Cập nhật mới

Khác Mịt Mù Khói Tỏa Ngàn Sương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399504514-256-k487066.jpg

Mịt Mù Khói Tỏa Ngàn Sương
Tác giả: thoviettramcam
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chuyện về chàng nhiếp ảnh gia và ông chủ kì quái của ảnh.



thanhduy​
 
Mịt Mù Khói Tỏa Ngàn Sương
Chương 1


Nam cởi nón bảo hiểm, nói lời cảm ơn với chú chạy Grap xong thì bước xuống xe, thăm dò nhìn về phía con hẻm nhỏ mang một bầu không khí u ám phía trước mặt.

Chú tài xế có chút lớn tuổi, sau khi bỏ tiền vào túi áo thì hết ngước nhìn Nam rồi lại nhìn theo ánh mắt cậu, vẻ mặt không giấu được nét lo lắng cho cậu trai trẻ hiền lành vừa mới gặp:

- Nè con trai

- Dạ con nghe – Nam nghe tiếng gọi thì dời tầm mắt, ngoảnh lại nhìn chú

- Nãy giờ quên hỏi...sao tự nhiên tới khu này vậy con?

Nam cười cười, để lộ ra hàm răng trắng đều như hàng bắp:

- Dạ con đi tìm việc

- Tìm ở đâu không tìm, sao tự nhiên đâm đầu vô đây vậy?

Nam nhìn chú có chút khó hiểu:

- Bộ...ở đây có vụ gì hả chú?

- Không phải...- Đôi lông mày của ông chao lại, những vết nhăn trên trán cũng vì thế mà xô vào nhau, càng làm rõ nét khắc khổ trên gương mặt của người đàn ông tảo tần sương gió - ...nhưng mà cái hẻm Nghĩa địa này nó âm u hiu quạnh, có làm ăn gì được đâu mà mày vô đây, với lại khu này hoang vắng quá, lỡ có chuyện gì mày biết kêu ai hả con.

- À...- Nam cười hiền – Dạ con thấy người ta đăng tin tuyển dụng nên con tới xin thử thôi chú, thấy không ổn là con tìm chỗ khác liền hà.

- Vậy ha... – chú gật gật đầu, nhưng mặt vẫn chưa hết lo lắng – cẩn thận nghe con, cái xứ này đất chật người đông, dễ gặp lừa đảo lắm à.

- Dạ con biết rồi, con cảm ơn chú – Nam cười cười vẫy tay chào tạm biệt, đợi chú đi khuất, cậu mới xoay người đi vào trong con hẻm nhỏ.

Sở dĩ chỗ này có tên là hẻm Nghĩa địa là vì cách đây khoảng 200m có 1 nghĩa trang liệt sĩ lớn của thành phố, nơi an nghỉ của hàng trăm hàng ngàn những con người đã có công với cách mạng, đã hi sinh cho Tổ Quốc.

Vì quy mô của Nghĩa trang này quá lớn, nên người không biết thì người ta sợ, người ta ít qua lại đường này, hàng quán xung quanh thì chỉ bán tới khoảng 3 4 giờ chiều cũng thi nhau mà dọn nghỉ, sợ gặp phải những “người” không nên gặp.

Còn Nam, mặc dù chưa từng gặp phải những chuyện đáng sợ bao giờ, nhưng cậu nghĩ, các ông các bà hi sinh vì Tổ Quốc, hẳn là những người đã có công có đức, chẳng lẽ lại làm chuyện hù dọa người khác, với lại, Nam cũng cực kì tin tưởng ở bản thân, từ trước đến nay cậu chưa từng làm chuyện hại người, ông trời nhất định cũng sẽ chở che cho cậu.

Thế nên mặc dù biết nơi mình sắp đến có nhiều lời đồn đại như thế nào, cậu vẫn chẳng hề có chút lo ngại.

Tính Nam tốt thật, vừa khẳng khái chính trực, vừa hiền lành chất phát,

Mỗi tội nghèo.

Nam sinh ra tại một vùng nông thôn miền núi, nhà cậu làm nông không mấy khá giả mà lại còn đông anh em, gặp phải những năm mất mùa khiến nhà đã nghèo lại càng thêm khó.

Cậu thứ ba, hai người anh lớn đã lập gia đình từ sớm, phải dành dụm vun vén cho gia đình riêng của họ, phía sau cậu còn có hai đứa em nhỏ, để cho mấy đứa con đứa nào cũng được đi học, cha mẹ cậu có thể nói là đã gồng gánh bằng tất cả sức lực của mình, hai ông bà cũng vì vậy mà trông già và khắc khổ hơn so với tuổi thật.

Học hết cấp 3, tự thấy bản thân phải có trách nhiệm lo lại cho cha mẹ và mấy đứa em, cậu xin lên Thành phố để đi làm.

Cuộc sống nơi đó chẳng dễ dàng gì đối với 1 thằng nhóc nhà quê chỉ có hai bàn tay trắng, được cái, chuyện gì cậu cũng chẳng ngại làm, từ bưng bê phục vụ cho tới phụ hồ, vừa xong việc bên này liền chạy sang làm bên kia cho kịp, cơm thì ăn vội ăn vàng, chỗ ở thì chia nhau chen chúc trong căn phòng trọ chưa được 6m vuông, trông khổ không kể sao cho hết.

Vốn dĩ với mức độ cày ngày cày đêm như Nam thì cuộc sống không đến mức phải chật vật như vậy, nhưng nguyện vọng của cậu chính là để cho mấy đứa em được đi học Đại học, để cuộc sống sau này của tụi nhỏ có thể nhẹ nhàng hơn, không cần phải vất vả như mình bây giờ, chính vì vậy mà cậu không cho phép bản thân được tiêu xài hoang phí.

Cho đến khi tình hình kinh tế của gia đình bắt đầu khởi sắc, thằng em kế của cậu cũng học xong cấp 3 và bắt đầu bước chân vào giảng đường đại học, cậu lo liệu học phí cho nó xong xuôi, hướng cho nó tìm 1 công việc an toàn để kiếm thêm tiền sinh hoạt, lúc bấy giờ cậu mới nghiêm túc nghĩ cho bản thân mình 1 chút.

Chẳng lẽ cứ long bong, không có nghề nghiệp ổn định cả đời như vậy sao?

Nam muốn tìm một cái nghề gì đó nuôi sống bản thân, không phải nhất thời mà là về lâu về dài, cho nên khoảng thời gian sau đó cậu điên cuồng tích góp, cũng điên cuồng dò la tìm hiểu, vừa vùi đầu vào làm việc, vừa rối ren giữa những suy nghĩ và lựa chọn, chẳng biết đã bao lâu rồi cậu không ăn một bữa cho đàng hoàng tử tế, dạ dày cũng từ dạo đó mà bắt đầu trổ bệnh.

Đến một ngày cơ thể không chịu nổi nữa, Nam ngã khụy giữa nơi mà cậu đang làm việc, ông chủ cửa hàng tiện lợi thấy thế thì hoảng hồn, suýt chút nữa đã gọi xe đưa cậu vào cấp cứu, nhưng Nam chỉ xua xua tay bảo bản thân không sao, chỉ là đột nhiên chóng mặt và đau bao tử cùng một lúc nên run chân vấp ngã.

Ông chủ sợ xanh mặt, thế là dúi vào tay cậu vài cái bánh mì ngọt, cằn nhằn việc cậu bỏ bữa vài câu rồi cho cậu về nghỉ sớm một hôm.

Nam cũng muốn về lắm, nhưng cái bụng chốc chốc lại nhói lên từng cơn khiến cậu không có cách nào đi được, cậu đành lôi bánh mì ra phía trước cửa hàng ngồi gặm, may là ông chủ có đặt ngoài đây một bộ bàn ghế bằng gỗ con con giành cho khách nào muốn ngồi ăn tại chỗ.

Nam ngẩn ngơ nhìn vào không trung, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, miệng thì nhai nhóp nhép nhóp nhép, vị bơ sữa ngọt dịu tan dần trong khoang miệng, nhất thời làm cho Nam cảm thấy có chút dễ chịu, bỗng những tia sáng màu vàng cam dần dần len lỏi xuất hiện trước tầm mắt cậu, gọi tâm trí cậu trở về từ nơi lang thang vô định.

Nam quay đầu sang nhìn, nhất thời chết lặng.

Mặt trời - tròn và rực rỡ như hòn ngọc lửa, đang từ từ lặn xuống và dần bị che khuất bởi những tòa nhà chọc trời xa tít tắp, để lại phía sau nó là một bầu trời rực cháy, pha lẫn giữa những sắc cam, đỏ, tím và vàng, cùng với màu xanh của mây trời, tất cả như tạo nên một tấm lụa khổng lồ được dệt bằng sợi ngũ sắc vô cùng tuyệt diệu.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi.

Không gian như chìm trong một sự yên bình đến lạ.

Làm ở đây bao lâu, Nam chưa bao giờ phát hiện ra việc bản thân có thể ngắm hoàng hôn từ vị trí này, bao bộn bề của cuộc sống đã khiến cậu không còn thời gian để tâm đến vẻ đẹp của mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình nữa, trở nên như vậy thật chẳng giống cậu chút nào, như cái thời cậu còn thơ bé ấy, mặc dù vất vả vừa buông cặp sách xuống là vội vàng ra đồng chăn trâu, nhưng cậu lại luôn cảm nhận được trọn vẹn vẻ đẹp của nơi làng quê núi rừng thơ mộng.

Cũng không biết bao lâu rồi, đầu óc cậu mới có thể trở nên nhẹ nhàng đến thế, Nam chìm đắm vào vẻ đẹp của ánh chiều tàn, rồi như sực nhớ ra, vội vàng rút điện thoại muốn chụp lại một tấm.

...

Không chụp thì thôi, chụp xong liền tức anh ách!

Con Samsung thời nhà Minh của cậu, chụp vừa mờ vừa sai màu, phóng to ra một tí liền vỡ hết cả nét.

Cậu nhìn tấm hình trong máy xong rồi lại tiếc rẻ nhìn mặt trời đang dần khuất dạng trước mặt, không biết đang nghĩ tới điều gì, ánh mắt cậu bỗng dâng trào một sự quyết tâm chưa từng thấy.

Cậu muốn trở thành một nhiếp ảnh gia.

Cậu muốn lưu giữ toàn bộ những vẻ đẹp trong cuộc sống này, những điều nho nhỏ mà từ trước đến nay không ai để ý, những điều dù chỉ là thoáng qua trong phút chốc thôi, Nam cũng muốn biến nó trở thành một nét thật đặc biệt khi được người ta chiêm ngưỡng.

Vừa hay, Nam là một người không giỏi trong việc ghi nhớ, hình như có người từng bảo rằng Nam không thể nhớ bất cứ một chuyện gì trên đời.

Vậy thì cứ để máy ảnh của cậu ghi nhớ lại hết là được.

--

Nam vừa nhìn địa chỉ hiển thị trên điện thoại, vừa ngó nghiêng nhìn số nhà hai bên, thi thoảng sẽ gặp phải vài ánh mắt hiếu kì từ những người hàng xóm, cuối cùng cậu dừng lại ở 1 cửa hàng nho nhỏ trông có vẻ cũ kĩ.

Nhìn bên ngoài, Nam thật sự có suy nghĩ rằng cửa hàng này chắc phải xuất hiện từ những năm thập niên 90, mặc dù trông rất sạch sẽ, nhưng lại mang một nét cổ kính kì quái.

Hai cánh cửa chính cao khoảng 2m được làm bằng gỗ, kết hợp bao quanh một tấm kính dày làm người bên ngoài không có cách nào nhìn thấy được những thứ bên trong, trên mỗi cánh cửa đều có họa tiết hình bán nguyệt lớn, hai bên cửa đóng lại sẽ tạo thành một hình tròn hoàn chỉnh, thật giống hình dáng của một chiếc ống kính máy ảnh, bên trên treo một tấm bảng cũng được làm bằng gỗ đề dòng chữ đỏ:

“Tiệm chụp ảnh Thời Không”

Nam cảm thấy có chút do dự, nhìn cửa tiệm này không có vẻ gì là ăn nên làm ra, tiền lương cho nhân viên chắc cũng không được bao nhiêu, nhưng một thằng nhóc vừa mới học ra nghề như cậu cũng không thể đòi hỏi gì hơn, cứ coi như là tìm một nơi để lấy kinh nghiệm đi vậy.

Cậu nuốt nước bọt, chần chừ một lúc rồi mới quyết định gõ cửa.

Chưa kịp để tay của Nam chạm vào, một bên cửa đã chầm chậm mở ra khiến cho cậu giật mình chết đứng tại chỗ, Nam lấy tay vuốt vuốt ngực, liên tục hít vào thở ra lấy lại bình tĩnh, rồi mới dám ngẩng mặt nhìn vào bên trong, ánh mắt vừa lướt qua một vòng, đôi mắt cậu đã vì ngạc nhiên mà mở to hết cỡ, bản thân cũng không tự chủ mà bước vào bên trong từ lúc nào không biết, quên cả việc phải đóng cửa lại.

Hoàn toàn trái ngược với vẻ đơn sơ bên ngoài, bên trong cửa tiệm rộng lớn đến mức làm cho cậu cảm thấy bản thân như đang bước chân vào nhà của một ông phú hộ giàu nứt đố đổ vách thời xưa.

Sở dĩ bảo là “thời xưa” vì nội thất đa phần là làm bằng gỗ, nếu không phải được chạm khắc rồng phượng, thì cũng là những hoa văn cầu kì công phu mà cậu nghĩ thời bây giờ thật sự rất ít người sử dụng để trang trí nhà cửa, nhất là bộ bàn ghế bằng gỗ đàn hương thơm ngát ở giữa nhà kia kìa, nhìn đường nét điêu khắc trên đó, Nam nghĩ ngày tết mà đem ra lau chùi chắc cũng phải mất cả ngày chứ không đùa.

Phía sau lưng nó còn có cả 1 tủ lớn đựng toàn những bình trà ly tách được khảm xà cừ sáng bóng, tường thì treo đầy những bức tranh sơn dầu tinh xảo, trên trần là đèn chùm lớn sáng choang nhưng vẫn mang nét hoài cổ chứ không hề lạc quẻ.

Nam mải mê nhìn ngắm những món đồ nội thất xa hoa, cho đến khi sau lưng phát ra một tiếng động khá lớn khiến cho cậu giật bắn mình mà hoàn hồn, vội vàng xoay người lại.

Chẳng biết từ lúc nào, sau lưng Nam đã xuất hiện một người con trai đang đứng đưa lưng về phía cậu, tay vẫn chưa hề rời khỏi tay nắm cửa.

Chất giọng anh ta nhẹ nhàng nhưng lại đều đều, nghe chẳng ra chút cảm xúc gì.

- Vào thì nhớ đóng cửa.

- A...tôi xin lỗi...

Nam nhận ra bản thân mình có hơi bất lịch sự nên vội vàng lùi lại, hướng về phía chủ nhà gập người xin lỗi.

Cho đến khi người con trai ấy quay lại nhìn Nam, bàn tay đang siết chặt vì hồi hộp của cậu mới có thể buông lơi một chút.

Đó là một thanh niên dáng người cao gầy thẳng tắp trông rất thanh tú, tóc đen dài chạm gáy được vuốt gọn gàng ra sau, chỉ có vài sợi tóc mái không chịu nghe lời cứ lòa xòa trước trán, nước da anh ta có chút trắng xanh nhợt nhạt, nhưng bù lại đôi má rất hồng hào, dù nét mặt anh ta có bình đạm không chút gợn sóng, vẫn toát lên một nét dễ thương mềm mại.

Đôi mắt Nam lướt qua bộ đồ mà anh đang mặc, có chút ngạc nhiên, thời này mà vẫn còn có người dùng áo dài làm trang phục hằng ngày thì quả là vô cùng đặc biệt, áo hình như được làm bằng vải gấm, thân áo được thêu thủ công hình những cánh chim én đang chao nghiêng.

Hàng mắc tiền!

Nam nhận định xong lại ngước nhìn người kia bằng đôi mắt sáng long lanh.

Người có tiền, chắc sẽ không bạc đãi nhân công đâu nhỉ?

Người thanh niên kia chấp hai tay sau lưng, chỉ đứng nhìn Nam một lúc lâu mà không nói gì, ánh mắt bình thản nhưng chẳng chút ngại ngùng nhìn sâu vào đôi mắt cậu, như đang đợi Nam cho mình một lời giải thích về sự xuất hiện đột ngột của cậu ấy.

- À...Dạ chào anh, tôi là Công Nam, tôi thấy bài đăng tuyển dụng thợ chụp ảnh trên Facebook nên hôm nay đến để xin việc...

Đoạn cậu gãi gãi đầu, giọng có hơi ấp úng:

- Tôi xin lỗi vì sự đường đột, nhưng mà trên bài đăng tôi chỉ thấy địa chỉ tiệm, không thấy cả số điện thoại hay e mail...thậm chí...anh còn không bật tính năng bình luận...

Nói tới đây, giọng của cậu đã trở nên nhỏ xíu...

Người kia biểu hiện cũng không có gì thay đổi, chỉ là cậu có thể nhìn ra, trong đôi mắt ấy có thoáng một chút xíu ngạc nhiên.

- Bài đăng như thế mà anh cũng dám đến đây ha... – Anh ta nói khe khẽ

- Dạ?

- Ừm...Không có gì, mấy cái mà cậu nói, tôi không rành lắm... dù gì cậu cũng đến đây rồi, chúng ta nói chuyện một chút xem sao – Nói rồi anh ấy làm động tác mời, không đợi Nam phản ứng, anh đã đi vào bên trong, ngồi xuống vị trí trung tâm.

- À dạ...- Nam rụt rè bước vào ngồi xuống ghế bên cạnh, lí nhí nói cảm ơn sau khi nhận chén trà nóng từ tay gia chủ, mặc dù mặt bàn rất lớn, chỗ cậu và người kia cách nhau cũng gần một sải tay, nhưng vẫn khiến cho cậu cảm thấy có chút ngượng ngùng không thoải mái.

- Cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

- Tôi năm nay 23 ạ

- Ừm...tôi thì lớn hơn một chút, anh muốn gọi bằng anh hay gọi ngang hàng gì đều được, tôi không quan trọng đâu.

- Dạ anh...

- Khánh...- Giọng anh ta rất nhẹ - Nguyễn Hữu Duy Khánh.

- Dạ anh Khánh – Nam gật đầu cười cười, lúc đầu nhìn Nam còn tưởng người kia tầm hai mươi tuổi là cùng, vì mặt mũi anh ta non choẹt dù có cao hơn cậu một chút xíu, ấy thế mà không ngờ lại còn lớn tuổi hơn cả cậu.

- Trước đây cậu làm ở đâu?

- Trước tôi làm nhiều việc lắm, bưng bê phục vụ này kia, sau mới đi học nghề nhiếp ảnh được 3 năm, vừa mới học ra thôi ạ - Nam thật thà đáp

- Ừm, không có kinh nghiệm cũng không sao, nhưng mà anh đã đọc kĩ yêu cầu trên bảng tuyển dụng chưa?

- Dạ đọc rồi

Khánh tiếp tục im lặng chờ cậu nói tiếp

- Dạ...Không tò mò, không đòi hỏi, phải kín miệng, đảm nhận tất cả công việc được thực hiện ngoài trời.

- Đúng rồi, vậy mai bắt đầu đi làm luôn nhé!

Nam ngớ người:

- Tôi...tôi được nhận ạ?

Khánh gật gật đầu

- Anh không cân nhắc những người khác ạ? – Nam vì bối rối mà nói năng có chút lộn xộn

- Không, anh đến thì người được chọn là anh thôi.

- ...

Nam ngồi ngớ người một lúc mới có thể tiếp nhận thông tin mình được nhận vào làm một cách dễ dàng như vậy, cậu ngập ngừng:

- Tôi sẽ cố gắng làm việc thật tốt ạ, còn vấn đề lương thưởng...

- Một tháng 30 triệu, sẽ có những việc tôi cần anh đi ra ngoài làm, công việc chính của anh vẫn là chụp ảnh và sửa hình, mọi chi phí nguyên vật liệu cứ báo lại để tôi chi – Khánh nói một cách chậm rãi

- ...

- Sao vậy?

Lương thấp quá hả?

- Dạ không phải, cao lắm rồi ạ...

- Ồ

- Hay là anh xem qua ảnh tôi chụp trước rồi có muốn điều chỉnh lương cũng không muộn ạ?

- Không cần – Khánh cười, đáp chắc nịch

-...

- Bao ăn ở luôn nhé?

Nam im lặng, ngẩng đầu nhìn trời.

Ông trời ơi, ông cảm động rồi đúng không, có phải ông đang bù đắp cho con không vậy?
 
Mịt Mù Khói Tỏa Ngàn Sương
Chương 2


Xin chào, tôi là Bùi Công Nam, là một thợ chụp ảnh, còn người ngủ đến 10 giờ trưa mới chịu dậy, bây giờ lại lăn ra ngủ tiếp ở đằng kia là ông chủ của tôi.

Anh ta là 1 người rất kì lạ.

Nói về sự kì lạ của anh ta, thật không biết nên kể từ đâu mới phải.

Tính từ lúc bắt đầu nhận việc cho đến nay cũng đã gần một tháng rồi, tôi thật sự nghiêm túc có suy nghĩ rằng ông chủ của tôi có thể sống mà không cần ăn uống.

Mấy ngày đầu tâm lý của tôi chẳng khác gì một người mẹ có con nhỏ, cứ lo lắng sốt ruột không thôi, vì cứ nấu cơm ra đó nhưng hầu như chỉ có mình tôi ăn, anh ta thì rất dửng dưng, tôi hỏi thì anh ta bảo bản thân không thích ăn cơm, chỉ thích ăn mấy món lặt vặt, kết quả là thức ăn của mấy ngày đó phải đổ đi rất nhiều.

Dĩ nhiên là tôi sẽ không để chuyện đó tiếp diễn, dù gì anh ấy cũng là người trả lương cho tôi, đối xử với tôi cũng không tệ chút nào, chẳng phải tôi cũng nên quan tâm đến đời sống của anh ấy một chút hay sao?

Thế là tôi liền không nói một lời, cưỡng chế anh ta ngồi vào bàn ăn.

Lúc đầu anh ta rất bất mãn, vào bữa cơm mà cứ ngồi gảy gảy đũa một cách buồn chán, ăn cũng vô cùng ít, sau một tháng ngày nào cũng bị bắt ăn cơm như thế, anh ta cũng dần quen không còn kháng cự nữa, mặc dù sức ăn vẫn chẳng hơn con mèo là bao.

Ăn thì ít, nhưng đồ ăn anh ta đặt về cho tôi nấu thì nhiều vô cùng, hầu như ngày nào cũng có Shipper đến giao hàng cho chúng tôi, không phải là thức ăn thì cũng là những vật dụng dùng để dựng bối cảnh.

Sở dĩ tôi phải gặp Shipper nhiều đến như vậy, thậm chí đến cả những thứ rất nhỏ nhặt như là van nước cũng phải đặt người ta mua về, là vì ông chủ của tôi là người rất ghét việc phải đi ra ngoài, ghét đến mức cửa tiệm chúng tôi chỉ nhận chụp ảnh chân dung, ảnh beauty, ảnh gia đình,... chứ ít khi nhận chụp ảnh cưới, vì như vậy sẽ dễ phát sinh việc phải đi chụp ngoại cảnh, à mà hình như khách nào yêu cầu đi chụp ngoại cảnh, thì ổng sẽ chủ động từ chối nhận job luôn.

Ghét ra ngoài đến mức này, lần đầu tiên tôi thấy có người như ổng.

À thì sau này việc đi ra ngoài mua sắm tôi sẽ chủ động đảm nhiệm luôn cho nó nhanh và tiết kiệm.

Tôi còn tưởng là anh ta sẽ chẳng bao giờ bước chân ra khỏi cửa nếu như vài ngày trước tôi không nhìn thấy anh ta xách ô chuẩn bị đi ra ngoài.

Lúc ấy không có cái gương, nên tôi chẳng biết vẻ mặt của mình ra sao nữa, nhưng chắc là cũng phải hoảng hốt lắm, kiểu chân mày hôn nhau, trán hiện wifi ấy, tôi muốn hỏi lí do gì mà lôi được ổng ra khỏi nhà vậy, nhưng tôi biết anh ta sẽ không trả lời vào trọng tâm mà thay vào đó sẽ liếc tôi bằng nửa con mắt, sau đó sẽ nhắc lại yêu cầu trên bảng tuyển dụng.

Thấy ghét!

Dĩ nhiên là dấu chấm hỏi trên đầu tôi vẫn to đùng, cho đến khi tôi thấy anh ta trở về xách theo rất nhiều trái cây và giấy tiền vàng mã, tôi vội xem lại lịch mới chợt nhớ ra hôm nay là ngày mười sáu âm, là lễ cúng vong linh.

Tôi nhìn Khánh bày biện đồ cúng với vẻ mặt rất nghiêm túc, liền suy đoán rằng anh ta là một tín đồ Phật giáo sùng đạo, cho nên chỉ những việc như cúng kiếng mới đủ quan trọng để lôi anh ta ra khỏi nhà.

Không biết có phải vì anh ta thành tâm cúng bái hay không, mà cửa tiệm chúng tôi mặc dù nằm trong hẻm nhỏ nhưng lại làm ăn rất tốt.

Hầu như ngày nào cũng sẽ có khách tìm tới, nói chuyện vài câu với anh ta xong liền sẽ chốt ngày chụp hình, mà quá trình chụp cũng thuận lợi vô cùng.

Trưa nay cũng thế, chúng tôi có lịch chụp ảnh beauty cho một vị khách nữ, cô ấy muốn chụp concept thiếu nữ mặc yếm ngồi bên hoa sen, một kiểu khá là phổ biến, cách đây vài ngày tôi có ngỏ ý muốn đi mua đồ về dựng concept, nhưng ông chủ chỉ xua xua tay bảo cứ để ổng lo.

Kì quái!

Tôi đã từng đi làm ở nhiều nơi, gặp qua không ít loại người chỉ chăm chăm lo cho lợi ích của mình, thuê nhân viên về chỉ hận làm sao không rút cạn sức lực của họ, nhưng ổng thì khác, ban đầu ổng đề ra bao nhiêu công việc thì chỉ cho tôi làm đúng bấy nhiêu công việc, những việc khác đều không cho tôi nhúng tay vào, khỏe thì có khỏe thật đấy, nhưng mà như vậy có phải quá rạch ròi rồi không, tôi cũng cảm thấy bứt rứt lắm chứ!

Nhưng mà...

Ở đây lâu ngày tôi mới nhận ra, hóa ra anh ta cũng không cứng ngắc nghiêm túc như trong ấn tượng ban đầu của tôi cho lắm.

Cũng buồn cười, do lần đầu gặp anh ta đột ngột xuất hiện, lại đối với tôi vô cùng hào phóng không giống như cách hành xử của một người bình thường, hành động lại thần thần bí bí, tôi cứ lo sợ không biết mình có đang bị chi phối bởi một thế lực hắc ám ma quái nào không, thấy người ta kì quái là thế nhưng người ta vừa bảo nhận việc đi thì lại nghe lời răm rắp.

Chắc sự nghi hoặc của tôi thể hiện quá rõ ràng trên gương mặt, bỗng có một ngày anh ta đột nhiên trực tiếp cầm lấy tay tôi, chọt chọt lên má mình rồi nói tỉnh bơ:

- Sợ thì sờ thử đi, không có ma quỷ nào có thân nhiệt như thế này đâu.

Mềm mềm, ấm ấm, giống cái bánh bao...

Ủa mà khoan...

Tôi vội vàng rụt tay lại khi nhận ra mình đang bóp bóp hai cái má hồng hồng của anh ấy, sau đó chỉ biết gãi đầu cười ngượng ngùng vì bị người ta nhìn thấu suy nghĩ.

Bây giờ đã gần 12 giờ trưa, còn một tiếng nữa là đến giờ hẹn với khách, thiết nghĩ bắt đầu set up là vừa đẹp.

Nhưng mà lúc này tôi lại đang bận chóng cằm nhìn người nằm nghiêng trên tràng kỷ, hai tay chấp lại áp dưới má, tiếng thở nhè nhẹ phát ra đều đều, y như một con mèo con lười biếng.

Tôi phát hiện ra anh ta thật sự rất thích ngủ ngày, buổi tối thì thức cực khuya, hầu như ngày nào cũng thế, một thói quen không tốt chút nào.

Sở dĩ tôi biết được chuyện đó là vì phòng của tôi và Khánh đều nằm trên tầng 2, muốn đến được WC thì phải đi ngang qua phòng của Khánh và phòng sách, nói là phòng sách chứ thật ra tôi chưa bao giờ thấy Khánh động vào cuốn sách nào trên kệ, mà phần lớn thời gian anh ta sẽ dùng để dán mắt vào chiếc tivi màn hình lớn.

Mấy hôm trước hai ba giờ sáng tôi thức dậy đi vệ sinh, giật hết cả mình khi phát hiện trong phòng sách tối om có một cục chăn tròn vo đang ngồi xem phim truyền hình dài tập.

Tôi nheo mắt nhìn một chút, là mấy bộ phim tình cảm Đài Loan lâm li bi đát, motip nam nữ chính bị gia đình cấm cản tôi nghĩ đã quá đỗi quen thuộc và cũ rích rồi, thế mà ông chủ của tôi, người vẫn đang cố trưng ra vẻ mặt dửng dưng vô tâm của mình, đáy mắt lại long lanh ánh nước.

Tôi rất muốn nói, thôi đừng cố tỏ ra ngầu nữa, anh không biết ánh mắt của anh bây giờ trông tội nghiệp như thế nào đâu.

Thức khuya xem phim, xong đến sáng lại không dậy nổi!!!

Tôi đưa mắt nhìn đồng hồ một lần nữa, phát hiện nãy giờ bản thân cứ ngẩn ngơ quên mất việc phải đánh thức anh, bèn nhẹ lay lay vai gọi con mèo lười này dậy.

- Anh Khánh, dậy đi anh

Khánh mơ màng nheo nheo con mắt nhìn tôi.

- Khách sắp tới rồi, dậy rửa mặt cho tỉnh đi anh.

Khánh không có tính cộc ngủ, nghe tôi gọi xong thì nằm lim dim thêm vài phút nữa mới chậm rãi ngồi dậy, anh vươn vai rồi day day đôi mắt phiếm hồng, vì chưa tỉnh ngủ hẳn, anh ngồi đực mặt ra đó, hai cái má đã tròn lại càng tròn thêm, chiếc áo dài lúc nào cũng thẳng thớm cũng xuất hiện vài chỗ nhăn nhúm, trông có chút lôi thôi ngốc nghếch.

Tôi không nhịn được mà phì cười.

Dễ thương!

Để xem nào, hôm nay là màu xanh lá mạ nhỉ?

Dạo gần đây tôi bắt đầu để ý đến màu sắc của những chiếc áo dài anh mặc, như thường lệ, hôm nay vẫn là một chiếc áo dài tay thụng mà tôi chưa thấy bao giờ.

Tôi thật sự rất thắc mắc, rốt cuộc con người này có bao nhiêu chiếc áo dài vậy?

Khánh đưa mắt nhìn tôi, xong lại nhìn chiếc đồng hồ treo tường, nhẹ giọng " Ừm " một tiếng rồi đi vào trong, ở tầng 1 này thì bắt đầu sẽ là phòng khách, phía sau là phòng chụp, rồi cuối cùng mới là WC và cầu thang dẫn lên tầng 2, tôi đoán chắc là bây giờ ảnh sẽ đi set up phòng chụp.

Đang định vào xem thế nào, thì tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Bước vào là một người phụ nữ chừng độ gần bốn mươi tuổi nhưng sắc vóc vẫn rất thon thả quyến rũ, làn da cũng trắng mịn như thiếu nữ đôi mươi làm tôi không khỏi trầm trồ, tuy nhiên, bởi vì gương mặt đã trải qua vài lần can thiệp dao kéo nên trông có một chút đơ cứng không được tự nhiên.

Tôi bối rối gãi đầu, lo lắng nhìn về phía phòng chụp, cô ấy vậy mà lại đến sớm một tiếng đồng hồ, anh Khánh thì chỉ vừa mới thức dậy, mọi thứ vẫn chưa đâu vào đâu hết!!!

Cô ấy gỡ mắt kính đen, ánh mắt dừng trên người tôi chỉ chừng khoảng hai giây nhưng cũng đủ để tôi nhận ra, là kiểu ánh nhìn kiêu ngạo của những người có tiền khi nhìn những kẻ vô sản, như tôi.

Nói thật tôi hơi có chút tự ái, hảo cảm đối với cô ấy liền bay sạch sành sanh.

Cô ấy hơi hất nhẹ cằm:

- Tôi có hẹn chụp ảnh lúc 1 giờ.

- Dạ chị - Tôi trưng ra nụ cười công nghiệp - Mời chị vào trong ngồi dùng nước một lát...

- Chụp luôn đi, một lát tôi còn có hẹn nữa - Cô ấy cắt ngang mà không hề nhìn tôi, nói rồi bước thẳng vào bên trong phòng khách.

Tôi chưng hửng trợn mắt nhìn cổ cứ thế mà lướt qua người mình, sau đó mới hoàn hồn vội vàng chạy theo tìm cách kéo dài thời gian cho Khánh mà không hề hay biết anh đã đứng đợi chúng tôi từ bao giờ, áo quần phẳng phiu, mặt mũi tươi tỉnh, giống như cái người năm phút trước còn nằm ườn ra đây ngủ không phải là anh ta vậy.

Anh mỉm cười chào khách, xong thì đon đả mời cô ta vào luôn phòng chụp xem concept đã chuẩn bị.

Tôi giật giật ống tay áo anh, hỏi khẽ:

" Đã xong chưa anh?"

Khánh gật gật đầu, rồi đưa tay mở cửa phòng chụp.

Tôi nghĩ là mình đang mơ, nếu không thì sao lại có một mặt hồ đầy sen xuất hiện ở đây được...

Đóa sen to như gương mặt người, cánh hoa trắng muốt pha chút hồng hồng mềm mại như lụa, nhụy hoa vàng tươi, bên cạnh là những chiếc lá sen xanh mướt to như cái dĩa, phía dưới là mặt nước sáng lấp lánh giữa đêm đen, cùng với ánh sáng mờ ảo, sương khói phủ giăng, làm tôi như đang lạc vào một câu chuyện thần tiên bản thân hay nghe hồi tấm bé.

Tôi vỗ vỗ đầu cho cơn mơ màng qua đi, nhìn kĩ lại một chút, một tấm phông đen làm nền đằng sau, ánh sáng được hạ xuống vừa đủ khiến không gian trở nên huyền diệu, máy tạo khói góc phòng được bật lên tạo nên một màng sương khói mờ ảo, tôi sờ thử vào cánh hoa trước mặt, hóa ra là làm từ giấy nhún và kẽm giấy, còn mặt hồ sáng lóa kia thực chất là một tấm thảm tráng bạc lớn, đổ một ít nước lên bề mặt thảm sẽ ra được hiệu ứng lung linh thế kia.

- Anh chuẩn bị hết đống này hả?

Khánh nhìn tôi, sau đó vẫn cái điệu giả bộ ngầu lòi như thường ngày, anh vén nhẹ tóc ra sau tai, sau đó khoanh hai tay lại, trề môi:

- Hỏi thừa.

Đáng ghét thiệt chứ!

Người phụ nữ kia nhìn lướt qua một vòng, sau đó có vẻ rất hài lòng gật đầu một cái rồi đi thay trang phục.

Lúc cô ấy trở lại, trên người đã thay sang một cái yếm màu trắng muốt, phối cùng với chân váy xòe hồng nhạt dài chạm gót chân, trông như một đóa hoa sen xinh đẹp biết đi vậy.

Sau khi cô ấy sửa lại tóc và lớp trang điểm một lần nữa thì chúng tôi bắt đầu vào set chụp, tôi vừa hướng dẫn cô ấy tạo kiểu dáng, vừa chụp không ngơi tay, còn Khánh thì ngồi một bên, mắt chăm chú nhìn vào màn hình tivi lớn được kết nối với máy ảnh để theo dõi quá trình chụp.

- Mặt biểu cảm lên một tí...chị tươi lên một tí chị ơi...

Tôi bấm liên hồi, miệng thì không ngừng nhắc nhở cô ấy việc thay đổi biểu cảm gương mặt, thú thật là bây giờ trong lòng tôi đang phập phồng lo sợ lắm, nhìn cái trán đang không ngừng túa mồ hôi của tôi mặc dù điều hòa đang mở 20 độ là hiểu.

Dù cho tôi có nói nhiều đến thế, nhưng có vẻ như hiểu và làm được theo lời tôi nói lại là một việc không thể đối với cô ấy.

Bắt đầu buổi chụp được khoảng mười phút, tôi đành phải đặt máy xuống để cho tay và cái cuốn họng được nghỉ ngơi, sau khi kín đáo cúi đầu thở dài một hơi mới gọi cô ấy đến xem ảnh.

Không ngoài dự đoán của tôi, cô ấy xem được vài tấm thì đôi lông mày liền nhíu hết lại vào nhau, khóe môi cũng không tự chủ được mà xệ xuống.

- Nãy giờ em chụp cái gì vậy?

- Giọng cô ta đanh lại, tay không ngừng nhấp chuột.

- Em chụp kiểu gì mà mặt tôi đơ vậy, em tự xem đi, có tấm nào mà trông ra hồn không?

- Cô ta bắt đầu lớn tiếng, chỉ vào ngón tay vốn dĩ nên cong nhè nhẹ nhưng lại thẳng đuột trên ảnh - Cái tay tôi em thấy để vậy có đẹp không mà em không bảo tôi sửa?

Càng nói cô ta càng không kiểm soát được tông giọng của mình:

- Sao đăng ảnh trên face đẹp lắm mà, bây giờ chụp vậy là sao?

Chụp vầy mà đòi mở tiệm hả?

Tôi đứng một bên mà mặt méo xệch, oan không biết nói sao cho hết, rõ ràng là tôi đã cố gắng sửa cho cổ lắm rồi, nội cái ngón tay thẳng đuột của cô ta thôi, tôi phải nhắc đi nhắc lại trên dưới ba lần, ừ thì tay nghề tôi còn non, chưa biết diễn đạt làm sao cho người ta hiểu, nhưng đổ hoàn toàn lỗi lên đầu tôi như thế, tôi cũng cảm thấy oan ức lắm chứ.

Tôi đưa đôi mắt tội nghiệp sang nhìn Khánh - người đang khoanh hai tay lại nhìn chằm chằm vị khách nữ kia, trên mặt không nhìn ra được cảm xúc gì, nhưng tôi nghĩ chắc là anh ta đang giận lắm.

Nghĩ mà xem, đã bỏ tiền ra trả lương cho nhân viên hậu hĩnh, lại bỏ công tự mình dựng concept, nhưng chỉ vì sự tắc trách của tôi mà làm mọi thứ trở nên rối ren, nói không chừng danh tiếng cửa tiệm còn bị ảnh hưởng, nếu là tôi thì tôi cũng sẽ giận.

Tôi xấu hổ không dám nhìn anh nữa, đành cúi gằm mặt siết chặt lấy vạt áo.

- Từ từ đã chị, đừng vội nặng lời quá

Lúc tôi nghe thấy tiếng Khánh và ngẩng đầu nhìn anh, anh đã đứng dậy và đến bên cạnh cô ta từ lúc nào, miệng nở nụ cười dịu dàng và nói chuyện vẫn rất từ tốn.

Tôi thấy anh nắm hờ lấy bàn tay cô ta rồi nhè nhẹ vỗ vỗ lên mu bàn tay vài cái:

- Mấy dáng đầu, mình chụp để chị lấy cảm xúc thôi, rồi mình mới vào chụp chính thức.

Nhưng mà, muốn ảnh tự nhiên thì cái tiên quyết là biểu cảm của mình cũng phải tự nhiên trước đã, chị trách như vậy, oan cho thợ nhà em quá, chị xem, dáng nào em nó chỉ cho chị cũng đẹp mà.

Khánh cười, nhưng tôi thì lạnh toát cả sống lưng, kiểu người kênh kiệu như cô ta, dễ gì chịu nhận lỗi từ phía mình, tôi sợ Khánh nói như vậy làm cô ta tự ái, lại làm ầm ĩ cho lớn chuyện lên thì toang mất.

Nhưng mà kì lạ là cô ta lại có vẻ rất để tâm đến lời Khánh nói, gương mặt cũng hòa hoãn hơn rất nhiều, mắt lại còn không rời khỏi khuôn mặt Khánh lấy một lần, làm tôi đứng đó cứ trố mắt ra nhìn chứ không biết nên nói gì nữa.

Khánh cười rồi buông tay cô ta ra, nói:

- Chị bình tĩnh lại rồi ha

Mặt cô ta vẫn còn một chút không vui nhưng quả thật đã dịu lại không ít, không quát tháo như khi nãy nữa, còn gật đầu với Khánh ra chiều đồng ý.

- Cái gì chưa đẹp thì mình cũng chỉnh cũng bóp được, chỉ có cái thần thái cử chỉ của mình là không có cách nào sửa được hết, cho nên bây giờ chị chịu khó nghe em nó hướng dẫn để có ảnh đẹp nha.

Đoạn Khánh quay sang tôi, nhắc:

- Nam qua đây giúp chị thả lỏng cơ mặt với tay chân đi.

Tôi nghe vậy vội hoàng hồn lật đật chạy đến, sau khi thấy mọi thứ đã ổn thỏa, tôi mới lại lần nữa cầm lấy máy ảnh vào set chụp.

Tư thế lần này tôi dự định để cô ta nằm sấp giữa hồ sen, mặt và thân trên hướng lên cao, môi mỉm cười nhẹ nhàng giống như một nàng tiên sen đang vươn người đón ánh trăng vậy.

Nhìn thấy cô ta vẫn chưa thật sự thả lỏng cơ mặt, Khánh lúc này mới lên tiếng:

- Chị nhắm mắt lại nè...rồi đúng rồi bây giờ tưởng tượng mình là thiếu nữ tuổi đôi mươi đi nè, mình muốn ra vibe thiếu nữ thì mình phải tin mình là thiếu nữ...

đúng rồi đẹp lắm đẹp lắm!

Thiếu nữ mỉm cười hạnh phúc giúp em nó nào, cười hạnh phúc như lúc mình được cầu hôn í...rồi cái tay, cái tay làm hoa lan chỉ giúp em...

- Khánh nói liên mồm trong khi tôi đang không ngừng nháy máy bắt trọn từng khoảnh khắc.

Điều đó thật sự thành công làm cho cô ta bật cười, mà cũng khiến cho tôi suýt nữa thì nhịn cười không nổi, đành phải cắn chặt răng vào nhau để tránh làm run máy ảnh.

Lần đầu tiên, tôi thấy Khánh lắm mồm đến vậy.

Những dáng sau đó, dưới sự giúp đỡ của Khánh đều diễn ra vô cùng thuận lợi, cô ta vì bị chọc cười nên tâm trạng cũng trở nên tốt hơn, diễn cũng thoải mái hơn, lúc xem lại hình, suýt chút nữa thì nụ cười của cô ta đã kéo đến tận mang tai.

Tôi nhìn ông chủ của mình đang ngồi một bên, mặt mũi bơ phờ vì mệt thì cố gắng mím môi nhịn cười, có vẻ như chuyện này thật sự đã rút hết sức lực của anh ấy mất rồi.

Cô ta sau khi chọn ảnh để chúng tôi chỉnh sửa thì thay quần áo rồi ra về, trước khi đi còn hào phóng tip cho tôi một ít, tôi cảm kích nhìn Khánh, anh ta liếc tôi một cái rồi dí ngón tay vào trán tôi:

- Cậu đó!

Cố gắng học thêm cách tạo cảm xúc cho khách đi, cứ cứng đơ như thế làm sao mà chụp được.

Tôi cười hì hì rồi gật đầu lia lịa, trách mà cũng nhẹ nhàng đến vậy, thảo nào ai nói chuyện với anh ấy cũng đều dễ dàng bị chinh phục.

Dạo này thời tiết có chút thất thường, trưa nay còn nắng vỡ đầu, đến tối đã mưa lâm râm, tôi và Khánh ngồi trong phòng sách, anh ta thì đắp chăn xem phim, còn tôi thì ngồi sửa ảnh, đây là cái công đoạn mà theo tôi là vật vả nhất, đôi mắt tôi cũng ngày một yếu đi là vì nó chứ chẳng đâu.

Trong lúc tôi đang căng hai mắt ra để xóa đi cái rãnh cười của khách, Khánh bỗng dưng cất giọng gọi tôi, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào màn hình ti vi trước mặt:

- Nam, có khách đến kìa, xuống xem đi.

Tôi giơ đồng hồ lên xem, bây giờ đã gần 11h đêm rồi, khách khứa nào lại đến giờ này, tôi nghi ngờ đưa mắt nhìn Khánh, sao cậu ta lại biết có khách đến trong khi đang ngồi bên cạnh tôi cơ chứ?

Nhưng Khánh đã nói vậy, tôi đành phải tạm ngưng công việc để đi xuống kiểm tra.

Vừa bật đèn tầng 1, suýt chút nữa tôi đã hét toáng lên vì giật mình, trái tim cũng vì thế mà đập liên hồi như trống trận.

Thật sự có người cơ á???

---

10 giờ đêm 3 hôm trước, ông chủ Khánh nhốt mình trong phòng, thần thần bí bí cẩn thận gõ từng chữ trên điện thoại:

"Cách làm hoa sen bằng giấy nhún"

Bao quanh anh ta là từng xấp từng xấp giấy nhún vuông vức.

...

-----

Truyện sẽ có sau 3 đến 4 ngày, mọi chi tiết trong truyện đều không có thật, nếu có chi tiết nào bạn chưa hình dung được, hãy tìm mình ở Sợi chỉ nhé.
 
Mịt Mù Khói Tỏa Ngàn Sương
Chương 3


Nam không phải là kẻ nhát cấy, nhưng mà thật sự là cậu đã bị dọa sợ.

Bởi không biết từ đâu lại xuất hiện một cô gái đang sừng sững đứng giữa phòng khách và xoay lưng về phía Nam, nghe tiếng động, cô ấy mới chậm rãi xoay người lại, nhìn mặt thì có thể đoán được cô ấy tuổi chừng hai mươi mấy, ăn mặc rất đỗi giản dị : quần jeans xanh và áo phông, điều duy nhất bất thường làm cho Nam phải nghi hoặc chính là cơ thể cô ta ướt sũng, ướt từ đầu đến chân, những giọt nước trên người cô còn không ngừng rơi xuống làm đọng thành một vũng.

Nam vuốt vuốt ngực cho bình tĩnh lại, hoảng hốt qua đi, cậu nhăn mặt nhìn ra bên ngoài, mưa thì có mưa thật, nhưng đâu có lớn đến mức ấy đâu chứ...

Nhưng mà đó đâu phải chuyện chính!!!

- ...sao cô vào đây được vậy?

Cô ấy đưa mắt nhìn Nam, đôi mắt có lẽ vì dính phải nước mưa nên có hơi phiếm hồng, ánh mắt mang theo một tia ngạc nhiên nhưng rất nhanh liền biến mất, hai tay siết chặt lấy nhau vì lạnh, cô ấy ngại ngùng cúi đầu:

- Tôi...tôi thấy cửa không khóa...

Nam nghe vậy vội nhìn về phía cửa, quả nhiên là không thấy cái ổ khóa đâu.

Đây là lần thứ mấy quên khóa cửa rồi hả anh Khánh???

Nam bất lực lấy tay day day trán, sau đó có chút khó xử nhìn người vừa đến, ngập ngừng nói:

- Xin lỗi nhưng mà tiệm chúng tôi đóng cửa rồi, cô...đợi hết mưa tôi gọi xe đưa cô về, ngày mai cô hẳn quay lại ha.

Cô ấy vội lắc đầu nguầy nguậy:

- Không...làm ơn cho tôi gặp ông chủ Khánh, tôi thật sự không có nhiều thời gian...

Nam bối rối:

- Nhưng mà bây giờ thật sự quá trễ rồi, anh ấy cũng cần nghỉ ngơi mà.

Cô ấy mím môi, nói một cách nghẹn ngào:

- Tôi xin lỗi, nhưng mà tôi thật sự cần gặp ông ấy, ngoài ông chủ Khánh ra không có ai giúp tôi được cả...

Nam bất lực nhìn cô ấy, cậu sợ nước mắt của con gái quá đi thôi, lưỡng lự một hồi, cậu tặc lưỡi:

- Tôi hỗ trợ cô lần này, có vấn đề gì cô cứ trình bày với anh ấy trước, rồi để ngày mai mình giải quyết sau nhé.

Cô ấy mừng rỡ gật đầu, miệng không ngớt lời cảm ơn cậu.

Nam đưa tay ra hiệu mời cô ấy đi theo mình lên tầng 2, nhưng không hiểu sao, cậu cứ có cảm giác lành lạnh rờn rợn, giống như có ai đang áp một tảng nước đá lên lưng mình vậy, làm cậu cứ nổi da gà liên hồi.

Cô gái đi sau nhìn cậu không ngừng lấy hai tay chà xát vào nhau cho đỡ lạnh, ánh mắt cô buồn bã rồi cúi đầu chầm chậm bước lên cầu thang, không khí giữa hai người cũng trở nên tĩnh lặng.

Nam dẫn người đến phòng khách thì thấy Khánh đã đứng bên cửa sổ đợi sẵn, tivi đã tắt từ lúc nào, anh bây giờ đang đưa mắt hướng ra bên ngoài, nhìn xuống con hẻm nhỏ được bao phủ bởi ánh đèn vàng vọt.

Trên tay anh cầm sẵn một cái áo khoác dày, nghe tiếng Nam gọi, anh xoay người lại nhìn người vừa đến một hồi lâu, sau đó mới lấy chiếc áo trên tay mình phủ lên vai cô gái trẻ.

- Chắc bây giờ cô lạnh lắm, khoác đỡ cái này đi vậy.

- Cảm ơn ông chủ...

- Cô ấy ngước đôi mắt rưng rưng nhìn Khánh, đôi tay run rẩy siết chặt lấy tấm áo trên người.

- Cô ngồi đi.

- Khánh ngồi xuống rồi chỉ vào ghế đối diện, đoạn nói với Nam - Phiền cậu pha giúp tôi một bình trà nóng nhé!

Nam gật gật đầu, sau đó xoay người đi xuống tầng nấu nước.

Đợi người đi khuất, lúc này Khánh mới nhìn người vừa đến, ánh mắt có chút khó xử:

- Sao cô lại tìm được tôi?

Cô gái hấp tấp nói:

- Có người...Người ấy giúp tôi, chỉ đường cho tôi đến đây, người ấy bảo...anh có thể giúp tôi gặp được người tôi muốn gặp.

Đôi mày Khánh hơi nhíu lại rồi thở ra một hơi dài, thảo nào anh cứ có cảm giác ai đó đang lảng vảng gần đây.

- Ông chủ...xin anh hãy giúp tôi gặp lại anh ấy...

Khánh im lặng chờ cô gái nói tiếp.

Cô ấy cúi đầu siết chặt vạt áo, người run rẩy và bắt đầu khóc rấm rứt:

- Tôi không tìm được anh ấy, tôi không biết phải đi đâu cả...mọi thứ cứ hỗn độn mờ mịt, may mà có người giúp, nếu không tôi cũng không biết phải làm sao mới gặp được ông.

Khánh hạ tầm mắt của mình nhìn xuống sàn nhà, suy nghĩ một lúc rồi mới nhẹ trách:

- Đó là bởi cô đã phạm phải một tội rất lớn không thể tha thứ được, nên mới phải chịu cảnh bị trói buộc trong một vòng lẩn quẩn không có lối ra...

Cô gái cúi đầu càng sâu, nức nở thành tiếng, những lời thốt ra cũng vì thế mà bị đứt quãng.

- Tôi biết...là tôi bất hiếu... nhưng mà tôi thật sự khổ sở quá...mấy đêm rồi tôi không có cách nào ngủ được, cứ nhắm mắt là tôi lại thấy hình bóng anh...

- Vậy bây giờ nguyện vọng của cô là gì?

- Khánh nhìn cô khóc mà xót xa không chịu nổi nữa.

- Xin ông hãy giúp cho tôi được gặp anh ấy...cho tôi được ở bên anh ấy.

Khánh thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Không biết người ấy đã nói với cô những gì, nhưng mà mọi việc nó không hoạt động như cô nghĩ đâu...- Nói rồi Khánh ngồi thẳng dậy nhìn vào mắt cô, giọng cũng trầm đi một tông - Đúng là tôi có thể giúp cô gặp lại người cô muốn gặp, nhưng đó chỉ là người ấy trong quá khứ, trong một khoảnh khắc đã xảy ra còn tồn tại trong kí ức của cô, hoặc may mắn hơn thì là trong khoảng thời gian ngắn đưa cô đến một tương lai không xa.

- Nói dễ hiểu hơn là, tôi có thể đưa cô đến tương lai hoặc về lại quá khứ, nhưng không thể giúp cô tìm người, cô hiểu chứ?

Nghe thấy tiếng bước chân từ dưới tầng vọng lên, Khánh bắt đầu đẩy nhanh quá trình:

- Chỉ có thể như vậy, cô có chấp nhận không?

Cô gái siết chặt ngón tay, gương mặt thoáng chút thất vọng, nhưng rồi cô ngẩng đầu nhìn Khánh nói một cách chắc nịch:

- Như vậy cũng được, chỉ cần gặp được anh ấy là tôi mừng rồi...xin anh...đưa tôi về lại ngày 21 tháng 10...

- Cô mím môi ngăn lại tiếng nấc nghẹn ngào.

Khánh gật đầu, lưỡng lự một lát rồi mới nói:

- Tôi nghĩ...việc cô nên làm sau đó chính là tìm một nơi nương nhờ rồi thành tâm sám hối, đúng ngày đúng giờ sẽ có người đến mang cô đi, chứ đừng nên quyến luyến ái tình trần tục nữa.

Nam trên tay xách một bình trà nóng hổi, mở cửa bước vào lúc Khánh vẫn đang nói dang dở nửa câu, nên cậu nghe thì nghe chứ vẫn chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, cậu đặt bình trà lên bàn, ngơ ngác nhìn Khánh đang nhíu mày khổ sở, rồi nhìn sang cô gái đang khóc nấc một bên, cậu gãi gãi đầu thầm nghĩ:

Rồi mình có nên ở đây không...

- Cô...đừng khóc nữa nha, cô uống nước không?...- Nam lắp bắp hỏi.

Khánh nghe vậy không khỏi cúi đầu nhịn cười vì sự vô tri của cậu, sau đó anh tằng hắng một cái, quay sang Nam:

- Nam.

- Dạ?

- Chụp thôi.

- Dạ???

---

Nam ở một bên điều chỉnh ánh sáng, mặt thì lấm lét nhìn cô gái ngồi trong góc phòng đang cúi đầu rấm rứt khóc, tay chân cứ lóng ngóng hết cả lên, anh Khánh thì chẳng biết đi đâu mất rồi, để hai người ở riêng như vậy, người kia thì lại khóc không ngừng, cậu thật sự là khổ không biết nói sao cho hết.

Mà cậu càng cảm thấy khó hiểu hơn nữa là, tại sao chỉ chụp ảnh chân dung thôi mà phải nhất quyết chụp trong hôm nay, trước khi chụp lại khóc nhiều đến thế này, toàn thân còn ướt sũng nước thì đúng là lần đầu tiên cậu gặp phải.

May mà cậu vừa dựng xong ánh sáng thì anh cũng vừa lúc quay lại, trên tay còn đang bê một cái hộp gỗ vuông vức dài khoảng hai gang tay, trông anh nâng niu nó vô cùng, chắc hẳn phải là thứ quý giá lắm.

- Tôi chuẩn bị xong rồi, cô ngồi vào ghế để tôi kiểm tra ánh sáng nha.

Ở giữa phòng chụp Nam đã đặt một cái ghế gỗ, hướng ánh sáng vào giữa trung tâm, đợi cô ấy ngồi vào ghế rồi, Nam toan dùng máy ảnh của mình chụp thử một tấm xem mọi thứ đã ổn thỏa chưa thì Khánh đã nắm tay cậu ngăn lại.

- Chụp bằng máy của tôi đi.

Nam chưng hửng nhìn anh vì không hiểu gì hết, sau khi chỉnh trang cho cô ấy tươm tất, Khánh mới chậm rãi mở cái hộp gỗ ra, cẩn thận lấy từ trong hộp một cái máy ảnh mà khi nhìn thấy nó, Nam đã bất ngờ đến mức đứng phắt dậy, mắt cũng mở lớn đầy kinh ngạc.

Không phải vì nó xịn, mà là vì nó cũ.

Đồ cổ hả???

- Đây là...

- Super Baldina...- Khánh nhẹ nhàng nói ra một cái tên lạ hoắc, Nam hết nhìn cậu lại nhìn cái máy ảnh trước mặt, quả thật mặc dù Nam học nhiếp ảnh, nhưng bảo cậu tìm hiểu hết về các loại máy ảnh từ xưa đến nay thì cậu thua, và đây cũng là lần đầu tiên cậu nhìn thấy loại máy ảnh như thế này.

- Cái này...sản xuất năm nào thế anh?

Khánh hướng đôi mắt nhìn lên trần nhà, ngẫm nghĩ:

- ...Không nhớ nữa, chỉ biết là lâu lắm rồi.

Nam nhìn cách anh nâng niu nó trong lòng bàn tay, liền hiểu ra lí do vì sao chiếc máy này tuy đã qua nhiều năm lại vẫn nguyên vẹn sạch sẽ như mới.

- ...phim của nó liệu còn sản xuất không anh?

Khánh đưa mắt sang nhìn cậu hồi lâu, Nam hiểu lầm ý tứ của anh, vội vàng giật mình đưa tay che miệng lại, ánh mắt như đang thanh minh: xin lỗi, em quên thôi chứ em không cố ý tò mò đâu.

Khánh bật cười khi thấy hành động của cậu, đoạn anh vân vê chiếc máy ảnh trong tay, suy nghĩ một lúc rồi mới đưa máy về phía cậu:

- Hay là cậu chụp đi.

- Dạ?

Em á?

- Nam không giấu được sự phấn khích trong đôi mắt của mình, cậu cẩn thận nhận lấy máy từ tay anh, xong bắt đầu ngắm nghía tìm hiểu về nó.

Máy ảnh màu đen, nhìn kĩ thì mới phát hiện có vài chỗ bị mòn và phai màu sơn, thân máy trông có vẻ rất cứng cáp đề dòng tên thương hiệu, ống kính Tessar có thể thu gọn và tháo rời, Nam khởi động máy rồi đưa lên mắt ngắm thử, không khỏi kinh ngạc vì sự chân thực rõ nét nhưng lại mang một nét hoài cổ của nó.

Khánh đứng một bên quan sát cậu, thấy Nam thật sự có thể khởi động máy, anh cũng thoáng chút ngạc nhiên, sau đó liền nở một nụ cười hài lòng.

Anh xoay người sang nói với cô gái:

- Cô sẵn sàng chưa?

Cô ấy vội gật đầu, như không thể chờ thêm được nữa.

Khánh lùi lại, huýt vai Nam:

- Không cần thử đâu, trực tiếp chụp luôn đi.

Nam gật gù, vừa đưa máy lên ngắm lại nghe thấy tiếng Khánh bên cạnh:

- Chỉnh zoom xuống 28mm.

Nam giật bắn người trợn trắng mắt nhìn anh:

- Anh giỡn hả?

- Nghe lời chút đi.

Nam nuốt nước bọt, run tay làm theo lời anh...

Hình ảnh của cô gái lúc này liền trở nên nhỏ xíu không nhìn rõ mặt.

Kiểu này thì chân dung cái nổi gì trời???

Nhưng mà chủ nói thì phải nghe, người ta có chửi cũng phải chịu, Nam đành nhắm mắt đưa tay làm liều...

Một tiếng "tách" vang lên, Nam liền cảm thấy bản thân như đang lịm dần đi, một làn sương khói mờ ảo tức thì bao vây lấy cậu.

Đầu óc cậu quay cuồng, hai mắt mờ mịt, tay chân cũng bủn rủn hết cả lên, đợi một lát cho bản thân bình tĩnh lại, Nam mới nhẹ vỗ vỗ đầu mình rồi ngước mắt lên nhìn, làn khói tan đi, tầm nhìn của cậu cũng dần dần trở nên rõ ràng hơn trước.

Đây đâu phải studio nhà cậu đâu...

Nơi cậu đang đứng được treo đầy váy cưới trắng tinh, cách một lớp cửa kính là nơi trưng bày những bộ Vest và trang phục nhiều màu sắc sặc sỡ, trông hiện đại hơn studio nhà cậu rất nhiều, nhưng không phải vì thế mà cậu thích nơi này hơn đâu nhé, cậu đang sợ chết khiếp lên đây, sao tự dưng đang ở cửa tiệm lại dịch chuyển sang nơi nào lạ hoắc thế này?

Đang bối rối không biết nên làm sao, thì một bóng người bỗng nhiên lướt qua người Nam chạy về phía trước làm cậu giật bắn cả người, nhìn kĩ lại, dáng người này có chút quen quen, cô ta mặc trên người chiếc váy đuôi cá có tà dài phía sau, trên đầu còn cài một tấm voan trắng, điệu bộ cô ta hớt hải như đang tìm kiếm thứ gì, dù gì ở đây cũng không có ai, chẳng phải chạy theo cô ấy là lựa chọn tốt nhất sao?

Nghĩ là làm, Nam ba chân bốn cẳng đuổi theo sát nút, cô ta chạy một hồi thì chạy tới phòng thay đồ nam, không nói một lời liền mở cửa xông vào, Nam ngơ ngác:

- Sao bạo quá vậy???

Rồi cậu cũng vội vã chạy theo, lúc vào tới nơi thì thấy cô đang ôm rịt lấy một người đàn ông mặc vest đen, nhìn mặt anh ta trông có vẻ ngỡ ngàng lắm, tay vẫn còn đang chỉnh chiếc nơ trên cổ chưa kịp thả xuống.

- Em sao vậy?

- Giây phút ngơ ngác qua đi, người đàn ông mới dịu dàng ôm cô vào lòng, gương mặt mặc dù trông rất đỗi bình thường nhưng khi cười lên lại vô cùng ấm áp, ánh mắt anh ta nhìn cô mang một nét chiều chuộng bao dung không hề che giấu.

- Em nhớ anh quá...- Cô gái úp mặt vào vai áo anh, ngậm ngùi bật khóc.

Anh ta bật cười:

- Mới tách ra có mấy phút thôi sao lại nhớ anh rồi, bình thường anh đi làm xa cả tháng cũng chẳng thấy em như vậy bao giờ - Mặc dù giọng nói mang chút trêu chọc, nhưng tay anh lại không ngừng vuốt ve lưng cô ra chiều an ủi.

Nam thấy mình đứng đây...hơi vô duyên, đang vò đầu chuẩn bị rời đi thì cô gái đã tách khỏi vai áo của người đàn ông, tay nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực anh ta, còn Nam thì là bị chính gương mặt của cô ấy làm cho ngỡ ngàng đứng chết trân tại chỗ.

Ủa???

Là cổ mà!!!

- Anh thấy trong người sao rồi?

Tim có đau lắm không anh?

- Cô gái lo lắng hỏi.

- Đâu có sao, anh bình thường mà, mấy hôm trước hơi khó thở tí, nhưng mà bây giờ anh khỏe rồi - Đoạn anh nắm lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình, bật cười - Sao tự nhiên bữa nay lo cho anh quá vậy?

- ...Em xin lỗi, em xin lỗi anh...lẽ ra em nên quan tâm đến anh hơn, lẽ ra em phải bắt anh đi khám sớm...

- Nói rồi cô lại bật khóc nức nở

- Thôi thôi...- Anh xuýt xoa lau nước mắt cho cô như đang dỗ trẻ con - Sao tự nhiên bữa nay mít ướt quá vậy?

Anh có làm sao đâu mà em khóc?

Nói rồi, anh lại ôm siết cô vào lòng:

- Em đừng có lo, anh khỏe lắm, anh không sao hết, anh còn phải lo cho vợ của anh nữa mà - Anh đưa tay vuốt tóc cô rồi đặt một nụ hôn lên đó - Tháng sau là mình cưới rồi, mình phải vui lên để sống nha em, đừng nghĩ tới những chuyện tiêu cực nữa.

- Cả đời này, anh chỉ muốn thấy vợ của anh hạnh phúc thôi - Anh cười

- Nhưng mà...hạnh phúc của đời em, là được bên cạnh anh, vậy nên mình đừng xa nhau nữa nha anh...

- Cô ngẩng đầu nhìn anh rồi nở một nụ cười trong nước mắt.

Nam nhìn cảnh đó mà thấy sóng mũi mình cay cay, cậu đưa tay lên toan dụi đôi mắt đã ửng đỏ của mình thì một lần nữa, làn sương khói bí ẩn đó lại xuất hiện, cuốn cậu vào một cơn mê man bất tỉnh.

...

- Cậu ơi...

Ai đó?

Ai đang gọi đó?

Một tiếng cười trong trẻo vang lên:

- Cậu ba ơi...dậy đi thôi.

Nam cố gắng mở đôi mắt nặng trịch của mình, một gương mặt mờ ảo xuất hiện trước tầm mắt cậu, cậu không có cách nào nhìn rõ được mặt người ấy, chỉ có thể mơ hồ cảm thấy gương mặt này sáng như vầng trăng, nụ cười dịu dàng trên môi và tiếng cười thánh thót tựa tiếng chim khiến cho lòng cậu có chút xao động.

- Anh ơi...

Cậu đưa tay chạm vào gương mặt trước mắt, da thịt mềm mại và ấm áp quá, thật thích!

- Nam!

Thức được rồi.

Giọng nói đột ngột thay đổi, bình tĩnh và trầm đi một tông làm cậu giật mình tỉnh giấc.

Khi nhìn lại, cậu tá hỏa phát hiện ra nãy giờ mình có phải đang sờ mặt cậu trai trẻ nào đâu, mà là ông chủ lúc nào mặt cũng lạnh tanh của cậu đấy chứ.

Nam hoảng hốt ngồi bật dậy, sau đó lấy tay day day trán:

- Tôi làm sao vậy?

- Cậu ngủ quên - Khánh đang khom lưng gọi cậu dậy, gọi được rồi thì bèn đứng thẳng người, sửa sửa lại ống tay áo khi nãy bị cậu nắm chặt mà trở nên có chút nhăn nhúm của mình.

- Tôi...

- Nam chưa tỉnh ngủ hẳn, ánh mắt lơ đãng nhìn vô định - Tôi đã có một giấc mơ kì lạ...

Nói rồi như sực nhớ ra điều gì, cậu bối rối nhìn quanh phòng chụp một vòng:

- Người đâu rồi?

- Bây giờ là 8 giờ sáng, người ta đã đi từ sớm rồi.

- Vậy à...Tôi xin lỗi - Nam nói rồi đưa tay vần vò cái đầu rối nùi của mình, trong một ngày mà gây rắc rối đến tận hai lần không khỏi khiến cậu cảm thấy xấu hổ.

- Không sao mà.

- Vậy anh gửi hình qua để tôi sửa nhé!

- Không cần...ảnh này cứ để tôi sửa là được.

- Ông chủ...

Nam ngước đôi mắt đáng thương tự trách nhìn anh.

- Có phải... anh ghét tôi rồi không?

Có phải anh thấy tôi phiền phức rồi không?

Khánh im lặng nhìn cậu một lúc lâu rồi mỉm cười bỏ đi, trước khi đi còn để lại một câu:

- Không có, tôi quý cậu mà!

Thật tốt vì cậu đã ở đây...

Nam hoang mang nhìn theo bóng anh, cái mặt vẫn buồn thiu.

Gì vậy?

Sao giống như đang dỗ con nít quá vậy?

Khánh chậm rãi quay về phòng mình, cất kĩ cái hộp đựng máy ảnh vào tủ rồi lại mở một hộp gỗ khác ra, đặt vào trong xấp ảnh đang chất chồng lên nhau một tấm ảnh mới tinh:

Một người đàn ông mặc Vest đen đang dịu dàng hôn lên mái tóc của vợ mình, còn cô gái mặc váy trắng đang nhắm mắt cúi đầu cho anh hôn, trên môi nở một nụ cười hạnh phúc.

Vài ngày sau, Nam ngồi đọc tin tức cho Khánh nghe như thường lệ, bỗng nhiên cậu chìa điện thoại ra trước mặt anh:

- Anh Khánh, anh xem này!

Khánh đưa mắt nhìn thử.

Một thi thể nữ giới được phát hiện tại con sông lớn cách chỗ họ gần 2km, nghi ngờ tự tử...

----

12 giờ đêm hôm đó, sau khi đã đắp chăn cho Nam, Khánh cẩn thận mở cửa để tránh gây tiếng động, xác nhận trời đã không còn mưa anh mới bước chân ra ngoài, nhìn ngó xung quanh một hồi, anh nhỏ giọng gọi:

- Anh Duy, đừng trêu em nữa!

Anh vừa dứt lời, một bóng đen đã lao vụt tới ôm chầm lấy anh từ đằng sau, rồi cứ thế bám dính không buông làm cho cơ thể Khánh thoáng chút chao đảo, người kia nở một nụ cười trong trẻo nhưng không kém phần tinh quái:

- Nhớ em quá đi!!!

Khánh mỉm cười vỗ vỗ vào đôi tay đang ôm lấy mình, người kia lại nũng nịu không ngừng dụi đầu vào cổ anh.

- Cấp này anh bận lắm hả?

Không thấy anh đến đây.

Người kia ngửa đầu than trời, sau đó mới buông đôi tay đang ôm vai Khánh rồi vòng ra trước mặt anh, người đó khuôn mặt vẫn còn trẻ măng, nhưng trông chững chạc hơn Khánh một chút, anh ta mặc trên người một bộ comple màu trắng vừa khít với cơ thể, trông vừa lịch sự vừa sang trọng.

- Em không biết được đâu, mấy hôm nay trong địa bàn của anh không hiểu sao lảng vảng rất nhiều "người" đi lạc, anh phải bàn giao họ lại cho người quản lý, còn mấy kẻ ngang ngược không chịu nghe lời, anh cũng phải tốn không ít sức lực, bận váng cả đầu.

- Thế nên anh mới chia bớt qua cho em giải quyết có phải không?

Duy cười khì khì rồi nắm lấy tay Khánh lắc lư qua lại, nói bằng giọng dễ thương như trẻ con:

- Hông phải, anh thấy cổ tội quá, mà chồng của cổ thì mất ở bên ngoài địa bàn của anh, anh không có xen vào được, nên anh bèn nghĩ tới em!

Cổ thế nào rồi, em có giúp được cổ không?

- Được rồi, cổ vừa mới đi thôi.

Khánh nhìn anh bật cười, lúc này mới chú ý đến quần áo trên người anh:

- Gì đây?

Anh đổi phong cách hả?

- Đẹp hông đẹp hông?

Dạo gần đây có một người thường xuyên ghé qua Nghĩa trang thắp hương, anh thấy ảnh mặc đồ cũng đẹp nên thử mặc giống xem sao, chứ 300 năm nay anh mặc có một kiểu đồ thôi đó Khánh - Duy bắt đầu nũng nịu, thiếu điều muốn viết chữ "em mau khen anh đi" lên trên mặt.

Khánh híp mắt nhìn anh:

- Liệu những "người" ở đây có biết người quản lý họ lại có bộ mặt này không?

- Em đó!

Ở đó mà trêu anh, cấp này có phải viên mãn lắm rồi không, nên đâu có nhớ gì tới anh nữa, mùng 2 hay 16 cũng không thấy ghé qua thăm anh!

- Duy đanh đá lên án Khánh.

- Em bận thật mà...

Khánh cười ngượng ngùng, ánh mắt không kìm được nhìn vào trong nhà.

Duy nhìn theo hướng mắt Khánh rồi mỉm cười đặt tay lên vai anh, lay lay:

- Khó khăn lắm mới gặp được, phải cố mà giữ lấy nha, chuyện này anh mắt nhắm mắt mở coi như không biết gì hết đâu đó.

Khánh mím môi cúi đầu, sau đó lại gắng nặn ra một nụ cười, nhìn anh bằng đôi mắt long lanh:

- Em cảm ơn anh...

Duy xoa đầu Khánh, rồi một cơn gió chợt thoáng qua, anh cũng theo đó mà biến mất.
 
Mịt Mù Khói Tỏa Ngàn Sương
Thông báo


Nói chung là fic này BE, là Bi kịch ending cho mấy bà nào còn theo dõi nha.

Bái bai
 
Back
Top Bottom