Xuyên Không Mẹ Nữ Phụ Là Ánh Trăng Sáng Của Ông Trùm Giới Thượng Lưu

Mẹ Nữ Phụ Là Ánh Trăng Sáng Của Ông Trùm Giới Thượng Lưu
Chương 100: C100: Chương 100


Nghiêm Dục ôm sách giáo khoa, nhanh chóng đi theo Trịnh Tư Vận.

“Em làm gì thế?”

Cậu ta không hiểu vì sao cô ấy lại tức giận. Cậu ta đã làm gì sai chứ, cậu ta chưa làm gì cả mà!

Trịnh Tư Vận chạy trốn nhanh hơn bất kỳ ai, như thể sau lưng có ác quỷ đang đuổi theo. Cô ấy không muốn nhớ lại cảnh tượng kia nữa, đây là một loại tra tấn đối với cô ấy, là một loại tra tấn còn tàn nhẫn hơn ăn ớt. Nếu biết rằng bệnh trẻ trâu của Nghiêm Dục sẽ đột ngột phát tác, cô ấy nhất định sẽ không đồng ý cho cậu ta tới đây dọn sách giáo khoa giúp cô ấy!

Sau khi lên xe, Trịnh Tư Vận không nói gì cả, ngồi trên ghế sau với vẻ mặt u ám.

Nghiêm Dục để cặp sách và sách giáo khoa của cô ấy vào cốp xe rồi mới lên xe, thở hồng hộc hỏi cô ấy: “Em lại bị làm sao thế?”

Câu này khiến Trịnh Tư Vận bùng nổ.

Cô ấy bỗng quay đầu nhìn về phía cậu ta.

Nghiêm Dục sửng sốt trước vẻ mặt hung dữ của cô ấy, thành thật ngồi sát vào cửa sổ xe, chuẩn bị tinh thần mở cửa bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Trịnh Tư Vận hít sâu một hơi, bình tĩnh, bình tĩnh, có phải đây là ngày đầu tiên mày biết Nghiêm Dục là người như vậy đâu?

“Là anh đang bị làm sao ấy.” Cô ấy cố gắng bĩnh tĩnh lại, ngón tay giữ chặt ghế xe, may mà cô ấy không để móng tay, nếu không kiểu gì vỏ ghế bằng da thật này cũng bị cô ấy đâm thủng: “Nghiêm Dục, anh nói câu đó với Giang Thù là có ý gì? Anh có cần thiết phải nói vậy không?”

“Vậy nên em tức giận rồi cãi nhau với anh là vì cậu ta à?” Nghiêm Dục khó tin hỏi lại.

Cậu ta còn tưởng rằng là chuyện gì to tát lắm chứ.

Chỉ có chút chuyện cỏn con thế này, có đáng để cô ấy phải như vậy hay không?

“Em không nói chuyện với anh được, anh cứ để em đánh cho anh một trận trước đã.” Trịnh Tư Vận nói với vẻ mặt vô cảm, hôm nay cô ấy mà không giải tỏa cảm xúc thì sẽ không thể nuốt trôi được: “Nghiêm Dục, em có thù oán gì với anh mà anh lại đối xử với em như vậy?”

“Em cãi nhau với anh chỉ vì cậu ta à?”

Nghiêm Dục vô cùng tủi thân, cực kỳ tủi thân.

Nhưng đồng thời cậu ta cũng ép hỏi cô ấy với vẻ cảnh giác: “Có phải em thích cậu ta không? Chắc chắn là em thích cậu ta rồi!”

Trịnh Tư Vận rất muốn mở miệng nói “Em thích cậu ta thì làm sao”, nhưng cô ấy cố gắng kiềm chế, cô ấy không thể nói như vậy được, nếu như cô ấy nói vậy, Nghiêm Dục sẽ thông báo cho mọi người tiến vào tình trạng báo động ngay lập tức, ngay cả chú chó nhà chú Hà cũng sẽ biết. Cậu ta sẽ cho rằng lời nói lúc tức giận của cô ấy là thật.

Cô ấy kiềm chế tới mức nội thương.

Cô ấy không thể mở miệng, sợ rằng mình vừa mở miệng ra sẽ hộc máu, nôn vào mặt Nghiêm Dục.

Nghiêm Dục thấy cô ấy không nói lời nào nên cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng vẫn lảm nhảm: “Mặc kệ em có thích cậu ta hay không, hôm nay anh thật sự đã đánh phủ đầu cậu ta được rồi đúng không? Em có thấy cậu ta không dám hó hé gì không? Đó là vì cậu ta đã biết mình đang ở đâu, sau này sẽ không dám làm bậy làm bạ nữa, nếu không phải tại cậu ta, giáo viên của em sẽ mời chú đến trường chắc? Sẽ nhìn chằm chằm em như đề phòng trộm cắp cả năm lớp 12 chắc?”

Đánh phủ đầu ai cơ?

Trịnh Tư Vận nhìn Nghiêm Dục với vẻ mặt khó tin.

Cuộc nói chuyện này tan rã trong không vui.

Chuyện hai người cãi nhau đương nhiên cũng truyền tới tai Nghiêm Quân Thành và Trịnh Vãn, Nghiêm Quân Thành vốn không thèm quan tâm tới chuyện mấy đứa con nít cãi nhau ầm ĩ, nhưng bây giờ thì khác, mấy ngày nữa là Tư Vận thi Đại học rồi, người trong nhà đều không hi vọng có bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến cô ấy.

“Cháu cãi nhau với Tư Vận à?” Nghiêm Quân Thành trầm giọng hỏi.

Nghiêm Dục tủi thân nói: “Không phải là cháu cãi nhau với nó, mà là nó cãi nhau với cháu.”

“Vì sao?”

Nghiêm Dục kể lại từ đầu tới đuôi: “Thật sự không phải là cháu cãi nhau với nó mà, cháu gặp cái đứa tên là Giang Thù kia nên nói với nó vài câu mà thôi, thế là Tư Vận không vui.”

Nghiêm Quân Thành cũng không hỏi nhiều, anh quá hiểu Tư Vận, cũng quá hiểu Nghiêm Dục, nếu không phải là Nghiêm Dục chọc giận Tư Vận, trong tình huống bình thường, Tư Vận sẽ không so đo với Nghiêm Dục. Bây giờ Nghiêm Dục tức giận, đương nhiên là vì Nghiêm Dục đã xúc phạm tới cô ấy.

Cho dù Nghiêm Dục cũng không biết mình đã làm gì khiến Tư Vận tức giận, nhưng để không làm ảnh hưởng đến cô ấy, cậu ta vẫn ngoan ngoãn xin lỗi.

Cậu ta vẫn lén lút hỏi một câu: “Em thích cậu ta thật à?”

Trịnh Tư Vận: “…”

Cô ấy muốn diệt người thân vì nghiệp lớn.

Trịnh Tư Vận thi cùng một địa điểm với Giang Thù, nhưng không cùng một phòng thi.

Sau khi đi vào sân trường, hai người chạm mặt nhau, về tình về lý, cô ấy đều cảm thấy mình nên xin lỗi: “Xin lỗi cậu về chuyện ngày hôm đó, thật ra anh ấy không có ý đó đâu. Cậu đừng để trong lòng.”

“Không sao.” Giang Thù để một tay trong túi quần, rõ ràng sắp phải bước vào kỳ thi quan trọng nhất trong cuộc đời, nhưng cậu ta vẫn ung dung bước đi trên sân trường vắng bóng: “Anh cậu quan tâm tới cậu thôi, hơn nữa trước đó là lỗi của tôi thật, người nhà của cậu có ý kiến với tôi, tôi có thể hiểu được.”

“Hơn nữa, tôi cũng nên cảm ơn anh ấy. Nghe nói là anh ấy liệt kê ra những yêu cầu đó, ít nhất là anh ấy đã cho tôi một hướng đi.”

Trịnh Tư Vận lại không biết nên nói gì cho tốt.

Cô ấy không thể đáp lời được.

Nếu đáp lời sẽ rất mập mờ, tạm thời cô ấy vẫn chưa muốn mập mờ.

“Được rồi. Tôi không để những lời đó trong lòng đâu.” Giang Thù dừng bước, nghiêng người nhìn cô ấy: “Thi xong, cậu có muốn đi chơi cùng tôi không?”

“Chắc là tôi bận mất rồi.”

Nghiêm Dục và Đặng Mạc Ninh đều đã trở lại, thi xong, bốn người bọn họ chắc chắn sẽ tụ tập.

Hình như Giang Thù cũng không ngạc nhiên, tờ giấy kia giống như một cây gậy Như Ý, rõ ràng mới chỉ một năm trôi qua nhưng Trịnh Tư Vận đã không còn nhìn thấy sự lỗ m ãng và kiêu ngạo trên người cậu ta, như thể chàng trai đạp xe đuổi theo cô ấy đã trưởng thành chỉ sau một đêm.

Cô ấy mỉm cười, nghĩ rằng sau này nếu có cơ hội, cô ấy muốn hỏi cậu ta một câu, đó là cậu ta có suy nghĩ gì về chuyện này.

Trịnh Tư Vận vẫy tay với cậu ta, nhẹ giọng chúc: “Chúc cậu khởi đầu thuận lợi, đề tên bảng vàng.”

“Cậu cũng vậy.”

Giang Thù đứng tại chỗ, ánh mắt vẫn nhìn theo bóng lưng của cô ấy, mãi cho tới khi cuối cùng cũng không nhìn thấy nữa, lúc này cậu ta mới bình tĩnh bước về phía phòng thi.

Không vội.

Tương lai còn dài.

Sau khi có điểm thi Đại học, Nghiêm Quân Thành và Trịnh Vãn cũng rất bận, bởi vì văn phòng tuyển sinh của một số trường cao đẳng và đại học đồng thời ra sức giành giật học sinh, sau khi bàn bạc và cân nhắc, Trịnh Tư Vận lựa chọn Đại học Đông Thành, đây cũng là trường cũ của Nghiêm Quân Thành.

Bữa tiệc tốt nghiệp của Trịnh Tư Vận vô cùng hoành tráng.

Chỗ bàn bạn học, có người nhỏ giọng cảm thán: “Có vẻ như ở đây có rất nhiều đầu não của ngành, có một người tôi từng nhìn thấy trên diễn đàn hóng hớt mấy hôm trước nữa, nghe nói đó là hậu trường của ai đó ấy…”

“Hôm nay cậu mới biết à? Cha dượng của Trịnh Tư Vận ghê gớm lắm đấy.” Một bạn học khác cũng hạ giọng: “Nhà cậu ấy giàu có lắm, tôi cũng chỉ nghe bạn cùng bàn của cậu ấy nói thôi, sau khi cậu ấy thi đại học xong, món quà đầu tiên mà cậu ấy nhận được là một chiếc xe do cha dượng tặng.”

“Cậu ấy khiêm tốn quá, bình thường không nhìn ra đấy.”

Nói rồi mấy bạn học nhìn về phía Giang Thù.

Là bạn cùng lớp ba năm trời, bọn họ đều có thể nhìn ra hoàn cảnh gia đình của mọi người trong lớp, giống như Trịnh Tư Vận, bình thường cô ấy thật sự quá khiêm tốn, nhưng các bạn trong lớp cũng biết nhà cô ấy rất giàu… Người giàu thật sự vốn không thể giấu giếm được ba năm trời.

Theo lý mà nói, dù là ai đi chăng nữa cũng sẽ cảm thấy áp lực khi thích một cô gái như Trịnh Tư Vận, mặc dù không quan tâm tới cha dượng của cô ấy mà chỉ nhìn vào điều kiện của cô ấy thôi cũng sẽ khiến không ít người chùn bước. Theo đuổi một cô gái như vậy, có mấy ai có đủ tự tin cơ chứ?

Bọn họ đều đổ mồ hôi thay Giang Thù.

Giang Thù muốn theo đuổi Trịnh Tư Vận, chắc chắn là phải vượt năm ải, chém sáu tướng, lên núi đao xuống biển lửa.

Bởi vì cái cậu ta phải đối mặt không chỉ có một mình Trịnh Tư Vận, sau lưng Trịnh Tư Vận còn có quá nhiều người, có người anh trai với hơn ba mươi yêu cầu cực kỳ khó chơi, có người cha dượng uy nghiêm thầm trầm gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng còn vô cùng thâm sâu…

Giang Thù lại rất bình tĩnh.

Thi thoảng cậu ta lại ngẩng đầu tìm kiếm bóng dáng của Trịnh Tư Vận ở giữa sân khấu.

Hôm nay Trịnh Tư Vận cũng rất bận, Trịnh Vãn và Nghiêm Quân Thành dẫn cô ấy đi nói lời cảm ơn với hết bác này đến chú khác, cười tới mức cứng cả cơ mặt. Nghiêm Dục đứng bên cạnh cô ấy, dùng quạt quạt gió cho cô ấy: “Em không sao chứ? Sao còn bắt em đi giày cao gót vậy?”

“Hết cách rồi.” Trịnh Tư Vận nói: “Mấy bộ lễ phục, cũng không thể phối với giày đế bằng hết được.”

Đúng thật.

Hai người bọn họ đều đã quen với những dịp như vậy.

Mấy năm nay, tiết mục nhảy mở màn trong buổi họp thường niên của tập đoàn Thành Nguyên đều do bọn họ biểu diễn.

Nghiêm Dục cũng có cách giúp cô ấy thoải mái hơn, cậu ta dẫn cô tới một chỗ khác, Trịnh Tư Vận dứt khoát cởi giày cao gót ra, để chân trần lên thảm.

“Anh nghe chú Hà nói năm sau em sẽ đi theo chú ấy à?” Nghiêm Dục hỏi.

“Em chỉ mới nói là muốn tìm một công việc làm thêm lúc học đại học thôi. Thế là chú nói với chú Hà luôn…”

Nói là đi cùng chú Hà để quan sát sự đời, nhưng Trịnh Tư Vận biết, cô ấy cũng chỉ là một sinh viên, ngay cả một thư ký bên cạnh chú Hà cũng là một sinh viên hàng đầu, cô ấy qua đó cũng không làm được gì.

Mẹ nói với cô ấy, chú Hà là bạn thân nhất của chú, trên đời này, chú chỉ tin tưởng vài người, chú Hà là một trong số đó.

Thay vì nói là cô ấy học tập bản lĩnh của chú Hà, thà nói là cô ấy học cách đối nhân xử thế của chú Hà còn đúng hơn.

Nghiêm Dục thở ngắn than dài: “Tự tìm khổ.”

Cậu ta cũng là một người xui xẻo.

Cậu ta than vãn với Trịnh Tư Vận: “Không phải là chú Khai Thịnh ra nước ngoài thực hiện dự án hay sao, cứ ba ngày một lần lại gọi anh đến làm c* li, anh chịu thôi, có thấy không, trước đây anh còn trắng hơn Giang Thù, bây giờ đã sắp đen như cục than rồi, mệt chết đi được.”

Trịnh Tư Vận vui sướng khi người khác gặp tai họa.

“Đừng nói chuyện nữa…”

Đặng Mạc Ninh chạy tới gọi bọn họ: “Đừng lười biếng nữa, bên ngoài có người tìm hai người đấy!”

Trịnh Tư Vận và Nghiêm Dục lại nâng cao tinh thần.

Nghiêm Dục cố ý đi tới bàn của Giang Thù, vỗ mạnh vào bả vai Giang Thù, chỉ ước gì mình là cao thủ võ lâm, đập chết thằng nhóc này: “Các cậu cứ ăn uống tự nhiên nhé! Hôm nay cảm ơn các cậu đã tham gia bữa tiệc tốt nghiệp của Tư Vận, cảm ơn!”

Sắc mặt của Giang Thù không thay đổi, mày cũng không nhăn lấy một cái.

Chỉ là, khi bữa tiệc tốt nghiệp chuẩn bị kết thúc, Giang Thù chủ động tới tìm Nghiêm Dục.

“Trong số 35 yêu cầu cậu đưa ra cho Trịnh Tư Vận, có một yêu cầu tôi đã nghiên cứu qua, không hợp lý cho lắm, tôi muốn tìm cậu thương lượng.”

Nghiêm Dục nhíu mày: “Làm gì?”

Giang Thù mỉm cười, lấy một tờ giấy trong túi ra… có thể nhìn ra được, cậu ta thường xuyên mở ra, các nếp gấp của tờ giấy đã có dấu hiệu bị mài mòn.

“Yêu cầu thứ tư là đánh thắng cha dượng của Trịnh Tư Vận. Tôi cảm thấy không thích hợp cho lắm.” Giang Thù tạm dừng vài giây: “Vãn bối động thủ với trưởng bối, dù là vì nguyên nhân gì đi chăng nữa cũng không thích hợp, vậy nên tôi cho rằng có thể sửa lại một chút.”

Nghiêm Dục mất kiên nhẫn nói: “Sửa chỗ nào?”

“Ngang hàng sẽ tốt hơn một chút.”

Giang Thù bình tĩnh nhìn về phía cậu ta: “Yêu cầu thứ tư đổi thành đánh thắng anh trai của Trịnh Tư Vận, thế nào?”
 
Mẹ Nữ Phụ Là Ánh Trăng Sáng Của Ông Trùm Giới Thượng Lưu
Chương 101: C101: Chương 101


Nếu như đây không phải là bữa tiệc mừng Trịnh Tư Vận đỗ đại học, nắm đấm của Nghiêm Dục đã vung sang từ lâu rồi.

Cậu ta chưa từng bị người ta khiêu khích như vậy, đối phương lại còn là Giang Thù, cũng may cậu ta rèn luyện ở nước ngoài mấy năm, nếu như chuyện này đặt ở năm mười sáu tuổi, chắc chắn Giang Thù sẽ bị cậu ta đánh đến nằm viện.

Trịnh Tư Vận tiễn một nhóm khách cuối cùng xong, nhìn thấy Nghiêm Dục ngồi ở trên ghế sô pha, chống đầu với vẻ mặt nặng nề.

Cô ấy đi qua, vươn tay quơ quơ ở trước mặt cậu ta: "Đang làm gì đấy?"

Nghiêm Dục chậm rãi nhìn về phía cô ấy, lại tiếp tục nhịn, nghiến răng nghiến lợi thốt ra ba chữ: "Không có gì."

"Thần kinh."

Trịnh Tư Vận cũng mệt mỏi, bèn dứt khoát ngồi xuống bên kia ghế sô pha nghỉ ngơi.

Ngay lúc cô ấy sắp ngủ thì nghe thấy tiếng nghiến răng.

Cô ấy bực mình mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn về phía Nghiêm Dục, kêu lên một tiếng: "Sao thế?"

Nghiêm Dục lập tức bô lô ba la bày tỏ một trận: "Cậu có biết có một loại người sẽ được đằng chân lân đằng đầu không? Bây giờ đã không còn là chuyện của cậu và cậu ta nữa, tôi cho cậu biết, cậu ta gây chuyện rồi, cậu ta chọc phải phiền phức rồi, người lần trước chảnh cún ở trước mặt tôi như vậy, bây giờ cũng đã biết sợ rồi đấy!"

Trịnh Tư Vận quả quyết đứng dậy, che lỗ tai: "Dừng lại, đừng nói với tôi, tôi không có chút hứng thú nào với xung đột của các cậu hết."

Hôm nay cô ấy cũng nhìn thấy Giang Thù đi tìm Nghiêm Dục.

Hai người kia xúm lại với nhau, đối với cô ấy mà nói chính là một sự giày vò không phải con người.

Cô ấy không muốn biết hai người bọn họ nói cái gì, hôm nay là ngày tốt lành của cô ấy, không phải là đến để chịu tội.

Sau khi nói xong, cô ấy bèn nhanh chóng chuồn mất, sợ ở lâu một giây sẽ nghe thấy những lời khiến cô ấy muốn giơ nắm đấm.

Nghiêm Dục: "..."

Trịnh Tư Vận cũng rất khó hiểu.

Tuy rằng Nghiêm Dục rất nghịch ngợm, nhưng vào lúc then chốt thì đáng tin hơn bất cứ ai. Miệng cũng rất kín, nói bí mật với cậu ta, cậu ta tuyệt đối sẽ không nói cho người khác nghe.

Còn Giang Thù thì sao, cho dù trong một khoảng thời gian nào đó hồi lớp mười một, cô ấy cũng cảm thấy dường như đầu óc của cậu ta có chút không được bình thường... Nhưng cô ấy đã chứng kiến hết sự thay đổi của cậu ta trong một năm nay, bây giờ cậu ta đi ở bên ngoài, dù là ai nhìn vào cũng đều tin tương lai cậu ta sẽ có tiềm lực vô hạn.

Nhưng mỗi khi hai người kia chạm mặt, nhất là lúc cô ấy làm người đứng xem, cô ấy như thể đi nhầm vào phim trường có ít nhất một trăm cái máy quay.

Cho dù Trịnh Tư Vận muốn che lỗi tai lại, nhưng trước giờ Nghiêm Dục luôn thích làm lố...

Cậu ta đăng ký học sanda, quyền anh, taekwondo...

Ngay cả Trịnh Vãn cũng hỏi Nghiêm Quân Thành vào lúc ăn cơm: "Mấy ngày trước chị dâu đến chỗ của em làm dự án và uống trà, chị ấy nói với em, bây giờ Nghiêm Dục ngày ngày ở nhà tập với bao cát, có chuyện gì vậy?"

Nghiêm Quân Thành từ chối cho ý kiến, ánh mắt lại liếc qua Tư Vận đang cặm cụi ăn cơm.

Tư Vận khóc không ra nước mắt.

Nhờ phúc của những người xung quanh, cô ấy đã đoán sơ sơ được là chuyện gì.

Một thế giới chỉ có một mình cô ấy bị thương đã đạt được rồi.

Trước khi vào học, Trịnh Tư Vận đi Tập đoàn Thành Nguyên một chuyến, lúc đang đón nhận sự nhiệt tình của các đàn anh đàn chị đã tốt nghiệp, Hà Thanh Nguyên đi ngang qua, gọi cô ấy một tiếng, cô ấy ngoan ngoãn đi ra, Hà Thanh Nguyên hào hứng hỏi: "Nghe nói bạn trai tương lai của bé Tư Vận có một yêu cầu không thể thay đổi, phải đánh golf thắng chú mới được?"

Trịnh Tư Vận nổi điên: "Chú Hà!"

"Xem ra chú phải tiếp tục luyện thôi." Hà Thanh Nguyên vươn tay vỗ bả vai cô ấy: "Không thể để bạn trai tương lai của cháu qua cửa dễ dàng được, có đúng không?"

Trịnh Tư Vận: "..."

-

Trịnh Tư Vận đã lấy được bằng lái xe ở học kỳ một của năm nhất đại học.

Có điều lái xe ra đường lại là chuyện của năm hai đại học. Nguyên nhân là do cô ấy có một người cha dượng vô cùng cẩn thận. Sau khi Nghiêm Quân Thành ngồi ở ghế phó lái giám sát khảo sát cô ấy gần hai tháng, cuối cùng mới mở lời tôn quý, cho phép cô ấy sau ngày có thể một mình lái xe ra đường.

Trông tuổi tác của cô ấy còn trẻ nhưng thật ra cô ấy có kinh nghiệm của kiếp trước, cũng rất quen thuộc đường xá Đông Thành.

Cô ấy cảm thấy mình lái xe còn chắc hơn Nghiêm Dục nhiều.

Đoạn đường trước cổng Đại học Đông Thành cực kỳ tắc nghẽn, khó khăn lắm đường xá mới bắt đầu hết tắc, cô ấy nhìn thấy Giang Thù đang chờ xe ở bên đường, bèn lái xe đến trước mặt cậu ta, cửa sổ xe hạ xuống, sau khi cậu ta nhìn rõ người lái xe là cô ấy, ánh mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên nhưng lại nhanh chóng khôi phục bình thường.

Cậu ta mặc áo trắng quần đen, tuấn tú sạch sẽ.

Bên cạnh có mấy nữ sinh cũng đang nhìn trộm cậu ta.

"Lên xe." Trịnh Tư Vận nói: "Tôi cho cậu ké một đoạn."

Giang Thù không do dự chút nào. truyện đam mỹ

Đây là cảnh "Tình cờ gặp" mà cậu ta tính toán cẩn thận mới chờ được, đương nhiên sẽ không tùy tiện bỏ qua.

Tuy rằng bây giờ bọn họ học chung một trường nhưng lại không học cùng nhau nhiều, bọn họ cũng không chung lớp, bình thường không có nhiều cơ hội gặp mặt, còn không bằng ba năm cấp ba trong quá khứ, ít nhất ở trong một lớp học mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cô ấy.

Sau khi lên đại học, Giang Thù cũng không rảnh rỗi, trái lại cậu ta còn bận hơn bất kỳ ai.

Cậu ta không lừa Trịnh Tư Vận, cậu ta thật sự rất cảm ơn những điều kiện tưởng chừng như vô nghĩa nhưng đồng thời cũng khắt khe kia của Nghiêm Dục.

Mỗi khi cậu ta nhìn một cái, sự nóng nảy lỗ m ãng của cậu ta đều sẽ bình tĩnh lại.

Không cần người khác nhắc nhở, cậu ta cũng biết giữa mình và Trịnh Tư Vận chênh lệch ở đâu. Cho dù cậu ta may mắn lừa được cô ấy, những thử thách bày ở trước mặt bọn họ trong tương lai cũng sẽ không ít hơn hiện tại, mà cậu ta cũng không muốn đóng gói bản thân hai bàn tay trắng của hiện tại thành dáng vẻ thâm tình để lừa cô ấy.

Có chính là có, không có chính là không có.

Giang Thù ngồi ở trên ghế phó lái.

Cậu ta vừa lên xe, Trịnh Tư Vận đã ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt: "Xịt nước hoa hả?"

Giang Thù do dự hai giây, bình thản trả lời: "Bạn cùng phòng xịt chắc là bị dính vào."

Hiếm khi Trịnh Tư Vận không vạch trần cậu ta.

Mẹ cô ấy thích mua các loại nước hoa dành cho nam cho chú, mà cô ấy lại rất nhạy cảm với mùi hương, cô ấy ngửi một chút là biết mùi hương này là loại nào.

Nghĩ đến cảnh Giang Thù xịt nước hoa với gương mặt lạnh lùng như vậy, cô ấy cố gắng kiềm chế bản thân đừng cười quá lộ liễu, để tránh dọa đến thiếu niên ngượng ngùng.

"À, cũng dễ ngửi lắm." Trịnh Tư Vận nói: "Cậu về hỏi giúp tôi xem bạn cùng phòng của cậu dùng loại nào, tôi muốn mua để tặng người ta."

Sau khi nghe thấy câu đằng sau, vẻ mặt vốn đang bình thản của Giang Thù lập tức cứng đờ, cậu ta thản nhiên hỏi: "Tặng người ta?"

Tặng ai?

"Ừm."

Trịnh Tư Vận gật đầu, vốn định nói gì đó nhưng đèn xanh đã sáng lên, cô ấy đạp chân ga.

Bị chen ngang như vậy, dường như cô ấy đã quên mất chủ đề này.

Giang Thù lại vẫn đang chờ cô ấy trả lời.

Tặng ai?

Tại sao không nói?

Đã mấy lần Giang Thù muốn mở miệng hỏi cô ấy "Là ai", nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào. Cậu ta chỉ là một người theo đuổi còn đang cố gắng, chỉ là một bạn học, hỏi vấn đề như vậy không quá phù hợp.

"Cậu về nhà hay là đi đâu?" Trịnh Tư Vận hỏi.

Giang Thù:... Vấn đề này không quan trọng.

Vẫn nên trả lời câu hỏi trước đi.

"Đi công ty một chuyến."

Trịnh Tư Vận: "Vẫn là ở Tín Huy à?"

"Ừm. Bên đó cách trường học khá gần, tiện hơn."

"Tín Huy rất tốt."

Trịnh Tư Vận cũng không xa lạ gì với Tín Huy, Hứa Văn Trác là một trong những người sáng lập Tín Huy, Hứa Văn Trác rất thiên vị sinh viên Đại học Đông Thành, bởi vì Đại học Đông Thành cũng là trường học cũ của anh ta, cũng chính vì vậy, với thân phận sinh viên Đại học Đông Thành hiện giờ, Giang Thù cũng có thể qua vòng phỏng vấn, đương nhiên Giang Thù có thể ở lại hoàn toàn là do năng lực cá nhân rất xuất sắc.

"Ừm." Giang Thù còn đang suy nghĩ làm thế nào để tiếp tục chủ đề nước hoa một cách tự nhiên mà không gượng gạo đây?

Rốt cuộc cô ấy muốn tặng nước hoa cho ai?

Trên đường đến Tín Huy cũng sẽ ngang qua Bác Triệu. Đúng lúc đang kẹt xe, Trịnh Tư Vận nghiêng đầu nhìn về phía tòa cao ốc cao vút đến tận trong mây ở ngoài cửa sổ.

Giang Thù cũng nhìn ra theo tầm mắt của cô ấy, cho rằng cô ấy đang cảm thấy hứng thú với điều này, bèn giới thiệu: "Đó là Bác Triệu."

"Tôi biết."

Đương nhiên Trịnh Tư Vận biết, trong quá khứ cô ấy đã từng tới đây không biết bao nhiêu lần.

Hiện giờ trong giới đều biết rõ, Bác Triệu nhìn như mang họ Quý nhưng thật ra đã đổi người cầm quyền. Trần Tuyết Quân hành động quyết đoán nhanh chóng, có nhà họ Trần giúp đỡ và bảo vệ, những người kỳ cựu đã đứng về phía bà ta từ lâu, Quý Bách Hiên không thể truyền vào được nửa câu.

Còn Quý Phương Lễ, thân phận của cậu ta ở nhà họ Quý rất xấu hổ, nói cậu ta tàng hình, Trần Tuyết Quân lại phòng bị cậu ta còn chặt chẽ hơn cả phòng bị Quý Bách Hiên, nói cậu ta nổi bật, nhưng ngoài Trần Tuyết Quân ra cũng không có ai coi cậu ta ra gì.

Không phải ai cũng có cơ hội nằm gai nếm mật.

Trịnh Tư Vận đi theo bên cạnh Hà Thanh Nguyên lâu ngày nên cũng biết rõ đời này Quý Phương Lễ không thể có cơ hội đợi thời trở lại nữa.

Trừ phi cậu ta có thể thoát khỏi nhà họ Quý, sáng lập sự nghiệp dựa vào bản lĩnh của mình.

Nhưng cậu ta không làm thế, cậu ta vẫn không rời khỏi nhà họ Quý.

"Sao thế?" Giang Thù thấy cô ấy nghiêm túc nhìn chằm chằm tòa cao ốc kia, bèn hỏi.

Trịnh Tư Vận thu tầm mắt lại: "Không có gì."

Giang Thù rất để ý đến tất cả mọi biểu cảm của cô ấy.

Đây không thể nào "Không có gì" được, rõ ràng cậu ta nhìn thấy sự phức tạp trong mắt cô ấy.

So với "Không có gì", cậu ta vẫn muốn hỏi chuyện nước hoa hơn.

"Lát nữa cậu có rảnh không?" Giang Thù hỏi cô ấy.

"Không rảnh." Cô đáp: "Lát nữa tôi phải đi bệnh viện một chuyến."

"Không thoải mái ở đâu?"

"Không phải, một người dì của tôi ở bệnh viện, tôi đi qua thăm dì ấy một lát."

"Vậy cậu dừng ở ven đường một lát, tôi đi mua một thứ." Giang Thù nói.

Mấy phút sau, Giang Thù xuống xe.

Cậu ta trở lại rất nhanh, trong tay xách theo cái túi đưa cho cô ấy: "Có khẩu trang dùng một lần với khăn ướt khử trùng và kẹo bạc hà, mùi ở bệnh viện không dễ ngửi cho lắm, gần đây còn là mùa cảm cúm, cậu cẩn thận một chút."

Tư Vận hơi ngạc nhiên, nhận lấy, mặt mày cong cong nói cảm ơn.

Cậu ta lại do dự không đi.

Tín Huy mà cậu ta cần đến ở ngay đối diện bên kia đường, dừng xe ở đây là thích hợp nhất.

Trịnh Tư Vận thấy cậu ta còn có lời muốn nói, cũng kiên nhẫn chờ cậu ta.

"Nước hoa kia..."

Cho dù tỏ ra chín chắn chững chạc đến mấy, năm nay cậu ta cũng chỉ mới hai mươi tuổi, đối mặt với cô gái mà mình thích nhiều năm, trong lòng cậu ta cất giấu rất nhiều lời.

Không biết nên nói câu nào, dường như câu nào cũng không nên nói.

Hận không thể viết dòng chữ ngày sau còn dài lên cánh tay, có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào.

Ngày sau còn dài...

Ngày sau còn dài...

Không được.

Nhưng bây giờ cậu ta rất muốn biết rốt cuộc cô ấy muốn tặng nước hoa cho ai.

Trịnh Tư Vận chớp mắt mấy cái: "Làm sao?"

Giang Thù chán nản, không hỏi nên lời.

Chiếc mặt nạ bình tĩnh đã có một vết nứt, cậu ta không muốn cô ấy nhìn thấy mặt hỏng bét của cậu ta.

Ngây thơ lại bất lực.

"Chẳng phải sắp đến sinh nhật hai mươi tuổi của cậu hay sao?" Trịnh Tư Vận mỉm cười: "Mùi hương đó rất thích hợp với cậu, tôi mua chai nước hoa tặng cậu làm quà nhé."
 
Mẹ Nữ Phụ Là Ánh Trăng Sáng Của Ông Trùm Giới Thượng Lưu
Chương 102: C102: Chương 102


Kỳ nghỉ hè năm hai đại học, Nghiêm Dục cũng trở về từ nước ngoài.

Trịnh Tư Vận vẫn đi theo bên cạnh Hà Thanh Nguyên học tập, nói một cách công bằng, cô ấy cũng cảm thấy không phải ai cũng thích hợp với con đường kia của chú, ít nhất là cô ấy không thích hợp. Trong kỳ nghỉ hè và kỳ nghỉ đông, cô ấy không hề nhàn rỗi, đi theo bên cạnh chú Hà cũng học được rất nhiều điều, cô ấy thu lợi ích không nhỏ.

Nghiêm Dục cũng tới tham gia náo nhiệt.

Đương nhiên, chỉ là cậu ta muốn lười biếng mà thôi.

Nghiêm Dục ấm ức phàn nàn với cô ấy: "Trước đây cậu cũng cảm thấy chú Khai Thịnh rất tốt đúng không? Tôi cho cậu biết, chúng ta đều bị chú ấy lừa rồi, chú ấy không nên họ Giang, chú ấy họ Chu, Chu Bái Bì! Ở nước ngoài chú ấy sai sử tôi như súc vật hai năm, phần lớn chỉ toàn nước mắt. Thành ngữ mịt mù tăm tối này chính là sinh ra vì tôi."

Trịnh Tư Vận: "Đâu có tệ như cậu nói!"

Cô ấy cảm thấy Giang Khai Thịnh rất biết rèn luyện người.

Hiện giờ ngoài việc trẻ trâu như vậy ở trước mặt người nhà ra, lúc đi ở bên ngoài, Nghiêm Dục đã loáng thoáng có khí thế của kiếp trước.

"Tôi đang truyền thụ kinh nghiệm cho cậu đấy." Nghiêm Dục nói: "Chờ đi, chờ khi chú cảm thấy cậu đi theo chú Hà học được hòm hòm rồi, chú ấy sẽ cho cậu đi chỗ khác, hoặc là chỗ của chú Khai Thịnh, hoặc là chỗ của chú Hứa."

Trịnh Tư Vận cũng biết ý của chú.

Chú ấy muốn để cô ấy đi đến bên cạnh những người này xem thử.

Nhìn nhiều thì sẽ biết rốt cuộc bản thân muốn làm một người như thế nào.

Vốn dĩ Nghiêm Dục muốn nghỉ ngơi, nhưng lại lo lắng Giang Khai Thịnh lại tóm cậu ta trở về, thế nên mới đi theo bên cạnh Hà Thanh Nguyên lăn lộn một thời gian. Hà Thanh Nguyên biết suy nghĩ của cậu ta, cũng lười quản cậu ta. Cho đến hôm nay, Nghiêm Dục nghe phòng thư ký nói Hà Thanh Nguyên sẽ dẫn trợ lý đặc biệt và Trịnh Tư Vận đi Tín Huy, cậu ta bèn để ý, chán ngán xoay bút, đột nhiên nhớ ra - tên Giang Thù kia đang làm thêm ở Tín Huy!

Cậu ta nghi ngờ có căn cứ đồng thời muốn báo cáo Trịnh Tư Vận có ý đồ yêu đương!

Nghiêm Dục lập tức thu dọn đồ đạc, đi theo phía sau bọn họ với vẻ mặt nghiêm túc: "Cháu cũng muốn qua đó."

Hà Thanh Nguyên liếc mắt nhìn cậu ta một cái "Rất tốt, cháu biết lái xe đúng không, hôm nay làm tài xế đi."

Nghiêm Dục: "Biết!"

Trịnh Tư Vận phản bác: "Cậu ta lái xe cháu sẽ say xe."

Nghiêm Dục: "?"

Trịnh Tư Vận liếc cậu ta một cái, đừng tưởng rằng cô ấy không biết cậu ta đi theo định làm gì, cậu ta nghĩ cũng đừng nghĩ.

Nghiêm Dục: "Tôi cứ muốn đi đấy!"

Hà Thanh Nguyên nhéo ấn đường, hai đứa này hoàn toàn không sợ anh ta chút nào, ở ngay trước mặt anh ta mà cũng cãi nhau được, bình thường ở trước mặt lão Nghiêm thì ngoan như gì.

"Đi, đi hết." Hà Thanh Nguyên bị quấn lấy đến hết cách.

Nghiêm Dục đắc ý nhếch miệng với Trịnh Tư Vận: "Cứ đi, cứ đi, tôi cứ muốn đi."

Trịnh Tư Vận: "..."

Một nhóm người đi tới Tín Huy, Hà Thanh Nguyên và Hứa Văn Trác họp gần hai tiếng đồng hồ, cuối cũng đã tới giờ cơm.

Trịnh Tư Vận không biết tại sao chuyện lại trở nên như bây giờ.

Cô ấy, Nghiêm Dục và cả Giang Thù ngồi chung một bàn ăn cơm, gần đây Tín Huy đang sửa chữa, căng tin cũng đóng cửa, bọn họ chỉ có thể ăn cơm thương vụ ở một quán ăn gần đó.

Từ sau sinh nhật hai mươi tuổi của Giang Thù, quan hệ của cô ấy và cậu ta cũng có một chút thay đổi rất nhỏ.

Nghiêm Dục đánh giá là "Được nước lấn tới".

Cậu ta vô cùng đau đớn nói: "Cái thằng này đúng là lắm mưu nhiều kế, cậu cũng thật là, bị dụ một tí là cắn câu, cậu còn tặng nước hoa cho cậu ta! Chẳng phải cậu ta sẽ sốt sắng lại gần hay sao, cậu có muốn rũ cũng không rũ được!"

Đến bây giờ, Nghiêm Dục vẫn cảm thấy là Giang Thù cố ý dụ dỗ Trịnh Tư Vận, dụ đến nỗi cô ấy thấy sắc là mờ mắt tặng nước hoa.

Trịnh Tư Vận: "Là chính tôi muốn tặng, không liên quan đến cậu ấy."

Nghiêm Dục: "Đây chính là chứng cứ cậu ta lắm mưu nhiều kế! Cậu còn không ý thức được!"

Trịnh Tư Vận: "..."

Nhưng dù có nói thế nào, tín hiệu mà cô ấy gửi đi cũng đã bị Giang Thù nhận được. Cậu ta bắt đầu tới gần hơn một bước, to gan hơn một chút.

Đây cũng chính là mập mờ trong miệng người khác.

Giang Thù chu đáo giới thiệu thực đơn cho Trịnh Tư Vận: "Bánh mì kem ly của quán này cũng khá ngon, có muốn thử không? Trước đây tôi muốn mang cho cậu, đã thử một lần, nhưng chưa tới trường học đã tan chảy hết."

"Ha." Người nào đó cười lạnh một tiếng.

Tay đang lật thực đơn của Giang Thù dừng lại, sau đó lại thản nhiên nói: "Hay là có muốn thử bánh mousse bí đỏ không, không ngọt quá, vừa vặn."

"Ha."

Trịnh Tư Vận một tay chống cằm, mỉm cười: "Đều được, cậu quyết định là được rồi."

"Gọi hết đi." Giang Thù trực tiếp bỏ qua người nào đó đang ngồi bên cạnh Trịnh Tư Vận: "Cậu ăn cơm hay là ăn cháo, nghe đồng nghiệp nói cháo ngọt ở đây cũng ngon lắm."

"Ha."

Trịnh Tư Vận nhịn, trên mặt vẫn nở nụ cười.

Trên thực tế đã nhấc chân đạp mạnh lên mu bàn chân của Nghiêm Dục một cái.

Cứ ha mãi không thôi phải không? Ha ha ha, ra ngoài mà ha đi!"

Giang Thù làm như không phát hiện ra, mặt không đổi sắc gọi đồ ăn, cũng không hỏi khẩu vị của Nghiêm Dục.

Nghiêm Dục bị đau nhưng không muốn thể hiện ở trước mặt Giang Thù, đành phải chịu đựng, lườm Trịnh Tư Vận một cái, chưa gì đã bảo vệ rồi? Quả nhiên là thấy sắc là mờ mắt.

Giang Thù trông như lạnh lùng nhưng thật ra lại rất chu đáo.

Cậu ta nhớ hết sở thích của Trịnh Tư Vận, hai người cũng nói đến những chuyện trong công việc và học tập.

Nghiêm Dục phát hiện, quả nhiên cái thằng này không phải tâm cơ bình thường, toàn nói những chuyện mà cậu ta không chen miệng vào được, ví dụ như trường học, ví dụ như câu lạc bộ...

Có điều như vậy cũng không làm khó được cậu ta.

"Thường xuyên đến đây ăn cơm đúng không, hiểu rất rõ về đồ ngọt, thường đến cùng đồng nghiệp nữ à?" Nghiêm Dục nhìn Giang Thù bằng ánh mắt sắc lẹm.

Giang Thù bình tĩnh đáp: "Ngoài liên hoan phòng ban ra, chưa từng ăn cơm riêng với đồng nghiệp nữ bao giờ."

Nghiêm Dục: "Cậu nói không có là không có à?"

Trịnh Tư Vận đỡ trán.

Giang Thù: "Cậu nói có là tôi có à?"

Nghiêm Dục: "Cậu nói không có là không có à?"

Giang Thù: "Tôi nói không có là không có."

Nghiêm Dục: "Tôi nói có là có."

Trịnh Tư Vận thở dài trong lòng, cô ấy đã tạo nghiệt gì mà gặp phải hai người này?

"Tôi đi phòng vệ sinh một lát."

Cô ấy đầu hàng, nhưng cô ấy không chấp nhận số phận. Cơm này ai thích ăn thì ăn, cô ấy không chịu nổi, cô ấy không hầu.

Trịnh Tư Vận quan sát địa hình, đi đến phòng vệ sinh sau đó lại xách túi chạy cực nhanh, dù sao chỉ cần hai người kia là có thể diễn một vở kịch rồi, cô ấy có mặt hay không cũng không sao.

Hai người trên bàn cơm đợi gần mười phút đồng hồ, Trịnh Tư Vận vẫn không quay lại, còn có gì mà không hiểu chứ?

Trịnh Tư Vận không ở đây, hai người không thèm giả vờ nữa, Nghiêm Dục uể oải dựa vào lưng ghế, quan sát Giang Thù bằng ánh mắt dò xét: "Bình thường nghiên cứu ba mươi sáu kế không ít phải không? Tra xét rõ ràng cả tổ tông mười tám đời bên cạnh em gái tôi, biết quan hệ của chú tôi và chú Hứa nên bèn cố ý nộp CV đến Tín Huy đúng không?"

Giang Thù bình tĩnh liếc nhìn cậu ta một cái, không để ý tới cậu ta.

"Con bé mê muội, nhưng tôi thì không." Nghiêm Dục khoanh tay trước ngực, giọng điệu khinh thường: "Cậu đừng tưởng rằng có thể bỏ qua hơn ba mươi yêu cầu mà tôi viết kia, chú thím tôi cũng đã xem hết rồi, ban đầu là chính cậu khoác lác ở trước mặt em gái tôi nói mình có thể làm được, đừng có quay đầu đi là chơi trò mất trí nhớ như bị người ta moi não vậy."

Cuối cùng Giang Thù cũng có phản ứng.

Nghiêm Dục đang chờ cậu ta phản kích, chờ cậu ta tức đến nổ phổi, lời nói ra vào lúc đó mới là lời thật lòng.

Giang Thù im lặng một lát rồi hỏi cậu ta: "Cậu nói cô ấy mê muội, có ý gì?"

Là nói Trịnh Tư Vận cũng có ý thích cậu ta ư?

Nghiêm Dục: "..."

Cơm này cậu ta không ăn nổi nữa.

Người này có bị gì không vậy?

Sau khi trở về, Nghiêm Dục phàn nàn chuyện này với Đặng Mạc Ninh: "Tháng sáu là tháng nóng nhất đấy, tôi bị ghê tởm đến nỗi muốn lập tức mặc áo phao luôn! Làm tôi buồn nôn gần chết, thảo nào Tư Vận lại chạy, chắc chắn là con bé không chịu nổi người này!"

Đặng Mạc Ninh sờ cằm: "Cô cả thích kiểu này sao không nói sớm chứ, tôi cũng biết diễn mà."

-

Rốt cuộc Giang Thù có tâm cơ hay không?

Trịnh Tư Vận cũng không biết, nhưng khi cô ấy ngửi thấy mùi quen thuộc ở công ty, thứ đầu tiên chui vào trong đầu cô ấy chính là gương mặt của cậu ta, cô không khỏi ngẩng đầu lên tìm, nhưng lại nhìn thấy là người khác.

Khi gặp lại Giang Thù là ở một tiệm hoa.

"Tại sao cậu lại ở đây?"

"Tại sao cậu lại ở đây?"

Hai người đồng thanh nói.

Giang Thù cười: "Cha tôi bảo tôi tới lấy hoa, hôm nay là ngày kỷ niệm hai mươi hai năm kết hôn của bọn họ."

"Kỷ niệm hai mươi hai năm?" Trịnh Tư Vận cảm thán: "Không ngờ là nhiều năm như vậy rồi, thật sự rất đáng hâm mộ. Tôi sơ ý tưới chết cây mọng nước mà mẹ tôi trồng rồi, bây giờ muốn tìm cây giống vậy, xem có thể lừa cho qua cửa hay không."

Chú dẫn mẹ đi du lịch rồi, cô ấy xung phong nhận nhiệm vụ này.

Giang Thù nhìn cô ấy chăm chú.

Luôn cảm thấy biểu cảm của cô ấy lúc này rất đáng yêu.

Đáng yêu đến mức làm cậu ta muốn nhìn thêm mấy lần.

"Thôi, vẫn phải thành thật khai báo vậy. Mẹ tôi sẽ không trách tôi đâu." Trịnh Tư Vận nói: "Khi còn nhỏ mặc kệ tôi nghịch ngợm thế nào, làm rơi vỡ cái cốc mà mẹ tôi thích nhất, bà ấy cũng không trách tôi. Nhưng nếu như tôi nói dối mẹ, có thể bà ấy sẽ có chút buồn lòng."

Giang Thù thấy xe của nhà cô ấy đỗ bên đường, điểm này cậu ta cũng không quá chắc chắn, trong nhà Trịnh Tư Vận có rất nhiều xe, không phải chiếc nào cậu ta cũng từng gặp.

"Có muốn tôi đưa cậu về không?" Cậu ta do dự hỏi.

Trịnh Tư Vận nhìn bó hoa mà cậu ta đặt ở trong giỏ xe đạp, lại nhìn gương mặt nghiêm túc của cậu ta.

Ngoại hình của cậu ta vô cùng xuất sắc.

Vóc dáng rất cao, chân rất dài, bả vai cũng rộng, thẳng tắp lạnh lùng như cây tùng.

Rõ ràng xe của nhà cô ấy đang ở gần đó, nhưng cô ấy lại gật đầu như ma xui quỷ khiến: "Được thôi."

Ngồi lên chỗ ngồi sau xe đạp, trong tay bưng cây mọng nước, tâm trạng của Trịnh Tư Vận vô cùng vui vẻ.

Giang Thù cũng mong rằng đoạn đường này có thể dài hơn một chút, cô gái mình thích ngồi ở sau xe, cậu ta lái rất ổn định, không để cô ấy phải chịu chút xóc nảy nào.

"Ờm..." Trịnh Tư Vận duỗi ngón tay ra chọc vào lưng cậu ta.

Cô ấy thề, thật sự cô ấy chỉ muốn chọc cậu ta.

Nhưng trong nháy mắt lại như mặt nước bị đóng băng, cô ấy lập tức cảm nhận được sự căng cứng ở lưng cậu ta lan tràn đến đầu ngón tay của cô.

"Chuyện gì?" Cậu ta hỏi.

Trịnh Tư Vận hắng giọng một cái: "Khi đó tại sao cậu muốn đuổi theo xe của tôi?"

Cô ấy thật sự không hiểu mạch não của thanh niên này.

Giang Thù im lặng một hồi lâu, ngay lúc cô ấy cho rằng lời của mình khiến cậu ta xấu hổ đến nỗi muốn biến mất tại chỗ, cậu ta đã mở miệng, giọng nói mát lạnh: "Chỉ là đánh cược với bản thân thôi."

"Cái gì?"

Nếu như tôi đuổi kịp chiếc xe kia, tình cảm của tôi chính là được cho phép.

Đương nhiên Giang Thù biết bản thân không biết tự lượng sức mình.

Lúc phát hiện mình thích Trịnh Tư Vận, cậu ta đã lén đi tra thử nhãn hiệu xe và giá của chiếc xe thường xuyên đưa đón cô ấy.

Cậu ta nghĩ, thôi bỏ đi.

Nhưng lúc đạp xe, nhìn thấy cô ấy ngồi ở trên xe chạy ngang qua.

Cậu ta lại nghĩ, đánh cược đi.

Cược xem cuối cùng có một ngày cậu ta có thể đuổi kịp ngồi ở trên xe của cô ấy hay không.

Trịnh Tư Vận cười một tiếng: "Thật ra tôi nhớ cậu từ lúc đó đấy."

Quá xấu hổ.

Nhưng vẫn nhớ kỹ.

-

Rất lâu sau đó.

Đông Thành lưu truyền hai lời đồn.

Một là, sếp Trịnh của Tập đoàn Thành Nguyên thích nói những lời tỏ tình buồn nôn với đàn ông.

Hai là, sếp Giang của Khoa học công nghệ Tân Quý chính là người đàn ông buồn nôn đó.

Nghe nói hai lời đồn trên đều xuất phát từ cùng một người.

Nghiêm Dục kêu khàn cả giọng: "Trịnh Tư Vận cậu dừng tay, thật sự không phải tôi nói mà!"

.........

Tối hôm đó, Trịnh Vãn mơ một giấc mơ.

Tất cả mọi thứ đều rõ ràng nên cô cũng không biết đây là mơ hay thật nữa. Cô nghe được tiếng nghẹn ngào nên đã men theo tiếng động đó mà đi tìm, cuối cùng dừng lại trước cửa một căn phòng.

Bốn phía đột nhiên trở nên tĩnh lặng. Hình như cô nghe thấy tiếng ai đó đang gọi tên mình thì phải.

Trịnh Vãn chần chừ gõ cửa một cái. Cánh cửa đang khép hờ kia mở ra.

Chỉ thấy trên giường có một ông lão đang nằm.

Một ông lão đã hấp hối gần đất xa trời nhưng lại chậm chạp mãi không muốn nhắm mắt lại. Có một người đàn ông trung niên chừng hơn bốn mươi đang quỳ bên mép giường khóc không thành tiếng.

Bầu không khí rất căng thẳng, có vẻ như sắp đến lúc ly biệt.

Cô từ từ tới gần.

Đàn ông trung niên không hề nghe thấy tiếng bước chân của cô. Đúng lúc này, ông lão vẫn luôn chờ đợi kia đột nhiên mở mắt ra.

Trông người này cực kỳ mệt mỏi.

Nhưng sau khi thấy cô và trong khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau kia, có cảm giác như bọn họ đã quay về thời niên thiếu vậy. Khuôn mặt vốn đã xám trắng kia cũng trở nên sáng sủa hơn. Giọng nói của ông lão khàn khàn nhưng vẫn rơi vào trong tai cô từng chữ rõ ràng: "Em tới rồi."

Nghe vậy, người đàn ông trung niên vội vàng ngẩng đầu lên nhìn quanh bốn phía một chút. Trong mắt ông ấy đầy vẻ ngạc nhiên và không nỡ.

Thật ra thì ông ấy chẳng thấy gì cả nên chỉ có thể cuống quýt cầm tay ông cụ trên giường rồi bi thương khổ sở kêu một tiếng: "Chú."

Ông lão kia yếu ớt động đậy một cái nhưng không nhìn ông ấy, vẫn nhìn thẳng về nơi không có một bóng người kia.

"Anh đã chờ em rất lâu rồi." Ông cụ còn nói.

Có vẻ như đã nhận ra gì đó nên người đàn ông trung niên từ từ thả lỏng tay đứng dậy lui sang một bên.

Ông lão nhìn Trịnh Vãn mỉm cười.

Trịnh Vãn chỉ cảm thấy ông vừa xa lạ vừa thân quen.

Ông gần như là phải dùng hết sức toàn thân mới giơ được cánh tay về phía cô: "Anh vẫn luôn chờ em tới đón."

Trịnh Vãn không hiểu, chẳng qua khi nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay ông, cô ngẩn người.

Trịnh Vãn tiến về phía trước, chẳng hiểu sao nước mắt lại liên tục rơi xuống không thể ngừng lại được. Hơi thở của sự bi thường quấn lấy toàn thân khiến cô gần như thở không nổi.

Đau đến thắt cả ruột.

Nghe thấy tiếng cô khóc tỉ tê, ông lão kia vội vàng muốn nhổm dậy nhưng vì bệnh tật nên không dậy nổi. Ông vụng về an ủi cô như mấy đứa trẻ con chưa đủ lông đủ cánh: "Đừng, đừng khóc."

Câu nói này gần như là lời cầu xin. Xin em đừng khóc, đừng khóc.

Cô nhẹ nhàng đặt tay mình vào lòng bàn tay ông cụ.

Người nằm trên giường như được như ý nguyện mà yếu ớt siết chặt lấy tay cô, vẻ mặt yên bình đầy thoả mãn.

Trước khi lâm chung vẫn có thể gặp được cô lần cuối, ông đã không còn gì nuối tiếc nữa rồi.

Cô tới đón ông đi.

Dù là đường tới âm phủ thì ông cũng sẽ đi cùng cô, cũng chỉ đi cùng cô thôi.

...

"Em sao vậy?"

Nghiêm Quân Thành tỉnh dậy vì nghe thấy tiếng khóc. Anh bật ngọn đèn trên tủ đầu giường lên nhưng chỉ thấy vợ mình co rúm lại, nước mắt thấm ướt gối. Cô cắn chặt lấy môi dưới, nước mắt chảy ra thành chuỗi, làm thế nào cũng không dừng lại được, cứ như đã gặp phải chuyện gì đó cực kỳ bi thương nên đau đến nỗi ngay cả nói mớ cũng nói không nổi vậy.

Anh vội vàng ôm Trịnh Vãn vào lòng, cảm nhận được cơ thể dưới bàn tay mình đang run rẩy kịch liệt nên đã thốt lên mấy câu dỗ dành không được mạch lạc cho lắm: "Tiểu Vãn, em tỉnh lại đi, anh ở đây, anh ở đây mà."

Có thể là nghe được giọng anh, cũng có thể là cảm nhận được hơi thở của anh nên cô dần bình tĩnh lại rồi mở mắt ra nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ.

Cô vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn nên chỉ ngạc nhiên nhìn anh, ánh mắt trượt dần từ trán đến mắt. Sau khi nhận diện từng bộ phận một, cuối cùng cô cũng không nhịn được nữa mà ôm chặt eo anh.

Nghiêm Quân Thành phải dỗ một hồi lâu cô mới ngừng khóc.

"Em gặp ác mộng hả?" Anh cất giọng trầm thấp hỏi cô, biểu cảm và giọng nói đều vô cùng cẩn thận, cứ như cô là một món đồ dễ vỡ vậy, chỉ sợ mình lớn tiếng quá sẽ doạ cô sợ.

Trịnh Vãn im lặng rất lâu, tay siết lấy tay anh không buông: "Em nằm mơ thấy... Anh sắp chết, em đến gặp anh. Anh nói anh vẫn luôn đợi em."

Nghiêm Quân Thành sững người rồi vừa cười vừa an ủi cô: "Anh đã nói rồi mà, chắc chắn anh sẽ đi sau em. Nếu không em mà khóc anh cũng không thể dỗ được."

Nghe thấy lời này, cô lại bắt đầu rơi lệ.

Nghiêm Quân Thành chỉ có thể hôn lên những hàng nước mắt kia.

Những gì xảy ra trong mơ đều là giả.

Trịnh Vãn hiểu nhưng vẫn cảm thấy rất khó chịu. Khó chịu đến nỗi cần anh an ủi, cần chạm vào anh hết lần này đến lần khác mới bình tĩnh lại được một chút.

Hai người cứ lồ ng mười ngón tay vào nhau như vậy đến tận khi trời sáng.

"Có phải chúng ta còn rất nhiều năm nữa không?"

Rất ít khi Trịnh Vãn hỏi những câu như vậy nên lúc cô hỏi ra, Nghiêm Quân Thành còn tưởng mình nghe nhầm.

"Ừ."

Anh trả lời một cách kiên định.

Chúng ta còn rất nhiều năm nữa, chúng ta sẽ cùng bên nhau đến bạc đầu.

Cho nên không việc gì phải sợ cả.

Anh sẽ vĩnh viễn ở đây.
 
Back
Top Dưới