Khác [MiTake] Vì Yêu Mà Chiếm Đoạt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Mitake] Vì Yêu Mà Chiếm Đoạt
Thông báo


Thời gian dài không viết truyện là do tôi có chuyện nhà phải giải quyết, thời gian này mọi thứ có thể xem được là ổn nên tôi tiếp tục viết.

Có thể cảm ơn các bạn còn và đang chờ đợi và đọc truyện của tôi rất nhìu❤

Mong mọi người thông cảm tôi là một người không giỏi nói chuyện nhưng chỉ mong các bạn biết được rằng những lời tôi nói điều là chân thành
 
[Mitake] Vì Yêu Mà Chiếm Đoạt
Chap 20


Xe dừng lại trước một tòa nhà cao 3 tầng, Kakuchou bước xuống xe lịch thiệp cúi người mở cửa xe cho Mikey và Takemichi, ánh mắt của Takemichi quan sát mọi thứ xung quanh, hầu như nhìn vào, đây được xem là một khu ít người lui tới.

Là một nơi cách xa thành phố, cách đó không xa thì có thể nhìn thấy biển.

Nếu có thể như những người bình thường khác chắc có thể xem đây là một buổi nghỉ dưỡng.

" Thế nào nhìn có tốt không?

"

Mikey từ phía sau đi tới, lúc này Takemichi mới thôi quan sát nhìn ngắm xung quanh.

" Mike- à Manjiro đây là sao, không phải mày nói, đến bàn việc mà?"

Takemichi trong lòng có chút nôn nóng, nếu như Mikey không cho cậu đi cùng để làm việc thì việc tạo niềm tin với hắn là rất khó, kế hoạch của cậu không tài nào nói bỏ là bỏ được, không lẽ Mikey đã biết được chuyện gì từ kế hoạch của cậu rồi.

" Tôi đã nói vậy??"

" Đương nhiên, rõ ràng lúc đầu nói vậy cơ mà, này chẳng khác nào đi nghỉ dưỡng "

" Sao lại quan tâm đến chuyện của tôi, chẳng lẽ....."

" Không .....không tao chỉ hỏi mày vậy thôi, nếu không được thì tao không hỏi "

" À à mau vào trong nhà đi, tao...tao..buồn ngủ quá "

Cậu tìm cách đánh lẻ ra chuyện khác, nếu cứ tiếp tục đứng yên một chỗ sớm hay muộn cũng sẽ bị lộ, Mikey vốn dĩ là người đa nghi, hiện tại đối với cậu lại còn đa nghi hơn gấp bội, tốt nhất cứ tránh được lúc nào hay lúc đó.

" Được!

Em vào trong đi, tôi cho người sắp xếp mọi thứ đủ cả rồi, nếu không vừa ý chỗ nào cứ việc nói tôi hay bọn chúng cũng được, hiện tại chúng ta sẽ ở đây "

Takemichi ngơ ngác nhìn hắn chầm chầm cậu không ngờ là hắn không hỏi cậu thêm bất cứ điều gì, nếu là bình thường dù thế nào cũng sẽ cố hỏi cho bằng được, bây giờ thì ngược lại hoàn toàn, Mikey hiện tại tâm tư đã bắt đầu khó đoán hơn trước, điều này làm Takemichi càng thêm sợ hãi hơn, Mikey không hỏi không phải bỏ qua, mà đã biết được chuyện gì rồi.

Không!

Không phải! chắc chắn là do cậu nghĩ nhiều, hiện tại cậu cũng chưa bắt đầu chuyện gì, cũng chưa liên lạc với ai, làm sau Mikey biết được cậu đang chuẩn bị làm gì, đúng, đúng là do cậu nghĩ nhiều.

Mikey đã đi được một đoạn, quay người lại nhìn thấy Takemichi vẫn đứng yên không chịu di chuyển, lên tiếng gọi cậu:

" Đứng đó làm gì, chẳng phải nói mệt sao, sao còn chưa đi "

Tiếng nói của Mikey làm Takemichi hoàn hồn lại vội lên tiếng đáp trả:

" Chân tao ngồi xe lâu quá, với lại đứng đây nữa giờ tê hết cả chân đi không nổi "

Takemichi cố di chuyển từ từ như kiểu chân không có chút sức lực nào, chưa kịp đi được bao nhiêu thì bỗng cả người cậu lơ lửng, không nói cách khác là bị vác lên, nhận ra đã thấy bản thân trên vai người khác, mà không ai khác lại là tên ghét cậu nhất Sanzu, có điên quá không vậy nè trời.

" Nè mày làm quái gì vậy, thả tao xuống tao tự đi được, Sanzu mày có đang nghe tao nói gì không"

" Nếu mày còn la hét như vậy, tao rất sẵn sàng ném mày xuống không thương tiếc, câm miệng và ở yên đi "

Takemichi biết Sanzu là tên điên không thua gì Mikey, đúng là chủ nào thì tớ đấy, cả bọn này không tên nào là bình thường, cậu cũng không nói thêm gì, mặc kệ dù sao cậu cũng không đi nỗi, phía Sanzu hắn cũng tự đặt cho bản thân một câu hỏi lớn, thế quái nào hắn lại đi giúp cái tên cống rãnh chết tiệt này, bản thân không rõ lý do chỉ biết khi nhìn đối phương đi không nỗi, không nhanh không chậm liền vác người lên.

Sanzu đưa người lại trước Mikey, chưa kịp để cậu định hình đã buông cậu xuống, cũng may cậu nếu được cánh tay của hắn nếu không cái mông của cậu coi như tiêu, nói khiêng là khiêng, nói bỏ là bỏ xem cậu là đồ vật chắc.

" Sao lúc nãy không nói "

Mikey hỏi cậu, cậu chỉ ầm ừ nói là lúc đó chưa có cảm giác, Mikey không hỏi cậu nữa mà đưa tay ôm lấy cậu mà dìu đi.

Sau khi vào nhà Takemichi liền mệt mỏi mà lăn ra ngủ, khi tỉnh dậy đã là buổi chiều, thấy bên cạnh không có người, liền biết Mikey đã ra ngoài, cậu liền bật dậy vào nhà về sinh rửa mặt, nhìn mình trong gương cậu chợt nở nụ cười, nụ cười của sự chế nhạo chính bản thân mình ngu ngốc, thời gian cứ thế trôi qua, dậy mà cậu chỉ biết ăn rồi ngủ một kế hoạch chỉnh chu cũng chưa dám thực hiện.

Cậu cảm thấy mình như là kẻ phí phạm thời gian, chỉ được miệng còn việc thì chỉ nói suông để tỏ ra mình ổn, Takemichi lắc đầu gạt bỏ những suy nghĩ đó qua một bên, cậu rửa mặt, thay cho mình cái áo sơ mi trắng, một cái quần dài đen, chỉnh lại tóc cho gọn gàng, hôm nay cậu muốn ra ngoài.

Ra khỏi phòng tắm, cậu tìm kiếm cái điện thoại mà Naoto đưa cho cậu sau lần cả hai gặp nhau khi ấy, ấn ấn một dãy số sao đó nhấn nút gọi, qua vài tiếng đổ chuông đầu dây bên kia liền có người trả lời:

" Alo!

Ai đấy "

" Là tao!

Takemichi đây "

Đâu dây bên kia đột nhiên im lặng.........

" Gọi tao có chuyện gì?"

Nghe đầu dây bên kia đáp lại lời mình Takemichi vội vàng nói tiếp vì cứ sợ người này sẽ tắt máy rất nhanh

" Tao cần mày giúp tao một chuyện, hiện tại tao chỉ tiện nói chuyện với mày qua điện thoại, làm ơn hãy giữ liên lạc với tao"

"Được!

Hiện tại tao sẽ không hứa sẽ giúp mày hoàn toàn, nhưng cứ nhắn tin qua cho tao nội dung chi tiết nhất là được, nếu không còn việc gì nữa tao cúp máy đây "

Nói xong đâu dây bên kia liền tắt máy, Takemichi cũng vội cất điện thôi đi, không thể để Mikey phát hiện ra.

Cậu nghe bên ngoài có tiếng rõ cửa, nói là đã tới giờ ăn chiều, cậu vội vàng mở cửa đứng đợi cậu là một cô có vẻ ngoài trung niên, thấy câu cô ấy liền mỉm cười, Takemichi cũng không tiếc đáp trả lại một nụ cười, xuống cầu thang cậu nhìn thấy Sanzu nhưng có vẻ hắn mới đi đâu đó về thì phải, trên mặt còn có cả vết thương, nhìn kỹ thì cả tay cũng có, chắc là đi đánh nhau, hay gây sự với tên nào cấp cao trong hội mới bị đánh như thế này, mà tên này là No.2 đấy nếu bị đánh như vậy chỉ có thể là một người.......

Cả hai chạm mặt nhau Sanzu không tiếc để lại cho cậu một ánh mắt ghét bỏ, rồi mới rời đi về phòng mình, tên này lại bị sao nữa đúng là điên thật.

Dùng bữa chiều xong Takemichi liền nói với cô giúp việc sẽ ra ngoài đi vòng quanh nhà một chút, lúc đầu cô cũng đắn đo, nhưng Takemichi nói sẽ không chạy trốn gây rắc rối cho cô đâu, cuối cùng cũng đồng ý cho cậu ra ngoài.

Takemichi đi dọc bờ biển cậu càng đi, nhìn thấy bầu trời phía xa càng đẹp thích thú tới nỗi có người phía sau nhìn cậu cũng không hay, người kia từ từ đi đến phía sao cậu, chầm chậm mà ôm cậu từ phía sau, đầu hắn dựa lên vai cậu ngửi lấy mùi trên cổ cậu.

Takemichi theo phản xạ tự nhiên mà giật mình quay người lùi lại tránh cái ôm của người kia.

" Đẹp lắm đúng không?

Cảnh đã đẹp người cũng đẹp "

Takemichi mím môi trả lời:

" Mày về từ lúc nào, sao không lên tiếng "

Mikey mỉm cười, đi về phía cậu sao đó ngồi xuống nền cát trắng dưới chân, hai tay chống phía sau, đầu hơi ngửa ra chút đón nhận làn gió nhè nhẹ thổi vào.

Takemichi cũng bước đến ngồi xuống bên cạnh hắn.

" Manjiro tại sao mày lại thích tao?"

Người bên cạnh vẫn im lặng không trả lời

Takemichi chần chừ mà hỏi tiếp.

" Mày thích tao từ khi nào, à nói cách khác mày.....yêu tao từ khi nào "

Đối phương quay lại nhìn cậu, cả hai nhìn nhau, Mikey không trả lời câu hỏi của cậu mà ngược lại hỏi cậu.

" Vậy em có yêu tôi không Takemitchy "

Takemichi sững người, cậu cũng không biết phải trả lời như thế nào, cậu có yêu người này không?

Người cậu yêu là Hina, người đang chờ cậu kết hôn cũng là Hina vậy đối với người này là loại tình cảm gì?

Cậu chỉ biết cậu rất thương người này, cậu muốn người này hạnh phúc, còn câu trả lời có yêu hay ghét cậu không biết phải trả lời như thế nào.

" Tao...tao...tao không biết, bản thân tao không biết trả lời như thế nào, làm ơn đừng hỏi tao "

Mikey cười chua chát

" Không sao chỉ cần em luôn ở bên cạnh tôi là được yêu hay không yêu không quan trọng, tôi yêu em là được, đời này em của đừng mong trốn khỏi tôi,nếu em dám suy nghĩ chuyện trốn khỏi tôi, tôi chắc chắn sẽ bắt và giết chết em, đám người kia tôi cũng sẽ giết để bồi theo em, sao đó tôi sẽ chết, mãi mãi em cũng không thoát khỏi tôi "

Lời nói của Mikey cực kỳ dã man, tận sâu trong lòng Takemichi sợ hãi vô cùng, cậu nhận ra được sự kinh khủng này, liệu con đường phía trước có thật sự an toàn cho cậu và mọi người không, nếu sai một bước tất cả sẽ bị cậu liên lụy, rốt cuộc cậu phải làm sao mới thoát được người này.

###################################

Truyện của tôi là viết theo suy nghĩ của tôi, nên so với manga gốc sẽ không có gì liên quan, với cả tôi có thể thêm nhân vật mới hay là lấy nhận vật cũ để viết tiếp vào cũng sẽ rất là bình thường nhé, mong mọi người đừng thắc mắc.

Với lại truyện là viết về Mitake nên chắc chắn sẽ là Mitake, nhưng mà có chính mà không có phụ cũng không thú vị gì nên là sẽ có sự tranh giành ở đây nhưng chỉ ít thôi chứ không phải ai cũng dậy, tùy vào cặp tôi mê nữa.

Thế nên mong đừng hỏi sao đang là Mitake mà viết càng ngày sao giống Alltake quá dậy, thì nô ko phải vậy đâu.
 
[Mitake] Vì Yêu Mà Chiếm Đoạt
Chương 21


Đôi lời đầu trước khi vào truyện của nhỏ tác giả:

Chào tất cả các bạn đọc, nếu các bạn vẫn còn quan tâm và theo dõi bộ truyện

" Vì yêu mà chiếm đoạt " của mình thì thành thật cảm ơn các bạn nhiều!

Đáng lẽ bộ truyện này mình định Drop nó rồi nhưng dù sao cũng là tác phẩm đầu tay về OTP nên mình quyết định không bỏ và cứ để đến khi nào mình có ý tưởng thì viết tiếp, dù không có người đọc mình cũng rất vui.

Truyện mình viết sẽ không giống gì với bản gốc nó được mình thêm bớt rất nhiều mong các bạn đọc sẽ hài lòng với cách hành văn của mình.

À mà trong truyện của mình thì Mikey sẽ cao hơn Takemichi nhé ko biết lúc trước có nói chưa nhưng mà giờ mình nhắc lại á.

Lời nói tới đây thôi các bạn hãy đọc truyện thoii nào.

_____________________________________..........

Một tháng qua ở nơi xa lạ này, ngày nào Mikey cũng đi sớm về khuya, về không hề chạm vào cậu, cũng chỉ đơn giản là ôm cậu vào lòng để ngủ, lúc trước hắn cũng đã từng đối với cậu như vậy, điều này làm cậu nhận ra việc lần này cũng khá rắc rối, một phần nữa là hắn đang cho cậu chút tự do, nhưng cũng đang nhắc nhở cậu phải biết đâu là chừng mực.

Hôm nay cũng như vậy, đồng hồ bây giờ điểm hai giờ sáng, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Mikey trở về, Takemichi ngồi trên giường trán cậu đổ đầy mồ hôi trên mặt, cậu vừa trải qua một cơn ác mộng, làm cậu không thể tiếp tục ngủ được nữa, trong giấc mơ cậu nhìn thấy Mikey chết trên tay mình máu từ ngực hắn chảy ra ướt đẫm cả một mảng áo của cậu, người đối diện lại chính là Naoto tay cậu ta cầm khẩu súng mọi thứ xung quanh cậu bất đầu hoảng loạn, lần lượt từng người bên cạnh cậu họ đều ngã xuống, từng người một rời xa cậu.

Sau giấc mơ cậu thấy đầu mình đau vô cùng, cậu ngồi dậy tìm kiếm trong tủ có thứ thuốc gì đó có thể giảm cơn đau đầu hay không, tìm mãi cũng vẫn không thấy, cậu nghĩ dưới nhà bếp vì nơi đó có hợp thuốc chắc sẽ có, cậu xuống nhà tìm kiếm ở đây cũng được một tháng, buổi sáng sẽ có người đem đồ ăn buổi trưa và cả chiều tối đều có người khác chuẩn bị đồ ăn cho cậu sau đó thì rời đi, vì thế giờ này chỉ cậu và Mikey, hiện tại Mikey không có ở đây nơi đây chỉ còn mình cậu.

Trong cũng đáng sợ khi về đêm chỉ có mình cậu như thế này.

Tự nghĩ rồi tự cười cho suy nghĩ của mình, lớn tầm này rồi còn sợ gì nữa cũng chẳng phải chưa từng thấy mà còn thấy thứ đáng sợ hơn nữa kìa, cũng mãi lạc trong suy nghĩ của bản thân, Takemichi chợt rùng mình với cái đụng chạm bất ngờ, người phía sau ôm chặt eo cậu hắn tựa càm mình lên vai cậu dụi cả mặt vào miệng làu bàu.

" Sao không ngủ"

" Ngủ không được"

" Tại sao??"

" Bị đau đầu"

" Đã uống thuốc chưa??"

" Rồi "

Mikey hỏi cậu đáp, cậu cũng không quá ngạc nhiên với cái ôm, cậu biết chỉ cần trả lời những gì hắn mong chờ là được, ở cạnh hắn lâu ngày cũng dần phát hiện tính cách của hắn vẫn còn rất trẻ con, chỉ cần dụ ngọt, cho vài viên kẹo như dỗ một đứa trẻ vừa khó nhưng cũng rất dễ.

" Michi tôi khó chịu, tôi muốn em, cho tôi đi được không em "

Mikey hắn nói với tông giọng trầm thấp, dụ dỗ cũng có sự cầu xin, đương nhiên đối với cậu nó lại giống như là một thông báo, dù chấp nhận hay không cũng không quan trọng vì đó vốn dĩ không thể do cậu quyết định.

" Nếu tao nói không muốn liệu mày có không làm không Mi..."

" Manjiro mới đúng, đừng gọi tên kia "

Takemichi không lên tiếng cậu im lặng nhìn về phía cửa sổ tối tăm kia, nó giống như cuộc sống hiện tại của cậu vậy đen tối không lối thoát.

" Nếu em không muốn vậy tôi chỉ ôm thôi, ôm em cũng ôm tôi đi, hôn cả tôi nữa "

Mikey càng nói hắn càng ôm chặt cậu

" Được "

Nhận được sự đồng ý của đối phương, hắn nắm lấy tay cậu trở về phòng, cả hai nằm xuống hắn vòng tay ôm cậu mặt dụi vào ngực cậu một chút cũng không rời, cậu có thể nghe thấy được tiếng tim đập thình thịch của hắn.

Không biết suy nghĩ làm sao tay cậu đã bất giác đặt lên đầu hắn, xoa nhẹ phần tóc sau gáy hắn, cảm giác được người trong lòng mình đang thõa mãn cậu không dừng lại mà tiếp xoa cho hắn.

" Manjiro ngày mai tao muốn ra ngoài "

Hắn không lên tiếng, nhưng cậu biết hắn chưa ngủ, chỉ là không muốn đáp lời cậu thôi.

" Tao chỉ đi xung quanh đây thôi, chỉ muốn tìm hiểu xem nơi đây có những thứ gì"

Vẫn không đáp lời cậu, cậu chỉ đành cười trừ nhưng vẫn tiếp tục nói

" Tao biết mày sợ điều gì ở tao, mày yên tâm hiện tại tao chỉ còn có mày, tao thật sự không còn muốn trốn chạy nữa"

Người trong lòng vẫn không lên tiếng nhưng cậu cảm nhận được hắn đang rất vui sướng.

" Có thể cho lời nói kia là giả dối, nhưng thật sự tao trốn đi thật thì sao, những người khác không phải cũng sẽ vì tao mà chết, tao cũng không ích kỷ tới nỗi vì bản thân mà bỏ mặt người khác, mày chẳng phải hiểu rõ tính cách đó của tao nhất sao, hãy tin tưởng tao một chút đi Manjiro "

" Muốn đi đâu "

Cuối cùng cũng chịu đáp lời cậu rồi

" Chỉ là muốn đi xung nhịp đây thôi, không đi quá xa đâu mày yên tâm.

"

" Ừ "

" Mày đồng ý rồi "

" Ngày mai để San...

Kakuchou đi với em đi"

" Không cần tao biết dạo này chuyện của mày rất nhiều, để Kakuchou ở bên giúp mày đi tao đi một mình cũng ổn thôi "

" Không được "

Mikey bật dậy đè lấy cậu dưới thân mình, nếu là hoàn cảnh trước cậu có thể sợ hãi mà chấp nhận yêu cầu của Mikey nhưng bây giờ khác rồi, cậu quay mặt sang một bên dời tầm mắt với Mikey, hắn đưa tay kéo càm cậu đối diện hắn không được phép né tránh.

" Mày vẫn không tin tao, tao đã nói đến như vậy mày vẫn không tin tao "

Ánh đèn ngủ phản chiếu lên mặt người con trai phía dưới khuôn mặt uất ức vì không được tin tưởng mà hốc mắt đã đỏ lên, nhìn kỹ sẽ thấy được đôi mắt đã ánh lên nước, khiến đôi mắt càng theo long lanh, khiến cho người ta muốn bắt nạt, nhưng vừa muốn yêu chiều, màng này đã được Mikey bắt trọn cả, người phía dưới thân hắn vì không được hắn tin tưởng mà uất ức tới sắp khóc, càng khiến hắn vừa đau lòng vừa vui sướng đến tột cùng, hắn chỉ muốn điên cuồng mà chiếm đoạt hết tất cả của người này, trong đầu hắn lần lượt hiện lên những ý nghĩ đen tối, muốn ngay lập tức thực hiện với cậu.

Hắn cuối người hôn lên khuôn mặt cậu, sau đó lại hôn tiếp lên mắt cậu một cách yêu thương.

" Đừng khóc, không phải tôi không tin em mà là tôi sợ em gặp nguy hiểm, ở đây là lần đầu em đến nên sợ em gặp nguy hiểm, là tôi lo xa, tôi sai rồi, em không muốn vậy thì tôi không làm nữa, tha lỗi cho tôi.

"

Hắn hôn lên trán cậu ôm cậu vào lòng mà ngủ, Takemichi cũng không thể hiện kháng cự gì mà cũng im lìm chìm vào giấc ngủ, lúc cậu tỉnh dậy đã là chính giờ sáng, bên cạnh đã không có ai Mikey đã rời đi từ sớm, Takemichi rời giường cậu xuống nhà, ánh mắt nhìn tới bàn ăn hôm nay người đem đồ ăn vẫn chưa tới, chắc có thể là Mikey biết việc cậu sẽ dậy trễ như thế này, cậu vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo nghe thấy bên ngoài có tiếng động nên cũng ra ngoài, người đến làm cậu có chút kinh ngạc

" Sao vậy thấy tao mày ngạc nhiên lắm sao mà đứng như trời trồng dậy, Mikey tao đem đồ đến cho mày, còn kêu tao đem đồ ăn đến cho mày ăn, không ngờ cái chuyện như sai vặt này lại bắt tao làm buồn cười chết đi được "

" Mikey kêu mày đưa gì cho tao"

" Tiền và điện thoại cho mày, nhận lấy đi"

Takemichi nhận lấy đồ trên tay Koko

" Cảm ơn mày "

" Cảm ơn cái quái gì tao cũng không rãnh làm viên dư thừa này đâu, chỉ là thực hiện nhiệm vụ đã giao cho thôi"

" Ừ nhưng cũng cảm ơn mày đã cất công mang đến cho tao "

" Hết chuyện rồi tao đi đây "

Koko rời đi nhưng câu nói tiếp theo của Takemichi làm hắn phải đứng sựng lại

" Inu thật sự rất quan tâm đến mày đấy, cậu ấy thật sự vẫn xem mày là bạn đấy, nếu có rãnh thì mày rãnh thì gặp cậu ấy một lần đi "

" Phiền phức, bạn bè con mẹ gì chứ, mày lo cho bạn thân đi, bớt lo chuyện bao đồng lại đi"

Bỏ lại cho Takemichi một cái đóng cửa thật lớn giống như đang tức giận vô cùng, cậu chỉ biết cười trừ rõ ràng còn rất quan trọng đối phương nhưng khi nhắc đến thì như không quan tâm mà ngược lại còn tỏ ra tức giận nữa chứ đúng là khó hiểu.

Takemichi nhìn thứ trong tay mình hiện nhiên cậu biết lời nói của Mikey không phải qua loa mà là thật, Takemichi đi lên phòng theo vị trí quen thuộc mà lấy chiếc điện thoại cũ ra tay ấn một dãy số bạn thân đã quen, ấn nút gọi chờ đến tiếng chuông cuối cùng cũng có người bắt máy.

" Làm sao ??"

Giọng nói kia có vài phần trầm thấp mà cất tiếng cứ như vẫn luôn chờ đợi cậu gọi"

" May thật tao không ngờ mày bắt máy nhanh vậy đấy "

" Ha tao chờ mày suốt, không ngờ mày lại để tao chờ lâu như vậy, giờ thì mày cũng gọi lại cho rồi "

" Cảm ơn mày vì đã chờ điện thoại của tao "

" Ha hiện tại tao biết mày ở đâu đấy, cách chỗ của tao cũng không xa, nếu được thì gặp nhau tại bến cảng đi cách chỗ mày đang ở không xa tao sẽ gửi địa chỉ cho mày, mày theo đó mà đi là được "

" Được tao sẽ đến đó, lần nữa cảm ơn mày chịu giúp tao Taiju"

Người bên kia bật cười khi liên tục nghe câu cảm ơn từ cậu.

" Được rồi mày chuẩn bị đi, tao sẽ gửi địa chỉ qua số này cho mày, mà mày cũng thôi cảm ơn tao đi Takemichi, tao dù sao cũng chưa gọi là giúp gì được cho mày "

Cả hai kết thúc cuộc trò chuyện, bên kia Taiju rất nhanh đã gửi địa chỉ cho cậu, cậu nhập địa chỉ vào điện thoại sao đó tìm kiếm đường đi rất nhanh điện thoại đã hiện lên bản đồ chỉ đường Takemichi quan sát thấy nó thật sự gần đây, ra khỏi nhà cậu đi thẳng là sẽ tìm được địa điểm trên.

Takemichi nhanh chóng thay đồ rồi chạy nhanh đến điểm hẹn.

Nhưng cậu cũng không quên cảnh giác không biết có người theo dõi hay không, vì đây là cơ hội duy nhất cho bước đầu kế hoạch của cậu tuyệt đối không thể để bị thất bại.
 
Back
Top Bottom