[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Milklove] Bà Xã Mỗi Ngày Đều Giả Nghèo
Chương 39: Đồng ý
Chương 39: Đồng ý
Love chờ ở nhà một lúc lâu, nhận được điện thoại của Milk, nói cha của cô bị bệnh, tạm thời chưa về được, kêu nàng nghỉ ngơi sớm một chút.
Love làm sao nghỉ ngơi chứ, đứng dậy đi đên nhà của Bonnie Pattraphus.
Bonnie đang vẽ tranh, mang tạp đề mặt trên dính một chút màu vẽ, trong tay còn đang cầm một cây bút vẽ.
Sau khi dẫn nàng vào trong phòng xong thì tiếp tục vẽ tranh: "Hơn nửa đêm sao còn chạy đến đây, lại cãi nhau với bạn gái của cậu à?"
"Cái gì mà lại?"
Love kéo cái ghế ngồi xuống cạnh cô, "Chúng tớ chưa bao giờ cãi nhau cả."
"Vậy hai người có vấn đề."
Bonnie cũng không quay đầu lại mà nói, "Hai người ở bên nhau chắc hơn nửa năm rồi phải không, thật sự là trước giờ chưa từng cãi nhau?"
"Hình như không có thật."
Love đỏ mặt nói, "Tớ đối diện với chị ấy, không tức giận nổi, ngay cả Milk cũng thế."
"..."
Bonnie cười ha hả, đặt bút ở bên thùng nước bên cạnh mà khuấy, "Nhìn mặt luôn sẽ có một ngày nhìn chán, sẽ có một ngày cãi nhau một trận thôi.
Tình nhân mà không cãi nhau, đúng là thế gian hiếm có, đặc biệt là sau khi ở chung, càng dễ dàng bới lông tìm vết mà cãi nhau nữa."
Love khó hiểu: "Cậu là một cẩu độc thân, tại sao lại có giải thích thâm sâu như vậy?"
"Đã kêu cậu xem TV nhiều một chút mà."
Bonnie hừ một tiếng: " 'Sự cám dỗ khi trở về làng', hay là 'Heo cách cách' mấy bộ phim truyền hình này có thể dạy chúng ta không ít đạo lý đâu đấy."
"À."
Love yên lặng trợn trắng mắt, "Quả nhiên là một trường phái lý luận TV, tớ thấy cậu là đang hâm mộ tình yêu ngọt ngào của tớ thôi."
"Hâm mộ thì có một chút hâm mộ thôi."
Bonnie cười cười, "Bất quá hai người chưa bao giờ cãi nhau, tuyệt đối là không có khả năng, trừ phi hai người đều là thánh nhân, hoặc chính là..."
Love Pattranite: "Là gì?"
"Hai người không dám cùng đối phương cãi nhau."
Bonnie thuận miệng nói.
"Sao lại không dám cãi chứ?"
Love cảm thấy khó tin, "Cậu cảm thấy tớ sợ cãi nhau sao?"
"Đương nhiên."
Bonnie quay đầu nhìn nàng, ý vị không rõ mà cười một cái: "Bởi vì cậu chột dạ, cậu đã quên bản thân đang che giấu thân phận thật sự sao?"
Love một chốc liền ủ rũ.
"Cậu đang có bản năng trốn tránh hết tất cả khả năng mà hai người có thể có khả năng chia tay nhau, tất nhiên không dám tức giận với đối phương, nếu không trong mối quan hệ này cậu sẽ là tội nhân lớn nhất."
Bonnie nói.
Love cắn môi dưới: "Ai, chắc là vậy rồi, thật không biết sau khi Milk biết tớ lừa chị ấy, sẽ phản ứng ra sao đây."
"Mặc dù tớ rất tò mò nhưng mà thôi đi."
Bonnie quay đầu tiếp tục vẽ tranh.
"Cậu muốn nói gì?"
Love truy vấn, "Muốn nói gì thì cứ nói đại ra đi."
"Tớ sợ nói ra cậu sẽ không vui."
"Không đâu, cậu nói đi."
"Vậy tớ nói đấy nhé.
Nguyên nhân cậu chột dạ thì tớ biết rõ, nhưng tại sao Milk lại không dám cãi nhau với cậu chứ?
Chị ấy có phải cũng đã và đang lừa cậu cái gì không?"
"Nói bậy!"
Love chống nạnh, "Chị ấy không giận tớ, đương nhiên là bởi vì tớ quá hoàn mỹ, sao có thể lừa tớ chứ!
Chị ấy mới không lừa tới, tớ ở trong mắt chị ấy chính là một người nghèo, có cái gì đáng giá mà để chị ấy lừa chứ?"
Bonnie Pattraphus: "Vì nhan sắc của cậu?"
"Vậy thì càng không thể."
Love kiên định nói, "Chị ấy còn đẹp hơn tớ, sao có thể vì gương mặt của tớ mà lừa tớ chứ."
"Tình yêu quả nhiên là khiến cho người ta tự ti sao?
Cậu hiện tại cũng thật sự trở thành một người thổi phồng vợ rồi."
Bonnie bất đắc dĩ mà thở dài: "Đã nói là không tức giận mà?"
"Hừ!"
Love xoay lưng về phía cô.
Thật lâu sau, Bonnie đặt bút xuống: "Giúp tớ một chút."
Love xoay người lại, theo thói quen tính tiến lên giúp cô thu dọn thùng nước và giấy vẽ.
"Không giận nữa à?"
Bonnie cười hỏi.
"Giận xong rồi."
Love chọt chọt mũi chân, "Tớ cứ cảm thấy, cậu thật sự không thích chị ấy."
"Nếu như tớ thích chị ấy, chắc cậu không cầm dao rượt giết tớ à?"
Bonnie chọc ghẹo nói, đi tới cửa, tắt đèn.
"Đi thôi, đi ngủ."
"Cậu biết lời tớ nói không phải là có ý đó."
Love nói: "Cậu là bạn thân của tớ, nếu như cậu không thích chị ấy, tớ sẽ rất buồn."
"Tớ không có không thích chị ấy."
Bonnie dẫn nàng đến phòng dành cho khách, "Trái lại, chị ấy cho tớ cảm giác là quá hoàn mỹ."
Love chớp chớp mắt: "Hoàn mỹ không tốt sao?"
"Người hoàn mỹ như vậy, nhưng chỉ là một công nhân khuân gạch, cậu cảm thấy có khả năng sao?"
Bonnie nói, "Hơn nữa khí chất của chị ấy xuất chúng như vậy, tự nhiên hào phóng, chỗ nào giống kiểu người đi khuân gạch chứ?"
"Nhưng mà, tớ đã bắt gặp rất nhiều lần chị ấy đang khuân gạch, lần trước livestream còn trực tiếp khuân gạch nữa."
Love nói, "Ai nha, thế giới lớn như vậy, người kỳ lạ chỗ nào cũng có.
Có người khuân một cục gạch cũng giống như tiên nữ hạ phàm, có người giàu mà tố chất còn không bằng người khuân gạch đâu đấy, có gì tốt đâu mà so sánh."
"Cũng đúng."
Bonnie cười cười, "Đi ngủ sớm một chút đi.
À đúng rồi, hai ngày trước chú Lim đến nhà tớ chơi đấy."
"Vậy sao?
Tâm trạng của ba tớ thế nào rồi?"
Nàng hỏi.
"Không tốt cho lắm, trước khi nhắc đến cậu, chính là mặt mày hớn hở nói chuyện không ngừng nghỉ."
Bonnie thở dài "Mới vừa hỏi đến tình hình của cậu, ông ấy liền phất tay ngậm miệng không muốn nói chuyện."
"Ai, tớ còn chọc ông ấy đau lòng."
Tâm trạng của Love trùng xuống nói, "Ngày mai tớ sẽ về thăm ông ấy."
"Được."
-------------
Hôm sau, Love ăn cơm sáng ở Borattasuwan gia xong, Bonnie liền lái xe đưa nàng về nhà.
"Cậu về đi."
Love vẫy vẫy tay, "Tớ đi chuyến này, cũng không biết đến khi nào có thể ra được, cậu cũng đừng đợi, ngoan ngoãn trở về vẽ bức tranh của cậu đi."
"Vậy thì tớ đi thật đây, gần đây rất bận."
Bonnie nói.
"Đi đi đi đi, đây là nhà tớ, có thể có gì nguy hiểm chứ."
Love gật đầu, đợi xe lái đi, sau khi rời khỏi phạm vi tầm mắt của mình, nàng mới xoay người, nhìn căn nhà của mình, thở dài một hơi, bước chân nặng nề mà bước vào, đi vào đứng trước cửa nhà trang nghiêm nói: "Ba, con về rồi."
Tay Wongsawat Limpatiyakorn run lên, lập tức đẩy lão Phon ra, đè thấp giọng nói: "Loverrukk về rồi, nhanh nhanh, nhanh dọn mấy thứ này đi!"
Lão Phon không tình nguyện gì.
"Nhanh lên!"
Wongsawat đập một cái lên lưng của ông, "Ông có phải muốn bị trừ lương hay không?"
Lão Phon lúc này mới bò dậy, thuần thục mà tắt đi màn hình TV trò chơi, đem gamepad (tay cầm dùng chơi game) cất đi, sau đó đem tất cả đồ ăn vặt ở trên mặt đất đẩy hết xuống gầm giường.
Lại nhìn Wongsawat, đối phương đã 'hơi thở thoi thóp' mà nằm ở trên giường, lầm bầm không rõ đang nói gì: "Ui da, ui da da, đừng động vào tôi, tôi không muốn sống nữa."
"Ba."
Love chạy lên lầu, hoảng sợ, vội vàng chạy đến mép giường, nắm lấy tay ông, "Ba, ba làm sao vậy?"
Wongsawat 'suy yếu' mà nhìn nàng một cái: "Phawarin, là bà sao?"
"Không, là con, con là Loverrukk."
Nàng lo lắng không ngừng, "Ba, ba làm sao vậy, xuất hiện ảo giác?"
Nàng nhìn về phía chú Phon, ông ấy trưng ra hai tay tỏ vẻ không hiểu: "Chú cũng không hiểu ông già này đang suy nghĩ gì nữa."
"Loverrukk?
Không, cô không phải là Loverrukk của tôi."
Wongsawat ho khan vài tiếng, "Loverrukk nó không cần ba nó, nó cũng không nghe tôi nói Phawarin à, nếu bà còn ở trên đời thì thật tốt, tôi sẽ không đau lòng như vậy hu hu hu hu."
"Ba."
Love kêu một tiếng, "Đừng giả bộ nữa."
"Hu hu hu hu Loverrukk không nghe lời tôi, tôi tồn tại ở trên đời này còn có ý nghĩa gì chứ!"
Wongsawat đấm giường, than thở khóc lóc!
"Ba, trên người của ba còn mùi khoai tây chiên kìa."
"!"
Wongsawat mở trừng mắt, lại không muốn lật mặt mà tiếp tục diễn xuất: "Hu hu hu hu hu."
Love từ ở dưới gầm giường móc ra một đống đồ ăn vặt, xé bao ra, đi đến thùng rác bên cạnh: "Ba, nếu như ba khóc tiếp nữa, khoa tây chiên của ba sẽ vĩnh biệt ba đấy."
"Hu hu hu...."
Wongsawat lén liếc mắt nghía một cái, thấy nàng quả nhiên không chút lưu tình mà đem khoai tay chiên đổ vào thùng rác, lập tức ngừng khóc, "Dừng tay!"
Love quay đầu nhìn ông: "Còn khóc không?"
"Không khóc nữa."
Wongsawat ủy khuất nói, liếc mắt nhìn lão Phon đang xem trò hay, chỉ vào ông ấy mà cáo trạng: "Đều là do lão Phon mua đấy!
Ông ấy một hai đòi ba chơi game cùng ông ấy, lấy khoai tây chiên dụ ba!"
"Ồ, hóa ra còn chơi game nữa à."
Love nheo mắt lại, ở trong phòng lục lọi một chút, rất nhanh liền lục soát ra được gamepad, hăm dọa để ở trên miệng thùng rác "Ngay bây giờ, lập tức, liền và luôn, bước xuống giường cho con."
Wongsawat quăng chăn ra một bên, ngay ngắn lưu loát mà nhảy xuống giường, tiêu sái đi tới, một tay đoạt lấy gamepad, giấu ở trong lòng: "Có chuyện gì thì từ từ nói, động tay động chân còn ra thể thống gì chứ."
"Vậy chúng ta nói chuyện cho rõ ràng đi."
Love mở điện thoại ra, đem lịch sự trò chuyện của hai người đặt ở trước mặt ông: "Ba có ý gì?"
Lão Phon tò mò mà kề sát tới nhìn thoáng qua: "..."
[Lãng Lý Tiểu Bạch Ngư]: Nhà tan cửa nát rồi.
[Loverrukk]: ?
[Lãng Lý Tiểu Bạch Ngư]: Chia sẻ liên kết: 'Trong giai đoạn con cái nổi loạn, cha mẹ không thể không chịu đựng những điều dưới đây'.
[Lãng Lý Tiểu Bạch Ngư ]: Gà con khóc lớn.jpg
[Lãng Lý Tiểu Bạch Ngư ]: Gà con khóc lớn.jpg
[Lãng Lý Tiểu Bạch Ngư ]: Gà con khóc lớn.jpg
Wongsawat cười xấu hổ: "Đây chỉ là ăn cắp icon thôi mà, con không cảm thấy nó rất đáng yêu sao?"
Love Pattranite: "..."
Mọi người xuống lầu, ngồi ở trên sofa, bày ra tư thế đàm đạo.
Má Jutaporn rót cho bọn họ mỗi người một ly trà sau đó cầm điện thoại trốn vào một góc tiếp tục với cuộc tình yêu qua mạng mới tinh của mình.
"Ba, ba không phải cũng đã chấp nhận sự thật chuyện con thích con gái rồi sao, rốt cuộc vì sao vẫn còn tức giận."
Love hỏi.
"Vì cái gì con còn không rõ sao?"
Wongsawat gục mặt, "Lão Vosbein cũng nói rồi, con gái của ông ấy đã chuẩn bị xong buổi xem mắt, kết quả con cứ chậm chạp không chịu đồng ý, khiến ba làm sao mà giải thích được với hai ba con bọn họ đây.
Một hạng mục lớn gần nhất của ba còn đang nằm trong tay của bọn họ, nếu bởi vì chuyện này mà đóng băng hạng mục này, ba làm sao mà giải thích với mọi người, nhóm công nhân còn phải đợi ăn cơm nữa đấy."
Love Pattranite: "..."
"Bên kia đồng ý xem mắt?"
Love khó tin nói, "Người đó tại sao muốn xem mắt, nếu thật sự tốt như vậy, sao lại đến nỗi phải đi xem mắt chứ?"
"Bởi vì con bé cũng thích con gái a, bên cạnh vẫn cứ không xuất hiện một đối tượng nào thích hợp."
Wongsawat nói, "Chính xác hơn là bởi vì người ta quá ưu tú, mới vẫn luôn độc thân đến tận bây giờ.
Con cũng đừng đắc ý, người ta còn chưa nhất định nhìn trúng con đâu.
Chủ yếu là cha của con bé nhìn trúng con, mới đồng ý chuyện xem mắt này."
Nghe vậy, Love bỗng nhiên có chút thông suốt: "Ba là nói, không phải cô ấy ngắm trúng con?
Mà là ba của cô ấy?"
"Đúng vậy, sao thế?"
"Không có gì."
Love tức khắc nắm chắc thắng lợi, chỉ cần trong buổi xem mắt làm chút chuyện, đảm bảo sẽ khiến đối phương chán ghét mình, không phải sao!
Dù sao dựa vào đức hạnh của ba nàng, trốn được mùng một, tránh không khỏi mười lăm, có một liền muốn có hai bảy hai mốt thứ khác, chi bằng dứt khoát ở ngay lần đầu tiên hoàn toàn chặt đứt tâm tư kết thông gia của vị ba già này của cô luôn cho rồi.
Love vỗ bàn: "Chỉ là một buổi xem mắt mà thôi, con đi."