''Thế gian này, mọi cuộc chia xa suy cho cùng chỉ có hai kết cục: hoặc sinh ly, hoặc tử biệt.''
________
''Dương Hàm Bác!
Nhanh lên chút!''
Tiếng người làm vang lên, gấp gáp mà thiếu kiên nhẫn.
Dương Hàm Bác giật mình, vội ôm chặt những xấp vải gấm thượng hạng vào lòng, bước chân lảo đảo chạy theo sau.
Người ngoài nhìn vào hẳn sẽ nghĩ thiếu niên này chỉ là một tiểu đồng trong phủ Dương gia - gia tộc danh giá bậc nhất Trùng Khánh.
Ai mà ngờ được, cậu lại là tiểu thiếu gia của Dương gia.
Chỉ là tiểu thiếu gia này không được thừa nhận.
Cậu là con riêng của Dương Tư Quân, đứa con ngoài giá thú được nhặt về tám năm trước, trong một ngày mưa xám xịt.
Cái ngày ấy, cả Trùng Khánh đều bàn tán.
Gia tộc Dương vốn coi trọng danh dự, lại xuất hiện một đứa trẻ không rõ xuất thân đủ để tạo thành một vết nhơ khó gột rửa.
Thế nên việc cậu bị đối xử như người hầu trong chính nhà mình dường như cũng chẳng có gì lạ.
Hôm nay là lễ trưởng thành của Dương Tư Nhân - trưởng tử nhà họ Dương, niềm kiêu hãnh của gia tộc.
Người ta nói, sau lễ này, cậu cả sẽ đến Thượng Hải theo học trường quân đội danh giá, tiền đồ rộng mở.
Thiếu gia thứ hai, Dương Tư Minh, năm nay mười bảy tuổi, học lực xuất sắc, bắn cung trăm phát trăm trúng, tuy không rực rỡ như anh cả nhưng cũng là người được kỳ vọng.
Còn Dương Hàm Bác...
Tên cậu hiếm khi được nhắc đến trong những bữa tiệc đông người.
Ngày được đưa về phủ, cậu từng gây nên một cơn sóng ngầm trong gia tộc.
Nhưng sóng rồi cũng lặng, và cậu trở thành cái bóng mờ nhạt đến mức người ta dần tin rằng cậu chẳng thừa hưởng được điều gì từ cha mình.
Ngoại trừ đôi mắt.
Đôi mắt lạnh và sâu, giống hệt Dương Tư Quân thuở trẻ.
Đúng thôi, cậu giống mẹ hơn, cậu thừa hưởng được vẻ xinh đẹp, hiền hoà của Chu Di Hoà.
Lễ trưởng thành năm nay của Dương gia không chỉ là một nghi thức truyền thống, mà còn là dịp giao thương, kết nối thế lực.
Từ sáng sớm, cổng phủ đã tấp nập xe ngựa, xe, người hầu chạy ngược xuôi, tiếng chào hỏi, tiếng cười xã giao vang vọng khắp sân lớn.
Dương Hàm Bác chưa từng thấy lễ trưởng thành nào được tổ chức phô trương đến vậy.
Giữa đại sảnh treo đầy lụa đỏ, Dương Tư Nhân đứng thẳng lưng trong bộ quân phục mới may, vai áo gắn huy hiệu sáng loáng.
Anh mang dáng vẻ điềm tĩnh, chững chạc, cúi đầu lắng nghe phu nhân Dương - Phương Vân căn dặn điều gì đó.
Phương Vân khoác trên mình bộ sườn sám thêu tay cầu kỳ, mái tóc uốn xoăn được ghim ngọc tinh xảo.
Gương mặt bà được trang điểm tỉ mỉ, từng ánh nhìn đều toát ra vẻ cao quý.
Ánh mắt ấy rất nhanh đã lướt qua một góc đại sảnh.
Dương Hàm Bác đang đứng nép mình sau cột gỗ lim.
Chỉ một cái nhìn, Phương Vân đã không giấu nổi sự chán ghét, cứ mỗi khi thấy Dương Hàm Bác bà lại nhớ đến người phụ nữ làm xáo trộn gia đình bà.
''Đứng đó làm gì?
Không có việc thì đi theo người hầu lấy thêm vải.''
Giọng bà không lớn, nhưng đủ để vài người xung quanh nghe thấy.
Dương Hàm Bác khẽ gật đầu.
Cậu không đáp lời, cũng không phản bác.
Chỉ lặng lẽ xoay người.
Thế nhưng trước khi bước đi, cậu vẫn không kìm được mà nhìn về phía Dương Tư Nhân.
Anh cả hôm nay quả thực rất đẹp.
Trong bộ quân phục ấy, anh giống như người sinh ra để đứng dưới ánh đèn và sự ngưỡng mộ.
Có lẽ anh vui lắm, cuối cùng đến Thượng Hải, bước vào con đường danh vọng.
Dương Tư Nhân không nhìn lại.
Anh xoay người, bước thẳng vào phòng trong.
Dương Hàm Bác thu ánh mắt về.
Cậu đã quen rồi.
Trong Dương phủ này... chưa từng có chỗ dành cho cậu.
Thế nên sáng nay, Dương Hàm Bác mới xuất hiện ở khu buôn bán sầm uất bậc nhất Trùng Khánh.
Trong lúc chờ người làm lựa vải, cậu lơ đãng nhìn quanh.
Phố lớn tấp nập, tiếng mặc cả vang lên xen lẫn mùi trầm hương và vải lụa mới.
Hàng hoá bày ra toàn là thứ đắt đỏ, giá cắt cổ, nơi này vốn không dành cho dân thường đặt chân.
Cậu đứng giữa dòng người xa lạ, bỗng thấy mình lạc lõng đến lạ.
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, ánh mắt cậu đã chạm phải một ánh nhìn khác.
Sắc lạnh.
Màu hổ phách.
Đôi mắt ấy đẹp đến mức khiến người ta quên thở.
Nó vừa trống rỗng như không chứa điều gì, lại vừa sâu thẳm như ôm trọn cả bầu trời sao.
Dương Hàm Bác chưa từng thấy đôi mắt nào như thế.
Thiếu niên kia mặc trường bào đen tuyền, vạt áo khẽ lay theo gió, tôn lên dáng người cao gầy nhưng không hề yếu đuối.
Trái lại, khí chất toát ra khiến người khác khó lòng xem nhẹ.
Gương mặt thanh tú, đường nét hài hoà, song ánh mắt lại mang theo vẻ sắc lạnh khó gần.
Đi phía trước cậu ta là một người đàn ông trung niên ăn vận chỉnh tề, từng bước đi đều vững vàng và đầy quyền thế.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết đó không phải nhân vật tầm thường.
Nhưng Dương Hàm Bác không nhìn người đàn ông ấy lâu.
Cậu chỉ nhìn đôi mắt kia.
Thiếu niên mặc trường bào đen không né tránh ánh nhìn ấy.Khoảnh khắc ấy kéo dài đến mức tưởng như thời gian ngưng lại.
''Tiểu thiếu gia!
Mau lên!''
Tiếng người làm giục giã vang lên, như đánh thức cậu khỏi cơn mơ ngắn ngủi.
Dương Hàm Bác khẽ giật mình, vội cúi đầu, lảng đi.
Cậu ôm thêm vài gói hàng người làm đưa tới, bước chân gấp gáp hơn thường lệ.
Nhưng dẫu đã quay lưng, cậu vẫn có cảm giác
Ánh mắt hổ phách kia vẫn còn dừng lại trên người mình.
Trở về phủ, Dương Hàm Bác lặng lẽ men theo hành lang phụ, tránh xa đại sảnh rực rỡ ánh đèn.
Gian phòng của cậu nằm ở góc khuất phía sau - nhỏ, ẩm và hầu như chẳng ai để ý đến.
Cậu biết rõ.
Dương Tư Quân không muốn cậu xuất hiện trong buổi tiệc.
Phương Vân càng không.
Dương Tư Nhân và Dương Tư Minh có lẽ cũng chẳng mong nhìn thấy cậu giữa đám đông hôm nay.
Vậy nên hôm nay, cậu không cần lộ mặt.
Sự tồn tại của cậu, vốn dĩ đã là điều thừa thãi.
Từ nhỏ, khi còn ở ngôi làng cũ ven núi, Dương Hàm Bác rất thích điêu khắc gỗ.
Cậu khi ấy ở gần một xưởng mộc nhỏ.
Những buổi chiều, cậu hay lén chạy sang đó, ngồi một góc nhìn người ta đục đẽo, rồi nhặt mảnh gỗ vụn về tự khắc chó, mèo, gà.
Năm tám tuổi, Dương gia đem cậu về.
Từ đó, tiếng đục gỗ chỉ còn vang lên khe khẽ trong căn phòng hẹp này.
Hiện tại, chẳng ai thèm ngó ngàng đến mấy thứ khỉ ho cò gáy bày trên bàn của cậu.
Chỉ cần Dương Hàm Bác không gây phiền phức cho gia tộc, với họ thế là đủ.
Đôi khi, Phương Vân lấy cớ kiểm tra phòng mà bước vào.
Bà chê bẩn, chê thô, chê thứ 'nghề hạ tiện' ấy làm mất mặt Dương gia.
Rồi trong một lần tức giận, bà đã hất cả chiếc bàn gỗ.
Những con vật nhỏ bé vỡ tan dưới chân.
Khi ấy, Dương Tư Quân chỉ đứng nhìn.
Ông không mắng mỏ, cũng không bênh vực.
Với ông, miễn là đứa trẻ này không mang lại tai tiếng thêm lần nữa cho gia tộc là đủ rồi.
Cậu cúi xuống, nhặt từng mảnh gỗ vỡ.
Vẫn là vẻ trầm lặng quen thuộc ấy.
Nhưng sao có thể không tiếc cho được?
Mỗi vết dao, mỗi đường khắc đều là thời gian cậu lặng lẽ gom góp giữa những ngày bị xem như cái bóng.
Mỗi con vật nhỏ bé kia đều từng nằm trong lòng bàn tay cậu, được mài nhẵn đến khi gỗ ấm lên vì hơi người.
Dương Hàm Bác ngồi xổm dưới nền, gom những mảnh còn nguyên hình dạng sang một bên.
Cậu lấy cơm nguội vo thành từng nắm nhỏ, kiên nhẫn dính lại từng chỗ nứt gãy.
Dù biết vết rạn ấy sẽ không bao giờ biến mất, nhưng ít nhất nó vẫn còn là một con chim, một chú mèo, một con chó nhỏ.
Còn những mảnh nát vụn quá...
Những mảnh gỗ rơi vào sọt rác, khẽ va vào nhau phát ra tiếng khô khốc.
Căn phòng nhỏ lại chìm vào im lặng.
Dương Hàm Bác nhìn những tượng gỗ đã được dán lại, mép gỗ vẫn còn vết nứt trắng nhợt.
Cậu khẽ đưa tay chạm lên một con chim hải âu nhỏ.
Nó không còn đẹp như trước.
Nhưng nó vẫn là thứ cậu bỏ tâm huyết tạo ra.
Dương Hàm Bác chống tay bên bậu cửa, nhìn trời dần sẫm màu.
Đèn lồng ngoài sân đã được thắp sáng, ánh đỏ hắt lên mái ngói cong.
Tiếng cười nói, tiếng chén trà chạm nhau vang vọng không dứt, khách khứa hẳn đã đông lắm rồi.
Ngồi một lúc cũng thấy chán, cậu lại cúi xuống đẽo gọt khúc gỗ nhỏ trên tay.
Hôm nay cậu muốn làm một miếng ngọc bằng gỗ, khắc hoa văn lá liễu mềm mại - thứ hoa văn mà cậu từng thấy trên mảnh ngọc bội của một vị khách quý năm xưa.
Lá liễu nhìn mềm yếu, nhưng bám rễ rất sâu.
''Thiếu gia!
Mở cửa!''
Tiếng người hầu vang lên ngoài cửa.
''Dương lão gia gọi ngài.''
Dương Hàm Bác khựng lại.
''Được rồi.''
Cậu đặt dao xuống, lau tay qua loa, nhưng mùn gỗ vẫn bám đầy trên đầu ngón tay.
Không kịp phủi sạch, cậu đã vội vã bước theo người hầu.
Đại sảnh sáng rực.
Hương trà và trầm quyện vào nhau, tiếng nói chuyện trầm thấp của các thương nhân vang khắp nơi.
Băng qua đại sảnh, họ đến khu thưởng trà phía sau.
Dương Tư Quân đang đứng đó, dáng vẻ uy nghi, bên cạnh là hai người.
Chỉ cần nhìn thoáng qua, Hàm Bác đã nhận ra.
Là hai người sáng nay.
Cậu theo thói quen cúi gằm mặt, tay vì còn dính mùn gỗ nên chỉ có thể khẽ túm vạt trường sam xanh nhạt, bước đến trước mặt cha.
Dương Tư Quân thấy cậu liền kéo nhẹ tay, giọng điềm nhiên:
''Đây là Lý tiên sinh và con trai của ngài - Lý thiếu gia.
Mau chào đi.''
Dương Hàm Bác ngẩng đầu.
Đôi mắt màu hổ phách ấy gần hơn buổi sáng rất nhiều.
Bởi từ trước đến nay, Dương Tư Quân chưa từng gọi cậu ra chào khách.
Những dịp như thế này luôn là Dương Tư Nhân hoặc Dương Tư Minh đứng bên cạnh ông.
Cậu khẽ cúi người, nói khẽ:
''Lý đại nhân...
Lý công tử.''
Người đàn ông trung niên gật đầu, ánh mắt hiền hoà hơn vẻ ngoài:
''Con út của ông ngoan thật đấy.
Trông còn rất đáng yêu.''
Dương Tư Quân bật cười xã giao:
''Nó là đứa kém cỏi nhất trong nhà.
Chẳng bằng hai anh lớn.
Suốt ngày trong phòng làm mấy thứ vô bổ.''
Lời nói nhẹ như gió,
Dương Hàm Bác cúi đầu thấp hơn nữa.
Chỉ có Lý Gia Sâm không nhìn vào gương mặt cậu.
Ánh mắt hắn từ đầu đến giờ vẫn dừng ở đôi tay kia.
Những ngón tay thon dài, còn vương mùn cưa trắng mịn, đang siết chặt góc áo đến nhăn nhúm.
Thoang thoảng trong không khí là mùi gỗ thơm dịu.
Khác hẳn mùi hương son phấn và trà quý nơi đây.
Ánh mắt hổ phách khẽ tối lại.
''Vô bổ sao?''
Giọng Lý Gia Sâm vang lên không lớn:
''Người biết dùng tay tạo ra hình dạng cho gỗ... không phải ai cũng làm được.''
Câu nói ấy khiến không khí khựng lại trong giây lát.
Dương Hàm Bác sững người.
Dương Tư Quân cũng thoáng kinh ngạc.
Chỉ có Lý Thiệu Huy - cha của Lý Gia Sâm là vẫn giữ vẻ tự nhiên, như thể lời vừa rồi chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Dương Hàm Bác ngẩng đầu.
Cậu chưa từng nghĩ sẽ có người đứng ra nói thay mình.
Càng không ngờ...
đó lại là chàng thiếu niên mang dáng vẻ lạnh nhạt như thể chẳng để ai vào mắt.
Ánh đèn hắt xuống gương mặt thanh tú ấy, làm nổi bật đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm.
Không hề gay gắt.
Dương Tư Quân âm thầm đánh giá.
Nhìn bề ngoài, vị Lý thiếu gia này chỉ độ mười tám, đôi mươi.
Thế nhưng từ khi bước vào phủ, vị này nói không nhiều, nhưng từng câu đều đúng mực, không thừa không thiếu, khéo léo đến mức khiến người đối diện cảm thấy được tôn trọng mà vẫn không thể nắm bắt.
Trong giới thương nhân từ lâu đã truyền tai nhau:
Lý gia không chỉ giàu có, nền nếp lâu đời, mà con cháu đời sau cũng đều là nhân tài.
Xem ra không phải lời đồn.
Dương Tư Quân thu lại nét ngạc nhiên, khẽ cười xã giao:
''À... vâng, thưa công tử.
Chỉ là trẻ con ham chơi, làm mấy thứ vụn vặt cho khuây khoả thôi.''
Lý Gia Sâm cười nhạt, xem ra Dương lão gia này đối xử với những đứa con của mình không hẳn công tâm.
Đó là lần đầu tiên, một cách chính thức, Dương Hàm Bác gặp Lý Gia Sâm.
Khi ấy cậu còn ngây ngô vô cùng.
Lý Gia Sâm bước đến, chủ động chào hỏi, trong khi cậu đang ngồi một mình trên bậc đá sau vườn, đung đưa chân, cúi đầu ngẩn ngơ nhìn chiếc lá rơi xuống mặt hồ.
Chẳng ai trong Dương phủ từng bắt chuyện với cậu như vậy.
Cũng chẳng ai hỏi cậu đang nghĩ gì.
Vậy mà Lý Gia Sâm lại hỏi.
Từ đó về sau, anh thường xuyên tìm cớ nói chuyện với cậu.
Khi thì hỏi về tượng gỗ, khi thì mang theo một quyển sách, bảo rằng "đọc một mình chán lắm".
Dương Hàm Bác không có nhiều bạn.
Cho nên cậu trân trọng.
Nhưng cũng vì thế mà càng đề phòng.
Cậu chưa từng có cảm giác an toàn thực sự trong đời mình.
Từ nhỏ đến lớn, mọi sự quan tâm đều có điều kiện.
Mọi ánh nhìn đều ẩn chứa đánh giá.
Vậy nên cậu không hiểu.
Một người lạnh nhạt, thông minh, lại là con trưởng của gia tộc họ Lý danh giá... vì sao muốn làm bạn với cậu?
Cậu có gì đáng để kết giao?
Thế nhưng Lý Gia Sâm cứ như ánh sáng.
Không chói lóa, không rực rỡ phô trương.
Âm thầm lặng lẽ chiếu vào những góc tối nhất trong lòng cậu, khiến nơi ấy dịu lại.
Với một người mà chẳng ai buồn trò chuyện như cậu, sự xuất hiện ấy giống như một loại cứu rỗi mà trời cao vô tình ban xuống.
Dần dần, Lý Gia Sâm thường xuyên đến Dương phủ.
Kỳ lạ là Dương Tư Quân không hề tỏ ra khó chịu.
Trái lại còn tỏ vẻ nhiệt tình, tiếp đãi chu đáo hơn hẳn ngày thường.
Có lẽ... kết giao với Lý gia vốn là điều ông mong muốn.
Còn Dương Hàm Bác, chỉ đơn giản là cái cớ.
Lý Gia Sâm có đôi mắt rất đẹp.
Đôi mắt hổ phách cậu thích.
Mỗi khi ánh nắng chiều chiếu qua khung cửa, màu mắt ấy như tan chảy thành thứ ánh sáng ấm áp mà cậu không dám chạm vào.
Có những lúc chẳng làm gì cả, Dương Hàm Bác chỉ ngồi nhìn đôi mắt ấy thật lâu.
Gia Sâm bắt gặp ánh nhìn đó, khẽ cong môi:
"Mắt tôi đẹp đến vậy sao?"
Dương Hàm Bác lơ đãng đáp, giọng rất khẽ:
"Ừ.
Rất đẹp."
Lý Gia Sâm khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sâu thêm vài phần:
"Vậy còn tôi?"
Dương Hàm Bác thoáng ngẩn người.
"Cũng rất đẹp."
Cậu không biết.
Khi nói câu ấy, trong đôi mắt hổ phách kia đã có điều gì đó khẽ thay đổi.
Là yêu thương hay thù hận?