Đô Thị Miệng Quạ Giới Giải Trí - Tinh Thuyền Dạ Du

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
603,821
0
0
AP1GczP3mlE3fEEFx5OdXSv_CbTPUC7lWHnHjhnZkdvAePXSbfJJMFavO0RBeMvUWd3DvU8c0NJxVpYDz5n1z7P69D2LWmJ1rNPFWCf40tHxMC72XXmBg1_IlBaULfEEFpsRsRkKlegWmEjBkIZa1agaYk5f=w215-h322-s-no-gm

Miệng Quạ Giới Giải Trí - Tinh Thuyền Dạ Du
Tác giả: Tinh Thuyền Dạ Du
Thể loại: Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

MIỆNG QUẠ GIỚI GIẢI TRÍ

Tác giả: 星船夜游 | Tinh Thuyền Dạ Du

Edit: Kẻ Săn Chữ

Sau khi bị toàn mạng bôi đen, tôi trở nên nổi tiếng nhờ bói toán.

Tôi đã bị bôi đen trong suốt ba năm sau khi ra mắt. Trước khi rời khỏi giới, một đoạn video tôi bói cho kẻ thù không đội trời chung đã được lan truyền rộng rãi.

Trong video, tôi mặc chiếc áo khoác quân đội và bấm tay tính quẻ.

"Trong vòng ba năm, cậu sẽ gặp đại họa. Chàng trai trẻ, hãy cẩn thận với lời nói và hành động, đừng p/h/ạ/m p/h/á/p."

Vào ngày video được phát, kẻ thù không đội trời chung của tôi đã vào tù và khóc lóc vì vi p/h/ạ/m p/h/á/p l/u/ậ/t. Lần đầu tiên trong đời, tôi nằm trong top tìm kiếm thịnh hành.

#Miệng Quạ Cố Anh Anh#​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Làm Người Qua Đường Ta Bị Công Hai Nhắm Trúng
  • Người Tôi Yêu Miệng Thì Cứng Tâm Thì Mềm
  • Vị Sếp Độc Miệng Của Hứa Trợ Lý
  • Cục Cưng, Em Là Một Miếng Bánh Dâu Tây Ngọt Ngào
  • Miệng Lưỡi Và Tay Chân Tôi Cũng Xuyên Không Rồi!
  • Vừa Mở Miệng Liền Mất Tiếng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Miệng Quạ Giới Giải Trí - Tinh Thuyền Dạ Du
    Chương 1


    1

    Tôi đang nằm ngủ trên giường thì người đại diện của tôi, chị Triệu, xông vào nhà tôi, hất chăn bông, lớn tiếng hét lên đầy phấn khích.

    "Cố Anh Anh, em nổi tiếng rồi!"

    Tôi r*n r* và vùi mặt vào chăn.

    “Chị Triệu, chị bị ảo giác à?”

    Chị Triệu túm cổ tôi kéo ra khỏi chăn rồi mở một đoạn video trước mặt tôi. Tôi nghe giọng này hơi quen quen.

    [Cố Anh Anh, đừng có miệng quạ ở đây. Cô điên điên khùng khùng nhưng tôi không điên nha!]

    Đây không phải là lời của Hứa Châm, kẻ thù của tôi, đã nói khi tôi đoán mệnh cho hắn vào ba năm trước sao?

    Chị Triệu nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi, đọc to bản tin pháp luật của Hứa Châm với tâm trạng vô cùng xúc động, rồi ôm mặt tôi.

    "Anh Anh, hai chúng ta đã vượt qua rồi!"

    Tôi bất lực đến nỗi bật cười hai lần.

    "Chị có chắc không phải cái c/h/ế/t đến gần không? Người hâm mộ của Hứa Châm sẽ xé xác em mất!"

    Chị Triệu cười rạng rỡ và không hề quan tâm đến tôi cũng như thảm họa sắp xảy ra.

    "Chương trình giải trí Căn Phòng Bí Mật đã gửi lời mời cho em. Một tập đặc biệt về huyền học đấy, em thân mến. Em sẽ vươn lên dẫn đầu ngay sau phát sóng! Chị đã nghĩ ra tựa đề rồi, và sẽ là ‘Thần toán số một trong giới giải trí’."

    Tôi: …

    "Chị Triệu, chị đừng làm lố quá."

    Tuy nhiên, cuối cùng tôi vẫn không thể đánh bại chị Triệu. Chị ấy đã cưỡng ép, kéo tôi dậy đi tắm và trang điểm rồi đến trường quay của chương trình.

    Chương trình giải trí Căn Phòng Bí Mật hiện đang là chương trình nổi tiếng nhất. Nó quy tụ những người nổi tiếng có chỉ số IQ cao trong giới, còn tôi là một mỹ nhân nổi tiếng ngốc nghếch.

    Tổ chương trình mời tôi, có lẽ vì muốn tận dụng đợt sóng nổi tiếng vừa xuất hiện, cũng có thể họ muốn làm tôi xấu mặt trong chương trình.

    Nhưng thực tế có vẻ khác với những gì tôi nghĩ. Ngay khi tôi vừa ngồi xuống, đạo diễn đã đi đến ngồi vào chiếc ghế nhỏ kế bên.

    “Tiểu Cố, có thể xem cho tôi trước ba mươi lăm tuổi tìm được vợ không?”

    Đạo diễn của chương trình Căn Phòng Bí Mật là đạo diễn chương trình giải trí hàng đầu trong giới và có rất nhiều hit. Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy nói chuyện với ai bằng giọng điệu nịnh nọt như vậy.

    Đầu óc tôi bị lag trong giây lát, rồi tôi trả lời một cách máy móc: “… Có chút khó khăn, đạo diễn Tống, có lẽ anh không cần tìm một người vợ hơn mình mười tuổi đâu.”

    Đạo diễn Tống hít một hơi và nắm lấy tay tôi.

    "Cố đại sư, tôi ngộ ra rồi!"

    2

    Có năm vị khách trong chương trình Căn Phòng Bí Mật, ba nam và hai nữ, trong đó có tôi là khách mời.

    Cộng sự của tôi là một ca sĩ nổi tiếng đã giành giải Giai Điệu Vàng và có số lượng người hâm mộ nhiều hơn tôi khoảng hai mươi lần, Phong Trùy.

    Phần thứ nhất, tìm ra manh mối trong nhà và chìa khóa để sang giai đoạn tiếp theo. Phong Trùy đến từ top 10 khoa kỹ thuật, tốc độ não của hắn không biết cao hơn tôi bao nhiêu.

    Vì vậy, khi phát sóng trực tiếp, Phong Trùy đang tính toán, còn tôi thì ngơ ngác, hàng loạt bình luận mắng tôi là phế vật.

    [Phiền c/h/ế/t đi được, mời Cố Anh Anh ngốc nghếch này làm gì vậy? Ai mà không biết cô ấy gặp khó khăn khi giải phương trình tuyến tính hai biến?]

    [Không nói nên lời, chỉ số IQ cao mới làm tiết mục hay, bày cái bình hoa đẹp là có mục đích gì?]

    [Đừng xem nữa, đừng xem nữa, lần sau không có Cố Anh Anh tôi sẽ quay lại.]

    [Không biết đạo diễn Tống đang nghĩ gì, thực sự cho rằng Cố Anh Anh biết huyền học sao? Cô ta chỉ có một cái miệng quạ.]

    [Nếu không có cái miệng quạ của cô ta, Hứa Châm đâu cần rút lui khỏi giới? Tất cả đều là lỗi của cô ta.]

    Tôi không nhìn thấy bình luận, nhưng tôi có thể cảm thấy mình đang bị mắng, và Phong Trùy, người cố gắng tìm ra đáp án trong mười phút vẫn chưa có kết quả, đang trở nên cáu kỉnh.

    Hắn nhíu mày: "Cố Anh Anh, cô có thể giúp tôi một chút được không, đừng đứng như khúc gỗ nữa.”

    Ban đầu tôi nghĩ rằng hắn có một chút kinh nghiệm khi tham gia chương trình nên không ra tay, nhưng bây giờ hắn đã nói như vậy thì...

    Tôi đứng dậy, đi đến bức tường ấn ba tấc từ tây bắc xuống nam, lấy chìa khóa ra, cầm trong tay lắc lắc rồi hỏi hắn: "Có cần tôi giúp anh tìm ra đầu mối không?"

    Bình luận im lặng trong giây lát rồi bùng nổ ngay lập tức.

    [Đợi đã, tôi bị mù sao? Tại sao tôi không thấy rõ Cố Anh Anh đã làm gì?]

    [C/h/ế/t tiệt, tổ chương trình đang giở trò à? Đây chắc chắn là một câu chuyện mờ ám!]

    [Tổ chương trình phải cho tôi một lời giải thích!]

    Phong Trùy sững sờ một lúc, và phản ứng đầu tiên của hắn là tổ chương trình đã cho tôi biết đáp án.

    Hắn nheo mắt và quyết định không hợp tác với tổ chương trình.

    "Cô đã tìm thấy nó, sao không chia sẻ một chút quá trình tính toán?"

    Tôi: "Tính toán, tính toán cái gì, những thứ mà một quẻ nhỏ có thể tính ra, tại sao tôi phải tính toán?"

    Phong Trùy có chút thiếu kiên nhẫn và chế nhạo.

    "Quẻ nhỏ cũng được, xin hãy bật mí cho khán giả biết, nói xem cô đã tính thế nào."

    Tôi r*n r*, duỗi tay trái ra, bắt đầu bấm tính và cuối cùng dừng lại ở một vị trí.

    "Chính là như vậy, tính ra phương hướng là tây bắc đến nam, là Thổ trong ngũ hành. Không phải anh muốn tôi dạy anh mấy cái này tại đây đấy chứ?"

    Vẻ mặt của tôi quá cường điệu, còn Phong Trùy thì chuyển xanh.

    Hắn lập tức phủ nhận: "Không thể nào. Tôi đã mất gần mười phút vẫn không tính ra thì làm sao cô có thể tính ra dễ dàng như vậy?"

    Tôi r*n r*, lại bắt đầu bấm đoán, rồi chậm rãi nói: "Anh có muốn xem lại liệu anh có nhầm số hay không?"

    Vẻ mặt của Phong Trùy ngơ ngác trong giây lát, thấy hắn muốn tiếp tục chơi xấu, tôi chỉ đơn giản lấy ra những tờ giấy mà hắn đã tính trước đó và bắt đầu đối chiếu từng cái một.

    Sau đó tôi chỉ vào một trong những con số.

    "Nhìn này, anh đã viết 3 thay vì 2."

    Phong Trùy:...

    Vẻ mặt hắn ngơ ngác, có lẽ là vì hắn không ngờ mình thực sự mắc phải sai lầm ngu ngốc như vậy.

    [... Làm sao chuyện này có thể?]

    [Kịch bản, chắc chắn là kịch bản.]

    [Vậy nếu Cố Anh Anh thực sự biết huyền học thì sao? Chỉ là quẻ nhỏ mà thôi, chuyện này rất đơn giản, tăng hai lần cũng không phải là vấn đề lớn.]

    [Nhưng độ chính xác của cô ấy cho đến nay là 100%.]

    [Không ai chắc chắn 100%, đó chắc chắn là kịch bản.]

    Phong Trùy trầm mặc, khó nhọc mở miệng: “Tôi sẽ tìm ra đầu mối.”

    Tôi nhún vai.

    "Cố lên."

    Có lẽ người xem nghĩ tôi đang mỉa mai nhưng tôi thực sự rất thành thật.

    Dù sao tôi cũng muốn thư giãn, nếu như Phong Trùy tính toán thêm chút thì tôi có thể ngồi chơi thêm một lúc.

    Nhưng đáng tiếc, Phong Trùy lại không tìm ra.

    Cũng không thể trách hắn, là do tổ chương trình cố tình gây khó dễ. Đây không phải là chuyện một người có thể tìm được kết quả.

    Hơn nữa, từ trường trong ngôi nhà này có vấn đề nghiêm trọng, tôi tính ra rằng các nhóm khách bên cạnh cũng đang bị cản trở.

    Địa điểm được ekip chương trình lựa chọn là ngôi nhà ma ám.

    Dù Phong Trùy có cố gắng thế nào đi chăng nữa, vẫn luôn thiếu một thông tin.

    Cuối cùng hắn nhìn tôi, tuy không nói gì nhưng ánh mắt lại đầy sự buộc tội.

    Tôi bất lực đứng dậy, nhìn kết quả của Phong Trùy và đưa ra một suy đoán đơn giản.

    Sau đó, hắn đi vòng quanh phòng ba lần, đếm từng bước, và cuối cùng mới rút ra được một tấm thẻ manh mối từ khoảng trống trên sàn nhà.

    [C/h/ế/t tiệt, rốt cuộc là chuyện gì thế này.]

    [Đây hẳn là một buổi hợp tác, cần có hai người cùng làm việc.]

    [Nhưng tôi nhìn Cố Anh Anh cũng không có thông tin nào khác?]

    [Mấy nhóm bên cạnh có, chắc chắn là do tổ chương trình cố ý. Nếu Cố Anh Anh không thực sự giỏi huyền học, nhóm của họ chắc chắn sẽ thua.]

    [Vậy là Cố Anh Anh thực sự giỏi việc đó?]

    Phong Trùy không còn quan tâm đến việc làm khó tôi nữa, đầu hắn đầy những câu hỏi.

    "Làm thế nào cô tìm thấy hoặc là tính toán ra được vậy?"

    Tôi ậm ừ.

    “Các nhóm khác lẽ ra mỗi người sẽ có một manh mối, nhưng nhóm chúng ta chỉ có một bộ dữ liệu cho anh, và dữ liệu của anh chính là mấu chốt."

    Mặc dù tôi có thể tính toán mà không cần dữ liệu của hắn, nhưng tôi có thể cho hắn chút thể diện.

    Phong Trùy bây giờ mới thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt có vẻ tốt hơn.
     
    Miệng Quạ Giới Giải Trí - Tinh Thuyền Dạ Du
    Chương 2


    3

    Nhóm chúng tôi là nhóm đầu tiên ra ngoài, và tổ chương trình đã theo dõi quá trình tiết lộ bí mật của khách mời trong suốt quá trình, vì vậy sau khi đi ra, sắc mặt của Phong Trùy lại trở nên xấu xí.

    Vì người dẫn chương trình chào đón tôi rất nhiệt tình và hết lời khen ngợi: "Tuyệt vời, Anh Anh, cô có thể tính toán được tất cả! Tổ chương trình thực sự đã không uổng công mời cô!"

    Tôi liếc nhìn anh ta, chậm rãi bước tới và hỏi bằng một giọng mà Phong Trùy không nghe được, nhưng khán giả vẫn có thể nghe thấy: “Ngôi nhà này có phải là nhà ma không?”

    Người dẫn chương trình sắc mặt cứng đờ một lúc, sau đó kinh hãi nhìn tôi, rồi nhìn đạo diễn, nói: “Ngôi nhà ma nào… nào thế?”

    Xem ra anh ta không biết, tôi liếc nhìn đạo diễn.

    Đạo diễn cũng có vẻ sợ hãi, họ đều không biết.

    Tôi thở dài một hơi, không khỏi nghĩ tới năm đó trước khi xuống núi, danh hiệu của tôi là: Conan Huyền Môn, đi đến đâu là có chuyện đến đấy.

    Thật là xui xẻo!

    [Ngôi nhà ma gì vậy, lần này thay đổi kịch bản sao?]

    [Kịch bản lần này có đầy yếu tố siêu nhiên sao? Quả thực là nâng kiệu cho Cố Anh Anh, tôi quá mệt mỏi với việc lăng xê như vậy.]

    [Linh dị lần trước đã bị mắng, lần này lại làm chỉ vì độ nổi tiếng của Cố Anh Anh, c/h/ế/t tiệt, tôi phải xem họ có thể nghĩ ra những chiêu trò gì.]

    [Có khả năng đây thực sự là một ngôi nhà ma ám? Tôi biết một chút về huyền học và vừa tính toán, là ngẫu nhiên chứ không phải cố ý.]

    [Thủy quân đến rồi, tắt bình luận đi, khó chịu quá.]

    Những vị khách sau đó lần lượt bước ra. Trong lúc tạm dừng, đạo diễn lẻn tới chỗ tôi và hỏi: "Anh Anh, cô vừa nói nhà ma gì vậy? Là thật hay giả?"

    Tôi buồn bã nói: "Là thật, ở đây đã có người c/h/ế/t, kẻ s/á/t n/h/â/n là một trong những khách mời."

    Đôi mắt của đạo diễn đột nhiên mở to, nhãn cầu gần như rơi ra ngoài, rồi run rẩy nói: "Tôi nên làm gì bây giờ? Tôi có nên báo cảnh sát không?"

    Tôi sờ cằm, trấn an đạo diễn: "Không! Đối phương rất thận trọng, cho dù có gọi cảnh sát cũng không phát hiện được. Chờ tôi tìm được t/h/i t/h/ể và liên lạc với hồn ma rồi nói cho anh biết."

    Khán giả không nghe được đoạn này mà chỉ nhìn thấy tôi rời khỏi màn hình để đi tìm đạo diễn.

    [Cố Anh Anh đang làm gì vậy? Cô ấy đến gặp đạo diễn để xem kịch bản phải không?]

    [Cười c/h/ế/t, có phải tổ chương trình nhờ huyền sư thiết kế lời thoại cho khách mời không? Cô ấy không nhớ nổi nên sợ mình sẽ trở nên ngu ngốc à.]

    [Đã nói Cố Anh Anh thật sự rất giỏi, sao không có ai tin vậy.]

    [Người đâu, báo cáo thủy quân cho tôi.]

    Đạo diễn vẫn lắp bắp: “Vậy trước tiên hãy làm theo quy trình thông thường nhé?”

    Tôi gật đầu.

    "Không được đánh rắn động cỏ, nhưng phải thêm tiền."

    Đạo diễn: …

    Đạo diễn liên tục đồng ý.

    "Được rồi được rồi, nếu giải quyết được, tôi sẽ trả gấp đôi!"

    Tôi rất hài lòng và hứa: "Sẽ không có chuyện gì, đạo diễn yên tâm."

    Nhưng đạo diễn vẫn có vẻ có chút bất an nên đã sang một bên liên lạc với những nhân vật thần bí khác.

    Phân đoạn hai là thu thập bằng chứng tương tự trong kịch bản g/i/ế/t người, và mỗi người đóng một vai.

    Kịch bản tình cờ lại là một vụ án g/i/ế/t người, đòi hỏi phải tìm ra kẻ s/á/t n/h/â/n cũng như người đã c/h/ế/t.

    Vai tôi nhận chính là người c/h/ế/t.

    Giai đoạn đầu tiên của việc thu thập bằng chứng yêu cầu tìm hiểu tình trạng của người đã khuất khi họ còn sống.

    Trong phân đoạn này, chỉ có người c/h/ế/t và kẻ g/i/ế/t người không cần thu thập chứng cứ.

    Nhưng để che giấu thân phận, tôi vẫn phải ra ngoài tìm tòi một chút.

    Sau khi người dẫn chương trình đọc xong kịch bản, người xem bắt đầu phàn nàn.

    [Quả thực là kịch bản mơ hồ, không biết người c/h/ế/t là ai, không biết nam hay nữ, cũng không biết nghề nghiệp. Chẳng lẽ chỉ chờ Cố Anh Anh xử lý sao?]

    [Tổ chương trình đã chi quá nhiều tiền để hỗ trợ Cố Anh Anh. Cô ấy có quan hệ với nhà tài trợ à?]

    [Rất có khả năng, Cố Anh Anh tuy rằng ngu ngơ, nhưng thật sự rất xinh đẹp.]

    Bên cạnh tôi, một khách mời thường trú khác là Bạch Như đến nói chuyện.

    Cô ta là một trong những ngôi sao hạng A nổi tiếng nhất hiện nay. Cô ta là ngôi sao duy nhất thường trú và có danh tiếng tốt.

    "Cố Anh Anh, tính giúp tôi đi. Đầu mối của tôi ở phòng nào? Tôi là người giỏi suy luận nhất."

    Tôi nhìn cô ta hai giây rồi buông tay.

    "Tổ chương trình đã nói tôi không được phép làm gì cho khách mời, nhưng Bạch Như, chẳng phải cô đã có mục tiêu rồi sao? Còn đi hỏi tôi?"

    Vốn dĩ cô ta muốn làm tôi xấu hổ, đợi tôi tính xong mới nói tôi tính sai, nhưng cô ta không ngờ tôi lại thiếu tôn trọng cô ta như vậy.

    Sắc mặt Bạch Như có chút xám xịt, nhưng xét đến hình tượng của mình, cô ta vẫn cố gắng mỉm cười.

    "Tôi không có mục tiêu nào cả. Aydo, không tính cũng không sao, tôi tự tìm cũng được. Hay là cô đi cùng tôi nhé, Anh Anh?"

    Xem ra hôm nay cô ta muốn gây rắc rối cho tôi. Tôi có chút không vui nên trong đầu chỉ làm một phép tính.

    Bạch Như và Hứa Châm có quan hệ.

    Quan hệ này không đơn thuần là ngủ cùng nhau, mà còn là hợp tác p/h/ạ/m t/ộ/i. Tôi nhìn thoáng qua hắc khí đậm đặc trên đỉnh đầu của Bạch Như, khẽ mỉm cười.

    "Không được đâu, tôi thích tự mình hành động hơn."

    Sau đó, tôi cũng không quan tâm Bạch Như nói gì, xoay người đi về phía căn phòng duy nhất không có người.

    Có hai lý do không ai đến phòng này.

    Một là căn phòng này nhìn thoáng qua chỉ có một chiếc ghế sofa và một chiếc khăn tắm, xem ra không có vấn đề gì.

    Một nguyên nhân khác là bản thân từ trường của căn phòng này rất kém và hầu hết mọi người sẽ tránh né bằng tự vệ bản năng.

    Khi tôi bước vào phòng, một mùi ôi thiu thoang thoảng xộc vào mũi.

    Mùi này rất nhẹ, người chưa rèn luyện ngũ giác thì không thể ngửi được.

    Tôi đi quanh phòng một lúc và không khỏi cau mày.

    Kẻ s/á/t n/h/â/n thực sự rất tàn ác, t/h/i t/h/ể được c/h/ô/n dưới nền gạch.

    Căn phòng này cao hơn những căn phòng khác khoảng mười lăm centimet, có một bậc thang cũng bất thường hơn các phòng còn lại.

    Khi chọn địa điểm cho một chương trình, thông thường ekip sẽ tự mình dựng lại, nhưng chương trình này dùng luôn hàng thực tế.

    Về cơ bản, họ cố gắng có những cảnh quay chân thực nhất cho tất cả các cảnh và thuê một số ngôi nhà phù hợp để tạo ra chúng.

    Mà căn nhà này, hẳn là h/u/n/g t/h/ủ đã qua vài con đường để cho tổ tiết mục chọn trúng.

    Mục đích là để một ngày nào đó khi sự việc xảy ra, hắn có thể thoát khỏi nghi ngờ.

    4

    [Cố Anh Anh đang làm gì vậy?]

    [Không phải không tính được nên che đậy sự xấu hổ đấy chứ? Để tôi đoán xem, trong tai nghe nhất định có hướng dẫn của tổ chương trình.]

    [Tại sao tôi lại cảm thấy căn phòng này có chút kỳ lạ? Tại sao lại nâng phòng lên?]

    [Đó là một cảnh hay, nhưng có vấn đề. Cố Anh Anh thực sự không tìm được nơi xảy ra vụ án sao?]

    [Đây không phải là một bối cảnh cố định. Tất cả các cảnh trong chương trình này đều là những ngôi nhà thuê.]

    [Này, có lẽ là phong thủy chủ nhà đã làm?]

    Mặc dù tôi không thể nhìn thấy bình luận nhưng tôi có thể đoán được những gì họ đang nói.

    Căn phòng này quả thực là hiện trường vụ án trong kịch bản, đồng thời cũng là hiện trường vụ án của người đã khuất.

    Tổ tiết mục này có chút vận cớt chó trên người. Tôi chậc chậc hai tiếng, thấy bên ngoài chẳng có đồ đạc gì, trực tiếp xốc sô pha lên, từ phía dưới móc ra ba tấm thẻ manh mối.

    Một hàng dấu hỏi trôi nổi trên hang bình luận.

    [Làm sao cô ấy biết manh mối bị mắc kẹt ở đây?]

    [Thật là thần kỳ...]

    [Thần kỳ gì chứ, chuyện này thật mờ ám.]

    Tôi vừa lấy thẻ manh mối chuẩn bị ra ngoài thì nhìn thấy Phong Trùy ở cửa thò đầu vào hỏi tôi: "Cô tìm ra nó chưa?"

    Tôi giơ tay, hắn nhẹ nhõm khi nhìn thấy tấm thẻ manh mối trên tay tôi rồi bước vào.

    "Tôi cũng tìm thấy, nhưng có gì đó không đúng, tôi có thể bàn bạc với cô được không?"

    Mặc dù vừa rồi Phong Trùy kiêu ngạo nhưng rõ ràng hắn đã khuất phục trước thế lực phương Đông bí ẩn.

    Nói xong, hắn trực tiếp đưa cho tôi tấm thẻ manh mối trên tay, rồi nói: "Tôi nghĩ lần này có thể không phải là một câu chuyện g/i/ế/t người thông thường. Có lẽ linh dị mới là trọng tâm. Không phải linh dị chỉ là yếu tố phụ như mọi người vừa suy đoán."

    Phong Trùy quả thực là một sinh viên hàng đầu với bộ não rất tốt và hắn có thể đoán được hầu hết mọi thứ.

    Tôi lấy tấm thẻ đầu mối của hắn liếc nhìn rồi nói: "Anh có thể có những nghi ngờ khác, nhưng không cần phải nói. Tôi có thể đoán ra, chỉ muốn nói là vấn đề mà anh suy đoán không lớn."

    Đồng tử của Phong Trùy co lại khi nghe thấy điều này, hắn thở hổn hển và lắp bắp: "Cô… cô… cô đã biết phải làm như thế nào, sao còn..."

    Hắn cũng biết mình không thể nói điều này trước màn hình nên chỉ nhìn tôi với vẻ kinh ngạc.

    Tôi vỗ vai hắn.

    "Chàng trai trẻ, hãy bình tĩnh và tin tưởng tôi."

    Tôi đưa lại thẻ đầu mối cho hắn và bước ra ngoài.

    Tốc độ thu thập bằng chứng của mỗi người cũng khác nhua, đạt thứ nhất là Phong Trùy, thứ hai là tôi, và thứ ba là nữ diễn viên Chu Ngọc Nhi, người nổi tiếng với vẻ đẹp và là biểu tượng gợi cảm.

    Chu Ngọc Nhi đi về phía Phong Trùy và tôi với tấm thẻ manh mối trên tay. Cô ấy có đôi môi đỏ mọng và mái tóc gợn sóng. Hơn nữa, cô ấy trông khác với Bạch Như, cô ấy rất dịu dàng.

    "Mọi người nhanh tới xem manh mối. Những gì tôi nhận được rất rời rạc, thật xin lỗi."

    Phong Trùy không hề phản đối, chủ động trao đổi thẻ manh mối với cô ấy, thậm chí còn cùng tôi đến xem.

    Ba tấm thẻ manh mối của Chu Ngọc Nhi là: giày cao gót, bàn chải đánh răng và cá hồi còn sót lại.

    Nó thực sự không quan trọng.

    Ba bức ảnh của Phong Trùy là tin nhắn hẹn hò, son môi và đôi khuyên tai.

    Ba thứ của tôi là khăn tắm, tất và thẻ chìa khóa khách sạn.

    Ba người chúng tôi cùng nhau suy nghĩ hồi lâu, sau đó Chu Ngọc Nhi lên tiếng: “Có vẻ như vẫn chưa đủ nhưng có thể suy ra người c/h/ế/t là một cô gái và đang hẹn hò trước khi c/h/ế/t. Từ tin nhắn ngày tháng và thẻ phòng có thể thấy phòng đã được đặt trước và cũng đã hẹn hò một thời gian dài."

    Nói xong, cô dừng lại và cau mày.

    “Vậy cô ấy c/h/ế/t như thế nào?”

    Phong Trùy nói tiếp: “Có phải là bị g/i/ế/t vì tình không?”

    Tốt lắm, hắn bị Chu Ngọc Nhi dắt mũi rồi. Tôi ngửi mùi hôi thối trên người Chu Ngọc Nhi giống hệt mùi trong căn phòng đó, nhưng lại có mùi nước hoa, càng ngửi càng ghê tởm.

    Tôi nghĩ về giới tính trong kịch bản của mình và chỉ vào ba người bên kia cũng đã hoàn tất việc tìm kiếm bằng chứng.

    "Bọn họ đều ra ngoài rồi, chúng ta cùng nhau xem một chút đi."
     
    Miệng Quạ Giới Giải Trí - Tinh Thuyền Dạ Du
    Chương 3


    5

    Thẻ manh mối của sáu người đã được ghép lại với nhau và cuối cùng một kết luận đã được rút ra.

    Người c/h/ế/t là phụ nữ, kẻ s/á/t n/h/â/n là đàn ông và họ g/i/ế/t nhau vì tình yêu.

    Bạch Như nhìn tôi cười, nói: "Anh Anh, cô là nhân vật nam, hơn nữa vừa rồi cô không hề lên tiếng, h/u/n/g t/h/ủ không thể là cô đúng không?"

    [Mọi người thông minh như vậy, nhất định là Cố Anh Anh, cô ấy chưa bao giờ chủ động suy luận.]

    [Nói không chừng Cố Anh Anh đã đoán ra rồi?]

    [Ồ không, việc g/i/ế/t chóc trong kịch bản không phải là chuyện có thật nên rất khó tính toán, đúng chứ?]

    Người xem nói không sai, nhưng có lẽ chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên khi người nắm giữ vai diễn s/á/t n/h/â/n lại chính là kẻ s/á/t n/h/â/n thực sự.

    Khi kết thúc suy luận, hầu hết mọi người đều cho rằng tôi là kẻ s/á/t n/h/â/n, ngoại trừ Chu Ngọc Nhi, người đang nắm tấm thẻ của kẻ s/á/t n/h/â/n, và tôi, người cầm tấm thẻ của người c/h/ế/t, không ai biết chuyện gì đang xảy ra.

    Kẻ s/á/t n/h/â/n có thể nói dối, Chu Ngọc Nhi đã dùng kỹ năng diễn xuất tuyệt vời của mình để che đậy hoàn hảo sự thật của sự việc.

    Vòng thu thập chứng cứ thứ hai là một đội gồm hai người, Chu Ngọc Nhi nhìn tôi.

    "Anh Anh, hay là chúng ta đi cùng nhau? Tôi có chút sợ. Không phải cô giỏi huyền học sao? Ở bên cô, tôi thấy rất an toàn."

    Vừa dứt lời, Phong Trùy đã nói với tốc độ ánh sáng: "Tôi không đồng ý. Ở giai đoạn đầu, tôi và Cố Anh Anh ở chung một nhóm, mọi người nên tuân theo quy tắc như trước. Bằng không, nếu bọn họ đều đến cướp Cố Anh Anh thì sẽ ra sao."

    [Chờ một chút, Phong Trùy không muốn sao? Cậu ta không phải bị mê hoặc trước khuôn mặt của Cố Anh Anh đấy chứ?]

    [Cố Anh Anh, có rẻ tiền không, sao lại quyến rũ một người đàn ông như anh ấy?]

    [Mấy người mắng chửi có chút bẩn rồi đấy. Cố Anh Anh chưa từng quyến rũ ai.]

    [Ha ha, bạn nghĩ tại sao năm đó Cố Anh Anh lại yêu cầu Hứa Châm cẩn thận nếu không sẽ vào tù, không phải vì năm đó Hứa Châm phớt lờ cô ta sao?]

    Tôi từ từ giơ tay: "Ủng hộ Phong Trùy, chỉ cần như trước đó, quen hơn một chút, hợp tác sẽ tốt hơn."

    Chu Ngọc Nhi đau lòng nhìn tôi rồi lau nước mắt.

    "Cố Anh Anh, cô thật tàn nhẫn!"

    [A, a, vợ yêu đừng khóc, là con khốn Cố Anh Anh không biết điều!]

    [Được rồi, Cố Anh Anh, cô nghĩ cô là ai mà dám từ chối lòng tốt của Ngọc Nhi chúng ta, cô điên rồi sao?]

    [Đây là muốn bám lấy Phong Trùy sao? Thật ngu ngốc.]

    Nhìn thấy Chu Ngọc Nhi bình tĩnh như vậy, tôi thậm chí còn muốn cười một chút.

    Đây là giai đoạn thu thập chứng cứ cuối cùng, Chu Ngọc Nhi có một nhiệm vụ trong tay.

    [G/i/ế/t người đã c/h/ế/t.]

    Cô ta từ đầu đã có một đạo cụ, Trấn Hồn Linh, có thể trực tiếp loại bỏ tôi.

    Làm sao tôi có thể cho cô ta cơ hội này, hơn nữa tôi cần Phong Trùy giúp đỡ tôi. Có một số việc, hắn làm thì thích hợp hơn.

    Trong phần thứ hai của việc tìm kiếm chứng cứ, tôi và Phong Trùy vẫn chọn căn phòng mà tôi đã chọn lần trước.

    Sau khi bước vào, quay lưng về phía camera, Phong Trùy đã bí mật cho tôi xem một đạo cụ.

    Đây là những gì hắn nhận được khi lần đầu tiên nhận được thẻ nhiệm vụ. Hắn có thể trực tiếp g/i/ế/t c/h/ế/t h/u/n/g t/h/ủ, nhưng đó không phải là một nhiệm vụ đơn lẻ, nó có yêu cầu.

    Hắn chỉ có thể hành động khi h/u/n/g t/h/ủ muốn g/i/ế/t người đã c/h/ế/t.

    Danh tính của Phong Trùy là một cảnh sát nằm vùng.

    Hắn vỗ nhẹ vào vai tôi.

    "Cô thật sự không phải h/u/n/g t/h/ủ sao?"

    Phong Trùy tuy có chỉ số IQ cao nhưng chỉ số cảm xúc lại rất thấp, bất cẩn và rất ngốc nghếch.

    "Trước đây tôi đã biết Chu Ngọc Nhi đang muốn làm xáo trộn sự việc. Cô ấy hẳn là h/u/n/g t/h/ủ. H/u/n/g t/h/ủ là nữ phải không?"

    Tôi ngạc nhiên nhìn hắn.

    "Anh cũng khá thông minh."

    Phong Trùy trừng mắt.

    "Cô không biết tôi tốt nghiệp trường nào sao? Cô ta hẳn đã đoán được cô là người c/h/ế/t, lần này muốn g/i/ế/t cô."

    Tôi ậm ừ.

    "Cô ta là h/u/n/g t/h/ủ."

    Phong Trùy không ngu ngốc. Hắn nhận ra ý nghĩa trong lời nói của tôi sau khi suy nghĩ một lúc và quay lại với vẻ kinh hãi.

    Hai chúng tôi nhìn nhau năm giây rồi bắt đầu tìm kiếm bằng chứng trong sự đồng ý ngầm.

    [Tại sao nói Ngọc Nhi là h/u/n/g t/h/ủ? Tuy rằng tôi không tin Cố Anh Anh, nhưng tôi tin tưởng Phong Trùy, người đã giữ chức MVP lâu như vậy.]

    [Cái gì, Ngọc Nhi là h/u/n/g t/h/ủ? Vậy thì Ngọc Nhi chúng ta quá mạnh mẽ. Chúng ta thực sự đã thành công trong việc đánh lạc hướng tất cả mọi người ngoại trừ Phong Trùy.]

    [Vậy Cố Anh Anh là người c/h/ế/t?]

    [Đại khái không phải chạy trốn. Vừa rồi Phong Trùy nói, Ngọc Nhi hẳn là đã đoán được, hơn nữa còn có nhiệm vụ g/i/ế/t c/h/ế/t linh hồn của người đã khuất.]

    Tôi dậm chân quanh nhà và đoán là gạch lát sàn bị hở.

    Khi mở ra, thấy bên trong có một lớp xi măng màu đỏ sậm.

    Phong Trùy đi qua xem và chân của hắn run rẩy, gần như ngã xuống đất.

    Tôi đặt gạch lát sàn lại, liếc nhìn vật chứng trong tay hắn rồi nói: "Nào, đã đến lúc phải ra ngoài rồi."

    Phong Trùy thấy chiếc nhẫn dính m/á/u trên tay tôi.

    "Này, là vật chứng? Đó chắc chắn là chìa khóa. Nó trông giống như một chiếc nhẫn nam."

    Tôi liếc nhìn, hắn lập tức nhận ra, suýt nữa ngã xuống đất vì chân run.

    Quả thực đó là vật chứng nhưng không phải do tổ chương trình sắp xếp mà là do linh hồn người đã khuất đặt dưới nền gạch và cố tình để tôi phát hiện.

    6

    Tôi cẩn thận bỏ chiếc nhẫn vào một chiếc túi nilong, Phong Trùy rất ngạc nhiên.

    "Cô còn mang theo thứ này?"

    Tôi thậm chí còn không nhìn lên.

    "Tôi đã tính ra từ trước rồi."

    Sau khi cất chiếc nhẫn đi, Phong Trùy và tôi bước ra ngoài. Sau vòng thu thập và xác minh bằng chứng thứ hai, ngoại trừ Phong Trùy, người kiên quyết nói rằng kẻ s/á/t n/h/â/n là Chu Ngọc Nhi, mọi người đều hướng vào tôi.

    Cuối cùng, Phong Trùy và tôi cùng giành MVP.

    Sau khi có kết quả, mọi người đều buồn bã và khen ngợi Chu Ngọc Nhi cùng Phong Trùy, còn tôi thì bị bỏ qua.

    Bạch Như nhìn tôi như có ý gì đó.

    "Tôi thực sự ngưỡng mộ cô, Anh Anh. Cô đã giành chiến thắng bằng cách bám theo Phong Trùy. Lần sau tôi sẽ lập nhóm với anh ta."

    Tôi liếc nhẹ cô ta rồi thản nhiên nói: "Không có lần sau đâu. Tiền vi phạm hợp đồng chuẩn bị xong chưa?""

    Mọi người đều sửng sốt, không hiểu tôi đang nói gì.

    Bạch Như cứng đờ, sau đó rất nhanh khôi phục bình thường, cô ta có chút kinh ngạc nói: "Tôi không có ý gì xấu, tôi chỉ đơn thuần ngưỡng mộ thôi. Anh Anh, cô đừng nói vậy làm tôi sợ."

    [Thật buồn nôn, Cố Anh Anh sao lại xấu xa như vậy.]

    [Ghét nhất là kiểu cạnh tranh này.]

    [Không, các bạn hãy xem các tìm kiếm phổ biến.]

    [C/h/ế/t tiệt, thần Cố Anh Anh! Bạch Như lật xe, Hứa Châm đã khai ra cô ta!]

    [??? Cái quái gì thế, tôi phải đi ăn dưa.]

    Bình luận nổ tung, quản lý của Bạch Như vội vàng chạy vào và kéo Bạch Như xuống.

    Chẳng bao lâu, sắc mặt Bạch Như tái nhợt, ngồi phịch xuống ghế sô pha, lẩm bẩm: "Làm sao chuyện này có thể xảy ra? Làm sao anh ta có thể khai ra tôi?!"

    Tổ chương trình đã biết chuyện này từ lâu và lặng lẽ tập trung máy quay vào Bạch Như.

    [Nhìn phản ứng của Bạch Như thì đúng là thật rồi.]

    [Tôi không biết Cố Anh Anh có biết điều gì trước hay không.]

    [Cho nên khi Hứa Châm bị Cố Anh Anh từ chối, hắn đã bắt đầu làm những việc đó rồi sao?]

    [Trời ơi, tiếp theo Cố Anh Anh định vạch mặt ai?]

    [Đoán mò là Chu Ngọc Nhi. Thái độ của cô ấy đối với Chu Ngọc Nhi cũng không tốt lắm.]

    [Đừng nói nhảm, Ngọc Nhi của tôi không có khả năng làm chuyện như vậy!]

    Ngay khi bình luận bắt đầu tranh cãi về chuyện này, tôi đã lấy chiếc nhẫn trong túi ra và vẫy tay với tổ đạo diễn.

    Tổ đạo diễn đến gần, chụp cận cảnh chiếc nhẫn, tôi giải thích: "Vừa rồi tôi tìm thấy chiếc nhẫn này dưới tấm gạch lót sàn trong phòng, trên đó có vết m/á/u. Chắc không phải đạo cụ của đoàn làm phim phải không?"

    Đạo diễn trợn mắt và nhận ra đây là cơ hội tuyệt vời để tăng lượng truy cập nên tiếp tục phát sóng trực tiếp.

    "Tất nhiên là không."

    Tôi gật đầu và nói tiếp: "Một số khán giả chắc hẳn đã quen thuộc với chiếc nhẫn này. Chi bằng xác nhận một chút?"

    [C/h/ế/t tiệt, tôi nhận ra nó. Đây không phải là nhẫn của Tống Ô sao?]

    [Tại sao còn có m/á/u? Tống Ô sẽ không c/h/ế/t phải không?]

    [Không thể nào. Tháng trước, Tống Ô đã nói mình sẽ nghỉ ngơi một tháng, vẫn còn chưa đến một tháng.]

    [Tôi cũng muốn nói là không thể, nhưng hãy nhìn Bạch Như và Hứa Châm...]

    Tôi ngẩng đầu lên và liếc nhìn linh hồn của Tống Ô trong không trung.

    Tống Ô đang tức giận nhìn chằm chằm Chu Ngọc Nhi, dường như muốn ăn thịt Chu Ngọc Nhi.

    Khi chiếc nhẫn được lấy ra, sắc mặt Chu Ngọc Nhi hơi thay đổi, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường, kinh ngạc nói: “Sao nhẫn của Tống Ô lại ở đây?”
     
    Miệng Quạ Giới Giải Trí - Tinh Thuyền Dạ Du
    Chương 4: Hoàn


    7

    Tôi chậm rãi nói: "Tống Ô đã c/h/ế/t, Chu Ngọc Nhi, mặc dù cô và Tống Ô còn chưa công khai, nhưng trong giới chắc chắn cũng có một ít người biết quan hệ của cô và Tống Ô, vậy cô có biết chuyện gì đang xảy ra không?"

    [Này, cái gì, Tống Ô và Chu Ngọc Nhi là người yêu của nhau à?]

    [Trông họ chẳng quen chút nào cả!]

    [Bọn họ xem ra không thân thiết chút nào!]

    [Chắc chắn rồi, cặp đôi này trông không thân lắm...]

    [Chờ một chút, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là, Chu Ngọc Nhi không thể là h/u/n/g t/h/ủ.]

    [Kịch bản nào được chuyển thể thành sự kiện có thật thế này?]

    [Không phải kịch bản của tổ chương trình là vạch trần Chu Ngọc Nhi đấy chứ.]

    [Sao có thể như vậy được? Chỉ là trùng hợp thôi.]

    Chu Ngọc Nhi sửng sốt một hồi, sau đó trên mặt lộ ra vẻ không thể tin được.

    Đúng như mong đợi, một người đã ba lần liên tiếp được đề cử Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, kỹ năng diễn xuất này thực sự không gì sánh bằng.

    Mắt của cô ta nhanh chóng đỏ lên và nghẹn ngào: "Cái gì, anh ấy c/h/ế/t rồi? Tôi không tin. Anh ấy nhắn tin cho tôi một tháng trước, nói sẽ ra ngoài một tháng để thư giãn, bảo tôi đừng lo lắng."

    Tôi cười khẩy.

    "Tống Ô đã c/h/ế/t cách đây hai mươi tám ngày. Nếu tôi đoán không lầm, Tống Ô có lẽ muốn ra ngoài với cô để thư giãn, và hai người đang chuẩn bị cho một đám cưới. Nhưng vào đêm trước đám cưới, anh ấy phát hiện ra rằng cô đã ngoại tình với một người khác và trong cơn tức giận, anh ấy quyết định vạch trần cô.”

    "Còn cô, vì sự nghiệp của mình mà g/i/ế/t c/h/ế/t Tống Ô."

    Nước mắt Chu Ngọc Nhi rơi xuống, trông thật mong manh và đau lòng.

    "Sao… sao cô có thể vu khống tôi như vậy? Tôi biết cô tự nhận là người hiểu biết về huyền học, đối với Bạch Như và Hứa Châm, cô nói đúng, nhưng đây không phải là lý do để cô bôi nhọ tôi!"

    Tôi lắc đầu.

    "Tôi xưa nay chưa từng đụng chạm ai. Nếu các người không gây sự với tôi thì tôi cũng không thèm quan tâm chuyện các người. Nhưng Chu Ngọc Nhi, cô có dám nói cô không muốn đổ cái c/h/ế/t của Tống Ô lên đầu tôi không?"

    Chu Ngọc Nhi lập tức phủ nhận: “Tại sao tôi phải hãm hại cô? Cô, tôi và Tống Ô còn chưa nói chuyện với nhau được mấy câu!"

    Tôi ngước nhìn lên.

    "Việc này mặc dù không có nhiều người biết, nhưng đến bây giờ nói ra cũng không sao cả."

    "Năm ngoái tôi nhận được nhân vật nữ chính cổ trang thứ hai, cô là nữ chính đầu tiên. Vì lo lắng tôi áp đảo cô nên mới bảo Tống Ô tìm người thay thế tôi."

    "Vốn dĩ đối với việc này tôi rất thờ ơ, không có cũng chẳng sao. Nhưng Tống Ô thậm chí còn cắt những tài nguyên khác của tôi cho cô. Khi tôi hỏi, câu trả lời tôi nhận được đó là số mệnh tôi phải như thế."

    "Nhưng những lời nói đó cũng không sai, tôi thực sự không có số đỏ, nhưng cô cho rằng tôi sẽ ôm hận. Nếu chuyện này xảy ra, tôi sẽ là vật tế thần của cô."

    [Tôi nhớ ra rồi, thực sự có chuyện như vậy...]

    [Thì ra Chu Ngọc Nhi sợ nữ chính thứ hai là Cố Anh Anh sẽ áp đảo mình, Cố Anh Anh thật tội nghiệp.]

    [Xì, Chu Ngọc Nhi trông không kém Cố Anh Anh chút nào phải không?]

    [Anh em, lừa dối anh em thì được, nhưng đừng lừa dối chính mình. Cố Anh Anh chưa từng thua kém ai, cô ấy được công nhận là mỹ nhân số một làng giải trí.]

    [Nếu lời Cố Anh Anh nói là thật thì Chu Ngọc Nhi ác độc thật.]

    Chu Ngọc Nhi còn muốn nói thêm gì đó nhưng cảnh sát đã ập vào, phát sóng trực tiếp bị cắt, phần còn lại của câu chuyện không thể phát được nữa.

    Tôi đưa bằng chứng cho cảnh sát và nói: "Chứng cứ gần như đã bị tiêu hủy, nhưng trong nhà của người quá cố có một chiếc camera lỗ kim rất nhỏ. Nó nhằm mục đích chống trộm. Nó nằm ở độ cao 1m82 giữa những bức tường gạch phía Đông Bắc."

    Cảnh sát rất ngạc nhiên, sau đó quay lại tìm kiếm lần nữa và quả nhiên họ đã tìm thấy một chiếc camera.

    Họ bước tới chỗ tôi và nói với giọng nghiêm túc: "Nếu những gì cô nói là đúng, chúng tôi sẽ thông báo thưởng cho cô."

    Tôi xua tay liên tục.

    "Phần thưởng, tôi nghĩ là không cần."

    Cảnh sát vỗ vai tôi và hộ tống Chu Ngọc Nhi đi mà không nói lời nào.

    Sau khi Chu Ngọc Nhi và Bạch Như rời đi, những người khác đều kinh ngạc nhìn tôi.

    Phong Trùy đến gần hơn.

    "Tuyệt vời, con xin lỗi vì đã thiếu kiên nhẫn với đại sư trước đây. Đại sư, thầy có thể giúp con xem kiếp này con có thể trúng số không? Con thực sự không muốn vất vả nữa."

    Tôi liếc nhìn hắn và vỗ nhẹ vào vai hắn.

    "Chàng trai trẻ, không làm mà có thì thật xấu hổ. Chỉ có nỗ lực của bản thân mới có thể đạt được mục tiêu của mình. Cố lên!"

    Phong Trùy hiểu ý tôi, buồn bã và thở dài.

    Nhưng hắn nhanh chóng điều chỉnh lại rồi đi theo tôi và hỏi: "Con có thể theo thầy học không? Con muốn biết liệu khoa học có thể giải thích được điều đó hay không?"

    Tính cách của Phong Trùy có thể chấp nhận được nên tôi đã đồng ý: "Không vấn đề."

    8

    Sau khi Bạch Như bị lật tẩy, tìm kiếm nóng của tôi đã thay đổi từ #Miệng quạ Cố Anh Anh# thành #Bách Hiểu Sinh giới giải trí Cố Anh Anh#.

    Cư dân mạng nhao nhao hỏi tôi có mạng lưới quan hệ gì, còn biết có dưa gì hay không.

    Tôi trầm tư một lát rồi đăng lên: Nhân mạch của tôi là tổ sư gia.

    Cư dân mạng không quan tâm và liên tục đặt câu hỏi trong phần bình luận và tin nhắn riêng tư của tôi.

    Người bị truy hỏi có ảnh hậu, ảnh đế, thiên vương giới ca hát, lưu lượng người nổi tiếng, Tiểu Hoa mới nổi.

    Anti-fan vừa hỏi vừa gây ồn ào khiến tôi rất đau đầu.

    Ba ngày sau, kết quả của Chu Ngọc Nhi đã có.

    Người g/i/ế/t Tống Ô quả thực chính là Chu Ngọc Nhi, sự việc đúng như lời tôi nói.

    Chiếc camera lỗ kim được Tống Ô sử dụng để ghi lại bằng chứng về những vụ đột nhập trái phép vào nhà riêng đã ghi lại rõ ràng toàn bộ quá trình Chu Ngọc Nhi sát hại hắn.

    Vốn dĩ một người như Tống Ô không thể dễ dàng bị một cô gái như Chu Ngọc Nhi g/i/ế/t c/h/ế/t.

    Tuy nhiên, hành động của Chu Ngọc Nhi thật nham hiểm và độc ác.

    Đánh giá từ báo cáo khám nghiệm tử thi, Tống Ô bị Chu Ngọc Nhi đá vào hạ thể, mất khả năng cử động, sau đó bị giày cao gót đập c/h/ế/t.

    Thủ đoạn của cô ta thực sự rất tàn nhẫn.

    Loại video này ban đầu không được phát, nhưng tôi không biết ai đã lấy nó và đã lan truyền trên Internet trong nửa giờ.

    Cư dân mạng bình luận:

    [Không thể tưởng tượng được, Chu Ngọc Nhi bình thường cư xử dịu dàng, nhưng đều là giả.]

    [Động tác này khiến háng tôi lạnh buốt. Đau quá.]

    Có người đã phát hiện ra đối tác lừa dối của Chu Ngọc Nhi.

    Là Thái tử gia của một công ty điện ảnh và truyền hình, hơn nữa còn bới ra, đây không phải là lần đầu tiên cô ta ngoại tình.

    Theo tiết lộ từ bạn bè trong và ngoài giới của Tống Ô, đây không phải là lần đầu tiên Chu Ngọc Nhi ngủ với một nhà tài trợ để lấy tài nguyên.

    Lần này Tống Ô nhìn thấy video, không nhịn được nữa nên định lên Weibo đăng tin.

    Cư dân mạng tiếc nuối Tống Ô mềm yếu, đồng thời gửi bình luận:

    [Thứ anh mất chỉ là mạng sống, còn tôi mất là sự nghiệp!]

    Cảnh sát đã đăng một tin lên mạng khen ngợi tôi là một công dân nhiệt tình và muốn gửi cho tôi bằng khen.

    Tôi đã cố gắng trốn tránh hết lần này đến lần khác, nhưng một ngày sau, bức ảnh với nụ cười cứng ngắc và bị kẹp giữa hai cảnh sát của tôi đã xuất hiện trên tài khoản chính thức.

    Sau lần này, tôi hoàn toàn nổi tiếng. Khi chị Triệu gọi cho tôi, giọng điệu của chị ấy nghe như Tết Nguyên Đán.

    "Anh Anh, chúng ta đã nổi tiếng rồi! Có một chương trình giải trí huyền học ở nước ngoài mời em!"

    Tôi im lặng một lúc rồi hỏi chị ấy: “Họ sẽ làm gì nữa nếu em đi?”

    Chị Triệu nói to: "Em là người cuối cùng. Chỉ cần xuất hiện và thể hiện mình ở phần cuối."

    Tôi cười khúc khích.

    "Không đi."

    Sau đó là cuộc gọi của Phong Trùy.

    "Cố sư phụ, con hiểu rồi, đây là xác suất khoa học!"

    Tôi lại thở dài.

    "Về mặt lý thuyết là như vậy, nhưng trên thực tế thì không phải vậy. Tuy nhiên, nếu muốn như vậy thì cứ để như vậy đi."

    Có lẽ tôi quá chiếu lệ, nên Phong Trùy rất không hài lòng. Hắn bắt tôi nói chuyện suốt ba tiếng đồng hồ, khiến tôi rất khổ sở.

    9

    Sau khi Chu Ngọc Nhi đi tù, người ủy thác hỏi tôi có thể gặp cô ta không.

    Tôi ngạc nhiên, gặp tôi làm gì? Tôi chỉ là một công dân nhiệt tình.

    Nhưng tôi vẫn đi. Để thoát khỏi sự oanh tạc của mọi tầng lớp đang tìm kiếm tôi để bói toán, tôi đã chọn đối mặt với sự điên rồ của Chu Ngọc Nhi.

    Chu Ngọc Nhi mặc đồng phục tù nhân, vẻ mặt hốc hác ngồi bên trong.

    Tôi vừa ngồi xuống thì cô ấy đã nói: "Cố Anh Anh, tôi rất biết ơn cô, nếu không có cô, có lẽ tôi đã bị cảm giác tội lỗi này hành hạ cả đời."

    Tôi nhún vai.

    "Cho dù không có tôi, cô cũng không thể thoát."

    "Chu Ngọc Nhi, kiếp sau hãy làm một người tốt."

    - HẾT-
     
    Back
    Top Dưới