Cập nhật mới

Khác MINH HÔN ĐỊNH ƯỚC

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406131864-256-k472843.jpg

Minh Hôn Định Ước
Tác giả: Gau_HE-123
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Duyên tiền kiếp



ziyu​
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 1: HUYẾT TẾ HANG THẦN


Không khí trong dãy núi phía sau làng luôn mang một vẻ u uẩn, quanh năm sương mù bao phủ như những dải lụa trắng liệm lấy những gốc cổ thụ sần sùi.

Người già trong làng thường dặn: "Chớ có đi sâu vào lòng núi, nơi đó có quỷ bị xiềng."

Mười năm trước, khi Tử Du và Lưu Hiên Thừa mới chỉ là những cậu bé mười tuổi, sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi.

Trời sập tối nhanh một cách bất thường.

Những đám mây đen đặc như mực tàu đổ ập xuống, sấm sét rạch ngang trời như muốn xé toạc màn đêm.

- "Hiên Thừa!

Chạy mau, mưa lớn quá!"

- Tử Du nắm chặt tay bạn, chân dẫm lên lớp lá mục ẩm ướt, trơn trượt.

- "Tớ... tớ không thấy đường nữa!

Tử Du, đằng kia có một cái hang!"

- Hiên Thừa vừa thở hổn hển vừa chỉ về phía vách đá đen kịt.

Hai đứa trẻ hớt hải lao vào trong.

Cái hang sâu hun hút, hơi lạnh từ bên trong phả ra mang theo mùi của đất ẩm, mùi máu khô lãng đãng và một thứ mùi cổ xưa không thể gọi tên.

Càng vào sâu, tiếng sấm bên ngoài càng nhỏ dần, thay vào đó là tiếng nước nhỏ giọt thánh thót: Tỏng... tỏng... nghe như tiếng gõ cửa của tử thần.

- "Hiên Thừa, cậu nhìn kìa... có cái gì sáng sáng."

Ở trung tâm hang động, hai bức tượng đá cao lớn sừng sững tọa lạc.

Xung quanh chúng là những sợi xích đồng to bằng cổ tay người lớn, khắc đầy những ký tự ngoằn ngoèo đỏ rực.

Trên trán mỗi bức tượng đều dán một lá bùa vàng đã xỉn màu theo thời gian.

Trong cơn hoảng loạn vì bóng tối và hơi lạnh, Tử Du trượt chân.

Để khỏi ngã, cậu quờ tay nắm lấy dải lụa đỏ treo lủng lẳng trên cổ bức tượng bên trái.

Xoẹt!

Lá bùa cổ xưa vốn đã mục nát, nay bị lực tác động liền rách đôi.

Cùng lúc đó, Hiên Thừa vì quá sợ hãi đã vô tình làm vỡ cái bình gốm chứa máu chó mực - vật trấn giữ phong ấn dưới chân bức tượng bên phải.

Rắc...

Rắc...

Tiếng đá nứt ra khiến da đầu cả hai tê dại.

- "Cái gì... cái gì vừa kêu thế?"

- Hiên Thừa lắp bắp, lùi lại phía sau.

- "Hiên Thừa, nhìn kìa!

Tượng đá... nó đang cử động!"

Lớp đá bao quanh vỡ vụn, rơi xuống đất tạo thành những tiếng động chát chúa.

Từ trong lớp vỏ đá xám xịt, hai nam tử dần lộ diện.

Một người mang vẻ đẹp sắc sảo, lạnh lùng như băng nghìn năm, đó là Điền Hủ Ninh.

Người còn lại khí chất ngạo nghễ, đôi mắt tràn đầy sát khí đỏ rực, chính là Triển Hiên.

Sát nghiệp tích tụ ngàn năm đổ ập xuống căn hang nhỏ.

Không gian vặn vẹo, tiếng gào thét của các vong linh bị họ giết năm xưa dường như đang vang vọng khắp vách đá.

Triển Hiên cử động khớp cổ, tiếng xương kêu răng rắc trong không gian tĩnh mịch.

Hắn hít một hơi thật sâu, đôi môi mỏng nhếch lên:

- "Hủ Ninh, cuối cùng cũng thoát khỏi cái lồng chim này rồi.

Mùi vị của tự do... vẫn là nồng nặc mùi máu như vậy."

Điền Hủ Ninh trầm mặc hơn, hắn nhìn xuống đôi bàn tay trắng bệch của mình, rồi lạnh lùng liếc nhìn về phía cửa hang:

- "Lũ đạo sĩ phong ấn chúng ta chắc đã chết từ lâu.

Nhưng hậu duệ của chúng... vẫn còn đó.

Anh đi tìm kẻ đã nhốt chúng ta, tôi đi tìm kẻ đã phản bội."

Cả hai biến thành hai luồng hắc khí, bay vút ra khỏi hang, xé tan màn mưa.

Họ đi đòi lại món nợ máu ngàn năm.

Trong chớp mắt, những gia đình có dòng máu của các pháp sư năm xưa đều bị lấy đi linh hồn trong sự kinh hoàng.

Nhưng sau khi đã thỏa mãn cơn khát máu, hai đại ác quỷ sực nhớ ra điều gì đó.

Họ quay lại căn hang tối.

4.

Con Mồi Nhỏ Trong Hang Tối

Tử Du và Hiên Thừa vẫn ngồi đó, co ro trong một góc tối, ôm chặt lấy nhau vì sợ hãi.

Cơn mưa bên ngoài vẫn chưa dứt, nhưng cái lạnh bên trong hang lúc này còn đáng sợ hơn gấp bội.

Hắc khí hạ xuống, hiện hình thành hai nam tử cao lớn.

Điền Hủ Ninh bước chậm rãi đến trước mặt Tử Du.

Hắn cúi xuống, nhìn đứa trẻ đang run rẩy như cầy sấy.

Hắn đưa ngón tay dài, sắc lạnh nâng cằm cậu bé lên.

- "Là em đã xé lá bùa của tôi?"

- Giọng hắn không có tông điệu, như tiếng gió rít qua kẽ đá.

Tử Du sợ đến mức không khóc nổi, đôi mắt tròn xoe ngấn nước nhìn hắn:

- "Em... em không cố ý...

Anh ơi, em xin lỗi..."

Điền Hủ Ninh khựng lại.

"Anh ơi"?

Đã bao nhiêu thế kỷ rồi chưa có ai gọi hắn bằng một danh xưng con người như vậy?

Hắn nhìn vào linh hồn thuần khiết của đứa trẻ trước mặt, một ý niệm chiếm hữu bỗng nảy sinh trong tâm trí kẻ bất tử.

- "Thơm quá...

Linh hồn của em sạch sẽ đến mức khiến tôi muốn nhuốm bẩn nó."

Ở phía bên kia, Triển Hiên đang túm lấy cổ áo của Hiên Thừa, nhấc bổng cậu bé lên.

- "Nhóc con, em làm vỡ bình trấn hồn của tôi.

Em có biết cái giá phải trả cho việc thả một con quỷ ra ngoài là gì không?"

Lưu Hiên Thừa khóc nấc lên, hai tay nhỏ xíu bám lấy cánh tay cứng như thép của Triển Hiên:

- "Anh ơi...

đau... em đau...

đừng giết em..."

Triển Hiên nhìn gương mặt đẫm lệ của Hiên Thừa, trái tim vốn đã hóa đá từ lâu bỗng dưng đập lệch một nhịp.

Hắn cười gằn, hơi thở nóng rực phả vào mặt cậu bé:

- "Giết em?

Không, giết em thì phí quá.

Tôi sẽ để em lớn lên, để em mang hơi ấm của tôi, để em không bao giờ chạy thoát khỏi tay tôi được nữa."

5.

Lời Nguyền Đánh Dấu

Điền Hủ Ninh nhìn sang Triển Hiên, cả hai dường như có một sự thấu hiểu ngầm.

Họ không giết hai đứa trẻ này.

Họ sẽ thực hiện một loại "ký sinh linh hồn".

Điền Hủ Ninh ghé sát tai Tử Du, thì thầm:

- "Tử Du... tên em là Tử Du đúng không?

Hãy về nhà, lớn lên thật xinh đẹp.

Mỗi đêm, tôi sẽ vào giấc mộng của em để nhắc cho em nhớ... em là của ai.

Cho đến ngày sinh nhật năm 20 tuổi, tôi sẽ đến rước em."

Hắn cắn nhẹ vào vành tai Tử Du, để lại một vết bầm tím hình hoa bỉ ngạn.

Triển Hiên cũng đặt một nụ hôn lạnh lẽo lên trán Hiên Thừa, nơi đó hiện ra một ký hiệu quỷ lân ẩn hiện:

- "Hiên Thừa, ngoan ngoãn chờ anh.

Đừng để bất kỳ thằng con trai nào chạm vào em, nếu không, anh sẽ giết sạch cả nhà em.

Nhớ lấy lời anh."

Trong tích tắc, hai ác quỷ biến mất.

Cơn mưa tạnh hẳn.

Tử Du và Hiên Thừa ngơ ngác nhìn nhau, những ký ức về buổi tối hôm đó bắt đầu mờ nhạt dần theo thời gian, chỉ còn lại những giấc mơ kỳ lạ bắt đầu xuất hiện hàng đêm, dai dẳng và ám ảnh suốt mười năm ròng rã...
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 2:TƠ DUYÊN GIĂNG LỐI QUỶ


Trong căn biệt thự cổ nằm sâu nơi ngoại ô, không khí dường như đặc quánh lại bởi mùi nhang trầm vương vấn không tan.

Khói nhang không bay thẳng lên trời mà cứ lẩn quất, bò trườn trên mặt đất như những con rắn trắng đang tìm đường vào cõi thực.

Lưu Hiên Thừa giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo mỏng.

Cậu thở gấp, cảm giác hơi lạnh trên cổ vẫn chưa tan biến.

Đã mười bốn ngày rồi.

Mười bốn ngày liên tiếp, gã đàn ông đó xuất hiện.

Cùng lúc đó, ở phòng bên cạnh, Tử Du cũng ngồi bật dậy, đôi môi cậu hơi sưng đỏ, cảm giác tê dại như vừa trải qua một nụ hôn sâu vẫn còn hiện hữu.

Tử Du bước sang phòng Hiên Thừa, gương mặt trắng bệch dưới ánh trăng mờ ảo qua khung cửa sổ.

Cậu run rẩy hỏi:

- "Hiên Thừa... cậu lại thấy người đó sao?"

Lưu Hiên Thừa gật đầu, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không:

- "Anh ta vẫn vậy.

Rất đẹp, nhưng cái đẹp đó... nó lạnh lẽo lắm Tử Du ạ.

Anh ta cứ ôm lấy tớ từ phía sau, vùi đầu vào cổ tớ mà hít hà.

Anh ta hôn lên tóc, lên má, rồi nắm lấy bàn tay tớ như thể đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.

Tớ muốn đẩy ra, nhưng cơ thể tớ lại mềm nhũn, cứ như thể linh hồn tớ thuộc về anh ta vậy."

Tử Du ngồi thụp xuống cạnh giường, giọng cậu khàn đặc:

- "Tớ thì khác.

Trong mơ, tớ thấy mình ngồi trong một đình đài cũ kỹ, xung quanh toàn là hoa bỉ ngạn đỏ rực.

Người đàn ông đó... anh ta nằm trên đùi tớ.

Tớ cứ như bị thôi miên, tay bóc từng quả nho đút cho anh ta.

Anh ta nhìn tớ bằng ánh mắt thâm sâu lắm, thỉnh thoảng lại kéo tay tớ lên hôn, rồi bất thình lình chồm dậy hôn lên môi tớ.

Nó không giống ác mộng, nó giống như... một giấc xuân mộng điên rồ."

- "Nhưng chúng ta là con trai mà Tử Du!"

- Hiên Thừa run lên - "Tại sao những thứ đó lại chọn chúng ta?"

- "Tớ không biết... tớ chỉ cảm thấy hơi thở của anh ta lạnh đến thấu xương."

Sáng hôm sau, khi nghe hai cậu con trai kể lại với vẻ mặt hốc hác, cha mẹ của hai nhà gần như ngã quỵ.

Họ biết điều này có nghĩa là gì.

Trong giới huyền học, đây gọi là "Quỷ chọn rể".

Cha của Hiên Thừa run rẩy mời đến vị pháp sư lừng danh nhất vùng.

Nhưng ngay khi vị pháp sư bước vào cửa, nhìn thấy làn khói đen u uẩn bao quanh đỉnh đầu hai chàng trai, ông ta đã vội vàng thu dọn đồ đạc, mặt cắt không còn giọt máu.

- "Thầy!

Thầy đi đâu vậy?

Cứu con trai tôi với!"

- Mẹ Tử Du gào khóc.

Vị pháp sư lắc đầu lia lịa, giọng run bần bật:

- "Không cứu được!

Không ai cứu được!

Kẻ chọn hai đứa trẻ này không phải là vong hồn vất vưởng.

Đó là những thực thể cực kỳ thâm sâu nơi địa phủ.

Đây là 'Minh hôn' đã định, tơ duyên của người chết đã buộc vào chân người sống.

Ai can thiệp vào, kẻ đó sẽ bị tan thành mây khói!"

Cha Hiên Thừa gầm lên trong tuyệt vọng:

- "Chẳng lẽ chúng tôi phải trơ mắt nhìn con mình bị bắt đi sao?"

Vị pháp sư chỉ để lại một câu trước khi chạy mất dạng:

- "Chuẩn bị hậu sự cho ngày sinh nhật của chúng đi.

Đó là ngày đón dâu... cũng là ngày đưa tang."

Đêm trước ngày sinh nhật tròn 20 tuổi của cả hai, giấc mơ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Trong không gian u tối của một phủ đệ cổ xưa, người đàn ông với đường nét sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ nhìn Tử Du.

Hắn là Điền Hủ Ninh.

Hắn khẽ lướt ngón tay lạnh ngắt lên môi cậu, giọng trầm thấp như vọng về từ cõi chết:

- "Tử Du... em đã chuẩn bị xong chưa?

Ngày mai, anh sẽ đến đón em về phủ."

Tử Du run rẩy:

- "Anh... anh là ai?

Tại sao lại là tôi?"

Điền Hủ Ninh khẽ cười, một nụ cười không mang theo hơi ấm:

- "Vì em vốn dĩ là của anh.

Đừng sợ, anh sẽ yêu chiều em hơn bất cứ kẻ nào trên trần thế này."

Ở một không gian khác, Triển Hiên đang ôm chặt Lưu Hiên Thừa vào lòng.

Hắn hôn nhẹ lên vành tai cậu, thì thầm:

- "Hiên Thừa, đừng khóc.

Ngày mai khi tiếng pháo vang lên, anh sẽ đưa em đi.

Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi, nơi không có sự luân hồi, không có chia ly."

Lưu Hiên Thừa nức nở:

- "Tôi không muốn chết... tôi còn cha mẹ..."

Triển Hiên siết chặt vòng tay, giọng nói mang theo uy lực không thể chối từ:

- "Em sẽ không chết.

Em chỉ là... chuyển sang một cách sống khác bên cạnh anh thôi."

Ngày sinh nhật đến.

Cha mẹ hai nhà tổ chức một bữa tiệc thật lớn, cố gắng mời thật nhiều người đến để mong hơi ấm của người sống có thể xua tan khí lạnh của cõi âm.

Ánh đèn neon rực rỡ, tiếng nhạc xập xình, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo lạ thường.

Đúng 12 giờ đêm.

Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh buốt từ đâu tràn vào, thổi tắt toàn bộ nến và làm chao đảo những chùm đèn pha lê.

Khói trắng từ hư không tỏa ra, phủ kín sàn nhà.

Giữa sảnh tiệc, hai bóng người nam tử hiện ra.

Họ mặc trường bào đen thêu chỉ bạc lấp lánh, khí chất cao ngạo, gương mặt đẹp đến mức phi thực tế nhưng trắng bệch, không một chút huyết sắc.

Đám đông khách mời im bặt, một nỗi sợ hãi nguyên thủy bao trùm lấy tất cả.

Điền Hủ Ninh bước thẳng tới chỗ Tử Du.

Hắn không nói một lời, đưa đôi tay thon dài ra ôm trọn lấy eo cậu, kéo sát vào lòng mình.

Triển Hiên cũng sải bước đến bên Lưu Hiên Thừa, vòng tay qua eo cậu như thể đang đánh dấu chủ quyền trước mặt bàn dân thiên hạ.

Mẹ của Tử Du quỵ xuống, môi run rẩy:

- "Các vị... các vị là ai?

Xin hãy tha cho con tôi..."

Điền Hủ Ninh lạnh lùng nhìn bà, thanh âm vang lên như tiếng chuông đồng vọng lại từ vực sâu:

- "Giờ lành đã đến.

Chúng tôi đến đón người của mình."

Cha của Hiên Thừa lấy hết can đảm, giọng run run hỏi:

- "Nếu các vị đưa hai đứa đi... liệu chúng... chúng có thể về thăm nhà không?

Xin các vị, dù sao chúng cũng là con người bằng xương bằng thịt.

Liệu những ngày lễ, Tết... chúng có thể về nhà không?"

Triển Hiên nhướn mày, nhìn Lưu Hiên Thừa đang run rẩy trong lòng mình, rồi nhìn sang Điền Hủ Ninh.

Sau một hồi im lặng đáng sợ, Triển Hiên cất giọng:

- "Ân oán rõ ràng, tình duyên định sẵn.

Nếu em ấy ngoan ngoãn ở bên tôi, mỗi năm vào ngày rằm tháng Bảy và Tết Nguyên Đán, tôi sẽ cho phép em ấy hồi gia."

Điền Hủ Ninh cũng gật đầu, siết chặt eo Tử Du:

- "Tử Du cũng vậy.

Nhưng hãy nhớ, các người không được phép dùng bùa chú hay bất cứ thứ gì để giữ chúng lại.

Nếu không... cả vùng đất này sẽ phải chôn cùng."

Tử Du nhìn cha mẹ mình, nước mắt rơi lã chã:

- "Cha...

Mẹ... con đi nhé.

Anh ấy... anh ấy sẽ không làm hại con đâu."

Lưu Hiên Thừa cũng nức nở:

- "Mọi người bảo trọng.

Con sẽ về... con nhất định sẽ về thăm mọi người."

Nói đoạn, Điền Hủ Ninh và Triển Hiên đồng loạt xoay người.

Hình bóng bốn người dần dần mờ ảo trong làn khói trắng.

Tiếng pháo giấy vang lên một cách quái dị, rồi tất cả tan biến vào hư không, để lại căn phòng trống rỗng và tiếng khóc xé lòng của những người ở lại.

Dưới sàn nhà, nơi bốn người vừa đứng, chỉ còn sót lại hai lá bùa đỏ thêu tên bốn người bằng chỉ đen:

"Điền Hủ Ninh - Tử Du"

"Triển Hiên - Lưu Hiên Thừa"

Minh hôn đã thành.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 3: HUYẾT LỆ MINH THÊ


Không gian của Minh Giới Phủ mờ mịt, vách tường đá rỉ ra thứ chất lỏng sền sệt như máu loãng.

Tử Du và Lưu Hiên Thừa bị nhốt trong hai căn phòng đối diện, ngăn cách bởi một hành lang dài hun hút đầy những bóng ma trơi xanh loét.

Triển Hiên và Điền Hủ Ninh tạm rời đi để xử lý những vong hồn bướng bỉnh, để lại một không gian tĩnh mịch đến rợn người.

Qua khe hở của cánh cửa gỗ mục nát thối rữa, Hiên Thừa gọi khẽ, giọng run rẩy:

— Lưu Hiên Thừa: "Tử Du...

Tử Du ơi... cậu còn thức không?"

— Tử Du: (Áp mặt vào khe cửa, đôi mắt sưng mọng) "Tớ đây...

Hiên Thừa, tớ sợ quá.

Điền Hủ Ninh... anh ta không phải là người, anh ta là một con quỷ khao khát máu..."

— Lưu Hiên Thừa: "Tử Du... nghe tớ nói.

Tạm thời bỏ qua việc chúng ta có về nhà được hay không đi.

Cậu có nhớ mấy con búp bê vải mà chúng ta tự khâu trốn trong gầm giường trước khi ra sảnh tiệc không?"

— Tử Du: (Giật mình) "Nhớ... lúc đó chúng ta định dùng nó để làm vật thế thân theo chỉ dẫn trong cuốn sách cổ kia mà?

Tớ đã kịp thắt nút chỉ đen xuyên qua tim nó..."

— Lưu Hiên Thừa: (Thì thầm đầy hãi hùng) "May mà chúng ta đã thắt nút phong ấn lại kịp lúc trước khi bị họ bắt đi!

Nếu không... hậu quả sẽ không thể lường trước được.

Tớ cứ ngỡ đó là linh khí để bảo vệ chúng ta, nhưng không... tớ cảm nhận được rồi.

Đó là âm khí cực nặng!"

— Tử Du: "Hèn gì... tớ cứ thắc mắc tại sao mấy con mèo đen trong sân lúc đó lại xù lông lên kinh dị như vậy.

Ngay cả lũ Hoàng Bì Tử (chồn tinh) hay lảng vảng sau vườn để xin phong (xin gió) cũng không dám bén mảng lại gần chúng ta.

Tớ định nựng chúng một chút để lấy bình tĩnh mà chúng nhìn thấy chúng ta là chạy mất xác..."

— Lưu Hiên Thừa: "Đúng vậy, âm khí từ mấy con búp bê đó quá tà môn.

Chúng ta vô tình biến mình thành những cái hũ chứa âm khí di động.

Chính vì mùi hương tử khí nồng nặc đó mà Điền Hủ Ninh và Triển Hiên mới tìm ra chúng ta nhanh đến thế.

Chúng ta không phải đang tự cứu mình, mà là đang tự dâng mạng cho quỷ!"

Chưa kịp nói dứt câu, một luồng gió lạnh buốt từ dưới sàn nhà bốc lên, thổi thốc vào mặt hai người.

— "Nói chuyện xong chưa?

Hai vị tân nương của ta?"

Một giọng nói trầm thấp, tà mị đến cực điểm vang lên ngay sát bên tai.

Tử Du quay lại, kinh hoàng thấy Điền Hủ Ninh đã đứng đó tự bao giờ.

Hắn không đi bằng chân, mà như trôi lơ lửng trong không trung, tà áo đen bay phất phới tỏa ra hắc khí đặc quánh.

Cùng lúc đó, cửa phòng Hiên Thừa bị một lực lượng vô hình đánh sập.

Triển Hiên bước vào, tay xoay xoay một sợi chỉ đen – chính là sợi chỉ mà Hiên Thừa đã dùng để thắt nút búp bê.

— Triển Hiên: (Cười tà mị, ánh mắt đỏ rực nhìn Hiên Thừa) "Búp bê sao?

Nút thắt tim sao?

Hiên Thừa à, em thông minh đấy, nhưng em lại quá ngây thơ.

Em định dùng âm khí của Minh giới để chống lại chúa tể của Minh giới sao?"

Hắn bước tới, bóp mạnh lấy đôi gò má của Hiên Thừa, ép cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt quỷ mị của mình.

— Triển Hiên: "Mấy con vật đó không dám lại gần em là đúng.

Vì trên người em lúc này... toàn là mùi vị của anh.

Luồng âm khí trong con búp bê đó chính là một phần nguyên hồn của anh mà em đã vô tình giải phóng trong hang động mười năm trước.

Em đã nuôi dưỡng nó suốt mười năm, và giờ... nó đã dẫn anh về với chủ nhân đích thực của nó."

Ở phòng bên cạnh, Điền Hủ Ninh cũng đang dồn Tử Du vào góc tường.

Hắn đưa lưỡi liếm nhẹ lên vết thắt nút đen trên ngón tay Tử Du – dấu vết để lại do khâu búp bê.

— Điền Hủ Ninh: "Tử Du... em có biết tại sao anh lại yêu em đến thế không?

Vì em chính là cái bình chứa âm khí hoàn hảo nhất mà anh từng thấy.

Con búp bê kia chỉ là cái cớ để anh 'đánh dấu' em sớm hơn thôi.

Em tưởng em phong ấn được anh sao?

Không... em chỉ đang thắt chặt sợi dây xích định mệnh giữa hai chúng ta mà thôi."

— Tử Du: (Nấc lên) "Anh... anh đã biết hết rồi sao?"

— Điền Hủ Ninh: (Áp sát môi vào tai cậu, giọng thì thầm tà ác) "Anh biết cả việc em đã lén giấu một mẩu bùa hộ mệnh trong kẽ tóc nữa.

Nhưng nhìn xem..." (Hắn phất tay, mẩu bùa tự động bốc cháy thành tro đen) "Ở đây, anh là thần, anh là quỷ, và anh là người đàn ông duy nhất em được phép tôn thờ."

Hắn đột ngột xé toạc vạt áo của Tử Du, để lộ bờ vai trắng ngần đang run rẩy.

Điền Hủ Ninh không vội vã, hắn dùng móng tay sắc nhọn vạch một đường nhẹ lên ngực trái của cậu, ngay vị trí trái tim.

— Điền Hủ Ninh: "Con búp bê đó em thắt nút ở tim, vậy anh cũng sẽ thắt nút trái tim em ở đây.

Để đời đời kiếp kiếp, em chỉ có thể đập vì anh."

Bên kia vách đá, tiếng gào thét của Hiên Thừa vang lên khi bị Triển Hiên quăng lên giường lụa đen.

— Triển Hiên: "Em thích nựng vật nuôi sao?

Hiên Thừa?

Vậy thì từ giờ, hãy làm một con vật nuôi ngoan ngoãn trong tay anh.

Anh sẽ cho em thấy, âm khí thật sự... nó 'nóng' đến mức nào!"

Sự tà mị bao trùm lấy tẩm điện.

Ánh sáng của những con ma trơi ngoài hành lang bỗng vụt tắt, chỉ còn lại tiếng cười lạnh lẽo của hai đại ác quỷ và tiếng khóc tuyệt vọng của hai kẻ phàm trần đã lỡ bước vào cõi u mê.

Âm khí từ những con búp bê bị thắt nút ban nãy dường như đang cộng hưởng, tạo thành một vòng xoáy đen ngòm bao lấy bốn người.

Đó không phải là sự bảo vệ, mà là một bản khế ước linh hồn không bao giờ có thể hóa giải.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 4: MINH HUYẾT GIAO BÔI


Tiếng khóc của Tử Du và Hiên Thừa bị nuốt chửng bởi những bức tường đá lạnh lẽo.

Không gian lúc này không còn là sự chiếm hữu đơn thuần, mà là một cuộc "thanh trừng" linh hồn đầy ám ảnh.

Triển Hiên quăng con búp bê vải rách nát xuống sàn.

Đôi mắt hắn rực lên ánh đỏ tà ác, nhìn Lưu Hiên Thừa đang run rẩy lùi sâu vào góc giường lụa đen.

— Triển Hiên: "Em nói xem... em thắt nút con búp bê này để giữ mạng cho mình, hay để ngăn anh chạm vào em?

Hửm?"

— Lưu Hiên Thừa: (Giọng run bần bật) "Anh...

Triển Hiên... em chỉ là sợ thôi.

Em không muốn bị một con quỷ ám theo cả đời...

Anh làm ơn tha cho em..."

— Triển Hiên: (Cười gằn, giọng nói tà mị đến cực điểm) "Tha?

Anh đã bị phong ấn ngàn năm trong hang đá lạnh lẽo đó, chỉ có linh hồn em sưởi ấm cho anh qua những giấc mộng.

Giờ em bảo anh tha?

Hiên Thừa, em nợ anh một mạng, nợ anh cả một kiếp người."

Triển Hiên bất ngờ chộp lấy cổ chân Hiên Thừa, kéo mạnh cậu về phía mình.

Hắn lấy ra một sợi dây thừng bện bằng tóc của những kẻ tử tù, quấn chặt lấy hai cổ tay của Hiên Thừa.

— Triển Hiên: "Em dùng chỉ đen thắt nút búp bê, vậy anh dùng dây kết tóc thắt nút em.

Từ nay về sau, em không được chạm vào bất cứ thứ gì có sự sống, kể cả lũ mèo hay bọn Hoàng Bì Tử đó.

Thứ duy nhất em được chạm vào... là anh."

Hắn cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai Hiên Thừa, hơi thở nóng rực phả vào làn da tái nhợt:

— Triển Hiên: "Gọi tên anh.

Gọi cho đến khi cổ họng em rỉ máu, cho đến khi linh hồn em chỉ còn khắc ghi hai chữ Triển Hiên."

— Lưu Hiên Thừa: (Nức nở trong tuyệt vọng) "Triển Hiên... anh là đồ điên...

Á...

đau...

đừng cắn chỗ đó!"

Ở gian phòng đối diện, Điền Hủ Ninh lại mang một vẻ tà mị tĩnh lặng nhưng đáng sợ hơn gấp bội.

Hắn cầm con búp bê của Tử Du, dùng ngón tay thon dài gỡ từng nút thắt chỉ đen mà cậu đã dày công phong ấn.

— Điền Hủ Ninh: "Nút thắt này... là em tự tay buộc đúng không?

Mỗi vòng chỉ đều mang theo nỗi sợ hãi của em đối với anh.

Tử Du à, em càng sợ, mùi vị linh hồn em càng ngọt ngào."

— Tử Du: (Lắc đầu liên tục, nước mắt đầm đìa) "Hủ Ninh anh ơi... em sai rồi.

Em không dám dùng âm khí nữa.

Em sẽ nghe lời anh mà..."

— Điền Hủ Ninh: (Dừng tay, nhìn cậu bằng ánh mắt thâm sâu) "Muộn rồi.

Em đã dám dùng thứ tà thuật này để đối phó với anh, thì anh phải cho em thấy... thế nào mới thực sự là tà."

Hắn phất tay, một chén rượu làm bằng ngọc đen hiện ra.

Bên trong là thứ chất lỏng đỏ tươi, đặc quánh và tỏa ra hơi lạnh thấu xương.

Đó là Minh huyết – máu của quỷ vương.

— Điền Hủ Ninh: "Uống đi.

Đây là lễ giao bôi của chúng ta.

Uống xong, em sẽ không bao giờ thấy lạnh nữa, vì máu của anh sẽ chảy trong người em."

— Tử Du: (Sợ hãi che miệng) "Không!

Em không uống!

Nó có mùi tử khí... em sợ..."

— Điền Hủ Ninh: (Ánh mắt tối sầm lại, hắn bóp chặt cằm Tử Du, ép cậu mở miệng) "Em không có quyền từ chối.

Nếu em không uống bằng miệng, anh sẽ dùng cách khác để 'truyền' nó vào người em.

Em muốn thử cách nào?"

Tử Du nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự chiếm hữu cực đoan của Điền Hủ Ninh, cậu biết mình đã hoàn toàn rơi vào vực thẳm.

Hắn chậm rãi uống một ngụm rượu, rồi cúi xuống, áp môi mình vào môi cậu, thô bạo đẩy thứ chất lỏng tanh nồng đó vào cổ họng Tử Du.

— Điền Hủ Ninh: (Thì thầm sau nụ hôn sâu) "Ngoan... nuốt xuống đi.

Giờ thì em đã hoàn toàn là của anh.

Ngay cả cái chết cũng không thể chia lìa chúng ta nữa."

Bên ngoài hành lang, những con quỷ sai đang run rẩy cúi đầu.

Chúng nghe thấy tiếng gào khóc xen lẫn tiếng cười tà mị vang vọng khắp Minh Phủ.

— Lưu Hiên Thừa: "Tử Du... cứu tớ..."

— Tử Du: "Hiên Thừa... tớ không thấy đường nữa... xung quanh toàn là bóng tối..."

Sự thật rùng rợn là, khi hai cậu thắt nút búp bê, họ đã vô tình tạo ra một vật dẫn để hai ác quỷ hòa nhập linh hồn vào thể xác họ nhanh hơn.

Mọi sự kháng cự đều trở thành chất xúc tác cho sự hưng phấn của Điền Hủ Ninh và Triển Hiên.

— Triển Hiên: (Cười tà mị khi thấy Hiên Thừa dần lịm đi trong vòng tay mình) "Nhìn xem, ngay cả cơ thể em cũng đang phản ứng với anh.

Em không còn là con người đơn thuần nữa rồi, Hiên Thừa ạ.

Em là 'Quỷ thê' của anh."

— Điền Hủ Ninh: (Vuốt ve gương mặt đẫm lệ của Tử Du) "Đừng khóc.

Ngày mai anh sẽ đưa em về thăm nhà như đã hứa.

Nhưng hãy nhớ cho kỹ... bất cứ ai chạm vào em, anh sẽ khiến kẻ đó biến thành một con búp bê vải thực sự, bị khâu miệng và treo trên cây bỉ ngạn mãi mãi."

Hai đại ác quỷ nhìn nhau qua vách tường tâm linh, ánh mắt lộ rõ sự thỏa mãn.

Mười năm chờ đợi, một ngàn năm căm hận, tất cả đều được bù đắp bằng sự thống khổ xinh đẹp của hai chàng trai nhân gian.

Trong bóng tối lập lòe của đèn lồng da người, hai cặp đôi chìm vào một đêm trường không lối thoát.

Những con búp bê vải dưới sàn nhà bỗng nhiên cử động, chúng tự nới lỏng các nút thắt, như thể chính chúng cũng đang cười nhạo số phận của chủ nhân mình.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 5:CÁI GIÁ CỦA SỰ TỰ DO


Trong không khí rùng rợn của Minh Giới, khi những dư vị của chén rượu giao bôi bằng máu vẫn còn nồng nặc nơi đầu lưỡi, Điền Hủ Ninh và Triển Hiên đã thực hiện lời hứa đưa hai cậu về thăm nhà.

Nhưng đây không phải là một cuộc đoàn viên ấm áp, mà là một màn "diễu hành" của quỷ dữ nơi trần thế.

Trần gian đang là tiết rằm tháng Bảy, mưa phùn rơi lất phất như những giọt nước mắt của người đã khuất.

Tại cổng biệt thự họ Lưu, không khí tĩnh mịch đến đáng sợ.

Đột nhiên, một luồng hắc khí cuộn trào, bốn bóng người hiện ra giữa làn sương mù trắng xóa.

Tử Du và Lưu Hiên Thừa bước đi loạng choạng, gương mặt tái nhợt không một giọt máu.

Nếu nhìn kỹ, trên cổ tay của hai cậu đều có một sợi tơ hồng thẫm như máu, quấn chặt lấy xương cổ tay và nối thẳng vào lòng bàn tay của hai ác quỷ đi phía sau.

Đó là "Minh Duyên Tỏa" - sợi xích linh hồn mà mắt thường không thấy được.

- Triển Hiên: (Kéo mạnh sợi tơ, khiến Hiên Thừa ngã nhào vào lồng ngực mình) "Em đứng cho vững.

Đừng để cha mẹ em thấy em yếu ớt thế này, họ lại tưởng anh ngược đãi em."

- Lưu Hiên Thừa: (Cắn môi đến bật máu, thì thầm) "Anh... anh buông sợi dây này ra được không?

Em đau..."

- Triển Hiên: (Cười tà mị, cúi xuống hôn lên vết đỏ trên cổ tay cậu) "Đau mới biết đường mà ngoan.

Em mà dám cách anh quá ba bước, sợi dây này sẽ tự động thắt cổ em lại.

Hiểu chưa?"

Ở phía bên kia, Điền Hủ Ninh thong thả che một chiếc ô giấy dầu màu đen cho Tử Du, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo quan sát xung quanh như thể đang canh giữ báu vật.

- Điền Hủ Ninh: "Tử Du, vào nhà đi.

Anh sẽ cùng em dùng bữa cơm này.

Nhưng hãy nhớ, đôi tay này chỉ được phép gắp thức ăn cho anh.

Nếu em lỡ tay chạm vào ai khác... anh không dám hứa ngôi nhà này sẽ còn nguyên vẹn."

- Tử Du: (Run rẩy gật đầu) "Hủ Ninh anh ơi... em nhớ rồi.

Xin anh đừng giận."

Cha mẹ của hai nhà ngồi trong phòng khách, nhìn thấy con trai trở về thì mừng rỡ định chạy lại ôm chầm lấy.

Nhưng ngay khi họ vừa tiến lên, một áp lực vô hình cực lớn khiến họ khựng lại, lồng ngực như bị đá tảng đè nặng.

- Điền Hủ Ninh: (Mỉm cười tà ác, ngồi xuống ghế chủ vị) "Nhạc phụ, nhạc mẫu, đã lâu không gặp.

Hôm nay tôi đưa vợ mình về thăm hai người, sao hai người lại xanh mặt thế kia?"

- Mẹ Tử Du: (Lắp bắp) "Cảm... cảm ơn hai vị đại nhân.

Mời... mời dùng bữa."

Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng chết chóc.

Chỉ có tiếng bát đũa va chạm lách cách.

Tử Du run rẩy gắp một miếng thịt định đưa cho mẹ, nhưng ngay lập tức, sợi tơ hồng trên tay cậu giật mạnh một cái khiến đôi đũa rơi xuống sàn.

- Điền Hủ Ninh: (Ánh mắt tối sầm, giọng nói tà mị vang lên bên tai Tử Du) "Anh vừa nói gì nhỉ?

Em quên nhanh thế sao?"

Hắn nắm lấy bàn tay Tử Du, dùng khăn lụa lau từng ngón tay của cậu một cách tỉ mỉ nhưng đầy tính đe dọa.

- Điền Hủ Ninh: "Tay này là để phục vụ anh.

Em muốn gắp cho ai khác sao?

Hửm?"

Tử Du sợ đến mức bật khóc, cậu vội vàng gắp thức ăn bỏ vào bát của Điền Hủ Ninh:

- Tử Du: "Em... em không cố ý.

Hủ Ninh anh ơi, anh ăn đi, miếng này ngon lắm..."

Lưu Hiên Thừa ngồi bên cạnh Triển Hiên, cậu cảm nhận được hơi lạnh từ người hắn đang đóng băng cả căn phòng.

Một con mèo đen - vật nuôi cũ của Hiên Thừa - từ dưới gầm bàn mò ra, định cọ vào chân cậu.

Nhớ lại lời cảnh báo về mấy con búp bê và âm khí, Hiên Thừa định đẩy con mèo ra để bảo vệ nó, nhưng đã quá muộn.

- Triển Hiên: (Nhếch môi cười tà) "Con mèo này... có vẻ thích em nhỉ?

Hay là nó muốn xuống dưới đó chơi với chúng ta?"

Hắn chỉ cần liếc mắt một cái, con mèo đen bỗng dưng gào lên một tiếng thê lương rồi bất tỉnh nhân sự, cơ thể nó cứng đờ như bị hóa đá.

- Lưu Hiên Thừa: (Hét lên) "Không!

Đừng hại nó!

Triển Hiên, anh đã hứa rồi mà!"

- Triển Hiên: (Bóp chặt lấy gáy Hiên Thừa, ép cậu nhìn thẳng vào mình) "Anh hứa không hại người nhà em, chứ không hứa tha cho lũ súc sinh này.

Hiên Thừa, em nhìn cho kỹ...

đây là cái giá của việc dám phân tâm khi ở bên cạnh anh."

Hắn đột ngột đứng dậy, kéo Hiên Thừa đi thẳng vào phòng trong trước sự bàng hoàng của mọi người.

Trong căn phòng cũ của Hiên Thừa, Triển Hiên quăng cậu lên giường, tay rút ra con búp bê vải mà cậu từng giấu kỹ.

- Triển Hiên: "Em tưởng thắt nút là xong sao?

Hôm nay anh sẽ dạy em cách thắt một loại nút khác.

Một loại nút mà dù em có chết, linh hồn em cũng phải mang theo tên của anh."

Hắn dùng âm khí ngưng tụ thành một chiếc nhẫn đen tuyền, cưỡng ép đeo vào ngón áp út của Hiên Thừa.

Chiếc nhẫn vừa chạm vào da thịt liền lặn sâu vào bên trong, biến thành một hình xăm đen hình vòng tròn bao quanh ngón tay.

- Triển Hiên: "Đây là Minh Nhẫn.

Giờ thì ngay cả cha mẹ em cũng không thể nhận ra em là con trai họ nữa rồi.

Trong mắt họ, em chỉ là một cái bóng của anh thôi."

Lúc này, từ phía phòng của Tử Du cũng vang lên tiếng đổ vỡ và tiếng cười tà mị của Điền Hủ Ninh.

Có vẻ như hai ác quỷ đã mất kiên nhẫn với màn kịch "hồi gia" này.

Họ không muốn chia sẻ người của mình với bất kỳ ai, dù chỉ là một bữa cơm.

- Điền Hủ Ninh: (Vọng sang) "Triển Hiên, chơi đủ rồi chứ?

Đưa chúng về thôi.

Trần gian này... mùi vị thật buồn nôn."

Sương mù lại nổi lên, che lấp cả căn biệt thự.

Khi màn sương tan đi, bàn ăn vẫn còn đó, thức ăn vẫn còn nóng, nhưng bốn bóng người đã biến mất tự bao giờ.

Chỉ còn lại hai con búp bê vải nằm lăn lóc trên sàn, miệng chúng bị khâu lại bằng chỉ đỏ, đôi mắt bằng hạt cườm đen láy như đang nhìn xoáy vào những người còn sống.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 6:TÂM TỬ NHƯ TRO


Sau chuyến thăm nhà kinh hoàng, hy vọng cuối cùng của các cậu đã tắt ngấm, thay vào đó là một sự phục tùng vô hồn, tà mị và đầy cay đắng.

U Minh Phủ đêm nay tĩnh lặng một cách quái dị.

Tiếng gió rít qua những lồng đèn da người không còn làm Tử Du và Lưu Hiên Thừa giật mình nữa.

Cảm giác sợ hãi tột độ đã bị thay thế bằng một sự tê liệt tận sâu trong cốt tủy.

Sau khi từ trần gian trở về, cả hai bị đưa thẳng vào tẩm điện.

Hai vị ác ma tự tay đắp chăn cho "tân nương" của mình, nhìn các cậu nhắm nghiền mắt với hơi thở đều đặn, mới yên tâm rời đi để bàn bạc đại sự tại sảnh chính.

Ngay khi tiếng bước chân của Điền Hủ Ninh và Triển Hiên tan biến vào hư không, đôi mắt của Lưu Hiên Thừa từ từ mở ra.

Ánh mắt cậu trống rỗng, không còn chút tia sáng nào của tuổi trẻ.

Cậu chậm rãi nâng bàn tay trái lên, nhìn chằm chằm vào chiếc Minh Nhẫn đen tuyền đã lặn sâu vào da thịt.

— Lưu Hiên Thừa: (Cười khổ, giọng thào thào như tiếng lá khô) "Khổ tận cam lai...

Hóa ra người ta nói đúng, nhưng cái 'cam lai' của tôi lại là sự vĩnh hằng trong địa ngục này."

Cậu chạm vào chiếc nhẫn, cảm giác cái lạnh thấu xương truyền thẳng vào tim.

Nước mắt lặng lẽ chảy xuống thái dương, thấm ướt gối lụa.

Cậu không có sức để khóc to, cũng không còn nước mắt để gào thét.

Cậu nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Cậu không thể chết.

Mà nếu có chết, linh hồn bị thắt nút bởi âm khí và Minh Nhẫn này cũng sẽ bị xích lại bên cạnh Triển Hiên mãi mãi.

Chết không phải là giải thoát, mà là sự bắt đầu của một vòng lặp đau đớn hơn.

Bên phòng đối diện, Tử Du cũng đang nhìn trân trân lên trần nhà đen kịt.

Cậu đưa tay sờ lên vết cắn trên cổ mình – dấu ấn của Điền Hủ Ninh.

— Tử Du: "Anh nói sẽ yêu chiều tôi... nhưng tình yêu của quỷ dữ sao lại đau đớn thế này, Hủ Ninh?"

Mấy ngày sau đó, không gian trong phủ đệ trở nên kỳ lạ.

Tử Du và Hiên Thừa không còn bỏ trốn, không còn khóc lóc cầu xin.

Các cậu bắt đầu nói chuyện với hai ác ma, nhưng ánh mắt lúc nào cũng vô hồn như hai con búp bê bằng sứ bị hỏng.

Tại đại sảnh, Triển Hiên đang ngồi đọc những thẻ tre cổ, hắn đột ngột nắm lấy cổ tay Hiên Thừa khi cậu đang định đi ngang qua.

Hắn dùng lực rất mạnh, khiến vết nhẫn đen rực sáng lên.

— Triển Hiên: (Ánh mắt sắc lẹm, tà mị chất vấn) "Hiên Thừa, em nhìn anh.

Tại sao mấy ngày nay em không nhìn thẳng vào mắt anh nữa?

Em đang nghĩ về kẻ nào ở trần gian sao?"

Lưu Hiên Thừa không hề run rẩy như trước.

Cậu từ từ quay mặt lại, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào đồng tử đỏ rực của Triển Hiên nhưng dường như xuyên thấu qua hắn, không tiêu cự.

— Lưu Hiên Thừa: (Giọng đều đều) "Em không nghĩ về ai cả.

Em chỉ đang tự hỏi, bao giờ thì linh hồn em sẽ tan biến hoàn toàn để anh vừa lòng."

— Triển Hiên: (Gầm lên) "Em dám dùng thái độ này với anh?

Ánh mắt em... nó làm anh phát điên!

Nó lạnh lẽo còn hơn cả tử khí của anh!"

Hiên Thừa không nói gì, cậu nhẹ nhàng gỡ bàn tay to lớn của Triển Hiên ra khỏi cổ tay mình.

Động tác của cậu chậm rãi, nhã nhặn nhưng đầy sự xa cách tuyệt vọng.

Cậu đi về phía bàn trà, rót một chén trà nồng nặc mùi âm khí, đưa đến trước mặt hắn.

— Lưu Hiên Thừa: "Phu quân hạ hỏa.

Uống trà đi, đừng để cơn giận làm hỏng mất vẻ ngoài tà mị của anh."

Triển Hiên sững sờ.

"Phu quân"?

"Hạ hỏa"?

Đáng lẽ hắn phải vui vì cậu đã phục tùng, nhưng nhìn cái cách cậu rót nước như một cỗ máy, hắn cảm thấy tim mình bị một lưỡi dao vô hình cứa vào.

Cùng lúc đó, trong vườn hoa bỉ ngạn, Điền Hủ Ninh đang ôm Tử Du vào lòng.

Hắn vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu, nhưng Tử Du chỉ ngồi im như một pho tượng đá.

— Điền Hủ Ninh: "Tử Du, em có thích những bông hoa này không?

Anh đã ra lệnh cho vạn quỷ tưới máu cho chúng để chúng nở rộ vì em."

— Tử Du: (Mỉm cười một nụ cười không chạm đến mắt) "Đẹp lắm.

Màu đỏ này... giống hệt màu máu của em đêm hôm đó.

Hủ Ninh anh ơi, anh muốn em khen chúng, hay muốn em trở thành một phần của chúng?"

Điền Hủ Ninh khựng lại, đôi tay đang vuốt tóc cậu bỗng siết chặt:

— Điền Hủ Ninh: "Em đừng nói những lời gở miệng đó.

Anh không cho phép em chết!"

— Tử Du: (Khẽ xoay người lại, đưa bàn tay trắng bệch vuốt ve gương mặt tà mị của hắn) "Em đâu có chết.

Em vẫn ở đây mà.

Thể xác này, hơi thở này, cả chiếc nhẫn này nữa... tất cả đều là của anh.

Anh còn muốn gì ở một cái xác không hồn nữa sao?"

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt vô hồn của Tử Du, nơi đó không còn sự sợ hãi, không còn sự oán hận, chỉ còn là một đầm nước lặng ngắt không một chút gợn sóng.

Sự chiếm hữu của hắn đã thành công, nhưng hắn lại cảm thấy mình đã thực sự đánh mất đứa trẻ "anh ơi" của mười năm trước.

Đêm đó, Điền Hủ Ninh và Triển Hiên đứng trên sân thượng, nhìn xuống hai căn phòng vẫn còn thắp đèn leo lắt.

— Triển Hiên: "Cậu có thấy họ khác không?

Hiên Thừa vừa gọi tôi là phu quân.

Nhưng nghe tiếng gọi đó, tôi thà để em ấy mắng tôi là ác quỷ còn hơn."

— Điền Hủ Ninh: (Thở dài, làn khói đen tỏa ra từ khóe môi) "Chúng ta đã dùng Minh Nhẫn trói buộc linh hồn họ, dùng Minh huyết đồng hóa thể xác họ.

Nhưng tâm trí con người... hóa ra lại là thứ dễ vỡ đến thế.

Họ không phục tùng chúng ta, họ chỉ đang 'chết' dần từ bên trong."

— Triển Hiên: (Ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn tà mị) "Dù có là một cái xác không hồn, tôi cũng phải giữ em ấy lại.

Nếu em ấy muốn vô hồn, tôi sẽ khiến em ấy vô hồn một cách rực rỡ nhất."

Bên dưới, trong bóng tối, Tử Du và Hiên Thừa đang lặng lẽ nắm lấy tay nhau qua bức tường ngăn cách.

Hai chiếc Minh Nhẫn chạm vào nhau, phát ra một thứ ánh sáng xanh xao, u buồn.

Họ biết, cuộc đời này đã thực sự chấm dứt, và sự vĩnh hằng mà hai ác ma ban tặng chính là hình phạt tàn khốc nhất mà họ phải gánh chịu.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 7:RỐI VẢI KHAI KHẨU


Không gian của Minh Giới Phủ càng lúc càng đặc quánh tử khí.

Tử Du và Lưu Hiên Thừa vẫn duy trì vẻ mặt vô hồn đó, như hai pho tượng ngọc thạch đặt trong tẩm điện lạnh lẽo.

Hai vị ác ma Điền Hủ Ninh và Triển Hiên ngày càng trở nên cáu kỉnh và điên cuồng trước sự im lặng của người mình yêu.

Tối hôm đó, khi Điền Hủ Ninh đang cưỡng ép ôm Tử Du trong lòng, còn Triển Hiên đang ép Hiên Thừa uống một bát canh tẩm bổ làm từ nhụy hoa bỉ ngạn, một âm thanh lạ vang lên từ góc phòng.

Cót két...

Cót két...

Đó là tiếng cử động của hai con búp bê vải bị khâu miệng bằng chỉ đỏ, vốn đang nằm lăn lóc dưới chân giường.

Đột nhiên, những sợi chỉ đỏ trên miệng con búp bê tự động đứt tung ra.

Một giọng nói khàn đặc, kẽo kẹt như tiếng gỗ mục bị xé đôi vang lên:

— Búp bê của Tử Du: "Đau quá...

Hủ Ninh anh ơi...

đau ở đây này..."

Con búp bê đưa bàn tay vải thô kệch chỉ vào lồng ngực mình.

Điền Hủ Ninh sững người, hắn buông Tử Du ra, đôi mắt tà mị trợn trừng nhìn vật thể nhỏ bé dưới đất.

— Điền Hủ Ninh: "Thứ quái thai gì thế này?"

— Búp bê của Tử Du: (Cười lạch bạch) "Anh chiếm được xác cậu ấy, nhưng anh có nghe thấy tiếng linh hồn cậu ấy đang vỡ vụn không?

Mỗi khi anh hôn cậu ấy, linh hồn cậu ấy lại khóc...

Hức... hức..."

Cùng lúc đó, con búp bê của Hiên Thừa cũng bò lên chân Triển Hiên, giọng nói của nó lanh lảnh như tiếng trẻ con bị bóp nghẹt:

— Búp bê của Hiên Thừa: "Triển Hiên... anh nhìn chiếc Minh Nhẫn này đi.

Nó không phải nhẫn cưới, nó là xiềng xích.

Hiên Thừa nói với tôi rằng, cậu ấy thà làm một con mèo bị anh giết, còn hơn làm một con rối bị anh yêu."

Triển Hiên nổi trận lôi đình, hắn giẫm mạnh chân xuống khiến sàn đá nứt toác, tay tóm lấy cổ con búp bê vải:

— Triển Hiên: "Câm miệng!

Thứ rác rưởi do âm khí tụ thành như mày mà dám dạy bảo ta sao?"

— Búp bê của Hiên Thừa: (Vẫn cười hì hì mặc dù bị bóp nát) "Anh giết tôi đi... giết tôi thì Hiên Thừa cũng sẽ mất đi mảnh linh hồn cuối cùng đấy.

Chúng tôi là một mà.

Hiên Thừa không dám nói, nên tôi nói thay cậu ấy.

Cậu ấy... hận anh... hận đến thấu xương!"

Lưu Hiên Thừa ngồi trên giường, ánh mắt vẫn vô hồn nhìn vào hư không, nhưng khóe môi cậu khẽ giật mình một cái.

Cậu nghe thấy hết, nhưng cậu không còn sức để phản ứng.

Điền Hủ Ninh run rẩy nhìn Tử Du, rồi nhìn con búp bê đang bò lại gần chân cậu thiếu niên:

— Búp bê của Tử Du: "Hủ Ninh... anh nhớ ngày mưa trong hang động đó không?

Cậu ấy đã gọi anh là 'anh ơi' bằng cả sự thuần khiết.

Giờ anh nhìn xem, anh đã biến cậu ấy thành cái gì?

Một cái xác biết thở.

Anh thắng rồi, anh thắng sự sống của cậu ấy, nhưng anh thua trái tim cậu ấy rồi."

— Điền Hủ Ninh: (Gầm lên tà mị, luồng hắc khí từ người hắn nổ tung) "Ta không thua!

Ta là kẻ bất tử, ta có cả vạn năm để khiến em ấy yêu ta trở lại!"

Tử Du đột nhiên cúi xuống, đón lấy con búp bê vải vào lòng.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, ánh mắt cậu có một chút gợn sóng.

— Tử Du: (Nói với búp bê, nhưng như đang nói với chính mình) "Ngoan...

đừng nói nữa.

Nói ra cũng không ai thấu đâu."

— Búp bê của Tử Du: "Chủ nhân... nút thắt chỉ đen mà người buộc ở tim tôi đã chặt lắm rồi.

Nó thắt đến mức tôi thấy nghẹt thở thay cho người."

Điền Hủ Ninh nhìn cảnh tượng đó, trái tim quỷ dữ của hắn lần đầu biết đến cảm giác run sợ.

Hắn tiến lại, định giật lấy con búp bê nhưng Tử Du ôm chặt lấy nó, ánh mắt vô hồn bỗng trở nên sắc lẹm, chứa đầy sự phòng thủ.

— Tử Du: "Anh đã lấy đi tất cả rồi... xin hãy để lại cho em chút hơi tàn này."

Triển Hiên và Điền Hủ Ninh đứng giữa tẩm điện, xung quanh là tiếng cười nói lẩm bẩm của hai con búp bê.

Những âm thanh đó như những mũi kim đâm vào sự kiêu ngạo của họ.

— Triển Hiên: (Nghiến răng) "Hủ Ninh, chúng ta phải làm gì?

Lũ búp bê này đang rút cạn tinh khí của họ để nói chuyện."

— Điền Hủ Ninh: "Chúng ta không thể phá hủy chúng.

Chúng chứa linh hồn của hai đứa trẻ.

Nếu chúng nói... thì cứ để chúng nói.

Ta muốn nghe... xem rốt cuộc trong lòng họ, ta là cái gì."

Đêm đó, trong Minh Phủ không còn tiếng gió, chỉ còn tiếng thầm thì của những con búp bê vải.

Chúng kể về những ngày hai cậu còn được thấy ánh mặt trời, về những bữa cơm mẹ nấu, và về nỗi đau khi bị những bàn tay lạnh lẽo của quỷ dữ kéo xuống vực sâu.

Điền Hủ Ninh và Triển Hiên ngồi ngoài cửa, im lặng lắng nghe.

Sự tà mị vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt họ đã bắt đầu xuất hiện một loại hối hận muộn màng.

Họ đã có được thể xác, đã có được sự vĩnh hằng, nhưng cái giá phải trả là tiếng nói của người mình yêu giờ đây chỉ có thể phát ra từ những món đồ chơi bằng vải mục nát.

— Búp bê: "Trăng ở trần gian đẹp lắm... không giống như ánh sáng xanh xao ở đây...

Chủ nhân muốn về nhà..."

Tiếng nói nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn vào lúc canh ba, để lại một không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, nơi những kẻ sống và những kẻ đã chết đều đang bị dày vò bởi chính tình yêu cực đoan của mình.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 8:VONG NGÔN TẠI PHỦ


Bầu không khí trong Minh Phủ ngày càng trở nên quái dị.

Kể từ khi những con búp bê vải cất tiếng nói, Điền Hủ Ninh và Triển Hiên dường như cũng chùn bước.

Họ không dám đối diện với ánh mắt vô hồn của hai cậu, nên thường xuyên rời phủ để trấn áp các cuộc nổi loạn của đám ác cô hồn bên ngoài.

Chính lúc này, trong bóng tối của những hành lang đá rêu phong, Tử Du và Lưu Hiên Thừa bắt đầu có những "cuộc trò chuyện" mà người sống không bao giờ nên nghe thấy.

Tử Du ngồi bên bậu cửa sổ nhìn ra rừng hoa bỉ ngạn.

Cậu không còn sợ hãi những bóng trắng lảng vảng bên ngoài nữa.

Cậu khẽ đưa tay ra khỏi song sắt, một linh hồn thiếu nữ không mặt, cổ bị thắt bởi một sợi dây thừng đen, từ từ bay lại gần.

— Tử Du: (Giọng thì thầm, dịu dàng đến đáng sợ) "Chị lại đến rồi sao?

Hôm nay chị vẫn thấy lạnh à?"

— Vong hồn thiếu nữ: (Tiếng rít qua kẽ răng) "Lạnh... lạnh lắm... phu nhân...

Tại sao người chưa chết hẳn... mà người còn lạnh hơn cả chúng tôi?"

— Tử Du: (Mỉm cười tà mị, ngón tay vuốt ve làn khói xám của vong hồn) "Vì tim tôi bị Điền Hủ Ninh khóa lại rồi.

Chị biết không, anh ta nói yêu tôi, nhưng mỗi nụ hôn của anh ta đều như hút cạn một phần linh hồn tôi.

Chị đi theo anh ta lâu chưa?"

— Vong hồn thiếu nữ: "Nghìn năm... tôi là tỳ nữ bị chôn sống theo ngài ấy...

Ngài ấy không có tim đâu, phu nhân đừng chờ đợi..."

Điền Hủ Ninh đứng từ xa, nấp sau trụ đá lớn, chứng kiến cảnh người mình yêu đang âu yếm một vong hồn dơ bẩn.

Hắn siết chặt nắm đấm, sát khí tỏa ra khiến vạn quỷ xung quanh phải quỳ rạp.

Hắn đau đớn nhận ra, Tử Du thà nói chuyện với một bóng ma không mặt còn hơn mở miệng nói chuyện với hắn

Ở phía bên kia phủ, Lưu Hiên Thừa đang ngồi giữa căn phòng tối, xung quanh cậu là ba bốn "Hoàng Bì Tử" (chồn tinh) đã chết, chỉ còn là những bộ xương khô biết cử động.

Những con vật này chính là những kẻ mười năm trước đã bỏ chạy khi thấy âm khí trên người cậu, giờ đây chúng lại tìm đến cậu như tìm về đồng loại.

— Lưu Hiên Thừa: "Các ngươi cũng bị Triển Hiên bắt về đây sao?"

— Bộ xương chồn: (Phát ra tiếng lạch cạch) "Chúng tôi là vật tế... cho Minh Nhẫn của người...

Thưa phu nhân, người đang biến đổi rồi...

Người nhìn vào gương đi..."

Hiên Thừa chậm rãi đi tới gương đồng.

Trong gương, gương mặt cậu vẫn xinh đẹp, nhưng đôi mắt đã hiện lên những vòng tròn đồng tâm màu đỏ thẫm.

Ký hiệu quỷ lân trên trán cậu đang đập phập phồng như một trái tim thứ hai.

— Triển Hiên: (Thình lình xuất hiện phía sau, ôm lấy eo cậu từ trong gương) "Em đang nói chuyện với lũ súc vật này về anh sao?

Hiên Thừa, em thà tâm sự với xương khô còn hơn nhìn anh một cái?"

— Lưu Hiên Thừa: (Không quay đầu, ánh mắt vô hồn trong gương nhìn thẳng vào Triển Hiên) "Vì chúng không lừa dối em.

Chúng không nói yêu em rồi xích em lại.

Anh nhìn xem, chúng rất tự do... dù chỉ là những bộ xương."

— Triển Hiên: (Cười tà mị, cắn vào vai cậu) "Tự do là thứ xa xỉ nhất ở Minh Giới.

Anh sẽ giết sạch bất cứ vong hồn nào dám lảng vảng quanh em.

Em chỉ được phép trò chuyện với anh thôi!"

3.

Lời Thề Dưới Ánh Trăng Tím

Đêm đó, Tử Du và Hiên Thừa lén gặp nhau ở hồ máu sau phủ.

Đây là nơi duy nhất mà tai mắt của hai ác ma ít chú ý nhất.

— Tử Du: "Hiên Thừa, chị thiếu nữ kia nói với tớ... có một cách để chúng ta thực sự thoát khỏi đây."

— Lưu Hiên Thừa: "Cách gì?

Chẳng phải Minh Nhẫn đã khóa chặt linh hồn chúng ta rồi sao?"

— Tử Du: (Ánh mắt lóe lên một tia sáng tà dị) "Hòa làm một với Minh Giới.

Nếu chúng ta không còn là người, họ sẽ không thể dùng Minh huyết để khống chế chúng ta nữa.

Chúng ta sẽ trở thành ác quỷ, ngang hàng với họ.

Lúc đó... chúng ta có thể rời đi."

— Lưu Hiên Thừa: "Trở thành quỷ?

Nhưng chúng ta sẽ mất đi nhân tính, mất đi ký ức về cha mẹ..."

— Tử Du: (Cười khổ) "Cậu nhìn chúng ta bây giờ xem?

Còn chút nhân tính nào sao?

Chúng ta đã nói chuyện với người chết, uống máu quỷ và mang nhẫn vong hồn.

Chúng ta... vốn dĩ đã là quỷ rồi."

Vừa lúc đó, hai bóng người cao lớn hiện ra trên mặt nước hồ máu.

Điền Hủ Ninh và Triển Hiên đứng đó, gương mặt đầy vẻ uy nghiêm và tà mị.

— Điền Hủ Ninh: "Muốn trở thành quỷ để rời xa anh sao, Tử Du?

Em nghĩ anh sẽ để em làm điều đó một mình?"

— Triển Hiên: "Nếu các em muốn thành quỷ, anh sẽ giúp các em.

Nhưng đừng hòng rời đi.

Dù là người hay quỷ, các em cũng phải nằm dưới thân bọn anh mà rên rỉ."

Điền Hủ Ninh bước tới, nâng tay Tử Du lên, hôn vào chiếc Minh Nhẫn:

— Điền Hủ Ninh: "Trò chuyện với vong hồn đã đủ chưa?

Giờ thì, hãy để phu quân của em dạy em cách 'trò chuyện' thật sự giữa những ác quỷ với nhau."

Hắn phất tay, vạn vong hồn xung quanh lập tức tan biến thành tro bụi.

Không gian chỉ còn lại bốn người.

Sự tà mị bùng nổ khi hai ác ma bắt đầu dùng linh lực của mình để cưỡng ép đẩy nhanh quá trình "quỷ hóa" của hai cậu, biến cuộc trò chuyện thành một màn chiếm đoạt linh hồn tàn khốc.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 9:TÀ MỊ TRONG IM LẶNG


Quá trình "Quỷ hóa" đã hoàn tất.

Trên trán Tử Du hiện lên một đóa bỉ ngạn hoa màu đen xì ra khói tím, còn Lưu Hiên Thừa đã mọc ra đôi đồng tử kép đỏ thẫm như máu đặc.

Ngoại hình của họ giờ đây mang một vẻ đẹp tà mị, thoát tục, áp đảo cả vạn quỷ trong Minh Phủ.

Nhưng, điều mà Điền Hủ Ninh và Triển Hiên mong đợi nhất – một phản ứng, một sự oán hận, hay thậm chí là một cái liếc mắt tàn nhẫn – đều không xảy ra.

Trong tẩm điện rực cháy nến chiêu hồn, Tử Du ngồi trên ngai đá, mái tóc dài trắng toát xõa xuống tận gót chân.

Điền Hủ Ninh quỳ dưới chân cậu, bàn tay run rẩy chạm vào gương mặt lạnh toát của người thương.

— Điền Hủ Ninh: "Tử Du... em nhìn anh đi.

Anh đã cho em linh lực vĩnh hằng, anh đã biến em thành chủ nhân của cõi này cùng anh.

Tại sao em vẫn không nói một lời?"

Tử Du không chớp mắt.

Ánh mắt cậu xuyên qua Điền Hủ Ninh, nhìn về một cõi hư vô nào đó.

Cậu không còn trò chuyện với vong hồn, không còn vuốt ve búp bê.

Cậu chỉ ngồi đó, như một bức tượng được tạc từ nỗi u uất thiên thu.

— Điền Hủ Ninh: (Gầm lên, giọng khàn đặc sự tà mị và đau đớn) "Em thà làm một pho tượng đá cũng không muốn nhìn anh sao?

Anh đã giết sạch lũ vong hồn hay lảng vảng quanh em rồi!

Giờ đây thế giới này chỉ còn có anh thôi, Tử Du!"

Đáp lại hắn vẫn là sự im lặng.

Một sự im lặng đến mức nghe được cả tiếng linh lực đang chảy trong huyết quản của Tử Du.

Cậu không phản kháng khi hắn hôn, không rên rỉ khi hắn siết chặt.

Cậu đơn giản là... không có ở đó.

Ở phía bên kia, Triển Hiên đang phát điên.

Hắn đập phá tất cả đồ đạc trong phòng, nhưng Lưu Hiên Thừa chỉ đứng đó, nhìn những mảnh vỡ bay sượt qua mặt mình mà không hề né tránh.

Một mảnh sứ cắt qua gò má cậu, máu đen chảy xuống, nhưng Hiên Thừa không hề nhíu mày.

— Triển Hiên: (Túm lấy vai Hiên Thừa, lắc mạnh) "Em khóc đi!

Em mắng anh đi!

Hiên Thừa, anh thà rằng em dùng linh lực mới này để giết anh, còn hơn là em nhìn anh bằng đôi mắt chết chóc đó!"

— Lưu Hiên Thừa: (Giọng nói không chút âm sắc, phẳng lặng như mặt hồ chết) "Anh muốn em khóc sao?

Phu quân... nhưng quỷ thì không có nước mắt."

Triển Hiên sững sờ.

Đây là câu nói đầu tiên của cậu sau nhiều ngày, nhưng nó lại tàn độc hơn mọi lời nguyền rủa.

Hắn nhìn vào đôi đồng tử kép của cậu, chỉ thấy hình bóng của chính hắn – một con quỷ cô độc và điên cuồng trong tình yêu ích kỷ.

— Triển Hiên: "Em hận anh đến mức này sao?

Đến mức tự xóa sổ chính cảm xúc của mình?"

— Lưu Hiên Thừa: "Không hận.

Không yêu.

Không cảm giác.

Chẳng phải đây là điều các anh muốn sao?

Một người vợ bất tử, mãi mãi không rời xa?"

Điền Hủ Ninh bước sang phòng của Triển Hiên, gương mặt hắn tràn ngập vẻ tà mị nhưng lại phảng phất sự thảm hại.

Hai đại ác quỷ nhìn nhau, xung quanh là hai "tân nương" đang ngồi đó, đẹp lộng lẫy nhưng vô hồn.

— Điền Hủ Ninh: "Chúng ta thắng rồi đúng không, Triển Hiên?

Họ đã là quỷ, đã thuộc về Minh Giới, đã mang Minh Nhẫn..."

— Triển Hiên: (Cười cay đắng) "Thắng chứ.

Thắng được cái xác, nhưng mất đi cái hồn.

Hủ Ninh, chúng ta mười năm qua đứng trong mộng nhìn họ cười nói, giờ đây có họ trong tay, nhưng lại chẳng bao giờ thấy họ cười nữa."

— Điền Hủ Ninh: (Nhìn sang Tử Du) "Tôi không tin.

Tôi sẽ dùng ảo mộng nghìn năm, tôi sẽ kiến tạo lại trần gian ngay trong Minh Phủ này cho em ấy.

Tôi không tin không thể khơi lại một chút hơi ấm từ em ấy."

Điền Hủ Ninh phất tay, cả Minh Phủ bỗng chốc biến đổi.

Khung cảnh hiện ra giống hệt ngôi nhà của Tử Du ở trần thế, có mùi cơm thơm, có ánh nắng nhân tạo rực rỡ.

Hắn mặc trang phục của một người bình thường, cầm một cành hoa hồng bước đến trước mặt Tử Du.

— Điền Hủ Ninh: "Tử Du, về nhà rồi này.

Em nhìn xem, mẹ em đang ở trong bếp đó..."

Tử Du chậm rãi quay đầu nhìn khung cảnh ảo mộng đó.

Một giọt máu đen chảy ra từ khóe mắt cậu, rồi cậu lại quay đi, trở về với tư thế ngồi vô hồn cũ.

Cậu biết đó là giả.

Linh hồn quỷ của cậu giờ đây quá mạnh mẽ để bị đánh lừa bởi những ảo thuật tầm thường này.

— Tử Du: (Thì thầm cực nhỏ) "Nhà... mất rồi.

Anh giết rồi."

Điền Hủ Ninh khựng lại.

Khung cảnh ảo mộng sụp đổ tan tành.

Hắn nhận ra, sự tà mị của hắn không thể che lấp được sự thật rằng chính tay hắn đã bóp chết niềm vui của cậu.

Hai ác ma đứng đó, giữa một Minh Giới phủ đầy tro tàn, nhìn hai người yêu mình dần trở thành những thực thể băng giá.

Họ có tất cả, quyền năng, sự bất tử và người mình yêu, nhưng họ lại nhận ra mình đang sở hữu hai khoảng không trống rỗng vĩnh hằng.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 10:HOÁN HỒN CẤM THUẬT


Giữa đại điện của Minh Giới, một trận pháp khổng lồ được vẽ bằng máu của vạn quỷ đang rực sáng ánh tím kinh dị.

Điền Hủ Ninh và Triển Hiên đứng ở hai đỉnh của trận pháp, gương mặt họ giờ đây không còn vẻ ngạo nghễ thường ngày, chỉ còn lại một sự quyết tuyệt đến điên rồ.

Ở trung tâm trận pháp, Tử Du và Lưu Hiên Thừa nằm đó, tĩnh lặng như hai đóa hoa bỉ ngạn đã héo úa.

Trận pháp bắt đầu xoay chuyển, những sợi xích linh hồn từ dưới đất trồi lên, đâm xuyên qua ngực của hai ác ma.

Điền Hủ Ninh gầm lên một tiếng đau đớn, hắc khí tuôn ra xối xả.

— Điền Hủ Ninh: "Ta...

Điền Hủ Ninh... nguyện dâng hiến ký ức nghìn năm về mối thâm thù với triều đình.

Những kẻ đã phản bội ta, những kẻ đã đẩy ta vào hang tối... ta sẽ quên sạch.

Ta chỉ cần em ấy... tỉnh lại và mỉm cười với ta một lần nữa."

Cùng lúc đó, Triển Hiên cũng đang oằn mình chống chọi với luồng linh lực đang rút cạn ký ức của hắn.

Những hình ảnh về binh đao, về sự phản trắc của quân vương nghìn năm trước dần tan biến thành khói đen.

— Triển Hiên: "Mối hận với nhân gian, sự căm phẫn với kẻ cầm quyền... ta không cần nữa!

Ta đánh đổi tất cả để Hiên Thừa không còn nhìn ta bằng đôi mắt chết chóc đó!

Hãy mang đi lý do khiến ta trở thành một con quỷ đầy sát nghiệp này đi!"

Dưới tác động của cấm thuật, linh hồn của Tử Du và Hiên Thừa bắt đầu được thanh tẩy.

Những sợi chỉ đen u uất bao quanh trái tim các cậu bị đốt cháy bởi ngọn lửa minh giới.

Trong cơn mê sảng, ký ức về buổi chiều mưa định mệnh mười năm trước – cái hang động rùng rợn, hai bức tượng đá nứt vỡ, và tiếng gọi "anh ơi" đầy sợ hãi – đều bị xóa sạch.

Những giấc xuân mộng ám ảnh suốt hai tuần liên tiếp, cảm giác bị hơi lạnh của quỷ dữ bám đuổi... tất cả đều tan vào hư vô.

— Tử Du: (Trong tiềm thức) "Cái hang đó... tối quá... em không muốn nhớ nữa..."

— Lưu Hiên Thừa: "Những nụ hôn lạnh lẽo... sự chiếm hữu điên cuồng... hãy biến mất đi..."

Họ quên đi nguồn gốc của sự hận thù, quên đi lý do vì sao họ lại có mặt ở nơi này.

Một phần tình yêu sâu đậm nhưng đầy đau khổ dành cho hai vị phu quân cũng bị mài mòn, chỉ còn sót lại một cảm giác mơ hồ, quen thuộc nhưng xa lạ.

Khi ánh sáng của trận pháp lịm dần, cả phủ đệ chìm vào một sự im lặng kỳ lạ.

Điền Hủ Ninh và Triển Hiên ngã gục xuống sàn, hơi thở hổn hển, gương mặt họ bỗng trở nên "nhẹ nhõm" một cách tà mị.

Họ không còn nhớ tại sao mình lại căm ghét triều đình, không còn nhớ nỗi đau bị phản bội.

Trong tâm trí họ giờ đây, chỉ còn hình bóng của người đứng trước mặt là quan trọng nhất.

Tử Du chớp mắt.

Đôi mắt cậu không còn vô hồn nữa, nhưng nó lại mang một vẻ ngây thơ, ngơ ngác như một đứa trẻ vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài.

— Tử Du: (Nhìn Điền Hủ Ninh, giọng nói trong trẻo trở lại) "Hủ Ninh... anh sao vậy?

Sao anh lại nằm dưới đất thế này?

Chúng ta... chúng ta đang ở đâu?"

Điền Hủ Ninh sững người, rồi hắn cười – một nụ cười không còn mang theo sự áp chế, mà là một sự nhẹ nhõm đến bật khóc.

Hắn vươn tay ôm lấy Tử Du vào lòng, hít hà mùi hương đã lâu không còn sự oán hận.

Ở bên kia, Hiên Thừa cũng ngồi dậy, cậu nhìn chiếc Minh Nhẫn trên tay mình với vẻ tò mò, không còn sự khổ sở như trước.

— Lưu Hiên Thừa: (Nhìn Triển Hiên) "Phu quân... sao em lại thấy đầu mình hơi đau?

Em nhớ là chúng ta vừa mới làm lễ thành hôn mà, đúng không?

Sao em lại không nhớ gì về chuyện trước đó cả?"

Triển Hiên run rẩy nắm lấy bàn tay cậu, hôn lên từng ngón tay:

— Triển Hiên: "Đúng... chúng ta vừa thành hôn.

Em chỉ mệt quá nên ngủ quên thôi.

Đừng nghĩ nữa, Hiên Thừa.

Có anh ở đây rồi."

Cấm thuật đã thành công.

Sự vô hồn biến mất, thay vào đó là một sự phục tùng dựa trên sự lãng quên.

Tử Du và Hiên Thừa giờ đây tin rằng mình vốn thuộc về nơi này, vốn là người của hai vị phu quân kia từ thuở xa xưa nào đó.

Tuy nhiên, sự tà mị vẫn lẩn khuất trong bóng tối.

Điền Hủ Ninh nhìn Tử Du đang cười nói hồn nhiên, trong lòng hắn dấy lên một nỗi sợ hãi mới.

Hắn đã quên đi thâm thù đại hận, nhưng hắn vẫn là một con quỷ.

Hắn biết, sự hạnh phúc này được xây dựng trên một lời nói dối khổng lồ.

— Điền Hủ Ninh: (Thì thầm vào tai Tử Du) "Ngoan... chỉ cần em cười với anh thế này, anh nguyện sẽ dối lừa cả thế gian này vì em."

Bên ngoài hành lang, những con búp bê vải bây giờ đã hoàn toàn im lặng.

Chúng nằm đó, môi vẫn bị khâu lại, nhưng lần này là do sự lãng quên của chính chủ nhân đã khóa chặt tiếng nói của chúng mãi mãi.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 11:MẢNH VỠ KÝ ỨC


Minh Giới Phủ từ sau ngày đại tế lễ trở nên yên bình một cách kỳ lạ.

Không còn tiếng khóc, không còn sự u uất, Tử Du và Lưu Hiên Thừa sống trong sự nuông chiều tột đỉnh của hai vị ác ma.

Thế nhưng, "Hoán Hồn" dù có mạnh đến đâu cũng không thể ngăn cản được tiếng gọi của định mệnh từ sâu trong hang động mười năm trước.

Trong lúc thu dọn một căn phòng cũ nát ở hậu phủ – nơi mà Điền Hủ Ninh đã ra lệnh cấm vào – Tử Du vô tình nhìn thấy một chiếc rương gỗ mục.

Bên trong rương không có vàng bạc, mà chỉ có một bức tượng đá nhỏ bị vỡ làm đôi, hình thù giống hệt bức tượng trong hang động năm xưa.

Ngay khi ngón tay Tử Du chạm vào vết nứt của đá, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng cậu.

— "Anh ơi...

đau... cứu em..."— "Tử Du, chạy mau!

Hang sập rồi!"

Những âm thanh hỗn loạn dội về trong đầu Tử Du như một cơn bão.

Cậu ôm đầu ngã quỵ xuống sàn, đôi mắt vốn đang trong trẻo bỗng chốc hiện lên những tia máu đỏ thẫm.

Ký hiệu bỉ ngạn trên trán cậu rực sáng lên, nóng hổi như muốn thiêu cháy da thịt.

Cùng lúc đó, Lưu Hiên Thừa đang ngồi thêu một dải lụa đỏ cùng Triển Hiên.

Đột nhiên, cậu đâm kim vào ngón tay, một giọt máu đen rỏ xuống tấm lụa.

Nhìn giọt máu ấy, Hiên Thừa bỗng khựng lại.

— Lưu Hiên Thừa: (Giọng run rẩy) "Triển Hiên... em vừa nhớ ra một chuyện.

Tại sao... tại sao em lại thấy sợ tiếng mưa rơi đến thế?

Và cái mùi đất ẩm... nó khiến em thấy ngạt thở."

Triển Hiên đang mỉm cười bỗng đanh mặt lại, đôi mắt tà mị lóe lên sự hoảng hốt nhưng nhanh chóng được che đậy:

— Triển Hiên: "Có lẽ vì em vốn là người trần, cơ thể em chưa quen với âm khí nên hay sinh ra ảo giác thôi.

Đừng nghĩ nữa, lại đây anh ôm."

Hiên Thừa không tiến lại.

Cậu nhìn thẳng vào Triển Hiên, ánh mắt lần đầu tiên sau khi xóa ký ức lại hiện lên sự nghi hoặc:

— Lưu Hiên Thừa: "Không phải ảo giác.

Em nhớ thấy một cái hang... rất tối.

Và anh... anh không dịu dàng như bây giờ.

Anh lúc đó... anh lúc đó rất đáng sợ."

Tử Du thất thểu bước ra từ căn phòng cấm, trên tay vẫn cầm mảnh tượng đá vỡ.

Cậu đi thẳng về phía đại điện, nơi Điền Hủ Ninh đang ngồi đàm đạo cùng các quan sai quỷ.

— Tử Du: (Giọng khàn đặc) "Điền Hủ Ninh.

Anh nhìn cái này đi."

Hắn quay lại, gương mặt tái nhợt khi thấy mảnh tượng đá trên tay cậu.

— Điền Hủ Ninh: "Tử Du... em không nên vào đó.

Đưa nó cho anh."

— Tử Du: (Cười cay đắng, nụ cười mang theo sự tà mị và thống khổ của mười năm trước) "Anh sợ em nhớ lại sao?

Anh sợ em nhớ ra anh là con quỷ đã ám hại em từ lúc em còn là một đứa trẻ?

'Anh ơi'... hèn gì khi em gọi anh như thế, anh lại có vẻ mặt hối lỗi đến vậy."

Lưu Hiên Thừa cũng vừa chạy đến, nghe thấy lời Tử Du, những mảnh ức chế trong đầu cậu bỗng chốc khớp lại hoàn toàn.

Cậu nhìn sang Triển Hiên, chiếc Minh Nhẫn trên tay cậu đột nhiên tỏa ra luồng khí đen kịt, như muốn bóp nát ngón tay cậu.

— Lưu Hiên Thừa: "Hóa ra tất cả đều là giả...

Sự dịu dàng này, cuộc hôn nhân này, cả việc chúng em quên đi cha mẹ mình...

đều là do các anh dàn dựng!"

Sự lãng quên đã biến mất, nhường chỗ cho một sự oán hận còn kinh khủng hơn cả lúc trước.

Bởi vì lần này, họ hận không chỉ vì bị bắt đi, mà còn hận vì đã lỡ trao tình cảm cho kẻ đã lừa dối linh hồn mình.

— Tử Du: (Linh lực quỷ bùng phát, đôi cánh đen từ sau lưng xé toạc lớp áo lụa) "Điền Hủ Ninh!

Anh đã xóa đi ký ức của em, nhưng anh không xóa được nỗi đau trong xương tủy em!

Anh muốn một người vợ ngoan ngoãn sao?

Vậy thì hãy nhận lấy con quỷ mà chính tay anh đã tạo ra đây!"

— Triển Hiên: (Đứng bật dậy, gầm lên) "Bọn anh làm thế là vì muốn tốt cho các em!

Muốn các em không phải đau khổ nữa!"

— Lưu Hiên Thừa: "Tốt cho chúng em?

Hay là tốt cho sự chiếm hữu ích kỷ của các anh?

Các anh sợ chúng em hận nên mới xóa đi sự thật!

Triển Hiên, anh là đồ hèn nhát!"

Cả Minh Phủ rung chuyển.

Những con búp bê vải bị khâu miệng ban nãy bỗng nhiên bùng cháy, tiếng cười lanh lảnh của chúng vang vọng khắp nơi:

— "Nhớ lại rồi... nhớ lại rồi... vở kịch hạ màn rồi..."

Điền Hủ Ninh và Triển Hiên đứng chôn chân giữa sảnh.

Họ đã đánh đổi ký ức về thù hận triều đình để đổi lấy sự bình yên này, giờ đây họ không còn lý do để ác độc với thiên hạ, nhưng họ lại phải đối mặt với sự căm thù của chính người họ yêu nhất.

— Điền Hủ Ninh: (Quỳ xuống, ánh mắt tà mị chứa đầy lệ máu) "Tử Du... nếu em hận, hãy giết anh đi.

Nhưng đừng nhìn anh bằng ánh mắt vô hồn như trước nữa.

Anh thà bị em đâm một kiếm, còn hơn bị em coi như người dưng."

Tử Du cầm lấy thanh kiếm linh hồn từ hư không, mũi kiếm chỉ thẳng vào tim Điền Hủ Ninh.

Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng gió rít qua những linh hồn đang run rẩy.

— Tử Du: "Giết anh?

Chết là quá dễ dàng cho anh.

Em sẽ khiến anh phải sống trong sự dằn vặt này vĩnh viễn, giống như cách anh đã xích em vào cõi âm này."

Sự tà mị bao trùm lấy bốn người, một cuộc chiến tâm linh và thể xác mới lại bắt đầu, rùng rợn và cay đắng hơn bao giờ hết.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 12:QUỶ THAI LINH TỬ


Mấy trăm năm trôi qua, Minh Giới không còn là chốn lao tù u ám mà đã trở thành một vương quốc phồn hoa, nơi Người và Quỷ chung sống dưới những luật lệ nghiêm khắc.

Nhưng giữa kinh thành Minh Thế rực rỡ ấy, sự thù hận vẫn sừng sững tồn tại dưới hình thái của bốn tòa phủ đệ tách biệt.

Dù oán hận hai vị phu quân đến xương tủy, nhưng Tử Du và Lưu Hiên Thừa vẫn giữ trọn tình bạn từ thuở nhỏ.

Họ thường xuyên lui tới phủ của nhau, nương tựa vào nhau để nuôi dạy những đứa con sinh ra từ quỷ khí.

Tại Tử Phủ, Tử Du ngồi bên hiên nhìn các con luyện tập.

Quỷ khí của cậu và Điền Hủ Ninh năm xưa đã kết tinh thành hai nam tử: Điền Minh Triết và Điền Hạo Nhiên.

Cả hai đều mang vẻ đẹp tà mị, sắc sảo của họ Điền nhưng lại mang khí chất thanh tao của Tử Du.

— Tử Du: (Khẽ vuốt tóc Hiên Thừa) "Cậu nhìn chúng xem...

Minh Triết càng lớn càng giống gã đàn ông đó.

Đôi khi tớ nhìn con mà lòng lại đau thắt lại."

— Lưu Hiên Thừa: (Thở dài, ánh mắt lướt qua hai đứa con của mình là Triển Minh Viễn và Triển Thừa Ân) "Tớ cũng vậy.

Minh Viễn lầm lì y hệt Triển Hiên.

Tớ đã cố xóa bỏ hình bóng gã đó trong đầu chúng, nhưng máu mủ quỷ khí là thứ không thể chối bỏ."

Dù mẹ của chúng hận cha chúng, nhưng bốn đứa trẻ: Minh Triết, Hạo Nhiên, Minh Viễn và Thừa Ân lại vô cùng thân thiết.

Chúng coi nhau như anh em ruột thịt, cùng lớn lên trong sự bao bọc của hai người mẹ và sự thiếu vắng bóng hình người cha.

Tử Du và Hiên Thừa đã lập ra một lời thề độc: Tuyệt đối không cho phép con cái gặp lại Điền Hủ Ninh và Triển Hiên.

Họ che giấu sự thật về người cha, chỉ nói rằng chúng sinh ra từ linh khí của đất trời.

— Điền Minh Triết: (Dừng kiếm, nhìn mẹ) "Mẹ, tại sao người đàn ông ở phủ phía Đông cứ đứng nhìn chúng con từ xa?

Ánh mắt ông ta... rất lạ."

— Tử Du: (Sắc mặt lập tức trở nên tà mị, lạnh lẽo) "Đó chỉ là một ác linh bị đày đọa.

Đừng bao giờ lại gần ông ta.

Nếu con bước qua ranh giới đó, mẹ sẽ không còn là mẹ của con nữa."

Minh Triết và Hạo Nhiên rùng mình.

Chúng chưa bao giờ thấy mẹ đáng sợ như vậy.

Trong khi đó, ở Thừa Phủ, Triển Thừa Ân cũng nhận được lời cảnh báo tương tự từ Hiên Thừa về gã nam tử mang họ Triển thường lảng vảng quanh phủ.

Ở phía bên kia dòng sông vong xuyên, Điền Hủ Ninh và Triển Hiên đứng trên đỉnh tháp cao, nhìn về phía bốn đứa trẻ đang nô đùa dưới sân phủ.

Sự tà mị trên gương mặt họ giờ đây bị thay thế bằng một vẻ u sầu vạn cổ.

— Triển Hiên: (Tay siết chặt thành quách) "Minh Viễn vừa nhìn về phía tôi.

Nó có đôi mắt giống hệt tôi lúc ra trận nghìn năm trước.

Hủ Ninh, chúng ta thống trị cả Minh Giới, nhưng đến một tiếng 'cha' cũng không được nghe."

— Điền Hủ Ninh: "Đó là sự trừng phạt.

Tử Du hận tôi đến mức thà để con mình nghĩ mình là trẻ mồ côi còn hơn để chúng biết tôi là cha chúng.

Sự tà mị của chúng ta năm xưa... giờ đây đã biến thành lưỡi dao đâm ngược lại chính mình."

Họ biết rõ về con mình, biết Minh Triết thích kiếm thuật, Minh Viễn thích đọc binh thư, nhưng họ không thể bước tới.

Mỗi khi họ định tiếp cận, linh lực từ trận pháp bảo vệ của Tử Du và Hiên Thừa lại dựng lên như một bức tường lửa, sẵn sàng thiêu rụi mọi hy vọng đoàn viên.

Đêm trăng tím, bốn đứa trẻ trốn khỏi phủ, gặp nhau tại khu rừng bỉ ngạn.

— Triển Minh Viễn: "Các em có thấy lạ không?

Tại sao mẹ chúng ta lại chơi thân với nhau, nhưng lại hận hai người đàn ông quyền lực nhất Minh Thành đến thế?"

— Điền Hạo Nhiên: "Em đã lén nhìn vào sổ sinh tử.

Tên của chúng ta...

đều gắn liền với họ Điền và họ Triển.

Hai người đàn ông đó... chắc chắn có liên quan đến chúng ta."

— Triển Thừa Ân: "Chúng ta phải tìm ra sự thật.

Nếu họ là kẻ thù, chúng ta sẽ bảo vệ mẹ.

Nhưng nếu họ là..."

— Điền Minh Triết: "Im lặng!

Có người đang đến!"

Bốn đứa trẻ lập tức tản ra, ẩn mình vào làn khói đen.

Chúng không biết rằng, từ trong bóng tối, hai luồng sát khí tà mị của Điền Hủ Ninh và Triển Hiên đang lặng lẽ bảo vệ chúng khỏi những vong hồn lang thang.

Dù bị hận, họ vẫn tình nguyện làm những cái bóng bảo vệ cho sự bình yên của vợ con mình.

Mối oán nợ mười năm trước trong hang động, giờ đây đã truyền sang thế hệ thứ hai, rùng rợn và phức tạp hơn bao giờ hết dưới ánh trăng tím của Minh Thành.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 13:HUYẾT NHIỆT TRÙNG PHÙNG


Đêm nay, trăng Minh Giới không mang màu tím thường lệ mà chuyển sang sắc đỏ tà mị.

Bốn đứa trẻ: Điền Minh Triết, Điền Hạo Nhiên, Triển Minh Viễn và Triển Thừa Ân đã lén rời khỏi phủ đệ, vượt qua ranh giới cấm kỵ để tìm lời giải cho thân thế của mình.

Tại bìa rừng bỉ ngạn, nơi linh khí giữa các phủ đệ giao thoa mạnh mẽ nhất, bốn nam tử trẻ tuổi đang đứng quanh một phiến đá cổ.

— Điền Minh Triết: (Cầm thanh kiếm run rẩy) "Linh cảm của anh không sai.

Quỷ khí của người đàn ông họ Điền kia... nó đang réo gọi trong huyết quản của anh.

Chúng ta không thể cứ sống trong sự mập mờ này mãi được."

— Triển Minh Viễn: "Mẹ em (LHT) mỗi lần nhắc đến họ Triển đều khóc thầm.

Nếu ông ta là kẻ thù, em sẽ tự tay đòi nợ cho mẹ.

Nhưng nếu không phải..."

Bỗng nhiên, một luồng hắc khí cuộn trào từ sâu trong rừng.

Hai bóng người cao lớn, khoác trường bào đen thêu chỉ bạc, từ từ bước ra từ màn sương mù.

Đó là Điền Hủ Ninh và Triển Hiên.

Sự xuất hiện của họ khiến không gian đông đặc lại, áp lực của đại ác quỷ khiến bốn đứa trẻ lùi lại một bước theo bản năng.

Điền Hủ Ninh nhìn Minh Triết và Hạo Nhiên, ánh mắt tà mị vốn lạnh lẽo nghìn năm nay lại hiện lên một sự xót xa tột cùng.

— Điền Hủ Ninh: "Minh Triết, Hạo Nhiên... hai đứa đã lớn đến thế này rồi sao?"

— Điền Minh Triết: (Chĩa kiếm về phía hắn) "Ông là ai?

Tại sao lại biết tên thật của chúng tôi?

Mẹ tôi nói ông là một ác linh bị đày đọa!"

— Điền Hủ Ninh: (Cười khổ, giọng trầm thấp) "Ác linh?

Phải, ta là ác linh.

Nhưng ta cũng là kẻ đã cùng mẹ con tạo ra hai đứa từ quỷ khí của chính mình.

Ta là cha của các con."

Cùng lúc đó, Triển Hiên cũng tiến lại gần Minh Viễn và Thừa Ân.

Hắn không nói nhiều, chỉ đưa bàn tay ra, trên ngón tay hiện lên một chiếc nhẫn đen giống hệt chiếc Minh Nhẫn mà Hiên Thừa đang đeo.

— Triển Hiên: "Nhìn cho kỹ đi Minh Viễn.

Minh Nhẫn này là đôi, một chiếc ở chỗ mẹ em, một chiếc ở chỗ anh.

Anh không mong các em tha thứ, nhưng các em có quyền biết sự thật."

Ngay khi sự thật vừa được thốt ra, một luồng ánh sáng tím và xanh lam xé toạc bầu trời.

Tử Du và Lưu Hiên Thừa xuất hiện, quỷ khí bùng nổ như muốn san bằng cả khu rừng.

— Tử Du: (Ánh mắt đỏ rực, giọng nói đầy sát khí) "Điền Hủ Ninh!

Anh dám lén lút tiếp cận chúng?

Anh đã hứa sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt con tôi mà!"

— Lưu Hiên Thừa: (Chặn trước mặt Minh Viễn) "Triển Hiên!

Buông tay con tôi ra!

Đừng dùng những lời lẽ dối trá đó để đầu độc chúng thêm một lần nào nữa!"

Khung cảnh lúc này cực kỳ hỗn loạn.

Bốn đứa trẻ đứng giữa, nhìn cha mẹ mình đang đối đầu gay gắt.

Sự tà mị tỏa ra từ sáu vị đại quỷ khiến cả rừng bỉ ngạn rạp xuống, không khí nồng nặc mùi thuốc súng và linh lực.

— Triển Minh Viễn: (Hét lớn) "Mẹ!

Đủ rồi!

Tại sao mẹ lại giấu chúng con?

Tại sao cha mẹ lại hận nhau đến mức không thể nhìn mặt, nhưng quỷ khí lại hòa hợp để sinh ra chúng con?"

Lưu Hiên Thừa khựng lại, giọt lệ máu lăn dài trên má.

Tử Du cũng run rẩy, cậu không biết phải giải thích thế nào về cái hang động mười năm trước, về sự chiếm hữu điên cuồng và sự lừa dối của "Hoán Hồn".

— Điền Hạo Nhiên: "Nếu cha mẹ thực sự hận nhau, tại sao tên của chúng con lại mang họ của người đàn ông này?

Tại sao mẹ vẫn giữ những kỷ vật cũ?"

Điền Hủ Ninh tiến lên một bước, quỳ sụp xuống trước mặt Tử Du, mặc kệ sự chứng kiến của các con:

— Điền Hủ Ninh: "Tử Du, em hận anh, anh chấp nhận.

Nhưng lũ trẻ không có tội.

Hãy để anh được dạy chúng, hãy để anh được làm tròn trách nhiệm của một người cha dù chỉ là trong bóng tối.

Sau đó, em muốn giết anh bao nhiêu lần cũng được."

Triển Hiên cũng hạ vũ khí, nhìn Lưu Hiên Thừa bằng ánh mắt khẩn cầu:

— Triển Hiên: "Hiên Thừa, chúng ta đã sai trong quá khứ.

Nhưng nhìn xem, con chúng ta là những chiến binh mạnh nhất Minh Giới.

Đừng để oán thù của chúng ta làm thui chột tương lai của chúng."

Tử Du và Hiên Thừa nhìn nhau, rồi nhìn những đứa con đang chờ đợi một câu trả lời.

Sự tà mị trong lòng họ dường như dịu đi một chút khi thấy bốn đứa trẻ đang nắm chặt tay nhau, tạo thành một khối liên kết không thể phá vỡ.

— Tử Du: (Nói sau một hồi im lặng) "Muốn làm cha sao?

Vậy thì hãy dùng mấy trăm năm tới để chứng minh đi.

Nhưng hãy nhớ... nếu anh dám lừa dối chúng dù chỉ một lời, tôi sẽ tự tay tiêu diệt cả anh và ký ức của các con về anh."

Đêm đó, giữa rừng bỉ ngạn đỏ rực, lần đầu tiên sau hàng trăm năm, bóng dáng của bốn gia đình mờ ảo hiện lên cùng một lúc.

Sự thù hận vẫn còn đó, rùng rợn và sâu sắc, nhưng giữa những nếp nhăn của thời gian, một mầm mống của sự tha thứ bắt đầu nhen nhóm, tà mị nhưng cũng đầy hy vọng.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 14:TIẾNG GỌI TỪ CÕI CHẾT


Cánh rừng bỉ ngạn đêm nay tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng máu chảy trong huyết quản.

Sau lời tuyên bố của Tử Du, không gian như ngưng đọng.

Sáu luồng quỷ khí cực mạnh chạm trán, tạo nên những tia sét đen rạch ngang bầu trời tím thẫm.

Điền Minh Triết bước lên phía trước, thanh kiếm trong tay cậu vẫn run rẩy nhưng ánh mắt đã kiên định hơn.

Cậu nhìn thẳng vào Điền Hủ Ninh – người đàn ông mang hơi thở giống hệt mình.

— Điền Minh Triết: "Nếu ông thực sự là người đã tạo ra linh thể của tôi... nếu máu của ông đang chảy trong quỷ khí của tôi... vậy hãy chứng minh đi."

Điền Hủ Ninh không nói lời nào, hắn đột ngột dùng móng tay sắc nhọn rạch một đường sâu vào lòng bàn tay.

Một dòng máu đen đặc, tỏa ra khói tím – thứ máu thuần khiết của đại ác quỷ – rỏ xuống đất.

Ngay lập tức, Minh Triết cảm thấy tim mình thắt lại, vết bớt bỉ ngạn trên trán cậu rực cháy.

— Điền Hủ Ninh: (Giọng trầm thấp, tà mị nhưng chứa chan tình cảm) "Máu của cha không biết nói dối.

Minh Triết, Hạo Nhiên... lại đây."

Lần đầu tiên trong đời, danh xưng "Cha" được thốt ra từ chính miệng Điền Hủ Ninh.

Nó không phải là một lời xưng hô bình thường, mà là một đạo lệnh linh hồn, khiến hai đứa trẻ bước tới như bị thôi miên.

Ở phía bên kia, Triển Minh Viễn nhìn thấy sự kiên quyết của anh mình, cậu cũng quay sang Triển Hiên.

— Triển Minh Viễn: "Cha...

Người thực sự đã đứng nhìn chúng con từ xa suốt bấy nhiêu năm qua sao?"

Triển Hiên run rẩy, đôi bàn tay từng nhuốm máu vạn quân giờ đây lại run cầm cập khi chạm vào vai con trai.

Hắn kéo Minh Viễn và Thừa Ân vào lòng, siết chặt như sợ họ sẽ tan biến thành khói bụi.

— Triển Hiên: "Cha xin lỗi... vì đã để các con lớn lên mà chỉ thấy bóng lưng của cha.

Từ nay về sau, bất cứ kẻ nào dám động đến một sợi tóc của các con, cha sẽ khiến cả tam giới này phải chôn cùng!"

Lưu Hiên Thừa đứng đó, nhìn cảnh tượng cha con nhận nhau mà lòng quặn thắt.

Cậu định tiến lên ngăn cản, nhưng Tử Du đã nắm chặt lấy tay cậu, khẽ lắc đầu.

— Tử Du: (Thì thầm) "Hiên Thừa, nhìn đi...

đó là bản năng.

Chúng ta có thể hận họ, nhưng không thể bắt các con hận chính nguồn cội của mình.

Máu mủ quỷ khí... là thứ ràng buộc tàn khốc nhất."

Để chính thức thừa nhận huyết thống trước vạn quỷ Minh Giới, Điền Hủ Ninh và Triển Hiên quyết định thực hiện nghi lễ "Huyết Thống Trùng Phùng".

Họ cùng bốn đứa trẻ đứng thành một vòng tròn.

Điền Hủ Ninh truyền linh lực trực tiếp vào Minh Triết và Hạo Nhiên.

Một luồng hắc khí cuồn cuộn bao phủ lấy họ, biến những vết bớt trên trán các cậu thành những ấn ký vương giả của nhà họ Điền.

— Điền Minh Triết: (Quỳ xuống, giọng nói vang vọng khắp rừng) "Con...

Điền Minh Triết, bái kiến Cha!"

— Điền Hạo Nhiên: "Con...

Điền Hạo Nhiên, bái kiến Cha!"

Tiếng gọi ấy như xé toạc màn đêm.

Điền Hủ Ninh cười tà mị, nhưng giọt lệ máu lại lăn dài.

Hắn vươn tay đỡ các con dậy, cảm nhận sự ấm áp từ những linh thể trẻ tuổi – thứ mà hắn tưởng chừng đã mất đi vĩnh viễn sau đêm Hoán Hồn năm ấy.

Sau nghi lễ, bốn đứa trẻ đứng bên cạnh hai người cha của mình, đối diện với hai người mẹ.

Cảnh tượng vừa rùng rợn vừa bi tráng.

— Triển Thừa Ân (Ngô Sở Úy): (Nhìn Hiên Thừa) "Mẹ, chúng con vẫn yêu mẹ nhất.

Nhưng chúng con cũng cần cha.

Xin mẹ hãy cho cha một cơ hội được bù đắp."

Lưu Hiên Thừa thở dài, nhìn Triển Hiên bằng ánh mắt vẫn còn oán hận nhưng đã bớt đi phần sắc lạnh:

— Lưu Hiên Thừa: "Triển Hiên, từ hôm nay anh có thể dạy chúng binh pháp.

Nhưng nếu anh dám mang chúng đi làm những điều tàn ác như anh năm xưa, tôi sẽ là người đầu tiên phong ấn anh lại."

— Triển Hiên: (Ánh mắt lóe lên sự tà mị hạnh phúc) "Tuân lệnh phu nhân."

Điền Hủ Ninh nhìn Tử Du, hắn tiến lại gần, giữ một khoảng cách tôn trọng nhưng ánh mắt không rời khỏi gương mặt cậu:

— Điền Hủ Ninh: "Tử Du, cảm ơn em... vì đã nuôi dạy chúng tốt như vậy.

Anh sẽ dùng cả vạn năm còn lại để xin lỗi em."

Tử Du không trả lời, cậu quay lưng đi về phía phủ đệ, nhưng bước chân không còn nhanh như trước.

Cậu biết, từ giây phút các con gọi tiếng "Cha", sợi xích định mệnh mười năm trước trong hang động đã thực sự khóa chặt sáu người họ lại với nhau, đời đời kiếp kiếp không thể tách rời.

Gió lạnh lại thổi qua rừng bỉ ngạn, nhưng lần này nó mang theo hơi thở của sự khởi đầu mới.

Một gia đình kỳ lạ, tà mị, đầy oán hận nhưng cũng đầy huyết cốt máu mủ, chính thức hình thành giữa lòng Minh Giới phủ đầy tro tàn.
 
Minh Hôn Định Ước
CHAP 15:TỬ SẮC CHI CHUNG


Mấy trăm năm sau cuộc trùng phùng chấn động ở rừng bỉ ngạn, Minh Giới đã thực sự thay đổi.

Sự thù hận giữa bốn vị đại quỷ không còn gay gắt như xưa, thay vào đó là một sự im lặng đầy tôn trọng.

Tuy nhiên, họ vẫn giữ khoảng cách, bốn phủ đệ vẫn đứng riêng biệt như một lời nhắc nhở về quá khứ.

Vào ngày lễ Vu Lan, khi ranh giới giữa hai cõi mỏng manh nhất, Tử Du và Lưu Hiên Thừa quyết định đưa các con đi dạo bên bờ hồ Vong Xuyên – nơi linh khí dịu nhẹ nhất Minh Giới.

Thật bất ngờ, họ lại chạm mặt Điền Hủ Ninh và Triển Hiên cũng đang đứng đó, tay cầm những đóa hoa đăng đen tuyền.

— Điền Hủ Ninh: (Nhìn Tử Du, giọng nói tà mị đã bớt phần sắc lạnh) "Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau ở đây."

— Tử Du: (Khẽ gật đầu) "Là trùng hợp, hay là anh đã đứng đợi ở đây từ ba ngày trước?"

Điền Hủ Ninh chỉ mỉm cười, một nụ cười thâm trầm chứa đựng sự kiên nhẫn vạn năm.

Trong khi bốn vị phụ huynh đang đứng trong bầu không khí ngượng ngùng đầy tà khí, họ chợt nhận ra điều bất thường từ phía bốn đứa con.

Bên cạnh mặt hồ phẳng lặng như gương, Điền Minh Triết (con của ĐHN×TD) đang lặng lẽ chỉnh lại dải băng quấn tay cho Triển Minh Viễn (con của TH×LHT).

Ánh mắt của Minh Triết nhìn Minh Viễn không chỉ là tình anh em, mà là một sự chiếm hữu dịu dàng, hệt như cách Điền Hủ Ninh đã từng nhìn Tử Du.

— Điền Minh Triết: "Tay em bị trầy rồi.

Để anh dùng quỷ khí xoa dịu nó."

— Triển Minh Viễn: (Gương mặt lầm lì bỗng thoáng chút đỏ hồng) "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, anh đừng làm quá lên."

Ở một góc khác, Điền Hạo Nhiên đang cùng Triển Thừa Ân thi triển linh lực để tạo ra những cánh bướm bằng hắc khí.

Hạo Nhiên luôn che chở phía sau Thừa Ân, ánh mắt đầy vẻ bao bọc và thâm tình.

Bốn vị phụ huynh đứng lặng người nhìn cảnh tượng đó.

Triển Hiên là người đầu tiên lên tiếng, giọng hắn khàn đặc:

— Triển Hiên: "Hủ Ninh... cậu có thấy những gì tôi thấy không?

Minh Viễn và Minh Triết... hình như chúng đang đi vào con đường của chúng ta."

— Lưu Hiên Thừa: (Thở dài, tựa đầu vào vai Tử Du) "Tử Du, nhìn xem... chúng ta từng hận họ đến chết đi sống lại, nhưng cuối cùng con của chúng ta lại chọn yêu con của họ.

Đây là định mệnh, hay là sự trừng phạt?"

— Tử Du: (Ánh mắt nhìn về phía Minh Triết đang ân cần với Minh Viễn, khẽ mỉm cười cay đắng nhưng bình thản) "Không, Hiên Thừa.

Đây là sự bù đắp.

Chúng ta đã có một khởi đầu đầy đau đớn và dối trá.

Nhưng chúng... chúng lớn lên cùng nhau, thấu hiểu nhau.

Có lẽ chúng sẽ có một kết cục đẹp hơn chúng ta."

Điền Hủ Ninh tiến lại gần, lần đầu tiên sau hàng trăm năm, hắn dám nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tử Du.

Lần này, Tử Du không né tránh.

— Điền Hủ Ninh: "Nếu chúng thực sự kết duyên, tôi nguyện sẽ dùng cả Minh Giới này làm sính lễ cho con chúng ta.

Để chúng được danh chính ngôn thuận, không phải trải qua cảnh hang tối xiềng xích năm xưa."

Ánh trăng đỏ nhạt dần, nhường chỗ cho sắc tím bình minh của Minh Giới.

Bốn đứa trẻ dẫn đầu, chạy nhảy tung tăng giữa rừng hoa bỉ ngạn, tiếng cười vang vọng khắp không gian u tịch.

Theo sau là bốn vị phụ huynh – hai cặp đôi đã từng là kẻ thù, là người dưng, là phu thê, và giờ đây là những kẻ đồng hành cùng chia sẻ gánh nặng quá khứ.

Tử Du nhìn lên bầu trời, thầm nghĩ về cái hang động mười năm trước.

Hóa ra, mọi đau khổ và tà mị đều là cái giá phải trả để có được sự bình yên của ngày hôm nay.

Sợi xích định mệnh vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn bóp nghẹt họ bằng sự chiếm hữu, mà là sự gắn kết của huyết cốt và tình thân.

Minh Giới Phủ từ nay không còn tiếng khóc vô hồn, mà chỉ còn tiếng lòng của những kẻ đã học được cách yêu thương giữa muôn vàn oán hận.

HOÀN.
 
Back
Top Bottom