Khác (Megaverse of Madness) [Quyển 1]: Rimuru xuyên không vào Kimetsu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
304741755-256-k81209.jpg

(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tác giả: LotusLusiuc
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Rimuru xuyên không tới Kimetsu để vui chơi như mọi lần đi tới thế giới khác, nhưng Rimuru vô tình vướng vào rắc rối không ngờ và mọi chuyện rắc rối đang chờ đợi Rimuru trong cuộc vui chơi này và cả những sự kiện sau đó sau đó nữa.



tenseismile​
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
tập 1 trốn việc


Sau khi đánh bại yuki thế giới đc bình yên 1 thời gian dài và tôi phải làm việc vất vả và nhàm chán cho đến 1 ngày

Shuna: Rimuru sama trà đây ạ

Rimuru: cảm ơn suna em thật chu đáo

Tôi chuyển qua sang smile ngay khi nói vậy

Shuna: ko có j đâu ạ

Đúng lúc đó Shion liền lao tới ôm tôi

Shion: Rimuru sama ngài mềm thật đấy

Rimuru: Shion cô tràn đầy năng lượng dữ

Shion: chủ cần có ngài rimuru là tôi ko lo mệt mỏi

Shuna: ái chà cô shion hình như ngài rimuru đang bạn ko phiền cô có thể đưa ngài ấy lại đc ko

Shion: cô Suna khác sáo quá

cùng với bầu không khí căng thằng của căn phòng tôi bị 2 cô nàng kéo muốn đứt làm đôi tuy là smike ko cảm thấy đâu nhưng việc 2 cô nàng này kéo tôi làm tôi thấy mệt mỏi thêm và tôi lập tức kêu 2 người họ ra ngoài , ngay sau khi đưa họ ra t liền gọi ciel

Rimuru: ciel cô có thể đưa tôi đến thế giới khác ko

Ciel: ngài định trốn việc à?

Rimuru: ko! làm gì có ta chỉ đi giải stress tí thôi

Dù gì mình cũng làm việc chăm chỉ mà đôi lúc cần phải nghĩ chứa ehe

Ciel: thôi cũng đc vậy ngài cần đén đâu ạ?

Rimuru: đâu cũng đc

Ciel: vậy tôi dịch chuyển ngay đây

vừa nói xong ciel liền thi triển skill thần hư không azathot đến một ngọn núi.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập2 núi Natagumo


Khi tui dịch tới một ngọn núi hoang vu tanh vẻ như chùa bà đanh,tui liền trách móc ciel sai lại cho tui vào khu rừng mà không phải nơi nào khác mà còn là buổi tối nữa chứa,tuy tôi có thể nhìn xuyên đêm nhưng cũng phải dịch chuyển đến nơi đàng hoàng chứa.

Rimuru: ciel sao địch chuyển ta đến nơi khỉ hoa cò gáy vậy hả ?

Ciel: chẳng phải ngài bảo tôi đi đâu cũng được mà,giờ lại trách móc tôi ?

Rinuru đúng là thế nhưng sao phải là chõi này?

Ciel:...

Rimuru: dỗi rồi à ciel tuy là ta có hơi nặng lời, nhưng phải cô phải nói vì sao ta lại ở đây chứa?

Ciel:...

Rimuru: thôi ta biết lỗi rồi mà cô đừng dỗi nữa mà,tôi làm gì cũng được miễn sao cô đừng dỗi là được đi mà đồng đ-à cô vợ dễ thương

Ciel: haizz thôi được nếu ngài đã có biết hối lỗi vậy vậy không còn cách nào khác rồi

Rimuru: thật không!

Sao cô ấy hôm nay dẽ tính dữ? (nhưng mình thấy gì đó không ổn và bất an vl ra).

ciel: nhưng tôi có một điều kiện

Rimuru: diều kiện gì?

ciel: ngài phải biến thành con gái như 1 hình phạt thúnh đáng

Rimuru: Wait What khoanđã ciel! dù gi-

Chưa để tui nói xong thì

Ciel: "kích hoạt thay đổi cơ thể"

Rimuru:không!

Ôi kể từ giây phút sau câu nói ấy một quý ông đẹp trai lai láng soái ca tổng tài vạn nhười mê ( tác giả: anh em tụi tui thấy ông giống waifu thì đúng hơn chứa quý ông gì "biến gái xong bỏng thấy mình quá đẹp trai à" )mang tên rimuru đã tạm thời biến mắt giờ chỉ là một quý coi tên rimuru ôi đời trai của tui đi tong rồi giờ làm sao đây mất mặt đấng nam nhi quá (tác giả: có khác mẹ gì đâu chỉ là ngực to thẻm xíu thôi à) huhu.

Ciel: sao ngài than thở thế?

Rimuru: cô không biết dao mà hỏi

Ciel: thôi dù gì đó cũng là hình phạt của ngài mà nhìn ngài vẫn như vậy mà "dù ngực có to ra"

Trong khi tui còn khóc thàm thì tui nghe tiếng chiến đấu của ai đó quanh đây,tui liền chạy đén nơi có giao tranh thì thấy 1 cậu thanh niên khoảng 15 tuôi đanh ăn hiế-à không đang đấu với 1 thằng nhóc tàm 10 tuổi và sau đó cậu thanh niên ấy vùng lên rồi có 1 ngọn lửa lao tới có điều là cậu ta ko bị sao mà còn được buft sức mạnh,làm vài động tác chém đầu thằng nhóc kia,nó không chết mà còn gắn đầu lại.

Rimuru: ciel cho ta biết thằng nhóc kia kia là gì vậy?

Ciel: thưa chủ nhân hình như nó là một loại sinh vật có thể tái tạo cơ thể lại được chỉ cần đủ ý chí và sức mạnh,nhưng có điểm yếu là sợ mặt trời nếu chúng chúng tiếp súc thì sẽ tan biến và vũ khí mà cậu thanh niên kia sữ dụng là loại quặng hâp thụ ánh nắng mặt trời,còn ngọn lửa kia tuy từ cùng loài với nhóc kia phát ra từ cô nhóc đang bị trói trên cây kia nhưng nó chỉ thiêu đốt quỷ còn người thì không bị sao

Rimuru: vậy sao nhóc kia không chết mà còn gắn được đầu?

Ciel: là vì tên đã tự chém đầu mình bằng tơ trước khi bị chém bởi thanh kiếm

Rimuru: ra là vậy ấy thôi chết cậu ta sẽ chết mất!

Trong khi tui vừa giác ngộ ánh sáng của đảng và chuẩn bị ta cứa thì có 1 chàng trai lao tới chém hết tơ giải cứa cậu thiếu niên trong khi đó cậu thiếu niên sau khi được cứa liền tới chỗ cô nhóc kia và cậu nhóc áo trắng đó tuy là đang dần tan rã mà tiến tới chỗ thiếu niên nhưng lại ngã xuống,điều kì lạ là cậu tiếu niên đó nhìn cơ thể đó rồi đặt tay lên với vẻ mặt buồn bã dù vừa nảy còn giết nhau như đúng rồi?

Ciel: hình như cậu thiếu niên kia có thể ngửi thấy mùi cảm xúc nên mới đồng cảm thưa chủ nhân

Rimuru: chà mũi gì thính thế

Trong khi tui đang ngồi quan sat chàng trai kia tới gần và họ đang tranh luận gì đó thì bổng nhiẻn có 1 cô gái lao tới định chém cô bé đang nằm dưới mặt đất,nhưng được chàng trai kia chặn lưỡi kiếm kịp thời khi bị chặn lưỡi kiếm cô gái đó quay lại chà coi ấy đẹp thật đúng là mĩ nhân mà hê hê khi cìn đang phê pha thì coi gái kia lên tiếng.

Shinobu: sao anh lại cản tôi vậy tomioka san? trước còn bảo hoà thuận với quỷ là chuyện viễn vong mà giờ làm sao vậy do vậy ai cũng ghét anh ấy

Thì ra coi nhíc kia và cạu nhóc áo trắng vừa nãy được gọi là quỷ sao mà sao cô ấy bảo chàng trai bị ghét vậy?

Shionbu: nào tomioka san tránh ra nào

Tomioka: tôi...tôi không bị ai ghét hết

Rimuru: hả?

Tui bị sóc đến mức mà không biết nói gì luôn mà hình như mấy người kia cũng vậy đúng là bó tay chấm com.

Shionobu: a chuyện đó xin lỗi nhé anh chưa nhận ra việc mình bị ghét ha thứ lỗi cho tôi vì đã nói ra chuyện không cần thiết nhé

Ôi tuy coi ấy xinh đẹp thật nhưng miệng thì đúng chất dân cà khịa nguy hiểm thật là mình chắc cũng chịu thua trước cô ấy về khoản cà khịa nhất à mà hình như chàng trai có tên tomioka và cậu thanh niên kia sốc vl ra.

Shinobu: cậu bé thứ đang được câu che chở là quỷ đó làm vậy nguy hiểm lắm nên tránh sang một bên đi

Tanjiro: không phải ạ à,không hẳn...là em gái đấy ạ! nên là...

Shinobu: thế sao? tọi ghê vậy thì tôi sẽ giết coi bé bằng loại độc nhẹ nàng để nó không thấy đau nhé?

Rimuru: đệt sao mà nhỡ lòng nào lại giết cô bé dễ thương ấy được chị ơi

Tomioka: còn cử động được không? nếu không được thì cũng phải ráng đưa em gái cậu chạy mau

Tanjiro: xin lỗi anh và cảm ơn anh nhiều lắm!

Shinobu: are! làm vậy là phạm vào luật tổ chức mà ta?

Sau khi nói xong cậu thanh niên kia liền đưa em gái mình rời đi chắ tui cũng nên đi theo để bảo vệ họ mới được, khi tui đang theo họ thì có 1 cô gái từ trên cây nhảy xuống người cậu thanh niên kia và định chém cô bé thì tôi lao ra đỡ nhát chém đó bằng katana của tôi.

Rimuru: làm gì mà vội vàng thế cô gái

Kanao: coi là là ai? sao cản đường tôi

Tanjiro: tuy không biết em là ai nhưng cảm ơn em đã bảo vệ em gái của anh!

Rimuru: không có gì đâu mà cậu mong chóng chạy ngay đi

Tanjiro: vâng!

Trong khi tôi đang cản coi gái này lại để co cậu thanh niên kia mang em giái đi thì bỏng nhiên có con từ đâu xuất hiện và nói.

Con quạ: truyền lệnh, truyềnh lệnh bắt giữ 3 kẻ 1 người tren là Tanjiro mang áo haori cờ xanh đen, 1 cô quỷ tên là nezuko miệng ngặp ống tre và 1 người cô gái bí ẩn mang màu tóc màu xanh dương đưa về tổng bộ.

Kano: vậy là cô và 2 người phải theo tôi về tổng bộ rồi

Rimuru: sao cũng được miễn là cô không giết 2 người kia là được

Kanao: vậy đi tro tôi

Tanjiro: nhưng

Rimuru: không sao đâu cậu nghe theo đi

Tanjiro: nhueng mà nế-

Chưa kịp nói hết câu tôi liền nhờ ciel làm cậu ta bất tỉnh, sau đó tui cùng 2 anh em này về tổng bộ của họ.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập3 trụ cột


Sau khi tui làm cậu thanh niên tóc đỏ bất tỉnh và cùng với họ đến tổng bộ của sát quỷ đoàn chà phải nói sao ta đúng là một nơi rất đẹp mang lại cho tôi một cảm giác thanh bình ôi mình ước được ở một nơi như thế này mãi chắc khi mình về nên xây theo như vậy á,( vì sao rimuru dễ dàng nghe theo sát quỷ đoàn vì cậu thích và rất tò mò thế thôi ) đến khi trời sáng thì cậu ta tỉnh dậy bởi 1 người hình như được gọi là kakushi là nhóm người phụ trách sp hậu cần sát quỷ đoàn.

kakushi: dậy đi mau dậy đi này này! dậy ngây cái thằng kia, tính ngủ đến khi nào nữa hả?

Bị thương nặng như thế sao mà dậy nhanh được anh trai nên dịu dàng hơn đi, ngay sau đó cậu thanh niên tỉnh lại.

kakushi: trước mặt ngươi là các trụ cột đấy biết không hả

Tengen: gì đấy? nghe nói nó là tên kiếm sĩ diệt quỷ đi chung với quỷ, nên tưởng phải hào nhoáng lắm chứa, ai ngờ lại là 1 thằng ngáo, ta thấy con nhỏ kia còn hào nhoáng hơn tuy không bằng ta

Chà ông anh kia tự tự luyến mà công nhận chói sáng thật mấy trang sức kia lơ tơ mơ là minh sẽ lấy đi rồi bán cho hắn chừa vì đã chọc giận quý ông rimuru này

Ciel: là quý cô mới đúng

Rimuru: (rồi ta biết rồi mệt coi ghê)

Mà hình như ông anh to nhất đám hình như đang nhiệm kinh thì phải cơ mà to thiệt sao mà thấy ghen tị quá không chỉ cao mà còn cơ bắp cuồn cuộn nữa đáng ghét.

Rengoku: hume! giờ thì, bắt đầu xét xử cậu bé này thôi và cô bé kia nữa! ra vậy

Kanjori: (luôn ở bên bảo vệ người em gái của mình bị biến thành quỷ, tình anh em đẹp đẻ ghê đúng là người đũng cảm và cô bé kia là ai dễ thương ghê!)

Tanjiro: m-mấy người là?

Kakushi: ai cho phép ngươi mở miệng nói hả, tên này! có biết những người này là ai không hả, là các trụ cột đấy

Ồ thì ra mấy người đó là trụ cột ăn mặt nhìn sang hơn hẳn các sát quỷ khác y như mấy nhân vật thứ chính trong game,anime,manga vậy.

Tanjiro: (trụ cột, trụ cột là gì? và hình cô gái kia cũng bị bắt thì phải như vậy là sao? mấy người này là sao? và đây là đâu?)

Shinobu: đây là tổng bộ của quân đoàn diệt quỷ cậu và cô nàng tóc xanh kia đang bị xét xử đấy Kamado Tanjiro kun và cô gái bí ẩn kia

Rimuru: tôi tên là rimuru không phải cô gái bí ẩn

Shinobu: òi vậy à! vậy cho tôi xin lỗi nhé rimuru chan

Rimuru chan!.

Shinobu: vậy trước khi xét xử cậu nên giải thích tội củ-

Rengoku: không cần xét xử đâu! bao che cho quỷ đồng nghĩa với việc vi phạm vào luật của tổ chức chúng ta có quyền xử lý! cứ chém đầu nó với con quỷ là được

Tengen: vậy thì để ta chém đầu nó thật hào nhoáng cho! ta sẽ cho các ngươi thấy máu của nó bắn ra hào nhoàn hơn bát kì kẻ nài khác, phải hào nhoáng, vô cùng hào nhoáng!

Rimuru: vậy tôi cũng bị chém à dù không liên quan đến sát quỷ đoàn?

Tengen: cô nhóc thì tính sau, nhưng nếu có thể

ta sẽ chém đầu nhóc thật mĩ lệ không kém cạnh gì 2 đứa kia

VL! hảo.

Ciel:ngài có muốn tôi cởi trối và xử lý chúng không yes/no

Rimuru: (thôi khỏi ciel họ chỉ đang hiểu lầm thôi)

Ciel: tôi xin lỗi vì hấp tấp của mình

Rimuru: không sao đâu

Tí thì toang cmnr may mà mình ngăn kiệp không thì có rắc rối lớn rồi và mình cũng không muốn phá hoại của công nơi này đáu mà hình như tên cậu thanh niên là Tanjiro à tên đẹp đấy chứa.

Kanjori: (eh! như vậy phải giết những đứa trẻ dễ thương này sao lòng mình đâu quá đi mất)

Himejima: đúng là 2 đứa trẻ đáng thương thật tội nghiệp bị sinh ra trên đời vốn là tội nghiệp rồi

Muichiro: đám mây kia có hình gì vậy

Tanjiro: Nezuko! em ấy đâu

Kakushi: "này ngươi các trụ cột đang nói chuyện mà ngươi nhìn đi đâu vậy và cô kia sao dám nói chuyện cọc lóc vậy hả? họ chính là 9 kiếm sĩ mạnh nhất sát quỷ đoàn đấy"

Hinejima, Rengoku, Tengen: phải giết nó thôi, nói chí phải, thật hào nhoáng vào

Tuy vậy mặt kệ đời cậu trai kia quay đi hình như đang tìm coi bé kia.

Kakushi: này!

Tanjiro: Nezuko!

Nezuko đâu rồi?! zenitsu, inosuke, murata san

Thì ra tên cô bé kia là Nezuko tên dễ thương ghê mà mấy cái tên đằng sau là những ai nhỉ chắc là bạn của cậu ta.

Obanai: mà quan trọng hơn, xử tomioka thế nào đây?

Tôi và Tanjiro qua nhìn trên cây có 1 người nằm trên đó mang một cái áo haori kẻ sọc dên trắng như tù nhân và che miệng nữa bị sao vậy ta và có con rắn quấn quanh cổ nữa rợn thật.

Obanai: nhìn anh ta đứng đây mà không bị ai giữ lại khiến tôi đau đầu lắm đấy, theo lời của mắm kochou thì tomioka cũng phạm vào luật tổ chức chứa còn gì giải quyết thằng đụt đó thế nào đây? bắt anh ta chịu trách nhiệm như thế nào đây? không còn gì nói đúng không, tomioka?

Tôi và Tanjiro lại quay lại nhìn bóng người phía xa mà nhìn anh ta như đang bị cách li thật tội nghiệp và anh ta mờ nhạt thật nảy giờ nình mới để ý đấy (tác giả: tôi thì thấy ổng tuân thủ luật 5k vl ra nên mới trưởng thọ thì có).

Tanjiro: tại minh anh Tomioka san mới bị liên luỵ

Kanjori: (anh iguro san vẫn ngầu như mọi khi tuy hơi độc miệng, đúng là sự phiền toái đáng yêu và anh Tomioka san lúc nào cũng giữ khoảng cách với người khác!

đáng yêu ghê)

Shinobu: có sao đâu nào dù gì anh ấy cũng chịu ngoan ngoãn như bé cún dễ thương mà đi theo tôi mà, chuyện phạt phiết để sau đi, với lại tôi muốn nghe chuyện của 2 coi cậu này hơn, lý do cậu ấy đi làm nhiệm vụ cùng với 1 con quỷ trong khi bản thân là kiếm sĩ diệt quỷ và cô ấy tại sao lại bảo vệ họ và từ đâu đến mà ở trong rừng toàn quỷ mà không bị sao thật kì lạ à nha, tôi muốn nghe lời giải thích từ chính miệng của 2 người đó, mà dĩ nhiên việc cậu làm vẫn vi phạm điều luật của đoàn diệt quỷ đó cậu biết không?

Tanjiro liền bần thần.

Rimuru: vậy tôi cũng bị xét xử à?

Shinobu: riêng em thì để sau đi và em cũng không phải là sát quỷ nhân nẻn không vi phạm điều luật đâu, nhưng em sẽ bị tra khảo đấy

Rimuru: vậy à

Dù đã quen với việc bị gọi là con gái nhưng giờ vẫn thấy ngại ngùng kiểu gì đó quá.

Tengen: thôi vồng vo tam quốc quá hãy để ta ra tay

Shinobu: không cần phải vội đâu,cậu cứ nói đi

Tanjiro: con bé là e- khặc khặc

Cậu ta ho nhiều thế hình như hàm của cậu ta cũng bị thương nặng, trong khi tui đang còn suy nghĩ thì coi gái tên kochou mở 1 bình nước và đi tới.

Shinobu: có lẻ cậu nẻn uống chút nước nhỉ

Nghe vậy Tanjiro liền uống như chưa từng được uống.

Shinobu: cằm của cậu vãn còn đâu nên uống từ từ thôi nước này chứa thuốc giảm đau để cậu thấy dễ chịu hơn đấy, và đừng nói to quá vết thương còn chưa khỏi đâu, nên đừng cói quá, giờ thì Kamado Tanjiro kun

Tanjiro: con quỷ đó là em gái của em, khi em vắn nà gia đình tôi đã bị quỷ tấn công, đến khi em về thì mọi người đều đã chết còn em gái em thì bị biến thành quỷ nhưng con bé không hề ăn thịt người! từ đó đến giờ cả sau này cũng vậy! nhất định không có chuyện con bé ăn thịt người đâu!

Obanai: đừng có phun mấy lời xàm l như vậy đó ra, hơn nữa thân bao che cho nhau là chuyện rất đổi bình thường nên ta đéo tin những lời mày nói đâu

Rimuru: đâu cần phải cực đoan như thế nếu lời của cậu ta là thật thì sao

Obanai: câm! chưa đến lượt ngươi nói ta còn chưa sử ngươi là may lắm rồi đó

Tên này đúng là độc miệng thật mình phải cho hắn 1 bài học quá.

Rimuru: ồ vậy à để coi anh có bản lĩnh đó không nhé hay chỉ ra con rắn núp trong hang

Obanai: ngươi! tới số rồi con ranh khốn kiếp!

Shinobu: đủ rồi đó iguro!

Obanai: ta phải ch-

Shinobu: đủ rồi!

Obanai: may cho ngươi đó

Rimuru: ồ vậy cảm ơn

Kanjori: anou, tôi nghĩ chúa công chưa biết chuyện này, tự tiện giải quyết thì có được không?

Mình th ấy cô ấy nói đúng không nên giải quyết vấn đề này vội vàng được nên ông chúa coing gì đó đến cùng lúc đó 1 thanh niên trên người toàn sẹ đi tới cùng với chiếc hộ chứa Nezuko.

Sanemi: thằng kiếm sĩ ngu học đi với quỷ kia rốt cuộc mày đang âm mưu gì hả?

Kanjori: (Shinazukawa san anh ấy lại thêm sẹo rồi, trong đẹp ghê!)

Kakushi nữ: không được đâu ngài shinazugawa sama, xin ngài hãy bỉ cái hộp xuống đia ạ!

Shinobu:...

Kanjori: (hình như Shinobu giận rồi, nguy hiểm quá! ngầu quá!)

Tên kia đúng nhìn nguy hiểm thật, chắc phải thuộc dạng cục dúc đây mà hình như cô nàng kochou đang rất tức giận không biết sẽ ra sao đây.

Shinobu: Shinazugawa san, đừng có tự ý làm vậy nữa

Sanemi: quỷ chiến đấu cho con người không có chuyện đó đáu thằng ngu!

Nói xong hắn liền lấy kiếm ra và chuẩn bị đâm con bé.

Rimuru: (tên này sao định dám đâm con bé dễ thương vậy hả ta đây không chịu nổi rồi đó)

Tôi liền phá dây thừng phóng ra sau khiến cho hắn chở tay không kịp chở tay.

Rimuru: đủ rồi đó

Sanemi: cái gì!

tui liền cướp lấy chiếc họp và đá hắn sang một bên và hắn liền đứng dậy dù bị ăn 1 cước của tôi.

Rimuru: coi vậy mà trâu nhờ

Sanemi: con khốn tao sẽ đập mày một trận ngay tại đây vì sự bố láo của mày

Rimuru: vậy à để xem ai mới là người bị đập nhừ tử

Khi tui và hắn chuẩn bị lao tới thì có 2 giọng nói cất lên.

2 đứa trẻ: Oyakata sama đã đến.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập4 gia nhập sát quỷ đoàn


Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn vào ngôi nhà trong đó có cả tui, một bóng hình của người đàn ông không hay nói đúng hơn là 1 chàng trai tầm 20 mấy tuôi mà hình như trên người của cậu ta bị sao vậy và hình như cậu ta bị mù nữa thì phải?.

Tanjiro: (thương tích? không bệnh à? người này là chúa công sao)

Rimuru: Ciel cô coi thủ anh ta bị sao vậy

Ciel: thưa hiện tại cậu ta đang bị dính một lời nguyền mà người bị không thể sống quá 30, do có 1 kẻ trong gia tộc đã làm điều gì đó khiến cho người trong gia tộc và con cái họ bị dính lời nguyền.

Rimuru: thật tội nghiệp chỉ vì có 1 kẻ gây ra mà khiến cho cả gia tộc và cả con cháu họ chịu khổ đúng là ác quá mà

Trong khi tui còn đang suy nghĩ thì tên Sanemi liền nhấn đầu tui xuóing cùng Tanjiro.

Tanjiro: (nhanh quá! mìnhy không phản ứng kịp luôn)

Rimuru: (đm! tên này sao dám làm thế với 1 người dễ thương như mình)

Ciel: ngài có cần tui xử lý hắn không?

Rimuru: (không được Ciel khi nào có cơ hội thì ta trả cả chì lẫn chài)

Ciel: chà ngài đang có suy của 1 thiếu nữ rồi đó

Rimuru: (này!)

Ciel: tôi chỉ đùa thôi

Rimuru: (sao cô à mà thôi giờ đâu phải lúc cải nhau với giờ phải lo chuyện chính đã)

Kagaya: chào buổi sáng mọi người, hôm nay bầu trời trong xanh nhỉ?

vẫn là các gương mặt thân quen trong hội nghị đại trụ tổ chức nữa năm 1 lần ta vui lắm.

Sanemi: thấy chúa công vẫn còn khỏe mạnh là tiểu nhân vui rồi, chúc người hồng phúc tề thiên, thọ ngang trời đất

kagaya: cảm ơn Sanemi

Tanjiro: (nhìn đầu đường xó chợ vậy mà lễ phép vậy!)

Rimuru: (woa! ngài chúa công này thật lọi hại có thể khiến cho cái tên này à hình như tên hắn là Sanemi lễ phép thật là lợi hại mà hình cô gái tóc hồng kia đang xấu hổ thì phải)

Kanjori: (mình cũng muốn nói lời chào hỏi chúa công)

Sanemi: nói ra thì vô lễ nhưng trước khi hội nghị bắt đầu, chúa công có thể giải thích cho tiểu nhân chuyện tên kiếm sĩ Tanjiro này đi cùng với con quỷ không ạ? và con nhỏ tóc xanh này sao nó lại ở đây tuy không phải là sát quỷ đoàn?

Rimuru: (tui thì muốn biết vì sao tui lại bị lôi theo đây nhè)

Kagaya: đúng rồi xin lỗi vì đã làm cậu ngạc nhiên trường hợp của Tanjiro và Nezuko đã được ta chấp thuận và cô bé tóc xanh kia một chút nữa ta sẽ nói, và mong mọi người cũng chấp nhận họ

Himejima: nam mô, dù có là mong muốn của chúa công, thì tiểu nhân cũng khó lòng mà chấp thuận còn chuyện của coi bé kia thì thần còn chấp thuận được

Tengen: tiểu nhân cũng xin hào nhoáng phản đối thần không chấp nhận chuyện kiếm sĩ diệt quỷ đi chung với quỷ đâu còn con bé kia thì thần khá tò mò vì sao lại giúp quỷ và cả thân pháp đó nữa

kanjori: tiểu nữ luôn thuận theo mong muốn của chúa công

Muichiro: tiểu nhân thì sao cũng được sớm muộn gì cũng quên thôi mà

Shinobu: ...

Tomioka: ...

Obanai: không đáng tin đâu,ta không tin tưởng chúng được đâu tiểu nhân cũng vóin căm ghét lũ quỷ rồi

Rengoku: tiểu nhân rất kính trọng chúa công nhưng lại không hiểu được suy nghĩ của người nên hoàn toàn phản đối

Sanemi: đã là quân đoàn diệt quỷ thì phải tiêu diệt quỷ Tanjiro và Tomioka, tiểu nhân muốn 2 tên đó phải bị trừng phạt!

Kagaya: lá thư

đứa trẻ bên phải: dạ vâng

Nói xong cô bé liền lấy ra 1 lá thư từ bên trong bộ kimono và đọc nó.

đứa trẻ bên phải: chúng tôi nhận được lá thư này từ 1 cựu trụ cột chính là urokodaki sakonji đại nhân xin được phép đọc một đoạn cho mọi người nghe "chuyện Tanjiro và đứa em gái quỷ đi cùng nhau, mong mọi người lượng thứ Nezuko sở hữu sức mạnh tinh thần mạnh mẽ đủ để giữ vững lý trí con người dù đang trong cơn đói, nhưng con bé lại không ăn thịt người 2 năm qua vẫn luôn vậy tuy đây là 1 bức thư khó mà ai tin được nhưng đó là sự thật không thể chối cãi nếu Nezuko ăn thịt con người thì Kamado Tanjiro sẽ cùng với urokodaki sakoji và Tomioka Giyuu sẽ mổ bụng tự sát để tạ lỗi "

Rimuru: (úi trời ơi nghe cảm động quá tự nhiên mình lại muốn khóc quá)

Ciel: chủ nhân ngài nên kiềm chế cảm xúc lại

Rimuru: (ta biết rồi)

Tanjiro thì bật khóc vì xúc động còn Tomioka thì vẫn lặng im.

Sanemi: nếu họ mỗ bụng tự sát thật thì tiểu nhân chẳng biết nói gì nữa, nhưng nếu đã muốn chết đến vậy thì cứa đi chết mục xác đi

có gì đảm bảo đâu cơ chứa

Rengoku: Shinazukawa nói đúng vậy đã giết với ăn thịt người thì không thể cứa vãn được! người chế thì không thể sống lại được!

Kagaya: quả đúng là vậy

Sanemi: vậy thì!

Rengoku: chúa công

Kagaya: tuy không thể chứng minh con bế không thể ăn thịt người nhưng cũng không thể chứng minh được chuyện con bé tấn công con người

Sanemi: ưm!

Kagaya: chuyện Nezuko không ăn thịt người là sự thật vì Nezuko mà 3 người họ dám đặt cược mạng sống của mình muốn phủ nhận chuyện này thù bên phủ nhận phải đưa ra nhiều bằng chứng hơn

Sanemi nghiến răng

Rimuru: (ông chúa công này nói chí phải)

Kagaya: vậy mọi người có đồng ý không?

Rengoku: um!

Kagaya: với lại, ta muốn cho mọi người biết một chuyện Tanjiro đã từng chạm mặt kibutsuji

Tất cả đều xửng sốt khi nghe chuyện đó trừ 2 tên lãnh cảm Muichiro và Tomioka.

Tengen: sao lại có chuyện đó?!

đến cả trụ cột chúng ta còn chưa gặp hắn mà tên này lại được ư? hắn ta trong như thế nào? năng lực là gì chạm mặt ở đâu?

Tên đó vừa nói vùa xoay người khiến cho cô gái tóc hồng bên cạnh ngã xuống đất.

Rimuru: (này làm gì mà vội vàng đến mức làm con gái người ta ngã vậy hả ta hơi bực rồi đó)

Muichiro: giao chiến rồi à?

Sanemi: lúc đó kibutsuji đang làm gì? xác định được căn cứ của hắn chưa? trả lời ta mau

Vừa nói Sanemi vừa lắc đầu Tanhiro sao mạnh bạo và đưa ra cả đống câu hỏi vậy ai mà trả lời cho được từ từ thôi chứ .

Tengen: im mồm ta mới là người hỏi trước!

đầu tiên là năng lực của kibutsu-

Trong khi họ vẫn còn đang tranh cãi thì ông chúa công đưa tay lên miệng thì cả đám yên lặng, đúng là chúa công nhà người ta có khác mình thì phải vất vả lắm mới là cho đám thuộc hạ của mình yên lặng được thật đáng ghen tị ghê chắc mình phải học hỏi mới được.

Kagaya: kibutsuji đã phái thuộc hạ đuổi theo Tanjiro đấy có thể hắn chỉ muốn giết người để bịt miệng thôi, nhưng ta cũng không muốn buông cái đuôi lần đầu bị lộ của kibutsuji ra đâu và cũng có thể do có chuyện gì đó xả ra với Nezuko mà kibutsuji không ngờ tới, cho nên mọi người hiểu rồi chứ?

Tất cả đều im lặng thì Sanemi cất tiếng làm cho tui và mọi người quay qua nhìn.

Sanemi: tiểu nhân không thể hiểu được tha mạng cho người thì được, nhưng còn quỷ thì không được! quân đoàn chúng ta đã đổ biết bao nhiêu sinh mạng và công sức để chiến đấu! nên tiểu nhân không thể châp nhận được!

Nói xong Sanemi liền lấy kiếm rạch cách tay của mình 1 đường đủ đễ máu chảy ra mà không gây ảnh hưởng đến tính mạng.

Tanjiro: hả?!

Kanjori: (cậu ta làm gì vậy, làm gì vậy thế khác gì đang làm bẩn khu vườn)

Rimuru: (tên này tính làm gì vậy ciel?)

Ciel: thưa hình như hắn muốn bác bỏ việc tha mạng Nezuko bằng cách làm cho mình bị chảy máu chứng minh là Nezuko có thể khống chế bản thân hay là tấn công con người và mấy của hắn có thể làm cho các con quỷ bị say như rượu vậy

Rimuru: (ra là thế)

Sanemi: thưa chúa công! tôi sẽ chứng minh cho người thấy sự xấu xa của quỷ!

Kagaya: Sanemi!

Xong Sanemi liền mang chiếc hộp đang đựng Nezuko ra và nhỏ máu mình xuống.

Sanemi: này quỷ tới giờ ăn rồi! ra cắn miếng đi này, không cần phải kiềm chế đâu cho bọn tao thấy bản chất thật sự của mày đi rồi tao sẽ tiêu diệt mày ngay tại đâu luôn!

Tanjiro: Nezuko!

Obanai: Shinazukawa làm dưới ánh nắng mặt trời không được đâu phải vào bóng râm con quỷ mới chịu thò đàu ra

Sanemi: thưa chúa công mong người thứ lỗi cho sự vô vễ này của tiểu nhân!

Nói xong Sanemi mang theo chiếc hộp nhảy vào căn nhà và dùng kiếm đâm mấy nhát vào chiếc hộp.

Sanemi: máu người mà ngươi thích đây này!

Tanjiro: Nezuko!

Khi Tanjiro định lao lên thì bị Obanai dùng cùu trỏ tay nhấn xuống.

Tanjro: (mình khoing thở được, không cử động được)

Rimuru: (sao mấy tên này cục súc dữ vậy mà tên toàn sẹo kia làm mình bực mình rồi đó chắc mình phải cho hắn 1 trận thật rồi)

Tring khi đó Sanemi dùng kiếm mở hộp ra và trong hộp 1 bóng người của Nezuko chui ra ai cũng phải chăm chú nhìn để coi chuyện gì tiếp theo sẽ xẩy ra.

Tanjiro: Nezuko!

Sanemi: sao nào quỷ thèm lắm phải không?

Khi tui đang chăm chú quan sát Nezuko thì cô nàng kochou lên tiếng nói nhỏ với tên rắn đang ghì Tanjiro.

Shinobu: Iguro san cậu đè thằng bé mạnh quá đấy nhẹ tay chút đi

Obanai: do nó cứ cử động nên tôi mới đè xuống đấy

Tajiro: Kamado kun phổi đang bị ép mà còn sử dụng hơi thở là vỡ huyết quản ngay đấy

Rimuru: (nãy giờ hình như mình bị cho tàng hình rồi thì phải chắc giờ nên lên tiếng chút nhỉ) cô ấy nói đúng Tanjiro đừng như vậy nữa, nếu cứ như vậy là vỡ huyết quản đó

Tengen: vỡ huyết quản!

được đó! nghe rất hào nhoáng! vỡ đi!

Hinejima: thật tội nghiệp quả là 1 đứa trẻ yếu đối và đáng thương nam mô a di đà phật

Cùng lúc đó Nezuko vẫn đang khống chế bản thân để không tấn công Sanemi,và ngay lúc đó Tanjiro liền gồng sức để thoát khỏi Obanai.

Shinobu: Kamado kun!

Rimuru: thôi ngay đi không là cậu sẽ ch-

Khi tui đang chưa kịp nói hết câu thì Tanjiro đã phá tân dây thừng và Tomioka đi tới nâng cánh tay Obanai lên, Tanjiro liền lao tới nhưng lại dừng ở bậc thềm và nói.

Tanjiro: Nezuko!

Trong khi đó Nezuko vẫn đang kiểm chế bản thân, nhưng cung lúc đó Nezuko liền hồi tưởng 1 đoạn kí ức mà cô bé đã quên

Hồi tưởng

Tanjiro: Nezuko là em gái của tôi! tuy không biết vì sao mà em ấy lại thành ra như vậy...

Các hình ảnh và đoạn kí ức hiện ra về gia đình của cô gồm có bố mẹ các em

Sakonji: con người là gia đình của con nên hãy

bảo vệ con người!

Nezuko: con người là thứ cần được bảo vệ, cần được giúp đỡ! không được làm hại họ, nhất định không được làm hại họ

Hiện tại

Nezuko sau khi nhìn 1 hồi vào chỗ vết thương thì đã quay ra chỗ khác tuy nước miếng còn chảy ra như suối, nhưng nhìn cách Nezuko quay đi khiến ai cũng phải bất ngờ ngở ngàng ngai ngác nhìn.

Kagaya: thế nào rồi?

Cô bé bên phải: cô bé quỷ ngoảnh mặt lại đi rồi dù bị shinazukawa đâm tận 3 lần và ngài ấy còn giơ cánh tay dính máu ra trước mặt, nhưng cô bé vẫn quay đi mà không cắn nó

Sanemi: khề!

Kagaya: vậy đã chứng minh Nezuko không tấn công con người ha

Iguro liền thu tay lại sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó Tomioka cũng buôn tay ra rồi iguro nói.

Obanai: cậu làm vậy là ý gì hả Tomioka?

Kagaya: Tanjiro dù vậy nhưng ta biết vẫn có vài người chưa thực sự chấp nhận Nezuko nên từ giờ trở đi, cậu phải chúng minh để cho họ thấy rằng Nezuko và Tanjiro sẽ chiến đấu với tư cách là người của đò diệt quỷ và hữu dụng với chúng ta

Tanjiro liền cuối gối như là đang cảm ơn vậy.

Tanjiro: cảm giác này là gì? cứ như đang lâng lâng trong người vậy giọng nói do giọng nói của người nàymaf đầu óc mình cúe lâng lâng ư?

Kagaya: hãy tiêu diệt thập nhị nguyệt quỷ khi đó 2 đứa sẽ được công nhân, khi đó lời nói của Tanjiro sẽ có trọng lượng hơn

Tanjiro: tôi..tôi và Nezuko sẽ tiêu diệt Kibutsuji Muzan! nhast định 2 anh em tôi sẽ chấm dứt chuỗi xích đau thương!

Kagaya: Tanjiro bây giờ vẫn chưa được đâu nên cậu cứ tiêu diệt 2 thập nhị Nguyệt quỷ trước đã

Tanjiro liền mắt cỡ và đỏ mặt

Tanjiro: vâng...!

Kanjori: khục (không được cười không được cười..!)

Rimuru: (haizz ôi trời 1 người thì mắt cỡ còn người thì đang cố nhịn cười chắc là do mắt cỡ nhưng lại rất dễ thương mà hình như cô nàng kocho thì cười)

Kagaya: tất nhiên các trụ cột quân đoàn diệt quỷ đều có tài năng xuất chúng nhưng họ vẫn phải trải qua quá trình luyện tập khổ đến độc hộc cả máu, bất châp ranh giới sống chết để tiêu diệt thập nhị nguyệt quỷ

Rengoku: hume quyết tâm vậy là tốt!

Kagaya: vậy nên các trụ cột mới nhận được sự kính trọng lẫn ưu ái đặt biệt Tanjiro cũng vậy ta mong cậu hãy chú ý đến cách aen ói củ mình

Tanjiro: v-vâng!

Kagaya: và Sanemi Onani đừng bắt nạt bọn trẻ đó nha

Obanai: vâng!

Sanemi: vâng!

Kagaya; chuyện của Tanji ro đến đây là kết thúc giờ thì còn cô bé

Rimuru: tôi còn tưởng tôi bị tàng hình rồi chứa

Kagaya: cho ta thành thật xin lỗi mà trước hết có thể ta biết tên của coi bé có được không?

Rimuru: trước khi tôi nói tên thì ông phải nói ra tên n của mình trước chứa đó mới là phép lịch sự tối thiểu

Obanai: ai cho ngươi ăn nói như thế với chúa công vậy hả!

Kagaya: không sao đâu Obanai đó là lỗi em ấy khi không giới thiệu mình mà đã hỏi tên của cô nhóc ấy

Obanai: vâng

Kagaya: cho tôi xin vì đã không giới thiệu mình tôi tên kagaya ubayashiki tộc trưởng của gia tộc ubuyashiki

Rimuru: còn tôi là Rimuru Tempest

Kagaya; ồ vậy tên em là Rimuru chắc là em là người ngoại quốc nhỉ

Rimuru: ừ đúng vậy (dù mình cũng là người nhật thôi đã theo lai rồi giờ quay xe cũng không kịp nữa)

Kagaya: vậy Rimuru em có muốn vào sát quỷ đoàn không đêm qua các con quạ của ta thấy cậu rất giỏi trong khi đấu với người sẽ làm trụ cột đời tiếp theo và ta cũng cảm nhận được trong người em đang ẩn chứa 1 sức mạnh tiềm tàng sánh ngang các trụ cột

Rimuru: (Ciel có phải ông kagaya này có thể cảm nhận ma lục hay giám địch ta không)

Ciel: không thưa ngài đó chỉ là do giác quan cảm nhận của Kagaya thôi ạ

Rimuru: (vậy à ta cứ tưởng là cậu ta có thể làm vậy cơ mà thôi cũng chả sao)

Và ngay sau đó có một giọng nói vang lên.

Tengen: cái gì sánh ngang với trụ cột thật hào nhoáng đấy!

Rengoku: sánh ngáng trụ cột tuy là người thường vậy có đúng không chúa công!

Kagaya: tuy Rimuru là người chưa qua đào tào sát quỷ nhưng với việc em ấy thể hiện và tối qua thì khống phải người thường

Tanjiro: vậy em ấy có sức mạnh ngang trụ cột ư? mà hình như mùi của em ấy lạ quá

Rimuru: (mình có nên tham gia không ta?)

Tui bật gia tốc tư duy và suy nghĩ một hồi lâu và đã tui quyết định là hỏi Ciel.

Rimuru: Ciel ta có nên tham gia không?

Ciel: vâng tuỳ ngài dù gì chúng ta cũng đang trốn việc cho nên ngài làm gì cũng được dù gì 1 năm ở đây bằng 1 ngày ở tempest

Rimuru: 1 năm bằng 1 ngày!

Ciel: vâng

Rimuru: vậy ra quyết định rồi!

Sau đó tui tắt gia tóc tư duy và đưa ra câu trả lời.

Rimuru: tôi quyết định rồi tôi tham gia!

Kagaya: vậy cảm ơn em gia nhập sát quỷ đoàn Rimuru

Rimuru: vậy giờ tôi nên đi đâu là có chức vụ gì?

Kagaya: chức vụ thì em sẽ bắt đầu từ cấp căn bản nhất để dần làm quen với nhiệm vụ đồng thời tập 2 loại hơi thở nào đó để có thể đối đầu với quỷ đặc biệt là thập nhị nguyệt quỷ

Shinobu: vậy thì cho phép tiểu nhân đưa Kamado Tanjiro và Rimuru Tempset về dinh thụe của minhf để chăm sóc

Tanjiro x Rimuru: hả!

Shinobu: vậy được rồi mang 3 người họ đi

Kakushi: xin phép ạ!

Sau khi kakushi chạy tới và quỳ gối các kiểu thì họ mang tôi và Tanjiro cùng với Nezuko đi

Kagaya: giờ thì hội ngh-

Tanjiro: từ từ đã!

Kakushi: quay lại đây coi!

Rimuru: (ôi trời gì nữa đây)

Tanjiro: tôi muốn cho cái tên đầy sẹo kia aen vài thiết đầu công ạ! nhất định phải bằng số hắn đâm Nezuko!

Kakushi: nín! ngậm mồm giùm cái!

Rimuru: ôi trời tưởng thế nào thì ra là vụ này

Trong khi Tanjiro vẫn còn đang hùng hổ định cho Sanemi 1 trận thì Muichiro lấy vài viên đá búm thẳng vài pha headshot vào đầu Tanjiro mấy cái và cậu ta nằm xuống

Muichiro: ngắt lời chúa coing như vậy là không được đâu

Kakushi: cho chúng tôi xin lỗi, thứ lỗi cho chúng tôi chúa công!

Rimuru: (chà cậu ta lạnh lùng ghê y như soeui chắc 2 người này hợp nhau lắm)

Kanjori: (Muichiro kun! quả nhiên là đàn ông ha! ngàu ghê!)

Muichiro: mau lui đi

Kakushi: vâng!

Kagaya: Tanjiro gửi lời hỏi thăm đến Tamayo san giùm ta

Tanjiro: khoan đã ông ấy vừa nhắc đến tên của Tamayo san?

Kakushi: im cái miệng đi giùm cái! di cậu nên ngài ấy mới giận đấy! cứa tưởng tè ra quần rồi chứa? các trụ cọit đáng sợ lắm biết không đừng hòng tôi tha cho! xin lỗi đi mau xin lỗi đi

Rimuru: mau xin lỗi đi dù gì cậu cũng gay ra cả đống rắc rối hồi nãy mà

Tanjiro: tôi...tôi xin lỗi!

Vậy là cái cuộc xét xủ mệt người cũng kia kết thúc rồi giờ thì đến chỗ ở của cô kochou thôi.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập5 nghỉ ngơi


Kakushi nữ: có ai ở nhà không ạ? có ai

Kakushi nam: chả thấy ai ta tiếp cả

Rimuru: vậy ra ngoài xem thử đi

Sau đó tụi tui ta ngoài chà công nhận chỗ này rộng và đẹp ghê ta.

Kakushi nam: 2 người tự đi được đúng không?

Tanjiro: xin lỗi nói thạt thì cả người tôi đâu

lắm luôn

Rimuru: tôi thì sao cũng được

Tanjiro: tổng bộ đã rộng rồi mà chỗ này còn rộng hơn, nói mới nhớ chỗ này được gọi là điệp phủ phải không nhỉ?

Khi đi được 1 đoạn thì chúng tôi thấy 1 bóng người xuất hiện đang đứng giữa sân nhìn con bướm mà hình như là cô gái mà tôi chạm trán ở ngọn núi hôm qua.

Kakushi nam: kia có người!

Kakushi nữ: đó là kế tử! hình như tên là..

Kakushi nam: là tiểu thư Kanao đấy

Thì ra tên của cô ấy là Kanao dúng là nhìn vào buổi sáng cô ấy đẹp thật.

Tanjiro: là cô gái vượt qua kì sát hạch

Kakushi nam: cậu ấy nhé quên mất chuyện bị cô ấy cho ăn đạp rồi à? kế tử là kiếm sĩ được trụ cột nuôi dạy tài năng phải ở dạng tầm cỡ mới được chọn là nữ nhi mà giỏi quá ha

Kakushi nữ: xin thứ lỗi, thưa tiểu thư Tsuyuri chúng tôi đến đây theo chỉ thị của đại nhân Kochou, vậy chúng tôi vào phủ được không ạ?

Kanao:...

Kakushi nữ: có được không ạ?

Kanao: " mắt nhắm mắt cười "

kakushi nữ: vậy là được nhỉ?

Rimuru🙁trời cái bầu không khí khó xử-

Aoi: mấy người là ai vậy hả?

Tanjiro x Rimuru x kakushi nam nữ: ÉH!!

Kakushi nam: à thì!

Kakushi nữ: Kocho đại nhân lệnh chúng tôi tới đây!

Rimuru: (cô gái này xuất hiện bất thình lình vậy trời làm muốn rớt tim ra ngoài(

Aoi: người của ấn đội à? có người bị thương phải không? mời đi lối này

Kakushi nữ: à vâng!

Nói xong cô gái ấy liền đưa chúng tôi đến phòng bệnh 1 cách nhanh chóng.

Khi chúng toii đang tới phòng thì bỏng có 1 tiếng hét.

Zenitsu: uống thốc! phải uống thứ thuốc này suất 3 tháng sao? uống vào là không ăn được đâu đấy!

đắng lắm biết không! khó chịu lắm đấy! mà chỉ uống là tay chân tự lành lại phải không? thật không đấy?

Cô bế 2 bím: anh trật tự chút đi ạ

Zenitsu: lành kiểu gì giải thích coi!

Aoi: cái tên đó vẫn còn làm ồn à?

Zenitsu: lỡ quên uống 1 lần thì sao? nè! tay chân toii sẽ ra sao?

Rimuru: ôi cái tên tóc vàng kia ồn ào thật

Tanjiro: Zenitsu!

Aoi: im lặng giùm cái đi! bọn tôi giải thích nhiều lầm rồi mà! anh mà không chịu im là bọn tôi trói lại đấy!

Zenitsu vẫn co ro lại như sắp chết tới nơi.

Aoi: thiệt tình!

nói xong cô liền rời đi.

Tanjiro: Zenitsu cậu có sao không! vạy lúc đó cậu đã vào núi rồi phải không?

Zenitsu: Tanjiro! nghe tôi nói nè! tôi bị mấy con nện thối chích độc đâu lắm đó! nãy giờ còn phải nghe con nhỏ kia càu nhàu nữa!

đời gì mà nọ như chó cắn vậy!

Kakushi nam: này buôn ra coi

Rimuru: làm gì mà sướt mướt vậy có còn là đàn ông không vậy?

Zenitsu: ai nó- Tanjro cô gái dễ thương khia là ai?

Tanjiro: à đây là rimuru em ấy là người giúp tớ vào đêm hôm qua tuy chỉ mới gặp nhau không lâu

Zenitsu: chào em Rimuru anh tên là Zenitsu anh là mộ-

Rimuru: thôi đi cái thái độ mất liêm sĩ đó ghê quá!

Zenitsu bị sóc khi nghe câu đó nó làm trái tim mong manh dễ vỡ của cậu tan nát.

Zenitsu: sa-sao em nhỡ lòng nào!

Tanjiro: vậy còn Inosuke và Murata đâu?

Zenitsu: Murata thì tớ không biết còn Inosuke thì nằm bên cạnh ấy

Tanjiro: đúng thật! hoá ra cậu nằm đó nảy giờ tớ không nhận ra luôn!

Đang nói Tanjiro ngã xuống nhưng vẫn bám vào giường và nói.

Tanjiro: may mà cạu vẫn ổn! cho xin lỗi, vì không tới cứu cậu được

Rimuru: (dù không biết rõ chuyện gì xảy ra mà sao Tanjiro xúc động thế)

Inosuke: không sao đừng có lo

Tanjoro: Inosuke...

đấy à!

Zenitsu: cậu ta bị rách cổ họng thì phải? cụ thể thế nào thì không rõ nhưng nghe nói là bị đấm vào cổ

Rimuru: nghe thốn phết!

Zenitsu: đã thế cậu ta còn la lớn lên nên cỏi họng mới bị vậy rồi co người nằm đó luôn đó, hài lắm luôn kehehehehe

Rimuru: này sao chú cứ cuòi nghê đê tiện và tởm quá vậy?

Tanjiro: có chuyện gì à Zenitsu?

Zenitsu: hả?!

Inosuke: xin lỗi cũng do tao yếu cả

Tất cả mọi người liền quay qua nhìn người đang trùm đầu heo hình như tên là Inosuke kể cả tôi

Tanjiro: cố lên Inosuke suy sụp vậy không giống cậu chút nào!

Zenitsu: cậu đã làm hết sức rồi mà!

Rimuru: dù không biết chuyện gì nhưng đúng rồi đó đừng như thế không tóit đâu

Tanjiro: thấy cậu sóing là vui rồi!

Zenitsu: á có ai thấy thuốc của tôi đâu không?

có ai thấy không?!

Rimuru: haizz cho tôi xuống đi

Kakushi nữ: à vâng!

Rimuru: tôi đi dạo chút đây bye

Sau đó tôi ra khỏi phòng đi dạo xung quanh , đêm hôm đó cũng đang có 1 cuộc họp của các trụ cột đang diễn ra.

Kagaya: như mọi người đã báo cáo thiệt hại do quỷ gây ra đã tăng hơn bao giờ hết tức là cuộc sống của con người đang đứng trước mối đe dọa lớn chưa từng có, chúng ta cần tuyển thêm người cho quân đoàn diệt quỷ ý mọi người sao?

Sanemi: thưa việc ở núi nâtgumo đã cho thấy rõ rồi ạ năng lực của kiếm sĩ đã giảm súc đến mức toàn lũ vô dụng

Tengen: cơ mà ta thấy cô nhóc đó hữu dụng lắm đấy chứa shinazukawa bị nó cho 1 cú rất hào nhoáng mà

Shinobu: số lượng con người ngày càng tăng thì việc kiểm soát và thống nhất càng khó khăn, đó là chưa kể thời đại đang thay đổi đáng kể rồi

Himejima: đối với những người thán nhân mà bị sát hại mà gia nhập quán đoàn thì việc họ phải sánh ngang những người thuộc dòng họ có truyền thống diệt quỷ và quyết tâm hơn nữa để tạo ra thành quả rất tàn nhẫn

Rengoku: nhưng mà cậu bé và coi bé đó chỉ mới gia nhập sát quỷ đoàn mà đã chạm trán với thập nhị nguyệt quỷ tiểu nhán có cảm giác mạnh ngang với họ! các tiểu nhân hiếm khi chạm chán với chúng! thật đáng ghen tị

Kagaya: ừ nhỉ nhưng hạ huyền ngủ có động thái lớn như vậy thì Muzan ắt hẳn gàn núi natagumo hồi ở asukusa cũng vậy, mỗi khi muốn che giấu gì đó thì gắn sẽ giỡ trò đánh lạc hướng chúng ta làn nào cũng khó chịu ha, nhưng bọn quỷ vãn đang tự do ăn thịt con người tích trữ sức mạnh sống đâu đó ngoài kia vì những người đã khuất, chúng ta chỉ có thể làm 1 việc và ta tin rằng các trụ cột đang còn ở đây chính là ưu tú nhất kể từ khi kiếm sĩ sử dụng hới thở khởi nguyên mất vào thời chiến quốc Uizui Tengen, Rengoku Kyojuro, Kocho Shinobu, Kanjiri Míturi, Tokito Muichiro, Himejima Gyomei, Shinazukawa Sanemi, Iguro Obanai, Tomioka Giyuu ta rất chờ mong thành công của mọi người

Sau đó cuộc họp kết thúc ai nấy đều rời đi hết chỉ còn lại Kagaya.

Kagaya: Kibutsuji Muzan bọ ta bằng mọi giá sẽ tiêu diệt ngươi nhất định nguoi sẽ bại dưới tay bọn ta
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập6 học cách sử dụng hơi thở và sự tan rã của hạ huyền


Sáng hôm sau tui tỉnh dậy ở 1 phòng riêng còn nhóm của Tanjiro đang ở bệnh xá còn Nezuko thì đang ngủ ở 1 căn phòng khác và ngủ xuất ngày xuất đêm hình như để lấy năng lượng, tui đi ra đánh răng xúc miệng và ăn sáng sau khi ăn xong tui được 3 bé gái dẫn đến phòng tập luyện, cùng lúc đó Tanjiro và Inosuke đi vào còn cậu tóc vàng tên Zenitsu thì hình như vẫn đang nằm trên giường thì phải.

Tanjiro: chào buổi sáng Rimuru!

Rimuru: chào cậu Tanjiro kun

Inosuke:...(tác giả: đang bị đau họng đết gáy to vang trời được)

Rimuru: cho tôi xin lỗi về vụ đã làm cậu bất tỉnh và mang cậu đến tổng bộ

Tanjiro: không sao đâu mà, với lại em mạnh thiệt đó em có thể phá trói rồi tiến tới giúp Nezuko khỏi bị đâm dù cho sau đó vẫn bị em đúng là có mùi mạnh mẽ thiệt

Rimuru: mùi!!

ý cậu là sao?

Tanjiro: không phải như vậy đâu anh không phải là kẻ biến thái! chỉ là múi anh thính hơn người bình thường rất nhiều

Rimuru: cậu vẫn là kẻ biến thái thôi ai cho phép cậu người tôi khi tôi không cho phép

Tui nói với bộ mặt ghê tởm, (tác giả: có lẽ tui dùng từ hơi quá) Tanjiro khi nghe xong cộng với vẽ mặt của tui khiến cho cậu ta bị trầm cảm nhẹ mà khuỵ gối xuống đất và chảy vài giọt nước mắt trong tội thật sự.

Tanjiro: hà hà hà mình là 1 kẻ biến thái,

mình là 1 kẻ biến thái!

Rimuru: hiazz thôi dù gì nó cũng chả ảnh hưởng gì cho nên tôi bỏ qua cho cậu lần này đó

Tanjiro: thật không cảm ơn cậu!

Rimuru: nhưng mà nếu như có lần sau thì cậu coi như chết với tôi

Tanjiro: a-à vâng!

Vừa nói Tanjiro toát mồ hôi hột tự nhủ lòng mình phải cẩn thận hơn còn Inosuke thì vẫn im lặng tuy rằng rất muốn nói, ngay sau đó cô gái hôm qua hù tụi tới.

Aoi: được rồi vậy như chị Shinobu đã nói hồi nãy chúng ta sẽ thực hiện khoá huấn luyện đào tạo chức năng

Rimuru: đào tạo phục hồi chức năng? vậy tôi cũng tham gia à?

Aoi: à còn cậu thì mới gia nhập sát quỷ đoàn nẻn cậu sẽ có 1 buổi đào tạo hơi thở do Kanao chỉ dạy, nhưng dù là vậy cậu cũng sẽ phải tham gia đào tạo phục hồi chức năng đễ nâng cao trình độ

Rimuru: vậy giờ chúng ta sẽ tập gì?

Aoi: về bài tập chúng ta có 3 bài, đầu tiên sẽ là chỗ kia 3 đứa nhỉ đó sẽ kéo dãng xương chi các cậu do nằm trên giường quá lâu kế đến là bài phản xạ bên trong các chiếc cốc đó có chứa nước thuốc 2 bên sẽ tìm cách lấy cốc nước thuốc rồi tạt vào đối phương nếu chiếc cốc bị đối phương chặn trước khi cằm lên thì sẽ không được di chuyển chiếc cốc đó nữa, và cuối cùng là bài tập tìan thán nói hơn là đuổi bắt và đối thủ đuổi bắt của các cậu sẽ là tôi Aoi và Kanao vậy các cậu đã hiểu chưa

Rimuru: um, cũng hiểu rồi

Tanjiro: vậy bắt đầu thôi!

Sau đó chúng tôi tập luyện Tanjiro và Inosuke thì gào thét trong bài đầu trong đó có tui.

Tanjiro: Áaa!

Inosuke: á!

Rimuru: Á! (Ciel sao bị đau thế này ta là Smile cơ mà?)

Ciel: thưa do lúc tôi chuyển giới ngài tiện thể biến ngài thành người luôn

Rimuru: (ôi tôi đau quá Ciel cô giải phóng cho tôi 1 chút sức mạnh đi tầm hạt giống ma vương thôi chứa tôi đau lắm rồi)

Ciel: vâng!

Sau khi giải phóng sức mạnh cơn đau đã dịu đi nhưng vẫn thốn vl ra, sau khi kết thúc bài tập địa ngục thể xác kia chúng tôi liền đến với bài tập thứ 2 cô gái tên Kanao kia nhanh thật đến bổi Tanjiro và Inosuke không làm j đc luôn sau đó đến tui.

Aoi: bắt đầu!

Sau khi nghe hiệu lệnh Kanao nhanh chóng chụp lấy chiếc cốc.

Rimuru: (nhanh quá!)

Tui nhanh chóng lấy tay chặn Kanao lại và chúng tôi liên tục chặn đối phương và đồng thời đới đối phương có sơ hở liền lấy cóc tạt và đối phương nhìn vậy mà cô gái này mạnh đấy gần bằng với orc chúa đấy, Tanjiro và Inosuke chầm tròi nhìn 2 tụi tui đang dành nhau không ai nhường ai mà kinh ngạc.

Tanjiro: nhanh quá! thật ngang tài ngang sức

Sau một hồi đôi co tôi là người chiến thắng nhưng tui lại không tạt nước vào khuôn mặt dễ thương ấy tui chỉ lấy cốc chạm nhẹ vào mặt của Kanao

Aoi: Rimuru thắng!

Tanjiro: em giỏi thật đó! có thể chiến thắng cô ấy dù bọn anh không thể làm gì được

Inosuke: ông đây sẽ vượt qua

Rimuru: vậy cố lên nhé!

Nói xong Tanjiro liền đỏ mặt vì sự dễ thương từ nụ cười của tui, vòng 3 nhóm Tanjiro vẫn thua còn tui vẫn thắng.

Sau đó chiều tui được huấn luyện qua cách dùng hơi thở của hoa đồng thời tui cũng hỏi và được Tanjiro chỉ dạy hơi thở của nước để cải thiện gì mà cách thở khó vl cả 2 đều khó ra.

Rimuru: (Ciel coi giúp tôi với cái hơi thở này khó quá)

Ciel: ngài chỉ cần...

( tác giả: lời viếc quá nên bỉ qua đoạn dạy Rimuru của Ciel)

Sau 1 tuần tui đã thành thục cả 2 loại thở khiến cho mọi người đều bất ngờ.

Tanjiro: không thể nào anh mất 2 năm để học được hơi thở của nước mà em chỉ có 1 tuần!!

Aoi: woa! cậu đúng là thiên tài đó

Rimuru: không có j đâu mà

Inosuke: đấng ta đây là mạnh nhất ngươi không thể nào mạnh hơn ta đâu kuhaha

Rimuru: rồi rồi, mà Tanjiro cái hơi thở mà cậu sữ dụng đánh với nhíc tóc trắng ở ngọ núi là gì vậy

Tanjiro: à cái đó là vũ điệu hoả thần do cha anh truyền lại

Rimuru: Ồ! vậy cậu dạy tớ được không

Tanjiro: à thì cái này!

Rimuru: đi mà

Dồng thời tui liền làm vài động tác moe dù cho tui xấu hổ vl và Tanjiro đã đỏ mặt.

Ciel: ngài càng giống thiếu nữ hơn rồi đó

Rimuru: (đừng chọc tui nữa Ciel tôi phải bỉ liêm sĩ của mình đấy)

Ciel: tuỳ ngài thôi mà dao ngài lại bỉ liêm sĩ của minh đer học cái đó vậy dù ngài đã có kiếm kĩ Hakuriu

Rimuru: (ta muốn náng cao trình độ hoặc là do ta thích mà mấy cái hơi thở này có mấy cái chiẻu thức khác tuy rất dẹp màu mè nhưng lại có tính thực chiến cao có vài chiêu còn khắc chế kiếm kĩ của Hakuriu tuy là sẽ bị Hakutiu nhìn thấu và khắc chế lại)

Ciel: tuỳ ngài!

Quay lại thực tại.

Tanjiro: nếu em đã muốn vậy không còn cách nào khác

Sau đó Tanjiro chỉ dạy tui điệu múa hỏa thần, nhưng đm cái điệu múa gì khó học dữ vậy dù đã học kiếm thuật Hakuriu nhưng cái hơi thở này khó học quá nhưng dù vậy tui sẽ không bỏ cuộc.

Tanjiro: sao em có vẻ tức giận thế?

Rimuru: à thì cái hơi thở này khó học quá mà

Tanjiro: nếu vậy em kh-

Rimuru: không sao em vẫn học được

Tanjiro: vậy cố lên nhé!

Kanao đang đứng cạnh 2 người họ đang vui vẻ trò chuyện thì cô liền tung đồng xu " mặt úp "

nhìn xong cô liền vô lại căn nhà.

Cùng lúc đó.

Pháo đài vô cực

Hạ lục: đây là đâu? tất cả hạ huyềnh ở đây sao làn đầu tiên luôn đấy mà sao hạ ngủ vãn chưa tới?

"Tưng" căn phòng dịch tất cả về 1 chỗ và trước mặt họ là 1 người phụ nữ cùng với 1 đàn tuỳ bà.

Hạ lục: đây là huyết quỷ thuật! còn con mụ đang đứng cạnh đàn tì bà này là ai?

Muzan: tất cả quỳ xuống!

All: đây là ngài Muzan khác quá ngài ấy nguỵ trang tóit quá!

Muzan: Riu bị giết rồi, hai ngủ đấy và ta muốn hỏi các ngươi vài chuyện vì sao lũ hạ huyền quỷ lại yếu nhớt thế này vậy? không phải mang cái dang thập nhị là xong đâu đó mới là khởi đầu ăn thật nhiều người đễ mạnh lên và có ích cho ta mà sao các ngươi 100 năm thay đổi liẻn tục thành viên những người cho bọn trụ cột mồ yên mả đẹp lúc nào cũng là thượng huyền còn hạ huỳen thì sao hả?

Hạ lục: (dù ông ta có nói như vây)

Muzan: dù ông ta có nói như vậy thì sao hả?

Hạ lục: (ông ta đọc được suy nghĩ của mình!)

Muzan: nói ta nghe

Hạ lục: xin ngài tha mạng tôi Á! (đã chết)

Hạ tam: chuyện gì thế này minh sẽ bị giết ư? khó khăn lắm mới vào được mà lại

Muzan: còn ngươi sợ trụ cọit hơn cả ta à?

Hạ tứ: dạ!!

Muzan: lần nào gặp chúng thì ngươi lại nghĩ đến việc bỏ chạy ha

Hạ tứ: không có, tiểu nhân không có nghĩ vậy đâu ạ tiể-

Muzan: ngươi dám phủ nhận lời nói của ta à?

Hạ tứ: không tiểu nhân Á! (đã chết)

Hạ tam: (không ổn r chạy thôi, ngay!)

Nghĩ xong hạ tam liền chạy thục mạng để thíat khỏi đây.

Hạ nhất: (ngu dốt)

Hai tam: ngon mình đi xa tới đây rồi chắc hắn không bắt được mình đâu

Trong náy mắt Muzan liền bắt lấy hắn chỉ chừa lại phần đầu đang còn bỡ ngỡ ko biết chuyện gì vừa xảy ra và khiến hạ tam không hòi phục lại được.

Hạ tam: ta không thể nào ta khô- (đã chết)

Muzan: ta thập nhị chỉ thần thượng huyền thôi là đủ r còn đội hạ huyền giải thể, vậy còn 2 ngươi còn gì muốn nói nũa không?

Hạ nhị: thần sẽ có ích với người chỉ cần ngài cho thêm thời gian thôi ạ

Muzan: thời gian ngươi muốn ta trì hoãn bao lâu với sức mạnh của ngươi là ăn được gì hả?

Hạ nhị: máu ạ chỉ cần có ngài cho tôi thêm máu là tiểu nhâ-

Muzan: ngươi dám ra lệnh kêu ta cho ngươi máu thật không biết xấu hổ

Hạ nhị: ngài nhầm rồi ạ không phải vậy đâu!

Muzan: câm mồm ngươi ta đây là tuyệt dối lời nói của ta là thánh chỉ không ai được quyền cải lại mà ngươi dám nói ta sai ngươi đúng là không biết thân biết phận đáng chết lắm

Hạ nhị: không ngài Á (đã chết)

Máu "tích tóc"

Muzan: giờ còn ngươi muốn trăn trối gì không?

Hạ nhất Enmu: phải rồi ha dạ thưa tiểu nhán mong chờ ngày này lây lắm rồi cái ngày chết dưới tay ngài, Ôi thạt hạnh phúc làm sao cảm giác được nhìn bọ chúng đau khổ thật sướng cảm tạ ngài đẫ giết tiểu nhân sau cùng

Muzan: ồ vậy sao vậy ta sẽ cho ngươi toại nguyện

Bàn tay đã giết các hạ huyền giơ ra và "chít"

Enmu: Á!

Hạ nhất lăn lộn đâu đớn nhưng.

Muzan: ta thích ngươi r đó ta sẽ cho ngươi thạt nhiều máu để xem ngươi có chịu nổi không hay sẽ chết đây nhưng bếu thích nghi được thì hãy đi giết lũ trụ cột đi và cả nếu ngươi đứa nhóc có đôi bông hanafuda thì ta sẽ cho ngươi thêm máu và lên chức thượng huyền

Đàn tì bà "tưng"

Hai nhất được đưa ra khỏi pháo đài và rớt xuống giũ con phố vắng vẽ.

Enmu: gì đây? mình đang thấy gì đó! nó đang chảy vào trong người mình cùng với máu của Muzan đại nhân

Hình ảnh của Tanjiro hiện ra và hắn cười điên loạn vì vui sướng.

Enmu: nếu giết được nó và trụ cột thì mình sẽ được thêm máu và lên thượng huyền, ôi cứ như là giấc mơ vậy.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập7 hơi thở của ánh sáng


Sau 1 tuần học hơi thở tuy chỉ học đc 6 chiêu của vũ điệu hoả thần nhưng tui đã thành thạo hơi thở của nước và hoa một cách nhanh chống, khiến cho ai cũng bất ngờ bởi sụ học hỏi nhanh chóng của tui mà thực ra nhờ Ciel chỉ dẫn vài chỗ còn vũ điệu hoả thần thì tui không hỏi Ciel quá nhiều vì nuốn tự thân học chứa không phải dự quá nhiều vào Ciel, cùng lúc đó Zenitsu cũng đã đủ sức khoẻ để tập luyện và được giới thiệu các bài tập.

Zenitsu: à xin lỗi cho tui xin ít phúc đc không

Aoi: bộ có gì không hiểu sao?

Zenitsu: không chỉ là, ê ra đây tâm dự mỏng một chút

Tanjiro: hả?

Inosuke: tâm sự mỏng? bố đếch quan tâm

Zenitsu: tai kêu 2 đứa bây ra ngoài nói chuyện có nghe chưa!

All: (bất ngờ)

Nói xong cậu ta kéo Tanjiro và Có Inosuke ra ngoài và tuôn ra mấy lời đậm chất biến thái và la hét 2 người họ rồi cả 3 người họ cải nhau, còn tui chỉ biết lắc đàu ngao ngán một lúc sau cả 3 đi vô còn Zenitsu thì mặt tươi cười như đúng rồi.

Zenitsu: xin mọi chỉ dáo cho hí hí hí

Cậu ta vừa nói vừa cười nhưng mà phải nói sao ta cậu ta dù bị cả 3 đứa vặn cơ thể nhưng cậu vẫn cười được dù tui khóc lên khóc xuống với cái bài đó, cậu ta ghê thật hay phải nói đúng hơn là được gái chạm vào nên cơn phê lấn áp cơn đâu.

Zenitsu: không sao không sao hahaha hê hê hê

Inosuke: thẳng này nhìn vậy mà được ghê!

Rimuru: Tôi thấy giống mấy tên lolicon thì có

Zenitsu đánh bại Aoi trong rượt bắt và lấy cốc, nhưng dù vậy Zenitsu và 2 người kia vẫn không chơi lại Kanao mấy người đó quá non so với cô ấy đến nổi mà Zenitsu và Inosuke đã bỏ cuộc mấy ngày sau không đến nữa chỉ còn lại Tanjiro và tui.

Rimuru: cậu vẻ chăm chỉ vậy Tanjiro

Tanjiro: có gì đâu mà anh phải cố gắng để đánh bại được cô ấy

Rimuru: ồ vậy à! nhưng mấy hôm nay tôi thấy cậu đang tập cái gì đó mà bỏ luôn vụ tập vũ điệu hoả thần đấy?

Tanjiro: cho anh xin lỗi vì đã không tập cho em vũ điệu hoả thần, còn anh đang tập hơi tập trung toàn phần liên tục suốt ngày

Rimuru: hơi thở tập trung suốt ngày!

Tanjiro: ừ

Rimuru: sao mà làm được đẫ tập trung thôi đã khó rồi!

Tanjiro: thì vậy anh đang tập nó và Kano cô ấy đã làm được

Rimuru: (cô ấy làm được ư ghê thật Ciel cô hãy chỉ ta làm như vậy đi)

Ciel: vâng!

Cứ như vậy tui và Tanjiro đã tập hơi thở toàn phần liên tục đôi lúc Zenitsu và Inosuke có nhìn lén, còn ban đêm Tanjiro ra ngoài ngồi thiền có lúc đang ngủ cậu ta quên thở tập trung 2 phát là bị 3 đứa trẻ đánh cậu ta có mấu M hay sao vậy, cứ như thế tụi tui đã đạt được đến cảnh giới hơi thở toàn phần liên tục dù tui hoàn thành sớm hơn và 2 người kia hình như đã có chút động lực mà hỏi tụi tui đang tập gì đó xong Tanjiro nói và giải thích 1 cách khó hiểu còn 2 người kia đã không hiểu rồi chứa mà còn thấy nản, đúng lúc Shinobu xuất hiện.

Shinobu: thôi mà đó là kĩ thuật cơ bản cho người mới bắt đầu mà lĩnh hội đuoejc thì tất nhiên cần rất nhiều nỗ lực rồi

rồi cổ đến chỗ Inosuke và và nói.

Shionbu: mà trò này là tèo trẻ con so với Inosuke mà ai cũng làm được hết mà nếu cậu không làm được thì chịu thôi hahaha

Inosuke: đưng nhiên ông đây làm được rồi nên đừng có khinh thường ông đây

Cô đi qua chỗ Zenitsu và nắm tay cậu rồi nói.

Shinobu: Zenitsu tôi đặt biệt cổ vũ cậu đó

Zenitsu: vâng emsẽ cố gắng!

Rimuru: (ôi trời đúng là dân cà khịa có khác)

Sau khi nghe xong 2 người họ liền lao đầu vào luyện tập và Tanjiro thì đang hướng dẫn họ, còn tôi thì đang tập luyện hơi thở và tôi cũng đồng thời sáng tạo ra hơi thở hoàn toàn mới từ 3 loại hơi thở trên và 1 số kĩ thuật của Hakuriu là hơi thở của ánh sáng tập trung vào tốc độ và sự linh hoạt gồm 3 thức

1 rồng thăng thiêng (lao tới với tốc độ cao kèm theo sát thương cực lớn chiêu mạnh và nhanh nhất và có thể kết hợp các 2 chiêu thức còn lại tạo ra combo huỷ diệt)

2 thiểu quang trảm (1 nhát chém ngang)

3 chùm sao kích (liên tục tung ra hàng loạt nhát đâm)

Cùng lúc đó thanh kiếm của tui và Tanjiro Inosuke cũng đã tới không biết kiếm của mình ra sao ta mong chờ thật.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập10: Góc ý kiến


Tui tính sau khi kết thúc bộ rimuru xuyên không vào kimetsu tui tính sẽ làm vài bộ khác hoặc nhân vật xuyên không vào kimetsu hoặc anime khác gồm:

Thế giới: kimetsu, boku no hero, one piece, one punch man, jujutsu kaisen, naruto, thất hình đại tội, genshin impact

Nhân vật: Saitama, Gojo Sataru, Boboiboy, Kujo Jotaro, cụ nhất Kukoshibo hoặc một nhân tui tự sáng tạo ra

Mọi người nhớ comment vui vẻ nhé và phần bình luận phải kèm theo số mà tui chuản bị bên dưới bình chọn nhân vật thế giớ đan xen như sau:

Saitama-thất hình đại tội (số1)

Saitama-one piêc(số13)

Saitama-boku no hero (số14)

Gojo Satoru-boku no hero (số2)

Gojo Satoru-thất hình đại tội (số6)

Gojo Satoru-one piece (số12)

Kujo Jotaro-jujutsu kaisen (số3)

Kujo Jotaro-boku no hero (số9)

Boboiboy-kimetsu (số 4)

Boboiboy-genshin impact (số5)

Boboiboy-boku no hero(số8)

Kukoshibo-boku no hero (số10)

Kukoshibo-one piece. (số11)

Nhân vật tự tạo (số 7) cùng tên thế giới
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập8 nhật luôn kiếm và chuyến tàu vô tận


Tanjiro: Inosuke, Rimuru nhật luân kiếm của chúng ta tới rồi kìa!

Inosuke: thật hả?

Rimuru: cuối cùng cũng tới

Tanjiro: khịt! mùi của Haganezuka san này!

Sau đó tụi tui liền chạy ra ngoài điệp phủ để nhận lấy kiếm, nhueng có gì đó không ổn.

Tanjro: Haganezuka san ở đây nè!

Khi Tanjiro vẫn cong đang nói thì ổng liền lảya con dao giấu trong áo và lao đến Tanjiro.

Tanjiro: bác vẫn khỏe chứ...?

Haganezuka: SHÁ!

Tanjiro:H-Haganezuka san!

Haganezuka: sao mày dám là gẫy kiếm ông hả?! sao mày dám hả thằng đầu buồi này?!

Tanjiro: không phải vậy đâu, lúc đó do kẻ địch rất mạnh và chấu đang cận kề cái chết!

Haganezuka: đéo liên quan! lỗi do mày chứa ai! do mày quá yếu nên kiếm mới bị gãy, nếu không thì kiếm của ông đâu có bị gãy!

Tanjiro: tao sẽ thiến mày thằng chó!

Vừa nói dứt câu Haganzuka liền rượt đổi Tanjiro với con dao trên tay.

Shinobu: ara, kiểu huấn luyện mới à?

Rimuru, Aoi: chắc không phải đâu.

haizz, Haganezuka san là kiểu người tâm huyết mà.

Tanjiro: vâng.

cậu ta yêu quý kiếm hơn cả người mà, trong làng cũng có ít ai được như cậu ta lắm.

Tanjiro: phải ha.

Rimuru: (cậu Haganezuka cũng có nhiềm đam mê cháy bổng với việc rèn vũ khí quá ha chắc 2 người hị hợp nhau lắm tuy ông nội này cục tính vl) à mà nãy giờ tên của ông anh là gì vậy.

Kanamori: à! xin tự giới thiệu tên của tôi là Kanamori người rèn kiếm của Inosuke dono ạ, tuy lần đầu tôi rèn kiếm cho người sử dụng song kiếm đó, nhưng miễn là nó có ích cho việc chiến đấu là tôi vui rồi.

Rimuru: ồ vậy à.

Kiếm của Inosuke hoá màu.

Kanamori: đẹp quá ha?

đúng là 1 trất màu trang nhã với 1 thanh kiếm thì đó màu rất tốt đấy.

Rimuru: phải ha.

Tanjiro: tốt quá ha, 2 thanh kiếm trước của Inosuke mẻ hết rồi mà.

Kanamori: cậu thấy chuôi kiếm thế nào?

Inosuke dono.

Inosuke liền đứng dậy và đi ra cái ao nhỏ nhặt cục đá lên rồi và đập kiếm.

All: ÁH!!

Inosuke: ngon!

Kanamori: tao sẽ giết mày, con heo thối kia! tổ cha mày thằng chó!

Tanjiro: cháu xin lỗi à?

Rimuru: cậu tính quá kiếm của người ta à?!

Khi tụi tui vẫn đang nói và cản Kanamori lại thì Inosuke liền đập thanh còn lại.

Kanamori: tổ cha nó chứa! thằng chó kia, mày chết với tao!

Hồi lâu sau đó tôi và Tanjiro đã giúp Kanamori bĩnh tĩnh hơn chút.

Kanamori: thật không thể tin được! thật không thể tin được! nó lấy đá đập kiếm ạ!

Tanjiro: bọn cháu xin lỗi!

Rimuru: vậy đến lượt tôi lấy kiếm chưa?

Hagannezuka: à đúng rồi đây kiếm của cô nhóc đây.

Rimuru: (cuối cùng cũng được thử kiếm không biết sẽ là màu gì đây, phấn khích quá)

Haganezuka: à mà! nhớ đừng làm trò gì con bò như con heo kia không thì ông giết.

Rimuru: yên tâm tôi không có làm đâu!

Sau khi nói xong tui liền cầm thanh kiếm và rút nó khỏi bao, một màu xanh lam nhạt như của 1 ngọn lửa xanh đang dần hiện ra và bao phủ lấy thanh kiếm.

Kanamori: woa! nó thật là đẹp, đúng là vẻ đẹp của sự sang trọng và mạnh mẽ và cũng là loại màu mà tôi lần đầu tiên tôi nhìn thấy đó.

Tanjiro: thanh kiếm của em đẹp lắm đó Rimuru.

Haganezuka: ồ!

được đó màu đó làm ta ưng ý rồi đó rất hợp tông với ngươi đó, không như thằng nhóc kia đâu lòi ra màu đen thấy ghét.

Rimuru: ahihi! không có gì đâu mọi người quá khen rồi.

Inosuke: kahaha! của ngươi được đó Runkamuru, nhưng không bằng của ông đây.

Rimuru: rồi rồi tôi biết rồi mà tên tôi là Rimuru chứa không phải là Rimuru Runkamuru.

Vài ngày sau, tui đã được nhận nhiệm vụ đầu tiên còn nhóm Tanjiro thì đây chủ là nhiệm vụ như mọi khi, (tác giả: Rimuru đã làm bài kiểm tra cuối cùng song song trong quá trình sử dụng hơi thở tập trung toàn phần liên tục còn thanh kiếm thì xin được từ Kanao với sự cho phép của Shinobu) trước khi khởi hành tui đang đi tới phòng thay đồ sát quỷ nhân tiêu chuẩn có đụng phải 1 anh bạn khá to cao anh ta không xin lỗi tí nào mà đi, rồi khi tôi ra ngoài sân thì thấy Tanjiro đang nói chuyện gì đó với Kanao rồi tung đồng xu gì đó rồi bắt tay với Kanao cu gái hay gì, sau đó rời đi và tới trước cổng cùng với Zenitsu và Inosuke 1 hồi sau đó Tanjiro cũng đi ra cùng với 3 cô nhóc mang theo 4 chiếc bình to tổ bố ra, rồi 4 chúng tui thổi mạnh vào bình tui thì nhẹ nhàng là vỡ còn họ thì vất vả hơn.

3 cô nhóc: cố gắng lên! cố gắng lên!

Rimuru: nhanh lên nào sao lâu thế.

Sau đó 3 người họ đã thoiir vỡ chiếc bình.

3 cô nhóc: được rồi!

Rimuru: hơi lâu đấy.

Sau đó 3 cô bé lấy ra 1 giõ cơm nấm ra.

3 cô nhóc: mời các anh chị.

Tanjiro Rimuru: cảm ơn mấy đứa.

Zenitsu: nảy giờ chưa được ăn đâu!

Inosuke: kệ bố!

3 cô nhóc: các anh chị hãy tiêu diệt thật nhiều quỷ nha!

Tanjiro: bọn anh sẽ cố gắng!

Zenitsu: đã bảo là giờ chưa được ăn!

Cùng lúc Tanjiro đi qua chỗ anh chàng tên Tomioka nói chuyện.

3 cô nhóc: các anh chị bảo trọng nhé

Zenitsu: mấy đứa chia tay anh hẳn phải buòin lắm nhỉ? muốn anh ở lại với mấy đứa cũng được~!

3 cô nhóc: Zenitsu san nhớ phải tôn trọng phụ nữ hơn đó

Rimuru: đúng đồ Zenitsu.

Zenitsu: v-vâng! nhưng mà Rimuru chan tớ mà chia tay thì các bé sẽ buồn mất!

3 cô nhóc: không có buồn đâu anh!

Rimuru: thấy chưa, chi nên mau tỉnh ngộ đi.

Cung lúc Tanjiro đi đến và bọn tui cũng đi làm nhiệm vụ luôn không quên tạm biệt tụi nhỏ, sau đó lúc mặt trời lặng tụi tui đã tới trạm tàu nơi làm nhiệm vụ Tanjro và Inosuke thì dân nhà quê nên không biết gì về tầu hỏa, 1 người thì tưởng là thần bảo hộ, còn người kia thì muốn húc đầu vào nhưng bị tôi ngăn lại chỉ có Zenitsu là khôn nhất đám.

Rimuru: Tanjiro Zenitsu cất kiếm vào sau lưng đi còn kiếm của Inosuke sẽ được tôi giấu cùng với kiếm của tôi.

Inosuke: sao phải cất kiếm con vái này cần phải bị xử!

Rimuru: không được.

Inosuke: cái gì!

Rimuru: Tanjiro Zenitsu mang cậu ta kên tàu

Tanjiro Zenitsu: vâng!

Inosuke: ê này!

Sau đó bọ tui lên tàu trước khi nó khởi hành tuy Inosuke thì vẫn quậy như tinh.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập9 Viêm trụ và hành động đầu tiên của hạ nhất


Khi tụi tui bước vào tàu bầu không khí ở đây cảm thấy thật ấm cúng và cổ điển đúng là thời Taiso có khác, dù vậy Inosuke vẫn quậy và làm phiền người khác khiến tui và Zenitsu phải lôi tên đó đi và cũng xin lỗi mọi người còn Tanjiro thì hì đang giúp cặp vợ chồng già bỏ đồ kên kệ, đúng là ở nơi đâu cậu ta cũng tốt bụng vậy ha.

2 vợ chồng già: cảm ơn cháu, phiền cháu quá.

Tanjiro: dạ không phiền đâu ạ!

Tụi tui tới chỗ Tanjiro và đi qua các toa tàu khác.

Zenitsu: Tanjiro, Rimuru 2 người chắc biết cái ông viêm trụ gì đó đúng không?

Rimuru: ừ!

Tanjiro: anh ấy trong cực kỳ nổi bật và tớ còn mùi của anh ấy hồi ở tổng bộ nữa.

Tanjiro đang vừa nói và đang mở cửa thì tiếng nói to phát ra khiến cho tụi tui giật mình.

Rengoku: Ngon quá!

Ngon quá!

Rimuru: điếc tai thiệt!

Zenitsu: này Tanjiro Rimuru đây có phải là viêm trụ không vậy,tớ chỉ thấy là 1 tên vừa ăn vừa hét ngon?

Tanjiro Rimuru: ừ!

Tanjiro: dạ xin lỗi anh ạ.

Rengoku: Ngon quá!

Tanjiro: anh..Rengoku san.

Rengoku: Ngon qua!

Tanjiro: dạ cái đó bọn biết rồi ạ.

Hồi sau khi cậu ta ăn xong mấy phần bento đó, mấy cô lễ tân tới dọn dẹp đóng bento một cách khó khăn vì quá nhiều.

Rimuru: (ôi mẹ ơi tên này ăn gì mà dữ vậy).

Rengoku: cậu là cậu nhóc cùng với cô bé ở tổng bộ.

Tanjiro: vâng ạ! như anh đã biết em là Kamado Tanjiro, Rimuru Tempest, Agatsuma Zenitsu, Hashibira Inosuke.

Rengoku: vậy trong chiếc hộp là.

Tanjiro: là em gái em Nezuko ạ.

Rengoku: chuyện của cô bé quỷ đó đã chúa công chấp thuận rồi nên anh cũng không phản đối nữa, cho nên nhóc qua đây ngồi đi.

Tanjiro: vâng!

Sau đó Tanjiro ngồi xuống bên cạnh viêm trụ và trò chuyện về điệu múa của hỏa thần thần lạc.

Rengoku: vậy sao các em lại ở đây chẳng lẻ là nhiệm vụ?

Tanjiro: vâng tụi em được lũ quạ chỉ dẫn tới đây, và còn 1 chuyện muốn hỏi anh.

Rengoku: em cứ hỏi đi.

Tanjiro: dạ là bố em bị bệnh

Rengoku: bệnh sao!

Tanjiro: vâng vậy ông ấy có thể nhảy điệu múa của hoả thần thần lạc xuất đêm mà không hề mệt mỏi cho tới sáng.

Rengoku: ừm!

Tanjiro: cho nên em muốn hỏi liệu anh có biết về điệu múa này không.

Rengoku:...ừm, anh không biết lần đầu anh nghe đó!

Tanjiro: vậy à.

Rengoku: tuy anh không biết về điệu múa đó nhưng có thể áp dụng để giết quỷ là tốt lắm rồi, cho nên em hãy làm kế tử của anh đi, rồi anh sẽ chỉ dạy cho.

Tanjiro: anh đang nhìn đi đâu vậy hả!

Zenitsu: (cha này dị vãi).

Rimuru: haizz.

Rengoku: hơi thở của lửa có lịch sử láu đời, trong các đời trụ cột luôn luôn có thuỷ và viêm trụ, có 5 loại thở cơ bản gồm lửa, thuỷ, đất, lôi, phong và từ các hơi thở đó tạo ra các nhánh khác nhau.

Trong khi tui thì nghe cuộc trò chuyện đồng thời đang đứng cạnh Zenitsu và tên chúa quậy Inosuke đến nổi tui còn chả muốn động tay động chân nữa, bỗng có người xoát vé tới.

Tanjiro: ai vậy?

Rengoku: là người xoát vế của con tàu, anh ta có nhiệm vụ bấm vé cho chúng ta.

Tanjiro: vâng.

Anh xoát vé đi tới và bấm vé chúng tui, bỗng Ciel lên tiếng.

Ciel: thưa ngài tấm vè này đã được tẩm máu quỷ giờ nó đang khiến cho mọi người ngủ đi, ngài có muốn loại bỏ hiệu ứng?

Rimuru: (loại bỏ nó).

Ciel: vâng

Tui liền giả vờ ngủ, anh thanh xoát vế thấy ai cũng ngủ rồi liền phóng đi.

Rimuru: (để xem mọi chuyện sẽ thế nào đây).

POV: hạ nhất Enmu

Người xoát vé: tôi đã làm theo những gì ngài nói, nên hãy làm ơn cho tôi mơ đi những giấc mơ về vợ con đi ạ!

Enmu: được thôi, dù sao ngươi cũng là rất tốt.

Anh xoát vẻ bất tỉnh và ngủ thiếp đi do chúng huyết quỷ thuật.

Enmu: hãy mơ những giấc mơ đẹp về gia đình nhé.

Cô nhóc áo xanh lá: vậy chúng tôi nên làm gì ạ.

Enmu: đợi thêm một lúc đi để cho bọn chúng ngủ sau đã, mà bọn chúng có giác quan nhạy bén lắm nếu có khí tức của quỷ ở gần thì chúng sẽ thức dậy ngay, cho nên khi buộc dây đừng nên chạm vào chúng, hiện giờ ta cũng không rời khỏi toa tàu được nên các ngươi nhớ làm tốt đó rồi ta sẽ cho các ngươi một giấc đẹp.

Các đứa trẻ: vâng ạ!

Bàn tay biến mất đê lại vị trẻ chuẩn bị làm nhiệm vụ trên mái tàu có 1 bíng đen đứng trên đó.

Enmu: dù cho các sát quỷ mạnh tới đâu thì cũng không có ngoại lệ chỉ cần lỗi tinh thần bị phá huỹ cũng sẽ chết, ôi trái tim của con người thật là mong manh dễ vỡ như thuỷ tinh vậy, đêm nay ta sẽ cho các ngươi 1 giấc mơ tuyệt đẹp và cũng sẽ là giấc mơ cuối cùng của các ngươi ôi thật là hạnh phúc làm sao.

POV: Rimuru

Hồi sau có một nhóm các đứa trẻ tới buộc dây vào người của sát quỷ nhân, còn tui thì cải trang thành dân thường nên bọn chúng bỏ qua tui và tui cũng thấy khá bực mình vì hắn dám lợi dụng bọ trẻ làm mấy việc này, nhưng mình không được ra khỏi đây nếu không mọi người và tụi nó có chuyện gì thì mệt.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập 11 Rengoku vs Akaza


Trong khi tui chuẩn bị tiến tới chõi của bọ họ thì Rengoku liền đứng dậy bốp cổ coi bé

Cô bế áo xanh: (không thể nào thậm chí hắn đang mơ và đang dính chú thuật cơ mà có thể di chuyển được sao, bản năng sinh tồn thật khủng khiếp!).

Khi tui tới chỗ Rengoku để tách cậu ta và cô bé ra thì, cùng lúc đó Nezuko chui ra từ chiếc hộp.

Rimuru: ồ!

Nezuko em dậy rồi à!

Nezuko: hưm hưm.

Xong cô bé quay xang Tanjiro đang ngủ đã thế còn nói mớ, Nezuko thúc cậu ta dậy nhưng không được coi bé liền dùng thiết đầu công lên cậu ta nhưng lại bị phản tác dụng và chảy máu.

Rimuru: Nezuko em có sao không!

Nezuko: híc..híc (đang khóc).

Rimuru: này này nhín đi anh trị-

Chưa kịp để tui nói hết câu cô bé lại thiết đầu công nữa và kèm theo huyết quỷ thuật của cô bé.

Rimuru: để anh trị thương cho công nhận nhóc cứng đầu thiệt, dám đập đậu cậu ta 2 lần dù bị chảy máu.

Khi đang trị trong cho Nezuko thì cậu ta đột nhiên bật dậy và hét toán lên như mới bị ma rượt.

Rimuru: cậu không dao chứa Tạniro?

Tanjiro: không sao mà Nezuko có bị sao không!

Rimuru: Nezuko ở đây và có bị sao.

Tanjiro: ai dám làm thương Nezuko vậy?

Rimuru: cậu chứa ai.

Tanjiro: hể?

Nezuko: .

Tanjiro: ra vậy xin lỗi em Nezuko, (Zenitsu, Inosuke và Rengoku san mọi người vẫn ổn), mà Rimuru mấy đứa nhỏ này là ai vậy?

Rimuru: tôi không biết nhưng hình như tụi nó bị quỷ sai khiến, còn mấy sợi dây thừng đó liên kết mọi người và những đứa trẻ tốt hết là nhờ Nezuko đốt đi.

Tanjiro: ừ anh biết rồi!

Sau đó tụi tui cùng Nezuko đốt hết sợi dây thừng và cô bé bị Rengoku bốp cổ được thả ta nhưng lại lao tới tuy chém hụt tụi tui.

Cô bé áo xanh: tại các ngươi mà ngài ấy không cho chúng ta mơ tiếp

Các cô cạu còn lại: đúng vậy tại các ngươi!

Cô bé áo xanh: còn ngươi nữa đã tĩnh rồi thì phụ 1 tay và mặt kệ bệnh lao đó đi, nếu không ta báo ngài ấy thì khỏi mơ mộng gì đó.

Nói xong cậu ta đứng lên nhưng lại không có sát khi, sau đó Tanjiro liền lao tới và đánh ngast tụi nhỏ.

Rimuru: vậy còn cậu thì sao?

Cậu bé bệnh lao: tôi không đánh đâu.

Rimuru: vậy thì tốt.

Cậu bé bệnh lao: còn 1 điều nữa!

Tụi tui quay lại.

Cậu bé bệnh lao: cảm ơn và cẩn thận.

Tanjiro: cảm ơn cậu!

Cậu bé bệnh lao: (tuy tôi là nguoi cố muốn giết cậu nhưng những đóm sáng đó ấm áp đó lại chỉ đừng cho tôi để phá huỷ lỗi vì tôi đang tìm nó, nhờ vậy mà tôi cảm thấy mình có lỗi như thế nào đối với cậu cho nên cẩn thận cậu Tanjiro).

Trong khi Tanjiro lên nóc tàu để giết quỷ còn tui thì ở dưới phụ Nezuko giúp mọi người tỉnh dậy khi đang đánh thức Inosuke bằng huyết quỷ thuật cậu ta liền nhảy lên nóc tàu nơi Tanjiro đang cố giết quỷ, thì bỏng trong khoang liền xuất hiện mấy cái khối xúc tu thịt trong thấy gớm chồi ra để ăn mọi người.

Ciel: thưa ngài cả con tàu giờ là quỷ rồi ạ.

Rimuru: cái gì!

Ciel: ngài yên tâm hiện tại các boang đằng trước đang Tanjiro và Inosuke bảo vệ.

Rimuru: tốt quá rồi, giờ thì xử lí bọn này thôi!

Tui và Nezuko hoá lớn tầm 15-16 tuổi liền lao lên chém mấy cái xúc tu đó tuy tui khá bình thường thì do số lượng quá lớn nên Nezuko bị bắt khi tui đang chuẩn bị chạy qua thì "tùng" Zenitsu xuất hiện giải cứu Nezuko.

Zenitsu: (hơi thở sấm sét thức thứ nhất: phích lịch nhất thiểm lục liên).

Cậu ta với tốc độ bàn thờ của mình đã chém các xúc tu còn lại.

Zenitsu: Nezuko, Rimuru tôi sẽ bảo vệ 2 người.

Rimuru: ấy chà trông cậu vậy mà ngầu đấy Zenitsu.

Zenitsu: bảo vê-khò khò.

Rimuru: trời mất hết hình tượng luôn!

Rengoku: hưm, mới chóp mắt một chút thôi mà mọi chuyện thành ra thế này sao, không ổn không ổn thân là trụ cọit mà vô dụng quá.

Rimuru: thôi anh bớt than vản cái mà phụ tụi này coi.

Rengoku: được rồi giò thì để anh giải quyết cho!

Nói xong cậu ta liền 1 phát chém bay cả chục xúc tu chỉ bằng 1 đòn mà còn chạy cái vèo qua cả các boang trước nữa.

Rimuru: cỡ này cũng phải tầm gần bằng Hinata chứa chả đùa mà chưa đạt cấp thánh nhân ghê thiệt!

Ciel: thưa ngài theo đánh giá sức mạnh của ta thì cậu ta có EP tầm 1.302.356.

Rimuru: hơn 1 hạt giống ma vương luôn ấy chà ghê thiệt!

POV: Tanjiro

Tanjiro: oái chấn động này là gì vậy !?

Rengoku: cậu Kamado! lúc nảy trên đường đến đây anh đã chém được không ít rồi, mà giờ không còn thời gian nên anh sẽ nói luôn con tàu này có tám toa tất cả anh sẽ lo 5 cái còn cậu tốc vàng và coi bé tốc xanh cung với em gái cậu lo liệu còn cậu và cậu đầu heo lo đầu tàu.

Tanjiro: nhưng!

Rengoku: dù có muôn hình bạng trạng cỡ nào thì điểm yếu của quỷ vẫn là cổ, và anh cũng sẽ tìm điểm yếu của nó trong khi đang chiến đấu cho nẻn cạu cũng nâng cao tinh thần đi.

Nói xong Rengoku liền vục đi.

Tanjiro: đỉnh thật không kịp nhìn thấy gì luôn, khả năng phán đoán và nắm bắt tình hỉnh giỏi quá 1 mình mà gánh cả 5 toa tầu, mà giờ đáu phải lúc thán phục giờ mình phải tìm điểm yếu của quỷ thôi.

Sau đó Tanjiro liền đi tới đầu tàu theo tiếng của Inosuke và chém đầu quỷ tuy bị đâm bới người lái tàu nhưng may nó không đâm vào nội tạng quang trọng và Tanjiro đánh ngất người lái tàu cùng lúc đó chỗ Rimuru.

POV: Rimuru

Rimuru: lũ này đông thiệt chắc phải dùng bạo thực vương quá!

Trong khi Rimuru đang tính sử dụng Bạo thực vương để nuốt hết đóng xúc tu thì.

"Bùm".

1 tiếng nổ phát ra làm cho cả con tàu rung chuyển và bay ra khỏi đường ray, mấy xúc tu đó mọc ra cả đống liền định giết hết mọi người thì bị Rimuru dung bạo thực vương nuốt hết và Rimuru tạo 1 màng chắn bảo vệ mọi người.

Rimuru: chết tiệt, đâu ra vụ nổ vậy trời may mà không có ai chết hay bị thương cả.

Sau đó tui liền mang những người còn đang bị kẹt cùng lúc đó Inosuke chạy tới phụ tui 1 tay, bỏng nhiên có 1 thứ gì đó bây tới hình như là chỗ của Tanjiro và Rengoku.

Ciel: có 1 con quỷ khác xuất hiện ạ nó mạnh hơn con trước tất nhiều.

Rimuru: cái gì! vậy nó mạnh tới mức nào?

Ciel: nếu theo con quỷ đã bị giết này tầm 920.000 EP thì tên này tầm 2.548.097 EP.

Rimuru: (không ổn rồi nếu thế thì nhóm Tanjiro và Rengoku gặp nguy hiểm rồi tuy mình có 3.107.008 EP có thể giết hắn nhưng mình không thể bỏ mặt mọi người ở đây được, Ciel xem thử họ sao rồi).

Ciel: thưa ngài họ vẫn ổn tuy là sẽ không kéo dài được lâu.

Rimuru: (vậy tốt rồi giờ ta phải tăng tốc việc cứa người mới dược) Inosuke cậu qua đó trước đi.

Inosuke: Ừ!

Trong khi Rimuru đang cứa người thì các kakushi tới và giúp Rimuru cứa người, ngay sau đó Rimuru liền chạy tới chỗ của Rengoku thì thấy 1 cảnh tượng khủng khiếp.

3 phút trước:

Akaza: ngươi mạnh đấy nên hãy cho ta biết danh của ngươi đi.

Rengoku: ta là viêm trụ Rengoku Kyujuro!

Akaza: ta là Akaza, mà để ta cho ngươi biết tại sao ngươi lại không đạt đến cảnh giới tối thượng vì người là con người, con người thì sẽ già đi và chết đi cho nên ngươi hãy làm quỷ đi Kyujuro.

Rengoku: ta từ chối!

Alaza: ồ sao vậy kyujuro?

Tanjiro: (không xong hắn ta có mùi gần với Muzan qua mình phải giúp anh ta mới được).

Rengoku: già đi rồi chết đi là là vẻ đẹp thanh khiết của những sinh vật phù du mang tên con người, chính vì già yếu, chính vì chết đi thế nên đời người mới trở nên quý giá và cao đẹp hơn bao giờ hết, thứ gọi là sức mạnh không chỉ là thể xác bên ngoài mà còn là bên trong mỗi con người và cậu nhóc này không hề yếu.

Mặt của Akaza đanh lại.

Tanjiro: hở!

Rengoku: ngươi không được lăng mạ cậu ấy, nói đi cũng phải nói lại là tiêu chuẩn đánh giả của ta và người đã khác nhau cho nên ta sẽ không trở thành quỷ!

Akaza: vậy thì, chuyển khai thuật thức phá hoại sát-la châm! nếu ngươi đã quyết tâm không thành quỷ thì ta phải giết ngươi thôi.

Sau đó Akza và Rengoku giao chiến một cách át liệt.

Tanjiro: (ghê thật mình khoing thể thấy gì hết)!

Cùng lúc Inosuke chạy tới khi Rimuru bảo cậu qua đây.

Inosuke: ghê thật! (trận đấu này hoàn toàn không có cửa cho mình chen chân vào, nếu vào thì cũng là vướng tay vướng chân mà thôi).

Akaza: nhìn ngươi xem Kyujuro mắt trái và nội tạng bị dập nát, dù ngươi có tấn công ta bao nhiêu lần nữa thì ta vẫn hồi phục được thôi cho nên ngươi nẻn trở thành quỷ đi Kyujuro.

Tanjiro: (bụng mình đau quá không chỉ do vết đâm mà còn khi sửa dụng hoả thần thần lạc mà mình không dfuwsng lên được).

Trong khi đó Rengoku hít 1 hơi và tỏa ra khí tức đấu khí mạnh mẽ.

Akaza: Kyujuro ngươi!

Rengoku: ta...ta sẽ làm tròn bổn phận của mình! ta sẽ không để ai ở đây mỏ mạng đâu! hơi thở của lửa bí kí.

Akaza: đấu khí thật manh mẽ! dù cho có bị thương như vậy và cả thế đứng không 1 chút sơ hở nào, Kyujuro ngươi đúng là phải trở thành quỷ đấy!

để chiến đấu với ta muôn đời.

Rengoku: (hỡi ngọn lửa trong tim hsyx đột phá giới hạn) ta là viêm trụ Rengoku Kyujuro thức thứ chín luyện ngục!

Akaza: phá hoại sát diệt thức!

Sau đó khi Rengoku lao tới mặt đất dưới chân của Rengoku bị cầy nát cùng với ánh cam của thanh kiếm lao tới Akaza và khi va chạm tạo ta 1 sóng xung kích nhỏ làm cho khói bay mịt mù.

Tanjiro: Rengoku san!

Và Rimuru cũng đã chứng kiến việc đó.

Thời điểm hiẹn tại.

Khói bay đu hết để lại 1 cảnh tượng Rengoku bị xuyên bụng còn Akaza thì đang hồi phục lại.

Akaza: nếu cứa như thế này ngươi sẽ chết đó Kyujuro! hãy trở thành quỷ đi! ngươi hãy nói trở thành quỷ đi! ngươi chọn là kẻ mạnh cơ mà!

Hồi tưởng của Rengoku

Mẹ: Kyujuro.

Kyujuro: vâng thưa mẹ!

Mẹ: con ohari suy nghĩ cho thạt kĩ vè điều mà mẹ sắp nói đây, con biết tại sao con lại sinh ra mạnh hơn hẵn người bình thường không?

Kyujuro: con không biết ạ!

Mẹ: chính là vì để bảo vệ những người yếu hơn, những người đã sinh ra có thiên phú hơn người thì phải có trách nhiệm giúp đỡ những người yếu hơn họ.

Kyujuro: vâng!

Người mẹ đi tới và ôm lấy Rengoku vào lòng và nói.

Mẹ: mẹ chẳng thể sống được thêm bao lâu nữa, việc được làm mẹ của con là điều hạnh phúc nhất trên đời, nên còn lại trong cậy vào con Kyujuro.

Thực tại

Rengoku liền vung kiếm chém Akaza.

Rengoku: (chính con mới vinh hạnh vì được sinh ra bởi 1 người mẹ như mẹ)!

Akaza liền tung nắm đấm vào mặt Rengoku nhưng bị tay còn lại của Rengoku chặn lại.

Akaza: (hắn chặn được dù cho bị mình đấm xuyên bụng, chết tiệt mặt trời đang lên)!

Rimuru: mọi người còn chờ gì nữa giờ lẻn chém hắn ngay!

Tanjiiro, Inosuke, Rimuru lao tới nhằm chém đầu Akaza, khi thấy thế thế Akaza liền gồmg mình thoát ra bỏ lại 2 cánh tay của mình lại và chạy vào rừng Rimuru tính rượt theo nhưng khi dfijnh vậy Tanjiro lièn ném thanh kiếm vào người của Akaza và chửi rủa hắn, tuy hắn có điên máu nhưng không ther quay lại vì ánh nắng mặt trời.

Rimuru: thôi được rồi Tanjiro nói nữa là cậu chảy máu nhiều hơn đó!

Rengoku: thôi được rồi cậu nhóc Kamado lậy đây.

Tanjiro: vâng ạ .

Rengoku: về chuyện hỏa thần thần lạc tuy anh không biết nó nhưng em hãy tới dinh thự nhà anh ở đó có thể có thông tin về hỏa thần thần lạc, anh sẽ nói vài đièu khi còn có thể nên hsyx nghe kĩ nhé em hãy nhắn với em trai Senjuro của anh là " Em hãy làm theo những con tim mách bảo, và vũng bước trên con đường mà em cho là đúng " và nói với cha anh là " Mong cha hãy dình giữ thân thân thể của mình ", và đồng thời anh cũng tin vào em gái cậu nữa, anh đã thấy con bé đã chiến đấu bảo vệ con người dù cho bản thân bị thương nặng với những hành động trên rất xứng đáng là thành viên của sát quỷ đoàn cho nên với tư cadch là trụ cột đồng thời là thành viên của quân đoàn anh chấp nhận em gái cạu như là 1 thợ dợ quỷ

Tanjiro: anh Rengoku san.

Inosuke, Zenitsu (mới tới) đang khóc khi thấy vậy.

Rengoku: dù gì anh cũng sắp chết rồi cho nên anh giao mọi việc lại cho mấy đứa và những người khác trong quân đoàn nên hãy cói gắng sống thật tốt nhé dù cho có nghiệt ngã và vùi dập đến đâu hãy cói hắng sống hết mình.

Bỏng linh hồn người mẹ xuất hiện trước mắt của Rengoku và Rimuru.

Rengoku: (mẹ con đã làm tóit không?, có hoàn thành trách nhiệm không?, có làm trìn bổn phận không)?

Mẹ: con đã hoàn thành mọi thứ rất tuyệt vời Kyujuro.

Nghe vậy Kyujuro liền mỉn cười và ra đi.

Trước khi linh hồn của Rengoku rời khỏi trần thế Rimuru đã giao tiếp với Rengoku bằng thần giao cách cảm.

Rimuru: xin lỗi nếu tôi đén sớm hơn thì mọi thứ đã...

Rengoku: không sao đâu nhóc Rimuru, mọi chuyện đã kết thúc rồi.

Rimuru: vậy em có 1 câu hỏi vậy anh muốn được hồi sinh không?

Rengoku: cho dù em có làm được thì cũng không cần thiết đâu dù gì đây cũng là tâm nguyện của anh cho nên em hãy dành nó cho ai khác đi, cũng hết thời gian rồi anh đi đây.

Rimuru: vâng.

Sau khi trò chuyện xong ai nấy cũng đều khóc trừ tui và được các Kakushi cõng về tổng bộ.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập 12 Phố đèn đỏ


4 tháng trôi qua kể từ lúc Rengoku mất, nhóm Tanjiro thì luyện tập còn tui về thì đi làm nhiệm vụ lúc không có nhiệm vụ thì tui rèn luyện tạo ra tuyệt kĩ mới tui đã tạo ra được chiêu thức thứ 4 thăng quang thịnh viêm khải triều: Người sử dụng thức này có thể cản lại đa phần các đòn tấn công tầm xa, khi cận chiến thì thực hiện 1 cú chém móc từ xuống lên trên.

Đồng thời tui cũng cải tiến thứ thứ nhất của t kết hợp với tuyệt kĩ tất sát của Rengoku, khi tui lao lên có thể xoay tròn bản thân hoặc thanh kiếm tạo thêm sát thưng.

Rimuru: nhiệm vụ hôm qua nàn quá, chắc mình về điệp phủ xem thử nhím của Tanjiro sao rồi quá mà Ciel nhè.

Ciel: vâng!

Rimuru: (ngươi nghĩ sao về kiếm thuộc của ta hiện giờ trình độ ra sao khi về Tesura thì có ther đấu với ai?).

Ciel: với trình độ tự ngài chiến đấu thì có nhỉn hơn Hinata một chút và có thể đánh bại Carra trong cuộc đấu kiếm thuật đơn thuần nhưng còn Hakurio thì tui không rõ, và ngài còn quá non so với Guy, Masayuki khi chuyển hoá thành Rudra và Chloe.

Rimuru: (coi vậy mà do tui cũng ảo tưởng thật thôi chắc không có cửa so với họ đâu).

Ciel: có khả năng nếu ngài cứa rèn luyện kiếm thuật của mình hoặc ngài có thể nhờ tôi trợ giúp ngài cũng được .

Rimuru: (thôi giờ gát chuyện đó qua 1 bên đi giờ ta về giải lao đây).

Ciel: vâng .

Khi tui đang đi tới điệp phủ thì nghe có tiếng tranh cải, Tanjiro, Inosuke và Zenitsu thì đang tranh cãi với tên cứ luôn miệng nói hoàng nhoáng mà tui gặp lúc ở tổng bộ.

Rimuru: có chuyện gì ở đây vậy?

Tengen: ngươi đến đúng lúc lắm theo ta luôn, ngươi hào nhoáng nhất để làm việc này.

Rimuru: là việc gì?

Tengen: chính là đến phố đèn đỏ!

Rimuru: hả!

ông định cho tôi đi bán thân hả?

Tengen: yên tâm, với sắc đẹp của ngươi thì ngươi sẽ được làm và họ sẽ chắm sóc ngươi rất chu đáo nên không có chuyện cho nguoi làm kỹ nữ thường đâu!

Rimuru: tuy tôi thấy vui vì được khen, nhưng khó có thể chấp nhận nhưng vì người dân ở đó nên tui tạm thời chấp nhận đó.

Tengen: Hahaha! giờ chúng ta xuất phát thôi!

Sau đó chúng tui đi đến phố đèn đỏ, trên đừng đi tên Tengen này ba hoa về mình nhiều vl thôi tui chấp bọn trẻ con, đến tối chúng tôi đã tới nơi tuy là một nới truỵ lạc nhưng cũng rất xa hoa.

Rimuru: (Woa! công nhận thời Taiso là sự kết hợp của công nghiệp hoá và sự truyền thống đúng là 1 sự kết hợp hài hoà).

Tengen: nghe đây! các ngươi đừng có làm chuyện gây chú ý đấy, cùng lắm chỉ đứng quan sát tình hình thôi.

Ngay khi dứt câu Zenitsu và Inosuke nhảy xuống phá làng phá xóm.

Tengen: lũ ranh con này!

Tanjiro: Zenitsu, Inosuke!

Rimuru: haizzz ...!

Một hồi sau chúng tui đã bắc được 2 tên Zenitsu và Inosuke lại, và Tengen bắt đầu giải thích về nơi này rồi tụi tui tới một nơi có dấu hiệu hoa tử đằng.

Tengen: giờ thì các ngươi thâm nhập vào kĩ viện trấn và tìm vợ cho ta.

Zenitsu: hả! có cái thằng cha nào mà lại sai cấp dưới của mình đi tìm vợ cho ông hả!

Tanjiro: Zenitsu!

Rimuru: (chán tên này ghê).

Sau đó Tengen và Zenitsu có 1 trận tỉ thí vĩ mồm với nhau, tui thì không muốn quan tâm lắm nhưng khi nghe từ 3 vợ thì tui vô cùng bất ngờ và ghen tị với tên hâm dỡ này, có 1 người hình như là chủ của căn nhà này tới.

Chủ nhà: xin thất lễ ạ, tôi đã mang các vật dụng cần thiết đến rồi ạ.

Ngay khi chủ nhà nói xong Tengen liền trang điểm cho chúng tôi nhưng.

Rimuru: cái quái gì đây?

Tengen: ngươi thấy sao có mĩ lệ không?

Rimuru: mĩ lệ cái con khỉ! xấu như quỷ thì có!

Tengen: này ngươi không thấy sự mĩ lệ đó sao, mà thôi chỉ có ta là mới có thể nhận ra sự mĩ lệ này mà thôi.

Rimuru: tôi tẩy trang đây!

Tengen: này không được!

Rimuru: im đi!

Tụi cải nhau chí choé, dau 1 hồi Tengen chấp nhận tôi tẩy trang còn 3 người kia thì để nguyên.

Tanjiro, Zenitsu, Inosuke: (thôi đành chịu vậy).

Sau đó tụi tui được bán cho các nhà mà các vợ Tengen ẩn nấp, tui và Tanjiro thì được bán cùng 1 nơi, tuy bà chủ khá tức giận vì Tanjiro có sẹo nhưng cũng không giận gì nhiều vì bà chủ đã có tôi "hoa khôi đời kế tiếp".

Rimuru: (không biết mọi chuyện sẽ ra sao đây)?
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập 13 Thượng Huyền Lục


Sáng 2 ngày sau, tui lên mái nhà trễ hơn nhóm Tanjiro do tui đang bận với việc làm hoa khôi tương lai, khi tui tới nơi thì nhóm Tanjiro và Inosuke nhưng thiếu Zenitsu và tui được giải thích là Zenitsu bị bắt cóc tui khá bất ngờ vì Zenitsu bị bắt nhanh đến vậy do vậy đến tối tụi đã bắt đầu hành động, tui tách khỏi Tanjiro đến trung tâm kỉ viện trấn.

Rimuru: (quỷ đã ra tay rồi sao, Ciel dò tìm vị trí của quỷ đi).

Ciel: tìm ra từ hôm qua tồi ạ.

Rimuru: (hả! tại sao coi không báo với tôi Ciel?).

Ciel: thưa vì thần muốn điều tra thêm thông tin về con quỷ đó, và cả con quỷ khác còn mạnh hơn con quỷ đó ạ.

Rimuru: (chịu cô luôn đó rồi con quỷ đó ra sao và cả con quỷ mạnh hơn nó nữa đi!).

Ciel: vâng theo thần điều tra thì con quỷ yếu có 1 cơ thể khác với lại cơ thể ẩn trong đó mạnh hơn ạ, nhưng chưa bằng tên quỷ kia và tên quỷ đã giết Rengoku.

Rimuru: (vậy à, theo coi chúng có EP là bao nhiêu?).

Ciel:

-Con quỷ yếu "Daki": 1.001.009 EP.

-Con quỷ ẩn "Gyuotaro": 1.400.897 EP.

Còn tên quỷ bí ẩn kia thì thần chưa điều tra rõ ràng lắm nhưng hắn mạnh gấp mấy lần 2 con quỷ trên nhiều lần.

Rimuru: (vậy à, mà Tengen bao nhiêu Ep cả nhóm Tanjiro nữa?).

Ciel: thưa là

Tengen: 1.235.678 EP.

Tanjiro: 930.020.009 EP.

Inosuke: 928.900.522 EP.

Zenitsu: 929.590.455 EP.

Rimuru: (nhóm Tanjiro không chênh lệch nhau lắm, còn Tengen thì mạnh hơn họ nhiều).

Trong lúc tui đang suy nghĩ thì tui nghe thấy 2 tiếng nổ lớn, Ciel đồng thời lên tiếng vụ nổ ở bên trái là do Tengen gây ra nhưng bên đó vẫn ổn còn lại là ở chỗ Tạniro nhưng ở đó không được ổn lắm, tui liền dịch chuyển tới đó thì thấy cảnh tượng tan nát và có người đã chết tui rất là phẫn nộ nhưng được Ciel hạ hỏa.

Ciel: thưa chủ nhân! xin ngày hãy bình tĩnh giờ chúng ta nên giúp họ sơ tán, rồi qua giúp nhóm Tanjiro và cậu ấy hiện đang áp đảo con nữ quỷ kia!

Rimuru: (Ciel cảm ơn cô đã giúp ta hạ hỏa, giờ ta sơ tán họ thôi rồi giúp đỡ nhóm Tanjiro).

Sau đó tui sơ tán người dân ra khỏi chiến trường cùng với 2 coi gái tự xưng là vợ của Tengen, thì bỏng 1 vụ nổ cùng với ánh sáng đỏ như máu xuất hiện.

Rimuru: 2 cô cứ sơ tán mọi người đi tôi tới chỗ bọn họ!

Makino, Suma: để đó cho chúng tôi!

Tui liền dịch chuyển tới chỗ họ và thấy Tengen đang nguy kịch, ngây lập tức tui lấy bình thuốc hồi phục đổ vào miệng Tengen và cậu ta dần tỉnh lại với việc các vết thương đã hồi phục.

Rimuru: Tengen ông ổn chứa?

Tengen: thật kì lạ các vết thương và độc tố đã biến mất!? em đã làm gì vậy Rimuru?

Rimuru: không có gì chỉ là thuốc của tôi thôi mà anh giữ bí mật về nó nhé.

Tengen: được thôi coi như là ơn cứa mạng, giờ ta phải tiêu diệt tên thượng huyền lục thôi.

Trong lúc tụi tui đang nói chuyện thì có tiếng thét vang lên.

Gyutaro: GYAAAH!

Tanjiro: (tốc độ tấn công tăng vọt, chết tiệt hắn đã hoá giải toàn bộ độc hoa tử đằng và hồi phục hoàn toàn rồi rồi, không được bỏ cuộc! không được bỏ cuộc!).

Gyutaro:thằng ranh con chết tiệt mày đo chết đi!

Gyutaro liền vung lưỡi liềm của mình nhằm giết Tanjiro thì bị tui cản lại.

Rimuru: mày tưởng có chuyện ngon ăn vậy sao (Ciel Zenitsu và Inosuke đâu sao ta không thấy 2 người họ?).

Ciel: vâng họ đang chiến đấu với nữ quỷ ở đằng xa kia và đang áp đảo.

Rimuru: (vậy à, vậy ta sẽ tiêu diệt tên này).

Gyutaro: cái gì! mày là con nào?

Rimuru: ta là ai không quan trọng, quan trọng hơn là ngươi sắm chết rồi.

Gyutaro: mày! chết với tao!

Xong Tengen lao tới đánh bật Gyuotaro ra.

Gyuotaro: (cái gì! hắn chưa chết sao! chưa chết sao! khoan cơ thể của nó dã hồi phục lại hoàn toàn rồi ư! không thể tin được! không thể tin được! tại sao hắn lại hồi phục nhanh thế được!).

Tengen: "tông phổ" đã hoàn thành! giờ đến lúc chiến thắng thôi!

Rimuru: hừm, Lên!

Gyutaro: đừng có chọc cười tao!

Tui cùng Tengen lao lên chém đứt hết các đòn tấn công của hắn.

Gyutaro: (cái gì! bọn chúng phá giải toàn bộ Viên Trảm Toàn Hồi sao!).

Tanjiro: (2 người họ tuyệt quá!).

Gyutaro: (tông phổ? tông phổ á? thằng này coi huyết quỷ thuật của mình như bài nhạc mà gảy sao!? còn con nhỉ kia nữa, thật không thể tha thứ được!), đừng có giỡn mặt với tao!

Gyutaro lao tới chỗ tui và Tengen, sau đó tụi tui chiến đấu với với vô tình phá huỷ môi trường xung quanh các ngôi nhà tan nát.

Tanjiro: (tuyệt vời! hoàn toàn ngang sức! nhưng thế này thì không thể thắng được 2 người họ sẽ chạm tới giớ hạn mất, trước khi điều đó xảy ra mình phải hành động trước, mình phải chém đầu hắn!).

Khi tui và Tengen đang đánh với Gyuotaro, vũ khí của Tengen bị chém đứt và bị bị bay đi 1 bàn tay trái lẫn mắt trái tui liền chém bay tay phải và chém hắn làm 2 theo chiều ngang, cùng lúc đó Tanjiro lao tới chém đầu nhưng bị khựng lại và bị hắn găm lưỡi liềm vào cầm.

Rimuru: Tanjjiro!

Tanjiro: (chém đầu hắn! nhất định phải chém đầu hắn! mình không được bỏ cuộc!).

GYAAAH!

Dấu ấn diệt quỷ của Tanjiro hiện ra có hình ngọn lửa giúp gia tăng sức mạnh của cậu.

Gyutaro: (chết tiệt đứt mắt thôi, nếu không do con nhỏ kia chém đi nữa thân dưới và tay phải thì tên trụ cột và thằng nhãi này chết chắc rồi, mà sao mình hồi phục chậm thế này? không lẽ do độc tử đằng không mình phục hồi chậm là do sức nóng chết tiệt! không, dù mình có chém đầu thì còn em gái thì mình vẫn sống coi thử bên nó sao rồi!).

POV: Zenitsu, Inosuke

Zenitsu: (chết tiệt mình sắp hết sức rồi).

Daki: ta sẽ băm ngươi thành trăm mảnh trước khi ngươi chém lìa đầu ta đấy.

Nói xong các vải lụa của Daki bao quanh Zenitsu, thì bị Inosuke lao tới chém hết.

Daki: (sao hắn còn sống? chẳng phải hắn bị anh hai đâm xuyên tim rồi sao).

Inosuke: đường có coi thường độ mềm dêo của cơ thể tao! xắp xếp loại vị trí nội tạng đối với tao là chuyện nhỏ, giang sơn núi rừng đã nuôi tao lớn cho nên chút độc này chả là cái thá gì cả!

Xong Daki bị Inosuke và Zenitsu phối hợp chém đứt đầu.

Daki: anh hai anh mau làm gì đi chứ!

POV: Rimuru

Gyutaro: ( mau dùng Viên Trảm Toàn Hồi thôi) chết đi thằng ranh!

Rimuru: đừng hòng!

Tui liền lao tới và đâm hắn 1 nhát vào tim làm cho hắn không dùng được huyết quỷ thuật.

Gyutaro: chết tiệt!

Tanjiro, Zenitsu, Inosuke: GYAAAH!

Xong Daki cùng với Gyutaro bị chém đầu cùng 1 lúc.

POV: Suma, Makio, Hinatsuru

Suma: đứt rồi!

đứt rồi đứt rồi kìa chị Hinatsuru ơi, chị nhìn cái đi rồi hẳn từ từ an nghỉ nhé!

Makio: ặc con nhỏ này! có biết mình vừa nói cái gì không hả!

Suma: hả?

Makio: .

Suma: đau.

Hinatsuru: đợi đã có gì đó lạ lắm?

POV: Rimuru

Rimuru: (cuối cùng cũng xong, giờ mình phải chữa cho Tanjiro thôi).

Ciel: báo, khẩn cấp tên quỷ kia đang bọc phát huyết quỷ thuật! ngài mong chống rời khỏi đây!

Rimuru: (cái gì!).

Bỏng xác tên kia nổ tung tạo ra cơn bão máu hình lưỡi liềm tán loạn khắp nơi.

Rimuru: Tuyên Thệ Vương Uriel!

Tui bật Uriel lên che chắn cho Tanjiro và Tengen nhưng.

Rimuru: (chết tiệt Zenitsu, Inosuke, và cái gì 3 cô kia đang ở trên mái ư! chết tiệt không kịp rồi).

Ngay lúc đó Nezuko xuất hiện và hoá giải hết huyết quỷ thuật của tên quỷ kia đồn thời chữa trị cho Tanjiro, Tengen.

Rimuru: phù may nhìe có em mà mọi người mới an toàn đó Nezuko.

Nezuko: hưm hưm.

Cô bé chạy qua chỗ của Tanjiro, đồng thời Tanjiro cũng tỉnh dậy

Tanjiro: Nezuko. mọi thứ thật tan hoang.

Rimuru: chịu thôi dù sao cũng là thượng quỷ mà.

Tanjiro: đúng ha.

Zenitsu: TAJIRO!

Tanjjiro: là giọng của Zenitsu!

Rimuru: hình như cậu ta và Inosuke ở bên đó đấy cậu qua xem thử đi.

Tanjiro: ừ!

Nezuko cõng cậu ta qua chỗ của Zenitsu và Inosuke, còn tui thì chõi cỉa Tengen và thấy tên có áo kẻ sọc nhue tù nhân đang nói những lời lẽ không hay với nhóm Tengen.

Rimuru: (haizzz đúng là tên độc miệng đã đến trễ mà còn ý kiến thôi qua chỗ của Tanjiro vậy).

POV: Kagaya

Kagaya: thật sao! họ đã hạ được thượng huyền rồi sao? giỏi lắm Tengen!

Tanjiro!

Nezuko!

Zenitsu!

Inosuke!

Rimuru! khụ khụ.

Amane: Kagaya sama!

Kagaya: hàng trăm năm! thế trận chưa từng thay đổi suốt hàng trăm năm giờ đã lay chuyển, Amane khụ khụ khụ.

Amame: vâng!

Kagaya: em hiểu không?

đây là điềm báo vận mệnh đã bắt đầu lay chuyển, chúng ta cuoois cungfcũng có thể chạm đến được hắn, Kibutsuji Muzan, nhất định bọn ta sẽ tiêu diệt ngươi ở thế hệ này ngươi là vết nhơ duy nhất của gia tộc ta ngươi là...khụ khụ.

Amane: các con mau đem nước sôi và khăn thuốc tới đây, nhanh lên!

Các con: dạ!

POV: Akaza

Akaza: dị không gian vô hạn thành, được triệu hồi tới đây có nghĩa lũ thợ ăn quỷ đã giết được thượng huyền!

POV: Rimuru

Suma: thật tốt quá ngài Tengen!

Makio: thật tốt khi chúng ta còn sống.

Hinatsuru: cả 4 chúng ta đểu đã trở về mà không mất ai cả

Tengen: ừ, khúc ca khoải hoàng thôi một cách hào nhoáng!

Zenitsu: tạ ơn ông trời!

Inosuke: hức.

Nezuko: hừm.

Tanjiro: mọi người may mà chúng ta còn sống!

Rimuru: (haizz nhìn họ hạnh phúc chưa kìa, mà mình cũng đã hoàn thành tốt nhiệm vụ bảo vệ mạng sống cảu họ rồi không mắt sai lầm như của Rengoku nữa).

Ciel; thật có thắt mắt tại sao ngài lại không giết tên quỷ kia ngay từ đàu mà cứ dây dưa với hắn vậy?

Rimuru: (Ciel à là do ta muốn họ mạnh mẽ hơn để sau này có chuyện gì thì bọn họ có thể chóng lại được, chứa mà ta giải quyết hết thì không tốt cho họ đâu và ta cũng không phải là người ở đây cho nên ta mới dây dưa với hắn).

Ciel: thàn đã hiểu rồi ạ thưa Chị Rimuru.

Rimuru: (này đừng có gọi ta như vậy nữa ta chỉ tạm thời làm con gái do coi ép thôi chứa ta là đàn ông nha!).

Ciel: hehe!

đúng rồi ha.

Rimuru: (hiazz, mệt với cô thiệt đó à mà kiếm ta đâu?).

Ciel: do hồi nảy ngài quên rút thanh kiếm ra khỏi người tên quỷ kia nên nó đã bị phá huỷ rồi ạ.

Rimuru: (cái gì! chết rồi không xong với tên cuồng kiém kia rồi, đã thế ta còn quên sao chép nó chứa mà thôi kệ).

Ciel: do ngài thôi.

Rimuru: ( giờ ta tới chỗ Tanjiro thôi) sao mà mọi người khóc thế kia?

Zenitsu: Rimuru tạ ơn trời chúng ta sống rồi, thật đáng sợ!

Rimuru: thôi được rồi mà nhín đi.

Tanjiro: công nhận chúng ta đã sống sót sau khi đấu với thượng huyền công lớn cũng nhờ có em và Tengen đó.

Rimuru: không có gì đâu mà, thôi được rồi chúng ta về thôi.

All: Ừ!
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập 14 Đến làng thợ rèn


Đã 2 tuần trôi qua từ cuộc chiến tại phố đèn đỏ , nhóm của Tanjiro đảng lẻ đã nằm viện lâu hơn nhưng tui đã lén chữa trị cho 3 người họ nên bọn họ bình phục nhanh hơn nhưng không hoàn toàn, giờ đến việc chính của tui.

Rimuru: (Ciel cô tìm ra căn cứ của bọn chúng chưa?).

Ciel: chưa thưa chủ nhân, căn cứ của bọn chúng không ở không gian này mà đang tồn tại ở 1 chiều không gian khác, định luật ở đây khác nữa cho nên em vẫn chưa thể tìm thấy vị trí chính xác của chúng, vào lần cuối 2 tuần trước thì có 6 biến dị không gian ở những nơi khác nhau tầm 1 vài lần nữa là em sẽ tìm ra.

Rimuru🙁 bọn chúng trốn kĩ thật, bảo sao sát quỷ đoàn không kiếm thấy chúng, mà cô vất vả rồi Ciel nghỉ ngơi đi).

Ciel: vâng ạ!

Khi trò chuyện xong với Ciel tui đi vào phòng rèn luyện thì thấy Tanjiro đang đổ mồ hôi hột cùng với bức thư, mà tui nhìn vào là biết của Hananezuga rồi.

Rimuru: (ôi tên này hận thù với mình và Tanjiro gì mà ghê v).

Tanjiro: thôi xong giờ kiếm đâu mà diệt quỷ.

Rimuru: haiz...chán thật đó, giờ tay không đánh giặc à.

Cô bé 1: vậy 2 anh chị sao không tới làng của chú ấy đi, em nghĩ 3 người nên nói chuyện với nhau thì hơn.

Rimuru, Tanjiro: làng của chú ấy?

Cô bé 1: vâng tất cả thợ rèn đều sống ở đấy cả!

Rimuru: ồ vậy à!

Tajiro: sao, vậy là anh chị sẽ được đến đó sao?

Cô bé 2: vâng!

Sau đó tui và Tanjiro chuẩn bị đồ đạc đi đến nơi, khi ra cổng tụi tui được các kakushi đón mà hình như các Kakushi cũng không biết rõ nơi đó nữa họ chỉ được mấy con quạ dẫn đường và luôn phiên thay người, Tanjiro bị bịch mũi, mắt để cậu ta không biết đường đi còn tui thì bị bịt tai, mũi, mắt nhưng vô dụng thôi vì tui không cần những giác quan đó có thể cảm nhạn rõ ràng và nếu bí quá thù nhờ Cuel, Tanjiro thì mỗi lần đổi người thì cậu ta đều nói " cảm ơn mọi người, mọi người vất vả nhiều rồi, mong mọi người chiếu cố " với sự chân thành đó khiến cho các Kakushi ấm lòng đến tui cũng thấy vậy, một lúc tụi tui tới nơi.

Kakushi: được rồi đến nơi, giờ tôi sẽ cởi mịt mắt, mũi, tai của 2 người ra.

Tanjiro: Woa! nhìn những toàn nhà đồ sộ chưa kìa!

Rimuru: chà nhìn cũng hoàng chán chứa,(Kurobe chắc thích nơi này lắm đây).

Tanjiro: cái mùi này, có 1 suối nước nóng ở gần đây!

Kakushi: vâng đúng là vậy.

Rimuru: mũi cậu vẫn thính quá nhỉ Tanjiro.

Tanjiro: không có gì đâu.

Kakushi: 2 người sẽ nhìn thấy 1 ngôi nhà rất lớn sau khi rẽ trái ở đằng sau kia, hãy nhớ chào hỏi mọi người trước tiên nhé.

Tanjiro, Rimuru: vâng/ok.

Kakushi: vậy tôi xin phép đến đây thôi.

Tanjiro: xin chân thành cảm ơn!

POV: Kanjori

Kanjori: ồ mình có thể nghe thấy tiéng ai đó đang nói cảm ơn vọng đến đây, vừa có người đến làng sao? tim mình bắt đầu đập rộn lên rồi.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập 15 Trận chiến làng thợ rèn (P1)


Trong khi Tanjiro đi suối nước, tui thì đi dạo xung quanh làng ngắm cảnh, sau khi đi dạo 1 lúc tui đi suối nước nóng trong kusce đi thì thấy một thanh niên cao lớn vạm vỡ mặt sẹo đi qua sau đó đi 1 đoạn gần đó thấy Tanjiro cùng Nezuko đang tắm.

Tanjiro: là rimuru em tới rồi à!

Rimuru: thì đương nhiên phải tới rồi dù sao cũng là suối nước nóng mà.

Tanjiro: vậy à.

Rimuru: giờ thì trước khi tắm phiền cậu có thể quay qua chỗ khác không (tuy là con trai nhưng bị Ciel biến thành gái nên đành chấp nhận).

Tanjiro: à được anh sẽ quay qua chỗ khác!

Sau đó tui xuống tắm và chơi cùng Nezuko Tanjiro thì đỏ mặt vì có gái tắm cùng dù thực chất tui là con trai, xong tụi tui về làng và ăn uống đồng thời gặp cô nàng tóc hồng hồi tổng bộ tui được họ mời ăn chung và tụi tui đã nói chuyện khá vui mà cô ấy ăn nhiều thật. xong tui rời đi trước và đi ngủ còn nhóm Tanjiro và Mitsuri (mới giới thiệu tên cho Rimuru) thì ở lại ăn tiếp.

Trưa hôm sau, tui ngủ dậy và đi ăn trưa à đã vệ sinh răng miệng rồi, khi tui đang đi dạo xung quanh thì thấy tanjiro và 1 cậu nhóc đang ngồi khóc rầu với 1 thanh kiếm rĩ sét.

Rimuru: yo, có chuyện gì mà khóc vậy Tanjiro?

Tanjiro: không có gì đâu.

Kotetsu: mà cũng phải đã 300 năm rồi mà.

Rimuru: 300 năm!

ý 2 người là thanh kiếm này à.

Tanjiro: đúng vậy.

Kotetsu: e-em xin lỗi Tanjiro.

RẦM!

Rimuru: có chuyện gì vậy?

Từ trong rừng xuất hiện bóng người đô con đi ra.

Tanjiro, Kotetsu, Rimuru: ƯAAAH ai vậy!/Haganezuka san/ sao đô vậy!?.

Haganezuka: ta đã nghe thấy mọi việc cứa để đó ta lo.

Tanjiro, Rimuru: để ông lo việc gì mới được hả!?

Tanjjiro: xin chú hãy thả ra mà khoan...tại sao chú lại muốn lấy thanh kiếm đi chứa!?

Haganezuka: để đó ta lo.

Tanjiro: không nó là của Kotetsu kun mà!

Kotetsu: xin chú hãy giải thích Haganezuka san.

Haganezuka: để đó ta lo.

Họ vẫn cứ giằng co với nhau trừ Rimuru vì không muốn vào cái vụ cãi cọ lọ chai này, và thanh kiếm cũng chả phải của cậu.

Rimuru: haiz...mệt mấy người ghê.

Haganezuka: đã nói cứa để ta lo cho!!

Cùng lúc đó thanh niên bị Inosuke đập kiếm xuất hiện từ sau lưng Haganezuka và cú lét.

Kanamori: mấy đứa, điểm yếu của cậu ta là ở 2 bên hông, nên cứ nhắm vào 2 bên hông là được.

Haganezuka: há há há há há!

Rimuru: ra là vậy.

Tanjiro: A là Kanamori san!

Kotetsu: đã lâu không gặp chú.

Kanamori: chào Tanjiro kun, Rimuru chan.

Rimuru: (Rimuru chan) (đúng là ngoại hình giống gái bị hiểu nhầm nhiều quá).

Ciel: nhưng giờ ngài đang là con gái mà.

Rimuru: (sao cũng được ta cũng quen rồi, chắc mình nên trở về hình dạng kiếp trước của mình quá).

Kanamori: vì Haganezuka sẽ xỉu như như cọng bún khi bị cù nên ta sẽ giải thích với hắn sau, mà mong 2 cháu thứ lỗi cho hắn, hắn đã tu luyện trên núi suốt thời gian qua.

Tanjiro, Rimuru: tu luyện?

Haganezuak: phải, hắn muốn rèn 2 thanh kiếm kiếm thật tốt đẻ cho 2 người không bị bỏ mạng oan uổng, nhueng hắn nhất quyết không muốn thừa nhận việc đó.

Tanjiro: là vì tụi cháu sao...

Rimuru: coi bộ trong vậy mà cậu ta tốt ghê.

Kanamori: và vì tụi cháu luôn nhờ hắn tèn kiếm mới, nên ta nghĩ hắn cũng hạnh phúc lắm, cũng vì tất cả các kiếm sĩ khác đều ghét hắn, nren hắn cũng mất nhiều khách hàng.

Tanjiro: thật á?

Kotetsu: và chú ấy không giỏi ăn nói hay lươn lẹo gì hết, nên tới giờ khách hàng vắng tanh như chùa bà đanh.

Rimuru: nghe xong bay luôn thiện cảm luôn rồi.

Kotetsu: không sao đâu ạ, gì đó cũng là điều hiển nhiên mà.

Rimuru: (không anh mày thì thấy thương hại hắn hơn là đồng cảm rồi đó).

Trong khi tụi tui đang trò chuyện thì ông thần Tsun yêu kiếm đã tỉnh dậy, khiến cho Tanjiro và Kotetsu bất ngờ.

Kanamori: a tỉnh lại rồi.

Rimuru: dậy rồi à.

Haganezuka: cứ để thanh kiếm rỉ sét đó ta xử lí cho, với kĩ năng mài giũa nhật luôn kiếm được truyền qua các thế hệ nhà Haganezuka ta sẽ biến nó thành như mới ngay.

Kotetsu: sao chú không nói ngay từ đầu có phải hơn không, cứ lãi nhãi "để ta" ai mà dám tin chú chứa, cứ như vậy thì...

Khi Kotetsu chưa nói hết câu thì bị Haganezuka nắm cổ áo và nâng lên với sự cay cú với cái miệng độc đoán của 1 thằng trẻ trâu.

Rimuru, Tanjiro, Kanamori: cái hông cái hông nhanh lên!!

Chúng tui đã giải cứu được Kotetsu độc miệng và Haganezuka thì đi mài kiếm đồng thời cũng sẽ rèn kiếm cho tui, nhưng ít nhất mất cũng phải 1 tuần, sau khi giải quyết xong tụi liền đi tắm suối nước nóng để giải tỏa tâm hồn và đi ăn xong ngủ cho đến hôm sau vẫn như vậy ăn xong rồi ngủ, trong khi tui đang ngủ thì.

Thợ rèn: mìnn lỡ tắm hơi lâu mất rồi, mai lại có việc từ sớm nữa chứa, hửm?

1 cái bình hoa?

ôi chà ai lại để bình hoa giữa đường thế này.

Khi người thợ rèn cho tay vào bình hoa thì bị nó hút vào và người thoẹ rèn gào thét vì đau đớn cùng với màu đang tuôn ra, sau khi bị hút vào thì bộ áo giày và mặt nạ được đẩy ra khỏi bình bởi dòng nước cùng với đôi chân của thợ rèn.

Gyokko: ọe thịt của bọn thợ rèn trên núi này đúng là tởm thật, không thể nuốt nổi, mà thôi không sao, chỉ cần ta sàn bằng được vùng này thì sức mạnh của lũ thợ săn quỷ sẽ yếu đi trong thấy.

Hatengu: nhanh lên, phải nhanh lên, nhờ có Gyokko mà chúng ta mới tìm được ngôi làng này, nhưng nếu ngài ấy mà nổi giận thì...nhanh lên nhanh lên, phải giết hết chúng, giết hết tất cả bọn chúng những kẻ dám chống lại ngài Muzan.

Trong lúc tui đang say giấc nồng, thì bổng Ciel lên tiếng.

Ciel: thưa chủ nhân có quỷ xuất hiện ạ!

Rimuru🙁ta đang ngủ đừng có làm phiền).

Ciel: có quỷ đó thưa chủ nhân, 2 tên lận thưa chủ nhân.

Rimuru🙁 quỷ hả, quỷ...quỷ! chúng đến rồi à!).

Ciel: vâng.

Rimuru: (ta phải dậy ngay!).

Khi tui tỉnh dậy thì thấy tên quỷ đang bò vào còn Tanjiro và tên mặt vô cảm hồi tổng bộ đang ngơ ngác nhìn quỷ.

Rimuru: đó là quỷ đó!

Vừa dứt câu Muichiro liền lao vào chém đầu quỷ, nhưng hắn đã nhé được nhưng mặt có 1 vết sẹo do nhé, xong Tanjiro và Nezuko lao vào chém và đánh hắn và Muichiro lao vào chém đứt đầu hắn 1 cách dứt khoắc mà tên quỷ không thể phản ứng kịp.

Tanjiro: đừng mất cảnh giác mọi người!

Từ cái đầu và cái thân lòi ra 2 tên, 1 trong 2 tên đó đã đánh bay Muichiro.

Karaku: mày đang đùa cợt với bọn nó đó à, với sức mạnh của mày thì dễ dàng thông nhát ass tụi nó mà, phải không Sekido.

Sekido: đùa cái đầu mày tao chỉ đang cảm thấy túc giận với mọi thứ xung quanh, kể cả việc phải đứng đây cùng với mày đấy.

Karaku: rồi rồi còn tao thì thấy mừng vì được tách ra với mày đấy.

Tanjiro: (chẳng lẻ ta phải chém đầu chúng cùng 1 lúc sao?).

Rimuru: (Ciel phâm tích tên quỷ đó chưa?),

Ciel: rồi thưa chủ nhân.

Rimuru: (cơ chế phân bản của hắn ra sao vậy, bản thể thật của hắn nữa?).

Ciel: cơ chế phân bản của hắn như là mạng mấy tính vậy, cơ thể chính của hắn như máy chủ còn các bản thể kia thì như máy con trong mạng vậy và chúng khi bị chém thì sẽ phân nhưng khi giết được tên bản thể chính thì chúng sẽ chết, thưa chủ nhân.

Rimuru: (vậy à,cảm ơn cô Ciel).

Ciel: không có gì đâu ạ thưa chủ nhân.

Khi vẫn còn đang nói chuyện với Ciel và kết thúc trạng thái tăng tốc tư duy thì, Sekido liền dùng huyết quỷ thuật phòng điện ra từ cây trượng tui thì không sao nhưng Tanjiro thì, khi tui chuẩn bị lao tới đập tên Seido đó thì trên nóc nhà xuất hiện bóng người và người đó dùng súng bắn bay đầu 2 tên quỷ.

Rimuru: (súng sao mà cũng đúng đây là thời kì Taiso cơ mà, nên có súng thì cũng phải,mà dùng súng diệt quỷ ư thật thú vị).

Tanjiro: (vũ khí đó là gì vậy? nó có mùi nhật luân kiếm, khoan hình như nó là súng trong sách của điệp phủ có nhắc tới vũ khí đó!).

Genya: (còn 1 tên).

Karaku: ôi trời sướng ghê ta thật phê pha làm sao! lần đầu ta có cảm giác này luôn đó.

Rimuru: Không được chém!! nếu cậu chém thì chúng sẽ phân tách ra đó!

Nhưng quá muộn Genya đã chém.

Tanjiro: mọi người hãy cẩn thậ-.

Rimuru: Tanjiro!

Tanjiro : cái gì!

Urogi: Kakakaka, vui ghê đó lâu rồi có đứa có thể đoán năng lực của bọn ta đó.

Tanjiro: (tên này có thể bay vậy ra chúng có năng lực khác nhau!).

Rimuru: đừng hòng chạy!

Tui bật lên đấm hắn một cái rõ đâu vào mặt khiến thổ huyết, nhờ thế mà Tanjiro được thả ra và tui bắt lấy cậu ta xuống.

Rimuru: có sao không Tanjiro.

Tanjiro: không sao, mà em mạnh thiệt đó tay không có thể đánh được quỷ.

Rimuru: không có gì, cậu không sao vậy tốt rồi.

Tanjiro: Á, Genya không xong rồi cậu ta bị đâm rồi.

Khi tui đang xoay người lại thì tên Urogi lao tới đẩy tui và Tanjiro ra khỏi căn nhà.

Rimuru: (chết tiệt thế này tên Genya kia chết mất).

Ciel: không sao đâu ạ tên Genya kia hắn sẽ không chết đâu ạ chủ nhân.

Rimuru: (cái gì!).

Ciel: do hắn đã thịt quỷ nên giờ hắn đã là bán quỷ nhưng chỉ trong thời gian ngắn nên ngài đừng lo.

Rimuru: (vậy à, vậy ta yên tâm rồi).

Urogi: Kakaka ngươi không chỉ biết khả năng của bọn ta mà còn tặng cho ta 1 cú đấm đâu điến đấy.

Rimuru: quá khen rồi, này Tanjiro tuy là tôi hiện tại chưa có kiếm nhưng nếu ta phối hợ thì có thể tiêu diệt được tên này đó.

Tanjiro: được rồi vậy ta cùng chiến đấu thôi!

Urogi: vui quá vậy là ta sẽ tiêu diệt các ngươi 1 thể luôn.

Sau đó tụi tui lao lên tấn công hắn ta 1 cách dồn dập, cùng lúc đó

POV: Muichiro

Muichiro: chà tên này đánh bay mình bay xa quá, mà phải quay lại làng ngay thôi, hừm 1 đứa trẻ và 1 con quỷ, thằng nhóc kia quá thiếu kinh nghiệm và không phải thợ lành nghề và con quỷ kia nhìn bộ dạng của nó thì chắc là vật triệu hồi của quỷ nên bỏ qua đi giờ mình cần phải bảo vệ trưởng làng, người có tay nghề cao nhất nên được ưu tiên hơn cả

Kotetsu: Gựuuu!

Trong tâm thức

Tanjiro: giúp đỡ người khác thì đến cùng cũng là giúp đỡ mình mà.

Muichiro: hớ!

Thực tại

Kotetsu: hự, !!

Muichiro: vướng víu quá ngươi biến đi chỗ khác đi

Khi dứt câu Muichiro liền chém chết con quỷ.

Kotetsu: cảm ơn anh em tưởng là em sẽ có conbo ngắm gà khoả thân và chuối cà nhãi rồi chứa, à em cũng xin lỗi anh luôn vì đã gọi anh là tóc bảo bè.

Muichiro: ngươi gọi ta là tóc bảo bè sao?

Kotetsu: tại lúc đó em ức quá.

Muichiro: giờ ta bận rồi cáo từ.

Kotetsu: khoan đã hiện tại Kanamori san và Haganezuka san cũng đang bị tấn công, họ đang miệt mài, mài kiếm nếu chạm trễ thù họ sẽ chết mất nên xin anh.

Muichiro: không ta...!

Trong tâm thức

Kagaya: ta chắc chắn cậu sẽ tìm lại được bản thân thôi, ta chắc chắn cậu sẽ làm được, nên đừng bỏ qua cơ hội này, nhũng thứ thoạt dù chỉ là nhỏ nhặt nhưng chúng sẽ giúp cậu khai thông tâm trí.

Thực tại

Kotetsu: khoan anh đi nhanh quá, chạm lại chút đi!

Muichiro: (việc này có ổn không, cứ thế này mình sẽ không bảo vệ được toàn bộ ngôi làng được, không mình sẽ làm được vì Oyakata sama đã tin tưởng mình, và mình là hà trụ của sát quỷ đoàn Tokitou Muichiro).

Trong khi đang đi thì tôi đã gặp tên thợ rèn Kanamori và hắn đang cố chống cự với quỷ tôi lao tới chém chết con quỷ.

Kanamori: cảm ơn cậu đã cứu tôi.

Muichiro: ông là Kanamori đúng không? kiếm tôi xong rồi à đưa nó đây.

Kanamori: ôi trời thanh kiếm của cậu bị mẻ rồi!

Muichiro: đó là vì sao ta tới đây.

Kanamori: vậy à vậy à để tui đưa cậu thanh kiếm, à khoan đây không phải là thanh kiếm của cậu!

Muichiro: vậy của ai?

Kanamori: là của Rimuru!

Muichiro: là con nhỏ ở tổng bộ đó à.

Kanamori: mà cậu cũng không cần lo vì kiếm của cậu cũng xong rồi.

Muichiro: vậy à.

Kotetsu: tốt quá.

Kanamori: À đúng rồi Haganezuka san! vẫn đang mài kiếm cho Tanjiro kun ở trong cái chồi!

Muichiro: Tanjiro nhờ sao?

Kanamori: không còn thời gian nữa ta đi thôi!

Chúng tôi liền chạy về phía chồi nơi mà tên Haganezuka đang mài kiếm.

Kanamori: may quá không có con quỷ nào, mà kiếm của cậu ở trong đó luôn đó!

Muichiro: không, ta không thể.

Kanamori: ể sao vậy!

Muichiro: lụi lại có quỷ!

Gyokko: ngươi có thể cảm nhận thấy ta chắc ngươi là 1 tên trụ cột, không quan trọng chắc bên trong cái chồi bỏ hoang này có gì quan trọng lắm, nên ta tụe hỏi mấy tiếng sột soạt bên trong nãy giờ từ đâu mà ra, à mà xin tự giới thiệu tên ta là Gyokko, tối nay khách quan có muốn chiêm ngưỡng kiệt tác nghệ của ta không?

Muichiro: kiết tác nghệ thuật? ngươi đang nói gì vậy?

Gyoko: vậy để ta cho ngươi thấy! tác phẩm "đoàn nhân để đoạn mạt ma".

Kotetsu, Kanamori: .

Gyokko: hãy nhìn những đôi bàn tay này đi, chúng đầy chai sạn, điểm đặc biệt chỉ có ở thợ rèn, dĩ nhiên hoàn toàn có chủ đích nên ta mới để chúng ra phía trước thế này.

Kanamori: Kongoujo dono, Tetsuno san, Kotarou kun, Kanaike san.

Kotetsu: ahhh! bác Tetsuhiro!

Gyoko: nói chuẩn lắm, ta đã hào phóng sử dụng 5 năm tên thợ rèn cho tát phẩm của ta, con số đáng nhể phải không, ta không nghĩ các ngươi bị ấn tượng mạnh thế này! và những thanh kiếm đâm vào người chúng thế này càng cũng cố thêm chủ đề "thợ rè", và những chiếc mặt nạ này nữa ta vẫn để cho chúng đeo những chiếc mặt nạ này để thể hiện cho sự tróng rỗng và ngu xuẩn, và điều cũng là có chủ đích! và dĩ nhiên rồi nếu ta xoay thanh kiếm lại thì...

Thợ rèn: GYAAAA!!

Kotetsu: AHH!

đưng lại!

Kanamori: Kotetsu đừng!

Gyokko: sao nào! hoàn hảo phải không! ta đang định sản xuất đại trà tác phẩm này đấy!!

Muichiro: dừng lại được rồi đấy tên đón mạc kia.

Xong Muichiro liền lao tới chém Gyokko còn Gyokko thì vẫn nhé 2 bên như mèo vần chuột.

Kanamori: Kotetsu nhanh lên mau đưa thanh kiếm này cho Rimuru nhanh lên.

Kotetsu: nhưng còn Muichiro san thì sao ạ?

Kanamori: không sao dù gì cậu ta cũng là trụ cột mà, nên hãy nhanh lên.

Kotetsu: vâng!

Gyokko: ngươi nghĩ mình có thể chạy đi đâu!

"ngàn bản kim sát ngư".

Muichiro: (cái gì!).

Khi thấy Gyokko triệu hồi mấy con cá để bắn mấy cây kim độc và thằng nhóc, tui liền lao tới đỡ cho nó.

Kotetsu: Á!!

ủa?

Muichiro san!

Muichiro: đi đi nhóc vướng víu quá.

Kotetsu: nhưng anh bị...

Muichiro: đi đi!

Kotetsu: vâng!!

Nói xong Kotetsu liền chạy 1 mạch đến chỗ của Rimuru và Tanjiro để đưa thanh kiếm cho Rimuru.

Gyokko: ủa sao ngươi vậy mọc ra mấy cái gai kia vậy mắc cười ghê, sao cảm thấy chân tay tê dại chưa, bì trong đó có đọc đó, ngươi sẽ chết ở cái nơi vô dụng này để cứa nhũng tên voi dụng.

Muichiro: (cái gì! chết tiệt mình không được gịc ngã).

Trong tâm thức

Người lạ: (vô dụng thôi, dù cho có ở đây thì cũng vô dụng mà thôi).

Muichiro: ( ai vậy? hình như có người cũng nói như thế, nhưng đó là ai vậy? mùa hè, nóng nực cửa nhà mở toang do thời tiết quá nóng và lũ ve vẫn kiêu ing ỏi dù trời đã tối).

Thực tại

Gyokko: hyo! hyo! vì ngươi là trụ cột nên ta đã chuẩn bị cho người vài thứ đặc biệt, không biết ta phải biến người thành tác phẩm nào đây? ta run lên vì hưng phấn rồi.

Muichiro: ngừng nói nhũng lời vô bổ đó đi.

Muichiro liền lao tới nhưng bị Gyokko dùng huyết quỷ thuật khống chế.

Gyokko: huyết quỷ thuật: "thuỷ ngục bát".

Muichiro: chết tiệt mình nón vội quá, kiếm cũng không xuyên thủng được luôn.

Gyokko: ta đã vô hiệu hoá vũ khí mạnh nhất của các ngươi hơi thở, ta rất mong chờ khuôn mặt méo mó của ngươi trong đâu đớn khiến ta thật vui sướng, nếu ta hủy diệt được ngôi làng này thì sức mạnh của lũ thợ săn quỷ các ngươi sẽ yếu đi, và tên Ubuyashiki sẽ còn nước chờ chết mà thôi hyo! hyo!

Cùng lúc đó ở gần ngôi làng.

POV: Mitsuri

Mitsuri: phải nhanh lên nữa, mọi người trong làng đang gặp nguy hiểm, mình không thể tin được ngôi làng thợ rèn lại gần ngay khu vực của mình đến vậy, bất ngờ thật, được mình đến đây!

Người gác làng: hãy bảo vệ những gia đình quan trọng, mang hết kiếm ra đây và bảo vệ trưởng làng ra khỏi đây.

Dân làng: Gyaa. mau chạy thôi móng vuốt của con quỷ còn sắt hơn cả kiếm đó, chết tiệt phải quay lại thôi!!

Từ đằng sau Mitsuri santo 1 vòng và chém chết con quỷ bằng thanh nhật luân kiếm có hình dạng như roi của cô.

Mitsuri: xin mọi người lượng thứ vì đã đến trễ, tôi sẽ cố gắng giải quyết bọn chúng nhanh thôi!!

Dân làmg: tốt quá là trụ cột, cô ây thật tuyệt vời, mình quên mất là cô ấy rất mạnh chỉ vì cô ấy quá dễ thương.

Tại chỗ trưởng làng.

Cận vệ: chết tiệt toàn bộ đoàn diệt quỷ canh gác bị giết hết rồi, mình không thể để mọi người và trưởng làng chết như thế này được, con quỷ này to quá nó đang tới đây, vậy là mọi việc mình làm đều vô ích ư?.!?

Bổng có 1 bóng người xuất hiện.

Mitsuri: anh không nên duy chuyển ngay bây giờ được đâu, nếu không nội tạng của anh sẽ bị phá hủy đó.

Cận vệ: Kanjori dono!

Mitsuri: hơi thở của tình yêu thức thứ nhất: "tàn tích của mối tình đầu".

Mitsuri: trái tim sẽ không bao giờ đâu khổ cho những kẻ làm hại con người đâu.

Khi con quỷ đang tan biến thì trưởng làng Tencchin rơi xuống từ tay của quỷ.

Mitsuri: Tencchin sama!!

Tencchin được Mitsuri bắt được.

Mitsuri: Tencchin sama ngài có sao không, ngài có nghe thấy không!

Tencchin: đâu là thiên đường à mình được ôm bởi 1 cô gái trẻ.

Mitsuri: biến thái.

Người Canh gác: tôi bị cô ngã trúng đầu, làm ơn hãy nắm lấy tay tôi kéo dậy đi.

Mitsuri: oh! tôi xin lỗi, anh ổn chứa?

Cận vệ: may quá .

Cùng lúc đó.

POV:Rimuru

Trận chiến của chúng tui diễn ra rất át liệt với 10% đúng là đấu với mấy tên này thì không khó khăn lắm nhưng tụi này khó chịu quá đã thế còn không kiếm nữa phiền phức thật, về đối thủ: Rimuru vs Urogi (1.200.340 EP), Karaku (1.250.670 EP) , Tanjiro, Nezuko (1.220.450 EP) vs Sekido (1.370.780 EP), Genya (980.960 EP) vs Aizetsu (1.300.570 EP), tui thì đang bón tô cháo hành cho 2 tên cười như điên này nên không sao, phía Genya.

Genya: ngươi chỉ có nhiêu đó thôi à?

Aizetsu; thật đáng thương khi ngươi không thể chết ngay được A Di Đà Phật.

Genya: gì vậy kinh phật A Di Đà sao? quả là 1 kẻ sùng đạo.

Còn phía Tanjiro, Nezuko

Sekodo: ngươi nghĩ có thể dùng chân của tên Urogi bị ngươi chém đứt đó thì cản được ta sao.

Rimuru: Tanjiro cẩn thận!

Nezuko liền lao tới đốt tên Sekido còn Genya thì vẫn đang máu chiến với Aizetsu, nhân lúc Rimuru mất tập trung Karaku liền ra tay.

Ciel: cản thận chủ nhân!

Rimuru: (chết mất cảnh giác rồi! không bật kịp gia tốc tư duy và thệ ước vương Uriel rồi).

Khi thổi bay Rimuru xong thì hắn liền bay lên.

Karaku: quá đã trận chiến này thật vui, cho ta tham gia với Sekido!

Tanjiro: cái gì!

Karaku liền vơ mạnh tạo gió đè bẹp Tanjiro, Nezuko và Genya đồng thời phá huỷ luôn căn nhà.

Tanjiro; (sức ép này mạnh quá, thôi xông mình không thể chịu nổi nữa) ÁH.

Sekido: vậy cuộc chơi đã kết thúc.

Cách xa chỗ của nhóm Tanjiro nhưng gần với chỗ Muichiro, nơi Rimuru bị thổi bay đến đang ngồi dậy dần.

Rimuru: chết tiệt bay xa quá, may mà mình là slime và mạnh hơn mấy tên đó nên mình không sao, mình lơ là quá.

Ciel: ngài cũng không nên lơ là như thế dù ngài mạnh hơn bọn chúng.

Rimuru: (rồi rồi ta biết rồi dù gì ta cũng đâu có chết được đâu).

Ciel: hiaz...thiệt hết nói nổi ngài luôn.

Kotetsu: AH! may quá gặp được chị rồi Rimuru!

Rimuru: (Kotetsu em làm gì ở đây!).

Kotetsu: em đang tìm chị để đưa thanh kiếm này cho chị.

Rimuru: vậy à cảm ơn.

Kotetsu: mà sao chị lại ở đây vậy nhóm Tanjiro san đâu rồi?

Rimuru: Ah, do là ta bị tên quỷ đánh văng ra đây đấy mà thôi, cũng khá xa đây thôi giờ ta bận rồi nên ta quay trở lại đó đây bọn họ đang chờ ta!

Kotetsu: chờ chút...đi mất rồi, (mìn còn định nhờ chị ấy phụ giúp Muichiro) mà phải rồi mình không nên ở đây mình phải quay lại chỗ của anh Muichiro để trợ giúp anh ấy ngay thôi.

Xong Kotetsu liền phi thẳng về chỗ của Muichiro.

Rimuru: ta đã có kiếm giờ thì thuận tiện hơn rồi, chờ tôi Tanjiro, Nezuko và tên Genya gì đó, giờ thì đã đến lúc đại khai sát giới rồi.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập 16 Trận chiến làng thợ rèn (P2)


Karaku: kakaka! vui thiệt đó công nhận giờ thoáng thật đó.

Sekido: giờ các ngươi trốn bằng niềm tin.

Urogi: giờ ta coi thử chúng đang bị đóng này đè chỗ nào đây.

Tanjiro: chết tiệt đoàn vừa rồi mạnh quá, thổi bay cả căng nhà rồi, AH!

Nezuko chết tiệt đống đổ nát rồi...Nezuko em đừng lo anh sẽ giúp em thoát ra khỏi đóng đổ nát này.

Nezuko: hưm..

Tanjiro: Nezuko em làm gì vậy! mau bỏ thanh kiếm ra nếu không thì tay em sẽ bị cắt ra đấy!

Khi Tanjiro vẫn đang nâng và ngăn Nezuko nắm kiếm, thì từ máu của Nezuko chảy trên thanh kiếm thì bỏng bốc cháy.

Tanjiro: (thanh kiếm đang bóc cháy bởi máu của em ấy, thanh kiếm đổi màu từ đen sang đỏ nhờ sự tăng nhiệt của thanh kiếm bởi dòng máu quỷ của em ấy, một thanh kiếm rực cháy ý đây là!).

Trong tâm thức

Cô gái: thanh kiếm của ngài samurai chỉ chuyển màu từ đen hắc diện thạch sang đỏ rực cháy như viên đá quý khi chiến đấu thôi, tại sao lại thế nhỉ? lạ ghê ha, và nó cũng nhìn thật là đẹp.

Thực tại

Tanjiro: (người vừa rồi là ai?

à! phải rồi rát có thể đó là kí ức kế thừa, vị kiếm khách đeo bông tai mà mình gặp hồi ở phố đèn đỏ có lẻ là vị samurai được nhắc đến, kiếm của ông ấy có màu đen sao? gióing như kiếm của mình, vừa rồi kiếm của mình chuyển thành màu đỏ, màu sắc của nó đã thay đổi nhờ máu của Nezuko chắc vị kiếm sĩ kia có phương pháp khác, và giờ cả 2 thanh kiếm đểu có cùng màu, kể cả khi mình đã mạnh lên thì lũ quỷ vẫn mạnh hơn rất nhiều, cơ thể trằng trịt vết thương có lúc thì rã rời, mỗi lần như vậy thì có người lại giúp đỡ mình, mạng sống của họ liên kết với mạng sống của mình, nên mình phải báo đáp ân tình, mọi người truyền cho mình sức mạnh hy vọng, cảm xúc, hoà làm 1, đó là phải tiêu diệt quỷ bảo vệ con người và mình phải cố gắng làm được việc đấy).

Urogi: bọn mày đang toan tính gì vậy? mà mày đừng mong là sẽ giết được bọn tao, chi nên mày hãy ngoan ngoãn mà đứng yên cho bọn tao xé xác ra đi!

Trong khi Urogi đang lao tới chỗ của Tanjiro thì cùng lúc đó.

Sekido: hưm! những hình ảnh này, thanh kiếm rực lửa, đây là kí ức của ngài Muzan sama, đó là thanh kiếm của kẻ đã truy sát Muzan sama và thiếu chút nữa là lấy được đầu của ngài ấy.

Trong khi Urogi vẫn đang lao tới vết bởt trên trán của Tanjiro biến đổi thành hình ngọn lửa, Tanjiro thủ thế chuẩn bị tấn công thì hình đang của vị kiếm sĩ đó hiện lên sau lưng Tanjiro trong tâm trí của Sekido.

Sekido: hình bóng của chúng đang hoà vào nhau.

Cùng lúc khi Sekido đang suy nghĩ đủ thứ về Tanjiro, thì Tanjiro liền tung chiêu.

Tanjiro: vũ điệu hỏa thần "nhật vần chi long" "đầu vũ".

Khi tung ra chiêu thức Tanjiro chém đầu cả 3 con quỷ cùng lúc, khiến cho chúng bất ngờ, ngỡ ngàng, bật ngửa với chiêu thức vừa rồi.

Tanjiro: (mình luôn tự hỏi tại sao lúc đó mình lại có thể chém được đầu của Gyotaro, cảm giác khi ấy, hơi thở, cách sử dụng sức mạnh, cả cơ thể mình như được bao bọc bỏi ngọn lửa và trán mình cũng vậy, mà thôi kệ vậy tốt rồi chỉ còn tên cuối cùng).

Khi Tanjiro đang quay qua quay lại kiếm tên cuối cùng, thì bỏng cậu thấy hình bóng của Genya đang găm con quỷ vào cái cây và trên tay Genya là đầu của tên quỷ.

Tanjiro: (Genya! cậu ấy vẫn ổn, tên quỷ thứ tư đã bị hạ, tốt quá, tốt quá, tốt quá, cùng lúc luôn sao nếu bọn mình làm được như thế...) Gen..!

Khi Tanjiro đang chuẩn bị kêu thì Genya với đôi mặt đỏ ngầu và nổi gân kèm với răng nhanh.

Tanjiro: !? !? !?

Genya!? trời nhình cậu ấy cứ như là...

Karaku: GAAAAAAAA!! cái nhát chém vừa rồi là cái thứ quái quỷ gì vậy!? tao không thể hồi phục được!! như thể tao đang bị thiêu sống vậy!!

Sekido: căm mồm lại coi, mày ổn ào quá, chúng ta vẫn hồi phục nhưng rất chậm thôi!!

Tanjiro: đòn tấn công có hiệu nghiệm, không biết có chuyện gì đang xảy ra với Genya, nhưng cảm giác rất bất an là đây không phải là cách để hạ chúng, vậy là đòn vừa rồi không có tác dụng nhiều với các cảm xúc sơ khai, diều làm mình băng khoan nhất là điểm yếu của chúng không phải là ở đầu thì là ở đâu? khoan hình như mình có người thấy mùi lạ thoáng qua, phải rồi đó là mùi của con quỷ thứ năm, chúng tổng cộng có 5 tên, phải mau chóng tìm ra hắn chắc chắn tên thứ 5 là...).

Trong khi Tanjiro vẫn đang suy nghĩ thì Genya lao tới bóp cổ Tanjiro và nói.

Tanjiro: OA!

Genya: đừng tưởng bở tao sẽ là người giết thằng thượng huyền này và lên chức trục cột, vụ thượng huyền lục không phải 1 mình mày hạ nên đừng hòng lên được trụ cột.

Tanjiro: cũng phải ha, mà sao cậu lại bốp cổ tớ?

Genya: tao sẽ giết 1 tên trước mày, tao mới là kẻ sẽ trở thành trụ cột!!

Tanjiro: ra vậy được thôi, tớ và Nezuko sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ cậu, nên cùng nhau cố gắng nhé! và có vẻ con quỷ thứ 5 đang ở quanh đây, tớ sẽ đi tìm hắn cậu cầm chân luc quỷ hộ tớ.

Genya: căm mồm mày đang khiến tao mất cảnh giác!

Khi đang nói vậy Genya vô tình nhìn thẳng vào đôi mắt ngây thơ trong sáng của Tanjiro làm cho Genya bối rồi.

Genya:...

Tanjiro: cản thận!!

Cả 2 đã né kịp đòn tấn công của tên Sekido một cách gang tất.

Tanjiro: tớ sẽ báo cho cậu khi tìm thấy tên thứ 5, mà nhớ đừng chém đầu Nezuko đấy em ấy là em gái tớ.

Genya: há...ờ!

Tanjiro: (con quỷ tức giận hồi phục lại rồi, phải nhanh lên, hắn đang ở đâu, mà nhờ trận lốc mà tên quỷ cầm quạt máy tạo ra mà mùi lưu huỳnh đã bị đánh tan).

Hatengu: mình sẽ ổn thôi, mình sẽ ổn thôi, chúng sẽ không tìm thấy mình được đâu, lũ cảm xúc khác sẽ tiêu diệt hết lũ xấu xa đó.

Tanjiro: (đây rồi!

đây rồi!

đây rồi! tìm thấy hắn rồi!!) Genyaaaa!! thẳng hướng đông bắc!! hắn đang ở đâu đó dưới sát mặt đất!!

Nói xong Genya liền chạy về hướng đông bắc, cùng với sự giúp đỡ của Tanjiro và Nezuko đang giữ chân lũ quỷ lại.

Karaku: nhãi ranh khốn kiếp.

Tanjiro: Genya!! bên phải hắn chạy về phái nam, bắt hắn lại!!

Genya: (tao đang tìm đây, tao vẫn đang tìm hắn đây, chết tiệt, chết tiệt hắn trốn đâu rồi? huyết quỷ thuật của mình không thể tìm ra hắn, chẳng lẻ là vì hắn dùng huyết quỷ thuật sao, chết tiệt càng để lâu thì càng tốn năng lượng, phải mau chống tìm ra hắn).

Tanjiro: hướng tây bên cạnh phải của cậu!! hắn đang rất gần phía dưới cậu!!

Genya: (phía dưới hắn đâu, hắn đâu)

Trong lúc Genya đang cúi đầu xuống kiếm thì Genya đã thấy bản thể chính Hatengu.

Genya: (đây rồi! nhưng bé xíu liệu mình có thể theo kiệp chuyển động của hắn không? mà hắn chỉ to bằng 1 con chuột, sức mạnh của 3 tên kia

mạnh ngoài sức tưởng tượng mà bị chia phối bởi tên này sao? phải chơi trò mèo vờn chuột trong luec chiến đấu với 3 tên kia đúng là khó chịu mà, mình đã hiểu vì sao các thợ săn quỷ đều bỏ mạng khi gặp hắn rồi, thằng đầu khấc nhỏ tí để cáng này chơi bẩn vl).

Genya liền dùng hết sức chém thẳng vào cổ Hatengu thì thanh kiếm bị gãy.

Genya: (không được rồi! mình không lấy đầu hắn được rồi, vậy thì súng).

Genya liền nổ súng thẳng vào gầu Hatengu nhưng không hề hấn.

Genya: (súng cũng không được!).

Ngay lúc đó Sekido lao tới chuẩn bị đâm Genya.

Genya: (chết tiệt mình đã tốn quá nhiều thời gian chết chắc rồi mình không thể hồi phục phần đầu được! anh hai em đã nghĩ nếu trở thành trụ cột thì anh sẽ chấp nhận em và em có thể nói lời xin lỗi vì những chuyện xảy ra vào "đêm hôm ấy".

Trong tâm thức

Genya: (mẹ của mình là 1 người có vóc dáng nhỏ bé, từ hồi bé mình đã cao hơn bà, mẹ là người làm việc từ sáng đến tối mình chưa từng nhình thấy bà ấy đu ngủ lúc nào, còn cha tuy có một cơ thể vạm vỡ nhưng lại là kẻ tệ bạc đánh đập vợ con mẹ tuy có cơ thể nhỏ bé nhưng bà luôn không chút do dự mà che chở cho bọn mình khỏi tên quái vật đó mình nghĩ bà là 1 người tuyệt vời, ổng cũng gây thù với rất nhiều người nên việc ổng bị đâm đến chết thì cũng không có gì bất ngờ, cho đến 1 đêm khi cả nhà đang ngồi chờ mẹ về thì có tiếng đập cửa tưởng mẹ về nên mọi người liền chạy ra mừng rỡ nhưng khi chưa kịp ra thì bỏng bóng dáng con sói lao vô tấn công gia đình và mình may mắn chỉ bị thương ở mặt, khi nó chuẩn bị lao tới thì anh hai chạy tới đẩy con sói ra khỏi nhà).

Sanemi: Genya chạy đi!!

Genya nhỏ: anh hai!!

Khi Genya vẫn đang kêu thì họ đã bay ra khỏi nhà.

Genya nhỏ: đúng rồi Shuya!

Hiroshi!

Toko!

Teiko!Sumi! cứ bịch vết thương như thế này nhé! anh sẽ gọi bác sĩ ngay! ráng cằm cự chút nhé!

Khi đang chạy tìm bác sĩ Genya vô tình thấy anh hai người đầy máu đang cằm dao dưới là xác của mẹ.

Genya nhỏ: Mẹ!!

WAA!!

Mẹ!!

Mẹ Ơi!! tại sao! tại sao anh lại giết mẹ chứa!

đồ sát nhân!! quân giết người!! tên bất hiếu!!

đồ tệ bạc!! tên vô cảm!!

Genya: ( em xin lỗi anh vì đã buôn ra những lời cay nghiệt như vậy, em tự hỏi cảm giác của anh hai lúc đó sẽ ra sao khi chính tay giết chết thứ đã tấn công gia đình nhưng hoá ra đó là người mẹ yêu dấu của mình đả thế còn bị chính người em trai mà minh bảo vệ chữi rũa, dù em biết đó chỉ là lời bao biện do lúc đó đã quá hoảng loạn, dù cho em có gọi các em thế nào thì họ vẫn không đáp lại cùng với cơ thể lạnh tanh, lúc đó em đã nhận ra là họ đã chết và cái thứ em nghĩ là sói kia chính là mẹ của chúng ta và bà ấy đã chết dưới tay anh, dù cho chúng ta vừa mới là sẽ bảo vệ bà ấy).

-Chiều hôm nay trước đó-

Sanemi: Genya hãy cùng nhau bảo vệ gia đình nhé, bố đã bị đâm chết dù anh biết rằng sẽ tốt khi không có ông ta nhưng ông ta cũng là nơi nương tựa cho gia đình, nên từ bây giờ 2 anh em ta sẽ bảo vệ mẹ và gia đình, được chứa?

Genya: không phải kể từ bây giờ mà trước giờ đã vậy rồi mà đúng không anh?

Sanemi: cũng đúng .

Thục tại

Trong lúc Sekido chuẩn bị chém đứt đầu của Genya ra thì cậu ta vẫn đang còn suy tư trăn trối cuối đời.

Genya: (anh à, em xin lỗi, em sẽ chết đi mà không kịp nói lời xin lỗi với anh, được nhìn thấy nụ cười của anh thật là đúng lúc, dù em không có tài năng gì, em cũng không thể sử dụng được hơi thở và càng không thể thành trụ cột, nhưng em phải trở thành trụ cột thì mới gặp được anh, vì vậy em đã rất chăm chỉ).

Sanemi: cái thứ vô dụng như mày không phải là em trai của tao, cút ngay khỏi đội thợ săn quỷ cho khuất mắt.

Genya: (nhưng tại sao? em là em trai của anh cơ mà).

Khi Genya đang ngẫn lệ còn Sekido thì Tanjiro liền lao tới chém đứt tay của Sekido và nói.

Tanjiro: cố lên Genya, cố gắng lần nữa đi, chém vào đầu hắn thêm 1 lần nữa đi, cậu sẽ hạ được hắn mà, tớ sẽ bảo vệ cậu chỉ cần cậu tập trung lấy đầu của hắn là được, chẳng phải là cậu sẽ trở thành trụ cột sao Shinazukawa Genya!!

Từ phía sau của Tanjiro Aizetsu lao tới cùng với cây thương của mình nhắm vào Tanjiro.

Tanjiro: (chết rồi phía sau!).

Aizetsu: "kích lệ thích đột"

Tanjiro: (chết trúng đòn rồi!) ủa!?

Genya: đi đi!!

Tanjiro: Genya!!

Genya: tao không thể chém đầu hắn được, mày làm đi, tao cho mày niềm vinh hạnh này đó!

Nghe thấy vậy Tanjiro liền chạy tới chỗ chủa tên Hatengu, trong lúc Genya đang cằm trận lũ quỷ.

Tanjiro: (hắn đây rồi, bé xíu thế này!)

Tanjiro lièn chém 1 phát vào cỗ của Hatengu.

Hatengu: GUAAAAAGH!!

Tanjiro: (tai của mình! nhưng mình có thể chém đứt đầu của hắn).

Cùng lúc đó có 1 tên quỷ xuất hiện phía sau Tanjiro: (cái gì có tên ở sau mình ư mùi khác với mấy tên cảm xúc kia, không giờ mình phải tập trung chém đầu tên này...! không chém sâu thêm được nũa sức mạnh của Nezuko hết rồi chết tiệt mình tính sai rồi).

Genya: Tanjiro tránh ra!!

Tanjiro: (không kịp rồi!)

"Tùng" tiếng trống vang lên, chùm cây hình con rồng từ dưới đất chui lên ngay dưới chân Tanjiro nhưng được Nezuko kịp thời cúa nhưng bị mất chân trái.

Tanjiro: Nezuko! em có sao không Nezuko?

Zohakuten: lũ man di man rợ chuyên hành hạ người thiện lươn

Tanjjiro: hả!?

Zohakuten: thù hằn, oán hận, chỉ có sực thì hận trong đầu lũ người cục ác các ngươi.

Tanjiro: (tên thứ 6! giờ có tận 6 tên đùa à! không mình không cảm nhận hay ngủi thấy bọn chúng?

Genya: (sao mọi chuyện lại thành ra thế này? vừa nãy hắn còn là tên quỷ giận dữ cơ mà, lúc Tanjiro chém đầu tên tí hon kia, thì tên Sekido liền trong tức khắc giơ tay hấp thụ 2 tên quỷ khoái lạc và vui mừng như thể đang vặn xoắn xác thịt của chúng vậy và sau đó hắn lao tới chỗ của tên Aizetsu, hắn há miệng ra với đôi mở to như thể đang kháng cự nhưng vẫn bị hấp thụ và cơ thể tên quỷ giận dữ biến đổi thành ra như vậy, tên quỷ đó là thứ gì? hắn không hề nói phân tách và trẻ nữa như trẻ con, vậy đây là sự dung họp của tất cả bọn cảm xúc trừ tên già khọm tí hon mà ta cho là bản thể thật).

"Tùng" tiếng trống vang lên, 1 túm cây bao bọc Hatengu lại.

Tanjiro: (hỏng rồi bản thể thật đang được bao bọc lại) dừng lại!

Khi Tanjiro vừa hét lên, Zohakuten liền trừng mắt kèm với sát khí làm cho ai náy cũng phải đổ mồ hồi "ngoại trừ 1 người".

Tanjiro: (cơ thể mình như bị bóp nghẹn lại vậy, cái áp lực mà hắn toả ra làm tim mình ưuaefng quại quá!).

zohakuten: sao nào? thằng rác thải kia không thích việc tao vừa làm à?

đồ độc ác, khốn nạn, đốn mạc kia.

Genya: (giọng nói có áp lực khủng khiếp làm cho tay chân mình bủn rủn không di chuyển được).

Khi bị dồn vào đường cùng con người không phải là sinh vật duy nhất bộc phát sức mạnh, con quỷ có tên Hatengu đã nhiều lần bị dồn vào đường cùng, mỗi lần như vậy thì nhờ huyết thuật, những cảm xúc mạnh mẽ của hắn biến thành những con quỷ và phân tách ra đó là cách hắn chiến thắng, cho nên càng bị dồn vào chân tường thì hắn lại càng mạnh mẽ hơn.

Tanjiro: tại sao...tại sao bọn ta là kẻ ác hả?

Zohakuten: vì các ngươi hành hạ "kẻ yếu" đúng không? lũ súc vật các ngươi đã cố gắng lấy đầu của "kẻ yếu" nhỏ bé đến mức có thể nhằm gọn trong lòng bàn tay của ta, đó là điều hoàn toàn bất công chỉ có lũ man di man rỡ như các ngươi mới có thể làm thế.

Tanjiro: ai là kẻ yếu đuối nhỏ bé ai ở đây chứa các ngươi không có tư cách nói vậy, các ngươi tanh nòng mùi máu ăn thịt không biết bao nhiêu người, mà họ có làm gì ngươi chưa các ngươi tuỳ tiện lấy đi mạng sống của họ như thể họ đáng bị vậy, đừng có vừa ăn cướp vừa la làng cho nên kẻ có suy nghĩ bệnh hoạng như ngươi không thể tha thứ được, con quỷ tàn ác kia ta sẽ chặt đầu ngươi ngay tại đây.

Ngay sau đó Tanjiro liền lao lên tấn công Zohakuten, thấy vậy hắn liền triệu hồi mọc long ra chiến đấu với Tanjiro , còn hắn đứng nhìn.

Tanjiro: ("vũ điệu hoả thần" bích la...).

Trước khi Tanjiro kịp tung chiêu thì con mộc long liền tạo ra sóng âm cục lớn vào Tanjiro.

Tanjiro: (mành nhĩ và tai của mình lao đảo quá! chết tiệt nó đang bắt đầu tấn công!)

Con mọc long liền tạo ra 1 cơn gió làm 1 phần đất lún xuống, tuy đã tránh được nhưng dư chấn của nó vẫn làm cho chân của Tanjiro bị thương.

Tanjiro: GUAAAGHH!! (nó có thể sử dụng suéc mạnh của mấy tên cảm súc nguyên thủy thậm chí còn mạnh hơn chúng nữa, chết tiệt mình không đủ thời gian, mình không hồi phục, dù biết trước các đoàn tấn công nhưng lại không thể làm gì, mình không thể liên kết được hơi thở, nếu mình cách xa 20m, chắc chỗ này ổn)

Thấy vậy Zohakuten liền gõ trống khiến cho con mọc long lồi ra từ miệng mấy con mọc long nhỏ khác bắt lấy Tanjiro.

Tanjiro: (nó tiếp tục dài ra! mình có thể sử dụng một kĩ năng để cắt).

Nhưng trước khi Tanjiro có thể làm gì nó liền nuốt chửng Tanjiro, Nezuko và Genya bị nó khống chế lại, cả 3 bị nó siết chặt lại kiến cho cả 3 đau đớn, ngay lúc đó luến trụ Mitsuri tới và giải cứa tất cả mọi người.

Mitsuri: trời ơi! con quái gì to thế! mà em có ổn không Tanjiro

Tanjiro: !? chị Mitsuri! may quá chị tới kịp!

Mitsuri: em làm tốt lắm! giờ em nghĩ đi!

Tanjiro: (mình không nghe thấy gì cả)

Mitsuri: vậy chị đi đây.

Tanjiro: chờ đã hắn là thượng huyền tứ đấy!

Mitsuri: ê tên kia ngươi đi quá ca rồi đấy! giờ ta sẽ lấy lại Nezuko chan và Genya kun ngay bây giờ!

Zohakuten: im mồm cái con Bicth kia, người có thể ra lệnh cho ta chỉ ngài Muzan sama thôi.

Khi nghe xong những lời đó mặt của Mitsuri đỏ lên nhưng không phải vì e thẹn hay có cảm tình mà là sốc.

Mitsuri: (không thể tin được là nó dám nói như vậy, trong nó chỉ bằng tuôi em trai mình thôi, mà quỷ thì không già, đúng không? dù thế nào thì cũng bất lịch sự).

Zohakuten: "hoà tấu sét của tử thần".

Tanjiro: chị Mitsuri coi chừng!!

Mitsuri: "hơi thở tình yêu tam thức" ái miêu mộ dục.

Thanh kiếm của Mitsuri di chuyển như 1 chiếc roi chém tan hết chiêu vừa rồi của Zohakuten làm cho Tanjiro bất ngờ.

Mitsuri: ta bực rồi đó, tuy ngươi là trẻ con nhưng ta sẽ không tha cho ngươi đâu.

Zohakuten: ả này đánh tan được đòn tấn công sao! vậy để xem ả sẽ chống trả được bao lâu.

Sau đó liền triệu hồi hàng loạt mộc long cùng với các tuyệt chiêu huyết quỷ thuật.

Mitsuri: ("hơi thở tình yêu nhị thức" sự đau khổ của tình yêu, "lục thức" cú cào của mèo con).

Zohakuten: (nếu cô ta cứ tiếp tục với tốc độ đó, vậy thì cô ta sẽ phải đứng yên vì tuyệt kĩ này) "huyết quỷ thật" âm hưởng nghiệp quật.

Mitsuri: "ngủ thức" dao động móng tay bừa bộn .

Nhân lúc Zohakuten không phòng bị Mitsuri lao tới và dùng thanh kiếm có hình như roi của mình cuốn quanh cổ Zohakuten.

Tanjiro: (chị ấy nhanh quá nhưng không có tác dụng đâu).

Trong khi bị thanh kiếm Mitsuri cuốn quanh cổ nhưng Zohakuten vẫn bình thản há miệng.

Mitsuri: (hắn làm gì vậy? mà sẽ ổn thôi nếu mình cắt đầu hắn xuống).

Tanjiro: chị Mitsuri đó không phải cơ thể thật đâu, hắn sẽ không chết nếu chị chặt đầu hắn!!

Mitsuri: (hả!? thật á!! thôi chết! rồi mình đi nước đi sai rồi).

Zohakuten: ( "huyết quỷ thuật" tiếng rít điên rồ).

Tiếng rít từ Zohakuten đã khiến cho Mitsuri mất đi ý thức và quỳ xụp xuống đất.

Tanjiro: chị Mitsuri!!

Zohakuten: (không thể tin được!

ả này vẫn ổn định sau đòn tấn công đó lẫn cả tinh thần nữa, có phải ả đã gồng mình chống lên trước khi chịu đòn tấn công? dù ở thế thủ thì chẳng ai có thể ổn đòn đó mình không hiểu? ohh! mình hiểu rồi sức mạnh của ả không khớp với vẻ ngoài, ả có cơ bắp cực kì tốt được đấy! mình sẽ mạnh lên nếu ăn được nhiều thịt tốt nhưng mình nghĩ nên đập nát sọ ả là tốt nhất).

Zohakuten liền vung tay vào thế chuẩn bị đấp Mitsuri, Tanjiro và Genya lao tới.

Trong tâm thức

Thiếu gia nhà giàu: ta nghĩ chỉ có chó mới lấy cô làm vợ thôi, và cái màu tóc đó thật tệ nếu nó truyền cho con cháu của ta, cô hãy coi như buổi ra mắt lần này như chưa từng diễn ra nên cô hãy quên ta đi.

Vào 2 năm trước đám cưới của Mitsuri bị huỷ bỏ lúc ấy cô ấy 17 tuổi, Mitsuri trong coi ấy cứ như là 1 người phụ nữ bình thường nhưng thực chất cô ấy là một người có lượng cơ bắp gấp 8 lần người bình thường, hồi cô 4 tuổi mẹ cô đã rất sốc khi cô có thể nâng 1 vật nặng 60kg , để duy trì năng lượng cho cơ thể khẩu phần ăn của cô ấy gấp 3 lần sumo, khi bị huỷ hôn cô ấy đã che giấu các tật đó đi và nhuộm tóc đen, ăn ít lại và giả vờ yếu đuối điều đó khiến cho cô yếu đi và gia đình dô rất lo lắng, bỗng 1 ngày có người tới hỏi cưới cô.

Mitsuri: (liệu có ổn không, khi mình phải sống như vậy đến cuối đời, mình ăn nhiều, có màu tóc kì lạ, lại còn dối không phải là chính mình, không biết mình có thể đem lại lợi ích gì cho người khác khi là chính mình và liệu 1 nơi nào đó mình là chính mình và có ai cần chính mình không?

điều này là bất khả thi điên rồ thật ai lại cần mình chứa).

Thực tại

Tanjiro/Genya: chị Mitsuri san/GYAAAA!! (không kịp rồi!).

Trong khi Zohakuten vẫn đang vung nắm đấm gần sát mặt Mitsuri, Tanjjiro Nezuko và Genya vẫn đang lao tới nhưng quá xa, cứ nghĩ rằng đã quá muộn rằng Mitsuri sẽ bị giết nhưng ngay lúc đó cánh tay của Zohakuten bị chặt đứt và 1 phần cổ bị chém nhanh đến mức khiến ai cũng bất ngờ, và bóng người ấy đã đỡ Mitsuri qua 1 gốc cây.

Rimuru: yare, yare ngươi nghĩ ngươi đang làm gì hả tên quỷ kia.

Zohakuten: GUAAAAAGH!! cái quái gì thế này nóng quá!! cơ thể mình hồi phục không được.

Tanjiro: là Rimuru san!! cuối cùng em cũng đến.

Nezuko: hưm hưm.

Genya: (nhanh quá!).

Rimuru: đã để mọi người phải chờ (dù mình đến từ lâu rồi).

Trong lúc mọi người đang chiến thì Rimuru âm thầm dùng xoá bỏ sự hiện diện quan sát trạn chiến lúc nguy cấp nhất thì sẽ ra mặt.

Rimuru: (ngươi thấy ta có ngầu không Ciel?).

Ciel: vâng rất là ngầu luôn, nhưmg tôi nên khuyên ngài là đừng có làm vậy nữa.

Rimuru; (ta biết rồi mà Ciel cho ta chút giây phút ngầu lòi đi ehe).

Ciel: haizz..tôi chịu ngài rồi.

Mitsuri: (mình vừa bị mất ý thức à?)

Tanjiro: may quá chụ Mitsuri không sao rồi.

Genya: may thật đó.

Rimuru: chị vẫn ổn chứ?

Mitsuri: à chị vẫn ổn!

Rimuru: vậy tốt rồi.

Khi bọ tui vẫn đang nói chuyện thì Zohakuten suýt soát đã hồi phục cổ và gần hết cách tay lên tiếng.

Zohakuten: chết tiệt!! mày là ai hả con khốn kia!!

Rimuru: ta là Rimuru Tempest vậy ngươi có ý kiến gì không?

Zohakuten: chết tiệt! mày sẽ phải trả giá cho hành động của mày!!

Nói xong Zohakuten liền triệu hồi rất nhiều mộc long và sắm sét.

Tanjiro: WOAA!! cố trụ đi, đofn tiếp theo sắp tới rồi đó!!

Genya: ta biết rồi, nên im dùng cái!

Rimuru: haizz..cải nhau rồi à?

Tanjiro: ta phải bảo vệ chị Mitsuri, chị ấy là một người nhân hậu và là tia hy vọng cho chúng ta, miễn sao chị ấy sống chúng ta sẽ có cơ hội thắng!

Nói xong Tanjiro, Nezuko và Genya ôm chặt để bảo vệ Mitsuri, còn tui thì đứng đó và giải quyết hết bọn mộc long còn những tia sét thì được Mitsuri giải quyết.

Mitsuri: cảm ơn các em và chị xin lỗi vì sự bất cản của chị thân là 1 trụ cột mà lại vậy!! chị sẽ không để người bạn nào phải chết!!

đoàn diệt quỷ là gia đình quý giá của chị!! thượng huyền là ai, chị éo quan tâm!! chị sẽ không bao giờ thua kẻ ác, chuẩn bị đi thằng nhỏ hỗn láo kia

đến lúc chị nghiêm túc rồi!!

Tanjiro: (WOA! chị ấy nhầu quá!).

Nezuko: hưm hưm.

Genya:....

Rimuru: tuyên bố cũng được đấy chứa vậy thì lên thôi.

All: Ừ!!

Cùng lúc đó dấu ấn của Mitsuri hiện ra
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập 17 Trận chiến làng thợ rèn (p cuối)


Cùng trở lại vài phút trước khi Rimuru trở lại trận chiến, ta cùng quay lại chỗ của Muichiro.

Muichiro: (lượng không khí còn lại trong cơ thể đủ để tung ra một đòn duy nhất, "hơi thở sương mù nhất thức" liêu thiên lọ trịnh vũ).

Muchiro liền dùng thanh kiếm đâm về phía trước nhưng quả bóng nước vẫn không rách.

Muichiro: ( mình không đâm thủng nó được! mà dù gì đây cũng là kiếm mẻ mà, mình hết hơi rồi, vậy là hết).

Khi Muichiro dần chìm vào giấc ngủ ngàn thu thì hình ảnh Kagaya xuất hiện.

Muichiro: Oyakata sama! cảm ơn ngài đã động viện con nhưng giờ con chuẩn bị tạch rồi, hy vọng ngài có thể tìm ra trụ cột khác thay thế con.

Khi Muichiro vẫn còn đang xám hối thì hình bóng của Tanjiro hiện ra.

Tanjiro: sao cậu lại nghĩ như thế?? không ai biết có gì ở nơi ấy.

Muichiro: (cái gì!?

Tanjiro chư từng nói những lời như vậy trước kia, vậy ai đang nói vậy?).

Tanjiro: mọi chuyện sẽ ổn thôi, khi ở 1 mình cậu chỉ có thể làm chút gì đó, nhưng khi chúng ta chung sức giúp đỡ nhau thì ta có thể làm nhũng được những chuyện lớn lao hơn, cho nên đó là lí do mọi người hỗ trợ nhau.

Muichiro: (vậy là mình phải trong chờ vào người khác sao?

đây là đều tệ nhất, chẳng ai cứu được mình cả họ đều yếu hơn mình, mình phải cố gắng hơn nhưng mình đã phạm sai lầm, mình đã quá tự cao chủ vì là trụ cột, cậu đã đúng Tanjiro giờ đây mình vẫn đang chìm vào cõi chết vì mắc quá nhiều sai lầm).

Cùng lúc Muichiro đang mơ màng thì Kotetsu vừa đưa kiếm cho Rimuru về đang ở bên ngoài đang dùng con dao của mình đụt quả bóng nước.

"Sụt".

Kotetsu: anh đừng chết!! cố lên anh zai em sẽ cứu anh ra khỏi quả bóng nước này!! má cái gì đây, dẻo quá!

đéo đâm thủng được cay vl!!

Muichiro: (vô vọng thôi nhóc ta đây còn chưa đâm thủng nó huốn chi nhóc, giờ nhóc chạy đi bảo vệ trưởng làng đi,!!, chết tiệt đằng sau!).

Con quỷ cá đằng sau Kotetsu lao tới chém Kotetsu, không chịu thua Kotetsu liền chóng chả nhưng vô ích.

Kotetsu: Ặc!

Muichiro: (nhóc không hiểu à, nhóc không thể che vết thương và chạy đi, đừng có cứu anh!).

Trong lúc đó Kotetsu liền chạy tới chỗ của Muichiro và thổi vào đó, không khi đi vào quả bóng tới chỗ Muichiro.

Tanjiro: giúp đỡ người khác là điều có ích đó, con người là sinh vật thông minh khi có sức mạnh thì hãy giúp đỡ người khác Muichiro.

Bóng dáng Tanjiro tan biến đi và hiện ra 1 người đàn ông.

Muichiro: (được rồi!!

"hơi thở sương mù nhị thức" tầng hà.

Ngay lập tức Muichiro phá tan quả bóng nước, tiêu diệt con quỷ cá và cứu Kotetsu.

Kotetsu: Tokito san, mặc em đi anh phải bảo vệ Haganezuka san và cả cây kiếm.

Khi Kotetsu nói vậy Muichiro liền hồi tưởng lại kí ức của mình.

Muichiro: (mình đã mồ côi và cô độc lúc 10 tuổi cô độc một mình, không!

đúng ra là 11 tuổi và mình có người anh em song sinh!).

Hồi ức

Yuuichirou: thương hại con người là điều đáng kinh, dù có làm điều tốt cho một ai đó, họ cũng sẽ không làm vậy với mình.

Muichiro nhỏ: không! giúp ai đó rồi đến một lúc nào đó họ sẽ giúp lại mình, cha đã nói thế.

Yuuichirou: lời nói của một người đã chết vì giúp người đó là điều tồi tệ.

Muichiro nhỏ: anh tệ quá đấy! cha đã giúp đỡ chúng ta mà và cha đã cói gắng hái thuốc trong trời bảo để cứu sống mẹ.

Yuuichirou: nếu ông ấy không bất chấp trời bảo thì có lẽ chỉ có người mẹ chết thôi.

Muichiro: anh súc phạm cha quá rồi đó!!

Yuuichirou: anh chỉ nói sự thật thôi và em ồn ào quá đó, em tín gọi lũ quái rừng tới hả.

Muichiro nhỏ:...

Yuuichirou: đúng là "MU" trong Muichiro là bất tài mà.

Muichiro: (anh trai của tôi là một người cục súc, lúc tôi mất trí nhớ tui đã gần như trở nên giống anh ấy, sống với anh ấy như địa ngục vậy tôi nghĩ anh ấy ghét tôi coi tôi như một gánh nặng, khi xuân tới phụ nhân của ngài lãnh chúa xuất hiện, cô ấy rất đẹp như nữ thần và tên là Amane nhưng bị anh tôi nói nhũng lời không hay, tối đó chúng cãi nhau và không nói chuyện với nhau nữ cô Amane sama vẫn tới nhưng bị anh tôi xua đuổi có lúc bị hất nước và chúng tôi lại cãi nhau, đến hè chỗ của chúng tôi rất nóng ban đêm cũng nóng không kém và cả tiếng ve nữa chúng tôi đã mỡ cửa để cho mát, nhưng lúc đó con quỷ đã xuất hiện và gây ra vết thương chí mạng cho anh trai và sỉ nhục 2 anh em tôi, lúc đó sự tức giạn tột cùng bộc phát và tôi không nhớ gì về đêm qua khi lấy lại ý thức con quỷ đã đã bị đập ná, mặt dù nó còn cử động nhưng khi mặt trời lên thì nó tan biến sau đó tôi trờ về nhà với những vết thương).

Muichiro nhỏ: may quá anh hai còn sống.

Yuuichirou: làm ơn phật tổ hãy tha thứ cho Muichiro, nó là 1 đứa trẻ tốt không giống như tôi, tôi đã cản đường và ước mơ của nó tôi là 1 đứa trẻ tệ hại nếu trừng phạt thì hãy trừng phạt tôi, này Muichiro thực ra anh đã biết từ "MU" trong Muichiro nghĩa là vô trong vô hạn.

Thục tại

Muichiro: (anh à, nếu em giúp đỡ ai đó em có thể mang lại to lớn vì em là người được chọn).

Cùng lúc đó dấu ấn của Muichiro hiện ra

Cùng lúc đó Gyokko đang chơi đùa Kanamori đang tuyệt vọng bảo vệ Haganezuka.

Gyokko: ta tự tại sao ngươi lại cố gắng bảo vệ cái chòi này một cách tuyệt vọng như vậy, chẳng lẻ trưởng làng đang ở đây? hmmm...!

"soạt soạt soạt soạt".

Haganezuka: (đây là 1 thanh kiếm tốt, mình chưa từng thấy thanh kiếm nào tốt như vậy).

Gyokko: (một tên trai trẻ, hắn không phải là trưởng làng, mà thôi kệ chắc thịt hắn ngon lắm đây).

Haganezuka: ê ku!

Gyokko: !!

Haganezuka: ai đã tạo ra thanh kiếm này, nếu ai đó tại ra thanh kiếm này mà tại sao không để lại tên của mình, nhưng ta biết.

Gyokko: (cái tên này!

đây là dự tâm trung tuyệt đối vào công việc của mình mà không màmg việc đại nhân Gyokko ta đang ở đây, hắn làm mình sôi máu lên thật không thể chấp nhận được).

Sau đó Gyokko triệu hồi những con quỷ cá tấn công Haganezuka liên tục một cách tàn bạo và làm Haganezuka bị thương nặng, rớt mặt nạ và mất 1 con mắt.

Kanamori: Haganezuka san!!

Haganezuka: lí do người đó không để tên mình lên thanh kiếm vì mục đích người đó tạo ra thanh kiếm này được rèn bằng cả tâm vào nó.

Kanamori: Haganezuka san...

Gyokko: (cái tên này dù đã bị những con quỷ cá của mình đánh đập chặt chém thế mà hắn không dừng lại mà còn nói mấy câu đạo lí xàm lon, ta sẽ giết ngươi).

Cùng lúc đó Muichiro đã tới chõi chòi và chém Gyokko nhưng Gyokko đã né được.

Gyokko: (cái gì! tại sao hắn thoát được? mà cái vết ấn đó là sao?? hình như ngài Muzan sama thì thằng nhó đeo khuyên tai có mang hình cái tương tự, không mà sao mặt hắn bình thản vậy?).

Ngay lúc Gyokko đang suy nghĩ thì Muichiro lao tới.

Gyokko: ("huyết quỷ thuật" địa ngục trần gian lọ hoa bạch tuộc).

Kanamori: Tokito san!!

Xúc tu nhanh chóng phá hiyr căn chồi và bắt lấy Muichiro và Kanamori lại còn Haganezuka thù vẫn màu kiếm dù đã bị đánh bay nhưng đã nhanh chống lấy lại tư thế mài kiếm.

Gyokko: (thằng đí bị ngu hay bị điẻn sao mà vãn cứ mài kiếm thế kia, mà thôi kệ chơi với tên trụ cột cái đã) sao hả cưng có thích chơi với bạch tuộc không nè mà cưng không thể chặc đuoejc nó đâu, lúc nãy là do ta mất cảnh giác nhưng giờ ta sẽ giết ngươi ngay tại đây hahahaha hưm..!

Các xúc tu của Gyokko liền bị chém ra thành nhiều mảnh.

Muichiro: ngươi đã làm thanh kiếm này cho ta đúng không?

Kanamori: vâng!

Muichiro: cảm ơn Kanamori san.

Kanamori: không đâu ạ! tôi làm theo chủ đẫn của thợ rèn đầu tiên của ngài thôi ạ!

Muichiro: (đúng rồi Tetsudo san là người làm ra sao thanh kiếm đầu tiên cho mình, và ông ấy chết vì bệnh tim).

Hồi ức

Tetsudo: nhóc à! ta rất lo cho nhóc, sẽ không ai hiểu nhóc với những gì với nhóc đã trải qua dù cho nhóc có chém bao nhiêu lần và luyện tập đến mức thổ huyết, sẽ có ai hiểu nhóc không? khi ta nhìn vào thanh kiếm của nhóc ta lại rơi lệ, dù ta chẳng còn sống được bao lâu nhưng ta không già đến mức sợ chết.

Thực tại

Muichiro: (Tetsudo san con xin lỗi vì đã làm người lo lắng, nhưng bây giờ con ổn rồi).

Khi còn đang suy tư thì Gyokko liền tấn công Muichiro nằng những xúc tu.

Muichiro: ("hơi thở sương mù" ngũ thức biển vân hà).

Gyokko: ngươi chém các xúc tu cũng nhanh đấy, nhưng không bắt kịp tốc độ của lọ hoa đâu.

Muichiro: ta có thắc mắc về điều này.

Gyokko: cái gì cơ có vấn đề gì à?

Muichiro: chẳng là tao thấy cái bình đó bên trái và bên phải hình như không đều nhau thì phải? như mấy thằng nghiệp dư làm vậy.

Gyokko: tại vì hóc mắt mày có dòi đấy thằng khốn!

"huyết quỷ thuật" vạn ngư xung kích, tao có đến tận 10 vạn cá sat thủ có thể làm 2 bữa tiệt trên cơ thể mày đấy và sau đó mày sẽ trở thành mảnh ghép nghệ thuật của tao.

Muichiro: ("hơi thở sương mù" thức thứ sáu ánh trăng sương mù).

Gyokko: (cái gì! hắn chém hết rồi ư, cái tốc độ tấn công và chém dọc đó, mà thôi kệ chất đọc từ mấy con cá đó sẽ thấm vào da hắn và xâm nhập vào bên trong cơ thể và mọi chuyện sẽ kết thúc).

Trước khi chất độc chạm vào cơ thể thì Muichiro liền chém thành vòng tròng đẩy tất cả chất độc và quỷ cá ra xung quanh.

Gyokko: (cái gì!! hắn chém ra xung quanh!).

Muichiro chém đầu hắn nhưng hắn đã thoát xác và lộ nguyên hình.

Gyokko: ái chà, đã đén lúc ta sẽ cho ngươi chiêm ngưỡng hình dạng thật của ta, ngươi là kẻ thứ ba thấy nó đấy.

Muichiro: oh yaeh, ít vậy.

Gyokko: im mồm! một kho ta nghiẻm túc thì ta là bất bại.

Muichiro: oh wow,

Gyokko: im mồm và nghe đây! vảy này của ta cứng hơn cả kim cương đấy vì ta đã mài dũa nó trong những cái bình đó đấy, giờ thì hãy quy phục trước vẽ đẹp của ta đi.

Muichiro:....

Gyokko: sao mày không nói gì hết vậy!

đồ con rối chậm phát triển kia, bộ thần kinh của mày có vấn đề à thằng khốn!

Muichiro: à thì hồi nảy mày bảo tao im lặng còn gì, mà tao cũng chẳng bất ngờ mấy...

Gyokko: vậy thì chết đi.

Gyokko lao tơi đấm Muichiro nhưng Muichiro đã nhé được nhưng áo lại biến thành cá.

Gyokko: tránh được à, mà không sao mỗi khi nấm đấm tao chạm vào cái đó thì nó sẽ trở thành các con cá nhỏ đáng yêu, mày thấy sao?

Muichiro: ồ vậy à đúng là một thứ sức mạnh khó chịu mà.

Gyokko: đó còn chưa phải là sức mạnh thật sự của tai đâu, sự tráng lệ và hào nhoáng của tao như một thánh thần ôi càng nghe ta càng thấy ta thật vĩ đại.

Muichiro:.....

Gyokko: ngươi đang run sợ à! mà cũng ohari thôi vì ta quá mạnh mà.

Muichiro: à thì, mày có thể trở nên hào nhoáng bao nhiêu tuỳ mày nhueng nó sẽ trở nên vô nghĩa nếu không cham vào được tao..

Sau đó với sự điên tiết của mình khi bị 1 thằng lạnh cảm cà khịa kèm theo quả cười khinh bỉ Gyoko lao tới tấn công Muichiro liên tục.

Gyokko: sang mắt mà chiêm ngưỡng sự nghiêm túc tráng lệ của tao đi!("huyết quỷ thuật" trận sát ngư lân).

Muichiro: ( nhớ lại cơn thịnh nộ ấy tận mắt trứng người anh trai chết và bị thối rửa, bị lũ dồi bọ đục khoét và chúng bắt đầu lay sang cơ thể mình nếu không nhờ may mắn cô Amane tới cứu thì mình đã chết rồi, dù mất kí ức nhưng cơ thể vẫn nhíe coen thịnh nộ không nguôi ngoai ấy, mà mình đã tập đến độ thổ huyết chỉ dể tiêu diệt tận gốc lũ quỷ bọn chúng).

Gyokko: (quá chậm).

Muichiro: ("hơi thở sương mù" thức thức bảy lung).

Gyokko: (cái gì nó biến mất! không ở đằng kia lại biến mất, hừ đằng kia cái gì lại biến mất nữa! chuyện gì thế này cứ như thể toàn bộ nơi này bị bao quanh bởi sương mù).

Muichiro: quá chậm.

Gyokko: cái gì...!

Muichiro xuất hiện từ đằng sau chém đứt đầu Gyokko: (cái gì!! cái gì!! bị mình chém đứt đầu bởi nó!!) chết tiệt!! không thể nào!! không thể nào!! ta bị chém bởi thứ sinh vật hạ đẳng như ngươi!! khốn kiếp khốn kiế...

Muichiro: rồi rồi, xuống địa ngục đi..

Kanamori: Tokito san ngài có sao không?

Muichiro: ta không sao, ta khoẻ.

Kanamori: trong ngài xanh xao lắm sao mà khoẻ được.

Muichiro: khôn....

Kanamori: Tokito san bị sùi bọt mép rồi Haganezuka san!! chết tiệt hắn còn không nghe , phải làm sao đấy.

Kotetsu: thôi Kanamori san cứ để anh ấy nằm yên đi.

Kanamori: Á! hồn ma của Kotetsu!

Kotetsu: em chưa có chết đâu!

Kanamori: không em rồi đó mà em không biết thôi, phật độ con với!

Kotetsu: đã bảo là em chưa chết mà! màu chỉ là từ cánh tay thôi!

à còn bụng thì được cán kiếm của anh Tanjiro độ nên em không sao.

Kanamori: v..ậy...à!

tâm trí

Rengoku: là một trụ cột thì hãy làm những gì tốt nhất...

Cha, mẹ: mọi thứ đều ổn.

Yuuichirou: em làm tóit lắm.

Muichiro: mọi người...khoan còn có một việc mình cần phải làm, nhanh đứng lên thôi.

POV: Rimuru

Trận chiến vẫn diễn ra ác liệt và nhóm Rimuru chia làm 2 đội, độ đánh Zohakuten gồm có Rimuru và Mitsuri, đội đánh Hatengu gồm có Tanjiro, Nezuko và Genya.

Rimuru: (chà nhóc Genya cũng được đấy chứa ăn con mộc long cái khoẻ hẳn ra và ném cả cây vào quỷ luôn, nhưng cũng bóp dái nhóm Tanjiro và Nezuko quá).

Zohakuten: chết tiệt tui bây lôi nhoi quá!

Rimuru: ái chà sao mà soắn thế ta còn chưa than thở gì về mấy cái huyết quỷ thuật của ngươi đấy ("hơi thở ánh sáng" thứ thứ nhất rồng thăng thiên kèm với thức thứ hai chùm sao kích).

Ngay sau đó, tui liền 1 phát lao tới và liên hoàn đâm các con mộc long khiến chúng tan nát và tên quỷ cũng bị dư chấn làm lũng vài chõi trên cơ thể dù tui cách hắn 5m.

Mitsuri: công nhận em mạnh thật đấy dù chị rất cói gắng mà không thể tiền gần và làm thương hắn như em được, với trình độ đó có thể vào hàng ngủ trụ cột đấy.

Rimuru: quá khen rồi.

Zohakuten: Chết tiệt!! dao mày dám hả con nhải kia! tao sẽ cho mày chết không toàn thây .

Rimuru: cẩn thận Mitsuri!!

Sau đó hắn điên cuồng tấn công tôi và Mitsuri, cùng lúc đó chõi của Tanjiro.

Genya: chết tiệt! hắn cứa như con gián vậy.

Tanjiro: (chết tiệt nếu hắn cứa chạy thế này, giá như đôi chân mình không bị đâu thì, đúng rồi hơi thở sấm sét!).

Hồi ức

Zenitsu: hơi thở sấm sét tập trung chủ yếu vào đôi châm, điều ấy nắm bắt được lắm và tuỳ theo kích cỡ cơ bắp của cậu, nhưng một khi đã nhắm bắt được thì cậu có thể bật chế độ "tập trung cao độ" cùng với tất cả kĩ năng...ông mình về điều này khá nhiều...

Thực tại

Tanjiro: từng sợi cơ, mạnch máu, vận chuyển khí vào, tập trung vào đôi chân và bùng nổ trong một khoảng khắc.

Ngay đó Tanjiro lao tới cực nhanh tới chỗ Hatengu và chém đầu hắn kiến ai cũng bất ngờ nhưng bị hắn hía lớn chặn lại và nắm chặt đầu nhưng được Genya ra tay ngăn cản hắn lại và Nezuko lao đến đốt cháy hắn, hắn hét lên và bị đứt 2 cánh tay rớt xuống vách cùng với Tanjiro và Nezuko đang bắt đầu đứng dậy, nhân cơ hội đó hắn vội vàng bỏ chạy dù thanh kiếm vẫn đang trên cổ hắn.

Tanjiro: (ngươi không được chạy, ta sẽ truy dát ngươi đén cùng...! cái gì bên kia có người thôi chết mình không có kiếm, chết tiệt!).

Bổng có 1 thanh kiếm từ đâu bay và cắm xuống đất trước mặt Tanjiro.

Muichiro: dùng nó đi Tanjiro!! mọi người đang hy vọng vào cậu đó!!

Haganezuka: ta sẽ giết ngươi! không được dùng nó! ta chỉ làm được kháu đầu tiên thôi, trả đây!!

Tanjiro: (cảm ơn mọi người).

Tanjiro liền sử dụng viêm vũ nhất thiểm lao tới mọit lần nữa chém đầu Hatengu, cùng lúc đo mặt trời dần hiện ra Tanjiro liền ngay lập tức chạy đến Nezuko.

Tanjiro: Nezuko, trốn vào bóng râm mau.

Nezuko: Hưm!

Tanjiro:!?

Thợ rèn: WAAAAHH! chạy mau hắn chưa chết đi dù bị cắt đầu xuống!

Tanjiro: cái...(lưỡi của hắn là oán hận còn bản thể chính là sợ hãi chết tiệt).

Đồng thời Nezuko bị mặt trời thiêu đốt Tanjiro liền che chắn cho Nezuko, khiến Tanjiro rơi vào thế khó là cứu Nezuko hay giết Hatengu.

Tanjiro: (chết tiệt xung quanh đây không có bống râm nào à? có ai không?

Genya, Tokito không bọn họ ở xa quá!).

Ngay lúc đó Nezuko liền ném Tanjiro về phía Hatengu, dù cho có bị mặt trời thiêu đốt.

Tanjiro: Nezuko!! (hiểu rồi em ấy hy sinh để cho mình giết hắn anh sẽ không phụ lòng em đâu Nezuko, mùi hắn đâu mình phải ngửi thấy nó, nó đâu nó đâu, A! nó đây rồi ở trong tim của tên sợ hãi).

Thợ rèn: thôi toang rồi chúng ta sẽ bị nó...

Tanjiro: nhận lấy này đây là cái giá của ngươi phải nhận!!

Tanjiro kịp thời lao tới chém Hatengu oán hận và sợ hãi cùng lúc trước khi 2 thợ rèn bị giết.

Hatengu: (đây là..

suy nghĩ trước lúc chết của mình!).

Hatengu tan biến dần cùng với suy nghĩ của một kẻ tâm thần.

Tanjiro: mình đã giết được hắn nhưng Nezuko em ấy đã...

Thợ rèn: này Kamado kun, Kamado kun nhìn kìa.

Tanjiro: hả..!!

Nezuko: chào...chào buổi sáng....anh trai Kama...do.

Tanjiro: cảm ơn trời em là người rồi đúng không!

Nezuko: cảm...tạ...trời...em là??

Tanjiro: (em ấy đang nói bắp, em ấy không bị mặt trời thiêu đốt).

Thợ rèn: cảm ơn 2 anh em cậu nhiều lắm.

Tanjiro: WAAAH! vậy là em an toàn rồi Nezuko, vậy là anh vứt cái hộp kia đi được rồi nó làm anh đau lưng quá.

Thợ rèn: chúc mừng 2 anh em.

Genya: .

Muichiro đi tới chỗ của Tanjiro.

Muichiro: cảm oen cậu Tanjiro nhờ có cậu mà tôi có thể lấy lại được phần quan trọng nhất của mình.

Tanjiro: à thì, tôi có làm gì đâu?

Muichiro: mà có chuyện gì với Nezuko vậy?

Tamjiro: ad không có gì đâu chỉ là...

Quay về chỗ Rimuru.

Rimuru: haizz...đúng là ngu ngốc người nghĩ có thể thắng được ta chỉ với mấy trò mèo của ngươi sao.

Zohakuten: khốn kiếp, con nhãi quái vật .

Mitsuri: cảm ơn em Rimuru không nhờ pha đó chắc chị bị xéc xác và bị sét đánh chết quá!!

Rimuru: à không có gì đâu, chuyện nhỏ ấy mà, giờ thì ngươi thì sao nhỉ?

Zohakuten: ta sẽ không chịu thua đâu con nh...cái gì mình đang tan biến khôn...!

Rimuru: ái chà chết rồi à.

Mitsuri: vậy là nhóm của Tanjiro thắng rồi yahoooh!

Rimuru: vậy giờ ta đi tới chỗ họ thôi Mitsuri.

Mitsuri: ừ!!

Sau đó 2 người bọn đi tới chỗ của nhóm Tanjiro và làm tôi bất ngờ là Nezuko có thể đi lại với ánh sáng mặt trời, khi tui vẫn còn đang nghĩ bân vơ thì bị Mitsuri ôm lại cùng với nhóm của Tanjiro.

Nhưng ngay lúc đó.

POV:Muzan

Người mẹ: con làm sao thế Tushikinu? sao mà bừa bộn thế?

Muzan: làm tốt lắm Hatengu 1 con quỷ đi lại dưới ánh nắng mặt trời.

Người mẹ: có vẻ con rất vui, có gì vui trong cuóin sách vậy h...

Người hầu: ể!? thưa bà có chuyện gì vậy.

Muzan: đã quá lâu rồi đây là lý do mà ta duy loài giống của mình mặt dù ta không muốn.

Xong Muzan trở về hình dạng thật khiến cho người sợ hãi.

Người hậu: quái vật!!

Muzan thẳng tay giết người hầu, người đã biến Muzan thành quỷ là lương y thời kì Heian Muzan sẽ chết khi đến tuổi 20 dù cho có đau đớn, Muzan tức giận vì bệnh tình vẫn không giảm và đã thẳng tay giết người lương y, một thời gian sau thuốc có hiệu nghiệm và Muzan đã có sức mạnh khủng khiếp nhưng đổi lại hắn không thể đi lại dưới anh nắng mặt trời và phải được cung cấp máu thịt nhưng đó khoing phải là vấn đề, mà vấn đề là hắn khó chịu khi không thể đi lại dưới ánh nắng mặt trời hắn liền thấy tài liệu làm thuốc của vị lương y nhưng là bản thử nghiệm hắn khoing làm ra thuốc đo nếu không có hoa bỉ ngạn xanh, nên hắn đã tìm kiếm nó nhưng hắn không tìm thấy nó người duy nhất biết nó ở đâu là vị lương y dã đó nhưng hắn đã giết chết cho nên hắn vẫn cứ tìm trong tuyệt vọng, Muzan luôn muốn có một cở thể bất tử hoàn hảo cho nên việc hắn ưu tiên hàng đầu là tìm ra được hoa bỉ ngạn xanh hoặc con quỷ chịu được ánh sáng mặt trời, bây gioè Nezuko có thể đi lại dưới ánh nắng mặt trời cho nên giờ cuộc chiến sẽ lấy Nezuko làm tâm điểm, bọn chúng sẽ khát máu và tàn bạo hơn trước.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập 18 Luyện tập


Sau khi chúng tui đánh bại 2 tên thượng huyền và Nezuko đi lại dưới ánh nắng mặt trời thì lũ quỷ đã không còn manh động gì cả xuất cả tuần, đồng thời làng thợ rèn đã được di dời đi nơi khác để tránh lũ quỷ lại một lần nữa tấn công, tui và mọi người trở về Mitsuri và Muichiro thì được diều đi về trang viên của họ tui và Tanjiro thì về phủ Shinobu, 2 ngày trước tên Inosuke trở về thì liền tập nói cho Nezuko liên hồi và tên Zenitsu thì tức điên lên vì điều đó.

Rimuru: Chà công nhận mấy ngày nay yên bình thật phải không Ciel?

Ciel: Vâng theo như mấy cái kịch bản của các cuốn manga của ngài thì những ngày yên bình này thì sẽ có cơn sóng lớn sẽ tới.

Rimuru: (Rồi rồi ớn cô quá, mà ta có thắt mắt là tại sao Nezuko có thể đi dưới ánh nắng mặt trời vậy?).

Ciel: Do Nezuko là một con quỷ đột biến.

Rimuru: (Đột biến!? là gì vậy Ciel?).

Ciel: Do trong quá trình biến thành quỷ đến bây giờ Nezuko chưa từng ăn hay tiêu thụ máu thịt của con người, và cộng với việc vẫn giữ bản ngã của con người và một vài lý do bên ngoài khác mà cơ thể Nezuko đã tiến hoá và phát triển để có thể chống lại tia năng lượng cao hoặc tia cực tím từ ánh sáng mặt trời, đổi lại là Nezuko vẫn chưa lấy lại ý thức của con người.

Rimuru: (Ồ hố! thì ra là vậy, không ngờ đấy mà ta có thắc mắc tại sao lũ quỷ sợ tia năng lượng cao hoặc tia cực tím vậy?).

Ciel: Vâng tại vì trong quá trình tổng hợp hạt nhân lượng năng lượng dư thừa mà chúng ta hay gọi là tia cực tím và tia x và tia garma, nhưng do từ khuyểnh của trái đất chặn lại mà chỉ có một phần nhỏ tia cực tím len lỏi vào mà tia cực tím gây ra ảnh hưởng tốt đến con người như tham gia vào quá trình Vitamin D hoặc xấu như gây ung thư da do truyền năng lượng làm thay đổi cấu trúc di truyền ADN khiến cho quá tình tạo tế bào mới bị hỏng hóc và sản xuất ra tế bào ung thư, mà theo cơ chế đó với việc lũ quỷ tái sinh tế bào liên tục việc đó cứ như là ác mộng vậy với lỗi cấu trúc di truyền chúng sẽ bị ung thư nhanh chóng đến mức gần như không thể cứa chữa trừ khi tránh ánh nắng mặt trời kịp thời.

Rimuru: (À mà hình như quặng hồng liên thiết xa dù đã hấp thụ nămg lượng mặt trời mà khi chém lũ quỷ vẫn tái tạo được dù chậm? và chỉ khi chém đầu thì mới chết?).

Ciel: Do loại quặng này tuy có hấp thụ năng lượng mặt trời nhung ít và phạm vi vết chém thì nhỏ, nên không đủ chỉ khi chém đứt cổ nơi cực nhạy cảm thì chúng mới chết, là vậy đó thưa Master.

Rimuru: (Tuy nghe hơi lú, nhưng đại khái ta hiểu rồi nói chung chúng sợ tia năng lượng cao do cơ chế tái tạo tế bào và ung thư đúng không).

Ciel: Vâng rất đúng thưa Master thần cứ tưởng ngài không hiểu chứa.

Rimuru: Ê! ta làm gì ngu ngơ đến mức đó!

Ciel: Thần đùa thôi.

Rimuru: Mệt với cô ghê.

Trong khi chúng tui đang nói chuyện thì ở dưới mái nhà nơi tui đang ngồi trò chuyện với Ciel, thì ở dưới tên cụ thể là trong phòng bệnh tên Inosuke phá tường xong vào và tui từ trên mái nhà santo mấy vòng xuống nơi mà Inosuke lao vào.

Tanjiro: Áaaaaa!!

Inosuke sao cậu lại phá cửa??

Genya: (Ai đó cho tôi yên bình tôi muốn đi ngủ)

Rimuru: Có chuyện gì mà ồn ào vậy?

Inosuke: Mạnh hơn, mạnh hơn, mạnh hơn nữa!!

Rimuru: Ý cậu mạnh hơn là sao?

Inosuke: Chúng ta sẽ có một cuộc huấn luyện!! mà huấn luyện cái gì ta cũng không nhớ nữa!!

Rimuru: Ôi trời, thế cũng quên.

Inosuke: GUHAAAA!!

Sau đó một cuộc huấn luyện trụ cột được triển khai và những ai dưới trụ cột thì phải cố gắng hết sức từng ngày và sau 1 tuần ăn nằm rồi ngủ thì tui cũng tham gia cho vui, vì sao tui lại tham gia cho vui mà mọi người ai cũng nghiêm túc luyện tập thì vì tui mạnh cùng lúc tui đang ăn nằm thì Tanjiro đi thuyết phục tên đụt Gyuu, và vòng huấn luyện thứ nhất là của tên tự luyến Tengen.

Tengen: Lũ gà công nghiệp chúng bây quá chậm!! thể lực quá kém, đúng là lũ gà công nghiệp!! tất cả chỉ là khởi đầu thôi, cở này đánh được thượng huyền!! và ta đâu bảo các ngươi ngồi phởn ở đó, chưa đến giờ ăn cơm dâu, chạy tiếp đi!!

Rimuru: Ông ác thế hào nhoáng.

Tengen: Là cô nhóc Rimuru đó à! vậy là khỏe rồi đó à, vậy giờ tập luyện thôi!

Rimuru: Ờ.

Sau đó tui tham gia vòng huấn luyện, nói chung cũng nhàn và ngày hôm sau Tanjiro tới tập luyện, Tanjiro tới thì nơi này vui nhộn hơn nhưng vì bài tập này khá dẽ với tui nên tui đã đến nơi tiếp theo khi mới chỉ có 8 ngày.

Tanjiro: Vậy là Rimuru chuẩn bị đi rồi hả?

Rimuru: Ừ,

Tanjiro: Vậy anh cũng phải tập luyện thạt chăm chỉ để bắt kịp Rimuru vậy!

Rimuru: Tôi mong chờ đó.

Tengen và 3 cô vợ: Ấy trước khi đi thì aen cơm cái đã rồi đi.

Rimuru: Vâng!

Nơi tiếp theo là chỗ của tên lãnh cảm Muichiro và tui đã tập luyện với cậu ta khoảng 6 ngày, nhưng có điều là tui đang hơi vật vả với đống kĩ thuật kiếm pháp tui thì không giỏi gì nhiều về kiếm pháp da phần đều nhờ Ciel trợ giúp, nhưng tui muốn tự mình vượt qua mà không quá phụ thuộc vào Ciel.

Ciel: Master có gì em giúp ngài cũng được mà, nên ngài đừng ngại.

Rimuru: (Cảm ơn Ciel nhưng ta muốn tự ta phải mạnh lên, chứa trước giờ ta đã dự dẫm vào cô quá nhiều rồi).

Ciel: (Ôi thật không ngờ, ngài đã trưởng thành đến mức này rồi sao! tuy khá buồn nhưng nhìn thấy ngài như vậy thần mừng quá!).

Rimuru: (Ê cái giọng điệu như bà mẹ kia là sao vậy Ciel?).

Ciel: (Không có gì đâu ạ mà đến lượt ngài tập rồi kìa).

Rimuru: (Thôi sao cũng được, giờ thù tập luyện thôi!).

Muichiro: Vậy giờ chúng ta tập tiếp thôi nhỉ.

Rimuru: Ừ.

Sau đó tụi tui tập luyện nhưng tui đánh trúng cậu ta không được nhiều còn cậu ta thì đánh trúng tui khá nhiều.

Muichiro: Tốc độ của ngươi nhanh hơn trước rồi đấy tuy nhiên, cô cần phải gồmg cứng và thả lỏng các cơ bắp nhịp nhàng hơn nữa hơn nữa, nếu thành thùng thì độ bền sẽ được cải thiện đấy.

Rimuru: Ừ tôi biết rồi! (Gồmg cứng và thả lỏng phải thật nhịp nhàng, dượcw rồi) HYAAAA!!

Tui liền làm theo cách cậu ta chỉ dạy, mà cũng nhờ việc tham gia nhiều trận chiến và tưởng tượng cách thức như việc luôn chuyển ma tố nên tui đã có thể lĩnh hội được nhanh, và tui đã đánh bay kiếm của cậu ta.

Muichiro:!! vậy ngươi đã hoàn thành hết tất cả các tiêu chí, việc đánh bay thanh kiếm của ta đã nói lên việc ngươi có thể đấu lại thượng huyền rồi.

Rimuru: Vậy tôi đi đây!

Muichiro: Ừ.

Sau đó tui tới chõi trụ cột tiếp theo

Rimuru: (Đúng là vô thế giới này đúng là có úcht thiệt! không chỉ được vui chơi mà còn được nâng cao kiếm thuật nữa!).

Ciel: Nếu ngài cứ tập luyện chăm chỉ như thế này thì trùnh độ kiếm thuật của ngài có thể solo lại rất nhiều người đấy, nếu khó quá tôi sẽ trợ giúp ngài để chiến thắng.

Rimuru: (Cảm ơn cô Ciel).

Ciel: Không có gì ạ!

Rimuru: (Tuy vẫn còn lận đật và còn chưa thành thục các kĩ năng và và cách thức, nhưng mình sẽ cố gắng tập luyện và hoàn thành hơn nữa, để có thể đi khoe mẻ với mọi người và có thêm sức mạnh để bảo vệ Tempest).

Nơi tiếp theo tui tới là chõi của Mitsuri cô ấy trong rất năng nổ và vui mừng khi tui tới.

Mitsuri: Em tới rồi à Rimuru!! vào nhà đi em!!

Rimuru: Vâng cảm ơn chị! mà nhìn chị vẫn khỏe mạnh nhỉ.

Mitsuri: Cũng nhờ em giúp chị trong trạn chiến trước đó.

Rimuru: Haha vậy à!! vậy mình vào nhà thôi.

Mitsuri: Ừ.

sau đó tui được mặt một bộ đồ nhìn trông giống như bộ đồ múa balê nhưng màu hồng và phải nhảy múa không ngừng nghỉ theo nhạc điệu, và bài huấn luyện độ mềm dẻo thì ôi thôi không khác gì là tra tấn người khác, cô ấy dùng sức để kéo dã cơ thể của mọi người ra cứ như vậy suốt 2 ngày.

Rimuru: Ôi biết vậy ta nên chuyển sang cơ thể slime cho rồi.

Ciel: Ngài đừng nói vậy chứa, đây là huấn luyện mà vả lại ngài còn muốn tự mình mạnh lên mà, không phải sao.

Rimuru: Ta thấy hơi hối hận rồi đấy.

Ciel: Ta hình như gàn đến nơi tiếp theo rồi ạ.

Rimuru: Vậy à!

Nơi thứ 4 trang viên của tên độc mồm Obanai.

Obanai: Vậy là ngươi đã tới Rimuru.

Rimuru: Vân-.

Obanai: Câm miệng!

Rimuru: Ê người ta chưa nói xong mà nhảy vô miệng nói câm không thấy bất lịch sự hả?

Obanai: Ta không quan tâm, ta đây còn chưa tính sổ tới chuyện hồi ở trụ sở đấy con ranh.

Rimuru: Ô vậy à!

Obanai: Khác với lần trước lần nay ta sẽ cho ngươi biết mùi hành!

Rimuru: Vậy để xem.

Với sự khiêu khích của tui, tui và Obanai vào trang viên và cảnh tượng mà tui nhìn thấy đầu tiên là.

Obanai: Ta sẽ bắt ngươi vung kiếm trong lúc tránh nhũng chướng ngại vật này.

Rimuru: Hả!! cái gì đây phải lò thiến hả!!

Obanai: Hừ! ngươi cũng sé giống như chúng thôi.

Rimuru: (Tên điên!!).

Và cuộc huấn luyện điên khùng và ghê rợn bắt đầu, dù là kiếm gỗ nhưng khi đánh trúng ai đó thì họ sẽ bị thương rất nặng, và những đòn tấn công của tên Obanai từ phía sau những người này thì vô cùng khiếp, kiếm thuật của tên này tạp trung vào việc cứa uốn éo và bẻ cong theo những cách kì lạ và luôn luồn lách qua những khe hở nhỏ nhẩt đánh vào tui, và còn vấn đề nữa là khi đường kiếm tui đến gần thì luôn nghe những câu như.

Các kiếm sĩ: [Làm ơn, làm ơn, làm ơn, xin đừng đánh tôi].

Rimuru: (ĐM cái này ai dám đánh!).

Tuy tui có đánh trúng họ và họ hào thét, và tui phải rèn luyện đường kiếm phải chuẩn xác nhất bằng không thì sẽ có bi kịch, sau 6 ngày độ chính xác kèm tóic độ của tui đã tăng cao kèm với việc gồng cứng và thả lỏng cơ bắp theo nhịp điệu và sự uốn dẻo trong cuộc huấn luyện của Mitsuri mà tui đã đỡ được các đòn tấn công của tên Obanai, thạm chí tui còn sao chép được cách thức và kĩ năng của hắn tiy không mượt cho lắm và đôi lại là bị ăn hành vl nhưng như đã nói với các yếu tố trên mà tui đã đập lại hắn một trận tuy không mạnh tay lắm và đánh bay thanh kiếm của hắn với sự tức giạn và cay cú.

Obanai: Vĩnh biệt và chết mục đi! con ranh khốn nạn!

Rimuru: Xin lỗi nhưng tôi không thể làm thế được rồi, giờ thì bye.

Trong khi tui đang đi tới nơi huấn luyện thứ năm là nơi của tên cục sức Sanemi, thì đồng thời tui cũng hồi phục lại các vết thương dù nhỏ chỉ là vết trầy da, ngay khi tui đến nơi thì thấy cảnh tượng là một tên côn đồ đang trúc giận lên các đàn em yếu đuối của mình vậy, nhất là Zenitsu khóc lóc thảm thiết khi thấy tui cậu ta mừng vl nhưng bị Sanemi đập một phát cho bất tỉnh nhân sự.

Sanemi: Ồ! vậy là mày tới rồi à con ranh kia.

Rimuru: Ừ.

Sanemi: Giờ thì, bắt đầu huấn luyện và ta sẽ cho mày biết mùi hành thế nào.

Khi dứt câu Sanemi liền lao vào tấn công tui như vũ bão, đòn tấn công của hắn mạnh mẽ, cực nhanh và dữ dội như một cơn bão khiến tui lúc đầu cũng khá bất ngờ nhưng, do tui đã chuến đấu với nhũng kẻ tấn công kiểu này rồi nên cũng đã bắt bài và bán hành lại cho tên đó, nhưng do mấy đòn tấn công của hắn khá thú vị và có ích nên tui đã để hắn tung ra tất cả chiêu thức và khi hắn tung ra hết tui liền một phát đánh bại hắn bằng thức thứ nhất "rồng thăng thiên" khiến hắn học máu và ngã nào nhiều vòng.

Sanemi: Chết tiệt!

Rimuru: Vậy thôi giờ tui đi tiếp đây, ở đây không còn gì để tôi học nữa.

Sanemi: Muốn sao thì muốn (Sao con ranh này lại mạnh dữ vậy!? chết tiệt!).

Sau đó tui liền đi tới nơi tiếp theo và Zenitsu liền khào khóc muốn được đi theo tui nhưng bị Sanemi bắt lại và cho ăn hành tiếp, và nơi tiếp theo là chỗ của nham trụ nơi huấn luyện là một con sông với một con tháp có nhũng người tập luyện nữa dưới tháp nhue mấy bộ phim kiếm hiệp hoặc mấy bộ shounen, có cả tên Inosuke đang gáy vl khi tui dfang nghĩ thì đằng sau có giọng nói cất lên.

Himejima: Nếu ta thanh lọc tâm trí của mình thì lửa cũng sẽ trở nên lạnh lẽo, và chào mừng đến đất hứa.

Rimuru: WAAAA!! thôi khỏi.

Humejima: Vậy à, và về nội dung tập của ta là, phần quan trọng nhất của cơ thể là tứ chi, tăng độ ổn định kèm với sức mạnh cơ bắp sẽ giúp ra đòn mạnh, chính xác, tính bền bỉ và phòng thủ cao hơn, cho nên đầu tiên là đứng dưới thác nước để chịu áp lực thứ 2 là vác đống gỗ này đi

và cuối cùng là đẩy cục đá này đi, rất đơn giản không khó khăn còn bài tập nghịch thì bị ta bỏ đi vì quá nguy hiểm.

Rimuru: Mà cũng đúng vậy giờ tôi phải qua kia à?

Himejima: ừ

Sau đó tui cởi áo khoác của đội diệt quỷ chỉ để áo thun trắng và đi tới con tháp nơi mà tên Inosuke và vài người khác đang tập luyện, con thác này rất nặng đễ thế nước còn lạnh nữa khiến cho nhiều người không chịu nổi mà bỏ cuộc, chỉ còn tui và Inosuke vẫn đang tập luyện mà hình như cậu ta gáy hơi nhỏ, sau 1 ngày cơ thể tui mệt nhừ vì cái con thác chết tiệt kia đã nặng rồi mà còn lạnh nữa, tên Inosuke thì vẫn lì và vẫn gáy cìn những người kia thì ôm đá ngủ rồi khóc kêu mẹ khiến tui phát ớn và tui đã vô căn nhà nhỏ ngủ, một phần vì lạnh ngủ trong nhà sướng hơn và một phần tui cũng đang tạm thời là nữ nên không thể cho ai hay người khác ngủ chung hay nhìn thấy, sáng hôm sau tui lại một lần nữa tập luyện nhưng tui lại tới chỗ nham trụ.

Rimuru: Anh Himejima này,

Himejima: Hử?

Rimuru: Nếu có thể thì anh có thể cho tôi thử trò nghịch lửa được không?

Himejima: Nhóc muốn thử à?

Rimuru: Ừ!

Himejima: Cái này khá nguy hiểm đó nhưng nhóc đã muốn thì cứ thử đi và ta sẽ trông coi để không có gì bất trắc.

Rimuru: Vâng.

Sau đó Himejima liền nâng đóng gỗ treo thêm dá mang lên tui trong khi tui đang đứng trong đóng lửa.

Rimuru: Chết tiệt nặng quá đã thế còn nóng nữa!!

Himejima: Nhóc cứ bình tĩnh và tịnh tâm lại thì ngọn lửa cũng sẽ trở nên lạnh lẽo và sức nặng của các giác gỗ và dá sẽ như tự lông hồng.

Rimuru: V-vâng!! (chết tiệt nặng thật nóng nữa ,nhưng mình phải cố gắng mới được!).

Ciel: Nếu ngài cần thì em sẽ giải phóng thẻm sức mạnh?

Rimuru: (Cảm ơn cô nhưng ta chưa cần đâu!).

Ciel: Vậy à.

Rimuru: (Mình phải tập trung hơn nữa, phải tịnh tâm, phải tịnh tâm hơn nữa..).

Sau đó tui đã tập trung và tịnh tâm lại và xem lửa lạnh như nước, mấy cục ta trên nhẹ như lông tơ và cứ như thế suốt mấy phút và đã thành công với vuệc tui đứng thẳng lại dần và bớt kêu ca gì về lửa.

Himejima: Thật không ngờ nhóc lại có thể làm được chỉ trong vài phút ngắn ngủi, thật đáng khâm phục.

Rimuru: Không có gì.

Một lúc sau nhím Tanjiro đã đến và bở ngỡ với nơi huấn luyện và họ đã nói chuyện với Himejima về các bài tập và họ nhìn bề phía tui.

Tanjiro: Vậy anh Himejima vậy ai đang vác gỗ trong đốm lửa vậy?.

Himejima: A là Rimuru.

Tanjiro/Zenitsu: Hả, là Rimuru!

Rimuru: Đúng vậy là tôi đây.

Zenitsu: Á!!

ông bị điên sao mà để con gái người ta như thế hả!!

Tanjiro: Này thôi đi Zenitsu!!

Rimuru: Mấy người ồn quá!!

để người khác tập trung được không!!

Tanjiro/Zenitsu: À ờ!

Sau đó Tanjiro và Zenitsu đã nào vô tập luyện Zenitsu thì vẫn than thở còn Tanjiro thì vẫn cần mẫn, tên Inosuke thù bất tỉnh từ ba đời phước nào ở trong con tháp và cứ như thế chuỗi ngày luyện tập vẫn tiếp diễn và cùng lúc đó.

POV: Muzan

Có những con mắt có kí hiệu tứ đang theo dõi một sát quỷ nhân, ở căn cứ của quỷ đang có 2 người đang ngồi đối diện nhau.
 
(Megaverse Of Madness) [Quyển 1]: Rimuru Xuyên Không Vào Kimetsu
Tập 19 Muzan tiến công


Trong khi tui đang tập nghịch lửa Tanjiro và Zenitsu tập luyện chỗ thác nước đồng thời tên Inosuke vẫn đang bất tỉnh nhân sự, khi đến giờ ăn trưa tui liền nghỉ ngơi mọit hồi và ngâm mình vào con sông để làm diệu cơ thể và bận bộ haori của tui và cùng mọi người đi nướng cá và Inosuke đã tỉnh dậy.

Rimuru: Mệt thật đấy!

Tanjiro: Công nhận Rimuru ghê thật đấy!

ở đây chỉ có Rimuru là có thể tập luyện bài tập nghịch lửa đấy.

Rimuru: Có gì đâu mà, tôi không muốn tập cái đó nữa đâu mệt lắm.

Tanjiro: Vậy à.

Inosuke: Mà công nhận cái ông anh suốt ngày Nam mô a di đà phật ấy tuyệt vời thật! chỉ mới đầu gặp mà anh ta làm tôi phát ớn, có thể coi anh ta người mạnh nhất sát quỷ đoàn...không hình như bản năng của ta đang mách bảo là còn kẻ khác trong quân đoàn còn mạnh hơn anh ta!

Tanjiro/Murata: Vậy đó là ai vậy?

Inosuke: Ta cũng không biết nữa hình như một trong những người ở đây?

Rimuru: Nghe thú vị đó kẻ mạnh nhất là một trong những người ở đây à!

Inosuke: Chắc vậy, mà chắc là chỉ có ta thôi Kuhahaha!!

Zenitsu: Sao cũng được, mà chắc gì anh ta đã đẩy cục đá đó đi qua thị trấn, hắn ta chỉ bắt nạt mấy đứa cấp dưới sẽ làm hắn ta thoải mái.

Tanjiro: Không phải đâu, anh ấy còn đẩy một tảng đá còn kinh khủng hơn nhiều.

Rimuru: Tanjiro nói đúng đó anh ta đẩy tản đá còn gấp đôi mấy tảng kia kìa, cho nên bớt than thở đi.

Zenitsu: Nhưng mà Rimuru chan! việc anh ta đẩy được tảng đá đó là điều không thể mà.

Rimuru: Thôi gớm quá ông tướng thôi đi!

Zenitsu: Á! sao em lỡ lòng nào.

Rimuru: (Tôi là con trai đó! chỉ là tạm thời bị biến thành gái thôi, cho nên bớt ảo tưởng đi).

Tanjiro: Thôi nào Zenitsu mà như mình và Rimuru nói, là anh ta đang dẩy tảng còn kinh khủng hơn mà.

Zenitsu: Hả? thôi ông lại sạo nữa con người nào mà có thể làm vậy được hả!

Rimuru: Không tin thì nhìn bên tay phải của cậu đi.

Sau đó Zenitsu nhìn qua hướng tui chỉ định và cậu ta bất ngờ và hoảng hốt một cách xanh mặt vl ra cùng với vài người khác.

Tanjiro: Vì cậu là người mà nên mình luôn nói thật.

Himejima: Adi đà phật, adi đà phật.

Tanjiro: Đó đáng tự hào thật, anh Himejima ngầu thật đó! không biết mình có thể làm được như người ấy không?

Zenitsu: Còn lâu nhá!! bằng niềm tin á!! cậu bị rồ rồi, và cái bảng mặt đáng tự hào ấy là sao??? lão ta to như con gấu vậy, cậu có hiểu đó có phải là size người bình thường không!!

Rimuru: (Mệt với mấy người này ghê).

Inosuke: Ta no rồi! giờ ta sẽ đi đẩy mấy viên đá nhỏ bé đó và mang cái đóng gỗ đó đi.

Zenitsu: Cái thằng thân người óc lợn kia!!

đừng có tỏ ra thái độ tích cực đấy!!

Rimuru: Thôi tôi cũng đi đây.

Zenitsu: Cả em nữa sao!!

Tanjiro: Thôi nào.

Sau đó mọi người cũng đã đi luyện tập, bài tập về thác nước và vác gỗ thì mọi người ai cũng đã vượt qua, nhưng bài đẩy đá thì chẳng ai làm được cả nhưng do cuộc huấn luyện này không bắt buột nên ai cũng đi xuống chân núi, còn tui thì không tập như mọi người vì tui mạnh nên không cần phải tập mấy cái đó gì nhiều cho lắm, tui đi tới nơi không có ai tập luyện lại với các kĩ thuật chiến đấu và dùng kiếm và cứ như thế trong suốt 6 ngày tui tới chõi nhóm Tanjiro coi họ ta sao, và họ vẫn đang cói đẩy tảng đá đi.

Rimuru: Chà nhìn mọi người vẫn chăm chỉ đẩy tảng đó đi nhỉ.

Tanjiro: Ừ những tảng đá này lì quá anh toàn bị đẩy lùi lại không à.

Zenitsu: Đương nhiên rồi ai mà đẩy được tảng đá đó.

Inosuke: Ta thì chắc chắn sẽ làm được thôi.

Rimuru: Vậy à! vậy để tôi cho mọi người thấy sức mạnh của tôi vậy.

Tanjiro/Zenitsu/Inosuke: Là sao???

Khi vừa dứt câu tui liền dùng sức vào 2 cách tay của tui đẩy tảng đá đó đi.

Zenitsu: Á!!

Rimuru chan làm được rồi kìa!! thật không thể tin nổi!! em là quái vật à!!

Inosuke: Chết tiệt nó làm được trước mình rồi!

Tanjiro: Woa em làm được rồi kìa!

Rimuru: Chưa đâu! còn nữa!

Tui liền dùng thêm sức nâng tảng đá đó lên, khiến ai cũng bất ngờ nhất là Zenitsu đang sém ngất xỉu.

Tanjiro: Thật không thể tin nổi em mạnh thật đó Rimuru!

Rimuru: Có gì đâu! mà đến lượt mọi người rồi đó, giờ tôi cũng đi luyện tập thêm đây.

Tui liền quăng tảng đá xuống.

Inosuke: Guaaaa!! ta sung sức rồi đó tempura!! tempura!! lợn tiến công!!

Inosuke liền lao tới đẩy tảng đá và thật bất ngờ Inosuke đã đẩy được, Tanjiro thấy thế cũng vô đẩy tảng đá khác còn Zenitsu thù đứng ôm cây nhìn tụi tui.

Zenitsu: (Chết tiệt! con lợn đó đẩy được rồi vaf Tanjiro đang bắt đầu đẩy,mình sẽ bị bỏ lại mất).

Ngay lúc Zenitsu đang suy nghĩ thì chứ chim sẽ của Zenitsu tới với một lá thư.

Zenitsu: Huh? lá thư??

Rimuru: Vậy tôi đi đây mọi người cứ lo đẩy đi.

Sau đó tui rời đi tập luyện kiếm pháp tiếp, để lại bọn họ vẫn đang đảy tảng đá.

POV: Tanjiro

Tanjiro: (Công nhận Rimuru san có mùi hương mạnh thật! nó khiến mình run người, không biết em ấy làm sao có sức mạnh khủng khiếp như vậy mà thôi khi rảnh mình hỏi em ấy vậy, mà Inosuke cũng đã đẩy được rồi giỏi thật đấy cho nên mình cũng đẩy cho bằng được, như lời Genya nói tuy cậu ta không sử dụng được hơi thở nhưng với việc lập đi lập lại mình có thể tập trung vào bất kì thời điểm nào, kể ra cái ấn trêm đàu mình có mãi nhỉ, và việc lập đi lập lại của mình là nhớ lại hình ảnh của những người thân yêu và sau đó là Rengoku san và nhũng lời nói của anh ấy, điều đó dã làm cho mình tập trung cực độ) GUAAAAA!!

Dấu ấn diệt quỷ xuất hiện.

Tanjiro: (tuy mình không thể làm được ngay nhưng mình đã tập trung sức mạnh và cố gắng, sau vài lần làm hết lần này qua lần khác cơ thể mình đã quen dần và cuối cùng mình đã đẩy được, nhưng chỉ cần dừng lại một chút là mình sẽ mất đà và dừng lại, cho nên cố lên cơ thể ta ơi dùng thân dưới nhiều hơn nữa!!!).

Sau đó tôi đã đẩy qua thị trấn.

Tanjiro: (Cuối cùng cũng xong bài huấn luyện kết thúc, nhưng mình khác nước quá mình lo đẩy tảng đá mà mồ hôi chảy ra như suối đã thế còn chưa uống miếng nước nào, nước, mình cần nước, mọi người chẳng lẽ tôi sẽ tạch ở đây à?).

Ngay lúc Tanjiro vẫn còn đang chăn trối thì Himejima tới và cho Tanjiro uống nước.

Tanjiro: (Nước, nước!

được cứu rồi!!).

Himejima: Adi đà phật, adi đà phật, adi đà phật.

Tanjiro: (Ủa sao cha nội này đọc khinh vậy? mình chết rồi sao? không mình vãn còn sống!!).

Himejima: Khoá đào tạo của nham trụ đến đây là hết xin chút mừng.

Tanjiro: Đạ tạ anh zai!

Himejima: Cậu đã ưu tiên cứu người trong làng hơn em gái cậu khi có sự cố.

Tanjiro: ...Oh...

Himejima: Cậu là kiếm sĩ đích thực, cậu nên tự hào về điều đó.

Tanjiro: Không đâu...thực ra là do Nezuko đưa ra quyết định chứa không phải em và em không thể đưa ra quyết định và để dân làng gặp nguy hiểm.

Himejima: Sự chấp nhận đó có phần chấp nhận được nhưng ta không thể chấp nhận sự chấp nhận đó, tẻ con ngây thơ, trong sáng, yếu duối, hay nói dối, nhưng đứa trẻ này quá khác biệt).

Tanjiro: Em muốn đi đúng trên con đường của mình, nhưng em không biết có chuyện gì cảy ra nữa, luôn có một ai đó giúp em nhueng em cũng đưa ra lựa chọn đúng đắn nhưng thời gian đó rất đặt biệt, nên đừng có chấp nhạn em dễ dàng như vậy và cảm ơn anh vì đã cho em uống nước và cuộc nói chuyện hôm nay em đã học được rất nhiều thứ.

Himejima: Vậy là sự nghi ngờ của ta đã hết, dù người ta nói gì thì ta vẫn chấp nhận cậu Tanjiro.

Tanjiro: Ủa hả?? tại sao vậy?

Himejima: Đã từ rất lâu rồi, ta đã nuôi vài đứa trẻ trong một ngôi đền, tuy không có máy mủ gì nhưng có gì mang lại chúng ta với nhau chúng ta cứ như gia đình vậy, mọi chuyện vẫn sẽ bình thường nếu như có đứa nhóc không nghe lời không được đi ra ngôi đền vào ban đêm, và vì bản thân mình mà nó đã giao kèo với quỷ là cho con quỷ ăn ta và 8 đứa trẻ còn lại.

Tanjiro:...

Himejima: Việc bị quỷ đe dọa là điều đương nhiên nên ta đã đốt hương hoa tử đằng vào mỗi buổi tối, và nó đã dậo tắt hết và con quỷ đi vào nhà và giết 4 đứa và ta bảo những đứa còn lại ra sau ta bảo vệ, nhưng có 3 đứa không nghe mà bỏ chạy rồi bị con quỷ giết chết chỉ còn 1 đứa nghe lời đồng thời là đứa nhỏ nhất Sayo, và ta đã chiến đấu để bảo vệ nó bằng mọi giá việc đánh một sinh vật thật kinh tởm như địa ngục vậy nên ta không thể quên, đồng thời nếu ta không tấn công thì ta cũng không biết là mình mạnh với các vật lý khủng khiếp ta đấm nó cho đến sáng và nó đã tan biến, khi có người đến thì Sayo đã nói.

Sayo: Hắn ta kinh khủng lắm, hắn ta đã đồ sát mọi người rất dã man.

Tanjiro: Tại sao...

Himejima: Dù gì đó là một tình huống kinh khủng với đứa trẻ 4 tuổi, và ta chỉ biết bảo vệ Sayo và ta chỉ muốn em ấy nói lời cảm ơn, và nếu em ấy nói vậy thì ta đã được cứu nhưng chúng chỉ nghĩ cho bản thân xác của con quỷ thì tan biến chỉ còn xác lũ trẻ nên ta bị bỏ tù với tội giết người, nếu không có ngài lãnh chúa thì đã bị hành hình cho nên giờ ta luôn ngờ vực mọi thức, dù là cậu có tốt cỡ nào khi bị dồn vào đường cùng con người thật của cậu sẽ bộc lộ, nhưng cậu không chạy trốn, không quay đầu, cậu luôn thật thà tuy đó là điều đơn giản nhưng không phải ai cũng có cậu rất đặt biệt, ta đã nhìn qua nhiều người bằng cái tâm và ta biết nhiều người có tương lai mịt mù, nhueng bây eta sẽ giúp cậu không đi nhằm đường trong cuộc sống.

Tanjiro: Vâng em sẽ cố gắng, em sẽ nhắc cho Zenitsu, Inosuke và Rimuru nữa!!

Khi nghe nhũng lời như vậy Himejima liền đưa tay lên xoa đầu Tanjiro, khiến cho cậu bất ngờ và cười.

Tanjiro: Ehehe.

Hình bóng của các đứa trẻ mà Himejima tường chung sống hiện lên.

Himejima: Cuộc huấn luyện hoàn thành, cậu đã làm rất tốt.

Tanjiro: Vâng!!

Ở góc phía xa Rimuru đang quan sát họ với che giấu hiện diện.

POV: Rimuru

Rimuru: (Chà coi bộ anh ta có quá khứ đáng thương thiệt đó, mà công nhận nhìn Tanjiro trông như đứa trẻ đang nói chuyện với anh trai vậy).

Ciel: Vậy ngài muốn thử không? và đương nhiên là thần làm rồi.

Rimuru: (Thôi khỏi nhục thấy bà à, thôi giờ ta đi tập luyện tiếp mai sẽ xuống núi cùng Tanjiro).

Ciel: Vâng.

Rimuru: (À mà hình như lúc trước khi tới đây Zenitsu cậu ta có vẻ buồn và tức giận nhỉ với cả máu chảy trên đầu nữa cậu ta cứ bato không sao, và có chuyện cần giải quyết có phải là do bứt thư?).

Ciel: Trong lúc ngài đang hỏi thăm thì thần đã điều tra bứt thư cậu ta vừa đọc, hình như sư huynh cậu ta đã biến thành quỷ và sự phụ của cạu ta đã mổ bụng tạ tội do đã đào tạo ra một con quỷ.

Rimuru: (Vậy à, đúng là tên sư huynh tồi tệ thôi giờ ta đi ngủ đây).

Sáng hôm sau khi vệ sinh cá nhân rồi đi ăn uống cùng với mọi người tuy có chút gây gỗ nhưng cũng không sao à bồi thêm câu chuyện của Genya và tên phong sẹo Sanemi, rồi xong tui đứng chờ Tanjiro nói chuyện với Zenitsu xong rồi chúng tui đi tới chỗ của thủy trụ, trong lúc đi tới đó Tanjiro và tui trò chuyện phiếm mà cậu ta cũng hỏi sao tui mạnh vậy, tui liền trả lời cậu ta là "vì tôi mạnh thôi không gù cả" để tránh cái mũi thính kia tuy cậu ta có chút nghi ngờ nhưng do không hỏi thêm được gì và đồng thời tới nơi nên tui thoát khỏi cảnh giải thích tùm lum, mà Ciel không giúp nữa chứa sau đó tụi tui đi vào chỗ tập luyện và thấy Gyuu và Sanemi Đang giao đấu với nhau bằng kiếm gỗ, khi 2 thanh kiếm bị gãy và Sanemi chuẩn bị đấm nhau với Gyuu thì Tanjiro lao tới ngăn cản trong lúc họ nói chuyện thì tui biết tên Sanemi chuyên hổ báo đó thích bánh nếp khi Tannjiro còn đang luyên thuyên thì bị một đấm bất tỉnh đến tối và rồi cậu ta tỉnh dậy và trò chuyện về việc tặng Sanemi, tui thì không muốn dính vào vụ này vì nếu làm vậy chắc chắn có đánh nhau quá.

Tanjiro: Khi nào luyện tập xong Rimuru có muốn cùng tụi anh tặng bánh nếp, cho anh Shinazukawa không?

Gyuu: Chắc chúng ta sẽ hoà thuận với nhau hơn nhờ việc này.

Rimuru: À thôi cái đó xin kiếu, nếu mà làm vậy thì chắc chắn anh ta sẽ điên thêm thì có!

Tanjiro/Gyuu: Vậy à! thiếc ghê.

Cùng lúc đó Sanemi sau khi đấm Tanjiro thì vừa đi vừa tức.

POV: Sanemi

Sanemi: (Chết tiệt! cái quái gì thế này, sao lời nói của thằng oắt đó lại lạo xạo trong đầu mình vậy?

Trong khi vẫn suy nghĩ thì trong bụi rặp có tiếng xột xoạt, khi nghe thấy vạy Sanemi liền chụp lấy thứgáy ra tiếng ồn và con mắt có kí hiệu tứ bị bóp nát.

Sanemi: Cái quái gì đây?

POV: Rimuru

Ciel: Báo có sự biến động không gian!

Rimuru: (Cái gì!! thật sao là kẻ nào?).

Ciel: Thần không rõ nhưng chắc chắn là một tên quỷ khá mạnh đang ở chỗ của Kagaya!

Rimuru: (Vậy thì nhanh lên không còn thời gian đâu!).

Tui chạy ra khỏi trang viên và kêu Tanjiro và Gyuu về việc có kẻ đột nhập.

Rimuru: Tanjiro, Gyuu có quỷ đột nhập vào trang viên của Ubuyashiki!!

Tanjiro/Gyuu: Cái gì!! không thể nào!!

Rimuru: Không còn nhiều thời gian đâu nhanh lên!!

Tui liền bứt tốc chạy tới chỗ của Kagaya cùng với Tanjiro và Gyuu, đồng thời đó các trụ cột và tất cả sát quỷ nhân được con quạ thông báo chỉ đường tới chỗ của Kagaya, khi chúng tui gần tới nơi thì trang viên đã nỏi tung khiến tui bất ngờ và khi tới nơi thì thấy tên quỷ đó đang bốc cháy và bị mấy gai kia đâm xuyên không người cùng với một người khoing nữ quỷ đang cằm chân hắn và các trụ cột khác và Tanjiro hét lên.

Tanjiro: Muzan!!!

Tất cả mọi người đều lao vào tên Muzan nhưng ngay lúc đó Muzan liền đưa tất cả mọi người vào chiều không gian của mình.

All: Cái gì!!

Muzan: Các ngươi nghĩ có thể dồn được ta vào chân tường hả!! hãy xuống địa mà mơ tưởng tiếp đi!! lũ thợ săn quỷ thảm hại tối nay tao sẽ đại khai sát giới hết tụi bây!!

Sau đó mọi người bị tách ra khỏi nhau còn tui đáp xuống một căn phòng và đồng thời có vài con quỷ cấp thấp tấn công tui, nhưng tui dễ đang đánh bại chúng.

Rimuru: Ciel phiền cô hãy phán tích nơi này giúp tôi.

Ciel: Vâng!

Trong khi Ciel đang phân tích chiều không gian này tui ngồi xuống và liệt kê các kĩ năng kiếm thuật mà mình đã học.

Rimuru: (Giờ thì mình phải liệt kê lại các kĩ thuật rồi, hơi thở của thuỷ tập trung vào sức bền và linh hoạt, uyển chuyển trong từng đoàn đánh nhưng lại thiếu sức mạnh mà việc đó thì hơi thở lửa của Rengoku thì khắc phục việc thiếu sức mạnh nhưng lại không quá linh hoạt, uyển chuyển và chỉ thích hợp để solo, còn về phần tấn công [AOE] rộng và nhiều mục tiêu thì hơi thở của gió lại nhỉn hơn nhưng vẫn chỉ tấn công một hướng về phần này hơi thở tình yêu khắc phục được nhưng thanh kiếm buộc phải như cái roi thì mới làm được, nhưng vẫn phải có yếu tố bất ngờ và khó lườn thì hơi thở của rắn cuối cùng là hơi thở của sấm sét tuy chỉ biết thức thứ nhất nhưng với việc quan Zenitsu thì mình đã hiểu nguyên lý và cách thúc thực hiện nhiều lần liên tiếp và bứt tốt nhanh chóng cùng với điệu múa hỏa thần hơi thở mạnh nhất giúp người dùng nâng cao sức mạnh và nhiều thứ khác bên trong cơ thể hơi thỏ nady có tông hoà các hơi thiwr trên một cách hoàn hảo, với tất cả trên thì mình đã tổng hợp và luyện tập và đã hoàn thiện được kĩ thuật chắc vậy...).

Trong khi vãn đang suy nghĩ thì Ciel lên tiếng.

Ciel: Thần đã phân tích xong nơi này!

Rimuru: Xong rồi à!

Ciel: Vâng! nơi được điều khiển bởi một nữ quỷ đàn tì bà với kí hiệu tứ, Iguro và Mitsuri thì đang sử lí cô ta, tên Muzan đang ở trung tâm trong cái kén và nhóm Tanjiro đã tiêu diệt được tên quỷ đã giết Rengoku và Shinobu đang chiến đấu với một tên có kí hiệu thượng nhị, và nhóm của Genya, Muichiro, Himejima, Sanemi đang gặp nguy hiểm!

Rimuru: Vậy phải giúp họ ngay thôi!! cô chỉ đường đi!!

Ciel: Vâng!!

POV:Nhóm Himejima

Một tràn đoàn đánh xen lớn lãn nhở nhiễu xuống làm cho mặt đất tang tành, nhưng nhóm Himejima đã nhé kịp.

Himejima: (Các chiêu thức của hắn vẫn chưa sử dụng hết, rốt cuộc hắn có bao nhiêu thức cơ chứa?? tốt độ của hắn thạt kinh khủng và các đoàn tấn công của mình bị nhìn thấu, con quỷ này cơ khả năng thần thánh gì sao?? hắn thấy gì và đang nhìn gì?? chết tiệt đòn tấn công của hắn nhang mạnh và kì lạ kiểu này thì...

Muichiro: (Sâu hơn, phải tiến vào sâu trong phạm vi của hắn, nếu như mình có thể dừng nhịp di chuyển của hắn lại dù chỉ một lúc dù chỉ 1 giây thôi, nham trụ và phong trụ sẽ chém được đầu hắn, mình mất 1 tay rồi, có thể ngất bất cứa lúc nào do mất máu nên không còn thời gian, phải nhanh lên khi mình còn có thể di chuyển khi cìn hữa dụng một chút).

Muichiro: (Tiến lên tiếp cận hắn!! phải xuyên qua đòn tấn công của hắn!!).

Sanemi: (Luồn lách phía dưới!! lợi dụng những kẽ hở trong tuyệt chiêu của hắn!!).

Himejima: (Chết tiệt!! không xong rồi cứ đà này thì mọi người sẽ chết mất! mình phả-).

Khi mọi người đang cố gắng tiếng lại gần Kukoshibou, thù có một bóng người có mái tóc xanh như bầu trời lao thẳng xuống trận địa khiến cho mặt đất nứt gãy ai nấy đều phải bất ngờ, mọi người bị hất văng ra còn tuyệt chiêu của Kukoshibou bị gián đoạn và khuỵu xuống vì mất thăng bằng.

Sanemi: (Cái quái gì vậy!? sao tự nhiên có thứ gì đó từ trên trời lao xuống vậy?).

Muichiro: (Có chuyện gì vậy!?).

Himejima: (Đó là!!).

Làn khối từ từ tan biến hiện ra một người có vóc dáng nhỏ bé có mái tóc màu xanh tựa như bầu trời xuất hiện.

Rimuru: Hù đến kịp lúc!

Kukoshibou: Ngươi là ai?

đã thế lại còn là phụ nữ.

Rimuru: Ta á! ta là Rimuru Tempest mà ngươi nghĩ sao về ta cũng được.

Kukoshibou: Rimuru? tên lạ quá mà thôi kệ dù sao ngươi cũng sẽ chết thôi, dù cho có là phụ nữ.

Rimuru: Ta không nghĩ vậy đâu.

Sanemi: Này con nhóc ranh kia mau đi ra khỏi đây!! ngươi chỉ làm vướng chân thôi.

Muichiro: Sanemi nói đúng đó hãy chạy đi trước khi hắn giết ngươi đó!!

Rimuru: Ồn ào quá!! mấy người mới là người nên đi đó, với nhũng vết thương và sức mạnh của mấy người như vậy chưa nói đến hắn thì mấy người chẳng thể giết bổi Muzan, nên biến đi giùm để tôi solo 1 vs 1 với hắn!!

Muichiro: Này đây không phải lúc thể hiện và lên mặt mau chạy đi!!

Sanemi: Mày láo cá chó quá ha! xong vụ này tao sẽ chi mày một trận.

Rimuru: Tuỳ mấy người, giờ thì ta sẽ đối thủ của ngươi!

Kukosshibou: Vậy thì tới đây!

Rimuru: Được thôi!

Muichiro/Himejima: dùng lại đi nếu khôn-

Khi bọn họ chưa nói hết câu thì tui và Kukoshibou đã lao vào, 2 thanh kiếm va chạm nhau tạo ra âm thành ma sát, Kukoshibou liền tung chiêu vào tui và tui cũng đã đáp trả lại với những chiêu thức "hơi thở ánh sáng" chỉ trong vòng 1 giây, khiến mọi người bất ngờ vì họ còn chưa thể theo kịp hốn chi ăn miếng trả miếng như tui.

Muichiro: (Nhanh quá mình không thấy gì hết! vậy đó là sức mạnh thật sự của Rimuru sao? thật khủng khiếp!).

Sanemi: (Ê!

ê! con nhie mạnh đến vậy sao? thạt không thể tin được nó là cái quái gì vậy!).

Himejima: (Vậy ra sự nghi ngờ của mình là đúng từ lúc ở cuộc hộp sau đó là huấn luyện và giờ là bây giờ, mình luôn cảm nhận được sức mạnh của nhóc Rimuru ấy không phải tầm thường nó khiến mình luôn phải rùng mình, vậy giờ đây là sức mạnh thạt sự của nhóc ấy sao thật khó tin).

Genya: Gh..ghê thật! (đánh ngang cơ với tên quái vật đó luôn! vậy đó là sức mạnh thật sự của Rimuru sao, thật khác biệt so với lại chúng ta và khi ở làng thịe rèn).

Trong khi mọi người đang suy nghĩ thì Rimuru liền lên tiếng.

Rimuru: Mấy người bây giờ đi mau!! tìm nơi nào nghỉ ngơi đi và phụ giúp ai đó đi, đồng thời kiếm tên Muzan luôn đi!! tên này tôi sẽ lo liệu.

Muichiro/Himejima/Sanemi: Hả vậ-

Rimuru: Khoing lý do lý trấu gì cả đi ngay!! mấy nguoi ở đâu chỉ tổ vướng chân thôi, nhanh lên, cả cạu nữa Genya đi đi!!

Genya: À ờ!

Sanemi: Tsk!

Muichiro/Himejima: Vậy ngươi/nhíc hãy sống sót đó.

Rimuru: Yên tâm, tôi sẽ không sao đâu.

Sau đó mọi người rời đi tuy có phần miễn cưỡng.

Kukoshibou: Các ngươi nghĩ đang đi đâu!

Kukoshibou liền tung ra chiêu để không mọi người chạy thoát, nhưng tui đã ngăn nó lại.

Rimuru: Á à, sao dễ thế được, còn có ta mà.

Kukoshibou: TSK!

Cùng lúc đó tại một nơi nào đó trong Megasverse có 2 người đang nói chuyện, một chàng trai đeo một chiếc đồng hồ và một người đàn ông trung nhiên mặc đồ giống hiệp sĩ.

Paradox: Không còn nhiều thời gian rồi! mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn rồi!

Ben: Vậy giờ chúng ta phải làm sao nội bọn chúng muốn phá huỷ vũ trụ rồi! giờ lại còn đào đâu ra chúng chủ là một tiểu đội nhỏ trong quân đoàn các tướng lĩnh và chỉ huy chưa xuất trâj cứ đà này thì đa vũ sẽ bị tiêu diệt mất.

Paradox: Đừng quá bi quan Ben vẫn còn một cách!

Ben: cách gì?

Paradox: Đó chinh là...
 
Back
Top Bottom