Đam Mỹ Mi Tâm Liễm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mi Tâm Liễm
Chương 20


Hoắc Tư Dư ngồi trên giường cạnh cửa sổ, gối lên đầu gối. Nắm đóa hoa thủ công trong tay, có hơi cộm.

Y muốn chờ Doãn Viễn về, tuy rất cấp bách muốn xác nhận, nhưng tự tiện lục lọi đồ của người khác mà không xin phép là không tốt. Thêm vào đó những thứ đồ cũ này, y cũng không biết Doãn Viễn để ở đâu.

Dù làm thế nào y cũng không ngủ được. Lòng vừa chua xót vừa thấp thỏm, cũng mang theo rất nhiều mong đợi.

Sẽ là hắn chứ? Nốt ruồi đỏ ấy…

Hoắc Tư Dư đẩy cửa sổ ra, lặng lẽ nhìn ánh trăng lạnh lẽo, mãi đến khi có hạt mưa rơi vào tay mới phát hiện bên ngoài đang mưa.

“A Viễn.” Hoắc Tư Dư cong môi, khuôn mặt ngập tràn vẻ ôn hòa.

————————————————

Trời mưa tí tách suốt đêm. Hoắc Tư Dư cố ý dựa cửa sổ nghe tiếng mưa rơi, kết quả mơ màng ngủ thiếp đi.

Lúc Doãn Viễn hồi phủ đã tờ mờ sáng, hắn không lo cả người hàn khí, hào hứng ôm một bó hoa anh đào mới hái đến chánh phòng. Hắn đặt bó hoa trên bàn tròn trong sảnh, chậm rãi bước vào.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Khi hắn đẩy tầng tầng sa mạn lên liền phát hiện giường trống không. Doãn Viễn nháy mắt nhận ra mấy ngày nay Hoắc Tư Dư nghỉ ngơi ở đâu, bất đắc dĩ lắc đầu.

Tiểu tử ương ngạnh.



Hoắc Tư Dư bị xoa mặt đến tỉnh. Y hoảng hốt ngước mắt, mới phát giác bản thân đang nằm trong lòng Doãn Viễn. Y cong khóe môi, lộ ra một nụ cười ôn nhu, âm thanh mang theo chút mệt mỏi: “A Viễn, ngươi trở lại rồi.”

Doãn Viễn rất tức giận. Khó chịu vì Hoắc Tư Dư không chăm sóc tốt bản thân, cư nhiên mở cửa sổ, chăn cũng không đắp mà cuộn tròn thân thể lạnh như băng ngủ một giấc.

Doãn Viễn trải chăn ra, cuốn quanh Hoắc Tư Dư vài vòng.

Hoắc Tư Dư rốt cục tỉnh lại, nhưng bị giam cầm trong chăn không thể nhúc nhích, y bất lực nói: “A Viễn…”

“Đây là trừng phạt.” Doãn Viễn cau mày, đưa tay nhéo mũi y: “May không nhiễm thương hàn.”

“Ta không vô dụng như vậy.” Hoắc Tư Dư chậm rãi cười nói: “Ngươi buông ta ra đã, ta có việc muốn nói với ngươi.”

Doãn Viễn cúi người nhìn y, âu yếm cọ cằm lên hai gò má y, “Ngươi nói đi.”

Hoắc Tư Dư chớp chớp mắt, ôn nhu nói: “Mặt nạ của ngươi…và quả cầu thủy tinh màu vàng, có thể cho ta xem một chút không.”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Doãn Viễn giật mình.

————————————————

Tuy nhìn qua Doãn Viễn không phải người thận trọng gì, nhưng không ngờ hắn là người cực kỳ hoài cổ. Vật cũ hắn mang theo khi rời khỏi cung năm đó vẫn luôn được bảo quản trong phủ. Ngược lại, khá nhiều vật bị hủy trên đường trở về đất phong cùng Hoắc Tư Dư.

Hoắc Tư Dư cẩn thận cầm mặt nạ hồ ly kia, đặt đóa hoa thủ công trong tay ở giữa mặt nạ.

Quả nhiên giống hệt.

Doãn Viễn đặt những chiếc hộp đựng đồ cũ ở trên bàn, hắn chỉ tìm mặt nạ, còn quả cầu thủy tinh kia không biết ở xó nào rồi. Ngay lúc hắn đang đau đầu, Hoắc Tư Dư bỗng từ phía sau vòng tay ôm lấy hắn, nhẹ nhàng tựa đầu lên lưng hắn, hai tay nắm góc áo hắn, đầu ngón tay khẽ run.

“Tư Dư?” Doãn Viễn nắm tay y, xoay người lại, cẩn thận nâng mặt y lên. Ngón tay ấm áp xoa khóe mắt đẫm lệ của Hoắc Tư Dư, “Sao lại khóc rồi? Ta sắp tìm được quả cầu thủy tinh kia rồi, thật đó.”

Hoắc Tư Dư ngửa mặt lên, nụ cười tươi rói, nói: “Mặt nạ ca ca.”

Doãn Viễn ngẩn người, đây là lần thứ hai Hoắc Tư Dư gọi hắn bằng danh tự này, lần trước là lúc uống say, nhưng lần này rõ ràng y vẫn tỉnh táo mà.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hoắc Tư Dư nhìn thấu mờ mịt trong mắt hắn, bối rối hỏi: “A Viễn ngươi…không nhớ sao? Ngươi đã cứu ta, khi còn bé.”

“Lần đó à.” Tay trái Doãn Viễn luồn qua eo y, tay phải xoa đầu Hoắc Tư Dư, mặt mày trong ánh nắng ban mai phi thường anh tuấn, khóe môi tràn đầy ý cười sủng nịch, “Tư Dư, khi ta cứu ngươi, ngươi cũng đã mười lăm rồi, có điều vẫn có thể coi là bé.”

Hoắc Tư Dư cấp thiết kéo vạt áo Doãn Viễn, nói: “Không phải lần đó, trước, trước đó nữa, ngươi không nhớ thật ư?”

Chung Lật nói quả cầu thủy tinh kia có thể thôi miên ký ức người khác, nhưng không phải chỉ ký ức của y mới bị rối loạn thôi sao? Vì sao A Viễn cũng không nhớ. Rõ ràng mặt nạ thiếu mất đóa hoa kia là của hắn. Lẽ nào ký ức của hắn cũng bị…

“Quả cầu thủy tinh…ngươi mau tìm nó đi.” Hoắc Tư Dư buông vạt áo Doãn Viễn ra, bắt đầu lục lọi các thùng gỗ.

Doãn Viễn cau mày cười, giơ tay x** n*n cần cổ trắng nõn lộ ra của Hoắc Tư Dư.



Doãn Viễn tìm nửa ngày, rốt cục tìm được một túi len cừu không đáng chú ý trong góc rương gỗ tử đàn. Hắn cầm nó trên tay, cởi sợi dây đỏ buộc chặt nó ra.

Lớp vỏ thủy tinh trong suốt vốn chứa đầy nước bên trong vỡ thành mạng nhện, đế bạc điêu khắc hoa văn tinh xảo bên ngoài vẫn nguyên vẹn. Đáy quả cầu đọng lại cát vàng mịn, tản ra ánh sáng vỡ vụn. Một chuỗi tua rua màu trắng treo ở dưới đế, khác với cái màu đen của y là có cái chuông nhỏ xinh trên đầu tua.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Doãn Viễn bất đắc dĩ cười: “Tư Dư, thứ đồ chơi này bị vỡ mất rồi.” Hắn đưa đồ vật đến trước mặt Hoắc Tư Dư.

Chuông vàng kêu leng keng, Hoắc Tư Dư cẩn thận nắm nó trong lòng bàn tay, y bỗng ngẩng mặt, khẽ nhón chân, đến gần hôn lên môi Doãn Viễn.

“Cái ngươi nhớ, ta cũng phải…nhớ.”

Hoắc Tư Dư nói xong, liền bóp nát quả cầu thủy tinh trong tay. Đây là cách Chung Lật dạy y để xóa bỏ lời nguyền của cái chuông.

Cát vàng hòa với máu tươi từ lòng bàn tay y chảy ra.

Doãn Viễn sửng sốt, cầm tay Hoắc Tư Dư, đau lòng nói: “Tư Dư ngươi làm gì vậy!”

Nhưng rất nhanh hắn không còn thời gian bận tâm nữa, nhìn đôi mắt long lanh của Hoắc Tư Dư, hồi ức bỗng tràn về…

————————————————

Năm ấy Doãn Viễn mười sáu tuổi, theo thói quen trèo qua tường cung ra ngoài chơi, trùng hợp đúng dịp hội hoa đăng, trong ngoài thành đều náo nhiệt vô cùng.

Đáng tiếc, không biết ngày ấy đại ca hắn lên cơn điên gì, biết hắn chạy ra ngoài chơi, không chỉ sai người bắt hắn về, còn tự mình xuất cung tìm hắn.

Bất đắc dĩ, Doãn Viễn tùy tiện mua một cái mặt nạ hồ ly xấu xí bên đường, trốn khỏi truy binh.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Càng bất ngờ hơn là khi gặp phải Hoắc Tư Dư. Hắn thật sự không ngờ đứa nhóc ngốc nghếch xinh đẹp ngã thê thảm trên đường kia lại là “thê tử” chưa qua cửa trên danh nghĩa của mình.

Mẫu hậu hắn chưa bao giờ che giấu mối hôn sự từ bé này. Doãn Viễn cũng chẳng ý kiến gì, dù sao, thái độ mọi người có vẻ chẳng để bụng gì hôn sự ấy.

Tuy nhiên, y lớn lên rất đáng yêu, khiến người ta không nhịn được muốn nhéo mặt.



Đột nhiên, Doãn Viễn thấy Hoắc Tư Dư bị người bịt mũi miệng kéo vào ngõ hẻm. Dù hắn đuổi theo, nhưng con hẻm này lại quanh co vòng vèo, cứ thế mất dấu. Gần đây không yên ổn, ngày càng nhiều vụ lừa bán trẻ con, nhưng những đứa trẻ mất tích gần đây đều là nữ hài. Những kẻ buôn người này không thể giấu người trong thành, và nơi có khả năng nhất ở vùng ngoại ô chính là…

Ngay lúc hắn đang lo lắng, mới phát hiện truy binh sắp tới. Doãn Viễn tương kế tựu kế, lưu lại chút động tĩnh, chạy một đường tới căn miếu đổ nát ngoài thành.



Khi Doãn Viễn đuổi đến, thân thể nho nhỏ của Hoắc Tư Dư bị người đặt trên bàn gỗ, quần áo đẹp đẽ bị xước, mắt cột mảnh vải đen, bị người mạnh mẽ bóp cổ. Doãn Viễn không nghĩ nhiều, móc dao găm giấu ở trong giày ra, vọt vào.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hắn đánh đứt gân tay, chân tên buôn người đáng chết, an ủi các nữ hài nhi bị nhốt, chỉ nói quan binh sắp đến rồi.

Tuy quần áo Hoắc Tư Dư ngổn ngang, nhưng tốt xấu vẫn hoàn chỉnh, quần còn rất tốt, không bị xé rách…

Doãn Viễn tháo mặt nạ xuống, lộ ra ý cười ôn nhu động viên trên gương mặt anh tuấn. Hắn tháo mảnh vai đen che mắt Hoắc Tư Dư, giơ tay lau đi gương mặt đẫm nước mắt của y, giúp y mặc quần áo. Trên mặt y in rõ dấu bạt tai và vết bầm dập kh*ng b* trên cổ khiến người đau lòng.

“Đừng sợ, không sao rồi.” Doãn Viễn xoa mặt y, ôn hòa nói: “Bé ngoan ở đây chờ quan binh đến nhé?”

Thần sắc Hoắc Tư Dư tái nhợt, hai mắt mất tiêu cự, im lặng ch** n**c mắt. Y lắc đầu căng thẳng siết ống tay áo Doãn Viễn, không nói được lời nào.

“Vậy ngươi đi theo ta, ta đưa ngươi về Hoắc gia, được chứ?”

Tiểu hài nhi gật đầu, nhỏ giọng nghẹn ngào.

Doãn Viễn nhấc y lên, rời khỏi ngôi miếu đổ nát.



Bọn họ vừa rời đi được một lúc, quan binh nhanh chóng ập đến, tự nhiên phát hiện bọn buôn người bị đánh đứt gân tay gân chân, còn có các nữ hài tử bị bắt.

Quần áo Doãn Viễn bị nước mắt của Hoắc Tư Dư thấm ướt, hắn ôm người vào lòng, lau nước mắt, dịu dàng hỏi: “Vẫn sợ sao?”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Tiểu Hoắc Tư Dư khịt cái mũi, mắt đỏ ngầu, nhìn qua cực kỳ đáng thương. Thanh âm y đặc biệt mềm mại: “Bọn họ đánh ta, đạp ta…rồi bóp cổ ta, đau lắm, ta, ta rất sợ, đau quá…huhu…”

Doãn Viễn ngồi xổm ở trước mặt y, lau nước mắt cho y, “Quên nó đi, được không nào? Chuyện không vui đều quên hết đi.”

Hoắc Tư Dư ngây ngốc nhìn hắn, “Nhưng đau…không thể quên được.”

Doãn Viễn nâng quả cầu thủy tinh màu vàng bên hông lên. Hắn nhớ khi hoàng huynh cho hắn, có đề cập tới việc quả cầu này có thể khiến người ta quên đi thống khổ. Chỉ cần lắc một cái…

“Nhìn nó, đừng nháy mắt.”

Hoắc Tư Dư ngây ra nhìn cát vàng bên trong, lay động như một chú cá nhỏ, tiếng chuông lanh lảnh. Sau đó chậm rãi ngủ thiếp đi…



Doãn Viễn đưa Hoắc Tư Dư về Hoắc gia an toàn, còn chưa kịp thở một hơi, liền nghe thấy âm thanh đòi mạng của đại ca nhà mình.

“A Viễn.” Doãn Bách lúc đó chỉ là Thái tử, đứng ở đầu phố lạnh nhạt nhìn hắn. Phía sau có một hàng Cẩm y vệ.

Doãn Viễn cợt nhả xoa cổ, hô một tiếng: “Hoàng huynh à.” Hắn lấy mặt nạ xuống đeo bên hông, một bên cười haha một bên lui về phía sau, sau đó soạt một cái quay người chuồn vào trong sân.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Không ngờ đại ca hắn lại nhanh đến thế, khí phách uy thế hừng hực. Doãn Viễn một bên trốn đằng đông nấp đằng tây, một bên vừa kêu gào xin tha vừa nói hắn sẽ trở về ngay.

Doãn Bách cầm kiếm đánh đệ đệ mình: “Đệ có biết mẫu hậu lo cho đệ đến đổ bệnh rồi không, đồ khốn nạn.”

Doãn Viễn thấy không thể nói lý lẽ với ca ca của mình được, hai tay chống lên tường định nhảy ra ngoài. Không ngờ lại bị Doãn Bách dùng kiếm đánh vào hông, thân thể lệch sang một bên, ngã xuống.

Chỉ nghe tiếng vỡ vụn khẽ vang lên, nước trong quả cầu tràn ra, vỏ ngoài cũng xuất hiện vết nứt nối với nhau như mạng nhện.

Khi Doãn Viễn ngã xuống đất đã hôn mê bất tỉnh, đoạn ký ức mà hắn vừa trải qua cũng bị phong kín lại.
 
Mi Tâm Liễm
Chương 21


Hoắc Tư Dư rốt cuộc đã nhớ ra hai đoạn ký ức hỗn loạn kia.

Những kẻ buôn người đó tưởng y là con gái nên mới chuốc mê rồi bắt y lại. Y bị tấm vải đen che mờ hai mắt, tay chân cũng bị trói, nếu không phải bị một bé gái kinh hãi đẩy ra, những người kia hẳn sẽ không phát hiện ra y là con trai.

Y giãy dụa muốn chạy nhưng lại bị người tóm chân kéo lại, trên người cũng đã trúng không ít quyền cước. Mấy người kia nói gì đó nhưng y nghe không rõ, rồi đẩy y lên bàn…

Khi bị bóp cổ cơ hồ muốn nghẹt thở, Hoắc Tư Dư thật sự nghĩ rằng mình sẽ chết.

Nhưng Doãn Viễn đã cứu y… khuôn mặt anh tuấn ưa nhìn dưới lớp mặt nạ ngốc ngếch kia, cuối cùng y đã nhớ ra rồi. Cũng nhớ lại cảm giác tim đập điên cuồng khi đó.

Lần bị bắt cóc trên thuyền hoa đó, Hoắc Tư Dư thực sự không biết người nọ có phải là Doãn Viễn không.

Lúc đó y vô cùng sợ hãi, không suy nghĩ chạy ra ngoài, kêu khóc thê thảm kêu Chung Lật cứu mạng. Có người kéo tay y, nhưng y cho rằng là tên bắt cóc tới bắt mình, liền liều mạng giãy dụa gào khóc…

Chưa bao giờ y quên cảm giác rơi xuống nước. Hồ nước lạnh thấu xương hoàn toàn bao trùm y, hai tay bị trói sau lưng không thể dùng sức, cảm giác nghẹt thở đáng sợ lại xuất hiện. Vốn cho rằng mình sẽ chết đuối, nhưng Doãn Viễn lại cứu y lần nữa.

Y vẫn nhớ xúc cảm hôn môi khi đó. Không chút ôn nhu, nhưng lại sâu sắc vô cùng.

Hóa ra là ngươi.

Vẫn luôn là ngươi.

————————————————

“A Viễn…” Hoắc Tư Dư nhịn đau nơi lòng bàn tay máu me đầm đìa nhiễm vô vàn mảnh vỡ, liều mạng ôm lấy Doãn Viễn.

Doãn Viễn đổi khách làm chủ ôm lấy y, nhẹ nhàng nhưng cũng rất mạnh mẽ.

Hết thảy lời nói không kịp tuôn ra đều bị nhấn chìm trong nụ hôn thâm tình ấy. Hô hấp cũng từ từ trở nên nóng rực, bờ môi chậm rãi trằn trọc cọ xát, phiến môi vốn tái nhợt dần hồng hào hơn. Môi lưỡi man mát quấn quýt lấy nhau.

Ánh mắt Hoắc Tư Dư dịu dàng biết bao, như rơi thẳng vào đầu quả tim Doãn Viễn.

Doãn Viễn theo bản năng ôm y, chỉ muốn ôm chặt hơn nữa. Áo hắn còn vương một đường mệt mỏi phong trần.

“Đi tắm nhé.” Doãn Viễn hôn mắt Hoắc Tư Dư, “Băng bó tay trước đã.”



Vết thương trên tay Hoắc Tư Dư không quá sâu, nhưng Doãn Viễn vẫn khoa trương quấn một tầng băng gạc thật dày. Thừa dịp Doãn Viễn đi lấy phong lan, Hoắc Tư Dư hai ba cái cởi áo mình ra, ngâm th*n th* tr*ng n*n ngọc ngà trong làn nước ấm áp.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Y mất tập trung nghịch phong lan trong giỏ trúc, một bên trộm nhìn Doãn Viễn c** q**n áo.

Vóc dáng hắn rất cao, cao hơn Hoắc Tư Dư rất nhiều. Cơ bắp đẹp đẽ, làn da mật ong do phơi nắng, lồng ngực cân xứng rắn chắc, còn có bờ lưng rộng lớn. Hoắc Tư Dư lơ đễnh đảo mắt qua, không nhịn được dừng lại nhìn đường nét eo mông hắn lâu hơn chút.

Mông A Viễn cong thật đấy…

Doãn Viễn xoay người lại. Ánh mắt Hoắc Tư Dư không kìm lòng rơi vào vật rũ xuống g*** h** ch*n nam nhân, theo từng bước đi của hắn mà lay động. Bỗng nhiên nhớ tới cảm giác món đồ chơi kia tùy ý va chạm trong thân thể mình…

Hoắc Tư Dư vội vàng quay mặt về hướng khác, tay nắm chặt đưa lên miệng ho nhẹ, khuôn mặt trắng nõn không nhịn được hiện lên vết hồng nhàn nhạt. Sao mình lại có suy nghĩ như vậy chứ…y nghĩ, nhất định là vì nước hồ quá nóng, hơi nước mịt mờ nhiễu loạn tâm y rồi.



“Đang nghĩ gì thế?”

Giọng nói trầm thấp kề bên tai, còn mang theo sủng nịch lẫn chút trêu ghẹo. Hoắc Tư Dư sững sờ quay mặt nhìn hắn, theo bản năng nói những gì giấu tận đáy lòng: “Cong quá…”

Doãn Viễn nghe vậy sững người, hỏi: “Cái gì cong?”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Thần trí mơ màng bỗng tỉnh táo lại, Hoắc Tư Dư đỏ mặt, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi, lắp bắp: “Không, không có gì.”

Doãn Viễn híp mắt, duỗi tay kéo vòng eo nhỏ gầy của Hoắc Tư Dư, cúi đầu ngậm vành tai trắng nõn của y, nhẹ nhàng g*m c*n.

“Tư Dư, ánh mắt vừa rồi ngươi nhìn ta…” Doãn Viễn cố ý dừng một chút: “Hạ lưu quá đấy.”

Hoắc Tư Dư đỏ mặt không nói gì, vẻ mặt xấu hổ lại quyến rũ lạ thường.

Doãn Viễn không vội thưởng thức, bàn tay to lơn chậm rãi xoa rồi nắn thân thể không chút tỳ vết của Hoắc Tư Dư, từ xương vai tới vòng eo mảnh khảnh. Giọng hắn khàn đi: “Tư Dư, đều tại ta khi trước dùng thứ kia không cẩn thận. Hoàng huynh chưa bao giờ nói cho ta biết, nếu nó vỡ thì người dùng cũng sẽ bị phản phệ. Đáng lẽ chúng ta nên gặp nhau sớm hơn.”

Hoắc Tư Dư ngửa mặt, nhìn vào mắt Doãn Viễn, khóe môi vương ý cười lưu luyến, “Không muộn. Bậy giờ…cũng tốt mà.” Y vươn tay ôm cổ Doãn Viễn, ngậm lấy cánh môi mỏng kia, nhẹ nhàng hút.

Doãn Viễn giành lại thế chủ động đè y vào vách hồ, đầu lưỡi lạnh lẽo mà cũng ấm áp vô cùng làm càn l**m láp, tay không ngừng v**t v* tấm lưng trắng như sứ của Hoắc Tư Dư. Rồi lướt xuống, cẩn thận xoa vòng eo nhỏ gầy, cuối cùng rơi xuống hai cánh mông trắng nõn của y, mạnh mẽ n*n b*p.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Tay nam nhân tay chậm rãi thăm dò khoảng giữa hai b* m*ng, từ từ xâm nhập vào nơi nhỏ xinh hồng nhạt siết chặt kia. Hậu huyệt không nhanh không chậm bị khai phá, Hoắc Tư Dư thở hổn hển vặn vẹo vòng eo nhỏ nghênh hợp ngón tay hắn rút ra tiến vào. Mãi đến khi t*** h***t mềm mại trở nên ướt át, nam nhân liền thêm ngón tay thứ ba vào.

Doãn Viễn cắn làn môi hé mở của Hoắc Tư Dư, rút ngón tay đã ướt nhẹp từ lâu ra, nơi đó vốn khép chặt vì hắn mà mở ra, thỉnh thoảng còn co chặt lại. Hắn đỡ thứ đồ nóng rực của mình, ôn nhu tiến vào miệng huyệt ấm nóng ấy.

Hắn hung bạo siết chặt b* m*ng trắng tuyết căng tròn, năm ngón tay âm thầm dùng sức. Doãn Viễn di chuyển eo, từ từ đưa toàn bộ thứ đồ cứng rắn kia vào cơ thể Hoắc Tư Dư.

“A…” Hoắc Tư Dư khép hờ mắt, hai tay duỗi ra nắm lấy cánh tay Doãn Viễn, r*n r*.

“Cong thật.” Doãn Viễn ngậm vành tai Hoắc Tư Dư, ác ý trêu ghẹo.

Hoắc Tư Dư nhẹ giọng th* d*c, căn bản không thừa sức để ý tới lời trêu chọc của hắn.

Doãn Viễn đỡ eo Hoắc Tư Dư, bắt đầu chầm chậm động eo. Tính khí to dài c**ng c*ng đi vào hoàn toàn rồi rút ra hoàn toàn, động tác mạnh bạo đâm vào tận cùng. Túi tinh va chạm với mông vang lên âm thanh bạch bạch, hòa lẫn với tiếng nước lép nhép lại ám muội kiều diễm tột cùng.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hoắc Tư Dư vòng đôi chân thon dài thẳng tắp qua eo Doãn Viễn, cả người bị đè lên thành hồ, theo tốc độ đâm rút càng lúc càng nhanh của hắn, sống lưng bị cọ một mảng đỏ bừng.

“A Viễn…chậm, chậm một chút…A…” Hoắc Tư Dư không nhịn được lắc eo đón nhận va chạm từ nam nhân, ngay cả ngón chân tròn xinh cũng cong lại.

Tính khí nóng bỏng như thiêu đốt chôn trong thân thể y, tùy ý ra vào, miệng huyệt co rút ngày càng chặt. Lông mu thô ráp cũng k*ch th*ch mông y, xúc cảm thô ráp cũng khiến cả người y run rẩy.

Điểm nhỏ mẫn cảm trong cơ thể bị q** đ** to lớn nghiền nát. Hoắc Tư Dư đã bắn một lần rồi, nhưng thứ kia của Doãn Viễn vẫn cứng rắn nóng rực như cũ, như cuồng phong gió bão rút ra tiến vào, rất nhanh liền khơi dậy sự hăng hái trong y. Thứ kia của y cũng run rẩy dựng đứng.

Cơn sóng kh*** c*m nối tiếp nhau dằn vặt y, ép Hoắc Tư Dư theo bản năng xoay eo phối hợp, tiếng r*n r* câu nhân tràn ra giữa hai cánh môi khẽ mở, k*ch th*ch Doãn Viễn. Nét quyến rũ đó khiến Doãn Viễn không biết mệt mỏi, chỉ biết xâm chiếm. Dùng phương pháp đơn giản nhất, hết lần này tới lần khác chiếm giữ người hắn yêu.

Hậu huyệt co thắt lại, v*ch th*t ấm áp bao lấy tính khí nam nhân, phảng phất như đang thúc giục chất lỏng nóng bỏng dính nị kia mau b*n r*. Doãn Viễn đỏ mắt, cắn hầu kết Hoắc Tư Dư, hông tàn nhẫn dùng sức, không nhẫn nại thêm nữa mà điên cuồng đi vào, siết chặt eo y, phun toàn bộ t*nh d*ch nóng hổi vào dũng đạo non mềm ấy.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hai chân vòng qua eo nam nhân vô lực trượt xuống, Hoắc Tư Dư thở hồng hộc, đôi chân thon dài co quắp một hồi. Khóe mắt, lông mày đều nhuộm màu quyến rũ tự nhiên nhất.

Doãn Viễn khôi phục hơi thở hỗn loạn, dùng tư thế ôn nhu nhất ôm người mình yêu. Hắn cúi đầu hôn đôi môi hồng hào của Hoắc Tư Dư, chậm rãi lui ra, t*nh d*ch trắng đục bên trong hòa với dịch ruột non trong suốt, chậm rãi chảy ra khỏi miệng huyệt hồng nhạt bị bắt nạt đến rối tinh rối mù, hòa vào nước trong hồ.

“A Viễn…” Hoắc Tư Dư đưa tay ra, kề mặt sát lồng ngực cứng rắn của hắn, nhẹ giọng nỉ non: “Nước sắp lạnh rồi…”

Doãn Viễn cười nâng cằm y lên, cúi đầu hôn mắt Hoắc Tư Dư một cái, dịu dàng nói: “Vậy về phòng thôi.”
 
Mi Tâm Liễm
Chương 22


Hoắc Tư Dư xốc tấm màn che cửa kiệu lên, nhìn ra ngoài, kinh thành vẫn náo nhiệt như vậy. Y mỉm cười khép mắt, rõ ràng mới rời đi chưa được một năm, lại luôn cảm thấy có chút nhớ nhà.

Lòng bàn tay bỗng bị người x** n*n. Hoắc Tư Dư vừa mới quay đầu lại, môi liền bị hôn. Doãn Viễn nửa ôm y tựa vào trước cửa sổ kiệu, giấu đầu hở đuôi khép mắt lại, sống mũi cao thẳng, khóe mắt ửng đỏ, bờ môi phủ sắc đỏ tươi bị người ngậm lấy tinh tế cọ xát.

Nụ hôn kết thúc. Doãn Viễn bắt lấy cổ tay nhỏ gầy của Hoắc Tư Dư đưa đến bên môi chậm rãi hôn.



Đoan vương phủ tuy rằng chỉ có vài người hầu, nhưng quét dọn rất sạch. Có điều bọn họ quanh năm suốt tháng cũng chẳng ở lại mấy ngày, không cần quá phô trương.

Tắm rửa xong, gột rửa một đường phong trần mệt mỏi. Hoắc Tư Dư mỏi rã rời nằm trên giường gỗ trầm hương rộng rãi không động đậy, mặc cho Doãn Viễn bóp mặt sờ eo thế nào cũng không đáp lại.

Hoắc Tư Dư cầm tay hắn, thanh âm nhỏ như mèo, “Ngày mai còn phải tiến cung, ngươi không được xằng bậy.”

Doãn Viễn chưa từ bỏ ý định ngậm mảnh gáy trắng bóc kia, ôm y vào lòng, vừa bóp vừa xoa, “Được, đều nghe theo ngươi.”

Quảng cáo

REPORT THIS AD



Nhưng ngày hôm sau, Hoắc Tư Dư lại phát hiện mình sau gáy mình có một mảnh đỏ khả nghi, đành phải mặc xiêm y cao cổ để che đi.

Thái hậu vẫn rạng rỡ như vậy, như thể thời gian đối với bà vô cùng dịu dàng. Những biểu hiện thân mật của Doãn Viễn tự nhiên cũng không thoát khỏi con mắt của bà. Bình thường thì không thấy gì, nhưng hôm nay trước ánh mắt đánh giá của người khác, Hoắc Tư Dư lại cảm thấy bàn tay Doãn Viễn mới ấm áp làm sao.

Vừa ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt cười tươi rói ý ta biết hết của thái hậu.

Hoắc Tư Dư vừa thẹn vừa giận, lại không làm được gì, đành phải trộm bấm tay Doãn Viễn.



Về phần hoàng đế bệ hạ…

Từ khi nghe Doãn Viễn kể chuyện, Hoắc Tư Dư trong lòng có chút khúc mắc với hoàng thượng. Nhìn dáng dấp hai người huynh hữu đệ cung (1), trong lòng y chung quy có chút thất vọng mất mác.

Huynh hữu đệ cung (兄友弟恭): Anh em hòa mục thân ái tôn kính lẫn nhau.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Mãi đến tận lúc hoàng đế lơ đãng hỏi Doãn Viễn, có muốn nhận hài tử làm con nuôi không. Hoắc Tư Dư đang mờ mịt chìm đắm trong suy nghĩ liền giật mình tỉnh lại, y siết ống tay áo, mím môi nhìn người bên cạnh.

Nụ cười Doãn Viễn vẫn không hề phai bớt, vẫn là dáng vẻ không chút để ý như cũ. Chỉ thấy hắn nghiêng mặt sang một bên, ôm vai Hoắc Tư Dư, cúi đầu hôn trán y một cái.

“Tư Dư không thích trẻ con, ta cũng không thích lắm.”



Hoắc Tư Dư bị Doãn Viễn nắm tay kéo đi, hai người nhanh chóng ra ngoài, dường như một khắc cũng không muốn ở trong cung này nữa.

Khi đi ngang qua một đoạn tường trong cung, Doãn Viễn bỗng dừng bước, hắn cười hì hì nói với Hoắc Tư Dư: “Trước đây ta từng trèo qua đây lén ra ngoài chơi.”

Hoắc Tư Dư cong mắt, cười đáp: “Sao các ngươi đều thích trèo tường thế…”

Doãn Viễn nghe vậy liền nheo mắt, giơ tay nhéo hai má trắng mịn của Hoắc Tư Dư, “Các ngươi gì hả, không lẽ là Chung Lật!?”

Hoắc Tư Dư xoa mặt, không vội phản bác, chỉ kéo tay áo Doãn Viễn thúc giục: “Không phải, ngươi lại nghĩ bậy rồi, mau đi thôi. Cha ta vẫn đang chờ chúng ta về ăn cơm đấy.”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Doãn Viễn sải bước đi nhanh, trực tiếp khiêng y trên vai, không quay đầu lại, ra khỏi cung.

————————————————

Trên bàn cơm, Hoắc thượng thư và Hoắc phu nhân trên mặt ngập tràn vẻ từ ái. Ánh mắt nhìn Doãn Viễn so với con ruột có khi còn dịu dàng hơn.

Hoắc Tư Dư có chút bất đắc dĩ cắn đũa, nhìn đĩa chồng chất thức ăn trước mặt. Tầm mắt cuả người nhà ánh cũng khiến y không thể lơ là.

Doãn Viễn người này thực sự… không che dấu yêu thương chút nào, tốt nhất có thể làm cho tất cả mọi người đều biết, Hoắc Tư Dư là bảo bối hắn đặt ở đầu quả tim mà sủng ái.

Cho nên đến tối, khi Doãn Viễn đề nghị hắn muốn qua đêm ở phủ thượng thư, cũng biến thành thuận lý thành chương.



Sau khi Hoắc Tư Dư xuất giá, viện y ở cũng bỏ trống, nhưng hạ nhân vẫn quét tước đều đặn. Bố cục trong viện không hề thay đổi, chỉ là đồ vật trên giá sách đều bị dời đi hết rồi, thư phòng hiện ra có chút vắng vẻ.

Tắm xong, Hoắc Tư Dư mặc áo ngủ màu trắng, khoác một lớp ngoại y chống lạnh. Mái tóc dài đen như mực tùy ý buông thả, cả người phảng phất hương bưởi thoang thoảng. Guốc gỗ giẫm lên sàn nhà, phát ra tiếng vang khẽ. Y vén tóc, có chút mệt mỏi nhíu mày.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Tìm hết một vòng, vẫn không thấy Doãn Viễn đâu. Người này lại chạy đi đâu rồi?



Cho đến khi Hoắc Tư Dư nghe thấy một vài âm thanh cổ quái, giống như có người gõ nhẹ vào ngói, y như bị quỷ thần xui khiến tiêu sái ra ngoài sân ngước mắt nhìn.

Mai đỏ trong sân nở rộ, lại là một năm tuyết rơi. Ánh trăng phía chân trời thanh lãnh sáng trong, hoa tuyết thánh khiết mỹ lệ bay lả tả. Doãn Viễn tùy ý cột gọn tóc, hắn biếng nhác nằm nhoài lên đầu tường, khóe môi cong cong, ánh mắt sáng quắc nhìn thân ảnh trắng như tuyết trong sân.

Hôm nay cuối cùng hắn cũng biết được, tại sao Chung Lật lại thích nằm úp sấp trên đầu tường nhìn lén đến thế.

Hoắc Tư Dư ngơ ngác, nhìn ánh mắt nóng rực ánh mắt của hắn, đáy mắt càng thêm chua xót. Khi hoàn hồn, gương mặt trắng nõn như ngọc đã chảy xuống hai dòng nước mắt trong suốt từ lâu.

Doãn Viễn thấy y đột nhiên khóc, lập tức nhảy qua tường, toàn thân vững vàng tiếp đất, ôm y vào lòng.



“Sao lại khóc rồi?” Doãn Viễn nâng tay lau nước mắt cho y, “Ta chỉ muốn đùa ngươi chút thôi, ngươi đừng khóc.”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hoắc Tư Dư ngửa mặt nhìn hắn, “Trời lạnh như thế mà ngươi còn ngu ngốc nằm nhoài ở đây, ngươi ngốc lắm…”

Doãn Viễn xoa mặt y, cười nói: “Ừ, là ta ngốc. Nhưng có ngươi ngắm tuyết với ta, ta không cảm thấy lạnh nữa.”

Mỗi khi Hoắc Tư Dư cười, luôn có một loại ôn nhu vô hình, ánh mắt dịu dàng, ngay cả tia sáng trong đáy mắt cũng mềm mại vô cùng.

Y chợt giơ tay sờ gương mặt góc cạnh rõ ràng của Doãn Viễn, đôi mắt cong hình vòng cung rất đẹp, “Ta cũng thật ngốc mà.” Y ôn nhu cười, hai tay quàng qua cổ Doãn Viễn, nhón chân ngửa mặt hôn Doãn Viễn một cái, “Nên mới yêu ngươi đến vậy. Đồ ngốc.”

Doãn Viễn giật mình, ngay sau đó liền cười lớn, gương mặt tuấn mỹ ngập vẻ tùy ý lộ liễu.

Hắn đổi khách thành chủ ôm vòng eo nhỏ gầy của Hoắc Tư Dư, bế y lên xoay vài vòng. Hoắc Tư Dư bị động tác bất ngờ của hắn dọa sợ, định thần lại liền phát hiện đám A Hạ, A Đông đang nhìn lén.

Hoắc Tư Dư đỏ mặt, mạnh mẽ đập vai Doãn Viễn, thấp giọng nói: “Thả ta xuống, A Viễn!”

Nhưng Doãn Viễn không chỉ không thả y xuống, trái lại còn hôn gáy y một cái. Nụ hôn đột ngột khiến y không ứng phó kịp, Đầu Hoắc Tư Dư trống rỗng, cuối cùng thuận theo nhắm mắt lại, theo bản năng ôm cổ Doãn Viễn.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Đôi môi tách ra, Hoắc Tư Dư ngay cả hô hấp cũng không xong. Vất vả lắm mới đứng được, còn chưa kịp thở một hơi, lại bị người kéo vào lòng hôn khóe mắt, đuôi lông mày.

Doãn Viễn một bên hôn một bên nỉ non: “Tư Dư, ta cũng rất yêu ngươi…”

Hoắc Tư Dư nắm tay hắn, mười ngón đan xen, tất cả lưu luyến yêu thương đều chứa đựng trong đôi mắt xinh đẹp và khóe môi cong nhẹ ấy.

Tuyết mịn bay tán loạn rơi trên vai, nhưng hắn cũng không rảnh bận tâm, trong tim trong mắt chỉ có người trước mắt mà thôi.



Quãng đời còn lại còn rất dài, chỉ hy vọng cùng người già đi.

Cố sự cuối cùng, không bằng ngừng lại ở trận tuyết này thôi.
 
Mi Tâm Liễm
Chương 23: Phiên ngoại 1: Tình thâm duyên mỏng


Lần đầu tiên Chung Lật gặp Hoắc Tư Dư, một người mười hai tuổi, một người chín tuổi. Năm đó mặc dù cha con hắn hồi kinh, rời xa chốn lạnh lẽo khổ cực đã gắn bó mười mấy năm kia, trong khoảng thời gian ngắn ngược lại khó có thể thích ứng với kinh thành phồn hoa huyên náo.

Hầu phủ và phủ thượng thư chỉ cách nhau nửa con phố, khi lão Hầu gia đi bái phỏng Hoắc thượng thư, thuận tiện dẫn hai đứa con của mình theo. Đại ca và phụ thân Chung Lật đều kế thừa làn da ngăm đen, ở biên cương gió thổi ngày phơi nắng, khiến vẻ đẹp ấy càng thêm góc cạnh rõ ràng. Đáng tiếc Chung Lật lại theo mẹ, trời sinh phơi nắng không đen, bộ dáng trắng như đúc từ ngọc như thế ở quê nhà hắn thực sự quá xuất chúng.

Chung Lật từ nhỏ vô cùng tự ti với màu da quá trắng, thân thể quá gầy yếu này. Từ khi mới chào đời đã vậy, nhưng hắn muốn cường tráng hơn, mạnh mẽ rèn luyện một thân võ nghệ và thương pháp tuyệt đỉnh. Huynh trưởng chỉ dùng một nửa tâm lực có thể làm được chuyện, hắn nhất định phải dùng gấp ba tâm huyết.



Về phần văn chương này nọ, nhà bọn họ quả thật không am hiểu thứ này. Tiểu Chung Lật cứ như vậy đi cùng cha và huynh trưởng đến phủ thượng thư, toàn bộ hành trình đều yên lặng đánh giá nhã trí trong phủ.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Lần đầu nhìn thấy Hoắc Tư Dư chính là trên bàn cơm, Chung Lật từ nhỏ đã gặp qua rất nhiều tiểu hài tử, gầy có, mập có, nhưng chưa bao giờ thấy ai thanh tú, xinh đẹp như vậy.

Cẩm y xanh nhạt tôn lên màu da trắng tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, đôi mắt trong veo như nước nhìn bát cải xanh trước mặt. Lúc ăn cơm cũng rất ngoan, nhai kỹ nuốt chậm. Chung Lật nhìn y ăn cơm, cảm thấy bát cơm trong tay mình cũng trở nên ngon miệng.

Có lẽ ánh mắt của hắn quá mức thẳng thắn. Đứa nhỏ mềm mại như con mèo đối diện kia cũng nhìn sang phía hắn. Chung Lật ngây người, thậm chí không biết phản ứng ra sao, sau đó thấy Hoắc Tư Dư mỉm cười với hắn.

Tiểu hài nhi hai má phúng phính, bên môi có xoáy nhỏ hình quả lê, khóe miệng cong cong nhìn qua đáng yêu vô cùng.

Chung Lật ngơ ngác, không nghĩ được gì nữa. Trong đầu phủ kín nụ cười ngọt ngào kia.

————————————————

Sau đó họ dần thân hơn, Chung Lật biết tên y, cũng học theo huynh trưởng Hoắc Tư Dư, thân mật gọi y, Tư Dư.

Hoắc Tư Dư cũng sẽ cong mắt, ngoan ngoãn gọi hắn Lật ca ca. Chung Lật cao hơn y, tuổi cũng lớn hơn, trong nhà vốn là người nhỏ nhất, bỗng có thêm một đệ đệ đáng yêu như thế, không khỏi thấy ngọt ngào khó giải thích.

Quảng cáo

REPORT THIS AD



Họ học cùng một trường tư thục, là trường tư thục của Văn gia đại danh đỉnh đỉnh trong kinh thành, các lão sư đều có tiếng tăm tú tài tiến sĩ. Chỉ là Chung Lật thực sự không có thiên phú ở phương diện này, chớ nhìn hắn sinh ra dung mạo xinh đẹp ôn nhã thư sinh, kì thực chỉ là một vũ phu (*) không hơn không kém thôi.

(*) Vũ phu này có nghĩa là mạnh mẽ, hung bạo như các vị tướng trên chiến trường chứ không phải vũ phu theo kiểu bạo hành gia đình đâu nha:3

Hoắc Tư Dư không giống vậy, bất kể là thư pháp hay vẽ vời, đều rất có thiên phú, thường xuyên được lão sư khen có linh khí.



Thời gian thoáng cái đã qua. Chung Lật cho rằng mình có thể ở bên Hoắc Tư Dư thật lâu, làm Lật ca ca của y, chăm sóc y cả đời. Trong lòng hắn không có chấp niệm, chỉ là lưu luyến cảm giác xa lạ này mà thôi.

Sân viện Hoắc Tư Dư trồng rất nhiều hoa mai đỏ đẹp đẽ, khí trời tốt y sẽ ngồi trong sân đọc sách, xem mệt rồi thì vào phòng chợp mắt một lát, đa phần tùy ý dựa vào bàn đá nằm ngủ.

Đây đều là Chung Lật trên đường trở về nằm sấp ở đầu tường nhìn lén.



Quảng cáo

REPORT THIS AD

Năm đó Hoắc Tư Dư mười hai tuổi, Chung Lật mười lăm tuổi, hai người đã sớm hẹn nhau cùng đi chơi hội hoa đăng. Chung Lật đã hứa sẽ dẫn y đi ăn đậu phụ thối.

Đáng tiếc khoảng thời gian đó Hoắc Tư Dư lại mắc thương hàn, Hoắc thượng thư không cho phép y ra khỏi cửa. Chung Lật liền lén trèo qua tường, đem y ra ngoài.

Người trên phố thật sự rất nhiều, nhất là sau khi vũ nữ ra ngoài, người trên đường điên cuồng đổ về phía trước, lập tức đem Chung Lật cùng Hoắc Tư Dư tách ra.

Chung Lật gần như mất trí, tìm một vòng lại một vòng, nhưng vẫn không tìm thấy y. Hắn cực kỳ hối hận, hồn bay phách lạc đi trên đường thì gặp được Chung gia và Hoắc gia đang tìm họ. Nhưng dù bọn họ có tìm đến long trời lở đất bao nhiêu lần nữa, cũng không tìm được Hoắc Tư Dư.

Gần đây trong kinh thành thường xuyên có trẻ em đi lạc, rất ít người có thể trở về. Chung Lật cơ hồ muốn chết chìm trong tự trách.



Ấy vậy mà Hoắc Tư Dư lại đột nhiên xuất hiện ở cửa Hoắc phủ, ngoại trừ khuôn mặt có chút hồng, còn lại đều giống hệt với lúc bị tách ra. Chung Lật không thể kìm nén cảm giác thống khổ và kích động, lao nhanh về phía Hoắc Tư Dư ôm lấy thân thể nhỏ bé của y, suýt chút nữa đã khóc.

Nhưng Hoắc Tư Dư lại ngoan ngoãn lau nước mắt cho hắn, nói mình không sao, chỉ ngã lộn mèo một cái rồi ngất một lúc thôi.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Đêm đó, Chung Lật nằm co ro trong chăn, khóc như một đứa trẻ ngốc mất kẹo.

————————————————

Sau đó, phảng phất như có gì đó thay đổi, lại như không có gì thay đổi.

Hoắc Tư Dư rất quan tâm tới chiếc mặt nạ hắn tùy ý mua ở chợ đêm, Chung Lật hỏi rất lâu mới biết, vào đêm Hoắc Tư Dư đi lạc, bị người đẩy ngã, có một mặt nạ ca ca đã cứu y. Mà chiếc mặt nạ mà người kia mang, trùng hợp giống hệt với mặt nạ của hắn như đúc.

Dần trưởng thành, Hoắc Tư Dư không còn gọi hắn là Lật ca ca nữa, mà gọi Chung đại ca, có chút xa lạ.

Còn Chung Lật vẫn trước sau như một gọi y Tư Dư.

Tính cách Hoắc Tư Dư cũng thay đổi, so với trước đây càng thêm trầm mặc. Y luôn ở nhà đọc sách, mỗi lần Chung Lật tới phủ thượng thư phủ tìm y, y không ngốc trong thư phòng thì cũng ngồi đọc sách trong sân.



Hoắc Tư Dư có một thói quen xấu, đó là khi ngủ say sẽ rất khó tỉnh lại, cho dù bị người bí mật đem đi cũng không tỉnh.

Mỗi lần như vậy, Chung Lật đều tìm vài bức thư họa Hoắc Tư Dư thích đem đến cho y. Mà thứ khiến hắn hiểu rõ tâm ý của mình, mùa hè năm đó, một cơn mưa rào qua đi sau giờ ngọ.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Dưới ánh nắng ấm áp, Chung Lật ôm một cuộn thư họa tiến vào sân trong viện tử của Hoắc Tư Dư. Trùng hợp khối đá dùng để giảm nhiệt đã tan gần hết, A Đông, A Hạ đã đến hầm băng lấy đá rồi.

Bởi vì trời mới mưa, gió cũng mang theo một tia mát mẻ. Hoắc Tư Dư một thân áo lụa trắng tuyết, gối lên cánh tay nằm nhoài trên bàn đá chợp mắt. Tay áo rộng lớn rơi khỏi mặt bàn, đung đưa theo làn gió. Năm mười bốn, mười lăm tuổi, dáng dấp kể từ lần đầu gặp gỡ đã tuấn tú hơn, nhưng vẫn thiên về hướng thiếu niên có chút trẻ con. Mái tóc dài đen nhánh dùng dây cột tóc màu trắng tùy ý thắt lại, bên má vương vài sợi tóc, khiến khuôn mặt thanh tú trắng nõn càng thêm rõ ràng.

Chung Lật sững sờ đứng bên cạnh Hoắc Tư Dư hồi lâu, không gian yên tĩnh kéo dài, chỉ có tiếng tim đập hỗn loạn thật vang.

Hắn hơi rũ mắt, cuối cùng dùng tư thế thập phần thành kính, hạ một nụ hôn cực nhẹ vào sau tai Hoắc Tư Dư.

Đây là lần duy nhất hắn phóng túng.

————————————————

Năm Chung Lật mười tám tuổi, thi đỗ trạng nguyên võ, Hoắc Tư Dư tặng hắn một đôi bao cổ tay, thêu hình đám mây và nhật nguyệt, gấm vóc cũng là chất liệu cao cấp nhất. Chung Lật yêu thích không thôi, hắn lập tức đi đánh một đôi con dấu hổ phách, đem cái có hình cây anh đào núi tặng cho Hoắc Tư Dư.

Còn hình anh đào bình thường thì giữ cho mình.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Nếu nói chuyện hắn hối hận nhất, đó chính là mười tám tuổi ấy đã mang theo Hoắc Tư Dư trèo tường đi thả đèn. Hắn đứng dưới chân tường, ngửa mặt nhìn tiểu công tử run rẩy do lần đầu tiên trèo tường, không tự chủ nở nụ cười. Hắn giang tay ra, đỡ thiếu niên nhảy xuống, vững vàng ôm vào lòng.

Bóng cây lay động, hoa rơi, ánh trăng mê người.

Những tưởng Chung Lật sắp đem tâm ý nói ra, vậy mà đến phút cuối lại khô cằn nói, “Thật tốt nếu đệ là đệ đệ ta.”

Hoắc Tư Dư cười dịu dàng, giọng nói trong trẻo của thiếu niên phảng phất rơi vào tim hắn, “Huynh vốn là ca ca của ta mà.”



Chung Lật vì sự vô dụng của mình mà xấu hổ vô cùng, hôm đó hắn có hơi ngẩn ngơ, Hoắc Tư Dư chỉ là đi mua một chiếc mặt nạ, vậy mà lại biến mất ngay trước mắt hắn. Chung Lật gần như phát điên, hắn sợ chuyện năm đó lại tái diễn —— mãi đến lúc phát hiện bên hồ có người rơi xuống nước.

Chỉ đứng ở xa liếc mắt một cái hắn liền nhận ra người kia là Hoắc Tư Dư. Thiếu niên rơi xuống nước tựa con mèo bị ốm, Chung Lật ôm y lảo đảo chạy tới y quán, không xảy ra chuyện gì. Hóa ra trước khi hắn đến đã có người sơ cứu cho Hoắc Tư Dư, nhưng khi hắn đuổi tới, người kia đã biến mất không còn tăm hơi.



Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hắn vốn tưởng rằng mình giấu tâm tư rất tốt, nhưng vẫn bị vị phụ thân bá đạo chuyên chế của mình phát hiện ra. Lão Hầu gia nổi giận ra tay đánh hắn, lập tức an bài để Chung Lật rời khỏi kinh thành, đến chiến trường lạnh giá xa xôi kia mài dũa lại mình.

Đêm trước khi rời đi, Chung Lật cầu xin đại ca mình, lén lút tới phủ thượng thư một chuyến. Thương thế trên cơ thể không cho phép hắn leo tường, chỉ có thể ở ngoài sân gọi tên Hoắc Tư Dư.

Hoắc Tư Dư đạp lên tảng đá trong sân nằm nhoài lên đầu tường, một thân y phục xanh nhạt lay động theo gió.

“Chung đại ca?”

Chung Lật mỉm cười nhìn y, đáy mắt nhuộm đẫm nỗi buồn. Hắn phất tay ra hiệu Hoắc Tư Dư đừng leo lên, đưa bó hoa anh đào trong tay cho y.

“Ngày mai ta phải theo phụ thân tới Thương Xuyên, không biết bao giờ mới có thể trở về. Ta…” Chung Lật nhìn cặp mắt trong suốt của Hoắc Tư Dư, thu lại thần sắc nơi đáy mắt, nhẹ giọng nói: “Nếu ta có thể sống sót trở về, ta có lời muốn nói với đệ.”

Hoắc Tư Dư hơi nghiêng đầu, hỏi: “Bây giờ không tiện nói sao?”

Chung Lật khép mắt, thở dài nói: “Bây giờ không nói được.” Vạn nhất hắn chết trên chiến trường, vậy phần động lòng này chỉ tạo thành gánh nặng cho Hoắc Tư Dư thôi. Hắn ngửa mặt cười nói: “Ta nhất định sẽ sống sót trở về, đệ chờ ta nhé?”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

“Chung đại ca là trạng nguyên võ mà, nhất định sẽ bình an.” Hoắc Tư Dư ôn nhu cười, tháo sợi dây đỏ buộc hạch đào (óc chó) đưa cho Chung Lật, “Ta cũng sẽ cố gắng thi đỗ trạng nguyên văn, nếu Chung đại ca có thể thấy thì tốt biết bao.”

Chung Lật cong mắt: “Nhất định.”

————————————————

Đáng tiếc y không thể thi đỗ trạng nguyên.

Mà hắn cũng không về kịp.



Biên quan đại thắng, Chung Lật còn chưa vui vẻ được bao lâu, thì một đêm say rượu, đại ca hắn đã lỡ lời nói cho hắn nghe một sự thật.

Hóa ra lão Hầu gia vẫn luôn giữ những bức thư Hoắc Tư Dư gửi cho hắn, trong đó có đề cập đến việc Hoắc Tư Dư được phong làm thám hoa, còn có việc Hoắc thượng thư chuẩn bị lựa chọn chuyện chung thân đại sự cho y. Thì ra những bức thư Tư Dư gửi cho hắn suốt mấy năm nay đều đã bị phụ thân xem qua, xác nhận không có vấn đề gì mới đến tay hắn.

Chung Lật cãi nhau với cha mình, bị trách phạt quân côn, dù vậy hắn vẫn không để ý tới thương thế mà chạy về kinh thành.

Nhưng chờ đến khi hắn trở về, hết thảy đều quá muộn.

Hoắc Tư Dư đã thành hôn với Đoan vương, thậm chí sắp rời khỏi kinh trở về đất phong.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Chung Lật chỉ cảm thấy một thân đầy vết thương không hề đau, không sánh được với cơn đau sắc bén tái nhợt trong tim. Lời kia hắn vẫn chưa kịp nói, mà cũng không có cơ hội nói nữa.



Hoắc Tư Dư đi rồi, hắn gần như bệnh không dậy nổi. Da dẻ trắng bạch đến phát sáng ngày càng tái nhợt, những vết thương kia để lại trên người hắn vết loang lổ khó xóa nhòa. Dù vậy, sau khi phụ thân trở về chắc chắn sẽ có một trận ầm ĩ.

Nếu phụ thân bảo hắn cút, hắn sẽ không chần chừ mà cút ngay.

Chung Lật nổi giận một mình quay lại Thương Xuyên, khoảng thời gian đó tâm trạng hắn như rơi xuống đáy vực. Hắn mỗi ngày đều chọn vài hạt giống hoa anh đào núi tốt rồi trồng, như chôn vùi trái tim mình vào lớp đất lất phất cây rừng.

Cuối cùng vẫn là đại ca tới khuyên giải hắn, mất nửa ngày khuyên can đủ đường. Nhưng mối quan hệ giữa Chung Lật và cha hắn đã nguội lạnh từ lâu, không thể hàn gắn được nữa.

Chung Tuần cũng không ép buộc hắn, chỉ nhìn vườn cây anh đào kia, thở dài nói: “Đệ nếu tâm khó yên thì đi tìm y thổ lộ đi, hà tất phải ngày ngày ở đây sống không bằng chết. Y có biết tâm tư của đệ không?”



Một người một ngựa. Chung Lật cứ như vậy tới Xuyên Thục. Rốt cuộc bỏ đi tâm tư tình cảm nhiều năm của mình.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Thực ra khi tìm quả cầu thủy tinh cho Hoắc Tư Dư hắn đã lờ mờ đoán ra. Chỉ là hắn không hoàn toàn chắc chắn, mặt nạ ca ca mà Tư Dư nói đến lại chính là Doãn Viễn.

Có thể tận mắt thấy tấm chân tình Doãn Viễn đối với Hoắc Tư Dư mà mình không bao giờ làm được, còn có phản ứng của Hoắc Tư Dư. Hắn mới phát giác cảm giác động lòng của thiếu niên lâu dài đã lên men thành rượu đắng. Như ma xui quỷ khiến, kỳ thực cũng chỉ là duyên phận không sâu thôi.

Khi rời đi hắn vẫn không thể nào nói ra lời mà mình muốn nói.

Chung Lật ngồi trên lưng ngựa, cúi đầu nhìn thiếu niên tuấn tú mình tâm niệm gần nửa đời, hết thảy tâm tình chua xót đều hóa thành nặng nề nuốt vào cổ họng.

Hắn rốt cuộc cười nói tái kiến. Không quay đầu lại đi mất.

Chung Lật không về kinh thành, cũng không quay lại Thương Xuyên. Chỉ để vườn đầy anh đào, không còn thấy bóng dáng thiếu niên uống rượu dưới tán cây nữa.

Hắn rời xa Hầu phủ, không còn là tiểu hầu gia nữa. Không ai biết hắn đi đâu, ngay cả Hoắc Tư Dư cũng chỉ nhận được vài phong thư đống con dấu hoa anh đào. Nhưng không có địa chỉ hồi âm.

Tuy nhiên từ thư của hắn, Hoắc Tư Dư nhìn được, khi Chung Lật viết thư, đầu bút tiêu sái tùy ý, chung quy có thể yên tâm hơn chút.

Quảng cáo

REPORT THIS AD



Chỉ có điều, tuy là tình thâm duyên mỏng, đến cùng vẫn là ý nan bình.
 
Mi Tâm Liễm
Chương 24: Phiên ngoại 2


(1)

Tháng ba, hoa đào trong sân nở rộ.

Hoắc Tư Dư chôn mấy vò rượu hoa đào dưới tán cây, tuy rằng tửu lượng của y không cao, nhưng y không chịu nổi tính tình Doãn Viễn. Nên cũng sẽ cùng hắn uống hai, ba chén, nhưng mỗi lần y say Doãn Viễn đều sẽ thừa dịp trêu chọc y.

Dù vậy, Hoắc Tư Dư vẫn ngoan ngoãn bồi hắn uống, bởi dáng dấp Doãn Viễn khi uống say thực sự rất thú vị.

Mấy ngày gần đây trời có hơi lạnh. Doãn Viễn lại cố tình không biết tiết chế, thừa dịp làm loạn một trận, tốt lắm, ngã bệnh luôn rồi. Mỗi ngày nằm trên giường rầm rì, phó mặc mọi chuyện cho thuộc hạ, chỉ một mực quấn lấy Hoắc Tư Dư làm nũng bán thảm.

Hoắc Tư Dư nhìn hắn ốm mà đau lòng, xin thư viện nghỉ vài ngày, tận tâm tận lực chăm sóc Doãn Viễn. Một người chẳng mấy khi đổ bệnh như Doãn Viễn, thế mà một khi bệnh lại nặng như vậy, liên tục mấy ngày không thấy khá hơn. Trước kia Doãn Viễn còn có ý nghĩ bán thảm, nhưng giờ lại thật sự bị nóng đến có chút mơ hồ.



Doãn Viễn một bên rầm rì uống thuốc một bên ôm eo Hoắc Tư Dư lắp bắp: “Tư Dư, ngươi được phép tái giá, không được đi tìm Chung Lật…nghe chưa.”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hoắc Tư Dư bất đắc dĩ thở dài, vươn tay sờ trán Doãn Viễn, “Nóng đến vậy rồi mà còn ăn nói linh tinh.”

Y nhìn Doãn Viễn, ánh mắt ôn nhu, môi lộ ý cười nhàn nhạt, động tác tay cũng mang theo nhẹ nhàng và dỗ dành.

“Mau uống thuốc đi.” Hoắc Tư Dư cúi đầu, hôn mắt Doãn Viễn: “Sớm khỏe lại, hiểu không?”

Doãn Viễn vẫn còn lẩm bẩm, “Tư Dư hôn ta…”

Hoắc Tư Dư cong mắt, đặt nụ hôn xuống hai gò má hơi nóng của Doãn Viễn.

(2)

Mùa hè, tiết trời nóng nực khiến con người ta khó có thể chịu đựng.Thể chất Hoắc Tư Dư không chảy mồ hôi, dù vậy y vẫn sợ cái nóng, vì vậy y rất thích ăn đồ lạnh.

Trong vương phủ có đầu bếp mới đến, làm băng trấn mai tử (1) rất hợp khẩu vị y. Vị chua chua ngọt ngào vô cùng sảng khoái, cảm giác mát lạnh kia làm dịu đi cơn khát của y.

Hoắc Tư Dư tùy hứng nghĩ, uống thêm vài bát cũng không có gì, nên không đếm xỉa đến dạ dày. Đến đêm cơn đau phát tác, dạ dày đau không chịu nổi mới hối hận. Tốt rồi, bị Doãn Viễn nắm hai má quở trách.

Hoắc Tư Dư tự biết đuối lý, không dám cãi lại, chỉ ôm bụng gượng cười. Đại phu đến rất nhanh, khám một hồi, rồi nói chỉ cần chăm sóc kỹ là được.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Doãn Viễn vừa đau lòng vừa ngứa ngáy, bộ dạng mệt mỏi của Hoắc Tư Dư mới thu hút làm sao. Hai người thành hôn cũng đã mấy năm, Hoắc Tư Dư sao có thể không nhìn ra trong lòng hắn muốn gì. Định sau khi khỏe rồi sẽ chủ động trêu chọc Doãn Viễn một chút.



Giường nhỏ trong thư phòng trải chiếu mát mẻ, giường gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo, gió lạnh lúc chạng vạng thổi qua sa mạn mỏng manh. Y phục cả hai nửa cởi, nửa ôm nửa ấp nằm trên giường, ngón chân kề nhau, mười ngón đan xen, môi lưỡi quấn quýt. Độ tương thích giữa họ đã vượt qua mức bình thường từ lâu, đôi chân thon dài của Hoắc Tư Dư vòng qua vòng eo rắn chắc của Doãn Viễn, nỗ lực đè nén tiếng r*n r* vụn vặt.

Lớp mồ hôi mỏng trên người Doãn Viễn rơi xuống cơ thể Hoắc Tư Dư, sớm đã không nhìn ra bộ dáng dính nị giữa hai người nữa.



Doãn Viễn ôm Hoắc Tư Dư tinh tế hôn môi, hai gò má ửng hồng còn vương dư vị ban nãy.

“A Viễn… Nóng quá.” Giọng Hoắc Tư Dư mềm đi, ngón tay vô lực nhéo cánh tay hắn.

“Đi tắm thôi.” Doãn Viễn cúi xuống hôn mắt y.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hoắc Tư Dư gật đầu, nhăn nhó nói: “Ta, ta muốn uống nước của băng trấn mai tử.”

Doãn Viễn nghe vậy à một tiếng, m*t l**m vành tai trắng mịn, thấp giọng nói: “Không được.”

Băng trấn mai tử (冰镇梅子)
 
Mi Tâm Liễm
Chương 25: Phiên ngoại 3: Huề thủ khán hoa thâm kính (1)


(3)

Hoắc Tư Dư thích mùa thu nhất, khí trời ấm mà không nóng, vô cùng thoải mái. Y ở thư viện chủ yếu dạy vẽ, thỉnh thoảng sẽ đọc thơ văn cho lũ trẻ, đều là những bài đơn giản.

Thư viện không cung cấp bữa ăn, thường thường đều là hạ nhân chuyên hầu hạ y đem bữa trưa đến cho y.

Hôm nay tan học, Hoắc Tư Dư vẫn như mọi ngày ngồi chờ trong viện. Y rảnh rỗi ngồi nghịch chiếc quạt bạch ngọc của mình, mùi hoa quế thơm ngát không át nổi mùi đồ ăn thơm nức.

Hoắc Tư Dư vừa nâng mắt, liền nhìn thấy Doãn Viễn cầm lồng cơm mặt đầy ý cười đứng trước mắt mình.

“Sao lại là ngươi?” Hoắc Tư Dư ngẩn người định đứng lên, lại bị Doãn Viễn đè vai ấn xuống. Doãn Viễn thuần thục lấy thức ăn từ lồng cơm bát giác ra, đáy mắt nhuộm ý cười ngọt ngào.



Cách Hoắc Tư Dư ăn đồ ăn vẫn là nhai kỹ nuốt chậm, điểm này từ nhỏ đến lớn chưa từng thay đổi. Doãn Viễn ngồi đối diện y, chống cằm cười hì hì nhìn y ăn cơm. Hoắc Tư Dư tiện tay gắp một miếng thịt viên đút cho Doãn Viễn, dù sao y cũng không thể một mình ăn hết chỗ thức ăn này được.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Cứ như vậy đút cho Doãn Viễn một chút, mình lại ăn một chút, nhanh chóng tiêu hóa sạch sẽ một bàn đồ ăn.



Hoắc Tư Dư khó chịu xoa bụng, oán giận nói: “No quá.”

Doãn Viễn lập tức ân cần lại gần xoa bụng cho y. Hoắc Tư Dư đỏ mặt, đẩy tay hắn ra, có chút ngượng ho khan một tiếng: “Đây là thư viện, không phải vương phủ đâu.”

“Thư viện thì sao.” Doãn Viễn vô tội chớp mắt: “Chỗ này còn có ai không biết ngươi là vương phi của ta à?”

Hoắc Tư Dư tức giận lườm hắn một cái, nâng tay nhéo má hắn, “Sao ngươi lại mặt dày quá vậy hả.”

Doãn Viễn cười, đến gần, hôn đôi mắt Hoắc Tư Dư một cái, khẩu khí kiên quyết: “Sau này mỗi khi tan học ta sẽ tới đón ngươi, mấy ngày nay ta khá rảnh. Hết giờ ta sẽ đến đón ngươi, được chứ?”

“Được.” Hoắc Tư Dư nhìn xung quanh, chắc chắn không có người nào, cũng thân mật gãi cằm Doãn Viễn: “Đều nghe theo ngươi.”

Doãn Viễn nheo mắt nhìn y, gương mặt mềm mại tự tiếu phi tiếu này, luôn cảm thấy rất giống với con mèo trắng tuyết mà họ nuôi ở viện tử kia.

(4)

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hoắc Tư Dư sợ lạnh, khi mùa đông khắc nghiệt đến y hận không thể bọc quanh mình trong ba lớp ngoài ba lớp thành cái bánh chưng nhỏ. Tuy nhiên, y quá gầy, dù mặc nhiều như vậy nhưng nhìn qua vẫn rất gầy.

Khuôn mặt trắng nõn anh tuấn bị khăn quàng lông cáo trắng tuyết che hơn nửa, người lại lười biếng ngồi trên giường nhỏ ấm áp, trên bụng còn áp một cái bình nước nóng âm ấm, ngón tay tinh xảo cầm quyển sách tỉ mỉ lật xem.

Doãn Viễn vừa vào liền giật lấy bình nước nóng trong lòng y, nhe hàm răng trắng sáng chói lóa cười, thành thục nằm vào lòng Hoắc Tư Dư, từ dưới lên nhìn y, nói: “Đang đọc tiểu hoàng thư à?” (Hoàng thư: sách khiêu dâm)

Hoắc Tư Dư bất đắc dĩ cầm quyển sách trong tay vỗ mặt hắn, “Chỉ có ngươi mới xem tiểu hoàng thư thôi.”

Mắt Doãn Viễn sáng lấp lánh, “Đúng, ta không chỉ xem, ta còn rất muốn làm nữa.”



Hoắc Tư Dư không tự nhiên ho khan một tiếng, quay mặt đi. Doãn Viễn nghiến răng, bật dậy, ôm eo Hoắc Tư Dư. Người này quấn chăn tròn vo, ôm cũng phá lệ mềm mà êm, như bành giầy vậy.

“Tư Dư, ta muốn làm…”

Hắn còn chưa nói xong, lại bị Hoắc Tư Dư lấy sách vỗ cái nữa.

Quảng cáo

REPORT THIS AD

“Không được.” Hoắc Tư Dư mở cửa sổ liếc nhìn sắc trời sáng trưng bên ngoài, “Ngươi đừng có ban ngày mà đòi tuyên dâm.”

Doãn Viễn cũng tiến đến bên cạnh y nhìn ra ngoài, nhìn xong chỉ ôm y hôn một cái.

“Tuyết rơi nhiều như thế, chúng ta ra ngoài nghịch tuyết đi, ngươi đừng biến phòng thành sào huyệt của mình nữa.” Doãn Viễn không kiên nhẫn nắm tay Hoắc Tư Dư kéo ra ngoài.



Hoắc Tư Dư nắm một quả cầu tuyết trực tiếp nắm thẳng vào mặt Doãn Viễn. Lần này thì hay rồi, Doãn Viễn hoàn toàn không khách khí với y, hắn nhặt tuyết đổ vào cổ áo y. Rốt cuộc, Hoắc Tư Dư lạnh đến run lẩy bẩy, nói về thể lực y đương nhiên không bằng Doãn Viễn, cuối cùng chỉ có thể vừa chạy vừa trốn, không cẩn thận bị đau chân.

Doãn Viễn khẩn trương vạn phần, thế mà lại bị Hoắc Tư Dư nhân cơ hội mạnh mẽ đập một vốc tuyết vào mặt hắn.



Hai người ngồi dưới mái hiên tránh tuyết, Doãn Viễn cẩn thận xoa bóp chân Hoắc Tư Dư, mùi dầu hoa hồng có chút gay mũi. Suy nghĩ của Hoắc Tư Dư không khỏi bay xa chút.

Nhìn tuyết lớn bay đầy trời trước mặt, Hoắc Tư Dư có chút xúc cảnh thương tình (2).

Xúc cảnh thương tình (触景伤情): hoàn cảnh gợi cảm xúc lẫn lộn (thành ngữ)

Quảng cáo

REPORT THIS AD

“Không biết rốt cuộc Chung đại ca đã đi đâu rồi.” Hoắc Tư Dư rũ mắt, mấy năm nay họ chưa từng gặp lại Chung Lật, chỉ là thỉnh thoảng sẽ nhận được vài lá thư mà thôi.

Hoắc Tư Dư mỗi lần đều nghiêm túc viết hồi âm buộc vào chân bồ câu để nó giao đi, cũng không biết Chung Lật có nhận được không. Bởi vì tất cả bức thư cùa Chung Lật gần như đều tự nói với chính hắn.

Đại ca Chung Lật cũng từng tới tìm họ hỏi thăm tin tức, nhưng luôn trắng tay trở về.

Tay Doãn Viễn bỗng tăng thêm lực, Hoắc Tư Dư không nhịn được “A” một tiếng, trừng hắn một cái.

“Chung Tuần hẳn là tới tìm người, ngươi không phát hiện hắn ta cũng không hỏi nữa.” Doãn Viễn dửng dưng nhíu mày.

Hoắc Tư Dư thở dài nói: “Nhưng hiện giờ huynh ấy rời khỏi Hầu phủ rồi, không có tin tức gì cả, chung quy khiến mọi người lo lắng.”

Doãn Viễn nặng nề hừ một tiếng, “Không phải hắn vẫn viết thư cho ngươi à? Sao có thể nói là không có tin tức được.”

Hoắc Tư Dư cũng học hắn khẽ hừ một tiếng, nhặt tuyết vụn ném Doãn Viễn. Nhìn Doãn Viễn cau mày không nhịn được buồn cười, bàn chân chưa thu lại vô thức cọ chân Doãn Viễn.

“Ngươi ăn nhiều giấm quá rồi đấy.”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hoắc Tư Dư nói xong cầm giày chạy đi, trên mặt còn mang theo nụ cười cực kỳ trẻ con.



Doãn Viễn sửng sốt một lúc, nhưng rất nhanh liền đuổi theo y, kéo y vào lòng.

Bàn tay to lớn nhéo tới nhéo lui gương mặt trắng nõn, rồi hôn lên…



Doãn Viễn giam y trong ngực, ngón tay đùa nghịch mái tóc đen tuyền như mực, chốc chốc lại hạ nụ hôn lên đôi mắt y.

Một giường chăn gấm bao lấy hai người, màn che thủy sắc khép lại hàn ý ở bên ngoài.

Mười ngón đan xen, vành tai và tóc chạm vào nhau. Trong cơn mêm man, Hoắc Tư Dư phảng phất nghe thấy hắn nhẹ giọng nói gì đó bên tai y, ta yêu ngươi.

Y mím môi, ôn nhu xoay người hôn Doãn Viễn một cái.



Vân tiểu tuyết dung nhập quân hoài.

Đây là tên tác phẩm của Hạ Chú “Tây Giang Nguyệt · Huề Thử Khán Hoa Thâm Kính”

Quảng cáo

REPORT THIS AD

Hạ Chú (1052 – 1125) là một nhà thơ thời Tống, tự Phương Hồi.

Ông đến từ Vệ Châu (thuộc Hà Nam). Ông là cháu trai hoàng hậu của Tống thái tổ. Tự xưng là hậu duệ của Hạ Tri Chương thời Đường.

Hạ Chú là một nhà thơ có cá tính và phong cách thơ rất đặc biệt, hai mặt đối lập có thể được thống nhất một cách hài hòa trong con người và lời nói của ông.
 
Back
Top Bottom