Trong căn biệt thự cổ nằm sâu nơi ngoại ô, không khí dường như đặc quánh lại bởi mùi nhang trầm vương vấn không tan.
Khói nhang không bay thẳng lên trời mà cứ lẩn quất, bò trườn trên mặt đất như những con rắn trắng đang tìm đường vào cõi thực.
Lưu Hiên Thừa giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo mỏng.
Cậu thở gấp, cảm giác hơi lạnh trên cổ vẫn chưa tan biến.
Đã mười bốn ngày rồi.
Mười bốn ngày liên tiếp, gã đàn ông đó xuất hiện.
Cùng lúc đó, ở phòng bên cạnh, Tử Du cũng ngồi bật dậy, đôi môi cậu hơi sưng đỏ, cảm giác tê dại như vừa trải qua một nụ hôn sâu vẫn còn hiện hữu.
Tử Du bước sang phòng Hiên Thừa, gương mặt trắng bệch dưới ánh trăng mờ ảo qua khung cửa sổ.
Cậu run rẩy hỏi:
- "Hiên Thừa... cậu lại thấy người đó sao?"
Lưu Hiên Thừa gật đầu, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không:
- "Anh ta vẫn vậy.
Rất đẹp, nhưng cái đẹp đó... nó lạnh lẽo lắm Tử Du ạ.
Anh ta cứ ôm lấy tớ từ phía sau, vùi đầu vào cổ tớ mà hít hà.
Anh ta hôn lên tóc, lên má, rồi nắm lấy bàn tay tớ như thể đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.
Tớ muốn đẩy ra, nhưng cơ thể tớ lại mềm nhũn, cứ như thể linh hồn tớ thuộc về anh ta vậy."
Tử Du ngồi thụp xuống cạnh giường, giọng cậu khàn đặc:
- "Tớ thì khác.
Trong mơ, tớ thấy mình ngồi trong một đình đài cũ kỹ, xung quanh toàn là hoa bỉ ngạn đỏ rực.
Người đàn ông đó... anh ta nằm trên đùi tớ.
Tớ cứ như bị thôi miên, tay bóc từng quả nho đút cho anh ta.
Anh ta nhìn tớ bằng ánh mắt thâm sâu lắm, thỉnh thoảng lại kéo tay tớ lên hôn, rồi bất thình lình chồm dậy hôn lên môi tớ.
Nó không giống ác mộng, nó giống như... một giấc xuân mộng điên rồ."
- "Nhưng chúng ta là con trai mà Tử Du!"
- Hiên Thừa run lên - "Tại sao những thứ đó lại chọn chúng ta?"
- "Tớ không biết... tớ chỉ cảm thấy hơi thở của anh ta lạnh đến thấu xương."
Sáng hôm sau, khi nghe hai cậu con trai kể lại với vẻ mặt hốc hác, cha mẹ của hai nhà gần như ngã quỵ.
Họ biết điều này có nghĩa là gì.
Trong giới huyền học, đây gọi là "Quỷ chọn rể".
Cha của Hiên Thừa run rẩy mời đến vị pháp sư lừng danh nhất vùng.
Nhưng ngay khi vị pháp sư bước vào cửa, nhìn thấy làn khói đen u uẩn bao quanh đỉnh đầu hai chàng trai, ông ta đã vội vàng thu dọn đồ đạc, mặt cắt không còn giọt máu.
- "Thầy!
Thầy đi đâu vậy?
Cứu con trai tôi với!"
- Mẹ Tử Du gào khóc.
Vị pháp sư lắc đầu lia lịa, giọng run bần bật:
- "Không cứu được!
Không ai cứu được!
Kẻ chọn hai đứa trẻ này không phải là vong hồn vất vưởng.
Đó là những thực thể cực kỳ thâm sâu nơi địa phủ.
Đây là 'Minh hôn' đã định, tơ duyên của người chết đã buộc vào chân người sống.
Ai can thiệp vào, kẻ đó sẽ bị tan thành mây khói!"
Cha Hiên Thừa gầm lên trong tuyệt vọng:
- "Chẳng lẽ chúng tôi phải trơ mắt nhìn con mình bị bắt đi sao?"
Vị pháp sư chỉ để lại một câu trước khi chạy mất dạng:
- "Chuẩn bị hậu sự cho ngày sinh nhật của chúng đi.
Đó là ngày đón dâu... cũng là ngày đưa tang."
Đêm trước ngày sinh nhật tròn 20 tuổi của cả hai, giấc mơ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Trong không gian u tối của một phủ đệ cổ xưa, người đàn ông với đường nét sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ nhìn Tử Du.
Hắn là Điền Hủ Ninh.
Hắn khẽ lướt ngón tay lạnh ngắt lên môi cậu, giọng trầm thấp như vọng về từ cõi chết:
- "Tử Du... em đã chuẩn bị xong chưa?
Ngày mai, anh sẽ đến đón em về phủ."
Tử Du run rẩy:
- "Anh... anh là ai?
Tại sao lại là tôi?"
Điền Hủ Ninh khẽ cười, một nụ cười không mang theo hơi ấm:
- "Vì em vốn dĩ là của anh.
Đừng sợ, anh sẽ yêu chiều em hơn bất cứ kẻ nào trên trần thế này."
Ở một không gian khác, Triển Hiên đang ôm chặt Lưu Hiên Thừa vào lòng.
Hắn hôn nhẹ lên vành tai cậu, thì thầm:
- "Hiên Thừa, đừng khóc.
Ngày mai khi tiếng pháo vang lên, anh sẽ đưa em đi.
Chúng ta sẽ ở bên nhau mãi mãi, nơi không có sự luân hồi, không có chia ly."
Lưu Hiên Thừa nức nở:
- "Tôi không muốn chết... tôi còn cha mẹ..."
Triển Hiên siết chặt vòng tay, giọng nói mang theo uy lực không thể chối từ:
- "Em sẽ không chết.
Em chỉ là... chuyển sang một cách sống khác bên cạnh anh thôi."
Ngày sinh nhật đến.
Cha mẹ hai nhà tổ chức một bữa tiệc thật lớn, cố gắng mời thật nhiều người đến để mong hơi ấm của người sống có thể xua tan khí lạnh của cõi âm.
Ánh đèn neon rực rỡ, tiếng nhạc xập xình, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo lạ thường.
Đúng 12 giờ đêm.
Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh buốt từ đâu tràn vào, thổi tắt toàn bộ nến và làm chao đảo những chùm đèn pha lê.
Khói trắng từ hư không tỏa ra, phủ kín sàn nhà.
Giữa sảnh tiệc, hai bóng người nam tử hiện ra.
Họ mặc trường bào đen thêu chỉ bạc lấp lánh, khí chất cao ngạo, gương mặt đẹp đến mức phi thực tế nhưng trắng bệch, không một chút huyết sắc.
Đám đông khách mời im bặt, một nỗi sợ hãi nguyên thủy bao trùm lấy tất cả.
Điền Hủ Ninh bước thẳng tới chỗ Tử Du.
Hắn không nói một lời, đưa đôi tay thon dài ra ôm trọn lấy eo cậu, kéo sát vào lòng mình.
Triển Hiên cũng sải bước đến bên Lưu Hiên Thừa, vòng tay qua eo cậu như thể đang đánh dấu chủ quyền trước mặt bàn dân thiên hạ.
Mẹ của Tử Du quỵ xuống, môi run rẩy:
- "Các vị... các vị là ai?
Xin hãy tha cho con tôi..."
Điền Hủ Ninh lạnh lùng nhìn bà, thanh âm vang lên như tiếng chuông đồng vọng lại từ vực sâu:
- "Giờ lành đã đến.
Chúng tôi đến đón người của mình."
Cha của Hiên Thừa lấy hết can đảm, giọng run run hỏi:
- "Nếu các vị đưa hai đứa đi... liệu chúng... chúng có thể về thăm nhà không?
Xin các vị, dù sao chúng cũng là con người bằng xương bằng thịt.
Liệu những ngày lễ, Tết... chúng có thể về nhà không?"
Triển Hiên nhướn mày, nhìn Lưu Hiên Thừa đang run rẩy trong lòng mình, rồi nhìn sang Điền Hủ Ninh.
Sau một hồi im lặng đáng sợ, Triển Hiên cất giọng:
- "Ân oán rõ ràng, tình duyên định sẵn.
Nếu em ấy ngoan ngoãn ở bên tôi, mỗi năm vào ngày rằm tháng Bảy và Tết Nguyên Đán, tôi sẽ cho phép em ấy hồi gia."
Điền Hủ Ninh cũng gật đầu, siết chặt eo Tử Du:
- "Tử Du cũng vậy.
Nhưng hãy nhớ, các người không được phép dùng bùa chú hay bất cứ thứ gì để giữ chúng lại.
Nếu không... cả vùng đất này sẽ phải chôn cùng."
Tử Du nhìn cha mẹ mình, nước mắt rơi lã chã:
- "Cha...
Mẹ... con đi nhé.
Anh ấy... anh ấy sẽ không làm hại con đâu."
Lưu Hiên Thừa cũng nức nở:
- "Mọi người bảo trọng.
Con sẽ về... con nhất định sẽ về thăm mọi người."
Nói đoạn, Điền Hủ Ninh và Triển Hiên đồng loạt xoay người.
Hình bóng bốn người dần dần mờ ảo trong làn khói trắng.
Tiếng pháo giấy vang lên một cách quái dị, rồi tất cả tan biến vào hư không, để lại căn phòng trống rỗng và tiếng khóc xé lòng của những người ở lại.
Dưới sàn nhà, nơi bốn người vừa đứng, chỉ còn sót lại hai lá bùa đỏ thêu tên bốn người bằng chỉ đen:
"Điền Hủ Ninh - Tử Du"
"Triển Hiên - Lưu Hiên Thừa"
Minh hôn đã thành.