Cập nhật mới

Khác Mộ Nam Chi (Gia Nam truyện)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
295875670-256-k385608.jpg

Mộ Nam Chi (Gia Nam Truyện)
Tác giả: ThngPhm144430
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

vì thấy truyện đang bỏ dở nên mình edit từ cv. là lần đầu nên mong mọi người ủng hộ.

Mình đang bận thi nên sẽ edit 1 tuần tầm 2 chương. nếu có gì sai sót mong được bỏ qua

Mộ Nam Chi (Gia Nam Truyện) xoay quanh chuyện tình yêu ngọt ngào đầy trắc trở của Khương Hiến và Lý Khiêm.

Kiếp trước, Lý Khiêm mơ ước đương triều thái hậu Khương Hiến cả đời.

Kiếp này, Lý Khiêm lại cảm thấy ngàn dặm tương tư không bằng nhuyễn ngọc trong ngực, đem Gia Nam quận chúa Khương Hiến đoạt trước rồi nói...

PS: Chuyện quan trọng nói ba lần.

Đây là nữ chủ trọng sinh văn, đây là nữ chủ trọng sinh văn, đây là nữ chủ trọng sinh văn.



trongsinh​
 
Mộ Nam Chi (Gia Nam Truyện)
Chương 1: Thâm Cung


Qua trùng cửu (*), kinh thành bắt đầu vào mùa mưa, mưa rơi liền nửa tháng không có dấu hiệu dừng lại, mưa cọ rửa mặt đường, khắp nơi đầy rẫy cành khô, lá rụng rơi đầy khắp đường, thời tiết trở nên ẩm ướt, ớn lạnh thấu xương.

*tết Trùng cửu: ngày 9/9

Tại Từ Ninh Cung.

Thái hoàng Thái Hậu Vương Thị không muốn đi ra ngoài, tại Đông Noãn Các kê một cái bàn, kêu cháu ngoại là quận chúa Khương Hiến và hoàng thái phi Bạch thị cùng đánh bài.

Nhưng cho dù vậy, cũng còn thiếu một người,

Các nàng đành để nữ quan Mạnh Phương Linh cùng chơi để đủ số lượng.

Thái hoàng thái phi Bạch thị không khỏi cảm thán: " hai chúng ta đối với Thượng hoàng điều là một lòng si tình, 'nguyện một lòng, đến già cũng không ly biệt'.

Bọn họ đạt được ước muốn, nhưng lại để chúng ta những ngày cô đơn, lẻ loi hiêu quạnh trong thâm cung mà chịu đựng, ngay cả đánh bài cũng không đủ một bàn."

Thái hoàng Thái hậu không có lên tiếng.

Hiếu Tông hoàng đế khi còn sống, độc sủng An phi Tĩnh thị, đợi đến tiên đế kế vị, thì độc sủng quý phi Tần thị.

Hậu cung này là tự nhiên không có ai.

Khương Hiến nắm vuốt lá bài, bàn tay có chút run rẫy.

Lúc này ngoại tổ mẫu chỉ sợ nằm mơ cũng không nghĩ tới, nàng cũng sẽ trở thành người chịu đựng để sống sót trong cái thâm cung sâu thẳm này.

Bởi vì đương kim hoàng đế Triệu Dực cũng là người si tình

Chỉ tiếc sự si tình của hắn không dành cho nàng- biểu muội hoàng hậu này, mà dành cho Thục phi Tiêu Thị- xuất thân cung nữ kia, còn sinh ra một nhi tử tên Triệu Tỳ.

Từ đầu đến cuối, triệu dực điều không có cùng nàng động phòng.

Ba năm làm hoàng hậu, bảy năm làm thái hậu.

Trải qua bao nhiêu chyện từ vỡ đê Hoàng Hà, Tây Bắc nổi loạn, Lưỡng Hồ đại hạn, Giang Nam lũ lụt, tình thế đất nước khó khăn.

Phía Đông có Liêu vương Triệu Dực nhìn chằm chằm, tây có Lâm Đồng vương Lý Khiêm lúc nào cũng gương gáo sẵn sàng chiến đấu, phía Nam có Tĩnh Hải hầu nham hiểm, nàng ôm triệu Tỳ ba tuổi buông rèm nhấp chính, khổ sở chịu đựng chống đỡ hết thảy sợ không cẩn thận sẽ chia rẻ vương quyền Triệu thị.

Nhưng Triệu Tỳ lại chính tay bưng bát độc dược cho nàng, đem nàng hạ độc chết tại Từ Ninh cung.

Sau đó nàng mở mắt, lại thấy mình trở về mười năm trước, lúc nàng mới mười ba tuổi, gặp lại ngoại tổ mẫu thái hoàng thái hậu Vương thị đã sớm qua đời.

Nàng vừa ủy khuất vừa căm phẫn, bổ nhào vào ngoại tổ mẫu mà khóc lớn, giống như đứa nhỏra ngoài bị bắt nạn lại gặp được người thân yêu của mình...

Bây giờ chuyện đã qua bảy, tám ngày, nàng cũng dần lấy lại tinh thần, không còn quá kinh ngạc vì việc trùng sinh này nữa, biết những chuyện nghi ngờ xảy ra ở kiếp trước không thể sớm như vậy có thể tìm được câu trả lời rõ ràng, nhưng nàng vẫn không kìm lòng suy nghĩ về hành động của Triệu Tỳ.

Vì sao hắn muốn hạ độc chết nàng?

Triệu Tỳ mới mười tuổi, lại được nuôi dưỡng ở thâm cung, lấy đâu ra độc dược?

Phía sau còn có ai?

Liêu vương Triệu Dực?

Tĩnh hải hầu Triệu Khiếu/

Hay chính là Lâm Đồng vương Lý Khiêm?

Từ xưa đến nay chữ hiếu luôn được coi trọng, nàng là mẹ Triệu tỳ, trong cung nhiều chiêu thuật hại người như vậy hắn không cần, hết lần này tới lần khác tự mình ra trận, tự tay bưng chén độc dược cho nàng.

Hắn chuẩn bị giải thích như thế nào với triều đình quần thần, giải thích như thế nào với tôn thất ngoại thích*

*phía ngoại ở đây chỉ nhà ngoại Khương hiến.

Muốn nắm quyền mà giết cả nàng, coi như Triệu Dực không cần, Triệu Khiếu không cần, Lý Khiêm cũng sẽ nhất định không dùng

Nàng chết rồi, Triệu Tỳ còn muốn làm hoàng đế, nằm mơ giữa ban ngày à!!

Nhớ năm đó, Thát tử xâm chiếm kinh đô, Lý Khiêm mượn danh nghĩa "Cần vương" một đường đánh vào cấm cung, xông vào Từ Ninh cung.

*Thát tử: Thát dân tộc Tác-ta (thời xưa, dân tộc Hán gọi dân du mục phương bắc là Tác-ta, thời Minh chỉ người phía đông Mông Cổ, phía đông bắc Nội Mông và nước Mông Cổ ngày nay).

Nếu không phải nàng cho phép hắn dù khác họ mà vẫn phong hắn làm Tây bắc tổng đốc, cai quản Thiểm tây, phủ Tứ Xuyên Cửu, ba mươi sáu châu, 206 huyện, 57 vệ, 21 chổ, chỉ sợ hắn quay người liền đi Càn Thanh cung, ngồi trên Kim Loan điện xưng đế rồi*

*các đơn vị hành chính

Nàng đem toàn bộ Tây Bắc điều cho hắn

Nhưng tên khốn này còn không biết dừng!

Mỗi ba năm liền cống vào kinh thành, không phải cho nàng náo ra mấy việc kết giao nội thần, tạo đảng mưu lợi riêng,...thì không bỏ qua

Nàng từ phẫn nộ trách cứ đến cuối cùng chỉ biết bất đắc dĩ thỏa hiệp.

Thời điểm bấy giờ không có biện pháp, nàng từng nghe theo Thừa Ân công Tào Tuyên đưa mỹ nhân qua cho hắn.

Mà cái tên kia được nước lấn tới,thế mà tiến lại thêm 1 thước, triêu chọc nàng sau rèm châu, mặt không đổi sắc để nàng đem thị nữ thiếp thân của mình cho hắn làm thiếp thất.

Mỗi khi nhớ lại chuyện này, nàng liền bực mình không thôi, trong ngực phảng phất bồi hồi như lửa đốt.

Cũng may là nàng đã trở lại mười ba tuổi.

Cuộc sống có thể trở lại.

Đường có thể chọn lại.

Nàng sẽ không đi quản những chuyện rối rắm do Triệu Dực gây ra

Nàng sẽ lập gia đình

Sinh con và nuôi dưỡng chúng

Gia đình hòa hợp

Yên bình sống qua ngày

Không quản ai làm hoàng đế, không quản triều đình sẽ thay đổi như thế nào

Thái hoàng Thái phi kêu lên " ù" , một mặt đem bài của mình trải lên phiến niệm màu đỏ nhung, vừa cười nói" Bảo Ninh, mấy ngày nay, con ngủ ngon giấc không?"

Bảo Ninh là nhủ danh của Khương Hiến

Tên này là Thái hoàng Thái hậu đặt.

Mẫu thân nàng là Vĩnh An công chúa- nữ nhi duy nhất của Hiếu Tông hoàng đế cùng hoàng thái hậu, sau khi lớn lên gả cho thanh mai trúc mã nhị công tử Khương Trấn Anh của phủ trấn quốc công

Năm Càn Nguyên thứ mười năm, vào buổi săn bắn thường niên, con gấu đã được rót uống thuốc mê bỗng dưng nổi điên, Khương Trấn Anh vì cứu tiên đế nên chết tại bãi săn.

Công chúa Vĩnh An lúc đó đang mang thai bảy tháng nhận được tin tức liền ngất xỉu.

Khương Hiến được sinh non.

Vĩnh An công chúa miễn cưỡng mở mắt nhìn nữ nhi một chút liền đi.

Thái hoàng Thái hậu cả đời bị Hiếu Tông hoàng đế lạnh nhạt, có thể an phận thủ thường như vậy chỉ là muốn cho nữ nhi được sự an khang bình an thôi.

Bây giờ nữ nhi và con rể điều đi, nàng vì quá thương tâm, liền đề xuất muốn đen Khương Hiến đến Từ Ninh cung nuôi dưỡng.

Tiên đế rất áy náy, không chỉ hạ chỉ để Khương Hiến tiến cung, còn phong nàng thành Gia Nam quận chúa, hưởng bổng lộc thân vương hằng năm vạn thạch, vicnh viễn không giảm bổng lộc.

Lúc ấy nguyên trấn quốc công phủ quốc công gia là Khương Trấn Anh, anh ruột của Khương Trấn Nguyên

Nhìn thấy Thái hoàng Thái hậu trông như già đi hai mươi tuổi, thì không dám nói nên lời phản đối.

Từ đây Khương Hiến ngoại trừ tết Đoan ngọ, Trung thu cùng tết Xuân sẽ hồi phủ Trấn quốc công đi thăm người thân, thời gian khác điều ở lại Từ Ninh Cung bồi tiếp Thái hoàng Thái hậu.

So với Trấn quốc Công phủ, Từ Ninh cung càng giống nhà của nàng.

Mà lúc nàng trùng sinh trở về trận khóc kia điều đem mọi người dọa sợ.

Thái hoàng Thái hậu ôm nàng khóc vừa kêu" bảo bối", càng không ngừng hỏi chuyện gì đã xảy ra với nàng.

Nàng không nghĩ ngoại tổ mẫu sẽ lo lắng, chỉ nói là gặp ác mộng, lúc này mới có thái hoàng thái phi quan tâm hỏi han.

"Mấy ngày này điều để Mạnh cô cô cho người nấu trà an thần, con uống xong đã tốt nhiều hơn."

Khương Hiến mỉm cười nhẹ, đưa lá bài.

Thái hoàng Thái hậu nhìn khuôn mặt của ngoại tôn nữ càng ngày càng hồng hào, khẽ vuốt cằm, thỏa mãn cười cười, đánh lá bài.

"Ăn!"

Thái hoàng thái phi hô hào, mỉm cười, "Ta coi như đã sớm chờ lấy lá bài này ."

"Thật à."

Thái hoàng Thái hậu khẩn trương, đếm các lá bài đánh trên bàn tính số thẻ thái hoàng thái phi muốn.

Có cung nữ chạy vào bẩm: "Thái hoàng Thái hậu, thái hoàng thái phi, quận chúa, Thái hậu đã đến."

Tất cả mọi người đều bất ngờ.

Khương Hiến nói thì thầm một tiếng hỏng bét.
 
Mộ Nam Chi (Gia Nam Truyện)
Chương 2: Thái Hậu


Thái hậu Tào thị là vợ cả của tiên tế, mẹ đẻ của đương kim hoàng đế Triệu Dực.

Tiên đế độc sủng quý phi Tần thị, mấy lần để lộ ý muốn phế hậu, nàng nhận hết tất cả sự nhục nhã và vắng vẻ của tiên đế, so với thái hoàng thái hậu năm đó tình cảnh còn khó khăn hơn.

Nhưng nàng khác hoàng thái hậu, không chịu nhường nhịn lui ra phía sau, được Thái hoàng Thái hậu che chở, nhẫn nhịn Tần quý phi suốt mười năm, năm thứ mười một Tần quý phi tiến cung thì nàng sinh hạ Triệu Dực.

Sau đó, khi tiên đế còn sống dựa vào Triệu Dực là con trai trưởng được trọng thần công nhận và ủng hộ bức hoàng đế lập Triệu Dực làm thái tử.

Tiên đế băng hà, nàng không chỉ ôm Triệu Dực năm tuổi buông rèm chấp chính làm thái hậu, còn để Tần quý phi theo tiên đế tuẫn táng*, đem con trai Triệu Dực đuổi đi Liêu Đông xa vời.

Bấy giờ Triệu Dực đã mười năm tuổi

Tào thái hậu vẫn độc đoán cương quyền như cũ, chỉ có hoàng hậu mới có tư cách ở Khôn Ninh cung, nghĩa là không cho Triệu Dực tuyển hậu, cũng không cho Triệu Dực tham dự triều chính.

Thái hoàng thái hậu cũng bởi vì thế mà đối với Tào thái hậu có chút bất mãn.

Nhưng bất mãn thì bất mãn, bây giờ Tào thái hậu cũng không còn giống năm đó, tại Từ Ninh cung khóc đến vô cùng đáng thương.

Thái hoàng thái hậu còn muốn để lại cho nhà mẹ đẻ một con đường, muốn trông cậy vào Tào thái hậu đối đãi tốt với Khương Hiến, nên đâu thể nói gì, sự tình ngầm giữa hoàng đế cùng Thái hậu, Thái hoàng thái hậu chỉ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt coi như không biết gì.

Kiếp trước Khương Hiến có thể cảm nhận được ngoại tổ mẫu bất đắc dĩ, nên cũng tận lực tránh xa Tào thái hậu cùng Triệu Dực.

Nhưng khi sống lại Khương Hiến lại biết, ngày 14/10 năm nay, vào ngày sinh nhật Tào thái hậu, bá phụ nàng Trấn quốc Công Khương Trấn Nguyên cùng thúc phụ tiên đế Giản Vương cùng nhau ủng hộ Triệu Dực, mang theo ba ngàn cấm vệ quân đem hồ Vạn Thọ nơi tổ chứ chúc thọ Tào thái hậu vây chặt đến nỗi con muỗi cũng không lọt qua được.

Ngày 18/10, Tào thái hậu còn nói chuyện chính sự với Triệu Dực, ngày 25/10, Tào thái hậu chết ở Trường Xuân cung.

Hưởng thọ 47 tuổi, thụy hào" Hiếu định". *

*Thụy hào: danh hiệu sau khi chết của vua, quan.

10/3 năm sau, Triệu Dực lập nàng làm hoàng hậu, vì cung nữ Tiêu Dung nương có công, được lập làm mỹ nhân.

Khương Hiến không hỏi thở dài.

Nàng mấy ngày nay bận rộn xác nhận mình có phải đúng là trùng sinh trở lại hay không, đang bận rộn với trí nhớ tám năm qua, vội vàng phân tính những ân oán kiếp trước, lại vô tình đem chuyện trọng yếu như vậy bỏ qua.

Bất quá, liền xem như nàng đã nhớ ra rồi, thì có thể làm gì đây?

Triệu Dực hiển nhiên giống với tính cách mẹ đẻ hắn là Tào thái hậu, trời sinh tính đa nghi xảo trá, làm việc lãnh khốc ngoan độc.

Hắn muốn vây ép Tào thái hậu, chắc hẵn là đã mưu đồ sớm từ lâu, bá phụ nàng Khương Tấn Nguyên chỉ sợ là đã sớn lên chung thuyền với tên Triệu Dực đó, lúc này giật dây bá phụ không theo hắn, chỉ khiến đánh rắn động cỏ lên Tào thái hậu, khiến nàng hoài nghi, cũng sẽ vì làm hỏng kế hoạch của Triệu Dực khiến hắn ghi hận, cuối cùng thành ra ghi thù cả hai bên.

Mà trong triều tối kỵ loại người gió chiều nào ngả chiều đó.

Lạc quan mà nghĩ, kiếp trước Triệu dực cũng đã thành công, bá phụ nàng vì có công phụ trợ, Khương gia vì thế cũng lên thêm một tầng quyền quý.

Nếu giờ nàng làm thay đổi kết cục, Tào thái hậu vẫn như cũ cầm quyền, ai biết sẽ phát sinh ra chuyện gì.

Kể một ngàn nói một vạn, Khương Hiến để tay lên ngực tự hỏi, trên thực tế nàng cảm thấy rất xa lạ so với Tào thái hậu, nàng vẫn là không quan tâm thì tốt hơn..

Khương Hiến đứng dậy muốn đỡ ngoại tổ mẫu

Thái hoàng thái hậu lại khoát tay áo, chậm rãi nói: "Thời tiết lạnh như thế này, vẫn là mời Thái hậu đến noãn các bên trong để tiện nói chuyện"

"Như vậy được không?"

Thái hoàng Thái phi có chút quan tâm.

Từ khi Tào thái hậu đương triều, Tần quý phi liền sinh nhị hoàng tử, tam hoàng tử, tứ hoàng tử, trong mười năm này không phải chết thì tàn phế, không phải tàn phế thì là điên, thế nên về sau trong cung điều rất kiên kỵ Tào thái hậu, đặc biệt là dạng có xuất thân thế gia, có huynh đệ người nhà làm quan trong triều giống như Thái hoàng thái hậu cùng Thái hoàng thái phi .

Thái hoàng thái hậu cười lạnh, cứ như vậy được Thái hoàng thái phi và Khương Hiến một trái một phải dìu đi noãn các.

Đại thái giám ở Từ Ninh cung là Lưu Tiểu Mãn khom người dẫn đường ở phía trước, mười mấy cung nữ thái giám cuối đầu đi sau Tào thái hậu tiến tới.

Nàng cười kêu lên " Mẫu hậu".

Tào thái hậu cho người bưng ghế bành tới, tỏ vẻ không có ý sẽ hành lễ

Thái hoàng Thái hậu làm như không thấy, khách khí nói" mưa to gió lớn như thế này, làm phiền ngươi đến thăm ta, có phải là đã xảy ra chuyện gì gấp gáp hay không ?

Cho người truyền lời tới là được, không cần phải tự mình đi một chuyến thế này đâu."

Tào thái hậu là người đứng núi này trông núi nọ, có lẽ mấy nay mọi chuyện điều thuận buồm xuôi gió, thời gian trước thâm cung u buồn nhìn nàng không có sắc mặt tốt, nay sắc mặt hồng thuận, ánh mắt có thần, mặt một bộ trang phục rất bình thường, đơn sắc, chỉ đeo một đôi khuyên tai hồng ngọc đỏ, nhưng lại nhìn ra hương vị tự tin đầy quyền lực.

Khương Hiến cùng mọi người tiến lên hành lễ với nàng.

Tào thái hậu nhìn qua Thái hoàng Thái phi một cái sau đó quay sang Thái hoàng thái hậu nói:" đã lâu không đến Từ Ninh Cung.

Hôm nay vừa vặn không có bận việc gì, liền đến thăm người."

Sau đó dời mắt lên người Khương Hiến, vừa cười nhẹ vừa nói " Bảo Ninh, tại sao ta cảm giác ngươi lại cao hơn rồi?"

Tào thái hậu đối với Khương Hiến luôn luôn có chút thân mật

Chuyện này nguyên do là bá phụ nàng là công thần lớn trong triều, tiên đế trước khi lâm chung chỉ cho Triệu Dực phụ trợ đại thần, bây giờ bá phụ nàng còn chưởng quản Tây sươn đại doanh, năm trong tay binh quyền.

Cho nên Thái lậu vẫn luôn muốn đem Khương Hiến gả cho cháu của mình là Thừa Ân công Tào Tuyên.

Kiếp trước, Khương Hiến cảm thấy Tào thái hậu ghép cặp mình với Tào Tuyên lớn lơn tám tuổi rất không thoải mái.

Tào thái hậu trước khi tiến cung, Tào gia chỉ là quan tứ phẩm nhỏ nhoi, Tào Tuyên đến 21 còn chưa đính hôn, ai cũng biết Tào thái hậu muốn dùng hôn nhân của Tào Tuyên để nâng cao dòng dõi Tào gia

Thế gia hơi có khí phách sẽ không chịu làm loại chuyện này, muốn làm loại chuyện này lại không lọt mắt thái hậu, cuối cùng Tào thái hậu liền đem chủ ý này đánh lên người Khương Hiến.

Kiếp này nhìn ra được mặt khác của Tào thái hậu, tâm tình Khương Hiến có chút vi diệu

Diệu Dực tự mình chấp chính, về sau nàng cùng Tào Tuyên một người bị hoàng thượng bỏ xó, hoàng hậu nhưng không có quyền thế hữu danh vô thực, một người bị hoàng thượng chán gét, chèn ép, nghĩ đến tình cảnh đó không khỏi sinh ra cảm giác đồng cảm, sau khi Tào thái hậu chết liền giúp đỡ lẫn nhau, ăn ý kết thành đồng minh, cùng nhau chịu đựng đến khi Triệu Dực chết, nàng thành thái hậu, Tào Tuyên thành cánh tay đắc lực của nàng.

Tào thái hậu chỉ sợ nằm mơ cũng không nghĩ tới điều này!

Khương Hiến cố gắng nhớ lại dáng vẻ lúc mười ba tuổi của mình.

Nàng lúc đó ngây thơ trong sáng, cảm thấy có ngoại tôt mẫu và bá phụ che chở, chỉ cần nàng không đi gây chuyện với ai, người nào cũng không dám đắc tội với nàng, đối với Tào thái hậu cùng Triệu Dực khách khí mà cách xa

Vậy thì liền làm theo cái quy cũ của một tiểu cô nương tốt

Khương Hiến liền hướng Tào Thái hậu mím môi cười cười.
 
Mộ Nam Chi (Gia Nam Truyện)
Chương 3: Hầu Phòng


Dù sao cũng từng là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, Khương Hiến rất hiểu tâm tư của Tào thái hậu, nàng hành động như thế này chắc chắn khiến Tào thái hậu không cảm thấy mình bị mạo phạm, ngược lại sẽ cảm thấy Khương Hiến ngày càng trở nên hiểu chuyện, dịu dàng đoan trang, làm người khác càng thêm yêu thích.

Nụ cười trên mặt Tào thái hậu ôn hòa đi mấy phần.

Thái hoàng thái hậu nhìn xem lại cảm thấy không thích.

Tâm tư Tào thái hậu, người đã rõ

Nàng không thích Tào thái hậu, cũng không nhìn trúng Tào Tuyên, càng không thích người sa cơ thất thế Tào gia

" Đứa nhỏ này, chính là đang tuổi lớn, mỗi ngày một dáng vẻ."

Thái hoàng thái hậu chèn ép sự không vui trong lòng dời đi chủ đề của Tào thái hậu " Hoàng thượng cũng đã mấy ngày không tới chổ ta, hắn vẫn khỏe chứ?

Ta nghe Lưu Tiểu Mãn nói hoàng thượng mấy ngày nay điều ăn không ngon?

Là đồ ăn không hợp khẩu vị hay sao?

Đã gọi thái y đến khám chưa?

Tào thái hậu nghe vậy cười nói:" đã gọi thái y đến khám, nói là bị tích ăn*, không phải chuyện lớn, ăn thanh đạm mấy ngày là được."

Nói tới đây lại nhìn qua Khương Hiến nói:" Lần trước khi tới đây uống nước trà hạnh nhân cảm thấy rất ngon, nghe nói là ngươi tự mình làm?

Không nghĩ tới Bảo Ninh còn biết làm trà bánh."

*kiểu bệnh về đường tiêu hóa

Khương Hiến là ai?

Đại tiểu thư Trấn quốc công phủ, nhi nữ duy nhất của Vĩnh Yên đại trưởng công chúa, hưởng thân vương bổng lộc quận chúa, thái hoàng thái hậu nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, nên cái " tự tay" làm kia cũng chỉ là, chỉ điểm cung nữ làm trà bánh rải vài quả mận hay để vài trái nho mà thôi.

Tào thái hậu là người trong cung, sao lại không biết chuyện này.

Nàng nói như vậy là vì muốn nói cho Khương Hiến, nàng có chuyện muốn nói riêng với thái hoàng thái hậu, nói để cho Khương Hiến biết ý mà tránh thôi.

Nếu là kiếp trước nàng hẵn là sẽ không hiểu ý, nhất thời không nghe ra lời nói Tào thái hậu, nhưng đã trải qua một kiếp liền học được không ít, không cần người khác chỉ điểm, không chút suy nghĩ đứng lên, còn tự nhiên hào phóng hỏi Tào thái hậu:" khó có khi người nói thích, vậy ta đi làm cho ngài một bát.

Không biết ngài thích cho thêm hoa quả khô hay vẫn là chút nước đường phèn?"

Tào thái hậu nhìn nàng ánh mắt không giấu nỗi sự hài lòng liền cười vài tiếng rồi nói" điều tốt, điều tốt" rồi mới xoay chuyển ánh mắt, sau đó phát hiện hoàng thái phi cũng có ý định đi liền nói" Ngươi ngồi, để Bảo Ninh bận bịu đi, chúng ta ngồi nói chuyện."

Thái hoàng thái phi đành phải lần nữa ngồi xuống.

Khương Hiến trong lòng thầm tính toán.

Tào thái hậu trước nay điều không quan tâm, nay lại giữ Thái hoàng thái phi lại nói chuyện, xem ra không phải muốn thông qua thái hoàng thái hậu truyền lời cho bá phụ nàng....

Chín mười phần là việc trong hậu cung...nhưng cái hậu cung vắng ngắt này, có thể có chuyện gì được? chẳng lẽ là tuyển hậu cho Triệu Dực?

Nhưng kiếp trước chưa từng nghe nói tới Tào thái hậu muốn tuyển hậu cho Triệu Dực.

Coi như sau đó có nàng làm hoàng hậu, thì đó cũng là vì bá phụ nàng tự mình đem theo ba ngàn cấm quân vây Tào thái hậu ở Vạn Thọ sơn, Triệu Dực hơi có chút luận công ban thưởng.

Tào thái hậu ở thời điểm này, cũng không có ý định tìm cho Triệu Dực một bười giống nàng- có bối cảnh thế gia hiển hách làm hoàng hậu.

Vậy rốt cuộc Tào thái hậu tới đây làm gì?

Khương Hiến không ngừng suy nghĩ trong đầu, nhưng dáng đi lại không có chút loạn, nhẹ nhàng ra khỏi Đông Noãn các.

Mưa sa gió rét, nàng liền rùng mình một cái.

Đại cung nữ Đinh Hương bên người nàng đã ôm kiện áo choàng loan phượng màu hồng thiêu hoa mẫu đơn đi ra, vội vàng khoác lên người nàng" quận chúa, ngài cẩn thận kẻo lạnh"

Khương Hiến" ừ" một tiếng, cầm lấy áo choàng, hướng về Thiên Điện phòng trà đi tới.

Tào thái hậu tại lần đại thọ lần trước, đại xá thiên hạ, trong cung các cung nữ đầy 20 tuổi, nữ quan 30 tuổi điều được thả ra ngoài.

Đinh Hương cùng cung nữ Đằng La lần này điều được thả ra.

Về sau cung nữ thân cận của nàng là Bách Kết và Tình Khách.

Nên đối với Đinh Hương và Đằng La nàng điều có chút mơ hồ không nhớ rõ.

Nàng bị Triệu Tỳ hạ độc chết, Bách kết thì cũng thôi đi, theo Lý Khiêm làm thiếp thất, bởi vì Lý Khiêm không có chính thất, nội trạch điều do Bách Kết chủ trì, cũng được Lý Khiêm kính trọng nên nàng không lo lắng.

Chỉ sợ Tình Khách, chuyện đột nhiên xảy ra, chưa kịp an bài tốt cho nàng ấy.

Nàng không định sẽ gả cho Triệu Dực, Bách Kết không cần đi theo Lý Khiêm, Tình Khách cũng không cần cùng nàng nhẫn nhịn, kiếp này nàng sẽ căm sóc tốt cho hai người.

Chỉ là trong cung nhiều người nhiều miệng, lúc này dìu dắt hai người, không bằng chờ Đinh Hương, Đằng La xuất cung trước đã, miễn cho người khác coi Bách kết cùng Tình khách dùng thủ đoạn không tốt, về sau không chịu phục tùng họ.

Khương Hiến suy nghĩ trong lòng, bên kia nhanh trí phái tiểu thái giám đuổi theo vẩy rèm lên

Khương Hiến tiến vào phòng trà.

Hơi nóng ập lên mặt.

Đinh Hương nhanh chóng tiến về phía trước giúp nàng cởi áo choàng.

Khương Hiến nhìn qua bả vai Đinh Hương nhìn về phía bên ngoài trong trà thấy có người đứng đấy mặc cẩm y màu xanh da trời pha lẫn xanh lá cây, xem ra không phải nội thị.

Nàng giật mình kêu lên.

Bên tai đã truyền đến tiếng nói như tiếng nước chảy qua khe đá xanh "Quận chúa, đã lâu không gặp."

Khương Hiến không khỏi ngạc nhiên.

Tào Tuyên, sao hắn lại ở đây?

Nàng không khỏi nghiêng đầu nhìn lại.

Đinh hương ôm áo choàng của Khương Hiến nhanh chóng bước lui qua một bên.

Nam nhân trước mắt mặt tựa Xuân Hiểu, tóc mai như dao cắt, đôi mắt hoa đào, thời điểm không cười cũng mang theo vài phần triền miên lưu luyến, xứng đáng cho danh hiệu kinh thành đệ nhất mỹ nam Tào Tuyên.

Khương Hiến không khỏi có chút cười thầm.

Ngay trước hai canh giờ khi nàng bị Triệu Tỳ hạ độc chết, nàng còn tuyên gọi Tào Tuyên tiến cung, thương lượng sự tình quốc khố cạn kiệt...

Khương Hiến hướng Tào Tuyên gật đầu, thân thiết kêu lên" Thừa Ân công".

Đáy mắt Tào Tuyên hiện lên vẻ kinh ngạc.

Viên minh châu của Tử Cấm thành, bảo bối của cung Từ Ninh, tiếng tăm lừng lẫy Gia Nam quận chúa, trước giờ khi nhìn thấy hắn điều là mắt cao hơn đầu, hôm nay thế mà lại thân thiệt chào hỏi hắn?

Nàng uống lộn thuốc chăng?

Bất quá, lúc này không phải lúc nghĩ những chuyện đó.

Tào Tuyên kéo nam tử bên người hướng Khương Hiến gặp mặt:" Quận chúa, vị này là Phúc Kiến tổng binh Lý Trường Thanh Lý tổng binh trưởng tử..."

Hắn còn chưa nói xong, Khương Hiến liền giống như dẫm vào đuôi mèo, thần sắc thay đổi, liền lùi lại ba bước.

Chắc là vì Nàng hôm nay đi ra ngoài không nhìn hoàng lịch à.

Cho Tào thái hậu bát trà hạnh nhân thôi, mà cũng gặp được Tào Tuyên, đã thế thì thôi đi, vậy mà tại nơi này gặp Lý Khiêm!

Lần gần nhất là trong phòng nghị sự, Tào Tuyên còn nói không có cách nào cắt giảm binh lực của Lý Khiêm, hay là để Lý Khiêm cùng Triệu Dực đối đầu, để bọn hắn tranh chấp lẫn nhau...

Bọn hắn lúc nào thân thiết với nhau như vậy?

Còn có cái gì mà nàng không biết chứ?

Mỗi lần Lý Khiêm náo ra chút gì điều là Tào Tuyên giúp nàng từ đó ổn định triều đình, chẳng lẽ những chuyện kia điều là che dấu tai mắt lừa nàng?

Khương Hiến thần sắc tức giận

Tào Tuyên cùng Lý Khiên vừa đi về vừa suy nghĩ.

Trao đổi ánh mắt không rõ chuyện gì

Rốt cuộc là chuyện gì

Lý Khiêm hướng Tào Tuyên nháy mắt.

Tào Tuyên thì nhíu mày, ra hiệu hắn cẩn thận một chút.

Gia Nam quận chúa đã lớn như vậy nhưng đoán chừng vẫn chưa có người dám nói" không" với nàng

Lý Khiêm không muốn chọc giận nàng, coi như phụ thân Lý Khiêm chính là Tổng binh tam phẩm, cô cô hắn muốn trọng dụng người, cũng không vì hắn mà đắc tội với Khương Hiến, đắc tội trấn quốc công phủ, đắc tội thái hoàng thái hậu.
 
Mộ Nam Chi (Gia Nam Truyện)
Chương 4: Trùng Phùng


Đây là lần thứ hai Lý Khiêm liên lạc với Tào Khiêm

Lần đầu là thông qua Tổng binh Chiếc Giang- Lý Đạo dẫn đến, theo phụ thân đến phủ Thừa Ân bái kiến Tào Tuyên.

Lần thứ hai là lần này, một mình đi theo Tào Tuyên tiến cung bái kiến Tào thái hậu.

Hắn đương nhiên không có khả năng nhìn xem Tào Tuyên nhướng lông mày liền biến được suy nghĩ, nhưng Lý gia hiện giờ là quan lại triều đình, hắn cũng là người trong đó, nên lúc này lại hiểu rõ ràng ý của Tào Khiêm

Không cần Tào Tuyên ám chỉ thêm, hắn cũng hiểu hôm nay nếu đắc tội vị thiên kim ngọc diệp Gia Nam quận chúa này, chỉ sợ Lý gia một thời gian dài sau, thậm chí mười, hai mươi năm tới, cũng đừng nghĩ có thể thăng quan tiến chức.

Nhưng hắn rốt cuộc đã làm gì sai?

Hắn là lần đầu gặp được Gia Nam quận chúa

Giữa hai người chưa nói đến đã xảy ra ân oán gì, thì ngay cả việc nói chuyện cũng chưa nói câu nào.

Nàng làm gì trông thấy mình như thấy quỷ.

Lý Khiêm nghĩ đến, thật vất cả mới kiềm chế được mà không đưa tay sờ thử mặt mình.

Hắn cực nhanh liếc nhìn Khương Hiến một chút.

Bất quá, vị Gia Nam quận chúa này dáng dấp có chút...bình thường nha!

Thân hình gầy gò nho nhỏ, như cây giá đỗ.

Da kia, thì trắng như tuyết, nhìn không ra nhan sắc có gì đặc sắc.

Nhưng mũi lại rất thẳng, đoan trang nhưng không mất đi sự nho nhã xinh đẹp.

Một đôi mắt vừa tròn vừa to, thanh tịnh trong vắt, phân rõ trắng đen, như hai viên hắc thủy ngân bên trong dòng nước trắng, nhìn kĩ lại thấy vô cùng xinh đẹp.

Nàng lúc này đang mở to mắt nhìn hắn chằm chằm, sáng tỏ óng ánh, làm hắn nhớ lại con mèo Ba Tư mà mình từng nuôi lúc nhỏ, mỗi khi gặp được con chó Pekingese trong nhà, sẽ sợ hãi mà nhảy lên song cửa sổ hoặc là trên gường thấp thỏm nhìn chằm chăm con chó kia, nhìn qua trông ưu nhã thong dong, nhưng thực tế trong lòng như lâm đại địch, phòng bị, cảnh giác, chỉ cần con chó có động tĩnh liền nhảy dựng lên chạy mất.

Lý Khiêm không thể nhịn được, biết lúc này hắn nên cụp mắt xuống, tỏ vẻ ôn hòa vô hại, một mực cung kính tiến lên vấn an Gia Nam quận chúa, nhưng hắn lại nở nụ cười toét miệng, lộ ra hàm răng thẳng điều.

Khương Hiện hận không thể một cước đá hắn đi.

Lại là bộ dáng này!

Lại là bộ dáng này!

Mỗi lần gặp mắt điều như thế!

Người khác điều cụp mắt xuống kính cẩn hướng nàng hành lễ.

Chỉ có hắn, mở to hai mắt nhìn nàng chằm chằm, ngả ngớn vô lễ hướng về phía nàng cười, nàng nói chuyện đàng hoàng với hắn, hắn điều cười đùa tí tởn trả lời, nàng nếu là lùi lại một bước, thuận hắn, trấn an hắn, hắn lại làm ra vẻ hiên ngang lẫm liệt, dáng vẻ chí khí...Đến mức mỗi khi hắn vào kinh tiến cống, hai tháng trươc đó nàng sẽ bắt đầu khẩn trương, chờ gặp mặt, cảm giác như muốn mất nửa cái mạng.

Nàng dứt khoát miễn cho hắn khỏi đi tiến cống, kết quả hắn không cảm kích, để phụ tá Dương Dương viết mười mấy quyển sổ sách, hướng nàng biểu hiện sự trung thành, nói cho dù có chuyện gì thì cũng sẽ vào kinh thỉnh an nàng, còn dám uy hiếp nàng, nói nếu như Liêu Vương cùng Tĩnh Hải hầu thấy hắn không vào cung thỉnh an, sẽ tưởng hắn đối với triều đình, đối với thái hậu hai lòng, muốn"tạo phản", gây nên loạn lạc sẽ thêm phiền toái...làm nàng tức giận không ăn cơm nỗi mấy ngày liên tiếp.

Khương Hiến trừng to mắt hơn

Lý Khiêm thật sự không có cách nào khống chế mình.

Càng cười đến sáng lạn.

Gia Nam quận chúa cái dạng này, giống hệt chú mèo nhỏ xù lông

Thật sự rất đáng yêu!

Khó trách trong cung phi tần điều thích nàng như thế!

Nếu hắn có một muội muội giống vậy, nhất định sẽ trêu chọc nàng mỗi ngày, nhất định sẽ rất vui.

Khương Hiến tức giận đến nỗi phổi muốn nổ tung

Cái tên hỗn đản này, ngoại trừ biết cười còn biết cái gì?

Sợ người khác không biết hắn có hàm răng tốt à.

Hắn nhất định là ăn bắp ngô từ nhỏ đến lớn mới có thể có hàm răng tốt như vậy.

Không đúng, cha hắn Lý Trường Thành mới đúng là ăn bắp ngô mà lớn lên

Lúc này, cha hắn đã được chiêu hàn, được Tào thái hậu cử từ Tây Sơn về làm Tổng binh Phúc Kiến.

Về sau Triệu Dực tự mình nhấp chính, Lý Trường Thanh không biết làm thế nào, lấy được lòng tin của Triệu Dực, trở thành người kế nhiệm ti lễ thái giám Vương, làm Đại Đồng tổng binh, trở về Tây Sơn.

Lý gia như hổ được thả về rừng, từ đó không còn người đủ khả năng cưỡng ép.

Đợi đến lúc mình làm thái hậu, đã cắt đất bồi thường, không biết đã đáp ứng hắn bao nhiêu điều kiện khó khăn.

Quả thật nàng đã chịu đựng hắn suốt đời! là cơn ác mộng không muốn nhắc tới.

Suy nghĩ chợt lóe lên, Khương Hiến sững sờ.

Không đúng!

Hiện tại Lý Khiêm vẫn chỉ là tiểu tử không rõ thanh danh.

Hắn tới, bất quá là lấy thân phận con trai trưởng Lý Trường Thanh, không đủ khiến người ta vừa nghe đã sợ mất mật, bị triều thần gọi là" Vũ An quân*" Lâm Đồng Vương, nàng dao lại phải sợ hắn chứ?

Thật sự là bị hắnc của kiếp trước dọa đến hồ đồ rồi.

Khương Hiến lập tức như rút được gánh nặng lớn, tâm tình tốt trở lại, tinh thần thoải mái.

Lý gia hồi Tây Sơn đúng không?

Muốn trở lại quê xưng vương xưng bá đúng không?

A!

Nghĩ hay lắm!

Cũng không nhìn xem ngươi gặp ai?

Xem nhẹ ta!

Uy hiếp ta!

Đáng tiếc!

Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, Lý Khiêm ngươi cũng có ngày rơi vào tay của ta.

Xem ta chỉnh ngươi thế nào!

Lý gia các ngươi liền an ổn ở lại Phúc Kiến đánh giặc Oa tốt cho ta!

Đến lúc đó để thân hình cao lớn, làn da trắng nõm của Lý Khiêm phơi thành màu đen tuyền là tốt nhất.

Khương Hiến tưởng tượng một tràng viễn cảnh kia liền thấy tâm trạng tốt hơn hẵn, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết.

Sau đó nhận ra mình vừa rồi đã thất thố...

"Tào đại nhân!" nàng lập tứng đứng thẳng sống lưng, quen thuộc gọi Tào Tuyên, thân thiện nói," không nghĩ tới ở trong cung có thể nhìn thấy ngoại nhân, làm ta giật cả mình...'

Thật sao?

Tào Tuyên đáy mắt lướt qua một tia hoang mang.

Ai cũng biết Gia Nam quận chúa thu hút đào hoa,

Tết Đoan Ngọ năm nay, An lục hầu Thái phu nhân mang cháu trai tiến cung vấn an Thái hoàng Thái hậu, Gia Nam quận chúa đột nhiên bị thế tử An Lục Hầu ngăn ở ngoài hành lang, khoanh tay bắt chuyện, nàng dùng đôi mắt như hàn băng nhìn chằm chằm thế tử An Lục, đem An Lục thái tử nói đến lắp bắp, chạy trối chết.

Hắn lúc đấy nhìn có chút không được tự nhiên.

Lúc đó cũng là lần đầu nàng nhìn thấy An Lục Hầu thế tử

Nhưng hắn một chút cũng không nhìn thấy nàng có vẻ gì là sợ người lạ

Tào Tuyên cực nhanh quay lại.

Chẳng lẻ có người đã bí mật mang Lý Khiêm tới bái kiến Khương Hiến rồi

Hay nàng đã nghe ai nói gì?

Dưới tình thế hiện tại không thể suy nghĩ nhiều, hắn đè xuống suy nghĩ hỗn loạn trong đầu mình, phong thái hiên ngang khom người hành lễ, cười nói "không phải, là chúng ta đến bất ngờ."

Sau đó nhìn qua Khương Hiến, với cặp mắt đào hoa mùa xuân, long lanh đừng nhịp," có phải là đã hù dọa người rồi không?"

Thanh âm nhẹ nhàng như gió xuân của tháng ba

Khương Hiến có chút buồn nôn.

Tào Tuyên mỗi lần muốn thuyết phục người khác thuận theo ý của hắn, điều sẽ để lộ vẻ mặt như thế.

Nàng khoát tay áo, lộ ra sắc mặt khoan dung độ lượng nói:" vẫn tốt, vẫn tốt!"

Lý Khiêm trong lòng sinh ra chút than thở

Thân phận tôn quý thì được gì chứ

Lớn lên trong sự nghiêm khắc quy củ của Tử Cấm thánh, ngẩng đầu bầu trời bằng một khoảng sân, cúi đầu khoảng đất chỉ bằng bàn tay, bảo sao không nhát gan như vậy? .

Hắn không cười nữa, nghiêm nghị tiến lên hành lễ với Khương Hiến:" Gia Nam quận chúa, thất lễ."

Khương Hiến bất ngờ

Lý Khiêm lại có thể khiêm tốn nói chyện với nàng...chẳng lẻ vì còn nhỏ tuổi nên thế.

Nàng nhìn Lý khiêm một chút, mỉm cười đáp:" Tào đại nhân và Lý đại nhân sao lại cùng nhau tiến cung, lại còn uống trà ở đây?"

*Vũ An Quân là phong hào, ám chỉ Lý Khiêm hung tàn.

Like cho HT nhé.

Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc...
 
Back
Top Bottom