Jisung cứ nghĩ bản thân đang mơ.
Nhưng giấc mơ nào lại rõ ràng đến
thế?
Em ngồi trước chiếc bánh kem nhỏ, lớp kem trắng mịn, trên cùng là trái dâu đỏ au.
Khi cầm muỗng lên, đầu ngón tay em run nhẹ.
Lạnh.
Thật đến mức khiến tim em đập nhanh hơn.
Miếng bánh đầu tiên tan trên đầu lưỡi.
Ngọt
Không phải thứ ngọt gắt, mà là vị ngọt ấm, chậm rãi lan ra khắp khoang miệng.
Jisung chưa từng ăn bánh sinh nhật bao giờ.
Cha ngồi đối diện em.
Không còn ánh mắt nặng nề, không còn hơi rượu.
Ông nhìn em ăn, còn gắp thêm thức ăn vào chén em, hỏi em có ngon không.
Mẹ ngồi bên cạnh, tay đặt lên vai em, rất nhẹ.
Chỉ là một cái chạm thôi, nhưng Jisung suýt nữa thì bật khóc.
Bữa cơm kéo dài hơn bình thường.
Có canh nóng, có thịt, có những món em chỉ từng nhìn thấy qua cửa kính tiệm ăn.
Không ai quát mắng.
Không ai gõ mạnh đũa xuống bàn.
Không ai làm em sợ.
Người cha từng là nỗi ám ảnh, từng khiến em co rúm người mỗi khi nghe tiếng bước chân, nay lại dịu dàng đến mức xa lạ.
Ông hỏi em hôm nay ở trường thế nào.
Hỏi em có mệt không.
Hỏi em có muốn thêm cơm không.
Jisung vừa ăn vừa gật đầu, cổ họng nghèn nghẹn.
Thì ra… cảm giác có gia đình là như thế này.
Sau bữa ăn, mẹ đứng dậy, mỉm cười.
“ Mẹ có quà cho con đấy, cục cưng của mẹ.”
Tim Jisung hẫng một nhịp.
Cha mang từ trong phòng ra một chiếc hộp lớn, gói giấy cẩn thận.
Khi em mở ra, bên trong là một con búp bê.
Con búp bê giống hệt em.
Tóc nâu mềm, đôi mắt to, chiếc áo giống y hệt bộ đồ em đang mặc.
Nốt ruồi ngay má như dính vụn bánh cũng giống em đến mức khó tin..
Jisung sững người.
“Con thích chứ?” mẹ hỏi.
Em gật đầu, ôm con búp bê vào lòng.
Nó mềm.
Ấm.
Có mùi vải mới rất dễ chịu.
Rồi đột nhiên—
“Chào Jisung.”
Em giật mình.
Con búp bê trong tay em… nói chuyện.
Giọng nói rất khẽ.
Rất quen.
Giống giọng của chính em.
“Đừng sợ,” con búp bê nói tiếp, đôi mắt nhựa cong cong như đang cười.
“Từ giờ, Jisung sẽ không còn cô đơn nữa đâu.”
Căn phòng vẫn sáng.
Cha mẹ vẫn ở đó.
Mọi thứ trông hoàn hảo đến mức không một vết nứt.
Nhưng trong lòng Jisung, một cảm giác lạ len vào.
Không phải sợ hãi.
Mà là… bất an.
Em nhìn con búp bê thật lâu, rồi lại nhìn cha mẹ mình.
Hạnh phúc này quá trọn vẹn.
Trọn vẹn đến mức… không giống cuộc đời em chút nào.
Jisung ôm con búp bê chặt hơn, tự nhủ trong đầu:
Chắc là mơ thôi.
Dù có là mơ… thì mình cũng muốn mơ thêm một chút.
Ở đâu đó, rất sâu trong ánh mắt nhựa của con búp bê, một tia sáng khẽ lóe lên.