Ngôn Tình Miên Miên, Trời Nắng Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,509,713
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mien-mien-troi-nang-roi.jpg

Miên Miên, Trời Nắng Rồi
Tác giả: Tiểu Trần
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tiểu Trần

Dịch: Lục Phấn Côi Tư 绿粉瑰姿

Giới thiệu:

Thật buồn cười.

Tôi đeo bám Lục Hằng mười mấy năm, quấy rầy cậu ta mười mấy năm, mỗi lần cậu ta nhìn thấy tôi, đều sốt ruột hỏi tôi sao chưa đi c.hết đi.

Nhưng khi tôi thực sự sắp c.hết, cậu ta đỏ mắt kéo lấy tay tôi bảo tôi đừng c.hết.

Ồ.

Bạn nói xem, đây có tính là thời thế thay đổi hay không?​
 
Có thể bạn cũng thích !
Miên Miên, Trời Nắng Rồi
Chương 1


1

Tôi thích Lục Hằng.

Từ nhỏ tôi đã biết.

Kể ra thì trong khu của chúng tôi cậu ta là người trông đẹp nhất.

Vậy nên, lúc nhỏ chơi trò gia đình, tôi đều ôm chân cậu ta đòi đóng vai vợ.

Sau đó bị cậu ta đẩy xuống hố cát, lần nào cũng như vậy.

Nhưng mà tôi không khóc.

Một mình từ từ bò ra khỏi hố cát.

Ôm chân ngồi ở một bên, nhìn cậu ta ôm “vợ” của mình, lấy đồ ăn đựng một đống cát đưa cho cô ấy và nói “Vợ vất vả rồi”.

Lúc này tôi sẽ cười hì hì tiếp một câu “Không vất vả”.

Sau đó, mẹ thấy tôi về nhà luôn dính đầy bùn đất trên người, véo tai tôi yêu cầu tôi giải thích.

Tôi nói, không thể trách con được, tại Lục Hằng quá đẹp trai ấy chứ.

Mẹ nghe xong lời biện minh của tôi liền mắng tôi là đồ mê trai, mới tí tuổi ranh mà đã háo sắc.

Nhưng mà tôi có cách nào đâu chứ.

Nếu mắt tôi bị mù từ khi mẹ sinh ra tôi thì tốt biết mấy.

Như vậy thì tôi sẽ không thích Lục Hằng nữa.

Nghĩ đi nghĩ lại, bây giờ tôi thật sự đã mù rồi!

Có người gọi loại tình huống này là cầu được ước thấy.

Vậy thì bây giờ tôi sẽ bắt đầu nhắc đi nhắc lại câu kiếp sau đừng gặp Lục Hằng nữa, nhắc đến tận ngày tôi c.hết, không biết có thể thành hiện thực hay không.

......

À phải rồi, không biết bạn đã bao giờ nếm vị của cát chưa.

Nếu chưa thì đừng cố thử.

Lúc nhỏ, mỗi lần bị đẩy vào hố cát đều có cát chui vào miệng tôi.

Khô khô chát chát khó ăn lắm.

2

Ba tôi bị tai nạn xe hơi sau khi lái xe trong tình trạng say rượu.

Ông ấy c.hết rồi.

Ba của Lục Hằng lúc đó cũng đang ở trên xe, cùng nhau c.hết.

Bị ba tôi hại c.hết.

Vào ngày tang lễ, trời đổ mưa.

Mẹ ôm tôi khóc rất dữ dội, tôi ôm bức ảnh của ba, nhìn vào một chiếc ô đen trước mặt.

Lúc đó tôi không có khái niệm về cái c.hết.

Chỉ là mẹ nói với tôi, ba sẽ không bao giờ trở về nữa.

Sẽ không ôm Miên Miên nữa, sẽ không cho Miên Miên cưỡi ngựa nữa.

Tôi cảm thấy rất buồn, bàn tay nhỏ bé chạm vào người ba ở trong bức ảnh lén lút khóc nhiều lần.

Nhưng khóc mãi khóc mãi lại bỗng nhiên nhớ tới Lục Hằng.

Ba của cậu ấy cũng đi rồi, cậu ấy có buồn giống như tôi, có trốn đi một góc để khóc giống như tôi không?

Thế là tôi nhân lúc mẹ không chú ý, lén chạy đến chỗ Lục Hằng.

Những người ở chỗ cậu ấy đều nhìn tôi bằng ánh mắt rất hung dữ, tôi rất sợ, nhưng vẫn muốn tìm Lục Hằng.

Trong túi của tôi có đựng loại kẹo mà tôi thích nhất, là ba mua cho tôi.

Ba nói, ăn kẹo mỗi khi buồn sẽ giúp tôi vui lên.

Tôi muốn đưa kẹo cho Lục Hằng.

Tôi không muốn cậu ấy buồn.

Vậy nên tôi đã che ô đi tìm, tìm mãi tìm mãi, cuối cùng tìm thấy cậu ấy ở phía sau một đống cỏ.

Cậu ấy đang khóc với đôi mắt đỏ hoe.

Tôi lấy kẹo ra khỏi túi, tiến lên muốn đưa cho cậu ấy.

Nhưng vào khoảnh khắc cậu ấy nhìn thấy tôi, lông mày liền nhíu chặt, hình như cậu ấy rất tức giận, còn tức giận hơn so với những lúc tôi làm phiền cậu ấy trước đây.

Cậu ấy xông tới, dùng một lực rất mạnh đẩy ngã tôi.

Ô và kẹo rơi hết xuống đất, còn tôi ngã xuống vũng bùn, chiếc váy đen trở thành váy bùn.

Từng hạt mưa rơi xuống trên mặt tôi rất đau.

Tôi nghe thấy cậu ấy nói, “Tôi ghét cậu! Cậu đền ba cho tôi đi! Sao cậu không đi c.hết đi!”

Nói xong, cậu ấy liền đạp tôi một cái rồi bỏ chạy.

Lục Hằng thật xấu xa.

Tôi thích cậu ấy.

Cậu ấy lại ghét tôi.

Tôi muốn làm cậu ấy vui.

Cậu ấy lại muốn tôi c.hết.

Chà, lúc đó tôi thực sự rất buồn.

Tôi ngồi xuống đất, nhặt từng viên kẹo lên.

Lòng bàn tay đầy bùn, trên vỏ kẹo cũng đầy bùn.

Tôi bóc một viên kẹo, bỏ vào trong miệng.

Trong kẹo không có bùn.

Nhưng ba lừa người, rõ ràng ăn kẹo rồi mà Miên Miên vẫn rất buồn.

Miên Miên nhớ ba nhiều lắm.

Ba có thể trở về ôm Miên Miên rồi mới rời đi không?

......

Tôi đã quay về với toàn thân đầy bùn đất.

Aiz, không hiểu sao mỗi lần gặp Lục Hằng tôi đều khiến mình trở nên bẩn thỉu.

Khi mẹ thấy tôi, càng khóc dữ dội hơn.

Đôi mắt của mẹ khóc đến đỏ hoe, giống như mắt của con thỏ vậy.

Người khác nói cho mẹ biết chuyện Lục Hằng đã đẩy tôi.

Mẹ vừa khóc vừa xin lỗi tôi.

Mẹ nói với tôi, đây là gia đình chúng ta nợ Lục Hằng.

Ồ, vậy nên Lục Hằng không phải là đứa trẻ hư.

Cậu ấy ghét tôi là có lí do.

Cậu ấy muốn tôi c.hết cũng là có lí do cả.

3

Mẹ và tôi chuyển nhà rồi.

Đổi sang một ngôi nhà rất nhỏ.

Ngày đầu tiên chuyển đến nơi ở mới, mẹ ngồi xổm xuống, nhìn tôi, hốc mắt đỏ bừng.

Mẹ nói: “Thiệt thòi cho Miên Miên rồi.”

Nhưng tôi không cảm thấy thiệt thòi.

Tôi đưa tay xoa đầu mẹ, nói: “Miên Miên thích nơi này.”

Mặc dù ở đây không có những người bạn tốt của tôi.

Cũng không có Lục Hằng.

Nhưng mà Miên Miên lớn rồi, phải ở bên mẹ, thay ba bảo vệ mẹ.

4

Tôi trở lại rồi.

Khi tôi học cao trung, mẹ chuyển công tác, trở về thành phố ban đầu.

Chỉ là nơi ở không giống như lúc trước.

Tôi cũng không thể gặp lại bạn tốt trước đây của tôi.

Không thể gặp lại Lục Hằng.

Nghĩ tới đây đột nhiên có chút buồn, động tác dọn dẹp nhà mới cũng dần chậm lại.

Thật kì lạ, rõ ràng đã không gặp Lục Hằng nhiều năm như vậy, có khi cậu ấy thậm chí còn chẳng nhớ tôi là ai.

Tôi vẫn nhớ cậu ấy, vẫn muốn trở thành bạn bè với cậu ấy.

Nhưng mà, cậu ấy từng nói cậu ấy ghét tôi.

......

Ể?

Khoan đã.

Ghét một người có phải sẽ rất khó có thể quên họ không?

Ô, mẹ bắt đầu hét vào mặt tôi rồi.

Mẹ mắng tôi vì tôi lau cửa sổ chậm như rùa.

Rùa dễ thương biết bao.

Sau này tôi nhất định phải nuôi hai con rùa, một con tên là Miên Miên, một con tên là Hằng Hằng.

Rùa có tuổi thọ rất cao.

Nuôi chúng cùng với nhau là có thể ở bên nhau lâu dài.

......

Được rồi, tôi phải ngừng tưởng tượng để lau cửa sổ đây.

Không thì giẻ lau trên tay mẹ sẽ xuất hiện trên đầu tôi trong giây tiếp theo mất.

5

Tôi gặp lại Lục Hằng rồi!

Ngày đầu tiên chuyển trường đã gặp được!

Không ngờ tôi và cậu ấy cùng học chung một trường cao trung!

Tôi rất vui, rất rất vui.

Vui đến mức lúc nhìn thấy cậu ấy liền lập tức quên mất chuyện cậu ấy ghét tôi.

Tôi chạy đến sân vận động, lớn tiếng chào hỏi và cổ vũ cho cậu ấy.

Cậu ấy cầm quả bóng, quay đầu lại khi nghe thấy giọng nói của tôi, nhưng vào khoảnh khắc cậu ấy nhìn thấy tôi, cậu ấy liền cau mày.

Cậu ấy rất chán ghét tôi, tôi có thể cảm nhận được cách đó nửa sân vận động.

Giây tiếp theo, một quả bóng rổ đập mạnh vào tôi.

Vai đau quá.

Có khi nào bị trật khớp rồi không.

Cũng may không đập vào mặt.

Bạn xem, quả nhiên Lục Hằng vẫn còn ghét tôi.

Tôi ôm vai nhìn Lục Hằng đi từng bước về phía tôi.

Cuối cùng đứng trước mặt tôi, ngược lại với ánh sáng.

Ý?

Hình như cậu ấy đẹp trai hơn rồi, đẹp hơn gấp trăm lần so với lúc nhỏ.

Nhưng biểu cảm của cậu ấy rất dữ tợn, hai tay cũng nắm rất chặt.

“Ai cho phép cậu xuất hiện ở đây?” Cậu ấy nói.

May là cậu ấy không nói ra câu “Sao cậu vẫn chưa đi c.hết đi?”.

Không thì tôi nghĩ, có thể tôi sẽ rất đau lòng.

Tôi ngẩng đầu lên, nhếch miệng cười với cậu ấy.

“Đã lâu không gặp, Lục Hằng.”

Biểu cảm của cậu ấy càng khó coi hơn, nghiến răng nghiến lợi hỏi tôi, “Sao cậu vẫn chưa đi c.hết đi?”

Tôi đau lòng rồi.

Rõ ràng đã là học sinh cao trung, tại sao Lục Hằng cứ phải nói ra những lời khiến người ta đau lòng như vậy.

Bạo lực là không thể chấp nhận được!

Mà thôi, Miên Miên phải rộng lượng một chút, không so đo với cậu ấy.

6

Tôi ngồi cùng bàn với Lục Hằng.

Là cô giáo chủ nhiệm sắp xếp.

Tôi rất vui.

Nhưng Lục Hằng lại rất tức giận.

Hình như cậu ấy không muốn nhìn thấy tôi.

Mặc dù tôi rất vui, nhưng cũng không muốn nhìn thấy Lục Hằng không vui.

Vậy nên, tôi đã đến gặp giáo viên chủ nhiệm.

Nhưng cô giáo chủ nhiệm nói, trong lớp không có vị trí nào khác, bảo tôi miễn cưỡng thích nghi với vị trí này.

Tôi không miễn cưỡng, thậm chí còn có chút mừng thầm.

Nhưng khi tôi về lớp học, chỗ ngồi của tôi đã bị người khác sơn lên đủ loại màu sắc, bàn bị dao quẹt xước nhiều nhát, cặp cũng bị lật tung dưới đất, sách vở và bút rơi đầy đất, chi chít dấu chân.

Tôi biết ai đã làm.

Vì vậy, tôi lặng lẽ trở lại chỗ ngồi, lặng lẽ nhặt cặp sách lên, dùng tay để phủi đi dấu chân trên sách vở, đặt gọn gàng vào trong cặp, sau đó dùng khăn ướt để lau sạch màu sắc trên chỗ ngồi, tự mình sang lớp học bên cạnh để lấy một cái bàn mới.

Bàn rất nặng, tôi đi rồi dừng lại nhiều lần mới mang được về lớp.

Từ đầu đến cuối, Lục Hằng ngồi ở một bên bàn, dựa lưng trên ghế nhìn tôi làm xong.

Sau đó, mặt tỉnh bơ dùng một chân đạp đổ bàn ghế của tôi.

“Lục Hằng.”

Tôi nhẹ nhàng gọi cậu ấy.

“Giáo viên sắp vào lớp rồi, cậu làm vậy sẽ bị phạt đấy.”

Dường như cậu ấy không nghĩ tới tôi sẽ nói như vậy, ngạc nhiên trong giây lát.

Sau đó nhảy ra khỏi ghế, lại giẫm mấy cái lên sách của tôi rồi quay đi rời khỏi lớp học.

Aiz, xin lỗi sách nha.

Hại mày bị giẫm đạp hơi nhiều.

Hy vọng mày có thể rộng lượng như tao, tha thứ cho Lục Hằng.

Cậu ấy không phải đứa trẻ hư.

Là gia đình chúng ta khiến cậu ấy trở thành như vậy.

7

Mẹ biết tôi ngồi cùng bàn với Lục Hằng.

Hình như mẹ nhớ ra gì đó, hốc mắt lại bắt đầu đỏ lên.

Mẹ đúng là một con ma thích khóc nhè.

Mỗi sáng mẹ sẽ nấu hai phần bữa sáng, một cho tôi và một cho Lục Hằng.

Tôi phát hiện, phần của Lục Hằng luôn luôn ngon hơn của tôi.

Trứng chiên của tôi bị cháy, nhưng của cậu ấy thì không.

Tôi có một quả trứng luộc, nhưng cậu ấy lại có hai quả.

Ngay cả sữa của cậu ấy đôi khi còn nhiều mililit hơn của tôi.

Thôi kệ đi.

Miên Miên là con gái, nên giữ dáng, ăn ít một chút.

Nhưng tôi không dám nói cho mẹ biết, bữa sáng mà mẹ vất vả dậy sớm để nấu đều bị Lục Hằng ném vào thùng rác, bị thùng rác ăn.

Thế là tôi đặt tên cho thùng rác kia là Lục Hằng.

Như vậy, khi được mẹ hỏi, tôi có thể nói: “Hôm nay Lục Hằng lại ăn hết bữa sáng mẹ nấu đó nha!”

Tôi không muốn để mẹ đau lòng.

Lúc mẹ đau lòng đến đỏ hoe khóe mắt thật sự chẳng đẹp chút nào.

Nhưng thật đáng xấu hổ khi lãng phí thức ăn.

Vậy nên, sau đó tôi một mình ăn hai bữa sáng.

Ăn đến nỗi bụng sắp vỡ tung, lên lớp buổi sáng cũng không có tinh thần để học.

Aiz, khoảng thời gian đó tôi đã mập lên vài cân.

Mẹ còn nghĩ tôi lén mua đồ ăn vặt bên ngoài nên mới mập như vậy.

Mẹ đã trừ tiền tiêu vặt của tôi.

Tôi rất buồn, cuốn tiểu thuyết ưa thích của tôi không thể mua được nữa.

Đều tại Lục Hằng.

Nhưng tôi lại nghĩ đến lúc nhỏ đến nhà Lục Hằng làm khách.

Hình như ba cậu ấy là người nấu ăn trong gia đình.

Bây giờ ba cậu ấy đi rồi, không biết bữa sáng của Lục Hằng do ai nấu.

Nghĩ đến đây tôi lại không tức giận nữa.

Chỉ nói với mẹ là Lục Hằng và tôi gần đây đang giảm cân, bữa sáng ăn rất ít.

8

Thì ra Lục Hằng vẫn luôn đứng số một trong lớp.

Nhưng tôi đã vô tình lấy đi vị trí số một của cậu ấy.

Tôi rất phiền muộn.

Lục Hằng lại sắp ghét tôi nhiều hơn một chút rồi.

Quả nhiên, khi đại diện của lớp phát bài thi của tôi, vẻ mặt rất phức tạp.

Cầm bài thi tới tay tôi mới phát hiện, bài thi bị người khác dùng bút vẽ vài đường, vết mực bị nhòe đi, giấy cũng bị rách.

Lục Hằng thật sự là một tên nhỏ mọn.

Rõ ràng là tôi không cố ý, sau này không bao giờ giành vị trí số một nữa là được mà.

Cô giáo chủ nhiệm tìm tôi và Lục Hằng.

Cô ấy chất vấn Lục Hằng tại sao lại làm như vậy.

Lục Hằng nghiêng đầu không trả lời.

Thật là một tên nhóc cứng đầu.

Tôi vội kéo tay cô giáo chủ nhiệm giải thích: “Không phải Lục Hằng, là em tự học thấy áp lực quá mới vẽ linh tinh vào đó.”

Vẻ mặt cô giáo chủ nhiệm còn ngờ vực.

Tôi ôm tay cô ấy làm nũng: “Thật sự không phải Lục Hằng đâu, cô Tô đừng trách cậu ấy nữa.”

Cuối cùng, cô ấy vẫn không thể lay chuyển được tôi, thả Lục Hằng về.

Sau khi Lục Hằng đi, đổi lại cô ấy kéo tay tôi nói rất thành khẩn: “Miên Miên, nếu em bị bắt nạt nhất định phải nói với cô nhé.”

Cô giáo chủ nhiệm thật tốt, tốt hơn Lục Hằng gấp trăm lần.

Nhưng thật có lỗi, đối với một giáo viên tốt như vậy, tôi vẫn nói dối.

Tôi cũng không thể nói với cô ấy, Lục Hằng đối xử với tôi tệ như vậy, là vì tôi nợ cậu ấy rất nhiều thứ.

......

Đúng rồi, sau đó tôi thật sự không thi đạt vị trí số một nữa.

Mà đứng vững ở vị trí số hai!

Bạn nên khen tôi là người biết kiểm soát điểm số.

9

Một nữ sinh đứng chặn tôi lại ở đầu cầu thang.

Cô ấy ăn mặc rất kỳ lạ, tóc nhuộm màu tím.

“Giang Miên Miên phải không?”

Tôi gật đầu, không hiểu sao cô ấy lại biết tên tôi.

Khắc tiếp theo, cổ áo của tôi bị túm lại.

Tại sao một cô gái lại đáng sợ như vậy.

Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt trợn trừng.

Hình như cô ấy tức giận, nhưng tôi không biết tại sao cô ấy lại tức giận.

“Chính mày đã vứt món quà mà tao tặng cho Lục Hằng đúng không? Mày chán sống rồi chứ gì?”

Vứt bỏ quà tặng của người khác là hành vi bất lịch sự, Miên Miên tuyệt đối sẽ không làm.

Vậy nên tôi lắc lắc đầu, nói một câu: “Không phải mình.”

Cô ấy lại từng bước áp sát tôi, trên mặt lửa giận bừng bừng:

“Có người nói nhìn thấy mày sau khi tan học lén về lớp, mày còn dám nói không phải mày à!”

Lén về lớp với ném quà có liên quan gì tới nhau sao?

Tôi không hiểu.

Hơn nữa, tôi cũng đi tặng quà mà nhỉ.

Nếu muốn trở thành bạn bè, không phải nên tặng quà sinh nhật sao?

Nhưng Lục Hằng ghét tôi, vì để quà của mình không bị ném đi ngay trước mặt, tôi chỉ có thể lén về lớp sau giờ tan học để nhét nó vào trong bàn của cậu ấy.

Tôi còn có cách nào đâu chứ…

Vì thế tôi càng dùng sức lắc đầu: “Thật sự không phải mình.”

Nhưng dường như cô ấy càng tức giận hơn, xách cổ áo tôi đi đến cầu thang, sau đó buông tay, đẩy một cái vào trước ngực tôi.

“Kẻ nói dối phải chịu trừng phạt!”

Trong nháy mắt mất trọng lượng, khi tôi còn chưa kịp phản ứng được gì.

Tôi đã lăn bao nhiêu bậc thang.

Tôi không biết.

Không để ý đến số lượng.

Tôi chỉ biết toàn thân đang rất đau.

Đầu, tay, cơ thể, chân, không chỗ nào không đau.

Trong lúc hoảng loạn, tôi nghe thấy giọng nói của nữ sinh đó.

Cô ta thế mà lại cũng có thể phát ra giọng nói õng ẹo như vậy.

Cô ta nói tôi không cẩn thận ngã xuống, cô ta muốn kéo tôi lại nhưng không được.

Xuy~

Tôi nhổ một bãi nước miếng vào cô ta ở trong lòng.

Làm gì có người nào mở to hai mắt nói dối giữa ban ngày như vậy, nguyền rủa cô ta ác giả ác báo!

Nhưng sau đó, tôi nghe được một tiếng cười lạnh.

Là giọng nói rất quen thuộc.

Cậu ấy nói, tôi đáng đời.

Ha ha.

Thì ra người ác giả ác báo là tôi.

Tôi quên mất.

Lục Hằng hận tôi nhất.

Cậu ấy muốn tôi c.hết nhất.

Nhưng cậu ấy phải thất vọng rồi.

Tôi chỉ đau khắp người, hình như không hề có dấu hiệu sắp c.hết.

Dường như có thứ gì đó đang chảy ra từ trong mắt tôi.

Không ổn rồi, tôi đã biến thành một con ma thích khóc giống mẹ mất rồi.

Nhưng Miên Miên không phải kẻ nói dối.

10

Hệ thống giám sát ở cầu thang bị hỏng.

Lục Hằng nói dối.

Cậu ấy nói với giáo viên rằng tôi đã tự ngã xuống cầu thang.

Cậu ấy nói chính mình đã nhìn thấy, có thể làm chứng.

Tôi dường như có chút tức giận, lại dường như cảm thấy có chút oan ức.

Là do Lục Hằng nói dối không chớp mắt sao?

Nói dối luôn là một đứa trẻ hư.

Tôi quyết định ghét cậu ấy một chút.

(Còn tiếp)
 
Miên Miên, Trời Nắng Rồi
Chương 2


11

Nữ sinh kia cuối cùng vẫn bị phạt.

Là một đàn em đứng ra làm chứng.

Chà, trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người tốt.

Những người hay bắt nạt người khác cũng luôn luôn nhận được bài học.

Sau giờ học, tôi cố tình tìm đến cậu đàn em kia muốn mời cậu ấy uống trà sữa.

Nhưng mà cậu nhóc này thật ngốc.

Phải làm xong bài tập trên lớp mới chịu về nhà.

Thế là tôi ngồi bên cạnh cậu ấy để chờ.

Ầy, cậu đàn em trông rất đáng yêu.

Lục Hằng thì đẹp trai, còn đàn em thì đáng yêu.

Cậu ấy nhanh chóng làm cho xong bài tập, không để tôi chờ đợi lâu hơn nữa.

Tôi hỏi cậu ấy, em muốn uống trà sữa gì?

Nhưng cậu ấy lại hỏi tôi, chị vừa ngã xuống cầu thang mà, tại sao vẫn có thể đi nhanh như vậy được?

Tôi hỏi cậu ấy, thêm topping gì vào trà sữa không?

Cậu ấy hỏi tôi, trong mấy thứ này có rất nhiều chất bảo quản, uống vào có bị ung thư không?

Tôi cạn lời.

Gọi hai ly trà sữa trân châu.

Trà sữa trân châu rất là ngon.

Khi tôi đưa nó cho cậu ấy, cậu ấy liền bày ra vẻ mặt chống cự.

Vậy nên, tôi chọc ống hút rồi trực tiếp nhét nó vào miệng của cậu ấy.

“Hút!”

Cậu ấy bị tôi dọa sợ, ngây người hút một hơi.

Sau đó đôi mắt liền phát sáng lên.

Thật tình, tôi cũng không muốn khen cậu ấy đáng yêu đâu, nhưng mà đôi mắt của cậu ấy thực sự đang phát sáng!

Cậu ấy ôm trà sữa, uống rất vui vẻ suốt dọc đường.

Như kiểu từ trước tới giờ chưa từng uống thứ gì ngon như vậy.

Nhưng đó không phải lý do khiến cưng theo chụy đến tận cửa nhà đấy chứ.

Khi tôi đứng lặng trước cửa nhà mình, cuối cùng cậu ấy cũng có phản ứng.

Cậu ấy đỏ mặt rồi.

Cậu ấy xua tay nói với tôi: “Em em em không phải cố ý đi theo chị về nhà đâu, em em em, em chỉ là mải uống trà sữa thôi.”

Tôi phì cười, cười đến nỗi dì hàng xóm thò đầu ra xem có phải tôi vừa nhặt được một trăm tệ hay không.

Tôi hỏi cậu ấy: “Trà sữa có ngon không?”

Cậu ấy gật đầu lia lịa.

Tôi nói: “Lần sau mời em uống tiếp nha!”

Trời ơi cứu, ai có thể từ chối một cậu nhóc cười rộ lên để lộ ra hai má lúm đồng tiền cơ chứ.

Nhưng mà tôi lại thấy hơi buồn.

Hầy, hình như tôi chưa từng thấy Lục Hằng cười bao giờ.

Cậu ấy luôn hung dữ với tôi.

Không biết cậu ấy có thích uống trà sữa trân châu không.

12

Được rồi, tôi không nên mang trà sữa cho Lục Hằng.

Mang theo cây lau nhà sẽ rất phiền.

......

Không đúng, không phải tôi nên giận cậu ấy sao?

Thôi quên đi, Miên Miên phải rộng lượng.

13

Lục Hằng bị bệnh rồi.

Cậu ấy ốm yếu nằm sấp trên bàn học, hai má đỏ bừng kì dị.

Thừa dịp cậu ấy đang ngủ, tôi cẩn thận đưa tay sờ trán cậu ấy.

Nóng quá.

Nóng đến mức này, Lục Hằng không lẽ phát sốt rồi đó chứ.

Nhưng tay còn chưa kịp thu lại, tôi đã bị Lục Hằng bắt được.

Tay cậu ấy nắm chặt cổ tay tôi, chặt tới nỗi khiến tôi rất đau.

Nào có ai bị ốm mà vẫn còn nhiều sức lực như vậy.

“Ai cho cậu chạm vào tôi?”

“Cậu sốt rồi…”

“Ai cho phép cậu chạm vào tôi!”

Lục Hằng nhìn tôi, vẻ mặt chán ghét.

Tay bị cậu ấy nắm thật sự rất đau, xương cốt đều sắp bị bóp nát.

Tôi không có cách nào, chỉ có thể cười rồi xin lỗi.

Cuối cùng cậu ấy cũng buông tay tôi ra, đứng dậy rồi đi vào nhà vệ sinh, như thể chạm vào tôi khiến cậu ấy dính bẩn vậy.

Nhưng hôm nào tôi cũng tắm.

Bôi kem tay trên tay cũng thơm.

Ồ, có lẽ cậu ấy không thích mùi kem tay này chăng?

Vậy ngày mai tôi sẽ đổi một cái khác.

Mùi hoa anh đào thì sao nhỉ?

......

Lục Hằng không thích uống thuốc, hồi nhỏ không thích uống, bây giờ cũng không thích.

Nhưng bị ốm mà không uống thuốc thì sao được.

Nếu không uống thuốc, để bệnh nặng thêm sẽ c.hết đấy.

Cậu ấy mà c.hết, mẹ cậu ấy cô độc một mình sẽ buồn biết bao.

Tôi lén mang thuốc từ nhà lên trường.

Lục Hằng không thích tôi chạm vào cậu ấy.

Cho nên tôi dùng thước kẻ chọc chọc vào áo khoác của cậu ấy, khẽ gọi: “Lục Hằng.”

Cậu ấy phớt lờ tôi.

Tôi tiếp tục chọc cậu ấy: “Cậu để ý tới mình chút đi.”

“Giang Miên Miên, cậu chán sống rồi hả?”

Cuối cùng cậu ấy cũng quay lại để ý đến tôi rồi.

Tuy rằng vẫn là bộ mặt rất hung dữ.

Tôi vội đưa thuốc trong cặp của mình cho cậu ấy, sau đó đưa lòng bàn tay còn lại ra trước mặt cậu ấy.

“Lục Hằng, cậu phải uống thuốc.”

“Không phải cậu ghét mình sao, vậy thì cậu uống một viên thuốc, mình cho cậu đ.ánh một cái, được không?”

Lục Hằng ngây ngẩn cả người.

Tôi nhân cơ hội liế m môi thương lượng với cậu ấy: “Nhưng mà có thể đ.ánh nhẹ một chút được không, mình sợ đau.”

Biểu cảm của cậu ấy rất phức tạp.

Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của tôi vài giây.

Cuối cùng phun ra một câu “Đồ thần kinh.”

Chậc.

Chửi người mà cũng khiêm tốn như vậy.

Hoàn toàn không có sự tàn nhẫn bình thường của cậu ấy.

Nhưng cậu ấy vẫn ném lại thuốc cho tôi.

Nam sinh vừa không thích uống thích vừa không nghe lời thật là khó nắn.

Vậy nên, tôi đã lén nhét thuốc vào cặp sách của cậu ấy trước khi tan học.

Và viết một tờ ghi chú dán lên đó:

Nếu không uống thuốc, mình sẽ quấy rầy cậu mỗi ngày vào tuần tới.

......

Về sau, tôi bị bệnh.

Thuốc quá đắng, tôi không muốn uống.

Lục Hằng ngồi bên cạnh giường bệnh, phân loại từng viên thuốc, nắm tay tôi đặt lên.

Cả người tôi đau nhức nên lười vận động một nửa, miệng cũng ngậm chặt.

Tôi nghe thấy cậu ấy nghẹn ngào nói với tôi:

“Miên Miên uống thuốc có được không, chỉ cần cậu ngoan ngoãn uống thuốc, mình sẽ không đến quấy rầy cậu nữa.”

Chậc.

Lục Hằng đứng số một nhiều năm như vậy.

Ngay cả lý do khuyên người ta uống thuốc cũng phải sao chép của tôi.

14

Lục Hằng khỏi bệnh rất nhanh.

Chắc là đã ngoan ngoãn uống thuốc nhỉ.

Miên Miên là một nữ sinh xuất sắc trung thực.

Nên tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình.

15

Ngày đầu tiên không quấy rầy Lục Hằng.

Tôi đã đi xuống cầu thang để tìm cậu đàn em.

Trời ạ.

Cậu đàn em thật sự là một tên nhóc mọt sách.

Khi những người khác đang cười đùa quậy phá trong giờ học, thì cậu ấy lại vùi đầu vào làm bài tập.

Tôi gõ gõ cửa sổ bên cạnh cậu ấy.

Cậu ấy giật mình.

Cả người thậm chí còn nhảy dựng lên.

Tôi bất ngờ.

Sau đó liền ôm bụng bắt đầu cười.

Cười đến khi cậu ấy đỏ mặt vẫn còn cười.

Cười đến khi cậu ấy mở cửa sổ thì thầm nói với tôi đừng có cười mà vẫn cười.

Cười đến khi...

Được rồi, cậu ấy đưa tay che miệng tôi, tôi không cười được nữa.

Nhưng tôi thổi một hơi vào lòng bàn tay của cậu ấy.

Thế là cậu ấy lại giật mình lần nữa.

Lần này, ngay cả tai cũng đỏ bừng rồi.

Cậu nhóc này thật sự không thể không trêu chọc.

Tôi xoa đầu cậu ấy.

“Đi, chị mời cưng uống trà sữa.”

Cậu ấy chớp mắt, vẻ mặt đau khổ: “Trong trường đâu có bán trà sữa?”

Tôi cười thần bí: “Xem xem, em hơi bị xem thường chị rồi đó.”

Thế là, trong giờ nghỉ trưa, tôi và cậu đàn em mỗi người cầm một cốc trà sữa Hương Phiêu Phiêu, ngồi xổm bên cạnh sân bóng rổ bỏ hoang uống.

Tôi nhướng mày nhìn cậu ấy: “Ngon chứ?”

Cậu ấy vội vàng gật đầu, nuốt một miếng dừa trong miệng xuống: “Nhưng mà, không phải trong trường không cho phép tự ý mang đồ ăn vặt vào sao?”

Tôi vỗ vai cậu ấy một cách thâm thúy: “Trong trường học luôn luôn tồn tại một góc rất khó phát hiện.”

Đàn em vẻ mặt bội phục giơ ngón tay cái về phía tôi.

Sau đó, khi tôi đang định tự hào khoe khoang.

Một bóng người bỗng nhiên xuất hiện đằng sau bức tường làm cho tôi đột nhiên tắt biểu cảm.

“Nhưng mà, hôm nay, hình như chỗ này không phải…”

......

Ngày đầu tiên không quấy rầy Lục Hằng.

Lục Hằng đã báo cáo cho giáo viên.

Lục Hằng không trượng nghĩa chút nào.

QAQ

À, tên của cậu đàn em là Lâm Thư.

Quả nhiên rất phù hợp với hình tượng mọt sách của cậu ấy.

16

Ngày thứ hai không quấy rầy Lục Hằng.

Tôi bị ngã trong lớp thể dục.

Sấp mặt l…

Tôi bị phá tướng rồi huhuhuhuhuhu.

Nhưng cuối cùng cũng thấy Lục Hằng nở nụ cười rồi.

Nhưng mà là cười nhạo...

Ngày thứ ba không quấy rầy Lục Hằng.

Lâm Thư cũng cười nhạo tôi!!!!

Thiên thần nhỏ Thư Thư thay đổi rồi.

Tôi thực sự rất là buồn.

Ngày thứ tư không quấy rầy Lục Hằng.

Toi rồi, Lâm Thư đã bị tôi dạy hư…

Cậu ấy biết giấu đồ ăn vặt.

Mặc dù nó được dùng để an ủi tôi.

Chúng tôi lại ngồi xổm trong sân bóng rổ bỏ hoang.

Sau đó lại bị Lục Hằng cầm túi đồ ăn báo cáo.

Ngày thứ năm không quấy rầy Lục Hằng.

Sao tôi lại cảm thấy tần suất Lục Hằng xuất hiện trước mặt tôi hơi cao.

Nhất định là muốn kiểm tra tôi đây mà!

Không được, tôi phải thực hiện lời hứa của mình, tránh xa xa mới được!

......

Chán quá, chán quá đi.

Ngày thứ tám không quấy rầy Lục Hằng….

Không đúng.

Đã qua một tuần rồi!

Tôi sống rồi.

17

Cố gắng thu được giá trị hảo cảm của Lục Hằng.

Phấn đấu trở thành bạn bè với Lục Hằng!

——— Kết thúc học kỳ ———

Giá trị hảo cảm: -1

Chúng ta hãy nhìn nhận vấn đề một góc độ khác.

Giá trị chán ghét: 999999

Được rồi.

18

Tôi lên năm ba cao trung rồi.

Nhưng Lâm Thư chuyển trường rồi.

Hình như cậu ấy ra nước ngoài.

Tôi rất buồn.

Dường như còn buồn hơn một chút so với việc bị Lục Hằng phớt lờ.

Khó khăn lắm mới có được bạn tốt mà cũng rời đi rồi.

Cậu ấy cũng không có nói tạm biệt với tôi.

Không có ai uống trà sữa cùng tôi nữa.

Cũng không biết liệu ở nước ngoài có bán trà sữa hay không.

19

Tôi cảm thấy rất mất mát.

Cả ngày nằm sấp trên bàn thơ thẩn.

Niềm vui của tôi bỏ nhà đi rồi.

“Thằng nhóc kia đi rồi liền buồn như vậy?”

Lục Hằng đang chế giễu tôi, tôi nghe ra được.

Nhưng tôi lười trả lời.

Đột nhiên cậu ấy đặt một cốc trà sữa trên bàn.

Tôi bật dậy ngay lập tức.

Lục Hằng? Mua trà sữa? Cho tôi?!

Mây mù bỗng dưng bị quét sạch.

Ánh mắt tôi sáng lấp lánh nhìn cậu ấy: “Cho mình hả?”

Cậu ấy cười cười, tiếng cười hừ ra từ trong khoang mũi, mang theo vài phần trêu ngươi.

“Tất nhiên.”

Tôi vội vàng cắm ống hút, hút một hơi.

Không hiểu sao tôi lại quên mất.

Lục Hằng ghét tôi nhất.

Cậu ấy ghét tôi, sao có thể mua trà sữa cho tôi uống cơ chứ.

Trà sữa sao lại có vị mù tạt được.

Tôi lập tức không nhịn được mà nôn ra.

Sau đó ho dữ dội.

Mặt đất đầy vết bẩn, tôi không khỏi nhíu mày.

Lau sàn nhà rất mệt à nha.

Nhưng mà...

Nhưng mà muốn trở thành bạn với Lục Hằng thật sự cũng rất mệt!

Tôi khóc đến nỗi tôi nước mắt rơi đầy mặt.

Không biết khóc là vì vế trước hay vế sau nữa.

Cũng có thể là tôi chỉ bị sặc bởi mù tạt.

20

Cuộc sống năm ba cao trung rất nhàm chán, tiết tấu cũng nhanh.

Bài kiểm tra ùn ùn kéo đến, giấc ngủ ít đến tội nghiệp.

Dần dần, số lần tôi và Lục Hằng tiếp xúc cũng càng ngày càng ít.

Nhưng tôi vẫn sẽ mang bữa sáng cho cậu ấy.

Giúp cậu ấy trực nhật.

Khi cậu ấy ngủ trong lớp, sẽ chống đỡ cơn buồn ngủ để nghiêm túc chỉnh lý xong các tờ ghi chú cho cậu ấy.

Mặc dù cậu ấy vẫn miễn cưỡng nói với tôi nhiều hơn.

Cũng vẫn cầm những tờ ghi chú tôi cẩn thận chỉnh lý tiện tay ném cho người khác.

Nhưng thái độ của cậu ấy đối với tôi không tệ như lúc đầu nữa!

Có nghĩa là cậu ấy cũng chẳng ghét tôi lắm có phải không.

Thế là tôi đã rất vui khi nhận ra điều này.

21

Một tuần trước kỳ thi cao trung cuối cùng, tôi và các bạn cùng lớp đã thảo luận về nguyện vọng xét tuyển đại học.

Họ hỏi tôi muốn thi vào trường nào.

Tôi còn chưa kịp trả lời thì ai đó đã mở miệng.

“Thành tích của Miên Miên tốt như vậy, nhất định có thể thi vào trường đại học A! Đó là trường đại học tốt nhất.”

Thế là cả đám liền sôi sùng sục trong chốc lát.

Sau đó bọn họ tự nhiên nhắc tới Lục Hằng.

“Thành tích của Lục Hằng tốt như vậy, sau này chắc là cũng sẽ vào trường đại học A nhỉ!”

“Vậy đến lúc đó Miên Miên và Lục Hằng không phải sẽ tiếp tục tiền duyên sao!”

Đám người lại vang lên một trận ồn ào.

Tôi biết họ đang nói đùa.

Nhưng vẫn không nhịn được mà mím môi cười cười.

Nhưng ngay sau đó, Lục Hằng liền xuất hiện với vẻ mặt vô cảm.

“Tiếp tục tiền duyên? Cùng cậu ta?”

Một tiếng cười nhạo vang lên, kèm theo khinh thường và chán ghét.

“Các cậu không còn gì để nói à?”

Tất cả mọi người đều biến sắc vì xấu hổ.

Sau đó liền giải tán.

Tôi đứng tại chỗ một mình, nhìn Lục Hằng ngồi lại chỗ cũ.

Nhìn cậu ấy cau mày khó chịu.

Vì vậy, tôi nhận ra rằng mình đã sai.

Lục Hằng.

Vẫn ghét tôi như trước đây.

22

Tôi nghĩ chuyện này chỉ như một sự vô tình.

Nhưng không nghĩ tới, trước kỳ thi cao khảo một ngày.

Lục Hằng đe dọa tôi.

Chân cậu ấy giẫm lên ghế và áp sát vào tôi.

“Giang Miên Miên, tôi cảnh cáo cậu, đừng có mà học cùng trường đại học với tôi.”

Lục Hằng thật hung dữ.

Cậu ấy trông như thể sẽ g.iết tôi nếu tôi thi vào cùng trường đại học với cậu ấy.

Tôi hơi sợ.

Tôi nuốt một ngụm nước bọt.

Tôi gật đầu.

23

Lục Hằng vẫn là người đứng đầu toàn trường.

Tôi đã tụt xuống vị trí thứ mười.

Tôi nghĩ, đây nhất định là vì bị Lục Hằng dọa trước kỳ thi cao khảo.

Lục Hằng nhìn thấy bảng thông báo điểm số hình như không vui.

Nhưng mà cậu ấy nên vui mừng mới phải.

Lần này cho dù tôi có muốn học cùng trường với cậu ấy cũng không được nữa rồi.

Mặc dù tôi nhìn thành tích vẫn sẽ buồn một chút.

Nhưng mà không sao.

Tôi vẫn có thể học trường thứ hai mà tôi muốn đến.

Trường đó ở trong vùng.

Năm nào cũng có hoa anh đào nở đẹp nhất.

24

Lục Hằng chọn trường đại học tốt nhất trong vùng.

Rõ ràng cậu ấy có thể học trường tốt hơn, nhưng cậu ấy lại không.

Rất nhiều người đều bất ngờ.

Bao gồm cả tôi.

Tôi đã nói chuyện này với mẹ.

Mẹ thở dài, bà ấy nói, có lẽ vì cậu ấy muốn chăm sóc mẹ mình tốt hơn nếu học ở gần nhà.

Tôi bừng tỉnh.

Từ sau khi ba của Lục Hằng đi, sức khỏe của mẹ cậu ấy vẫn luôn không tốt.

Mẹ thường bảo tôi mang thực phẩm dinh dưỡng cho mẹ của Lục Hằng, để ở cửa rồi đi, không bị phát hiện.

Nhưng có một lần tôi đã bị phát hiện.

Phản ứng đầu tiên khi tôi nhìn thấy mẹ Lục Hằng lúc đó không phải là tôi xong đời rồi.

Mà là mẹ Lục Hằng thật xinh đẹp, thảo nào Lục Hằng lại đẹp như vậy.

Tôi còn tưởng rằng dì ấy sẽ mắng tôi.

Lại không ngờ tới dì ấy lại đón tôi vào trong nhà, cho tôi kẹo ăn, còn cười với tôi.

Dì ấy nói tôi đi xa như vậy nhất định rất vất vả.

Dì ấy nói tính tình của Lục Hằng không tốt, tôi nhất định đã rất vất vả để hòa hợp với cậu ấy.

Dì ấy nói cảm ơn tôi.

Dì ấy còn nói Lục Hằng rất cô đơn, bảo tôi ở bên cậu ấy nhiều hơn.

Lúc đó tôi vỗ ngực hứa với dì ấy.

Tôi nói từ nhỏ tôi đã cảm thấy Lục Hằng rất đẹp trai, luôn muốn trở thành bạn với cậu ấy, vậy nên tôi chắc chắn sẽ đối xử tốt với cậu ấy!

Dì ấy bị tôi chọc cười, đưa tay xoa đầu tôi.

Trời ơi cứu, mẹ của Lục Hằng thật dịu dàng.

Tôi đã bị mua chuộc bởi dì xinh đẹp.

Nhưng mà tại sao tính khí của Lục Hằng lại tệ như vậy.

Thật khó nắn.

25

Quên chưa nói.

Trường đại học có hoa anh đào nở đẹp nhất của tôi và trường đại học trong vùng tốt nhất của Lục Hằng là cùng một trường đại học.

Dù sao trường đại học đầu tiên mà tôi muốn tới cũng chính là trường đại học của Lục Hằng.

Nhưng ai mà ngờ được, trường thứ nhất và trường thứ hai mà muốn tới đều có mặt Lục Hằng.

Thật, trùng, hợp!

Đây có thể là do duyên phận rồi.

Xem ra Lục Hằng chắc chắn không thể thoát khỏi tôi.

Chỉ là không biết lúc gặp Lục Hằng ở trường, cậu ấy có muốn nghe tôi lươn lẹo hay không…

Không đúng.

Giải thích gì chứ?

26

Thời tiết hôm đó rất nóng.

Tôi kéo một chiếc vali đi trên đường cảm thấy sắp bị say nắng.

Gượm đã, tại sao phía trước lại có một ngọn núi?

Hình như không đúng lắm.

Ồ, nhìn rõ rồi.

Là một đám người.

Còn đều là nữ sinh, vây thành một vòng tròn không biết đang làm gì.

Ở giữa bọn họ...

Trời mùa hè nắng gắt như vậy, Lục Hằng còn đứng đó làm trung tâm của đám đông??

Tôi bĩu môi, trong lòng bóc phốt sự huênh hoang của cậu ấy.

Sau đó liền bị cậu ấy bắt lại.

“Giang Miên Miên.”

Giọng Lục Hằng rất to, cách xa như vậy cũng có thể truyền đến tai tôi.

Ánh mắt của đám đông lập tức đổ dồn về phía tôi.

......

Tôi cmn xấu hổ c.hết mất.

Nhưng mà cũng chỉ có thể răm rắp xách vali của mình chạy đến trước mặt cậu ấy.

“Lục Hằng, cậu hãy nghe mình phân tích một chút về sự trùng hợp này khi chúng ta đăng ký vào cùng một trường…”

Tôi vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn cậu ấy.

Chờ đã...

Tại sao cậu ấy lại bày ra vẻ chẳng quan tâm như vậy chứ!?

Không phải cậu ấy nên rất tức giận sao!?

Cậu ấy cúi đầu nhìn tôi: “Xách vali đi.”

Tôi lập tức nở ra một nụ cười mua bán với cậu ấy: “Vậy vị tiên sinh này, lần này giúp cậu xách vali xong, chúng ta có phải sẽ là bạn tốt ở trường đại học không?”

Cậu ấy suy nghĩ một chút, sau đó, “Ừ.”

Trời ơi cứu, kỳ nghỉ hè này Lục Hằng đã tới chùa tu hành sao? Tự nhiên trở nên hiền lành như vậy.

Nhưng mà buồn thay, sự hiền lành này chỉ xuất hiện trong chốc lát.

Một giây sau, cậu ấy hình như đột nhiên ý thức được gì đó, biểu cảm trên mặt lập tức giống như vừa ăn phải ruồi, nhấc chân đi về phía trước.

......

Tôi lại buồn rồi.

Thời tiết hôm đó rất nóng.

Tôi đã kéo hai vali chạy trên đường tới nỗi gần bị say nắng.

Cơ mà tại sao vali của Lục Hằng lại nhẹ vậy nhỉ.

(Còn tiếp)
 
Miên Miên, Trời Nắng Rồi
Chương 3


27

Trường đại học quả thật rất đẹp.

Bạn cùng phòng cũng đều rất tốt.

Quan trọng hơn là tiết học đầu tiên sẽ bắt đầu từ tám giờ sáng!

Có thể ngủ nướng.

28

Bài chuyên khoa của tôi rất ít.

Vậy nên phần lớn thời gian rảnh rỗi đều là tới học viện bên cạnh tìm Lục Hằng.

Thái độ của Lục Hằng đối với tôi vẫn không nóng không lạnh.

Nhưng mà không quan trọng.

Trải qua nửa học kì cố gắng, tôi đã thâm nhập vào bên trong nội địa của địch, thiết lập được nhiều mối quan hệ tốt với bạn bè xung quanh cậu ấy.

Thế là sau đó, khi Lục Hằng lập một nhóm để làm hạng mục, cậu ấy đã bảo tôi cho cậu ấy…

Không đúng, là mang đồ ăn sáng cho cả nhóm của cậu ấy.

Cậu ấy cười và nói với tôi:

“Quan hệ của cậu với bạn bè của tôi tốt như vậy, chắc là không ngại nhận việc này nhỉ.”

Cậu ấy rõ ràng đã cười.

Nhưng tôi lại cảm thấy lạnh căm căm.

Cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Vậy là.

Tôi không thể ngủ nướng được nữa rồi. Orz

29

Một lần khi mang đồ ăn sáng đến.

Một số người trong nhóm hỏi tôi có phải thích Lục Hằng không.

Tôi lúc đó đã nghiêm túc suy nghĩ.

Lục Hằng rất đẹp trai, tôi muốn đối tốt với cậu ấy.

Từ nhỏ đến lớn đã quen theo sau cậu ấy.

Vậy nên, lâu nay.

Có lẽ là tôi thích cậu ấy.

30

Cứ như vậy, hạng mục của nhóm Lục Hằng kéo dài ba năm.

Nhân viên chuyển phát nhanh Miên Miên tận tụy, chăm chỉ, cần cù, nhẫn nhục chịu khó giao đồ ăn sáng suốt ba năm.

Xứng đáng trao bằng khen.

31

Sau một bữa liên hoan nhóm, có mấy người đã say rượu.

Tôi xuống lầu để mua nước khoáng cho họ.

Lúc trở về lại nghe thấy anh Tiểu Phong trong nhóm hỏi Lục Hằng.

Anh ấy hỏi Lục Hằng có thích tôi không.

Gần như không do dự, Lục Hằng liền nói không thích.

Tôi cụp mắt xuống, nắm chặt chai nước trong tay.

Anh Tiểu Phong nhận được câu trả lời lại mở lời.

Anh ấy nói anh ấy không tin.

Nói nếu đã không thích, vì sao lúc nào cũng phải mang tôi theo bên cạnh.

Tiếp đó, tôi liền nghe thấy một tiếng cười.

Ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt không thèm quan tâm của Lục Hằng: “Osin vừa ngốc vừa miễn phí thì ngu gì không dùng.”

......

Anh Tiểu Phong dường như tức giận, lập tức đứng dậy định nói gì đó.

Nhưng giây tiếp theo anh ấy liền thấy tôi ở trong góc.

“Miên Miên…”

Ánh mắt của tất cả mọi người thuận thế đổ dồn về phía tôi.

Người nào cũng có vẻ rất ngượng ngùng.

Nhưng tôi không muốn họ vì tôi mà khó xử.

Nên tôi mím môi bước ra, đặt nước lên bàn, mỉm cười với bọn họ.

“Anh Tiểu Phong, mọi người đang nói chuyện gì thế, sao lại kích động như vậy.”

Tầm mắt lại hướng về phía Lục Hằng.

Khác với mọi người, sắc mặt Lục Hằng không thay đổi.

Chỉ ngồi đó.

Ngay cả áy náy hay chột dạ cũng không có.

......

Đầu có hơi đau.

Tôi âm thầm véo da thịt mềm mại trong lòng bàn tay.

Không sao cả.

Nhiều năm rồi vẫn luôn như vậy mà.

Miên Miên đã quen từ lâu rồi.

32

Sau đó, tôi vẫn hòa hợp với họ như bình thường.

Ban đầu trong nhóm sẽ có người âm thầm quan sát cảm xúc của tôi.

Có thể là sau khi quan sát một thời gian liền thấy không có gì bất thường.

Họ lại khôi phục lại khuôn mẫu lúc trước.

Bầu không khí trong nhóm rất tốt.

Ai cũng rất tốt.

Cho nên nha!

Được coi là osin miễn phí cũng không có gì không tốt!

Không chỉ có thể kết được rất nhiều bạn.

Mà còn có thể học được rất nhiều thứ.

33

Chỉ là từ sau lần bị Lục Hằng làm tổn thương đó.

Tôi luôn bị đau đầu.

Bạn cùng phòng nghe xong liền nói là do tôi thức đêm chơi điện thoại nhiều.

Còn nói hơn nửa đêm vẫn nhìn thấy trong giường của tôi phát sáng.

Tôi thanh minh rằng chỉ là tôi quên tắt đèn ngủ thôi!

Thế là cô ấy không nói gì nữa mà chỉ nhìn tôi.

......

Được thôi, từ hôm nay sẽ ngủ sớm dậy sớm.

34

Chậc.

Xem ra thật sự chơi điện thoại hơi nhiều rồi, thị lực đã bị giảm một chút.

35

Lục Hằng tổ chức sinh nhật.

Tôi đã dậy rất là sớm, tự tay làm một chiếc bánh gato.

Bàn tay vô tình bị bỏng một chút.

Nhưng mà mọi người đều khen bánh của tôi trông rất đẹp.

Đặc biệt là anh Tiểu Phong khen tôi đã tiến bộ lên rất nhiều.

Anh ấy nói chiếc bánh này đẹp hơn nhiều so với chiếc mà lần trước tôi tặng anh.

Mặt tôi đỏ lên, có chút áy náy.

Lúc đó không có gì để tặng trong ngày sinh nhật của anh ấy.

Chỉ có một chiếc bánh thử nghiệm.

Đúng lúc tôi đang nói với anh ấy rằng lần sau tôi sẽ tặng cho anh một cái đẹp hơn.

Chợt có một tiếng động rầm rầm làm gián đoạn lời nói của tôi.

Bánh ngọt tôi làm, bị Lục Hằng lật úp rồi.

Rơi hết xuống đất.

Nhân vật hoạt hình mà tôi cẩn thận vẽ bằng kem bị nát tan.

Chỗ bị bỏng mơ hồ đau nhức.

Tôi giả vờ trấn định hỏi Lục Hằng lí do.

Cậu ấy chỉ nhún vai: “Xấu quá, không thích.”

Mọi người xung quanh đều rất tức giận.

Rõ ràng bọn họ là bạn của Lục Hằng.

Lại sẵn sàng vì tôi mà đứng ra bênh vực.

Bạn thấy đấy, thế giới này vẫn còn rất nhiều người tốt.

Nhưng trong số rất nhiều người tốt như vậy, vì sao lại không có Lục Hằng.

Phá hoại vật phẩm công cộng.

Lãng phí thức ăn.

Nói dối.

Trò đùa quái đản.

Bắt nạt người khác.

Tôi không có ý định trả thù.

Nhưng tôi thực sự rất tủi thân.

Miên Miên tạm thời không muốn rộng lượng.

36

Tôi muốn tự an ủi bản thân.

Giống như trong quá khứ.

Nhưng nghĩ cả nửa ngày cũng không nôn ra nổi một chữ.

Vậy thì ngày mai không giao đồ ăn sáng nữa.

Ngủ nướng.

37

Sau giờ học, người trong nhóm đã tìm đến tôi.

Họ muốn thay Lục Hằng xin lỗi tôi.

Họ nói hạng mục gặp phải một số vấn đề, nên tâm trạng của Lục Hằng không tốt lắm.

Tôi im lặng lắng nghe họ.

Sau đó ngẩng đầu hướng về phía họ lộ ra một nụ cười.

Tôi nói: “Không sao, mình và mọi người mãi mãi là bạn bè, sau này có thời gian cũng sẽ đưa cơm cho các cậu.”

Họ thấy tôi cười, cũng cười theo.

Nhưng tôi nhận ra.

Trong lời nói vừa rồi.

Tôi không nói một từ nào liên quan tới Lục Hằng.

38

Vài ngày sau, tôi gặp Lục Hằng ở trường.

Cậu ấy dường như có điều gì muốn nói với tôi.

Nhưng tôi chỉ nhìn đi chỗ khác.

Như thể không nhìn thấy cậu ấy.

39

Buổi sáng đau đầu.

Không ngủ được.

40

Lục Hằng gọi điện thoại cho tôi, bảo tôi đến câu lạc bộ tìm cậu ấy.

Cậu ấy nói muốn đưa cho tôi một thứ.

Tôi đến câu lạc bộ.

Họ nói tôi không thể cho tôi vào mà không có hẹn trước.

Họ yêu cầu tôi gọi điện thoại cho Lục Hằng, để cậu ấy ra đón tôi.

Nhưng Lục Hằng không nghe điện thoại.

Tôi đã gọi nhiều lần.

Sau đó liền không có tâm trạng gọi nữa.

Xì, trò đùa thật chán ngắt.

Bên ngoài lạnh quá.

Hình như tuyết rơi rồi.

Tôi đưa tay ra đón lấy.

Ngón tay đã bị đỏ ửng vì lạnh, không còn cảm giác.

Tôi nhìn những bông tuyết rơi vào lòng bàn tay rồi tan dần.

Tầm mắt cũng mơ hồ theo.

Bỗng nhiên cảm thấy thật nhàm chán.

Từ nhỏ đến lớn, đã lâu như vậy rồi.

Tôi đột nhiên không muốn đối xử tốt với Lục Hằng nữa.

41

Tôi nhận được tin nhắn từ mẹ của Lục Hằng.

Dì ấy nói cảm ơn tôi vì đã trở thành một cô gái lạc quan và đáng yêu.

Dì ấy nói cảm ơn tôi vì đã thường xuyên nói chuyện với dì ấy.

Dì ấy nói cảm ơn tôi vì đã ở bên cạnh Lục Hằng suốt nhiều năm qua.

Dì ấy nói dì ấy phải đi rồi.

Dì ấy nói bản chất của Lục Hằng không xấu, chỉ là không nhìn rõ bản thân mình.

Vì vậy cầu xin tôi đừng từ bỏ Lục Hằng.

Nhưng mà, Lục Hằng thật sự rất hay làm tổn thương người khác, mấy ngày trước tôi cũng đã quyết định không dây dưa với Lục Hằng nữa.

Có lẽ không có cách nào đảm bảo với dì ấy.

Tôi phải làm dì xinh đẹp thất vọng rồi.

Nhưng dì ấy nói phải đi rồi là có ý gì?

Tôi chợt nhớ đến lọ thuốc mà tôi thấy ở trong phòng dì ấy.

Fluoxetine.

Thuốc chống trầm cảm.

......

Tôi buông mọi thứ trong tay xuống, lao ra khỏi cửa.

42

Tôi đang ngồi ngoài cửa phòng cấp cứu.

Trên tay đầy m.áu.

M.áu của mẹ Lục Hằng.

43

Lục Hằng đến rồi.

Cậu ấy nắm cổ áo tôi và hỏi tôi đã làm gì.

Tại sao lại đến nhà gặp mẹ cậu ấy.

Cậu ấy hỏi tôi rằng gia đình chúng tôi hại c.hết ba của cậu ấy còn chưa đủ sao.

Tôi mở miệng.

Nhưng không phát ra được tiếng nào.

Cửa phòng cấp cứu mở ra.

Lục Hằng ném mạnh tôi xuống đất, vội vàng chạy tới.

Đầu tôi đập mạnh vào chiếc ghế bên cạnh.

Đau quá.

Thật sự rất đau.

Hình như đầu sắp nứt ra luôn rồi.

Tôi nhìn thấy bác sĩ lắc đầu.

Nhìn thấy hai tay của Lục Hằng buông thõng xuống.

Nhìn thấy tay của cậu ấy sạch sẽ.

Nhìn thấy trên tay mình toàn là máu tươi đã đông lại.

Sau đó...

Sau đó tôi không thể nhìn thấy gì nữa.

44

Tôi tỉnh dậy trên giường bệnh.

Bên cạnh chỉ có chị y tá.

Chị ấy nói tôi bị đập đầu nên có thể bị chấn động não nhẹ.

Phải mất vài ngày mới có kết quả kiểm tra cụ thể.

Tôi nói vâng.

45

Tôi đã gặp Lâm Thư.

Khi cậu ấy xuất hiện trước mặt để hỏi thăm tôi, tôi vẫn còn hơi hoảng hốt.

Cậu ấy trưởng thành rồi.

Trên người không còn mặc đồng phục học sinh nữa, mà là mặc áo măng tô và quần âu.

Nhưng trên mặt vẫn đeo một cặp kính gọng đen mọt sách.

Cậu ấy hỏi tôi còn nhận ra cậu ấy không.

Tôi gật đầu, cậu là Lâm Thư.

Cậu ấy cười rất vui vẻ.

Hai má lúm đồng tiền lún sâu.

Cậu ấy nói mình vừa trở về từ nước ngoài vào ngày hôm qua, hôm nay có chút cảm lạnh nên đến bệnh viện lấy thuốc.

Cậu ấy hỏi tôi sao lại đến bệnh viện.

Tôi vô thức nhìn xuống đôi tay của mình.

Sạch sẽ.

Có lẽ đã được chị y tá rửa sạch.

Tôi nói không có chuyện gì, đến để rửa tay thôi.

Cậu ấy gật đầu, khen tôi thích sạch sẽ.

......

Cậu ấy ngốc thật, lý do vô lý như vậy mà cũng tin.

Cậu ấy nói mình vừa trở về liền đến trường cao trung, hỏi giáo viên tôi thi vào trường đại học nào.

Vốn dĩ hôm nay định tới trường tìm tôi nhưng lại bị cảm lạnh.

Không ngờ rằng vẫn có thể gặp được tôi.

Tôi gật đầu, khen cậu ấy và tôi thật có duyên.

Cậu ấy bỗng nhiên không nói gì nữa.

Khom lưng đưa mặt lại gần tôi.

“Miên Miên, có phải tâm trạng chị không tốt hay không?”

Tôi đã sững sờ khi được hỏi.

Lúc này, nước mắt thiếu chút nữa không tự chủ được mà rơi xuống.

À, hình như không phải thiếu chút nữa.

Nước mắt đã rơi xuống từng giọt một.

Lâm Thư lúng túng tay chân lục lọi trong túi rút ra một chiếc khăn tay.

Sau đó lúng túng lau nước mắt cho tôi.

Sao tới bây giờ vẫn còn có người luôn mang khăn tay bên mình như vậy chứ.

Tôi nói cậu ấy rằng tôi rất buồn.

Động tác của cậu ấy chậm lại, dường như đang nghĩ nên an ủi như thế nào, nhưng mãi cũng không nghĩ ra, vành tai liền đỏ ửng.

Cuối cùng, cậu ấy thốt ra một câu: “Có muốn uống chút gì ngọt không?”

Tôi chớp chớp mắt nhìn cậu ấy.

Cậu ấy vội vàng giải thích nói, đồ ngọt tiết ra chất dopamine, có thể khiến con người vui vẻ.

Tôi lại chớp mắt.

Cậu ấy gãi đầu nói, mỗi lần tôi buồn uống trà sữa đều sẽ vui lên một chút.

Tôi đã đoán đúng rồi.

46

Nhưng tôi không đi mua trà sữa với Lâm Thư.

Tôi vội vã về nhà.

Mẹ đang nấu cơm thì nghe tin mẹ của Lục Hằng gặp chuyện không may.

Rắc cả nửa túi muối vào nồi.

Mắt mẹ lại đỏ hoe.

Sau đó mẹ lau bức ảnh của ba.

Mẹ nói với ba, đứa trẻ Lục Hằng thật đáng thương.

Mẹ cũng nói, gia đình chúng ta nợ Lục Hằng quá nhiều rồi.

47

Từ nhỏ tôi đã biết gia đình chúng tôi nợ Lục Hằng rất nhiều.

Vậy nên cho dù Lục Hằng có đối xử tệ với tôi đến đâu, tôi cũng sẽ không oán hận cậu ấy.

48

Lâm Thư đến trường tìm tôi.

Không tìm được liền ngơ ngẩn ngồi trên băng ghế dài gần thư viện, trông mong nhìn dòng người qua lại.

May là hôm nay tôi không thích học lắm nên ra về sớm.

Đôi mắt của cậu ấy sáng lên khi nhìn thấy tôi.

Ây, không khác gì lần đầu tiên cậu ấy uống trà sữa.

Tôi hỏi cậu ấy sao lại ngồi yên ở đó.

Cậu ấy nói đợi tôi.

Tôi hỏi cậu ấy sao không gọi cho tôi.

Cậu ấy nói không có số điện thoại của tôi.

Tôi nói cậu không phải đến tìm chị để đi hẹn hò đấy chứ.

Cậu ấy nói vâng.

Mấy giây sau cậu ấy mới phản ứng lại.

Đỏ mặt “Em em em”, rất lâu sau cũng “em” không nói ra được câu nào hoàn chỉnh.

Sau cùng lại nhỏ giọng lặp lại một câu, “Vâng.”

49

Lâm Thư lại đến tìm tôi.

Nhưng mà lần này có số điện thoại rồi, cậu ấy không còn ngồi ngơ ngẩn nữa.

Cầm trà sữa dời vị trí đến dưới ký túc xá của tôi để chờ.

Tôi uống một ngụm, mắt của cậu ấy sáng lên nhìn tôi.

“Trên mặt chị có gì sao?”

Cậu ấy lắc đầu.

“Em muốn uống?”

Cậu ấy lắc đầu.

“Em làm?”

Cậu ấy hơi sửng sốt rồi nhanh chóng gật đầu.

Tôi giơ ngón tay cái lên để thể hiện sự khẳng định của mình.

Sau đó cậu ấy liền cười.

Bạn đã bao giờ nhìn thấy nụ cười của chó Golden chưa?

Hiện tại, nụ cười Lâm Golden Thư với chó Golden giống nhau y như đúc.

Nhìn xong, tôi liền không nhịn được mà đặt trà sữa xuống để xoa mặt cậu ấy.

(Còn tiếp)
 
Miên Miên, Trời Nắng Rồi
Chương 4: Hoàn chính văn


50

Khi Lâm Thư nhắn tin cho tôi, đúng lúc tôi vừa bước ra khỏi văn phòng của bác sĩ.

Cậu ấy hỏi tôi cuối tuần có rảnh không.

Tôi đọc được rồi, nhưng tôi không trả lời.

51

Khi anh Tiểu Phong nhắn tin cho tôi, tôi đang đứng ở hành lang trước cổng bệnh viện.

Anh ấy nói hạng mục mà nhóm của Lục Hằng làm đã rất thành công.

Anh ấy hỏi tôi có tham gia bữa tiệc ăn mừng vào cuối tuần không.

Tôi đọc được rồi, nhưng cũng không trả lời.

52

Hình như tôi sắp c.hết rồi.

53

Thảo nào trước đây ngày nào cũng bị đau đầu, đôi khi còn không nhìn thấy gì.

54

Con người bác sĩ khá tốt.

Ông ấy thấy tôi là một cô gái trẻ, nói chuyện rất lịch sự, muốn an ủi tôi.

Ông ấy nói tôi phát hiện sớm.

Điều trị tốt có thể sống thêm vài năm nữa.

Vậy nên, có vẻ như sau vài năm nữa tôi sẽ phải c.hết.

.........

Dường như có một chút an ủi.

55

Tôi hơi buồn.

Tôi luôn tuân thủ pháp luật, giúp người khác vui vẻ.

Không hút thuốc, không uống rượu, không uốn tóc.

Thậm chí cũng không dám uống nhiều coca.

Chỉ là thích uống trà sữa.

Tại sao trẻ như vậy đã phải c.hết rồi?

.........

Chẳng lẽ ông trời ghen tị với người tài* sao?

Vậy thì tôi thà ngu ngốc hơn một chút.

*(Nguyên văn: 天妒英才): Hiểu đơn giản là ông trời rất ghen tị với một người có trí thông minh xuất chúng nên đã ra tay sớm, khiến cho họ c.hết trẻ.

56

Anh Tiểu Phong gọi cho tôi.

Anh ấy nói Lục Hằng uống say rồi, bảo tôi đón cậu ta về.

Tôi nói tôi không muốn, sau đó cúp máy.

Vài giây sau, anh ấy lại gọi lại.

Lần này là giọng của Lục Hằng.

Cậu ta gọi tôi là Miên Miên.

Cậu ta nói, “Miên Miên, hãy đến đón mình về nhà.”

Khắp người tôi nổi da gà.

Xem ra vấn đề của Lục Hằng có chút nghiêm trọng.

Uống rượu đến nỗi đầu óc có vấn đề rồi.

Thế nên tôi vội hỏi địa chỉ.

Trước đây mỗi lần cậu ta tụ tập uống say đều là tôi đưa cậu ta về.

Nhưng mỗi lần đưa đến cửa tiểu khu, Lục Hằng dường như tỉnh táo lại một chút.

Cậu ta sẽ hung dữ gỡ tay tôi ra, sau đó kêu tôi cút càng xa càng tốt.

Nhưng những lần sau đó, bọn họ vẫn gọi cho tôi sau bữa tiệc.

Vẫn bảo tôi đến đón Lục Hằng về.

Vì vậy sau đó tôi liền rút kinh nghiệm.

Đưa đến cửa tiểu khu thì tự động buông tay, sau khi xác nhận cậu ta tỉnh táo một chút, liền vẫy tay chào tạm biệt.

Nhưng hôm nay có vẻ khác.

Đến cửa tiểu khu rồi mà cậu ta cũng không có dấu hiệu tỉnh táo.

Tôi vỗ vỗ hai má cậu ta: “Lục Hằng?”

Không có phản ứng.

Tôi tăng thêm sức tiếp tục vỗ: “Cậu còn không tỉnh thì mình sẽ kéo cậu vào đấy?”

Vẫn không có phản ứng.

Được thôi.

......

Lục Hằng rất nặng, lúc dìu cậu ta lên sofa, tôi đã thở hồng hộc.

Tôi thấy trên tủ tivi bày những bức ảnh của mẹ Lục Hằng.

Đã lâu rồi không gặp dì xinh đẹp.

Tôi nhớ rất nhớ dì ấy.

Không biết dì ấy ở bên kia có sống tốt hay không, có ai nói chuyện phiếm với dì ấy hay không.

Nhưng mà không có cũng không sao.

Mấy năm nữa thôi là Miên Miên có thể tới nói chuyện phiếm với dì rồi.

Dì thích nói chuyện phiếm với Miên Miên nhất đúng không.

57

Hình như Lục Hằng tỉnh rồi.

Lại hình như không phải vậy.

Cậu ta lại gọi tôi là Miên Miên.

Tôi lại giật mình lần nữa.

Không cẩn thận làm đổ nước nóng lên người Lục Hằng.

Nhưng cậu ta không tức giận.

Cậu ta chỉ đưa tay chạm vào mặt tôi.

Mắt của cậu ta rất đỏ.

“Mình vốn tưởng rằng mẹ mình sẽ ghét cậu.” Cậu ta thì thào.

Tôi chớp chớp mắt không dám tin.

Tại sao dì xinh đẹp phải ghét tôi chứ?

Cậu ta dường như cũng cảm thấy vô lý, thế nên cười một cái: “Nhưng không ngờ, người bà ấy thích nhất lại là cậu.”

Tôi khẽ trợn mắt, tôi rất dễ khiến người khác thích không được hay sao.

“Miên Miên.” Cậu ta lại gọi tôi, “Có phải lúc trước mình đối xử với cậu rất không tốt hay không?”

Tôi gật đầu mà không do dự.

Cậu ta lại dường như không nhìn thấy, bấm đầu ngón tay bắt đầu đếm.

“Ném kẹo của cậu xuống đất.”

“Ném bóng rổ lên người cậu.”

“Phá bàn ghế của cậu.”

“Cắt nát bài kiểm tra của cậu.”

“Nhìn người khác đẩy cậu xuống cầu thang.”

“Cười nhạo cậu bị thương.”

“Hất đổ bánh ngọt mà cậu làm.”

“Hại cậu đập vào góc ghế.”

Tôi bịt miệng cậu ta lại.

Đừng nói nữa.

Nhức đầu.

Hơn nữa, cậu chỉ có mười ngón tay, đếm được hết sao?

Nhưng cậu ta lại gỡ tay tôi ra, mắt nhìn chằm chằm vào tôi: “Miên Miên, mình thật sự là một người rất tệ.”

Tôi gật đầu không nói gì.

Cậu ta lại dường như đột nhiên bắt đầu có chút tủi thân.

“Nhưng cậu chơi với Lâm Thư rất vui, không quan tâm tới mình.”

“Cậu còn làm bánh cho thằng con trai khác.”

???

Bây giờ hình như đầu óc có bệnh là tôi, không phải cậu ta, đúng không?

Cậu ta không bình thường, tôi sẽ tránh xa cậu ta.

Tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Lúc này, cậu ta cử động, ôm lấy tôi từ sau lưng.

Đầu cậu ta đặt lên vai tôi, “Xin lỗi Miên Miên, xin lỗi... cậu có thể đ.ánh mình, mắng mình, có thể trả lại cho mình những điều kia, bao nhiêu lần cũng được.”

Vừa nói, cậu ta có chút nghẹn ngào: “Cậu có thể đừng hận mình được không.”

Tôi thở dài, cuối cùng vỗ tay cậu ta.

“Lục Hằng, tôi không thể hận cậu.”

“Nếu không, tôi sẽ hận cậu đến c.hết mất.”

Cậu ta sững người.

Như thể vừa bị thương nặng.

58

Nhưng chẳng liên quan gì tới tôi.

Tôi cũng sắp c.hết rồi.

59

Lục Hằng đến cửa khuôn viên ký túc xá tìm tôi.

Tôi không ra ngoài.

Đau đầu.

Nghe nói bên ngoài đột nhiên đổ mưa.

Nhiều người trong trường theo đuổi cậu ta như vậy, chắn chắn sẽ có người tặng ô cho cậu ta thôi.

60

Lục Hằng mua một cái bánh.

Giống hệt cái mà cậu ta hất đổ trong bữa tiệc sinh nhật của mình.

Tôi không ăn.

Nên đã trả bánh về nhóm của cậu ta.

Tôi nói cái này không đẹp như tôi vẽ, không thích lắm.

Nhưng tôi không hất đổ nó xuống đất.

Trân trọng thức ăn là quan trọng nhất.

Nhưng biểu cảm của Lục Hằng vẫn rất khó coi.

61

Tôi xin nghỉ phép trên trường để về nhà.

Phụ đạo viên hỏi tôi lí do.

Tôi nói tôi nhớ mẹ.

62

Mẹ biết chuyện rồi.

Trong lúc đang sắp xếp hành lý của tôi.

Aiz, chuẩn bị lời để nói với mẹ nhiều ngày như vậy cũng không dùng được.

63

Trước đây, tôi luôn nói mẹ khóc như một con thỏ.

Bây giờ thì có hai con thỏ rồi.

Hai con thỏ nằm trên một chiếc giường.

Thỏ con chạm vào mũi thỏ mẹ, thỏ con nói, mẹ xem, chúng ta có giống hai con thỏ không.

Tay thỏ mẹ rất ấm áp, thỏ mẹ xoa đầu thỏ con.

Đôi mắt đỏ hoe không nói gì.

64

“Mẹ, mẹ nói xem, có phải ba nhớ Miên Miên rồi không?”

“Lúc nhỏ hai người luôn thích hỏi con yêu mẹ hơn hay yêu ba hơn.”

“Nói cho nhỏ mẹ biết, Miên Miên yêu mẹ nhiều hơn một chút.”

“Cho nên Miên Miên còn muốn ở bên mẹ thật lâu.”

“Ba là đàn ông, ở một mình có lẽ cũng không sao đâu.”

“Nhưng nếu mẹ ở một mình, Miên Miên không nỡ.”

“Ba yêu Miên miên như vậy, yêu mẹ như vậy, nhất định sẽ đồng ý.”

......

“Mẹ, Miên Miên sẽ nghe lời bác sĩ.”

"Đau đầu cũng không sao, rụng tóc cũng không sao, không nhìn thấy gì cũng không sao."

“Miên Miên chỉ muốn ở bên mẹ nhiều hơn.”

65

Hôm nay chính thức bắt đầu điều trị!

66

Ông bác ở giường bên cạnh đã điều trị ở đây rất lâu.

Tóc của ông ấy rụng hết rồi.

Nhưng ông ấy lại nói với tôi.

Tôi nên khen ông ấy ở tuổi này rồi mà không có một cọng tóc bạc nào.

Ừm.

Tôi nghĩ tôi nên chọn tóc giả trước.

67

Lục Hằng đến rồi.

Khi cậu ta đến, đúng lúc mẹ có việc phải đi ra ngoài.

Tôi vừa trải qua hóa trị đau đến nỗi tái nhợt.

Không biết có phải ảo giác hay không.

Lục Hằng nhìn thấy tôi như vậy giống như bị người ta đ.ấm mạnh vào ngực.

Cậu ta hỏi tôi bị làm sao.

Tôi nói tôi có một khối u ác tính trong đầu.

Biểu cảm của cậu ta dường như đau đớn hơn.

Bàn tay nắm chặt đặt ở đầu gối có chút run lên.

Vì vậy, tôi cười hì hì nói thêm, cậu không phải luôn hỏi sao tôi vẫn chưa đi c.hết đi sao.

Bây giờ tôi có thể trả lời cậu rồi.

Hình như tôi s.ắp chết rồi.

Thực ra việc rắc muối lên trái tim người khác tôi cũng biết làm.

Tôi nheo mắt nhìn hai tay cậu ta nắm chặt lấy tay tôi.

Ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.

Cậu ta nói với tôi, cậu ta chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó.

Cậu ta nói với tôi, cầu xin tôi hãy sống.

Tôi nói, lần đó tôi lăn xuống cầu thang nguy hiểm biết bao, nhưng cậu lại nói tôi đáng đời.

Lại thêm một chút muối.

Nhìn vào biểu hiện đau đớn của cậu ta, đột nhiên tôi cảm thấy mình có hơi quá đáng.

Vậy nên tôi rút tay về.

Chỉ nói với cậu ta rằng tôi mệt rồi.

68

Nghe nói thời gian trước Lục Hằng vừa khởi nghiệp.

Vậy thì khoảng thời gian này chắc là thời điểm cậu ta bận rộn nhất.

Tại sao vẫn còn thời gian ngày nào cũng đến chỗ tôi?

Mẹ lo lắng cho sức khỏe của cậu ta, nhưng cậu ta lại nói không sao.

Mẹ luôn cố tình dành thời gian cho tôi và cậu ta.

Vậy nên, hôm nay tôi không nhận táo mà cậu ta đưa đến.

Tôi cười và nói với cậu ta, không phải ngày mai tôi sẽ đi đời, cho nên cậu không nhất thiết phải đến mỗi ngày như vậy, tôi không khiến cậu bận tay.

Cậu ta hơi sửng sốt.

Trước mắt cậu ta sầm lại, sắc mặt còn kém hơn so với một người bệnh như tôi.

Cậu ta kiên nhẫn gọt táo để sang một bên, sau đó đắp chăn cho tôi.

Cậu ta cầm áo khoác trên lưng ghế lên rồi nói với tôi trước khi đi: Ngày mai gặp.

......

Tùy, tôi đâu có hơi mà để ý đến cậu ta.

69

Lâm Thư đến rồi.

Khi cậu ấy đứng ở của, tôi đã không nhận ra.

Cậu ấy mặc một bộ vest và không đeo kính.

Tóc đáng lẽ đã được chải gọn gàng, nhưng do chạy nhanh nên tản xuống vài sợi.

Vào khoảnh khắc tôi nhìn thấy cậu ấy, tôi đã không để ý đến đến cậu ấy hơn một tháng rồi.

Tôi không nói với ai về bệnh tình của mình.

Mấy người bạn tốt nhất trong trường cũng không nói.

Cho nên Lâm Thư không có cách nào biết.

Tôi hơi chột dạ, vẫy tay với cậu ấy.

“Xin chào Lâm Thư.”

Cậu ấy luôn cười mỗi khi nhìn thấy tôi.

Nhưng hôm nay thì không.

Lúc cậu ấy nhìn thấy tôi đôi mắt đã đỏ lên rồi.

Tôi còn định nói gì đó, nhưng cậu ấy đã lao đến và ôm chầm lấy tôi.

Vòng tay của cậu ấy run rẩy.

Tôi có thể cảm nhận được, hơn một tháng nay Lâm Thư chắc chắn đã trải qua rất vất vả.

Cậu ấy dường như có cả ngàn lời muốn nói cho tôi biết.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

......

Lâm Thư ở lại với tôi cả buổi chiều.

Rõ ràng bản thân rất đau lòng nhưng vẫn cố chọc tôi vui vẻ.

Nhưng Lâm Thư là một tên mọt sách, làm sao có thể kể chuyện cười.

Chuyện cười của cậu ấy rất cũ kỹ và nhàm chán.

Nhưng tôi vẫn cười.

Bởi vì chỉ khi tôi cười thì cậu ấy mới cười.

Tôi thích má lúm đồng tiền của cậu ấy.

70

Khách thường trú trong phòng bệnh lại có thêm một người:

Lâm-thích kể chuyện cười-chuyện cười không hề buồn cười tí nào-má lúm đồng mê người-Thư.

71

Hôm nay thời tiết rất tốt.

Tôi nói tôi muốn ra ngoài đi dạo.

Lâm Thư lập tức mượn xe lăn, cùng mẹ đẩy tôi ra ngoài.

Có rất nhiều trẻ con trên bãi cỏ của bệnh viện.

Chúng đang thổi bong bóng.

Tôi xoay đầu nói với Lâm Thư tôi cũng muốn.

Nhưng trong bệnh viện làm sao có thể bán n ước thổi bong bóng cơ chứ.

Thế là cậu ấy nhìn vào cái miệng đang phụng phịu của tôi, nhìn vào biểu cảm bất lực của mẹ tôi, cuối cùng nhìn vào những đứa nhóc đang cười đùa ở phía xa.

Tôi nhìn Lâm Thư đi tới chỗ các bạn nhỏ.

Nhìn cậu ấy bị trẻ con vây quanh luống cuống tay chân.

Nhìn cậu trai một mét tám mấy ngồi xổm xuống, lấy ra một cây kẹo m út từ trong túi giao dịch với một bạn nhỏ.

Cậu ấy vẫn luôn đựng kẹo trong túi.

Là để cho tôi.

Mỗi lần tôi uống thuốc xong, tôi đều cảm thấy đắng đến mức cau mày.

Lúc này cậu ấy sẽ lấy kẹo m út ra, bóc bỏ kẹo đưa vào miệng tôi.

Hương vị mỗi lần đều khác nhau.

Lâm Thư và bạn nhỏ giao dịch thành công, cậu ấy cầm nước bong bóng chạy đến trước mặt tôi.

Tôi cười rồi đón lấy, rút ra cây que thổi bong bóng.

Phồng má, thổi ra.

Bong bóng hình tròn bay ra từng cái một.

Tôi nhìn chúng phản chiếu ánh sáng đầy màu sắc dưới ánh mặt trời, nói với mẹ tôi, chúng thật đẹp.

Mẹ gật đầu và nói, phải.

Nhưng thổi một hồi, tôi lại có chút muốn rơi nước mắt.

Bởi vì bong bóng chỉ bay trong vài giây rồi biến mất.

Chúng chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi.

72

Lúc chúng tôi trở về phòng bệnh đúng lúc gặp Lục Hằng.

Trông cậu ta rất lo lắng, đầu đầy mồ hôi.

Lúc nhìn thấy tôi sắc mặt mới dịu đi vài phần.

Nhưng cậu ta cũng cùng lúc nhìn thấy Lâm Thư phía sau tôi.

Tôi lười nhìn cậu ta lại thay đổi biểu cảm gì, quay đầu nói với Lâm Thư rằng tôi muốn đi ngủ.

Cậu ấy nhẹ nhàng nói “Được”, sau đó vuốt lại mái tóc vừa bị gió bên ngoài thổi rối của tôi, cúi người bế tôi từ xe lăn lên.

Tôi vòng tay qua cổ cậu ấy.

......

Lúc Lâm Thư đặt tôi lên giường, ánh mắt của tôi nghiêng sang bên cạnh.

Từ sau khi tôi vào phòng Lục Hằng không hề động đậy nữa.

Cậu ta đứng đó, cả người cứng nhắc, giống như một chiếc đũa dễ gãy.

Ánh mắt của cậu ta vẫn dán vào tôi.

Nắm đ.ấm siết chặt.

Dường như giây sau móng tay bị khảm vào lòng bàn tay mềm mại.

M.áu chảy không ngừng.

Tôi chớp chớp mắt, dời tầm nhìn của mình.

73

Thị lực của tôi càng ngày càng trở nên không tốt.

Nhìn cái gì cũng thấy mơ hồ.

Nhưng tôi không nói cho mẹ biết.

Tôi sợ mẹ lén trốn đi khóc một mình.

74

Lục Hằng nói cậu ta thích tôi.

Tôi nói tôi biết.

Cậu ta nói rõ ràng lúc trước tôi luôn dính lấy cậu ta, đối xử tốt với cậu ta, cho nên tôi cũng thích cậu ta.

Tôi gật đầu cũng không phủ nhận.

Thế là cậu ta nắm lấy tay tôi, giống như một người c.hết đuối nắm lấy khúc gỗ nổi cuối cùng.

Vành mắt cậu ta đỏ như m.áu, giọng nói khàn khàn nghẹn ngào.

Cậu ta hỏi tôi có thể thích cậu ta lần nữa không.

Tôi rút tay về, nghiêng đầu hỏi cậu ta có biết sự khác biệt giữa hai từ trước đây và bây giờ hay không.

Nước mắt của cậu ta lăn xuống từ hốc mắt, hoảng loạn muốn nắm tay tôi một lần nữa.

“Chỉ cần thích một phần mười là được rồi, thật đấy, cầu xin cậu, Miên Miên… cầu xin cậu đừng giống như bây giờ.”

Tầm mắt càng mơ hồ hơn.

Tôi mơ mơ hồ hồ nhìn cậu ta càng cảm thấy khó chịu hơn.

“Tôi chưa từng ném đồ của cậu.”

“Chưa từng cầm bóng rổ đập vào cậu.”

“Chưa từng hại cậu ngã xuống cầu thang đau mấy ngày.”

“Chưa từng để cậu chờ đợi trong tuyết lạnh suốt mấy tiếng.”

“Cũng chưa từng làm cậu đập đầu đến nỗi ngất đi.”

Mỗi một câu được nói ra, mặt của cậu ta càng trắng đi một phần.

Cậu ta cúi sụp đầu, năm ngón tay nắm lấy chăn, dùng sức thở d ốc.

“Lục Hằng, bây giờ tôi chẳng thế nào cả, chỉ là không thích cậu nữa thôi.”

Tôi chỉ vào mắt của mình.

“Ban đầu khi còn nhỏ thích cậu là bởi vì cậu đẹp trai.”

“Sau đó đối xử tốt với cậu là bởi vì tôi biết tôi nợ cậu rất nhiều thứ.”

“Nhưng bây giờ tôi sắp mù rồi.”

“Tôi cũng đã dành cho cậu khoảng thời gian đẹp đẽ nhất của mình.”

“Lục Hằng, tôi không nhất thiết phải thích cậu nữa.”

Cả người cậu ta chợt cứng đờ.

Cứng nhắc ngẩng đầu lên.

Tôi cảm nhận được nỗi thống khổ và đau đớn nặng nề từ người đối diện.

Bàn tay run rẩy của cậu ta cố gắng chạm vào mắt tôi.

Cuối cùng tôi nhắm mắt lại, quay đầu không nhìn cậu ta nữa.

......

Giữa tôi và Lục Hằng vốn nên cách một lớp hận thù chồng chất.

Nhưng mẹ cậu ta thương yêu tôi, mẹ tôi thương yêu cậu ta.

Vì vậy, những rào cản khó khăn nhất trong tiểu thuyết ngược đãi trên chúng tôi đã biến mất.

Nhưng trước đây tôi thích cậu ta, bây giờ cậu ta thích tôi.

Trước đây và bây giờ không giống nhau.

Thế nên, chúng tôi vẫn không thể ở bên nhau.

75

Lục Hằng vẫn đến mỗi ngày.

Như thể không có chuyện gì xảy ra.

Cậu ta sẽ mua hoa cho tôi.

Mang đến cho tôi tất cả các thứ mới lạ mà cậu ta thấy trên đường.

Nhưng cậu ta sẽ tránh khoảng thời gian có Lâm Thư.

Cậu ta nói tôi nhất định sẽ khỏi.

Nói rằng cậu ta có rất nhiều thời gian để bù đắp cho tôi, làm cho tôi thích cậu ta một lần nữa.

Tôi phớt lờ cậu ta.

Tôi nghĩ cậu ta đang phát điên.

76

Hôm nay lại rụng thêm một lọn tóc.

Lôi kéo Lâm Thư bắt đầu chọn tóc giả.

Những kiểu tóc mà cậu ấy chọn rất kỳ lạ.

Nhưng tôi không nói với cậu ấy.

Bởi vì khi tôi đang chọn tóc giả, tôi đã sát lại gần và nhìn thấy đôi mắt của cậu ấy đã đỏ hoe.

77

Hôm nay tôi lại nôn mửa.

Cả người đau đớn, cắn đến nỗi môi đều rách ra.

Lâm Thư nhìn thấy hỏi tôi bị sao vậy.

Tôi nói tôi không cẩn thận cắn phải môi trong lúc ăn.

Cậu ấy không tin.

Nhưng tới trưa, cậu ấy đút cho tôi ăn từng miếng một.

78

Lâm Thư mang theo một người đến thăm tôi.

Sau đó tôi biết đây là một bác sĩ có tiếng trong ngành từ miệng của một y tá.

Rất khó mời.

Thì ra Lâm Thư xuất thân từ một gia đình y khoa.

Mọt sách Lâm Thư của chúng ta thật ra là một tiểu thiên tài y học Lâm Thư.

Lúc người kia kiểm tra cho tôi, Lâm Thư còn canh ở một bên.

Cậu ấy mím môi, trên mặt không có biểu hiện nào dư thừa.

Nhưng khi tôi chạm vào bàn tay của cậu ấy, tôi phát hiện nó rất lạnh.

Sau đó, người kia đọc báo cáo bệnh án của tôi và gọi Lâm Thư ra ngoài.

Họ đã nói chuyện rất lâu.

Rất rất lâu sau Lâm Thư mới đi vào.

Thật ra cơ thể của tôi như thế nào bản thân tôi hiểu rõ.

Nhưng mà tôi vẫn không nỡ để Lâm Thư như vậy.

Cậu ấy đã khóc, nhưng lau dọn dấu vết sạch sẽ, cố gắng thể hiện cảm xúc tích cực cho tôi xem.

Cậu ấy cười cười xoa đầu tôi, nói rằng tình hình của tôi đã tốt hơn nhiều.

Lâm Thư cười thật khó coi.

Rõ ràng má lúm đồng tiền đã lún sâu, cậu ấy còn cười.

Tôi gật đầu, bảo cậu ấy đến gần hơn một chút.

Cậu ấy ngoan ngoãn vâng lời.

Tôi ôm cậu ấy, giống như những lần cậu ấy đã ôm tôi.

Trước mắt tôi đã mờ mịt.

Nhưng tôi vẫn chớp mắt để nhìn cậu ấy rõ ràng hơn.

Tôi ngẩng đầu, hôn lên môi cậu ấy.

Môi của cậu ấy rất lạnh, giống như tay của cậu ấy vậy.

Tôi lại hôn lên khóe môi cậu ấy.

“Người ta nói hôn một cái sẽ không buồn nữa.”

“Lâm Thư, đây là lần đầu tiên chị hôn người khác, cho nên cậu nhất định không được buồn nữa.”

79

Tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy gì nữa rồi.

80

Đau.

Đau đến rơi nước mắt.

Lâm Thư hôn lên mắt tôi.

Một giọt nước mắt rơi trên trán tôi.

Trộn lẫn với nước mắt của tôi.

81

Lúc Lục Hằng đến, tôi đã bảo mẹ ra ngoài.

Tôi gọi tên cậu ta.

Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với cậu ta sau một khoảng thời gian dài.

Cậu ta sửng sốt hồi lâu mới ừm một tiếng.

Tôi nói với cậu ta, có thể giúp tôi chăm sóc mẹ không.

Tôi nói, cậu xem, cậu chăm sóc mẹ tôi ở trên này, tôi chăm sóc mẹ cậu ở dưới đó, rất công bằng phải không.

Cậu ta không đáp lại tôi một lúc lâu.

Tôi không thể nhìn thấy gì, vậy nên tôi mím môi và tiếp tục nói.

Tôi nói, nếu cậu không chăm sóc tốt cho mẹ tôi, kiếp sau mà gặp cậu thì tôi sẽ hận c.hết cậu.

Lục Hằng quả nhiên sợ tôi hận cậu ta.

Cậu ta đồng ý với tôi.

Khi đồng ý, giọng nói còn run rẩy.

82

Lục Hằng nói với tôi, điều đau đớn nhất trên thế gian này là hối hận.

Nhưng cậu ta lại rất hối hận.

Hối hận vì tất cả những điều đã làm với tôi.

Hối hận vì đã nhận ra quá muộn, đợi đến khi muốn thích thì đã không còn cơ hội và thời gian rồi.

Cậu ta nói nếu có kiếp sau để làm lại, cậu ta sẽ thích tôi ngay từ đầu.

Tôi nói đừng.

Tôi nói kiếp sau tôi đã định sẵn cho Lâm Thư, tôi không muốn nhìn thấy cậu ta một chút nào.

Cậu ta im lặng thật lâu.

Cuối cùng mỉm cười, cười đến nỗi bi thương lại bất lực, cậu ta nói: “Không sao, chỉ cần có thể để mình có cơ hội thích cậu một lần là được rồi.”

83

Lâm Thư ôm tôi và nói với tôi về những điều thú vị xảy ra khi cậu ấy làm hạng mục.

Tôi nghe mà không thể không mỉm cười.

Tôi kéo áo của cậu ấy.

“Lâm Thư, sau này cậu nhất định phải trở thành một bác sĩ cực kì cực kì giỏi.”

Cậu ấy cười, nhéo mũi hỏi tôi: “Cực kì cực kì giỏi là giỏi như thế nào?”

Tôi nghiêm túc suy nghĩ một chút, tôi nói: “Giỏi đến mức có thể chữa khỏi cho chị.”

Cả phòng bệnh chìm trong im lặng.

Lâm Thư hôn lên khóe miệng tôi, nghẹn ngào nói, được.

84

Thời tiết bên ngoài gần đây đều rất tốt.

Tôi thường để cho Lâm Thư và mẹ đẩy tôi ra ngoài để tắm nắng.

Sau đó thân thể thật sự không tốt liền chuyển thành phơi nắng qua cửa sổ phòng bệnh.

Thế giới này thật đẹp, có chút luyến tiếc.

85

Kỳ thực, tôi sống khá vui vẻ.

Tôi có một người mẹ yêu thương tôi.

Có sự nghiêm túc để đối xử tốt với một người, để thích một người.

Cũng có người nghiêm túc thích mình.

Ăn rất nhiều thức ăn ngon.

Cũng đã đến rất nhiều nơi có phong cảnh đẹp.

Chỉ là bệnh tật sau đó có chút đau, có chút mất hứng.

Tôi tin Lục Hằng sẽ chăm sóc tốt cho mẹ.

Cũng tin Lâm Thư sẽ trở thành một bác sĩ cực kì cực kì giỏi.

Vậy nên…

Vậy nên tôi sống khá vui vẻ.

86

Gần đây bên ngoài luôn có mưa, mưa rơi lất phất.

Tôi bảo Lâm Thư đọc dự báo thời tiết cho tôi nghe mỗi ngày, tôi nói tôi không muốn chọn một ngày ảm đạm.

Thế là cậu ấy đã đọc tất cả những ngày tiếp theo đều là ngày mưa.

Lâm Thư thật ngốc.

Mặc dù tôi bị mù, nhưng tôi không điếc.

Tôi có thể nghe thấy tiếng chim hót líu lo bên ngoài và tiếng cười đùa của trẻ con ở xa.

Lâm Thư lừa tôi.

Để trừng phạt, tôi đã cắn một cái lên môi cậu ấy khi hôn.

87

Tôi nói với Lâm Thư, tôi vốn muốn viết đến chương 88, cũng coi như là nói lời tạm biệt.

Nhưng viết đến đây tôi đã không còn sức lực nữa rồi, thực sự không thể viết tiếp nữa.

Xin lỗi nhé.

88

Trời nắng rồi.

CHÍNH VĂN HOÀN.
 
Back
Top Bottom