Ngôn Tình Mỗi Cây Mỗi Hoa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mỗi Cây Mỗi Hoa
Chương 60: 60: Ai Là Người Sai


Mỹ Uyên trầm mặc, bên lý bên tình, cô biết rõ đâu là điểm dừng.

Drama, ồn ào nào rồi cũng có hồi kết.

Qua vài tháng nữa, thì sẽ chẳng ai nhớ Nhậm Vũ là ai.

Chỉ cần bọn họ chịu ai phận, cô cũng không chấp nhất.
Vỗ nhẹ lên bàn tay con gái, Như Ý thủ thỉ:
“Hôn nhân là câu chuyện của hai người, nếu có kẻ thứ ba xuất hiện thì người trong cuộc phải nhìn nhận lại bản thân.

Cả con và A Vũ đều vậy.”
“Nhưng mà…”
Bà lắc đầu, nhẹ nhàng cắt lời.
“Mẹ biết nói vậy con sẽ thấy ấm ức, nhưng đây là sự thật.

Tiểu Uyên, con hãy tự hỏi lòng mình xem, trong thâm tâm con đã làm tròn trách nhiệm của một người vợ chưa?”
Trách nhiệm của một người vợ? Nghĩ đến đây, lòng Mỹ Uyên càng thêm lạnh lẽo.
Từ ngày cô cùng Nhậm Vũ kết hôn đến nay, có bao giờ cô ngược đãi hay để anh ta thiếu thốn một thứ gì không? Chỉ vì anh ta không thể kìm chế được bản năng của chính mình nên cô thành là người vợ vô trách nhiệm? Nực cười!
“Đây không phải là thiên vị, mẹ nói những lời này cũng không phải vì bênh vực cho ai."

Dừng một chút bà nói tiếp:
"Hôn nhân như một cái cây, cần hai người luân phiên chăm sóc và tưới nước.

Nếu một người ngừng lại, người kia phải làm thay.

Khi kiên nhẫn và hy vọng bị mài mòn, cái cây ấy sẽ từ từ chết khô.”
Những câu chữ ấy như khảm vào tâm trí cô, Mỹ Uyên im lặng, không đồng tình cũng chẳng phản đối.
“Haizzz những gì cần nói, mẹ chỉ nói đến đây thôi.

Chỉ trách con và A Vũ là phận hẩm duyên ôi, chưa thể cùng nhau đến bạc đầu.”
Nói đến đây, trong mắt Như Ý ánh lên tia buồn bã.

Nếu không phải thay cha gánh vác cơ nghiệp này, thì con gái bà có lẽ sẽ chẳng như vậy.

Quả nhiên khi phụ nữ phải mạnh mẽ quá lâu, họ sẽ quên đi cái đặc quyền được yếu đuối của mình.
Để không khí giữa hai mẹ con được thoải mái hơn, Như Ý liền ra hiệu cho người làm mang một chén canh sâm.
"Con đó, càng lúc càng chẳng biết chăm sóc bản thân.

Nhìn xem, hai má đã hóp hết cả rồi."
Ngay lúc này, thông báo có tin nhắn mới vang lên.

Mỹ Uyên nhíu mày, số điện thoại cá nhân của cô, hầu như rất ít người biết.
[Sáng mai tám giờ gặp nhau ở The Monday Coffee.]
Dùng mắt cá chân suy nghĩ cũng biết, kẻ gửi tin nhắn này là ai.

Không có ý hại người nhưng tâm phòng người thì phải có.
***
Trực giác của phụ nữ quả thật không thể đùa, vừa nhìn thấy Mỹ Uyên xuất hiện Đào Thanh Thảo liền vẫy tay ra hiệu.

Tựa như một đôi bạn thân lâu ngày không gặp, cô ta cười tao nhã, từ từ nhâm nhi ly cà phê trước mặt.
"Chị Uyên."
Khóe mắt Mỹ Uyên thoáng qua một tia chế giễu, cô ả họ Đào này đúng là quá phách lối rồi!
"Thật ngại quá, vì em chưa rõ lắm khẩu vị của chị nên đã tự ý gọi hai ly Moka.

Chị sẽ không để ý chứ?"
Nhìn biểu cảm "chu đáo" cùng ly cà phê được gọi sẵn trước mặt, Mỹ Uyên không chút tức giận, cô quay sang ra hiệu cho phục vụ.
"Cho ly một Phân Chồn, cảm ơn."
Trước vẻ mặt chưng hửng của ả tiểu tam, cô nhoẻn miệng cười phóng khoáng.
"Không sao, hôm nay coi như tôi mời.

Dù là tôi hay anh Vũ thì tiền cũng cùng từ một túi mà ra."
Dừng một chút cô tiếp lời:
"Nhưng so với tôi thì một thai phụ như cô, càng không thích hợp dùng cà phê hơn chứ?"
Nụ cười trên môi cứng đờ, hai tay siết chặt, cô ta ra vẻ tiếc nuối nói:
"Em biết nhưng có vài thói quen nhất thời chưa sửa được.

Đứa bé mới đồng hành cùng em gần đây, còn cà phê thì khác."
"Thế à?"
Nhận lấy tách cà phê thơm lừng từ người nhân viên, cô thanh tao tận hưởng hương thơm thanh tao, cùng vị ngọt dìu dịu từng chút lan tỏa nơi đầu lưỡi.
"Chỉ tiếc, đôi khi cưỡng ép quá lại mất cả chì lẫn chài."
Nghe ra ý giễu cợt của đối phương, Đào Thanh Thảo giận tái mặt, nhớ đến mục đích mình đến đây.

Cô ta dặn lòng, cố nặn ra vài giọt nước mắt.
"Tại sao chị lại có thể như vậy?"
Vừa nói cô ta vừa ôm mặt khóc nức nở.
"Dù sao cũng từng là vợ chồng, em xin chị hãy niệm tình mà tha cho anh Vũ."
Tiếng khóc nghẹn ngào thảm thiết ấy đã thành công khiến hai người trở thành tâm điểm chỉ trỏ của tất cả quan khách.
"Nhìn kìa!"
"Chẹp, cô gái kia thật đáng thương!"

"Thói đời đúng là bạc bẽo, nhiều kẻ có sở thích vui cười trên nỗi đau của người khác."
Những âm thanh chửi bới càng nhiều, Đào Thanh Thảo càng vui vẻ khóc to.

Nhưng người trong cuộc lúc này, lại chỉ cười nhạt thong thả thưởng thức cà phê.
Haizzz, gương mặt thanh thuần thánh thiện cùng biểu cảm đau khổ làm người ta thương xót.

Cô ta không theo nghề diễn xuất, thật sự quá phí phạm tài năng.
"Kẻ nên khóc lúc này, phải là tôi mới đúng."
Mỹ Uyên ngước lên, nụ cười lộ rõ sự bất lực cùng mệt mỏi.
"Một kẻ tiểu tam chuyên cướp chồng người khác như cô, sao có thể hiểu được nỗi đau của người vợ bị phản bội."
Hiện trường bỗng dưng im lặng, những kẻ vừa rồi đều thức thời ngậm miệng.
"Đúng là em đã sai."
Trên mặt Đào Thanh Thảo tràn đầy thê thảm tuyệt vọng nhưng đôi mắt láo liên ấy, lại nhìn chằm chằm người đối diện với sự ghen ghét không chút dấu diếm.
"Nhưng trên đời này đâu có chuyện gì làm ngẫu nhiên? Nếu như chị và anh Vũ thật sự hạnh phúc thì vĩnh viễn em không thể xuất hiện."
Càng nói cô ta càng kích động.
"Chị có biết từ ngày ở bên cạnh chị, anh ấy đã áp lực, mệt mỏi và cô đơn đến nhường nào không? Hiu quạnh trống trải suýt đã bức anh ấy đến phát điên."
Những lời bộc bạch này thật khiến người ta phải suy ngẫm, tiểu tam đúng là đáng trách nhưng dẫu sao chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó.
"Vậy nên Nhậm Vũ mới tìm đến cô, à không phải tìm niềm vui trên thân xác cô? Haizzz thật là vất vả cho Đào tiểu thư rồi!".
 
Mỗi Cây Mỗi Hoa
Chương 61: 61: Thứ Tiểu Tam Trơ Trẽn


Mắt thấy hai người phụ nữ đang giơ nanh múa vuốt với nhau, không ít người vừa tò mò vừa lén lút bàn tán.
“Chuyện gì đây? Đánh ghen à?”
“K1ch thích thế, quay video lại đi!”
“Cô có thấy, hai người đó nhìn quen quen không?”
Uất ức gạt đi nước mắt trên mặt, Đào Thanh Thảo ngước lên với vẻ mặt vừa ấm ức vừa nghẹn ngào:
“Diệp Mỹ Uyên, chị đúng là một người vợ thất bại mà.

Chị chẳng hiểu gì về anh ấy cả?”
“Một người vợ thì cần gì phải hiểu những thứ bẩn thỉu đó.”
Một phụ nữ lớn tuổi đột nhiên bước đến chen vào giữa cuộc nói chuyện của hai người.

Dáng người mập mạp đ ẫy đà cùng mái tóc trắng bà phơ, trên người bà toát lên một khí chất thanh cao từng trải.
“Cái loại đ ĩ đi3m cướp chồng vô sỉ, còn dám đứng đây lên mặt chỉ dạy người khác cách làm vợ sao? Đúng là nực cười!"
"Bà già kia… bà nói bậy cái gì đó…"
Thẹn quá hóa giận, Đào Thanh Thảo gào lớn như bị điên, tiếng kêu vừa sắc vừa nhọn.
"Là cô."
Chỉ tay vào mặt Mỹ Uyên và người phụ nữ kia, cô ta trợn to mắt nói.
"Chắc chắn là cô đã thuê bà già này đến bôi nhọ tôi.

Tôi… tôi phải kiện cô."

Hai vệ sĩ bước lên che chắn cho người phụ nữ, bà lão ngẩng đầu ngữ điệu có phần mỉa mai.
"Bà già này chẳng qua thấy chói tai nên bất bình thôi.

Thế nào, bây giờ chán diễn kịch rồi nên lòi đuôi cáo ra sao?"
Nhiều người không kiềm được góp lời.
"Mới đầu thì khóc lóc ỉ ôi, hóa ra cũng chỉ là một bạch liên hoa thối nát."
"Thứ tiểu tam trơ trẽn!"
Đối diện với sự bình tĩnh đến lạnh lùng của đối phương, cùng những điều tiếng xung quanh, sắc mặc của Đào Thanh Thảo càng thêm phần khó coi.

Hai tay siết chặt, cả người cô ta run lên.
"Tôi liều mạng với các người…"
Suốt ba ngày nay, trong khi Diệp Mỹ Uyên vẫn vui vẻ hưởng thụ mọi thứ, thì tất cả những lời lẽ khó nghe nhất đều đổ dồn lên đầu cô ta.

Bị cha mẹ từ mặt, còn không ngừng bị cư dân mạng lẫn phóng viên kh ủng bố.

Đào Thanh Thảo chỉ muốn chết quách đi cho xong, nhưng ngẫm lại thì cô ta rất không cam tâm.
Vì cái gì mà cô ta phải cam chịu trở thành cái đích bị mọi người chỉ trích? Còn không phải là do con ả họ Diệp kia dùng tiền mua chuộc hay sao? Hừm, được lắm.

Cá chết thì lưới rách, Đào Thanh Thảo này đau khổ thì cũng đừng ai mong được hạnh phúc.
Bị vệ sĩ cản lại, cô ta chỉ tay vào Mỹ Uyên mà lớn tiếng quát:
“Nếu không phải vì cô thì tôi mới là con dâu nhà họ Nhậm.

Là cô… cô cướp vị trí của tôi.”
Mỹ Uyên cười cười, từ từ bước đến trước mặt tiểu tam, giọng nói nhẹ nhàng cất lên nhưng không chút độ ấm.
“Tôi không biết chồng tôi và cả gia đình anh ấy đã hứa hẹn cái gì với cô nhưng cho đến giây phút này, về mặt pháp luật tôi vẫn được công nhận là vợ của Nhậm Vũ.

Còn cô? Muôn đời vẫn mang tiếng là kẻ thứ ba.”
“Cô… ”
Những lời Mỹ Uyên nói như con dao hung hăng c ắm vào lòng cô ta, không còn gì để mất, Thanh Thảo gào lên như một ả điên loạn.
“Nhưng mà, một con đàn bà không biết sinh đẻ như cô thì có tư cách gì lên tiếng chứ.

Trong bụng tôi mới là con cháu nhà họ Nhậm.

Chủ tịch, tổng giám đốc gì chứ? Cô chỉ là một con đàn bà bị chồng ruồng bỏ.”
Nhẹ nhàng nâng tách cà phê lên nhấm nháp, Diệp Mỹ Uyên nhìn thẳng vào người tình của chồng, bình thản nói:
“Lao tâm khổ tứ để giành về một kẻ phản bội, cô có hả hê không? Nếu vậy, tôi sẽ nhường anh ta lại cho cô.”

Bởi vì sự ồn ào của Đào Thanh Thảo, không ít người đã lên tiếng phàn nàn.

Bảo vệ của quán cà phê cũng nhanh chóng có mặt.

"Cô ơi, mời cô đi theo chúng tôi."
Nhưng cô ta có nào ngoan ngoãn nghe lời.
"Buông tôi ra, không được đụng vào tôi."
Vừa giãy dụa vừa chửi bới, như một con hề bị người khác chỉ trỏ xì xào.
"Thật là mất hết sĩ diện!"
"Đúng đó."
"Thứ tiểu tam vô sỉ, không có giáo dưỡng."
"Cô à, mời cô hợp tác với chúng tôi."
"Bỏ ra… tôi là phụ nữ mang thai đó, có vấn đề gì các người đền nỗi không?"
Sau khi Đào Thanh Thảo bị kéo đi, mọi người cũng không truy cứu nữa.

Với vẻ mặt phức tạp Mỹ Uyên nhìn bà lão vừa ra tay trợ giúp mình.
"Cảm ơn bà đã lên tiếng giúp cháu."
Dẫu chuyện này đều nằm trong dự tính của cô, nhưng khi có người lên tiếng bảo vệ, trong lòng cũng cảm thấy ấm áp.
"Không cần khách khí, bà già này chẳng qua chỉ không quen thấy chuyện chướng mắt thôi."
Nhìn thấy người phụ nữ trẻ tuổi lại xinh đẹp trước mặt, bà mỉm cười.
"Cô gái à, đời người còn dài, chọn sai vẫn có thể chọn lại, cứ tiếp tục cố chấp có khi lại lỡ dở cả đời."
Hiểu ý, Mỹ Uyên lễ phép đáp lời.
"Cảm ơn phu nhân đã có lời động viên, có những chuyện phải nghĩ thông mới dễ dàng chấp nhận."
"Đúng là người trẻ, mạnh mẽ lại gan lì."
Sau khi hàn thuyên đôi câu, cô rời đi.
"Mọi chuyện thế nào rồi?"

Qua kính chiếu hậu trên xe, Khương Tâm nhìn chủ nhân cười bí ẩn.
"Chủ tịch nên tự mình kiểm chứng kết quả."
Diệp Tống Lâm và Đào Thanh Thảo đúng là thông minh bị thông minh hại, cô đoán trong quán cà phê kia hẳn là đã có phóng viên mai phục.

Vì thế nên cô thuận nước đẩy thuyền.
Sau mấy ngày bị dân mạng kh ủng bố cộng với hoocmon thay đổi khi mang thai, tinh thần của Đào tiểu thư kia vốn đã kích động sẵn.

Nên Mỹ Uyên cô chỉ cần một mồi lửa, cô ta chắc chắn sẽ bùng nổ.
Và quả nhiên là, cô đã thắng…
"Haizzz mắng chửi cũng thật sảng khoái đó.

Nhưng đáng tiếc, suy cho cùng đây cũng chỉ là một con tốt thí."
Tắt điện thoại, trên môi người đứng đầu Diệp Thị cong lên một nụ cười nửa miệng.
Im lặng chịu đòn, dốc sức phòng thủ trước giờ vốn không phải là phong cách làm việc của cô.
"Vẫn chưa có tin tức gì sao?"
"Bên kia đã liên lạc với tôi, sắp có kết quả rồi.

Tin chắc chủ tịch sẽ hài lòng."
"Được.".
 
Mỗi Cây Mỗi Hoa
Chương 62: 62: Biết Điều Im Miệng


“Má nó chứ! Thật khốn nạn mà!”
Dưới sự lan truyền chóng mặt của Internet, tất cả mọi chuyện nhanh chóng đã đến tai của Diệp Tống Lâm.

Càng thấy dân mạng chửi rủa, ông ta càng tức đến phát điên.
“Đúng là con đàn bà ăn hại mà!”
Rõ ràng đây là một quân cờ hữu dụng để ông ta lật đổ đứa cháu gái hỗn xược kia.

Nhưng giờ thì hay rồi, mất cả chì lẫn chài.
“Chủ tịch Diệp, cô Đào Thanh Thảo nhất quyết muốn gặp người.”
Máu nóng dồn lên não, gân xanh trên trán nổi lên.

Đúng là thứ đ ĩ đi3m ngu xuẩn, thành sự thì ít, thất bại thì nhiều.
“Bảo cô ta cút đi.”
“Chủ tịch bớt nóng, bây giờ chưa phải lúc vạch rõ giới hạn với cô ta.”
Tên trợ lý tỉnh táo khuyên nhủ:
“Bây giờ dư luận đang chăm chăm nhìn vào cô ta và Diệp Thị, nếu cô ta không biết giữ mồm miệng thì chẳng phải bao nhiêu điều tiếng xấu sẽ đổ lên đầu chúng ta sao?”
“Cậu nói đúng.”
Hít một hơi thật sâu để phần nào ổn định tâm trạng, Diệp Tống Lâm miễn cưỡng nói:
“Cũng may chúng ta nắm được không ít chuyện thị phi của cô ta.”
Nhịp nhịp tay xuống bàn, ông ta cười tàn nhẫn:
“Cậu ra nói chuyện đi.”
“Dạ chủ tịch.”
Hai tay siết chặt, Diệp Tống Lâm tức giận đập xuống bàn.

Cảm giác đau đớn từ nắm tay truyền xuống khiến ông ta trấn tĩnh được phần nào.

Đôi môi bạc câu lên một nụ cười độc ác.
Hừ, Diệp Mỹ Uyên vận may của mày cũng sắp cạn rồi.
***
Và quả nhiên đúng như dự đoán, khi hoàn toàn bị dồn vào thế yếu, Đào Thanh Thảo càng cắn chặt không buông.
“Xin lỗi Đào tiểu thư, hiện tại chủ tịch Diệp đang rất bận nên không thể gặp cô được.”
“Không thể gặp tôi? Ông ta muốn qua cầu rút ván sao?”
Nào còn bộ dạng nhu mì yếu đuối, Đào Thanh Thảo lúc này chẳng khác gì một ả đàn bà chanh chua mà lớn tiếng la hét.
Tất cả uất ức tủi hờn mấy ngày nay, cô ta đều tính hết lên đầu những kẻ mang họ Diệp.

Nếu không vì bọn chúng minh tranh ám đấu thì một kẻ ngoài cuộc như cô ta sẽ không bị cuốn vào vòng xoáy này.
Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết.

Đúng, tất cả căn nguyên đều do cái lũ người họ Diệp.
“Ơ kìa, sao Đào tiểu thư lại nói thế? Chẳng phải cô cũng đạt được mục đích rồi đúng không?”
Đẩy một tấm ảnh về phía cô ta, tên trợ lý vừa cười vừa nói.
Phút chốc mọi biểu cảm trên mặt Đào Thanh Thảo đều như bị đóng băng.

Tấm ảnh này… không thể nào?
“Làm sao… lại có thể?”
“Những chuyện chúng tôi muốn biết thì sẽ có cách để biết thôi.”
Dừng một chút, hắn tiếp lời:
“Cũng giống như việc chúng tôi biết Đào tiểu thư đây đang rất lo lắng cho tài chính của mình.”
Nuốt một ngụm nước bọt, cả người Đào Thanh Thảo run lên.

Đúng vậy, cô ta đã rỗng túi rồi, cha mẹ từ mặt, cũng không còn chu cấp nữa.

Cô ta đành đến đây để đòi tiền.
Dù sao trong tay cô ta cũng đang giữ rất nhiều những thông tin qua trọng, nếu không lợi dụng để kiếm trác đôi chút thì cô ta chắc chắn sẽ viết ngược tên mình.
“Tôi muốn tiền.

Một số tiền đủ lớn để tôi có thể khóa chặt miệng.”
“Được, tôi thích sự thẳng thắn của tiểu thư.”
Đặt lên bàn một tấm chi phiếu được chuẩn bị sẵn, tay trợ lý đắc ý nhướng mày.
“Nhiêu đây hẳn đã đủ để tiểu thư thỏa mãn.”
Nhìn thấy con số trong tấm chi phiếu, đôi mắt tham lam của Đào Thanh Thảo trợn tròn.

Từ bé đến giờ, cô ta chưa từng thấy nhiều con số không phía sau đến vậy.

Quả nhiên là lũ nhà giàu, ra tay cũng thật hào phóng.
“Đủ rồi…”
Đợi khi đứa bé trong bụng chào đời, cô ta sẽ để cho nhà họ Nhậm nuôi dưỡng.

Sau đó với số tiền này, cô ta sẽ sống sung sướng đến mấy năm.
Biết đã thu phục được kẻ tham lam đối diện, tên trợ lý cười khinh bỉ.
“Vậy Đào tiểu thư đi thong thả và không hẹn gặp lại.”
***

Những tia nắng cuối ngày như đang nhuộm vàng mọi cảnh vật, siết chặt tấm chi phiếu trong tay, một suy nghĩ tham lam lóe lên trong đầu Đào Thanh Thảo.
Để khiến cho cô ta im miệng, Diệp Tống Lâm không ngại chi ra một số tiền lớn.

Vậy để biết được những hành động bẩn thỉu của chú ruột mình, Diệp Mỹ Uyên sẽ chi ra bao nhiêu đây? Gấp đôi hay gấp ba nhỉ? Ha, chỉ cần kích động cho trâu bò đánh nhau càng hay, con muỗi nhỏ là cô ta sẽ chăm chỉ ở giữa hút máu.

Không cần biết kẻ nào sẽ người chiến thắng, nhưng tiền bạc vẫn về túi cô ta.
Kìm nén cái cảm giác hưng phấn đang tuôn trào trong huyết quản, Đào Thanh Thảo biết rõ mọi chuyện phải được lên kế hoạch bài bản.

Tuyệt đối không thể vì chút đắc ý nhất thời mà phá hỏng tất cả.
“Thanh Thảo… con về rồi à? Thật làm mẹ lo chết mà?”
Vừa thấy con dâu “tương lai” trở về, bà Nhậm liền cuống quýt tay chân.

Nhưng trong mắt Đào Thanh Thảo thì người đàn bà này chẳng khác gì osin không công.
“Mẹ à, con không sao.

Chỉ muốn ra ngoài đi dạo một chút thôi.”
“Bây giờ chị còn tâm trí đi dạo ư? Không sợ ra ngoài có người nhận ra, rồi bị ném trứng thối vào mặt à?”
Từ trong bếp giọng nói đành hanh của Nhậm Tinh Tinh vọng ra.
“Cái con bé này, ăn nói cái kiểu gì đấy hả?”
Thấy người mẹ luôn bảo vệ mình nay lại trở mặt la mắng, Nhậm Tinh Tinh tức đến nghiến răng.
“Mẹ, con đã nói cái gì sai sao?”
Vừa khóc vừa mếu, Tinh Tinh chỉ vào mặt Thanh Thảo châm biếm.
“Cái đồ đỉa đeo chân hạc không biết xấu hổ này, nếu không vì chị thì chúng tôi sẽ không phải chen chúc ở đây.

Bản thân là tiểu tam còn đi huênh hoang khác nơi, hại người khác cũng mất hết mặt mũi.”
Cảm giác bị người khác chửi rủa chà đạp này cô ta chịu đủ rồi, ngẫm lại thì nếu Đào Thanh Thảo này không trở về thì bọn họ vẫn được ăn sung mặc sướng, sống trong biệt thự.

Dù cô cũng chẳng ưa gì bà chị dâu họ Diệp kia, nhưng…
“Hóa ra Tinh Tinh lại nghĩ về chị như vậy.”
Đào Thanh Thảo bưng mặt khóc nức nở, đứng lên toang bỏ đi.
“Nếu vậy chị sẽ đi, để em không phải chướng mắt nữa.”
“Kìa con…”
Dù sao trong bụng Thanh Thảo cũng là đứa cháu nội mình ngày đêm mong chờ.

Bà Nhậm vội đưa tay giữa cô ta, còn không quên không quên mắng mỏ con gái.
“Cái Thảo là do mẹ dẫn về đấy, mày có ý kiến gì không? Còn nữa, chị dâu mày đang bầu bì, mày bớt gây sự đi.”
“Mẹ… Sớm muộn gì cả nhà mình cũng bị chị ta làm liên lụy.”
Nhìn thấy bóng lưng hậm hực của em chồng tương lai, Đào Thanh Thảo lộ ra một nụ cười đắc ý.

Muốn đấu với tao hả? Mày còn non lắm nhóc con.

Nhưng cũng không quên an ủi mẹ chồng.
“Mẹ, em ấy còn nhỏ.

Đây cũng chỉ là nhất thời bồng bột thôi.

Mẹ đừng buồn.”
“Haizz giá như Tinh Tinh nó hiểu chuyện như con thì tốt quá.”
Bà Nhậm thân thiết ôm cô ta vào lòng.

Đây chính là đứa con dâu mà bà ta ưng ý.

Hiền lành, hiểu chuyện lại dễ bảo, có như thế mới chuyên tâm chăm lo cho gia đình và chồng con.

Ai đời như thứ họ Diệp kia, bướng bỉnh lại kiêu ngạo, ỷ vào có chút bạc lẽ mà nghênh ngang không coi ai ra gì.
Hừ, bà đây chống mắt lên xem.

Loại con gái như Diệp Mỹ Uyên đó, còn có ai muốn lấy về làm vợ không?.
 
Mỗi Cây Mỗi Hoa
Chương 63: 63: Vừa Bất Tài Vừa Sĩ Diện


“Mẹ, anh Vũ đâu rồi ạ?”
Nhu thuận dựa vào vai mẹ chồng tương lai, Thanh Thảo ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ.
“Nó vừa ra ngoài rồi.

Haizzz… con với chả cái, chuyện nhà còn chả đâu vào đâu đây.”
Vì ảnh hưởng từ scandal ngoại tình, mẹ chồng nàng dâu mấy ngày qua nên công việc của Nhậm Vũ bị ảnh hưởng rất nhiều.
Đào Thanh Thảo nhếch môi lộ ra một nụ cười khinh khỉnh.

Chỉ cần có đứa trẻ trong bụng và nắm được bà mẹ chồng trong tay, cô ta cũng không sợ tên chồng ngốc đó chạy mất.
“Mẹ đừng trách anh ấy, đàn ông phải ra ngoài ngoại giao là chuyện thường tình.”
Tỏ vẻ hiểu chuyện Thanh Thảo liền cúi mặt sụt sùi lau nước mắt:
“Đều là do con nên anh Vũ mới vất vả như vậy.”
“Con đừng tự trách mình.”
Bà Nhậm hừ mũi bực dọc nói tiếp:
“Đều tại cái con khốn đó.”
***
Trong lúc này tại một quán bar vắng người, xuất hiện một vị khách che kín mặt mũi thập thò bước đến một góc khuất.
“Hây da, cuối cùng người nổi tiếng cũng đến rồi.”
Sau mấy ngày bị cộng đồng mạng khủ ng bố, tinh thần của người nào đó sớm đã căng thẳng như dây đàn, đối diện với thái độ cợt nhả chọc ghẹo của thằng anh em chí cốt, Nhậm Vũ nhẹ giọng gầm lên.
“Mày có im đi không!!!”
“Thôi thôi, bớt nóng bớt nóng.”
Trịnh Xuân cười khanh khách, chủ động rót rượu ra hiệu cho đối phương.
“Nhìn mày chán đời thế, làm trước ly rượu rồi nó tao nghe xem.”

Dốc cạn cái ly trên tay, cả người Nhậm Vũ rủ xuống như một con rối vô dụng.

Hơi men theo cổ họng chạy xuống, khiến mọi giác quan của anh ta được thả lỏng.
"Con mẹ nó thật chứ? Sống với nhau cũng đã mấy năm, đến hôm nay tao mới biết được con vợ tao tuyệt tình như thế nào? Hừm, đúng là thứ đàn bà rắn độc.”
Bị công ty sa thải, khách hàng quay lưng, cả gia đình trở thành tiêu điểm để bàn dân thiên hạ nghị luận.

Đây là áp lực mà không phải ai cũng chịu được, Trịnh Xuân chỉ im lặng lắng nghe.
“Còn chứng nhận tài sản trước khi kết hôn nữa chứ? Đồ đàn bà âm hiểm.

Chắc chắn cô ta đã đề phòng tao, mở miệng thì là người một nhà nhưng sự thật là chưa một lần nào tin tao.”
Cũng là người đã lập gia đình nhưng càng nghe càng thấy chói tai, anh liền lên tiếng cắt ngang.
“Vậy mày nghĩ một đứa như cái Uyên chọn gả cho mày để làm gì?”
Bị hỏi ngược, cả người anh ta hơi khựng lại, rồi nở một nụ cười mỉa mai.
“Đương nhiên là vì tao thân cô thế cô, không gây uy h**p hay giành giật được gì với cô ta.

Mày thấy đó, cô ta đã tính trước hết rồi.”
“Vũ à, mày càng nói lại càng sai.”
“Sai? Tao sai chỗ nào chứ?”
Có câu người trong cuộc ngu ngơ, kẻ bên ngoài sáng suốt, dứt khoát nhìn vào mặt bạn mình, Trịnh Xuân thẳng thắn nói:
“Mày sai ở chỗ có phước mà không biết hưởng.

A Vũ, có bao nhiêu thằng đang thèm thuồng cái Uyên, mày biết không? Nếu ngày ấy, vợ mày chịu gả cho một kẻ môn đăng hộ đối thì có lẽ tài sản của cô ấy bây giờ đã nhân lên mười lần rồi.

Còn hơn phải mang tiếng bỏ chồng như bây giờ!”
Đến bạn thân cũng buông lời chỉ trích, vừa thẹn vừa ngượng, Nhậm Vũ tức giận gầm lên.
“Mày không ở trong hoàn cảnh của tao thì sao có thể hiểu được? Cái cảm giác bị đàn bà xem thường lại không có tiếng nói này, mày biết nó nhục như thế không?”
Uống cạn ly rượu trên tay, anh ta tiếp tục biện hộ.
“Chỉ có kẻ trong chăn mới biết chăn có rận, tụi mày chỉ biết tao sống trong nhà sang xe xịn nhưng có biết những nhục nhã mà tao phải chịu?”
“Mày thì chịu nhục cái quái gì chứ?”
Trịnh Xuân cười cười, trong mắt ánh lên sự ghen tị.

Trong lứa bạn của hai người thì Nhậm Vũ có thể nói là kẻ may mắn nhất.

Hẹn hò với hoa khôi đẹp nhất khoa kinh tế, vừa mới tốt nghiệp xong thì kết hôn, đồng thời được một công ty xây dựng nổi tiếng để mắt đến.

Khi chúng bạn còn đang bỡ ngỡ vật vã với cuộc sống của người trưởng thành, thì tên họ Nhậm này đã sớm công thành danh toại.
“Là chỗ thân quen, tao công bằng nói thẳng một câu… Mày đúng là cái loại vừa bất tài vừa sĩ diện.”
“Mày nói cái gì đấy thằng chó? Một kẻ vợ hiền con ngoan, gia đình hạnh phúc như mày thì hiểu thế đéo nào được?”
Giận quá hóa thẹn, Nhậm Vũ tức tối gầm lên nhưng người đối diện chỉ bình tĩnh cười cười lắc đầu uống rượu.
“Chuyện vợ chồng mày có thể tao không hiểu tường tận, mà nếu tao là mày thì mọi thứ đã không đi xa như vậy."
Vừa đong đưa uống rượu, vừa liếc mắt nhìn anh em chí cốt.

Trịnh Xuân nói tiếp:
“Bản thân đã ăn vụng không biết chùi mép, để tình nhân mang bầu còn thả cô ta đến công ty vợ làm loạn thì ‘em’ cũng đến chịu ‘anh’ rồi.”
“Mày…”
Gương mặt người nào đó đỏ gay, không biết là do rượu hay do những lời nói thấu tận tâm can kia.

Dù vậy Nhậm Vũ vẫn ngoan cố tìm lời chống chế.
“Đúng rồi, tao nói cái gì cũng sai, làm đếch gì cũng không đúng.

Nhưng Diệp Mỹ Uyên cùng tay trợ lý đó liệu có trong sạch không?”
Đối diện với thái độ bảo thủ của anh ta, Trịnh Xuân chỉ chép miệng cười nhạt.

Anh còn lạ gì với tính nết của đứa bạn nối khố này.
“Thế mày có bằng chứng không, hay đây vẫn chỉ là suy đoán của cá nhân mày?”
Trước đôi mắt giận dữ đang chòng chọc nhìn mình, anh vẫn nhướng mày điềm nhiên nhâm nhi ly rượu trên môi.
"Tao chưa biết cái Uyên có làm gì khuất tất sau lưng mày không…”.

Trịnh Xuân quay người để nhìn thẳng để nhìn rõ vẽ mặt thất bại của thằng bạn.“…nhưng chắc chắn một điều cô ấy có chứng cứ ngoại tình của mày trong tay…”
Chập hai ngón tay giơ thành hình khẩu súng, anh từ từ đặt sát bên trán đối phương.

Từ tốn nhả chữ.
“Và giờ mày đã game over rồi ‘em’ ạ.”
“Hừm!”
Từng lời từng chữ như thấu tận tâm can, Nhậm Vũ bực bội đặt mạnh ly rượu xuống bàn, dẫu không muốn thừa nhận đến đâu thì mọi chuyện cũng chẳng thể thay đổi.

Cảm giác bại trận dưới tay đàn bà, làm anh ta cay đắng như muốn phát điên.
“Đúng là ả đàn bà xảo trá!”
Châm một điếu thuốc trên môi rồi rít thật sâu, Trịnh Xuân nhìn người bên cạnh với ánh mắt phức tạp.

Phải nói sao nhỉ? Đến giờ này Nhậm Vũ vẫn chưa nhận ra bản thân vẫn đang bị dắt mũi xoay dòng dòng.
“Xảo trá? Tao thấy hai chữ này mày phải dành cho con bồ nhí của mày mới đúng.”
Nhướng mày giễu cợt nhìn thằng chiến hữu, anh chậm rãi rót thêm cho bản thân một ly rượu.
“Ngã một lần rồi vẫn chưa đủ thấm phải không? Tao tưởng con Thảo là loại người thế nào, mày hiểu hơn ai hết chứ?”
Hằn học tặng cho tên bạn thân cái liếc mắt sắc lẻm, Nhậm Vũ lên tiếng phân trần cho nhân tình của mình.
“Đừng có nói khó nghe như vậy! Tao đã hỏi cô ấy rồi… Tất cả đều chỉ là tin đồn thất thiệt thôi.”
Nói đến đây Trịnh Xuân cũng phải ôm bụng cười ha ha.

Ngao ngán lắc đầu nhìn kẻ mình gọi là chiến hữu, chưa bao giờ anh thấy câm nín như lúc này.
“Con mẹ nó chứ! Bộ nó nói sao thì mày phải cun cút tin thế à?”
Vẻ mặt trốn tránh, anh ta bực bội uống cạn ly rượu đầy, giọng nói gắt gỏng.
“Mày có thôi đi không! Đây là chuyện riêng của nhà tao, mày thì hiểu cái đếch gì chứ?”
Không thể đánh thức kẻ vờ ngủ thức dậy, anh chỉ đành bất lực ôm trán nhìn đứa bạn thân.
“Đúng là chẳng hiểu nổi.

Tao cũng không biết mày ngu đến vậy đấy thằng đần.”
Nhìn thời gian trên đồng hồ, dập tắt điếu thuốc đang cháy dở, Trịnh Xuân vươn vai đứng dậy.
“Đã mười giờ rồi, tao phải về đây.

Nhưng mày nên nhớ từ xưa đến nay chỉ có lấy đ ĩ về làm vợ, chứ không lấy vợ về làm đ ĩ.

Cẩn thận quay vào ô mất lượt, đi đổ vỏ cho thằng khác.”.
 
Mỗi Cây Mỗi Hoa
Chương 64: 64: Chúng Ta Ly Hôn


Như một quả cầu lửa khổng lồ, mặt trời nhuộm vàng Milan xinh đẹp bằng những tia nắng cuối ngày rực rỡ.

Đối diện với màn hình máy chiếu, một cô gái phương đông xinh đẹp đang ung dung tận hưởng buổi trà chiều.
“Vậy là tuần sau hai người sẽ ra tòa sao?”
Sau thời gian làm quen với chân trời nước Ý, Mộng tiểu thư ngày nào nay đã lấy lại vẻ hoạt bát tràn đầy năng lượng.
“Đúng vậy.”
Phải nói là cuộc ly hôn này thật sự quá rùm beng, tốn không biết bao nhiêu giấy mực của đám nhà báo.

Đến một người đang ở nước ngoài như cô thấy tin thấy tin tức này đến mức phiền chán.
Trong lúc truyền thông đang không ngừng thương tiếc cho vị chủ tịch tài hoa nhưng hôn nhân lận đận, thì nữ chính của câu chuyện lại đang nhàn tản uống rượu nói chuyện với cô.

Thật là khiến Mộng Tịch Ái câm nín đến hạn hán lời!
Mình biết Diệp Mỹ Uyên cậu là một nữ cường nhân, nhưng dù sao cũng là người trong cuộc, không thể giả vờ yếu đuối để tránh lãng phí sự thương cảm của người khác dành cho cậu à?
Có lẽ vì từng là nạn nhân bị người khác tính kế, nên Tịch Ái giờ đây cũng thường hay đã sầu đa cảm hơn.

Cô lo lắng nhìn Mỹ Uyên.
“Nếu anh ta vẫn ngoan cố không đồng ý thì sao?”

Con người của bà mẹ chồng kia, cô cũng đã hiểu biết đôi phần.

Đối với một kẻ tham lam, xem trọng tiền tài như bà ta thì dễ gì chịu nhả miếng thịt ngon như nhà họ Diệp.

Nếu bà ta thật sự đồng ý cho Nhậm Vũ ly hôn mà không đòi hỏi gì, thì Mộng Tịch Ái cô tình nguyện tin heo nái biết leo cây.
“Cho dù anh ta không đồng ý, mình vẫn có thể đơn phương ly hôn.”
“Vậy còn mẹ chồng của cậu thì sao? Bà ta có gây khó dễ gì không?”
Mỹ Uyên chỉ lắc đầu, hỏi ngược lại:
“Cậu nghĩ bây giờ bà ta còn thời gian để quan tâm mình sao?”
Lúc này, giọng Lệ Nguyệt cũng từ đâu vọng đến, góp lời.
“Tiểu Ái à, người cậu cần hỏi thăm phải là Nhậm gia đó mới đúng đấy.

Nhà họ sắp bị chủ tịch Diệp đây làm cho gà bay chó sủa rồi.”
Mộng Tịch Ái phì cười, đúng là cô đã lo xa.

Nữ chủ nhân của nhà họ Diệp thì có bao giờ để mình bị thiệt chứ? Với cá tính của Mỹ Uyên, có khi đã trù tính sẵn mọi thứ.

Nhưng dẫu sao cũng không nên thi gan với những kẻ liều.
“Được rồi, coi như mình đây đã lo xa.

Đến cả ảnh hậu Chung còn dùng danh tiếng của mình để bảo vệ cho cậu thì còn việc gì phải sợ.”
Ngửi được mùi dấm chua qua lời nói của Mộng tiểu thư, cả Mỹ Uyên lẫn Lệ Nguyệt đều được dịp cười như nắc nẻ.
“Ái chà, mới đến Ý được mấy tháng mà miệng lưỡi đã sắc sảo hơn rồi.”
“Thế cũng không phải lo cậu ở nước ngoài bị người ta bắt nạt rồi.”
Tịch Ái cười cười, trong đáy mắt giấu đi sự buồn bã.

Mọi có lẽ đều đã qua… những nỗi đau và tổn thương vẫn ở đó.

Dẫu biết thù hận chỉ làm cho bản thân càng thêm mệt mỏi, nhưng cô cũng chẳng phải thánh mẫu để tự tin nói rằng mình sẽ tha thứ cho những con người đó.
***

Cuối cùng thì ngày này cũng đến, đây là buổi gặp mặt để hai người trong cuộc trao đổi và thống nhất với nhau trước khi chính thức ra tòa.

Và quả nhiên Mộng Tịch Ái đoán không sai, bà Nhậm nào dễ dàng buông tha như vậy.
“Nhậm gia sẽ không bao giờ chấp nhận chuyện hoang đường này.

Diệp Mỹ Uyên phải chịu trách nhiệm cho tổn thất của con trai tôi.”
Vin vào cớ Nhậm Vũ bị mất việc lẫn chuyện cộng đồng mạng tẩy chay, bà ta kỳ kèo bắt chẹt nhà gái phải bồi thường thiệt hại.

Mặc kệ cho những hành động có phần hoang đường của mẹ mình, người nào đó chỉ một mực im lặng thủy chung không nói gì.
“Hoang đường? Tôi thấy đúng là hoang đường thật, tất cả những chuyện đó đều là do các người tự làm tự chịu liên quan gì đến thân chủ của tôi.”
Đối diện với những đòi hỏi không thể có lý hơn từ bà mẹ chồng, cả Khương Tâm lẫn luật sư đều chẳng muốn nể nang.
“Đã có ghi nhận cho thấy, ‘con dâu mới’ của phu nhân tự chạy đến Diệp Thị, công bố mình đang có thai.

Và cũng là con gái phu nhân, cô Nhậm Tinh Tinh tiến hành livestream trực tiếp, nếu bàn về thiệt hại thì người nên kiện phải là chúng tôi.”
Đẩy lên bàn những bằng chứng đanh thép lên bàn, Khương Tâm có chút không kiên nhẫn nói:
“Sau khi xem hết những bằng chứng này, có khi người phải bồi thường là các người đấy.”
“Các người… các người…”
Giận đến tái mặt, bà Nhậm tức không nói lên lời:
“Các người đổi trắng thay đen… mua chuộc sự thật.”
Chỉ tay vào mặt Mỹ Uyên, bà ta tiếp tục giở giọng đe dọa:
“Được nếu đã như vậy thì không ly dị ly hôn gì hết, nếu không có chữ ký của A Vũ thì cô ta vẫn là con dâu của tôi.”

Trước câu nói có phần chói tai này, hai luật sư đều chỉ biết bất lực ôm trán.

Từ lúc vào nghề đến nay, họ chưa bao giờ thấy cái trường hợp oái oăm này.
“Nhậm phu nhân, xin bà hãy giữ bình tĩnh,”
Luật sư của Nhậm Vũ lên tiếng can ngăn, nếu không phải vì miếng cơm manh áo thì anh ta cũng chẳng muốn nhận vụ này.

Thật là hối hận đến xanh ruột!
“Anh là luật sư của chúng tôi, anh phải bảo vệ thân chủ của mình chứ? À, hay anh cũng bị họ mua chuộc, đồ ăn cây táo rào cây su…”
“Đủ rồi!”
Mỹ Uyên ngước lên, không lạnh không nhạt nhìn hai mẹ con trước mặt.
“Nếu Nhậm Vũ không chịu ký tôi vẫn có thể nộp đơn đơn phương ly hôn ra tòa.

Có khi còn bị phạt tù vì tội vi phạm điều 182 của luật hình sự nữa đấy.”
“Cô…”
Trong sự hậm hực của hai mẹ con, cô nhoẻn miệng cười.
“Vì thế hôm ấy, hai người đừng đến trễ nhé!”.
 
Mỗi Cây Mỗi Hoa
Chương 65: 65: Xem Mắt 1


“Giờ tôi mới được mở rộng tầm mắt, người ta đã không tìm con trai bả đòi phí thanh xuân thì thôi… đằng này còn…”
“Chời ạ, gặp quả mẹ chồng này thì có xui xẻo ba đời!”
“Đúng là cái loại vô sĩ, hãm lìn mà!”
Dưới sự lan truyền mạnh mẽ của internet, những mặt tối trong cuộc sống hôn nhân của chủ tịch tập đoàn Diệp Thị đã hoàn toàn phơi bày trước mặt công chúng.

Trung bình cứ một nhóm năm người thì sẽ có ba người bàn luận về việc này.

Nhưng đa phần đều là chửi rủa người mẹ chồng trong clip.
Nhìn mấy cô gái đang bàn luận sôi nổi trước mặt, Lệ Nguyệt chỉ bình thản hưởng thụ những tia nắng ấm áp mà mặt trời mang lại.
“Thật không giống chị chút nào!”
Quan Mỹ Chi khẽ nghiêng đầu, tò mò nhìn người bên cạnh.
“Với bản tính gà mẹ bảo vệ con của mình, sao giờ chị còn ung dung ở đây thế?”
Đối với câu hỏi này, Tổng biên tập của tòa soạn Nadzieja chỉ nhướng mày, nhàn nhạt hỏi lại:
“Em đang xem thường bản lĩnh của nữ chủ nhân Diệp gia sao Tiểu Chi?”
Biết mình đã hỏi thừa, cô út nhà họ Quan đành gãi đầu cười hì hì.

Nói cũng phải, nếu bàn về thủ đoạn thì ai qua được chị Mỹ Uyên của cô chứ! Thôi đành im lặng nghe ngóng tiếp vậy.

Mấy cô gái kia vẫn tiếp tục bàn tán.
“Haizzz quả là người giàu cũng khóc.

Chủ tịch hay tổng giám đốc gì chứ, chung quy cũng chỉ là một đàn bà bị chồng ruồng bỏ.”
“Nếu biết trước lấy chồng sẽ khổ như vậy thì thà ở giá cho rồi.”
“Đúng vậy, hôn nhân là nấm mồ của tình yêu.”
Nghe thấy câu nói này, trong lòng Mỹ Chi thầm cảm thán.

Thời gian dạo gần đây, trên mạng mười tin thì đã hết ba tin là đánh ghen với ngoại tình, đa phần đều phụ nữ tự cấu xé lẫn nhau, giành giật một gã đàn ông khốn nạn.
Nếu hôn nhân đã là nấm mồ thì tại sao nhiều người lại cứ lao đầu vào? À đúng rồi hình như…
“Đang nghĩ gì mà thẫn thờ vậy?”
“Em chợt nhớ đến buổi xem mắt sắp tới của mình thôi, haizzz…”
Để cô không nối gót học theo người chị họ đào hoa, từ khi trở về nước, cha mẹ đã đặc biệt sắp xếp cho cô những buổi tiệc xem mắt.

Dù sao cũng đang độc thân, Mỹ Chi liền vui vẻ đón nhận.

Chỉ là… mọi thứ hơi khác với mong đợi của cô.
“Xem mắt?"
Lệ Nguyệt nhìn em họ như vừa gặp ma, đôi mày liễu hơi nhíu lại.
“Không ngờ em đã muốn đeo gông vào cổ sớm đến vậy!”
Trong trí nhớ của Tổng biên tập Quan, xem mắt chính là cuộc gặp mặt “chồng tương lai” do trưởng bối sắp xếp.

Mà không đúng lắm, Mỹ Chi cũng chỉ vừa về nước, công việc ổn định còn chưa có, thì xem mắt lúc này liệu sớm quá không?
“Em biết chị đang nghĩ gì, làm ơn thu lại cái biểu cảm đó đi.”
Mỹ Chi phiền não thở dài, lại nhìn chị gái với đôi mắt ngưỡng mộ.

Rõ ràng hai người đều lớn lên cùng nhau, có thể cô không xuất sắc bằng Lệ Nguyệt nhưng sao vận đào hoa lại thua kém đến vậy.
Hầu hết đàn ông bên cạnh chị đều vừa có sắc vừa có tài.

Còn cô thì sao? Không phải trạch nam thì cũng là mọt sách.

Tuy rằng những người mẹ sắp xếp, cô thấy rất ưng ý nhưng đa phần bọn họ đều sẽ mất tích vào sáng hôm sau.
“Nếu đã biết chị nghĩ gì thì em phải tự biết cảnh giác.

Đàn ông bây giờ đều mang lốt sói cả đấy.”
Cô nàng nào đó liền bĩu môi xem thường.
“Em chị còn muốn thử cảm giác bị lừa cơ.

Mà không nói nữa nắng gắt rồi, chúng ta về phòng thôi.”
Chủ đề xem mắt cứ nghĩ đến đó là kết thúc nhưng không ngờ vài tiếng sau Lệ Nguyệt lại nhìn thấy em gái mình đang đứng múa may quay cuồng trước gương.
“Mày đang bị cái gì k1ch thích đấy em?”
Sau khi dùng xong bữa trưa thì Mỹ Chi đã lôi hết quần áo trong vali ra ướm thử, còn nàng còn chép miệng tiếc nuối.
“Ba em cũng thật là, sát giờ rồi mới báo làm em chẳng biết phải làm thế nào?”
Vận dụng hết toàn bộ chỉ số thông minh, khi đã xâu chuỗi lại toàn bộ quá trình.

Lệ Nguyệt ngạc nhiên hỏi:
“Đừng nói với chị, đối tượng xem mắt của em cũng đang ở đây nhé?”
Đi du lịch còn phải xem mắt, không ngờ dì chú lại ‘khát’ con rể lắm sao?
“Chị đoán đúng rồi đó!”
Ướm thử bộ đồ mình đã kỳ công lựa chọn, cô nàng hào hứng cười tít mắt:
“Cũng may em mang theo khá nhiều đồ.

Chị thấy em mặc như vầy đi xem mắt có ổn không ạ?”

Trái ngược với em gái, Tổng biên tập của tòa soạn Nadzieja lúc này lại ôm mặt thở dài.
“Em định mặc thế này thật à?”
Làm ơn hãy nói là không đi!
Nội tâm của Quan Lệ Nguyệt không ngừng gào thét.

Trần đời này có ai lại mặc quần jean áo thun đi xem mắt bao giờ?
“Có vấn đề gì sao chị, trước giờ em đều mặc như thế mờ?”
Sự bất lực hiện rõ trên gương mặt của Quan Lệ Nguyệt.

Dù biết Mỹ Chi là tín đồ của phong cách Hippie nhưng… có cô gái nào tự tin khoe cá tính như thế ngay lần đầu gặp mặt chưa?
“Nếu mày còn gọi tao một tiếng chị thì hãy mau dẹp ngay cái bộ đồ lố bịch đó đi.”
Thật đúng là tức chết mà, nếu con nhóc này cứ hồn nhiên đi xem mắt như vậy thì chẳng phải đang bôi tro trát trấu lên mặt cô sao?
Trước vẻ mặt ngơ ngác của Mỹ Chi, Lệ Nguyệt dúi vào tay em gái một đôi giày cao gót mới toanh.
“Trong tối ngày hôm nay, mày phải tập đi giày cao gót thuần thục cho chị.”
“Gì cơ?”
Mặc kệ vẻ mặt đau khổ của người nào đó, một khóa học “địa ngục” đã bắt đầu..
 
Mỗi Cây Mỗi Hoa
Chương 66: 66: Xem Mắt 2


“Đi từng bước nhỏ thôi!”
“Khép, khép cái chân lại coi!”
“Tao nói là gót trước, lòng bàn chân sau!!!”
Cả căn phòng tổng thống rộng lớn, vang vọng một chất giọng lanh lảnh.

Quan Mỹ Chi đau khổ thở phì phò, bây giờ cô nàng đã biết danh xưng nữ ma đầu của chị gái từ đâu mà có rồi.

Thật là khóc không ra nước mắt mà!
Quả là hoàng thượng chưa vội, thái giám đã gấp, trong khi nữ chính của buổi xem mắt vẫn đang ung dung nằm một bên đắp mặt nạ, thì Tổng biên tập Quan đã tất bật đi tới đi lui, tim chọn trang phục cho em gái.
“Được rồi, lát nữa hãy mặc thử mấy bộ này cho chị xem.”
Nhìn một hàng mười bộ quần áo cùng phụ kiện được bày biện cẩn thận trước mặt, Mỹ Chi thầm nuốt nước bọt.

Cái này hình như có hơi khoa trương rồi, chỉ là một bữa cơm thôi mà, cần gì phải kỹ càng như vậy!
“Chị ơi… cái này, có hơi quá rồi không?”
Đối diện với đôi mắt cún con của em gái, Lệ Nguyệt chỉ điềm nhiên nhún vai:
“Chỉn chu xinh đẹp, không chỉ vì tôn trọng người đối diện mà còn là lịch sự với chính mình.”
“Haizzz… nhưng như vậy thì kỳ công quá rồi, có câu ‘tốt gỗ hơn tốt nước sơn’ mà chị.”
Nghĩ đến viễn cảnh phải mất mấy tiếng đồng hồ chỉ để chuẩn bị quần áo mỗi ngày, Mỹ Chi không khỏi cảm thán.

Quần là áo lượt suy cho cùng cũng chỉ là vật ngoài thân, không nhất thiết phải phiền phức như thế.
Vả lại những bộ trang phục này, không nằm trong gu ăn mặc của cô.

Mặc lên người chỉ thêm phần gò bó.
Nhưng ngay lập tức, một ánh nhìn sắc bén bắn về phía cô nàng, nữ ma đầu của giới mộ điệu lạnh lùng lên tiếng.
“Xem ra em vẫn chưa rút được bài học gì sau mấy lần xem mắt nhỉ?”
Dứt lời, Lệ Nguyệt chẹp miệng bực dọc ngồi xuống ghế, nụ cười trên môi như có như không.
“Chị cũng chẳng thích bắt ép gì, nếu em cảm thấy không muốn thì thôi.

Cứ làm những gì em thích là được.”
Biết mình đã lỡ lời, Mỹ Chi cắn môi bày ra vẻ mặt hối lỗi.
“Chị… em không có ý đó.”
Cơ mặt của người nào đó vẫn chưa có dấu hiệu giãn ra.
“Đừng giận em mà, là em suy nghĩ chưa chu đáo.

Bây giờ chị nói gì em cũng nghe theo hết…”
“Có thật không?”
Mừng như bắt được vàng, cô nàng liền ra sức gật đầu.
“Thật mà.”
Lệ Nguyệt mỉm cười như báo hiệu con mồi đã tình nguyện sập bẫy, dẫn đến một màn lột xác ngoạn mục được diễn ra.
Và mấy tiếng sau đó…
“Ấn tượng đầu tiên rất là quan trọng, bởi vì mây tầng nào sẽ gặp gió tầng ấy.

Nếu em là công chúa, hoàng tử sẽ tự tìm đến em.”
Dáng váy chữ A đơn giản, đường cắt may khéo léo cùng chất vải sang trọng, kết hợp với phần khoét lưng là điểm nhấn đã tinh tế khoe trọn đường cong tuyệt vời của Quan Mỹ Chi.
Cẩn thận chỉnh lại phần váy áo bị nhăn, thông qua chiếc gương lớn người phụ nữ đứng đầu tòa soạn Nadzieja nhìn thẳng vào mắt em gái.
“Thay vì chọn những bộ cánh lộ ngực táo bạo, em nên ưu tiên chọn váy hở lưng.

Vừa tạo hiệu ứng nửa kín nửa hở, vừa quyến rũ nhưng vẫn giữ được sự thanh lịch quý phái… Vả lại khi dùng bữa, người đối diện sẽ hạn chế những suy nghĩ không sạch sẽ với em.”
Quan Lệ Nguyệt tự nhận bản thân là một người phóng khoáng nhưng phóng túng ăn quàng chắc chắn không có trong từ điển của cô, cho dù là chơi đùa hay nghiêm túc.
Lướt qua những đôi giày cao gót xinh đẹp được bày biện trước mặt, cô chọn ra một đôi giày đen phù hợp với chiếc váy em gái mặc.
“Ngoài yếu tố tiên quyết là phù hợp thì chọn giày cao từ bảy đến chín phân, mũi nhọn, gót nhọn sẽ tôn dáng của em tối đa nhất.”
“Dạ.”

Nhìn cô gái quen thuộc lại xa lạ trong gương Mỹ Chi không khỏi ngỡ ngàng.

Cái người đang cười thẹn thùng kia, chính là mình đó sao?
Mái tóc đen búi cao, ngũ quan xinh xắn được trang điểm cẩn thận, điểm xuyến bằng đôi hoa tai kim cương dáng dài như đang thêu hoa trên gấm.
“Đối với phụ kiện, châm ngôn của chúng sẽ là ‘càng đơn giản càng đẹp’.

Nhưng đối với một cô gái độc thân, trong buổi hẹn đầu tiên đeo nhẫn là một cấm kỵ.

Thay vào đó em hãy chọn đồng hồ để tăng thêm độ cuốn hút cho bản thân.”
Ngắm nghía người trong gương, Mỹ Chi học theo những bộ phim diễm tình, tập tành chớp mắt thả thính.

Dặm lại son môi cho em, Lệ Nguyệt phì cười trước hành động ngây thơ này, đôi mắt phượng ánh lên nét sắc sảo.
“Đàn ông là sinh vật thích chinh phục cũng rất dễ cả thèm chóng chán.

Nên việc dùng sắc đẹp để trói buộc họ chính là một hành động ngu xuẩn.”
“Vậy phải làm thế nào ạ?”
Quan Mỹ Chi tò mò nhìn cô, không ngờ chị gái mình cũng nói lời tiêu cực như vậy.

Chẳng phải bên cạnh chị có rất nhiều đàn ông vây quanh sao?
“Thứ không có được mới là thứ tốt nhất.

Cũng giống như mẫu đơn cao quý, xinh đẹp rực rỡ vì chính bản thân, chứ không vì thu hút ong bướm.”
Trước ánh mắt ngơ ngác của em họ, Quan Lệ Nguyệt nhoẻn miệng cười ngọt ngào, dưới ánh đèn vàng nhạt trong phòng, nụ cười ấy vừa trào phúng lại vừa có chút thê lương.

“Phụ nữ tầm thường sẽ tự biến bản thân thành điếu thuốc lá, chỉ để đàn ông mua vui… giải khuây rồi vứt bỏ…”
Hô hấp như nghẹn lại, một số hình ảnh xưa cũ thoáng qua trong tâm trí cô.

Người phụ nữ nhu nhược cùng gã đàn ông vũ phu, sâu trong đôi mắt phượng ánh lên sự thê lương cùng thống hận không chút giấu diếm.
“Phụ nữ tầm cỡ sẽ tự biến bản thân thành thuốc phiện, để cho đàn ông hoặc là không thể từ bỏ hoặc là không dám động vào.”
“Chị…”
Những lời muốn nói lại chẳng thể thốt ra, Mỹ Chi mím môi, im lặng đưa mắt nhìn chị gái.
“Hôm nay hình như chị có tâm sự?”
Quan Lệ Nguyệt lắc đầu, vừa chỉnh lại phụ kiện cho em vừa nhỏ giọng trấn an.
“Chị thì có tâm sự gì? Còn em, đã chuẩn bị tận hưởng bữa tiệc chưa?”
Chỉ còn lại bóng lưng đơn côi trong căn phòng rộng lớn, siết chặt chiếc điện thoại trong tay, hai mặt cô lệ ướt nhòe.
Chú hai: [Tạm thời cháu đừng về Bạch Thành, ông ta ra tù chắc chắn sẽ tìm cháu.]
Những vết sẹo ngày nào lại trở nên rát buốt.

Quá khứ và hiện tại như đan xen vào nhau.
Nước mắt và máu của mẹ…
Sự bạc bẽo, vô nhân tính của con quái vật mình phải gọi là cha…
Cứ nghĩ bản thân đã chạy trốn quá khứ nhưng đến cuối cùng nó vẫn tìm được cô..
 
Mỗi Cây Mỗi Hoa
Chương 67: 67: Giải Khuây


Gió biển mang theo vị mặn khiến mái tóc mềm tung bay, bên tai truyền đến tiếng sóng vỗ đều đặn.

Rít một hơi thuốc lá, uống cạn ly rượu nồng, dù đã làm đủ mọi cách nhưng tâm chẳng thể bình lặn nổi.

Dẫu biết, bản thân không còn là đứa trẻ năm ấy nhưng đứng trước ông ta, cảm giác sợ hãi đến rét run ấy vẫn bao trùm lấy cô.
Dẫu ông ta có là loài cầm thú máu lạnh, nhưng suy cho cùng thì quan hệ huyết thống lại là thứ ràng buộc không thể cắt đứt nhất.
“Xem ra duyên phận của hai ta rất tốt nhỉ?”
Đột nhiên phía sau cô truyền đến một âm thanh trầm thấp quen thuộc.

Thu hồi vẻ âu sầu trên mặt, Lệ Nguyệt quay đầu cười nói với người trước mặt.
“Đạo diễn Vũ, khéo thật nhỉ?”
Vũ Diễn không trả lời, chỉ đứng đó yên lặng nhìn cô.

Vẫn là nụ cười phóng khoáng mang theo ba phần dụ dỗ bảy phần mê hoặc này, hoàn toàn trái ngược với vẻ thê lương vừa rồi.
“Hình như em đang có tâm sự?”
Một thoáng ngỡ ngàng lướt qua đôi mắt phượng, là anh ta tinh ý hay do không điều tiết được cảm xúc của bản thân? Lệ Nguyệt cười cười lả lướt đến trước ngực Vũ Diễn.
“Đúng vậy.”
Bàn tay hư hỏng không chút kiêng dè trêu chọc người trước mặt, cô ghé sát vào tai anh, cánh môi hồng tà tứ mấp máy.

“Chỉ là loại tâm sự này, không phải ai cũng giải ưu được đâu.”
Đối với những lời mời gọi ám muội này, Vũ Diễn hiểu hơn ai hết.

Kéo người đẹp sát vào lòng mình, anh cúi đầu cắn nhẹ vào vành tai mẫn cảm.
“Vậy thì chứng tỏ, rất ít người hiểu em như tôi.”
Cả người cô liên bị áp vào tường, Vũ Diễn âu yếm gặm c ắn đôi môi mềm trước mặt.

Lệ Nguyệt mỉm cười, vòng tay chủ động ôm lấy cổ anh.
Đến đúng lúc lắm! Rượu, thuốc lá và đàn ông, chính là những liều thuốc giải ưu hoàn hảo.
Không để tâm đến ánh mắt của những người xung quanh, hai người quấn lấy nhau càng lúc càng cuồng nhiệt.

Đôi bàn tay giảo hoạt của cô càng lúc càng đi xuống, chuẩn xác bắt lấy thứ nam tính kia.
Tuy là một khối thịt lớn, nhưng trước mắt vẫn chưa đủ độ căng cứng.

Kín đáo nở một nụ cười thần bí, cách lớp vải dày Lệ Nguyệt càng ra sức vuốt v e, dưới sự khiêu khích của cô vật kia khẽ giật giật, bắt đầu từ từ dựng thẳng.
“Anh cứng rồi!”
Hai người hơi tách ra, kéo theo sợi chỉ bạc ám muội, ghé vào tai đối phương nói nhỏ:
“Đổi nơi khác, để tôi đây được hung hăng làm anh.”
“Được, hôm nay tôi sẽ ngoan phụng bồi.”
Nói thì chậm, làm thì mau.

Chẳng biết hai người trở về phòng bằng cách nào và Lệ Nguyệt cũng chẳng chút quan tâm đến quá trình này.

Thả mình xuống chiếc giường mềm mại, cô nhấc váy phô bày toàn bộ những đường cong hấp dẫn trên cơ thể.
“Đến đây!!!”
Đối mặt với lời mời gọi quyến rũ này, Vũ Diễn sao có thể chối từ.

Trút bỏ lớp quần áo vướng víu trên người, anh gấp gáp lao lên giường, đem cô gái trước mặt đặt dưới thân.
“Cầu được ước thấy!”
Lột bỏ chiếc váy màu đỏ rượu kia, hai luồng tròn trịa bị giấu sau lớp nội y đã bị lộ ra.

Yết hầu của người đàn ông khẽ động, anh không chút khách khí gỡ bỏ lớp phòng thủ cuối cùng, há miệng ngậm lấy một mảng thịt trắng nõn.
“Ưmmm…”

Tiếng r3n rỉ không khống chế được bật ra từ giữa môi, Quan Lệ Nguyệt theo bản năng mà ôm sát cổ người trước mặt, làm môi lưỡi anh ở trên người cô càng thoải mái li3m hút.

Bàn tay to lớn, có chút chai sần nam tính theo một đường đi thẳng xuống dưới, chen vào giữa đôi chân thon dài, liền phát hiện cô đã ướt một mảnh
Trút bỏ chiếc quần con ướt mèm của cô xuống, ngón tay thon dài dùng sức x0a nắn cánh hoa nhỏ, sau vài đợt mật dịch nhầy nhụa, Vũ Diễn đắc ý giơ tay đến trước mắt cô quơ quơ:
“Không ngờ Tổng biên tập Quan lại ‘ướt át’ như vậy!”
“Đây chẳng phải là kết quả mà đạo diễn Vũ muốn thấy nhất sao?”
Vừa dứt lời, thứ đồ vật t0 lớn nam tính ấy liền tiến vào cơ thể cô.

Cả hai người đều không kiềm được mà rên lên một tiếng.

Vách th1t ấm ấp chặt khít gắt gao bao vây lấy d*c vọng, hô hấp của Vũ Diễn cũng thô nặng hơn.

Đây chẳng phải là lần đầu tiên của bọn họ, nhưng cô quá yêu mị, khiến anh chỉ muốn bỏ khí giới đầu hàng.

Sau một lúc cắn chặt răng hoà hoãn nhẫn nhịn, Vũ Diễn mới vặn vẹo một đường tiến thẳng vào bên trong.
Cảm giác căng đầy thoả mãn làm Lệ Nguyệt thở ra một hơi, tiếng r3n rỉ dụ hoặc tràn ra từ đôi môi mềm.

Như cảm thấy chưa đủ, cô hơi nâng eo k1ch thích đón ý hùa theo người phiến trên, làm vật t0 lớn càng lúc càng đâm sâu khuấy đảo hoa tâm đến thần hồn điên đảo.

truyen bjyx
Hai luồng tròn trịa no đủ bị ngón tay thon dài của Vũ Diễn xoa đến thay đổi hình dạng.

Dưới sự k1ch thích chết người ấy, nụ hồng nhạt càng thêm đứng thẳng xinh đẹp, thỉnh thoảng tràn qua từ kẽ ngón tay của người đối diện.
Hai chân thon dài thẳng tắp đặt trên vai anh, nước tràn lan khắp miệng huyệt trơn ướt non mềm.

Mỗi một lần Vũ Diễn mạnh mẽ đưa đẩy đều có thể phát ra âm thanh “phụt phụt” s@c tình, mật dịch cuồn cuộn không ngừng bị cắm đến nỗi vẩy ra khắp nơi.
Phần drap giường dưới cặp mông vểnh đã sớm ướt đẫm, từ góc độ người đàn ông quỳ gối trên sofa nhìn lại, có thể thấy rõ ràng hai cánh hoa e ấp đã sung huyết theo tần suất thọc vào rút ra của “cái cần câu” nam tính, dưới sự va chạm mãnh liệt không ngừng run rẩy.
“Ưm… a… thích quá…”
Cả người Quan Lệ Nguyệt tê dại, bụng dưới co rút, eo cùng hai nụ hoa trước ngực lắc lư điên cuồng, khuôn miệng nhỏ phì phò th ở dốc cùng những tiếng r3n rỉ mất hồn.
Khe suối nhỏ ướt át chịu đủ mọi k1ch thích, liều mạng co chặt lại, dùng sức níu giữ thứ điên cuồng ra vào kia.

Từng đợt kh0ái cảm ập đến, khiến hô hấp của hai người càng thêm dồn dập, vật t0 lớn giữa háng càng lúc càng thẳng tiến nhanh chóng.
“Ha a… sướng quá…ưm… muốn tới… a a a…”
Hai tay cô giữ chặt lấy vai người đối diện.

Thân thể mềm mại gần như tr@n trụi đong đưa trước sau, không chút nào để ý đến tiếng r3n rỉ và những lời *** **** của mình có bị người bên ngoài nghe được hay không.
Cao trào mãnh liệt đổ xuống, khiến Lệ Nguyệt nói không thành tiếng, chỉ biết há to miệng th ở dốc, mặc kệ đối tác vẫn đang tiếp tục thọc vào rút ra.

Cuối cùng anh gầm nhẹ một tiếng phóng thích tất cả trong “áo mưa” mỏng.

Cảm xúc nóng bỏng k1ch thích chỗ sâu nhất nơi địa phương nữ tính, truyền đến sống lưng cô những cơn rùng mình đầy thỏa mãn..
 
Back
Top Bottom