Cập nhật mới

Khác Minh Hôn

Minh Hôn
Chương 20


- Anh đừng có ức hiếp người quá đáng, ta chẳng qua cũng muốn xem con mèo nhỏ của mình thế nào thôi?

- Nàng biết rõ nó là một nam nhân, mở miệng cứ tiểu miêu tiểu miêu nghe phát ngán.

Nói đoạn Mạn Dương im lặng một hồi, mặt nở nụ cười gian tà.

- Nhưng nếu nàng đồng ý với ta một điều kiện nhỏ nhoiii, ta sẽ nói cho nàng biết tung tích Tiểu Miêu

- Được?

Anh nói đi? .

- Gọi ta một tiếng lão cônggg

- Anh ...

Anh quả là ức hiếp người quá đáng mà

- Biết đâu được bây giờ nó đã bị cho vào khu mèo hoang hoặc đang được người ta làm món thịt mèo thơm ngon béo ngậy nhỉ?

Bị Mạn Dương động vào nỗi lo của bản thân, Tố Tố không còn cách nào khác đành mở miệng ra :

- Lão Công

- Mê hoặc một tí đi nương tử à

- Lão Côngggg ~

- Haha, Như nàng đã biết thực ra Tiểu Miêu là mèo đã thành tinh, nó sống ngót ngét cũng đã mấy nghìn năm rồi, việc nó xem nàng là chủ nhân thì ắt hẳn sẽ đi tìm nàng, tuy nhiên lúc giao chiến với lũ quỷ ở thác nước thì nó bị thương nặng, phải dưỡng thương một tuần trăng, nàng cứ yên tâm rồi nó sẽ quay lại tìm nàng.

Hiếm khi Mạn Dương dùng nhiều từ nói với Tố Tố như vậy, một chút cảm giác cảm kích dâng trào trong lòng nàng, nàng bỏ qua chuyện Tiểu Miêu mà vào vấn đề khác

- Bao giờ mới tới trạch gia Cố gia?

- Nàng bình tĩnh, tầm 30p nữa, nàng cứ ngủ đi, tới Cố Gia xong thì sẽ tới hiện trường ở kí túc xá của nàng ngay, ta sợ nàng không có thời gian nghỉ ngơi.

Nói đoạn Tố Tố nghe lời đến lạ, Mạn Dương nói thì cũng từ từ nhắm mắt, đầu ngả dựa vào vai Cố Mạn Dương.

Biệt thự Cố Gia.

Tất cả người hầu trong nhà đi tới :

- Chào ông Hai, Bà Hai

- Các ngươi lui đi, nói với quản gia sắp xếp xe, tan cần đi tới chỗ hai đứa cháu kia

Nói rồi mọi người cũng lui, Cố Gia thực sự quá rộng lớn so với tưởng tượng của Tố Tố, Cộng với vườn và toàn bộ đại sảnh ngót ngót cũng bằng cả cái làng Nam Dã của Tố Tố.

Nàng trợn tròn đôi mắt như con hổ đói nhìn miếng thịt tươi.

Trong lòng của tố tố nghĩ rằng mình đã có một món hời lớn từ một ông chồng ma.

- Quả này giàu to rồi hí hí

- Thật là, nàng quả thật rất tham lam

- Anh biết ta đang nghĩ gì ?

- Bởi vì ta và nàng đã kết duyên âm, nên chắc chắn rằng những chuyện ta muốn biết đều có thể biết được?

- Dù anh có đọc được là ta đang nghĩ gì thì cũng không nên phán xét ta như vậy, ta chỉ nghĩ rằng cưới được anh coi như là phúc phận ,thế thôi!
 
Minh Hôn
Chương 21


Xe mà quản gia chuẩn bị đã xong, Tố Tố cùng Mạn Dương lên xe chuẩn bị tới kí túc xá của trường Tố Tố theo học.

Đến nơi, Mạn Dương dặn Tố Tố chỉ được đứng ở phía cổng trường, không được đi vào sâu bên trong, chàng vào cùng hai đứa cháu tìm hiểu kĩ một số chuyện rồi sẽ ra đón nàng

Thế nhưng, cái tính hiếu kì và tò mò muôn đời không bỏ được.

Lúc Mạn Dương nói thì gật đầu lia lịa, Mạn Dương đi thì con mắt cứ láo liên chăm chú vào hiện trường.

Và rồi, sự chú ý của con quỷ kia lỡ va phải vào anh mắt của nàng.

Tiểu quỷ hút hồn trinh nữ kia đang nép cạnh góc tường kí túc xá nhìn chằm chằm vào nàng, quả thật khó chịu.

Tố Tố mặc dù nghe lời Man Dương, nhưng nghe đứa cháu Mạn Dương bảo bọn tiểu quỷ này cũng không thể hại người, huống gì trên người nàng còn có ngọc bội của Mạn Dương trao cho, nàng bây giờ như con hổ bất cần, đôi chân không tự chủ mà đi thật nhanh đến phía góc tường đó.

Nàng đi tới gần thì phát ra tiếng cười nghen sởn cả tóc gáy.

- Ái chà chà, một Minh Chủ hiên ngang một thời bây giờ không chút sức mạnh, bây giờ vác xác tới đây không lẽ làm mồi nhắm cho thứ quỷ bần hàn như ta?

Nghe đến đó, mọi sự can đảm vài giây trước kia như tan biến mất đi, nàng ngồi thụp đầu xuống, tay ôm đầu gối thật chặt, những âm thanh rên rỉ lập tức bủa vây tâm trí nàng.

Và rồi .....

Mạn Dương một hồi sau chừng 30p thì đi ra lại đến cổng trường, và rồi...

Tố Tố mất tích, chàng điên cuồng lùng sục khu vực xung quanh, cho người cố gia xới tung cái ngôi trường này lên, thế nhưng một chút mùi hương vương lại cũng không có.

Bật chợt, người Mạn Dương nhiệt độ giảm hẳn, chàng cảm thấy những cơn lạnh buốt từ từ lan tỏa khắp thân thể chàng.

Mạn Phong và Nhất Thiên thấy ông Hai như vậy đều nhất thời không tìm được cách xử lí, thần trí rối bời.

- Ông Haiiii!!!

Người bị sao vậy

- Tố Tố đang gặp nguy hiểm, miếng ngọc cạnh người nàng ấy liên tục cảnh báo nguy hiểm mà tụt nhiệt độ.

Hai đứa nhanh chuẩn bị đồ để làm trận pháp khống chế bọn quỷ lộng hành nơi đây

- Ông hai?

Cần chuẩn bị những gì ạ?

- Nhang tế thần, máu chó mực, một cơn dao đã giết qua nhiều động vật, một ít gạo bị mốc .

Đuôi của một con gà trống còn trinh.

Nghe đến đó, Mạn Phong cùng Nhất Thiên lập tức cho người chuẩn bị, chưa đến 15p sau.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi.

Mạn Dương cho người đem rải máu chó mực quanh khu kí túc xá.

Đem gạo mốc đổ một đống ở chính giữa trung tâm.

Sau đó hối thúc mọi người Đi lấy thêm một cái thớt thường xuyên dùng để chặt thịt lợn.

Đốt lửa, dùng dao giết động vật chặt đuôi gà, đốt nhang tế thần

Trận pháp bắt đầu được khai triển ... !
 
Minh Hôn
Chương 22


Sau khi nhang tế thần được tốt , khói trắng tỏa lên lập tức biến thành màu đen xám.

Mạn Phong nhất thời thốt lên :

- Ông Haii !

Ở đây có lệ khí rất nặng.

Oán khí ngút trời, nhang tế thần không chế ngự nổi đâu.

Nhất Thiên nghe vậy, nhìn qua thấy sắc mặt của Mạn Dương tay nhanh như cắt bịt miệng Mạn Phong thì thầm.

- Chuyện đó ai mà chẳng biết cơ chứ.

Thế nhưng ông Hai sẽ tìm mọi cách cứu bà Hai, tốt nhất chúng ta im lặng chờ ông sai bảo.

Mạn Dương hơ đuôi gà trống còn trinh lên đống lửa cháy ngùn ngụn.

Đâuu đó trong không gian xung quanh phát ra tiếng rên chói tai inh ỏi.

Một tiểu quỷ như bị sức mạnh vô hình hút vào đám cháy, lập Tức bị Mạn Dương lao tức nắm chặt cổ.

Tiểu quỷ kia nhìn Mạn Dương mà chân tay bủn rủn.

Đối mặt với nó là một lệ quỷ lâu năm.

Ở Tam giới, quỷ chia thành các cấp độ như sau : Thứ nhất là quỷ mới, được hình thành từ những người mới mất, tồn tại vất vưởng trong nhân gian từ 5 - 10 năm thì đạt cấp độ quỷ mới, lũ quỷ này vẫn rất sợ ánh nắng mặt trời, chỉ có thể ra ngoài vào ban đêm và hút âm khí của trời đất, bản thân chúng không dung nạp được lệ khí cũng như các hồn ma khác .

Thứ hai là cấp bậc tiểu quỷ, cấp bậc này được quỷ mới tu luyện ngót nghét phải 50 năm, chúng đều là những tội đồ không được siêu thoát, ngoài ra, tiểu quỷ còn được các thầy pháp hoặc thầy phong thủy nuôi bằng các ma thai sơ sinh, chúng hút được lệ khí và ăn được ma mới để tu luyện.

Thứ 3 là lệ quỷ, để tu luyện được cấp bậc lệ quỷ phải tu luyện ngót nghét mấy nghìn năm, muốn nhanh phải nuốt các cấp bậc bên dưới, tuy nhiên nếu để Diêm Vương biết được chắc chắn sẽ bị đày xuống 18 tầng địa ngục, bởi vậy lệ quỷ cũng khá hiếm.

Tiếp theo là cấp bậc dạ xoa, tam giới có 2 dạ xoa chính là đầu trâu mặt ngựa đi theo cận kề hầu hạ Diêm Vương.

Cấp bậc quỷ cuối cùng là Diêm Vương, người thứ 2 trong tam giới, đứng đầu Âm giới. ( Khúc các bậc quỷ mình tham khảo tại google các bạn nhé !

Vui lòng tôn trọng quyền tác giả.

Mình cảm ơn ! )

Theo dõi tớ tại Fb : Phương Mai ( Công túaa)

Mạn Dương trừng mắt, trên người tỏa ra cỗ lệ khí ngút trời, áp chế tiểu quỷ kia.

- Nói, ngươi giấu nương tử bản tôn ở đâu.

Hay muốn hồn bay phách lạc mãi mãi không được siêu sinh ?

- Lệ quỷ đại nhân tha mạng, nô tài chẳng qua là kẻ hầu người hạ cho người ta, nào đâu dám ức hiếp nương tử ngài.

Nói đến đây, Mạn Dương dùng lệ khí chặt đứt một cánh tay của tiểu quỷ này

- Bổn tôn không tin không hành hạ được ngươi đến muốn siêu thoát cũng không xong

- Lệ Quỷ đại nhân, tha mạng cho kẻ bần hàn này .

- Ta cắt luôn đôi chân của ngươi được không?

Cũng mất cả mấy chục năm tu hành đấy?

- Hướng Tây Bắc, đi thêm 200 dặm, một khe núi nhỏ, dùng lệ khí mở khóa hang động phía trong.

Người nàng ta tỏa thứ mùi hương ngào ngạt dễ nhận biết.

- Nhất Thiên, Mạn Phong.

Nhốt con quỷ ngu ngược này lại tiếp tục điều tra vụ nữ sinh kia
 
Minh Hôn
Chương 23


Tố Tố từ từ mở con ngươi, thoáng nhìn xung quanh một tí, nơi đây là một hang động, tay chân nàng bị trói đến bởi những sợi dây bằng lệ khí.

- Có ai ở đây không ? thả ta raaaa ...

Đáp lại nàng là tiếng vọng từ vách đá .

Và rồi, Tố Tố thấy người bạn thân đã chết của mình, Lãn Như.

Tố Tố lên tiếng :

- Lãn Như !?

Cậu đến cứu mình à?

Cậu còn nhớ tớ là ai không?

Lãn Như miệng nở nụ cười, nhe cái răng khểnh của mình ra.

- Nào , đưa tay đâyy.

Tớ sẽ cứu cậu thoát khỏi nơi này.

Tố Tố toan đưa tay cho Lãn Như, thế nhưng, nàng nhận ra có sự bất thường ở đây.

Lãn Như luôn cười và ánh mắt không hề có hồn, như bị ai đó điều khiển.

Chưa để Tố Tố thắc mắc xong, Lãn Như lần nữa lên tiếng

- Tố Tố, nhanh đưa tay cho tớ, cậu có muốn bị giết để lấy hồn luyện thuật trinh nữ không?

- Không, đương nhiên là không rồi

Nghe đến đây Tố Tố có phần sợ hãi, bởi vì nàng biết được độ độc ác của thuật luyện hồn trinh nữ, phải đánh cho 7 phách của thiếu nữ đến thoát xác, chỉ còn lại 3 phần hồn.

Nhưng có lẽ nàng đã quên, nàng đã là người đàn bà không còn trinh mất rồi.

Do quá sợ hãi, đôi tay kia của nàng từ từ đặt vào lòng bàn Lãn Như, thế nhưng, tay nàng chưa kịp chạm vào bàn tay Lãn Như thì có một lực mạnh kèm theo lệ khí lạnh lẽo tràn vào đánh hình bóng Lãn Như có phần phai nhạt

- Mạn Dương???

Sao bây giờ chàng mới tới?

Tố Tố vừa khóc vừa chạy đến bên Mạn Dương mà nép vào ngực chàng.

- Nàng bị điên à ?

Nàng có biết nếu đưa tay cho con mẹ đó sẽ không được toàn thây mà trở về không?

Miếng ngọc ta đưa cho nàng đâu?

Sao nàng không gọi cho ta?

Nàng là muốn sớm thỏa mãn sự tò mò về dung mạo của Diêm Vương hay sao?

Nghe Mạn Dương nạt lấy nạt để, Tố Tố càng khóc to hơn, chàng bối rối :

- Sao lại khóc, ta có ăn hiếp nàng đâu ?

Nín đi.

Sau đó Mạn Dương dùng lệ khí của bản thân bao trùm Tố Tố, tạo nên một vòng tròn bảo vệ nàng.

- Nàng nhất định không được bước nửa bước ra khỏi vòng tròn này, ta phải đi giải quyết đám quỷ hỗn xược dám đụng vào người của ta .

Nói rồi Mạn Dương tiến lại gần Lãn Như.

Dùng lệ khí tra tấn khiến nàng ta hét lên từng hồi âm ỉ

- Nói, ai sai ngươi tới đâyy ?

Cổ lệ khí từ người Mạn Dương cứ từ từ tra tấn Lãn Như, bất thình lình, nàng ta dùng chút sức lực yếu ớt lao thẳng vào cổ lệ khí đó, tan biến !

- Môn phái duy nhất có thể ép buộc đệ tử tự sát khi bị bắt chỉ có thể Hắc Quỷ Tinh, chết tiệt !
 
Minh Hôn
Chương 24


Biết rõ ràng rằng người của Hắc Quỷ Tinh âm mưu ám hại Minh Chủ Âm Minh phái, Mạn Dương có chút lo lắng, kiếp trước, 2 người họ dù cùng nhau liên thủ vẫn chưa làm gì được bọn mưu mô gian tà này.

- Mạn Dương, chàng nhìn kìa, sao trận lốc xoáy ở ngoài cửa động một ánh bạc sáng thế kia?

- Giờ cơ?

Ánh bạc?

Theo phản xạ, Mạn Dương nhìn ra ngoài, thấy có một phàm nhân tay cầm tiêu kích làm bằng bạc ánh kim, được ngọn lốc bao bộc.

Nhìn thấy ánh bạc, Mạn Dương lùi bước, có lẽ chúng ta chưa biết, quỷ rất rất là sợ bạc, chỉ cần một mảnh bạc ánh kim thời trung cổ thôi cũng đủ khiến hồn xiêu phách lạc, mãi mãi không được đầu thai.

Người đàn ông cầm tiêu kích tuổi chừng đôi mươi, dáng người gầy gò cao, trắng, đôi mắt lờ đờ như bị ai khống chế, đôi chân bước đi trong vô thức.

Vừa đi vừa lẩm bẩm

- Yên...

Yên...

Minh âm... phái... chết...

Giết....

Lệnh bang chủ

Những câu chữ kết hợp lại không có nghĩa, thế nhưng khi để độc lập nó ra, chúng ta vẫn có thể biết được ý đồ của nam nhi này.

Chàng trai này càng tiến gần, Mạn Dương càng lùi bước, thứ ánh bạc phát ra từ cây tiêu kích đang làm mờ nhạt đi thân ảnh Mạn Dương.

Chàng thụt lùi, ôm đầu, gắng núp sau tảng đá để giảm bớt áp lực từ cây tiêu kích.

Tố Tố nhìn thấy Mạn Dương như vậy thì không khỏi lo lắng, nàng ngồi rập xuống, ôm mặt khóc nức nở.

Nam nhân kia cầm cây tiêu kích tới thẳng Tố Tố với tốc độ nhanh hơn, lăm le đầu nhọn của tiêu kích chỉ chờ đâm thẳng vào nàng.

Khi mà phía đầu tiêu kích chuẩn bị đâm vào đầu Tố Tố, thì Mạn Dương bay tới, lấy thân mình hứng lấy một mũi dao, thế nhưng tiêu kích này đâm xuyên qua Mạn Dương, chạm thẳng đến đỉnh đầu, đụng đến phần tam giác của Tố Tố.

Nam nhân kia ra tay xong lập tức lấy từ túi ra một bịch thuốc nhỏ, mở ra và uống hắn ta chết

Mạn Dương thân ảnh ngày càng mờ nhạt, hơi thở yếu đuối, mắt bắt đầu nhắm từ từ , tay chân hình như đã không còn sức lực nữa.

Trong khi đó, bên Tố Tố, khi ánh bạc của tiêu kích chạm tới đỉnh đầu, mọi kí ức ùa về, mọi khả năng khôi phục, ánh bạc đó hình như đã phá vỡ phong ấn kí ức do Mạn Dương và Tiểu Miêu tạo ra, nàng từ từ nhớ ra nàng là một Lục Triết Yên uy phong lẫm liệt, nàng biết được rằng sức lực của nàng thiên dưới 1 địa dưới 1 ngoài ra không thua một ai.

Nàng nhận ra bên cạnh nàng là Cố Dương, con trai ngoài dã thú của Diêm Vương, cũng chính là người nàng yêu ở tiền kiếp.

Trong thời khắc hoảng loạn, mọi kí ức và pháp lực ùa về, truyền cho Tố Tố một nguồn năng lượng dồi dào.

Sau khi bị kéo chìm vào thế giới kí ức, nàng từ từ mở mắt, thấy nam nhân của mình nằm thoi thóp, thân ảnh mờ nhạt như kiểu sắp tiêu tan...

Tố Tố lấy âm khí ở một nghĩa địa gần đó để truyền vào người Mạn Dương.

Mạn Dương vì thế dần dần ổn hơn.

Khi chàng mở mắt ra thì môi mấp máy

- Đây là đâu

- Đây là hang động lúc nãy, chàng không nhớ sao, vì tiêu kích ánh bạc mà chàng sắp tiêu tan đấy

- Tiêu kích?

Tiêu tan?

Ánh bạc?

Chuyện gì vậy, nàng là ai?

- Chàng không nhớ gì sao?

- Không...

- Ta là thê tử của chàng

- À à...

Thê tử...

Thê tử

Một chút trầm lặng

- Mạn Dương, kiếp trước , vì ta bướng bỉnh mà phụ tình chàng, kiếp này, ta bù đắp cho chàng
 
Minh Hôn
Chương 25


- Mạn Dương?

- Mạn Dương??

- Mạn Dương???

- Này...

Sao ta gọi chàng không trả lời

Mạn Dương ú ớ, quay qua hỏi Tố Tố

- Nương tử gọi ta ư?

- Chàng không nhớ gì hết sao

Đôi mắt to tròn thơ ngây lắc cái đầu qua lại, cho thấy việc chàng chẳng nhớ gì.

Ánh sáng tắt đi thì bóng tối ập đến, mặt trời ló ra thì mặt trăng phải lùi bóng phía sau, đó là quy luật, là điều hiển nhiên.

Cũng giống như viêc, có ân thì trả, có oán thì báo.

Đời này, không nên tha thứ cho thể loại nào cả, dù người hay ma, dù tiên hay quỷ

Mối hận mấy trăm năm về trước, Lục Triết Yên nàng liệu có còn nhớ không?

Nhớ không khi cha và mẹ nàng đẫm máu đen, dùng những hơi thở cuối cùng che đậy nàng trong cuộc hỗn chiến, còn nhớ không?

Khi cả dòng họ Lục Triết từ từ bị diệt vong, không còn lấy một nam nhi nối dõi, chỉ còn sót lại một nữ nhi?

À không, một cô nhi.

Nhớ không?

Khi mà họ tàn sát cả gia tộc nàng khi nàng chỉ là một cô bé sống chưa đến 10 năm.

Một gia tộc trừ yêu diệt ma, cuối cùng lại bị tiêu vong trong tay lũ ma quỷ mặt cẩu.

Trong cuộc hỗn chiến, những thứ nàng nhìn thấy được ở kẻ cầm đầu đó là : một con mắt bị mù, một vết bớt hình lưỡi trăng ở cổ, và điều đáng sợ hơn, đây lại là một nữ quỷ.

Gió cứ rít qua từng kẽ lá, nghe ớn lạnh đến lạ lùng.

Nàng ngồi bên cửa sổ, suy nghi và xâu chuỗi tất cả sự việc ở kiếp này.

Nàng nhận ra một điều, bà cô của Tố Tố bị mù một con mắt, và một lúc bất chợt nào đó, nàng đã nhìn thấy ở phía cạnh xương quai xanh có một vết bớt hình lưỡi trăng.

Thế nhưng, không thể đổ vấy lên đầu bà cô được, phải suy nghĩ và xem xét thật kĩ, đời này thực sự không thiếu những sự trùng hợp.

Đến đoạn, nàng nhớ ra mình còn có một con mèo nhỏ, Tiểu Miêu là nơi nàng sẽ có được rất nhiều thông tin.

Nghĩ đến đây, tay phải nàng đặt lên lòng ngực, trong đầu tâm niệm

- Minh Triệu, bổn chủ cần ngươi có chuyện gấp

Ngồi đếm được tòa nhà bên kia có bao nhiêu tầng thì Tiểu Miêu tới, nhưng có lẽ nó vẫn không biết chủ nhân của mình đã nhớ hết ra mọi chuyện, nó chỉ đi nhẹ nhàng lại gần rồi đầu cộng với bộ lông mềm mại xoa xoa vào chân nàng.

- Minh Triệu, hiện nguyên hình cho bổn chủ

- Minh chủ?

Người nhớ lại tất cả rồi sao?

Thật không vậy?

- Ừ

- Mạn Dương đâu rồi ạ?

- Chàng ấy ngủ rồi

- Có chuyện gì xảy ra vậy thưa Minh Chủ?

- Cũng không có gì lớn, ngồi xuống đây, ta có chút chuyện muốn hỏi

- Vâng thưa người

Nàng không hỏi luôn mà đợi một tí, để cho khoảng không gian rơi vào tĩnh lặng, Minh Triệu rợn tóc gáy

- Minh Triệu ...

- Ý người ... ???
 
Minh Hôn
26


Xin lỗi các bạn, hiện tại Mai đang ôn thi đại học, k thể có thời gian viết, xin lỗi mọi người rất nhiều.

Có thời gian tớ sẽ ra tiếp chương mới
 
Back
Top Bottom