Khác Mỏ hỗn (chuyển ver) /allnoo/

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mỏ Hỗn (Chuyển Ver) /Allnoo/
Chap 20


" dạo này anh live nhiều thế anh ?

ờ tại tui rảnh á mấy bạn. nói nghe nè, tui thiếu điều cho chồng đi diễn hộ thôi á.

ở nhà có làm con mịe gì đâu, ăn với ngủ không à."

Sunoo nhồm nhoàm nhai khô gà lá chanh, chân gác lên bàn dáng vẻ thoải mái nhàn hạ vô cùng mà hơi thô kệch so với hình tượng ban đầu thiết lập cho em - mỹ nam an tĩnh và ưu nhã.

ê có liên quan miếng nào với Sunoo là chết liền á ? công ty chắc cũng hãi lắm khi chỉ 15 phút sau khi thông báo hình tượng thì Sunoo làm ngay quả phốt thái độ với Ni-ki. lúc đó phải lên thông báo hai người là người quen nên Sunoo chỉ lườm Ni-ki để trêu nhau thôi mới làm đổi chiều dư luận được.

" anh ơi kênh 14 bị bay màu rồi kìa, chắc do người nhà anh làm đó.

đúng rồi ! phải thế chớ ! cái nhà đó còn tồn tại thêm ngày nào nữa là nó còn xuyên tạc, bới móc, nhét chữ vô mồm người ta không. kể cả mấy người kia không nhúng tay trừ khử cái công ty đó thì tui cũng đem xăng đi đốt trụ sở chính của tụi nó luôn. tiền xăng thì Cánh cụt lớn chịu.

"

" ê mấy bà ơi, mấy anh chồng tui mới nhuộm tóc. cái địu mé nó đẹp trai vờ cờ lờ luôn í ! cứ kêu tui là shrimp without h and r đi, tui simp thiệt !! eo ơi người ở đâu mà đẹp vô thực, đẹp chao đảo luôn í. anh cho em xem hình với . nhìn cho rõ vô nha, khoe một lần thui á, Lee đại ca nhuộm màu xám khói nè, Cánh cụt lớn cắt tóc mái, Won thì nối light với cắt layer,Ni-ki làm quả tóc bạch kim. trời ơi, chồng ai mà đẹp quá vậy ta ?

ò chồng tui đó mấy bồ. của tui, của tui hết đó !

" chuyên mục khoe chồng thường ngày của Sunoo lại bắt đầu, mấy bà Engene cũng bị khịa đến quen rồi, thì tại Sunoo có quyền thôi, nhìn đám ghệ của em thì chỉ có thể cúi mặt chứ đâu làm gì được nữa.

đúng nhận sai cãi nhưng cãi thế quái nào được ?

Sunghoon mở cửa chứng kiến cảnh Sunoo tay cầm điện thoại, tay cầm miếng khô gà, miệng vừa nhai vừa liến thoắng khoe bồ. tình nhân trong mắt hoá tây thi, Sunoo dù có trong tình cảnh nào cũng là đáng yêu và xinh đẹp trong mắt Park Sunghoon mà. anh nhẹ hắng giọng :

" cáo nhỏ ơi, mình ăn cơm thôi.

"

" anh đợi cáo nhỏ một chút. hôm nay Li Hi Xưng không có nhà đúng không ? em phải đi lục phòng ổng kiếm bịch khoai tây chiên giới hạn hôm qua ổng giấu của em.

"Sunoo chưa ăn xong trong miệng đã suy nghĩ đến món tiếp theo, lên kế hoạch kĩ lưỡng và cần người thực hiện.

" mấy bồ ơi, tui đi siêu trộm đây, bai bai nhe. hẹn vào live sau tui sẽ khoe nhà của bọn tui nha !

"

Sunoo xỏ dép rồi chạy xuống dưới nhà, dưới bàn ăn là Jungwon và Ni-ki đang sắp bàn ăn. nhìn thấy Sunoo chạy xuống, Jungwon nhíu mày rồi mắng yêu anh nhỏ của mình :

" lộn một vòng từ tầng ba xuống bây giờ !

đi chậm thôi.

"

" em mắng bé à ? bé buồn đó nha.

"

Sunoo từ chân cầu thang đã xị mặt ra, rất nhanh làm mặt cún con khi đứng trước Jungwon, cuối cùng nhóc cũng không trụ được ba giây trước cái sự dễ thương vô đối của bé nhà, nhóc đành xuống nước trước :

" bé nghĩ mình dễ thương nên sẽ được tha thứ chứ gì ? bé nghĩ đúng rồi đó !

"Jungwon kéo tay Sunoo rồi đặt lên một nụ hôn trên mu bàn tay gầy gò của cậu.Sunoo hơi ngại ngùng dù cậu nhóc đã làm điều này suốt mấy năm qua.

cậu nhanh chóng yên vị tại cặp đùi cứng rắn của Ni-ki sau khi lấy bát cơm xong, cái này là thói quen khó bỏ của Sunoo rồi, tại cảm giác ngồi trong lòng và được vòng tay ấm áp của người khác bao quanh cảm giác rất hạnh phúc.

Sunoo không phải kiểu người thích cảm thán, nhưng những ngày tháng có bốn người này là những tháng ngày đẹp đẽ và lãng mạn nhất trong cái cuộc đời tối tăm mù mịt của cậu.

Sunoo là một người hướng ngoại cô đơn, nhưng những lời yêu mật ngọt của Heeseung, những sự quan tâm tinh tế của Sunghoon, những cái chạm đầy tình tứ Jungwon tạo ra và cả những trò đùa vui vẻ của Ni-ki thực sự đã làm nên Sunoo ngày hôm nay, một người hoạt ngôn lắm lời, luôn mang nhiệt huyết với nghề và một trái tim nóng biết yêu thương người khác.

ngoại trừ những lúc thỉnh thoảng đưa mồm đi chơi xa và thường xuyên thỉnh thoảng thì Sunoo tự nhận thấy mình là " quan thế âm giáng thế ". không chịu thì cũng buộc chịu vậy đó ! ai ý kiến thì gặp Yang Jungwon mà bày tỏ quan điểm nhá !

" thời khắc đã điểm, tất cả nghe rõ đây !

Park Sunghoon đi rửa bát, hai nhóc út đi theo bé lên cướp lại món đồ ác bá Hi Xưng đã ăn cắp của tui !

"Sunoo giả vờ đưa tay chạm vào tai nghe ở tai rồi ra hiệu. mấy cái xàm xàm này Kim Sunoo thuần thục còn hơn cả học thuộc kịch bản nữa. không hổ là cậu.

" anh kiếm bịch khoai tây chiên đấy à ? sáng em thấy Heeseung hyung quẳng vào két rồi đó.

"Jungwon phì cười với màn diễn xuất ảo đét đến từ vị trí bé nhà mình.

" ổng dám ??? ma thờ phắc!

được rồi đi thôi, đồng chí Ki beo phải lên đồ, cả đồng chí Yang mèo nữa.

"

" mình đi đâu hả anh ?

" Ni-ki lon ton chạy theo chân anh bồ mà không cần biết kế hoạch là gì.

" cạy két ông dà Hề Xưng, lấy tiền nạp fifai. nhân tiện thì lấy lại gói khoai chiên duy giới hạn duy nhất trong tháng của tui !

"
 
Mỏ Hỗn (Chuyển Ver) /Allnoo/
Phiên ngoại: quá khứ


ánh mặt trời trải dài cả một mảng trời đầy cây cối, gió thổi mang theo những luồng khí nóng bức đưa về nơi sân trường. thường thì học sinh cấp ba sẽ mơ mộng về những tháng ngày trong tương lai, người lớn thì quay trở lại với kí ức khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Sunoo là người lớn nên chẳng ngoại lệ mà hoài niệm về tháng ngày còn là học sinh với áo sơ mi trắng.

nhớ lại hồi cấp 2 trẻ trâu đó,Sunoo vẫn hơi ngượng ngùng, cũng vì lúc ấy cậu thích chơi trò đại ca, tuy nhỏ hơn Heeseung và Sunghoon nhưng lại bắt ép hai người làm đàn em của mình. thế mà hai người họ đồng ý thật ? chắc do mình ngon zai từ nhỏ, Sunoo nghĩ vậy.

lúc đấy trò chơi đại ca của Sunoo được hai người anh ủng hộ dữ lắm nên cậu quậy quá trời quậy và làm nhiều trò khá lố lăng và ô dề, kiểu như : đi khắp nơi kiếm đàn em, chọn gốc cây sau vườn có một cái ổ chó để trốn học làm địa bàn, tụ tập đàn em tổ chức giải bắn bi, ... vân vân và mây mây.

Sunoo lừng lẫy ban ngày bố đời không để ai vào mắt, ban đêm thì bố mẹ ơi cho em bé chin nhũi. may mà bố mẹ cũng không quá khắt khe nên chỉ mắng mỏ vài lời khiến Kim Sunoo đâu lại đóng đấy, hôm sau lại xách xe đạp bốc đầu với mấy bạn cùng lớp. bố mẹ cậu cũng ba phần bất lực, bảy phần như ba.

mùa hè năm Sunoo lớp 8 thì Jungwon và Ni-ki chuyển tới, hai nhóc có lẽ chơi thân từ nhỏ nên đi đâu cũng bám dính nhau, một phần vì chưa thể hoà đồng với các bạn và một phần vì tính cách cả hai cũng khó có thể làm quen được với bạn mới.

Ni-ki là kiểu người dễ bị bọn bắt nạt để ý, và đúng như Jungwon dự đoán, bọn nhóc lớp 9 đã để mắt tới Ni-ki khi nhóc cúi khom người khi xếp hàng ở nhà ăn. vậy nên Jungwon luôn cố gắng đi cùng Ni-ki để tránh việc cậu bạn thân của mình bị người ta tẩn một trận rồi trấn lột, nhưng thứ ba hôm ấy taehyun lại phải ở lại sau giờ học để bàn chuyện thi giải toán cấp tỉnh với giáo viên nên đành phải để Ni-ki đứng ngoài hành lang đợi.

chỉ chờ cái lúc Ni-ki ở một mình, băng nhóm ba con cẩu do hyunsoo cầm đầu kéo nhóc Ni-ki vào gốc cây ở sân sau trường.

" hi.

Ni-ki đúng không ? nghe nói mẹ mày nhiều tiền lắm, bọn anh đây lại đang thiếu tiền để chơi net, không biết nhóc có thể cho bọn anh vay tầm 20,000 won để đi không nhỉ ?

" hyunsoo ra vẻ đàng hoàng rồi hỏi Ni-ki nhưng hành động đưa tay mò ví tiền trong cặp nhóc đã bộc lộ rõ cái bản chất của hắn.

" 20,000 won á ? em không có nhiều vậy đâu, sáng nay mẹ chỉ cho em 8000 won để đi xe và ăn sáng thôi. mà em đi xe hết hơn 1000 rồi, ăn sáng cũng 4000, giờ chắc em cần 1000 won để đi về nữa. anh có muốn vay số còn lại không ?

"Ni-ki quá ngây thơ để hiểu rằng mình đang sắp bị trấn lột, thậm chí còn đang có ý định giúp đỡ người ta nữa.

" mày đừng có đùa ! nhà giàu mà mẹ chỉ cho có vài đồng lẻ thôi à ? lục người nó !

" hyunsoo vừa dứt lời thì lũ nhóc còn lại liền đẩy Ni-ki xuống đất rồi lục mò túi của nhóc, tìm không ra tiền chúng liền tức giận đấm túi bụi xuống người cậu nhóc.

Ni-ki chịu đau liền hét lên và cầu xin bọn chúng tha cho mình, nhưng tuyệt nhiên chẳng một đứa nhóc nào chịu dừng lại.

" ê ! bọn mày làm gì ở địa bàn của tao vậy ?

"Sunoo vừa đi vệ sinh xong định quay lại lấy hộp sữa cậu giấu ở góc sân thì thấy cảnh bắt nạt này.

" ồ Sunoo, thằng nhóc này mới chuyển tới, nó con cái nhà Nishimura, có muốn lấy tiền của nó rồi cùng đi chơi không ?

" hyunsoo cười cười lấy lòng rồi định thoả thuận với cậu.

" thả nó ra !

"Sunoo bước tới cùng hộp sữa chưa cắm ống hút trong tay.

" này, nhiều tiền lắm đó, nhìn đồng hồ của nó này, nghĩ xem bán đi được bao tiền.

" hyunsoo không dám ra oai trước mặt Sunoo, xuống giọng hết mức có thể, đem chiếc đồng hồ rolex của Ni-ki cho cậu.

" mày tưởng làm đại ca là như này à ? trấn lột và đánh người ? sống sao ra con người tí đi. tao mà là mày thì tao lấy chun quần thắt cổ lâu rồi.

" Sunoo đá văng một thằng nhóc đang giữ Ni-ki ra, rồi kéo nhóc dậy, đeo lại đồng hồ vào tay kai rồi mới quay qua nói với hyunsoo :

" xin lỗi nó và đem đồng phục giặt cho nó rồi tao sẽ xem như chưa có gì.

" Sunoo cắm ống hút và đưa hộp sữa cho Ni-ki, muốn trấn an cái khuôn mặt đang tràn đầy sợ hãi kia.

" xin... xin lỗi " hyunsoo cùng đồng bọn thực sự cúi đầu xin lỗi, hắn biết rõ việc Sunghoon và Heeseung có thể đánh hắn cùng bọn đàn em này gãy xương vậy nên lùi một bước coi như đảm bảo an toàn cho mình.

" tốt. giờ thì chúng mày đứng im cho nó đánh một trận.

"

" tại sao ? mày đừng có quá đáng Kim Sunoo !

"

" chúng mày đánh nó mà ? làm như vậy mới hoà chứ ?

"

" mày muốn đánh nhau đúng không ? vậy thì chúng mày lên !

" hyunsoo ra lệnh cho đàn em xông lên, hắn cho rằng Sunoo chỉ có một mình nên cũng không cần phải sợ. cũng bồng bột mà không nghĩ ra nếu anh em nhà họ Lee và Park mà biết thì hắn sẽ chết ra sao.

ngay khi thằng nhóc mập lao lên đã bị Kim Sunoo làm một đòn quật qua vai lăn ngay ra đất, vì thân hình quá khổ của mình và cảm giác đau đớn khiến nhóc mặp nhăn mày ré lên dưới đất.Sunoo về tư thế phòng thủ nhìn những thằng nhóc còn lại đang chần chừ không dám tiến lên.

" lao lên đi ! hôm nay nó không đi cùng Lee Heeseung và Park Sunghoon, ai thèm sợ nó chứ !

" hyunsoo gào lên khiến cổ hắn nổi đầy gân nhưng cũng không di chuyển được đám đàn em nhát cáy của mình.

bỗng nhiên Yang Jungwon từ đâu lao ra gạt chân một cái khiến hyunsoo ngã sõng soài. một thằng nhóc tóc xanh nhân cơ hội định đánh lén Jungwon thì bị Sunoo cầm cặp ném thẳng vào mặt.

" má chúng mày nha !

đừng ép tao gọi Lee Heeseung và Park Sunghoon ! hai ổng đến là vặn răng chúng mày liền đó !

" Sunoo thấy hyunsoo đẩy thằng nhóc sún răng về phía mình liền né qua một bên rồi hăm doạ.

" tao đếch thèm quan tâm nhà Lee với Park nữa ! hôm nay tao phải đánh mày !

" Sunoo, Ni-ki và Jungwon liền bị quây lại, Sunoo nói Ni-ki hãy cố trốn, nếu nguy cấp quá thì cầm cái cặp của cậu quăng vào người chúng nó. còn cậu và Jungwon sẽ yểm trợ nhau để giảm khả năng bị thương nhất có thể. nhưng lý thuyết thì thế thôi, lúc vào trận thực hành thì đánh nhau loạn xà beng, Sunoo vừa đánh vừa chửi tục, vừa tổn thương thể xác, vừa tổn thương tinh thần khiến quân địch vừa đau người vừa đau tai, dẫn đến việc thể lực của chúng tiêu hao cực nhanh. lúc đánh nhau xong rồi thì Sunoo.

mới thấy " hai đàn em đắc lực "

của mình lững thững đi tới. phe Sunoo thắng, cậu liền bắt bọn nó vừa quỳ xin lỗi, vừa phải chui háng cả ba người. thắng làm vua, thua thì chết nên băng ba con cẩu đành phải làm theo.

Heeseung và Sunghoon thở dài rồi kiểm tra mặt mũi, cơ thể cậu xem có bị thương nặng không. chỉ thấy Sunghoon lấy tay dí vào trán cậu, còn Heeseung quở trách hai ba câu rồi thôi.

" mày hung hăng nữa đi ! bắt nạt người ta nữa đi ? lần sau để bố thấy tụi mày trấn lộn và bắt nạt nữa, tao sẽ cho tụi mày tắm bằng nước mắt của chính mình. trợn tao à ? lấy ống hút chọc đui mắt mày giờ ! người ngợm không ra người ngợm, học đâu cái thói hãm cành cạch vậy hả ? nghe lời đại ca chỉ bảo mà sống cho ra hồn nghe.

" Sunoo chỉ bảo bè lũ băng ba con cẩu một hồi rồi mới nhớ đến Ni-ki và Jungwon đằng kia.

" mấy nhóc không sao hết chứ ?

"

" vâng, cảm ơn anh nhiều lắm ạ ! không có anh chắc em bị đánh chết mất. em là Ni-ki học lớp 7a, anh có thể gọi em là Riki. anh cho em hỏi là, em và bạn em là Yang Jungwon có thể đi theo anh được không ạ ?

"Ni-ki nhìn Sunoo với ánh mắt ngưỡng mộ. cái cảnh anh hùng cứu mĩ nhân vừa rồi đã để lại ấn tượng siêu sâu sắc trong lòng nhóc.

Ni-ki ấn định phải chạy theo anh trai nhìn thì xinh xắn dễ thương mà đánh nhau thì giỏi quá trời này.

" anh là Kim Sunoo lớp 8c, hai đàn em của anh lớp 9b : Lee Heeseung và Park Sunghoon. hai đứa được nhận với điều kiện phải kêu anh là đại ca cơ.

"

" đại ca ! cậu cũng gọi đi.

"Ni-ki vô cùng xúc động mà nói với kang taehyun.

" cái gì ? tớ không nói đâu... nhưng em cũng muốn kết bạn với anh...

"Jungwon cũng có chút ấn tượng với Sunoo khi thấy cậu phối hợp khá tốt với mình khi đánh nhau, còn cứu mình một mạng, nhưng cái sự cool ngầu của mình không cho phép Jungwon gọi anh như thế.

" thôi, hai đứa muốn gia nhập cũng được, dù sao không có bạn bè cũng chán lắm. cảm giác bị bỏ rơi hoặc cô độc cũng không dễ chịu, nếu không để ý thì đi cùng anh cũng được.

" Sunoo nói, đôi mắt cậu chứa sự chân thành khó dấu, khi nãy mới nghe mấy nhóc nói bị cô lập vì là con nhà danh giá vọng tộc cũng thấy tội nghiệp, Sunoo biết áp lực của họ.

Sunghoon và Heeseung cũng từng có khoảng thời gian như thế. vậy nên cậu muốn hai bé nhóc không phải chịu những đè nén đau lòng như hai anh em nhà Lee và Park.

Sunoo quyết định đưa tay ra. và cả bốn người họ đã nắm lấy tay cậu, như một sự cứu rỗi ngọt ngào nhất,Sunoo đã trở thành mục tiêu phấn của cả bốn người. vì họ có người mình muốn bảo vệ, vậy nên họ mới nỗ lực.

" hyunsoo, lần này bọn tao không động tay vì chúng mày đã bị ăn đánh một trận nhớ đời rồi. nhưng còn có lần sau...

" Heeseung để lửng câu hỏi để hyunsoo tự nghĩ tiếp.

" hôm nay Sunoo không bị thương nặng, nhưng hình như cũng xây xát một chút. mày nghĩ xem mình nên làm gì đi ?

"Sunghoon âm trầm đặt ra câu hỏi sau khi nhìn thấy vài vết thương ngoài da của em bé nhà mình.

" tôi... tôi sẽ bồi thường...

" hyunsoo lắp bắp.

" ai cần mày bồi thường ? hai anh Lee với Park nhà tao đủ giàu rồi. bắc loa phát thanh xin lỗi tất cả những người mày đã trấn lột, cả Ni-ki nữa.

" Sunoo xì một tiếng rồi đưa ra phương thức nhẹ nhàng nhất.

" nay hiền quá nhỉ ?

"Sunghoon vừa nghe vậy thì mỉa mai.

" chả giống em chút nào, Kim Sunoo ạ.

"Heeseung cũng thắc mắc.

" em cảm ơn ạ.

"Sunoo chẳng vừa, cũng đáp lại như thể điều hiển nhiên.

" ba người thân thiết quá nhỉ ?

"Jungwon nghe cuộc trò chuyện vừa rồi, lại thấy ăn ý một cách khó hiểu, tuy rằng toàn những lời khịa nhau.

" em cũng muốn thân thiết với mọi người ! mai em sẽ bao mọi người ăn Bánh cá coi như là quà cảm ơn và quà làm quen nha."

Ni-ki lên tiếng

" được thôi "

các cuộc gặp gỡ này chính là các vệt keo gắn kết mối quan hệ của họ, và cứ từng ngày qua đi , Sunoo từ người em đáng yêu trở thành người thương của Sunghoon và Heeseung; từ đàn anh đáng mến trở thành người trong lòng của Jungwon và Ni-ki. ai cũng cho rằng Sunoo là người cứu vớt họ trong những ngày xanh , nhưng thực ra Sunoo cũng là người được cứu ngày đó. quan hệ của họ không chỉ là người yêu mà còn là bạn bè, anh em, bạn tâm giao. vượt xa tất cả định nghĩa về tình yêu, họ bên nhau như cây phải xanh, lá phải rụng, gió phải thổi. có lẽ, ông trời đã định sẵn rằng, họ chính là cứu tinh của nhau ở nơi trần thế loạn lạc này.

*

Cuối cùng tui cũng hoàn thành một fic rồi.

Cảm ơn mọi người đã đọc nhé!!!
 
Back
Top Bottom