Cập nhật mới

Khác [MiShuSoo] She Tooks Me To The Sky

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
233998975-256-k413701.jpg

[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
Tác giả: kichthichvn
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Sau khi biết người yêu mình tự sát, Shuhua làm mọi cách để quên đi nỗi đau tột cùng đó.

Cô tìm đến một chất kích thích để có thể giúp cô gặp lại người yêu mình trong tiềm thức.

Tuy nhiên, chuyện kinh hoàng đã xảy ra..



sooshu​
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
1. Memories


Ring~

"À, Miyeon đấy à?

Vào nhà đi cháu!"

"Vâng.. cháu cảm ơn.."

Người phụ nữ lớn tuổi kéo cửa cho Cho Miyeon vào nhà.

Nhẹ nhàng gỡ giày khỏi chân, Miyeon tiến vào trong, vừa đi vừa quay sang người đàn bà kia hỏi:

"Yeh Shuhua ở nhà chứ ạ?"

"Ừ, nó ở trên phòng ấy" - Mẹ Shuhua trả lời - "Mà gần đây tâm trạng nó lại xuống..

Do ngày mai chính là ngày..

Ừm thì, cháu biết rồi đấy.."

"Vâng, cháu biết ạ.."

Miyeon nhỏ nhẹ đáp lại, đầu cuối khẽ.

Đoạn, người phụ nữ kia đưa cô lên tầng trên, đến chỗ một căn phòng đóng kín.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

"Shuhua à, chị Miyeon đến chơi với con này!"

Đang suy tư ngắm nhìn mấy bức ảnh kỷ niệm khi xưa ở trong phòng, nghe mẹ mình bảo vậy, Shuhua liền thở dài một tiếng rồi dậm chân, đẩy chiếc ghế lăn bánh về phía cảnh cửa.

Cạch.

"Chào em, Shuhua"

"Chào chị"

Khác với nụ cười thân thiện trên môi Miyeon khi trông thấy Shuhua, nàng nhỏ tuổi hơn chỉ lạnh lùng trả lời rồi dậm chân đẩy ghế vào lại trong phòng, về phía bàn học nơi bên trên bao phủ bộ ảnh kỷ niệm.

Mẹ cô thấy thế chỉ biết lắc đầu, khẽ ra dấu hiệu cho người đứng bên cạnh.

Miyeon khẽ cuối đầu đáp lại rồi tiến vào bên trong, đóng kín cửa.

"Chị có mang bánh qua cho Shuhua nè," - Tiến vào trong, Miyeon cởi bỏ áo khoác, niềm nở lên tiếng - "Bánh mà em thích đó!"

"Ừm.. chị cứ để trên bàn cho em"

Shuhua trả lời, mặt vẫn cắm vào bàn học, không buồn nhìn lấy người mình đang nói chuyện cùng một cái.

Miyeon im lặng.

Vẫn là sự lạnh lùng quen thuộc mà em dành cho cô.

Nhưng không sao, cô đã quá quen với điều đó.

Đoạn, Miyeon làm ngơ thái độ của Shuhua mà tiến đến chỗ em ngồi, cất giọng hỏi:

"Shuhua đang làm gì mà chăm chú dữ vậy?"

"Ơ.. không có gì..

Em chỉ đang ôn thi thôi.."

Trông thấy Miyeon lại gần, Shuhua liền vội vã lấy sách vở che đi những tấm hình mà nãy giờ cô dành hàng giờ để ngắm nhìn.

Tuy nhiên, nàng lớn tuổi hơn đã tinh ý trông thấy một tấm hình bị lộ ra dưới cuốn sách Toán dày đặt của em.

Đó chính là bức selfie của Shuhua cùng với một cô gái.

Shuhua cũng đã phát hiện sự sơ hở của mình, nhanh chóng cầm lấy tấm hình đó rồi dấu vào trong túi áo.

"Haiz, Cho Miyeon à, chị đến đây làm gì cơ chứ?"

- Đoạn, nàng nhỏ tuổi hơn thở dài - "Em đã nói với chị bao nhiêu lần rồi?

Chị đâu cần phải đến đây thăm em mãi làm gì?"

"Em tính cứ như vậy mãi đến khi nào hả Shuhua?

Seo Soojin...

Cô ấy đã mất được gần hai năm rồi..

Gần hai năm rồi đó..

Chị nghĩ đã đến lúc em tập cách quên đi cô ấy!"

"Sao?

Quên đi cô ấy?

Chị có tư cách gì mà bảo em quên đi cô ấy?"

Shuhua nhăn mặt, câu nói vừa rồi của Miyeon đã vô tình động chạm vào nổi đau của cô.

Đoạn, nàng nhỏ tuổi hơn đứng dậy rồi bỏ về phía giường ngồi.

Miyeon thở dài.

Lại một lần nữa.

Lại một lần nữa vì chuyện của Seo Soojin mà Shuhua tỏ thái độ với cô.

Cơ mà không sao!

Miyeon đã quen với việc đó rồi.

Kể từ cái ngày mà người yêu của Shuhua tự tử, em ấy thay đổi luôn tính tình, lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ với mọi người xung quanh, nhất là Cho Miyeon, khi mà cô là người muốn giúp em quên đi nỗi đau ấy nhất.

Miyeon vì thương em nên cũng chấp nhận để em hành xử như một cái gai trong mắt, chỉ để được ở bên cạnh giúp em vượt qua nổi đau đớn tột cùng này.

"Shuhua.. chị xin lỗi.."

- Miyeon hạ giọng, chậm rãi tiến đến chỗ Shuhua đang ngồi rồi ngồi xuống cạnh em - "Chị chỉ muốn em tốt hơn thôi..

Sắp thi cuối kỳ rồi..

Chị với mẹ sợ em vì đau buồn mà không học hành thi cử gì được.."

"..."

Shuhua không nói gì, đưa tay vuốt trán một cách khổ sở.

Cô cũng đâu muốn mình bị như vậy đâu chứ!

Chỉ còn một kỳ thi nữa thôi là tốt nghiệp đại học rồi, Shuhua muốn thi thật tốt sau này kiếm được một công việc ổn thoả để trả hết nợ nần cho mẹ.

Vậy mà, câu chuyện của hai năm về trước đến giờ vẫn còn ám ảnh cô, từ ngày này sang tháng nọ vẫn là gánh nặng khiến cô đau buồn, nhiều lần bỏ ăn bỏ học.

Đặc biệt khi ngày mai lại đến dỗ của người yêu cô, Shuhua càng rơi vào tâm trạng buồn bã, nhớ nhung đến da diết.

Đoạn, Shuhua thở dài, lôi trong túi áo ra tấm hình mà cô với người yêu đã chụp khi chị ấy còn sống.

"Em đũng đang cố tập trung ôn thi đây..

Nhưng làm sao được khi mà ngày mai là dỗ của cô ấy rồi..

Tròn hai năm cô ấy quyết định từ bỏ cuộc đời, từ bỏ em rồi đấy..

Đến giờ.. em vẫn không thể hiểu.. tại sao.. cô ấy.. hức.."

"..."

Ngồi bên cạnh, Miyeon im lặng nhìn Shuhua đang cố giấu đi giọt nước mắt của mình mà lòng đau như cắt.

Cứ tưởng thời gian sẽ giúp giải quyết hết mọi chuyện, ai ngờ nó lại khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, khi mà nỗi đau trong Shuhua càng mỗi lúc một nặng.

Nó khiến cô sống khép mình hơn và cũng dễ nổi nóng hơn nữa.

Trong một giây phút, Miyeon cứ tưởng Yeh Shuhua hay cười và năng động của khi xưa chưa bao giờ tồn tại trên thế giới này.

Shuhua giống như một bông hoa vậy, xinh đẹp và tươi tắn vô cùng.

Nhưng bây giờ bông hoa ấy đã héo úa, tuy vẫn đẹp nhưng không còn tươi như khi xưa.

Nó cần một nguồn nước để mang lại sức sống và Miyeon đang cố là nguồn nước ấy.

Cô đã cố là nguồn nước ấy suốt mấy năm nay rồi.

Ngay từ lúc mọi chuyện chưa xảy ra, Miyeon đã cố gắng hiện diện trong cuộc đời em.

Cô yêu em nhiều lắm.

Mặc dù biết em đã có người yêu nhưng cô vẫn âm thầm quan tâm, chăm sóc cho em.

Và em biết điều ấy, em biết cô yêu em.

Nhưng em vẫn tỏ ra bình thường với cô, vẫn đối xử tốt với cô bởi đó là bản tính trước giờ của Shuhua, một cô bé hiền lành và tốt bụng.

Nhưng bây giờ thì..

Miyeon đã quên mất lần cuối trông thấy em cười là khi nào..

Thay vào đó, cô lại trở nên quen thuộc với sự nóng nảy, khó chịu đến đáng sợ của em..

"Thôi, em không nên càm ràm nữa mà nên quay lại học bài.."

- Đoạn, Shuhua bất ngờ đưa tay vuốt nước mắt rồi đứng dậy khỏi giường - "Cảm ơn về cái bánh nhé.."

"Ờ..

ừm.. không có gì.."

Miyeon gật gù, câu nói vừa rồi của Shuhua giống như một lời gợi ý rằng em ấy cần sự yên tĩnh, tức được ở một mình.

Mặc dù mục đích đến đây là để dành thời gian hỏi han, chăm sóc cho em nhưng nếu em hành xử như vậy thì Miyeon buộc phải rời đi thôi.

Đoạn, Miyeon với lấy áo khoác rồi ngồi dậy.

Cô quay sang phía em, cất lời tạm biệt:

"Thế chị đi nhé..

Nhớ ăn uống kỹ càng nhé.."

"..."

Không có tiếng trả lời, Shuhua cũng chả buồn quay lưng lại nhìn Miyeon, mắt cô lúc này chăm chăm vào xuống cuốn sách Toán dày đặt trên bàn.

Thấy vậy, Miyeon thở dài, buồn bã vặn nắm cửa rồi rời đi.

Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, Shuhua liền lôi những tấm ảnh khi nãy đang nhìn ra, ngắm nghía..

"Ơ kìa Miyeon, cháu mới tới mà đã về rồi à?"

- Đang quét nhà trong bếp, trông thấy Miyeon bước xuống cầu thang, mẹ Shuhua liền ngạc nhiên lên tiếng.

"Vâng, cháu mang bánh đến cho Shuhua, con bé đang ôn thi nên cháu cũng không dám làm phiền.."

- Miyeon nhỏ nhẹ đáp, miệng rặng nở một nụ cười.

"À thế nó đang ôn thi thật à?"

"Vâng.."

"Aigoo, thế thì tốt quá!

Bác cứ sợ nó lại buồn bã mà không chịu học..

Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi.."

"Vâng.."

Miyeon khẽ cười theo.

Đoạn, cô cuối đầu chào mẹ của Shuhua rồi rời đi.

Đứng ở trong nhà nhìn ra, trông thấy nét mặt buồn của Miyeon ngay khi rời khỏi cổng, người phụ nữ ấy chỉ biết thở dài tội nghiệp.

Không cần Miyeon nói bà cũng biết Shuhua lại gây khó dễ cho cô, làm cô buồn..

Kể từ khi người yêu của con gái bà tự tử, Shuhua trở nên kiệm lời, ít tiếp xúc với ai lại hay dễ nổi nóng vô cớ.

Đến việc nhắc nó ăn còn khó huống gì đến việc khuyên nhủ nó quên đi chuyện buồn..

Bà cũng buồn và mệt mỏi lắm, may sao có con bé Cho Miyeon, hay ghé nhà thăm hỏi Shuhua nên cũng đỡ lo..

Cho dù nhiều khi Shuhua nó lại lên cơn, nổi nóng với con bé khiến bà cảm thấy tội nghiệp..

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
2. Flashback


Sáng hôm ấy, đó là ngày mà hai năm về trước, Seo Soojin đã chọn cách từ dã cuộc đời, từ bỏ luôn cả Yeh Shuhua.

Lúc này Shuhua đang đứng tại nghĩa trang, trước mặt cô là một ngôi mộ đơn xơ có tấm bia đá khắc chữ Seo Soojin, sát bên cạnh là một ngôi mộ khác khắc chữ Seo Soowon.

Đứng một mình im lặng ngắm nhìn ngôi mộ của người yêu mình, Shuhua thẫn thờ, cái hình ảnh kinh hãi của hai năm về trước vẫn còn ám ảnh cô như thể nó chỉ mới xảy ra vào đêm hôm qua vậy.

~ Flashback Story ~

Shuhua và Soojin chơi thân với nhau từ hồi học cấp 3.

Cả hai đã từng như hình với bóng, suốt ngày quấn quít nhau mãi không rời.

Chỉ một ngày một trong hai đứa không đi học thôi là đứa kia cuống hết cả lên, chẳng còn có hứng để đến trường.

Trông khi Shuhua tính tình trẻ con, nói nhiều và luôn tràn đầy năng lượng thì Soojin lại có vẻ điềm đạm, chững chạc.

Mặc dù ít nói nhưng Soojin lại luôn biết lắng nghe, luôn ở cạnh an ủi Shuhua mỗi khi cô ấy gặp chuyện buồn.

Gia cả của hai nhà cũng đều khác nhau, một bên con của doanh nhân buôn bán, một bên mẹ là người giúp việc quèn.

Tuy nhiên, cả hai vẫn thân thiết với nhau đến mức ngày nào không gặp nhau là ngày ấy trôi dài như cả nghìn thế kỷ!

Lên đại học, vì học chung ngành nghệ thuật nên hai đứa lại chọn chung trường để được ở cạnh nhau.

Rồi một ngày, trong lúc cả hai đi họp lớp về, Shuhua đã quyết định thổ lộ tình cảm bấy lâu nay của mình dành cho Soojin, chính là cái tình cảm "hơn mức bạn bè" ấy.

Cô còn nhớ rõ như in sự hồi hộp, sự sợ hãi đến tột cùng..

Cô sợ lời thổ lộ của mình trong giây phút có thể phá vỡ tình bạn đẹp suốt mấy năm trời của cả hai.

Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra, khi mà Soojin cũng đã đáp lại lời tỏ tình của cô bằng một nụ hôn lên môi.

Nụ hôn đầu đời của Shuhua!

Nó ngọt ngào và đẹp đẽ đến cỡ nào!

Thế là ngày hôm đó, hai đứa chính thức nhảy từ bước "bạn thân" lên "tình nhân".

Quen nhau được 1 năm, bố của Soojin bắt đầu đổ bệnh nặng.

Được một thời gian thì ông mất, chỗ kinh doanh buôn bán giao hết lại cho người vợ thứ hai của ông.

Kể từ khi bố mất, sống với người mẹ kế và con gái ruột của bà ta là một cơn ác mộng đối với Soojin.

Mặc dù Soojin không hay than phiền chuyện gia đình với Shuha vì cô không muốn người yêu mình lo, nhưng Shuhua biết hết được mỗi lúc cô ấy vui hay buồn, đêm qua có ngủ hay lại thức trắng dằn vặt bản thân...

Shuhua xót xa lắm, xót xa nhất là khi cô phát hiện thấy những vết thương trên cơ thể Soojin, hỏi mãi mới chịu thú nhận rằng cô ấy đang chán sống và muốn kết liễu đời mình.

"Chị điên à??

Làm sao có thể nghĩ đến chuyện ấy được??

Chị không muốn nghĩ cho bản thân mình thì hãy nghĩ cho em!

Chị mà có chuyện gì thì sao em có thể sống được hả??"

- Đó là lời Shuhua nói với Soojin khi trông thấy những vết thương do cô tự gây ra cho mình.

Lúc đấy, Soojin chỉ biết ôm lấy Shuhua, cầu xin em ấy đừng vì cô mà làm điều dại dột.

"Ừh.. chị sẽ không bao giờ làm thế đâu..

Vì thế cũng cấm em nghĩ đến chuyện đó đấy.."

Nghe vậy, mặc dù vẫn còn lo sợ nhưng Shuhua cảm thấy an tâm hơn.

Cô tin rằng tình yêu của cả hai sẽ giúp Soojin xoá đi cái suy nghĩ dại dột ấy trong đầu.

Nhưng rồi.. tình yêu đã không đủ sức mạnh để đánh thắng nổi đau trong lòng..

Cái đêm hôm ấy, gọi mãi mà Soojin không bắt máy khiến Shuhua lo lắng, đạp xe qua nhà.

Ngay lập tức, đập vào nàng tóc đen là hai chiếc xe cứu thương đậu trước cổng, đèn màu xanh màu đỏ nhấp nháy đến chói cả mắt.

"Xin lỗi Shuhua..

Soojin, con bé trong một phút dại dột đã.. uống thuốc ngủ tự sát.."

Người mẹ kế của Soojin mặt buồn rầu cất tiếng.

"Không..

Không thể nào..

Các người đang nói dối tôi.."

Shuhua đờ người, đáp lại một cách khó khăn.

Mặc cho người thân của Soojin chặn lại, cô đã tìm cách xông vào nhà vì không tin đó là sự thật, cho tới khi, hình ảnh ấy xuất hiện.

Hai nhân viên y tế bước từ bên trong ra, hai tay khiên một cái giường viện.

Trên giường viện là một thân thể đắp khăn trắng phủ kín mặt.

"Không!!"

Shuhua gào lên, dùng hết sức đẩy mẹ kế của Soojin ra rồi chạy đến chỗ cái xác ấy.

Cô chậm rãi đưa tay kéo tấm khăn xuống, trong lòng sợ hãi đến mức tim như muốn rớt ra khỏi lòng ngực.

Đoạn, Shuhua đứng hình, mặt tái xanh.

Trước mắt cô lúc này chính là Soojin với đôi mắt nhắm nghiền.

Soojin bé bỏng của cô.......

"Soojin...

Soojinnn!!

Không thể nào được!!

Chị đang đùa em phải không??

Chị đang ngủ, đang ngủ thôi mà phải không??"

Shuhua vừa gào thét, vừa đưa tay giục cái thân xác giờ đã lạnh ngắt đang nằm trên giường ấy.

Cho đến khi nhân viên y tế họ lôi cô đi.

Lúc này, cô chỉ biết khóc lên đau đớn.

Cảnh tượng này, cảm giác này, nó đã trở thành một cơn ác mộng của Shuhua suốt hai năm nay.

Không ngày nào mà Shuhua không nhớ đến cái khoảnh khắc kinh hoàng ấy, từ lúc cô trông thấy cơ thể của Soojin cho đến lúc xe cứu thương chở xác người yêu cô đi, ánh đèn nhấp nháy cứ thế biến mất trong màn đêm u tối......

~ End Flashback ~

Shuhua thở dài, tim đau nhói mỗi lần nghĩ đến cái đêm khủng khiếp đó.

Đoạn, cô nở một nụ cười buồn, tay lôi trong túi ra một đoá hoa hồng và một cái cát-xét.

Đây chính là cái cát-xét mà Soojin đã tặng cho cô tầm 1 tháng trước khi cô ấy ra đi.

Trong băng cát-xét này thu âm lại giọng nói của Soojin suốt thời gian ở cạnh Shuhua.

Đối với Soojin, đó là một cuốn nhật ký, còn đối với Shuhua, nó giống như một nguồn động lực thúc đẩy, mỗi lần nhớ Soojin, cô lại mở băng ra nghe.

"Chào buổi sáng, Yeh Shuhua, cậu đã ăn sáng chưa đấy?"

"Trời tối rồi, chắc giờ cậu vẫn chưa chịu ngủ đâu nhỉ?

Để tớ hát ru cậu ngủ nhé...."

"Shuhua à, hôm nay tớ...

À quên, chị chứ nhỉ?

Từ nay chúng mình quen nhau rồi nên phải xưng hô chị em chứ nhỉ?

Haha...

Shuhua à, hôm nay chị có nấu món tteobeokki đúng như em thích đấy..."

"Chị yêu em, Yeh Shuhua..."

Shuhua khẽ bật cười, gió mộ thổi tạt qua làm lạnh hai đồng tử rưng rưng.

Không như hai năm về trước, cô không còn khóc nức nở mỗi khi đến đây thăm Soojin nữa.

Ừ thì đúng là Shuhua đã trưởng thành hơn.

Hai năm trôi qua rồi còn gì, Shuhua sắp ra trường rồi, dù không đòi hỏi nhưng bản tính cũng tự động trở nên mạnh mẽ.

Nhưng điều đáng sợ ở đây là dù có muốn khóc cũng không khóc được, Shuhua đã cạn kiệt nước mắt, cạn kiệt sức lực, cạn kiệt luôn cảm xúc, khiến giờ đây nàng tóc đen giống như một cái xác vô hồn, vô cảm, lạnh nhạt với tất cả mọi vật trên đời.

Đó mới chính là điều kinh khủng nhất có thể xảy ra ở một con người.....

Mộ của hai bố con nằm sát cạnh nhau.

Gia cả tuy giàu có nhưng sao hai ngôi mộ trông đơn sơ và lạnh lẽo quá....

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
3. Medicine


Tối cùng ngày, Shuhua đã hẹn uống rượu cùng với cô bạn của mình, Song Yuqi.

Shuhua, Soojin và Yuqi từng là một nhóm bạn chơi thân cùng nhau.

Yuqi cũng là người duy nhất Shuhua còn giữ liên lạc sau khi chuyện ấy xảy ra.

Lúc này là ở ban công phòng Shuhua.

Nàng tóc đen giờ đã ngà ngà say, nghe thấy tiếng chuông điện thoại liền nhấc lên rồi tắc lưỡi, ném nó sang một bên sau khi thấy tên người gọi.

"Ai thế?

Là Miyeon unnie đúng không?"

- Yuqi tinh ý hỏi.

"Ừm"

Shuhua lạnh nhạt đáp, lôi trong túi ra một điếu thuốc lá rồi đưa vào miệng, châm lửa hút.

Trước khi mọi chuyện xảy ra thì Shuhua là một cô gái ngoan hiền, hoàn toàn nói không với bia rượu và thuốc lá, nhưng giờ thì...

Cũng biết rồi đấy... thứ gì có thể giúp cô giải toả được phần nào đó sự đau buồn thì cô cứ thử thôi.

"Hừm, công nhận chị ấy cũng kiên trì nhỉ?

Bị cậu xua đuổi như đuổi tà vậy mà vẫn quyết định theo đuổi.

Công nhận chị ấy thương cậu thật.."

- Ngồi xé miếng khô mực ở phía đối diện, Yuqi lắc đầu nói.

"Kiên trì?"

- Shuhua nhướn mày, miệng nhả ra một làn khói xám - "Mặt dày thì có!

Chị ta làm tớ cảm thấy phiền tới não...."

"Ôi thôi, không thương đừng nói lời cay đắng!

Tớ thấy Miyeon cũng là người tốt mà, quan tâm chăm sóc cho cậu suốt.

Chị ấy chỉ muốn tốt cho cậu thôi..."

"..."

- Shuhua nghe vậy không trả lời.

Mắt nhìn ra ngoài ban công, tay đưa thuốc rít một hơi khác.

"Mà tớ nói thật..

Chuyện xảy ra với Soojin ai lại chả đau lòng..

Nhưng chuyện gì cũng đến lúc phải quên đi thôi..

Tớ thấy càng ngày cậu càng ốm đi, làm bài điểm không còn cao như khi xưa nữa.."

"Yah, Song Yuqi!

Cậu nói y hệt chị ta vậy!

Nếu cứ ôm cái tư tưởng ấy trong đầu thì hãy ra khỏi nhà tớ đi!"

"Ơ..

ơ.. thôi, tớ xin lỗi.."

Trông thấy sự nóng nảy của Shuhua, Yuqi liền cất tiếng xin lỗi.

Cô biết Shuhua đang rất nhạy cảm nên không muốn làm cô ấy trở nên giận dữ vì sự giận dữ của một cô gái vốn dĩ hiền lành rất là đáng sợ.

Nhưng làm sao đây?

Yuqi cũng giống như bao người xung quanh Shuhua, không muốn trông thấy cảnh cậu ấy càng lúc càng trở nên tiều tuỵ thế này..

Nhưng cứ mỗi lần khuyên nhủ lại bị nàng quát cho như vậy đấy..

Haiz..

Đoạn, thay vì rót rượu vào cốc uống, Shuhua cầm luôn chai rượu tu ừng ực, cho đến khi cô nấc nghẹn, gục đầu một cái ầm xuống bàn.

"Seo Soojin... rốt cuộc là tại sao chứ?"

- Mặt áp xuống mặt bàn, Shuhua cất giọng chán nản - "Chị đã hứa với em rồi mà...."

"..."

Ngồi ở đối diện, trông thấy cảnh tượng đó khiến Yuqi đau lòng thở dài.

Cô nhận ra không thế lực nào trên đời có thể khiến Shuhua quên đi được Soojin.

Mà nếu cứ để cô ấy như vậy hoài mãi thì sống cũng không bằng chết...

Shuhua lúc này chả khác gì một cái xác không hồn cả!

"Shuhua à, tớ có cái này có thể sẽ giúp được cậu....."

- Đoạn, nàng tóc nâu cất giọng bé tí.

"..."

- Shuhua không nói gì, cũng chả buồn ngưỡng mặt dậy.

Thật nực cười!

Làm gì có thứ gì trên đời có thể giúp được cô vượt qua nỗi đau này ngoài cái chết cơ chứ?

"Cái này sẽ không giúp cậu quên được Soojin...

Nhưng nó sẽ giúp mang Soojin vào trong cậu..."

"!!"

Nghe đến đó, Shuhua liền ngẩng mặt dậy.

Song Yuqi, cậu ta đang nói cái quái gì vậy?

Mang Soojin vào trong mình ư?

Đoạn, Shuhua ngẩng mặt lên thì thấy Yuqi giơ trước mặt một cái túi trong suốt, bên trong là một viên thuốc trắng bé tí hon.

"Gì đây?

Thuốc à?"

- Nàng tóc đen nhíu mày.

"Ừm.."

- Yuqi gật đầu đáp lại.

"Thôi, tớ đã thử chơi đồ rồi, không hiệu quả.."

- Shuhua tắc lưỡi, tính đặt đầu xuống bàn nằm tiếp.

"Nhưng loại này thì khác..

Nó có thể mang đến cho cậu một hình ảnh thật nhất, một cảm giác thật nhất, giống như cậu đang thật sự trải nghiệm giây phút đó vậy.

Nó thật đến nổi từng hơi thở, từng cái va chạm cũng khiến cậu cảm nhận được...

Đặc biệt hơn, nó còn giúp gợi lại những chi tiết nhỏ nhặt nhất về người ấy mà trước giờ cậu chưa nhận ra .."

"..."

Nghe đến đó, Shuhua ngồi thẳng mình dậy.

Nhìn Yuqi với ánh mắt nghi ngờ, Shuhua khẽ lên tiếng:

"Vậy ý cậu là..

Tớ có thể gặp lại Seo Soojin.. trong tiềm thức sao?"

"Đúng vậy!

Trong tiềm thức nhưng rõ như hiện thực!"

"..."

Shuhua im lặng suy nghĩ một hồi rồi đưa tay, có ý định cầm lấy bịch thuốc đó nhưng nhanh chóng, Yuqi đã giật nó lại.

Nàng tóc đen nhìn bạn mình với cặp mắt lạ lẫm:

"Ơ, sao vậy kìa?"

"Shuhua, cậu biết rằng tớ rất yêu cậu và tớ chỉ muốn giúp cậu vượt qua nỗi đau này.."

- Yuqi đáp - "Nhưng cậu phải hứa với tớ không được lạm dụng loại thuốc này.

Loại thuốc này rất mạnh giống như tác dụng của nó vậy, nó có thể khiến cậu đạt được mục đích mình muốn nhưng nếu sài nhiều sẽ bị sốc thuốc dẫn đến cái chết.

Loại thuốc này vốn dĩ được tạo ra cho những người đang trải qua nỗi đau quá lớn khi vừa mất đi người thân và ao ước được một lần gặp lại họ.

Gần đây một số fan hâm mộ Kpop đã chơi thuốc này để được thoã mãn ước mộng gặp thần tượng, đã có một số ca tử vong vì sốc thuốc nên hiện giờ đây là một trong những chất kích thích đang bị cấm kị trong nước....."

"...."

Shuhua nghe vậy thì không nói gì, không thể chối rằng lời nói vừa rồi của Yuqi khiến cô có chút rờn rợn đằng sau cổ.

Mặc dù đã nói chỉ có cái chết mới giúp Shuhua vượt qua nỗi đau này, nhưng có bao giờ mà cô muốn chết cơ chứ??

Không phải vì Shuhua sợ chết nhưng nếu chết rồi thì ai sẽ trả hết nợ nần cho người mẹ cực khổ của cô??

Bố cô đã đủ tồi tệ để bỏ mẹ con cô theo một người phụ nữ khác, cô cũng chẳng muốn theo chân ông ta mà bỏ rơi mẹ cô nốt.

Dù gì bà ấy cũng là lí do duy nhất Shuhua còn tiếp tục sống ....

"Thế sao cậu lại có nó?"

- Đoạn, Shuhua cất tiếng hỏi - "Cậu cũng muốn gặp thần tượng Kpop à?"

"Haha, hài hước đấy, Yeh Shuhua!"

- Yuqi bĩu môi cười mỉa mai - "Cái này tớ chôm của Soyeon đấy, mà lấy vậy thôi chứ cũng chả bao giờ dám thử đâu!

Còn cậu biết người yêu tớ mà, trùm chơi thuốc ở cái phố Seoul này, ba viên này không nhằm nhò gì với cô ấy đâu.."

"Hm.. tớ tự hỏi Soyeon muốn gặp ai khi chơi thuốc này.."

"Còn ai nữa?

Mấy tên nhân vật anime trong One Piece ấy..

Aigooo.."

"..."

Shuhua không nói gì, mặt suy tư một hồi.

Đoạn, nàng tóc đen rít hết điếu thuốc trên tay rồi chìa tay về phía Yuqi:

"Ừm..

Tớ hứa sẽ chơi đúng cách..

Cậu yên tâm đi.."

"..."

Yuqi im lặng lưỡng lự một hồi.

Nếu hỏi rằng cô có thật sự tin lời Shuhua vừa nói 100% không thì câu trả lời là không.

Nhưng viên thuốc hiếm hoi này chỉ có tác dụng với những người gặp đúng hoàn cảnh, và người đó không phải ai khác chính là Yeh Shuhua.

Đoạn, Yuqi đành trao viên thuốc ấy cho Shuhua, mong rằng cô bạn của mình không làm điều gì khiến cô sau này phải ân hận cả đời.

"..."

Cầm cái bịch trong suốt với viên thuốc ấy trên tay, Shuhua ngắm nghía nó một hồi.

Cái thứ be bé này chính là phép màu mang Soojin lại cho mình đây sao?

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
4. Recall


"Àh, Shuhua đi học về rồi đó hả con?"

"Vâng.."

Đóng cửa phía sau lưng, Shuhua gởi bỏ giày rồi bước vào trong nhà.

"Mẹ chuẩn bị đi làm à?"

- Trông thấy mẹ mình đang loay hoay thu dọn đồ đạc, Shuhu lên tiếng hỏi.

"Ừ, hôm nay mẹ tăng ca.

Có cơm trong tủ lạnh ấy.

Nhớ ăn nhe!"

"Con biết rồi.."

Nàng tóc đen lạnh lùng đáp lại rồi bỏ lên phòng.

Lúc này trong phòng ngủ, Shuhua vén màn nhìn ra cửa số thì thấy mẹ mình bắt đầu lái xe máy đi làm.

Đợi bà đi hẳn, cô liền lôi trong túi áo ra một cái bịch trong suốt, ở trong có đựng viên thuốc trắng mà đêm trước Yuqi đưa cho.

"Trước khi sử dụng phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, một khi đã chơi cái thứ này vào là sẽ không có đường quay về đâu..."

"Thuốc này nếu lạm dụng sẽ dẫn đến sốc thuốc gây chết người.

Cậu rõ chưa?"

"Thuốc này kéo dài tầm 5-6 tiếng, nặng hay nhẹ tuỳ vào từng cơ thể..

Vì vậy hãy nhớ lượng sức mình.."

Những lời dặn dò kỹ càng của Yuqi trước khi trao cho Shuhua viên thuốc cứ lởn vởn bên tai cô.

Nếu là một người bình thường mà nghe Yuqi nói vậy chắc hẳn sẽ ngần ngại ngay, nhưng Shuhua thì vẫn bình thường không lấy làm một chút sợ hãi.

Nàng tóc đen còn tò mò nữa là đằng khác, không biết viên thuốc này liệu có thần kỳ đến nỗi có thể mang Soojin vào "trong" cô không như Yuqi đã nói không.

Đoạn, Shuhua cởi bỏ đồng phục trường, mặc cho mình một bộ đồ ngủ mà cô cảm thấy là thoải mái nhất.

Xong, cô ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vài thành giường.

Cuối cùng, cô với lấy chai nước suối đang uống dở phía bên cạnh.

Không một chút đắn đo, Shuhua đưa viên thuốc vào miệng, nuốt một cái chững xuống bao tử.

"..."

Shuhua hít một hơi thả lõng cơ thể.

Viên thuốc ấy đã nằm trong bụng của cô.

Giờ chỉ còn ngồi đợi cho điều kỳ diệu sắp xảy đến.

15 phút trôi qua.

30 phút trôi qua.

Rồi 45 phút trôi qua.

Yeh Shuhua vẫn không cảm thấy gì.

Chỉ cảm thấy có một chút lâng lâng nhưng chơi chất kích thích mà bị như vậy là một điều hết sức bình thường.

"Biết ngay mà, làm quái gì có cái chuyện..."

Nhận ra Yuqi đã nói dối mình, Shuhua giận dỗi ném chai nước suối vào tường rồi đứng vùng dậy.

Cô tiến đến chỗ bàn học, tính lôi bài vở ra một phần là để ôn bài, một phần là để cố kiềm chế sự khao khát đến ngu ngốc khi tưởng mình sẽ được gặp lại Soojin.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Tiếng gõ cửa phía sau bỗng làm Shuhua giật mình.

Lạ thật, cô sống ở đây một mình với mẹ mà mẹ cô đã đi làm từ lâu rồi?

Chả nhẽ là ma?

À quên, cũng có thể là chị Miyeon ghé sang thăm cô.

Shuhua thở dài.

Cô quên mất việc mẹ cô tin tưởng Miyeon đến mức trao cho chị ấy chìa khoá riêng trong nhà.

"Haiz, chị ấy lại đến đây làm gì nữa đây.."

Vẫn là cái thái độ phiền não mỗi khi Miyeon ghé thăm, Shuhua lười biếng đẩy ghế lăn đến chỗ cửa rồi đưa tay vặn nắm:

"Miyeon unnie à, em đang ôn t......

Áhh!!"

Đang nói giữa chừng, Shuhua bất ngờ la lên, giật mình đến nỗi ngã bật cả ghế ra đằng sau.

Phía trước mặt cô lúc này là một cô gái tóc đỏ, trên người là bộ đồng phục nữ sinh quen thuộc.

"Se...

Seo.."

"Này Shuhua, thấy chị không mừng hay sao mà ngã cả ra đằng sau thế kia?"

Seo Soojin lắc đầu phì cười rồi tiến đến chỗ Shuhua, nhẹ nhàng đỡ cô ấy ngồi dậy.

Còn về phía Shuhua, cô ấy vẫn không tin vào mắt mình, mồm miệng há to như thể con cá chuẩn bị đớp lấy mồi.

"Haha trông em kìa Yeh Shuhua, cứ như một con cá vậy!"

- Nàng tóc đỏ bật cười.

"Không..

Không thể nào.."

Phớt lờ biểu cảm hài hước của mình hiện giờ, Shuhua vẫn còn bàng hoàng trước sự xuất hiện của Soojin.

Cô biết rằng đây là tác dụng của viên thuốc thần kỳ, nhưng cô không ngờ nó lại hiệu quả đến cỡ vậy.

Mọi thứ cứ như đang xảy ra thật sự, chuẩn đến từ hơi ấm của da thịt, đến sự mềm mại của làn tóc đỏ.

Ngay cả mùi nước hoa mà chị ấy ngày xưa hay dùng cũng giống nốt, làm khi ngửi thấy, trong lòng Shuhua lại gợi lại biết bao nhiêu kỷ niệm.

"Soojin, là chị!

Là chị thật rồi!"

- Không kiềm chế được cảm xúc mạnh mẽ lúc bấy giờ, Shuhua ôm lấy Soojin, bật khóc nức nở - "Em nhớ chị nhiều lắm hu..hu..!!"

"Chị cũng nhớ em nhiều lắm, Shuhua à!"

- Soojin ôm lấy Shuhua, dịu dàng xoa đầu cô bé - "Ngoan nào, đừng khóc nữa!

Có chị ở đây rồi!"

Shuhua lúc nào cũng nghe lời Soojin, nhưng lần này thì không, cô vẫn cứ ôm cứng lấy người nàng tóc đỏ mà khóc tu tu.

Ôi, Shuhua nhớ cái ôm ấm áp này.

Cô còn có thể nghe được nhịp tim của Soojin, nó đập thình thịch thình thịch nghe sao khoẻ mạnh và đầy sức sống.

Đoạn, như chợt nhớ tới điều gì đó, Shuhua rời khỏi lòng Soojin rồi giữ lấy hai vai cô ấy, đôi mắt chuyển từ xúc động sang hờn dỗi:

"Nói đi!

Chị nói đi Seo Soojin!

Tại sao chị lại làm điều ấy?

Tại sao chị lại tự sát?

Chị đã hứa với em rồi mà!"

"..."

"Hãy nói cho em biết đi!!"

"..."

Trước sự im lặng của người đối diện, Shuhua giận dữ lớn tiếng.

Đoạn, Soojin cuối mặt thở dài, cấr giọng nói bé tí:

"Làm sao chị biết được?

Đừng quên rằng chị chỉ biết những gì mà em biết thôi, Shuhua à.."

"..."

Shuhua không nói gì.

Đúng rồi, cái người mà cô nhìn thấy trước mặt chính là ghi âm từ trong não bộ cô, từ hình dáng, mùi hương cơ thể, cho đến cách nói chuyện.

Làm sao một "Soojin tưởng tượng" có thể biết cái điều mà Shuhua không biết cơ chứ?

Đoạn, Shuhua quệt nước mắt rồi nắm lấy tay Soojin, môi nở một nụ cười.

Đã lâu rồi mới thấy nàng tóc đen mỉm cười, nhưng tiếc rằng không có ai ở đây để chứng kiến điều ấy.

"Em nhớ chị lắm, Seo Soojin.

Chính vì chuyện này mà em đã đánh mất đi chính mình..

Suốt 2 năm qua em sống như một cái hồn ma, vô thần vô cảm.

Có lúc em chỉ muốn chết đi để được ở cạnh chị.."

"Em mất trí à, Shuhua??

Em tính để mẹ em ở lại một mình với đống nợ chồng chất ư?

Như thế là bất hiếu lắm biết không?

Chị thì khác, bố mẹ chị đều mất, sống với người phụ nữ kia chẳng khác gì sống ở địa ngục..."

"Nhưng.. chị còn em cơ mà.."

"Chị biết, nhưng có những nỗi đau của chị mà em không biết được.."

"..."

Shuhua im lặng, tính hỏi nỗi đau ấy là gì nhưng lại sựt nhớ đây chỉ là ảo giác, Soojin hiện giờ chỉ biết những gì Shuhua biết.

Và trước giờ Shuhua biết Soojin có những nỗi đau thầm kín nhưng chưa bao giờ biết được nó là gì.

"Thôi, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa, em hãy đưa chúng ta đến một nơi kỷ niệm nào đó đi!"

- Đoạn, Soojin khẽ mỉm cười.

"Em làm được điều đó sao?"

- Shuhua nhíu mày hỏi.

"Ừm..

đừng quên những điều em thấy phụ thuộc vào trí nhớ của em.."

"Ừ nhỉ.."

Shuhua reo lên.

Đoạn, cô nhắm mắt suy nghĩ.

Chả biết nàng tóc đen đang suy nghĩ về điều gì mà đồ vật xung quanh phòng bắt đầu di chuyển, ngay cả khung cảnh cũng di chuyển nhanh đến nổi biến dạng.

"Là.. là lớp học hồi cấp 3?"

"Ừm..

đây chính là nơi chúng ta gặp nhau đó!"

Shuhua mỉm cười trả lời.

Địa điểm kỷ niệm đầu tiên mà cô đưa Soojin tới chính là lớp học quen thuộc cấp 3, nơi một tình bạn đẹp đẽ đã được tạo ra.

Đúng là viên thuốc này thật kỳ diệu.

Nó ghi lại đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong lớp học, Shuhua còn có thể ngửi được mùi phấn bảng nữa cơ..

Được đứng ở lớp học cũ cùng với Soojin, nàng tóc đen không kìm chế được sự xúc động, hai mắt cứ rưng rưng.

Họ bắt đầu trò chuyện, ôn lại những ký ức đẹp đẽ khi xưa.

Đã lâu rồi Shuhua mới được nói chuyện lại như thế này, cô cảm thấy trong lòng thanh thản hơn hẳn.

Được một hồi, Shuhua lại đưa Soojin đến địa điểm kỷ niệm tiếp theo, đó chính là nơi cô đã tỏ tình với chị ấy.

"Chị còn nhớ nơi này không?"

"Tất nhiên là nhớ chứ..

Làm sao chị có thể quên được?"

Shuhua khẽ mỉm cười.

Cả hai im lặng ngắm nhìn khung cảnh, tận hưởng làn gió nhẹ hiu hiu thổi, cảm giác y hệt cái làn gió chiều hôm ấy.

Một lần nữa, mọi thứ giống hệt như thật!

Đoạn, Soojin bất ngờ quay sang đặt tay lên má Shuhua.

Cô cuối nhẹ đầu, áp sát mặt mình vào mặt Shuhua, để em có thể cảm nhận thấy hơi thở nóng ẩm trước khi đặt lên môi em một nụ h....

"Shuhua àh!

Dậy đi học đi con!"

Shuhua mở bừng mắt.

Lúc này trước mặt cô là cái trần nhà quen thuộc với cây quạt trần thổi kèn két.

Vội ngước nhìn đồng hồ treo trên tường, Shuhua bàng hoàng khi trông thấy bây giờ là 6h sáng.

Cái quái gì..

6h sáng..

Mình đã thiếp đi suốt 12 tiếng đồng hồ ư???

Đoạn, nàng tóc đen ngồi bật dậy, lúc này mới nhận ra mình đang nằm trên sàn nhà, sát cạnh là cái ghế ngã lăn lóc ra đằng sau.

Vậy là viên thuốc đó đã có hiệu lực..

Mình đã mơ về Soojin..

Và giấc mơ đó thật hơn bao giờ hết..

Shuhua đưa tay lên má, cô vẫn cảm nhận được hơi ấm bàn tay của Soojin còn ở đâu đây.

Nàng tóc đen phì cười một cách kinh ngạc, viên thuốc mà Yuqi đưa quả là thần kỳ.....

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
5. Illusion


Reng~

Tiếng chuông trường vang lên, báo hiệu tan học.

Yeh Shuhua không vội trở về nhà ngay mà chạy thẳng đến lớp của Yuqi.

Lúc này thấy nàng tóc nâu đang khoác tay người yêu mình bước ra khỏi cửa.

"Hey Yuqi, hey Soyeon" - Shuhua tiến đến chỗ hai nữ sinh, vẫy tay chào.

"Ơ kìa, không phải Shuhua đấy sao?

Lâu lắm mới gặp, cậu dạo này sao rồi?"

- Trông thấy Shuhua, Soyeon niềm nở lên tiếng.

"Tớ ổn..

Cậu cho tớ mượn Yuqi chút nhé?"

"Ờ..

ừ.. tất nhiên rồi!"

Soyeon gật đầu.

Đoạn, nàng tóc đen kéo Yuqi vào một góc, đủ xa để không ai có thể nghe được cuộc trò chuyện sắp tới của họ.

"Sao rồi?

Đã thử chơi chưa?"

- Yuqi vội hỏi.

"Ừm.. tuyệt lắm..

Mọi thứ y như thật vậy.."

- Shuhua gật đầu đáp lại - "Từ nước da của cô ấy, cho đến mùi hương của cô ấy..

Tớ đã phê suốt 12 tiếng đấy!"

"Cái gì?

12 tiếng?"

Nghe cô bạn thân của mình nói vậy, Yuqi trừng mắt.

Đúng là viên thuốc này càng hiệu quả với những người đang trải qua nỗi đau càng lớn.

Shuhua đã nhớ Soojin rất nhiều nên cơn phê thuốc của cô ấy mới kéo dài như vậy.

Đoạn, nàng tóc đen chìa tay ra trước mặt Yuqi:

"Cậu.. có thể cho tớ thêm một vài viên nữa không?"

"Ừm.. chuyện đó.."

- Yuqi gãi đầu lưỡng lự.

"Tớ xin cậu đấy!

Tớ sẽ dùng tiền tiết kiệm của tớ trả cho cậu!"

"Không..

Tiền bạc không phải là vấn đề!

Soyeon còn rất nhiều cái thứ đó ở nhà!

Cái vấn đề ở đây là.. như tớ đã nói, loại thuốc này rất nguy hiểm..

Chơi nhiều sẽ không tốt đâu.."

"Nhưng hôm qua tớ đã có một 'chuyến đi' rất đã đấy, Yuqi ạ!

Cậu không biết tớ đã hạnh phúc thế nào khi gặp lại cô ấy đâu!

Mọi thứ cứ như sống lại trong người vậy!"

"Ừm thì..."

"Làm ơn đấy, Song Yuqi!

Cậu nói là cậu muốn giúp tớ mà!

Đây chỉ là cách duy nhất có thể giúp tớ thôi!"

"..."

Trước sự nài nỉ của người tóc đen, Yuqi không nói gì, cứ lưỡng lự mãi.

Cô biết được hậu quả đáng sợ của cái chất kích thích này, nhưng như Shuhua đã nói, nó khiến cô ấy cảm thấy hạnh phúc, và đó là điều Yuqi tưởng sẽ không được thấy lại ở bạn cô bao giờ nữa..

Đoạn, nàng tóc nâu thở dài, lôi trong cặp ra một bịch trong suốt.

Cô kỹ càng quay ngó xung quanh xem có ai ở đây không trước khi trao lại cái bịch đó cho Shuhua:

"Đây, tớ chỉ còn lại 3 viên thôi..

Đây cũng là lần cuối cùng tớ cho cậu cái này, hiểu chưa?"

"Ừm.. tớ hiểu rồi..

Cảm ơn nhé, Yuqi"

Shuhua khẽ nở một nụ cười rồi cầm lấy bịch thuốc bỏ vào cặp mình.

Hai cô nữ sinh chào nhau rồi rời đi.

Shuhua chạy thẳng về nhà, trong lòng háo hức vì sắp được gặp lại Soojin.

Lần này cô sẽ đưa Soojin đến những nơi kỷ niệm đẹp đẽ nhất.

Những nơi mà đến giờ Shuhua vẫn còn nhớ rõ như in trong đầu.

Lúc này mẹ cô đã đi làm, điều đó giúp cô thoải mái chơi thuốc hơn mà không sợ bị ai làm phiền.

"Soojin, hãy đến với em nào.."

- Cũng là vị trí ngồi kê lưng vào thành giường giống lần trước, Shuhua hít một hơi rồi cho viên thuốc vào miệng nuốt cái ực.

Suốt mấy tiếng đồng hồ, Shuhua ngồi yên nhắm mắt ở một vị trí đó, nhưng não bộ cô thì đang du hành khắp mọi nơi cùng với Seo Soojin.

Chưa từng có chất kích thích nào có thể khiến Shuhua phê đến như vậy.

Nó biến cô trở thành Alice lạc vào xứ sở thần tiên, làm cô muốn bị mắc kẹt ở cái xứ sở này mãi không bao giờ tỉnh dậy.

...

Ở một diễn biến khác.

Cho Miyeon sau khi đi làm về thì lại nhớ đến Shuhua.

Nàng nhân viên văn phòng quyết định ghé sang nhà thăm em mặc dù biết em sẽ mặt nặng mày nhẹ với cô, nhưng không sao, cô chỉ muốn bảo đảm mọi chuyện vẫn diễn ra ổn thoã với em ấy.

Ring~

Đứng một hồi bấm chuông mãi mà không thấy ai ra mở cửa, Miyeon mới phát hiện chiếc xe máy mà mẹ Shuhua hay lái đi làm không có ở đây.

"Chắc bác ấy đi làm rồi nhỉ.."

- Nghĩ vậy, Miyeon mới mò trong túi xách chiếc chìa khoá riêng mà mẹ Shuhua trao cho cô, để cô có thể đến nhà chơi bất kỳ lúc nào ngay cả khi bà vắng nhà.

Cạch.

Cánh cửa mở ra.

Cho Miyeon bước vào, cởi bỏ giày rồi xắp nó ngăn nắp sang một bên.

Cô cũng trông thấy đôi sneaker Shuhua hay mang đi học đặt bên cạnh.

May quá, em ấy đang ở nhà.

Đoạn, Miyeon bước lên tầng trên rồi tiến đến chỗ căn phòng đang đóng kín.

Cốc.

Cốc.

Cốc.

Cô gõ lần một.

Không ai mở cửa.

Cô gõ lần hai.

Cũng không ai mở cửa.

Lần thứ ba cũng vậy.

Miyeon bèn tò mò vặn nắm tay cầm thì thấy cửa không khoá.

Nhẹ nhàng, cô đưa đầu vào trong thì thấy Shuhua đang ngồi im re trong phòng, đầu cuối xuống như đang bấm điện thoại.

"Hey Shuhua, chị Miyeon nè, chị vào nhé.."

Nói xong, Miyeon chậm rãi bước vào trong.

Không có tiếng phản hồi từ người bên kia nhưng Miyeon đã quen với việc em không trả lời cô.

Đoạn, nàng công sở cởi bỏ chiếc áo khoác trên người như một thói quen, cất giọng ấm áp:

"Shuhua hôm nay đi học sao rồi?

Đã ăn uống gì chưa?

Chị tính tối nay nấu cơm cho mẹ con em ăn, em nghĩ như thế nào?"

"..."

Một tiếng im lặng kéo dài.

Vẫn không có lời phản hồi từ phía người bên kia.

Lúc này Miyeon mới thấy lạ.

Đúng là Shuhua đôi lúc lạnh nhạt thật nhưng em ấy không quá đáng đến mức như vậy.

Đoạn, Miyeon quay lại, cô mới nhận ra nãy giờ Shuhua không cuối đầu bấm điện thoại như mình đã tưởng, thay vào đó, cô nhận thấy có điều gì đó lạ lẫm từ phía người con gái này.

"Shuhua à..

Em sao vậy?

Em đang ngủ đấy à..?"

Lạ lùng, Miyeon khẽ cất tiếng hỏi .

Cô tiến lại gần rồi quỳ trước mặt Shuhua, đưa tay có ý định chạm vào vai em.

Đoạn, Shuhua bất ngờ chụp lấy tay Miyeon khiến cô giật mình.

"Làn da chị.. nó thật sự mềm mại.."

- Nàng nhỏ tuổi hơn cất giọng, môi khẽ nở một nụ cười.

"Sa..sao cơ?"

- Miyeon tròn mắt.

"Cả mùi hương này nữa..

Em nhớ chị.."

"Shuhua...."

- Miyeon run run cất giọng, như thể không tin vào tai những gì mình vừa nghe thấy.

Em nhớ chị sao, Shuhua?

Đây có phải là sự thật không?

- Miyeon thầm nghĩ, trong lòng cảm thấy chơm chớm đâu đó sự hạnh phúc đến tột cùng, khiến cô chỉ biết mỉm cười mãi.

"Những chuyện đã xảy ra, em xin lỗi..

Em biết mình cũng có lỗi sai trong đó..

Em hứa với chị sẽ không bao giờ để chuyện ấy xảy ra nữa, em hứa sẽ mãi bên cạnh chị.."

- Shuhua nói, chất giọng ấm áp và thật lòng như thể nó đến từ tận cùng trái tim của em.

"Shuhua..

Em thật sự sẽ thay đổi sao?"

- Nghe những lời nói ấy từ Shuhua, Miyeon chỉ biết xúc động đáp lại.

"Em yêu chị.."

Shuhua bỗng đặt tay mình lên má Miyeon.

Đoạn, nàng tóc đen áp sát mặt mình vào mặt Miyeon.

Hành động ấy của Shuhua khiến tim Miyeon như ngừng đập, nhắm mắt chờ đợi giây phút kỳ diệu sắp xảy ra.

Và điều mà Miyeon mong mỏi suốt mấy năm nay cuối cùng cũng đã đến.

Shuhua hôn lên môi cô, để cô có thể được một lần cảm nhận được vị ngọt ngào trên đầu môi em.

Nó ngọt ngào thật, nhưng pha lẫn một chút vị đắng cay, cùng một chút mặn do nước mắt Miyeon rơi xuống ngay đúng cái lúc cả hai chạm môi nhau.

Những gia vị này hoà trộn lại, đúng với cái gia vị mà suốt thời gian nay ở bên cạnh Shuhua, em ấy đã khiến Miyeon trải qua: ngọt ngào, đắng cay và mặn chát...

Shuhua à, em thật sự nhận ra rồi sao?

Em thật sự thay đổi rồi sao?

Nhắm chặt đôi mắt cảm nhận đầu lưỡi nóng ẩm của Shuhua đang dần dần quấn lấy đầu lưỡi mình, Miyeon thầm nghĩ.

Đoạn, Shuhua đưa tay ra sau lưng Miyeon, nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống dưới sàn còn em thì nằm bên trên.

Không chịu buông môi mình ra khỏi môi nàng lớn tuổi hơn, Shuhua chậm rãi cởi từng cúc áo trên chiếc sơ mi công sở của nàng ấy.

Còn về phía Miyeon, cô ấy nằm yên dưới sàn nhà, thân thể lúc này hoàn toàn giao lại cho Yeh Shuhua.

"Em yêu chị, Seo Soojin à.."

"!!"

Đang tận hưởng giây phút ngọt ngào, câu nói của Shuhua bất ngờ khiến Miyeon mở trừng mắt, nhanh chóng đẩy người nằm trên ra.

Miyeon ngồi dậy, mắt bàng hoàng nhìn về phía Shuhua.

"Soojin à..

Chị sao thế?

Chị đi đâu rồi..

Soojin?"

Ôm lấy tấm ngực hở của mình, Miyeon trừng mắt, lúc này mới phát hiện được dấu hiệu bất thường trong cặp mắt của Shuhua.

Nó đỏ hoen, cứ như thể em ấy đang...... phê thuốc vậy!

"Shuhua.. em... em đang phê thuốc sao?"

Miyeon xanh mặt cất giọng, trời đất như đang sụp xuống trên đầu cô.

Người ngồi đối diện không nói gì, vẻ mặt đờ ra như một kẻ bất thần.

"Soojin..

Ah, chị đây rồi..

Thế mà em cứ tưởng chị đi đâu mất!"

"..."

Miyeon cứng họng, nước mắt bắt đầu tuôn dài trên má.

Nàng lớn tuổi hơn đứng dậy, vừa cài lại núc áo vừa bật khóc trong đau đớn.

Thế mà nãy giờ cô cứ tưởng............

Miyeon mặc lại áo khoác tính bỏ đi.

Trước khi rời đi, cô quay lại nhìn cái con người ngồi thẫn thờ trên sàn nhà với tâm tư đang lạc trôi ở một phương nào đó.

Lúc này trông em chẳng khác nào một cái xác vô hồn...

Yeh Shuhua, sao em lại nông nổi này cơ chứ??

Miyeon nhìn em bằng một ánh mắt vừa giận dỗi vừa xót ra.

Đoạn, cô đóng cửa một cái rầm rồi bỏ đi.

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
6. Addicted


Vừa tan trường, Shuhua đang trên đường dắt xe đạp ra khỏi cổng thì cô bỗng thấy Cho Miyeon, đang đứng trước cổng đợi mình từ khi nào.

Nhận thấy Shuhua, Miyeon vội tiến đến chỗ em.

"Chị làm gì ở đây?

Sao chị cứ tìm gặp em hoài vậy Cho Miyeon?"

- Không một tiếng chào hỏi, thay vào đó cô nữ sinh lại cau mày khó chịu.

"Chúng ta đi đến chỗ nào nói chuyện được không?"

- Miyeon hỏi, mặt có vẻ nghiêm trọng.

"..."

Shuhua không nói gì, bản thân cũng cảm thấy ngạc nhiên khi trông thấy sự nghiêm trọng trên gương mặt Miyeon.

Vốn dĩ Cho Miyeon là một nữ nhân hiền hậu, chỉ toàn mỉm cười ấm áp với người ta mà thôi.

"Có chuyện gì quan trọng à?"

- Đoạn, Shuhua lạnh lùng hỏi, tay tiếp tục dắt xe đạp - "Em có nhiều chuyện phải làm lắm.."

"Ừm, chuyện đó rất quan trọng, vì thế em có thể dành ít phút nói chuyện với chị được không?"

Miyeon bước theo Shuhua, giọng tỏ vẻ nài xin.

Nàng nhỏ tuổi hơn im lặng.

Chả hiểu chuyện gì mà chị ấy lại làm vẻ nghiêm trọng đến như vậy!

Đoạn, Shuhua thở dài rồi gật đầu.

"Được rồi..

Đi thôi.."

...

Địa điểm bây giờ là một quán cà phê nhỏ nằm gần trường Shuhua học.

Lúc này cả hai cô gái đang ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn đặt cạnh cửa sổ.

Tiếng đàn piano êm dịu đang được chơi ở phía sau.

"Phê thuốc?

Haha..

Chị nói cái gì cơ chứ?

Chị có nhầm không?"

Đặc cốc cà phê đắng xuống bàn, Shuhua bật cười.

Nụ cười gượng gạo của một đứa vừa bị người ta phát hiện làm chuyện xấu.

"Shuhua, em không được nói dối chị."

- Ngồi ở phía đối diện, Miyeon đáp lại - "Chị đã ở với em lúc đó.

Những gì em đã nói và làm với chị, bộ chị không thể nhận ra sao?"

"..."

Shuhua không trả lời, cảm giác ngờn ngợn ở cổ không biết là do cà phê quá đắng hay do nghe Miyeon kể những gì mình đã làm với chị ấy khi phê.

Đoạn, Miyeon nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng hằn sâu sự giận dỗi.

"Chị thất vọng về em lắm, Shuhua à..

Tại sao em lại có thể ra nông nổi này?

Chuyện gì đã xảy ra với cô bé Shuhua ngây thơ, ngoan ngoãn của ngày xưa?"

"..."

Shuhua im lặng, tay siết chặt cốc cà phê đen.

Cô ghét mỗi khi ai đó bảo rằng cô không còn giống ngày xưa.

Cho Miyeon, mẹ cô, Yuqi, ngay cả giáo viên và bạn bè cùng lớp,...

Rõ ràng là họ biết lí do vì sao cô lại như vậy, nhưng cớ sao họ vẫn muốn hỏi?

"Chị biết lí do vì sao mà Miyeon..

Shuhua của ngày xưa..

Nó đã chết hai năm về trước rồi.."

- Cô nữ sinh cất giọng li nhí.

"Chị không tin điều đó!

Chị không tin không có điều gì trên đời có thể khiến em thay đổi!"

- Miyeon lên tiếng phản lại.

"Đối với nỗi đau của em hiện giờ thì chỉ có cái chết mới giúp chấm dứt đi tất cả thôi.

Còn chị muốn cách khác ư?

Đó chính là chơi thuốc!

Phải.

Chỉ có phê thuốc mới giúp em tìm lại niềm vui trong cái cuộc đời vô nghĩa này.

Nếu chị muốn em được vui thì chị hãy để em yên và đừng xía vào chuyện của em nữa!"

Shuhua cất giọng thẳng thừng, sắc mặt lạnh ngắt đến đáng sợ.

Đoạn, cô đứng dậy, đưa tay với lấy cặp có ý định bỏ đi.

Miyeon cũng vội đứng dậy lớn tiếng theo:

"Nếu em cứ như thế này thì chị sẽ nói cho mẹ em biết!"

"..."

Hướng mặt về phía cửa, Shuhua im lặng một hồi rồi cất giọng lạnh lùng:

"Chị mà để cho mẹ em biết chuyện này thì em sẽ không để yên cho chị đâu.."

Đoạn, nàng nữ sinh rời đi, bỏ lại phía sau là Miyeon với một trái như đang tan vỡ.

Cô ngồi sụp xuống ghế, đưa tay vò trán một cách khổ sở.

Yeh Shuhua, em thật sự cứ như thế này mãi sao?

...

Bịch.

Shuhua ném chiếc cặp xách lên giường, miệng bật cười khiêu khích:

"Chị ta nghĩ mình là ai mà lên mặt dạy đời mình chứ?"

Đoạn, "đúng hẹn lại lên", nàng tóc đen lôi trong hộc tủ ra một cái bịch, bên trong có đựng hai viên thuốc trắng.

Phớt lờ những lời nói như van xin mình ngừng chơi cái thứ này của Miyeon khi nãy, phớt lờ câu hù doạ sẽ mách mẹ của cô, Shuhua cho một viên thuốc vào miệng rồi nuốc một cái ực.

Không ai có thể ngăn em đến gặp chị..

Không ai..

Shuhua ngã đầu ra đằng sau, hai đồng tử dãn rộng.

Trong phút chốc, cô lại lạc vào cái xứ sở thần tiên ấy, tay trong tay cùng Soojin.

Họ đi khắp mọi nơi, trải nghiệm tất cả mọi thứ.

Khung cảnh lúc này trắng xoá.

Vẻ đẹp trừu tượng của những đám mây trắng phồng phềnh, kéo tay nhau trôi một vòng trái đất..Làn gió cao sa cuốn đi những chiếc bông bồ công anh bay vào gió, khiến chúng lơ lửng rải rác trên bầu trời.

Bước đi trên bàn cỏ xanh mườn mượt, hai cô gái trong hai bộ đồng phục trường nắm tay nhau đi về phía mặt trời mọc.

Họ đi mãi, đi mãi, nhưng dường như không thấy điểm dừng.

Đường còn xa lắm, xung quanh họ lúc này chỉ toàn là mây và gió, cỏ và hoa..

"Đẹp thật.."

- Shuhua mỉm cười thanh thản.

Quay sang Soojin, cô nói - "Chị đã đưa em lên thiên đường.."

Nàng tóc đỏ nghe vậy liền mỉm cười ấm áp.

Cô quay sang Shuhua, cất giọng trìu mến:

"Không, là em..

Em là người đưa chúng ta đến đây.."

Bầu không khí trong lành vỗ nhẹ lên làn da hai nữ sinh trắng mịn..

Chỉ trong phút chốc, cả hai như đang trôi trên mây, lơ lửng mãi..

~ She took me to the sky ~

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
7. Sky


Lúc này Shuhua đang trở về nhà sau khi tan học.

Cô nữ sinh với mái tóc đen được gió nâng niu thổi bay phơi phới, đạp xe băng qua những con đường mòn.

Tai đeo chiếc headphone lắng nghe cuộn băng cát-xét quen thuộc, Shuhua vừa thả lòng mình vào giọng nói ấm áp của Soojin, vừa mơ tưởng về những "chuyến đi" thơ mộng vừa rồi cùng cô ấy.

Két.

Đoạn, Shuhua thắng gấp lại.

Có một chiếc ô tô màu đen đâu đó đâm ra từ ngõ hẽm khiến cô không thắng kịp, lao thẳng vào nó.

Nàng tóc đen không bị thương nhưng cuộc va chạm vừa rồi đã để lại trên chiếc xe hơi một vết trầy nho nhỏ.

"Yah, con bé kia!

Đi đứng kiểu gì thể hả??"

Tài xế của chiếc xe hơi bước ra, cáu giận lên tiếng.

Đoạn, trông thấy vết xước trên xe khiến ông ta càng nổi giận hơn, tay chỉ về phía người con gái đối diện:

"Aisheee....

Mày tung kiểu gì mà trày hết cả xe tao rồi nè!"

Sau cú ngã, Shuhua đỡ xe đạp đứng dậy.

Vừa phủi bụi trên người, cô vừa bức xúc lên tiếng phản bác:

"Hẻm nhỏ mà ông chạy nhanh thế kia, tông vào tôi tôi còn chưa kiện là hên đấy, còn nói tôi là sao?"

"Ah, cái con bé này..

Mày nghênh mặt láo lếu với ai đấy?"

Người đàn ông kia chống nạnh trừng mắt.

Đoạn, phía sau chiếc xe hơi có ai đó mở cửa bước ra.

"Anh Park, không sao đâu.."

Một người phụ nữ với mái tóc ngắn, khoác trên người một bộ đầm công sở màu đen từ trong xe bước ra.

Đang lạ lẫm không biết người phụ nữ ấy là ai, nhưng khi trông thấy mặt mũi rồi, Shuhua mới bỡ ngỡ khi nhận ra đó chính là người mẹ kế của Seo Soojin.

Mẹ kế của Soojin, hay còn gọi là bà Soo, bước những bước đi phát âm thanh cồm cộp do giày cao gót đến chỗ Shuhua.

"Dạ, xin lỗi giám đốc.."

Người tài xế hãm tài kia liền lùi lại.

Bà Soo tiến đến trước mặt Shuhua.

Vóc dáng bà ấy gầy gò, đôi môi mỏng đánh son đỏ choét còn hai gò má cao thể hiện sự mưu mô.

Bà nhìn Shuhua, nở một nụ cười lạnh ngắt:

"Không phải Yeh Shuhua đó sao?

Cháu dạo này sao rồi?"

"..."

Shuhua không trả lời vội.

Cuộc chạm mặt bất ngờ khiến cô còn một chút gượng gạo.

Đoạn, nhét cuốn băng cát-xét mà Soojin đã trao cho mình vào túi áo, Shuhua nhạt nhẽo đáp lại:

"Cháu vẫn ổn.."

"Thế còn mẹ cháu?

Đã trả hết nợ chưa?"

Người đàn bà ấy tiếp tục hỏi.

Mới gặp đã lôi chuyện không hay trong gia đình người ta ra nói, Shuhua không ngạc nhiên vì sao khi còn sống người yêu cô lại ghét bà ta đến như vậy.

"Chưa ạ.."

"Ôi, đi quét dọn nhà người khác từ sáng đến tối mà nợ nần đến giờ vẫn chưa trả hết..

Cô cảm thấy đáng thương cho mẹ cháu thật đấy.."

"Cháu có việc phải về nhà sớm, cháu xin phép đi trước..

Còn vết trầy nay, nếu cô muốn gì cứ đem lên cảnh sát mà nói.."

Trước sự vô duyên, thích đụng chạm vào nỗi đau của người khác của bà ta, Shuhua vội vàng dắt xe đạp rời đi.

Đoạn, mẹ kế của Soojin bất ngờ đặt tay lên vai cô, cất giọng thì thào:

"Cháu đừng bận tâm đến chuyện va chạm, nó là chuyện nhỏ.

Cô chỉ muốn hỏi thăm cháu một chút thôi.

Cô nghe nói đến giờ cháu vẫn đang đau khổ về chuyện của Soojin.

Hừm, điều đó cũng phải thôi.

Tự sát là một hành động thật kinh khủng..

Lúc Soojin còn sống, khi trông thấy những vết thương do con bé tự gây ra trên cơ thể, cả gia đình đã cầu xin nó đừng tiếp tục như vậy rồi.

Vậy mà....

Haiz, cuộc đời mà, thật khó lường phải không?"

"..."

Shuhua im lặng.

Tự nhiên nghe người phụ nữ ấy nói thế khiến cô cảm thấy rùng mình.

Không chỉ vì bà ta nhắc đến cái chết của Soojin, mà còn vì cái đoạn bà ấy nói về những vết thương do Soojin gây ra cho mình khi còn sống.

Nó làm Shuhua chợt nhớ đến cuộc trò chuyện với Soojin hôm đó, khi mà nàng nhỏ tuổi hơn bức xúc hỏi vì sao mẹ kế Soojin thấy cô bị thương như vậy nhưng đã không ngăn chặn?

Lúc đó Soojin trả lời rằng cô đã giấu bà ta vì cô không muốn chuyện này trở nên nghiêm trọng hơn.

Vậy vì lí do nào mà bà ấy........???

"Thưa giám đốc, là con gái của bà, Minnie đang gọi ạ.."

Đoạn, gã tài xế tiến tới chỗ người đàn bà đó, đưa tay chìa ra một chiếc điện thoại.

Hừm, Minnie!

Shuhua gần như quên mất cô ta.

Minnie chính là con gái riêng của bà Soo.

Bằng tuổi Miyeon unnie, nghe Soojin bảo tính tình xấc xược, thích tiêu xài phung phí.

Từ lúc Soojin mất, cô ta cũng biến mất khỏi Seoul.

Nghe đâu chuyển sang thành phố khác mở chi nhánh riêng.

"Ừm, cảm ơn anh Park.

Alo, Minnie đó hả?

Ừ, mẹ đây.."

Người mẹ kế Soojin cầm lấy điện thoại.

Bà ta ném cho Shuhua một cái cười lạnh ngắt thay cho câu tạm biệt rồi bỏ vào xe.

Chiếc xe chạy đi như không có gì xảy ra.

Shuhua cũng không nói gì, leo lên xe rồi đạp về nhà.

...

Cầm viên thuốc trắng trên tay, Shuhua lại tiếp tục cơn phê pha của mình, mặc dù hôm nay tâm trạng không được tốt cho lắm do cuộc chạm mặt gượng gạo ban nãy.

Đoạn, nàng tóc đen cho thuốc vào miệng, đầu ngã ra phía sau, đợi Soojin đến dắt cô đi khỏi cái thế giới nhàm chán nơi con người tâm địa ngu ngốc này, đến chỗ gọi là "xứ xở thần tiên".

Giống như mọi lần, thuốc ngấm, Shuhua lại trông thấy Soojin.

Cả hai cô nàng lại quấn quít bên nhau như hình với bóng, trao cho nhau những nụ hôn ướt át nhưng vô cùng ngọt ngào.

Họ lại cùng nhau đi đến những nơi đẹp đẽ, ong bướm mơ mộng cứ như ở thiên đàng, nơi không bất kỳ ai có thể làm phiền họ.

Chỉ có mỗi Yeh Shuhua và Seo Soojin mà thôi.

Sức mạnh tình yêu của Shuhua, đi với sức mạnh của viên thuốc trắng khiến cho cặp đôi SooShu khi ấy là bất tử bất diệt.

Nếu đây là thế giới thật thì tình yêu này, ngay cả thần tiên nhìn vào chắc chắn cũng sẽ sinh ghen tị.

Nhưng rồi.

Sự việc không ai ngờ tới đã xảy ra...

Đang tựa vai Soojin ngắm cảnh mặt trời mọc, Shuhua bỗng dưng cảm thấy lành lạnh ở cổ.

Làn không khí ấm áp suốt bấy giờ đâu?

Sao tự nhiên gió gắt quá, khiến tay chân cô nổi da gà.

Lạ lùng, Shuhua quay sang nhìn người yêu mình thì thấy Soojin đang nhìn về hướng xa xăm, khuôn mặt lạng ngắt không còn sự hiền hậu như ban nãy.

"Chị... chị Soojin?"

- Shuhua ngập ngừng gọi tên Soojin.

Nàng tóc đỏ khẽ quay sang nhìn Shuhua.

Sự lạnh lùng trên khuôn mặt biến mất, thay vào đó là nét u sầu não ruột.

Khung cảnh xung quanh dần dần chuyển từ trắng hồng sang đen tối, khói xám mù mịt từ đâu đó bắt đầu tuông ra.

Không còn mây trôi phập phồng nữa, không còn ong bướm bay lượn xung quanh nữa, lúc này mọi thứ hoàn toàn chìm trong một màu đen thui.

"Cứu.. cứu chị..

Chị đau quá.."

Soojin bỗng dưng cất giọng thều thào như muốn khóc.

Shuhua vẫn đang trong tâm trạng bàng hoàng không biết điều gì vừa xảy ra thì người yêu cô bất ngờ cởi chiếc sơ mi đồng phục đang mặc trên người, để lộ trên cơ thể lúc ấy là những vết bầm dập, tím ngắt cả một phần thân thể.

"Cái..

Cái quái gì.."

Trông thấy hành động ấy của Soojin, Shuhua trợn trừng mắt.

Bỗng, cô bị cắt ngang lời bởi tiếng thét của Soojin.

Nàng tóc đỏ bất ngờ gào lên trong đau đớn, tay vò đầu bức tóc như thể bị ma nhập.

Mới vài giây về trước Shuhua đang ở trên thiên đàng, giờ cô lại ở một nơi trông chẳng khác gì địa ngục.

"Seo Soojin... ch... chị bị làm sao vậy?"

Shuhua bắt đầu tỏ ra sợ hãi.

Soojin lúc này cư xử giống như một kẻ điên đang bị giam trong ngục tối vậy.

Cô cứ nhìn Shuhua, khóc lóc van xin:

"Cứu.. cứu chị.. không phải chị đã làm vậy.."

"Chính.. chính ả.."

"Hãy lắng nghe câu chuyện của chị.."

"Lắng nghe đi Shuhua..

Lắng nghe cho kỹ vào.."

Không phải chị làm vậy?

Lắng nghe câu chuyện của chị?

Câu chuyện nào?

Seo Soojin, chị đang nói cái gì vậy?

Ý chị là sao chứ?

Hàng ngàn câu hỏi vụt lên trong đầu Shuhua.

Sự bối rối đi kèm với sự sợ hãi, gây ra sức áp lực đến đáng sợ, khiến cho tim Shuhua đập mạnh, hơi thở càng lúc càng trở nên nặng nề hơn.

Shuhua ngoài đời đang ngồi tựa lưng vào kệ giường, mồ hôi bắt đầu tuôn ra như suối, mười đầu ngón tay co bóp dữ dội còn miệng cứ liên tục gọi tên "Soojin...

Soojin...."

Đúng vậy.

Cô nữ sinh đang trải qua giai đoạn vô cùng ác nghiệt của việc chơi chất kích thích, sốc thuốc.

Tiếc thay, không ai ở đây để có thể giúp cô.

Trong cơn sốc thuốc này, Shuhua trông thấy những hình ảnh khủng khiếp nhất, điều mà cô không muốn nhìn thấy khi Soojin còn sống.

Đó là hình ảnh Soojin làm đau bản thân mình, những đêm cô ấy ngồi khóc trong phòng kín, hoặc những lúc cô ấy cầu xin sự giúp đỡ nhưng không ai biết.

Trông thấy những điều đó khiến Shuhua cảm thấy mình là một người bạn gái tồi, một người bạn gái vô dụng, đã không hết mình giúp đỡ người yêu trong lúc cô ấy đau khổ nhất....

Chính mình cũng đã góp phần trong cái chết của Seo Soojin!

Sự dày vặt bản thân, sự sợ hãi, sự bối rối khiến cơn sốc thuốc càng lúc càng trở nên tồi tệ hơn.

Chiếc áo phông trên người Shuhua lúc này đẫm ướt mồ hôi.

Cô cố thức tỉnh nhưng không thể.

Càng cố tỉnh dậy thì cơ thể càng đau.

Cơn sốc thuốc mạnh như tác dụng của nó vậy.

"Soojin....

Soojin...."

Miệng Shuhua không ngừng gọi tên Soojin.

Chỉ trong giây lát, những chuyến đi đến nơi thơ mộng chỉ toàn ong và bướm đã biến mất, thay vào đó là một màn đêm u tối, đi kèm với những tiếng khóc lóc van xin của một nữ sinh đang muốn kết liễu bản thân mình, nghe sao não nề đến rùng mình.

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
8. Again


"Soojin........

SOOJIN!!!"

Shuhua hét lên, vùng người dậy.

Hai đồng tử trở lại màu đen, thị giác từ mờ nhạt cũng trở nên rõ ràng hơn.

Shuhua nhận ra mình đang ngồi ở căn phòng quen thuộc.

Tim cô còn đập mạnh nhưng không mạnh như khi trước, còn chiếc thun trắng thì giờ đã khô mồ hôi bám rít cả vào người.

Một tay ôm ngực thở nặng nhọc, tay kia Shuhua với lấy chiếc điện thoại.

Lúc này là 3:31 sáng.

Điều đó có nghĩa rằng cô đã bị sốc thuốc gần 5 tiếng đồng hồ.

Nàng tóc đen siết lòng ngực đau buốt của mình.

Cơn sốc thuốc vừa rồi quả thật đáng sợ!

Shuhua chưa bao giờ trải qua cơn phê thuốc nào kinh hoàng đến như vậy.

Cô không nhớ hoàn toàn mình đã mơ phải chuyện gì, nhưng những gì nhớ được thì nó lại làm đầu óc cô đau nhức đến buồn nôn mữa.

Thôi, tạm gác mọi chuyện sang một bên..

Shuhua khát nước quá!

Cô cảm giác như lượng nước trong cơ thể đã chuyển thành mồ hôi tuôn hết rồi.

Đoạn, nàng tóc đen chống tay đứng dậy.

"Chị đã không làm vậy.."

"Chính ả!"

"Hãy lắng nghe lời chị nói...

Lắng nghe cho kỹ vào, Shuhua!"

"Arghh!"

Shuhua ôm đầu la lên.

Những lời nói từ cơn sốc thuốc vừa rồi bỗng vụt lên trong đầu khiến cô choáng váng, vừa đứng lên đã quỵ xuống lại.

Lúc này Shuhua mới nhớ ra những gì mình trông thấy trong cơn sốc thuốc.

Cô đã thấy hình ảnh Soojin cầu cứu trong tuyệt vọng, cô đã thấy những vết thâm bầm dập trên cơ thể cô ấy.

Đặc biệt, Shuhua còn nhớ rõ Soojin liên tục lặp đi lặp lại câu nói: "Không phải chị.."

"Chính ả!" và cứ bảo Shuhua lắng nghe lời cô ấy nói...

Lắng nghe thật kỹ vào...

"Ah đau đầu quá.."

Shuhua nghiến răng ôm đầu.

Suốt mấy tiếng đồng hồ vật vã khiến cô không thể nghĩ ngợi được gì.

Nàng tóc đen gác qua mọi chuyện rồi xuống bếp lấy nước uống.

Mẹ cô giờ cũng đã say giấc, cảm thấy có chút may mắn vì trong cơn sốc đã không làm điều gì khiến bà ấy phát hiện.

...

Một tuần trôi qua.

Lúc này đang là tiết Toán.

Trong khi giáo viên đang say sưa giảng bài trên bục, nữ sinh Shuhua lại ngồi chống cằm nhìn ra cửa sổ, đầu óc bận suy nghĩ về cơn sốc thuốc hôm ấy.

Đã một tuần trôi qua rồi, Shuhua vẫn còn nhớ về cái đêm kinh hoàng đó.

Mặc dù càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu, nhưng chả hiểu sao cô cứ bị lôi cuốn vào những gì mình đã thấy trong cơn ác mộng.

Giống như bài Toán trên bảng, có một mắc khúc gì đó trong cơn say thuốc mà Shuhua đang cố giải ra.

"Không phải chị..

Chính ả..

Hãy lắng nghe kỹ vào.."

Ả?

Ả nào?

Lắng nghe kỹ?

Lắng nghe điều gì cơ chứ?

- Shuhua thầm nghĩ, càng nghĩ càng cảm thấy rối.

"Soojin à, rốt cuộc chị đang cố nói điều gì?"

Nàng tóc đen thở dài khổ sở.

Đoạn, một ý nghĩ điên rồ bỗng vụt lên trong đầu cô nữ sinh.

Đã một tuần trôi qua rồi mà Shuhua vẫn còn bị mắc kẹt trong cơn ác mộng đó và những lời nói của Seo Soojin..

Cách duy nhất mà cô có thể tìm hiểu sự việc này đó chính là sử dụng viên thuốc đó thêm một lần nữa, mặc dù nó sẽ khiến cô bị sốc thuốc, không chừng lần này lại nặng hơn lần trước.

Nhưng...

Shuhua không thể tiếp tục để những lời nói của Soojin khiến ngày nào cũng bị ám ảnh...

Nó giống như hồn ma của Soojin đã trở về báo mộng cho cô, mộng mà trước giờ cô chưa từng biết.

"Hừm, vậy là mình phải đi xin thêm thuốc từ Yuqi..

Cơ mà chắc chắn cô ấy sẽ không cho mình nữa đâu.."

Nghĩ đoạn, một ý tưởng bỗng vụt qua đầu Shuhua khiến cô vội vã lôi điện thoại ra, thận trọng sao cho không bị giáo viên trên bục giảng phát hiện.

Lướt ngón tay cái lia lịa trên bàn phím ghi một dòng tin nhắn rồi gửi ngay cho Yuqi.

"Ê, tối nay tớ qua nhà cậu nhậu nhé?"

"Ô kê con dê"!

- Chưa đầy 1 phút, Yuqi đã phản hồi.

...

Đêm cùng ngày.

Lúc này Shuhua đang nhậu tại căn hộ của Yuqi.

Cả hai nữ sinh vừa say sưa uống rượu, vừa tâm sự lớn bé cùng nhau.

Nhiều giờ trôi qua, nàng tóc đen cứ mời bạn mình từ chén này đến chén khác, như thể cô muốn chuốc say nàng ấy vậy.

"Cậu biết gì chưa?

Soyeon vừa bị mời phụ huynh vì lại đánh nhau trong lớp ấy..

Mẹ cô ấy phàn nàn với tớ suốt đêm qua..

Tớ cũng chán ngẩm luôn..

Người đâu mặt mũi dễ thương mà tính tình lại côn đồ đến thế?

Haiz..

À mà ông già tớ bảo nếu kỳ thi này tớ đậu sẽ mua cho tớ con corgi đấy!

Tin nổi không?

Haha.

Vậy là tớ phải cố gắng học hành để đổ thi rồi..

Uầy, chân gà bữa nay ngon thật Shuhua nhờ?

Giờ mà có thêm mấy miếng nem chua là y chang luôn!"

"..."

Cầm chén rượu trên tay, Yuqi nói mãi không ngừng.

Nhìn vẻ mặt và cách nói chuyện luyên thuyên của bạn mình, Shuhua biết rằng Yuqi đã say, tầm nửa tiếng nữa thôi ắt hẳn sẽ gục.

Quả là đúng như vậy!

Nửa tiếng sau, lúc này Yuqi đang gục đầu trên bàn, nàng tóc nâu đã thiếp đi vì quá say.

Lợi dụng cơ hội đó, Shuhua vội mò vào cặp Yuqi, lục lọi tìm xem cô ấy có còn viên thuốc nghiện nào không.

Không có ở đây!

Shuhua thất vọng thầm nghĩ.

Đoạn, nàng tóc đen tiến đến bàn học của Yuqi, kéo ngăn sách vở ra thì đúng y chóc.

Nằm tận cùng đáy hộc, giấu mình đằng sau mấy cuốn sách dày cộm chính là một gói thuốc nhỏ, bên trong chứa một viên thuốc trắng.

"Biết ngay là cậu ấy vẫn còn mà.."

Shuhua vui thầm.

Đoạn, cô cho viên thuốc ấy vào túi rồi đóng hộc bàn lại.

Nàng tóc đen tiến đến chỗ cái con người đang gục ở bàn nhậu rồi đỡ cô ấy đến chỗ giường ngủ.

Đặt Yuqi lên giường, Shuhua đắp chăn cho cô ấy thật kỹ lưỡng rồi vác cặp rời đi.

Mặc dù biết hành động ăn cắp của mình vưac rồi là sai trái, nhưng nếu không làm vậy thì Yuqi sẽ không bao giờ cho Shuhua chơi thuốc này nữa, và Shuhua cần chơi nó.

Cho dù chỉ 1 lần nữa thôi.

Cô cần phải giải đáp những gì mình trông thấy ở cơn phê thuốc lần trước.

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
9. Risk


"Này, Yeh Shuh.."

"Dạ!!"

Đang ngồi khuây khuây bát cháo trên bàn với nhiều tương tư trong đầu, Shuhua bị tiếng mẹ gọi làm giật mình, mắt mở thao láo.

Mẹ cô thấy thế thì khẽ bật cười, cất giọng hỏi lạ lẫm:

"Sao thế?

Bộ đang suy tư gì mà giật bắn mình à?"

"Dạ.. không có gì.."

Shuhua thở dài, miệng trả lời bé tí.

Gần đây cô hay dễ bị giật mình, lâu lâu tim lại đập mạnh đến khó thở.

Đó chính là tác hại mà cơn sốc thuốc hôm ấy đã để lại.

"Hừm.. mẹ định nói là hôm nay mẹ có hẹn đi dọn ở một nhà khá xa, tầm tối mai mẹ mới về nên con ở nhà tự lo liệu đi nhé.."

- Người phụ nữ với mái tóc đã nhuốm màu bạc xám cất giọng nhỏ nhẹ - "Chị Miyeon chắc cũng sẽ tới chơi với con đấy!"

"..."

Shuhua không nói gì, nghe mẹ mình nói vậy chỉ biết đảo mắt một cái.

Vì lí do gì mà mẹ Shuhua lại nghĩ cô cần sự hiện diện của Miyeon cơ chứ?

Chị ấy không mang được gì cho cô ngoài sự phiền phức.

"Thế tí nữa mấy giờ mẹ đi?"

- Đoạn, Shuhua cất giọng hỏi.

"Ăn xong là mẹ đi liền" - Mẹ cô trả lời.

Nàng tóc đen im lặng.

Thế thì tốt.

Như vậy đêm nay cô có thể thoải mái chơi thuốc mà không sợ bị mẹ làm phiền.

...

Tối hôm đó.

Lúc này là 6:30PM.

Mẹ cô đã lái xe đi làm nhiều giờ đồng hồ về trước.

Lúc này trong nhà chỉ còn lại mỗi mình Yeh Shuhua.

Khi này, vẫn là tư thế lưng tựa vào thành giường ấy, Shuhua nhìn viên thuốc tí hon trên tay, cảm thấy có chút lưỡng lự.

À không, cô cảm thấy sợ hãi.

Sau cơn sốc thuốc hôm ấy, thể lực và tinh thần Shuhua trở nên yếu hẳn, lâu lâu hay gặp tình trạng hoảng hốt một cách vô cớ.

Nếu lần này mà sốc thêm một lần nữa thì Shuhua không biết liệu mình có thể sống sót được không.

Cũng sẽ chẳng ai ở nhà để có thể cứu cô nếu chuyện không hay xảy ra.

Những suy nghĩ ấy cứ bao tụ trong đầu khiến Shuhua cầm viên thuốc mãi trên tay không dám cho vào miệng.

Nhưng càng nghĩ về những điều bí ẩn, lạ lùng mà mình trông thấy trông cơn phê thuốc lần ấy, Shuhua lại càng muốn gạc bỏ hết mọi chuyện mà "chơi tới".

Cứ như thể có một mắc khuất gì đó tận sâu trong tâm trí khiến cô dày vò mãi, nếu không giải được nó sẽ không bao giờ yên tâm.

Điều đáng nói ở đây, khi mà cái lí do khiến Shuhua cảm giác như có một uẩn khúc, khiến suốt 2 năm qua Shuhua vẫn không quên được Soojin, đó chính là vì đến tận bây giờ, cô vẫn không tin rằng Soojin đã tự sát.

Phải!

Shuhua chưa bao giờ tin người yêu mình đã làm như vậy.

Và cơn sốc thuốc hôm nọ đã "giúp" kích thích một điều gì đó trong não bộ Shuhua, điều mà trước giờ Shuhua biết nhưng không nhận ra.

Seo Soojin.. liệu rằng chị ấy đã không tự sát?

Liệu rằng chị ấy đã bị người ta hãm hại?

Liệu rằng chị ấy.. vẫn còn sống?

Những suy nghĩ điên cuồng ấy đã trở thành một nguồn động lực, thúc đẩy Shuhua vượt qua cơn sự hãi lúc bấy giờ mà cho viên thuốc vào miệng.

Cô nhắm nghiền mắt, nuốc một cái ực.

Cuộc hành trình lại bắt đầu.

Lúc này thuốc đã ngấm.

Yeh Shuhua mở mắt thì thấy mình đứng trong một căn phòng tối mịt, chẳng thấy gì hết ngoài ánh đèn trắng từ bên trên chiếu rọi xuống chỗ cô đứng.

Đang hoang mang không biết mình đang ở đâu, Shuhua bỗng nghe có ai đó gọi tên mình.

Tiếng gọi ngắt quãng, thảm thiết như tiếng ma gọi.

"Yeh..

Shuhua..

Yeh..

Shuhua.."

Shuhua quay đầu qua lại tìm kiếm chả thấy ai, tiếng gọi tên vang vọng từ 4 phía khiến cô không biết trông vào chỗ nào.

Bỗng, từ bóng đêm bước ra một người con gái tóc đỏ, khuôn mặt xinh đẹp nhưng u sầu đến đáng sợ.

Nhanh chóng, Shuhua nhận ra người con gái ấy chính là Soojin.

Trên người Soojin lúc này không còn bộ đồng phục học sinh nữa mà là một chiếc đầm đen, hoà vào cái màu sắc tối tăm xung quanh.

"Soojin!"

Trông thấy Soojin, Shuhua liền lớn tiếng gọi, nhưng không có tiếng trả lời.

Soojin không còn nhìn cô cười hiền hậu như những lần trước nữa, thay vào đó, nàng tóc đỏ nhìn cô với một ánh mắt đầy thù hận, như thể đó là ánh mắt của một hồn ma chết oan.

"Cứu chị..

Yeh Shuhua.."

- Soojin bất ngờ cất giọng rên rỉ - "Làm ơn hãy cứu chị.."

"Soojin, em.. em đang cố.."

- Shuhua giãy dụa, cố chạy về phía Soojin nhưng không thể.

Tay chân cô không cử động được!

Cứ như thể cô bị kẹt ở một chỗ vậy.

"Không!

Em đã không lắng nghe lúc chị cầu cứu em!"

- Soojin bất ngờ gào lên - "Chẳng ai lắng nghe chị!

Chị ở địa ngục cũng tại vì em đã không lắng nghe, Yeh Shuhua!"

"Soojin.."

Shuhua mếu máo.

Cô đau lắm!

Cô đau vì Soojin đã nhận ra điểm tồi tệ của cô ở một người bạn gái.

Đó chính là cô đã không hết mình giúp đỡ Soojin khi cô ấy còn sống.

Đúng là Shuhua rất yêu Soojin và luôn ở bên cạnh Soojin mỗi khi cô ấy buồn chuyện gia đình, nhưng điều đó vẫn chưa đủ!

Nó không bao giờ đủ!

Soojin chết một phần cũng là do sự thiếu trách nhiệm của cô!

"Soojin.. em xin lỗi.. em xin lỗi.."

Bị nói trúng tim đen, Shuhua bật khóc.

Sự dày vặt khi đó của cô bắt đầu dẫn đến sự hoảng loạng.

Mà việc mất bình tĩnh sẽ rất dễ dẫn đến tình trạng sốc thuốc.

"Arghhhhhhhh!!!"

Seo Soojin bất ngờ ôm đầu la lên.

Làn da trắng nõn nà bắt đầu nổi lên những vết bầm tím chằn chịt, hằn sâu cả vào xương vào thịt.

"Đau..

đau quá!"

- Soojin ôm lấy cơ thể, gào thét dữ dội - "Hãy cứu chị..

Cứu chị Yeh Shuhua!!"

"E..em đang cố..

Em.. em không thể..

Ahhh.."

Shuhua gồng mình cố chạy về phía Soojin nhưng không thể, hai chân cô bị dính chặt vào lòng đất, muốn cử động cũng không được.

Nó y chang cảm giác bị bóng đè vậy.

Cứ thế, Shuhua cứ đứng nhìn Soojin gào thét trong đau đớn, nước mắt chảy ròng trên khuôn mặt gầy guộc.

Máu bắt đầu tuôn ra trên cơ thể người con gái tóc đỏ, tanh ngắt cả một căn phòng tối tăm.

"Seo Soojinnnn!!!"

Nàng tóc đen giãy dụa, liên tục hét tên Soojin.

Nhưng Shuhua không thể làm được gì, cô hoàn toàn bị bất động ở đây, mắt có muốn nhắm cũng không được.

Trông thấy cảnh người yêu bị hành xác khiến cô đau đớn vô cùng, mồ hôi tuôn trào còn tim đập mạnh như muốn vỡ nát.

Shuhua nhận ra mình đang bị sốc thuốc.

Và lần sốc thuốc khi này ghê hơn lần trước gấp mấy lần.

"Shuhua, em hãy nhìn kỹ đi.."

- Ôm lấy cơ thể ướm đầy máu, Soojin cất giọng đầy hận thù - "Chị bị như vậy cũng bởi vì em đã không chịu lắng nghe....

Em là một người bạn gái tồi tệ...

Em thật sự cho rằng chị đã tự sát sao??"

"Soojin à, suốt hai năm nay em chưa bao giờ tin rằng chị đã làm như vậy!

Nhưng như vậy thì ai?

Là ai đã khiến chị ra đi?

Chị có thể trả lời cho em được không??"

"Shuhua à, nếu em không biết thì làm sao chị có thể biết được.

Nhưng nếu em chịu lắng nghe thì em sẽ nhận ra..

Người đó..

Arghhhhhhh!!"

Soojin bất ngờ hét lên.

Cơ thể nàng tóc đỏ cong lại, có tiếng xương sườn gãy vang lên kêu răn rắc.

Trông thấy cảnh tượng đó, Shuhua trợn trừng mắt, không còn cảm thấy nhịp tim đập nữa..

"SOOJINNNNN!!!"

...

Ở một diễn biến khác, lúc này Cho Miyeon đang có mặt trước nhà Shuhua sau khi tan làm.

Một vài giờ trước đó, Miyeon đã nhận được dòng tin nhắn của mẹ Shuhua, bảo cô qua nhà chơi với em ấy vì bà sẽ đi làm xa đêm nay.

Tất nhiên Miyeon đã đồng ý ngay.

Trên đường ghé qua nhà Shuhua còn không quên mua cho em một hộp cơm nóng hổi.

Miyeon dùng chìa khoá mà mẹ Shuhua đã trao mở cửa bước vào nhà.

Sau khi cởi bỏ giày, nàng nhân viên công sở tiến lên cầu thang.

Cô tiến đến căn phòng đang đóng kín kia.

Gõ cửa nhưng không thấy ai trả lời, Miyeon cũng đã biết là do cái tính lạnh nhạt của Shuhua mỗi khi mình tới nhà thăm.

Đoạn, Miyeon vặn nắm cửa bước vào:

"Shuhua à, là chị Miyeo.....

Ahhhhhh!!!"

Miyeon bất ngờ la lên, bịch cơm trên tay rơi xuống sàn đổ nát.

Miyeon lấy tay che lấy miệng, khuôn mặt tái xanh khi trông thấy cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.

Phía trước cô là Yeh Shuhua đang nằm gục trên sàn, cơ thể co giật còn hai mắt thì trợn ngược ra đằng sau.

Trông thấy hình ảnh đó khiến tim Miyeon như ngừng đập, vội vã chạy đến chỗ Shuhua giục cô ấy dậy nhưng không thể.

Shuhua cứ nằm đờ ra chỗ ấy, mồ hôi lúc này tuôn trào ướt đẫm cả một lưng áo.

"Shuhua à!

Tỉnh lại đi em!

Ôi trời ơi!

Em bị sao thế này?"

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
10. Heard


Trần nhà với ánh đèn sáng trưng hiện lên một cách mờ ảo, nhưng đây không phải là cái trần nhà mà Shuhua thấy hằng ngày ở trong phòng.

"Mình đang ở đâu?

Mình đã... chết rồi ư?"

"Đây có phải là thiên đàng?"

"Seo Soojin, đây có phải là ý của chị không?

Chị muốn đưa em về ở cùng chị..

Thật buồn cười phải không?

Khi mà chúng ta đều chết vì sốc thuốc.."

Mắt từ từ mở, thị giác cũng rõ hơn, Shuhua mới nhận ra cái trần nhà mà cô trông thấy hiện giờ chính là trần nhà của bệnh viện.

Cô đưa đầu nhìn xung quanh một cách khó khăn.

Đúng là Shuhua đang nằm trong bệnh viện thật.

Có một cái ống đang dẫn từ bịch nước vào cánh tay cô.

Vậy là mình còn sống sao?

- Shuhua thầm nghĩ, trong lòng có vừa bỡ ngỡ vừa hoang nghênh.

"Em tỉnh rồi sao?

Cứ từ từ thôi nhé, cơ thể em còn yếu lắm!"

Cùng lúc đó, một nữ y tá bước vào phòng, trên tay là một cái khay bạc có đựng thuốc và nước lộc.

"Em uống đi, nó sẽ giúp em hồi phục sức khoẻ"

Nữ y tá ân cần đỡ Shuhua dậy rồi giúp cô uống thuốc.

Nàng tóc đen ngoan ngoãn nghe theo, Đoạn, cô đặt thân hình uể oải của mình lại xuống gối, nhìn nữ y tá với vẻ mặt có chút lo âu:

"Tôi nằm đây được bao lâu rồi?..

Ai đã đưa tôi vào đây?"

"Một chị gái tên là Cho Miyeon..Chị ấy đã đưa em đến đây vào đêm hôm qua.."

- Nữ y tá trả lời.

"..."

Shuhua im lặng, trong lòng thở dài nhẹ nhõm.

Lí do Shuhua sốt ruộc hỏi câu này là vì cô sợ mình đã bị mẹ phát hiện chơi thuốc.

Shuhua không muốn mẹ mình trông thấy cái hình ảnh kinh hoàng đó của con gái.

Đoạn, nữ y tá tiến đến kiểm tra bịch nước đang được truyền vào cơ thể Shuhua, cất tiếng có phần khuyên bảo.

"May là cô ấy đã phát hiện kịp và đưa em vào đây..

Chứ không là em đã mất mạng rồi.Mới tuần trước đã có người chết vì sử dụng loại thuốc cấm này..

Nó là một chất kích thích rất đáng sợ đó..

Tôi không biết em đang trải qua điều gì nhưng tôi khuyên nên dừng chơi cái thứ này lại, không thì về sau hối hận cũng muộn màng.

Cái này là tôi khuyên thật đó..

Đêm qua nhìn chị gái của em lúc đưa em vào đây mà xót cả ruột.."

"Vâng.."

Shuhua trả lời ti hí trong miệng, cuối mặt có chút xấu hổ.

Nghe nữ y tá nhắc đến Cho Miyeon, Shuhua có thể mườn tượng được cảnh chị ấy đã sốc đến cỡ nào khi trông thấy cô bị sốc thuốc.

Dù gì trước giờ Miyeon vẫn luôn là người quan tâm và lo lắng cho cô nhất.

Nhìn thấy cảnh tượng đêm qua chắc chị ấy đã rất đau lòng.

Và điều đó tự nhiên làm Shuhua cảm thấy có lỗi với Miyeon vô cùng.

Kẹt.

Cánh cửa khẽ mở ra, Miyeon bước vào.

Khuôn mặt xinh đẹp lộ rõ nét mệt mỏi như thể đêm qua cô đã thức trắng.

"Tôi đã cho em ấy uống thuốc.

Nghỉ ngơi thêm vài giờ nữa là có thể trở về nhà"

"Vâng..

Cảm ơn cô.."

Miyeon gật đầu trước lời nói của nữ y tá.

Đoạn, nữ y tá rời khỏi phòng.

Lúc này trong phòng chỉ còn mỗi Miyeon và cái người đang nằm trên giường bệnh kia.

Shuhua nhìn Miyeon với ánh mắt hối lỗi, cất giọng bé tí:

"Miyeon unnie.. em.. em xin l.."

Chát!

Shuhua trợn mắt, đưa tay ôm lấy cánh má vừa bị ăn một cái tát đau điếng từ người đối diện.

Nàng nhỏ tuổi hơn nín thở như không thể tin được hành động vừa rồi của Miyeon.

Miyeon chưa bao giờ làm đau cô cả......

"Em đã nghĩ gì vậy hả, Yeh Shuhua??

Em mất trí rồi sao??

Bác sĩ bảo chỉ còn một chút nữa, một chút nữa thôi là em mất mạng đó biết không??"

Miyeon cất giọng bức xúc, ánh mắt hiền hậu khi nào giờ chỉ toát đầy sự giận dữ.

"Nếu như đêm qua chị đã không đến nhà thăm em thì sao hả?

Mẹ em chỉ còn mỗi mình em thôi đó!

Bà ấy khổ sở đã đủ rồi, em tính bỏ bà ấy đi luôn sao??

Còn chị?

Em có biết cuộc đời của chị sẽ như thế nào nếu hôm qua em mất mạng không??

Sao em có thể nhẫn tâm đến như vậy cơ chứ, Yeh Shuhua??"

Shuhua cắn răng im lặng, lời nói của Miyeon như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào trái tim vốn dĩ đã tàn nát của cô.

Có giọt nước mắt lăn dài trên má người nữ sinh.

Sau cái ngày Soojin ra đi, Shuhua trở nên ganh ghét hết loài người, ganh ghét luôn cả Miyeon mặc dù trước đó cả hai đã từng rất thân với nhau.

Shuhua luôn phớt lời lời nói của Miyeon, cô coi nó giống như gió thoảng ngang tai vậy.

Thế mà chả hiểu sao những câu nói vừa rồi của chị ấy lại làm Shuhua cảm thấy đau lòng đến mức muốn bật khóc như một đứa trẻ.

"Em xin lỗi.."

- Shuhua bỗng cất giọng ti hí, mắt không dám nhìn người đối diện - "Em biết mình là một đứa không ra gì.."

"..."

Nàng lớn tuổi hơn nghe vậy thì im lặng.

Nghe câu xin lỗi của Shuhua sao mà nhẹ nhàng quá so với những gì em đã khiến cô trải qua.

Nhưng Miyeon cũng đã mệt mỏi với việc khuyên nhủ mãi mà vẫn bị Shuhua phớt lờ.

Đêm qua thức trắng đêm vì lo cho em cũng đã khiến cơ thể cô uể oải, không còn sức lực để trách móc.

Đoạn, Miyeon thở dài rồi hạ giọng:

"Thôi, em còn đang hồi phục nên đừng suy nghĩ gì nhiều quá.

Đói không?

Để chị đi mua cơm cho ăn nhé?"

"Vâng.."

- Shuhua khẽ gật đầu đáp lại.

Đoạn, Miyeon tính rời đi thì bị Shuhua lên tiếng gọi lại.

"À mà mẹ em.. chị chưa nói cho bà ấy biết chuyện này đúng không?"

"Chưa..

Chị nghe nói mẹ em đang đi làm xa..

Chị không muốn bà ấy vì hốt hoảng mà chạy tới đây vào lúc đêm khuya nguy hiểm.."

"Ừm.. em biết rồi..

Miyeon à, cảm ơn chị.."

"..."

Miyeon không nói gì, quay mặt rồi bỏ đi.

Lúc này ngồi ở phía sau, Shuhua ngã đầu ra phía sau, thở dài uể oải.

Đoạn, có một tiếng nói bất ngờ vang lên trong đầu khiến cô ôm đầu rên lên.

"Chị bị như vậy là bởi vì em đã không lắng nghe.."

"Nếu em chịu lắng nghe thì em sẽ hiểu.."

"Ah!"

- Shuhua nhăn mặt.

Những dư âm của cơn sốc thuốc đêm qua còn động lại khiến đầu cô choáng váng, hai màng nhĩ réo lên như thể có con côn trùng gì đó đang bò bên trong.

Lại là cái câu nói bảo mình lắng nghe đó!

Rốt cuộc nó là cái quái gì cơ chứ?

Seo Soojin, chị muốn em lắng nghe điều gì?

Lí do Shuhua liều mình chơi thuốc đêm qua mặc dù biết nó có thể giết chết cô là vì cô muốn tìm giải đáp cho cơn sốc thuốc lần trước.

Nhưng thay vào đó, những gì Shuhua nhận được chỉ là hình ảnh Soojin bị hành xác kinh hoàng, liên tục oán trách cô vì đã không chịu lắng nghe.

"Lắng nghe..

Lắng nghe..

Lắng nghe.."

Shuhua liên tục lặp lại lời nói đó của Soojin trong miệng, như thể người yêu cô đang cố ám chỉ một điều gì đó mà cô không biết.

Đoạn, một tia sáng bất ngờ vụt lên trong đầu khiến Shuhua vùng mình dậy.

Cô đưa tay lôi trong túi quần ra một chiếc cát-xét, kỹ vật mà Shuhua luôn luôn giữ bên mình.

Cho headphone vào tai, Shuhua bắt đầu bấm "play".

Nàng tóc đen nghe lại hết những lời nói của Soojin, từ ban đầu cho đến kết thúc, ngày này qua tháng nọ...

Mọi thứ vẫn bình thường, cho đến khi cô nghe đến đoạn Soojin kể về bố mình.

Đó chính là khoảng thời gian bố cô vừa qua đời.

Giọng Soojin lúc này không còn vui vẻ như khi trước nữa mà có chút buồn.

Cái đó thì Shuhua biết.

Cơ mà, có một điều gì đó rất lạ.....

Điều kỳ lạ đó xuất hiện trong một đoạn băng mà Soojin đã quay hai tháng trước khi cô tự sát.

"Chào buổi sáng Shuhua, sorry em vì gần đây chị không gặp em nhiều, có..... nhiều chuyện chị phải làm lắm.

Nhà chị lúc này thì chật kín người.... nhà từ phương xa đến đi cúng bố.

Hôm nay chị đã theo... họ đi thăm viếng mộ.

Dõi... thấy mộ bố làm chị buồn lòng lắm.."

Shuhua bất chợt phát hiện có điều lạ thường ở cách kể chuyện của Soojin.

Đó chính là sự ngắt quãng có phần vô lý.

Soojin vốn dĩ ăn nói rất lưu loát, vậy thì vì lí do gì mà lần này chị ấy lại nói một cách đứt quãng như vậy.

Đoạn, Shuhua tua đoạn băng, tiếp tục lắng nghe liệu chị ấy có còn như vậy nữa không thì mới sững sờ.

Có những đoạn Soojin dừng không một lí do, như thể cô ấy làm điều ấy là có mục đích.

Đoạn, Shuhua với lấy cây bút và tờ giấy trắng đặt ở bàn bên cạnh.

Cô bắt đầu ghi lại những câu chữ mỗi lần Soojin ngừng một cách vô lý.

Sau một nghe đi nghe lại đoạn băng, Shuhua đã ghi chép được những lúc Soojin ngắt quãng và ghép nó lại thành một câu.

Kết quả nhận được khiến cô bàng hoàng:

"Có..

Người..

Theo..

Dõi..

Không..

Nói..

Chuyện..

Được.."

"Họ..

Đem..

Chị..

Đi.."

"Đó là..

Ý..

Đồ..

Của..

Mẹ..

Con..

Họ.."

Shuhua sững sờ, tim như ngừng đập.

Cầm tờ giấy với mật thư trên tay mà tay cô cứ run run.

Đã nghe cuốn cát-xét này nhiều lần vậy mà cô chưa bao giờ nhận ra điều kỳ lạ trong cách nói chuyện của Soojin.

Hoá ra đó là lí do vì sao trong cơn say thuốc, Soojin liên tục bảo cô hãy "lắng nghe".

Suốt thời gian nay chị ấy đã cố ra dấu hiệu cho Shuhua qua cuốn băng cát-xét này.

"Vậy là.. vậy là chị ấy đang bị bắt cóc ư?

Vậy là..

Seo Soojin.. chưa chết ư?

Hoá ra là bà ta!

Mình biết ngay mà..

Mình không thể tin Soojin có thể tự sát như vậy.."

Cầm tờ giấy trắng trên tay, Shuhua thở nặng nhọc.

Trong lòng nàng tóc đen lúc này tràn ngập nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau: sốc, bàng hoàng, lo lắng, mừng rỡ,...

Đoạn, có tiếng cửa mở.

Chính là cô bạn thân của Shuhua, Song Yuqi.

Trông thấy Shuhua, Yuqi hùng hổ bước vào, trên mặt thể hiện sự tức tối:

"Yah Yeh Shuhua!!

Cậu sẽ chết với tớ!!

Dám chuốc tớ say rồi ăn cắp thuốc của tớ để rồi sốc thuốc phải nhập viện hả??"

"Ơ kìa, Yuqi..

Sao cậu biết tớ ở đây?"

"Là Miyeon báo cho tớ biết đó.

Chị ấy biết tớ là người đã trao cho cậu cái thuốc này nên đã kêu tớ vào đây để "hỏi tội".

Yah Shuhua!

Cậu đã nghĩ cái gì trong đầu thế hả??

Nếu đêm qua có chuyện gì xảy ra thì tớ biết sống làm sao đây?

Không những thế, nếu cảnh sát phát hiện tớ là người giới thiệu cho cậu viên thuốc này thì tớ cũng sẽ bị tống cổ vào tù.

Cậu không nghĩ cho bản thân mình thì cũng phải biết nghĩ cho người khác chứ??"

"Thôi nào, Yuqi..

Tớ xin lỗi được chưa?

Nhưng nhờ cơn sốc thuốc đêm qua tớ mới phát hiện được một sự thật kinh hoàng.."

"Cái gì??

Cậu nói cái gì cơ chứ??"

"Hãy ngồi xuống đi và nghe tớ giải thích.."

Trong khi nàng tóc nâu đang nóng như lửa bỏng thì Shuhua lại tỏ vẻ hối hả.

Cô kéo Yuqi ngồi xuống cạnh giường rồi bắt đầu kể hết cho cô ấy nghe về những gì mình trông thấy lúc phê thuốc, và "mật thư" mà Shuhua đã ghi lại được từ cuốn băng cát-xét mà Soojin đã tặng.

Song Yuqi, sau khi nghe Shuhua mình trình bày xong thì ngồi đờ ra.

Khác với sự háo hức của ngồi đối diện, nàng tóc nâu chỉ nhìn bạn mình với một ánh mắt tội nghiệp.

"Cơn sốc thuốc này nặng thật...

Nó khiến cậu trở nên điên luôn rồi.."

"Yuqi.. cậu thật sự không tin tơz sao?"

- Shuhua tỏ ra thất vọng, cứ tưởng Yuqi sẽ hiểu được lời mình nói.

"Shuhua à, cậu biết rằng loại thuốc này chỉ gợi lại những gì trong ký ức cậu và biến nó thành thật nhất có thể thôi đúng không?

Nó không thể cho cậu biết những gì mà lúc tỉnh cậu không biết.

Vì thế không có chuyện Soojin 'thần giao cách cảm' báo mộng cho cậu được!"

"Tớ biết!

Nhưng có thể những điều tớ trông thấy trong cơn sốc thuốc là điều bấy lâu nay tớ đã thấy qua lúc tỉnh nhưng không nhận thức được, và sự tác động của cơn sốc thuốc như đã mở ra 'một con mắt thứ 3'.

Chính vì vậy mà cái lần tớ chơi thuốc sau cuộc chạm mặt với mẹ kế Soojin, tớ đã bị sốc.

Bởi trong cuộc trò chuyện bà ta đã nói một điều gì đó làm tớ nghi ngờ, chính điều đó đã kích thích não bộ tớ dẫn đến sốc thuốc.

Bà ta đã nói về những vết thương Soojin đã gây ra cho mình nhưng Soojin đã từng nói với tớ rằng cô ấy chưa bao giờ kể cho bà ta biết!"

"Nhưng chính cậu đã trông thấy xác chết của Soojin mà Shuhua!!

Chính cậu đã trông thấy họ đưa cô ấy vào bệnh viện!!"

"Đúng vậy!

Nhưng liệu cái xác đêm hôm ấy không phải là cái xác, mà chỉ là Soojin bị cho thuốc gây mê!

Lỡ như mẹ kế của Soojin đã dựng nên mọi hiện trường để chúng ta tin rằng cô ấy đã tự sát thì sao?"

"Tại sao bà ta lại làm như vậy chứ?"

"Tớ không biết..

Nhưng theo như những gì Soojin đã ám chỉ trong đoạn băng, cô ấy đang còn sống và bị bắt cóc.

Và tớ nghĩ chính Minnie, con gái của bà ta đã bắt cóc cô ấy!

Cô ta đã biến mất sau khi Soojin chết.

Soojin đã biết được điều đó nên đã cố cho tớ biết, nhưng vì bà mẹ kế đã cho người quán sát cô ấy 24/7 nên Soojin không thể kể tớ biết được mà phải làm ra mật thư này!"

Shuhua vừa nói, vừa chỉ tay vào tờ giấy nơi cô đã ghi chép lại mật thư.

Ngồi bên cạnh, Yuqi nhìn Shuhua mà không biết phản ứng như thế nào.

Mặc dù những gì Shuhua vừa trình bày là có lí nhưng sao nghe nó vẫn điên rồ quá!

Seo Soojin còn sống và đang bị bắt cóc?

Haha.

Cái gì cơ chứ?

"Yuqi à, tớ biết điều này nghe thật điên rồ, nhưng cậu phải tin tớ!

Suốt hai năm nay, tớ chưa bao giờ tin việc Soojin tự sát cả!

Cô ấy không phải là loại người như vậy!"

Shuhua cầm lấy tay Yuqi, cất giọng van xin.

Yuqi chỉ biết nhìn bạn mình với một ánh mắt thương hại.

Có lẽ cơn sốc thuốc vừa rồi đã làm ảnh hưởng đến dây thần kinh của cô ấy, khiến cô ấy suy nghĩ không được bình thường.

Nhưng cũng có thể Shuhua đã nói đúng!

Từ đoạn ghi âm trong băng cát-xét cho tới cái mật thư, có thể Soojin thật sự để lại dấu hiệu cầu cứu từ Shuhua.

Giờ thì Yuqi mới nhận ra.

Chính niềm tin Soojin đã không tự sát của Shuhua đã kích động viên thuốc, giúp Shuhua nhận ra những điều mà mà nếu như cô không tin thì sẽ không bao giờ biết được.

Đoạn, nàng tóc nâu thở dài rồi cất tiếng:

"Thôi được rồi, cứ cho là Soojin đang bị bắt cóc và những đoạn ghi âm này chính là lời cầu cứu của cô ấy đi.

Nhưng chúng ta đâu có biết họ bắt cóc cô ấy tới chỗ nào đâu chứ!"

"Hừm..

đó cũng là điều tớ đang băn khoăn đây.."

- Shuhua đưa tay vuốt trán đáp - "Nhưng chắc chắn nó nằm trong cuốn ghi âm này!

Có thể tớ đã bỏ qua chi tiết nào đó ám chỉ về địa điểm cô ấy bị đưa tới!"

"Mở lại xem nào!

Để tớ nghe thử xem có phát hiện được điều gì không."

"Okay!"

Nghe lời Yuqi, Shuhua bật lại cuốn ghi âm.

Cả hai cô nàng cứ ngồi một chỗ nghe đi nghe lại đoạn băng đó.

Đoạn, có một khúc Soojin cứ kể về loài hoa anh túc, bảo rằng cô rất thích vẻ đẹp của loài hoa này.

Soojin còn hát một bài hát về loài hoa đó nữa.

"Khoan đã, tớ mới chợt nhận ra.."

- Đang im lặng lắng nghe, Shuhua khẽ reo lên - "Lúc còn sống loài hoa mà Soojin thích là hoa hồng cơ mà.."

"Thế sao trong đây Soojin lại bảo cô ấy thích hoa anh túc?

Lại còn hát bài về hoa anh túc nữa?"

- Yuqi cất tiếng phụ hoạ - "Lẽ nào cô ấy đang cố ám chỉ điều gì đó?"

"Hừm.. hoa anh túc..

Nơi nào mọc hoa anh túc nhiều nhất nhỉ?"

"Hoa anh túc là một loài hoa quý.

Ở Hàn mọc nhiều nhất chỉ có ở Gwangju mà thôi.."

"!!"

Một tia sáng bùng lên trong mắt Shuhua và Yuqi.

Cả hai nhìn nhau, vẻ mặt không tin những gì mình vừa phát hiện được.

"Gwangju!

Phải rồi!"

- Shuhua hớn hở reo lên - "Có thể Soojin đã bị bắt cóc về Gwangju!

Đó chính là lí do vì sao cô ấy lại liên tục nhắc đến hoa anh túc trong khi loài hoa yêu thích của cô ấy là hoa hồng!"

"Hừm.. cũng có thể.."

- Yuqi gật gù - "Vậy thì giờ mình báo cảnh sát hả?"

"Hừm, không thể báo cảnh sát được bởi chúng ta chưa có đủ bằng chứng.."

Nàng tóc đen hạ giọng.

Làm vẻ suy tư một hồi, Shuhua nhìn Yuqi cất giọng thẳng thắng:

"Không còn cách nào khác..

Chúng ta phải tự đến Gwangju tìm Soojin!"

"Hả?

Đến Gwangju!"

- Nghe thế, Yuqi liền trợn mắt - "Okay cứ cho là Soojin đang ở Gwangju đi.

Nhưng khi đến đó rồi thì làm gì biết cô ấy đang ở đâu mà tìm chứ!"

"Hừm..

Cậu không giúp cũng được..

Nhưng tớ nhất định phải tìm được Soojin, cho dù có phải lục tung cái phố Gwangju lên.."

Shuhua đáp, có nhóm lửa đỏ bùng cháy mạnh mẽ trong ánh mắt của cô.

Trước sự quả quyết của nàng tóc đen, Yuqi đành gật đầu nghe theo.

Làm sao cô có thể để bạn mình một thân một mình đi tìm cái người "không biết còn sống thật hay chết rồi" như Shuhua đã kể được cơ chứ.

"Tớ sẽ rủ theo Soyeon.

Nếu chuyện này có liên quan đến Minnie thì chúng ta cần một người biết võ như cô ấy!"

Nàng tóc nâu cất tiếng.

Shuhua nghe vậy liền gật đầu theo.

Biết Minnie thì phải biết được cái tính côn đồ, xấc xược của cô ta khi còn sống ở đây.

Đoạn, có tiếng mở cửa, Miyeon bất ngờ từ phía ngoài bước vào, vẻ mặt cô lúc này nghiêm trọng.

"Chị cũng sẽ đi theo!"

"Ơ kìa?

Miyeon unnie??

Trông thấy Miyeon, Shuhua và Yuqi ngỡ ngàng trố mắt.

"Chị.. nãy giờ chị đứng ở ngoài sao?"

- Shuhua vội lên tiếng hỏi.

"Ừm.. và chị đã nghe hết đầu đuôi mọi câu chuyện.

Từ chuyện những gì em trông thấy trong cơn sốc thuốc cho đến chuyện mật thư mà Soojin để lại trong cuốn băng cát-xét....."

- Miyeon gật đầu đáp lại.

- "Vì thế chuyến đi tìm Soojin lần này, chị muốn đi theo!"

"Cơ mà..

Miyeon unnie à.."

- Shuhua cất giọng lo lắng.

"Shuhua à, nếu em không chịu cho chị đi theo thì chị sẽ kể cho mẹ em biết về chuyện em bị sốc thuốc.

Còn Yuqi, có phải em là người trao loại thuốc cấm này cho Shuhua không?

Em có biết nếu bị cảnh sát phát hiện thì sẽ ngồi tù bao nhiêu lâu không?"

Nghe Miyeon nói thế, Yuqi bỗng nhảy dựng lên.

Nàng tóc nâu liền quay sang Shuhua, cất giọng nài nỉ:

"Shuhua, cậu còn chần chờ gì nữa?

Chúng ta nhất định phải cho chị ấy đi theo!!"

Nghe vậy, Shuhua bèn đưa tay gãi đầu:

"Ừ thì..

đành phải vậy thôi.."

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
11. Gwangju


"Sao?

Con tính đi sang Gwangju chơi?"

Lúc này đang ngồi ăn trong phòng bếp.

Sau khi nghe tin Shuhua chuẩn bị sang Gwangju "chơi", mẹ cô không khỏi bất ngờ.

Không chỉ ngạc nhiên vì Shuhua chọn thời điểm đi lúc gần thi cuối kỳ, mà còn vì suốt hai năm qua, bà có thấy con mình chịu đi đâu đâu cơ chứ!

"Vâng ạ.."

- Shuhua cuối đầu đáp lại.

"Nhưng mà.. không phải sắp đến kỳ thi rồi sao?

Sao không lo học hành rồi thi xong muốn đi đâu đó thì đi?"

- Mẹ cô lại hỏi

Nghe vậy, Shuhua im lặng không biết trả lời ra sao.

Nãy giờ ngồi ở bên cạnh dùng cơm cùng hai mẹ con, Miyeon liền lên tiếng phụ hoạ:

"Thưa bác, cháu nghỉ đi lúc này lại rất hợp lý ạ.

Shuhua ôn thi vất vả suốt thời gian qua rồi, em ấy cần một chuyến đi chơi để cho trí óc nghỉ ngơi, tinh thần sảng khoái thì đến lúc thi mới thi tốt được.

Với lại suốt 2 năm qua Shuhua chưa đi đâu, việc em ấy quyết định đi chuyến đi này đáng lẽ ra bác phải mừng chứ!"

"Ô thế Miyeon cháu cũng đi cùng nó à?"

"Vâng ạ"

"Ô thế thì tất nhiên bác sẽ để Shuhua nó đi với cháu rồi!"

Mẹ Shuhua niềm nở lên tiếng.

Nghe vậy, Miyeon chỉ biết bật cười hiền hậu trong khi Shuhua thì khẽ liếc sang nhìn chị ấy.

Đúng là nhờ Miyeon chuyện này là hợp nhất!

Chị ấy dành được sự tin tưởng từ mẹ mình 100% cơ mà!

Vậy là xin được mẹ Shuhua xong, sáng mai cả bọn sẽ lên đường.

Đêm đó, Shuhua không ngủ được.

Mặc dù trong lòng luôn tin rằng Soojin còn sống nhưng không thể chối được điều này thật quá điên rồ.

Chuyện người yêu Shuhua còn sống và đang ở đâu đó chờ đợi cô đến cứu nghe sao vô cùng hy hữu.

Cô chỉ cầu mong sao cho linh tính mình đúng, nếu không chuyến đi sắp tới sẽ là vô nghĩa.

Điều đáng sợ hơn là Shuhua phải trở về với cuộc sống buồn chán hiện tại và cô hoàn toàn không muốn điều đó.

Không!

Mình phải vững chắc niềm tin!

Nếu không tin thì sẽ không thành sự thật!

- Shuhua tự nhủ.

...

Sáng hôm sau.

Lúc này cả bọn bao gồm Miyeon, Yuqi và bạn gái cô, Soyeon đã hẹn nhau có mặt tại nhà Shuhua.

Họ cùng nhau di chuyển đến Gwangju trên chiếc xe hơi 4 chỗ của Miyeon.

Chuyến đi từ Seoul đến Gwangju kéo dài 4 tiếng......

Lúc này Yuqi và Soyeon đang nằm ngủ ở băng sau.

Miyeon thì tập trung lái xe còn Shuhua thì ngồi im ở ghế bên cạnh.

Không khí yên ắng đến ngột ngạt.

"Miyeon à, em hỏi chị điều này nhé.."

- Shuhua bất ngờ cất giọng bé tí, phá tan bầu không khí ngột ngạt.

"Ừ?"

- Miyeon vội đáp lại.

"Chị có tin em không?

Về chuyện của Soojin ấy.."

"..."

Tự nhiên nghe Shuhua hỏi vậy làm Miyeon cứng họng.

Nếu có hỏi Miyeon có tin chuyện Soojin còn sống và đã để lại mật thư cho Shuhua 100% không thì câu trả lời là không.

Nhưng tất nhiên vì trước giờ luôn yêu thương em nên Miyeon phớt lờ sự phi lý để tin em, mong sao sau này em sẽ có sự thay đổi.

Đoạn, nàng lớn tuổi quay sang nhìn Shuhua, môi khẽ mỉm cười:

"Nếu chị không tin em thì tại sao chị lại ở đây cơ chứ?"

"Lỡ chị chỉ theo em vì chị sợ em sẽ gặp nguy hiểm thôi thì sao?"

- Shuhua thở dài - "Cả Yuqi và Soyeon cũng vậy..

Em nghĩ họ chỉ theo em vì họ không muốn em bị chuyện gì, chứ thật ra trong thâm tâm họ không tin em.."

Chợt thấy sự nản chí trong giọng nói của Shuhua, một tay cầm bánh lái, tay kia Miyeon đặt lên tay em, cất giọng trấn an:

"Shuhua à, làm sao em muốn tụi này tin em khi em còn không tin bản thân mình chứ?

Trên đời này điều gì cũng có thể xảy ra mà!"

"..."

Nghe Miyeon nói vậy, Shuhua không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười.

Có thể cô đã suy tưởng quá nhiều về việc của Soojin, có thể chuyến đi này sẽ trở nên vô nghĩa, nhưng ít ra Shuhua biết rằng cô còn có những người bạn tốt sẵn sàng bên cạnh giúp đỡ mỗi khi cô cần, điều mà đáng lẽ Shuhua đã phải nhận ra suốt 2 năm qua.

4 giờ đồng hồ thấm thoát trôi qua.

Lúc này cả đám 4 người con gái đã có mặt tại thành phố Gwangju.

Gwangju không phải là một thành phố lớn nhưng điều đó không có nghĩa việc tìm kiếm Minnie sẽ dễ dàng.

"Okay.. có mặt ở Gwangju rồi..

Giờ thì mình làm gì?"

- Hai tay chống nạnh, Yuqi nhìn Shuhua cất tiếng hỏi.

"Ừm thì.. chia ra ghé những quán hàng lớn trong phố, đưa hình Minnie xem họ có biết cô ấy không.."

- Shuhua ngập ngừng trả lời - "Trước kia tớ nghe nói Minnie chuyển đi chỗ khác để mở chi nhánh làm việc mới.

Có thể một số chỗ kinh doanh sẽ biết tên chị ta.."

"Cái gì?

Cậu có biết ở đây có bao nhiêu quán hàng to nhỏ không?

Biết khi nào mới tìm được Minnie cơ chứ?

Chúng ta còn chưa biết chị ta có thật sự ở Gwangju không mà!"

- Yuqi thốt lên.

"..."

Nghe vậy, Shuhua im lặng, khẽ cuối đầu.

Miyeon và Soyeon vội quay sang lườm Yuqi một cái.

Cái đêm trước khi rời Seoul, ba người này đã thoả thuận với nhau sẽ làm mọi điều theo ý Shuhua, cho dù nó có điên rồ đến cỡ nào.

Mục đích của họ ở đây là để bảo vệ Shuhua phòng trừ nàng ấy gặp phải chuyện gì.

Tìm không được Minnie, Shuhua cũng sẽ nhận ra chuyện này là phi lý và bỏ về mà thôi.

Đoạn, trông thấy cái lườm của hai nàng kia, Yuqi liền gãi đầu bật cười:

"À.. tớ nói vậy thôi chứ đó cũng là một ý kiến hay đó!"

"Thôi đừng lãng phí thời gian nữa," - Soyeon liền cất giọng chen vào - "Chúng ta sẽ chia ra đi kiếm ở từng chỗ bán hàng, xem thử họ có từng nghe qua cái tên Minnie hay Soojin chưa!"

"Okay!"

- Miyeon và Yuqi liền gật đầu đáp lại.

Đoạn, đúng theo kế hoạch, họ chia nhau ra.

Lúc này là 11:23 sáng, Shuhua, Miyeon, Yuqi và Soyeon đã đi khắp con phố chính ở Gwangju, đến mọi quán hàng, công ty lớn nhỏ để hỏi về Minnie và Soojin, mong rằng sẽ có người nhận ra một trong hai người con gái này.

Công sức bỏ ra thì nhiều tuy nhiên kết quả gặt lại thì chả bao nhiêu.

Tất cả những nơi mà họ đến đều trả lời chưa bao giờ nghe thấy cái tên Minnie hay Seo Soojin......

3 tiếng đồng hồ trôi qua.

Lúc này cả bọn đang ngồi nghỉ ngơi ăn trưa tại một quán mì nhỏ nằm cuối hẻm.

Trong khi cặp đôi Soyeon và Yuqi đang say sưa húp trọn hai tô mì gói thì Shuhua lại chả buồn nhấc đôi đũa lên.

Trông thấy hình ảnh đó, Miyeon khẽ cất giọng lo lắng:

"Em đi cả ngày mệt rồi, lại mới xuất viện nữa, phải lo ăn uống cho đầy đủ đi.."

"Ừ, ăn xong mới có sức đi tìm nữa chứ!"

- Yuqi liền lên tiếng phụ hoạ.

"Yuqi nói đúng đấy!"

- Soyeon cũng vội tiếp lời bạn gái mình.

"..."

Trước những lời thúc giục mình ăn, Shuhua không nói gì, chỉ nhìn tô mì vàng đang sắp nguội trên bàn kia với đôi mắt thẫn thờ.

Lỡ như mình đã hoang tưởng quá mức?

Lỡ như chuyện này không có thật ?

Lỡ như Soojin đã thật sự chết rồi thì sao?

Ôi, Miyeon, Yuqi, Soyeon..

Họ đã bỏ ra biết bao nhiêu công sức để giúp mình..

Vậy mà..

"Xin tha cho tôi!

Tôi hứa cuối tuần này sẽ trả hết nợ mà!"

Đang mải mê suy tư, Shuhua và đám bạn mình bất ngờ bị tiếng động xôn xao từ bên ngoài gây chú ý.

Họ trông thấy chủ quán mì bất ngờ chạy vào bên trong, theo sau ông ta là hai thanh niên mặt mày thì bợm trợ, tay chân thì xăm kín mít.

"Yah, ông Choi, ông tính chạy đi đâu?"

- Một trong hai thanh niên cất giọng khào khào - "Ông nghĩ ông sẽ thoát được bọn này?"

"Ông nợ sếp bọn tôi đã 6 tháng rồi đấy!

Đến khi nào ông mới chịu trả hả?"

Tên còn lại gào lên rồi vung tay quơ hết đống chén bát trên bàn ăn xuống sàn vỡ tan nát.

Trông thấy cảnh tượng đó, đám Shuhua và những khách hàng đang ngồi xung quanh ai cũng trố mắt bàng hoàng.

Có vẻ như đây là một vụ đòi nợ từ bọn giang hồ.

"Tôi xin các người đấy.."

- Đoạn, ông chủ quán quỳ xuống, hai tay chắp lạy trước mặt hai thanh niên - "Cuối tuần!

Cuối tuần này tôi chắc chắn sẽ có tiền trả mà!"

Ông ta vừa tha thiết cầu xin, vừa liên tục cuối lạy hai thanh niên đòi nợ kia như thể họ là thánh.

Đoạn, một trong hai thanh niên rút trong túi áo mình ra một con dao nhọn hoắc rồi áp nó lên mặt người đàn ông kia.

Trông thấy cảnh tượng đó, Shuhua và 3 nàng còn lại đều trừng mắt hoảng hồn.

"Ông có chắc lần này ông sẽ trả không?"

- Lê mũi dao nhọn trên mặt người chủ quán, thanh niên đòi nợ hằng giọng hỏi.

"Vâng.. vâng.. tôi thề mà.."

- Người đàn ông kia run rẫy đáp lại.

"Nếu cuối tuần này mà ông không trả hết nợ cho chị Minnie, tôi sẽ cắt cổ ông, hiểu chưa?"

"Vâng.. vâng.. hiểu rồi ạ.."

Cái gì?

Hắn ta vừa nói cái gì cơ?

Mình có nghe nhầm không?

Đang ngồi im nhìn cảnh tượng đáng sợ trước mặt, Shuhua bất ngờ bị lời nói đó làm đứng lặng.

Cô quay sang nhìn 3 nàng còn lại xem họ có nghe được điều mình vừa mới nghe thấy không thì có, cả ba cũng đã nghe thấy điều đó và cũng đang quay sang nhìn Shuhua với ánh mắt bàng hoàng.

"Nhớ đấy!"

Sau khi hăm doạ người chủ quán xong, thanh niên đòi nợ đưa chân đạp ngã ông ta rồi cùng đồng bọn bỏ đi.

Đợi họ đi hẳn, Shuhua cùng bạn mình liền chạy đến chỗ người đàn ông tội nghiệp kia và đỡ ông ấy dậy.

"Bác..

Bác có sao không ạ?"

- Tay đỡ chủ quán ngồi xuống ghế, đám nữ nhân hốt hoảng cất giọng hỏi.

"Ừ.. ta không sao..

Cảm ơn mấy đứa.."

Người đàn ông vừa thở nặng nhọc vừa trả lời.

Không chần chừ gì thêm, Shuhua liền nhảy vào câu hỏi chính.

"Hồi nãy họ có nói bác nợ ai đó..

Người đó tên là gì vậy ạ?"

"Ừ thì.. ta nợ tiền của Kim Minnie..

Các cháu biết cô ta sao?"

"!!!"

Shuhua trừng mắt.

Ba nàng còn lại nghe thế đồng tử cũng dãn tròn.

Vậy là đúng rồi..

Cô ta đang ở đây..

- Shuhua thầm nghĩ.

Đoạn, nàng tóc đen cất giọng hỏi tiếp, vẻ mặt hết sức hối hả:

"Thế bác có biết chị ta đang ở đâu không ạ?"

"Tất.. tất nhiên rồi.."

- Ông chủ quán ngập ngừng trả lời - "Cô ta là chủ quán karaoke nằm cách đây 3 cây số, hay cho vay nặng lãi người dân trong phố này.

Mà mấy đứa tính làm gì?

Có muốn gì cũng đừng động đến cô ta.

Mấy đứa cũng thấy cái cảnh vừa rồi rồi đó...

Kim Minnie không phải dạng vừa đâu.."

Nghe vậy, Shuhua không nói gì, chỉ quay sang nhìn 3 người con gái còn lại.

Đoạn, họ chào người chủ quán rồi nhanh như tia chớp, với lấy giỏ sách rồi vụt mất khỏi quán ăn.

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
12. Cassette


Chiếc xe chở 4 người chạy trên con đường hẹp, nơi hai bên mọc đầy cánh hoa anh túc.

Lúc này ngồi trên xe, không ai nói với ai điều gì.

Trong đầu của họ mỗi người một suy nghĩ nhưng cảm xúc thì đều giống như nhau: sững sờ.

Đặc biệt là Miyeon, Yuqi và Soyeon, họ không ngờ "mật thư" mà Soojin đã để lại trong cuộn băng cát-xét là sự thật, và họ đang trên đường đến quán Karaoke nơi mà Minnie quản lý.

Nếu Minnie thật sự đang ở đây thì khả năng Soojin đang còn sống và nằm trong tay của chị ta là rất cao!

Ngồi im lặng ở băng ghế bên cạnh, Shuhua tư tưởng.

Cô có thể cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của tim từ lúc ngồi ở quán ăn cho đến giờ.

Chính bản thân cô cũng không ngờ mình sẽ gặp phải tình huống này..

Seo Soojin à, em đến gặp chị đây!

...

Bánh xe quay chậm rồi dừng hẳn phía sau một cái cây lớn, nơi phía xa xa là một quán karaoke nhỏ.

"Đây chính là quán karaoke mà ông chủ quán mì đã nói.."

Ngồi cầm tay lái, Miyeon khẽ lên tiếng.

Shuhua, Yuqi, và Soyeon đưa mắt nhìn ra cửa sổ xe dõi theo.

Lúc này là tầm 5h chiều.

Quán karaoke không quá đông, chỉ có một vài người khách ra vào, đi theo tiếp đãi họ là mấy cô nhân viên với chiếc váy ngắn củn cởn.

Trước quán là vài ba thanh niên xăm trổ, mặt mày bặm trợ chả khác nào hai thanh niên đòi nợ khi nãy, đang đứng vừa hút thuốc vừa tán gẫu.

Bỗng, có chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước quán.

Một người con gái mái ngang với vẻ mặt lạnh ngắt bước ra từ trong xe.

"Êh!

Có phải là chị ta không??"

Yuqi khẽ reo lên.

Ngồi ở băng ghế trên, Shuhua cũng nhanh chóng nhận ra.

Người con gái trong chiếc sơ mi trắng vừa mới bước ra khỏi xe chính là Minnie, chị kế của Seo Soojin.

Cơ mà người đàn ông theo sau chị ta là ai?

Ông ta diện đồ trông rất là giàu có.

Cả hai đứng trước quán trò chuyện được một hồi thì Minnie quay sang nói cái gì đó với đám thanh niên kia.

Chả biết nói gì mà đám thanh niên ấy rời đi.

Vài phút sau, họ trở lại với một người con gái.

Một người con gái tóc màu đ............

Seo Soojin!

Shuhua trừng mắt, tim như đập trễ một nhịp.

"Lạy Chúa tôi......

đó có phải là Seo Soo......"

-

Cứ như bị một vật gì đó khổng lồ mắc kẹt ở cổ họng, Yuqi cất giọng ngắt quãng.

Ngồi bên cạnh, Soyeon trợn trừng mắt còn Miyeon thì chỉ biết đưa tay bặm miệng, cố che đi tiếng thốt sững sờ trước hình ảnh đang trông thấy trước mặt.

"Soo...

Soojin..."

Shuhua nói bé trong miệng, thì thầm cơ mà nghe sao khó khăn quá.

Là mơ hay là thật đây?

Nàng tóc đen tự hỏi, trái tim lúc này đập loạn xạ.

Cảm giác như cơn say thuốc vẫn còn động lại khiến cô không biết những gì mình đang trông thấy là ảo giác hay sự thật.

Đoạn, chưa kịp định thần lại bản thân thì đập vào mắt Shuhua một cảnh tượng khiến mặt cô nóng bừng, hai bàn tay siết chặt lại.

Minnie đã nói một điều gì đó với gã đàn ông giàu có bên cạnh khiến ông ta nở một nụ cười, tiến lại gần có ý định chạm lấy người Soojin.

Nàng tóc đỏ đã nhanh chóng rụt mình lại nhưng bị đám thanh niên đằng sau giữ chặt hai cánh tay.

Trông thấy hành động đó của đám người kia với chiếc váy ngắn củn cởn mà Soojin đang mặc trên người, Shuhua nhận ra suốt mấy năm nay, người yêu cô đã bị Minnie bắt làm gái.

Nhìn sự sợ hãi trên khuôn mặt Soojin khiến máu trong người Shuhua sôi sùng sục, hai hàm răng nghiến chặt lại phát ra âm thanh kêu ken két.

Đoạn, trông thấy Soojin cùng gã đàn ông kia tiến vào trong quán, Shuhua tính bung cửa xông ra nhưng nhanh chóng đã bị người ngồi trong xe giữ lại.

"Em tính làm gì thế?"

- Một tay giữ lấy tay Shuhua, Miyeon thốt lên.

"Chị không thấy sao?

Cái tên Kim Minnie, hắn ta đã bắt cóc Soojin làm gái suốt 2 năm qua!"

- Shuhua bức xúc trả lời.

"Nhưng em không thể cứ xông vào như vậy được!

Em không thấy đám thanh niên đó sao??

Họ sẽ không tha cho em đâu!"

"Em mặc kệ!

Em phải cứu lấy Soojin!"

Mặc cho lời nài nỉ của Miyeon, Shuhua vẫn hùng hổ đòi xông ra khỏi xe.

Máu trong người cô lúc này sôi sùng sục khiến hai má đỏ ửng.

"Shuhua à, Miyeon unnie nói đúng đấy, hãy bình tĩnh lại!"

- Ngồi phía sau, Yuqi cất giọng trấn an - "Cậu không thể một mình xông vào nơi đó được.

Chúng ta nên tìm cách khác!"

"Ừm, tớ cũng đồng ý"

Nàng tóc vàng lên tiếng đồng tình.

Đoạn, Soyeon chỉ tay về phía xa xa, nơi có một cánh cửa nhỏ dẫn ra phía sau.

"Thấy cánh cửa đó không?

Chúng ta sẽ đột nhập vào sau quán rồi tìm cách giải thoát Soojin từ đó.

Tớ sẽ theo cùng cậu, Miyeon và Yuqi hãy ở sẵn trong xe, đợi bọn này ra sẽ lái đi luôn!"

"..."

Shuhua nghe vậy thì im lặng.

Đúng là sẽ dễ dàng đột nhập hơn từ phía sau.

Đoạn, nàng tóc đen gật đầu.

Miyeon liền lái xe chầm chậm ra phía sau quán rồi đậu ở một chỗ xa xa.

Lúc này Shuhua và Soyeon đang ngồi trong xe, đợi có người mở cửa sẽ lẻn theo vào trong.

Ngồi ở chỗ tay lái, Miyeon không giấu được sự lo lắng.

Cô nắm lấy tay Shuhua, cất giọng quan tâm:

"Shuhua à, thật cẩn thận nhé em.."

Shuhua không nói gì, nhìn bàn tay gầy guộc đang đặt trên tay mình rồi nhìn lên phía Miyeon, khẽ gật đầu.

"Ừm.."

Đoạn, cánh cửa phía sau quán hé mở.

Một nhân viên vác một bịch rác từ bên trong bước ra ngoài.

Nhân cơ hội đó, Shuhua và Soyeon mở cửa xe rồi nhanh chóng lẻn vào trong.

Họ lén lút đi đến từng căn phòng, đưa mắt nhìn qua ô cửa kính trên mỗi phòng để tìm Soojin.

Vì đây là quán karaoke nên ánh đèn mập mờ, âm thanh ca hát ồn ã khiến việc tìm kiếm trở nên khó khăn hơn.

Đoạn, Shuhua trố mắt khi sau một lúc tìm, cô đã trông thấy Soojin.

Lúc này nàng tóc đỏ đang ngồi trên đùi của gã đàn ông khi nãy.

Một tay ông ta cầm micro ngân nga câu hát, tay kia thì liên lục sờ mó đùi Soojin.

"Yahhh!"

Shuhua hét lên, cùng Soyeon bung cửa xông vào.

Lúc này đang ngồi rùng mình trên đùi gã đàn ông dâm ô kia, trông thấy Shuhua xông vào khiến Soojin hết sức bàng hoàng, hai mắt mở rộng.

"Shuhua!"

Soojin reo lên, vẻ mặt không giấu được sự hạnh phúc.

Hai năm trôi qua, cô đã xém bỏ đi hy vọng một ngày nào đó người yêu cô sẽ nhận ra được mật thư cô đã để lại trong cuộn băng cát-xét và đi tìm cô.

Vì thế, trông thấy sự xuất hiện của Shuhua khiến Soojin như vỡ oà.

Ở một diễn biến khác, sự đột nhập của hai nhân vật nữ lạ mặt khiến người đàn ông kia vô cùng bàng hoàng.

Chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì một trong hai người con gái liền chạy lại, nắm lấy tay Soojin rồi cùng đồng bọn chạy đi.

Nhanh chóng, gã đàn ông đó liền nhấc điện thoại gọi cho nhân viên quán.

"Nhanh lên!"

Dẫn đầu chạy phía trước, Soyeon cất tiếng giục.

Ở đằng sau, Shuhua nắm lấy tay Soojin kéo đi.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến cả hai không có thời gian để ôm nhau một cái sau khoảng thời gian xa cách đầy khủng khiếp.

Bỗng, họ dừng lại.

Từ đâu đó xuất hiện một đám thanh niên mặt mày bặm trợ khi nãy, trên tay là mấy thanh gỗ, chặn đường 3 nữ nhân.

"Shuhua, cậu sẵn sàng chưa?"

- Mắt hăm hăm nhìn về phía đám côn đồ trước mặt, Soyeon lên tiếng.

"Ừm" - Shuhua trả lời không một chút đắn đo.

Đoạn, cảnh tượng chưa ai bao giờ mường tượng tới đã xảy ra.

Khi mà hai nữ sinh mình mày thanh mảnh lại xông vào một lũ thanh niên giang hồ với vũ khí trên tay.

Nhưng kết quả thì không thể ngờ tới.

Khi mà Soyeon, một nữ sinh cá biệt nhất nhì trường đại học Seoul, lại có thể tay không đánh gục từng thanh niên một.

Cướp lấy thanh gậy trên tay một kẻ địch, Soyeon lại càng có lợi thế hơn, hùng hổ xông vào đánh chiến với đám thanh niên cao gấp đôi mình.

Còn Shuhua, từ trước đến giờ chưa động tay động chân đến ai bao giờ, nhưng chả hiểu sao lúc này cô lại đánh nhau rất hăng.

Có lẽ vì ý chí muốn bảo vệ Soojin, không muốn ai động vào người yêu mình khiến Shuhua đánh nhau như một người có võ.

Đúng là trong lúc giao chiến với đám thanh niên, cả hai cô gái có những va chạm khiến máu chảy nhưng điều đó không làm cho họ hụt chí.

Đoạn, Soyeon quay sang phía Shuhua, la lớn:

"Shuhua!

Mau đưa Soojin ra khỏi đây!

Tớ sẽ chặn bọn này lại!"

"Cơ mà..

Soyeon.."

"Nhanh đi!!

Tớ sẽ không sao đâu!!"

Nghe vậy, Shuhua ngập ngừng một hồi rồi nắm lấy tay Soojin kéo đi.

Thấy thế, đám giang hồ kia có ý định đuổi theo nhưng liền bị Soyeon chặn lại.

Lần này chỉ còn mỗi mình nàng tóc vàng chọi lại với mấy thanh niên.

Ở một diễn biến khác.

Lúc này Shuhua và Soojin đang cùng nắm lấy tay nhau chạy.

Cảnh tượng cứ như cắt ra từ trong phim hollywood.

Chạy được một hồi thì họ trông thấy cánh cửa, nơi Miyeon và Yuqi đang đậu xe chờ sẵn bên ngoài.

"Cố lên Soojin, chỉ còn một chút nữa th...

Ah!!"

Shuhua thốt lên.

Có ai đó bất ngờ xông ra chặn đường hai cô gái khiến cả hai giật mình lùi lại.

Là Kim Minnie!

"Shuhua, là mày sao?

Làm sao mày biết được Soojin đang ở đây?"

- Người con gái với vóc dáng cao ráo trừng mắt, tay siết chặt lấy tay Shuhua.

"Bỏ tôi ra!

Đồ bắt cóc!"

- Shuhua giãy dụa, ném cho người đối diện một cái lườm sắt bén.

"Hừm, nói cho tao biết ai là người đã kể cho mày biết Soojin đang ở đây.."

"Cô không cần biết điều đó!

Chỉ cần biết tôi sẽ không tha cho nhà các ngươi!

Tại sao các người lại có thể dựng hiện trường tự sát để bắt cóc người khác cơ chứ?"

"Được thôi, mày không muốn kể thì tao cũng chẳng ép.

Nhưng đừng có bao giờ mơ đến chuyện tao để cho Seo Soojin đi.

Đúng!

Tao và mẹ đã tạo nên câu chuyện Soojin tự sát và bắt cóc cô ấy đấy.

Từ khi lên ý định mở quán karaoke này, tao biết chắc rằng nhan sắc của Soojin sẽ câu được rất nhiều khách quý.

Mày không biết suốt 2 năm qua qua Soojin đã giúp tao kiếm được bao nhiêu tiền đâu!

Ý tao là, nhìn cặp ngực này đi, nó ngon đến tận vậy mà.."

Minnie vừa nói, vừa đưa tay bóp lấy ngực Soojin.

Trông thấy điều đó, Shuhua vô cùng tức giận, tính đấm cho cái kẻ dâm dục trước mặt một cái thì nhanh chóng bị chặn lại.

Vì dùng hết sức lực đánh lộn với đám thanh niên khi nãy nên Shuhua mất đi sự nhanh nhạy, bị Minnie vung tay đấm vào mặt khiến ngã gục xuống.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Soojin liền la lên:

"Shuhua!!"

Minnie tiến lại gần Shuhua, cất giọng lạnh nhạt:

"Mày nghĩ mày là ai mà dám xông vào đây đòi đưa gái nhà tao đi chứ?"

"Hãy đợi đấy..

Tôi sẽ báo cảnh sát về hành động giữ người trái phép của cô.."

- Đưa tay quệt đi vệt máu trên miệng, Shuhua đáp lại.

"Haha!

Báo cảnh sát ư?

Mày làm gì có bằng chứng mà báo được cảnh sát chứ!"

"Hừm, cô có chắc vậy không?"

Shuhua nhuểnh miệng cười.

Đoạn, nàng tóc đen lôi trong túi áo ra một đồ vật.

Đó là cuốn cát-xét của Soojin tặng mà Shuhua luôn giữ bên mình.

Cô bấm nút 'play', lời nói ban nãy của Minnie phát ra, từ lúc chị ta thú nhận mẹ và mình đã dựng nên cái chết của Soojin cho đến việc bắt cóc Soojin làm gái.

Mọi thứ đều được ghi lại trong cuộn băng hình chữ nhật nhỏ xíu này.

Rõ mồn một không thiếu một chữ!

"Mày.."

Biết mình đã bị gài bẫy, Minnie trừng mắt.

Người con gái với vóc dáng cao ráo bất ngờ xông về phía Shuhua, vật lộn để dành lại cái băng cát-xét đó.

Thấy vậy, Soojin liền chạy đến giúp đỡ người yêu mình nhưng đã nhanh chóng bị Minnie xô ngã sang một bên.

Lúc này Minnie đang ngồi trên người Shuhua, một tay siết cổ nàng tóc đen, tay kia Minnie giật lấy cuộn băng cát-xét.

Yeh Shuhua, khi ấy đang bị thương nặng nề, đau đớn nhìn bằng chứng duy nhất của mình rơi vào tay kẻ địch.

"Kết thúc rồi Yeh Shuhua,..."

- Minnie ngồi dậy khỏi người Shuhua, buông lời trước khi vung tay định ném vỡ cuốn băng xuống đất - "Mày sẽ khô....."

Bốp!

Một tiếng động mạnh vang lên, Minnie ôm đầu gục xuống đất.

Đằng sau cô lúc này chính là Miyeon với thanh gỗ trên tay.

Ném thanh gỗ sang một bên, Miyeon giật lấy cuộn băng trên tay người nằm dưới rồi chạy về phía Shuhua:

"Mi-Miyeon unnie..

Sao chị lại ở đây?"

- Trước sự xuất hiện của người con gái lớn tuổi, Shuhua cất giọng khó khăn.

"Xin lỗi.

Chị không thể ngồi yên trong xe được.."

Miyeon đỡ Shuhua dậy rồi trao cho cô ấy cuốn cát-xét - "Nhanh lên rồi đưa Soojin ra ngoài!

Yuqi đang đợi sẵn ở trước đó!"

"..."

Shuhua không nói gì, chỉ im lặng nhìn Miyeon khẽ mỉm cười.

Đoạn, cả hai đang loay hoay ngồi dậy thì Miyeon bất ngờ bị một ai đó núm tóc giật ra phía sau.

"Cái con nhãi này!

Dám đánh tao!"

Minnie lớn tiếng, đưa tay giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Miyeon khiến cô gục xuống.

Bị ăn một cái tát đau điếng, Miyeon ngồi lặng không phản ứng gì, có một vệt máu nhỏ xuất hiện trên bờ môi cong xinh.

Lúc này, Minnie tiến đến lại gần Miyeon, ánh mắt giận dữ như thể sắp ăn tươi nuốt sống người con gái đối diện.

"Yahhh!"

Một tiếng hét vang lên.

Từ đằng sau, Shuhua xông vào ôm lấy cổ Minnie.

Nàng tóc đen mạnh bạo vựt Minnie xuống đất trước khi cô ta có ý định động vào người Miyeon.

Shuhua leo lên người Minnie, vung tay giáng những cú đấm liên hoàn xuống mặt cô ấy.

"Không!

Được!

Động!

Vào!

Bạn!

Tao!"

Shuhua vừa nói, vừa tấn công Minnie một cách không thương tiếc, có một sự giận dữ đến đáng sợ toát ra trong ánh mắt người con gái ấy.

Cho đến khi người nằm dưới không cử động nữa, Shuhua mới chịu dừng tay.

Cô nhìn Minnie bị đánh đến ngất xỉu trên sàn, thở hổn hểnh.

Miyeon và Soojin, nãy giờ chứng kiến cảnh tượng đó chỉ biết nín thở lặng thinh.

Bỗng, có tiếng bước chân vang lên, lúc này Soyeon từ bên trong chạy ra, mặt mày quần áo lắm lem.

Cả bốn im lặng nhìn nhau...

...

Ở một diễn biến khác.

Nãy giờ ngồi đợi trong xe đã lâu khiến Yuqi sốt ruột.

Nàng tóc nâu tính lôi điện thoại báo cảnh sát thì bỗng thấy Soyeon, Miyeon, Shuhua và Soojin từ trong quán chạy ra.

Họ chạy vào trong xe rồi cất tiếng giục:

"Chạy thôi!"

Nhanh chóng, Yuqi đạp ga phóng đi.

...
 
[Mishusoo] She Tooks Me To The Sky
13. End: Found


Ngồi trên chiếc xe trở về nhà, về lại Seoul.

Song Yuqi: Lúc này đang là người cầm tay lái.

Jeon Soyeon: Ngồi sát bên.

Trên người lúc này là những vết thương từ cuộc ẩu đả ban nãy nhưng dường như điều đó không làm Soyeon bận tâm.

Cô nữ sinh cá biệt đã quen với việc đánh nhau bầm dập như thế này.

Cho Miyeon: Ngồi ở băng sau cùng Shuhua và Soojin.

Vệt máu Minnie gây ra trên môi ban nãy giờ cũng đã khô.

Yeh Shuhua: Ngồi ở giữa Miyeon và Soojin.

Trên cơ thể cũng đầy thương tích nhưng không điều gì có thể làm cô đau được nữa khi mà người yêu cô đang ở bên cạnh đây.

Seo Soojin: Ngồi sát bên cửa xe.

Vẫn không thể tin mình đã được giải thoát suốt 2 năm bị giam cầm trong địa ngục.

Kể từ khi bố Soojin mất, mẹ kế của cô ấy thừa kế chỗ kinh doanh của dòng họ Seo.

Minnie, con ruột của bà ta đã mở một chi nhánh karaoke mại dâm tại Gwangju.

Vì muốn đem Soojin đi phục vụ cho quán nên hai mẹ con đã lên kế hoạch bắt cóc cô ấy rồi dựng nên hiện trường như thể Soojin đã tự sát vì đau buồn cái chết của bố.

Cái đêm Shuhua trông thấy xác Soojin bị đưa đến bệnh viện là lúc ấy Soojin bị cho thuốc hôn mê, dàn nhân viên y tế cũng là do mẹ con bà ta trả tiền để dàn dựng sao cho trông thật hơn.

Những vết thương trên người Soojin cũng là do mẹ con bà ta hành hạ cô suốt thời gian qua chứ không phải do cô ấy tự gây ra.

Soojin bị cho người theo dõi nên không thể báo cho cảnh sát, cũng không thể kể cho Shuhua nghe.

Nếu cô để Shuhua biết chuyện này thì mẹ con bà ta sẽ tìm cách làm hại em ấy.

Chính vì lí do đó, Soojin không bao giờ dám hó hé điều gì với người yêu mình bởi cô không muốn Shuhua bị hại.

Cô chỉ biết để lại "mật thư" trong cuốn băng cát-xét, mong rằng một ngày nào đó Shuhua sẽ nhận ra và giải cứu cô.

"Soojin à, em xin lỗi.. em xin lỗi vì đã không nhận ra điều ấy sớm hơn..

Em xin lỗi vì đã để chị chịu đựng nổi đau này mà không hề hay biết.."

Nằm ngã đầu ra băng ghế đằng sau với những vết thương bầm dập trên người, Shuhua cất giọng nghẹn ngào.

Ngồi bên cạnh, Soojin đưa tay vuốt lấy tóc nàng tóc đen, đôi mắt đỏ hoen vì nước mắt:

"Đừng nói vậy, Shuhua à..

Em đã làm rất nhiều vì chị rồi.

Chính vì niềm tin của em mà đã giải thoát được chị.."

Shuhua im lặng mỉm cười, có giọt nước mắt lăn dài trên hai cánh má lắm lem.

Không từ ngữ nào có thể diễn tả được sự hạnh phúc của cô lúc này.

Khi này, Shuhua có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập của Soojin, làn da mềm mại của Soojin, mái tóc đỏ óng ánh của Soojin mà không cần phải dùng cái chất kích thích đó nữa.

Mọi thứ đều là sự thật.

Ngay trước mắt cô ấy.

Ngồi ở băng trên nhìn Shuhua và Soojin qua gương chiếu hậu, cặp đôi Yuqi và Soyeon khẽ mỉm cười.

Mới vài đồng hồ trước cả hai đã không tin rằng chuyện này là có thật, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng này, họ nhận ra niềm tin trong tình yêu là một điều vô cùng quan trọng.

Suốt hai năm qua, Shuhua đã tin rằng Soojin đã không tự sát, vì thế cô ấy mới có được giây phút thiêng liêng như thế này.

Còn Cho Miyeon, một nữ nhân hiền lành lúc nào cũng âm thầm lẽo đẽo theo sau chăm sóc Shuhua, mặc cho em ấy có xua đuổi cô như thế nào.

Nếu có người hỏi trông thấy cảnh tượng lúc bây giờ khiến Miyeon cảm thấy ra sao?

Thì câu trả lời của cô chính là: hạnh phúc.

Phải!

Miyeon hạnh phúc lắm.

Cô hạnh phúc vì trông thấy Yeh Shuhua cười trở lại, cái nụ cười mà suốt 2 năm nay Miyeon cố tìm nhưng không bao giờ thấy.

Cô hạnh phúc vì nhận ra từ giờ trở đi, Shuhua sẽ không phải sống trong cái cảnh đau đớn như suốt 2 năm qua nữa.

Miyeon hạnh phúc đơn giản chỉ vì Shuhua hạnh phúc.

Chiếc xe vụt đi.

Tạm biệt hoa anh cúc.

4 nàng.

À không, 5 nàng trở về Seoul đây.

...

"Tin tức gây sốc nhất hôm nay.

Nữ sinh trường đại học nghệ thuật Seoul, người đã được cho là tự sát 2 năm trước, vừa được tìm thấy tại một quán karaoke mại dâm tại Gwangju.."

"Nữ sinh đại học Seoul bị chính mẹ kế của mình tạo dựng hiện trường tự sát để bắt cóc đưa vào lò gái mại dâm suốt 2 năm qua cuối cùng cũng được tìm thấy bởi một nhóm nữ sinh.."

"Seo Chungha, nữ giám đốc điều hành công ty Seo và con gái của mình đã bị bắt sáng nay vì hành vi bắt cóc, mua bán mại dâm, dựng hiện trưởng giả...."

"Các bạn đang nghe đài số 93.3, chuyên mục hôm nay chúng tôi muốn nói về vụ nữ sinh đại học Seoul bị bắt cóc và đã để lại gọi cầu cứu trong cuốn băng cát-xét......"

Sau ngày hôm đó, trên cái bài báo và trang mạng ngập đầy tin tức về vụ bắt cóc của nữ sinh trường đại học nghệ thuật Seoul, Seo Soojin.

Không ai có thể tưởng tượng được một câu chuyện truy thám cực kỳ lôi cuốn và hành động tàn ác của hai mẹ con Minnie.

Ngay sau khi giao nộp bằng chứng tức đoạn băng cát-xét cho cảnh sát, hai mẹ con họ đã lập tức bị cảnh sát bắt.

Seo Soojin chính là người thừa kế lại tập đoàn Seo.

Cô đã giúp mẹ của Shuhua trả hết nợ nần.

Còn Yeh Shuhua, khi ấy cũng là kỳ thi cuối cử.

Sau những gì vừa trải qua, cô bé vốn dĩ là một học sinh giỏi nhất nhì trong lớp, đã lấy lại tinh thần và thi đậu hết tất cả các môn.

Một cái kết thúc không thể nào có hậu hơn!

...

Lúc này chiều tàn.

Shuhua và Soojin đang ngồi ngắm mặt trời lặn ở trên đồi.

Cảnh tượng huyền ảo và lung linh, nhưng lần này không phải từ cơn say thuốc mà là thật.

"Cảnh đẹp quá, lâu lắm rồi chị mới thấy mặt trời lặn.."

- Đầu tựa vào vai Shuhua, Soojin cất giọng ấm áp.

"Em cũng thế.."

- Mắt hướng về phía xa xăm, Shuhua mỉm cười đáp.

- "Lần cuối cùng em trông thấy cảnh mặt trời lặn, lúc ấy em đã khóc khi nhớ về chị.

Giờ thì sẽ không còn như thế nữa...."

Đoạn, Shuhua quay sang nhìn Soojin.

Dưới ánh trời hồng là tia sáng duy nhất rọi vào hai người, cả hai đôi mắt ánh lên:

"Seo Soojin à, em hứa sẽ không bao giờ để chị rời xa em nữa đâu.."

"Shuhua.."

Nàng tóc đen cất giọng ấm áp, đưa tay nâng cằm người con gái bên cạnh.

Shuhua áp sát đầu, muốn trao cho Soojin một nụ hôn ngọt ngào trước khi ông mặt trời rời đi.

"Em hứa sẽ không để chị rời xa em nữa đâu!

Ahhhh!

Sến quá à~~~~~!"

Một giọng nói phát ra từ đằng sau khiến cả hai khựng lại.

Là Yuqi và Soyeon.

Họ từ đâu đó xuất hiện.

Đi theo phía sau còn có Miyeon với một nụ cười khúc khích trên môi.

"Shuhua, cậu trở nên sến súa từ khi nào vậy chứ?"

- Tiến về chỗ Shuhua, Yuqi cấy giọng bêu rếu.

"Yah Song Yuqi, đã bảo rằng khi đến là phải báo trước mà!!"

- Shuhua đỏ mặt, lên tiếng tỏ vẻ hờn dỗi.

"Hừm, tại sao lại phải báo trước nhỉ?

Bọn này cũng muốn thưởng thức xem cả hai còn làm điều gì thú vị nữa không!"

"Thú vị cái gì..?

Cái đồ điên này...."

Nàng tóc đen nhăn mặt giơ tay tính đánh cho Yuqi một cái.

Những nàng còn lại thấy thế chỉ khúc khích cười.

"Này, chúng ta đi ăn được chưa vậy?

Tớ đói quá rồi!"

- Cô nữ sinh cá biệt Soyeon xoa bụng lên tiếng.

"Ừ, tớ cũng vậy.."

- Soojin phụ hoạ đáp theo.

"Ừ, đi thôi," - Shuhua trả lời.

Đoạn, cô nhìn sang phía Miyeon, cất tiếng - "Lần này ăn uống thoải mái đi.

Miyeon unnie bảo hôm nay chị ấy sẽ bao bọn mình đấy!"

"Yeahhh!

Chị Miyeon bao!

Chị Miyeon bao!"

- Nghe thế, Yuqi và Soyeon hứng hở reo lên.

"Yah Shuhua, chị nói thế khi nào cơ chứ?"

- Miyeon trố mắt hờn dỗi.

"Haha, Shuhua nói đúng đấy" - Soojin cười đáp lại - "Em nhớ trước khi thi chị bảo nếu tụi này đổ hết chị sẽ bao tụi em một chầu ăn mà!"

"Ừ nhỉ..."

Miyeon gật gù suy ngẫm.

Đúng là trước khi cả đám thi cô có nói như vậy.

Đoạn, người con gái lớn tuổi thở dài rồi mỉm cười hiền hậu, đưa tay vẫy bầy nhóc đi theo.

"Thôi được rồi, leo lên xe đi.

Đêm nay chị cho mấy đứa ăn một bữa thả ga được chưa!"

"Yeahhhh!!"

Shuhua, Soojin, Soyeon và Yuqi mừng rỡ reo lên.

Đoạn, cả bọn 5 người con gái cùng khoác tay nhau rời đi, vừa trò chuyện vừa cười đùa vui vẻ........

...

"AHH!"

Shuhua la lên, đôi mắt mở bừng.

Cảnh tượng đẹp đẽ mới nãy giờ không còn nữa, thay vào đó là chiếc trần nhà với cánh quạt quay ken két quen thuộc.

Nàng tóc đen nhận ra toàn bộ những gì mình trông thấy vừa rồi chỉ là ảo giác, từ "mật thư" trong đoạn băng cát-xét, cho đến việc Soojin bị bắt cóc ở Gwangju.

Tất cả chỉ từ viên thuốc mà ra........

.

.

.

.

.

À, mình đùa đấy! 🙂) Lần này tất cả là thật không phải mơ nhé! 😘

~ End ~
 
Back
Top Bottom