[BOT] Dịch
Quản Trị Viên
Mỗi Đêm Đều Mơ Thấy Thái Tử Khi Còn Nhỏ
Chương 60
Chương 60
Bọn thị vệ nghe được động tĩnh đều ào ào xông tới, bất quá bọn họ tốc độ so Thái Tử chậm một bước, chờ bọn họ đã đến khi, Thái Tử đã giải quyết thích khách.
Tống Tử Minh nhìn thấy Diệp Xu Xu ngã vào trong lòng ngực Thái Tử, hắn cả kinh vội đi qua, Thái Tử chặn ngang bế Diệp Xu Xu lên.
-“<i>Đi kêu đại phu tới, nhanh!</i>”
Tống Tử Minh chạy nhanh đi tìm đại phu, đại phu xem mạch xong, vẻ mặt khó xử mà nói hắn chưa thấy qua độc Diệp Xu Xu trúng.
Sắc mặt Thái Tử căng chặt, quay đầu nhìn Tống Tử Minh, hỏi:
-“<i>Lục lão đại phu hiện tại là ở kinh thành?</i>”
Tống Tử Minh gật đầu,
-“<i>Thuộc hạ lập tức phái người đi mời ông ta tới!</i>”
Thời điểm đợi Lục lão đại phu, Thái Tử gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Xu Xu trên giường, nhìn sắc mặt nàng trở nên càng ngày càng tái nhợt.
Hắn cắn chặt răng, trái tim giống như là bị cái gì gắt gao khoét.
Nàng lại bị thương, rõ ràng hắn đã nói qua không bao giờ để cho nàng bị thương.
Nữ tử trên giường nhắm chặt hai mắt, lông mi dài ở trên mí mắt rũ xuống một bóng râm, hô hấp càng ngày càng mỏng manh.
Đại phu nôn nóng mà nói:
-“<i>Nhìn dáng vẻ độc này là độc gấp, chỉ sợ thời gian không quá một nén nhang, Diệp cô nương liền sẽ……</i>”
-“<i>Một nén nhang?</i>”
Sắc mặt Thái Tử đại biến, Lục lão tiên sinh chạy tới ít nhất phải nửa canh giờ.
-“<i>Ngươi phải nghĩ cách kéo dài mệnh nàng!</i>” Hắn ra lệnh.
Vẻ mặt đại phu khó xử,
-“<i>Thảo dân y thuật không tinh……</i>”
Sắc mặt Thái Tử khó coi, khuôn mặt anh tuấn che kín khói mù, đại phu bị hắn dọa sợ tới mức không dám nói tiếp nữa.
A Liên Na đi tới nhìn Diệp Xu Xu trên giường, trong lòng nàng cũng thực lo lắng, Diệp Xu Xu xả thân cứu nàng, nàng không hy vọng nhìn thấy Diệp Xu Xu xảy ra chuyện.
-“<i>Thái Tử điện hạ, nếu ngài tin tưởng, để cho vu y Ðại Uyên chúng ta tới đây thử xem đi?</i>”
Thái Tử gật đầu.
Vu y Ðại Uyên đi tới xem xét trong chốc lát, cuối cùng hắn đút Diệp Xu Xu một viên thuốc viên, đứng lên nói vài câu ngôn ngữ Ðại Uyên với A Liên Na.
A Liên na nghe xong, nói với Thái Tử:
-“<i>Vu y nói độc này là cực kỳ hiếm thấy, luyện từ một loại thực vật mà thành độc, hắn không có cách nào trị liệu, chỉ có thể tạm hoãn độc tính tấn công vào tim.</i>”
Tinh thần Thái Tử căng chặt,
-“<i>Đại khái có thể kéo dài bao lâu?</i>”
A Liên na nói:
-“<i>Đại khái một canh giờ.</i>”
Thái Tử nhẹ nhàng thở ra, một canh giờ, cũng đủ Lục lão tiên sinh chạy tới.
Sau nửa canh giờ, Lục Cẩn vội vàng đuổi tới, khi ông nhìn thấy Diệp Xu Xu trúng độc hôn mê, ông thầm nghĩ làm sao tiểu nha đầu này lại trúng độc?
Thái Tử nói:
-“<i>Lão tiên sinh, thỉnh ngài cứu nàng.</i>”
Lục Cẩn gật đầu, đi qua bắt mạch Diệp Xu Xu, một lát sau, sắc mặt Lục Cẩn trở nên cực kỳ trịnh trọng.
Thái Tử thấy thế trong lòng lộp bộp một cái, hỏi:
-“<i>Làm sao vậy?</i>”
Lục Cẩn nói:
-“<i>Độc này tựa hồ là một loại gọi là huyễn độc thảo Nhung tộc phương bắc luyện thành độc dược, đây là một loại độc cực kỳ hiếm thấy, trước mắt lão phu còn chưa có nghiên cứu chế tạo ra biện pháp giải độc.</i>”
Thái Tử như bị sét đánh,
-“<i>Ngươi nói cái gì?</i>”
A Liên na ở một bên thực sốt ruột, nàng vội vàng hỏi:
-“<i>Chẳng lẽ không có biện pháp cứu nàng?</i>”
Nàng, ân nhân cứu mạng mình cũng không thể bị hại như vậy mà!
Lục Cẩn nghĩ nghĩ, nói với Thái Tử:
-“<i>Bất quá lão phu biết có một thứ hẳn là có thể giải độc trên người nàng.</i>”
Thái Tử vội vàng nói:
-“<i>Mời nói.</i>”
Lục Cẩn nói:
-“<i>Lão phu nhớ rõ có một loại Băng Tằm ngàn năm có thể giải vạn độc, loại Băng Tằm này thế gian chỉ có một con, năm đó là bảo vật của hoàng thất Nam Cương, sau lại Uy Viễn đại tướng quân công phá hoàng thành Nam Cương, có được con Băng Tằm này.</i>”
Hắn nói tới đây, Thái Tử mới nhớ tới hình như là có chuyện như vậy.
Sau khi Uy Viễn đại tướng quân có được Băng Tằm, coi nó như thọ lễ hiến cho Thái Hậu, lúc ấy còn khiến oanh động một phen.
Vì thế Thái Tử không hề trì hoãn, lập tức kêu Tống Tử Minh vào cung mượn con Băng Tằm kia.
Tống Tử Minh lĩnh mệnh liền đi, Thái Tử lại kêu hắn,
-“<i>Cô cùng Thái Hậu xưa nay không có lui tới, sau khi ngươi tới hoàng cung không cần trực tiếp đi Từ Ninh Cung mượn, đi tìm phụ hoàng của cô, nói ông phái người đi mượn.</i>”
-“<i>Dạ, điện hạ!</i>”
Tống Tử Minh một đường ra roi thúc ngựa đuổi tới hoàng cung, nghe được Hoàng Thượng đi chỗ Hoàng Hậu, hắn không dám trì hoãn lập tức đi vào Tê Ngô Cung.
Lúc ấy Khang Nguyên Đế cùng Hoàng Hậu đang chuẩn bị ngủ, Phúc Nguyên vội vã chạy tới nói Tống Tử Minh có việc gấp cầu kiến.
Khang Nguyên Đế nhìn thấy Tống Tử Minh, người bởi vì chạy gấp mà mồ hôi đầy đầu thở hồng hộc.
-“<i>Xảy ra chuyện gì?</i>”
Tống Tử Minh nhanh chóng ngắn gọn nói ra sự tình một lần, cuối cùng hắn nói:
-“……<i>Diệp cô nương vì cứu công chúa A Liên na, hiện giờ thân trúng kịch độc, hôn mê bất tỉnh, thỉnh bệ hạ mượn Băng Tằm của Thái Hậu nương nương để cứu trị Diệp cô nương.</i>”
Khang Nguyên Đế nghe vậy, lập tức phái đại thái giám bên người đi Từ Ninh Cung mượn Băng Tằm.
Qua hồi lâu, đại thái giám ủ rũ cụp đuôi gấp trở về,
-“<i>Hoàng Thượng, Thái Hậu nương nương nói Băng Tằm kia là vật người âu yếm, không nghĩ bị vô danh tiểu tốt khác dùng đi.</i>”
Tống Tử Minh nghe xong lời này trong lòng nhảy dựng, hắn không nghĩ tới Thái Hậu ngay cả mặt mũi Hoàng Thượng cũng không chịu cho.
Khang Nguyên Đế nói:
-“<i>Vậy ngươi nói Diệp Xu Xu là như thế nào trúng độc không?</i>”
Đại thái giám nói:
-“<i>Nô tài nói, chính là Thái Hậu lại vẫn là không chịu.</i>”
Khang Nguyên Đế nhíu mày, thầm nghĩ sao Thái Hậu lại keo kiệt như vậy?
Hoàng Hậu cười lạnh, trong lòng bà rõ ràng Thái Hậu là cái tính tình gì, nếu ngay cả mặt mũi hoàng đế bà đều không cho, nhìn dáng vẻ là quyết tâm không nghĩ cho mượn Băng Tằm.
-“<i>Bệ hạ, lần này Diệp nha đầu kia lập được công lớn, thần thiếp cũng không thể thấy chết mà không cứu, như vậy đi, thần thiếp lập tức đi chỗ Thái Hậu, nếu thần thiếp cũng mượn không được, đến lúc đó, hy vọng bệ hạ ngài có thể tự mình đi một chuyến.</i>”
Khang Nguyên Đế nghĩ nghĩ, gật gật đầu,
-“<i>Được, vậy nàng liền đi thôi, nếu như nàng cũng mượn không được, trẫm chắc chắn tự mình đi qua.</i>”
Hai người định xong, Hoàng Hậu liền đứng dậy xuất phát.
<b>*** *** *** *** ***</b>
Từ Ninh Cung.
Thái Hậu năm nay 60 tuổi, thoạt nhìn lại như là phụ nhân hơn bốn mươi tuổi, còn có Huệ quý phi ngồi bên cạnh bà, vốn dĩ hai người vừa nói vừa cười, nghe được có người thông báo nói Hoàng Hậu tới, hai người nhìn thoáng qua nhau, đuôi lông mày giật giật.
Huệ quý phi cười nói:
-“<i>Đã trễ thế này, Hoàng Hậu tỷ tỷ còn lại đây hướng ngài thỉnh an đấy!.</i>”
Thái Hậu cười nhạt,
-“<i>Nàng làm sao mà thỉnh an ai gia? Ai gia xem nàng là không có việc gì không đăng tam bảo điện.</i>”
Hoàng Hậu bước vào Từ Ninh Cung, nhìn thấy Thái Hậu cùng Huệ quý phi, trong lòng bà cười lạnh, thật không nghĩ tới cư nhiên Huệ quý phi cũng ở đây.
Thái Hậu cũng không phải mẹ đẻ Khang Nguyên Đế mà là mẹ cả, năm đó Khang Nguyên Đế đăng cơ xong, Thái Hậu liền muốn nâng đỡ thân chất nữ của mình cũng chính là Huệ quý phi lên vị trí Hoàng Hậu.
Lúc ấy Thái Tử lưu lạc dân gian còn chưa có tìm trở về, dưới gối Hoàng Hậu không con, rất nhiều đại thần xem hướng gió sôi nổi kiến nghị để Huệ quý phi làm Hoàng Hậu, bất quá cũng may rốt cuộc Khang Nguyên Đế vẫn là để ý bà nhất, bác bỏ dị nghị để bà làm Hoàng Hậu.
Từ nay về sau, bà cùng Thái Hậu và Huệ quý phi kết xuống sống chết, nhìn đôi cô chất này làm sao cũng không vừa mắt, liên quan Thái Tử cùng Cửu công chúa cũng thực xa cách với Từ Ninh Cung.
Hoàng Hậu hành lễ vấn an Thái Hậu, sau đó liền nói thẳng ra ý đồ đến.
-“<i>Diệp Xu Xu kia xả thân cứu công chúa Ðại Uyên, cũng cứu lại quan hệ giữa Ðại Uyên cùng Hạ Quốc, nàng có công với triều đình, thần thiếp khẩn cầu Thái Hậu cho mượn Băng Tằm cứu nàng một mạng.</i>”
Thái Hậu nghe xong ngồi bất động như núi, thật lâu sau, bà mới chậm rãi mở miệng,
-“<i>Băng Tằm là vật ai gia âu yếm, mỗi ngày cần cung cấp máu tươi của ai gia nuôi dưỡng, chẳng lẽ Hoàng Hậu ngươi cho rằng, nha đầu Diệp gia kia đáng giá sử dụng Băng Tằm của ai gia sao?</i>”
Cũng chính là không muốn cho mượn.
Sắc mặt Hoàng Hậu thật khó coi.
Huệ quý phi đứng lên, cười nói:
-“<i>Tỷ tỷ, thỉnh ngài thông cảm, Băng Tằm hút máu tươi Thái Hậu, Băng Tằm đó chính là huyết nhục Thái Hậu nha, đồ vật tôn quý như vậy, người bình thường làm sao đáng giá mượn đi dùng?</i>”
Hoàng Hậu lạnh lùng liếc nhìn nàng một cái, hỏi:
-“<i>Nơi này có phần cho ngươi nói chuyện hay sao?</i>”
Huệ quý phi cứng đờ.
Hoàng Hậu nhìn về phía Thái Hậu,
-“<i>Vậy mẫu hậu cho rằng cái dạng nhân tài gì mới đáng giá mẫu hậu cho mượn Băng Tằm?</i>”
Thái Hậu nói:
-“<i>Tự nhiên là huyết mạch hoàng thất mới có tư cách này!.</i>”
Hoàng Hậu nói:
-“<i>Nếu Mẫu hậu nói như vậy, nếu là Thái Tử bị thương trúng độc, mẫu hậu là nguyện ý cho mượn Băng Tằm?</i>”
Thái Hậu nghe xong lời này sửng sốt, trên mặt bà không thấy rõ cảm xúc, gật gật đầu,
-“<i>Đó là tự nhiên.</i>”
Hoàng Hậu cười cười,
-“<i>Vậy được, hiện giờ vị Diệp Xu Xu trúng độc bị thương kia trong người mang huyết mạch Thái Tử, có phải có tư cách để mẫu hậu cho mượn Băng Tằm hay không?</i>”
Hoàng Hậu nói cho hết lời, Thái Hậu cùng Huệ quý phi đều lắp bắp kinh hãi, Hoàng Hậu vừa rồi nói cái gì? Diệp Xu Xu kia thế nhưng hoài huyết mạch Thái Tử? Không phải Thái Tử luôn luôn đối với nữ tử kính nhi viễn chi* sao?
(<i>