Cập nhật mới

Khác Mợ cả ( cổ đại , làng quê, nhạt )

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
299032625-256-k736418.jpg

Mợ Cả ( Cổ Đại , Làng Quê, Nhạt )
Tác giả: cogaiketruyen
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Đơn giản là chuyện tình nhăng nhít của cô gái lỡ thì và cậu cậu cả bệnh nặng
Lấy cảm hứng nhìu từ mấy bài tát nước đầu đình còn mấy bài của Hòa mizy nữa mê thực sự
Bối cảnh thì ở thời nhà Nguyễn và ở một ngôi làng vùng quê
miền bắc
Có gì lộn độc giả hú tác giả 1 tiếng để sủa nhoa

Văn án
Nàng là cô gái lỡ thì nên duyên kết đôi với cậu cả nhà giàu
Nhưng mệnh bạc ( uhm chỉ giới thiệu sơ thui còn như giới thiệu thì còn tùy cảm hứng ) ^_________^
Liệu đôi ta sẽ hạnh phúc
Hết ý tưởng 💡💡💡 gòi =))



mỏ​
 
Mợ Cả ( Cổ Đại , Làng Quê, Nhạt )
Mợ cả I


Gái lỡ thì là từ người ta dùng để chỉ những cô gái ế và tôi là một trong những người đó ngày nhỏ lên đình có ông thầy phán với tôi ràng số tôi nhìn tướng sau này đảm bảo gả vào nhà giàu nhưng chồng ốm đau chắc chắn phải ở góa cả đời ai nghe mà chẳng biết tôi mạng sát phu cứ với lời phán của ông thầy năm nào tôi vẫn sống nhưng mới các mác sát phu gái lỡ thì thầy u tôi buồn lắm nhà đã nghèo còn phải nuôi nhiều miệng ăn năm tết vừa rồi đứa em gái cuối cùng xuất giá làm vợ người ta còn tôi thì vẫn thế riết thì thầy tôi cũng bảo thôi đời cho thế thì cứ sông thế mày cứ ở vậy cũng được thầy u mày nuôi thầy mày mà chết thì huynh mày muội mày nuôi .

Quanh đi quẩn lại khi đi đâu gặp đám trẻ con chúng nó lại gọi là thị lỡ , thị ế thế ấy mà buồn năm ấy anh tôi với bộ mặt thất vọng về nhà lại trượt à con u tôi hỏi anh chẳng nói gì mặt lầm lì lúc sau anh bảo thôi thầy u đừng lo cho con nữa con không thi nữa đâu về nhà mà ôm lấy mảnh vườn trồng hoa màu lúa gạo mà sống chứ vầy chắc chẳng có tương lai

" mày dám không " thầy tôi quát

" nhà này đã nai lưng ra cho mày ăn học giờ chỉ mong mày đỗ đạt dù nhỏ nhưng mày cũng phải ráng để lo cho cái nhà này " tôi chưa bao giờ thấy thầy tôi quát anh nặng thế

Hôm đi chợ đám trai làng lại ngân nga câu vè nghe thấy đáng ghét

Em đây ế trỏng ế chơ

Đêm nằm ôm mộng tình lang

Chờ chờ hoài chờ mãi

Tình lang đâu rồi

Nghe là biết đám đó chẳng phải nói tôi ế mà còn mộng tưởng, nhưng kệ chúng nói gì thì nói đợi tới ngày bà lên kiệu làm phu nhân quyền quý thì đám này biết tay

Cả cái làng này nhà giàu nhất là nhà ông nghè nghe là nghè thôi chứ ông không phải tiến sĩ nhà ông ta giàu lắm chắc giàu nhất nhì cái xóm này đấy đám trai làng luôn miệng ngưỡng mộ mà nhà ông nghè nghe đâu có thằng con trai độc đinh chả thấy ló mặt ra ngoài bao giờ nghe bảo suốt ngày ru rú trong phòng chả nói truyện với ai nghe đâu năm nay cậu ta sắp 25 rồi đấy phen này mà cho cậu ta lấy con Lành và vừa đôi có người hỏi con Lành nào

" con lành nhà ông Đức ấy "

Con ế ấy chứ gì , nghe bảo lấy nó là nhà giàu lên nhanh lắm mà mỗi tội là chết sớm thôi thằng Bắc có gắng nói to như cho đám trai làng nghe hết

" thôi mày ạ lấy nó thì sau này nhà bán quan tài giàu sụ đấy "

Trong nhà ông nghè có người bước ra là bà nghè

" Cha chúng mày chúng mày có tin bà bẻ mồm chúng mày không "

Thấy có người đám trai làng bỏ chạy trên miệng cẫn không quên buông lời châm chọc

vào nhà bà nghè ngồi xuống kêu thằng người làm đến mời thầy bói đến cho bà

Thầy tới bà liền hỏi

" lạy thầy cho tôi hỏi con trai tôi năm nay cũng đã lớn mà vẫn chưa thành gia lập thất thầy xem hộ tôi coi có đứa nào hợp mạng không tôi nghe là phải lấy vợ để xung hỉ thì bệnh tình xon trai tôi sẽ thuyên giảm"

Ông thấy lấy ra vài đông với vài quẻ mà hỏi bát tự của con trai bà thế nào

Bà nghè trả lời trong sự hồi hộp " dạ là mùng năm tháng bảy năm ất thìn ạ

Con bà hợp mệnh với một đứa con gái trong làng này số con bà ốm yếu gặp phụ nữ khác mang âm khí nặng dễ mất sớm "

Mà đứa con gái có thể cân bằng dương và âm với nhau có tướng sinh con trai còn sung hỉ , mang lại tài lộc cho gia đình bà Nhưng xem tầm tuổi của nó gần hai ba rồi

Ý ngài là " nó là một đứa lỡ thì "

Bà thốt lên : "là con Lành tôi biết rồi là con Lành cảm ơn thầy ạ "

Bà đưa cho ông thầy năm quan tiền rồi từ biệt

Bà bước vào lòng con trai và nói

Con à ta đã tìm được vợ cho con rồi con sẽ sớm khỏe lại thôi

Đứa con trai ngồi dậy một cách khó khăn mà hỏi : tại sao hả u .

Rồi con sẽ biết

Đứa con trai nhìn mẹ bằng khuôn mặt suy tư mà thầm nghĩ : ai mà thèm lấy chứ u cứ đùa thân ta đã mang bệnh thế này thì còn đứa nào dám lấy

Mới sang sớm

Cửa nhà tôi đã có người gõ của ghé thăm

Có phải là nhà ông Đức không có người cất tiếng

Vâng đúng rồi tôi là Đức thầy tôi mở cửa thì thấy bà nghè và bà mối đã tới nhà

Thầy tôi thoáng ngỡ ngàng

Bà nghè với giọng đầy vui vẻ nói

Nay tôi tới dạm hỏi cái Lành cho con trai tôi

U tôi đang ở dưới bếp nghe thấy liền chạy lên mà hỏi : bà nói thật à

Thật chứ đây là đại sự con trai tôi

Bà mối lấy bức tranh ra và nói đây là bức chân dung cậu Trình

Cả nhà tôi cùng những tôi thấy trong tranh là một mười thanh niên mặc áo tất rên gương mặt anh tuấn thể hiên trên từng đường nét ngưng đôi mắt thì đượm buồn chất chứa

Để lại tranh bà Nghè nói tôi : " tôi biết là tôi qua quá đột ngột cho gia đình nên tôi sẽ cho gia đình thời gian là 5 ngày cho gia đình suy nghĩ"nói xong bà quay bước đi

Lúc đầu tôi không đồng ý mối hôn sự này vì tôi đã có ngườ tôi thích là Tình một chàng thư sinh nghèo và chàng cũng thế

Nhưng thầy u khuyên mãi nên tôi cũng dặn lòng vứt bỏ mối tỉnh còn chưa kịp chớm đã tàn

Mồng ba tết năm ấy tôi chính thức gả cho cậu cả Trình .

Tôi ngửi thầy một mùi thuốc nồng trên người cậu làm lễ xong cậu dắt tay tôi vào phòng mà hỏi :

" tại sao em đồng ý cưới tôi "

Chẳng phải em đã không còn sự lựa chọn .

Tôi thoáng ngạc nhiên cũng cũng bảo : tôi đã gả cho cậu vì tôi cũng đã được gọi là gái ế cũng chẳng muốn phiền thầy u cũng là để tìm cho trao thân gửi phận

Vậy sao em lại chọn kẻ đau ốm này làm chồng em , em không sợ phải nay cưới mai tiễn à

Không! sợ tôi đáp thế

Cậu Trình chỉ nói vậy em ngủ đi.

Tôi vẫn nhớ tới mối tình chưa kịp chớm đã tàn của mình chúng tôi gặp nhau bằng một dải vải nhỏ chia tay cũng bằng dải vải nhỏ ấy

Chú thích nhỏ :

Nghè : thường gọi những người đỗ đạt cao trong các kì thi của triều đình thường gọi là tiến sĩ
 
Mợ Cả ( Cổ Đại , Làng Quê, Nhạt )
Mợ cả II


Đương nằm ngủ bỗng tôi nghe tiếng đập cửa rất lớn mở mắt ra tôi thấy cậu Trình yếu ớt bật dậy quay sang tôi cậu thấy tôi đã tỉnh ánh mặt cậy dịu dàng nhìn tôi .

Mợ tỉnh rồi à ngủ thêm đi mới canh ba thôi !

Là thầy tôi đấy chắc lại say nữa rồi .

Nói xong cậu bước đi ra cửa ló mặt ra tôi nhìn thấy mặt câu nhăn nhó đi vài phần rồi lại có tiếng gọi

" Trình đấy à có nhận ra bà hai này không "

Giọng nói cứ bông đùa mà vang lại

Cậu đóng xầm cửa lại rồi lại quay về giường bỗng cậu ho mấy tiếng khi dở tay ra thì toàn là máu tôi thất kinh lùi về sau , cậu lấy một chiếc khăn trắng nhỏ lau mép quay sang tôi .

Mợ sợ à , tin lỗi tôi làm mợ sợ rồi !

Dường như quên đi nỗi sợ khi nãy tôi cất tiếng hỏi

Này cậu giọng phụ nữ ấy là ai tôi nghe như giọng thiếu nữ ấy mà sao lại xưng là bà hai !

Mặt cậu thoáng nhăn lại rồi nói

" vợ lẽ thầy tôi đấy " là bà hoa kĩ nữ trong lầu xanh

Thế bà ấy bán nghệ à

Cậu khó chịu đáp

" lúc đầu là thế sau thì ngược lại "

Thôi mợ ngủ đi

Sáng mai những tia dáng đã ló dạng

Tôi bật dậy dụi dụi hai đôi mắt thì chả thấy ai nằm cạnh mình nữa tôi mở cửa bước ra

Kẽo kẹt

Tiếng cửa phát ra nghe sao mà não ruột

Vừa bước ra thì có đứa bé chạy tới cúi đầu gọi tôi một tiếng mợ cả hai tiếng mợ cả .

Thấy vậy tôi chỉ cười cho qua có lẽ vẫn chưa quen với chuyện được cung phụng cho lắm .

Lên trước nhà đã có mân cơm to đã đợi tôi tới ăn , tôi mời thầy u chồng trước rồi ăn tôi chưa từng thấy nhiều đồ ăn ngon như vậy sau bữa ăn tôi cũng chả thấy ông nghè đâu

Trời sẩm tối tôi thấy một cô gái xem chừng lớn hơn tôi vài tuổi cánh bước với ông nghè

Lúc đó sau đối bỗng có tiếng nói

Mợ còn đứng đây làm gì vào ăn cơm này

Thì ra là co bé hồi sáng

Ừ tôi vào ngay

Nghĩ thầm trong bụng quái lạ sao cả ngày hôm nay không thấy cậu đâu nhỉ về phòng nằm một hơi tôi thấy có bóng người đu vào người nồng mặc mùi thuốc bắc là cậu Trình nhưng vẻ mặt cậu hôm nay như bớt xanh xao hơn .

Cậu nằm xuống ngã lưng trên đùi tôi

Thắc mắc thật cả ngày đi đâu vậy

" cậu đi đâu mà cả ngày chả thấy đâu vậy "

Tôi cất tiếng hỏi

cậu suy tư một lát rồi chả lời

" hôm nay có việc ta cần sử lí ngay "

Tôi ngạc nhiên

" chả phải cậu ốm yếu vậy thì đi đâu "

Cậu cười mà trả lời

" mợ gả vào nhà ta làm vợ ta thì mợ cũng nên biết thực ra từ nhỏ ta đã mang bệnh quanh năm làm bạn với thuốc thầy u sợ tôi mất mạng nên toàn đẻ tôi trong phòng "

Cậu nhìn tôi lại nói tiếp

" có lẽ là nhờ mợ mà bệnh tôi đỡ đấy "

Cậu vừa cười vừa nói

Sau đó cậu ôm lấy tôi hôn chán chê thì là một màn " tâm sự "

Thời gian trôi nhanh thật mới đây mà sắp sang măn mới rồi năm ấy khắp nhà trang trí đầy vải đỏ dán

chữ hỉ lồng đèn đỏ nó còn hoành tráng hơn đám tôi

với cậu hỏi người làm tôi mới biết là ông nghè lấy vợ lẽ là cô kĩ nữ tên Hoàng

Cô ấy bước vào cửa nhà một cách khoan thai theo sau là một đàn người cầm xính lễ tấm nập như trẩy hội

Không biết là ngư thế nào mà sức khỏe cậu Trình ngày càng tốt lên nhưng theo lời thầy lamg nói thì cần tịnh dưỡng thêm

Đêm ấy cả gian nhà to tĩnh lặng tới lúc bất ngờ .

Chỉ sau vài tháng mà bụng bà hai đã to lên

Ai cũng bảo là đây chắc chắn là quý tử là con trai

Mà bà ấy mới về thôi mà có chửa nhanh vậy thật khiến người ta nghi ngờ .

Tết năm đó tôi và cậu lần đầu tiên ra ngoài sau ngày cưới ấy lâu chưa được ra tôi hừng đên phát rồ , nhìn vẻ mặt tôi phấn khích cậu chỉ vào bao đầy tiền mà nói : " hôm nay mợ thích gì mua đi "

Lên đình ai cũng trầm trồ đám trai làng với đám

thiếu nữ mới lớn tụ lại bàn bán

" đây có phải là thằng con trai yếu ớt nhà ông Nghè không mày "

" mày nhìn con Lành kìa giờ là mợ cả xao dang rồi , một bước lên mây "

Đang hưởng thụ sự cảm thát của người đời

Thì tôi thấy u chồng tôi lại bảo với mấy bà ngồi cùng bàn

" nhà tôi trồng mãi mà chẳng đơm hoa kết trái gì vô tình hoa cứt lợn đâu xen vào lại nảy nở bà ạ "

Cũng trả biết năm nay gà nhà tôi chỉ để chưng chứ trả thấy trứng .

Nghe là biết bà đang nhắc khéo với mấy bà khác về việc con dâu bà cưới về lâu mà chẳng thấy có mang

Nghe xong mắt tối được buồn dường như miếng bánh trên tay và những lời tán thưởng chả còn ngon còn sung sướng nữa nhìn về người chồng

Cậu thấy tôi dường như thấy gì đó cậu loạng choạng đứng dậy lấy một cái cớ về sớm rồi dắt tôi đi

Cậu hỏi

Mợ buồn à , hôm nay để ta dẫn mợ đi đâu cho khuyêu khỏa cậu mua cho tôi cái áo mới dẫn tôi đi bỗng trời mưa may là có chỗ tránh mưa ngồi bên hiên cậu nhìn tôi bằng vẻ mặt lo âu bỗng cậu ôm chặt lấy tôi

" tôi sẽ cố để mợ không bị so là cây không trái "

Đêm về cũng cậu cũng chẳng chịu về nhà cứ ngồi chây lì ở quán rượu nhà thằng Đậu

U nó thấy tôi liền chạy tới hỏi

" chồng mày à "

"vâng "

mụ nhìn thoáng qua rồi hỏi

" muộn thế không về à gần nửa đêm rồi đây "

Nhìn mặt cậu đỏ lên vì say tôi vớ lấy bọc tiền

" hết bao nhiêu vậy ạ "

" ba đồng hai hào lẻ "

Lúc mở ta định lấy trả tiền thì đập vào mắt tôi là rất nhiều vàng nhỏ to tôi có gắp kiếm những đồng xu và hào nhưng tuyệt nhiên không thấy thế mà cậu bảo là tiền xu đấy .

Tôi mới nhắm mắt lấy ra một cục vàng trong ti tỉ vàng ấy đưa cho mụ , mụ cũng ngạc nhiên lắm

" dì khỏi thối số còn lại dì giữ nốt đi "

" ừ"

Trên đường về cậu cứ hát nghêu ngao ai cũng thấy lạ ngó qua cậu cả ngày thường như thế nào giờ thì ngược lại về đến nhà đẩy cửa thì đã có mấy người cầm đuốc toang đi ra

" cậu , mợ"

Đám người ồ lên

" bà sai chúng tôi đi tìm cậu mợ đấy đi đâu mà về khuya vậy cậu "

Không biết do men rượu hay sao mà cậu quát lại đmá gia nhân ấy

" ừ chúng mày tránh ra "

Từ trong nhà có bóng người bướng ta với chiếc bụng to tròn bà khinh khỉnh à cậu cả quý giá về rồi đấy à rồi bà nói với đứa trẻ trong bụng " chào huynh đi con " cậu cứ mãi như thế này là gia nghiệp nhà này chẳng mấy chốc là của con trai ta mụ cười rồi bỏ đi

Chả biết bà hai gây nghiệp hay gì mà chỉ vài ngày sau đó bà sảy thai

Tôi lấy làm rùng mình nhìn về phía cậu

Cậu chỉ dửng dưng nhìn tôi rồi liếc sang bà hai rồi quay gót đi

Làm lạ bà hai mới sảy thai thì tôi lại có mang từ ngày đó bà nhìn tôi mà bực lắm bà luôn sai tôi làm nhiều thứ nhưng vẻ mặt bà cả lại vui vẻ không thôi có lúc bà còn mỉa mai

Ôi bà hai đấy à , nay nhà tôi có cháu nối dòng rồi

Chả biết gia sản này của ai nào .

Đương nằm trên gường tôi thấy có đứa hầu bước vào

" con mời mợ uống thuốc "

Cứ nghĩ là thuốc bổ tôi bưng lên sắp đứa bát thuốc vào miệng cậu chạy vào mà hất vỡ bát thuốc ấy nhìn xuống bát thuốc tôi cũng trả thấy gì cậu nhìn con hầu bằng ánh mắt đỏ ngầu cậu quát nó rõ to

" mày biến khỏi cho tao "

Ngày tôi chuyển dạ sinh non ai cũng Bao phen này chết cả mẹ lẫn con không sống được nằm trên gường thoi thóp tôi nắm lấy tay cậu mà dặn

Dò tôi mà đi lỡ chết thì cậu cũng phải sống nuôi con đừng đu bước nữa cậu thoáng gật đầu tôi dần nhắm mắt lấy hết sức sinh ra đứa con tôi mờ hồ nhìn bà ấy nói là con trai cậu ôm lấy nó khóc rồi đưa cho tôi mắt tôi dần nhắm lại như hiểu được gì đó cậu gào lên

" nếu mợ bỏ tôi tôi sẽ lấy mười bà, ngàn bà về làm vợ làm mẹ kế cho con tôi .

Chả biết lúc ấy trời thương cũng không biêt slaay đâu sức mà đi từ cõi âm sông lại bà đỡ thoảng thốt mà gào lên với đám gia nhân

" mợ cả bị băng huyết rồi "

Nhanh đứa khăn đây gọi thầy lang tới nhanh lên

Tôi mơ hồ nghe được

Rồi ngất lịm, khi tôi mơ màng tỉnh giấc thì thấy kế gường tôi là cậu , tôi lấy hết sức ngồi dậy dường như cảm giác thấy gì đó cậu cũng thức tôi hỏi

" con đâu rồi cậu "

Cậu nhìn tôi bằng ánh mắt sầu não

" thằng bé ..

Thằng bé thầy lang bảo nó không sống được lâu "

Rưng rưng hai hàng nước mắt tôi vẫn một câu hỏi ấy

" con đâu rồi , con đâu rồi "

Cậu nắm lấy tay tôi

" rồi con sẽ khỏe lại thôi "

Ở ngoài bỗng có tiếng giằng co

Mày có biến ra không đưa cho tao .

Tiếng con hầu vâng dạ rồi im bặt

Đẩy cửa bước vào là bà hai

Gương mặt bà tỏ ra vẻ vui sướng bà vừa đưa chén thuốc vừa vui vẻ hỏi :

" con cậu đâu " vui nhỉ thầy nó thì ốm đau , u nó thì thân phận hèn kém đã vậy còn mệnh sát phu thì làm sao mà cháu nội đích tôn sống được mụ vừa nói vừa kệnh khạc bước đi

Trời không tuyệt đường người bằng một cách kì diệu mà con chúng tôi đã sống chúng tôi đặt tên thằng bé là An mong nó luôn bình an như tên nó vậy như may mắn vậy năm ấy làng chúng đôi đón trạng nguyên vinh quy bái tổ về làng là cậu Tình

Dân trong làng ai cũng đứng ra hóng , qua chợ đúng lúc tôi đang lựa vải thì thấy cậu nhìn thấy tôi trong mắt như có vẻ gì đó .

Về nhà mọi kí ức cũ lại bủa vây lây tôi mở chiếc tủ ra tôi lấy ra một cái hộp bên trong đựng một mảnh vải đỏ nhỏ được thêu hình con chim phượng hoàng rất tinh xảo .

Cậu bước vào giống đu quốc trong bụng tôi mặt cậu nhăn lại

" mợ giờ là vợ tôi sao lại cẫn tơ tưởng tới thừng chết dẫm đó "

Chưa kịp nói gì cậu đóng xầm cửa lại bực tức bước ra ngoài .
 
Mợ Cả ( Cổ Đại , Làng Quê, Nhạt )
Bà Hai


Không biết do lời cậu nói hay sự lạnh nhạt quay lưng mà nước mắt bỗng tuôn ra từ khóe mắt rôig lăn dài trên má .

Thấm thoát lại tớ Trung thu .

Đêm trung thu bọn trẻ trong làng xúm lại đi rước đèn những chiếc đèn làm bằng giấy với khung tre đơn giản, có những gia đình khá giả hơn thì nhưng chiếc lồng đèn ấy được tô vẽ màu sắc sinh động trông đên là bắt mắt .

Mà cũng phải nói đén bà Hai từ ngày mất con bà ủ rủ hẳn củng chả còn vet đỏng đảnh , kiêu ngạo như ngày nào mà đổi lại là gương mặt u uất .

Trung thu tôi theo lệnh mẹ mà đem cho bà vai chiếc bánh trung thu vào phòng mời bà , nhìn thấy bà hai tôi thoáng bất ngờ vì bà chẳng còn dáng vẻ là một cô gái đôi mươi sắc xuân phơi phới mà chỉ còn là hương mặt hốc háng vẻ mặt u sầu nhìn chăm chăm vào chiếc yếm mà bà may cho con bà .

Thoáng thấy tôi bà bảo tôi lại gần , bà cầm một miếng lên ngắm nghía một lát bà cười ngước lên nhìn tôi bà hỏi :

Cô gọi tôi bằng gì ?

Bà Hai tôi đáo lẹ

Không !

Tôi không phải bà Hai mà là Hoàng Thị Hồng .

Bà nhìn tôi rồi kể lại những câu chuyện bà đã từng trải qua để rồi đi đến bước đường này

Bà kể : Thời cụ bà làm quan to trong triều sau sa cơ lỡ vận con cháu phân tán đi hết mỗi người một nẻo có người thì phất lên có người thì nghèo túng còn phần bà thì bị bán vào chốn lầu xanh lơ đất khách quê người làm kĩ nữ buôn hương bán phấn .

Sau bà gặp một thư sinh khiến bà cuốn vào bể tình những tưởng bà có thể an yên chờ người đó đõ đạt làm quan chuộc bà về như lời anh ta hứa ai mà ngờ được sau này đỗ đạt thì lại chẳng thấy bóng anh ta đâu nữa nực cười thay bụng bà lại to lên túng quẩn bà đành tìm một người khánh mà ve vãn cũng để ông ta cho mẹ con bà chốn nương thân nhưng giờ bà chẳng còn một ai thân thích con bà mất rồi gia đình bà mất rồi chỉ còn bà bơ vơ nơi đất khách .

như nói lời từ biệt mà bà nói : tôi đã từng đố kị với cô , nhớ không chén thuốc mà tôi sai con hầu đưa cho cô không phải là thuốc bình thường đâu nói xong bà bảo tôi ra ngoài .

Sáng đang lơ mơ tỉnh tôi bỗng nghe thấy tiếng gọi thất thanh , tôi chồm dậy lay mạnh người cậu mà hổ này dậy đi ngoài có việc gì kìa .

Kẽ mở mắt trong cậu khá tức vì bị lay dậy nhưng cậu cũng theo lời tôi mà đi ra xem có việc gì , cũng ra xem ra thù mới hay bà hai mất rồi .

Tầm rạng sáng có con hầu nghe thấy tiếng la hét trong phòng bà hai rồi tiếng chén vỡ nó tò mò nên đẩy cửa thì đã thấy bà nằm xõng xoài dưới nề đất miếng bánh trung thu đêm qua thì cắn dở một miếng còn cái dĩa thì vỡ tan tành .

Người trong nhà cũng làm đám tang cho bà nó cũng chẳng ra cái đám tang nữa nhìn bà lần cuối mà tôi hồi tường lại những gì bà kể không phải là cô từ giờ cô đã không phải chịu những đau khổ này nữa .

Từ một tiểu thư đài các lá ngọc cành vàng , rồi xụi bại phải lênh đênh làm kỹ nữ nơi đát khách quên người , rồi lại bị phụ tình mất đi tất cả .

Lúc nhập quan có lẽ còn chút lương tâm mà bà được mặc một chiếc áo tất mới bằng lụa ngoài ra thì chẳng còn gì nữa .

Táng xong thì họ đốt hết đồ của cô , đứng trong giếc phòng trống trơn thì có một thứ làm tôi chú ý là một chiếc hộp gỗ nhỏ nằm trong một góc khuất nếu không nhìn kĩ sẽ không thấy .

Không biết có gì thôi thúc mà tôi đã mở nó ra trong đó có một quyển sổ ghi chép lật bài trang thì tôi phát hiện là cô đã viết chĩnh cuộc đời mình lại và những việc sảy ra xung quanh mình .

Thì ra quê cô là ở làng Bát Tràng nơi làm những chiếc bình chiếc chén tốt nhất nước tôi mải mê với câu chuyện về cuộc đời lắm thăng trầm tủi nhục của cô .

Bất giác một dòng chữ hiện lên làm tôi đấy kên một nghi ngờ

Trong quyển sổ có viết rằng thật ra nhà này có vẻ đang chôn giấu một bí mật gì đó còn cậu ta chắc chắn không chỉ là người con cả nhà này .

Thật khó hiểu với những câu đước viết trong quyển sách, kéo xuống ngăn dưới tôi thấy một cây trâm được trảm ngọc còn thêm phượng hoàng và được làm bằng vàng với hoa văn tinh sảo có vẻ trước đây

Nhà bà cũng ít nhìu chó quan hệ thân thiết với hoàng tộc .

Tưởng chừng như mọi chuyện sẽ dừng lại và cuộc đời sẽ bình thản mà trôi đi thì đó chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi ngày đen tối.

Mùa hạ oi bức tưởng có thể khiến một người hiền lành chửi thành một người cọc tính , lúc đang may một chiếc áo mới cho thằng An tôi hí hửng nhìn vài chiếc áo , ra trước nhà tôi ngóng ra " sự nó đi lâu vậy" thầm nghĩ đên tận tối cũng chẳng thấy bóng nó đâu , tôi phát hoảng tội gọi hết gia nhân trong nhà mà kiếm nó tôi chồng tôi cũng hoảng theo mà tìm đu từ đầu làng đến cuối làng nhà nào vợ chồng tôi cũng hỏi có đứa bé đi với thằng bé nói với tôi là nó với thằng An nóng quá nên chạy xuống sông chơi tới lúc tôi gặng hỏi nó thì nó ấm ủng chỉ giám nói thỏ thẻ là

Nó...nó thấy , lúc tắm thì nó thấy thằng bé đang chơi vơi giữa lòng sông nó hoảng quá chạy nề mà không nói với ai .

Chỉ nghe tới đó tôi chạy thật nhanh ra khúc sông nước mắt lăn dài cậu tôi cũng chạy với theo .

Lúc tôi toang nhảy xuống thì cậu nắm chặt vạt áo tối mà hét " mợ điên à " rồi hô hoán kêu người xuống cậu tôi cũng xuống mà tìm nó trên bờ nhìn theo đoàn ngươi tôi khóc nức nở có người thì an ủi có người bàn tán nửa can giờ sau cậu tôi bé lên một đáu be sthaan thể nó xanh ngắt mắt cậu đỏ hoe nhìn tôi .

Thằng An nó đi rồi , tôi mất nó rồi .

Tôi chạy tới khóc gầm cả lên đám gia nhân thì chỉ biết đứng chôn chân .

Tiếng xì xào vẫn tiếp tục sao đời tôi bạc bẽo thế này tôi đã làm gì sai , tôi đã làm gì mà ngài lấy con tôi đi vậy trời ,tôi oán thán trách ông trời tôi quay sang nhìn chạm ánh mắt tôi cậu lau vội những giọt nước mắt lăn trên gò má .

Cậu cói khuyên tôi về đi cậu sẽ lo nhưng trong thời điểm ấy dường như không muốn nghe gì cả tôi không thể chịu dduocj nỗi đau không thể diễn ta này được

-----—-------------------------------------------------------

✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾✾
 
Mợ Cả ( Cổ Đại , Làng Quê, Nhạt )
không biết đặt tên gì cho hay


Sau hậu sự cho thằng bé thì tôi thấy mẹ chồng tôi ngày càng dò xét việc gì đó , bà ngày nào cũng ngó lấy cậu như có việc dò xét .

Lấy lạ tôi mới hỏi

Này cậu có thấy mấy nay mẹ lạ lắm không

Lạ là lạ thế nào

Bằng sự ngạc nhiên cậu trả lời câu hỏi của tôi

Tôi thấy mẹ cứ nhìn cậu suốt có việc gì à ?

Cậu nhìn tôi như muốn trả lời nhưng rồi lại thôi

Từ bữa đó , tối nào cũng thấy cậu lén lút đi đâu đó ,

Nhà này càng ngày càng lạ , tối hôm đó tôi vờ như ngủ đợi cậu đi xong thì tôi nhè nhẹ bật dậy rón rén theo dõi .

Lúc đi được một đoạn , cậu dừng lại .

Mợ đi theo tôi làm gì ?

Rồi quay đầu về chỗ tôi chốn .

Tôi thấy lạ nên theo thôi !

Thế tôi cho mợ xem cái này

Cậu ra dấu cho tôi đi theo không quên nói phải im lặng

Tới một lúc sau tới một căn nhà nhỏ cậu ra dấu vòng ra sau ngoo nhà này .

Sau căn nhà có một cái vách hở ,cậu chỉ vào .

Trong ngôi nhà với ánh sáng của ánh trăng tôi thấy mẹ chồng tôi bà đang hí hoáy làm

Mùi xú uế bốc lên nồng nặc tôi đoán nó là xác của một con gì đó trong dòng suy nghĩ đó tôi thấy bà lấy một cái kim châm vào tay và nhỏ vài giọt máu những giọt máu đỏ hỏn cứ từ từ rơi vào một cái hũ sau đó bà đọc một thứ tiếng lạ hoàn toàn không phải tiếng của vùng này bỗng một giọng nói làm ngưng lại dòng siu nghĩ của tôi

Cái đó là bùa tráo mệnh, thứ nằm trong hũ kia là vật tế còn người được tráo mệnh là anh trai ta !

Cậu chắc chứ !

Tôi chắc

Đáng lí ra mợ đã chết từ cái ngày mợ gả vào đây nhưng do ông thầy mo bày cách này cho mẹ ta bảo phải chờ cho khi nào sang năm nay mới thuận nên mợ mới sống .

Hừ !!!

Thế là bọn chúng mày đã biết hết rồi à !

Giọng bà mẹ rờn rợn trầm trầm cất lên .

Bà quay phắt lại về chỗ chúng tôi ra hiệu cậu tới gần bà .

Mày lại đây giúp tao bắt con ả này anh mày sắp quay về rồi . nói đoạn bà bước đến chỗ tôi nằn mái tóc dài của tôi mà kéo , tôi ra sức vùng vẫy .

Cậu vẫn đứng chôn chân ở đó lúc đó tôi như muốn vồ lấy vứt bỏ mộ tình cảm từng có mà chửi rủa anh ta, bất lực nếu đã vậy thì tôi chết .

Bà mẹ lấy ra con dao găm nhọn hoắt lăm le như đã định bà tao đâm con dao vào bụng tôi , vĩnh biệt!!!

Một tiếng phập!

Vang lên tôi mở mắt , tôi vẫn còn sống còn chưa kịp ngắt đi sự phán đoán ấy tôi đã phải ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển qua sợ hại người nằm bên dưới là cậu , con dao tao lên một lỗ sâu hoắm đỏ au do máu bà mẹ chẳng lấy làm gì đáng tiến mặt bà ta lấm tấp những giọt máu bắn lên bà ta nhếnh mép cười nhạt .

Mày thấy chưa , mày vì con à này mà mày chết đấy thằng ngu .

Đến hổ dữ còn chẳng ăn thịt con nhưng đứng trước cảnh này tôi sững người .

Tại sao mẹ không để cho anh yên nghỉ !

Anh ta chết lâu rồi tha cho anh ta đi .

Giọng anh ta gầm lên như gắng hết sức mà đứng dậy

Con biết hết , con biết hết chả phải bà hai là do mẹ giết bà ta nhìn thấy bí mật của mẹ rồi vong mạng , giờ đến con mẹ cũng không tha , anh ta là gì mà mẹ phải đánh đổi nhiều vậy .

Dùng sự phẫn nộ tột cùng dáng vẻ tôi chưa từng được thấy mà thét lên những lời ấy .

Bà mẹ im lặng hồi lâu rồi cũng cất lời : vì nó là may mắn còn chúng mày là sao chổi !

Không thể chấp nhận được lời vừa nói ra từ chính mẹ mình những giọt nước mắt lăn dài .

Chỉ vậy thôi sao !!! , anh ta đáng giá vậy sao .

Quay sang phía tôi cậu nhẹ nhàng nói

Nay tôi không phải anh trai ta đừng gọi là Trình tên ta là Cảnh không phải Trình nhớ đấy !

Đoạn cậu lấy hết sức cuối đùng đẩy tôi ta khỏi căn nhà hét lên những lời cuối !

Chạy đi...chạy.....đi...đi rồi giọng nói nhỏ dần rồi im bặt .

Đứng trước hai luồng suy nghĩ tôi nên quay lại hay chạy đi , cuối cùng lí trí của tôi đã thua cuộc tôi chở lại ngôi nhà đó một lần nữa , ngó qua tôi thấy bà mẹ người đàn bà máu lạnh lúc nãy giờ lại ôm thi thể con rồi rơi những giọt lệ , trông bà đau lắm chẳng giống dáng vẻ lạnh lùng khi nãy , có lẽ đó là sự hối hận nhưng cũng đã muộn màng của bà .

Về sau

Tôi nghe bà biến mất biệt tăm , có người bảo bà lên chùa , người thì nói bà thay tên đổi họ giờ đang sống hạnh phúc lắm còn có người độc miệng bảo bà đi rồi .

Mỗi người một kiểu , còn chồng bà là bố chồng tôi thì vẫn ở căn nhà đó nhưng thần trí lại như đứa trẻ con lên 3 nếu theo miệng đời nói là bị thất tam phong .

Còn tôi sau tất cả , tưởng chừng như tôi có thể lấy tấm chồng rồi an yên ai ngờ thành ra cớ sự như vậy , tôi vẫn vẫn có thể bỏ qua lời đàm tiếu mà tái giá nhưng có lẽ là quá đủ rồi , trầm lặng nhẹ nhàng khép lại đôi mi có tiếng người gọi tôi .

Lành ơi Lành !

Đã quá đủ rồi tôi cần một giấc ngủ yên bình..........................................

▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻▻

Phần cuối nha mấy pà

Lành !

Tôi lại mở mắt ra mợ ngủ lâu quá rồi đấy

là là cậu Trình không là Cảnh mới đúng , sao cậu lại ở đây , cậu cười hiền lành mà đáp : ta vẫn luôn ở đây mà ngủ tiếp đi trông mợ mệt quá

Không !

Tôi đáp

Vòng tay tôi ôm lấy người cậu , tôi mong khoảng thời gian này mãi không trôi đi nữa .
 
Back
Top Bottom