Đam Mỹ Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm
Chương 120: Trung thu vui vẻ


"Cuối cùng cũng đi."

Tiễn được nhóm Gilbert đi rồi nhóm khách mời mãi mới được thở phào một hơi.

Tuy nhóm người Gilbert chỉ ở lại hành tinh xanh có hai ngày nhưng áp lực họ mang lại cho các khách mời không nhỏ chút nào, nguyên nhân là do sức ăn của mấy cái người đó siêu lớn.

Trong lúc bốn người xây chỗ nghỉ dưỡng thì mười khách mời bận đi săn, xử lý nguyên liệu, nấu ăn các kiểu, mãi mới để mấy ông dạ dày không đáy thỏa mãn. Sau đấy bọn họ cũng lười làm đồ cho nhóm Gilbert ăn nên bắt được mồi là làm thịt nướng hết lên. May mấy tên tham ăn không kêu gì, có đồ ăn ngon là được.

Chơi vui, ăn ngon, nghỉ sướиɠ, lại còn có phong cảnh đẹp để ngắm, chỉ hai ngày ngắn ngủi thôi mà nhóm Gilbert chơi ở hành tinh xanh đã luôn, nếu Gilbert không phải người đứng đầu của tộc Rutte thì đã chơi thêm lâu rồi, chỉ là hắn vẫn còn lí trí, biết còn một đống việc chờ y về xử lý. Lúc họ đi trong đầu vẫn còn đầy hình ảnh của thịt nướng, tính bàn bạc với Trình Kê về việc xuất khẩu thực phẩm.

Tộc Rutte vừa đi tổ chương trình đã thu người máy thông minh và đồ làm bếp về, hành động siêu nhanh không để nhóm khách mời có thể lấy được chút lời nào.

Không còn người của tộc Rutte ầm ĩ vui vẻ, rốt cục Nguyễn Đường cũng có thể thanh thản sinh hoạt, ngày ngày hoàn thành nhiệm vụ đơn giản do tổ chương trình giao cho, mỗi hôm đều có món mới thỏa mãn độc giả, thời gian trôi cực kỳ nhanh.

Mãi tới một buổi tối nào đó, Nguyễn Đường ngẩng đầu nhìn trời mới thấy trăng siêu tròn, chỉ có điều nó nhỏ hơn trăng ở trái đất nhiều lắm. Bấy giờ anh mới hiểu hiện đã là giữa tháng, tính ngày thì cũng gần đến Tết trung thu ở trái đất.

"Chúng ta làm bánh trung thu ăn nhé?" Nguyễn Đường nói với Hạ Vân Sâm.

"Được." Tuy không biết bánh trung thu là gì nhưng nếu Nguyễn Đường thích Hạ Vân Sâm sẽ không có ý kiến nào.

Nguyễn Đường liên hệ với tổ chương trình yêu cầu bột mì và lò nướng. Tổ chương trình đương nhiên phải hỏi mục đích của anh, khi nghe lí do là để làm bánh trung thu thì chương trình phấn khởi cực kỳ.

Người nào học lịch sự cổ địa cầu đều biết tổ tiên họ có truyền thống tổ chức các ngày lễ dân tộc, mỗi một dịp đều có một loại bánh đặc trưng riêng. Tết trung thu chính là một trong những ngày lễ quan trọng, cũng là ngày mà nhà nhà người người ăn bánh trung thu như một thông lệ.

Bánh trung thu có ý nghĩa là đoàn tụ, Tết trung cả nhà quây quần bên nhau ăn bánh trung thu, cũng có nghĩ cả nhà đoàn viên.

Đế quốc Lam Tinh chinh chiến ngàn năm, cũng chẳng còn khái niệm lễ tết truyền thống, bây giờ bước vào thời đại hòa bình phát triển cũng tức là những truyền thống đã bị mai một cần được phục hưng.

Cũng vì lí dó đó nên tổ chương trình cực kỳ tán đồng ý tưởng của Nguyễn Đường, còn lục tìm ra những hình ảnh mơ hồ của bánh trung thu, chắc là lấy từ số sách tranh ít ỏi còn tồn tại, nhìn cũng không rõ hình rõ dáng lắm, chỉ tham khảo được thôi. Cách làm bánh trung thu cũng mất từ cả ngàn năm trước rồi, nếu muốn cung cấp cho Nguyễn Đường cách làm lại cũng phải tìm tỏi học hỏi một hồi.

Nguyễn Đường tìm đến tổ chương trình nói muốn đậu đỏ, đường và sữa bột, anh định làm bánh trung thu nhân đậu đỏ nhân bột sen truyền thống vùng Quảng, vừa hay hành tinh có sen, có hoa sen thì tất có hạt sen, mang hạt làm thành bột có chăng cũng chỉ là chuyện trong cái lật tay. Đương nhiên anh cũng nghĩ đến những khán giả không hảo ngọt nên làm thêm cả bánh trung thu nhân mặn.

Các khách mời khác chẳng mấy chốc đã biết Nguyễn Đường định làm bánh trung thu từ phía tổ chương trình, vì vậy tất cả mọi người tập trung lại hết muốn hỗ trợ Nguyễn Đường.

Thực ra làm bánh trung thu đối với Nguyễn Đường mà nói thì cũng không phải chuyện gì quá khó khăn, anh không chỉ biết cách làm mà còn tự tay làm rồi. Cơ mà anh không thể nói điều đó ra được nên chỉ có thể nhận ý tốt của mọi người, để họ giúp anh làm bánh, càng đông thì càng vui.

Chẳng mấy chốc tổ chương trình đã mang những đồ mà anh cần tới, sau đó mọi người bắt đầu bận rộn dưới sự phân công của Nguyễn Đường.

Ai nhào bột thì nhào, ai mài bột thì mài, ai làm nhân thì làm, ngay cả nhóm quân nhân như Hạ Vân Sâm cũng được điều động đi làm khuôn bánh dựa trên những hình ảnh do tổ chương trình đưa cho.

[A Quân 4556: Đường Đường muốn làm bánh trung thu!!]

[Chớ hỏi: Thực sự quá siêu, không ngờ chúng ta lại có cơ hội để ăn bánh truyền thống có từ ngàn năm trước.]

[Hiên Viên Tử Long: Đường Đường, tui muốn sinh con cho anh!]

Khán giả cũng kích động cực kỳ, ai nấy đều mong bánh trung thu ra lò.

Kết cấu của bánh trung thu hết sức quan trọng, dù là vỏ hay nhân cũng phải chế tác tỉ mẩn. Nếu để mọi người tự mày mò thì không biết phải thất bại bao nhiêu lần mới có thể nghiên cứu ra cách làm bánh trung thu chính xác, may sao có Nguyễn Đường chỉ điểm nên chẳng mấy chốc mọi người đã tìm ra hướng đi đúng đắn.

Đầu tiên phải lọc bột mì qua rây để không khí lẫn vào từng lớp bột, có như thế vỏ bánh nhào ra mới cho được cảm giác xốp mềm mà vẫn có độ kết dính. Nhào bột thì không được cho nước vào hết một lần mà phải chia nhỏ thành từng đợt, có như thế mới giữ được độ ẩm và khả năng co dãn khi tiến hành nhào.

Bánh trung thu vùng Quảng nổi tiếng vỏ mỏng và mềm, nhân bánh đầy đặn béo thơm nên phải cho dầu vào trong lúc nhào bột, có như thế mới đảm bảo khi cán mỏng bột chúng không bị rách và có dấu hiệu tách nước.

Về nhân thì dù có là bột đậu hay bột sen thì cũng phải mài thật mịn mới được.

Làm tốt những phần trên thì những phần sau sẽ không gặp khó khăn gì mấy, các bước tiếp theo chỉ đơn giản là nặn nhân, bao nhân, ép khuôn là xong.

Bánh trung thu nhân mặn thì khác với bánh đặc trưng vùng Quảng, vỏ giòn tách lớp, nhân mặn tươi thơm mọng nước cho nên Nguyễn Đường quyết định bánh này sẽ do anh hoàn thành.

Trong quá trình nhào bột anh cho thêm nước và mỡ heo, vò nhào thật đều tay để thành vỏ bánh dầu sau đó anh quấy bột cùng mỡ heo để thành bơ. Cán mỏng vỏ bánh dầu thành hình chữ nhật, quết bơ gấp lại rồi lại cán mỏng, cứ thế sẽ tạo ra cảm giác nghìn tầng. Để bột nghỉ tầm ba mươi phút sau đó cắt thành những khối nhỏ. Cán các khối nhỏ thành những lớp vỏ mỏng rồi bọc nhân thịt, thu bột túm miệng bột bọc lại nhân bánh tươi, nhấn nhẹ tạo hình là có thể cho vào nướng. Nhân thịt được làm từ thịt đùi trước của heo, có mỡ có nạc mới cho ra được hương vị tươi ngon.

Chẳng mấy chốc hai loại bánh trung thu đã làm xong, xếp đều tăm tắp ở bàn, trông rất chi là hấp dẫn.

"Được rồi, mọi người nếm thử xem sao." Nguyễn Đường cất lời mời tất cả.

Hai loại bánh trung thu khác nhau hoàn toàn, bánh vùng Quảng có vẻ ngoài bóng loáng chi tiết, còn được tạo hình bởi khuôn nên kích thước giống nhau, trên bền mặt còn được tô điểm bằng họa tiết xinh đẹp, bánh nhân mặn tuy không tinh xảo như bánh Quảng nhưng vỏ ngoài óng ánh mỏng manh, nhìn qua đã thấy xốp giòn, còn mờ mờ thấy được nhân bánh bên trong và cũng ngửi được hương thơm nức mũi.

[Trăng mờ lạnh lẽo: Má ơi. Tôi thích bánh trung thu nhân mặn, sao lại ngon thế không biết?!]

[Ráng trời xanh: Uầy uầy uầy, bánh ngọt cũng ngon lắm ấy, nhân mềm dễ nuốt, vị cũng không ngọt gắt, ngon cực.]

[K mặt trẻ con: Quỳ lạy van xin mở bán trên khu mua sắm.]

[Mèo con đưa cá khô: Quỳ lạy van xin Đường Đường mở tiệm...]

Hai loại bánh trung thu, một ngọt một mặn mỗi vị một vẻ.

Đối với Nguyễn Đường thì bản thân anh thích bánh nhân mặn, vì đó là hương vị đặc trưng quê anh. Bánh trung thu nóng hổi vừa ra lò, vỏ ngoài xốp giòn, cắn nhẹ một miếng là thấy nước mỡ tứa ra ngập tràn khoang miệng, cảm giác thích vô cùng cực.

Các bạn nữ thì thích bánh nhân ngọt mà không ngấy như bánh trung thu vùng Quảng hơn, nhân bên trong cũng do mọi người làm thủ công nên mềm mại cực kỳ, hai người Tra Phán Phán và Ngô Sa Sa ăn không dừng miệng lại được.

"Chúc mọi người Trung Thu vui vẻ." Nguyễn Đường nhìn ống kính cười xán lạn.

Bản thân anh vốn đã đẹp trai nay còn nhìn ống kính cười dịu dàng như thế khiến ai nấy như say càng thêm say.

[YUI: Oaa oaa ăng nhăng nhăng Kẹo của tui nhìn tui cười kìa!]

[Ôm cây ôm không nổi: Đường Đường em muốn sinh con cho anh.]

[Trong suốt lấp lánh: Hu hu hu, tui muốn chụp ảnh lưu giữ cả đời.]

Nhóm Nguyễn Đường làm rất nhiều bánh trung thu, mấy người họ không ăn hết được nên gói lại mang cho tổ chương trình, còn lại bao nhiêu thì gửi thưởng để khán giả cũng có cơ hội để nếm thử hương vị thật sự của bánh trung thu.
68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f587453776e36485a5933432d4f513d3d2d313332383132303436362e313734666561643139316139396233383838373739383633323237302e6a7067

<i>Bánh ngọt</i>
68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f6b6a316d6766335f5479636b56413d3d2d313332383132303436362e313734666561643531623263323564373339383131313936383039372e6a7067

<i>Bánh mặn</i>
 
Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm
Chương 121: Một thức bốn món


Nguyễn Đường gửi bánh trung thu đến làm tổ chương trình cảm động cực kỳ, thế nên nhóm khách mời được nghỉ nửa ngày, đến chiều hôm sau mới có nhiệm vụ mới – dùng một loại nguyên liệu để làm nguyên liệu chính sau đó làm ra bốn món khác nhau, mỗi nhóm phải chọn nguyên liệu khác nhau, sau khi hoàn thành phần thi mỗi nhóm sẽ được một tấm vải chống nước.

Nghe dự báo thời biết bảo mai sẽ có mưa lớn, nếu không có vải chống thấm e rằng nhà gỗ của họ sẽ thành ổ ngập mất.

Đề bài này đối với Nguyễn Đường và bốn vị đầu bếp khác chẳng khác nào đề cho điểm, có thể nói là yêu cầu siêu dễ nhưng mà nguyên liệu tất cả đều do bản thân chuẩn bị nên vẫn có tính thử thách.

Nguyễn Đường và Hạ Vân Sâm có vải chống thấm từ trước rồi nhưng nhiều một tấm cũng không phải xấu, lo trước khỏi hoạ, thế nên hai người cũng vui vẻ nhận nhiệm vụ.

Nguyên liệu nấu ăn thích hợp nhất chắc chắn là thịt heo, có điều heo rừng ở hành tinh xanh cũng không dễ bắt, không biết chúng nó trốn đâu hết rồi, muốn thì lại phải mất công mất sức đi tìm nên Nguyễn Đường chọn làm cá cho đỡ phiền.

Một rán một canh chua, một kho một cay là vừa đủ bốn món bốn vị.

Còn nhiệm vụ bắt cá thì tất nhiên Hạ Vân Sâm sẽ đảm nhiệm, Hạ Vân Sâm bắt cá vừa chính xác vừa nhanh, chỉ thấy hắn một tay ôm chậu một tay thò xuống nước, mỗi lần nhấc tay là có một con cá đi theo, không biết còn tưởng lũ cá tự đưa thân vào tay hắn.

Đã bắt cá thì không thể tránh khỏi ướt người. Quần áo dính sát vào cơ thể khiến vóc dáng hình tam giác ngược lộ rõ ràng, cả tám múi bụng cũng mờ mờ thấy dáng, hình ảnh này khiến trái tim các thiếu nữ đang xem livestream nổ tung, bình luận bay nhanh đến mức không kịp đọc nội dung.

Đưa chậu cá cho Nguyễn Đường xong Hạ Vân Sâm quay lại nhà gỗ thay đồ, ngăn hết những ánh mắt nóng hừng hực ngoài cửa.

Khán giả chỉ có thể tiếc nuối chuyển lực chú ý sang Nguyễn Đường, dù sao ở đây cũng có một người thuộc hàng nam thần.

Món đầu tiên Nguyễn Đường làm là cá lọc xương rán giòn tưới sốt, cách làm như tên, đấy chính là lọc xương cá ra nhưng vẫn giữ được những hình khối hoàn chỉnh, cho vào chảo rán với lửa nhỏ, cách làm vừa đảm bảo thịt cá vẫn giữ tươi không bị khô vừa đảm bảo cá không bị biến dạng, thực tế mà nói thì cũng có thể nói là một món ăn khá cầu kỳ.

Mấy con cá bắt được dưới suối đều có kích thước không nhỏ, cộng thêm suối nước thời điểm này vẫn chưa bị ô nhiễm nên thịt cá rất tươi và béo, lại còn không tanh mấy thế nên anh không cần tốn công khử mùi.

Nguyễn Đường đánh vảy, mổ bụng lấy nội tạng, lấy ngón tay móc hết nhớt đen bên trong ra, sở dĩ anh chọn cách dùng tay mà không chọn dùng dao bởi muốn giữ cho kết cấu cá không bị thay đổi.

Chặt đuôi chặt đầu cắt cá thành ba khúc rồi tiến hành xử lý. Chẻ đôi thân theo đường xương sống rồi cẩn thận lọc xương khỏi thịt, cắt thịt bụng thành những miếng có kích thước giống nhau, từ góc độ này có thể thấy được những đường vân thịt, sau này chiên lên nhìn sẽ rất đẹp. Bổ ngược từ mang cá lên đầu chia đầu cá thành bốn mảnh nhưng vẫn giữ liên kết ngay miệng, đuôi cá cũng có cách làm tương tự, xẻ xuống ba dao nhưng vẫn giữ liên kết phần cuối đuôi.

Cho cá cắt nhỏ, đầu cá và đuôi cá vào rán, chỉ rán mặt có da thôi thì phần thịt bên trong mới không bị nát và định hình được miếng cá. Da cá rán giòn vàng óng vẫn giữ được tính dai không dễ vỡ, như vậy sau này xử lý lên cũng dễ hơn nhiều.

Cho cá rán lên một chiếc đĩa phẳng, cho thêm nấm hương cắt nhỏ, hành cắt nhỏ, gừng đập dập, đun một nồi nước rồi bắc lên giá gỗ tự chế, đặt đĩa cá lên trên hấp với lửa nhỏ.

Anh chuẩn bị thêm một nồi nước khác, cho xương cá đã lọc vào nấu canh, anh cho kha khá nước tương, rượu gia vị cùng với dấm, chờ cá hấp xong thì cho thứ sốt màu nâu đỏ này đổ vào đĩa cá, thêm lửa cho lớn làm nước bay hơi gần hết là được.

Khi cá rán hoàn thành chúng vẫn giữ nguyên được hình dạng ban đầu, thịt chắc nhưng vẫn giữ được độ mềm vốn có, tươi ngon thơm nức mà lại không xương, thế nên những người sợ hóc xương khi ăn cá cũng không phải sợ sệt gì cứ ăn uống thả ga thôi.

[Nhà có mèo giả: Trời đất thiên địa ơi cá gì mà ngon quá vậy nè?]

[Trần Duyên Trần Duyên: Phải đó, rõ ràng không có nhiều gia vị mà không hiểu sao lại ngon dữ thần.]

[Mộc Quán Ca: Quá ngon luôn ý. Kỹ năng nấu nướng của Đường Đường nhà tui quả nhiên quá mức siêu quần, muốn gả quá trời.]

Tiếp đó Nguyễn Đường muốn làm một món chua chua ngọt ngọt cũng chính là cá sốt Tây Hồ nổi tiếng, tuy đều là món ăn có vị chua ngọt nhưng cách làm khác với món cá sóc chua ngọt.

Sau khi rửa ruột cá, Nguyễn Đường chặt đầu nó rồi khía lên thân cá những đường vân đẹp đẽ, không chỉ để trang trí mà sau đó cũng khiến chất thịt ngon hơn nhiều.

Phủ bột cho cá rồi thả vào chảo chiên, đợi chín tầm bốn phần thì cho ra đĩa. Vẫn phần dầu đó cho thêm nước, dấm, đường, bột, quấy đều thành sốt sệt, rưới từ từ lên thịt sẽ được một tầng sốt chua ngọt sáng bóng đẹp mắt.

Dầu sôi làm cá vốn đã chín bốn phần thành chín mười phần, chất thịt cũng vẫn giữ được độ non mềm, nước sốt chua ngọt cũng thấm sâu vào bên trong nhờ vào những đường khía trên thân cá trước đó. Thành phẩm của cá chua ngọt vừa có màu sắc óng ánh tuyệt vời vừa có hương vị ngon lành, người thưởng thức ăn không dừng miệng lại được, món này cũng rất được khán giả hoan nghênh.

[Diệp Lưu Thương: Mềm ghê, ăn lúc nóng ngon thật.]

[Chẳng hiểu sao theo người: Quá ngon ấy trời, Đường Đường nhà mình làm gì cũng ngon.]

[Devil real: Tôi rất thích món có vị chua ngọt thế này.]

Món thứ ba là cá kho, là một món khá phổ biến thế nhưng Nguyễn Đường khống chế độ lửa rất thích hợp, khi nào để lửa to khi nào để lửa nhỏ rất chính xác nhằm đảm bảo chất thịt ngon nhất có thể, để lửa lớn hai lần, ba lần để lửa nhỏ luân phiên nhau sẽ làm cho da cá không bị nát, thịt cũng thấm hết gia vị, mềm mượt như ăn đậu phụ, nước sốt tô điểm làm món ăn thêm đậm vị.

[Mành rủ: Oa, tui thấy tui có thể ăn ba bát cơm với món này luôn.]

[Yêu tinh song sinh: Phải đó, thịt mềm cực, rõ ràng chỉ là cá kho bình thường thôi nhưng đây lại là phần cá kho ngon nhất tôi từng ăn.]

Món thứ tư là cá thái miếng cay, Nguyễn Đường từng làm nó trên livestream một lần rồi, khán giả cũng ăn rồi cơ mà làm sao cũng không hết nghiện.

Hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc nên cũng lấy được vải chống thấm từ tổ chương trình rất dễ dàng, cá miếng cay làm vừa nhanh vừa dễ nên anh dùng nó đổi một túi gạo nhỏ từ phía tổ chương trình, anh lấy gạo để nấu một nồi cơm nóng.

Đến hành tinh xanh lâu như vậy rồi mà vẫn chưa được ăn cơm, anh nhớ vị cơm lắm rồi, mấy món hôm nay làm đếu là đồ ăn cùng cơm nên càng phải nấu cơm ăn, ăn như thế nó mới sảng khoái.

Cũng không biết có phải do ảo giác của anh hay không mà anh thấy cơm được dùng gỗ nấu thơm dẻo hơn cơm cắm bằng nồi cơm điện, ngoài ra còn mang một mùi thơm thoảng thoảng, ăn ngon vô cùng.

Nguyễn Đường và Hạ Vân Sâm cùng nhau ăn một bữa cơm tuyệt vời no đủ, thoả mãn cực kỳ.

So với chuyện ăn chung với một nhóm người thì thỉnh thoảng có không gian riêng của hai người như thế này cũng rất tốt.
68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f4c376e5a414442436a74496d36773d3d2d313332383132333931332e313734666562376161646538616335613538363835373930343334342e6a7067

<i>Cá rán sốt</i>
68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f3546455a77556b62796c423355773d3d2d313332383132333931332e313734666562383531313536326137623131373233373736303931312e6a7067

<i>Cá kho</i>
68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f3662514c49784d77764e557363513d3d2d313332383132333931332e313734666562386236303030613936373835393735343430363230352e6a7067

<i>Cá sốt Tây Hồ</i>
68747470733a2f2f73332e616d617a6f6e6177732e636f6d2f776174747061642d6d656469612d736572766963652f53746f7279496d6167652f32726e596557415046334f515f773d3d2d313332383132333931332e313734666562386563386134633338313337303436383337383432342e6a7067

<i>Cá thái miếng cay</i>
 
Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm
Chương 122: Anh đồng ý


Thi Minh Húc chọn thịt bò, anh cắm trại bên hồ nên có ưu thế đi săn, anh cần thịt gì là Khâu Minh săn cho anh được ngay. Chọn thịt bò hẳn là để tiện quảng cáo cho nhà hàng mình mở luôn, bởi nhà hàng của anh lấy thịt bò, dê làm chủ đề phục vụ. Sau khi ghi hình chương trình xong thì anh sẽ quay về chuẩn bị khai trương nhà hàng.

Bốn món anh làm lần này lần lượt là – bò lúc lắc, thịt bò kho tàu, nạm bò sốt cay, canh gân bò hầm, tất cả đều là những món tiêu biểu tại nhà hàng.

Anh chọn thịt vai bò làm bò lúc lắc, bởi phần thịt tại chỗ này thường xuyên vận động nên chất thịt đàn hồi ngon miệng. Cắt thịt vai ra rồi dùng sống dao đập thịt để hương vị ngon hơn, cách này anh học từ phía Nguyễn Đường. Tiếp theo cắt thịt thành những miếng nhỏ, ướp với hành, gừng, nước tương, tinh bột và hạt tiêu. Cắt hành tây thành sợi xào dậy mùi rồi cho thịt bò đã ướp xào chung, chỉ cần thịt đổi màu là có thể mang ra đĩa được rồi.

Thi Minh Húc kiểm soát độ lửa cũng rất tốt, thịt bò vừa lên đĩa thơm ngon nhiều nước, hạt tiêu làm thịt lẫn chút hương cay cay tê tê, thêm cả hành tây thơm ngào ngạt điểm tô vị ngọt rau củ làm vị thịt bò bước lên tầm cao mới.

[Yêu tinh song sinh: Thịt bò ngon quá thể. Thích cực kỳ.]

[Vỏ đậu cực ngọt: Phải đó, cả hành tây cũng ngon cực, thấy ăn với cơm hợp lắm.]

Chất thịt của lợn và bò khác nhau hoàn toàn nên cách kho cũng phải khác nhau, món thịt bò kho tàu này Thi Minh Húc tự nghĩ ra được nên anh định lấy món này làm món ăn đặc biệt của nhà hàng.

Đầu tiên anh cho chần thịt bò tầm mười phút, bỏ hết máu tụ cùng bọt thịt sau đó lại cho vào nước lạnh để hạ nhiệt, làm như vậy có thể làm chất thịt chắc hơn, xong xuôi anh cắt thịt thành những miếng hai xăng ti để qua một bên chờ chút nữa làm.

Làm nóng nồi, cho hành gừng băm nhỏ vào đảo cho dậy mùi, thêm cả tương đậu cay, rượu gia vị và thịt bò vào xào lửa lớn tầm ba phút, thêm nước rồi đậy nắp, hầm lửa nhỏ khoảng mười lăm phút để thịt thấm vị ngon hơn.

Lúc mà vung nồi mở ra hương thơm phả vào mặt khiến người ta chảy nư.ớc miếng ròng ròng, sốt lỏng sền sền mang màu óng ánh sôi sùng sục không ngừng, thịt bò nhìn cứ như được dung nham bao phủ mang một màu đỏ nâu xinh đẹp, giữa những thớ thịt ánh lên màu sốt hấp dẫn khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng làm nước miếng chảy dài.

Khán giả không chờ được đến lúc Thi Minh Húc bày đồ ăn ra đĩa nên xử luôn từ trước. Cảm xúc căng đầy của thịt cùng với nước hầm tràn trong khoang miệng làm mọi người chỉ có thể thốt lên "quá ngon" chứ không còn lời nào khác.

[Nhóc béo mười hai tuổi khóc lớn: Uầy uầy uầy, ngon thật ý. Phần thịt bò này rõ ràng là phần ngon nhất, mềm cực kỳ nhưng vẫn giữ độ dẻo dai hấp hẫn.]

[Chớ hỏi: Vị siêu ngon, mùi cũng thơm nồng, quá ngon.]

Nạm bò sốt cay ý nghĩa như tên, rất nhiều ớt, không chỉ có sốt đậu cay, hạt tiêu và tương cà, mà còn khá nhiều rượu, nạm bò anh chọn là phần thịt mỡ thịt giao nhau, xào với lửa lớn rồi thêm kha khá muối cùng đường, chuyển sang lửa nhỏ để thu nước xong là có thể cho ra đĩa. Trong hương cay nồng lại có chút chua ngọt, vị giác phong phú như vậy cũng rất được mọi người hoan nghênh.

Món cuối cùng là canh gân bò hầm, nguyên liệu chủ yếu là gân bò cùng củ cải. Thi Minh Húc lấy nước nóng rửa qua gân bò sau đó cắt miếng cho vào nồi chần, đợi một lúc là vớt ra để qua một bên chờ chút nữa làm. Củ cải nạo vỏ cắt miếng, cho vào nồi hầm cùng với gân, thêm tiêu hầm với lửa nhỏ, đợi gân và củ cải cùng chín rồi mới thêm muối, đến đây là đã hoàn thành.

Canh thịt thanh đạm phù hợp để trung hoà vị nặng của ba món phía trước, uống một miếng thơm lừng giải ngán, khá là hưởng thụ.

"Mấy món này sau này sẽ được bán tại nhà hàng của tôi, hoan nghênh mọi người đến thưởng thức." Thi Minh Húc nhìn về phía ống kính cười nói.

[Hoa dâu khắp chốn: Đi, phải đi, nhất định đi. [chuột gào.jpg]]

[Yêu tinh song sinh: Khi nào bắt đầu mở bán ấy? Nhất định tôi sẽ đưa người nhà đến ủng hộ.]

[Trầm Dư Khanh: Đường Đường không mở quán thì có Thi Minh Húc, tôi rất thoả mãn rồi.]

[Đậu phụ cay: Mở nhà hàng! Mở nhà hàng!]

Khán giả vô cùng kích động, rất là chờ mong cái ngày Thi Minh Húc khai trương nhà hàng.

Thi Minh Húc cũng thành công lấy được vải chống thấm, chuyện chống dột cho nhà đành giao cho Khâu Minh xử lý, còn anh thì cho mỗi món một phần vào l*иg bảo quản trong suốt, sau đó tính mang qua phía Nguyễn Đường để xem có thể cải tiến ở mặt nào không.

Tào Tuấn chọn thịt dê, anh và Thi Minh Húc vừa là bạn cũng vừa hợp tác làm ăn, nhà hàng của Thi Minh Húc cũng có một phần góp vốn của anh nên hai người có ý tưởng giống nhau, đó là nhân cơ hội này quảng cáo cho nhà hàng.

Bốn món Tào Tuấn làm hôm nay là – thịt dê xào hành tây, thịt dê kho, sườn dê hầm cùng thịt dê xào thì là. Các cách làm cũng không khác cách Thi Minh Húc làm thịt bò là mấy, thế nhưng thực tế hương vị lại khác nhau hoàn toàn. Dù bản chất thịt dê là dòng thịt khá mùi nhưng chỉ cần xử lý tốt là thịt thơm mềm ngon hơn nhiều.

Tào Tuấn không có sức sáng tạo như Thi Minh Húc nhưng kiến thức căn bản lại rất vững chắc và khả năng học tập mạnh, chỉ cần nhìn một lần là học được ngay, thêm cả anh là fan cứng của Nguyễn Đường nên những món anh làm đều ẩn giấu đâu đó hình bóng của Nguyễn Đường, nhưng có một điều không thể phủ nhận đó chính là hương vị những món ăn của anh làm ra đều rất xuất sắc.

Bốn món anh làm cũng được khán giả vui mừng chào đón, mọi người cùng bày tỏ nhất định sẽ đến nhà hàng của họ để ủng hộ.

Do địa hình đặc trưng nơi cắm trại của Trần Nguyên Võ nên anh có thể bắt được một vài loài động vật nhỏ như thỏ và gà, thỏ anh vẫn chưa quen nên để làm thành bốn món khá là khó, cho nên cuối cùng anh quyết định chọn gà.

Anh làm bốn món lần lượt là mảnh gà ngâm rượu, gà chiên giòn, gà dầu hành và gà ba ly*.

Mảnh gà ngâm rượu chính là món ăn anh tự nghĩ ra, bình thường anh khá thích uống rượu cho nên đã nghĩ ra một món dùng rượu làm gia vị chính như vậy. Cắt thịt ức thành miếng nhỏ sau đó cho vào nồi hầm khoảng mười lăm phút, tiếp theo anh thêm rượu, muối, bột tiêu cùng nước tương vào hộp giữ nhiệt, cho gà vào ướp tầm nửa tiếng là hoàn thành. Thịt gà non mềm lại ẩn ẩn có hương rượu, người nào yêu rượu chắc chắn sẽ thích.

Về phần gà chiên giòn, gà dầu hành cùng gà ba ly đều là những món ăn đặc trưng của nhà hàng Hoa Hồng, cũng là những món Nguyễn Đường từng làm trên livestream rồi, nhà hàng mua công thức và quyền sử dụng từ chỗ hiệp hội đầu bếp, anh thân là đầu bếp chính của nhà hàng Hoa Hồng nên làm mấy món này nhanh cực kỳ, hương vị tất nhiên cũng rất thơm ngon.

Nhóm Tra Phán Phán ở trong hang nên khá nóng, thêm cả việc mùi trong hang vẫn chưa tan hết nên ở cũng không thoải mái lắm, đến khi nhóm Gilbert xây khu nghỉ đá thì hai người dọn đến ở luôn, tuy nhiên khu nghỉ không có cửa tử tế nên không có vải chống thấm sẽ rất phiền.

Tra Phán Phán chọn nguyên liệu khá dễ bắt chính là tôm, cô muốn làm salad trái cây tôm, trứng cuộn tôm, tôm chiên xù cùng tôm rang. Cách làm salad trái cây tôm không khác mấy so với salad tôm dứa, hoa quả cô lấy trong khu sinh thái nên hương vị có chua có ngọt, ăn rất sướиɠ miệng.

Lúc trước cô tham gia giải đấu đầu bếp mới có làm món trứng cuộn và thu được điểm khá cao, trứng cuộn tôm cũng không làm khó được cô. Trứng vàng mềm xốp ôm lấy nõn tôm ngọt ngào, chấm thêm chút tương cà chua chua cứ phải nói là rất tuyệt.

Tôm chiên xù chính là nhúng tôm vào bột mì sau đó chiên dầu là xong, cách làm vừa đơn giản vừa nhanh, hương vị món ăn cũng rất tuyệt. Trước đó Nguyễn Đường có làm tôm chiên rồi, Tra Phán Phán làm ra cũng ngon không kém. Bốn món cô làm cũng rất thành công.

Sau khi cơm nước xong, Thi Minh Húc mang theo đồ mình làm đến hỏi Nguyễn Đường xem có cần cải tiến chỗ nào không. Nguyễn Đường rất thích những đầu bếp còn trẻ vừa có tài năng vừa chăm chỉ như vậy nên anh cũng chia sẻ thẳng thắn không giấu diếm gì, hai người chụm đầu nói cả nửa ngày, mãi đến lúc Hạ Vân Sâm không nhịn được cứ liếc mãi Thi Minh Húc mới tạm biệt đi mất.

Gió đêm hiu hiu thổi, mang đến mùi hơi nước từ phía suối róc rách, thấy cả bầu trời sao cũng như đang trôi nổi theo.

Bây giờ chỉ còn hai người Nguyễn Đường và Hạ Vân Sâm, buổi livestream cũng đã kết thúc, cả hai bèn đóng camera ngồi bên nhau trong chòi nghỉ cũng ngắm trăng treo giữa trời.

Nguyễn Đường tiện tay rút một sợi cỏ nghịch ngợm một hồi. Tay cuốn mấy vòng thế là ra được một hình tròn.

"Ngài Hạ, anh ăn nhiều cơm của tôi thế rồi thì nên lấy thân báo đáp mới phải?" Anh đưa nhẫn cỏ lên trước mặt Hạ Vân Sâm, dựa vào người hắn nửa đùa nửa thật trêu.

Hạ Vân Sâm quay qua, dịu dàng nhìn anh, thả nhẹ nhịp thở sau đó nghiêm túc trả lời: "Anh đồng ý."

Nguyễn Đường không ngờ nhận được lời đáp nghiêm túc như vậy, anh khẽ nhìn lên, đôi mắt đang ngắm anh lấp lánh như thể có ngàn ánh sao. Lòng anh rung động, lặng im không biết nói gì.

"Đợi về đến nhà, chúng mình tổ chức lễ cưới nhé."

Hạ Vân Sâm vuốt tóc anh, bàn tay truyền đếm hơi ấm như thể xuyên qua da đầu, đi theo đường thần kinh thấm vào trái tim.

Nguyễn Đường sợ nhột, anh rụt cổ cười nhẹ, đôi mắt cong cong như có cả hồ xuân.

"Được thôi."

Hạ Vân Sâm nghiêng qua ngậm lấy đôi môi khẽ mỉm của anh.

Mềm mềm ngọt ngọt như là vị mặt trăng.
 
Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm
Chương 123: Hoàn thành chính truyện


Hôm sau Hạ Vân Sâm tìm cơ hội lấy quang não từ phía tổ chương trình.

Dù tổ chương trình bảo không được dùng quang não nhưng những khách mời tham gia chương trình lần này đều có thân phận đặc biệt, không thể hoàn toàn cắt liên lạc với bên ngoài, thế nên khi có nhu cầu tổ chương trình vẫn sẽ dàn xếp thời gian.

Đợi tổ chương trình chuyển máy quay ra chỗ khác, Hạ Vân Sâm bèn mở máy truyền tin gọi cho Hạ Vân Dật.

"Sao? Sao tự nhiên lại gọi anh?" Video vừa được kết nối, gương mặt đẹp trai của Hạ Vân Dật đã hiện lên màn hình, thấy mặt Hạ Vân Sâm mặt đỏ bừng bừng lại còn có sự dịu dàng hiện hữu làm y sợ hết cả hồn, sau đó cười cười trêu hỏi: "Có vẻ chìm đắm trong thế giới hai người hạnh phúc quá ha? Đồ anh mày đưa dùng chưa?"

"Bọn em rất khoẻ, đồ cũng dùng rồi." Lúc Hạ Vân Sâm nói chuyện môi hắn cong cong.

"Hả? Dùng thật?" Hạ Vân Dật bất ngờ, không tin được ông em ngốc nghếch lại có một ngày hiệu suất đến nhường này, thậm chí còn nghĩ rằng c* em mình bị lừa đá vào đầu nên mới tự nhiên sáng suốt thế?

Hạ Vân Sâm tiếp lời: "Chúng em định về rồi kết hôn luôn, anh nói với ba mẹ đi."

"Ồ." Hạ Vân Dật trả lời một tiếng sau đó lập tức nói: "Hả???"

"Ừ, cứ thế nhé."

"Ơ này? Chờ đã! A lô!"

Để lại phía sau một quả bom. Nói chuyện xong Hạ Vân Sâm cúp máy đồng thời cũng tắt quang não giao lại cho tổ chương trình, để cho mười mấy tin nhắn sau khi nghe tin sốc của Hạ Vân Dật chìm vào biển lớn.

Hạ Vân Sâm vừa ra khỏi nhà gỗ đã thấy Nguyễn Đường bận rộn bên kệ bếp, hắn bước nhanh đến bên Nguyễn Đường, nhận lấy chỗ khoai tây đầy bùn từ trong tay anh, cho vào chậu rửa sạch bùn rồi lấy dao nạp vỏ. Nguyễn Đường cười cười cũng bắt đầu xắt thịt.

Kệ bếp không rộng, hai người cùng làm đồ nên thỉnh thoảng cơ thể vẫn chạm nhau, Hạ Vân Sâm ngồi xổm dưới đất, lúc đứng lên đâm vào eo Nguyễn Đường, Nguyễn Đường loạng choạng suýt ngã nhưng chưa kịp cảm nhận được cảm giác mất thăng bằng đã được một cánh tay ôm vào ngực.

"Cẩn thận chút." Hạ Vân Sâm cúi đầu nhìn anh, lông mi dài rũ xuống, cảm giác rất dịu dàng.

Nguyễn Đường mím môi cười, vỗ lên tay Hạ Vân Sâm hai lần ý bảo thả anh ra, sau đó nói: "Nạo vỏ khoai xong chưa? Đi nghỉ đi, chút em làm gà nướng khoai cho."

[Doãn Tiểu Ngư: Uầy, cảm giác như kiểu đôi chồng chồng già ý – hai người siêu hợp nhau luôn.]

[Mèo giỏ giao cá khô: Cảm giác tình cảm kinh khủng. Mong hai anh tiếp tục phát huy [ruồi xoa tay.jpg]]

[Bụi trần bụi trần: Vừa nãy thiếu tướng ôm eo Đường Đường còn cười nữa chứ. Dịu dàng kinh khủng! Đây là tình yêu! Chính là tình yêu!]

[Trong suốt lấp lánh: Bên nhau rồi! Tôi thực sự cảm thấy CP này là real!]

***

Chớp mắt đã qua mười mấy ngày, chương trình giải trí truyền hình thực tế cũng chuẩn bị kết thúc. Tổ chương trình đạt được mục đích ngoài mong đợi, thành công bắt giữ trái tim khán giả thông qua phong cảnh và mỹ thực của hành tinh xanh, sau khi thông tin hành tinh xanh sẽ được xúc tiến du lịch, hotline bên tư vấn bị gọi sắp cháy cả máy.

Những khu trại do nhóm khách mời dựng lên cộng với chòi nghỉ của Gibert dựng cũng được giữ lại, tất cả những chỗ này sẽ đều thành thành địa điểm du lịch, không biết bao nhiêu người muốn được ở chỗ thần tượng từng ở mà vung tiền như rác.

Tổ chương trình trả quang não lại cho mọi người, cũng cho họ thời gian thu gom đồ đạc cũng như là chỉnh lý lại bản thân, phi thuyền về thủ đô sẽ chờ họ tại bến cảng, chỉ cần mọi người xong xuôi là có thể xuất phát bất cứ lúc nào.

Trước khi lên đường vẫn có một cuộc phỏng vấn nho nhỏ, tất cả câu hỏi đều được lấy từ bình luận của người xem, nhóm khách mời sẽ chọn câu hỏi và tiến hành trả lời coi như là một dạng quà tặng cho khán giả.

MC cười tươi hỏi một vài câu sau đó chuyển về phía Thi Minh Húc, "Có khán giả muốn hỏi Thi Minh Húc, khi nào thì nhà ăn sẽ khai trương, mọi người rất mong chờ muốn được thưởng thức lắm rồi."

"Trước khi tham gia chương trình tôi đã chuẩn bị cho nhà hàng rồi, khi về chắc sẽ không tốn quá nhiều thời gian là có thể gặp mọi người, hi vọng nhận được sự hoan nghênh của các vị." Thi Minh Húc nói. "Thịt bò kho tàu cũng sẽ là một món đặc trưng của nhà hàng, ngày khai trương sẽ có hoạt động ưu đãi."

Khán giả kích động hoan hô không ngừng, cũng biểu thị khi nào nhà hàng khai trương nhất định sẽ đến thưởng thức.

"Tiếp đến là hai khách mời mà mọi người quan tâm nhất." MC đi đến bên Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường bắt đầu hỏi, "Có khán giả muốn hỏi Hạ thiếu tướng là, món đồ thứ ba mà thiếu tướng mang theo là gì? Tại sao chưa bao giờ thấy ngài mang ra dùng?"

Nghe thấy câu này, môi Hạ Vân Sâm khẽ mím, Nguyễn Đường ở bên cạnh cũng mất tự nhiên nhìn qua một bên.

"Đáng ra là dụng cụ tạo lửa nhưng đến nơi rồi mới nhớ là quên không mang."

Khu bình luận vui vẻ trêu ghẹo, không ngờ người như Hạ thiếu cũng có lúc sơ xuất như vậy.

[Meo meo thích húp kẹo nhà hồ sen: Chỉ mình tôi thấy hình như thiếu tướng đang nói dối à?]

[Ôm cây ôm không nổi: Ái chà, tôi biết thiếu tướng mang theo gì rồi, mang món đồ quấy rối Đường Đường nhà chúng ta đó [fan mẹ căm ghét.jpg]]

"Câu hỏi tiếp theo, có khán giả muốn hỏi ngài Nguyễn, hai chương trình mà anh tham gia đều đạt được tiếng vang rất lớn, sau này anh có ý định tham gia những chương trình khác hay không?" Thực ra tổ chương trình cũng muốn hỏi câu này, Nguyễn Đường và Hạ Vân Sâm thời điểm này có thể nói là hai nhân vật nổi tiếng nhất đế quốc, nói là thần tượng quốc dân cũng không ngoa, có sự tham gia của họ thì các chương trình chắc chắn sẽ đạt được thành công ngoài mong đợi, có tỉ lệ người xem phá kỷ lục, tổ chương trình ngồi đếm tiền mỏi cả tay.

Bên chương trình ăn được quả ngọt rồi nên muốn làm chương trình thực tế khác nữa, thân phận Hạ Vân Sâm đặc thù nên không có ước mộng xa vời rằng hắn sẽ tham gia lần nữa, nhưng chỉ cần Nguyễn Đường đồng ý tham gia thì chắc chắc tỉ lệ người xem sẽ được đảm bảo, MC tiện quảng cáo luôn, "Thực ra sắp tới chúng tôi có một chương trình khác, tên là "tình yêu và ẩm thực", mười vị đầu bếp cùng mười vị khách mời là những người đứng đầu các lĩnh vực hiện tại sẽ làm người yêu tạm thời với nhau, thời gian quay chương trình là ba tháng, tổ chương trình cũng sẽ giao chút nhiệm vụ như lần này."

"Chuyện này..." Nguyễn Đường do dự nhìn Hạ Vân Sâm bên cạnh.

Giả làm người yêu thì chắc chắn Hạ Vân Sâm sẽ không đồng ý đâu.

"Thật xin lỗi, cậu ấy không có thời gian tham gia." Hạ Vân Sâm dột nhiên trả lời thay Nguyễn Đường.

MC chuyển qua hắn tấm tắc nói: "Tình cảm giữa Hạ thiếu và đầu bếp Nguyễn tốt thật đấy."

"Đúng là rất tốt." Hạ Vân Sâm ôm vai Nguyễn Đường, "Vì chúng tôi là người yêu mà."

"..."

"???"

"!!!!!"

Tất cả khán giả bị câu này nổ banh xác. Tin như bom làm cho não mọi người trống rỗng, khu comment cũng dừng lại vài giây, chiếu lại hoàn chỉnh ảnh ngược khuôn mặt đang dại ra của người xem.

Hạ Vân Sâm còn sợ như thể tin chưa đủ lớn, nói tiếp: "Sau khi về chúng tôi sẽ tổ chức lễ cưới, hoan nghênh mọi người tham dự."

- Hoàn chính truyện -
 
Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm
Chương 124: Ngoại truyện 1: Trước lễ cưới


Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường đột nhiên công bố tình yêu trong buổi phỏng vấn trực tiếp cuối cùng làm cả đế quốc như sôi sùng sục.

#CP Hồ sen công khai tình cảm rồi#

#Vài ngày sau Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường sẽ tổ chức lễ cưới#

#Hạ thiếu kết hôn với Nguyễn Đường#

Thông tin liên quan đến hai người nhanh chóng chiếm lĩnh bảng tin nóng trên weibo, hầu như tất cả mọi người đều đang bàn tán chuyện của họ.

Nhờ chương trình truyền hình thực tế lần này rất nóng nên những hành động thân mật trong lúc ghi hình của Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường đã thu hút rất nhiều fan couple, những người hâm mộ tỉnh lại rất nhanh từ nỗi khϊếp sợ sau đó bắt đầu chúc mừng.

[Hiên Viên Tử Lung: A A A A cái thuyền tui chèo thành thật rồi! Sướиɠ thăng thiên.]

[Hồ sen nổ đi: Ha ha, hai thằng đàn ông làm cái này không thấy gớm à🙂]

[Liêm Chiêu:??? Ai đấy nói cho tôi biết với năm nay là năm 3018 đúng không? Ông bên trên kia bị làm sao vậy??]

[Đợi khi pháo hoa vừa tàn: Ngại quá, đây là bệnh nhân tâm thần của chúng tôi, để tôi kéo đi.]

[Không hiểu sao theo người: Sao tự nhiên lại cãi nhau rồi, các bạn ơi, hồ sen real rồi kìa!! @Ếch nhỏ trong hồ sen @Ăn một viên kẹo mềm @Bạn nhỏ Tiểu Vũ còn chưa lớn các cô các dì tỉnh táo đi, mau đẻ hàng, mau đẻ hàng đi ạ! Cầu các đại ca!]

Hai người đàn ông kim cương danh tiếng đứng đầu đế quốc, tuổi trẻ tài còn cao đồng thời công khai tình yêu, lại còn là kiểu nước phù sa không chảy ruộng ngoài, đây là một tin siêu lớn, cánh nhà báo thủ đô như thể sói đói ngửi thấy mùi mồi, nhanh chóng hành động. Bởi Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường ngồi phi thuyền về thủ đô vẫn mất một khoảng thời gian nên mấy tay ký giả đành phỏng vấn người thân, bạn bè của hai người trước.

Vừa lúc đấy không biết ai tuồn tin ra là hôm Hạ Vân Sâm công khai Hạ Vân Dật khó chịu chửi em như tát nước, như thể là không tán đồng hôn sự này, nội bộ hệ thống livestream Tấn Giang cũng có tin giám đốc Nhiễm Tinh cũng không vui vẻ gì mấy, mặt lúc nào cũng sầm lại, đáng tiếc không ai vào được quân bộ, nên cũng chẳng biết Hạ Vĩ Diệp có thái độ thế nào, nhưng từ phản ứng của Nhiễm Tinh và Hạ Vân Dật cũng nói rõ vấn đề rồi.

[Ngày ngày gặp cục cưng: Ha ha biết ngay mà, làm gì có chuyện nha họ Hạ chấp nhận một streamer không tiền không quyền? Lại còn bị mất trí nhớ, chả biết có phải gián điệp của bọn Varen hay không]

[Tháng tháng gặp cục cưng: Ngày nào cũng là hai người này, không thấy chán à?]

[Năm năm gặp cục cưng: Người ta là công chúa đấy. Nói vớ vẩn mấy cái lông chân của công chúa ùa vào cắn cho. [đầu chó]]

[Có gặp cục cưng không: Đọc to rõ ràng tên tôi, nhân cách phân liệt vui quá ha bạn lầu trên, ghen đỏ cả mắt rồi hay gì]

Rất nhiều lời bàn tán xung quanh hai người, cũng có nhiều ý kiến hai người không hợp, thấy có thể do tổ sản xuất cố tình muốn tạo độ thảo luận nên mới làm thế, cũng có người nói hai người yêu nhau đích thực, người nhà họ Hạ cũng sẽ chấp nhận một đầu bếp xuất thân bình thường làm bạn đời của Hạ Vân Sâm, cơ mà hầu hết mọi người đều giữ thái độ trung lập hoặc là chúc phúc.

Tuy có fan bạn gái không chấp nhận được điều này, thoát fan thậm chí thành anti quay lại chửi mắng, mà Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường vốn chắc làm chuyện xấu xa gì, thậm chí còn không phải dựa vào sự nổi tiếng để kiếm tiền nên mấy lời đồn đoán linh tinh không làm gì được họ.

Ngoài cổng quân bộ, sảnh dưới văn phòng hệ thống livestream, thậm chí ngay cả cổng viện khoa học cũng có không ít ký giả ngồi đợi, rất muốn trở thành người đầu tiên lấy được thông tin từ người nhà Hạ Vân Sâm.

Dù ngồi canh thế thôi nhưng cũng chẳng có bao người tự tin sẽ lấy dược thông tin, dẫu sao thân phận địa vị của người nhà họ Hạ không phải tầm thường, muốn tránh phòng vấn dễ như trở bàn tay.

Mà điều làm tất cả mọi người bất ngờ chính là người thân Hạ Vân Sâm chủ động nhận phỏng vấn.

"Xin hỏi Hạ nguyên soái, quan điểm của ngài đối với chuyện Hạ thiếu công khai sẽ kết hôn với ngài Nguyễn là gì?"

"Thật chẳng ra làm sao." Hạ Vĩ Diệp nhíu mày hừ lạnh.

Phóng viên kích động vô cùng, chẳng lẽ Hạ nguyên soái không tán đồng cuộc hôn nhân này? Đây quả thật là một tin cực lớn.

"Tự nhiên thông báo thế! Quá gấp thì lấy đâu ra thời gian mà chuẩn bị? Chỉ có tự quyết là nhanh." Hạ Vân Sâm tiếp tục lạnh mặt nói.

"Ơ...?" Phóng viên nghe thế ngơ ngác mất mấy giây.

"Cậu phỏng vấn xong chưa? Tôi còn phải đến nhà hàng Hoa Hồng đặt tiệc, không có thời gian nói nhiều đâu." Hạ Vĩ Diệp nhìn về phía sĩ quan trợ lý, "Tiễn khách."

"Rõ thư nguyên soái."

Bên phía Nhiễm Tinh cũng gặp tình trạng tương tự.

"Nhiễm tổng giám đốc, Hạ thiếu đột nhiên công bố sẽ kết hôn, liệu đã bàn bạc với ngài hay chưa?"

"Không hề, cái thằng nhóc này trước giờ toàn thích tự quyết!"

Phóng viên nghe vậy vui thầm trong lòng, chưa kịp mở miệng hỏi thêm câu nữa đã nghe Nhiễm Tinh nói tiếp, "Cầu hôn gì mà nhẫn cũng không có, may mà Đường Đường tốt tính mới chịu được, tôi còn phải chuẩn bị cho hai đứa nữa, không là lại bị thằng nhóc làm qua loa."

Lúc phóng viên bị tiễn ra ngoài mặt vẫn còn giữ nguyên biểu cảm dại ra.

Phóng viên phỏng vấn Hạ Vân Dật còn bị y kéo lại cằn nhằn hơn nửa tiếng, "Cưới xin làm gì có chuyện như trò đùa thế? Nói kết hôn là kết hôn ngay được hay gì, gấp vậy thì tính mời khách thế nào, định tổ chức ở đâu? Quy trình ra sao? Đợi thằng ranh này về nhất định phải đánh cho một trận no đòn."

Nói tóm lại... Người nhà họ Hạ rất ủng hộ việc kết hôn của hai người...

Thậm chí còn thấy mấy người họ thích Nguyễn Đường còn hơn cả Hạ Vân Sâm.

Không chỉ phóng viên mà những khán giả xem video phỏng vấn cũng mù mờ không rõ: Nếu không nhầm thì Hạ thiếu mới chính là con ruột nhà họ Hạ phải không?

Lẽ nào sự thực là Hạ thiếu không phải con ruột mà lại là Nguyễn Đường, hai người họ bị đổi trong bệnh viện, bây giờ người nhà họ Hạ mới tìm được con ruột???

Ngày Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường ngồi phi thuyền đáp xuống thủ đô, toàn bộ không gian cảng bay bị nhồi đầy người, gần như tất cả đều là phóng viên muốn phỏng vấn hai người.

"Tới rồi kìa." Không biết ai hét lên một tiếng.

Mọi người nghe thế quay ra, quả nhiên thấy Hạ Vân Sâm cao lớn đang nắm tay Nguyễn Đường hiền hoà đi ra từ hành lang, cả hai đều mang trên môi nét cười rất nhẹ, xung quanh như thể có bong bóng hồng bay bay.

Cách đó không xa có tiếng hét inh tai truyền đến, hai người quay qua nhìn thì thấy tấm băng rôn lớn cùng đoàn người đang hét "Couple Hồ Sen" "Bên nhau đến già" "Nhất định phải hạnh phúc". Rõ ràng, đó chính là fan couple Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường, khi nhìn thấy hai người tay trong tay ai nấy như thể cắn phải thuốc, nhảy liên hồi, trông như một nhóm hamster đang quậy.

Nhờ cặp đôi Hồ Sen rất nổi tiếng mà hiện tại có khá nhiều người thấy Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường xứng đôi cực kỳ, họ công khai tình cảm làm nhóm fan couple rất vui, ai nấy chung tay lan truyền tin tức, lại còn tổ chức hoạt động chào đón bằng băng rôn cỡ lớn, người sắp tràn khỏi cảng hàng không.

Nhưng nhóm người vẫn còn giữ đủ lý trí và lễ phép, biết hai người không thích cảnh mọi người hét ầm lên nên rất nghiêm túc ngồi tại chỗ, không gây áp lực lên cho nhân viên an ninh cảng bay.

Dù đối tượng các bạn này thần tượng làm Nguyễn Đường hơi ngượng nhưng Nguyễn Đường thấy họ rất ngoan cũng rất đáng yêu, anh giơ tay vẫy chào: "Cảm ơn mọi người chúc phúc."

"A A A A Nguyễn Đường ơi em yêu anh!" Trong nhóm người tự nhiên có người hét, "Đừng gả cho Hạ thiếu tướng, em trộm thuyền bay để nuôi anh."

Hạ thiếu tướng chưa kịp làm mặt lạnh thì bạn fan mưu đồ quấy rối này đã bị những fan couple khác kéo xuống, cô vừa giãy vừa gào, "Đừng kéo mà, tôi muốn kết hôn thật..."

Fan couple lạnh lùng che miệng, "Không, đấy là ảo giác thôi."

Nguyễn Đường: "..."

Anh dở khóc dở cười kéo ngài Hạ đang bày mặt khó ở nói nhỏ: "Thôi mà, mọi người trêu thế thôi."

Hạ Vân Sâm cúi đầu nhìn anh, gương mặt lạnh lùng góc cạnh có chút dữ, Nguyễn Đường biết ngay, cái tên này đang dỗi, thế nên chỉ đành sờ đầu an ủi.

Nhóm người thấy thế bắt rồi rối lên, lẫn đâu đó những tiếng "khà khà khà" quái dị, có người hét: "Hôn một cái!"

Những người khác cũng reo hò: "Hôn đi! Hôn đi!"

Hạ Vân Sâm dời ánh mắt xuống môi Nguyễn Đường.

Nguyễn Đường đỏ mặt, "Đang, đang ở trước mặt mọi người..."

"..." Hạ Vân Sâm không nói gì cởϊ áσ khoác quân đội của mình ra, các cô gái đứng xung quanh hưng phấn còn huýt sáo. Hắn cởϊ áσ choàng quanh đầu Nguyễn Đường kéo anh đến sát mình, sau đó cúi người về phía trước hôn lên môi người yêu.

Tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay quây xung quanh hai người, Nguyễn Đường không dám mở mắt, chỉ cảm thấy môi Hạ Vân Sâm rời khỏi môi mình, sau đó nắm chặt lấy tay anh, chạy thật nhanh ra ngoài.

Anh đưa tay giữ áo khoác trên đầu, theo Hạ Vân Sâm xé gió leo lên xe bay.
 
Mỗi Ngày Ảnh Đế Đều Livestream Nấu Cơm
Chương 125: Ngoại truyện 2: Đám cưới thế kỷ


Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường vừa về đến nhà đã được người thân ào ra đón.

"Anh ơi anh ơi anh ơi!!" Nguyễn Vũ lạch bạch bay nhanh như đạn pháo vọt từ trên lầu xuống, lao vào ngực Nguyễn Đường.

"Tiểu Vũ, anh nhớ em lắm đó, em có nhớ anh không?" Nguyễn Đường vòng tay qua người cậu nhóc bế xốc lên.

"Nhớ! Nhớ lắm ạ!"

"Tiểu Vũ ngoan quá." Nguyễn Đường hôn lên khuôn mặt nhỏ mềm mại của em trai, tay ôm mông nhóc nâng thử, "Chà, Tiểu Vũ đợt này có vẻ nặng hơn rồi ha."

Nhóc con cười khanh khách, "Em cũng cao lên rồi đó anh."

Một tháng ngắn ngủi thôi mà Tiểu Vũ khoẻ mạnh nhanh nhẹn hơn rất nhiều, khuôn mặt cũng béo tròn hơn, ngay cả thân mình cũng cao lên, không còn gầy gò ốm yếu như cây củ cải thiếu dinh dưỡng khi xưa, có thể nói người nhà họ Hạ chăm nhóc rất kỹ.

Nguyễn Đường hỏi: "Có xem livestream không thế?"

"Em có xem á! Ngày nào em cũng xem với dì Nhiễm, thịt nướng ngon quá anh ơi. Em muốn ăn thịt nướng."

"Được, anh làm cho em ăn."

Khác với không khí vui vẻ hoà thuận của hai anh em nhà họ Đường, không khí bên nhà họ Hạ khác một trời một vực.

"Cái thằng này, chuyện này là thế nào đây hả?" Nhiễm Tinh nhéo tai con trai, "Cầu hôn tử tế không làm, đùng một cái bảo kết hôn, nếu không phải Đường Đường tốt bụng thì cả đời con gánh cái danh người xấu đấy biết chưa!"

"Không thèm thương lượng với mọi người gì cả, đính hôn cũng không có, chẳng lẽ hai đứa định kết hôn không thôi hả?" Hạ Vĩ Diệp cũng bực bội nói, "Nhà họ Hạ chúng ta chưa có người nào vô pháp vô thiên như thế này hết!"

Năm đó ông cưới Nhiễm Tinh cũng tuân theo truyền thống, tam thư lục lễ không thiếu gì cả, thằng nhóc này thì hay rồi, ngay cả nhẫn cũng không có, quy trình cũng không, nói mỗi câu là xong?

Vô lý! Quá mức vô lý!

"Danh sách khách mời, trang phục, địa điểm tổ chức, tiệc cưới, không chuẩn bị một cái gì hết!" Hạ Vân Dật cũng cáu cực kỳ, "Cậu nghĩ cả nhà chuẩn bị lễ cưới cho cậu kiểu gì?!"

Hạ Vân Sâm tự biết mình đuối lý nên im lặng cúi đầu để mọi người mắng cho trận.

Người nhà họ Hạ trút giận xong nhưng cuối cùng vẫn phải giúp Hạ Vân Sâm chuẩn bị lễ cưới, ai bảo cái tên này lười làm, không muốn dính đến mấy thứ đau đầu này, nhà họ không còn cách nào khác là phải đứng ra giúp, phải làm một cái lễ cưới siêu xịn cho Đường Đường, như thế cái đám bên ngoài mới không bắt bẻ được gì.

"Thôi, mẹ đã liên hệ đến nhà thiết kế Lạc Vĩnh Thành nổi tiếng đế quốc rồi để đặt hai bộ lễ phục rồi, dữ liệu giả lập chi tiết cơ thể cũng đưa qua luôn, mai là nhận được đồ." Nhiễm Tinh thở dài nói.

Hạ Vĩ Diệp hừ lạnh, "Nơi chiêu đãi tiệc cưới là nhà hàng Hoa Hồng, cả bốn đầu bếp giỏi nhất của họ sẽ tham gia làm tiệc, nhất định có thể đảm bảo chất lượng đồ ăn."

"Anh mày thức cả đêm mới soạn được danh sách khách mời, lúc tổ chức lễ cưới có thể bày thêm một vòng nữa bên ngoài nhà hàng Hoa Hồng để mời những người hâm mộ của hai đứa tới dự, người ta bỏ công nói lời hay ý đẹp cho cậu, không mời thì cũng không hay lắm." Hạ Vân Dật bực thì bực nhưng mọi việc vẫn sắp xếp đâu ra đó.

"Cảm ơn ba, mẹ, anh."

"Thằng nhóc này, người nhà mình cả, cảm ơn gì mà cảm ơn."

"Đã chuẩn bị nhẫn chưa?" Dù hiện tại là năm 3018 nhưng cái gì là truyền thống thì vẫn phải có.

"Con đặt rồi, mai là người ta sẽ giao đến."

"May vẫn còn chút thông minh."

Nguyễn Đường đứng bên cạnh nghe hết mọi người nói chuyện, anh cười nhẹ, thực ra cái lời cầu hôn qua loa đó là do anh nói... Không biết đây có bị gọi là bắt anh Sâm đội nồi thay anh hay không?

***

Lễ cưới được tổ chức ngay ngày hôm sau, Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường dậy từ sáng sớm để đổi lễ phục được đặt riêng.

Lễ phục một đen một trắng, phô bày toàn bộ dáng người cao lớn của hai chú rể, ở phần cổ lễ phục của mỗi người đều có một chiếc nơ ngược màu, bên trên có thêu tên cả hai, cực kỳ tinh tế.

Nguyễn Đường và Hạ Vân Sâm đứng trước gương, tóc của họ cũng được chải vuốt chỉn chu, trên người có xịt nước hoa, mùi gỗ tùng vừa ấm áp vừa sạch sẽ.

Hai người nhìn nhau qua gương, ánh mắt đều chuyển đến người bên cạnh, môi nở nụ cười, đột nhiên có chút căng thẳng.

Cửa bị đẩy ra, Hạ Vân Dật ôm Nguyễn Vũ bước vào giục: "Nhanh nào, sắp đến giờ rồi."

Hôm nay Nguyễn Vũ cũng được chỉnh trang ăn diện, nhóc mặc âu phục trắng, chân đi giày da trông như một công tử nhỏ tuổi siêu đẹp trai, cậu nhóc cùng một cô bé nữa bên họ hàng của Nhiễm Tinh sẽ thành cặp đôi sứ giả tình yêu của hai anh mình.

Hạ Vân Sâm dắt tay Nguyễn Đường đi ra cửa chính, ngồi xe bay tới cục dân chính đăng ký kết hôn.

Phóng viên nhận được tin đã vây xung quanh cục dân chính, người đông đến nỗi cá bơi không lọt, quá trình hai người đăng ký được camera quay lại toàn bộ, trở thành tin tức nóng nhất trong ngày.

Tiếp đó hai người di chuyển đến nhà hàng Hoa Hồng, nhà hàng Hoa Hồng không hổ danh là nhà hàng năm sao đứng đầu đế quốc, từ ngoài cho đến trong, chỗ nào cũng được trang trí mang đến cảm giác hết sức xa hoa.

Toàn bộ khách mời đã có mặt, hàng đầu tiên rất hấp dẫn ánh nhìn của mọi người, ngoài người nhà họ Hạ ra thì đều là những người có địa vị tại đế quốc, ngay cả hoàng đế và hoàng hậu đế quốc cũng có mặt.

Hôn lễ bắt đầu rất nhanh, đi kèm là tiếng nhạc du dương, hình bóng cao lớn của hai người bước trên thảm đỏ tiến thẳng vào trung tâm buổi tiệc, mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào hai người.

Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường bước đến đài tuyên thệ nằm giữa sân khấu trong ánh nhìn của tất cả quan khách, người chứng hôn đứng giữa cả hai, cất tiếng, "Nguyễn Đường, anh có đồng ý lấy Hạ Vân Sâm làm chồng, luôn yêu, luôn tôn trọng, cho đến tận cuối đời?"

"Tôi đồng ý." Giọng Nguyễn Đường hơi run, đây là lần đầu tiên anh kết hôn dưới sự chú ý của tất cả mọi người, nói gì thì nói thì đúng là có chút căng thẳng.

"Hạ Vân Sâm, anh có đồng ý lấy Nguyễn Đường làm chồng, luôn yêu, luôn tôn trọng, cho đến tận cuối đời?" Người chứng hôn hỏi.

"Tôi đồng ý." Hạ Vân Sâm trịnh trọng trả lời.

"Bây giờ, mời hai bên trao nhẫn."

Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường cầm tay nhau, từ từ đeo lên tay nhau chiếc nhẫn tượng trưng cho tình yêu và cuộc hôn nhân của hai người.

"Kết thúc buổi lễ. Bây giờ hai bạn có thể hôn chồng của mình."

Hạ Vân Sâm và Nguyễn Đường chậm rãi ôm nhau, trao nhau một nụ hôn sâu dưới sự chứng kiến của tất cả khách mời đến dự đám cưới.

Xung quanh vang lên những tràng pháo tay nồng nhiệt, những người hâm mộ cất công từ xa đến được chiêu đãi ở vòng ngoài cũng nhỏ giọng hoan hô.

Nắm lấy tay nhau, bên nhau trọn đời, hai người họ sẽ hạnh phúc từ giờ đến mãi mãi về sau.

(Hoàn thành)
 
Back
Top Bottom