Ngôn Tình Mê Muội - Ngung Cửu

Mê Muội - Ngung Cửu
Chương 60


Khi An Thính Miên tỉnh lại thì Vân Ngạn đã đến bệnh viện. Tuy rằng chỉ có một tiếng đồng hồ nhưng đã lâu chưa làm nên toàn thân cô bủn rủn, cô tùy tiện mặc một bộ quần áo, lúc này mới bắt đầu đánh giá căn chung cư này.

Đây là một căn chung cư hai tầng, tầng hai có hai phòng ngủ và một phòng sách, tầng một là phòng khách, phòng bếp, kho chứa đồ và phòng tập nhảy, tổng diện tích tầm bốn trăm mét vuông. An Thính Miên đoán một gian phòng ngủ khác ở tầng hai và phòng tập nhảy ở tầng dưới là của Vân Mộc, bởi vì cô thấy ở phòng tập nhảy còn có một phòng thu âm được ngăn cách đặc biệt với các loại nhạc cụ, trên tường có rất nhiều ảnh lúc nhỏ của Vân Mộc.

An Thính Miên lê dép lê đến nhà bếp, hiện giờ đã chạng vạng sáu giờ tối ở Đức. Vân Ngạn vẫn chưa về, An Thính Miên có hơi đói, cô tìm thấy dưa chuột và cà chua trong tủ lạnh.

An Thính Miên chưa bao giờ để bản thân chịu thiệt trong phương diện ăn uống, nhưng ngoại trừ tình huống này, cô ăn bất cứ thứ gì có thể ăn. Cô rửa sạch một quả dưa chuột và một quả cà chua rồi đi ra khỏi phòng bếp, chuyển một chiếc sofa nhỏ đến trước cửa sổ kính sát đất, vừa gặm dưa chuột vừa thích thú nhìn bầu trời dần dần tối đi và ánh đèn trên đường phố dần dần sáng lên.

Vân Ngạn về nhà, vừa mở cửa ra đã thấy cô bé ngoan ngoãn cuộn tròn trên ghế sofa. Máy sưởi trong nhà đã được bật vừa phải, cô mặc áo sơ mi của anh, để lộ ra đôi chân trắng nõn, cũng may cô đã đắp một chiếc chăn dày, chỉ hở ra bàn chân đeo tất bông màu trắng.

Chỉ có một ngọn đèn đặt dưới đất được bật, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào khuôn mặt cô gái, ngay cả sợi lông tơ nhỏ xíu của cô cũng hiện rõ. Nhưng quả dưa chuột trên tay là như thế nào?

“Anh về rồi!” An Thính Miên xem điện thoại một cách say mê, có thể là ăn dưa chuột và cà chua sống nên cô hơi chột dạ, dù sao nếu bị người nào đó biết thì sẽ bị “đánh” một trận.

“Hehe, tại sao anh về mà không mở đèn?” An Thính Miên chột dạ giấu nửa quả dưa chuột và quả cà chua còn chưa bắt đầu ăn ra sau lưng.

“Nếu anh bật đèn thì sao em còn tâm trạng ăn dưa chuột?” Vân Ngạn buông cặp tài liệu trong tay xuống, cởi áo khoác trên người đặt lên ghế sofa.

Hiện giờ anh không mở đèn thì cô cũng không có tâm trạng gặm dưa chuột, An Thính Miên thầm than thở, thấy anh đi về phía phòng bếp, cô vội vã thả dưa chuột trong tay xuống, đi theo anh.

Anh rửa sạch tay, rút một tờ khăn giấy lau khô nước, thấy cô đeo tất mà không đi dép chạy khắp nơi, anh cũng không giận, chỉ đi tới xoa đầu cô, bế cô lên, hôn lên miệng cô, tràn ngập mùi vị dưa chuột.

“Đói bụng rồi?”

“Ừm.” An Thính Miên vừa gật đầu vừa nhìn chiếc túi người đàn ông đặt trên bàn bếp.

“Muốn ăn gì?” Anh xoa xoa người cô: “Gầy đi rồi.”

Cô vặn vẹo trên người anh, hai chân đặt trên eo anh, tìm được vị trí thoải mái nhất: “Không đâu.” Cô sẽ không thừa nhận trong khoảng thời gian trước bận đến mức trời đất quay cuồng nên giảm mất hai cân (*) đâu.

(*) Hai cân = 1kg.

“Sờ tới sờ lui có chút cấn tay.”

An Thính Miên đặt tay lên vai anh, bởi vì anh ôm cô vào lòng nên lúc này An Thính Miên cao hơn anh một chút, cô cúi đầu nhìn anh, cảm nhận được bàn tay đang đặt ở mông mình, cô nghiêm túc hôn anh rồi hỏi: “Thật vậy sao?”

Cô bé đáng thương đang xác nhận với anh, dường như nếu như anh nói đúng vậy, người nào đó sẽ khóc òa lên.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

“Không mềm mại như trước.” Vân Ngạn hiếm khi nghiêm túc.

“Vậy mà lúc trước anh còn sờ hăng say đến vậy.” An Thính Miên trừng anh một cái không tin, cô đang nói về buổi sáng hôm nay.

Vân Ngạn thân mật dùng mũi chạm vào cằm cô: “Có chỗ nào của em mà anh không thích chạm vào chứ?”

An Thính Miên nghĩ đến điều gì đó, mặt đỏ lên, giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay anh, cô cực kỳ chán ghét.

Người đàn ông nhíu mày, vỗ vỗ mông cô: “Cựa quậy cái gì, được rồi, anh ôm một cái.”

An Thính Miên lập tức trèo lên vai anh, giọng nói rầu rĩ: “Ò.”

“Xem ra là đói bụng.” Người đàn ông lấy chăn trải lên bàn bếp bằng đá cẩm thạch rồi đặt cô lên.

“Không nấu cơm, tối nay ăn mì Ý và bò bít tết được không?”

An Thính Miên hiếm khi thấy anh nấu đồ Tây, đương nhiên dựa vào những món anh từng nấu trước đây, An Thính Miên cảm thấy chắc rằng cũng không kém lắm đâu.

An Thính Miên nhìn anh bỏ mì Ý vào nước, đổ sốt thịt băm, cô vừa nuốt nước bọt vừa nhìn nước sốt thịt đậm đà ngon miệng, mắt nhìn chằm chằm không chớp mắt vào đôi tay bận rộn của Vân Ngạn.

“Xong chưa?” An Thính Miên hưng phấn nhún vai, lắc lư chân.

Vân Ngạn thấy cô gấp không chờ nổi nên đã dọn mì ra, cầm nĩa cùng với muỗng cuộn một miếng mì Ý đưa lên miệng cô.

Nụ cười tươi trên khóe miệng An Thính Miên dần giãn ra, cô liếc nhìn anh, thấy anh gật đầu, An Thính Miên mới cúi đầu tới nhận.

Cô vui vẻ ăn mí Ý rồi gật gật đầu, giơ ngón tay cái thể hiện ăn rất ngon.

Vân Ngạn nhướn máy, chiên bò bít tết với nụ cười vừa lòng trên khóe miệng.

An Thính Miên ăn hết một miếng còn muốn nếm thử tiếp nhưng thấy Vân Ngạn đang áp chảo nốt viên bò bít tết, có lẽ sắp xong rồi nên cô đặt chiếc nĩa vừa mới cầm lên xuống, đợi lát nữa ăn chung.

Người đàn ông bày dao và nĩa lên bàn, nhìn cô vẫn không nhúc nhích: “Sao thế?”

Lúc này An Thính Miên làm nũng, không muốn động đậy gì cả, vươn tay muốn bế.

“Ăn cơm cũng muốn ôm?” Vân Ngạn thuần thục luồn tay xuống nách cô, nhẹ nhàng bế cô lên.

“Ngược lại không cần đâu.” An Thính Miên ôm anh thật chặt, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào món bò bít tết vẫn còn bốc khói trên bàn.

Vân Ngạn đặt cô ngồi xuống ghế, xoay người lấy một chai Dom Perignon và hai chiếc ly đế dài trên tủ rượu. Thấy An Thính Miên ngẩng đầu nhìn mình, anh nói: “Có cần cắt ra cho em không?”

An Thính Miên nhìn anh ngồi xuống rồi rót champagne, cô cầm dao và nĩa lên, lắc đầu: “Không cần.”

“Một ly?”

“Có thể.” An Thính Miên không thích uống rượu, nhưng ngoại trừ rượu nho và rượu gạo là có thể.

An Thính Miên nhìn bọt lăn tăn trong ly, chuyển tầm mắt qua khuôn mặt anh.

Một trăm ngày, còn nói là cô gầy nhưng thật ra anh còn gầy hơn rất nhiều, đường quai hàm cũng rõ ràng hơn, khuôn mặt góc cạnh càng sắc bén hơn, trước đây hầu như lúc nào anh cũng là người ôn hòa, nhất là khi đeo kính gọng vàng, mang lại cảm giác nho nhã cho người khác.

“Ăn đi, ngày mai anh sẽ ra ngoài đi dạo với em.” Vân Ngạn nhấp một ngụm champagne, nhìn cô gái đang loay hoay với miếng bò bít tết.

An Thính Miên lắc đầu, quay đầu nhìn anh: “Vừa rồi em ngủ nhiều quá, có lẽ tối nay không ngủ được, ngày mai… ngủ bù?”

Anh nghe thấy lời này của cô, khóe miệng nở một nụ cười không rõ ý: “Yên tâm đi, ngủ được.”

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

An Thính Miên nheo mắt nhìn anh: “Mượn lời chúc của anh?”

“Không cần khách sáo.”

Cuối cùng An Thính Miên cũng biết anh nói ngủ được là có ý gì.

An Thính Miên sờ chiếc bụng ăn hơi nhiều của mình, phàn nàn anh nấu ngon quá cho nên cô mới ăn nhiều.

Khóe mắt Vân Ngạn ửng đỏ, anh đưa tay sờ bụng cô, ôm cô vào trong lòng: “Anh đã nghĩ còn có thể giả vờ thêm một lát.”

An Thính Miên nghi hoặc nhìn anh, giây tiếp theo, cảm nhận được động tác của anh, toàn thân cô run rẩy. An Thính Miên không thể chịu được sự đụng chạm của anh từ xương cụt đến xương cánh bướm của cô.

“Bồn tắm Li Giang quá nhỏ, em không thể thoải mái.” Người đàn ông đặt bàn tay to lớn lên eo cô, giúp cô gái đang lảo đảo sắp ngã: “Bồn tắm ở đây lớn, hãy thả lỏng một chút.”

Đèn nhà tắm không bật, chỉ có một tấm kính sương mờ ngăn cách giữa phòng tắm và phòng ngủ. Ánh sáng từ đèn trong phòng ngủ chiếu lên người An Thính Miên qua lớp kính, chiếu rọi ra thân hình mờ ảo.

An Thính Miên không dám mở mắt, cô luôn quay lưng về phía anh khi ở trong phòng tắm, tính xấu của anh được thể hiện vô cùng rõ ràng, đương nhiên hiện tại càng rõ hơn.

Hết lần này đến lần khác anh muốn cô mở mắt để thấy rõ dáng vẻ hiện giờ.

An Thính Miên thấy rõ ràng, thấy rõ ràng ánh mắt anh dừng trên người cô, thấy rõ ràng h*m m**n trong mắt anh, thấy rõ cảm xúc thỏa mãn trên mặt anh, điều đó làm cô cực kỳ xấu hổ.

Từ nắm bả vai anh thành luồn tay vào mái tóc ngắn của anh rồi ôm chặt lấy cổ Vân Ngạn, cô th* d*c bên tai anh, nước ấm ra ra vào vào.

“Cục cưng, anh đã nói rồi, sẽ ngủ được.”

An Thính Miên mở to đôi mắt mơ màng, cảm nhận được anh h*n l*n ch*p m** mình.

“Ngủ đi.” Anh âu yếm v**t v* khuôn mặt cô.

An Thính Miên theo bản năng nắm tay anh, đặt ở trong lòng mình.

Vân Ngạn cười, nằm xuống ôm cô vào trong lòng, cánh tay vòng qua ngực cô.



“Hử ~?” An Thính Miên đập rớt cánh tay đang chạm vào lông mi mình, kéo chăn che đầu, cuộn tròn bên trong, giọng nói cô mang theo vẻ nũng nịu khi chưa ngủ đủ giấc: “Em ngủ thêm một lát nữa.”

Nếu là trước kia, Vân Ngạn nhất định sẽ tiến sát lại hôn cô, nhưng hôm nay không được, nếu không thì không kịp nữa.

“Cục cưng, hôm nay là lễ hội lớn nhất ở Cologne, anh dẫn em đi xem được không?”

Lễ hội Carnival ở Cologne hay còn gọi là “Mùa thứ năm” là lễ hội lớn nhất ở Đức. Mỗi năm vào ngày 11 tháng 11 lúc 11 giờ 11 phút, lễ hội sẽ chính thức được khai mạc tại quảng trường cổ của thành phố Cologne, quy mô của lễ hội này không thua kém lễ hội Carnival ở Brazil.

“Được ~” Đầu óc An Thính Miên vẫn chưa tỉnh táo lại, cô vô thức trả lời, thế nhưng lại nắm chặt chăn hơn, vẫn rúc người vào trong chăn, không hề có ý muốn ra ngoài.

Vân Ngạn cười khẽ, vén chăn lên.

“Vân Ngạn!” An Thính Miên ngồi bật dậy, đôi mắt vẫn còn nhắm, tay lần tìm chăn muốn kéo lại lần nữa.

Vân Ngạn ôm lấy cô, hôn một cái lên mặt cô: “Được rồi, được rồi, sắp muộn rồi.”

“Hừ ~” An Thính Miên có chút tức giận khi rời giường, nhắm mắt lại c*n v** c* anh.

“A, em thuộc giống chó con à?” Thật ra cũng không đau lắm, anh chỉ muốn trêu chọc cô thôi.

“Hừ! Thuộc giống bà xã của anh.”
 
Mê Muội - Ngung Cửu
Chương 61


Trước khi ra khỏi cửa, An Thính Miên suýt bị anh bọc thành một quả bóng. Bên ngoài cô mặc một chiếc áo khoác dài cài khuy sừng, bên trong mặc một chiếc áo lót giữ nhiệt màu da kèm một chiếc áo len, bên dưới mặc một chiếc quần jean đậm màu rộng thùng thình.

Mà anh vẫn mặc bộ vest và áo khoác đậm màu, hai người bọn họ đi cùng nhau cứ như chú và cháu gái, một tình yêu cấm kỵ, chậc chậc. Cô cũng nghĩ hơi nhiều quá rồi.

Hình như anh mang theo một cái túi của mẹ, bên trong có đủ thứ, có cả găng tay mà An Thính Miên không muốn đeo và nước ấm mà cô muốn uống, có hai bình, một bình là nước gừng đường đỏ. Còn có khăn giấy, cồn, khăn ướt, tóm lại là cái gì cũng có.

Khi cô liên tục nhấn mạnh mình không phải trẻ con thì anh vẫn bình tĩnh, mặt không đỏ, tim không đập nói, ừm, cô không phải trẻ con nhưng là bé cưng của anh.

Không biết gần đây anh có bị chập mạch dây thần kinh nào không mà cứ thích nói những lời âu yếm. Đã thế, cô gái mới tròn hai mươi mốt tuổi còn rất thích nữa chứ.

Khi An Thính Miên theo Vân Ngạn đến quảng trường cổ thì nơi này đã tấp nập người, cô nhìn chiếc khăn quàng cổ dày cộm mình đang đeo, sau đó lại nhìn những người xung quanh đều mặc trang phục lộng lẫy đến tham dự.

Có người mặc váy công chúa, có người mặc trang phục chú hề, mọi người mặc những bộ trang phục rực rỡ và đeo những chiếc mặt nạ kỳ quái, cùng nhau uống bia, kéo đàn accordion, đi dạo trên đường phố.

So với bọn họ, An Thính Miên cảm thấy cô và Vân Ngạn như những người lập dị vô tình đi vào tiên cảnh, tựa như, à, tựa như Alice lạc vào xứ sở thần tiên vậy.

Xe hoa bắt đầu diễu hành vào lúc 11 giờ 11 phút, Vân Ngạn luôn ở bên cạnh cô giới thiệu về nguồn gốc và chương trình biểu diễn chính của lễ hội Carnival ở Cologne.

Lịch sử của lễ hội Carnival ở Cologne có tuổi đời gần như bằng với lịch sử của thành phố Cologne. Vào thời trung cổ, niềm vui của lễ hội hóa trang với các cuộc diễu hành trang phục thường được thể hiện dưới những hình thức rất hoành tráng. Vào thế kỷ mười tám, các bữa tiệc mặt nạ và hóa trang chỉ giới hạn cho tầng lớp quý tộc và thượng lưu. Sau đó trải qua một loạt biến cố lịch sử, lễ hội Carnival dần trở nên lãng mạn và dân dã hơn.

An Thính Miên mong chờ ba nhân vật tiêu biểu của lễ hội Carnival là hoàng tử, nông dân và thiếu nữ. Họ đóng vai trò rất quan trọng trong toàn bộ lễ hội, An Thính Miên chưa từng trải qua một lễ hội như vậy nên rất mong đợi.

An Thính Miên hưng phấn kéo Vân Ngạn đi về phía trước, Vân Ngạn phải luôn chú ý đến thỏ con liều lĩnh đang lao thẳng về phía trước.

Cuối cùng cũng chen được lên phía trước, đúng lúc xe hoa đi qua trước mặt cô, An Thính Miên thấy vô số thỏi socola, hoa tươi và kẹo được rải từ trên xe xuống, cô cố gắng giơ tay ra hứng nhưng chẳng lấy được một món nào cả.

Cô hơi ủ rũ nhưng chỉ sau một giây, An Thính Miên lại bắt đầu hào hứng chào đón chiếc xe hoa tiếp theo cùng với những người xung quanh.

Vân Ngạn có chút buồn cười, nhưng cũng chỉ có thể bất đắc dĩ ở bên cạnh cô, An Thính Miên quá hưng phấn, người xung quanh hô cái gì thì cô hô theo như thế, cô biết nói một chút tiếng Đức nhưng Vân Ngạn nói với cô họ đang nói tiếng địa phương Cologne, nhưng dù sao thì hét theo cũng chẳng sai đâu.

Không biết họ đã đi theo xe hoa bao lâu, nhưng cô đã ăn được vài thỏi socola và kẹo mà Vân Ngạn đưa cho cô, anh không cho nhiều, nói là ăn nhiều sẽ bị sâu răng. An Thính Miên nghĩ cô đâu còn là trẻ con, sẽ không chú ý đến điều này ư? Được rồi, quả thật có đôi khi cô sẽ ăn nhiều nếu cực kỳ vui.

Tuyến đường diễu hành Carnival có chiều dài 7 km, riêng đoàn diễu hành đã dài tầm 6,5 km. Từ điểm xuất phát đến điểm kết thúc của đoàn diễu hành đều chật kín người, ô tô và ngựa. Thời gian diễu hành kéo dài liên tục năm tiếng, hôm nay cô đã đi được ít nhất ba mươi nghìn bước, nhưng cô không hề cảm thấy mệt hay đói.

Chẳng trách Vân Ngạn lại đút trứng, sữa bò và bánh kếp cho cô, còn dỗ cô ăn thêm một cái bánh mì.

An Thính Miên đi xong cảm thấy hơi nóng, nên khi Vân Ngạn đưa cho cô một cốc nước, cô đã gỡ khăn quàng cổ xuống cho vào chiếc túi anh mang theo.

“Chậc, sẽ bị cảm đấy.” Vân Ngạn không đồng ý lắm nhưng anh không thể làm gì được trước sự nhõng nhẽo của cô.

An Thính Miên uống hai ngụm nước rồi giơ tay lên để anh uống cùng, Vân Ngạn liếc nhìn cô rồi nắm lấy tay cô, cũng uống hai ngụm.

“Cũng biết điều đấy.” Anh không nhịn được trêu chọc cô.

“Hừ, đương nhiên.” Ở bên ngoài mà cũng không quên trêu chọc cô, nhưng vừa quay đầu đi, ánh mắt cô đã dõi theo người khác.

Quá đẹp, An Thính Miên đặc biệt thích trang phục chú hề, cảm giác rất đáng yêu và hài hước.

An Thính Miên uống rượu cùng với những người xa lạ chưa từng gặp, nhưng chỉ nhấp môi một chút, cô không hề thích uống rượu. Thật ra cô không hiểu tại sao có người thích uống loại rượu khó uống và làm đầy hơi như vậy, được thôi, có lẽ chỉ cô cảm thấy vậy.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

Có hai cô gái mặc trang phục và hóa trang như con hổ đột nhiên chạy tới, mời cô khiêu vũ cùng. An Thính Miên thụ sủng nhược kinh (*), cô vui vẻ nhìn Vân Ngạn.

(*) Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ, được nhiều người yêu thương mà vừa mừng vừa lo.

Sau khi Vân Ngạn cười gật đầu, tỏ vẻ cho phép thì An Thính Miên mới vui vẻ nhảy cùng bọn họ, cô không biết đây là điệu nhảy gì nhưng sau khi học các động tác của họ, cô nhảy cũng không tệ lắm. Sau khi kết thúc, trên khuôn mặt An Thính Miên còn nở một nụ cười rạng rỡ.

Vân Ngạn đưa An Thính Miên rời khỏi cuộc diễu hành và trở về chung cư sớm một chút, nếu không có anh, chỉ sợ cô gái nào đó sẽ thường xuyên bị những người tầm hai mươi tuổi kéo đi nhảy trong suốt đoạn đường diễu hành, Vân Ngạn thấy cô chơi vui vẻ cũng để mặc cô, nhưng không ngờ có người kề mặt với cô mà cô cũng đồng ý. Anh không thể nhịn được chuyện này nên đã đưa cô rời khỏi cuộc diễu hành.

Lúc về nhà thì sắp bốn giờ, hôm nay bọn họ đã đi tầm bốn tiếng, An Thính Miên còn chưa đói lắm. Chung cư của bọn họ không quá xa, từ ban công có thể nhìn thấy những người mặc trang phục đặc biệt đang vui đùa trên đường phố dưới lầu.

“Sao vẫn lạnh thế?” Vân Ngạn đút cho cô một chút nước rồi uống hết phần còn lại, anh buông cốc xuống, chạm vào mặt cô.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, có nắng nhẹ nhưng gió rất lớn. Sau khi cô hưng phấn quá mức lại trở thành một đứa trẻ ngây thơ.

Khi cô vừa về đã hắt hơi, anh liền bật điều hòa lên, đề phòng cô bị cảm lạnh. Sau khi vào nhà, cô nghe lời anh ngồi trên ghế sofa, đắp chăn xem điện thoại hay chơi trò chơi gì đó, còn anh đi vào phòng tắm chuẩn bị nước cho cô tắm.

Không ngờ vừa bước ra thì thấy cô gái không nghe lời đang đứng trước cửa sổ sát đất, ánh mắt trông mong nhìn bên ngoài nhưng vẫn may chưa đi ra ngoài.

Lúc này Vân Ngạn ôm cô vào trong lòng, áp bàn tay ấm vào mặt cô.

Cả mặt An Thính Miên bị tay anh ép cho biến dạng, nhưng người đàn ông này không biết xấu hổ mà còn cười.

An Thính Miên bĩu môi để thể hiện sự bất mãn của mình.

“Đáng yêu.”

“Ừ… ưm.” Thậm chí An Thính Miên còn không nói được một câu hoàn chỉnh.

“Đi tắm nhé.” Anh xấu xa tiếp tục nhéo mặt cô.

An Thính Miên căn bản không trả lời anh được, anh dùng tay làm cô gật gật đầu: “Ừm, lúc này mới ngoan làm sao.”

An Thính Miên không thèm nói chuyện với người đàn ông trẻ con này, thật đáng ghét.

Bị đưa vào nhà tắm, An Thính Miên đi phía trước, người đàn ông đi đằng sau cô, thản nhiên khóa cửa phòng tắm lại.

“A, anh không ra ngoài sao?” An Thính Miên thấy anh c** q**n áo, cũng không hề có ý định đi ra.

“Đi ra ngoài làm gì?” Vân Ngạn thấy bộ dạng cảnh giác của cô, thật là buồn cười, anh bắt đầu giả làm sói đuôi to: “Không phải do anh sợ em buồn chán à, có cần anh cởi giúp em không? Anh còn có thể tắm giúp em nữa.”

An Thính Miên nhìn bồn tắm vừa vặn có thể chứa được hai người, có lẽ trong đó được thả viên tinh dầu nên toàn bộ nước trong bồn tắm có màu hồng nhạt, rất đẹp.

Cô không thèm trả lời anh đâu.

“Một người đàn ông trưởng thành như anh thật tinh tế, không ngờ còn có loại viên tinh dầu này, đã thế còn là màu hồng nhạt.”

Vân Ngạn xếp quần áo xong, liếc nhìn cô: “Không được sao? Đàn ông không thể tinh tế à?”

An Thính Miên thật sự phục anh luôn rồi, nhưng lại cảm thấy anh nói cũng rất có lý, nhún nhún vai: “Được rồi.”

“Tối qua anh đã bảo trợ lý đưa nó cùng với đồ cá nhân của em tới.”

An Thính Miên nhếch môi, trông rất kiêu ngạo.

Tiếng khóa kim loại vang lên, An Thính Miên sửng sốt một chút, sau đó lập tức quay người lại.

“Trốn tránh cái gì, không chào hỏi thứ hầu hạ em sao?” Vân Ngạn cười nửa miệng.

Lúc này An Thính Miên rất muốn vươn vuốt mèo vô địch đánh anh: “Không cần, thấy là phiền.”

Vân Ngạn nhướn mày: “À ~? Tại sao anh cảm thấy em rất thích nhỉ?”

Không nói nổi anh, đánh không lại, cãi cũng thua, An Thính Miên hận mình thật “vô dụng”.

Cô không trả lời anh nhưng vành tai càng lúc càng hồng lên đã lộ rõ cô đang xấu hổ, Vân Ngạn biết mình không thể đi quá xa, nếu không cô sẽ nổi giận.

Anh cởi ra rồi đặt chiếc q**n l*t vào sọt quần áo bẩn, An Thính Miên còn đang loay hoay với cúc áo của mình. Anh nắm cánh tay cô, xoay người cô lại.

“A.” An Thính Miên hét lên, mẹ nó, đau mắt quá.

“Nhanh lên, bên ngoài lạnh lắm.” Vân Ngạn dịu dàng nắm tay cô, giúp cô gỡ bỏ những nút áo lông khó cởi.

An Thính Miên nhắm mắt không dám mở ra, cho dù mở mắt ra cũng không biết nhìn đi đâu, quá k*ch th*ch, dù đây là tình huống bình thường, nhìn thấy cậu bé Vân Ngạn bình thường, người đàn ông này, ừm, to, có bình thường không?

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

“Giơ tay.”

An Thính Miên giơ tay lên theo phản xạ, cảm thấy lành lạnh, nếu thật sự c** s*ch, a a a a a, tay anh.

An Thính Miên che chắn bằng chiếc áo vừa cởi, thấy anh liếc nhìn, cô mới chậm rãi buông ra.

An Thính Miên bĩu môi, sao thế, không hứng thú khi thấy dáng vẻ này của cô à?

Được rồi, cuối cùng An Thính Miên thấy nó từ từ dựng lên, cô cảm thấy khiếp sợ.

Vẫn may Vân Ngạn không làm gì cả, thật sự chỉ ngâm bồn tắm với cô, đương nhiên trước tiên phải bỏ qua cánh tay lộn xộn khắp nơi của anh.

“Anh không thể trong sáng một chút à?”

Vân Ngạn cười trước cách nói kỳ quái của cô, anh ôm cô xoay người ngồi lên bụng mình, tựa đầu vào xương quai xanh của cô, bàn tay đặt trên lưng cô nhẹ nhàng vuốt hình dạng xương cánh bướm, thật đẹp: “Như vậy không trong sáng sao?”

An Thính Miên cố gắng phớt lờ những biến hóa của Vân Ngạn, đương nhiên chỉ là hơi thở, còn có, ừm, thứ đó.

“Trong sáng đâu ra? Anh cũng đã…” An Thính Miên thật sự không nói nổi câu kia.

Anh nói vào tai cô hai chữ rồi mỉm cười nhìn cô.

An Thính Miên đang ở trong tư thế này, không dám lộn xộn.

“Cục cưng, em phải biết rằng, người anh thích và yêu đang ở trước mặt, em cảm thấy anh có thể chịu đựng được không? Cho dù ý thức của anh chịu đựng được thì cơ thể anh cũng… chưa chắc có thể nhịn được.” Người đàn ông nói lời tình tứ một cách lộ liễu, nhưng động tác lại không hề có chút d*c v*ng nào.



Họ không ngâm nước lâu quá, chỉ tắm rửa đơn giản rồi An Thính Miên được bế ra khỏi phòng tắm, Vân Ngạn đặt cô lên giường. Anh rút khăn tắm, kéo chăn qua đắp cho cô.

“Muốn mặc gì?”

Vừa nãy anh còn tiện thể gội đầu cho cô, Vân Ngạn nửa quỳ ở trên giường lau đầu cho cô.

An Thính Miên không mang theo nhiều quần áo, cô chỉ đem theo một chiếc vali 24 inch.

“Gì cũng được?”

Sau khi tóc gần như được lau khô, Vân Ngạn đi vào phòng để quần áo lấy một chiếc áo choàng tắm dài màu trắng và đồ lót sạch trong vali của cô.

Thậm chí anh còn không mặc quần áo cho mình, chỉ đơn giản quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, dáng người tam giác ngược hoàn mỹ, lộ ra cơ bụng và đường nhân ngư mê người.

Không thể không nói, tuy rằng anh rất bận rộn nhưng mỗi sáng đều kiên trì chạy bộ nửa tiếng. Mỗi tuần nhất định sẽ đến phòng tập thể hình ba lần, như thế mới có thể duy trì được vóc dáng này. An Thính Miên nghĩ với dáng người này của anh thì, ừm, cái kia, cô cảm thấy tuy rằng anh có hơi già một chút nhưng cũng đáng giá.

“Sao thế, thèm thuồng dáng người của ông xã à?” Cô vẫn không nhúc nhích nhìn anh, anh cảm thấy dáng người của mình chắc chưa đến mức khiến cô cảm thấy không hoàn hảo, anh rất hài lòng với phản ứng của cô.

“Không thể sao?” Cô không chơi chiêu như bình thường.

“Đương nhiên có thể, cả người anh đều thuộc về em.”

An Thính Miên không khống chế được nở nụ cười trên môi, cô c*n m** d***, lẩm bẩm: “Em không thèm.”

“Cho dù em không thèm thì anh vẫn muốn cho em.” Vân Ngạn buông áo choàng tắm xuống, nhéo cằm hôn cô.

Sau khi càn quét một lượt, An Thính Miên đã thở hồng hộc.

“Đồ yếu đuối.” Anh nói, nhưng bàn tay vén chăn bông lên cho cô chưa từng dừng lại.

An Thính Miên chú ý tới thuốc mỡ trên giường: “Không cần, em đã ổn rồi.”

Vân Ngạn kéo mắt cá chân cô: “Vừa nãy em kêu đau.”

Ở phòng tắm chỉ cọ xát một chút thôi mà cô đã kêu đau, nhưng thật ra không phải đau thật mà chỉ sợ anh tiến vào. An Thính Miên cảm thấy tối qua anh đã thu được phúc lợi một tháng không gặp mặt rồi.

An Thính Miên quật cường không chịu mở, Vân Ngạn chỉ đành ôn tồn dỗ dành cô là thoa thuốc không đau. Hơn nữa anh còn uy h**p nếu không bôi thì chứng minh cô đã ổn, anh cũng không ngại “làm” sau khi ăn cơm tối, dù sao thì anh đã vất vả chịu đựng trong phòng tắm rồi.

An Thính Miên bất đắc dĩ đành phải ngoan ngoãn nằm trên giường để anh muốn làm gì thì làm.

Không giống như ở trong nước, nơi này không quá lạnh, rất ấm áp, chẳng trách buổi sáng cô không cảm thấy lạnh.

“Khá hơn nhiều rồi, chắc ngày mai sẽ khỏi hẳn.” Thật ra không hồng cũng không sưng. Ngày hôm qua cô kêu đau nên anh cũng không dám làm đến cùng, chỉ là lâu hơn trước đây một chút để cô làm quen dần.

Sau khi cô khóc lóc đáng thương rồi chìm vào giấc ngủ thì anh đi xuống lầu mua một chút thuốc. Anh còn tưởng rằng bị thương nhưng thật ra chỉ sưng đỏ một chút.

Cô nha, ở trước mặt anh cực kỳ nhõng nhẽo, nhưng anh lại cực kỳ thích sự nhõng nhẽo này của cô.

“Được.” Anh mặc đồ lót rồi quấn áo choàng tắm cho cô, sau đó nói chuyện với cô một lát. Ngày hôm qua chỉ mải làm mà không có thời gian để nói chuyện tử tế với cô.
 
Mê Muội - Ngung Cửu
Chương 62


Gần đây An Thính Miên có xem được một video trên mạng, cô nhìn quả thanh long, ống hút và lý ở trên bàn, cô cắn khớp xương ngón trỏ rồi nhìn Vân Ngạn đang ngồi trên ghế sofa xử lý tài liệu, trong lòng nảy sinh một kế.

Cô dùng nước rửa sạch quả thanh long rồi lau khô nước, lại cầm dao gọt vỏ thanh long, lấy thịt quả ra, sau đó cho vào máy ép lấy nước. An Thính Miên đổ vào trong ly, dùng ống hút khuấy lên với suy nghĩ xấu xa.

Cô rút một tờ giấy rồi cầm trong tay, rất tự nhiên ngồi cạnh Vân Ngạn, ừm, quả nhiên anh đang xử lý công văn. An Thính Miên hút một ngụm nước trái cây, sau đó đưa tới bên miệng anh: “Uống không?”

Vân Ngạn liếc nhìn cô một cái, anh cười, sau đó uống một ngụm: “Vị ngon lắm.”

An Thính Miên thấy anh khích lệ như vậy, bỗng cảm thấy có lỗi, được rồi, không có đâu.

An Thính Miên lấy giấy trong tay ra lau với vẻ mặt vô cảm.

Vân Ngạn chú ý tới động tác của cô, không thể tin tưởng nhìn cô một cái, nhíu mày: “Anh có thể uống thêm một ngụm nữa không? Anh hơi khát.”

An Thính Miên cố gắng khống chế biểu cảm, cô nhịn cười rất vất vả: “Đương nhiên rồi.”

Vân Ngạn nhấp thêm một ngụm nữa từ tay cô rồi giả vờ đọc tài liệu, nhưng ánh mắt vẫn liếc nhìn cô.

Khi An Thính Miên lại lau ống hút mà anh vừa dùng một lần nữa, Vân Ngạn cười lạnh, đầu lưỡi chọc má: “Có thể uống một ngụm nữa không?”

An Thính Miên sắp không nhịn được nữa, cô cố ý liếc nhìn ống hút rồi lại nhìn anh: “Được thôi.”

Vân Ngạn cảm thấy lời của cô có ẩn ý, nhưng hiện giờ anh cực kỳ không vui, lại uống thêm một ngụm.

An Thính Miên lại dùng khăn giấy lau ống hút một lần nữa.

Vân Ngạn buông máy tính, xoay người về phía cô, liếc nhìn ống hút rồi lại nhìn bàn tay đang cầm khăn giấy, cuối cùng tầm mắt tập trung về phía cô: “Có ý gì?”

“Cái gì có ý gì?”

“Vậy là bây giờ em đang chán ghét anh?” Vân Ngạn không dám tin: “Tối qua cơ thể em còn cho anh tiến vào, hiện giờ cùng anh uống một ly nước trái cây mà em còn dùng khăn giấy lau?”

Anh nói gì vậy, không biết xấu hổ.

“Không hề chán ghét anh.”

Vân Ngạn lấy nước trái cây trong tay cô, giận dữ uống một ngụm, hầu kết trượt lên xuống, sau đó anh đưa cho cô, nhìn cô chằm chằm.

“Em uống đi.”

An Thính Miên lại cầm khăn giấy lên một lần nữa.

Vân Ngạn nhìn vào mắt cô với vẻ mặt tổn thương, được lắm, An Thính Miên cố ý làm sai, nhưng cô biết anh rất tức giận, nụ cười châm chọc bên khóe miệng cô đã nói lên tất cả.

“Được rồi, được rồi, đùa anh thôi.” An Thính Miên buông nước trái cây xuống, duỗi người qua hôn anh rồi rời khỏi môi anh.

“Anh xem, không có gì cả.” Khi cô rời khỏi còn cố ý nói một câu như vậy.

Sau đó giây tiếp theo, An Thính Miên lau miệng.

“An Thính Miên.” Vân Ngạn nghiến răng nghiến lợi, anh hừ cười một tiếng, người nào đó được lắm.



Hai ngày nay trôi qua có chút khó khăn, An Thính Miên nằm trên giường, cô nghĩ nếu biết vậy đã chẳng làm, tên quỷ hẹp hòi Vân Ngạn kia.

Ư, cô thử cử động chân, cơ thể vẫn còn cảm giác của anh, không thể hoàn toàn khép lại được, thuốc mỡ không còn tác dụng nữa.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

Cô nhìn trần nhà, không muốn động đậy chút nào.

Khi anh đi vào, An Thính Miên nhìn anh một cái rồi vô cảm quay đầu đi, lại tiếp tục nhìn chằm chằm trần nhà.

Vân Ngạn thấy cô gái trên giường đã tỉnh nhưng hoàn toàn không có ý muốn động đậy, cũng biết mình “làm” quá tàn nhẫn khiến cô tức giận, điển hình của người vừa có tài vừa biết chơi.

“Rời giường ăn cơm tối.”

An Thính Miên quay đầu liếc nhìn anh một cái, anh ăn mặc như con người nhưng lại làm chuyện không phải của con người.

“Rời giường ăn cơm.” Lúc này anh rất dịu dàng, nói chuyện rất nhỏ nhẹ.

“Không muốn dậy.” Cô bắt đầu làm loạn.

Anh dịu dàng kéo cô ra khỏi chăn, vuốt mái tóc rối loạn của cô: “Ngoan.”

Cô dựa vào vai người đàn ông như người không xương.

“Đau.” Cô ấm ức làm nũng, An Thính Miên rất am hiểu cách thức làm nũng với anh.

“Đau?” Vân Ngạn dừng tay, cúi đầu nhìn mái tóc rối xù của cô: “Lần sau còn dám hay không?”

“Không dám.” An Thính Miên không phục: “Em đâu có làm gì sai đâu.”

Vân Ngạn nhéo mặt cô lắc lắc: “Không sai?”

“A a a, anh nhẹ tay chút!” An Thính Miên đánh tay anh, anh chỉ dịu dàng vài giây, nhiều thêm một giây cũng không được hả: “Đáng ghét.”

“Hử?” Vân Ngạn giữ chắc đầu cô, tới gần: “Đáng ghét? Ai đáng ghét?”

“Em, em đáng ghét.” An Thính Miên lại sợ hãi, đại trượng phu co được duỗi được.

Cô bé trong lòng anh quá nhanh trí, Vân Ngạn ghé sát vào hôn lên trán cô một cái: “Không đáng ghét, anh thích em.”

“Hừ ~” An Thính Miên không khuất phục trước dáng vẻ này của anh đâu.

“Được rồi.” Vân Ngạn kéo cô ra khỏi lồng ngực, lấy quần áo cẩn thận mặc cho cô.

An Thính Miên nhắm mắt lại, cô thật sự không hề muốn động đậy chút nào, người mềm nhũn.

Vân Ngạn chốc lát lại nhéo tay cô, một hồi lại nhéo eo cô, sau đó còn nhéo mặt cô.

“Em không phải búp bê.” An Thính Miên vỗ vào tay anh.

“Không phải ư? Tại sao anh lại cảm thấy em chính là một con búp bê xinh đẹp.”

An Thính Miên duỗi hai tay ra khỏi ống tay áo, cười híp mắt: “Không ngờ Vân Ngạn anh còn có giấc mộng công chúa thế đấy.”

Lần đầu tiên Vân Ngạn nghe thấy cách nói như thế: “Hử?”

“Bởi vì công chúa đều có búp bê, khi còn nhỏ mẹ nói với em như thế.”

“Ồ ~ vậy hiện giờ vị công chúa này muốn búp bê hay là ông xã kỵ sĩ đây?”

“Ừm… đương nhiên là búp bê rồi.”

“Em nha.”

“Em thật thông minh!”

“Hừ, nếu thông minh thì nên chọn anh, anh có thể mua cho em rất nhiều búp bê.” Vân Ngạn buộc dây áo cho cô: “Mặc váy hay mặc quần?”

“Có khác nhau sao?” Mặc váy thì phải mặc legging, mặc quần, ừm, dù sao đều phải mặc quần.

“Mặc váy đi.” Vân Ngạn trực tiếp đưa ra quyết định cho cô.

“Vì sao?” An Thính Miên phát hiện dường như Vân Ngạn rất thích cô mặc váy.

“Em mặc váy rất đẹp.” Vân Ngạn cầm hai cái váy cho cô xem, đều là kiểu dáng mới nhất.

Bạn đang đọc bản chuyển ngữ thuộc về allinvn.net

“Em mặc quần trông xấu à?”

Vân Ngạn nhìn cô gái đang ngồi quỳ trên giường: “Em mặc cái gì mà trông xấu được?”

“Hình như là vậy.” Cô lắc lư người tỏ vẻ mình rất hài lòng với câu trả lời của anh.

“Chỉ là váy dễ cởi thôi.”

Quả nhiên đứng đắn chưa quá ba giây liền bắt đầu nói lời đen tối.

“Mỗi ngày trong đầu anh chứa thứ gì vậy?” An Thính Miên nhìn anh một cách chán ghét.

“Ngoại trừ em ra còn có ai?”

Được rồi, An Thính Miên xem như phục rồi, cô nghi ngờ anh thật sự lén lút nghiên cứu cách nói lời thân mật, nếu không tại sao có thể giỏi nói lời âu yếm như vậy được chứ.

“Miệng lưỡi trơn tru.” An Thính Miên rất thích dáng vẻ này của anh, ai lại không thích một người đàn ông có sự tương phản lớn khi đối xử với cô và người khác chứ. Hơn nữa, Vân Ngạn như vậy chỉ thuộc về cô.

Sau khi mặc đồ cho cô xong, Vân Ngạn đưa cô đi rửa mặt.

Khi An Thính Miên được Vân Ngạn đưa ra khỏi phòng ngủ thì nhìn thấy thảm được trải kín bằng hoa hồng và nến trắng đặt trong nhà ăn.

“Hử?” An Thính Miên quay đầu nhìn anh.

Anh cười không nói gì, hơi hất cằm ý bảo cô đi lên trước.

Trên bàn ăn còn đặt một chiếc bánh kem tinh xảo, còn có thịt nướng, hử… thịt nướng? Anh vẫn hiểu cô.

“Đây là?” Hôm nay cũng đâu phải ngày gì? Chẳng lẽ bởi vì lễ hội Carnival.

Không biết Vân Ngạn lấy một chiếc hộp từ đâu ra đưa cho cô: “Mở ra xem đi.”

An Thính Miên đã quen với loạt hành động này, lại là đá quý?

An Thính Miên mở hộp đàn hương, thấy một tấm thẻ bài, ngẩng đầu nhìn anh: “Đây là cái gì?”

“Chúc mừng kỷ niệm một năm, đây là quà kỷ niệm tròn một năm kết hôn, thẻ bài trầm hương, bên trên có khắc ngày, tháng, năm sinh của em, bảo vệ em bình an, mặc dù ngày kỷ niệm một năm đã qua, nhưng anh vẫn muốn tặng bù cho em, các bạn nhỏ nhà người ta đều có, bạn nhỏ nhà chúng ta cũng phải có.”

“À ~” An Thính Miên không giấu được nụ cười trên mặt, vui vẻ cẩn thận cầm lên nhìn, phía trên thật sự là ngày sinh của cô.

Vân Ngạn cầm lấy rồi đeo vào cổ cô, điều chỉnh độ dài sợi dây: “Tuy rằng anh biết em thích đá quý, nhưng anh vẫn muốn đưa cho em thứ này, bảo vệ cục cưng của anh cả đời bình an.”

“Cái này đắt không? Quá đắt em không dám mang ra ngoài.” Thật ra An Thính Miên thích những viên đá quý hoặc hòn đá đẹp đẽ. Nhưng trước nay cô không mang ra ngoài bởi nếu mất thì cô sẽ đau đớn cả về thể xác lẫn tâm hồn.

“Loại trầm hương chất lượng này vô giá trên thị trường nhưng cũng không quá đắt.”

Vô giá trên thị trường nhưng không đắt?

“Mấy trăm ngàn tệ?”

“Ừ, tầm đó.” Vân Ngạn cười cười, sao mấy trăm ngàn có thể mua được, nhưng anh không nói cho cô biết, bởi vì anh phát hiện An Thính Miên có một điểm là mặc dù không bao giờ thiếu tiền nhưng lại là một bé Tỳ Hưu tham tiền. Nhưng anh nuôi nổi, Tỳ Hưu chiêu tài.
 
Back
Top Dưới