã thấy y vì vui mừng mà nở một nụ cười vô cùng ngọt ngào.

Hắn nhớ mãi nụ cười ngọt ngào ấy, nụ cười như thấm vào con tim hắn không phai mờ.

Hắn nhớ rõ nơi đây chính là nơi hắn cùng y trao lới thề bên nhau trọn đời trọn kiếp.

Hắn đã đeo vào cổ người kia sợi dây chuyền đính ước, hẹn thề một đời.

Hắn mở cửa bước vào trang trại.

Men theo con đường nhỏ, hắn bước vào căn biệt thự trong trang trại.

Nó nhỏ nhưng rất đẹp.

Đã lâu không có ai lui tới đây nên bụi đã bám một tầng dày.

Hắn bước vào bên trong.

Đập vào trước mắt hắn là lọ hoa mẫu đơn đã khô tự bao giờ và 1 cuộn giấy để trên bàn.

Hắn lây làm lạ, rõ ràng làm gì có ai đến đây chứ.

Hắn bước đến mở cuộn giấy ra.

Hắn vô cùng sửng sờ như không tin vào mắt mình nữa.

Đây là những bức tranh vẽ hắn, nét vẽ vô cùng đẹp.

Hắn không cần nghĩ cùng biết là của ai.

Dưới mỗi bức tranh còn đề dòng chữ "Nhất bác, 520".

Hắn nhìn dòng chữ mà nước mắt rưng rưng.

"Chiến!....Chiến!...Anh là đã đến đây.....Anh đã đến đây rồi sao???"

"Từ khi nào vậy.....Nói cho em biết đi.....Từ khi nào vậy???"

Hắn lật mặt sau của tờ giấy có ghi: 5/4/1982.

Hắn vô cùng bàng hoàng.

Đó là ngày trước một ngày Tiêu Chiến đến Vương phủ chịu tội.

Hắn bật khóc nức nở, ngồi bệt xuống sàn nhà.

" Là anh đã đến đây trước khi đến Vương phủ hay sao.....Là anh đã vẽ những tấm ảnh này trước khi anh bị em hành hạ hay sao.....Anh đã yêu em đến như vậy hay sao....Chiến à....Em đau lắm anh biết không...Anh à...."

Năm thứ năm Tiêu Chiến rời đi, Vương Nhất Bác lại quay lại hẻm núi đó.

Hẻm núi nơi Tiêu Chiến rời đi.

Vương Nhất Bác chưa bao giờ quên đi cái cảm giác đau đớn đó.

Hắn đã từng cho người xới tung ngọn núi này cả năm nhưng không tìm thấy thi thể Tiêu Chiến.

Trong thâm tâm hắn đã từng kỳ vọng rằng Tiêu Chiến vẫn còn sống, dù biết rằng chuyện đó là hoang đường.

Hy vọng đó vẫn cứ theo hắn mãi tới tận bây giờ.

Bây giờ hắn đang đứng trên hẻm núi, đưa mắt nhìn ra xung quanh.

Hắn không còn đau khổ như 5 năm trước đây nữa.

Cảnh sắc nơi đây sau 5 năm đã thay đổi rất nhiều.

Không còn là bãi đất đã hoang tàn nữa mà là một nơi cây cối xanh tốt, hoa cỏ mọc đầy.

Hắn đã cho người đến đây trồng rất nhiều cây và hoa cỏ.

Đặc biệt là hoa mẫu đơn được trồng rất nhiều.

"Chiến!....Anh còn nhớ nơi này không.....Em đã cho trồng rất nhiều hoa mẫu đơn anh thích....Anh có thấy đẹp không ??......Em tặng anh nhé!!!"

...............................................................

5 năm là khoảng thời gian không dài không ngắn.

Có thể với một người 5 năm là khoảng thời gian dài đằng đẵng mãi không đi qua hết, nhưng với một số người thì 5 năm như 1 thoáng lướt qua làm cho người ta không kịp suy nghĩ, không kịp thở hay không thể tìm lại ký ức....Với Vương Nhất Bác, 5 năm là khoảng thời gian đủ làm cho nỗi đau của hắn dịu lại, là thời gian giúp hắn thực hiện tâm nguyện của người đó, là thời gian giúp hắn trưởng thành hơn, chín chắn hơn nhưng.....cũng làm cho tình yêu của hắn với người kia càng ngày lớn ,càng ngày càng sâu sắc.

5 năm trôi qua, hắn đã bước sang tuổi 28.

Hắn thành công trên thương trường, địa vị của hắn trong Yaohua cũng đã vững chắc.

Danh vọng và sự nghiệp của hắn đã có đủ nhưng tình yêu thì không.

Vương Nhất Bác, Chủ tịch tập đoàn Yaohua, đẹp trai, thông minh xuất chúng, con nhà danh gia vọng tộc.

Có biết bao nhiêu tiểu thư con nhà danh giá theo đuổi nhưng hắn không hề để ai vào mắt.

Chưa có ai nhìn thấy bóng hồng nào bên cạnh hắn.

Nói đúng hơn, hắn chẳng yêu ai cả.

Nếu như có ai hỏi hắn về chuyện kết hôn thì hắn đều đưa ngón tay ra cười trừ chứng tỏ với mọi người rằng hắn đã kết hôn rồi.

" Tiêu Chiến....Tiêu Chiến.....Anh ơi.....Chúng ta đã xa nhau 5 năm rồi đấy....Anh còn nhớ em không....Em nhớ anh muốn phát điên rồi anh biết không?"

" Em vẫn ích kỷ nghĩ rằng anh còn sống....Em vẫn luôn nghĩ như vậy mà sống được đến 5 năm.....Em vẫn chờ anh Chiến à....Em vẫn mãi chờ đợi anh như vậy!!!"

" Ông trời có khi nào rủ lòng thương cho tình yêu của chúng ta mà cho em được gặp lại anh dù chỉ một lần không....Dù chỉ một lần thôi.....Vương Nhất Bác em đây nhắm mắt cũng sẽ cam tâm tình nguyện!!!"

........................❤❤❤.........................

P/s" Cảm động chưa các cô!!!
 
Mối Quan Hệ Nguy Hiểm (Hoàn Thành)
CHƯƠNG 42: GẶP LẠI NHAU


“ Ông trời có khi nào rủ lòng thương cho tình yêu của chúng ta mà cho em được gặp lại anh dù chỉ một lần không….Dù chỉ một lần thôi…..Vương Nhất Bác em đây nhắm mắt cũng sẽ cam tâm tình nguyện!!!”

Hắn cứ vậy lẩm bẩm câu nói của mình một mình trong căn phòng rộng.

Hắn cảm thấy mình quá cô đơn.

Hắn cần được yêu thương.

Hắn nhớ người kia.

Đã 5 năm rồi, hắn càng ngày càng nhớ người kia mà trái tim đã cực hạn.

Hắn cầu mong ông trời có thể thương xót cho tình yêu đau khổ của hắn mà cho hắn gặp lại người ấy….Dù rằng chỉ nhìn một lát cũng quá đủ rồi.

Hắn chỉ mong muốn có vậy, lẽ nào là quá tham lam hay sao?

Trời hôm nay mưa rất to, những hạt mưa rơi xuống trắng xóa một vùng.

Trời mưa cũng giống như tâm trạng buồn bã của hắn bây giờ.

Những tưởng rằng 5 năm có thể giúp hắn quên đi người đó hoặc nếu không thì có thể chôn chặt người đó trong lòng.

Nhưng không, hắn mỗi ngày đều nhớ đến người đó, mỗi ngày đều quỳ xuống mà cầu trời cho hắn gặp lại người đó.

Những lời cầu nguyện của hắn nhiều đến nỗi đã làm cho ông trời đổ mưa xuống.

Trời cao giống như đang động lòng trước tâm nguyện của hắn mà mưa mãi không ngừng.

Phải chăng ông trời đã động lòng rồi sao?

Phải chăng hắn sắp được gặp người đó ?

Trời đã ngừng mưa, mây đã trôi đi hết để lại một vầng trời sáng đẹp đến nao lòng.

Bầu trời như đang nở nụ cười với hắn…..

………………………………………………………

Thành phố Newcastle, Anh

Tối hôm nay không khí thật là nóng bức.

Sean đang ngồi trên sofa uống trà.

Hôm nay y cảm thấy mệt mỏi.

Trán y mồ hôi đã rỉ ra một hàng.

Y là đang đau đầu suy nghĩ về cuộc thi thiết kế do SWA tổ chức.

Họ đã liên hệ với y và mong y có thể tham gia với tư cách là thiết kế trưởng, chịu trách nhiệm chấm thi cho các thí sinh đến từ các tập đoàn tham gia vào dự án vận tải lớn nhất nước Anh này.

Dự án vận tải này, tập đoàn Yaohua là tập đoàn đứng chủ nên chủ tịch của Yaohua sẽ bay đến Anh trong vòng vài ngày tới.

Y nghe đồn chủ tịch tập đoàn là người còn trẻ nhưng vô cùng xuất chúng, yêu cầu của hắn với cuộc thi thiết kế này vô cùng cao.

Vì vậy hắn đặc biệt muốn ban tổ chức chọn một vị thiết kế trưởng đủ tài năng để có thể đưa ra những lời nhận xét chuẩn xác cho các thí sinh.

Hắn muốn có một bản thiết kế thực sự chất lượng.

Đang miên nam suy nghĩ thì đột nhiên y cảm thấy đầu mình đau nhức, cảm giác hoa mắt chóng mắt lại xuất hiện khiến y khó chịu.

Y đứng dậy loạng choạng định bước đi thì có một bàn tay đỡ lấy y.

Người đó chính là cha nuôi của y: Giáo sư, bác sĩ Jonhnathan Max.

Ông là giáo sư, bác sĩ chuyên khoa ngoại thần kinh, bệnh viện Thành phố Newcastle.

Ông là bác sĩ khoa ngoại giỏi nhất nước Anh trong ngành ngoại thần kinh.

Ông sống một mình, ông nhận y làm con nuôi từ 5 năn trước.

“ Sean!

Con lại thấy không khỏe sao?”

“Cha à!

Con lại cảm thấy chóng mặt như mọi khi!....Dạo này cơn chóng mặt cứ đến liên tục…..Buổi tối con đi ngủ con mơ nhiều hơn……Con mơ thấy nhiều chuyện rời rạc nhưng dù mơ thấy bao nhiêu chuyện thì con cũng luôn mơ thấy một người……Người này dáng cao, da trắng, nhưng con không nhìn rõ mặt…..Con cứ nghe người đó vừa gọi cái tên Tiêu Chiến vừa khóc…”

“Vậy sao?”

“Vâng!!!”

“Con muốn tìm hiểu xem mình là ai?

Tiêu Chiến là ai?

Người con hay mơ thấy là ai?

Con nghĩ mình bị đau đầu là vì chuyện này, giống như ký ức của con chưa trở về toàn vẹn nên còn bị đau đầu.

Một khi nó trở về, con sẽ không đau nữa!!!”

“Con trai ta!

Tội nghiệp con!

Rồi con sẽ tìm được ký ức thôi!!!”

“Vâng thưa cha!!!”

Vị bác sĩ già ôm lấy Sean vỗ về, an ủi.

Ông đã làm việc này 5 năm nay.

Từ cái ngày ông mang y từ hẻm núi về, ông đã vô cùng thương yêu và chăm sóc y như vậy.

Ông còn nhớ rõ cái ngày ông tìm thấy y ở hẻm núi tại Trung Quốc, y nằm đó, toàn thân nội thương nghiêm trọng, không còn hơi thở nào.

Ông đã phải mất 8 tiếng liên tục để giành lại hơi thở cho y.

Rồi ông mang y sang Anh, đưa y vào bệnh viện chữa trị nội thương lẫn ngoại thương và cả thần kinh cho y mất gần 1 năm trời y mới tỉnh lại.

Và thêm 1 năm sau đó ông phải cùng y tập vật lý trị liệu để đi lại bình thường.

Cơn đau đầu của y bắt đầu xuất hiện trong 1 năm trở lại đây.

Ban đầu chỉ là những giấc mơ ngắn, sau đó những giấc mơ dài hơn và kèm theo cả đau đầu.

Sean thấy cha mình nói như vậy thì mỉm cười.

Bản thân y cũng biết rõ y không phải là người ở đây.

Y là người Trung Quốc.

Y cũng muốn về Trung Quốc để tìm lại người thân nhưng y vẫn chưa sắp xếp được.

Vị bác sĩ già đỡ y ngồi xuống ghế rồi cất giọng nhẹ nhàng.

“ Con đang lo lắng chuyện gì nữa sao?”

Y chỉ mỉm cười thở dài đáp.

“Cũng không có chuyện gì đâu cha!

Chỉ là con đang suy nghĩ về cuộc thi thiết kế cho SWA tổ chức.

Con nghe nói lần này đích thân chủ tịch của Yaohua sẽ đến tham dự nên con hơi căng thẳng một chút.

Cậu ta sẽ đến đây trước 5 ngày để họp bàn kế hoạch nên chắc tầm 3 hôm nữa tất cả ban tổ chức sẽ gặp nhau.”

“Đừng lo lắng quá nha con!

Mọi chuyện sẽ tốt đẹp mà!”

Jonhnathan vỗ vai con rồi đứng dậy bước ra ngoài.

Sean nhìn ông mỉm cười.

Jonhnathan đi rồi Sean vừa chống cằm vừa lẩm bẩm.

“ Tên cậu ta là gì nhỉ?

Vương Nhất Bác.

Tên cậu ta là Vương Nhất Bác….Tại sao khi nhắc đến tên người này mình lại cảm thấy thân thuộc nhỉ!!!”

Y nghĩ như vậy khuôn mặt có chút nhăn lại, khó hiểu………………………………

Bắc Kinh, Trung Quốc

Vương Nhất Bác đang ở trong phòng chủ tịch.

Hắn đang chuẩn bị những thứ cần thiết để để ngày mai bay sang Anh quốc.

Hắn muốn đích thân tham dự cuộc thi thiết kế này với tư cách trưởng ban tổ chức.

Hắn muốn có được những bản thiết kế chất lượng để áp dụng vào việc xây dựng những dự án vận tải biển trong tương lai.

Đang mãi suy nghĩ thì Vu Bân bước vào.

“Chủ tịch!

Cậu cho gọi tôi!”

“Đúng vậy!

Cậu ngồi xuống đi!”

Vu bân bây giờ không chỉ là vệ sĩ đặc biệt của Vương Nhất Bác mà cậu còn là giám đốc ngoại giao của Yaohua.

Bản thân Vu Bân là người thông minh lại thông thạo ngoại ngữ nên Vương Nhất Bác vô cùng hài lòng.

Vương Nhất Bác thường đi cùng Vu Bân ở những dự án nước ngoài như vậy.

Cả hai phối hợp với nhau rất ăn ý, từ lâu cả hai đã là bạn thân chứ không còn là quan hệ chủ tớ đơn thuần.

Hai người ngồi bàn bạc với nhau những công việc cần làm khi đến Anh.

Họ ngồi lập những kế hoạch cụ thể cho 5 ngày tại Anh.

Vì là trưởng ban tổ chức nên Vương Nhất Bác sẽ đến trước khi cuộc thi diễn ra 5 ngày để bàn về kế hoạch tổ chức với ban tổ chức bên kia.

“ Vương Tổng!

Tôi nghe nói lần này ban tổ chức đã chọn được một vị thiết kế trưởng vô cùng tài năng xuất chúng.

Y đã nhận lời tham gia rồi.

Chúng ta đến đó nhất định phải gặp y trước để bàn kế hoạch chấm thi cho các thí sinh.

Tôi nghe nói vị này còn khá trẻ, 34 tuổi, tên Sean Max”

“ 34 tuổi sao……?”

Vương Nhất Bác nghe Vu Bân nói vị thiết kế trưởng nọ 34 tuổi thì trong lòng hắn lại nhói lên.

“ 34 tuổi sao….Bằng tuổi anh ấy!!!”

“ Tiêu Chiến!….Tiêu Chiến!……Anh đã 34 tuổi rồi đó……Nếu anh vẫn còn….Có khi bây giờ anh cũng sẽ trở thành một người thiết kế tài năng như vị đó”

Vương Nhất Bác chưa bao giờ quên Tiêu Chiến rất giỏi thiết kế.

Hắn vừa nghĩ vừa giơ hai bàn tay lên để nhìn hai chiếc nhẫn rồi mỉm cười vô cùng dịu dàng.

Vương Nhất Bác đã về lại Vương phủ.

5 năm nay hắn chuyển về sống với mẹ hắn ở vương phủ vì hắn sợ bà buồn.

Căn biệt thự của hắn vì thế mà đóng cửa suốt 5 năm nay.

Hắn đang ở trong phòng, sắp xếp quần áo tư trang để bay vào ngày mai.

Sắp đến sinh nhật người kia, sẽ là ngày hắn còn đang bên Anh nên hắn đã mang hết những kỷ vật cùng theo.

Là cuốn abum, là những bức thư.

Hắn nhìn những thứ đó thì luôn mỉm cười ôn nhu và vô cùng dịu dàng như thể hắn đang nhìn người kia vậy.

“Tiêu Chiến!…..Anh đi cùng em sang Anh quốc nhé….Ở đó rất đẹp….Khi cuộc thi kết thúc, em sẽ cùng anh dạo chơi, chịu không???”

Nói rồi hắn mỉm cười cất hết đồ vật vào 1 va li cầm tay nhỏ.

Vương Nhất Bác và Vu Bân rồi cũng lên máy bay bay sang Anh lúc 8h sáng.

Theo kế hoạch họ sẽ đáp xuống Sân bay quốc tế Thành phố Newcastle, Anh vào 5h chiều.

………………………………………………………

Sean cũng đang ngồi trong phòng.

Y đang xem xét lại bản kế hoạch mà ban tổ chức gửi cho y hai ngày trước.

Y thấy trong lịch trình, ban tổ chức sẽ họp 2 lần.

Y và vị chủ tịch kia sẽ gặp riêng nhau 1 lần trước khi cuộc họp của ban tổ chức diễn ra.

Y đang nghĩ đến việc gặp vị chủ tịch kia, nghe mọi người nói là hắn rất lạnh lùng, lại kiệm lời nên y nhất thời có chút lo lắng.

Bản thân y lại cởi mở nên y chưa biết phải nói gì với hắn bây giờ, y thật là đau đầu mà.

Ngày mai y mới gặp hắn.

Hôm nay là chủ nhật, y lái xe ra đi dạo một chút.

Thành phố Newcastle nổi tiếng với những kiến trúc cổ kính và xinh đẹp.

Y thường hay lui tới lâu đài Newcatsle để đi dạo mỗi khi y rãnh rỗi vì y có thể ngắm nghía những thiết kế vĩ đại của thành phố đồng thời có thể giúp y có thể thư giãn đầu óc.

Mỗi lần như vậy y thường cầm theo máy ảnh.

………………………………………………………

Vương Nhất Bác đã đáp xuống Sân bay quốc tế Thành phố Newcastle vào 5h chiều hôm qua.

Sau khi cùng Vu Bân nhận phòng khách sạn thì hai người nghỉ ngơi.

Sáng hôm nay là chủ nhật, Vu Bân và Vương Nhất Bác cũng lái xe đi dạo một vòng thành phố.

Hắn nghe nói Lâu dài Newcastle có kiến trúc rất đẹp liền muốn đến thăm.

Không biết từ bao giờ, Vương Nhất Bác hắn lại có hứng thú với thiết kế kiến trúc như vậy.

Chắc là từ lúc hắn biết người kia rất giỏi thiết kế chăng. ???

Vương Nhất Bác và Vu Bân rồi cũng lái xe đến lâu đài Newcastle.

Hai người bước xuống xe mà tiến vào sân của lâu đài.

Vương Nhất Bác hắn hôm nay mặc một bộ đồ sơ mi đơn giản.

Áo sơ mi màu xanh nhạt, đây là màu hắn thích nhất, quần tây đen đơn giản.

Bộ đồ này làm cho hắn gầy một chút nhưng tôn dáng.

Bộ đồ này khiến hắn vô cùng cao lớn, vô cùng đẹp trai.

Hắn bước vào đến sân của lâu đài mà ai cũng ngoái nhìn, nhất là các cô gái trẻ.

Hôm nay chủ nhật nên khách du lịch đến đây rất đông.

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn khiến hắn có chút ngại ngùng.

Vu Bân đi bên cạnh nhìn thấy vậy thì buông lời chọc ghẹo.

“Vương tổng!

Mấy cô gái đó cứ nhìn cậu như vậy, phải chăng cậu quá đẹp trai ???”

“Giám đốc Vu!

Cẩn thận cái miệng cậu đó!!!”

Nói rồi hắn cất bước đi thẳng vào con đường dẫn vào trong lâu đài.

………………………………………………………

Sean cũng đã đến lâu dài Newcastle.

Y đang đi dạo trong khuôn viên vườn hoa của lâu đài.

Lâu dài Newcastle mang vẻ đẹp với kiến trúc thiết kế tinh xảo nhưng đặc biệt nó có một khu vực trồng hoa rất đẹp phía sau lâu đài.

Sean thường đến đây ngắm vườn hoa này.

Y rất thích hoa mẫu đơn được trong ở đây, rất nhiều màu sắc và rất đẹp.

Mỗi lần đến đây y đều cảm thấy vô cùng thoải mái, vô cùng vui vẻ cứ như loài hoa kia là loài hoa gắn liền với cuộc đời y vậy!!!

Y thấy hôm nay hoa nở rất đẹp nên đưa máy ảnh lên bắt đầu quay, vừa quay y vừa nở nụ cười đẹp đến nao lòng.

Những người đi qua khu vực này thấy y cười đẹp như vậy thì đều đứng lại nhìn.

Điều này làm cho y vô cùng ngại ngùng.

Y tiếp tục đi thăm thú những khu vực xung quanh, đi đến đâu y đều đưa máy ảnh lên quay.

Y bước lên chiếc cầu nhỏ là đường tránh đi vào lâu đài, trên cầu hôm nay cũng vô cùng đông đúc.

Y đưa máy ảnh quay xung quanh đó và di chuyển máy ảnh quay ở khu lâu đài đối diện.

Đột nhiên máy ảnh của y quay vào mặt một người.

Đó là một chàng trai trẻ, mặc một bộ đồ tây đơn giản, áo màu xanh nhạt, hai tay đang đút túi quần, mặt vô cùng lạnh lùng nhưng cũng vô cùng đẹp trai.

Y vô cùng sững sờ, cái cảm giác này y chưa bao giờ có, y vẫn vô thức mà di chuyển máy ảnh theo bước chân người đó.

Y cảm thấy tim mình đập vô cùng nhanh.

“Thình thịch…..Thình thịch…..Thình thịch…..”

Ngực trái của y nhói lên vô cùng khó chịu.

Y vẫn cất bước nhanh mà hướng máy quay về phía người đó tiếp tục quay.

Y vẫn dán chặt ánh mắt của mình lên hình ảnh của người đó trong máy quay.

Tim y bây giờ lại đập những nhịp rất nhanh, y vô cùng đau ngực trái, Y vừa quay nhưng vừa đưa tay ôm ngực.

Chiếc cầu y đang đứng bây giờ rất đông người.

Y cảm thấy cơ thể mình khó chịu vô cùng, trán y đã đổ một tầng mồ hôi.

“ Người này là ai?....Sao mình nhìn hắn mình lại thấy nhói trong tim thế này….Sao mình lại khó chịu thế này….Sao lại thế???”

“Người đó rốt cuộc là ai??

Là ai??”

“Đau….Đau quá….”

Cả người y bây giờ đang đổ mồ hôi, tim đập thình thịch.

Y muốn chen chúc để chạy theo hình bóng người kia nhưng y thấy trời đất xoay chuyển, y nhắm mắt ngất đi.

Mọi người xung quanh được phen hốt hoảng.

“Này chàng trai!

Anh bị sao thế!

Anh bị làm sao thế ?”

Những người xung quanh y đưa y vào ngồi trên một chiếc ghế gần đó.

Phải mất 15 phút sau y mới tỉnh táo và bớt đau.

Cả người đã cảm thấy khỏe hơn một chút.

Nhưng nhớ ra người vừa nãy mình quay được, y liền bật dậy chạy đi.

Mọi người thấy y chạy đi thì liền hốt hoảng hơn.

“Này chàng trai!

Anh chạy đi đâu thế!

Anh phải ngồi nghỉ cho khỏe đã!!”

Sean chạy nhanh sang khu bên kia nơi người đó đứng lúc nãy.

Khoảng cách khá xa nên y chạy mãi mới đến nơi.

Y xoay người nhìn xung quanh tìm kiếm bóng hình lúc nãy nhưng không thấy đâu cả.

Y mệt quá mà chống tay vào cạnh tường cúi xuống thở mạnh.

Tim y vẫn đập rất nhanh, y cảm thấy hồi hộp vô cùng.

Khoảnh khắc y nhìn vào mặt của người đó khiến cho trái tim y đau nhói, y cảm thấy vô cùng khó chịu, vô cùng hồi hộp.

Cứ như người đó rất quen thuộc với y, liên quan rất lớn đến cuộc đời y.

Y chạy quanh tìm kiếm, tìm mãi tìm mãi mà không thấy bóng dáng kia đâu.

Y cảm thấy vô cùng buồn bã, biết bao giờ y lại nhìn thấy hình bóng đó một lần nữa.

Y lững thững bước ra xe rồi rời khỏi…………………..

Vương Nhất Bác và Vu Bân đi dạo quanh lâu đài Newcastle một lát rồi cũng ra về.

Hai người phải về để chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ với vị thiết kế trưởng vào ngày mai.

Vương Nhất Bác nghe nói vị này là người vô cùng tài năng nhưng cũng vô cùng khắt khe.

Y luôn tận tâm với công việc của mình, luôn đưa ra những lời góp ý vô cùng chính xác, không kiêng nể ai hết.

Y là người có tiếng nói rất lớn trong giới thiết kế tại Anh.

Vì vậy mà ban tổ chức đặc biệt mời y làm thiết kế trưởng cho cuộc thi lần này.

Vương Nhất Bác nghĩ đến việc đó mà nhếch mép cười.

“Xem ra cũng thú vị đấy nhỉ ngài Sean Max!!!”

Nói rồi hắn đút tay vào túi quần, nhìn ra cửa sổ buông một nụ cười…………………..

Sean cuối cùng cũng về đến nhà.

Cả quãng đường đi, hình bóng người kia cứ vây lấy y không dứt ra được.

Bây giờ y nhắm mắt, mở mắt đều nhớ về hình bóng đó.

Y nhớ rất rõ khuôn mặt người đó.

Y cất bước rất mệt mỏi đi vào nhà.

Thấy y về nhưng khuôn mặt mệt mỏi thì Jonhathan liền bước tới đỡ lấy y, cất giọng nhỏ nhẹ.

“Sean,con làm sao thế!!

Con cảm thấy không khỏe sao??”

“Cha ơi!

Hôm nay con đã nhìn thấy một người.

Con cảm giác trái tim mình đập rất nhanh, hồi hộp vô cùng, đầu con lại nhói đau.

Con chạy đến tìm người đó nhưng cậu ta lại đi mất, con không tìm thấy nữa.”

“Thật vậy sao??”

“Dạ đúng thưa cha!!!”

“Không sao mà!!

Con nghỉ ngơi đi!!

Con đã mệt rồi”

“Dạ vâng thưa cha!!!”

Sean bước vào phòng, tắm rửa rồi thay đồ bước lên giường.

Y vẫn không tài nào ngủ được.

Hình bóng của người đó cứ hiển hiện trong đầu y, không làm sao dứt được.

Y mò dậy chạy bộ, tập thể dục, đấm bốc để cơ thể mình mệt đi mà ngủ ngon, nhưng tình trạng vẫn như cũ.

Đêm nay y không tài nào ngủ được.

“ Cậu là ai?

Cậu là ai?

Tôi có biết cậu không?”

Y rồi cũng chìm vào giấc ngủ.

Nhưng trong giấc ngủ của y, những hình ảnh thường ngày lại hiện ra, hôm nay những hình ảnh này lại rõ ràng ra một chút.

Hình ảnh người thanh niên trong giấc mơ của y cũng hiện về.

Khuôn mặt người đó cứ vương vấn trong đầu y, khuôn mặt lúc ẩn lúc hiện khiến y cứ lắc đầu trong giấc ngủ…

“Ai…Là ai….Cậu là ai!!”

Y ngủ như thế mà cả đêm toát mồ hôi ướt đẫm.

………………………………………………………

Y đang nằm trên giường mơ màng thì bỗng choàng tỉnh.

Y bật dậy nhìn đồng hồ, bây giờ đã là 8h00.

Y và vị chủ tịch kia hẹn nhau lúc 8h15, lại hẹn nhau tại một quán café cách khá xa nhà y nên 15 phút sẽ làm y bị chậm mất.

Y vội vội vã vã tụt xuống giường làm vệ sinh rồi mặc nhanh quần áo, không quên cầm cả tập hồ sơ rồi lái xe rời đi.

Johnathan nhìn thấy con trai chạy vội vã như vậy thì biết y chậm rồi mà cươi trừ.

“Con lại chậm nữa rồi hả!!!

Thật là !!!”

Sean lái xe băng băng trên đường.

Y rất lo lắng vì biết vị chủ tịch kia là người lạnh lùng, Lần đầu tiên gặp mặt mà trễ hẹn thì thật là bất lịch sự mà.

Y nghĩ vậy mà lắc đầu không thôi.

………………………………………………………

Vương Nhất Bác hôm nay đến chỗ hẹn 1 mình.

Vu Bân có ý đi theo cùng nhưng hắn cản lại.

Hắn nói đây chỉ là cuộc gặp cá nhân nên hắn sẽ đi một mình thôi.

Hắn dặn Vu Bân ở nhà chuẩn bị tài liệu đi để hai ngày nữa sẽ bắt đầu cuộc họp với ban tổ chức.

Cuộc họp đó vô cùng quan trọng nên phải chuẩn bị thật kỹ, không được có bất kỳ sai sót gì cả.

Vu bân nghe vậy liền đồng ý với hắn ngay.

Vương Nhất Bác đến nơi hẹn.

Đây là một quán café rất rộng lớn.

Xung quanh được trồng rất nhiều cây xanh và hoa.

Quanh cảnh vô cùng đẹp và thoáng đãng.

Vì là hẹn khá sớm nên quán chỉ có vài người khách ngồi chờ.

Hắn ngồi xuống gọi 1 ly café đen và ngồi chờ.

Hắn vạch tay áo nhìn đồng hồ.

“8h10, Ngài đến trễ rồi đó Sean Max!!”

Nói rồi hắn nhếch mép cười.

Vương Nhất Bác hắn ghét nhất là chờ đợi ai đó.

Và nếu như trễ hẹn nữa thì sẽ khiến hắn tức giận ra mặt.

Hắn sẽ cho rằng người đó thật bất lịch sự và không cần kiêng nể mà hủy cuộc hẹn.

Sean đã lái xe đến nơi.

Y dừng xe lại mà thở hổn hển.

Y cảm thấy thật mất mặt vì đã đến trễ rồi.

Bây giờ đã là 8h20, y ôm đống tài liệu mà chạy vào quán café…….

Ngồi được một lúc rồi mà hắn vẫn chưa thấy người kia đến.

Bực quá hắn đứng dậy bước ra khỏi quán, mặt vô cùng khó chịu.

Vừa bước ra khỏi cửa và tiến ra sân thì hắn đụng phải ai đó đau điếng.

“Aa….aaa…aaa…….”

Hắn và người kia va đầu vào nhau kêu “bốp” một cái, ca hai người đều ôm đầu đau điếng, người kia vì ôm tài liệu nhất thời trượt tay mà tài liệu rớt xuống, bay đầy trên sàn.

Cả hai vì đau nên mặt tối sầm lại, lại vì giấy bay lung tung nên cả hai đều hốt hoảng cúi xuống nhặt.

Mặt hắn và người kia bây giờ như cúi sát vào nhau.

Hắn chưa kịp nói thì đã nghe người đó giọng cuống quýt.

“Tôi xin lỗi! tôi xin lỗi!

Cậu có sao không!!!”

Hắn nghe người đó nói mà chết lặng.

“Giọng nói này…..Giọng nói này!!!.....”

Hắn bất giác ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mặt người đó.

Giây phút chạm vào ánh mắt người đó, cả người hắn như có dòng điện chạy qua..

Hắn ngạc nhiên há hốc rồi lại sững sờ.

Hắn không tin vào mắt mình nữa.

Hắn thực sự không tin vào mắt mình nữa.

Mắt hắn mở to, nước mắt đọng một tầng quanh khóe mắt mà long lanh.

Hắn cứ như vậy ngây ngẩn nhìn người kia, nước mắt lăn dài.

“Tiêu….Tiêu Chiến!!!.....Chiến !….Anh à….Là anh sao???”

Sean đang cặm cụi nhặt những bản thảo, thấy người kia gọi thì ngạc nhiên mà ngước mắt lên.

Vào giây phút ánh mắt y nhìn vào người đó, y như chết lặng.

Khuôn mặt này là khuôn mặt y đã nhìn thấy ngày hôm qua.

Khuôn mặt này bây giờ đang ở trước mặt y thực sự quá gần, quá gần đi.

Giây phút y nhìn vào ánh mắt đó, y thấy trái tim mình nhói đau, tim lại đập liên hồi.

Vương Nhất Bác bây giờ thực sự không thể nhấc nổi chân, mở nổi miệng.

Hắn cứ ngây ngẩn mà nhìn người trước mặt, nước mắt lăn dài.

Người kia cũng không khá hơn, y vô cùng sững sờ, y cảm thấy mồ hôi chảy ra đầy trán, tim đập thình thịch khó chịu vô cùng.

Môi y run lên.

Vương Nhất Bác thấy người trước mắt đang run lên nhìn mình thì nắm lấy tay y kéo y vào lòng, đặt lên môi y một nụ hôn thật sâu.

Người kia cũng vô cùng hốt hoảng mà chân tay cứng đờ.

Hắn chìm trong nụ hôn đó như không muốn tỉnh lại, nước mắt chảy dài thấm ướt mặt của cả hai.

Bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu nhung nhớ của hắn trong từng ấy năm như tuôn ra theo dòng nước mắt ấy.

Sean thấy người kia ôm mình vào lòng lại hôn mình thì hoảng thực sự.

Bây giờ y vừa hốt hoảng, trái tim thì nhói, đầu thì đau, trong người vô cùng khó chịu, mồ hôi đã chảy đầy trán.

Y thấy mình thở không được, chân tay run rẩy mà ngất đi………..

Vương Nhất Bác gặp lại Tiêu Chiến ngỡ như mình đang mơ.

Hắn cứ thế hôn y ngây ngất mà không để ý gì xung quanh nữa, càng không để ý người kia đang thế nào.

Đến khi thấy y trượt người đổ ập trên ngực mình thì hốt hoảng thực sự.

Hắn ôm chặt lấy người kia mà run lên.

“Chiến…..Chiến…..Anh sao thế…..Anh làm sao thế??”

“Chiến!”

“Chiến à!!!”

........................❤❤❤.........................

P/S: Các cô thấy cảm động không ???
 
Mối Quan Hệ Nguy Hiểm (Hoàn Thành)
CHƯƠNG 43: TÌM LẠI KÝ ỨC


"Chiến.....Chiến.....Anh sao thế.....Anh làm sao thế??"

"Chiến!!!"

"Chiến à!!!

Vương Nhất Bác ôm lấy Tiêu Chiến mà lái xe đến bệnh viện.

Hắn ôm chặt người kia không buông 1 chút.

Hắn sợ chỉ cần lơ là 1 chút là người kia sẽ biến mất ngay lập tức giống như 5 năm trước.

Tâm trạng của hắn bây giờ rất hỗn loạn.

Hắn bây giờ vẫn chưa tin đây là sự thật.

Hắn lúc này vừa vui mừng nhưng cũng vừa lo sợ.

Tiêu Chiến nhanh chóng được đưa vào bênh viện thành phố Newcastle.

Y được Vương Nhất Bác ôm vào phòng cấp cứu.

Hắn chạy vào hét lên trong phòng cấp cứu làm nhân viên được một phen hoảng hồn.

Tiêu Chiến rồi cũng được đưa ngay vào phòng phẫu thuật.

Cha nuôi y hôm nay trực tại bệnh viện, nghe nhân viên nói y đang ở phòng cấp cứu thì chạy ngay vào phòng.

Ông lướt qua Vương Nhất Bác có chút sững sờ nhưng rồi cùng chạy vào trong.

Vương Nhất Bác bây giờ đang chống nạnh cúi đầu đi qua đi lại trước cửa phòng cấp cứu. y như nhớ ra mà rút điện thoại gọi cho Vu Bân, tay run rẩy.

"Alo....Vu Bân!!!"

"Sao vậy Vương tổng....Cậu đã gặp người đó chưa... sao rồi!!!"

"Vu Bân !

Vu Bân!"

"Cậu sao vậy???"

"Vu bân!!!"

Vu Bân thấy Vương Nhất Bác cứ gọi tên mình mà giọng run rẩy thì ngạc nhiên mà hỏi dồn.

"Vương tổng.....Cậu có chuyện gì???....Nói với tôi???"

"Vu bân....Vu bân à...."

"Tôi đây!!!"

"Tôi vừa gặp lại anh ấy....Tôi vừa gặp anh ấy...."

"Cậu nói sao?

Cậu nói gặp lại ai??"

"Tôi gặp lại Tiêu Chiến rồi....Tôi vừa mới gặp Chiến rồi....Anh ấy bị ngất....Anh ấy đang ở trong bệnh viện....Cậu....Cậu đến đây ngay.....Cậu hãy đến đây ngay!!!

"Vương tổng cậu đang ở bệnh viện nào??

.......

Vu Bân chỉ nghe có vậy thôi thì đã phi như tên bay ra xe mà lái xe chạy đi.

Vương Nhất Bác bây giờ đang ngồi trước hàng ghế chờ của bênh viện.

Hắn ngồi mà người run lên cầm cập, hai tay đan vào nhau chặt cứng.

Mắt dán chặt vào cửa phòng cấp cứu.

Chuyện xảy ra hôm nay hắn vẫn chưa tin được, nhất thời còn ngẩn ngơ.......

Johnathan Max và các cộng sự đang cấp cứu cho Sean.

Tình trạng của con trai ông hôm nay nặng hơn những hôm trước.

Cả người của y run lên bần bật, y liên tục nói mớ, lắc đầu nguầy nguậy.

Ông biết tình trạng này sẽ sớm xảy ra, ký ức của y rồi sẽ quay về thôi, nhưng ông không nghĩ sớm thế.

Ông rất muốn biết hôm nay y đã gặp ai mà kích động như thế...

Dường như nhận thấy tình trạng của y không nguy hiểm gì đến tính mạng cả.

Johnathan bước ra khỏi phòng cấp cứu.

Ông đi về phía Vương Nhất Bác đang ngồi.

Khi đến gần ông mới cất giọng nhỏ nhẹ.

"Chào cậu! cậu lúc nãy là đưa Sean Max vào đây???"

"Sean Max sao???"

"Đúng vậy.

Nó tên là Sean Max.

Nó là con trai tôi."

"Con trai ngài ư!"

"Đúng vậy!"

Cậu ra ngoài này nói chuyện với tôi một lát.

Johnathan và Vương Nhất Bác ra ngoài quán café của bệnh viện.

Hắn ngồi xuống bên cạnh ông.

Johnathan nhìn hắn chỉ thở dài.

Cậu ấy tên là Sean Max, là thiết kế trưởng của cuộc thi thiết kế lần này mà đứng đầu là tập đoàn Yaohua.

Cậu đây chắc là chủ tịch của tập đoàn Yaohua, Vương Nhất Bác???"

"Vâng!

Chào ngài!

Tôi chính là Vương Nhất Bác!!!"

Thấy Vương Nhất Bác đang định hỏi mình gì đó, vị bác sĩ già nhoẻn miệng cười.

"Cậu không cần hỏi tôi cũng biết cậu muốn hỏi gì.

Sean Max chỉ là con trai nuôi của tôi.

Tôi nhận nó cách đây 5 năm.

Duyên gặp gỡ đó cũng tình cờ nhưng cũng đau đớn lắm"

Nói đến đó, ông liền cúi xuống mắt rưng rưng.

"Đó là vào một buối tối mùa hạ, tôi cùng tập thể nhân viên trở về khách sạn sau một ngày cứu trợ nhân đạo tại 1 vùng núi ngoại ô Bắc Kinh.

Khi đi qua hẻm núi đó, như có một linh tính đặc biệt, tôi liền xuống xe đi bộ vào hẻm núi kiểm tra.

Tôi bắt gặp cậu ấy đang nằm sấp bên cạnh một lùm cây.

Tôi nhìn thấy cậu ấy người đầy máu, nhất là lưng, như có xương gãy, cả người không có hơi thở nào.

Tôi nói thật, tại thời điểm đó , cậu ấy coi như chết rồi vì người đã trắng bệch, không hơi thở.

Thế nhưng khi nhìn thấy cậu ấy nằm đó giống như con trai tôi cũng vì rơi xuống vực mà chết 3 năm trước, tôi liền cố chấp mà cứu cậu ấy.

Tất cả đoàn bác sĩ đều nghĩ tôi bị điên vì muốn cứu một xác chết nhưng tôi mặc kệ.

Tôi nghĩ rằng tôi đang cứu con trai mình nên tôi không bao giờ buông tay.

Tôi đã mất 8 giờ đồng hồ trong phòng phẫu thuật để lấy lại hơi thở cho cậu ấy.

Nhưng tôi cũng nhận thấy cậu ấy bị đa chấn thương vô cùng nghiêm trọng, nhất là đầu và lưng nên tôi mang cậu ấy về Anh quốc.

Tôi đưa cậu ấy đến bệnh viên này để tiến hành phẫu thuật.

Sean đã nằm 1 năm ở bệnh viện này mới tỉnh lại.

Sau đó cậu ấy lại mất 1 năm nữa để tập vật lý trị liệu mới đi lại được.

Còn đầu của cậu ấy thì bị chấn thương làm cậu ấy mất trí nhớ, những năm đầu cậu ấy không nhớ gì hết.

1 năm trở lại đây cậu ấy bắt đầu đau đầu và mơ những giấc mơ ký ức.

Cậu ấy nói với tôi thường mơ thấy 1 người nhưng không nhìn rõ mặt.

Hôm qua cậu ấy đi dạo tại lâu đài Newwcastle cùng đã nhìn thấy 1 người mặc áo xanh nhạt, cậu ấy nói bản thân cảm thấy đau nhói ở ngực, tim đập nhanh.

Cậu ấy chạy đi tìm người đó nhưng tìm mãi không thấy.

Sáng nay cậu ấy lại đi trễ, giờ lại được đưa vào đây.

Tôi đoán rằng người áo xanh ngày hôm qua chính là cậu đúng không???"

Vương Nhất Bác nghe hết câu chuyện liền bật khóc.

Hắn khóc rất lớn, cả người run lên bần bật trông đến tội nghiệp.

Vị bác sĩ thấy vậy liền vỗ vai hắn mà cất giọng dịu dàng.

"Vậy là tôi biết rồi, cậu chính là người trong giấc mơ của nó mỗi đêm!!!"

Vương Nhất Bác không nói.

Hắn lấy từ trong túi ra 1 tấm ảnh và 1 bức thư cùng 1 sợi dây chuyền đưa cho ông.

Johnathan nhìn bức hình thì biết hai người là gì của nhau rồi.

Ông lại nhìn đến bức thư, ông mở bức thư ra,ông đọc và sững sờ khi biết con trai ông và và người thanh niên trước mặt từng yêu nhau sâu đậm như thế nào.

Ông nhìn sợi dây chuyện khắc chữ "XZ" thì liền lấy trong túi áo mình ra 1 sợi dây chuyền khắc chữ "YB".

Hai sợi dây này đúng là 1 cặp.

Ông cảm động rơi nước mắt mà cất giọng.

"Vậy là đúng rồi.

Cậu chính là người đó.

Đã đến lúc nó nên trở về rồi!!!"

Vương Nhất Bác thấy vị bác sĩ bật khóc thì liền quỳ xuống mà nói.

"Cảm ơn ngài vì bao năm qua đã cưu mang anh ấy.

Tôi vô cùng cảm ơn ngài.

Chúng tôi đã gặp nạn cách đây 5 năm.

Hôm ấy anh ấy đã rơi xuống vực.

Tôi nghĩ anh ấy đã mất, đã hết hy vọng rồi.

Tuy tôi cho xới tung ngọn núi đó nhưng không tìm được anh ấy.

Tôi đã tuyệt vọng biết bao nhiêu.

Nhưng vì không tìm thấy thi thể nên tôi vẫn hy vọng anh ấy còn sống.

Anh ấy đã rời đi 5 năm rồi.

Bao năm qua tôi vẫn tìm kiếm anh ấy nhưng không tìm được.

Hôm nay tôi gặp được anh ấy ,tôi thật..............

Hắn nói đến đó thì bật khóc.

Vị bác sĩ thấy vậy thì vỗ vai hắn an ủi.

"Cậu đừng buồn nữa!

Chẳng phải cậu đã được gặp nó rồi sao!

Tôi rất mừng vì hai người gặp lại nhau.

Cố lên nhé.

Chăm sóc tốt cho nó.

Thằng bé đang nhớ ra mọi chuyện rồi"

Nói rồi ông bước đi nở một nụ cười hạnh phúc......................

Sean trong phòng cấp cứu đã được các bác sĩ chăm sóc rất tận tình nên tình trạng đã tốt lên nhiều.

Y không còn nói mớ nữa.

Y là đang ngủ rất ngon.

Y được đưa vào phòng 202.

Vương Nhất Bác và Vu Bân được bác sĩ cho phép thì đi vào phòng.

Hắn rón rén đi đến bên cạnh giường y.

Hắn nhìn thấy y bằng xương bằng thịt.

Hắn nhìn thấy thân hình đó, khuôn mặt đó liền rưng rưng nước mắt.

Hắn cuối cùng đã tin là mình được gặp lại Tiêu Chiến, gặp lại người hắn nhung nhớ suốt 5 năm qua.

Hắn ngồi xuống bên cạnh Tiêu Chiến cất giọng run run.

"Chiến....Chiến.....Là anh thật rồi....Em không nằm mơ!!"

" Chiến!....Anh biết em vui đến thế nào không??? .....Em vui đến phát điên!!"

"Anh hãy nhanh tỉnh dậy nhé!!.....Có em đây rồi.....Có em đây rồi..."

"Em sẽ không để anh rời xa em nữa....Không bao giờ đâu...Không bao giờ...Em hứa với anh Chiến ạ..."

Vu Bân đứng bên cạnh Vương Nhất Bác.

Cậu là đang ngạc nhiên quá chưa tin đó là sự thật.

Cậu cũng nghĩ mình đang mơ.

Bây giờ cậu nhìn thấy Tiêu Chiến bằng xương bằng thịt nằm trên giường thì vô cùng vui mừng.

Cậu ngồi xuống bên cạnh Nhất Bác vỗ vai hắn cất giọng vui mừng.

" Chúc mừng Nhất Bác.....Cuối cùng thì cậu cũng tìm được anh ấy.....Đây đúng là kỳ tích mà......Hai người nhất định sẽ hạnh phúc....Nhất định"

Vương Nhất Bác nhìn Vu Bân không đáp, ánh mắt hắn rưng rưng vui mừng...............

Tiêu Chiến đang nằm trên giường nhưng thần thức của y lại đang đi đến một nơi.

Y nhìn thấy mình đi đến một căn biệt thự nhỏ.

Y đi vào trong và nhìn thấy rất nhiều vật dụng của mình.

Y biết đây là nhà mình và y tên là Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến lại thấy mình đi đến một quán bar.

Y uống rượu và gặp một người.

Người đó là Vương Nhất Bác và chính là người y đã gặp ở quán café hôm qua làm y bị ngất.

Y định đi ra ngoài thì hắn cũng theo y mà đi.

Y còn thấy cả hai người bị sát thủ ám sát.

Y còn cứu hắn một mạng.

Y thấy Vương Nhất Bác nhìn mình mỉm cười vô cùng ngọt ngào, lại còn gọi mình là anh, là Chiến ca.....

Tiêu Chiến lại nhìn thấy mình đi đến một cô nhi viện.

Ở đó có thầy giáo tên Lý Thịnh và rất nhiều em nhỏ, bọn trẻ thấy y đến thì ùa lại bám vào cổ y trèo lên ríu rít gọi y là "Thầy giáo Tiêu!Thầy giáo Tiêu"....

Y lại thấy mình lái xe chở hắn về nhà.

Người hắn đầy mùi rượu.

Y đưa được hắn vào nhà thì hắn lại lên cơn dục vọng.

Y đã trói hắn lại.

Nhưng hắn lại gào lên, y thấy vậy mà cởi trói cho hắn.

Tối hôm đó hai người đã cùng nhau........

Tiêu Chiến lại thấy mình đi đến một biệt thự nhỏ gần biển, ở đó y thấy y và Vương Nhất Bác đang chơi đùa trên biển.

Hắn còn cõng y đi trên bãi biển làm y vô cùng xấu hổ.

Hắn thấy vậy lại muốn trêu đùa y.

Y lại nhìn thấy cảnh hai người ôm nhau ngủ rất ngon trên giường, Vương Nhất Bác còn hôn lên môi y rất ngọt ngào......

Tiêu Chiến lại thấy mình được Vương Nhất Bác dắt đến một cánh đồng hoa mẫu đơn.

Hắn chỉ tay vào cánh đồng mẫu đơn nói rằng hắn trồng cho y, hắn nói y thích loài hoa này.

Y còn thấy Vương Nhất Bác đeo cho mình 1 sợi dây chuyền và hôn lên trán mình mỉm cười.

Y thấy mình cũng cười rất hạnh phúc................

Tiêu Chiến lại thấy mình đang đứng ở một con đường.

Trước mặt mình người chết la liệt.

Trên tay y có một người phụ nữ đang thở ra những hơi yếu ớt, miệng đầy máu.

Y lúc này cũng đang gào khóc thảm thiết, người đó là mẹ của Vương Nhất Bác .Y thấy bà đã trút hơi thở cuối cùng nên y đành phải đứng dậy rời đi............

Tiêu Chiến lại thấy mình đi đến một phòng giam.

Ở đó y thấy mình bị đánh đập tàn nhẫn, cả người đầy máu, y đang nhìn người trước mặt, người đó là Vương Nhất Bác nhưng người đó không nhìn y lấy một lần, y vô cùng đau khổ......

Y lại thấy mình nằm sóng soài trên vũng máu, lưng bị rách toác.

Y thấy Vương Nhất Bác ôm mình vào lòng khóc nức nở..................

Tiêu Chiến lại đi đến một nơi.

Đó là một biệt thự rất lớn.

Y đang nằm ngủ trong phòng.

Vương Nhất Bác tiến lại gần y, đắp chăn cho y, mắt ướt lệ..................

Y lại thấy Vương Nhất Bác dẫn 2 cô gái về nhà.Y đã hộc máu mà ngất xỉu lăn xuống cầu thang.

Y thấy Vương Nhất Bác chạy xuống ôm chầm lấy y, mặt vô cùng hoảng sợ......

Tiêu Chiến lại thấy mình đến sân bay.

Y đi cùng với hai người là Quách Thừa và Trịnh Phồn Tinh.

Y là sắp bay sang Mỹ...................

Tiêu chiến lại thấy mình cùng Trịnh Phồn Tinh chạy đến một nhà hoang.

Ở đó y thấy Vu Bân và Vương Nhất Bác đang bị trói.

Vương Nhất Bác bị một người tên Vương Hạo Nhiên dí súng vào đầu.

Y lúc đó vô cùng hoảng sợ......

Y lại thấy mình bị rớt xuống vực.

Vương Nhất Bác người đầy máu, mắt mờ vì bị choáng giơ cánh tay đầy máu ra nắm chặt lấy tay y, giữ chặt không buông.

Y thấy mình rút tay rơi xuống vực.......

Tiêu Chiến cứ thế mơ những giấc mơ quá khứ.

Y đang ngủ nhưng nước mắt đã rơi thành hai hàng mà chảy xuống cổ ướt đẫm.

Y choàng tỉnh...Y đã tỉnh lại rồi.....Y đã nhớ hết quá khứ của mình....Y bật khóc nức nở......

Johnathan ngồi bên cạnh y thấy vậy thì vô cùng vui mừng, nước mắt ông cũng đã rơi rồi.

Ông nhẹ nhàng vỗ vai y an ủi.

"Tốt rồi con trai.....Con đã làm rất tốt....Đã đến lúc con trở về rồi...."

Tiêu Chiến tỉnh lại không thấy Vương Nhất Bác đâu thì vô cùng lo sợ.

Vị bác sĩ già thấy vậy liền chỉ ra ngoài cửa cất giọng.

"Con hãy đi ra tìm cậu ta đi!

Hãy đi đi nào chàng trai!!"

Tiêu Chiến chỉ cần nghe vậy đã nhảy xuống khỏi gường mà chạy ngay ra cửa.

Y chạy khắp bệnh viện tìm Vương Nhất Bác.

Y tìm mãi....rồi cuối cùng y cũng thấy hắn đang định bước ra cổng bệnh viện.

Vương Nhất Bác là định ra xe lấy giấy tờ vào nhưng Tiêu Chiến lại nghĩ hắn định rời đi liền quát lớn.

"Vương Nhất Bác!!Vương Nhất Bác!!"

Hắn nghe tiếng y thì quay lại.

Hắn vô cùng vui mừng chưa kịp chạy lại thì y đã cất giọng chửi lớn.

"Vương Nhất Bác!

Em định bỏ đi sao?

Em đúng là đồ hèn!

Em định đi đâu???"

"Em định bỏ anh lại đây rồi rời đi sao!!

Anh đã rời xa em 5 năm, em lẽ nào không nhớ anh sao?"

" Anh là bị mất trí nhớ, anh không nhớ ra em nên anh không đi tìm em, chứ anh không quên em, anh không bao giờ quên em.

Anh mất trí nhớ rồi vô tình quên em chứ anh không hề cố ý"

"Em có thể tha thứ cho anh không Nhất Bác ???, Nhất Bác của anh!!!"

Vương Nhất Bác nghe Tiêu Chiến nói vậy thì vui mừng đến bật khóc.

Hắn cứ đứng đó mà khóc.

Nhưng rồi thấy Tiêu Chiến khóc lớn nên hốt hoảng vội chạy lại ôm chầm lấy y.

Hắn ôm chặt lấy y vào lòng, hôn lên trán y, hôn lên tóc y, cất giọng nghẹn ngào.

" Tất nhiên là em không quên anh, không bao giờ đâu Chiến à.

Em là rất nhớ anh, nhớ đến phát điên, nhớ đến sắp không thở được.

Em vui lắm Chiến à, em cảm giác như mình được hồi sinh rồi!!!"

Hai người rời nhau ra.

Vương Nhất Bác nhìn sâu vào mắt Tiêu Chiến cất giọng dịu dàng.

"Từ giờ anh hãy ở bên cạnh em....Đừng bao giờ xa em nữa......Đừng rời đi đâu nữa....Được không Chiến!!!"

"Được....Anh hứa với em.....Cả đời này anh sẽ ở bên em.....Anh không đi đâu nữa"

Vương Nhất Bác đặt lên môi y một nụ hôn vô cùng dịu dàng.

Hai người ôm lấy nhau thật chặt như thể họ chưa từng rời xa.

Nước mắt đã rơi trên mặt họ, những giọt nước mắt long lanh, hạnh phúc vô cùng...........................

............................❤❤❤...........................

p/s: Các cô đã thỏa mãn chưa!!!
 
Mối Quan Hệ Nguy Hiểm (Hoàn Thành)
CHƯƠNG 44: ĐOÀN VIÊN


Vương Nhất Bác đặt lên môi y một nụ hôn vô cùng dịu dàng.

Hai người ôm lấy nhau thật chặt như chưa từng rời xa.

Nước mắt đã rơi trên mặt họ, những giọt nước mắt long lanh, hạnh phúc vô cùng........................................

Hai người cứ vậy mà ôm lấy nhau như không quan tâm đến bất cứ chuyện gì xung quanh nữa.

Thế nhưng những cử chỉ tình cảm của họ lại làm cho tập thể các bác sĩ ở bệnh viên này được một phen trầm trồ.

Họ vô cùng ngạc nhiên khi tận mắt chứng kiến hai thanh niên đẹp như hoa lại yêu nhau say đắm như vậy.

Thật là đáng gưỡng mộ nhưng cũng đáng ganh tị mà.

Tiêu Chiến dường như nhận thấy mọi người đang chú ý mình thì vô cùng xấu hổ.

Y tựa vào ngực Nhất Bác mà thỏ thẻ.

"Nhất Bác.....Buông anh ra.....Mọi người đang nhìn chúng ta kìa....Xấu hổ quá!!!"

Nhất Bác nghe Tiêu Chiến nói như vậy thì ôm chặt hơn, rồi nói vào tai người kia rất khẽ.

" Có gì mà xấu hổ chứ....Em thấy cực kỳ hãnh diện đó....Vô cùng hãnh diện"

Nói rồi hắn nở một nụ cười vô cùng ngọt ngào.

Hắn nhận thấy Tiêu Chiến mặc nguyên bộ đồ bệnh nhân mà chạy ra đây thì thấy y vô cùng đáng thương nhưng cũng rất đáng yêu.

Hắn không ngần ngại mà bế xốc y lên rồi bước trở về phòng.

Tiêu Chiến được bế lên thì mặt quá ngượng mà đỏ như trái cà chua.

Y ôm cổ Nhất Bác thật chặt rồi rúc mặt vào ngực Nhất Bác không dám mở mắt ra nữa.

Nhất Bác nhìn y thấy vô vùng hài lòng.

Nhất Bác rồi cũng bế Tiêu Chiến về đến phòng.

Nhất Bác đặt Tiêu Chiến xuống, hai người thấy johnathan thì nắm tay cùng nhau bước đến.

Hai người mỉm cười mà cùng quỳ xuống trước mặt ông.

Nhất Bác cất giọng.

" Chúng con rất cảm ơn cha thời gian qua đã chăm sóc cho Tiêu Chiến rất tốt.

Vô cùng cảm ơn cha!!!"

Tiêu Chiến thấy thế cũng tiếp lời.

"Dạ vâng đúng rồi ạ!

Cha ơi!

Con vô cùng cảm ơn cha vì đã cứu sống con và nuôi dưỡng con đến ngày hôm nay.

Con vô cùng biết ơn vì điều đó."

Johnathan thấy hai đứa quỳ trước mặt mình thì cúi xuống nâng cánh tay của chúng lên mà cất giọng dịu dàng.

"Con khỏe lại là tốt rồi Tiêu Chiến ạ!

Tiêu Chiến!

Cái tên thật đẹp mà!!!"

Nói rồi ông nắm lấy tay Nhất Bác và tay Tiêu Chiến mà chồng lên nhau, miệng nở nụ cười vô cùng hạnh phúc.

" Nhất Bác!

Từ giờ ta giao lại Tiêu Chiến cho con.

Con hãy chăm sóc nó cẩn thận nhé.

Lưng của nó vẫn còn chưa hết đau hẳn, con cần phải chú ý, không được để Tiêu Chiến làm việc gì quá nặng nhọc nha con.

Các con sau này hãy sống thật hạnh phúc nhé.

Có như vậy ta đã thực sự yên lòng rồi."

Hai người nhìn nhau rồi nhìn vị bác sĩ già vô cùng hạnh phúc.....................

Thời hạn họp ban tổ chức cuộc thi thiết kế cũng đến.

Sáng nay tất cả mọi người trong ban tổ chức sẽ gặp nhau.

Tiêu Chiến vì không muốn mối quan hệ của mình và Nhất Bác ảnh hưởng đến cuộc thi nên chủ động thay đồ đi trước.

Nhưng y chưa kịp bước chân ra khỏi phòng thì đã bị Nhất Bác ôm chầm sau lưng.

Hắn biết ý của y nhưng hắn lại tỏ ra vô cùng ủy khuất mà nũng nịu.

"Chiến!....Anh định đi sao.....Anh ở lại chút nữa đi....Em nhớ anh mà"

"Nhất Bác!.....Chuẩn bị đến giờ họp rồi.....Anh là thiết kế trưởng và em là trưởng ban tổ chức đó....Còn không mau thay đồ rồi đi....Trễ giờ bây giờ..."

"Chiến!....hay thôi mình không tham gia thi nữa được không.....Em chỉ muốn cùng anh ngủ một giấc....không muốn thi thố gì nữa cả.....hic...."

Tiêu Chiến nghe hắn nói vậy thì há hốc mồm.

"Vương Nhất Bác!

Em điên rồi!

Anh không đùa với em nữa, anh đi đây..."

"Chiến ca!

Chiến ca!"

Tiêu Chiến quay lại đưa mắt trừng Nhất Bác một cái làm hắn vô cùng hốt hoảng.

Hắn chu miệng lên vô cùng ủy khuất.

"Vâng.....em đi....Em đi liền....Em đi là được chứ gì!!!"

Nói rồi hắn cũng đứng dậy mặc đồ rồi lẽo đẽo đi ra cùng Vu Bân lái xe rời đi.

Trong suốt cuộc họp Vương tổng dường như chẳng để chữ nào vào đầu cả.

Hắn cứ nhìn vị thiết kế trưởng không thôi, miệng còn nở nụ cười rất tình cảm.

Mọi người trong cuộc họp rất ngạc nhiên, họ nhìn nhau vô cùng khó hiểu.

Họ không biết cái vị trưởng ban tổ chức và vị thiết kế trưởng kia có vấn đề gì không, chỉ biết là vô cùng kỳ lạ.

Chỉ có Vu Bân là trong bụng cười thầm thôi.

Cuộc họp rồi cũng kết thúc, tất cả mọi người đều ra về, chỉ còn lại 3 người là Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến, Vu Bân.

Lúc này Tiêu Chiến mới làm mặt giận với Vương Nhất Bác.

"Nhất Bác!

Em lúc nãy làm vậy là có ý gì??

Em biết anh xấu hổ lắm hay không?"

Hắn nghe Tiêu Chiến nói vậy thì cong môi lên cười.

"Chiến ca.....Có gì mà phải xấu hổ....Em còn muốn trước mặt các vị đó giới thiệu anh một chút......."

"Cái.....Cái gì??....Em đừng đùa anh nha Nhất Bác....Anh toát mồ hôi rồi đây nè!!!"

"Đừng xấu hổ như vậy chứ Chiến....Có gì mà anh phải sợ....Anh chờ xem....Có ngày em sẽ cho mọi người trong tập đoàn từ lớn đến nhỏ biết quan hệ của chúng ta, chịu không???"

"Chịu cái đầu nhà em!!

Đứng lại đó cho anh!!

Nhất Bác....Đứng lại đó!!"

Nhất Bác bị Tiêu Chiến cầm cây đuổi đánh mà cười khanh khách.

Hắn bây giờ vô cùng hạnh phúc.

Vu Bân thấy biểu tình của hắn thì đã vô cùng yên tâm rồi.

Cậu vui vẻ khi hai người tìm thấy nhau và đang vô cùng hạnh phúc như thế này.

Cuộc thi thiết kế rồi cũng diễn ra.

Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến cũng như tất cả ban tổ chức đã tổ chức vô cùng thành công chương trình này.

Tất cả các thí sinh được Tiêu Chiến cho những lời nhận xét vô cùng hữu ích.

Tuy vậy, mọi người cũng không quên để ý, suốt mấy ngày thi, vị trưởng ban tổ chức cứ nhìn cái vị thiết kế trưởng hoài làm cho vị thiết kế trưởng kia vô cùng ngượng ngùng.

Ánh mắt si tình của vị trưởng ban tổ chức đó còn lên thẳng website của ban tổ chức cuộc thi.

Còn vị thiết kế trưởng kia thì chẳng biết giấu mặt đi đâu nữa, trong lòng vô cùng xấu hổ và tức tối.

"Này Vương Nhất Bác....Anh đã nói với em hơn 10 lần rồi.....là trong cuộc thi đừng có nhìn dán mặt vào anh như thế...Em nhìn xem....Em đã làm điều tốt đẹp gì này...."

Nói rồi y đưa cho hắn bài viết hot trên website của ban tổ chức.

Vương Nhất Bác nhìn thấy bài viết đó thì cười tít mắt.

"Wao......Thật là đúng ý em quá...."

Hắn vừa nói câu đó xong là y như rằng hắn lại được ăn một trận chuổi từ người kia.

Hắn cứ vậy mà chạy một vòng quanh nhà cười đến vui vẻ.

Vương tổng bây giờ không còn lạnh lùng cao lãnh nữa mà là một chú sư tử tinh nghịch không hơn.

Hắn bây giờ giống như một cậu thiếu niên vậy, không chịu lớn nữa........................

Thấm thoát thì Vương Nhất Bác và Vu Bân đã ở Anh được 4 ngày rồi.

Ngày mai là ngày cuối họ ở lại đây.

Cuộc thi đã kết thúc rồi.

Hôm nay chỉ là một buổi liên hoan nhỏ của ban tổ chức và thí sinh thôi.

Cũng như mấy hôm trước, Tiêu Chiến cũng chủ động đi trước để tránh sự bàn tán.

Bữa tiệc bắt đầu, mọi người đến rất đông.

Vương Nhất Bác hôm nay ăn vận vô cùng đẹp trai.

Hắn đi đến đâu là mọi người lại nhìn đến đó, nhất là cánh phụ nữ thì nhìn hắn không rời.

Nhưng Nhất Bác chả thèm quan tâm, hắn còn bận để ánh mắt ở chỗ người kia.

Hắn đi nhanh về phía Tiêu Chiến đang đứng khiến y vô cùng hốt hoảng.

Y định cất bước tránh đi nhưng Nhất Bác đã nhanh chân hơn chạy đến trước mặt y, nắm lấy tay y rồi cất tiếng nói lớn giữa đám đông.

" Xin chào các vị!

Tôi là Vương Nhất Bác!

Hôm nay tôi có đi cùng với người yêu của tôi.

Anh ấy tên Tiêu Chiến, hay các vị còn được biết với cái tên Sean Max.

Khó khăn lắm tôi mới tìm thấy anh ấy.

Tôi rất vui nếu được các vị ở đây chúc phúc cho tình yêu của chúng tôi.

Xin cảm ơn các vị!!!"

Mọi người trong bữa tiệc khi nghe hắn nói như vậy thì đều há hốc ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đều chuyển sang vui mừng.

Họ cùng nhau vỗ tay thể hiện sự chúc mừng cho đôi bạn trẻ.

Tiêu Chiến lúc nãy giờ người cứng đơ, không dám ngước mặt lên.

Vương Nhất Bác thấy y ngại ngùng thì nâng cằm y lên dịu dàng nói.

"Chiến ca.....Đừng ngại.....Có em đây rồi....Mọi người đang chúc phúc cho chúng ta kìa....Anh thấy không?.....Em hôm nay vô cùng hạnh phúc.....Cảm ơn anh nhé....Vì đã về bên em thế này!!!"

Nói rồi Vương Nhất Bác ôm lấy y thật chặt rồi hôn lên trán y.

Tiêu Chiến thấy Vương Nhất Bác nói như vậy thì gật đầu, mắt ướt lệ.

Y ôm Vương Nhất Bác thật chặt, nở nụ cười vô cùng hạnh phúc.

Trước khi trở về Trung Quốc, Vương Nhất Bác đã đưa Tiêu Chiến đi khắp nước Anh.

Hai người đi thăm tất cả những địa điểm đẹp nhất nước Anh.

Hắn vô cùng hạnh phúc khi ở bên Tiêu Chiến, hắn không ngần ngại thể hiện tình cảm với y trước mặt mọi người.

Hắn bây giờ không còn mang khuôn mặt lạnh lùng nữa mà thay vào đó là một người vô cùng dịu dàng, ngọt ngào.

Đi đến đâu hắn cũng nắm tay y thật chặt mà dắt đi, hắn như muốn thông báo với tất cả mọi người y là người yêu của hắn, là tâm can bảo bối của hắn.....

Rồi cũng đến lúc mọi người trở về Trung Quốc.

Tiêu Chiến vô cùng vui mừng khi được trở về quê hương.

Vương Nhất Bác và Vu Bân thấy được biểu tình của y thì cùng rất cảm động, cả hai nở nụ cười vô cùng hạnh phúc mà nhìn y.

Vương Nhất Bác còn nói nhỏ vào tai y.

"Tiêu Chiến!....Mọi người rất là nhớ anh.....Em chưa nói cho ai biết cả.....Em muốn cho mọi người một bất ngờ thật lớn..."

Tiêu Chiến nghe thấy vậy mà nước mắt long lanh.

Suốt chuyến bay, Vương Nhất Bác cứ nắm chặt lấy tay Tiêu Chiến không buông khiến Vu Bân vô cùng ganh tị, cậu nhiều lần chọc ghẹo hắn làm hắn sửng cồ.

" Ôi chà Vương tổng....Cậu cứ dính lấy anh tôi làm cái gì thế......Anh ấy không thở được rồi kìa...."

" Vương tổng!.....Cậu có thể thu liễm bớt lại được không.....Cậu cứ nắm tay anh ấy thế đỏ hết lên rồi kìa...."

" Nhất Bác!.....Tôi nghe thiên hạ đồn cậu lạnh lùng lắm mà.....Sao hôm nay mặt mày lại thế kia.....Cậu thay đổi rồi.....Cậu đã thay đổi rồi..."

Vương Nhất Bác nghe cậu ta nói vậy thì mặt đen lại, nhất thời không biết phản ứng như thế nào.

Vu Bân thấy biểu tình của hắn như vậy thì cười khoái chí.

Tiêu Chiến ngồi bên cũng không nhịn được cười nhưng y không dám chọc hắn ra nữa, sợ hắn lại ủy khuất nên thôi.

Lòng y vui vẻ và vô cùng hạnh phúc.....

Chuyến bay đáp xuống, Vương Nhất Bác, định đưa Tiêu Chiến trở về Vương phủ thì Tiêu Chiến giữ tay hắn lại cất giọng nhẹ nhàng.

"Nhất Bác!....Đã lâu anh chưa về lại Hoàng Long...Anh muốn về Hoàng long trước rồi về nhà em được không???"

"Tất nhiên là được rồi....Đi nào....Anh đưa em đi...."

Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến cùng Vu Bân chạy xe đến thẳng Hoàng Long.

Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà vô cùng lớn.

Y vô cùng bất ngờ, y nghĩ mình đi nhầm.

Vương Nhất Bác như hiểu được suy nghĩ của Tiêu Chiến mà cất giọng dịu dàng.

"Chúng ta đã về đến Hoàng Long của anh rồi ........Nào chúng ta vào thôi..."

Tiêu Chiến đang ngạc nhiên chưa biết nói gì thì Vương Nhất Bác đã nắm tay y kéo vào.

Trịnh Phồn Tinh, Quách Thừa và các vệ sĩ đang họp trong phòng, thấy có người vào thì chạy ra.

Cậu và Quách Thừa như không tin vào mắt mình nữa.

Hai người đứng như trời trồng không nhúc nhích nổi.

Khi Quách Thừa đang há hốc ngạc nhiên thì Phồn Tinh đã nước mắt chảy dài.

"Tiêu...Tiêu Chiến!......Anh!......Anh ơi!!!"

Tiêu Chiến thấy Phồn Tinh thì mỉm cười vô cùng dịu dàng, ánh mắt ướt lệ.

Y từ từ bước đến mà dang hai tay ra ôm lấy hai người vào lòng.

"A Tinh!.....Mấy năm qua em có khỏe không.....Anh đã về rồi.....Anh đã về rồi!!..."

"Quách Thừa!.....Cậu có khỏe không???......rất vui được gặp lại cậu, ân nhân của tôi..."

"Anh !!!.....Em có phải đang mơ không.....Anh à!!!"

Phồn Tinh bật khóc nức nở, vai cậu run lên cầm cập.

Cậu ôm chặt lấy Tiêu Chiến, giọng nghẹn ngào.

" Em đã từng tuyệt vọng.....Em đã từng hết hy vọng.....Em nghĩ anh đã rời đi rồi....Em nghĩ anh đã bỏ em rồi ... .Bao năm qua em rất nhớ anh...Em nhớ anh lắm.....Chiến à..."

Quách Thừa cũng đến bên Tiêu Chiến mà vỗ vai y.

"Tiêu Chiến!.....Anh dũng cảm lắm.....Anh về thật tốt.....Thật tốt biết bao......Chúng tôi vô cùng nhớ anh...."

Vệ sĩ trong bang thấy thiếu chủ đột ngột trở về thì vô cùng kinh ngạc.

Tất cả đều há hốc ngạc nhiên nhưng rất nhanh đã tỏ ra vui mừng vô cùng mà quì hết xuống.

"Thiếu chủ.....Thiếu chủ......Mừng người trở về......Mừng người trở về!!!"

Tiêu Chiến thấy mọi người quỳ hết xuống thì chạy đến đỡ mọi người dậy mà nói.

"Đứng lên...Đứng lên hết nào.....Tôi đã trở về rồi....Anh em có khỏe không???.....bao năm qua anh em sống thế nào.....Tôi đã rất nhớ anh em!!"

Mọi người nghe vậy thì bật khóc nức nở, vây xung quanh Tiêu Chiến mà ôm lấy y.

Tiêu Chiến vô cùng hạnh phúc vì mọi người vẫn mạnh khỏe, Hoàng Long phát triển hơn xưa.

Y cảm thấy vô cùng an lòng, vô cùng hạnh phúc.

Y biết Vương Nhất Bác đã vô cùng dụng tâm với Hoàng Long trong thời gian y vắng mặt.

Y đưa ánh mắt hướng về Vương Nhất Bác nở một nụ cười vô cùng dịu dàng.

Hai người nhìn nhau vô cùng hạnh phúc....

...............................................................

Tiêu Chiến lại cùng Vương Nhất Bác đi đến cô nhi viện ZYZHAN.

Y vô cùng ngạc nhiên khi cô nhi viện đã khác trước, to lớn hơn, rộng rãi hơn, đông đúc hơn.

Vương Nhất Bác nắm tay y bước vào trong sảnh thì đã cất giọng gọi lớn.

"Thầy Lý!!!.....Thầy xem con đã mang ai về cho thầy này???"

Thầy giáo Lý đang xem sách trong phòng khách nghe tiếng Vương Nhất Bác thì bước ra.

Ông vô cùng sửng sờ khi nhìn thấy Tiêu Chiến.

Ông như không tin vào mắt mình nữa.

Ông xúc động quá mà đứng không vững.

Tiêu Chiến thấy vậy liền chạy lại đỡ lấy thầy.

"Thầy ơi....Con Chiến đây....Con đã trở về rồi....Con rất nhớ thầy, nhớ các em nhỏ!!"

"Tiểu Chiến!.....là con thật sao???......Là con thật sao??"

"Vâng thưa thầy.....Con là Tiểu Chiến đây.....Con đã về rồi đây!!!"

Thầy Lý đưa bàn tay lên sờ mặt của Tiêu Chiến, giọng run run.

" Đúng thật là con rồi.....Đúng thật là con rồi.....Bao năm qua ta cứ nghĩ.....Ta đau lòng vô cùng nghĩ con đã rời đi......Bao năm qua con sống thế nào???"

" Con sống rất hạnh phúc.....Cha nuôi con rất thương con!!!"

"Tốt....Tốt lắm....Con sống hạnh phúc là tốt lắm rồi....Con trở về là tốt lắm rồi!!!"

Hai thầy trò ôm lấy nhau rơi nước mắt.

Bọn trẻ ở ngoài vườn thấy có tiếng người nói ồn ào thì cùng nhau chạy vào.

Chúng nhìn thấy Tiêu Chiến thì chạy đến mà ôm vào chân y, bu lên cổ y hôn hít.

Tiêu Chiến mừng rơi nước mắt nhìn chúng.

"Thầy giáo Tiêu!

Thầy giáo Tiêu!

Anh đi đâu mà không về đây dạy chúng em!!!"

"Chúng em nhớ anh lắm anh có biết không???"

"Anh biết.....Anh biết mà....Các em có ngoan không???"

"Dạ ngoan!

Vậy hôm nào thầy giáo Tiêu đến dạy bọn em học vẽ nha!!!"

"Đồng ý....Nhất định anh sẽ đến!!!"

Tiêu Chiến ôm các em vào lòng mà ánh mắt long lanh hạnh phúc.......

Nhóm người Vương Nhất Bác, Quách Thừa, Vu Bân rồi cũng đưa Tiêu Chiến về Vương gia.

Y nghe đến Vương gia thì có chút đớn đau trong lòng nên còn lưỡng lự.

Vương Nhất Bác biết được y đang nghĩ gì thì ôm lấy y thỏ thẻ.

" Chiến!.....Anh đừng buồn nha.....Em có một bất ngờ rất lớn dành cho anh đây!!!"

Nói rồi hắn kéo y bước vào Vương phủ.

Tất cả mọi người trong vương phủ nhìn thấy Tiêu Chiến trở về thì sửng sốt không tin vào mắt mình nữa.

Lão quản gia, dì giúp việc cứng đơ người nhất thời không cử động được.

Họ sửng sốt và cũng quá vui mừng.

Họ nghĩ rằng y đã chết vào 5 năm trước, vậy mà giờ y đang đứng ở đây, trước mặt họ......Thật là vui mừng biết bao.

Tất cả mọi người trong nhà, kể cả các vệ sĩ đều bật khóc, họ biết ơn y vì năm đó y đã cứu lấy mạng của thiếu chủ nhà họ.

Họ quỳ xuống mà cúi đầu chào y.

"Chào mừng Tiêu Thiếu đã trở về.....Chào mừng Tiêu Thiếu đã trở về!!"

Tiêu Chiến không ngờ mọi người lại yêu thương mình đến thế thì xúc động chạy lại mà đỡ mọi người đứng dậy.

" Mọi người.....Đừng khách sáo như vậy.....Đứng lên....Đứng lên nào!!!"

"Tôi cảm ơn mọi người vì đã thương yêu tôi như thế....Rất cảm ơn mọi người!!"

Nói rồi họ ôm y vào lòng mà vỗ về.

Vương Nhất Bác nhìn thấy cảnh này vô cùng cảm động.

Như chợt nhớ ra điều gì, hắn nắm tay Tiêu Chiến bước vào sảnh lớn mà cất giọng.

"Mẹ! mẹ ơi!

Mẹ xem con đưa ai về cho mẹ này???"

Vương phu nhân đang tưới nước cho vườn hoa sau nhà, nghe tiếng Nhất Bác thì lật đật đi vào.

Bà nhìn thấy Tiêu Chiến thì chết lặng, đồ đạc trên tay rơi xuống vỡ tan.

Tiêu Chiến bên này cũng không khá hơn, y nhìn thấy Mẹ Vương thì sửng sốt mà cả người cứng đơ.

Mẹ Vương nhìn thấy Tiêu Chiến đứng đó, trước mặt mình thì bật khóc, cất giọng run run.

"Chiến Chiến!

Chiến Chiến!

Là con đó sao???"

"Chiến Chiến!

Có phải là con không???"

Mẹ Vương vừa nói vừa giơ hai tay ra, nước mắt lăn dài trên má.

"Lại đây nào.....lại đây nào Chiến Chiến của mẹ.....Con trai mẹ"

Tiêu Chiến chỉ chờ có thể thì chạy lại ôm chầm lấy Vương phu nhân khóc nức nở.

"Mẹ ơi!

Mẹ ơi!

Mẹ vẫn còn sống sao???.....Con đã nghĩ mẹ đã rời đi rồi......Con nghĩ mẹ đã bỏ con đi rồi.....Năm đó con ôm mẹ trong tay....Con thấy mẹ đã rời đi trên tay con.....Con sợ lắm, con đau lắm"

" Mẹ còn sống.....Mẹ còn sống Chiến à.....Con tôi.....Con thật đáng thương mà!!!...."

Vương Phu nhân kéo Tiêu Chiến ngồi xuống sofa rồi nhìn quanh người y một lượt.

"Để mẹ xem.....Con có bị đau ở đâu nữa không???"

"Không mẹ ạ....Con hoàn toàn khỏe mạnh mà!!!"

"Tội nghiệp con trai tôi....Những năm qua con đã ở đâu....Con sống có tốt không???"

"Con sống rất tốt mẹ ạ!!!"

" Tốt rồi.....vậy là tốt rồi.....mẹ biết mà.....con tốt như vậy....ông trời nhất định thương con mà..."

"Cả Nhất Bác nữa......lại đây....."

Bà dang tay ra mà ôm lấy cả hai đứa con trai.

Bà vui mừng, quá vui mừng vì cuối cùng Nhất Bác và Tiêu Chiến có thể quay về bên nhau.

Mọi người nhìn thấy cảnh tượng đó đều rơi nước mắt mà chúc phúc cho hai người.

Mọi người trong Vương gia cuối cùng rồi cũng được đoàn tụ hạnh phúc.................

...................❤❤❤.................

P/s: Hạnh phúc không các cô!!!
 
Mối Quan Hệ Nguy Hiểm (Hoàn Thành)
CHƯƠNG 45: LỜI CẦU HÔN NGỌT NGÀO


Tiêu Chiến về vương phủ thấm thoắt cũng đã hơn 1 tháng.

Trong 1 tháng đó, y vô cùng hạnh phúc.

Nhất Bác chiều chuộng y và chăm sóc y vô cùng cẩn thận.

Hắn đích thân xuống bếp nấu bữa sáng cho y, chở y đi dạo mỗi ngày, thậm chí bước lên cầu thang thôi, hắn cũng phải dìu y mới chịu.

Nhất Bác từng nghe Johnathan nói Tiêu Chiến lưng còn thương tích nên hơi yếu, cột sống cũng có chút vấn đề nên hết sức chú ý, hắn không cho y cầm bất cứ vật gì vì sợ ảnh hưởng đến cột sống.

Tất cả mọi sinh hoạt của Tiêu Chiến, Nhất Bác đều đòi giúp đỡ cả.

Nếu Tiêu Chiến đi tắm, Nhất Bác nhất định đòi đi theo.

Hắn viện lý do sợ y té ngã ảnh hưởng đến cột sống nên hắn phải đi theo để đỡ y.

Khi nghe hắn nói như vậy, Tiêu Chiến đã vô cùng xấu hổ và tức giận.

“Chiến ca!

Anh để em đưa anh đi tắm nhé!!!”

“Em nói năng điên khùng gì đó???”

“Thật mà….Bác sĩ nói với em phải chăm sóc anh cẩn thận….Nếu anh tắm mà trượt chân té xuống đó….Em phải sống làm sao???”

“Này Vương Nhất Bác…..Anh không phải trẻ con….Em là đang nghĩ anh thành cái gì rồi???”

“Không có mà…..Anh là bảo bối của em…..bảo bối mới 3 tuổi thôi….Em sợ anh bị đau….em phải sống làm sao??”

“Vương Nhất Bác!!!”

Y từ chối đề nghị của hắn thì hắn lại mang bộ mặt ủy khuất mà nhìn y như muốn khóc đến nơi.

“Híc……Anh la em….Anh không thương em nữa chứ gì!!!”

Tiêu Chiến thấy vậy thì lòng lại mễm nhũn, nhắm mắt cho hắn muốn làm gì thì làm.

“ Trời đất ạ….Tôi khổ quá mà!!!”

Y không nghĩ hắn lại yêu cầu quái đản như vậy, y thật không biết phải làm sao với hắn nữa.

Mọi người nge hắn nói như vậy chỉ ôm bụng cười thầm.

Họ không biết Thiếu gia nhà họ đang nghĩ cái gì trong đầu mà lại nói như thế nữa….”

Nếu Tiêu Chiến ăn cơm, Nhất Bác sẽ chạy lại bế y ngồi trên đùi mình, lấy thức ăn cho y và bắt đầu đút cho y ăn.

Tiêu Chiến lại được phen hốt hoảng.

“Nhất Bác!

Em lại làm gì nữa thế???”

Hắn nghe y nói vậy thì trả lời tỉnh bơ như không có chuyện gì.

“Tất nhiên là đút cho anh ăn rồi.

Bác sĩ nói anh bị đau cột sống nên em để anh ngồi như vậy cho đỡ đau lưng, ghế cứng lắm, anh sẽ mỏi.

Ngoan! há miệng ăn nhiều cho em nha bảo bối!!!”

Tiêu Chiến bây giờ mặt đỏ như trái cà chua, miệng mồm cứng đơ cả.

Y méo miệng không biết nên nói gì.

Y chỉ biết lấy tay che đi nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra cái miệng nhỏ xinh mà ăn thôi.

Mọi người thấy hắn làm như vậy cũng đỏ mặt không kém.

Tất cả mọi người đều ôm bụng mà cúi xuống gầm bàn cười thầm.

Họ thấy Nhất Bác chăm Tiêu Chiến chẳng khác gì chăm trẻ lên ba.

Họ được phen mở mang tầm mắt rồi.

Nếu Tiêu Chiến ăn cơm xong thì Nhất Bác sẽ nhanh nhảu mà bế y lên phòng ngủ.

Tiêu Chiến lúc này được phen hoảng hồn hơn.

Trước mặt bao nhiêu người mà hắn cứ bế y như chỗ không người vậy.

Thật làm y tức chết mà.

“Nhất Bác!

Thả anh xuống!

Anh có chân mà!

Anh tự đi được!!!”

“Không được đâu!

Anh bị thương ở lưng!

Leo cầu thang sẽ mỏi lắm!

Em cứ phải bế anh em mới yên tâm được!!!”

Vậy là hắn vác y lên lầu cứ tự nhiên như chẳng có chuyện gì, mặc cho mọi người được phen há hốc…………….

Tiêu Chiến lúc này mặt đã đen lại, y quá xấu hổ mà không biết làm sao.

Y chỉ mong có cái lỗ nào để y chui xuống cho rồi……….

Thời gian cứ êm ả trôi qua như vậy.

Tiêu Chiến thấy vô cùng hạnh phúc vì Nhất Bác chăm sóc mình rất kỹ.

Ban đầu y vô cùng ngại ngùng nhưng càng về sau y càng quen dần rồi ỷ lại hắn lúc nào không hay.

Y để hắn làm mọi việc tự nhiên như thể đó là việc của hắn.

Mọi người trong nhà thấy Vương Nhất Bác thay đổi đã bị sốc rồi, giờ đến lượt Tiêu Chiến thay đổi nữa lại càng sốc hơn.

Số là Nhất Bác vô cùng chiều chuộng Tiêu Chiến.

Nhưng Nhất Bác cũng lo sợ cho cột sống của y mà có hơi vô tâm một chút.

Chuyện là Nhất Bác sẽ làm tất cả mọi việc cho Tiêu Chiến nhưng “chuyện phòng the” thì Nhất Bác lại không dám.

Hắn vô cùng sợ không kiểm soát được bản thân mà làm y bị thương nên từ lúc về Vương gia đến giờ, hắn chưa “động” vào y lần nào cả.

Cứ mỗi ngày đi ngủ, hắn sẽ ôm chặt y vào lòng, hôn hít đủ kiểu nhưng “chuyện đó” thì hắn tuyệt đối không làm.

Chuyện này đã kéo dài gần 6 tháng.

Tiêu Chiến ban đầu thấy vậy là bình thường, nghĩ rằng Nhất Bác là lo cho mình nên mới làm vậy.

Nhưng càng về sau, y lại tỏ ra khó chịu.

Y muốn gần gũi với hắn, y muốn nói với hắn là y hoàn toàn bình phục rồi nhưng nhiều lần y nói ra, hắn chẳng chịu tin.

Y không muốn nói thẳng ra tâm tư của mình vì y xấu hổ và vô cùng ngại ngùng.

Lâu dần, y khó chịu ra mặt, tuy nhiên con sư tử nhà y lại ngờ ngệch chẳng hiểu mô tê gì cả.

Y khó chịu khi Nhất Bác nói chuyện với phụ nữ, thậm chí là với cả đàn ông.

Tiêu Chiến là đang ghen!!!

Có hôm Nhất Bác đang đi gặp gỡ đối tác ở một quán café.

Tiêu Chiến cho người bám theo biết được hắn đang đàm phán với một đối tác người mỹ.

Gã này vô cùng đẹp trai lại rất tài giỏi nữa.

Suốt cả buổi nói chuyện, gã cứ nhìn Nhất Bác muốn thủng cả người.

Hợp đồng ký xong rồi, Nhất Bác vào phòng vệ sinh có chút việc.

Tiêu Chiến bèn bước vào quán mà đến ngồi trước mặt gã nói chút chuyện.

Không biết “Vương Thiếu Phu Nhân” nói cái gì mà gã người Mỹ toát mồ hôi hột đứng dậy xin phép rời đi ngay lập tức.

Nhất Bác đi ra thấy Tiêu Chiến ngồi đó, mà cái tên người mỹ lại chạy đâu mất thì đã hiểu ra vấn đề.

Hắn nuốt khí lạnh một ngụm, trán vã mô hôi, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Chiến mà run run.

“Bảo bối !

Anh đến đây….Có…Có …Chuyện gì không???”

Tiêu Chiến thấy hắn thì liếc một cái cháy mặt.

Y buông giọng vô cùng đanh đá.

“Không có gì!

Chỉ là đến xem thử em “bàn bạc” với đối tác xong chưa thôi???

“Mà thôi!

Không cần bàn bạc nữa!

Anh đã giúp em “bàn bạc” xong hết cả rồi!!!”

“Bảo….bảo bối!….”

“Còn không mau về???”

“Dạ…..Dạ….Em về ….Em về liền!!!”

Nói rồi hắn lẽo đẽo theo Tiêu Chiến về nhà.

Tất cả các nhân viên có mặt tại quán ngày hôm đó được phen hú vía.

Lại có một lần, vì công việc quá nhiều mà Nhất Bác xử lý việc vô cùng mệt mỏi.

Nhất Bác quyết định tuyển thư ký.

Phòng hành chính đã đưa cho Nhất Bác 8 bộ hồ sơ của 8 cô gái.

Nhất Bác thấy ai cùng vô cùng năng động lại có kinh nghiêm làm thư ký nên đang phân vân không biết chọn ai.

Thông tin này bị dò rỉ ra ngoài liền đến tai Tiêu Chiến.

Không cần phải nói thêm, sáng hôm đó “Vương thiếu phu nhân” đi đến tập đoàn, y vest vô cùng lịch sự, dẫn theo 5 thuộc hạ bên Hoàng Long sang bước lên phòng chủ tịch.

Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến đến thì run tay làm hồ sơ bay tứ tung.

Tiêu Chiến bước đến rất nhẹ nhàng rồi ngồi lên đùi hắn mà cất giọng vô cùng lạnh lẽo.

“ Nghe nói Vương tổng định tuyển thư ký??”

Vương Nhất Bác nghe tiếng Tiêu Chiến lạnh lẽo vọng bên tai lập tức run rẩy mà chối đây đẩy.

“Bảo bối !…..Làm gì ……làm gì có …..Chắc anh nghe nhầm thôi….nghe nhầm!!!”

“Nhầm sao!!!”

“À……không…..không nhầm….

à nhầm….Chắc chắn nhầm!!!”

“Nhầm hay không không nhầm???”

“À…..Không nhầm…..Không nhầm…..hic”

“Bảo bối!……Em không tuyển thư ký nữa…..em đột nhiên thấy không cần nữa….Tuyển thêm chỉ tổ tốn tiền của tập đoàn…..Anh thấy đúng không???”

“Không hẳn là như vậy…..Chuyện này em không cần lo….Anh đã tuyển cho em 5 thư ký!!!”

Nói rồi y chỉ tay về phía thuộc hạ của mình.

5 người kia lập tức cúi đầu.

“Chào Vương tổng!

Chúng tôi nguyện hết sức giúp cậu!!!”

“Em cứ thoải mái mà yêu cầu họ!

Thoải mái nhaaaaa…….”

Y cố gắng kéo dài chữ làm Nhất Bác được phen lạnh người………….

Còn có một hôm khác, Vương Nhất Bác đang đàm phán với một đối tác nữ.

Đây là người thừa kế tập đoàn Trình gia, tên là Trình Tiêu.

Cô gái này còn trẻ, đang độc thân, lại vô cùng thông minh tài ba.

Trình Tiêu này thích Nhất Bác đã lâu, nay được dịp hợp tác thì vô cùng vui mừng.

Suốt cả buổi cô cứ nhìn hắn cười mỉm làm hắn vô cùng bối rối.

Tiêu Chiến được thuộc hạ là thư ký của Nhất Bác báo cáo lại thì vô cùng điên tiết.

Y lặng lẽ đến Hoàng Long lấy súng tập bắn, yêu cầu thuộc hạ chụp hình y rồi gửi vào máy y.

Y gửi hình cho Vương Nhất Bác còn kèm theo dòng caption:

“ Không có Tiêu thì có Trình cũng được nha!!!

P/s: Lâu rồi chưa có dịp “bóp cò” ai, thật nhớ cảm giác đó!!!

Vương Nhất Bác đang đàm phán thì thấy tin nhắn của bảo bối gửi đến, hắn mở ra rón rén đọc thì lặp tức xanh mặt.

Hắn không kiêng nể ai nữa mà ba chân bốn cẳng rời khỏi tập đoàn, lái xe đến Hoàng Long.

“Vương tổng à!

Anh còn chưa ký hợp đồng???”

“Hợp đồng gì tầm này nữa, để sau đi!!!!”

“Có việc gì sao thưa Vương tổng???”

“Việc “Quốc gia đại sự”!!!”

Hắn chạy xe đến Hoàng Long thì thấy Tiêu Chiến đang đứng tập bắn.

“Đùng…..Đùng……Đùng…..”

Hắn nghe tiếng súng bắn ầm ầm thì lạnh cả người.

Hắn thấy Tiêu Chiến bắn liên tục vào tấm bia phía trước, cảm giác như muốn giết ai đó.

Vương Nhất Bác lúc này trán đã vã mồ hôi lạnh, hắn bước từng bước run rẩy mà đến bên Tiêu Chiến.

“Chiến ca…..Anh ….tập…..tập bắn ….Tập bắn súng lại sao???”

Tiêu Chiến liếc xéo hắn một cái.

“Anh không được sao???”

“Không …..Không có…Anh tất nhiên là được…..tất nhiên rồi….Anh muốn gì đều được”

“Muốn gì đều được sao???”

“Tất nhiên rồi…..Anh là ai chứ…..Mọi việc đều theo ý anh…Theo anh hết!!!”

Tiêu Chiến không thèm bắn nữa, y quăng súng xuống mà bỏ ra xe lái xe rời khỏi.

Vương Nhất Bác cũng mồ hôi mồ kê đầy người, tất tả đi theo sau mà lái xe về nhà……………

Tiêu Chiến càng ngày càng trở nên đanh đá.

Y nghĩ Vương Nhất Bác không “động” đến y là do hắn hết yêu y.

Y nghĩ vậy thì lo lắm.

Y không cam tâm để con sư tử nhà mình lơ đẹp mình như thế.

Đã đến lúc y phải ra tay rồi.

Hôm đó là cuối tuần, hai người rủ nhau đến trang trại hoa mẫu đơn chơi.

Đây đang là mùa thu, khí hậu vô cùng mát mẻ, hoa nở rực rỡ cả một vùng.

Tiêu Chiến cố tình làm vài món thật ngon cho Nhất Bác, Con sư tử nhà y thấy vậy thì mừng ra mặt, liền nhõng nhẽo.

“Woa…..Anh nấu cho em sao???”

“Tất nhiên rồi!!

Em ăn nhiều vào nhé!!”

Vương Nhất Bác vô tư cầm chén bát ăn một mạch ngon lành.

Đang cảm thấy vô cùng hài lòng thì bỗng nhiên hắn cảm thấy cả người khó chịu, rạo rực hết cả lên, chân tay run rẩy.

Cả người như có kiến bò qua.

Vô cùng khó chịu, vô cùng bức bối.

Rồi hắn lại cảm thấy nóng vô cùng, hắn đem xé luôn áo sơ mi bên ngoài mà vứt lên bàn.

Cả người hắn vô cùng ngứa ngáy, vô cùng khó chịu.

Hạ thân hắn lâu này im bặt, hôm nay lại cương cứng khó chịu vô cùng.

Dục vọng làm cho mắt hắn mờ đục.

Hắn bám chặt vào ghế cất giọng đứt quãng.

“Chiến ca….Anh….Anh cho em ăn gì vậy???”

“Không có gì!!!Em sao thế!!”

“Chiến!…..Anh….Anh bỏ thuốc em phải không??.....Sao anh lại làm thế!!!”

“…”

Hắn biết được mình trúng thuốc rồi.

Lại là liều rất mạnh.

Hắn dần dần mất kiểm soát mà chân tay run rẩy.

“Chiến ca…..Anh ra ngoài đi……ra ngoài đi……khóa cửa lại……nếu không….nếu không….Em sẽ làm đau anh.!!!”

“Nhất Bác!!

Không sao…..Có anh đây rồi mà!!!”

“Không được Chiến ca…..Không….ưm….ưm”

Nhất Bác chưa kịp nói gì thì đã bị Tiêu Chiến cưỡng hôn.

Y hôn lên môi hắn một nụ hôn thật sâu.

“Được…..Sẽ được mà…..Tin anh….”

Nói rồi Tiêu Chiến ôm lấy cổ Nhất Bác mà đu lên, chân của y kẹp chặt hông của Nhất Bác mà thỏ thẻ.

“Nhất Bác!……Anh nhớ em…..Nhớ em muốn chết được….”

Nhất Bác bây giờ ánh mắt đã mờ đục vì dục vọng dâng cao.

“Vậy thì……Anh hãy cho em…..Cho em Chiến nha….Em yêu anh!!!”

“Nhất định rồi Nhất Bác!!!”

Nhất Bác bế Tiêu Chiến ném mạnh lên giường.

Hắn điên cuồng như con sư tử vồ con mồi của mình.

Hắn xé hết đồ của Tiêu Chiến mà vứt hết lên sàn nhà.

Hắn hung hăng nhảy lên người y mà cưỡng hôn, mà liếm mút y không buông.

Hai người cứ vậy mà quấn lấy nhau cả đêm.

Những âm thanh, những tiếng rên rỉ, tiếng thở của cả hai cứ vọng ra vang cả khu nhà nghe đến xấu hổ.

“Nhất Bác à…..Mạnh nữa lên…..Chỗ đó….Chỗ đó…..Aa…Thoải mái quá…..”

“Nhất Bác à…..Sâu một chút nữa….Chút nữa…..ưm….aaa…..”

“Tiêu Chiến!……Anh thích không….Em tiếp nhé…..em chịu không nổi…”

“Nhất Bác…..Anh muốn thêm….thêm nữa….ưm…ưm..”

“Nhất Bác!…..Anh khó chịu quá….”

“ Nhất Bác!…..Anh mệt quá rồi…..mệt quá….”

“Chiến ca…...Cho em thêm lần nữa nha…..em còn muốn nữa…”

“Nhất Bác!….Em tha cho anh đi…..Anh sắp đứt hơi ra rồi…”

“Chiến!….Lần này nữa….em hứa đấy….Ngoan! nằm im rồi em thương anh….Thương anh nhất…”

“Nhất Bác!….Em đúng không phải người mà….trời sắp sáng rồi…..Em tha cho anh đi…”

“Chiến ca….Em còn muốn….”

“Này Vương Nhất Bác….Em là đồ cầm thú…..”

Những tiếng nói vọng ra ngoài càng lúc càng ít dần rồi tắt hẳn.

Trong căn phòng ngủ, mọi thứ bị xới tứ tung như có một trận cuồng phong quét qua.

Quần áo đủ loại vương vãi khắp phòng.

Cả căn phòng lộn xộn không thể tả.

Trên giường hai thân ảnh vì mệt quá mà ôm nhau ngủ không biết đến trời trăng là gì.

Nhất Bác rồi cũng tỉnh dậy.

Hắn nhìn thấy Tiêu Chiến cả người chi chit những dấu hôn xanh tím thì lòng thỏa mãn vô cùng.

Từ khi hắn đón Tiêu Chiến trở về từ Anh, hắn mỗi ngày mỗi ngày đều muốn cùng y…..Vô cùng muốn…..nhưng hắn lại sợ làm y bị đau, làm tổn thương cột sống của y nên hắn đành nhắm mắt mà nhịn.

Có nhiều hôm Tiêu Chiến ngủ say, nhìn y mà hắn không cầm lòng được đành phải vào nhà vệ sinh mà “giải quyết”.

Nhưng hôm nay, vì sự cố này, nói thật ban đầu hắn cũng sợ, nhưng dục vọng quá lớn làm hắn quên cả bản thân mình, nên hắn mới…..

Hắn nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên tấm lưng của người kia.

Trên lưng y, những vệt trắng nhiều vô kể, đó là những dấu tích của ngày xưa hắn bị trọng thương.

Tiêu Chiến thấy hơi nhột nên tỉnh dậy, mắt nhắm mắt mở đã thấy Nhất Bác cúi xuống hôn mình.

“Chào buổi sáng!

Bảo bối!!!”

“Em dậy sớm vậy sao???”

“ Vâng!!!”

“Sao không ngủ thêm đi???”

“Em cùng anh ra ngoài ngắm mặt trời mọc nhé Chiến???”

Tiêu Chiến nghe vậy thì vô cùng vui mừng liền gật đầu đồng ý ngay.

Cả hai người mặc đồ rồi bước ra ngoài.

Bầu trời lúc rạng sáng vô cùng mát mẻ, những ngôi sao ở tít phía chân trời vẫn còn le lói ánh sáng.

Bình minh dần xuất hiện ở phía chân trời càng làm cho bầu trời đẹp đẽ đến lạ lùng.

Ở trang trại này có một con đường nhỏ dẫn lên núi.

Xung quanh con đường hoa cỏ mọc lên vô cùng xanh tốt, cảnh sắc vô cùng đẹp mắt.

Vương Nhất Bác cõng Tiêu Chiến trên lưng mà bước từng bước trên con đường nhỏ.

“Tiêu Chiến….Ở nước ngoài người ta cho anh ăn cái gì mà anh lại dạn dĩ thế hả??”

“Này Vương Nhất Bác!!!”

“A….Đau em…..Đau em!!!…”

“Em còn dám nói!!!”

“Em xin lỗi….Chiến ca…Em hỏi thật này…...Sao hôm nay anh lại làm thế…..Anh không sợ em làm anh bị thương sao??”

“Anh không sợ…..Anh là muốn như thế….Anh cam tâm tình nguyện mà!!!”

“Anh thấy em chả quan tâm gì tới anh nên anh sợ em không còn yêu anh nữa!!”

“Trời ạ!!!Thỏ ngốc này…..Vương Nhất Bác này nguyện yêu anh hết kiếp này đến kiếp khác, chịu không???”

“Em dẻo miệng!!!”

“Thật mà….Anh phải tin em….Em là một lòng một dạ…..là nhất kiến chung tình….”

“Được rồi ….Anh tin….Anh tin…”

“Chiến ca…..chúng mình kết hôn đi…..Em muốn kết hôn lắm rồi….em nói thật đó…..Em định nói từ lâu rồi….Nhưng thấy anh thương tích chưa lành nên em lại thôi….”

“Anh….”

Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến run run thì biết y đang khóc.

Hắn dừng lại, nắm lấy tay của Tiêu Chiến, rút chiếc nhẫn mang chữ “Vương” ra mà treo vào ngón tay y, cất giọng vô cùng dịu dàng ôn nhu.

“Anh từ nay sẽ là Vương Thiếu phu nhân của em……Là vợ của em….Ở bên em trọn đời Chiến nhé??”

“Nhất định…….Nhất định ở bên em trọn đời …..anh hứa!!!”

Hai người cứ cõng nhau đi mãi trên con đường nhỏ mà trong lòng hạnh phúc đã ngập tràn!!!

Người ta nói rằng mối quan hệ giữa Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác là một mối nghiệt duyên.

Hai người đã từng dày vò làm khổ nhau biết bao nhiêu lần.

Rằng mối quan hệ đó là mối quan hệ nguy hiểm cho cả hai bên.

Thế nhưng ông trời đã rất công bằng cho cả hai khi cuối cùng vẫn đưa họ về bên nhau trọn đời trọn kiếp.

Tình yêu của họ quá lớn cảm động luôn cả trời xanh, hóa giải luôn mối hận thù tồn tại trong lòng họ, nuôi dưỡng yêu thương nơi họ và dành cho họ hạnh phúc viên mãn cả một đời.

Cuối cùng thì những người có tình sẽ mãi ở bên nhau như hai vị thiếu chủ kia mà thôi!!!

………………❤❤❤………......

Bộ truyện “Mối quan hệ nguy hiểm” chính thức hoàn truyện.

Cảm ơn tất cả các độc giả đã đi luôn dõi theo, ủng hộ và dành sự quan tâm sâu sắc tới câu chuyện cảm động này.

Chúc cho hai thiếu chủ của chúng ta trọn đời trọn kiếp hạnh phúc bên nhau!!!

Thân ái!!!
 
Mối Quan Hệ Nguy Hiểm (Hoàn Thành)
PHIÊN NGOẠI 1


Sau ngày ở trang trại hoa mẫu đơn, Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến cũng thông báo về đám cưới cho mọi người trong nhà và ở Hoàng Long.

Tất cả mọi người đều vô cùng vui mừng, chúc phúc cho đôi trẻ.

Vương Nhất Bác vô cùng quan tâm đến đám cưới này.

Vị chủ tịch đích thân đứng ra chọn địa điểm và xây dựng kế hoạch tổ chức đám cưới.

Địa điểm hắn chọn tổ chức là ở Maldives .

Hắn nói đó là nơi đẹp nhất trên hành tinh này vì biển rất đẹp ,trong xanh như ngọc, khí hậu lại vô cùng mát mẻ.

Tất cả mọi người đều vô cùng vui mừng và đồng ý ngay lập tức.

Mẹ vương nhìn các con đều vui vẻ như vậy thì vô cùng hạnh phúc.

Trong lòng bà giờ đây đã vô cùng yên tâm rồi.

Nhất Bác và Chiến Chiến sẽ kết hôn, bà sẽ có hai đứa con trai vô cùng tài giỏi, chúng lại vô cùng thương yêu nhau, như vậy thì còn gì bằng.

Tiêu Chiến không phản đối chuyện Vương Nhất Bác sẽ một mình đạo diễn đám cưới này.

Trái lại y vô cùng hạnh phúc lẫn hãnh diện.

Y chỉ việc chờ đến lúc đó và kết hôn với Nhất Bác là được.

Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến ủng hộ mình như vậy thì lấy làm thích thú.

Hai người đang trong ở trong phòng xem địa điểm mà Maldives gửi về.

“Bảo bối!

Bảo bối !Anh xem resort này như thế nào?”

“Anh thấy chọn Resort này được hơn vì nó rộng rãi hơn và thoáng đãng hơn, hơn nữa bên này số lượng khách đăng ký còn ít nên mình cũng có không gian riêng tư nhiều hơn!”

“Được…..Anh nói vậy em đồng ý..”

“Vậy anh xem chọn phông cho đám cưới thì chọn thế nào?”

“Anh thấy em rất thích màu xanh nhạt, đây là lại vùng biển, vậy chọn phông xanh nhạt đi, em thấy được không?”

“ Em đồng ý…..Em cảm ơn anh vì anh đã để ý sở thích của em!”

Tiêu Chiến thấy Nhất Bác nói thế thì đưa hai tay lên véo yêu trên má hắn một cái.

“ Tất nhiên rồi, em là phu quân của anh, anh tất nhiên phải quan tâm hết mọi thứ của em chứ!”

Hai người ôm lấy nhau cười đến vui vẻ.

“À mà Nhất Bác ……Em xem có thể dùng hoa mẫu đơn trang trí lễ cưới được không?

Cuộc đời anh và em đều gắn với loài hoa này, anh đặc biệt rất thích nó.

Anh sẽ rất vui nếu nó là hoa trang trí lễ cưới của chúng ta!!!”

“Tất nhiên rồi!

Cái này em đã nghĩ đến từ lâu.

Em đã đặt biệt chọn trước rồi!!!”

Tiêu Chiến nghe Nhất Bác nói như vậy thì vô cùng vui mừng.

Y nở một nụ cười ngọt ngào mà ôm lấy người kia.

“Em thật là đáng yêu đó!!!”

“Anh phải kêu em là Nhất Bác ca ca!!!....Nhất Bác ca ca…Ông xã…...Nào bảo bối!!Mau kêu đi!!”

Tiêu Chiến nghe vậy thì vô cùng xấu hổ.

Y cất giọng hờn dỗi.

“Mau ghé tai lại đây!!!”

Nhất Bác chỉ chờ có thế ghé tai sát vào miệng Tiêu Chiến, thích thú chờ đợi.

Tiêu Chiến ngập ngừng nói vào tai Nhất Bác rất nhỏ.

“ Nhất Bác ca ca……Ông xã…”

Nhất Bác được dịp lại muốn chọc ghẹo thỏ con liền cong môi.

“ Em không nghe gì hết…..Anh nói lớn lên xíu!!”

Tiêu Chiến nghe vậy tưởng thật, lại lí nhí.

“ Nhất Bác ca ca……Ông xã…”

Nhất Bác đưa tay đỡ vành tai mình, ra chiều chưa nghe, cất giọng.

“Bảo bối!

Anh nói lớn lên…..Em chưa nghe gì hết!!”

Tiêu Chiến bực mình hét thật to vào tai Nhất Bác.

““ Nhất Bác ca ca……Ông xã…

Ông xã……Ông xã…..Anh yêu em…..Em hài lòng chưa??”

Nhất Bác nghe vậy thì cười khoái chí.

“Em nghe rồi….Em rất rõ….Sắp thủng màng nhỉ rồi….hihi….”

Tiêu Chiến thấy Nhất Bác trêu chọc mình thì đứng dậy cầm cây rượt hắn một vòng.

Căn phòng thành thử chổi và cây cứ bay vèo vèo.

Nhất Bác cứ chạy vòng quanh phòng mà cười đến ngặt nghẽo…..

“Ấy….Ấy…..Thiếu phu nhân…..Thiếu phu nhân…..Anh dữ vậy làm gì!!!

Hihi…”

Hai người cười đùa với nhau đến vui vẻ, cảm giác hạnh phúc hiện lên khuôn mặt của hai người từ bao giờ……

Tiêu Chiến đã xuống bếp để giúp đỡ dì giúp việc chuẩn bị bữa tối.

Y tuy là nam nhi nhưng nấu ăn rất giỏi.

Y từng nấu cho Nhất Bác ăn không ít lần.

Nhất Bác vì vậy mà rất thích Tiêu Chiến nấu cho hắn ăn.

Tiêu Chiến vì thế mà cũng rất vui vẻ xuống bếp.

Y cảm giác như đang chăm sóc gia đình nhỏ của mình vậy.

Y cũng đặc biệt thương yêu Vương phu nhân như mẹ.

Từ lâu y coi bà như mẹ y rồi.

Y là đang nấu cho bà một ít canh tẩm bổ.

Vương phu nhân đi vào bếp thấy Tiêu Chiến đang đứng nấu thì vô cùng vui mừng.

Bà đến bên Tiêu Chiến mà vỗ vai y.

“Chiến Chiến!

Con đang nấu gì vậy!!!”

“Dạ….Thưa mẹ…..Con đang nấu canh hầm củ cải cho Nhất Bác”

“Còn đây là cháo tổ yến cho mẹ!!”

“Cho mẹ sao??”

“Dạ vâng!!!Con thấy mẹ dạo này mặt mũi khá phờ phạc nên con muốn tẩm bổ cho mẹ một chút!!!”

Bà nghe Tiêu Chiến nói như vậy thì rơi nước mắt.

Tiêu Chiến thấy mẹ Vương cảm động thì ôm lấy bà vỗ về.

“ Mẹ!….Con rất thương mẹ….Con từ nhỏ mất mẹ sớm nên con cũng không có tình thương từ mẹ….may mà ông trời thương con đưa con về bên mẹ….Con cảm ơn mẹ nhé!!!”

“Con ngoan của ta!!

Ta mới là người phải cảm ơn con!!.....Ông trời đã rất thương ta khi cho ta một đứa con trai hiếu thảo như vầy..”

“Mẹ!

Mẹ đó!

Giờ không biết ai mới là con trai mẹ nữa!

Con bị ra rìa rồi đây……hic…”

Hai người đang nói chuyện với nhau thì nghe tiếng cất lên phía sau.

Mẹ vương và Tiêu Chiến quay lại thì thấy Nhất Bác đang lững thững đi tới, mặt ủy khuất vô cùng.

“Nhất Bác!!!”

“Hứ…..Con không biết đâu!!”

“Nhất Bác ơi! ”

“Con đau lòng rồi!!!”

Hắn còn chưa kịp nói thêm thì đã bị Tiêu Chiến đánh cho mấy cái ở vai.

“Đau….Biết đau hả…..Em mấy tuổi rồi mà còn nạnh tị…..”

“Đau em….Đau em…”

Thấy Nhất Bác và Tiêu Chiến giỡn nhau như vậy thì mẹ Vương liền ôm cả hai vào lòng.

Bà hôn lên tóc cả hai.

“Hai đứa đều là con trai bảo bối của mẹ…..Mẹ thương cả hai đứa ….Chịu không???”

“Vậy mẹ thương con nhiều hơn anh ấy hay anh ấy nhiều hơn con”

“Con ít tuổi hơn mà….không phải sao???”

“Này Vương Nhất Bác….Em có thôi đi không???”

“Hic…..Em biết rồi….Em không nạnh nữa…..Anh đi….Anh nhất…”

Cả ba cứ như vậy mà vô cùng vui vẻ bên nhau.

Mọi người thấy cảnh đó đều cảm động trong lòng.

Vương gia bây giờ tràn ngập hạnh phúc……………..

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác đi ra thăm mộ của Lưu Khải Hoan.

Nhất Bác đã vô cùng dụng tâm khi chôn cất cho Lưu Khải Hoan vô cùng chu đáo.

Năm đó ông mất đi, Tiêu Chiến cũng rời đi, Nhất Bác vô cùng đau lòng nhưng cũng không quên trách nhiệm của mình.

Từ giây phúc ông đỡ cho Nhất Bác hai viên đạn mà qua đời, Nhất Bác đã bỏ lại mọi ân oán, đau thương ở phía sau.

Hắn không những không hận thù ông nữa mà trong lòng cảm thấy thương ông.

Hắn vì vậy đã xây cất mộ phần cho ông rất chu đáo.

Mộ ông được xây cất trên mảnh đất hắn mua cho Hoàng Long, gần với Hoàng long để đệ tử của ông có thể thay nhau hương khói cho ông.

Tiêu Chiến và Nhất Bác đặt trên mộ bó hoa hồng trắng rồi nhìn mộ thật lâu.

Nhất Bác biết Tiêu Chiến đang xúc động nến hắn nắm lấy tay Tiêu Chiến thật chặt.

“Chiến ca!

Em tin cha anh trên trời sẽ chúc phúc cho chúng ta!!”

“Nhất định vậy rồi!!

Cha anh rất tự hào về em đó!!”

“Em biết!

Em cũng coi ông như người thân mà!!”

Tiêu Chiến nhìn Nhất Bác vô cùng dịu dàng.

Cuối cùng thì y cũng đã chọn được một người vô cùng thương yêu mình để đi suốt cuộc đời này rồi…………

1 tháng sau….

Cuối cùng thì đám cưới cũng đã đến.

Vì để đảm bảo sự riêng tư mà đám cưới chỉ mời bạn bè và người nhà của hai bên.

Không có khách ngoài tham dự.

Không khí đám cưới vô cùng ấm cúng.

Vương Nhất Bác, Quách Thừa và Trịnh Phồn Tinh đã giữ bí mật về đám cưới với Tiêu Chiến, rằng hôm nay là đám cưới của hai cặp chứ không phải một cặp.

Đây sẽ là một bất ngờ lớn của Tiêu Chiến.

Sắp đến giờ làm lễ.

Tiêu Chiến đang thay đồ trong phòng.

Hôm nay y mặc một bộ vest đen vô cùng lịch sự.

Vương Nhất Bác hôm nay cũng vô cùng đẹp trai, hắn cũng mặc một bộ vest đen, tóc chải theo nếp rất đẹp, trên tay cầm bó hoa mẫu đơn màu đỏ rực.

Hắn đứng trên lễ đài nhưng ánh mắt đang hướng về phía cánh cửa kia.

Mọi người đang nói chuyện vui vẻ thì im bặt.

Tất cả mọi người đang hướng mắt về phía cánh cửa đối diện.

Giây phút Tiêu Chiến bước ra cùng Johnathan, tất cả mọi người vô cùng cảm động.

Nhất Bác nhìn thấy Tiêu Chiến thì ngẩn người.

Tiêu Chiến hôm nay vô cùng xinh đẹp, ánh mắt y long lanh, nụ cười vô cùng ngọt ngào pha chút e lệ.

Nhất Bác biết Tiêu Chiến rất đẹp nhưng hôm nay nhìn thấy y như vậy, hắn không khỏi ngẩn ngơ.

Johnathan khoác tay Tiêu Chiến tiến vào lễ đài.

Ông nở nụ cười vô cùng mãn nguyện.

Mọi người vỗ tay rất lớn đón chào cô dâu.

Jonhnathan dừng lại trước mặt Nhất Bác, nắm bàn tay Tiêu Chiến đưa cho Nhất Bác.

“Nhất Bác à….Ta giao lại Tiêu Chiến cho con…..Các con hãy hạnh phúc nhé”

“Vâng ạ!!!”

Tiêu Chiến khoác tay Nhất Bác tiến vào nơi làm lễ mà lòng vô cùng hạnh phúc.

Đi đến bàn làm lễ, y thấy ngạc nhiên vì có đến hai bàn.

Y cất giọng hỏi Nhất Bác thì nhận lại một nụ cười vô cùng bí hiểm.

“Rồi anh sẽ biết thôi!!!”

Tiêu Chiến còn ngạc nhiên chưa hiểu chuyện gì thì Quách Thừa và Trịnh Phồn Tinh cũng mặc lễ phục tiến vào.

Tiêu Chiến nhìn thấy họ sửng sốt đưa tay lên úp miệng suýt làm rớt cả hoa cưới.

Nhất Bác, Quách Thừa, Phồn Tinh nhìn thấy biểu tình của Tiêu Chiến thì cười đến vui vẻ.

“A Tinh,Quách Thừa!

Hai người cũng…..”

“Tất nhiên rồi Tiêu Chiến!

Chúng tôi là muốn cho anh một bất giờ nhỏ!!!”

Tiêu Chiến vô cùng cảm động.

Y thấy Phồn Tinh mặc lễ phục thì vô cùng vui mừng.

Cuối cùng, em trai y cũng kết hôn như ý nguyện của y, lại được gả cho một người vô cùng ưu tú như Quách Thừa nữa.

Y cảm động đến rơi nước mắt.

Nhất Bác thấy Tiêu Chiến sắp khóc đến nơi thì lấy tay gạt nước mắt cho y, cất giọng dịu dàng.

“Bảo bối!….Nín đi…..Chẳng phải chúng ta đang chuẩn bị làm lễ sao….Phải cười lên nhé!!!”

“Được….Theo ý em!!!”

Các thủ tục và nghi thức cưới được diễn ra trong không khí vô cùng trang nghiêm và cảm động.

Mọi người ở dưới liên tục vỗ tay để chúc mừng cho hai đôi bạn trẻ.

Cả bốn người đều nở nụ cười vô cùng hạnh phúc.

Nhất Bác ôm lấy Tiêu Chiến vỗ về, Quách Thừa ôm lấy Phồn Tinh nở nụ cười rất tươi.

Cả 4 người họ bước xuống khỏi lễ đài để chung vui với mọi người.

Không khí bây giờ đang rất cảm động nhưng cũng vô cùng vui vẻ…

Mọi người còn đang chung vui tại sảnh chính của khách sạn nhưng Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác đã tách ra đi dạo biển.

Trời đã về chiều, ánh hoàng hôn ngả màu đỏ cuối trời vô cùng đẹp mắt.

Hôm nay trời rất trong xanh, không khí rất mát mẻ.

Nhất Bác cõng Tiêu Chiến trên lưng đi trên bãi cát trắng.

“Nhất Bác!…..Em thả anh xuống đi….Anh tự đi được mà!!”

“Không được…..Anh bước xuống sẽ bị lạnh đó!!”

“Không lạnh!

Không lạnh đâu!

Em làm vậy sẽ bị mỏi lưng đó!!”

“Không sao!

Em là đàn ông….Hơn nữa bây giờ em có vợ rồi….em phải có sức khỏe để che chở cho vợ em chứ….Em không mệt…không mệt chút nào..”

“Hơn nữa…..Em thích cõng vợ em trên lưng như thế này…..Cảm giác anh dựa vào em em rất thích….Anh yên tâm …..Em nhất định sẽ là chỗ dựa vững chắc cả đời này cho anh ….Anh hãy tin em nhé!!!”

“Anh vô cùng tin em mà….Tất cả đều nghe theo em…Chịu không!!!”

“Ngoan lắm bảo bối!!!

Anh thật đáng yêu mà!!”

“Vậy sao..!!”

…………

…………

Hai người cứ như vậy mà đi dọc trên bãi biển trải dài cát trắng.

Hạnh phúc của họ tựa như những ngôi sao ở cuối chân trời, sáng lấp lánh không thôi…………………

.......................❤❤❤......................
 
Mối Quan Hệ Nguy Hiểm (Hoàn Thành)
PHIÊN NGOẠI 2


Thấm thoắt Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác cũng đã cưới nhau được 3 tháng.

Cuộc sống hôn nhân của hai người vô cùng ngọt ngào và hạnh phúc.

Nhất Bác từ khi có vợ thì chiều vợ ra mặt.

Hắn bắt đầu bỏ bê việc của Tập đoàn, đẩy hết cho Vu Bân.

Hắn về nhà đúng giờ còn hơn học sinh đi học nữa.

Miệng hắn một câu cũng vợ, hai câu cũng vợ làm cho mọi người trong nhà, trong bang Hoàng Long và cả tập đoàn Yaohua nổi hết da gà vì quá ngọt ngào.

Như hôm nay vậy, chưa hết giờ nhưng hắn đã đứng ngồi không yên rồi.

Vu Bân vào phòng thấy Chủ tịch Vương cứ đi qua đi lại chóng cả mặt thì cất giọng hỏi.

"Vương tổng !

Anh đang định đi đâu sao?"

"Cậu hỏi gì kỳ vậy chứ....Tôi tất nhiên là đang định về nhà đây.

Bảo bối nhà tôi đang đợi ở nhà.

Tôi thật sốt hết cả ruột mà.

Sao lâu hết giờ thế không biết...."

Vu Bân nghe vậy chỉ biết ôm bụng cười.

Nhất Bác từ khi có vợ thì coi vợ quan trọng hơn cả tập đoàn.

Hắn tâm trí lúc nào cùng để ở nhà chứ không còn để ở tập đoàn nữa.

Thật khiến người ta há hốc mà.

"Cậu cứ bình tĩnh đi.

Sắp hết giờ rồi mà.

Cậu nôn nao cái gì chứ??"

"Này Vu bân!

Cậu chưa kết hôn làm sao cậu biết được!!"

" Ừ.....Đúng là tôi không biết....Tôi chịu thua..."

"Hừm.....Tôi chắc phải thay đổi giờ làm việc của tập đoàn này mới được....Làm việc như vậy là về trễ quá rồi...."

"Vu Bân!!"

"Sao vậy Vương Tổng??"

"Ngày mai cậu cho sửa lại quy định công ty đi.

Mọi người sẽ được ra về lúc 4h chiều.

Riêng những người lấy vợ dưới 36 tháng thì được về lúc 3h chiều.

Vậy đi nhé.

Thôi tôi về đây.Bảo bối nhà tôi đang chờ tôi!!!"

Vu Bân nghe Nhất Bác nói vậy thì vô cùng sửng sốt.

Miệng y mở to mà còn chưa kịp khép lại thì tên Vương Tổng kia đã chạy tót ra xe rời khỏi.

Y chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm........

Vương Nhất Bác về đến nhà thì không thấy Tiêu Chiến đâu.

Hắn vô cùng hoảng hốt.

Hắn chạy khắp nhà mà la toáng lên như một đứa trẻ.

" Bảo bối....Vợ à.....Vợ ơi....Anh ở đâu rồi....Chiến ca!"

Người làm thấy hắn kêu om sòm trên sảnh chính thì chạy lại cất giọng.

"Thiếu gia....Cậu đang tìm Thiếu phu nhân sao??"

"Đúng vậy!

Vợ tôi đi đâu??"

"Thiếu phu nhân nói hôm nay cậu ấy đi đến cô nhi viện, 7 tối mới về!!!"

"Tối mới về sao.....Bảo bối....Anh định hành chết em hay sao?....em làm sao mà chờ được....tận 3 tiếng đó ....hic"

Người làm thấy hắn buông mặt ủy khuất cùng nhõng nhẽo, dậm chân thì bật cười nhưng không dám cười.

Hắn thay đổi như vậy cũng khá lâu rồi nên cũng không làm mọi người bị sốc nữa.

Nhưng mỗi lần hắn nhõng nhẽo như vậy, người nhà cùng không khỏi bật cười.

Họ cảm giác hắn như mới 3 tuổi chứ không phải là 28 tuổi.

Thật không thể tin được...

Đúng như lời hắn nói.

Hắn không thể kiên nhẫn một giây nào mà lái xe chạy đến cô nhi viện.

Vừa dừng xe, hắn đã ngúng nga ngúng nguẩy đi vào, giọng kêu thất thanh.

"Bảo bối.....Bảo bối....Vợ ơi.....Anh ở đâu?"

"Bảo bối!!"

Tiêu Chiến đang dạy cho các em học vẽ trong phòng , nghe thấy tiếng biết là vị chủ tịch kia đã đến.

Y lại nghe hắn gọi "Bảo bối" thì đen cả mặt vội chạy ra.

Y nhìn thấy hắn liền tiến nhanh đến chỗ hắn, ôm lấy miệng hắn.

"Suỵt.....Em đang làm cái gì thế hả Nhất Bác....Cái gì mà bảo bối...Ở đây là cô nhi viện đó....Không phải nhà mình đâu....Em muốn anh xấu hổ mới vui hả.....Im lặng cho anh"

"Hic.....Tại anh đi không nói với em chứ bộ....Em về nhà không thấy anh đâu.....Em nghe người làm nói anh đến đây....Em mới chạy đến đây....hic....Em nhớ anh muốn chết.....Anh còn la em"

Nói rồi hắn lắc đầu nguầy nguậy, mặt mày vô cùng ủy khuất như muốn bắt đền.

Tiêu Chiến thấy con sư tử nhà mình lại chuẩn bị dở chứng liền kéo hắn vào một góc.

"Được rồi....Được rồi....Em im lặng cho anh....Em chờ anh chút nữa xong anh về cùng em....Chịu không???"

Hắn vẫn cứ lắc đầu dậm chân không thôi.

"Không được....Không được....Anh về với em đi...Em không chịu đâu!!!"

"Nhất Bác!!!"

Bọn trẻ thấy Thầy Tiêu đang nói chuyện với Vương tổng thì chạy ra xúm nhau nhìn trộm.

Chúng vô cùng thích thú khi thấy Nhất Bác ủy khuất.

Được nước, chúng bắt đầu buông lời chọc ghẹo.

"Chúng em chào anh Nhất Bác!

Anh sao lại dậm chân không ngừng thế kia??"

"Kệ anh!!!"

"Hihi....Chúng em biết rồi.....Anh là đang lẫy đúng không??"

"Hic.....Ai thèm quan tâm mấy em chứ !!"

" Hihi....Anh Nhất Bác à....Sàn nhà sắp nứt ra rồi kìa....Anh dậm cũng nhẹ nhẹ thôi nhé.....kkkkk"

Cả bọn chỉ nói vậy thôi rồi chạy ù té vào trong phòng trốn hết.

Chúng cười khúc khích cả lên làm Tiêu Chiến đỏ hết cả mặt.

Nhất Bác thấy vậy càng làm nũng hơn.

Hắn cứ dậm chân uỳnh uỵch làm cho mọi người nhìn vào mà ôm bụng cười.

Tiêu Chiến bây giờ khóc không được, cười không được, đành đứng đó cho hắn dỗi chán mới thôi....

Nhất Bác rồi cùng chịu vào phòng vẽ chờ Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến cho hắn ngồi vào một bàn giống như một học sinh vậy.

Hắn cũng ngoan ngoãn làm theo.

Tiêu Chiến là đang dạy cho bọn trẻ vẽ tranh về cảnh vật.

Vương Nhất Bác nhìn vào cũng chẳng hiểu mô tê gì cả.

Bọn trẻ được yêu cầu vẽ tranh để cho y đánh giá.

Nhất Bác thì không biết vẽ gì cả.

Nhưng hắn đột nhiên nhớ ra gì đó, liền nở nụ cười gian.

Tiêu Chiến yêu cầu mỗi em giơ cao tranh lên để y kiểm tra.

Các em đều hoàn thành tốt.

Y khen ngợi rất nhiều.

Đến lượt Nhất Bác thì hắn lại giơ lên hai bức tranh, bức một hắn ghi "I LOVE YOU SO MUCH", bức hai hắn vẽ một trái tim kèm một chấm nhỏ.

Hắn giơ tranh lên còn nháy mắt với Tiêu Chiến một cái.

Tiêu Chiến nhìn thấy mặt đỏ lựng đến cả mang tai.

Các em ngồi đó thì được dịp cười ngặt nghẽo.

Buổi vẽ tranh rồi cũng kết thúc.

Hắn hồ hỡi chở Tiêu Chiến về nhà.

Trên đường hắn nắm chặt tay Tiêu Chiến không buông.

Tiêu Chiến nhìn hắn thì bật cười.

"Nhất Bác!

Lúc nãy em vẽ vớ vẩn gì đó!!"

"Sao lại vớ vẩn chứ....em là đang thể hiện tình yêu của mình mà!!....Em vẽ đẹp không bảo bối"

"Đẹp cái đầu em đó.....Lớp đang học vẽ....Toàn con nít...Em lại vẽ lung tung lên thế....Anh đúng là không biết nói gì với em..."

"Em xin lỗi...Xin lỗi....tại em nhớ anh quá mà"

"Còn nói....Ngày nào em chả ở cùng với anh mà bày đặt nhớ nhung chứ??"

"Em nói thật mà....Anh có kề gần bên em...Em vẫn thấy nhớ anh...Ngày nào cùng nhớ anh...Giờ nào cũng nhớ anh ...."

...............................................................

Nhất Bác kể từ khi cưới vợ xong thì tất cả mọi quan tâm đều để lên người Tiêu Chiến.

Hắn không rời Tiêu Chiến lấy một bước nếu như hắn ở nhà.

Hắn ghen với tất cả mọi người trong nhà, kể cả mẹ Vương.

Có một hôm mẹ Vương kéo Tiêu Chiến vào phòng bà ngồi tâm sự.

Lúc đó cũng mới 8h tối thôi.

Đang nói với nhau chưa được mấy câu thì hắn đã xồng xộc bước vào.

"Mẹ!

Mẹ nói cái gì với vợ con mà lâu thế???"

"Mẹ đang tâm sự với Chiến Chiến vài chuyện thôi.

Con có việc gì không??"

"Tất nhiên là có rồi!

Con rất buồn ngủ!

Con muốn đi ngủ!

Mẹ cho con xin phép mang vợ con về phòng!!"

"Ôi trời!

Còn sớm mà Nhất Bác...mới 8h tối thôi!!"

"Sớm là sớm thế nào hả mẹ!

Giờ đã là trễ lắm rồi!

Đáng ra con sẽ đi ngủ lúc 7h kia!

Trễ của con 1 tiếng rồi!!"

"Nhưng mà!!!"

Mẹ Vương chưa kịp nói xong câu thì Nhất Bác đã lôi xềnh xệch Tiêu Chiến về phòng mặc cho mẹ Vương chưng hửng.

"Mẹ...mẹ...Mai con sẽ nói chuyện tiếp với mẹ nhé...."

Mẹ Vương nhìn thấy cảnh đó thì bịt miệng cười.

Con trai bà bây giờ chiều vợ đến không còn tỉnh táo rồi.

Có hôm tiêu Chiến đến Hoàng Long xem thuộc hạ tập luyện.

Y tuy không quản lý trực tiếp Hoàng Long nữa nhưng lâu lâu y nhớ mọi người thì vẫn đến đây.

Hôm ấy y cầm súng dạy mọi người cách bắn cự ly gần với khẩu glock 17 thì Vương Nhất Bác ở đâu chạy tới.

Hắn kêu la thất thanh.

"Ối....Ối......Bảo bối.....Anh đang cầm cái gì vậy kìa??"

"Tất nhiên là anh đang cầm súng rồi.....Sao vậy.....Không được hay sao???"

"Tất nhiên là không được rồi....Nguy hiểm lắm....Anh mau thả nó ra dùm em đi!!"

"Nhưng anh...."

"Không nhưng gì hết....Mấy thứ đó rất nguy hiểm với anh....Nghe em thả xuống!!:

Tiêu Chiến chưa kịp nói câu gì thì Nhất Bác đã đến bên y, bế xốc y lên mà vác đi.

Tiêu Chiến vô cùng hoảng hốt lẫn xấu hổ.

"Này Vương Nhất Bác!!Em làm cái gì thế???"

"Em ấy à...Tất nhiên là mang anh về nhà!!!"

"Em bỏ anh xuống....Ở đây là Hoàng Long....Anh là Bang chủ đó em có biết không???"

"Em không biết.....Em chỉ biết anh là vợ em thôi....Em phải bế vợ về nhà mới được!!"

"Em làm anh xấu hổ chết đi được!!!"

"Có gì mà xấu hổ chứ.....Chúng ta là vợ chồng mà....Anh đừng ngại nha!!!"

Nói rồi hắn quay lại chỗ mấy thuộc hạ của Tiêu Chiến đang đứng cất giọng.

"Mấy người kia.....Nhìn cái gì.....Cúi mặt hết xuống cho tôi....Che mắt lại!!!"

"Dạ....Vương tổng!!!"

Nói rồi hắn bế người đi thẳng.

Những thuộc hạ kia đã sửng sốt nghe hắn nói vậy thì hoàn toàn á khẩu mà nhìn nhau...................

Những hôm hắn dẫn Tiêu Chiến ra ngoài đi mua sắm, hắn mang cả dàn vệ sĩ đi theo, ai nấy đều hùng hùng hổ hổ thấy đến là sợ.

Hắn còn ngụy trang cho Tiêu Chiến vô cùng kỹ lưỡng.

Cả người y được hắn bịt kín mít, chỉ chừa hai con mắt.

Tiêu Chiến vô cùng ngạc nhiên cất giọng hỏi.

"Sao anh lại phải bịt kín thế này hả Nhất Bác!!"

Hắn nghe vậy chỉ tỉnh bơ đáp lại thế này.

" Tất nhiên rồi....Anh đó....Bây giờ đã có gia đình rồi.....Anh lại đẹp như vậy.....Em bịt kín cho anh như vậy để người khác nhìn vào anh không nảy ra ý định xấu với anh, tán tỉnh anh hoặc hãm hại anh....Có biết không bảo bối!!!"

"Tán tỉnh sao?

Hãm hại sao?"

"Tất nhiên rồi.....Anh không biết thế giới ngoài kia đáng sợ thế nào đâu thỏ à!!!"

"Trời đất ơi....Anh đường đường là sát thủ....Ai dám hãm hại anh chứ!!!"

"Ôi trời đất ạ....Tôi thật chết mất với con sư tử này thôi....Chồng ơi là chồng!!!"

.....................................................................................

Kể từ khi có vợ, Vương Nhất Bác lại thích tham gia những khóa học chăm sóc gia đình.

Hắn lén lút đăng ký tham gia các khóa nấu ăn, massage....

Có một hôm đang trong giờ nghỉ giải lao, Phó giám đốc ngoại giao đang ngồi nghỉ.

Vừa ngồi ông vừa xem điện thoại đến vui vẻ.Vu Bân nhìn thấy vậy tò mò hỏi.

"Giám đốc Lã, ông nhìn gì mà vui vẻ thế???"

"À....bà xã tôi đang tham gia một khóa nấu ăn.

Tôi đang xem thử bà ý đang học nấu món gì?"

"Vu Bân tò mò chạy lại xem cùng.

Chưa kịp nhìn vào điện thoại thì Phó giám đốc đã kêu lên.

"Giám đốc Vu!

Cậu xem ai kia!

Có phải là Vương tổng nhà chúng ta không?"

Vu bân nhìn vào màn hình, cậu như không tin vào mắt mình nữa.

Trong Video đó rõ ràng là Vương Nhất Bác đang đứng.

Cậu nhớ ra rồi, hôm nay hắn tất tả về sớm, hỏi ra thì hắn nói là hắn về nhà với vợ.

Té ra hắn lại chạy đến đây học nấu ăn.

Vu bân được dịp cười đến đau cả bụng..

Tối hôm đó, không biết hắn học được cái gì mà về tập tành nấu.

Một lúc sau thì khói bay đầy nhà, xoong chảo trong bếp cháy tèm lem.

Người nhà phải lấy cả bình xịt để dập lửa.

Tiêu Chiến và mẹ Vương được phen hồn bay phách tán trước màn thể hiện của hắn.

Tối hôm đó, ở trong phòng, Tiêu Chiến lấy thuốc thoa cho hắn, vừa thoa vừa thủ thỉ.

"Nhất Bác!

Em định đốt nhà hay sao mà đòi nấu ăn??"

"Em không có....Em chỉ lỡ tay thôi mà!!!"

"Lỡ tay sao??"

"Đúng vậy....Em xin lỗi....Nhất định lần sau em sẽ cẩn thận hơn!!!"

"Còn có lần sau nữa sao.....Anh toát mồ hôi rồi nè!!"

"Anh yên tâm đi...Em không học được gì....Thì ít nhất em cũng luộc rau và luộc trứng được!!!"

Tiêu Chiến nghe đến đó thì lắc đầu ngán ngẩm.

Y chẳng biết phải nói gì thêm cả.

Y đúng là bó tay với con su tử nhà y rồi....thực sự bó tay.......

Chuyện cuộc sống nhà Vương tổng sau kết hôn nó kì lạ như vậy đó.

Mọi người đều ngạc nhiên, rồi há hốc, rồi sửng sốt, có nhiều khi lại ôm bụng cười đến ngặt nghẽo vì cái vị Vương tổng chiều vợ này.

Nhưng biết làm sao bây giờ, ai biểu hắn nuông chiều vợ mình đến thế....Chỗ này phải nói là cuồng vợ....quá cuồng vợ đi......Tình yêu làm cho người ta thay đổi đến chóng mặt....thay đổi đến lạ kỳ.....thật là dọa người.....dọa người quá đi thôi...................

..................................................................

Hôm nay Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác đến cô nhi viện có việc.

Y được thầy giáo Lý báo rằng hôm nay có nhận mấy em nhỏ vào cô nhi viện.

Y là muốn đến xem thử tình trạng của các em như thế nào.

Vương tổng hôm nay cũng sắp xếp công việc đi cùng với y.

Khi cả hai bước vào cô nhi viện thì thấy Thầy Lý đang ngồi cùng với 5 em nhỏ.

Các em tuy còn rất nhỏ, khoảng 2,3 tuổi nhưng cũng rất cuốn người.

Duy chỉ có một em là ngồi một góc và cúi mặt.

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ngạc nhiên hỏi thầy Lý thì được biết bố mẹ em bị tai nạn mất cách đây không lâu, nhà bà con ở quê quá khó khăn nên không thể nuôi em.

Thành thử họ phải đưa em vào đây.

Tiêu Chiến nghe được thì vô cùng cảm động.

Y bước đến ngồi xuống trước mặt em, nâng cằm em lên.

Khoảnh khắc y nhìn thấy mặt em, y ngạc nhiên vô cùng.

Em nhỏ này có khuôn mặt vô cùng giống y nhưng cái má sữa thì giống Nhất Bác như tạc.

Nhất Bác cũng nhìn thấy điều đó, hắn ngồi xuống bên cạnh Tiêu Chiến cất giọng.

" Sao bé có thể giống anh và em đến như vậy nhỉ?

Thật đáng ngạc nhiên!!!

"

Tiêu Chiến đưa tay xòe ra trước mặt em nhỏ.

Nó thấy Tiêu Chiến liền sà vào lòng khóc nức nở.

"Mẹ!

Mẹ ơi!!!

"

Tiêu Chiến vô cùng ngạc nhiên nhưng cũng rất cảm động mà bế em Lên, cất giọng nhẹ nhàng.

" Con Ngoan!

Từ nay con sẽ ở với papa nhé!, chịu không???

"

Bé không nói mà chỉ gật đầu và nín khóc, bé ôm lấy cổ Tiêu Chiến thật chặt không buông.

Tiêu Chiến đến bên Nhất Bác cất giọng.

" Nhất Bác!

Chúng ta nhận nuôi đứa trẻ này nhé?

"

Nhất Bác nở nụ cười dịu dàng mà cất giọng: Nhất định rồi....

Sẽ theo ý anh"

" Vậy đặt tên con là tỏa nhi nhé"

" Được....

Tỏa nhi....

Cái tên rất hay....

"

Nói rồi Nhất Bác xòe tay về phía Tỏa Nhi mà cất giọng nhẹ nhàng.

" Tỏa nhi....

Chào Con....

Để cha bế con nhé?

"

Tỏa Nhi nhìn Nhất Bác thì vô cùng thích thú.

Nó vươn người bu lấy cổ Nhất Bác mà bám vào.

Tiêu Chiến thấy vậy thì vô cùng cảm động.

"Đi nào....

Chúng ta về nhà thôi....

Bà nội và mọi người đang chờ chúng ta đó....."

Cả ba người cứ thế vui vẻ mà cất bước rời khỏi.

Từ nay căn nhà của họ lại ngập tràn tiếng cười của một thiên thần nhỏ....

Mang tên Tỏa Nhi!!!

.....................❤❤❤......................
 
Mối Quan Hệ Nguy Hiểm (Hoàn Thành)
BJYX - AUDIO BÁC CHIẾN - mainguyen87


Xin chào tất cả mọi người.

Mai Nguyễn đã làm kênh youtube để đưa các câu chuyện của mình viết lên đó.

Hôm nay mai nguyễn muốn giới thiệu đến các bạn kênh youtube của mình.

Bộ truyện "MỐI QUAN HỆ NGUY HIỂM" đã được đưa lên youtube.

Các bạn có thể tham khảo tại đây.

HY VỌNG MỌI NGƯỜI SẼ ĐĂNG KÝ KÊNH VÀ ỦNG HỘ CHO MÌNH NHÉ.

RẤT CẢM ƠN MỌI NGƯỜI ❤❤❤

CHAP 1: MỤC TIÊU

LINK:
CHAP 2: HỦY HÔN

LINK :
 
Mối Quan Hệ Nguy Hiểm (Hoàn Thành)
THÔNG BÁO


Xin chào mọi người

Mai Nguyễn đã úp đầy đủ "MỐI QUAN HỆ NGUY HIỂM " trên youtube rồi nhé.

Ai yêu thích bộ này có thể lên đọc được rồi.

Mọi người hãy đk kênh ủng hộ Mai Nguyễn và lắng nghe truyện nhé.

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ ❤❤❤
 
Back
Top Bottom