Khác Minsung|September

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407338679-256-k924293.jpg

Minsung|September
Tác giả: Denaiuhanjisung
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

14/9

'Hôm nay , tôi có một bữa sinh nhật ấm áp nhất trong cuộc đời tôi'

Truyện có yếu tố bạo hành, đáng sợ, ghê rợn nhé
!!!

Cân nhắc trước khi đọc nhé!!!

Minho đối xử tốt với Jisung

Jisung bot
Minho top



straykids​
 
Minsung|September
Chương 1


Han Jisung đã quen với bóng tối

trong căn nhà này

Không phải thứ bóng tối của đêm, mà là bóng tối lắng đọng trong căn nhà cũ kĩ, nơi tiếng đồng hồ treo tường kêu tích tắc còn rõ hơn cả tiếng người nói chuyện với nhau.

Cha em lại say nữa rồi

Mùi rượu nồng len qua từng khe cửa, bò lên cầu thang, chui vào căn phòng nhỏ nơi Jisung ngồi co mình trên giường.

Chiếc áo đồng phục đã cũ, vai áo sờn chỉ.

Em không dám thay ra.

Cũng chẳng có lý do gì để thay.

Tiếng chai thuỷ tinh va xuống bàn.

Tiếng cha mắng mỏ, buông những lời cay đắng .

Rồi tiếng mẹ mệt mỏi đáp lại, không còn đủ sức để cãi vã cho ra một cuộc chiến đàng hoàng.

Jisung nhắm mắt.

Em đã quen rồi.

Cha nhậu nhẹt từ ngày em còn rất nhỏ.

Mỗi lần say là mỗi lần cơn giận tìm đường trút xuống cơ thể gầy gò của em.

Không cần lý do.

Chỉ cần em ở đó.

Còn mẹ… mẹ lúc nào cũng vắng nhà.

Mẹ đi làm, đi kiếm tiền, đi trốn khỏi căn nhà này.

Trốn cả em.

Jisung lớn lên trong căn phòng của mình.

Bạn bè duy nhất của em là sách vở, là bức tường trắng, là những buổi chiều im lặng đến nghẹt thở.

Chỉ có một người bước được vào thế giới ấy.

Lee Minho.

Minho học chung trường với em.

Cậu bạn hay cau mày, nói chuyện cộc cằn, nhưng lúc nhìn Jisung thì ánh mắt lại dịu đi một cách lạ lùng.

Minho hay dúi vào tay em mấy viên kẹo, hay đứng chắn trước mặt em mỗi khi có ai đó trêu chọc.

“Có tao ở đây rồi.”

Minho nói vậy.

Hôm nay là 14 tháng 9, Sinh nhật Jisung.

Trên đường về nhà, em đã ôm trong lòng một hy vọng rất nhỏ.

Nhỏ đến mức chỉ cần một lời chúc thôi cũng đủ khiến nó vỡ tung thành niềm vui.

Biết đâu hôm nay khác thì sao?

Biết đâu sẽ có bánh kem.

Biết đâu sẽ có một món quà.

Biết đâu cha mẹ sẽ nhớ.

Nhưng căn nhà vẫn tối.

Không có nến.

Không có tiếng cười.

Chỉ có tiếng cãi vã quen thuộc.

Jisung thay đồ, leo lên giường, kéo chăn trùm qua đầu.

Em tự nhủ thôi thì ngủ một giấc.

Ngủ dậy biết đâu mọi thứ sẽ ổn hơn.

Nước mắt thấm ướt gối lúc nào không hay.

Giữa tiếng cha mẹ tranh cãi vọng lên từ tầng dưới, Jisung chìm vào giấc ngủ.

Khi em mở mắt ra lần nữa…

Ánh sáng.

Căn phòng sáng hơn rất nhiều.

Nắng tràn qua cửa sổ, nhảy nhót trên sàn gỗ.

Không khí không còn nặng nề mùi rượu.

Jisung ngồi bật dậy, tim đập loạn.

Dưới nhà vang lên tiếng cười.

Không phải tiếng cãi vã.

Là tiếng nói chuyện dịu dàng, ấm áp đến mức em ngỡ mình đang mơ.

“Jisung à, dậy chưa con?”

Giọng mẹ.

Em run run bước xuống cầu thang.

Cha đang đứng trong bếp, áo sơ mi gọn gàng, không có mùi rượu nồng như mỗi ngày .

Mẹ mỉm cười, đôi mắt không còn mệt mỏi.

Trên bàn là một chiếc bánh kem nhỏ.

Có nến.

Có dòng chữ nguệch ngoạc:

Chúc mừng sinh nhật Jisung yêu dấu

“Chúc mừng sinh nhật, Jisung.”

Khoảnh khắc đó, tim em như vỡ ra thành muôn mảnh sáng lấp lánh.

Em cười.

Cười đến mức khoé mắt cay xè.

Có lẽ…

Cuộc sống của mình từ giờ sẽ vui lắm.

Jisung không hề biết rằng…

đây chỉ là khởi đầu của một giấc mơ đẹp đến đau lòng.

___________________________

Mình đã trở lại mong mọi người ủng hộ bộ truyện lần này

Truyện này sẽ khá buồn nhe và có yếu tố bạo hành

Bạn nào tâm lý không vững thì cân nhắc nhé
 
Minsung|September
Chương 2


Jisung cứ nghĩ bản thân đang mơ.

Nhưng giấc mơ nào lại rõ ràng đến

thế?

Em ngồi trước chiếc bánh kem nhỏ, lớp kem trắng mịn, trên cùng là trái dâu đỏ au.

Khi cầm muỗng lên, đầu ngón tay em run nhẹ.

Lạnh.

Thật đến mức khiến tim em đập nhanh hơn.

Miếng bánh đầu tiên tan trên đầu lưỡi.

Ngọt

Không phải thứ ngọt gắt, mà là vị ngọt ấm, chậm rãi lan ra khắp khoang miệng.

Jisung chưa từng ăn bánh sinh nhật bao giờ.

Cha ngồi đối diện em.

Không còn ánh mắt nặng nề, không còn hơi rượu.

Ông nhìn em ăn, còn gắp thêm thức ăn vào chén em, hỏi em có ngon không.

Mẹ ngồi bên cạnh, tay đặt lên vai em, rất nhẹ.

Chỉ là một cái chạm thôi, nhưng Jisung suýt nữa thì bật khóc.

Bữa cơm kéo dài hơn bình thường.

Có canh nóng, có thịt, có những món em chỉ từng nhìn thấy qua cửa kính tiệm ăn.

Không ai quát mắng.

Không ai gõ mạnh đũa xuống bàn.

Không ai làm em sợ.

Người cha từng là nỗi ám ảnh, từng khiến em co rúm người mỗi khi nghe tiếng bước chân, nay lại dịu dàng đến mức xa lạ.

Ông hỏi em hôm nay ở trường thế nào.

Hỏi em có mệt không.

Hỏi em có muốn thêm cơm không.

Jisung vừa ăn vừa gật đầu, cổ họng nghèn nghẹn.

Thì ra… cảm giác có gia đình là như thế này.

Sau bữa ăn, mẹ đứng dậy, mỉm cười.

“ Mẹ có quà cho con đấy, cục cưng của mẹ.”

Tim Jisung hẫng một nhịp.

Cha mang từ trong phòng ra một chiếc hộp lớn, gói giấy cẩn thận.

Khi em mở ra, bên trong là một con búp bê.

Con búp bê giống hệt em.

Tóc nâu mềm, đôi mắt to, chiếc áo giống y hệt bộ đồ em đang mặc.

Nốt ruồi ngay má như dính vụn bánh cũng giống em đến mức khó tin..

Jisung sững người.

“Con thích chứ?” mẹ hỏi.

Em gật đầu, ôm con búp bê vào lòng.

Nó mềm.

Ấm.

Có mùi vải mới rất dễ chịu.

Rồi đột nhiên—

“Chào Jisung.”

Em giật mình.

Con búp bê trong tay em… nói chuyện.

Giọng nói rất khẽ.

Rất quen.

Giống giọng của chính em.

“Đừng sợ,” con búp bê nói tiếp, đôi mắt nhựa cong cong như đang cười.

“Từ giờ, Jisung sẽ không còn cô đơn nữa đâu.”

Căn phòng vẫn sáng.

Cha mẹ vẫn ở đó.

Mọi thứ trông hoàn hảo đến mức không một vết nứt.

Nhưng trong lòng Jisung, một cảm giác lạ len vào.

Không phải sợ hãi.

Mà là… bất an.

Em nhìn con búp bê thật lâu, rồi lại nhìn cha mẹ mình.

Hạnh phúc này quá trọn vẹn.

Trọn vẹn đến mức… không giống cuộc đời em chút nào.

Jisung ôm con búp bê chặt hơn, tự nhủ trong đầu:

Chắc là mơ thôi.

Dù có là mơ… thì mình cũng muốn mơ thêm một chút.

Ở đâu đó, rất sâu trong ánh mắt nhựa của con búp bê, một tia sáng khẽ lóe lên.
 
Back
Top Dưới