Ngôn Tình Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 159: 159: Tóm Tắt Tg 4 Nam Chính Đại Nhân Tôi Chỉ Là Vai Quần Chúng Ăn Vặt Thôi!


Do mình không thích thế giới này cho lắm vì nó hơi bị cẩu huyết nên mình sẽ tạm ngừng dịch TG này (từ chương 158- 181, chương 182 mới kết thúc thế giới nhưng chương này có dính tí phần của TG sau nên mình sẽ edit nha).

Nếu có thời gian hoặc nếu mình có suy nghĩ khác về TG này thì mình sẽ edit phần còn thiếu sang một quyển mới.

Cảm ơn mn!
Review phần còn lại:
Tiền Thiển bị đẩy ngã các bạn đọc là có thể suy ra người đó là Dương Di Nhan đúng không? Lí do là vì, Dương Di Nhan thực chất không phải Mị Mị - tiểu đồng bọn của NV chính.

Chu An An mới là Mị Mị, khoảng 2 chương nữa Hà Chiêu Lan sẽ nhận ra, nhưng hắn ta ích kỷ không muốn nói cho Thẩm Chu Dao, vì hắn nhận ra cảm xúc khi ở bên Chu An An là rất đặc biệt nên kiểu như muốn độc chiếm cô ấy.

Từ lúc nhận ra Chu An An mới là Mị Mị thái độ của hắn quay 180 độ luôn, lúc nào cũng ân cần chăm sóc, cố gắng lấy lòng, dù trước đó hắn đến, rồi hắn và Thẩm Chu Dao đã đến bệnh viện nói những lời rất khó nghe để bênh vực Dương Di Nhan.

Ghét chết đi được!
Dương Di Nhan vẫn luôn không chịu hợp tác điều tra với cảnh sát, mình thấy đoạn này cũng rất vô lý vì đây vốn dĩ là nghĩa vụ của người dân.

Cô ta còn nói là Chu An An có người nhà là cảnh sát thụ lý vụ án này nên muốn cố tình đổ tội cho cô ta.

Đưa ra nhiều lý do để trốn tránh rồi nhờ hai người kia giúp mình đưa ra điều kiện với Chu An An.

Việc này cứ kéo dài tới tận khi Chu An An xuất viện rồi đi làm.

Hà Chiêu Lan luôn "chiếu cố" Chu An An kể từ khi biết được sự thật cũng tìm thám tử để tìm bằng chứng buộc tội Dương Di Nhan,v.v......Thẩm Chu Dao và Dương Di Nhan thấy lạ với thái độ này của Hà Chiêu Lan rồi.

.

Ngôn Tình Tổng Tài
Sau khi thấy được thái độ của Hà Chiêu Lan với mình Dương Di Nhan khóc lóc cầu xin Thẩm Chu Dao giúp mình.

Đoạn này mình nghĩ Thẩm Chu Dao có lẽ đã biết cô ta là hung thủ rồi, nhưng hắn lại đồng ý giúp đỡ cô ta.

Hắn nói đây là ân tình để trả hết cho những gì nợ khi còn bé, sau vụ này thì không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Hắn liên lạc cho người quen tạo áp lực yêu cầu dừng điều tra.

Trong khi sau bao nỗ lực cảnh sát đã bắt được một tên nghi phạm, đang trong quá trình tạm giam 48 tiếng để lấy lời khai, nếu sau 48 ko có lời khai buộc tội thì phải thả người.

Anh rể của An An không cam tâm dừng lại nên bị điều đi sang tỉnh nhỏ là cai ngục, bắt buộc phải tiếp nhận công tác trong 2 ngày nếu không sẽ bị kỷ luật nghiêm khắc.

Anh rể và chị của An An bắt buộc phải đi, họ nói dối người nhà để mn không phải lo lắng.

Ở cục cảnh sát Bàn thúc không cam tâm nên vẫn cố chấp lấy lời khai của tên nghi phạm kia, chú bảo dù sao cũng sắp về hưu nên bất chấp luôn.

May là họ lấy được lời khai hữu ích nhưng còn cần điều tra thêm.

Trong thời gian này, ông lớn nào đó lại đến nhà An An nói chuyện riêng với ba Chu yêu cầu mấy người họ bỏ vụ án này, ba Chu đương nhiên không đồng ý nên lên cơn đau tim nguy kịch, An An vẫn chưa hoàn toàn bình phục tay chân không tiện vẫn cố gắng kéo đàn cello theo mình từ nhỏ để đi bán, lấy tiền lo viện phí.

Mẹ Chu bị sốc vì ba Chu gặp nguy hiểm nên luôn vô hồn đến khi bác sĩ bảo đã qua thời gian nguy kịch.

An An gọi điện cho chị nói chị về nhưng không miêu tả rõ tình hình, sau đó cô biết được lý do anh rể bị điều công tác và ba Chu bị bệnh nên cực kỳ hận hai người Hà Chiêu Lan.

Đến tận bây giờ Thẩm Chu Dao mới biết An An là Mị Mị hối hận vô cùng (đoạn này Hà Chiêu Lan còn trách hắn nữa nưng mình thấy Hà Chiêu Lan lấy tư cách gì, biết sự thật vẫn luôn không nói mà xoay Thẩm Chu Dao vòng vòng như vậy).

Sau đó không có Thẩm Chu Dao gây áp lực vụ án được điều tra rất nhanh chóng.

Anh rể của An An cũng được về lại đơn vị cũ, ba Chu cũng dần tốt lên nhưng An An không thể nào tha thứ cho bọn họ được.

Lộng quyền không coi ai ra gì, nếu như cô không phải Mị Mị hoặc bọn họ không nhận ra cô la Mị Mị chắc chắn lúc này nhà cô đã tan cửa nát nhà rồi.

Nói đến Dương Di Nhan, cô ta là chị gái khác cha khác mẹ với An An, mẹ ruột cô ta là tiểu tam phá hoại gia đình An An.

Khi còn nhỏ An An bị bắt cóc mà cha ruột không them quan tâm chỉ xoay quanh tiểu tam kia, nên sau khi An An được cứu mẹ Chu liền quyết đoán ly hôn rồi đem An An đi.

Sau này khi gặp lại An An ở công ty của Hà Chiêu Lan cô ta biết An An mới là Mị Mị, lo lắng mọi chuyện bị lộ nên muốn giết người diệt khẩu.

thực chất cô ta cũng chẳng yêu gì hai người kia chỉ là muốn tiền và quyền thôi vì ở nhà họ Dương cô ta không được coi trọng.

Không còn được giúp đỡ Dương Di Nhan rất nhanh bị bắt và kết án 10 năm.

An An vẫn sống vậy dù Hà Chiêu Lan và Thẩm Chu Dao có đối tốt thế nào đi nữa.

Với Tiền Thiển cô không thể chấp nhận được vì đây là vấn đề đạo đức con người.

Cho đến khi Dương Di Nhan ra tù cô còn đến đón, kiểu để khiêu khích cô ta ra chiêu cuối á.

Tiền Thiển luôn nghĩ Dương Di Nhan sẽ đến đối phó mình nhưng ai ngờ cô ta lại đi lái xe đâm Thẩm Chu Dao.

Khi đó Tiền Thiển lao ra đẩy Thẩm Chu Dao rồi bị đụng chết.

Tiếp theo xin theo dõi chương 182 cảm ơn các bạn!.
 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 160: 160: Nam Chính Đại Nhân Tôi Chỉ Là Vai Quần Chúng Ăn Vặt Thôi Xong



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 161: 161: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 1



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 162: 162: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 2



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 163: 163: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 3



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 164: 164: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 4



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 165: 165: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 5



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 166: 166: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 6



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 167: 167: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 7


Năm nay Hàn Mục Lăng tám tuổi, lớn hơn Tiền Thiển một tuổi.

Hàn Mục Lăng hẳn là một cô nương dịu dàng! Đánh giá của Tiền Thiển khi lần đầu tiên nhìn thấy nàng là như vậy.

Người ta thường nói, tướng từ tâm sinh, Hàn Mục Lăng có một khuôn mặt ôn nhu lương thiện, mặt trái xoan hơi dài, má hồng tươi tắn, long mày nhạt, mắt to tròn, khóe môi mang nụ cười nhẹ, là một tiểu cô nương xinh đẹp, nhưng so với ca ca nàng vẫn kém vài phần.

Đi cùng Hàn Mục Lăng là ca ca nàng, Hàn Mục Thanh, nam chính đại nhân trong truyền thuyết.

Nhưng nam chính đại nhân giờ mới là một tên nhóc 11 tuổi, bằng tuổi ca ca Vương Minh Ngọc của cô.

Tuy nhiên bánh bao nhỏ Hàn Mục Thanh và bánh bao nhỏ Vương Minh Ngọc không hề cùng cấp bậc! Vương Minh Ngọc đứng cạnh Hàn Mục Thanh đúng là một trời một vực.

Hàn Mục Thanh mới 11 tuổi nhưng đã có thể nhìn ra vài phần phong hoa, mặt trái xoan tiêu chuẩn, vì còn nhỏ nên có chút phúng phính, trắng trắng mịn mịn khiến người ta muốn cắn một ngụm.

Đôi mắt đào hoa, mày kiếm sắc bén, mũi cao thẳng, trung hòa với nhau mang đến vài phần mị hoặc, nhìn bánh bao nhỏ Hàn Mục Thanh anh tuấn mà không nữ tính.

Dưới cái mũi cao của Hàn Mục Thanh là một đôi môi hoàn mỹ, khóe miệng hơi mỉm, mang theo ý cười nhẹ hợp phép nhìn hai huynh muội Tiền Thiển.

Hàn Mục Thanh lớn lên tựa hồ có chút giống ai đó, Tiền Thiển nghi hoặc nhìn hắn nhiều hơn một cái, rốt cuộc là giống ai......!.

ngôn tình hài
Tiền Thiển nhìn Hàn Mục Thanh và Hàn Mục Lăng, hai huynh muội Hàn thị cũng đang quan sát Vương Minh Ngọc và Tiền Thiển trước mặt.

Vương Minh Ngọc mặt hơi vuông, mày rậm mắt to, trông rất khỏe mạnh.

Tiền Thiển bên cạnh hắn mặt hơi tròn, má phính phính, mắt rất to, miệng nhỏ hồng hồng, vì còn nhỏ nên nhìn có vẻ ngây thơ, nhưng sau này lớn nhất định không phải một mỹ nhân tuyệt sắc, nhiều nhất chỉ được coi là thanh tú, ngoại hình bình thường của tiểu thư thế gia.

Tiền Thiển và Vương Minh Ngọc đứng đối mặt với huynh muội Hàn Mục Thanh, tương phản tàn nhẫn......!
"Chào thẩm thẩm*!" Hàn Mục Thanh và Hàn Mục Lăng chào hỏi Hàn phu nhân trước.

*Đoạn này mình không biết để sao cho hợp luôn
"Lăng Nhi tới rồi.

Thanh Nhi cũng đến sao?" Hàn phu nhân tươi cười, vội ôm Hàn Mục Lăng vào ngực.

"Thẩm đón muội muội tới chơi, bỏ lại ta, thật là bất công!" Hàn Mục Thanh cười hì hì làm nũng với Hàn phu nhân.

"Sao có thể, tới là tốt! Đúng lúc thẩm có khách, gần bằng tuổi các con, vừa vặn có thể làm bạn với nhau." Hàn phu nhân dứt lời vội vẫy tay gọi Vương Minh Ngọc và Tiền Thiển lại: "Đây là con của khuê mật thẩm, Minh Ngọc và Thanh Nhi bằng tuổi, Minh Tú nhỏ hơn Lăng Nhi một ít......"
Tiền Thiển và Vương Minh Ngọc đối lễ với huynh muội Hàn gia, sau đó Tiền Thiển vẫn nhìn Hàn Mục Lăng mỉm cười.

Thật vất vả mới nhìn thấy mục tiêu nhiệm vụ, Tiền Thiển hận không thể ôm lấy Hàn Mục Lăng không buông, trong đầu đang nghĩ làm sao để kết tỷ muội với Hàn Mục Lăng.

Thấy Tiền Thiển mình chằm chằm mà cười, Hàn Mục Lăng cũng cười, nàng nhiệt tình kéo tay Tiền Thiển: "Tú muội muội có thể gọi ta là Lăng tỷ tỷ."
"Lăng tỷ tỷ!" Tiền Thiển cười càng vui vẻ hơn, lộ ra hàm răng trắng, giọng điệu trân thành cảm thán nói: "Lăng tỷ tỷ lớn lên thật xinh đẹp!"
Có lẽ không ai không thích nghe lời nói dễ nghe, hoặc có thể ngữ khí của cô đặc biệt trân thành, Hàn Mục Lăng có vẻ rất vui vẻ, nàng nắm tay Tiền Thiển lắc lắc, cũng đáp lễ khen lại: "Tú muội muội lớn lên cũng rất đẹp."

"Ta?" Tiền Thiển kinh ngạc chỉ chỉ mình: "Ta và ca ca ta lớn lên giống nhau như vậy, sao có thể đẹp! Ca ca ta và ca ca Lăng tỷ tỷ đứng chung một chỗ, nhìn như cái bánh bao! Ta chắc cũng vậy, nhìn như cái bánh bao hoặc màn thầu**."
** Đoạn so sánh này hơi bị mơ hồ nhưng nó chuẩn rồi đó, mình không hiểu ý tác giả lắm!
Tiền Thiển vừa nói xong, mọi người xung quanh đều bật cười, quay đầu nhìn Vương Minh Ngọc, càng nhìn càng giống bánh bao.

Vương Minh Ngọc bị mọi người nhìn liền ngượng ngùng gãi đầu: "Ta lại không phải nữ hài, lớn lên xinh đẹp làm cái gì."
Tiền Thiển cẩn thận nhìn hắn một cái gật gật đầu: "Nói như vậy cũng không sai, chỉ là mỗi lần nhìn mặt ca ca, muội lại thấy muội cũng không hy vọng gì nữa! Ca ca muội giống như bị huynh làm liên lụy?"
Người xung quanh cười càng to hơn, Vương Minh Ngọc cũng cười rộ lên: "Muội cái tiểu nha đầu này, còn ghét bỏ ca ca, sao muội không nghĩ tổ phụ cũng là mặt chữ điền.

Muội sợ gì chứ, mẫu thân chúng ta rất đẹp!"
"Cái này cũng đúng," Tiền Thiển quay đầu nhìn Hàn phu nhân: "Dì Anh Di, ca ca nói có đúng không? Mẫu thân con rất đẹp? Nếu là vậy, con có thể có chút hy vọng rồi."
"Đúng vậy!" Hàn phu nhân hốc mắt có chút ướt: "Mẫu thân của con là một mỹ nhân!"
Hàn Mục Lăng nhìn Tiền Thiển một cái không nói gì, nàng thật không nghĩ tới, tiểu muội muội nhìn có vẻ vui vẻ này vậy mà chưa từng nhìn thấy mẫu thân mình.

Chẳng trách thẩm thẩm cố ý gọi mình tới, chắc là muốn nàng kết giao với tiểu cô nương này! Vui vẻ như vậy, có lẽ là vì cô đơn......!
Tiền Thiển không biết Hàn Mục Lăng đang bổ não cái gì, cô đang vắt óc nghĩ, làm sao để ở chung với một cô bé 8 tuổi.

Bán manh không phải cách lâu dài, phải trở thành tiểu khuê mật, phải có chủ đề chung.

Nhưng cô bây giờ rất mù mờ! Không biết làm sao để làm quen với Hàn Mục Lăng trước.

Tiền Thiển đang sốt ruột, thần trợ công Hàn phu nhân liền nói: "Được rồi! Đừng ở trong phòng suốt, chờ một chút ba tiểu tử nhà ta sẽ về, các con đi hoa viên chơi đi, ta gọi nha hoàn đem điểm tâm và trái cây lên, Thanh Nhi nhớ chiếu cố muội muội."

Đám tiểu hài tử đáp ứng liền đi hoa viên chơi, Tiền Thiển và Hàn Mục Lăng tay cầm tay đi trước.

Hàn Mục Lăng đi cạnh Tiền Thiển, miệng mỉm cười, đoan trang lịch sự, tuổi còn nhỏ đã mang vài phần phong thái.

Tiền Thiển đảo mắt, im lặng vậy cũng không tốt lắm, phải nghĩ cách bắt chuyện.

Cô quay đầu cười với Hàn Mục Lăng: "Lăng tỷ tỷ, ngày thường tỷ ở nhà làm gì?"
"Cũng không có gì." Hàn Mục Lăng cười cười: "Chắc không khác Tú muội muội lắm, theo nữ tiên sinh học tập, sau đó cùng nha hoàn chơi đùa, ca ca cũng tới chơi với ta."
"A, vậy không giống nhau." Tiền Thiển cười mi mắt cong cong: "Muội không có nữ tiên sinh, trước kia học quy củ một thời gian, sau đó mẫu thân phải chăm chỉ luyện nữ hồng, cho nên muội mỗi ngày đều làm nữ hồng, có chút buồn chán."
"Thật sao?" Hàn Mục Lăng có chút ngạc nhiên, nàng nghe nói, Vương Minh Tú là cháu gái Binh Bộ thượng thư, cũng là tiểu thư thế gia, sao mỗi ngày đều ở nhà làm nữ hồng?"
Phải biết, họ không giống nữ nhi của thường nhân, các tiểu thư chỉ coi may vá nữ hồng là mua vui, làm chơi mà thôi.

Nữ hồng tốt cũng tự hào, mà xấu cũng không sao, vì vậy không có đại gia tộc nào bắt nữ hài tửu mỗi ngày ở nhà làm nữ hồng cả.

Vương Minh Ngọc đi phía sau, nghe Tiền Thiển nói vậy, thần sắc có chút buồn bã, Hàn Mục Thanh bên cạnh nhìn sắc mặt hắn như vậy cũng không nói lời nào..
 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 168-169: Chương 168: Thế Tử Gia, Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương (8)


Chương 168: Thế Tử Gia, Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương (8)

"Đúng vậy!" Tiền Thiển gật đầu: "Nhưng mà, cũng không phải là rất nhàm chán, ma ma sẽ kể chuyện xưa cho muội, ví như Na Tra đại náo thủy cung gì đó."

"Khi còn nhỏ tỷ cũng nghe qua chuyện này." Hàn Mục Lăng nhấp miệng cười: "Ma ma còn nói khi còn nhỏ ca ca tỷ cũng rất thích Na Tra, một hai bắt cha làm cho huynh ấy cái vòng càn khôn, cuối cùng cha phải làm cho huynh ấy một cái vòng bằng sắt, huynh ấy ném văng đi còn đập vỡ mất bình hoa mai mà mẫu thân thích nhất."

"Còn có chuyện như vậy sao? Ca ca của Lăng tỷ tỷ còn nghịch ngợm hơn ca ca muội." Tiền Thiển nở nụ cười, cô vỗ tay như chợt nhớ ra điều gì đó: "Muội biết một chuyện xưa, đảm bảo Lăng tỷ tỷ chưa từng nghe qua."

"Thật không?" Hàn Mục Lăng quả nhiên rất có hứng thú: "Là chuyện gì, kể tỷ nghe đi."

Tiền Thiển cười khúc khích, cô bé tí hon, Hàn Mục Lăng nghe qua mới lạ a!!

Huynh muội Hàn gia, Vương Minh Ngọc, còn có ba nhi tử của Hàn phu nhân mới tới, một đám tiểu hài tử ngồi trong đình hóng gió nghe Tiền Thiển kể chuyện cô bé tí hon.

Tiền Thiển nhìn quanh, đặc biệt có cảm giác mình là giáo viên tiểu học, vì lừa gạt Hàn Mục Lăng, cô cũng thật liều mạng!

"Vậy cô bé tí hon cuối cùng sống cùng với các hoa tiên tử sao?" Hàn Mục Lăng trố mắt ngạc nhiên.

"Đúng vậy!" Tiền Thiển nghiêm túc gật đầu: "Hoa tiên tử và nàng lớn lên giống nhau, ở bên nhau cùng làm bạn không phải rất tốt sao."

"Ha......" Hàn Mục Thanh nhìn Tiền Thiển cười nhạo: "Trong lòng hoa tiên chỉ có ong mật! Vừa nghe đã biết chính là gạt người, cũng chỉ có thể lừa gạt đứa trẻ như ngươi."

Tiền Thiển:......!Hùng hài tử!! Chỉ biết có cãi lại!! Quỷ nghe cũng biết là để dỗ trẻ con, chỉ có ngươi mới nói thẳng ra như vậy!!

Tuy trong lòng chửi thầm, nhưng Tiền Thiển vẫn cố gắng biểu hiện như một đứa trẻ 6 tuổi.

Cô trừng mắt nhìn Hàn Mục Thanh, vẻ mặt tức giận: "Sao huynh biết là không có, huynh cũng không phải mỗi ngày đều nhìn chằm chằm hoa."

"Cái này còn cần nhìn chằm chằm sao?" Hàn Mục Thanh vẻ mặt lạnh lùng nhìn Tiền Thiển, cái miệng nhỏ hồng lại phun ra một chữ: "Ngốc."

Chết tiệt! Cuối cùng cũng nhớ ra hắn giống ai, cái tính tình đáng chết không phải rất giống Yến Hằng* sao! Bạn hiểu mà! Tiền Thiển xắn tay áo, trong lòng nghĩ: Lão nương hiện tại chỉ là đứa trẻ 6 tuổi, làm trò không biết xấu hổ không sợ chút nào!! Ta còn đang lo không có cơ hội thể hiện hình tượng đứa nhỏ bị mẹ kế dưỡng phế đó!!!

*Yến Hằng là Lục hoàng tử của TG đầu tiên nha.

Tiền Thiển nhìn quanh như đứa nhỏ bình thường, cuối cùng tự mình bò lên ghế nhỏ của mình, như muốn tăng chiều cao để tăng thêm khí thế cho mình, hai tay chống nạnh, tức giận trừng mắt nhìn Hàn Mục Thanh: " Huynh cũng chưa từng thấy qua dựa vào gì mà nói là không có! Ma ma nói có chính là có!"

"A......" Vương Minh Ngọc ở bên cạnh lập tức lo lắng, hắn đứng dậy nhanh chóng vươn tay kéo Tiền Thiển: "Tú Tú, mau xuống, sẽ ngã mất."

Tiền Thiển đúng là xui xẻo.

Khi Vương Minh Ngọc đứng lên, nhị công tử của Hàn phu nhân cũng đứng lên chuẩn bị kéo Tiền Thiển xuống, kết quả hai người đụng nhau cùng ngã về Tiền Thiển, từ phía sau đụng phải ghế nhỏ của Tiền Thiển.

Tiền Thiển ai a một tiếng ngã xuống, mà đối diện trước mặt cô, chính là Hàn Mục Thanh vẻ mặt cao lãnh.

Cũng không biết là Tiền Thiển xui xẻo hơn hay Hàn Mục Thanh xui xẻo hơn, chờ mọi người phản ứng lại, Hàn Mục Thanh đã nằm trên đất, còn Tiền Thiển nằm bò trên người hắn.

Vương Minh Ngọc và Hàn nhị công tử còn đỡ, hai người chỉ bị đụng đến lảo đảo chứ không ngã.

Hàn Mục Lăng "Ai a" một tiếng vội đứng dậy, duỗi tay kéo Tiền Thiển: "Tú muội muội, muội không sao chứ?"

Vương Minh Ngọc và Hàn nhị công tử cũng nhanh chóng đỡ Tiền Thiển lên, miệng không ngừng lải nhải: "Tú Tú, Tú Tú ngã có đau không?"

Mà Hàn Mục Thanh xui xẻo bị mọi người bỏ quên nằm trên đất, góc áo choàng thậm chí còn bị Hàn nhị công tử dẫm một cái......!

Hàn Mục Thanh nằm trên mặt đất oán hận nhìn Tiền Thiển đang bị mọi người bao quanh ở giữa, trong lòng tức giận: Nha đầu chết tiệt kia! Khi được mọi người nâng dậy cũng không biết tiện thể kéo hắn lên sao?!!

Tuy nhiên, không ai chú ý Hàn Mục Thanh đang buồn bực, Hàn Mục Lăng nhìn Tiền Thiển từ trên xuống dưới, thấy cô không sao mới thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Hàn Mục Thanh đang chậm rãi bò dậy, bộ dáng tiểu đại nhân dạy dỗ ca ca nhà mình: "Ca ca, sao huynh lại cái nhau với Tú muội, nàng còn nhỏ mà!"

Trộm nhìn qua Hàn Mục Thanh, Tiền Thiển có chút chột dạ, thật ra chuyện này nên trách cô, muốn diễn tiểu hài tử không hiểu chuyện, kết quả chơi quá trớn, khiến Hàn Mục Thanh bị ngã cùng cô còn không nói, còn bị tiểu muội nhà mình trách móc.

Nhưng Tiền Thiển cũng không ngượng ngùng nói xin lỗi trước, cô làm đà điểu rụt đầu tự an ủi mình: Ta không hiểu chuyện......!Không hiểu chuyện......!Là trẻ nhỏ......!trẻ nhỏ......

"Tú muội muội, thật xin lỗi, muội đừng so đo với ca ca của tỷ, bình thường huynh ấy không như vậy." Tiền Thiển còn đang rối rắm có nên xin lỗi trước hay không, Hàn Mục Lăng đã mở miệng trước.

Vừa nghe nàng ấy nói vậy, Tiền Thiển lại cùng ngượng! Cô là lão quái vật đã sống mấy kiếp, vậy mà để một tiểu cô nương nói xin lỗi cô trước.

"Không sao không sao! Thật ra là muội sai! Muội không nên cùng ca ca của Lăng tỷ tranh chấp!" Tiền Thiển kéo tay Hàn Mục Lăng lắc nhẹ: "Lăng tỷ tỷ, là muội sai rồi, muội lại kể một chuyện xưa cho tỷ nghe, xem như nhận lỗi được không?"

Hàn nhị công tử bên cạnh tính tình hoạt bát bật cười: "Minh Tú còn có chuyện xưa sao, tốt quá! Khi nãy Hàn nhị ca vì cứu muội còn cùng ca ca muội đụng vào nhau, có phải muội cũng nên kể chuyện xưa bồi huynh không?"

"Tất nhiên là được!" Tiền Thiển nghiêm túc gật đầu: "Muội có rất nhiều chuyện xưa! Đủ cho Hàn nhị ca nghe tới năm sau."

Nghe lời nói trẻ con này của Tiền Thiển, mấy tiểu hài tử bên cạnh đều cười rộ lên, nha hoàn hầu cạnh cũng khôi chịu được cười lên, ngoại trừ Hàn Mục Thanh......!

Hàn Mục Thanh nhìn Tiền Thiển, cảm thấy càng tức giận, tiểu nha đầu này rõ ràng đâm vào hắn, nói xin lỗi cũng phải là xin lỗi hắn, dựa vào đâu mà xin lỗi muội muội hắn? Còn nữa, ca ca của Lăng tỷ tỷ là cái quỷ gì? Không thể gọi hắn một tiếng Thanh ca ca sao?! Đáng ghét! Thật quá đáng ghét!! Hắn và nha đầu thúi này không đội trời chung!!!

Tiền Thiển và Hàn Mục Lăng vui vẻ ở Hàn phủ cùng nhau chơi đùa năm ngày.

Năm ngày này Tiền Thiển và Hàn Mục Lăng ở chung một phòng, hai người suốt ngày tán gẫu, không phân biệt thời điểm, cảm tình rất sâu sắc.

Năm ngày này, Tiền Thiển cũng muốn tận dụng thời gian xây dựng quan hệ tốt với Hàn Mục Thanh, đáng tiếc nam chính là hùng hài tử, tính cách đúng là thất thường, lúc nào cũng có thể nổi giận.

Mọi người cùng nhau nói chuyện vui vẻ, hắn có thể bất chợt lạnh mặt với Tiền Thiển, khiến ai cũng ngơ ngác.

Hùng hài tử quá khó dỗ, bắt chuyện với nam chính thật mệt! Đây là những gì Tiền Thiển rút ra được sau năm ngày trải nghiệm.

Nhưng kỳ quái là, tính khí kỳ quái này của Hàn Mục Thanh chỉ nhằm vào Tiền Thiển, ở cùng một chỗ với Vương Minh Ngọc lại không tồi, có nhiều khi còn có vài phần giống huynh đệ tốt.

Tiền Thiển cảm thấy, cô và Hàn Mục Thanh nhất định là trời sinh bất hòa.

Cô là một nhân vật quần chúng nhỏ nhoi, không hòa hợp với nhân vật chính của thế giới ý thức, thật không thể xui xẻo hơn nữa! Chỉ mong sau này trưởng thành Hàn Mục Thanh sẽ không mang thù......!.

Chương 169: Thế Tử Gia, Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương (9)

Qua năm ngày, Tiền Thiển và Vương Minh Ngọc phải về nhà. Quả nhiên Hàn phu nhân cho Tiền Thiển hai nha hoàn, đều lớn hơn một chút so với cô, một người 9 tuổi, một người 11 tuổi, vì sợ Tiền Thiển còn nhỏ không quản được, nên Hàn phu nhân giao khế ước bán thân của hai nha hoàn này cho Oanh Nhi.

Trước khi họ đi, Hàn phu nhân còn cẩn thận để Hàn Mục Thanh và Hàn Mục Lăng, dùng xe ngựa của Quốc công phủ đưa huynh muội Tiền Thiển trở về. Tiền Thiển hiểu ý của nàng, đây là để cô dựa thế, để cô có giá trị hơn trong mắt tổ phụ.

Tâm tư của Hàn Mục Lăng cũng coi đây là lẽ dĩ nhiên, khi Tiền Thiển xuống xe nàng còn cố ý vén mành lên nói tạm biệt Tiền Thiển, hơn nữa còn làm trò trước mặt mọi người, nói với Tiền Thiển mấy ngày nữa sẽ đón cô đến Quốc công phủ chơi.

Kế hoạch Hàn phu nhân chuẩn bị tất nhiên rất có tác dụng! Tiền Thiển mang về hai nha hoàn, Vương Dật phu nhân và tiểu Lưu thị cũng không dám nhiều lời một câu nào. Không lâu, Vương Dật tự mình lựa chọn kỹ càng cho Tiền Thiển một vị nữ tiên sinh, ở trong nhà dạy dỗ nàng.

Tiền Thiển trong lòng yên lặng phun tào: Vương Dật rõ ràng là muốn cẩn thận bồi dưỡng cô các loại năng lực xã giao, để cô nịnh bợ đại tiểu thư Định Viễn công phủ thật tốt!!

Nhưng đây thật ra là chỗ tốt, Tiền Thiển sẽ không lãng phí, huống hồ mục đích Vương Dật và nhiệm vụ của cô giống nhau, cô không ngại cùng Hàn Mục Lăng kết giao nhiều hơn. Vì vậy, những ngày sau đó, hai tiểu cô nương rất thường xuyên qua lại, nếu có khi không gặp mặt, cũng thường sai nha hoàn đưa đồ vật qua.

Tuy vậy, có vài chi tiết thật đáng suy nghĩ, Tiền Thiển đã sớm để ý đến! Mấy năm nay, Hàn Mục Lăng thường thường phái người tới đón cô đến Định Viễn công phủ ở, nhưng lại chưa từng đến nhà cô làm khách. Kế mẫu của Tiền Thiển có ý muốn để kế muội của cô nịnh bợ Hàn Mục Lăng, sợ là không hề có khả năng!!

Mỗi khi nghĩ tới, Tiền Thiển liền vui mừng! Hàn Mục Lăng không hổ là người có tâm tư tinh tế, những điều như vậy cũng chú ý tới!

Tiền Thiển thật ra đặc biệt thích Hàn Mục Lăng, tính cách ôn nhu, lớn lên lại xinh đẹp. Cô nương này tuy rằng nhiều tâm cơ, nhưng không bao giờ sử dụng nó bừa bãi, thật ra từ trong xương cốt là một người nhân hậu. Có một số việc, Hàn Mục Lăng trong lòng rất rõ ràng, nhưng chưa bao giờ nói toạc ra, thật giống như nàng chưa bao giờ hỏi qua Tiền Thiển ở nhà sự tình, nhưng một năm bốn mùa, các loại ngày tết, nàng tổng không quên phái nha hoàn tới cấp Tiền Thiển tặng đồ.

Hàn Mục Lăng đưa đến đều đồ dùng hàng ngày của tiểu cô nương, Tiền Thiển đáp lễ cũng không phí sức, nhưng mỗi lần Vương thượng thư nghe nói tiểu thư công phủ lại cho người tới tặng đồ, thì sẽ kêu nha hoàn của Tiền Thiển đến dò hỏi sinh hoạt gần đây của cô, do vậy tiểu Lưu thị mấy năm nay cũng không dám khắt khe với Tiền Thiển.

Hàn Mục Lăng thật ra cũng rất thích Tiền Thiển, tiểu nha đầu hoạt bát này vừa lúc có thể cùng tính cách của nàng bổ sung với nhau, hai người mỗi lần ở cùng nhau đều không bao giờ nói hết chuyện.

Hàn Mục Lăng thích Tiền Thiển còn do một nguyên nhân quan trọng khác, tuy nhìn Tiền Thiển có vẻ tùy tiện, nhưng xử sự rất có chừng mực, không nên hỏi sẽ không hỏi nhiều, không nên nói sẽ không nói nhiều, cũng chưa đưa ra yêu cầu nào với nàng, kết giao với Hàn Mục Lăng rất có chừng mực, làm bằng hữu với Tiền Thiển, Hàn Mục Lăng không có một chút gánh nặng nào.

Lại một mùa xuân đến, Tiền Thiển đã hơn mười tuổi, bởi vì mấy năm nay sống rất thảnh thơi, lớn lên có vài phần trắng trắng mịn mịn, cô mang theo nha đầu Tiểu Tước định tìm Vương Minh Ngọc cùng đến thỉnh an lão phu nhân.

Vương Minh Ngọc không đến mười sáu tuổi đã bắt đầu ra dáng thiếu niên, đúng như Tiền Thiển nghĩ, sau khi trưởng thành mặt bánh bao của Vương Minh Ngọc bắt đầu trở nên góc cạnh rõ ràng hơn, đôi mày dậm hợp với đôi mắt sáng đầy nghị lực, bắt đầu có khí khái nam nhân.

Tiền Thiển rất hài lòng với điều này! Vương Minh Ngọc bị Vương Dật quản lý rất nghiêm, bản thân hắn cũng rất nỗ lực, ngày thường đọc sách luyện võ cũng không dám lười biếng chút nào, hơn nữa tướng mạo đường đường, gia thế không tồi, qua hai năm nữa chính là rể hiền được nhiều người chọn, hắn có thể cưới một tức phụ tính cách, tướng mạo, gia thế tốt về nhà.

Lúc Tiền Thiển tìm Vương Minh Ngọc, hắn đang cần mẫn đọc sách, Vương thượng thư cố ý để hắn hai năm nữa tham gia khoa cử, vì vậy bây giờ là thời điểm quan trọng.

"Ca ca thật chăm chỉ, tương lai có thể tiền đồ vô lượng nha." Tiền Thiển đứng trong viện, cười tươi nhìn Vương Minh Ngọc đang xem sách.

Thấy Tiền Thiển tới, Vương Minh Ngọc rất vui vẻ, nhéo mũi nàng: "Đó là đương nhiên, về sau ta là chỗ dựa nhà mẹ đẻ của muội, sao dám không nỗ lực."

Hai huynh muội như mọi ngày, một đường cười nói vui vẻ, cùng đi thỉnh an tổ mẫu.

"Ca, qua nửa tháng nữa là sinh thần của Lăng tỷ tỷ, huynh định tặng cái gì?" Tiền Thiển nghiêng đầu nhìn Vương Minh Ngọc, Hàn Mục Lăng sắp 12 tuổi, sinh thần mỗi năm đều đưa thiệp mời hai huynh muội Tiền Thiển, năm nay cũng sẽ không ngoại lệ.

"Không có......" Vương Minh Ngọc sầu não mà gãi đầu: "Ta nghĩ muốn tặng lễ vật tốt một chút, nhưng tưởng Hàn đại cô nương cũng không thiếu cái gì."

Tiền Thiển thở dài không nói, tâm tư của ca ca nhà mình, nàng cũng biết ít nhiều. Mấy năm nay Hàn Mục Lăng dần trưởng thành, càng ngày càng xinh đẹp, cá tính cũng ôn nhu nhã nhặn, thật là đối tượng tốt nhất để chọn làm thê tử. Đáng tiếc...... Đáng tiếc nàng là đích trưởng nữ của Định Viễn công, dựa theo quy luật của triều nữ nhi gả cao, với điều kiện này của Hàn Mục Lăng, thì gả cho Thái tử làm chính phi còn dư! Thật không thể nào gả thấp đến Vương gia.

"Tú Tú, muội định tặng Hàn đại cô nương cái gì?" Vương Minh Ngọc có chút mong chờ nhìn Tiền Thiển.

"Bốn màu kim chỉ, cùng với mấy món đồ cho nữ nhi, không có gì đặc biệt." Tiền Thiển cười cười, cô tặng lễ vật luôn rất quy củ, cố gắng không làm ra lỗi lầm cũng không đoạt nổi bật, cô là nhân vật quần chúng chứ không phải nữ chính, những chuyện làm màu này chưa bao giờ làm.

"Chỉ như vậy?" Vương Minh Ngọc có vẻ có chút thất vọng: "Có phải quá đơn giản hay không?"

"Lễ vật trước nay đều là tâm ý," Tiền Thiển cười an ủi Vương Minh Ngọc: "Ca ca cũng đừng phiền, có lẽ huynh tặng cái gì Lăng tỷ tỷ cũng đều thích. Chúng ta có thể có cái gì đặc biệt, tiền tiêu vặt mỗi tháng đều cố định, trừ phi mở nhà kho chọn đồ trong của hồi môn của nương. Hơn nữa, Lăng tỷ tỷ cũng không hiếm đồ quý, chỉ cần để tỷ ấy thấy được tâm ý là được."

Vương Minh Ngọc không trả lời, buồn đầu đi về phía trước, năm trước hắn vấn tóc, Hàn Mục Lăng ngoại trừ đưa tới bốn màu thọ lễ, còn tặng hắn một đôi ngọc chặn giấy. Nghe Hàn Mục Thanh nói, là Hàn Mục Lăng tự mình vẽ, lấy khối ngọc tốt nhất trong nhà, tìm thợ thủ công chế tác. Đối với đôi ngọc chặn rất này hắn vô cùng trân trọng, mỗi ngày đều để ở trên bàn ngắm kỹ mấy lần.

Hàn Mục Lăng năm nay sắp 12 tuổi, tuy không phải sinh thần quan trọng nhất, nhưng cũng là ngày quan trọng, Vương Minh Ngọc rất muốn tặng nàng một lễ vật thật tốt.

Tiền Thiển nhìn dáng vẻ này của Vương Minh Ngọc, liền biết hắn suy nghĩ cái gì, cô không đành lòng mà thở dài: "Nếu không, hai ngày nữa chúng ta đi chọn trong của hồi mon của nương."

"Bỏ đi!" Vương Minh Ngọc cúi đầu rầu rĩ nói: "Một khi mở nhà kho, bên kia liền nhìn chằm chằm, chớ có gây chuyện."
 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 170: 170: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 10



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 171: 171: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 11



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 172: 172: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 12



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 173: 173: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 13


Xin lỗi mọi người vì thời gian này không đăng chương, do mình đang lo chạy KPI với làm báo cáo học phần nên hơi bận! Từ hôm nay sẽ siêng năng hơn! Cảm ơn đã ủng hộ truyện ^.^
 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 174: 174: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 14


Xin chào mn, mình ngoi lên rồi đây
Chúc mn năm mới vui vẻ, gia đình bình an, vạn sự suôn sẻ!
 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 175: 175: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 15



 
Mỗi Lần Đều Là Tôi Nằm Không Cũng Trúng Đạn
Chương 176: 176: Thế Tử Gia Xin Đừng Quấy Rầy Ta Dưỡng Thương 16



 
Back
Top Bottom