Cập nhật mới

Ngôn Tình Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm

Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 20: Chương 20


Tôi gom góp lại hết tất cả những thứ rác rưởi đang có, rồi lại cả những món đồ ăn thừa còn lại ở trong tủ lạnh nữa, rồi lại cả cái hộp cá trích đã để từ mấy năm nay mà không một ai dám cả gan mở ra xem thử nữa, rồi lại cả những thứ rác thải đang nằm ở trong cái thùng rác của nhà bếp nữa, rồi lại còn có cả những tờ giấy đã dùng để lau mông ở trong cái sọt rác của nhà vệ sinh nữa, và thậm chí là cả những cục phân mèo đang nằm ở trong cái khay cát vệ sinh của nó nữa, tôi đã trộn lẫn tất cả những thứ đó lại với nhau cùng với lại nước ở trong một cái chậu thật là lớn.

Nước ở trong cái chậu đó thì lại vô cùng đục ngầu nhưng mà nó lại tỏa ra một cái mùi hương vô cùng “hấp dẫn” và “quyến rũ”, thế nhưng đối với lại con người mà nói, thì đó lại chính là một cơn ác mộng thật sự về mặt khứu giác đấy.

Tôi cố gắng nín thở rồi mới có thể bưng được cái chậu đó ra ngoài, rồi lại nhân đúng vào cái lúc mà cả bốn người bọn họ vẫn còn đang quấn chặt lấy nhau không rời.

Tôi hét to lên một tiếng thật là lớn: "Mẹ ơi! Mẹ mau chóng tránh ra ngay đi!"

Ngay vào cái khoảnh khắc mà mẹ của tôi vừa mới thốt lên một tiếng “ối chà” rồi lại vội vàng hấp tấp bước những bước chân nhỏ để mà chạy đi chỗ khác.

Toàn bộ cái hỗn hợp bao gồm cả chất lỏng lẫn những vật rắn đang nằm ở trong cái chậu của tôi đã được một cách vô cùng chuẩn xác, mạnh mẽ, và lại còn rất dứt khoát nữa mà đổ thẳng lên trên người của cả bốn con người đang còn xoắn xuýt lấy nhau chẳng khác nào một mớ bánh quẩy đang được chiên giòn kia!!

Á á á á !!

Á á á á á á á á!!!

Cả nam lẫn nữ, giọng cao vút cũng có, mà giọng trầm khàn cũng có, những tiếng thét chói lói cả tai cứ thế mà vang lên một cách dồn dập không hề ngớt.

Phải nói thật một điều rằng cảnh tượng lúc đó trông cực kỳ bi thảm.

Bác cả của tôi thì lại chẳng may mà nuốt phải ngay một cọng phân của con mèo "Khoai Tây Chiên", nên đã phải bò lăn ra giữa sàn nhà rồi nôn thốc nôn tháo không ngừng, thật là đáng tiếc thay cho cái bộ quần áo hàng hiệu có gắn cả cái logo to đùng và vô cùng đắt tiền kia của bác.

Còn trên gương mặt của bác dâu tôi thì lại là một vệt nước có màu vàng nhàn nhạt, cả cái lớp trang điểm dày cộp trên mặt cũng đã bị lem nhem đi hết cả rồi, thậm chí còn có cả mấy cái mảng trông trắng trắng và đã bị thấm đẫm nước mà chẳng biết đó là cái thứ gì nữa đang lủng lẳng treo ở trên đó.

Bà ta hoàn toàn không thể nào mà tiếp thu nổi được cái sự thật phũ phàng này nên đã phải gào khóc lên một cách vô cùng um trời.

Dì út của tôi thì lại là một người buồn cười nhất trong cả đám, bởi vì bà ta lúc đó vẫn còn đang hết sức chăm chú vào cái việc giật lấy mái tóc của bác dâu tôi, gương mặt thì lại đỏ bừng lên rồi tía cả tai lại nữa, chỉ muốn làm sao cho hai vợ chồng nhà họ phải trả lại cho bà ta cái căn nhà đó mà thôi.

Bất thình lình làm sao, cả một cái chậu đựng đầy những “chất hỗn hợp” có một cái mùi vị vô cùng đặc trưng và lại còn lành lạnh nữa lại cứ thế mà dội thẳng xuống người của bà ta, khiến cho cả người của bà ta như thể là đã bị hóa đá lại vậy.

Những ngón tay của bà ta khựng lại ngay ở giữa không trung, ánh mắt thì lại tỏ ra vô cùng mơ màng trong một lúc lâu rồi mới có thể phản ứng lại được.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 21: Chương 21


Phải nói một cách thật lòng rằng, tôi vẫn còn cảm thấy vô cùng khâm phục chú của mình nhất trong cả đám.

Ông ta có vẻ như chính là một người có phản ứng nhanh nhạy nhất trong tất cả.

Ông ta vội vàng đưa tay lên rồi quệt ngang mặt của mình một cái, rồi lại nôn khan ra một trận nữa, sau đó thì lại nhìn về phía tôi đang ung dung cầm một chiếc cưa điện mà thưởng thức toàn bộ cảnh tượng này, chẳng hề nói thêm một lời nào cả, mà lại trước tiên xông thẳng lên để mà mở tung cái khóa cửa ra.

Sau đó thì ông ta lại quay người trở lại, rồi cản ngay dì út của tôi đang có ý định muốn lao thẳng vào tôi để mà sống mái một phen, rồi lại dùng hết sức lực của mình mà ôm chặt lấy bà ta đang còn vùng vẫy một cách dữ dội chẳng khác nào một con cá chạch vậy, rồi kéo bà ta ra khỏi căn nhà của mẹ tôi.

Bác cả cùng với bác dâu của tôi thì vẫn còn cố gắng giằng co thêm một chút nữa, thế nhưng cũng rất nhanh chóng sau đó thì cả hai người cũng đã phải nghiến chặt răng lại, rồi hùng hùng hổ hổ mà rời khỏi đó.

Chồng của tôi thì lại vì đã xem qua camera giám sát nên cũng đã biết rất rõ ràng về toàn bộ diễn biến của mọi chuyện rồi.

Anh ấy vừa mới kêu to lên rằng “Đánh nhau một trận lớn như thế này mà lại không thèm gọi cả anh nữa” rồi lại vừa mới phóng chiếc xe của mình đến thẳng nhà của mẹ tôi.

Ngay khi vừa mới vội vàng trở về đến nơi, thì anh ấy liền nhìn thấy tôi đang ung dung ngồi vắt chéo cả hai chân lên thành hình chữ ngũ ở ngay trong một căn phòng vẫn còn đang bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc, rồi lại còn đang gọi điện thoại để mà thuê một dịch vụ dọn dẹp nhà cửa nữa.

Còn mẹ của tôi thì lúc đó lại cứ luôn miệng nói rằng thuê người làm gì cho nó tốn kém ra, mẹ hoàn toàn có thể tự mình dọn dẹp được mà.

Tôi thì lại nói rằng, mẹ ơi, con gái của mẹ đây thì lại vừa có tiền, lại vừa có cả bản lĩnh nữa, hoàn toàn có thể thuê được cả những nhân viên vệ sinh chuyên nghiệp đấy, chẳng lẽ mẹ lại không hề biết hay sao?

Ồ, mà thật ra thì cũng chẳng cần phải đặt lịch hẹn trước làm gì cho nó mất công đâu.

Lúc thì mẹ tôi lại hỏi tôi rằng, nhà của chúng ta thì từ lúc nào mà lại có được một cái chiếc cưa điện như thế này vậy, tại sao mà mẹ lại không hề hay biết một chút gì cả.

Tôi thì lại đáp rằng, đó là do con đã mang nó đến đây bởi vì nó rất là tiện dùng mà thôi.

Cái thứ này thì nó lại nằm ở chính giữa cả vũ khí nóng lẫn vũ khí lạnh, nên cái hiệu quả răn đe của nó thì lại đúng là đỉnh của chóp luôn rồi.

Ngay cả những tên bắt cóc chuyên nghiệp thì cũng đều phải run lên mấy cái khi mà nhìn thấy nó nữa là.

Và điều quan trọng nhất chính là nó lại hoàn toàn không hề phạm pháp một chút nào cả.

Sau khi mà đã rời khỏi nhà của tôi rồi, thì bọn họ đã ngay lập tức báo cho cảnh sát biết.

Khi mà tôi nghe thấy được tiếng còi hú inh ỏi của xe cảnh sát, thì tôi đã vội vàng ôm chầm lấy mẹ của mình rồi gào khóc lên một cách vô cùng thảm thiết, rồi lại còn van xin mẹ hãy bảo vệ cho mình nữa bởi vì cả bác cả lẫn dì út đều đang muốn bắt tôi phải đi ngồi tù.

Chồng của tôi thì lại vừa kịp lúc nhìn thấy được toàn bộ cái cảnh tượng này, nên cái biểu cảm trên gương mặt của anh ấy lúc đó trông lại cực kỳ đặc sắc và thú vị nữa.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 22: Chương 22


Ngay vào chính cái khoảnh khắc ấy, thì tôi biết rất rõ một điều rằng, cái hình tượng “chị đại vừa lạnh lùng lại vừa mạnh mẽ” mà tôi đã phải cố gắng gầy dựng trong suốt bao nhiêu năm qua thì cũng đã chính thức tan thành mây thành khói cả rồi.

Lần gặp gỡ tiếp theo của cả đại gia đình chúng tôi là tại phòng hòa giải nằm trong khuôn viên của đồn công an.

Nhà của tôi có lắp đặt hệ thống camera giám sát, và nó đã cung cấp được toàn bộ diễn biến của sự việc mà hoàn toàn không hề có bất kỳ một góc chết nào cả.

Toàn bộ diễn biến của sự việc đều đã được ghi lại một cách rõ ràng và rành mạch, trách nhiệm của mỗi bên cũng đã được phân định một cách rõ ràng.

Những vết thương tích trên người của bọn họ thì đều là do chính bọn họ đã tự mình đánh nhau mà ra, nguyên nhân cũng chỉ là vì tranh chấp cái căn nhà được giải tỏa kia mà thôi.

Hoàn toàn không hề có liên quan gì đến tôi cả.

Còn về cái chậu đựng đầy những thứ hỗn hợp kia của tôi thì cũng không hề gây ra bất kỳ một tổn thương thực sự nào cho bọn họ cả.

Tôi dám cả gan làm như vậy cũng là bởi vì tôi đã tính toán trước được tất cả những diễn biến có thể sẽ xảy ra sau đó rồi.

Những mâu thuẫn nội bộ ở trong gia đình ấy mà, thì kết quả cuối cùng cũng chỉ đơn giản là sẽ phải thương lượng để mà giải quyết với nhau thôi, rồi lại còn một sự nhịn thì sẽ là chín sự lành nữa, rồi lại còn phải dĩ hòa vi quý nữa chứ.

Sau khi đã xem xét kỹ lưỡng rằng “tuy không đến mức gây ra đau đớn thật sự, thế nhưng cái sự nhục nhã thì lại có thể thấu đến tận cả xương tủy”, cho nên khi tiến hành hòa giải, thì phía bên công an đã đề nghị rằng tôi nên bồi thường lại số tiền quần áo đã bị làm hỏng cùng với lại chi phí tắm rửa và vệ sinh cá nhân cho bọn họ.

Tôi đã tỏ ra rất lễ phép, rồi lại còn rất đúng mực nữa mà lên tiếng xin lỗi, rồi nói rằng trước đó là do mình đã quá mất bình tĩnh nên mới hành động như vậy.

Ngay sau đó, thì tôi cũng đã rất dứt khoát mà chuyển ngay cho bọn họ số tiền dùng để mua lại đồ đạc mới cùng với lại số tiền dùng để tắm rửa ngay ở trước mặt của các đồng chí cảnh sát nữa.

Với một kết quả như thế này, thì cả bốn người bao gồm cả bác cả lẫn dì út dĩ nhiên là sẽ không thể nào mà cảm thấy hài lòng được rồi.

Ngọn lửa giận dữ trong lòng họ lại được dồn hết cả lên trên đầu của mẹ tôi, họ cứ thế mà mắng chửi một cách ầm ĩ không ngừng, rồi lại còn la hét đòi các đồng chí cảnh sát phải nhốt tôi lại nữa, thậm chí còn kêu gào ầm ĩ lên là muốn tìm cả luật sư để mà kiện cáo nữa.

Ai nấy thì mặt mũi cũng đều tỏ ra vô cùng hầm hầm và tức tối, thế nhưng lại chẳng có một ai dám cả gan gây gổ thêm với tôi một chút nào nữa cả.

Cái đám người nhát gan này, thì đến cả việc nhìn thẳng vào trong mắt của tôi mà họ cũng không hề dám nữa là.

Bởi vì, tôi thật sự hoàn toàn có thể phát điên lên được đấy.

Những người dù cho có vô lý đến đâu đi chăng nữa thì cũng đều sẽ phải sợ hãi những kẻ điên khùng mà thôi.

Nghe thấy bọn họ nói rằng sẽ đi tìm luật sư, thì tôi chỉ im lặng trong giây lát.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 23: Chương 23


Tôi lại thầm nghĩ ở trong lòng rằng, lẽ ra thì lúc nãy mình không nên ép cho chồng của mình phải ở lại nhà của mẹ để mà dọn dẹp làm gì cả, nếu không thì có khi bây giờ mình lại còn có thể mượn được cái cơ hội này để mà giới thiệu thêm được khách hàng mới cho cái văn phòng luật sư của anh ấy nữa rồi.

Còn mẹ của tôi thì lại như thể đã biến thành một con người hoàn toàn khác vậy.

Mẹ không còn giữ cái dáng vẻ rụt rè và yếu đuối như là trước đây nữa, mà lại giống như là một con gà mái đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu vậy, ngay ở trước mặt của các đồng chí cảnh sát mà mẹ đã kể tội vanh vách về việc cả cái nhà của bác cả lẫn dì út đã cùng nhau bắt nạt một đứa cháu gái như là tôi đây như thế nào.

Các đồng chí cảnh sát thì lại bị cái sự ồn ào và náo nhiệt của mẹ tôi làm cho cảm thấy đau cả đầu, nên hễ cứ nhìn thấy mẹ của tôi là lại cau mày lại ngay lập tức.

Người nhân viên làm công tác hòa giải cuối cùng rồi cũng đã phải đổi sang một “chị” trông có vẻ lớn tuổi hơn một chút, rồi lại còn phải nói đủ những lời lẽ đầy vẻ cảm thông với mẹ tôi thì mới có thể giúp cho những cảm xúc phẫn nộ ở trong lòng mẹ dần dần dịu xuống được.

Tôi nhìn mẹ của mình, từ đầu cho đến tận cuối cùng, thì mẹ cũng chỉ luôn nói về cái chuyện đứa con gái là tôi đây đã phải chịu đựng biết bao nhiêu là ấm ức đến mức nào mà thôi.

Mẹ không hề nhắc đến dù chỉ một chữ nào về việc bản thân mình đã phải chịu đựng biết bao nhiêu là thiệt thòi, rồi lại còn phải chịu đựng biết bao nhiêu là những sự bất công, và cả biết bao nhiêu là những nỗi khổ sở nữa.

Đó mới chính là mẹ của tôi đấy.

Đó chính là một “Ngọn núi lớn” mà tôi sẽ không bao giờ có thể và cũng lại càng không bao giờ muốn phải vượt qua được, đó cũng chính là một “Ngọn núi lớn” mà tôi muốn sẽ phải gánh vác lấy nó trong cả một cuộc đời này của mình.

Mẹ ơi, bất cứ ai thì cũng đều sẽ có một “ngọn núi” của riêng mình cả, có đúng là như vậy không hả mẹ?

Thế nhưng mẹ tôi không hề nói ra rằng mình đã phải chịu đựng những điều gì, thì điều đó cũng không có nghĩa là tôi cũng sẽ phải làm như thế.

Nếu như mà không có cái màn “ăn miếng rồi lại trả miếng”, rồi lại còn phải “tính toán cho thật rõ ràng” nữa, thì chẳng phải là tôi đã bị người ta mang cái tiếng là một “kẻ điên” một cách vô ích rồi hay sao cơ chứ?

Cứ thế mà náo loạn cho đến tận lúc tối mịt cả lại thì mới được phép trở về nhà.

Khi mà chồng của tôi đã dẫn theo con gái đến để mà đón chúng tôi, thì cả người của anh ấy đều bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc, còn gương mặt của anh ấy thì lại còn thối hơn nữa.

“Này Lâm Thắng Nam ơi! Anh đây đường đường chính là một vị luật sư thuộc hàng đỉnh cao, tiền công thì lại còn được tính theo cả giờ nữa, vậy mà em lại dám cả gan bắt anh phải đi thu dọn lại mấy cái thứ đó hay sao hả!”

Tôi bị anh ấy chọc cho cười đến mức đau cả bụng luôn rồi.

Tôi vừa mới nghịch chiếc điện thoại di động của mình được một lúc, thì lại vừa mới quay đầu lại, rồi nở một nụ cười trông vừa thần bí lại vừa có chút xấu xa với mẹ của mình, người mà lúc đó vẫn còn đang ôm chặt lấy con gái của tôi ở trong lòng.

“Mẹ ơi, trong khoảng thời gian sắp tới đây thì mẹ cứ tạm thời tắt máy điện thoại đi nhé.”
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 24: Chương 24


Vụ việc này cần có thời gian để giải quyết triệt để, và tôi đã giao phó toàn bộ cho chồng mình, bởi lẽ tranh chấp về mặt kinh tế vốn là lĩnh vực chuyên môn của anh ấy.

Phần tôi, dự án đang đảm nhiệm cũng sắp đến hồi kết thúc, nên có thể yên tâm bàn giao lại cho cấp dưới của mình.

Chính vì vậy, một người nổi tiếng với biệt danh “kẻ cuồng công việc”, người mà suốt bảy năm ròng rã chưa từng nghỉ một ngày phép nào như tôi, lần này đã quyết định từ chối dự án tiếp theo và xin phép tổng công ty cho một kỳ nghỉ dài hạn.

Tiền bạc thì có thể từ từ mà kiếm lại được.

Chỉ cần bạn sở hữu năng lực, có những kỹ năng cần thiết, và một cái đầu biết suy nghĩ, thì những dự án tốt đẹp tự khắc sẽ tìm đến với bạn mà thôi.

Trong tâm trí tôi chợt hiện lên hình ảnh tờ giấy chẩn đoán bệnh tình của mẹ, và lòng tôi lại đau nhói như có ai đó đang cắt từng khúc ruột.

Giờ đây, không còn bất cứ điều gì có thể quan trọng hơn được mẹ của tôi nữa.

Tôi lái chiếc xe hơi của mình, rồi chở mẹ đến căn nhà cũ kỹ của bà nội của mẹ, người mà tôi cũng chính là gọi bằng cụ.

Quãng đường cũng không quá xa xôi, chỉ khoảng chừng ba tiếng đồng hồ lái xe là tới nơi, thế nhưng con đường đi thì lại rất đẹp, vừa rộng rãi lại vừa vô cùng bằng phẳng nữa.

Trong những năm gần đây, thì hệ thống cơ sở hạ tầng từ các vùng thành thị cho đến cả những vùng nông thôn cũng đều đã được cải thiện một cách vô cùng đáng kể rồi.

Đi suốt cả một quãng đường dài, thì đâu đâu cũng chỉ toàn là một màu xanh mướt mắt của cây cỏ, những ngọn núi non thì lại vô cùng tươi đẹp, còn những dòng sông và con suối thì lại trong lành đến lạ thường.

Chỉ cần nhìn vào những cảnh vật đó thôi thì cũng đã cảm thấy cả người trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn rồi, xương cốt trong người thì lại như thể vừa mới được giãn ra vậy, cảm giác khoan khoái và dễ chịu đến lạ thường.

Đây chính là cái nơi mà đã từng gắn bó với những năm tháng tuổi thơ vô cùng tươi đẹp của mẹ tôi.

Tôi thì lại chưa từng bao giờ được gặp mặt cụ của mình cả.

Sau khi mà mẹ của tôi đã được đưa trở về thành phố để sinh sống, thì bà ngoại của tôi cũng không bao giờ còn muốn quay trở lại cái ngôi làng hẻo lánh này nữa.

Trước khi mà cụ của tôi qua đời, thì ông ngoại của tôi vẫn thường hay dẫn mẹ của tôi về lại nơi đây để mà ở lại trong vài ngày vào mỗi một dịp Tết đến xuân về.

Mẹ của tôi bảo rằng, đó chính là cái khoảng thời gian mà mẹ cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc nhất trong cả cuộc đời mình.

Mẹ tôi kể lại rằng, cụ của tôi thì lại rất mực thương yêu mẹ.

Cụ của tôi có đến tận năm người con cả thảy, và mỗi một nhà thì lại đều vứt lại một đứa con của mình cho cụ phải đứng ra để mà chăm sóc, cái sự khó nhọc và vất vả đó thì thật sự là vô cùng lớn lao.

Vào cái thời điểm đó, thì kể cả mẹ của tôi nữa, cụ đã phải một mình trông nom đến tận sáu đứa cháu nhỏ lận.

Chỉ duy nhất có một mình mẹ của tôi là con gái, thế nhưng mẹ lại chính là người mà cụ thương yêu nhất trong cả đám.

Cũng chính là bởi vì mẹ tôi là đứa cháu gái duy nhất ở trong nhà, cho nên vào mỗi buổi tối thì cụ lại luôn ôm mẹ của tôi vào lòng để mà ngủ cùng.

Thế nhưng đối với lại tất cả các cháu của mình, thì cụ lại có thể làm được một việc đó chính là luôn luôn đối xử một cách vô cùng công bằng.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 25: Chương 25


Nếu như mà không có đủ số lượng kẹo để mà chia cho tất cả mọi người, thì cụ sẽ ngay lập tức đun chảy hết tất cả chúng lên để mà thành một thứ nước đường ngọt ngào, rồi sau đó lại chia đều nó ra thành sáu phần bằng nhau.

Cụ hoàn toàn không hề để cho bất kỳ một ai phải chịu cảnh không được ăn cả.

Cụ nói rằng, chúng ta không thể nào mà lại để cho một đứa trẻ ngoan ngoãn và hiền lành lại phải chịu đựng những thiệt thòi được.

Vào cái năm mà mẹ tôi vừa mới lên bảy tuổi, thì đó cũng chính là cái năm mà mẹ tôi đã được người ta đón đi khỏi nơi này.

Cụ của tôi lúc đó đã rất lo lắng rằng bà ngoại sẽ không hề thích mẹ của tôi, cho nên cụ đã phải cố gắng may sẵn cho mẹ tôi cả một bộ quần áo mới có in hình những bông hoa nữa, rồi lại còn bôi cả cái thứ dầu thơm mà thường ngày cụ vẫn luôn tiếc rẻ không hề nỡ dùng lên người của mẹ nữa.

Rồi cụ lại còn phải căn dặn mẹ của tôi rằng nhất định là phải thật chăm chỉ làm lụng, rồi lại còn phải thật biết nghe lời nữa.

Chỉ có như vậy thì bố mẹ mới có thể thương yêu con được.

Thế nhưng cái bộ quần áo hoa xinh đẹp ấy, thì ngay vào ngày hôm sau cũng đã bị chính tay bà ngoại của tôi đeo cả găng tay vào, rồi ném thẳng cả nó vào trong cái thùng rác cùng với lại đôi giày vải đã bị thủng cả lỗ do phải đi trên đường núi quá lâu rồi.

Mẹ của tôi lúc đó đã phải khóc rất lâu thì mới có thể nguôi ngoai được.

Cho đến tận bây giờ, thì mỗi khi mà mẹ tôi đi mua quần áo mới, mẹ vẫn cứ luôn thích lựa chọn những loại vải có in hình những bông hoa, chắc hẳn cũng là vì những kỷ niệm xưa cũ ấy mà thôi.

Suốt cả một quãng đường dài, thì mẹ của tôi hoàn toàn không hề chợp mắt lấy dù chỉ một chút nào cả.

Mẹ cứ nhìn chăm chú vào những cảnh vật vừa có chút quen thuộc lại vừa có chút xa lạ đang hiện ra ở bên ngoài khung cửa sổ, từng khung hình một cứ thế mà liên tục lùi lại về phía sau lưng, mẹ hoàn toàn không hề nói lấy một lời nào cả.

Khi đã đến được nơi rồi, mẹ nhìn thấy cái ngôi nhà cũ kỹ và đã bị đổ nát đi rất nhiều do không hề có người ở trong suốt bao nhiêu năm vừa qua, thì những giọt nước mắt cứ thế mà lã chã tuôn rơi xuống không ngừng.

Rồi theo một phản xạ tự nhiên nào đó, mẹ tôi bật ra một tiếng gọi nghẹn ngào: “Bà ơi...”

Như thể là mẹ tôi chưa từng bao giờ lớn lên vậy.

Như thể là vẫn còn có một bà lão với tấm lưng đã bị còng xuống, rồi tay thì lại đang chống một chiếc gậy batoong đứng ở ngay nơi đó để mà chờ đợi cho mẹ tôi lúc còn nhỏ tuổi được trở về vậy.

Chúng tôi quyết định tạm thời dừng chân tại một thị trấn nhỏ nằm ở gần đó nhất.

Đúng vào cái dịp mà nơi đây đang diễn ra một phiên chợ lớn, nên mẹ của tôi đã dẫn theo đứa con gái nhỏ của mình, con bé lúc đó thì lại đang tỏ ra vô cùng phấn khích đến mức cứ luôn miệng quơ chân rồi lại múa tay không ngừng, trông nó có vẻ rất lạ lẫm với mọi thứ xung quanh, thế nhưng lại cái gì cũng đều muốn ăn thử, rồi lại còn cái gì cũng đều muốn mua nữa.

Cái việc này, thì ngay từ trước khi mà bà ngoại của tôi phải nhập viện để điều trị, thì tôi cũng đã bắt đầu lên kế hoạch để thực hiện rồi.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 26: Chương 26


Mãi cho đến tận khi mà bà ngoại của tôi đã qua đời, rồi lại còn được nhìn thấy cả tờ giấy chẩn đoán bệnh tình của mẹ nữa, thì tôi mới thực sự hiểu ra được một điều rằng nếu như mà mình không chịu hành động ngay lập tức, thì sau này chắc chắn sẽ chỉ còn lại biết bao nhiêu là sự hối hận mà thôi.

Tôi đã nhanh chóng liên hệ với lại các nhà thầu xây dựng cùng với lại các nhà cung cấp vật liệu ở ngay tại thị trấn này.

Tôi cầm trên tay cái bản phác thảo chi tiết do chính tay mình đã vẽ ra, rồi ngồi lại để mà bàn bạc về cái việc khởi công xây dựng với bọn họ ngay ở trong một quán ăn nhỏ.

Cái bản thiết kế ấy chính là do tôi đã dựa vào những ước mơ của mẹ tôi mà vẽ nên, và trên cái cơ sở là sẽ phải giữ lại được một vài món đồ cũ kỹ của cụ tôi, rồi sau đó sẽ cho phá bỏ đi toàn bộ cái căn nhà cũ kỹ đó, và rồi sẽ cho dựng lên một ngôi nhà hoàn toàn mới.

Cái kế hoạch này thì tôi cũng đã phải ấp ủ nó từ rất lâu rồi, kể cả những vấn đề liên quan đến quyền sở hữu đất đai và cả cái việc phải liên hệ với lại các đội thợ thi công nữa.

Hiện tại thì trời đang vào mùa nóng nực, và đó cũng chính là một thời điểm vô cùng thích hợp để mà có thể xây dựng nhà cửa.

Cứ như thế, chúng tôi đã ở lại cái nơi này suốt cả hai tháng trời ròng rã, và mỗi một ngày thì đều phải tất bật với công việc mà không hề có lấy một chút thời gian nào để mà ngơi nghỉ cả.

Ngay cả đứa con gái bé bỏng của tôi, cái đứa mà trông nó tròn trịa chẳng khác nào một viên bánh trôi được làm từ nhân đậu đỏ cả, thì cũng đã bị cái nắng gay gắt của mùa hè làm cho làn da trở nên đen sạm đi chẳng khác nào một miếng mứt táo vậy, thậm chí cái phần nhân ở bên trong của nó cũng đã bị lộ cả ra bên ngoài nữa rồi.

Thế nhưng cuối cùng thì chúng tôi cũng đã được tận mắt nhìn thấy một căn nhà mới với những viên ngói màu xanh biếc cùng với những bức tường được sơn màu trắng tinh khôi bất chợt lại mọc lên sừng sững từ trên mặt đất.

Cái tâm nguyện lớn nhất trong cả nửa cuộc đời của mẹ tôi, thì trên thực tế cũng chỉ cần có đến hai tháng trời là đã có thể thành hình thành dáng được rồi.

Từ một cái bãi đất hoang tàn và đổ nát trước đây, thì cái khoảng sân nhà đó bây giờ đã được biến thành một ngôi biệt thự có đến hai tầng lầu được xây dựng theo đúng cái trường phái kiến trúc cổ điển của vùng Huệ Châu, rồi lại còn được cộng thêm cả một khu sân vườn vô cùng rộng lớn được thiết kế theo đúng cái kiểu kiến trúc truyền thống của Trung Hoa nữa.

Ngay bây giờ thì những cây hoa tú cầu ở trong vườn vẫn còn khá nhỏ bé, còn những sợi dây tường vi thì vẫn còn đang rất mảnh mai và yếu ớt.

Thế nhưng điều đó thì cũng chẳng hề có sao cả.

Cái khoảng sân nhà này thì lại có được một nguồn ánh nắng mặt trời vô cùng rực rỡ và ấm áp nhất, rồi lại còn có cả một dòng suối nhỏ trong veo chảy từ trên đỉnh núi xuống nữa.

Ở phía bên ngoài sân, thì có những bức tường rào được xây dựng bằng những phiến đá xanh tự nhiên, và ở khắp mọi nơi thì cũng đều đã được rải đầy những hạt giống của loài hoa nguyệt kiến rồi.

Chỉ cần đợi cho đến một mùa lúa chín vàng nữa thôi, thì cái nơi này nhất định sẽ còn trở nên đẹp đẽ hơn cả cái khu vườn nổi tiếng của họa sĩ Claude Monet nữa đấy.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 27: Chương 27


Theo yêu cầu của bạn, tôi đã cải thiện văn bản, thay đổi cách diễn đạt, chỉnh sửa ngữ pháp và lỗi chính tả, đồng thời giữ nguyên nội dung, độ dài và các yếu tố tường thuật. Dưới đây là phiên bản đã được chỉnh sửa:

Phong tục của vùng đất này quy định, ngày thượng lương cho ngôi nhà mới luôn phải tổ chức một buổi lễ kỷ niệm thật trang trọng và tươm tất.

Mẹ tôi khi ấy hân hoan tựa một cô bé con.

Tiếng pháo vang lên không dứt.

Bánh kẹo, những đồng tiền mệnh giá nhỏ cùng với đậu phộng được tung vãi khắp nơi.

Người dân trong thôn làng giờ đây chẳng còn mấy ai nhận ra mẹ tôi nữa, thế nhưng vì tập quán xưa vẫn còn giữ được nét thuần phác, nên khi nghe tin rằng con cháu của gia đình họ Trần trở về quê để xây dựng nhà cửa, tất cả mọi người đều hồ hởi đến chung vui.

Theo lệ thường, gia đình chúng tôi phải chuẩn bị một bữa cơm để thết đãi những người thợ xây cùng bà con lối xóm đã nhiệt tình giúp đỡ.

Đã từ rất lâu rồi, thôn xóm nhỏ bé này mới lại có được một dịp náo nhiệt đến như vậy.

Bầu không khí vào thời điểm đó vui vẻ một cách lạ thường.

Ngôi làng vốn tĩnh lặng dường như đã được đánh thức vào ngày hôm ấy, rộn rã tiếng cười nói suốt cả một ngày dài.

Tôi hiểu rằng, việc được quay trở về chốn này chính là niềm ao ước mà mẹ tôi đã ấp ủ trong suốt cả cuộc đời.

Nửa cuộc đời trước của mẹ đã bị bà ngoại kìm kẹp, nửa đời sau lại vì tôi mà ràng buộc.

Giờ đây, có thể xem như tâm nguyện của mẹ cuối cùng cũng đã được viên mãn.

Dù cho tất cả các loại vật liệu xây dựng được sử dụng đều là những sản phẩm thân thiện với môi trường, thế nhưng ngôi nhà mới cất vẫn còn phảng phất một chút mùi sơn, cần phải được thông gió thêm một thời gian nữa.

Vào đêm thượng lương hôm đó, chúng tôi đã quyết định ngủ lại ngay trong khoảng sân của ngôi nhà mới.

Con gái nhỏ của tôi chưa từng có một trải nghiệm nào như thế này, con bé cứ ngước đôi mắt trong veo nhìn lên bầu trời sao lấp lánh ở bên ngoài chiếc màn, rồi cứ thế phấn khích mãi cho đến tận khi rạng đông mà vẫn không tài nào chợp mắt được.

Chiếc quạt nan trên tay mẹ vẫn đều đặn phe phẩy nhè nhẹ trên người con bé.

Mẹ lo cháu ngoại sẽ bị nóng, lại lo sợ có con muỗi nào đó không biết điều mà lại dám vo ve chui vào đốt cháu.

Giống hệt như cách mà cụ ngoại đã từng làm với mẹ khi mẹ còn là một đứa trẻ thơ.

Và cũng giống như cách mẹ đã từng làm với tôi khi tôi còn bé bỏng.

Tiếng ve kêu râm ran khắp không gian, tiếng ếch nhái cũng rộn rã vang lên từ phía xa, mặt trời từ từ khuất dạng sau những rặng núi, và vầng trăng khuyết cũng dần dần nhô lên cao.

Ba người phụ nữ, thuộc về ba thế hệ khác nhau, một người già, một người trẻ, và một em bé thơ ngây, những lời tâm sự thầm thì của họ được giấu kín bên trong chiếc màn dưới ánh trăng huyền ảo.

Mẹ tôi từng nói, mỗi một con người khi đến với thế giới này đều mang theo một ngọn núi của riêng mình.

Ngọn núi của mẹ, chính là bà ngoại.

Mẹ kể rằng, vào khoảnh khắc tôi cất tiếng khóc chào đời, mẹ đã tự nhủ với lòng mình rằng, trong kiếp sống này, mẹ nhất định sẽ không bao giờ để cho tôi phải lớn lên theo cái cách mà mẹ đã từng trải qua.

Bà ngoại chính là ngọn núi sừng sững mà cả cuộc đời này mẹ cũng không tài nào vượt qua được, nó đè nặng lên tâm trí mẹ đến mức khiến cho mẹ cảm thấy nghẹt thở.

Tôi đáp lời, rằng mẹ cũng chính là ngọn núi của riêng tôi.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 28: Chương 28


Hơn thế nữa, mẹ còn là điểm yếu chí mạng nhất của tôi.

Và mẹ cũng chính là tấm áo giáp vững chắc nhất của tôi.

Mẹ đã dành cho tôi một tình yêu thương vô bờ bến, và mẹ cũng chính là điểm tựa kiên cố đã nâng đỡ tôi trong suốt cuộc đời này.

Với bất kỳ ai khác, mẹ cũng đều tỏ ra khom lưng, cúi đầu.

Thế mà khi cô giáo chủ nhiệm chạy đến để mách với mẹ rằng tôi đã đánh nhau với bạn học, mẹ lại một mực kiên quyết tin tưởng vào những lời tôi nói, rồi đứng chắn ở ngay phía trước tôi, cùng lý luận với phụ huynh của đứa trẻ bị đánh, rồi lại phân tích rạch ròi đúng sai với cô giáo còn chưa rõ ngọn ngành sự việc;

Khi gia đình của bà ngoại ăn cơm mà lại không cho phép tôi được ngồi cùng vào bàn, mẹ đã ngay lập tức lật tung cả cái mâm cơm đó lên.

Giọng nói của mẹ khi ấy rất nhỏ, thậm chí còn có chút run rẩy, thế nhưng lại ẩn chứa một sự kiên quyết vô cùng.

“Cơm này là do chính tay tôi nấu! Nếu như con gái của tôi mà không xứng đáng được ăn, vậy thì tất cả mấy người cũng đừng hòng mà được đụng đũa vào!”

Trần Thục Phân ơi.

Người mẹ yêu dấu của đời con, mẹ hoàn toàn không hề biết được rằng mình đã tốt đẹp đến nhường nào đâu.

Chính bản thân mẹ đã phải gánh chịu hết tất cả những nỗi khổ đau mà thế hệ trước đã gây ra, nửa cuộc đời trôi qua mà vẫn không tìm được sự giải thoát, thế nhưng mẹ lại không bao giờ để cho những nỗi đau đó tiếp tục kéo dài sang đến thế hệ sau này.

Mẹ đã bị những điều mà mình “không thể nào có được khi còn là một đứa trẻ” đè nén đến mức phải cúi đầu mà cam chịu tất cả.

Thế nhưng cũng chính vào cái khoảnh khắc mẹ cúi đầu xuống đó, mẹ đã tự tay mình chặn đứng lại mọi nỗi khổ đau, không cho phép nó có thể vượt qua được thế hệ của mình.

Rồi mẹ lại tiếp tục cúi người xuống, mang theo một thân hình đầy những thương tích, để mà che chở cho đứa con bé bỏng là tôi trước mọi bão tố của cuộc đời, và nói với tôi rằng.

“Con gái yêu của mẹ, con cứ vững bước mà tiến về phía trước nhé, đừng bao giờ sợ hãi điều gì cả, vì đã có mẹ ở đây rồi!”

Nếu như không có mẹ, thì xương sống của con có lẽ đã bị còng xuống từ rất lâu rồi.

Nếu không có mẹ, thì con lấy đâu ra được dũng khí để mà nhe nanh múa vuốt với cả cái thế giới đầy rẫy những bất công và định kiến này cơ chứ?

Nếu không có mẹ, thì làm sao mà con có thể hiên ngang ngẩng cao đầu, tự trọng và tự lập để mà giành giật lấy cái thế giới của riêng mình, rồi trở nên mạnh mẽ hơn cả mẹ, để rồi có thể đứng ở trước mặt mẹ, quay lại mà muốn dang tay che chở cho mẹ, và nâng đỡ lấy tấm lưng đã còng của mẹ được chứ?

Chính nhờ có sự nâng đỡ của mẹ, mà con mới dám mạnh dạn thề rằng trong cuộc đời này, con nhất định sẽ nâng đỡ cho con gái của mình còn bay cao bay xa hơn nữa.

Mẹ ơi…

Bà ngoại thật sự không hề xứng đáng với những gì mà mẹ đã dành cho bà.

Xin mẹ đừng bao giờ buồn phiền vì những người không hề yêu thương mẹ nữa…

Cái gọi là huyết thống thì có là cái thá gì đâu chứ, nó cũng chỉ là một điểm khởi đầu mà thôi, chứ hoàn toàn không phải là một cái kết thúc.

Con chỉ tin vào cái duyên phận vô hình đã gắn kết chúng ta lại với nhau, nơi mà con người luôn biết cách để nâng đỡ và dìu dắt lẫn nhau.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 29: Chương 29


Con gái nhỏ của tôi hoàn toàn không hiểu được những người lớn chúng tôi đang nói chuyện gì cả, con bé chỉ biết chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh của mình, rồi ngây thơ ngơ ngác nhìn chúng tôi.

Bỗng nhiên con bé lại bắt chước theo những lời nói của chúng tôi, rồi chu đôi môi nhỏ xinh lên.

“Mẹ không phải là một ngọn núi đâu, mẹ không phải là ngọn núi của con đâu mẹ ơi! Mẹ chính là một đôi cánh thiên thần, vòng tay của mẹ thì thật là mềm mại, và mẹ sẽ mang bảo bối của mẹ bay lên thật cao, thật cao!”

Giọng nói của con bé trong trẻo và ngọt ngào đến mức khiến cho cả tôi và mẹ đều phải nín bặt đi tiếng khóc mà bất giác mỉm cười.

Chúng tôi, một người ở bên trái và một người ở bên phải, cùng nhau ôm chầm lấy con bé, cả ba người cùng nằm chung trên một chiếc giường.

Trong làn gió mát rượi của chiếc quạt nan, dưới bầu trời đêm dịu dàng và tĩnh lặng, cuối cùng thì cả ba chúng tôi cũng dần dần chìm sâu vào trong giấc ngủ.

Trong giấc mơ của mình, tôi như thể đang được một đôi cánh mềm mại ôm trọn vào lòng.

Trong giấc mơ đó, ngọn núi sừng sững kia bỗng dưng trở nên thật mềm mại, rồi hóa thành những chiếc lông vũ nhẹ nhàng.

Và mẹ tôi, ở phía sau lưng cũng đang được bao bọc bởi một đôi cánh dịu dàng và ấm áp…

Ngày kế tiếp sau buổi lễ thượng lương, chúng tôi thu xếp hành lý để trở về.

Từ thời điểm này trở đi, nơi đây sẽ trở thành một không gian vui chơi, nghỉ dưỡng cho cả gia đình chúng tôi vào những dịp cuối tuần, cũng như trong suốt kỳ nghỉ đông và nghỉ hè của con gái.

Tôi và mẹ đã không thể kiềm lòng mà bắt đầu thảo luận về việc sẽ gieo trồng thêm những loại hoa cỏ gì trong khoảng sân vườn.

Liệu có nên khai phá một khoảnh đất nhỏ để trồng rau hay không, và nếu có, thì nên lựa chọn những loại rau củ quả nào cho phù hợp nhất?

Mẹ tôi nhận xét rằng thời buổi bây giờ quả thực rất tiện lợi, chỉ mất khoảng chừng hai ba tiếng đồng hồ di chuyển là đã có thể đến nơi rồi.

Mẹ kể lại rằng, vào thời mẹ còn nhỏ, để có thể đến được thị trấn thì phải vượt qua bao nhiêu là đèo cao suối sâu, rồi cuốc bộ ròng rã mất đến hai tiếng đồng hồ, sau đó lại phải tiếp tục di chuyển bằng xe ngựa, rồi lại đổi sang một chuyến xe khách lớn hơn nữa.

Mới bốn giờ sáng tinh mơ đã phải bắt đầu xuất phát, rồi mãi cho đến khi trời tối mịt cả lại thì mới có thể quay trở về được đến thành phố.

Không biết đã phải trải qua biết bao nhiêu là cực khổ đến nhường nào.

Trong lúc cứ lẩm bẩm kể lể không ngừng, mẹ tôi mở lại chiếc điện thoại di động đã bị tắt nguồn suốt hai tháng vừa qua.

Ánh mắt mẹ ngỡ ngàng khi nhìn thấy màn hình điện thoại tràn ngập những vòng tròn thông báo màu đỏ.

Hơn 99 cuộc gọi nhỡ, hơn 99 tin nhắn SMS chưa được đọc, và hơn 99 tin nhắn trên ứng dụng WeChat vẫn còn chưa được mở ra xem.

Mẹ tôi sợ hãi đến mức ngây người ra.

Tôi sở dĩ đã bảo mẹ tắt điện thoại đi là bởi vì tôi quá thấu hiểu được rằng mẹ mình là một người mềm lòng đến nhường nào.

Mẹ đã phải sống trong sự mềm lòng đó suốt cả nửa cuộc đời rồi, bây giờ mà muốn mẹ đột nhiên trở nên cứng rắn và mạnh mẽ lên, thì chẳng khác nào là đang “nói chuyện viển vông giữa ban ngày” cả.

Tôi chỉ sợ rằng bác cả và dì út sẽ lại nói ra những điều gì đó khiến cho mẹ thật sự phải thoả hiệp với họ.

Thế nhưng, tôi thì lại không phải là mẹ.

Ngọn núi kia cuối cùng cũng đã sụp đổ rồi.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 30: Chương 30


Kể từ ngày hôm nay trở đi, đừng có một ai dám nghĩ đến chuyện có thể bắt nạt được mẹ của tôi nữa.

Cho dù đó có là bố của ông trời đi chăng nữa thì cũng phải bước qua được xác của tôi trước đã.

Phần công việc còn lại sau đó, tôi đã giao hết cho chồng của mình xử lý.

Những việc mang tính chuyên môn thì tốt nhất là nên để cho những người có chuyên môn lo liệu thì hơn.

Chỉ có hai mục tiêu chính cần phải đạt được.

Thứ nhất là phải chứng minh được rằng căn nhà này là do chính mẹ tôi đã bỏ tiền ra để mua, và nó hoàn toàn thuộc về tài sản cá nhân của riêng mẹ, không hề có bất kỳ liên quan nào đến bà ngoại cả, do đó bản di chúc kia hoàn toàn không hề có giá trị pháp lý.

Thứ hai là phải tổng hợp lại một cách đầy đủ tất cả mọi công lao cũng như các khoản chi phí mà mẹ tôi đã phải bỏ ra để chăm sóc cho bà ngoại trong suốt thời gian bà ốm đau bệnh tật, rồi sau đó bắt bác cả và dì út phải chia đều ra để thanh toán lại toàn bộ số tiền dưỡng lão đã kéo dài trong suốt mấy chục năm vừa qua.

Chồng của tôi vốn dĩ đã cảm thấy ngứa mắt với cả cái gia đình nhà bà ngoại từ rất lâu rồi.

Giờ đây thì việc riêng sẽ được xử lý một cách công minh theo đúng pháp luật, chúng tôi chỉ vừa mới đặt chân rời đi, thì anh ấy đã ngay lập tức tỏ ra vô cùng hăm hở mà bắt tay vào việc soạn thảo một lá đơn khởi kiện của luật sư.

Anh ấy còn tiện tay gửi luôn cả một đoạn video mà tôi đã cẩn thận cắt ghép và chỉnh sửa sẵn từ trước đó nữa.

Tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra được cái dáng vẻ của anh ấy lúc đang ngồi trên chiếc ghế xoay ở trong văn phòng luật sư của mình, rồi nghênh ngang vừa xoay vòng vòng lại vừa nở một nụ cười đầy vẻ nham hiểm!

Trong suốt hai tháng vừa qua, thành tích “hắt nước bẩn” lên người của cả bốn người là bác cả và dì út đã khiến cho tôi trở nên nổi tiếng khắp nơi.

Đoạn video đó dù đã được qua chỉnh sửa cẩn thận, thế nhưng thời lượng của nó vẫn còn rất dài.

Bởi vì trong đó có đính kèm một cách đầy đủ tất cả những lời dặn dò của bác sĩ dành cho bà ngoại, cũng như là những chi tiết cụ thể trong nhật ký ra vào bệnh viện sau khi bà chính thức nhập viện của mẹ tôi, của bác cả và cả của dì út nữa.

Toàn bộ quá trình mà mẹ tôi đã phải vất vả chăm sóc cho bà ngoại, cùng với tất cả các khoản chi tiêu phát sinh sau khi mẹ làm thủ tục để nghỉ hưu sớm.

Rồi cả những chi tiết về số tiền mà bà ngoại đã chuyển cho đứa cháu nội của mình trong suốt mười năm trời.

Và cả những đoạn video ghi lại cảnh bà sử dụng thuốc bổ hàng ngày nữa.

Điều quan trọng nhất chính là các loại giấy tờ ghi chép lại quá trình khi mẹ tôi bán nhà, những tờ giấy vay nợ còn dang dở, và cả những bản sao kê của ngân hàng ghi lại việc chuyển tiền để mua nhà nữa.

Tôi biết rất rõ một điều rằng, bất kỳ một lời than vãn hay là một lời buộc tội nào đi chăng nữa, thì khi được đặt cạnh những “dữ liệu xác thực và không thể chối cãi” này cũng đều sẽ trở nên vô cùng yếu ớt và bất lực mà thôi.

Ngay từ khi bà ngoại còn đang dụ dỗ mẹ tôi nên dùng tiền mặt để mà mua nhà, thì tôi đã cảm thấy có điều gì đó bất thường rồi, và đã ngay lập tức lao nhanh về nhà để mà ngăn mẹ lại, đồng thời cũng đã dặn dò mẹ rằng đừng bao giờ nói cho bà ngoại biết về chuyện này.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 31: Chương 31


May mắn thay là mẹ tôi tuy rằng không hề hiểu được lý do tại sao lại không nên dùng tiền mặt, thế nhưng mẹ vẫn luôn nghe theo lời của tôi.

Chính vì biết được cái điểm này, nên bác cả và dì út mới cứ lầm tưởng rằng mẹ tôi hoàn toàn không hề có bất kỳ bằng chứng nào để có thể chứng minh được nguồn gốc của cái khoản tiền đã dùng để mua nhà đó cả.

Với chừng đó những bằng chứng và các loại giấy tờ ghi chép cụ thể, thì việc muốn khởi kiện họ dễ dàng như là trở bàn tay vậy.

Thế nhưng tôi lại muốn cho cả cái thế giới này đều phải biết được rằng cái lũ người đểu giả đó đã bắt nạt mẹ của tôi thậm tệ như thế nào trong suốt hơn nửa cuộc đời người!

“Điều đó có nghĩa là căn nhà này, ngay từ cái lúc mà bà ngoại còn đang làm ầm ĩ lên để đòi hỏi người con gái thứ hai phải mua cho bằng được, thì đã được tính toán sẵn từ trước là sẽ để lại cho người con trai và đứa con gái út rồi hay sao?! Trời ơi là trời, chẳng phải trước đây vẫn luôn bảo rằng bà ấy đã bị lẩm cẩm rồi ư? Vậy tại sao bây giờ tôi lại cảm thấy bà ấy còn tỏ ra tinh ranh hơn cả một con khỉ nữa vậy!”

“Đúng là một phiên bản thành thị của nhân vật Tào Tâm Nhu rồi còn gì nữa, hahaha, thật là đã quá đi, đã quá đi mà! Chỉ tiếc một điều là ở thành phố thì lại không hề có cái hầm chứa phân nào cả, nếu không thì cảnh tượng chắc chắn sẽ còn đặc sắc hơn nữa cho mà xem!”

“Tôi cũng chính là người con thứ hai ở trong gia đình của mình đây, nên tôi thật sự rất thấu hiểu được cái cảm giác của dì ấy. Chính bản thân mình lại là người thấu hiểu rõ nhất những nỗi vất vả của cha mẹ, thế mà họ lại chỉ luôn cảm thấy rằng mình chính là đứa con dễ bị bắt nạt nhất mà thôi. Chỉ có một điều khác biệt là tôi lại may mắn hơn dì ấy một chút, đó là vì tôi vẫn còn trẻ, nên đã kịp thời tỉnh ngộ ra được, và không còn tiếp tục làm một cái bánh bao được tẩm bằng máu cho họ nữa.”

“Liệu có ai ở đây biết được rằng việc phải chăm sóc cho một người già đang mắc phải căn bệnh Alzheimer trong suốt hơn mười năm ròng rã trời thì đó chính là một cuộc sống địa ngục đến nhường nào hay không? Hơn nữa, chỉ cần nhìn qua thì cũng có thể thấy được rằng bà lão kia trông vẫn còn trắng trẻo và hồng hào hơn cả con gái của mình nữa, như vậy thì có nghĩa là đã được chăm sóc tốt đến mức nào rồi. Vậy mà ông bác cả cùng với bà dì út kia lại còn lấy đâu ra được cái mặt mũi để mà lên tiếng chê trách này nọ nữa chứ, chẳng lẽ họ đã từng bỏ ra chút tiền bạc hay là chút công sức nào hay sao?”

“Đúng là như vậy đó, chỉ cần nhìn vào cái cuốn nhật ký nhập viện là cũng đủ biết rồi, gia đình của bà dì út thì lần nào cũng đều đợi cho đến khi mọi chuyện mệt nhọc và rắc rối đã được lo liệu xong xuôi cả rồi thì mới chịu ló mặt ra, còn đến lúc xuất viện thì cũng chỉ cần gọi một cuốc xe ôm để mà đón về một chút là xong chuyện. Còn ông bác cả thì lại càng tỏ ra quá đáng hơn nữa, ông ta chỉ cần nói vài ba câu điện thoại thôi là cũng đã có thể dỗ cho bà ngoại cười toe toét cả lên rồi. Bà lão này đúng thật là một người không hề biết cách để mà phân biệt rõ ràng được đâu là trắng đâu là đen cả.”
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 32: Chương 32


“A a, thật là tức ch.ết tôi đi mất thôi! Tại sao lại có thể nhẫn nhịn được cơ chứ! Nếu như lần này mà dì ấy vẫn còn có thể tha thứ cho họ được nữa thì tôi chắc chắn sẽ lên cơn đau tim mà ch.ết mất thôi!”

“Cái căn nhà ở trên Thượng Hải thì lại cho người con cả đứng tên, rồi còn bao luôn cho toàn bộ chi phí khi anh ta đi ra nước ngoài nữa. Số tiền bán nhà thì lại đưa hết cho đứa con út giữ, còn cái việc phải hầu hạ chăm sóc chẳng khác nào một người giúp việc trong nhà thì lại đổ hết lên đầu của người con thứ hai! Bây giờ thì lại còn đang mơ tưởng đến cả cái căn nhà duy nhất còn lại của cô ấy nữa chứ. Nếu như cái giống người này mà vẫn còn chưa chịu ch.ết đi, thì tôi chắc chắn đã trực tiếp xông thẳng vào trong bệnh viện để mà mắng cho một trận rồi!”

Những lời lẽ khó nghe như vậy cũng không hề ít chút nào.

Chủ yếu là họ đều trách móc mẹ tôi đã quá nhu nhược, sống đến hơn nửa đời người rồi mà vẫn không chịu tỉnh táo ra, nên đáng đời là phải bị người khác hút máu đến cạn kiệt.

Thế nhưng phần lớn những bình luận khác thì lại đều tỏ ra vô cùng phẫn nộ, và cảm thấy thật sự bất công thay cho mẹ của tôi.

Những lời trách móc rằng mẹ tôi đã không hề biết cách để mà đấu tranh cho chính mình, thì ngay từ khi tôi còn nhỏ tôi cũng đã từng nói ra không chỉ một lần rồi.

Thậm chí tôi còn đã từng khóc lóc rồi ép mẹ phải lựa chọn một trong hai nữa kìa.

Nếu như có bà ngoại thì sẽ không có tôi, còn nếu như có tôi thì sẽ không có bà ngoại.

Cũng chính vào cái lúc đó, mẹ tôi đã nói ra một câu mà tôi sẽ ghi nhớ suốt cả cuộc đời này:

“Con yêu à, mỗi một người chúng ta khi sinh ra trên cõi đời này thì đều sẽ có một ngọn núi lớn của riêng mình cả.”

Khi tôi đã dần lớn khôn hơn, thì tôi lại được nghe thấy một phiên bản khác của câu nói đó:

“Con người ta rốt cuộc rồi cũng sẽ bị vướng mắc lại suốt cả một đời bởi chính những thứ mà mình đã từng không thể nào có được khi còn trẻ tuổi.”

Chồng của tôi là một vị luật sư có tiếng tăm trong ngành, anh ấy thường xuyên chia sẻ các vụ án thực tế cùng những kiến thức pháp luật bổ ích, do đó lượng người theo dõi tài khoản của anh ấy cũng rất đông đảo.

Trong sự việc lần này, anh ấy đã thật sự xử lý mọi chuyện một cách vô cùng tài tình và khéo léo.

Tôi chỉ nhờ anh ấy tranh thủ chút thời gian để giúp tôi chỉnh sửa và đăng tải đoạn video lên mạng, vậy mà anh ấy đã trực tiếp đăng luôn nó lên trên tài khoản cá nhân của chính mình.

Nghe nói rằng ngay ngày hôm đó, phần bình luận ở dưới bài đăng đã như muốn nổ tung luôn vậy.

Số lượng người quan tâm đến vụ việc này cũng ngày càng trở nên nhiều hơn.

Chỉ cần nhìn vào số lượng cuộc gọi và tin nhắn WeChat mà bác cả cùng dì út nhận được là cũng đủ biết rằng thông tin cá nhân của họ đã bị cộng đồng mạng bóc mẽ một cách toàn bộ rồi.

Vợ chồng của bác cả ngay lập tức đã lên tiếng chất vấn ở trong nhóm chat của những người thân trong gia đình.

Bác dâu thậm chí còn gửi cả một đoạn ghi âm dài đến tận 60 giây ghi lại tiếng khóc lóc của mình, rồi mỗi ngày lại gửi hơn cả trăm tin nhắn không hề có dấu hiệu ngừng nghỉ.

Bác ấy nói rằng đám cưới của người em họ đã bị hủy bỏ mất rồi.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 33: Chương 33


Biển số chiếc xe Tesla của gia đình nhà họ cũng đã bị lan truyền rộng rãi trên mạng, và ngày nào cũng có những tin nhắn riêng gửi đến để hỏi han cả nhà họ rằng món “bánh bao được tẩm bằng máu” ăn có ngon hay không.

Dì út cùng với chú thì lại lựa chọn chơi cái chiêu bài tình cảm một cách nhẹ nhàng hơn, họ liên tục nhắn tin cho mẹ của tôi.

Họ nói rằng sự việc lần này đã gây ảnh hưởng một cách vô cùng nghiêm trọng đến công việc kinh doanh của gia đình họ.

Gia đình họ hiện đang kinh doanh một chuỗi các nhà hàng ăn uống.

Phần bình luận đặt đồ ăn trực tuyến của các tiệm ăn nhà họ đã bị tấn công một cách dồn dập bởi những đánh giá tiêu cực.

Mỗi một ngày trôi qua đều có hơn 99 những bình luận mang tính chất tiêu cực được đăng tải lên.

Họ nói rằng họ thật sự hoàn toàn không hề biết được rằng căn nhà đó là do chính mẹ tôi đã bỏ tiền ra để mua, và trong bản di chúc của bà ngoại cũng thật sự không hề nhắc đến dù chỉ một chữ nào về chuyện đó cả.

Mẹ tôi đã đọc hết toàn bộ những tin nhắn đó ngay trên đường đi, và suốt cả quãng đường dài mẹ không hề nói năng bất cứ điều gì cả.

Cuối cùng, mẹ mới khẽ buông một tiếng thở dài rồi hỏi tôi rằng:

“Thật ra thì mẹ hoàn toàn không hề sợ hãi việc mình sẽ không có nhà để ở đâu con ạ. Mẹ chỉ lo sợ rằng đến cuối cùng thì mình lại không thể nào để lại được bất cứ thứ gì cho con cả, và sợ rằng mình sẽ trở thành một gánh nặng lớn cho con mà thôi.”

“Này Nam Nam, có phải là con cũng cảm thấy mẹ là một người quá nhu nhược phải không? Mẹ thật sự đã không làm được một tấm gương tốt cho con noi theo rồi…”

Tôi nhìn thấy mẹ đang cúi gằm mặt xuống ở trong chiếc gương chiếu hậu.

“Mẹ ơi, vậy mẹ có cảm thấy rằng đứa con gái này của mẹ có tốt hay không ạ?”

Mẹ tôi ngay lập tức ngồi thẳng người dậy rồi đáp: “Tất nhiên là tốt rồi chứ, con gái của mẹ chính là một đứa con tuyệt vời nhất trên đời này!”

Tôi khẽ bật cười rồi nói: “Vậy nếu như mẹ đã dạy dỗ cho con được tốt đến như vậy rồi, thì tại sao mẹ lại còn nói rằng mình đã không làm được một tấm gương tốt cho con chứ?”

“Hồi đó thì mẹ cũng chỉ là một đứa trẻ con mà thôi, mẹ hoàn toàn không hề biết được rằng ở trong cái thế giới không hề có chút lý lẽ nào của những người lớn đó thì mình nên phải làm như thế nào mới là đúng đắn; thế nhưng bây giờ thì chính mẹ đã làm mẹ rồi, lại hoàn toàn không cần đến bất kỳ một người thầy nào dạy bảo mà cũng tự mình biết được rằng phải làm như thế nào để có thể trở thành một người mẹ tốt, và cũng biết được rằng phải làm sao để có thể yêu thương đứa con của chính mình. Vậy nên mẹ đừng bao giờ tự trách móc bản thân mình một cách quá nặng nề như vậy nữa, và cũng đừng bao giờ bắt ép mình phải làm vừa lòng tất cả mọi người trên đời này. Mẹ đâu có phải là một vị thần thánh gì đâu cơ chứ!”
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 34: Chương 34


Tôi khẽ hạ thấp giọng của mình xuống rồi nói tiếp: “Mẹ ạ, hồi con còn nhỏ thì con cũng đã từng rất giận mẹ, và cũng đã từng trách mẹ là một người quá ngốc nghếch nữa.”

“Thế nhưng con lại thương mẹ nhiều hơn tất cả những điều đó.”

“Con cũng đã từng nghĩ rằng cái cảm xúc đó nó thật sự rất phức tạp.”

“Nhưng mà cho đến tận bây giờ, thì con chỉ muốn được bảo vệ cho mẹ, và muốn được làm một tấm áo giáp vững chắc cho mẹ mà thôi…”

Cảnh vật ở hai bên đường vẫn đẹp đẽ y như lúc chúng tôi mới bắt đầu cuộc hành trình vậy.

Mẹ tôi khẽ quay mặt ra phía ngoài cửa sổ, rồi đột nhiên lại bật khóc không thành tiếng nữa.

Hai năm dài đằng đẵng thoáng chốc đã trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.

Cuộc sống của tất cả chúng tôi cũng đã có rất nhiều những sự thay đổi lớn lao.

Gia đình của dì út và gia đình của bác cả chỉ vì tranh chấp cái căn nhà ở trên Thượng Hải của bác cả mà đã cãi vã nhau đến mức làm mất hết cả thể diện, thậm chí còn kéo nhau ra tận tòa án để giải quyết, và cuối cùng thì cũng đã hoàn toàn đoạn tuyệt mọi mối quan hệ với nhau.

Còn về mấy cái chuyện chó má diễn ra giữa bọn họ, thì tôi hoàn toàn không hề quan tâm đến một chút nào cả.

Tôi hiện đang rất bận rộn với công việc của mình, với gia đình nhỏ của mình, cho nên những chuyện của bọn họ đối với tôi thì cũng chỉ giống như là những câu chuyện phiếm được kể sau mỗi bữa cơm mà thôi.

Thế nhưng mà tôi lại thật sự rất thích thú khi được nhìn thấy bọn họ tranh chấp qua lại với nhau.

Sự tranh chấp đó càng trở nên lớn hơn thì lại càng tốt hơn nữa, và sau khi kết thúc sự tranh chấp đó, thì tốt nhất là dì út nên là người giành được phần thắng.

Bởi vì nếu như vậy thì sẽ đến lượt của tôi đứng ra để khởi kiện, và đòi lại được một phần ba giá trị của căn nhà đó cho mẹ của tôi.

Vậy thì văn phòng luật sư của chồng tôi chắc chắn lại sẽ có thêm một vụ án mới để mà giải quyết rồi.

Sau khi bản di chúc của bà ngoại đã chính thức bị tòa án phán quyết là hoàn toàn vô hiệu lực, thì căn nhà đó cũng đã hoàn toàn thuộc về quyền sở hữu của mẹ tôi.

Mẹ tôi hoàn toàn không muốn quay trở lại cái nơi đó để sinh sống nữa, nên đã dứt khoát bán luôn căn nhà đi, rồi dọn đến ở cùng với gia đình tôi và trông nom con cái giúp cho tôi.

Căn nhà đó đã được bán đi với một cái giá lên đến tận bốn triệu hai trăm ngàn tệ, và mẹ tôi cũng đã bỗng chốc trở thành một “bà cụ vô cùng giàu có”.

Nụ cười rạng rỡ của mẹ lúc đó đã lan tỏa đến tận cả khóe mắt.

Sau khi đã tiến hành hòa giải thành công, cả bác cả lẫn dì út mỗi người đều phải bồi thường cho mẹ tôi một số tiền là hai trăm nghìn tệ.

Cái tài khoản ngân hàng vốn dĩ chẳng còn lại bao nhiêu tiền của mẹ tôi giờ đây bỗng dưng lại trở nên lấp lánh với con số lên đến bốn triệu sáu trăm ngàn tệ.
 
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Chương 35: Chương 35


Thế nhưng hai cái gia đình đểu giả đó vẫn hoàn toàn không hề cam lòng một chút nào cả, họ vẫn tiếp tục cố tình gây chuyện, rồi lại quấy nhiễu không ngừng.

Cuối cùng, dưới một đống những lá đơn từ của luật sư bay lả tả như là mưa tuyết được gửi đến từ ông chồng “thích diễn sâu” của tôi, thì cả gia đình của bác cả lẫn gia đình của dì út cuối cùng cũng đã hoàn toàn phải dừng lại mọi hành động.

Chỉ có một điều đáng tiếc là chồng của tôi thì lại hoàn toàn không chịu dừng lại ở đó.

Khi anh ấy còn là một đứa trẻ nhỏ, thì anh ấy chính là một đứa yếu đuối chẳng khác nào một cọng giá đỗ cả, và luôn luôn thích bám theo cái đứa trẻ có khí chất ngang tàng và mạnh mẽ là tôi đây.

Không biết là anh ấy đã từng bị bác cả cùng với ba ông chú “tóc vàng hoe” kia thay phiên nhau mà bắt nạt đến bao nhiêu lần rồi nữa.

Suốt bao nhiêu năm trời trôi qua, anh ấy vẫn luôn phải ôm giữ cơn giận đó ở trong lòng mà không hề dám hó hé nửa lời để mà xả ra.

Đến bây giờ thì mọi chuyện cũng đã hoàn toàn xé rách cả mặt mũi nhau ra rồi, nên anh ấy tỏ ra phấn khích đến mức như thể vừa mới được tiêm một liều thuốc k*ch th*ch vậy.

Hễ cứ mỗi khi tâm trạng không được vui vẻ là anh ấy lại kiếm cớ này cớ nọ, rồi gửi đủ các loại đơn từ của luật sư đến cho cả bác cả lẫn dì út.

Đúng thật là một con ác quỷ giữa chốn nhân gian mà.

Tôi không thể nào nhịn được mà phải cảm thán một câu rằng, việc đắc tội với một “tiểu nhân” mà lại còn am hiểu về pháp luật nữa thì thật sự là một điều vô cùng đáng sợ.

Mẹ tôi đã dành ra nửa năm trời để mà tập trung vào việc học lái xe.

Cuối cùng thì mẹ cũng đã thành công lấy được tấm bằng lái xe rồi.

Ngày ngày mẹ cứ chạy xe đi đi về về giữa khu vực nội thành và căn nhà cũ ở quê.

Mẹ đã chăm chút cho khu vườn của mình trở nên rất lịch sự và cũng vô cùng tao nhã nữa.

Điều đó đã khiến cho con gái nhỏ của tôi bị phơi nắng nhiều đến mức hoàn toàn trở nên đen nhẻm như là một chiếc bánh trôi được làm từ nhân mè đen vậy.

Đương nhiên đó chính là cái loại bánh trôi có phần nhân nằm ở bên ngoài ấy.

Mẹ tôi thậm chí còn học thêm cả cách để mà viết những nội dung đăng tải lên trên mạng xã hội, rồi lại còn tự mình làm cả những đoạn video nữa, không ngờ rằng mẹ lại thật sự có thể biến cái ngôi nhà cũ kỹ của cụ ngoại trở thành một địa điểm homestay có chút tiếng tăm được nhiều người biết đến.

Mỗi một tháng trôi qua thì mẹ đều có thể nhận được không ít những đơn đặt phòng đến từ những người trẻ tuổi.

Dần dần, những lần mà tôi phải đưa mẹ đi tái khám bệnh cũng ngày càng trở nên thưa thớt hơn trước.

Từ việc hai tuần phải đi một lần thì nay đã giảm xuống chỉ còn một tháng mới phải đi một lần thôi.

Sau đó thì lại giãn ra thành hai tháng một lần, và cuối cùng thì cũng chỉ còn lại là nửa năm mới phải đi một lần.

Mẹ tôi thì vẫn sẽ luôn để tâm vào những chuyện vụn vặt thường ngày, đặc biệt là vào những lúc mà gia đình của bác cả cùng với gia đình của dì út cứ quấn lấy không chịu buông tha.

Thế nhưng các triệu chứng bệnh tật của mẹ thì có thể thấy rõ ràng là đã thuyên giảm đi một cách đáng kể rồi.

Sau đó, thì cả hai cái gia đình đó cuối cùng cũng đã hoàn toàn im hơi lặng tiếng lại.

Không còn có bà ngoại ở đó nữa, cũng chẳng còn có hai cái gia đình đó cứ dây dưa mãi không dứt nữa, mẹ tôi mới đột nhiên nhận ra được rằng thế giới của riêng mình lại có thể trở nên thanh tịnh và yên bình đến như vậy.

Khoảng chừng hai năm sau đó, khi chúng tôi cùng nhau quay trở lại bệnh viện để tái khám, thì bác sĩ đã chính thức thông báo rằng có thể thử cho mẹ ngừng thuốc hoàn toàn được rồi.

Mẹ tôi之所以mắc bệnh là bởi vì mẹ đã thiếu thốn tình yêu thương quá nhiều.

Vậy thì tình yêu thương đương nhiên cũng chính là một liều thuốc giải duy nhất dành cho mẹ rồi.

Cả cuộc đời này, tôi nhất định sẽ dành cho mẹ thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều, thật thật nhiều tình yêu thương vô bờ bến để có thể lấp đầy đi những vết thương lòng đã không ngừng đổ máu suốt cả nửa thế kỷ vừa qua của mẹ.

Để có thể đền đáp lại cho mẹ vì đã che mưa chắn gió cho tôi trong suốt cả nửa cuộc đời trước đây.

Tờ giấy chẩn đoán bệnh trắng toát với dòng chữ được in rõ ràng rằng: “Trầm cảm ở mức độ nặng, có ý định tự tử một cách nghiêm trọng” đó đã được tôi cất giữ một cách thật kỹ càng ở trong ngăn tủ rồi.

Tôi biết rất rõ một điều rằng, mẹ của tôi giờ đây đã bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới rồi.

Dù cho phải đợi đến tận hơn sáu mươi tuổi thì mới có thể bắt đầu lại một lần nữa, thế nhưng như vậy thì đã làm sao chứ?

Cuộc đời của một con người sẽ được bắt đầu lại vào lúc nào, thì vốn dĩ chẳng có một ai có đủ tư cách để mà định nghĩa cho điều đó cả.
 
Back
Top Bottom