Ngôn Tình Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn

Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 240


Một bữa cơm này đã giúp cho Ôn Diệp chiêm ngưỡng được dáng vẻ ngụy biện của nam nhân trước mặt là như thế nào.

Nếu Từ Nguyệt Gia khi trưởng thành là loại người ăn chơi trác táng thì chỉ sợ mười Từ Quốc Công cũng không đủ để cho hắn phá.

Ôn Diệp thở dài, ít nhất nàng và Lục thị vẫn tỷ muội tình thâm, còn Từ Quốc Công đã lấy được cái gì từ Từ Nguyệt Gia?

Có lẽ chỉ có sự im lặng vô tận đi?

Ôn Diệp đột nhiên cảm thấy nàng nên thay Từ Quốc Công mặc niệm.

Trước khi rời khỏi Tụ Hiền lâu, vị Đàm chưởng quỹ kia lại nghênh đón hai người lần nữa, vẻ mặt áy náy cười dâng lên một hộp thức ăn nói: "Đây là điểm tâm mới của tiểu đ**m bên ta."

Không giống với bánh thanh mai bình thường, cái này có chút giống bánh trung thu băng mà Ôn Diệp ăn đời trước, lớp vỏ trắng, nếp và hơi mát được bọc trong nhân bánh có hương thanh mai.

Thanh mai chua chua ngọt ngọt, ngày hè ăn vào sẽ không làm cho người ta cảm thấy ngán.

Loại bánh nhân thanh mai da băng này, số lượng bán mỗi ngày so với bánh thanh mai bình thường còn ít hơn, Tụ Hiền lâu cũng là lần đầu bán, bởi vì tươi mới cho nên mấy ngày nay đang bán rất chạy, hiện tại có đặt trước thì cũng phải đợi hơn một tháng mới có thể ăn được.

Đàm chưởng quỹ cười lại nói: "Tâm ý nho nhỏ, không thành kính ý."

Ánh mắt Từ Nguyệt Gia dời khỏi mặt Ôn Diệp nhìn về phía Đàm chưởng quỹ, buông lời khách khí: "Đa tạ Đàm chưởng quỹ."

Đàm chưởng quỹ hơi khom người nói: "Chỉ là một hộp điểm tâm mà thôi, ngài và phu nhân không chê là tốt rồi."

Biết điểm tâm này là đưa đúng rồi, nụ cười trên mặt Đàm chưởng quầy càng chân thật hơn: "Từ nhị gia, Từ nhị phu nhân, hai vị đi thong thả."

Dĩ nhiên người cầm hộp thức ăn là Từ Nguyệt Gia rồi, thẳng đến khi lên kiệu, Ôn Diệp mới thấp giọng thúc giục: "Mau mở ra."

Từ Nguyệt Gia liếc mắt nhìn bụng Ôn Diệp, nhất thời cảm thấy hoang mang: "Nàng vẫn còn có thể ăn được thêm sao?”

Ôn Diệp lấy tay che bụng nói: "Hôm nay ta không ăn điểm tâm khác, không sao."

Cái no là cái dạ dày uống rượu rồi ăn thức ăn.

Từ Nguyệt Gia đành phải mở nắp hộp thức ăn ra, tổng cộng có hai tầng, miếng điểm tâm không lớn, một khối chỉ lớn bằng lòng bàn tay trẻ con, một tầng chỉ có sáu khối.

Ôn Diệp lúc này nếm thử một miếng rồi nghiêm túc đánh giá: "Ngon."

Sau đó lại ăn thêm mấy khối nữa, sau khi ăn xong tầng thứ nhất, Ôn Diệp nhìn sáu khối còn lại, cân nhắc nói: "Những thứ này không bằng giữ lại cho tẩu tẩu đi?"

Từ Nguyệt Gia nghe xong lời này liền nhìn qua, không biết là nghĩ tới cái gì mà khóe môi khẽ nhúc nhích. Chỉ mong nàng thật sự có thể giữ lại.

*

Giờ Thân, phu thê hai người ngồi kiệu xe rốt cuộc cũng trở lại Từ Quốc Công phủ.

Ôn Diệp mang theo hộp thức ăn đi được nửa đường thì tách Từ Nguyệt Gia, nàng muốn đi chính viện một chuyến trước.

Đáng tiếc Lục thị giờ này cũng không ở trong phủ, thời tiết thuận lợi nên các phủ khác đưa tới yến thiếp rất nhiều, Lục thị đi dự tiệc còn chưa về phủ.

Ôn Diệp hiểu rõ liền đưa hộp điểm tâm giao cho Thanh Tuyết, cũng nói cho nàng ấy biết rằng đây là điểm tâm nàng đặc biệt mang về từ Ngọc Phương Viên.

Đồng thời còn lơ đãng nhắc tới chuyện hôm nay nàng cùng Từ Nguyệt Gia đi Tụ Hiền Lâu dùng bữa.

Ngọc Phương Viên cách Tụ Hiền Lâu cũng không gần. Lục thị hồi phủ muộn hơn Ôn Diệp gần hai khắc, hôm nay chính là tiệc thưởng sen của Tĩnh Viễn Hầu phu nhân.

Buổi tiệc xảy ra chút sự cố nên Lục thị mới trở về có chút muộn.

Cũng may mọi chuyện đều được giải quyết thỏa đáng.

Lục thị ngồi trong đại sảnh, Bạch Mai dâng trà, Thanh Tuyết đặt điểm tâm Ôn Diệp mang về lên bàn, nàng ấy vừa bưng tới liền nói: "Đây là điểm tâm Nhị phu nhân mang từ Ngọc Phương Viên về cho phu nhân.”

Ôn Diệp hôm nay xuất phủ, Lục thị cũng không biết, nàng ấy nhất thời hỏi lại: "Nhị phu nhân hôm nay xuất môn?"

Thanh Tuyết cung kính nói: "Vâng, cùng Nhị gia đi Tụ Hiền Lâu, Nhị phu nhân nói là hồi phủ vừa lúc đi ngang qua Ngọc Phương viên, thế nên thuận tay mua một hộp về."

Lục thị liếc mắt nhìn điểm tâm trên bàn mà lòng tràn đầy cảm khái, nhưng mà nhị đệ vậy mà cũng xuất môn cùng Ôn Diệp, điều này làm cho Lục thị càng thêm kinh ngạc, nàng ấy nhớ rõ phu quân của mình từng nói Hình bộ gần đây rất bận rộn.
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 241


Ra khỏi chính viện, Ôn Diệp muốn nhanh chóng trở lại Tây viện của mình, mới vừa bước vào sân liền nhìn thấy thân ảnh nhỏ nhắn của Từ Ngọc Tuyên.

Cậu bé đang duỗi cổ chờ ở hành lang, thấy nàng cuối cùng cũng trở về, theo bản năng liền cười toe toét, ngay sau đó không biết tại sao khóe miệng lại rũ xuống, thân thể uốn éo, hai tay ôm bụng nghiêng lưng về phía Ôn Diệp.

Đôi mắt thường ngày huyên thuyên chuyển động kia bây giờ lại thỉnh thoảng liếc trộm về phía Ôn Diệp.

Đợi Ôn Diệp đến gần, Từ Ngọc Tuyên còn cố ý nặng nề hừ một tiếng dùng để ai đó biết cậu bé đang rất bất mãn, rất không hài lòng.

Ôn Diệp cầm lấy hộp thức ăn nhẹ trên tay Đào Chi, cười ghé sát vào nói: "Tuyên nhi, nương đặc biệt mang điểm tâm về cho con nè."

Từ Ngọc Tuyên đứng ở cửa sổ thư phòng phía tây, Từ Nguyệt Gia đang lật xem công văn trong thư phòng thì nghe được giọng nói của người nào đó, ngay lập tức ngẩng đầu nhìn.

Chỉ thấy Ôn Diệp khom lưng mở nắp hộp thức ăn ra.

Dưới cửa sổ, Từ Ngọc Tuyên vẫn bĩu môi oán trách: "Tuyên nhi chờ nương đã lâu lắm rồi, vậy mà nương lại không có ở đây, nương gạt người, ho

Ôn Diệp không giải thích mà trực tiếp cầm lấy miếng bánh nhân thanh mai duy nhất còn sót lại trong hộp thức ăn đưa đến bên miệng của Từ Ngọc Tuyên, nàng dùng giọng điệu dụ dỗ trẻ con: "Tuyên nhi nếm thử trước ha."

Từ Ngọc Tuyên há mồm: "Con không - -"

Sau đó liền không cẩn thận cắn rớt một miếng nhỏ.

Những lời tố cáo còn lại theo miếng điểm tâm này cùng nhau tiến vào trong bụng cậu bé.

"Ăn ngon không?" Ôn Diệp cười hỏi.

Từ Ngọc Tuyên miệng còn đang động, nghe được Ôn Diệp hỏi, theo bản năng trả lời: "Ăn ngon."

Ôn Diệp giao hơn phân nửa khối còn lại cho cậu bé, sau đó còn nói: "Đây là do nương xếp hàng dài thật dài để mua về đấy, chỉ có một khối này thôi, chính nương cũng không nỡ ăn."

Từ Ngọc Tuyên nhìn điểm tâm trên tay chằm chằm như muốn trả lại ngay tại chỗ vậy: "Nương cũng ăn di

Ôn Diệp nhìn dấu vết nước miếng mơ hồ ở chỗ điểm tâm bị cắn mà quyết đoán lắc đầu, kiên định cự tuyệt: "Tuyên nhi ăn đi, nương không đói bụng."

Từ Ngọc Tuyên cúi đầu lại cắn một miếng, sau khi ăn xong một miếng điểm tâm, khóe miệng nhếch lên thật cao.

Hiển nhiên là nhóc con đang rất cao hứng.

Hài tử này thật dễ dỗ, Ôn Diệp thầm nghĩ, may mà nàng còn chừa lại một miếng.

Vốn là nghĩ để lại sáu khối điểm tâm kia mang về cho Lục thị nếm thử cảm giác mới mẻ, ai ngờ đường hồi phủ quá dài, nàng nhịn không được liên đá đưa gần hất.

Sau đó đành phải chuyển đường đến Ngọc Phương Viên mua một hộp điểm tâm khác. Cũng may điểm tâm của Ngọc Phương Viên tinh xảo như nhau, Lục thị hẳn là sẽ thích.

Ôn Diệp không biết chính là, Lục thị vừa nếm thử hai khối điểm tâm nàng mang về, sau khi uống hai chén trà nhỏ thì Từ Quốc Công cũng mang theo điểm tâm Ngọc Phương viên trở về chính viện.

Vô hình trung, hình tượng của nàng trong lòng Từ Quốc Công lại "kém" đi một chút.

*

Từ lần trước cùng Từ Nguyệt Gia đi Tụ Hiền Lâu, Ôn Diệp không xuất phủ nữa, trời càng ngày càng nóng, cũng may Từ Quốc Công phủ là loại hàng thật giá thật, nàng lại có đùi Lục thị để ôm nên thoải mái hơn nhiều.

Trong phòng mỗi ngày đều được cung cấp băng không ngừng, một ngày trôi qua, cả gian phòng đều lành lạnh.

Ôn Diệp hiện giờ ngay cả viện tử cũng rất ít ra ngoài, nếu ra ngoài thì tất nhiên là chỉ có đi chính viện, còn lý do thì chỉ có đến nói chuyện phiếm với Lục thị mà thôi.

Hôm nay Lục thị sai người đưa tới một giỏ đầy những quả vải tươi, Ôn Diệp dùng nó làm một món nước lạnh vải dương mai.

Đưa đến chính viện ba chén, số còn lại nàng thừa dịp Từ Ngọc Tuyên còn đang ở chỗ Hứa Bách Lễ đi học, trước khi Từ Nguyệt Gia hồi phủ liền uống một nửa.

Trời nóng, bữa tối đa phần đều là đồ ăn nguội, còn lại mấy món ăn nóng cũng đều là đồ ăn tương đối thanh đạm.

Ôn Diệp bảo Đào Chi múc cho hai cha con mỗi người một bát.

Ngón tay út của Từ Ngọc Tuyên tò mò chạm vào vách bát, ngạc nhiên nói: "Lạnh quái"

Ôn Diệp nói tiếp: "Nhưng mà uống ngon."

Kỳ thật một chén này của Từ Ngọc Tuyên chỉ là hơi ướp lạnh một lát thôi chứ không phải loại rất lạnh.

Nhưng đối với Từ Ngọc Tuyên cho tới bây giờ chưa từng trải qua cảm giác sờ vào băng mà nói thì như này đã đủ lạnh rồi.

Cậu bé nhìn trước mặt mình và cha đều có liền hỏi: "Nương không có?"
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 242


"Nương có." Ôn Diệp trực tiếp chuyển bát canh đựng đồ uống lạnh đến trước mặt mình trả lời: "Nương uống phần còn lại."

Từ Ngọc Tuyên đối với "lượng" vẫn còn mơ màng, nhận thức còn chưa rõ ràng lắm, nhưng cậu bé biết "còn lại" là có ý gì.

Nương làm sao có thể uống hết phần còn lại đây, Từ Ngọc Tuyên nhìn trái nhìn phải, giống như cuối cùng đã hạ quyết định: "Cha cùng nương thay đổi."

Đúng vậy, cái bát của cha nhìn thế nào cũng thấy nó ngon hơn bát của mình nhiều.

Từ Nguyệt Gia: "..."

Ôn Diệp nghẹn cười ra tiếng cự tuyệt: "Cha con là người đứng đầu một nhà, đi sớm về trễ, kiếm điểm tâm cho Tuyên nhi ăn thì sao có thể uống phần còn lại chứ."

Từ Ngọc Tuyên nghe xong, khuôn mặt nhỏ nhắn rối rắm: "Vậy lấy của Tuyên nhi đổi cho nương được không?”

Sau khi nói xong, cậu bé đem chén nước đá trước mặt mình hướng về phía Ôn Diệp, dịch một chút.

Ánh mắt đuổi theo, tràn đầy không nỡ.

Ôn Diệp tiếp tục nói: "Tuyên nhi mỗi ngày đều phải đọc sách cũng rất vất vả, cũng không thể uống."

Từ Ngọc Tuyên đành phải hỏi: "Vậy, vậy ai uống?”

Ôn Diệp rất tự mình hiểu lấy nói: "Đương nhiên là nương, chỉ có nương mỗi ngày không có việc gì làm, ăn không ngồi rồi, uống đồ thừa là điều mà nương nên làm."

Từ Ngọc Tuyên do do dự dự thật lâu mới nói: "Vậy lần sau, con cùng nương đổi."

Ôn Diệp gật đầu: "Được, lần sau chúng ta đổi."

Lần sau bát lớn để cho mình trước là được.

Sau bữa ăn còn có dưa hấu, Từ Ngọc Tuyên được cắt cho một miếng nhỏ, ăn xong liên cảm thấy mỹ mãn trở về tiểu viện của mình.

Từ Nguyệt Gia ăn hai miếng, Ôn Diệp thì chờ Từ Ngọc Tuyên rời đi liền ôm nửa quả dưa hấu còn lại, dùng thìa gỗ chậm rãi múc ăn.

Dưa hấu này là trông ở thôn trang ngoại ô kinh thành, sáng sớm đã được đưa vào phủ, ướp lạnh rồi ăn quả thật rất ngon miệng.

Ngọt thì đủ ngọt, chỉ là so với trước kia ăn ở Ôn gia, nàng cảm thấy hình như dưa này vẫn kém một chút.

Không thể không nói, Ôn nhị thúc đọc sách không được, nghiên cứu trồng dưa ngược lại lại có chút thành tựu, giờ này khắc này Ôn Diệp mới phát hiện miệng mình bị nuôi đến kén ăn mất rồi.

Ăn xong nửa quả dưa hấu, Ôn Diệp vẫn nhớ đến những quả dưa trước kia được ăn ở Ôn gia.

Nghĩ tới nghĩ lui, tâm động không bằng hành động, Ôn Diệp nói: "Lang quân, lại đây giúp ta một việc."

Từ Nguyệt Gia đến gần mới phát hiện Ôn Diệp muốn hắn giúp nàng mài mực.

Ôn Diệp chủ động giải thích: "Ta có vị một nhị thúc, quê ở Tô Châu, thúc ấy trồng dưa hấu ngon hơn dưa này nhiều."

Tính ngày, dưa hấu ở quê nhà Tô Châu cũng nên vận chuyển đến Thượng Kinh thành rồi.

Lúc này nàng viết thư vê vừa đúng lúc.

Từ Nguyệt Gia trâm mặc một hồi, sau đó liền hỏi: "Dưa hôm nay không đủ ngọt?"

Ôn Diệp lắc đầu nói: "Cũng không phải."

Nàng lười giải thích nên chỉ nói: "Hai ngày nữa, chờ lang quân tự mình nếm qua, chàng sẽ hiểu ngay thôi."

*

Năm nay tiểu thúc thuê hẳn một đội xe đưa tới hơn mười xe dưa và trái cây, Thẩm thị dựa theo lệ thường phân cho các viện một ít, số còn lại trước hết bỏ vào trong khố phòng.

Làm xong những việc này, bà ấy mới đi xem thư Ôn Diệp đưa tới.

Sau khi xem xong, Thẩm thị trầm mặc thật lâu.

Cuối cùng vẫn phân phó Hàn ma ma cho phép các cô nương xuất giá trong phủ chuẩn bị một phần dưa và trái cây từ quê nhà Tô Châu chuyển tới rồi phái người đưa qua.

Lúc Ôn Diệp nhận được dưa hấu từ người được Thẩm thị phái đưa tới thì đã là ba ngày sau.

Ước chừng phải mang tới khoảng năm sáu quả, so với suy nghĩ cùng dự tính trước kia của nàng còn nhiều hơn, Ôn Diệp bảo Đào Chỉ tìm hai nha hoàn mang hai quả trong số đó đến chính viện.

Còn lại hai giỏ là hoa quả khác, trong phủ không thiếu nên Ôn Diệp cũng không định đưa qua.

Lục thị nhận được hai quả dưa hấu lớn thì rất kinh ngạc, Từ Cảnh Lâm cũng vừa lúc ở đây, cậu nhóc ôn ào muốn ăn.

Lục thị liền cho cắt cho hai người mỗi người một miếng.

Hai mẹ con mỗi người ăn một miếng, Từ Cảnh Lâm vốn là hài tử kén ăn, vậy mà hôm thoáng cái đã ăn xong phần của mình, cậu nhóc nói: "Nương ơi, quả này ăn ngon hơn quả hôm qua."

Lục thị cũng cảm thấy như vậy, thế nên đã cho người đi hỏi thăm một chút. Sau đó mới biết được đây là dưa do nhị thúc của Ôn Diệp tự tay trồng, hay nói cách khác chính là từ Tô Châu xa ngàn dặm ngoài kia vận chuyển đến Thượng Kinh thành.
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 243


Lục thị không nhịn được mà nói với Tiển ma ma ở bên cạnh: "Ta nhớ Dương Châu cách Tô Châu cũng không xa lắm”"

Tiển ma ma nghe hiểu thâm ý trong lời nói của Lục thị, bà ấy suy nghĩ một chút mới dám nói: "Tam lão gia thân thể không tốt, phu nhân, ngài cũng biết chuyện này đi."

Nếu không thì đã không bỏ Thượng Kinh thành một mình mà trở về quê nhà Dương Châu dưỡng lão.

Để Tam lão gia đi trông dưa, thật sự làm khó người quá rồi....

Bị ma ma hầu hạ bên cạnh nhiều năm nhìn thấu tâm tư, Lục thị cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

Để cho Tam thúc với thân thể không tốt của ông ấy đi quan tâm chuyện trồng dưa hấu, quả thật là có chút hoang đường.

Lục thị liếc mắt nhìn tiểu nhi tử đã ăn sang miếng dưa hấu thứ hai, nàng ấy dừng một chút rồi nói: "Chúng ta để hai hạt của giống dưa này lại, sang năm để Trần trưởng thôn trang thử xem."

Tiển ma ma không tiếng động cười cười đáp: "Vâng."

Hiện giờ thoạt nhìn qua trông phu nhân có vẻ tràn đầy sức sống hơn so với trước khi lấy chông nhiều.

Dưa hấu này quả thực rất ngọt, không kém gì so với trang trại của Từ Quốc Công phủ, thậm chí còn cảm thấy ngọt hơn, nhiều nước hơn, Lục thị cảm nhận được tâm ý của Ôn Diệp cũng nhịn không được suy nghĩ, Thẩm thị thật sự là một vị mẫu thân tốt.

Khó trách tại sao lại có thể nuôi được đệ muội tốt như thế.

Ôn Diệp mang theo mấy giỏ hoa quả trở lại Tây viện, Tây viện có một hầm băng nhỏ, không lớn lắm nhưng cũng đủ để Ôn Diệp ướp lạnh trái cây và nước trà vào mùa hè.

Có thể nói nàng là người đầu tiên trong phủ được tự do sử dụng nước đá, ngay cả Lục thị khi dùng cũng phải cân nhắc trước sau.

Giờ này, Từ Ngọc Tuyên vẫn còn đang đi học, Ôn Diệp bảo Đào Chi đi lấy chút thêm chút băng để nàng làm sinh tố dưa hấu.

Đào Chi vâng vâng dạ dạ, sau đó lại như nhớ ra điều gì liền quay qua hỏi: "Vậy bữa sáng tiểu thư muốn ăn gì?"

Đêm qua trời có một trận mưa to nên sáng nay không còn oi bức như trước, Ôn Diệp hiếm khi nào ngủ nướng được trong ngày hè, bởi vậy đồ ăn sáng nàng còn chưa kịp dùng.

Ôn Diệp suy nghĩ một chút nói: "Ta đột nhiên muốn ăn chút đồ nướng."

Đồ uống lạnh và đồ nướng mới là sự kết hợp tuyệt vời.

Lúc này Ôn Diệp không có ý định tự mình động thủ, mà là bảo phòng bếp nướng xong sẽ đưa vào, đến lúc đó một miếng thịt nướng lại một miếng dưa hấu ngọt ngào tươi mát.

Ài, cuộc sống mà, nhà mình giàu, phải hưởng thụ.

Chờ đồ nướng cùng sinh tố dưa hấu đều được bày lên bàn thấp, Ôn Diệp nằm ở trên ghế dựa để Đào Chi ngồi ở bên kia, đọc thoại bản cho nàng nghe.

Vân Chỉ thì ngồi ở bên cạnh chậu băng nhẹ nhàng phe phẩy quạt, quạt khí lạnh đến trước mặt Ôn Diệp. Thật thoải mái.

Đây mới là cuộc sống chứ.

Sau khi ăn uống no đủ, Ôn Diệp mới nhớ tới gì đó, nàng nói: "Đúng rồi, đợi lát nữa lang quân hồi phủ, nhớ đưa một chén qua đó."

Vân Chỉ: "Nô tỳ nhớ kỹ."

Ôn Diệp lại nói: "Dùng chén dưa hấu mà nương ta đưa tới ấy."

"Nhưng mà tặng một chén nhỏ là được, đừng mang nhiều quá."

Nàng chính là muốn cho Từ Nguyệt Gia nếm thử xem rốt cuộc dưa hấu nhà ai ngọt hơn, một chén nhỏ là đủ rồi, nhiều hơn nữa, nàng sẽ không đủ ăn mất.

Vân Chi phải ngơ ngác mất một lúc lâu mới đáp lại: "Vâng."

Ngữ khí có chút bất đắc dĩ.

Còn Đào Chi ở một bên thừa dịp lật sang trang mà cười trộm.

Vì bữa sáng ăn muộn nên bữa trưa tất nhiên cũng phải xê dịch về phía sau một chút.

Ôn Diệp phân phó cho phòng bếp nhỏ giữa trưa làm chút mì lạnh, có một mình nàng dùng bữa nên không cần bày ra quy củ gì. Mì lạnh cay cay với bánh bao nhân thịt, nhân thịt của bánh bao của nàng chỉ có thịt kho tàu và ớt xanh băm nhỏ trộn cùng nhau.

Canh thì không cần, nàng có sinh tố dưa hấu rồi.

Có dưa có nước có đủ thứ nên ngọ thiện liên tục được nàng ăn như vậy mấy ngày liền.

Chỉ là mấy ngày sau đó, bánh bao nhân thịt da lạnh đổi thành cái khác, cái gì mà bánh cuốn ăn kèm với nước sốt cay, nộm gà xé sợi, gà mỡ hành không xương, chân gà sốt cay,...

Chỉ cần có điều kiện có thể làm được thức ăn ngon, Ôn Diệp đều để cho Hồng Hạnh làm.

Vì có một người ăn nên không cần làm quá nhiều, trên cơ bản Hồng Hạnh một mình cũng có thể làm được.
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 244


Từ Nguyệt Gia mấy ngày gần đây có chút bận rộn, từ lần trước nàng đưa một chén sinh tố dưa hấu tới, hắn liền trả lại một cái trâm cài tóc ánh vàng rực rỡ, mấy ngày tiếp theo Ôn Diệp đều không nhìn thấy bóng người đâu.

Nghe Lục thị nói Từ Nguyệt Gia bận là vì vụ án Thánh thượng giao cho hắn đã có một chút manh mối.

Đoán chừng là thổi gió bên tai, nghe ngóng được từ chỗ Từ Quốc Công.

Lục thị thậm chí còn ám chỉ với nàng, nếu như muốn biết nhiều hơn thì học nàng ấy thử xem.

Ôn Diệp ngược lại cũng biết thổi gió bên gối, nhưng vị này khi ở trong phòng nàng thì không nói, một khi bận rộn thì đến nhà cũng không về, nàng muốn thổi cũng không có cơ hội.

Hôm nay, Ôn Diệp cứ theo lẽ thường bảo phòng bếp nhỏ chỉ chuẩn bị bữa tối cho nàng và Từ Ngọc Tuyên, kết quả vừa mới phân phó xong thì Từ Nguyệt Gia đã trở lại.

Hiếm thấy đấy, trời còn chưa tối đâu.

Nàng không thể làm gì khác hơn là bảo Đào Chi đi nói một tiếng.

"Lang quân đã trở lại." Gần đây tâm tình Ôn Diệp không tệ, thậm chí nàng còn chủ động rót cho nam nhân chén trà.

Từ Nguyệt Gia nhìn thấy động tác này của nàng thì hơi ngơ người, hắn ngước mắt nhìn: "Có việc gì à?"

Ôn Diệp bưng chén trà trong tay, ánh mắt có chút mờ mịt khi nghe được câu hỏi kia: "Không có."

Từ Nguyệt Gia lúc này mới yên tâm tiếp nhận trà cúi đầu uống.

Sau khi phản ứng lại lời của Từ Nguyệt Gia là có ý gì, khóe miệng Ôn Diệp giật một cái.

Nàng hoài nghi Từ Nguyệt Gia đang cố ý.

Lúc này Từ Ngọc Tuyên cũng ôm quả cầu mây tiến vào muốn Ôn Diệp chơi cùng mình.

Cầu mây này là thứ lần trước Ôn Diệp cùng Từ Nguyệt Gia ra ngoài chơi, thuận tay mua ở chợ Tây.

Thấy Từ Ngọc Tuyên thích nên tặng cho cậu bé.

Ôn Diệp tiếp nhận cầu mây, giờ này bên ngoài còn nóng cho nên nàng không muốn đi ra ngoài chơi.

Nhìn chằm chằm quả cầu mây trong chốc lát, Ôn Diệp giơ tay ném quả bóng về phía thư phòng phía tây, sau đó cúi đầu nói với Từ Ngọc Tuyên: "Mau đi nhặt."

Từ Ngọc Tuyên còn chưa từng chơi qua trò nào như vậy, mặc dù cảm thấy có chỗ nào đó là lạ nhưng đôi mắt tròn vẫn không thể nhịn được mà sáng lên, hài tử lập tức "bịch bịch bịch chạy chậm qua nhặt quả cầu vừa bị ném.

Sau khi quay lại không cần Ôn Diệp nhắc nhở đã giơ bóng về phía nàng.

Ôn Diệp tiếp nhận quả bóng, đợi một lát lại ném đi.

Từ Ngọc Tuyên lại đi nhặt, bước chân cực kỳ vui vẻ.

Thừa dịp này, Ôn Diệp quay đầu nhìn về phía Từ Nguyệt Gia, ngữ khí thương lượng nói: "Lang quân à, nhất định phải đợi đến cuối năm mới dạy thêm cho Tuyên nhi sao?"

Từ Nguyệt Gia: "Tuyên nhi hiện giờ không biết chữ nhiều, lúc này nếu tăng tiết thì sẽ thành làm nhiều công ít (làm nhiều nhưng hiệu quả không cao)." Từ Ngọc Tuyên lại một lần nữa nhặt bóng trở về, thấy mẫu thân chưa làm gì liền thúc giục: "Mẫu thân, còn muốn ném-"

Ôn Diệp tiếp tục ném, nàng vẫn không buông tha nói: "Lang quân, chàng nhìn lại một chút đi, thật sự không có cân nhắc chút nào sao?"

Đã ngốc thành như vậy rồi.

Từ Nguyệt Gia liếc mắt nhìn đứa con trai nhỏ nhà mình đang chạy vào thư phòng nhặt bóng cười ngốc nghếch mà vô cùng bình tĩnh nói: "Thiên phú không thể cưỡng cầu."

Trong lòng Ôn Diệp tiếc nuối, nàng không có cách nào dành thu hồi ánh mắt, đang định nói tiếp thì Từ Ngọc Tuyên đã nhặt cầu trở và.

Nàng đang muốn nhận lại thì Từ Ngọc Tuyên lại ôm quả cầu vào lòng.

Sau đó Ôn Diệp liền nghe đứa con trai tiện nghi trước mắt nói: "Nương, đến lượt con ném đi!"

Ôn Diệp: "..."

Đúng như dự đoán của bản thân, khóe môi Từ Nguyệt Gia khẽ cong vài lần, sau đó vẫn tiếp tục bình tĩnh uống trà.

Đây là điển hình cho câu nói tự lấy đá đập vào chân mình.

Ôn Diệp thở dài nói: "Tuyên nhi, không bằng để cha con chơi trước?"

Từ Ngọc Tuyên khó hiểu: "Tại sao vậy?"

Ôn Diệp nói: "Tuyên nhi còn nhớ rõ lễ mừng năm mới tế tổ không, cha cùng nương ai dâng hương trước không?”

"Là cha!" Từ Ngọc Tuyên lớn tiếng nói.

Ôn Diệp: "Đúng như thế, vậy nhặt bóng cũng nên là ai trước nhỉ?"

Từ Ngọc Tuyên chủ động nói tiếp: "Là cha trước!"
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 245


Vừa dứt lời, cậu bé liền cam quả bóng trong tay giơ lên trước mặt Từ Nguyệt Gia, sau đó nói: "Vậy phụ thân, người tới trước đi-"

Từ Nguyệt Gia: "..." Cảm ơn, nhưng mà hắn thật sự không cần chơi trò này đâu!

Cuối cùng, bởi vì thành công kéo người xuống nước nên tâm trạng Ôn Diệp thoải mái không thôi.

Làm người ném bóng hai lần, lúc Từ Ngọc Tuyên đi rửa tay trên mặt đêu mang theo nụ cười.

Từ Nguyệt Gia đang lau tay đột nhiên nói: "Chuyện nàng vừa nói, ta có thể thử một lần."

Ôn Diệp đã sớm quên mình lúc trước đã đề cập qua cái gì.

Nàng ngẩng đầu hỏi: "Cái gì có thể thử một lần?"

Từ Nguyệt Gia thả khăn trở lại, ánh mắt nhìn về phía nàng, giọng nói có chút nghiêm túc: "Tăng tiết."

Còn về phần tăng tiết cho ai ư, đương nhiên là Từ Ngọc Tuyên rồi.

Ôn Diệp sau khi phản ứng lại, nhịn không được cười ra tiếng.

Từ Ngọc Tuyên rửa tay xong đi tới thấy Ôn Diệp đang cười, vừa tò mò lại vừa nghỉ hoặc: "Nương đang cười cái gì vậy?"

Cười đủ rồi Ôn Diệp mới nói tiếp: "Không có gì, là cha con có chuyện muốn hỏi con mà thôi."

Từ Ngọc Tuyên vừa nghe xong lập tức nhìn về phía Từ Nguyệt Gia.

Từ Nguyệt Gia dừng một chút liên hỏi cậu bé: "Hứa lão sư đối với con như thế nào?"

Từ Ngọc Tuyên hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm đang cận kê chỗ mình, rất ngây thơ trả lời: "Lão sư đối với Tuyên nhi rất tốt, chưa bao giờ làm gì xấu cả."

Từ Nguyệt Gia khẽ vuốt cằm: "Rất tốt."

Từ Ngọc Tuyên tỉnh tỉnh mê mê, rất tốt là tốt đến mức nào vậy nhỉ!?

*

Thời gian dùng bữa tối, Ôn Diệp lại chuẩn bị đồ uống lạnh, mà trước mặt Từ Ngọc Tuyên là một chén nước dưa hấu nhỏ.

Về phần Từ Nguyệt Gia, không biết là phòng bếp nhỏ bận rộn quên mất hay là sao mà hắn chỉ có canh uống.

Từ Nguyệt Gia thoáng nhìn băng trong chén nàng mà khẽ nhíu mày: "Nàng mấy ngày nay đều ăn như vậy?"

Ôn Diệp nhìn theo ánh mắt của hắn, tam mắt nhìn xuống rồi hỏi: "Lang quân nói là đồ uống lạnh này?"

Từ Nguyệt Gia gật đầu: "Ừ"

Ôn Diệp trả lời: "Loại thời tiết này nếu không có nó, ta ăn không ngon, lang quân chẳng lẽ không phát hiện mấy ngày nay ta đã gây đi sao?"

Từ Nguyệt Gia nhìn nàng một lúc lâu vẫn không nói chuyện.

Ôn Diệp lúc này cũng sờ phần thịt mềm bên hông mình, thoáng xấu hổ nói: "Mặc dù gầy đến không rõ ràng." Từ Nguyệt Gia thu hồi ánh mắt: "Băng ẩm hàn lãnh, nàng mỗi ngày uống nhiều như vậy không tốt, coi chừng thân thể không khoẻ."

Hắn lại nói tiếp: "Tuy là mùa hè có chút nóng bức nhưng cũng không nên dùng quá nhiều như vậy."

"Ta biết, ngày mai ta sẽ không uống."

Sự quan tâm trong lời nói của Từ Nguyệt Gia, Ôn Diệp nghe ra được là thật hay là giả.

Vừa lúc dưa hấu Thẩm thị đưa tới cũng đã ăn xong.

Trước hết dừng một ngày, ngày kia lại đổi khẩu vị khác.

"Lang quân yên tâm, thân thể ta rất tốt."

Kết quả là đêm hôm đó, nàng đã bị vả mặt.

Ôn Diệp bị đau đến tỉnh lại, đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nắm lung tung liền nắm được một bàn tay, lúc này nàng mới nhớ tới hôm nay Từ Nguyệt Gia ngủ lại Tây viện.

Ôn Diệp vội vội vàng vàng lay động đối phương: "Từ Nguyệt Gia, ta đau."

Từ Nguyệt Gia nghe thấy liền lập tức tỉnh lại.

Nương theo ánh sáng yếu ớt, Từ Nguyệt Gia thấy được một khuôn mặt tái nhợt.

Hắn nhướng mày: "Đau ở đâu?"

Ôn Diệp s* s**ng vị trí dạ dày, vẻ mặt thống khổ nói: "Nơi này..."

Từ Nguyệt Gia tận lực để cho nàng nằm thẳng, tiếp theo tay đặt lên chỗ đau của nàng, nhẹ nhàng chậm rãi mát xa.

Ấn một hồi lại hỏi: "Cảm giác như thế nào?"

Ôn Diệp gật đầu lại lắc đầu: "Khá hơn một chút, nhưng vẫn đau."

Tay Từ Nguyệt Gia hơi dời xuống, lòng bàn tay ấm áp đặt lên bụng nàng tiếp tục xoa bóp theo một hướng.

Không biết qua bao lâu, Ôn Diệp cảm giác mình đã bình tĩnh lại, thậm chí còn có tâm tình tò mò: "Lang quân vậy mà còn biết cả y thuật?"

Từ Nguyệt Gia tiếp tục xoa bóp và nói: "Xem qua mấy quyển sách y, có đọc lướt qua."

Ôn Diệp yếu ớt nói: "May mà có lang quân ở đây."

Từ Nguyệt Gia thấy sắc mặt nàng chuyển biến tốt đẹp mới dừng động tác trên tay mình lại.

Lần đầu tiên dùng ngữ khí không cho phản bác nói chuyện với nàng: "Bắt đầu từ ngày mai, cấm uống đồ lạnh."

Ôn Diệp thiếu chút nữa đã ngồi dậy: "Cái này không có liên quan đến chuyện đồ uống lạnh mài"

Từ Nguyệt Gia không đáp lại mà chỉ nói: "Đứng lên, ta đỡ nàng đi một chút."

Ôn Diệp lại rụt về: "Đã không còn đau nữa."
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 246


Từ Nguyệt Gia cũng không cưỡng cầu, chỉ là vẫn nhìn nàng như vậy.

Ôn Diệp bị nhìn đến chột dạ, đành phải nói: "Ta đi là được chứ gì."

Hình như đi thế này thoải mái hơn nhiều, được vài bước, Ôn Diệp trộm liếc mắt nhìn nam nhân mặt không chút thay đổi.

Vốn tưởng rằng chuyện đau bụng có thể dễ dàng bỏ qua, kết quả Từ Nguyệt Gia lại giống như nghe được tiếng lòng của nàng.

Ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm về phía nàng nói: "Ngày mai ta sẽ nói chuyện nàng đau bụng cho đại tẩu biết."

Ôn Diệp: "..."

Ngay cả cơ hội giấy giụa cũng không cho.

Từ Nguyệt Gia thật đúng là tinh chuẩn bắt được bảy tấc của nàng mà.

Nói cho Lục thị, nàng sợ là bản thân sẽ từ người duy nhất được sử dụng băng một cách tự do trở thành người duy nhất trong Từ Quốc Công phủ không được dùng băng vào mùa hè mất.

Mang theo lo lắng này, Ôn Diệp vừa nằm xuống mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Lần này, hình như nàng còn mơ một giấc mộng, trong mộng Từ Nguyệt Gia đi chính viện cáo trạng, sau đó Lục thị liền đi tới Tây viện thu hồi tất cả chậu băng trong phòng nàng.

Hầm băng nhỏ ở Tây viện cũng bị khóa theo, chìa khóa chỉ có một cái cũng ở trong tay Lục thị.

Nàng không lấy được chìa khóa còn bị nhốt trong lồng lửa một thời gian.

Ôn Diệp bị dọa tỉnh, giấc mơ này quá kinh khủng.

Kết quả nàng mới vừa lấy khăn lau mồ hôi trên trán thì chợt nghe thấy giọng nói trong mộng xuất hiện ở ngoài rèm.

Lời nói giống hệt như trong mộng: "Mau, chuyển những chậu băng này đi."

Khăn bông trong tay Ôn Diệp rơi xuống.

Xong rồi, cơn ác mộng sắp trở thành sự thật rồi....

Không đợi Ôn Diệp vén rèm lên nhìn xem có phải cùng một người trong mộng hay không thì người vừa nói chuyện đã vén rèm lên trước nàng một bước.

Ôn Diệp lộ ra một khuôn mặt đầy mồ hôi suy yếu, nàng cố gắng giả bộ "Ta rất có tinh thần", cười lên: "Sao tẩu tẩu lại tới đây?"

Lục thị không còn ôn hòa như trước, từ đầu đến cuối nhíu mày nói: "Nếu ta không đến, phòng ngươi sẽ trở thành cái hầm băng mất."

Bộ dáng Lục thị tức giận cùng bộ dáng Từ Nguyệt Gia tức giận thật giống như tỷ đệ ruột, Ôn Diệp chột dạ cúi đầu nói thâm: "Không đến mức đó chứ”"

"Ngươi còn muốn đến mức nào?" Lục thị ngồi vào mép giường, tức giận nói: "Nhìn ngươi đi, một đầu đầy mồ hôi kìa."

Đưa tay chạm vào trán lại phát hiện da đầu nàng vô cùng lạnh lão. Ôn Diệp học được ánh mắt tội nghiệp bình thường của Từ Ngọc Tuyên, cố gắng khiến Lục thị đau lòng: "Tẩu tẩu-"

Lục thị quả thật có chút đau lòng, vì thế đành nói: "Ta đã dặn dò các tỳ nữ bà tử trong viện rồi, mấy ngày kế tiếp không cho phép đặt chậu băng trong phòng.”

Ôn Diệp: "II"

Quả thực là sét đánh giữa trời quang.

Nàng ấy vội vàng ngăn lại: "Vậy thì nóng lắm."

Lục thị lại nói: "Ngươi yên tâm, ta sẽ cho ngươi thêm mấy nha hoàn, ban ngày để các nàng thay phiên phe phẩy quạt cho ngươi."

"Nếu không phải sáng nay Nhị đệ đến chính viện nói với ta, có phải ngươi vẫn muốn gạt ta hay không? Ta cũng không biết ngươi mấy ngày nay từng bữa từng bữa đều dùng đồ uống lạnh thay canh, dưa hấu kia đã có tính lạnh rồi, ngươi còn lấy nó làm đồ uống lạnh, một bữa còn uống tận vài chén, có phải ngươi không muốn sống nữa không."

Từ Nguyệt Gia, đồ nhỏ mọn hay cáo trạng này.

Ánh mắt Ôn Diệp nhìn về phía sau Lục thị như muốn nói gì đó, Lục thị ngắt lời nàng nói: "Đừng tìm nữa, hai tỳ nữ kia của ngươi đã cam đoan với ta, lúc ta không có ở đây sẽ thay ta nghiêm khắc giám sát ngươi."

Hai kẻ phản bội nhỏ này.

Ôn Diệp bị "quở trách" giống như một con chim ngốc bị một trận mưa to tưới đến thất linh bát lạc, nàng cảm giác mình lại có thêm một mẫu thân nữa rồi.

Lục thị nói còn chưa xong: "Đại phu lập tức đến, đau bụng không phải chuyện nhỏ, phải uống mấy thang thuốc."

"Uống thuốc?!" Giọng nói của Ôn Diệp đột nhiên lên cao, sau khi thấy bản thân quá thất thố, nàng liền nhỏ giọng thương lượng: "Tau tẩu, ta không cần băng nữa, thuốc có thể không uống không?”

Thuốc Đông y nấu như gì ấy, vị thì giống như mướp đắng, mùi thì hắc hắc kinh kinh, nó chính là kẻ thù truyền kiếp của nàng, từ đời trước đến đời này.

"Không được." Lục thị cự tuyệt rất dứt khoát: "Ta một ngày là tẩu tẩu của ngươi, liền có thể quản ngươi một ngày.

Ôn Diệp tâm chết như tro tàn.

Một lát sau đại phu tới, cách một bức màn bắt mạch cho Ôn Diệp, sau đó đứt quãng nói ra bảy tám phần liên quan đến bệnh tình.
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 247


Ôn Diệp hoài nghi ông ấy bị Lục thị thu mua trước, nàng nào có nhiều tật xấu như vậy.

Ngay cả trước kia nàng thích ngủ muộn cũng tính là một tật xấu.

Lục thị sau khi nghe đại phu thuật lại, mi tâm xinh đẹp càng nhíu chặt hơn, nàng ấy bảo Tiển ma ma dẫn đại phu đi ra ngoài trước, thuận tiện cầm phương thuốc đi bốc thuốc luôn.

Ôn Diệp nằm trở lại giường, nhìn đỉnh màn, nàng chợt cảm thấy nhân sinh thật vô vọng.

Lục thị cũng không có rời đi mà là tiếp tục ngồi vào bên giường, Đào Chi bưng chậu nước ấm tiến vào, nàng ấy tự mình quấn khăn lau mặt cho Ôn Diệp.

Vừa lau vừa nói: "Đồ ăn mỗi ngày của Tây viện cũng phải sửa đổi, đại phu nói mấy ngày kế tiếp, không được quá lạnh quá cay quá no."

Ôn Diệp đã chết lặng, bảo nàng phải học theo Từ Nguyệt Gia?

Vậy cuộc sống này còn niềm vui gì nữa chứ.

Lục thị vốn rất tức giận, nhưng giờ phút này nhìn thấy bộ dáng điêm đạm đáng yêu của nàng thì không khỏi mềm giọng dỗ dành: "Nhịn mấy ngày, chờ trời mát mẻ là tốt rồi."

Ôn Diệp dùng ánh mắt không thể tin nhìn về phía Lục thị, làm sao chỉ có thể nhẫn nhịn mấy ngày được chứ, cách thu đông còn sớm lắm.

Lục thị lại nói: Hôm nay dùng cơm trưa, ta mang Cảnh Lâm và Tuyên nhi tới dùng cùng ngươi."

Ôn Diệp ngước mắt, mắt lộ vẻ chờ mong: "Vậy bữa sáng?"

Lục thị: "Cháo trắng, ta bảo phòng bếp nhỏ làm cho ngươi thêm một món rau xào."

Ôn Diệp: "..."

Rất tốt, ngay cả dưa chuột muối đậu muối củ cải muối toàn bộ cũng không thể ăn.

Không đợi nàng mặc niệm xong, Lục thị lại nói: "Ăn cháo xong, qua nửa canh giờ nhớ uống thuốc."

Từ Ngọc Tuyên lạch bạch chạy tới, vịn mép giường, hai hàng lông mày nhỏ chen vào một chỗ nhỏ giọng nói: "Uống thuốc rất đắng."

Ôn Diệp miễn cưỡng nói: "Vậy Tuyên nhi giúp mẫu thân uống?"

Từ Ngọc Tuyên lúc này lui vê phía sau nửa bước, động tác xoay người chạy đi không biết có bao nhiêu dứt khoát.

Ôn Diệp: "..."

Có Lục thị ở đây, Ôn Diệp rất ngoan, nửa điểm cũng không dám l* m*ng, bữa sáng là cháo, bữa trưa vẫn là cháo.

Người khác ăn thịt còn nàng phải ăn cháo.

Thật vất vả tiễn Lục thị đi, Ôn Diệp vốn muốn ăn vụng một miếng, Đào Chi tay mắt lanh le bưng thịt đi bảo nha hoàn lui xuống.

Ôn Diệp giả bộ tức giận nói: "Đào Chi, tiền tiêu hàng tháng của ngươi là do ta phát."

Thứ nàng tỳ nữ này thường ngày quan tâm nhất chính là bạc. Nhưng mà đáng tiếc bây giờ lại không dùng được chiêu này.

Đào Chi ngày thường mặc dù thích đi theo Ôn Diệp náo loạn, nhưng lần này Ôn Diệp sinh bệnh đau bụng làm cho nàng ấy bất ngờ, Đào Chi nghĩ lại cả buổi sáng, cảm thấy tiểu thư nhà mình sinh bệnh cũng có một phần trách nhiệm của mình ở bên trong.

Lúc này liền nói: "Tiểu thư muốn khấu trừ thì khấu trừ đi, dù thế nào thì thịt kho tàu này tiểu thư cũng không thể ăn, đại phu nói người phải thanh đạm mấy ngày mới đỡ bệnh được."

Vân Chi thì càng không cần phải nói, trực tiếp bưng toàn bộ mấy món còn lại đi và chỉ để lại một món canh trứng gà rau xanh.

Cái quan trọng là canh vẫn còn nóng hổi.

Ôn Diệp: "..."

Một lúc lâu sau, Lục thị đến đây kiểm tra, thấy thần sắc Ôn Diệp mệt mỏi như trước, mang theo khuôn mặt không thỏa mãn thì nhất thời yên tâm, trước khi đi lại ân cần dặn dò đám tôi tớ Tây viện một hồi.

Uống liền tù tì hai bữa cháo, Ôn Diệp cả ngày đều iu xìu.

Hai cây quạt hướng về phía nàng, quạt đến gió lại, quạt tới quạt lui vẫn không quạt đi được buồn bực trong lòng.

Đến khi dùng bữa tối, Ôn Diệp nhìn bát cháo và chén thuốc trước mặt mình, nhất thời không biết uống cái nào trước, hình như hai cái này không khác nhau là mấy.

Từ Ngọc Tuyên ngồi ở bên cạnh nàng, quai hàm nhỏ căng phồng, nhét đầy thịt viên.

Một lát sau cậu bé liên hỏi: "Sao nương không ăn?”

Ôn Diệp nhẹ nhàng khuấy cháo trắng trong bát, trả lời cậu bé: "Nương không có khẩu vị."

Từ Ngọc Tuyên lúc này buông muỗng nhỏ xuống đưa tay sờ trán Ôn Diệp, cũng không biết có phải là học từ Lục thị hay không, sờ xong vẻ mặt còn nghiêm túc hơn: "Nương sinh bệnh, uống thuốc mới có thể khỏi."

Ôn Diệp thở dài thườn thượt, nàng ngước mắt nhìn: "Nhưng Tuyên nhi cũng không giúp nương uống mà."

Từ Ngọc Tuyên liếc mắt nhìn bát thuốc đen sì kia một cách chán ghét, lắc đầu thật thà trả lời: "Thật đắng."

Ôn Diệp tiếp tục đau lòng: "Tuyên nhi không thương nương nữa rồi."

Từ Ngọc Tuyên ngây thơ nói: "Tuyên nhi có thương nương mà, nhưng mà bá nương nói, nói thuốc phải nương tự mình uống, bệnh mới có thể khỏi."
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 248


Ôn Diệp hỏi ngược lại: "Vậy người sáng nay chạy rất nhanh là ai?"

Từ Ngọc Tuyên chột dạ cúi đầu, tiếp tục gặm thịt viên, qua thật lâu mới ngẩng đầu nói: "Là chal

Lão sư nói, gặp chuyện không giải quyết được liên tìm phụ thân.

Ôn Diệp nhìn Từ Nguyệt Gia rồi hỏi: "Lang quân không có gì muốn nói?"

Từ Nguyệt Gia buông đũa, tâm mắt nâng lên nhìn về phía nàng nói: "Thuốc sắp nguội rồi."

Ôn Diệp: "..."

Thật sự là một tên cáo trạng lãnh tâm lãnh tình.

Từ Ngọc Tuyên còn học phụ thân mình nói thêm: "Sắp lạnh rồi!"

Một lớn một nhỏ nhìn chăm chú vào mình không chớp mắt, Ôn Diệp biết bản thân có trốn cũng không thoát, nàng chỉ có thể uống hết một chén thuốc.

Quá trình này thống khổ không thôi.

"Thế này được chưa." Nàng đặt bát thuốc xuống rồi nói.

Từ Nguyệt Gia không biết từ đâu biến ra một túi mứt hoa quả nhỏ: "Ăn một viên cho đỡ đắng một chút."

Từ Ngọc Tuyên nhìn thấy mẫu thân có mứt hoa quả ăn, lập tức nhìn về phía phụ thân nói: "Tuyên nhỉ còn chưa có."

Ánh mắt Từ Nguyệt Gia chuyển hướng về phía cậu bé: "Con cũng muốn uống thuốc?"

Từ Ngọc Tuyên lắc đầu: "Vậy con không cần nữa."

Từ Nguyệt Gia: "Uống thuốc mới có mứt hoa quả ăn."

Từ Ngọc Tuyên vẫn trông mong như trước, ngoài miệng thì lại nói: "Vậy Tuyên nhi không ăn nữa."

Ôn Diệp vừa ăn mứt hoa quả thầm nghĩ trong lòng, mứt hoa quả Từ Nguyệt Gia mua quả thật rất ngọt.

*

Đại phu kê đơn thuốc có tác dụng giúp ngủ ngon, nhưng sau khi rửa mặt xong, Ôn Diệp nằm trên giường lại nóng đến mức không ngủ được.

Nàng phe phẩy một cây quạt, ngắn ngủn được hơn một khắc mà không biết thở dài bao nhiêu tiếng.

Từ Nguyệt Gia tối nay phải ngủ lại đây.

Nàng rất muốn đuổi người, một cái giường đã có lớn bao nhiêu đâu, Từ Nguyệt Gia còn muốn ngủ lại, chẳng khác nào đang đặt cho nàng một cái lò lửa.

Ôn Diệp đợi nửa ngày cũng không đợi được Từ Nguyệt Gia tới, cơn buồn ngủ đột nhiên ập đến một cách mãnh liệt, nàng bất tri bất giác liền ngủ thiếp đi.

Hôm sau, sau khi Ôn Diệp tỉnh lại thì bên cạnh đã trống không.

Nàng ngồi dậy sờ sờ cái trán, sau đó phát hiện ban đêm mình không hề bị cái nóng làm tỉnh.

* Liên tiếp uống thuốc bảy tám ngày, Ôn Diệp cảm thấy mình sắp biến thành thuốc Đông y mất rồi.

Hôm nay rốt cục cũng không cần uống thuốc nữa, cơm trưa còn có thịt kho tàu, mặc dù có hơi ngọt, nhưng đối với Ôn Diệp gần đây chỉ được ăn qua thịt xào mà nói, bữa cơm hôm này là một bữa cơm rất phong phú.

Ngủ trưa tỉnh lại, phòng bếp nhỏ lại làm canh ngọt, Ôn Diệp uống xong cảm giác cũng không tệ, nhưng nếu có thể ướp lạnh thì nàng càng thích hơn.

Từ Ngọc Tuyên cũng dùng thìa nhỏ chậm rãi uống một chén cửa mình, sau khi uống xong liền nói: “Nương, Tuyên nhi đi học.

Từ hôm nay trở đi, buổi chiều mỗi ngày Từ Ngọc Tuyên cũng phải đi học.

Bắt đầu từ giờ Thân, học hơn nửa canh giờ.

Đứa nhỏ sau khi biết được quả thật đã ủ rũ trong chốc lát.

Ôn Diệp bưng bát thuận miệng nói: "Mau đi đi."

Từ Ngọc Tuyên giống như một tiểu đại nhân không tiếng động thở dài một tiếng, lưng đeo túi sách nhỏ, bước chân nhỏ hơi nặng nề đi ra ngoài.

Mà ngay sau đó, Ôn Diệp vừa uống xong canh ngọt lại bắt đầu chờ mong xem bữa tối nay ăn cái gì.

Từ Ngọc Tuyên đến chỗ học, Hứa Bách Lễ cũng vừa mới đứng dậy không lâu. Người già rồi, buổi tối ngủ ít, ban ngày vì thế mà khốn đốn.

Hứa Bách Lễ dùng nước lạnh nâng cao tinh thần, giúp bản thân tỉnh táo, thoáng nhìn thấy học trò của mình đang ngôi cách đó không xa thì tò mò không thôi: "Sao con lại chọc phụ thân rồi, đã nói năm sau mới tăng tiết, sao lại sớm như vậy?"

Từ Nguyệt Gia trực tiếp phái người đến thông báo cho ông ấy, điều này làm cho Hứa Bách Lễ ngay cả cơ hội hỏi cũng không có.

Từ Ngọc Tuyên lắc đầu, giọng nói thiếu sức sống đủ để biết cậu bé cũng rất buồn râu: "Tuyên nhi không biết."

Hứa Bách Lễ thật sự không nghĩ ra, ông ấy thậm chí còn nghĩ tới chuyện Từ Nguyệt Gia không muốn chăm con trai cho nên đang yên đang lành mới tăng thêm một tiết học như vậy.

Sau đó lại phủ định suy nghĩ không đúng, Từ Quốc Công phủ không thiếu tôi tớ, đâu cần hắn tự mình mang theo.

Còn nữa, Từ Nguyệt Gia cũng không đến phát rô đến mức không muốn mang theo đứa nhỏ liền ném đứa nhỏ cho một lão sư vỡ lòng như ông ấy.

Hứa Bách Lễ nghĩ mãi không ra lý do, thế là đành nói với Từ Ngọc Tuyên: "Hôm nay trở về gặp phụ thân con, con có thể hỏi một chút."
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 249


Hứa Bách Lễ ở trong lòng Từ Ngọc Tuyên trước mắt vẫn là một lão sư tốt, lời của ông ấy, Từ Ngọc Tuyên vẫn chịu nghe.

Sau khi học xong, Từ Ngọc Tuyên đột nhiên dừng lại trên một ngã ba đường ve Tây viện.

Kỷ ma ma cho rằng cậu bé đi mệt mỏi, đang muốn xoay người lại ôm thì Từ Ngọc Tuyên lại né tránh, thậm chí còn nói: Ma ma, chúng ta chờ một chút."

Kỷ ma ma khó hiểu: "Tiểu công tử muốn chờ ai?"

Từ Ngọc Tuyên trả lời: "Phụ thân."

Kỷ ma vừa nghe xong liền cười cười nói: "Tiểu công tử, thời gian lang quân hồi phủ vốn không cố định, không bằng ma ma dẫn ngài về Tây viện trước rồi chúng ta cùng chờ?"

Từ Ngọc Tuyên lắc đầu: "Không cần, ở ngay đây."

Kỷ ma ma còn muốn khuyên nữa thì đã thấy ánh mắt Từ Ngọc Tuyên đột nhiên sáng ngời, hướng phía sau bà ấy hô: "Chal

Kỷ ma ma vội vàng quay đầu lại, sau khi nhìn rõ người tới liền vội vàng hành lễ.

Từ Nguyệt Gia đến gần hỏi: "Ở đây làm gì?"

Kỷ ma ma giải thích: "Là tiểu công tử nói muốn ở chỗ này chờ lang quân."

Từ Nguyệt Gia nghe vậy, ánh mắt lại dời xuống.

Trong lòng Từ Ngọc Tuyên nhớ kỹ chuyện lão sư bảo mình hỏi, vừa muốn há miệng thì dư quang lại thoáng nhìn thấy Từ Nguyệt Gia đang cầm túi giấy dầu trong tay.

Vì thế vấn đề đến bên miệng liền biến thành: "Cha, đây là cái gì vậy?"

Sau khi dứt lời, ánh mắt cậu bé nhìn chằm chằm túi giấy dầu.

Từ Nguyệt Gia yên lặng chắp tay sau lưng, cố ý ngăn cản ánh mắt của con trai, trả lời thản nhiên: "Không có gì."

Từ Ngọc Tuyên thấy phụ thân giấu đồ ăn ngon không nói cho mình biết, nhỏ giọng hu hừ: "Tuyên nhi đều nhìn thấy rồi!"...

Không có băng một canh giờ trôi qua dài dằng dặc, Ôn Diệp cảm giác mình đã xem thoại bản rất lâu rất lâu rồi, sau đó lại phát hiện thời gian mới trôi qua một nửa.

Lúc này Đào Chi lặng lẽ tiến vào, đi tới nói: "Tiểu thư, Liễu Nha mới vừa nói, lang quân cùng tiểu công tử rõ ràng muốn đến Tây viện nhưng lại đứng ở bên ngoài không tiến vào, không biết là đang làm cái gì."

Ánh mắt Ôn Diệp dời khỏi thoại bản, nhìn về phía tỳ nữ hỏi: "Đứng bao lâu rồi?"

Đào Chỉ đáp: "Cái này nô tỳ không biết."

Ôn Diệp khép lại thoại bản đứng dậy nói thầm: "Hai cha con này lại đang làm cái gì vậy."

Dù sao ngồi ì một chỗ cũng nhàm chán, Ôn Diệp nhìn nhìn ngoài cửa sổ, hôm nay bên ngoài không nắng lắm, vì thế nàng quyết định: "Đi, theo ta qua đó xem một chút."

Bên ngoài Tây viện, hai cha con vẫn đang "giằng co" mãi không thôi.

Lúc Ôn Diệp tới, Từ Ngọc Tuyên đang đi vòng quanh Từ Nguyệt Gia, đầu vẫn nghiêng nghiêng, không biết đang nhìn cái gì.

Mang theo ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Từ Nguyệt Gia, Ôn Diệp lúc này mới phát hiện trên tay Từ Nguyệt Gia giống như cầm cái gì đó, thủy chung tránh né tâm mắt của Từ Ngọc Tuyên.

Từ Ngọc Tuyên cảm thấy mệt mỏi liền dừng lại hu một tiếng nói: "Cha!"

Lúc này, cậu bé thật sự tức giận rồi.

Ôn Diệp đi tới nói: "Hai cha con các ngươi ở đây làm gì vậy?"

Đám người Kỷ ma ma nhìn thấy nàng đến cũng vội vàng hành lễ.

Từ Nguyệt Gia nghe tiếng liền xoay người, nhìn cái ô trên đỉnh đầu Ôn Diệp, trầm mặc một lúc lâu mới nói: "Nàng muốn ra ngoài rồi."

Ôn Diệp phủ nhận nói: "Nào có, ta rõ ràng là tới đón lang quân và Tuyên nhi."

Đào Chi đứng một bên giơ ô nhớ tới lời tiểu thư nhà mình bước ra trước cửa chính là Di chúng ta xem náo nhiệt di thì yên lặng rũ mắt xuống.

Đang khi nói chuyện, Ôn Diệp thoáng nhìn khuôn mặt tức giận của Từ Ngọc Tuyên, nàng quay qua hỏi nam nhân: "Chàng bắt nat Tuyên nhi."

Từ Nguyệt Gia: "Làm sao nàng nói thế?"

Ánh mắt Ôn Diệp chỉ chỉ nhóc lùn ở bên cạnh rồi nói: "Chàng không khi dễ Tuyên nhi thì sao nó lại tức giận đến như vậy chứ."

Đừng nhìn tiểu tử này tuổi còn nhỏ mà xem thường, người tuy nhỏ nhưng tính tình lúc nào cũng ổn định, rất ít khi cậu bé có bộ dáng như hôm nay.

Từ Ngọc Tuyên nhìn thấy Ôn Diệp liền vội vàng chạy tới cáo trạng: "Nương, cha giấu bánh ngọt ăn ngon, Tuyên nhi đã nhìn thấy rồi."

"Ăn ngon?" Ôn Diệp nghe vậy, ánh mắt lúc này mới hướng về phía Từ Nguyệt Gia đang cố ý che giấu tay của mình, vừa lúc thoáng nhìn thấy đối phương chưa kịp giấu kỹ một góc túi giấy dầu.

Nhìn ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của mẫu tử hai người, Từ Nguyệt Gia Đốn nói: "Đi về trước."

Ba người trở lại Tây viện, cho một đám tỳ nữ bà tử lui ra, dưới ánh mắt chờ mong của hai người, Từ Nguyệt Gia đặt túi giấy dầu lên bàn.
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 250


Lúc này Ôn Diệp mới ngửi ra mùi: "Là gà nướng."

Nàng đã nói mà, nếu là bánh ngọt sao lại ngửi thấy mùi thịt được.

Từ Nguyệt Gia khế "ừ" một tiếng, nói: "Trên đường trở về thuận tay mua một phần."

Ôn Diệp mở túi giấy dầu ra nhìn một chút, tuy có mùi thì là nhưng như vậy đã rất ngon rồi, nàng thích nha.

"Đa tạ lang quân." Ôn Diệp đã lâu không được ăn gà nướng.

Thấy mặt mày nàng giãn ra, vẻ mặt hạnh phúc, khóe môi Từ Nguyệt Gia cũng nhếch lên, sau khi thoáng nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng của Từ Ngọc Tuyên thì lại nói: "Vốn định gạt nó."

Ôn Diệp không quan tâm nói: "Hài tử còn nhỏ như vậy, có thể ăn bao nhiêu."

Từ Ngọc Tuyên hình như nghe hiểu, gà nướng có một phần của mình, lúc này liền hừ hừ vài tiếng với Từ Nguyệt Gia, biểu đạt sự bất mãn đối với đủ loại hành vi lúc trước của hắn.

Ôn Diệp kéo một cánh gà trong đó xuống cho Từ Ngọc Tuyên nói: "Ăn đi."

"Con xin-" Từ Ngọc Tuyên vui vẻ tiếp nhận, cậu bé dùng mấy chiếc răng nhỏ nhỏ từ từ gặm phần thịt ít ỏi bên trên.

Ôn Diệp lại kéo một miếng thịt nhỏ bên chân đưa đến bên miệng Từ Nguyệt Gia: "Lang quân vất vả trộm mua về thì cũng nếm thử đi."

Ánh mắt Từ Nguyệt Gia chuyển từ miếng thịt gà nhỏ trước mắt chậm rãi đến mặt nàng mà không biết hắn đang suy nghĩ cái gì.

Ôn Diệp nhìn thấy ánh mắt này của hắn thì lại cho rằng nói: "Thì ra là ngại bẩn à"

Quên mất người này hình như có chứng cuồng sạch sẽ.

Còn chưa đợi Từ Nguyệt Gia mở miệng, Từ Ngọc Tuyên đã chui đầu qua, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào miếng thịt gà nhỏ kia nói: "Nương, Tuyên nhi không ngại."

Gà nướng thật ngon, còn ngon hơn cả bánh ngọt.

Từ Nguyệt Gia liếc mắt nhìn con trai một cái, sau đó thản nhiên nói: "Không có ngại."

Nói rồi ở trước mặt cậu bé ăn miếng thịt gà mà Ôn Diệp vừa đưa tới, chỉ là ánh mắt nhìn về phía Ôn Diệp so với dĩ vãng sâu hơn chút mà thôi.

Từ Ngọc Tuyên cảm thấy thất vọng, tiếp tục trở vê gặm cánh gà con con trong tay mình.

Ôn Diệp cười nói: "Yên tâm, cái cánh nhỏ còn lại của con gà này cũng để lại cho Tuyên nhi."

Từ Ngọc Tuyên miệng không rảnh nói chuyện, chỉ có thể phát ra âm mũi "Ừ ừ" và gật đầu.

"Nương ăn đùi gà là được rồi."

Tiếng nói vừa dứt thì một chân gà nướng đã bị nàng bẻ xuống.

Nàng vẫn thích gặm đùi gà hơn, thịt ở chỗ đó nhiều.

Ôn Diệp dự định ăn trước một nửa, còn lại một nửa thì chờ bữa tối mới ăn.

Nàng thấy ánh mắt của Từ Nguyệt Gia vẫn nhìn về phía đùi gà nướng trong tay mình, suy nghĩ một chút, tay nàng lại tho vào túi giấy dâu be một miếng nhỏ thử đưa qua.

Kết qua, Từ Nguyệt Gia vẫn ăn.

Ôn Diệp nhất thời hiểu được, nam nhân từ nhỏ đã được giáo dưỡng theo danh môn quý tộc công tử như hắn, hiện giờ lại có sự nghiệp thành công, có chút gánh nặng là tất nhiên.

Nếu Từ Nguyệt Gia thật sự học nàng tay không túm đùi gà gặm thì mới thật khiến người ta kinh hãi.

Nể tình hắn mua gà nướng cho mình, cho hắn ăn thêm vài miếng cũng không sao.

Nhưng mà điều làm Ôn Diệp suy nghĩ nhiều hơn chính là, quả nhiên không ai có thể thoát khỏi sự mê hoặc của mỹ thực được.

Ba người chia nhau ăn hơn phân nửa con gà, Ôn Diệp để lại non nửa con bao gồm cả một cái đùi gà.

Mùi gà nướng bay khắp phòng, Ôn Diệp ăn uống no đủ rồi liền nói với Từ Ngọc Tuyên: "Tuyên nhi, nếu bá nương con hỏi, con cứ nói cha con mua bánh ngọt ngon ngon về, có biết không?”

Từ Ngọc Tuyên cảm thấy không hiểu: "Tại sao vậy?"

Ôn Diệp hơi khom lưng giải thích: "Bởi vì nếu để bá nương biết, sau này Tuyên nhi sẽ không được ăn nữa.”

Từ Ngọc Tuyên liên tục lắc đầu, che cái miệng nhỏ nhắn của mình lại: "Tuyên nhi sẽ không nói!"

Giải quyết xong tiểu nhân, Ôn Diệp mới nhìn về phía đại nhân, ôn nhu cười cười: "Lang quân cũng vậy nha.

Từ Nguyệt Gia trâm mặc một lúc lâu mới nói được tiếp: "Thì ra, ý tứ của nàng là như vậy."

Ôn Diệp cũng không muốn che giấu: "Cái này gọi là hối lộ hữu hiệu."

Lúc này đương nhiên không thể ăn một mình, chỉ có kéo tất cả mọi người xuống nước mới có thể bảo đảm chuyện nàng ăn gà nướng sẽ không truyền đến chỗ Lục thị.

Không bị Từ Ngọc Tuyên đụng phải thì tốt hơn, nhưng nếu đã đụng phải thì cũng không cần phải giấu diếm nữa, dùng hai cái cánh gà hối lộ một đứa nhỏ, nhìn thấy thế nào cũng là mua bán rất có lời.
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 251


"Nhưng mà, ta vẫn phải cám ơn lang quân đã mang gà nướng về." Ôn Diệp chốt lại câu cuối cùng

Từ Nguyệt Gia lại nói rõ: “Thuận tay mà thôi."

Ôn Diệp "ừ ừ" hai tiếng nói: "Ta hiểu mà, tuyệt đối không phải vì lang quân muốn ăn gà nướng."

Từ Nguyệt Gia: ”..."

Lúc dùng bữa tối, Ôn Diệp chia phần gà nướng còn lại cho Từ Ngọc Tuyên và Từ Nguyệt Gia, phần còn lại deu thuộc về nàng.

Nhưng mà đều là ăn sau lưng bọn hạ nhân, cũng may lúc Ôn Diệp dùng bữa không thích bên cạnh có người, Từ Nguyệt Gia lại càng không cần phải bàn đến, đối với hắn mà nói, tác dụng duy nhất của tỳ nữ hầu hạ bên người đại khái chính là dâng trà.

Ôn Diệp chưa bao giờ nhìn thấy sự kiêu căng quen thuộc của công tử thế gia Thượng Kinh thành trên người hắn.

Mà Từ Ngọc Tuyên hiện giờ cũng có thể tự mình ăn cơm, không cần Kỷ ma ma hỗ trợ đút ăn như nhiều hài tử khác.

*

Gần đây Ôn Diệp luôn mơ thấy một cô nương ốc đồng, không chỉ giúp nàng dọn dẹp nhà cửa, còn có thể ngủ cùng ăn cùng, đồng thời còn có công hiệu hạ nhiệt.

Mỗi lần Ôn Diệp tỉnh lại đều nghĩ, hiện tại nghiệp vụ của cô nương ốc đồng đều tiến triển đến hạng mục ngủ cùng sao?

Người ta thường nói ngày có suy nghĩ đêm có mộng, Ôn Diệp tắm rửa xong đi ra, nhìn Từ Nguyệt Gia trên giường mà trong lòng thầm nghĩ, cô nương ốc đồng là giả nhưng nam nhân là thật.

Ôn Diệp xoay người quay trở lại.

Khi trở ra, trên tay có thêm một dải lụa màu mực.

Nàng nhỏ giọng đi qua, nói: "Lang quân."

Từ Nguyệt Gia nghe tiếng ngước mắt lên, khi nhìn thấy đồ vật trong tay nàng, không cần Ôn Diệp nhắc tới liền chủ động buông sách xuống.

Thần sắc không rõ nói: "Đây cũng là một phần hối lộ?"

Ôn Diệp lắc đầu: "Không phải hối lộ, chỉ là muốn lang quân thử xem dải lụa mới có tốt hay không thôi."

Cũng không thể giống như lần trước, chấp nhận chịu đòn nhận tội sau phi vụ xé áo ngủ của hắn được.

Hơn nữa, màu mực dường như càng tôn lên làn da trắng sứ của hắn.

Tất cả đều rất tự nhiên, sau khi Ôn Diệp dùng dải lụa che đôi mắt của Từ Nguyệt Gia.

Trước mắt chỉ còn lại một màu đen, ngoại trừ thị giác, các giác quan khác càng trở nên nhạy cảm hơn.

Sóng nhiệt quay cuồng, so với dĩ vãng càng thêm mãnh liệt.

Ôn Diệp bị nóng mà bừng tỉnh, khi tỉnh lại mới phát hiện, trong lòng nàng có thêm một cánh tay của nam nhân, cũng may ngẩng đầu phát hiện nam nhân là Từ Nguyệt Gia.

Nàng thở phào nhẹ nhõm. "Cuối cùng cũng tỉnh." Từ Nguyệt Gia tỉnh sớm hơn Ôn Diệp rất lâu, chỉ là vẫn chưa đứng dậy.

Ôn Diệp nhanh chóng buông cánh tay hắn ra, ngáp một cái rồi ngồi dậy quay sang hỏi: "Lang quân sáng nay không cần đi làm sao."

Sức nặng ở cánh tay biến mất, Từ Nguyệt Gia lúc này mới đứng dậy: "Muốn đi."

Ôn Diệp: "Vậy sao..."

Từ Nguyệt Gia quay đầu nhìn nàng: "Nàng ôm ta không chịu buông."

Ôn Diệp không cho rằng đây là lỗi của mình, nàng nói: "Lực tay của lang quân không phải dạng vừa, ta không tin chàng không tránh được."

Trách không được tại sao nàng lại cảm thấy cô nương ốc đồng trong mộng tối hôm qua sao lại nóng lên, thì ra là nàng ôm nhầm người.

Từ Nguyệt Gia sửa sang lại dây lưng áo ngủ, chậm rãi nói: "Xem ra nàng vẫn chưa hiểu rõ bản thân mình đâu."

Trong lời nói của nam nhân có hàm ý khác.

Ánh mắt Ôn Diệp quét về phía động tác buộc dây thừng của hắn, nói: "Day là ngoài ý muốn, ta không nghĩ tới người đó là lang quân."

Từ Nguyệt Gia nghe được những lời này của nàng, động tác mặc quần áo lập tức dừng lại, sau đó nhìn về phía nàng, ánh mắt sâu thẳm nói: "Nàng cho rằng là ai?"

"Cô nương ốc đồng." Ôn Diệp nhận thấy lời thốt ra không ổn lắm cho nên vội vàng giải thích: "Gần đây ta luôn nằm mơ, trong mơ có một cô nương ốc đồng, tưởng rằng người ta ôm là nàng ấy."

Lần này cô nương ốc đồng quay đầu lại, tuy rằng nàng đã quên diện mạo cụ thể của đối phương nhưng không cần phải nói, khẳng định bộ dạng rất đẹp mắt.

Ôn Diệp bổ sung: "Quả thật là một đại mỹ nhân."

Từ Nguyệt Gia dừng một chút, sau đó lại tiếp tục mặc quần áo, rồi giống như thuận miệng hỏi: "Các nàng ở trong mộng làm cái gì?"

Ôn Diệp cũng xuống giường theo, buổi sáng nóng như vậy, nàng cũng không ngủ được. Đồng thời trả lời: "Ta không làm gì cả, nàng ấy giúp ta quạt gió, ta cảm kích nàng ấy, chỉ muốn cho nàng ấy một cái ôm”

Kết quả là ôm nhầm người.
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 252


"Tại sao nàng ấy lại chắc chắn rằng nàng đang mơ về cô nương ốc đồng? Nhỡ đâu đó là mẫu thân của nàng thì sao?”

"Đương nhiên là bởi vì nàng ấy còn giúp ta sửa sang lại xiêm y, nhưng cũng không nói lời nào, làm xong liền đi." Ôn Diệp nói xong câu đó mới phản ứng lại lời này hình như có chút nghĩa khác.

Từ Nguyệt Gia: ”..."

Nghe thế nào cũng giống như là hình dung Từ Nguyệt Gia.

Ôn Diệp ở đáy lòng thầm xì một tiếng nói: ""Đều là mộng, mộng đều là giả."

Làm gì có cô nương ốc đồng nào lại may xiêm y cho nàng, đã thế còn là ở cấp bậc đại mỹ nhân nữa chứ.

Kết quả vừa mới nói là giả, nàng lại bắt đầu nhớ nhung: "Lang quân, chàng nói xem, giấc mộng này rốt cuộc là có ý gì, chẳng lẽ là "điềm báo mộng"?"

Ví dụ như điềm báo Lục thị hôm nay cho phép nàng dùng băng một lần?

Từ Nguyệt Gia mặc xong quan bào mà trên mặt nhìn không ra là thái độ gì.

Ôn Diệp thở dài.

Đúng lúc này bên ngoài có người gõ cửa, là giọng của Vân Chi, Ôn Diệp mở miệng để cho nàng ấy tiến vào.

Sau khi Vân Chi tiến vào, trước tiên hành lễ với Từ Nguyệt Gia rồi mới đi về phía Ôn Diệp, cung kính bẩm báo: "Tiểu thư, Thanh Tuyết ở chính viện tới đây thay Từ Quốc Công phủ nhân hỏi tiểu thư ngày mai có muốn đi Khê Tuyên sơn nghỉ hè hay không."

Khê Tuyền sơn không xa, nửa ngày là có thể đến.

Ôn Diệp nhớ rõ Lục thị từng đề cập qua, trong của hồi môn của nàng ấy có một thôn trang Lâm Viên ở gân Khê Tuyền sơn, thôn trang được nước suối ba mặt vây quanh, là một thánh địa nghỉ mát không tồi.

Ôn Diệp quả quyết đáp: "ĐiI"

Thời gian sắp tới càng lúc càng nóng, phòng còn không có băng, nàng cảm thấy bản thân sắp không ở đây được nữa rồi.

Nhận được thông tin, Vân Chi xoay người rời khỏi trong phòng đi trả lời Thanh Tuyết.

Mà Ôn Diệp thì nhìn về phía Từ Nguyệt Gia vẫn im lặng không lên tiếng từ nãy tới giờ, mặt mày nàng còn lộ ra vẻ nhẹ nhàng nói: "Ta đã nói đó là đại mỹ nhân mà...

Lục thị thấy Ôn Diệp gần đây gầy yếu đi không ít, lúc này nàng ấy mới nhớ tới vùng ngoại ô Khê Tuyền sơn có một thôn trang Lâm Viên.

Nơi đó ba mặt núi vây quanh, rừng rậm che nắng, gió mát không khí mát mẻ, là một nơi nghỉ mát tuyệt hảo.

Thường trú thì khẳng định không được, nhưng non nửa tháng thì không thành vấn đề, vừa lúc có thể tránh được thời điểm nóng nhất của mùa hè.

Lục thị lo lắng Ôn Diệp đi một mình, cũng may gần đây yến tiệc nàng ấy nên đi đều đã đi qua, trong phủ cũng không có đại sự gì, mang bọn nhỏ đi qua chơi một chút là ý kiến không tồi. Về phân Từ Quốc Công cùng Từ Nguyệt Gia, hai người này vốn dĩ không nằm trong suy nghĩ của nàng ấy.

Hai người muốn lên chức cao hơn, tất nhiên là không rảnh, hơn nữa Từ Quốc Công phủ cũng không thể để cảnh vườn không nhà trống, không ai trông nom được.

Lục thị định giữ Tiển ma ma lại, đề phòng bọn hạ nhân trong phủ thừa dịp nàng ấy không có ở đây gây ra một ít chuyện phiền toái.

Sau khi Thanh Tuyết mang câu trả lời trở về từ Tây viện, Lục thị lại phân phó hạ nhân đến chỗ lão sư của Từ Cảnh Lâm và Từ Ngọc Tuyên để xin nghỉ tầm non nửa tháng.

Từ Cảnh Lâm dùng qua đồ ăn sáng mới biết được nửa tháng tới bản thân không cần phải đi học, cậu nhóc cao hứng ôm lấy Từ Ngọc Tuyên vừa mới tới chính viện.

Từ Ngọc Tuyên vội đẩy nhóc ấy: "Nhị ca, mau buông đệ ra-"

Cậu bé vì cái ôm này mà sắp không thể thở được nữa rồi.

Lục thị vội vàng gọi người tách hai đứa nhỏ ra, sau đó cũng răn dạy Từ Cảnh Lâm: "Sao lại không biết chừng mực như vậy, không nhìn ra Tam đệ con đã khó chịu như nào rồi."

Từ Cảnh Lâm sờ sờ gáy, hậu tri hậu giác ngoan ngoãn nói xin lỗi: "Tuyên đệ, ta chỉ là rất cao hứng."

Từ Ngọc Tuyên há to miệng th* d*c, sau đó lắc đầu nói: "Không sao!"

Cậu bé biết nhị ca mình làm vậy không phải cố ý.

Sáng nay Thanh Tuyết đi Tây viện đụng phải Kỷ ma ma, thuận miệng nói tính toán của Lục thị nói cho bà ấy biết.

Lúc này Kỷ ma ma mới chuyển đường mang theo Từ Ngọc Tuyên đến chính viện hỏi cụ thể.

Biết được Từ Quốc Công phủ nhân thật sự muốn dẫn tiểu công tử cùng đi Khê Tuyền sơn bên kia, Kỷ ma ma lập tức nói: "Vậy lão nô về trước thu dọn hành trang cho tiểu công tử-"

Lục thị ừ một tiếng nói: "Ngươi đi đi, Tuyên nhi trước hết ở lại chính viện."

Kỷ ma ma vuốt cằm đáp: "Vâng."
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 253


Từ Ngọc Tuyên vốn không biết Khê Tuyên sơn ở đâu, nhưng khi biết được bản thân không cần đi học thì cậu bé cũng rất cao hứng.

Lục thị thấy hai huynh đệ cười giống như đúc từ một khuôn, không khỏi cũng cười cười theo, nói: "Ra ngoài chơi thôi đã cao hứng như vậy?”

Hai huynh đệ trước sau gật đầu.

Từ Cảnh Lâm bỗng nhiên nói: "Đại ca cũng ở đây thì tốt."

Từ Ngọc Tuyên cũng gật đầu theo, đại ca sẽ vừa múa kiếm vừa kể chuyện xưa.

Cậu nhóc mà không đề cập tới, Lục thị cũng thiếu chút nữa đã quên mình còn có một đứa con trai, ba hay năm ngày trước đã có một hay hai phong thư gửi đến.

Hiện giờ nàng ấy đã hơn nửa tháng không nhận được thư của trưởng tử, nghĩ đến con trai hẳn là đã dần dần thích ứng với cuộc sống ở thư viện.

Lục thị nói với con trai nhỏ: "Đại ca con muốn đi học, có nương cùng nhị thẩm thẩm của con đi cùng mà, như thế không tốt sao?"

Từ Cảnh Lâm nào dám nói không tốt, gật đầu.

Từ Ngọc Tuyên lên tiếng: "Mẫu thân con cũng đi?"

Tam mắt Lục thị chuyển hướng sang cậu bé, tiếng nói nhu hòa vài phần: "Đúng vậy."

"Vậy Kỷ ma ma có đi cùng chúng ta không bá nương?"

Lục thị gật đầu.

Từ Ngọc Tuyên lại hỏi: "Phụ thân có đi không?”

Lục thị lắc đầu.

Từ Ngọc Tuyên: "Vậy bá phụ?”

Lục thị: "Bá phụ cũng không đi."

Lúc này Từ Ngọc Tuyên mới hỏi nguyên nhân: "Tại sao vậy?”

Lục thị giải thích: "Lần này bá phụ con rất bận nên sẽ không đi cùng."

Người lớn hình như đều bề bộn nhiều việc thì phải, Từ Ngọc Tuyên giả vờ thở dài như ông cụ non: "Vậy được rồi."

Lục thị nhìn bộ dáng thông minh này của cậu bé cũng cảm thấy hiếm lạ: "Cả ngày ở cùng mẫu thân con, con đã học được những gì."

Từ Ngọc Tuyên lắc đầu: "Không có."

Lục thị nhìn chăm chú cậu bé một lúc lâu, bỗng nhiên nói: "Mẫu thân con thật thương con."

Làm phu nhân ở Từ Từ Quốc Công phủ nhiều năm như vậy, rốt cuộc là thật tâm hay giả ý, nàng ấy liếc mắt một cái là có thể nhìn ra.

Có một số việc không thể nhìn từ bê ngoài.

Từ Ngọc Tuyên gật gật đầu giống như đồng ý, sau đó bỗng nhiên nghĩ tới cái gì liền dựa vào trong lòng Lục thị nói: "Bá nương cũng tốt-"

Lục thị nở nụ cười, sờ sờ mặt cậu bé rồi nói: "Tuyên nhi ăn cái gì mà miệng ngọt như vậy."

Từ Ngọc Tuyên nhanh chóng lắc lắc cái đầu nhỏ: "Tuyên nhi ăn cháo, không ăn gà nướng."

Lục thị: ”..."

Gà nướng ở đâu ra?

*

Chạng vạng, sau khi Từ Nguyệt Gia về phủ, Ôn Diệp còn đang thu dọn hành trang cho mình.

Dự định là đi và ở đó gân nửa tháng nên đồ vật cần chuẩn bị vốn không hề ít, nhưng cũng không cần mang quá nhiều người, có hai tỳ nữ Vân Chi cùng Đào Chi là đủ rồi.

Về phân Từ Ngọc Tuyên, nàng tin tưởng Lục thị đã có biện pháp của riêng mình.

Nếu không tốt thì còn có một ma ma vạn năng như Kỷ ma ma.

Ôn Diệp đứng trước giá sách nghiêm túc chọn sách.

Cùng Lục thị ra ngoài, không thể mang quá phận đi như thế, vậy nên nàng chọn hai quyển du ký đi.

Từ Nguyệt Gia bước vào thư phòng thấy nàng đang chọn sách thì hơi kinh ngạc, bước chân hơi dừng lại, hắn đi tới nói: "Ra cửa còn mang theo sách làm gì?"

Ôn Diệp lắc đầu: "Không phải, ta định tìm một cuốn du ký thú vị mang đi."

Nàng nhớ rõ lúc trước bản thân rõ ràng mua một ít, sao bây giờ tìm lại lại không thấy.

Từ Nguyệt Gia liếc mắt nhìn giá sách đầy "Luận ngữ” rồi "Tam tự kinh" của mình rồi nói: "Du ký của nàng hiện giờ không có ở đây."

Dứt lời, hắn đi về phía bên kia, từ trên giá sách ban đầu của mình, chuẩn xác tìm ra du ký mà Ôn Diệp cần rồi đưa cho nàng.

Ôn Diệp tiếp nhận nhanh chóng lật lật, đây đúng là du ký hàng thật giá thật.

Nàng vừa lật vừa nói: "Ta đã quên bản thân mình nhét chỗ nào rồi, vậy mà lang quân lại có thể nhớ rõ như vậy."

Xoay người bỏ hai quyển du ký bỏ vào trong rương gỗ, lúc này Ôn Diệp cảm thấy: "Được rồi!"

Bỗng nhiên, một trận gió từ phía sau thổi tới, nàng theo bản năng quay đầu lại liền thấy Từ Nguyệt Gia đang cầm quạt vừa nãy nàng đặt ở bên cạnh quạt cho nàng, đáy mắt liên hiện lên sự kinh ngạc, nàng cảm thấy ngoài ý muốn nói: "Tâm tình của lang quân hôm nay rất tốt?"

Từ Nguyệt Gia: "Không có."

Ôn Diệp nhìn thoáng qua chiếc quạt nhỏ ở trong tay Từ Nguyệt Gia vốn không hợp với hình tượng của hắn rồi hỏi: "Vậy đây là?"
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 254


Vô duyên vô cớ hầu hạ nàng như thế, rất dễ khiến người ta cảm giác không yên tâm.

Từ Nguyệt Gia chỉ lẳng lặng nhìn nàng rồi nói: "Không cảm thấy quen thuộc?"

Ôn Diệp sửng sốt, ngay sau đó trong đầu hiện lên một ít hình ảnh mơ hồ, cho nên ban đêm thật sự có cô nương ốc đồng quạt cho nàng?

Nàng còn tưởng là mơ chứ.

Không đúng, không phải là cô nương ốc đồng, phải gọi là công tử ốc đồng mới đúng.

"Cho nên, người đó là lang quân?”

"Ừm."

Ôn Diệp chạm vào ánh mắt sâu thẳm của Từ Nguyệt Gia, lời đến bên miệng lại nuốt trở vào đánh một khúc cua: “Càng đẹp hơn.”

Những gì nàng nói rất chân thành.

Từ Nguyệt Gia: ”..."

Từ Nguyệt Gia lặng lẽ nói: "Hết rôi?"

Ôn Diệp thử thăm dò: "Tiếp tục duy trì?"

Đây là suy nghĩ chân thật nhất của nàng vào giờ phút này.

Ban đêm có hắn hỗ trợ quạt mát, giấc ngủ của nàng được cái thiện đáng kể, thậm chí là ngủ rất ngon.

Hô hấp của Từ Nguyệt Gia nhất thời chậm lại, nói: "Thôi."

Ôn Diệp cố gắng cứu vãn: "Tâm ý của lang quân, ta đều hiểu."

Nam nhân ban đêm giúp thê tử quạt gió thật sự không thấy nhiều, cảm động trong lời nói của Ôn Diệp không phải giả dối.

Vừa rồi miệng nàng nhanh hơn đầu óc mà thôi.

Trước kia ở Ôn gia, nàng rất ít khi như vậy, xem ra vẫn là ở Từ Quốc Công phủ được sống quá thoải mái.

Từ Nguyệt Gia cũng không thật sự muốn đi tiếp tục câu chuyện, chỉ là khi tình yêu và h*m m**n điều khiển trái tim khiến hắn khó tránh khỏi những lúc bản thân làm ra hành động thất thố.

Thật ra hắn cũng cần phải bình tĩnh cả một ngày.

"Ta không có ý gì khác." Từ Nguyệt Gia bỗng nhiên không biết giải thích từ đâu.

Dừng lại hồi lâu, hắn mới nói thêm một câu: "Nàng không cần cảm thấy bản thân gánh nặng."

Tuy lời mà Từ Nguyệt Gia nói có chút mơ màng nhưng Ôn Diệp vẫn nghe hiểu.

Thật ra nàng càng mong mình không hiểu thì hơn.

Nói thật, cảnh tượng trước mắt, nàng chưa bao giờ đoán trước được.

Ôn Diệp hiện tại càng không nắm chắc.

Tình cảm là một dành từ không thể định nghĩa được, đôi khi chính người trong cuộc cũng không thể hiểu được. Ôn Diệp cùng không muốn lừa Từ Nguyệt Gia: "Ta cũng không có cảm thấy bản thân là gánh nặng, chỉ là ta sợ lang quân không tiếp nhận được mà thôi."

Từ Nguyệt Gia hỏi ngược lại: "Sao nàng biết ta không thể?"

Hắn không ngại sao?

Ôn Diệp suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy tất cả vẫn như thường lệ?"

Đã đến thì phải an phận, dù sao vẫn còn có Lục thị.

Hơn nữa, nói không chừng vào một ngày nào đẹp trời nào đó Từ Nguyệt Gia sẽ nghĩ thông suốt.

Từ Nguyệt Gia: "Được."

Hôm nay là chuyện ngoài ý muốn, là thời gian bình tĩnh của hắn không đủ dài.

Trước đây hắn vốn không phải là người tham công.

Tuy rằng Ôn Diệp vô tâm vô phế đã quen, nhưng trải qua một lần này, nàng vẫn cảm giác được Từ Nguyệt Gia có chút biến hóa khác so với dĩ vãng.

Lúc trước hoàn toàn không nghĩ đến phương diện này, cho rằng tất cả đều là do Từ Nguyệt Gia tự mình tu dưỡng cho tốt.

Bây giờ nghĩ lại, không là hẳn vậy.

Bầu không khí yên lặng bao quanh hai người cho đến khi hai ánh mắt một lần nữa chạm vào nhau.

Từ Nguyệt Gia: "... Ta đi rửa mặt."

Ôn Diệp: "..."

Hình như nàng không có ý này.

Nhưng, người nào đó rất hiếm khi chủ động bây giờ lại lên trước.

*

Sáng sớm hôm sau, Từ Nguyệt Gia tiễn hai người ra phủ, đợi đến khi hai người lên kiệu mới thu hồi ánh mắt.

Từ Quốc Công ở bên cạnh còn đang cùng Lục thị nói thầm: "Chỉ mang theo chút hộ vệ như vậy có phải là hơi không ổn không? Không bằng ta cũng đi nàng?"

Lục thị ngay lập tức bác bỏ lời đề nghị này của y: "Thiếu chỗ nào, nhị đệ cũng không đi, chàng đi theo, còn ra thể thống gì."

Từ Quốc Công đành phải lui một bước: "Vậy nàng đi sớm trở về sớm."

Ôn Diệp vén rèm lên, trước tiên nhìn thoáng qua Từ Nguyệt Gia, sau đó thúc giục Lục thị: "Tẩu tẩu."

Đầu Từ Ngọc Tuyên từ phía dưới nhô ra, vẫy tay với Lục thị: "Bá nương, mau lên đây-"

Thấy Từ Ngọc Tuyên gọi mình, Lục thị cũng không nói với Từ Quốc Công là có hay không, nàng ấy nói: "Trong lòng ta biết rõ, chàng đừng làm quá."

Dưới sự nâng đỡ của tỳ nữ, Lục thị cũng không quay đầu lại bước khi lên kiệu xe.

Từ Quốc Công: "...
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 255


Ôn Diệp còn vén rèm, nói với tiểu hài nhi đang chen vào trong lòng: "Mau mau chào tạm biệt phụ thân di.

Từ Ngọc Tuyên lúc này mới phất tay với Từ Nguyệt Gia, kích động nói: "Cha, con và nương di đây-"

Từ Nguyệt Gia chỉ "Ừ một tiếng, sau đó ánh mắt liền chuyển hướng sang người phía sau con trai mình rồi nói: "Đi đường cẩn thận."

Ôn Diệp trả lời hắn: "Biết rồi."

Từ Ngọc Tuyên chen vào: "Con biết rồi-"

Ôn Diệp kéo đứa nhỏ đã chui đầu ra ngoài trở về, thuận tay buông rèm xuống.

Mấy chiếc xe ngựa lục tục di chuyển, từ từ rời khỏi phủ Từ Quốc Công phủ.

Từ Quốc Công nhìn đội ngũ càng lúc càng đi xa, thở dài một hơi nặng nề nói: "Phủ đệ to như vậy, trong chốc lát vậy mà chỉ còn lại hai huynh đệ chúng ta."

Từ Nguyệt Gia thu hồi ánh mắt nhìn ve phía Từ Quốc Công, ngữ khí cực kỳ bình tĩnh: "Huynh trưởng có thể đi theo."

Từ Quốc Công cố gắng nghiêm mặt, y không muốn để cho người nào đó nhìn thấu nói: "Ta có công vụ trong người, đại tẩu của đệ thật ra cũng muốn cho ta đi cùng, nhưng ta thật sự không có thời gian."

Có lẽ Từ Nguyệt Gia cũng tin vào lời nói đó, thái độ vẫn như thường ngày nói: "Xe ngựa còn chưa đi xa, huynh trưởng nếu đổi ý thì vẫn còn có thể đuổi theo."

Vừa dứt lời, hắn liền xoay người trở về giống như muốn đi gọi người đánh ngựa tới.

Từ Quốc Công vội vàng gọi hắn lại: "Chờ một chút, đuổi cái gì mà đuổi, đầu đã nói với đệ rồi mà, ta công vụ bận rộn."

Thấy Từ Nguyệt Gia dừng bước, Từ Quốc Công mới đuổi theo tiếp tục nói: "Ai, đại tẩu đệ ga vào đây đã bao nhiêu năm rồi, chưa bao giờ ra ngoài lâu như vậy."

Y chỉ là có chút không quen.

Từ Nguyệt Gia lại nhìn về phía Từ Quốc Công rồi nói: "Đại tẩu vì huynh trưởng lo liệu toàn bộ Từ Quốc Công phủ, lao khổ công cao, huynh trưởng, huynh đây là có ý gì?"

Từ Quốc Công cảm thấy đệ đệ nhà mình hôm nay có chút kỳ quái, ngữ khí nói chuyện không hiểu sao lại vô cùng quen thuộc.

Suy nghĩ nửa ngày cũng không nhớ ra, Từ Quốc Công nói: "Ta nói không cho đại tẩu của đệ ra ngoài khi nào?”

Từ Nguyệt Gia: "Tử Đàn cũng chưa từng nói qua với huynh trưởng."

Từ Quốc Công: "..."

Cuối cùng cũng nhớ ra chỗ nào quen thuộc rồi.

Y tức giận nói thẳng: "Trước kia, khi đệ muội chưa vào cửa, đại tẩu của đệ không có như vậy."

Từ Nguyệt Gia nói: "Huynh trưởng nếu có gì bất mãn hay không vừa ý đại tẩu, huynh có thể nói thẳng cho tẩu tau biết, nói xấu sau lưng không phải việc mà một nam tử hán nên làm." Từ Quốc Công: “...

Y rõ ràng đang nói vấn đề ở phía đệ muội, cớ gì lại vu khống y nhiều như thế.

Hai huynh đệ “chia tay trong không khí không vui", mỗi người trở về viện của mình.

*

Ôn Diệp ở đời này rất ít khi ra ngoài, số lần ít ỏi được ra ngoài ấy đều là trước sau khi lập gia đình hơn một năm, sau khi xe ngựa ra khỏi thành, nàng lại vén rèm lên nhìn phong cảnh xanh um tươi tốt bên ngoài xe, tâm tình của nàng cũng không tự chủ được lại cảm thấy trống trải hơn rất nhiều.

Nàng ở giữa quay đầu lại nói: "Tẩu tẩu, cảnh sắc nơi này thật đẹp."

Rừng trúc cành lá sum suê chặn phần lớn ánh mặt trời, gió mùa hè thổi qua còn có thể ngửi được một mùi trúc nhàn nhạt, đáng tiếc bây giờ là mùa hè, nếu mà là mùa xuân khi đi ngang qua nơi này, Ôn Diệp quả thật sẽ muốn đi xuống đào chút măng mang theo.

Vốn dĩ Lục thị đặc biệt chọn con đường này, mặc dù sẽ đi vòng một đoạn đường nhưng phong cảnh trên con đường này là thích hợp nhất, như thế, trên đường đi tới Khê Tuyên sơn cũng sẽ không nhàm chán.

Lục thị nói: "Đúng là rất đẹp, nhưng phong cảnh bên Khê Tuyền sơn còn đẹp hơn, ngươi đi đến đó chắc chắn sẽ rất thích."

Có thể ra ngoài chơi còn có thể nghỉ hè, Ôn Diệp nào có gì gọi là không thích, xe ngựa vượt qua rừng trúc, nàng tạm thời buông rèm ngồi trở lại nói: "Địa phương mà tẩu tẩu chọn nhất định sẽ là địa phương là tốt nhất."

"Cái miệng này của ngươi thật biết làm cho người ta vui vẻ, Tuyên nhi quả nhiên là theo ngươi học những thứ này."

Trong lời nói của Lục thị mang theo trách cứ nhưng đáy mắt dung túng đã bán đứng nàng ấy.

Ôn Diệp liếc mắt nhìn đứa nhỏ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh mình, ánh mắt lộ ra vẻ vô tội nói: "Ta cũng không dạy Tuyên nhị, lão sư của Tuyên nhi là Hứa lão sư."
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 256


Rõ ràng Lục thị không có ý này, nhưng Từ Ngọc Tuyên không rõ tình huống vẫn rất phối hợp với mẫu thân nhà mình gật gật đầu như gà con mổ thóc: "Đúng nha-"

Trong nháy mắt, Lục thị chỉ biết bất đắc dĩ: "Hai mẫu tử nhà các ngươi hôm nay ở trước mặt ta ngược lại là học được kiểu kẻ xướng người họa rồi đấy."

Ôn Diệp chỉ vào Cảnh Lâm ở phía đối diện và nói: "Tẩu tẩu vẫn còn có Lâm nhi mà."

Từ Cảnh Lâm tuy rằng đọc sách không được nhưng cậu nhóc cũng không phải dạng ngốc, có thể nghe hiểu mẫu thân cùng Nhị thẩm thẩm nhà mình đang nói cái gì, tự nhiên sẽ không giống Từ Ngọc Tuyên chó ngáp phải ruồi phối hợp làm trò cười rồi.

Lục thị nhìn nhi tử nhà mình một cái mà trong lòng lại nghĩ, đứa nhỏ lo lớn rồi, sẽ không làm đau lòng người khác.

Từ Cảnh Lâm nghe được có người gọi mình liền ngẩng đầu, thấy mẫu thân đang nhìn bản thân mình, vả lại thật lâu vẫn không dời tâm mắt, cậu nhóc do dự hô: "Nương?"

Lục thị bị một tiếng "nương" này kéo trở về thực tại: "Không có việc gì."

Từ Cảnh Lâm chỉ "ô" một tiếng, sau đó tiếp tục chơi đồ chơi trên tay, hai tai không nghe thấy chuyện bên ngoài.

Lục thị: ”..."

Ôn Diệp thì đã sớm rũ mắt xuống chơi đùa nụ hoa của Từ Ngọc Tuyên.

*

Các nàng xuất phát sớm, cho nên khi đến thôn trang Lâm Viên gần Khê Tuyên Sơn thì mới là buổi trưa.

Quản sự của Lâm Viên sau khi nhận được thư của Từ Quốc Công phủ đã sớm phái người thu dọn từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài, lúc này đồ ăn đều đã chuẩn bị thật tốt, chỉ chờ mấy vị chủ tử của Từ Quốc Công phủ đến hưởng dụng.

Quản sự họ Ngô, sau khi Ôn Diệp và Lục thị xuống kiệu, Ngô quản sự liền dẫn một nhà từ già đến trẻ tới bái kiến, đồng thời cũng báo cáo một số chuyện trong thôn trang.

Ngô quản sự là lão nhân của Từ Quốc Công phủ, Lục thị đối với ông ấy coi như là tín nhiệm, lần này tới đây chủ yếu là vì tránh nóng, bởi vậy nàng ấy chỉ là hơi xem xét một chút, sau đó liền để Ngô quản sự lui ra trước.

Ngồi xe ngựa đến trưa, tất cả mọi người đều có chút mệt mỏi, Lục thị liên quyết định dùng cơm trước, hành lý gì đó chờ sau bữa ăn sẽ từ từ thu dọn.

Đồ ăn đều là do trưởng tức của Ngô quản sự làm, phần lớn đều là những món ăn bình thường của nhà nông, có điều bày biện theo thói quen trước kia của Lục thị thì tinh xảo không có nhiều.

Nghe nói nước suối nơi này uống vào có vị ngọt nhàn nhạt, bất luận là pha trà hay là nấu cơm đều không tệ.

Hôm nay bàn thức ăn này chính là dùng nước suối làm ra.

Có điều đại khái là Lục thị đã dặn dò trước, tất cả các món ăn đều không có một chút bóng dáng của ớt. Cũng may đồ ăn mặn không ít, Ôn Diệp ở trong lòng than nhẹ một chút, rốt cục cũng có thể ăn thịt rồi.

Còn chưa nói, thịt gà hầm từ nước suối, ăn vào hình như thơm hơn rất nhiều, Ôn Diệp lại gắp một miếng.

Đi tới đây chính là vì thả lỏng, không có quy củ ăn không nói ngủ không nói gì, Ôn Diệp nếm thử lần nữa, lúc này dùng đũa gap cho Lục thị một miếng, nói: "Tẩu tẩu, gà con hầm nấm không tệ."

Lục thị cắn một miếng nhỏ, sau đó liền lên tiếng hỏi: "Vậy so với món gà nướng thì sao?"

Động tác gắp thức ăn của Ôn Diệp cứng đờ, nháy mắt một cái liền nói: "Tẩu tẩu, tẩu nói cái gì, gà nướng gì vậy? Ta nghe không hiểu."

Lục thị thần sắc lạnh nhạt, cứ như vậy nhìn nàng.

Ôn Diệp: "..."

Rốt cuộc là kẻ phản bội nào đã khai ra.

Từ Ngọc Tuyên ăn đùi gà Kỷ ma ma gắp xuống nhìn hai bên, giống như đang suy nghĩ gì đó rồi bỗng nhiên nói: "Deu ăn ngon!"

Ôn Diệp nghe tiếng, ánh mắt rơi về phía hài tử mà trong lòng thầm nghĩ, thì ra là nhóc con phản bội nhà con."

Ôn Diệp vội vàng nói: "Gà nướng đó là do lang quân mua, trước đó ta cũng không biết."

Đây là sự thật, dù sao đây cũng không phải lỗi của nàng.

Lục thị mím môi nở nụ cười, nói: "Được rồi, ta cũng không muốn làm gì ngươi, xem ra lời này đã dọa ngươi rồi."

Nàng ấy cũng không phải không cho Ôn Diệp ăn những thứ này, chỉ là không hy vọng nàng ăn quá nhiều mà thôi.
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 257


Nhưng mà gà nướng lại là nhị đệ mua, điều này làm cho nàng ấy kinh ngạc một hồi.

Ôn Diệp lập tức nói rõ: "Ta chủ yếu chỉ ăn hai cái chân."

Lục thị cũng chỉ là suy đoán, nghe nàng nói như vậy liền hỏi: "Còn lại đều bị Tuyên nhi ăn?"

Nàng hơi nhíu mày, tâm mắt rơi về phía bụng nhỏ của Từ Ngọc Tuyên, thâm nghĩ, hình như là lớn hơn trước không ít.

Ôn Diệp đáp: "Vậy cũng không phải, lang quân cũng ăn, Tuyên nhi gặm hai cánh gà."

Lúc này Lục thị mới yên tâm thu hồi ánh mắt.

Nhưng mà khi nghe Ôn Diệp nói như vậy, Lục thị lại phát hiện Từ Ngọc Tuyên hình như mượt mà hơn không ít.

Nàng ấy suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu nói với Kỷ ma ma: "Chú ý một chút, đừng cho Tuyên nhi ăn quá nhiều, dễ bị trướng bụng."

Kỷ ma ma ghi nhớ: "Vâng."

Sau đó, Từ Ngọc Tuyên liên phát hiện thịt trong bát mình thiếu một nửa.

Cái miệng nhỏ nhắn của cậu bé hơi mím lại nhưng cũng không khóc hay la hét đòi thêm.

Đơn giản dùng xong cơm trưa, bọn hạ nhân cũng đã thu dọn chỗ ở xong.

Ôn Diệp ngủ trưa ngon lành, từ khi đến đây, nếu không phải ngoài cửa sổ lá cây vẫn còn xanh, nàng đã nghĩ bây giờ đang là mùa thu rồi.

Sau khi rời giường, Ôn Diệp bảo Đào Chi tìm cho mình một bộ trang phục cưỡi ngựa, trước khi đến Lục thị đã nói gần thôn trang có một bãi cỏ, thích hợp cưỡi ngựa.

Vừa vặn trên thôn trang cũng nuôi mấy con tuấn mã, Lục thị liền sai người tới hỏi nàng xem có biết cưỡi ngựa hay không, nếu biết thì thêm hai bộ trang phục cưỡi ngựa.

Ôn Diệp biết cưỡi ngựa nhưng đời này chỉ cưỡi ngựa hai lần, đời trước vì hùa theo yêu thích của khách hàng mà nàng đã học cưỡi ngựa tận mấy tháng.

Lục thị cũng đã từng học qua, nhưng đó chỉ là chuyện thật lâu trước kia, những điều cơ bản vẫn chưa quen, hơn nữa nàng ấy đối với cưỡi ngựa cũng không có hứng thú cho lắm.

Không khí ở đây không tệ, nước suối dùng để nấu nước pha trà mang lại cảm giác hoang sơ độc đáo của riêng nơi đây.

Bên cạnh bãi cỏ có một cái đình nhỏ, tâm nhìn khá rộng rãi, phong cảnh hợp lòng người.

Lục thị cho người mang điểm tâm cùng nước trà đi đến trong đình ngồi xuống, Từ Cảnh Lâm hơn sáu tuổi, dưới sự cho phép của Lục thị, một gã hộ vệ đi theo lấy một con ngựa nhỏ từ chỗ Ngô quản sự, chậm rãi dạy cậu nhóc cưỡi.

Từ Ngọc Tuyên ở bên cạnh Lục thị, trong tay nắm chặt một khối đậu phụ vàng, đôi mắt trông mong nhìn.

Hài tử luôn có hứng thú với những điều mới mẻ.

Lục thị nhìn thấy liền cười nói: "Tuyên nhi vẫn còn nhỏ, chờ đến khi con trưởng thành, bá nương cũng sẽ cho người dạy con cưỡi ngựa."

Từ Ngọc Tuyên đã được dạy qua nhưng bây giờ cậu bé vẫn còn quá nhỏ nên không thích hợp để học cưỡi ngựa thực tế.

Chỉ là hiểu thì hiểu, thèm thì thèm.

Từ Ngọc Tuyên iu xiu gật đầu.

Lục thị vừa xoa xoa đầu cậu bé vừa nói: "Nhìn nương con đi, nương con cưỡi cũng không tệ đâu."

Ôn Diệp đã tung một vòng, mái tóc đen của nàng buộc cao lên đón gió tung bay, một thân hồng y buộc tay áo cưỡi ngựa, so với hiệp nữ trong hí văn thì chỉ thiếu mỗi một thanh trường kiếm.

Từ Ngọc Tuyên nhìn mẫu thân nhà mình tiêu sái không thôi, cái đầu nhỏ lại yên lặng gật gật.

Ôn Diệp cưỡi ngựa mệt mỏi liền đi dọc theo bờ suối, thuận tiện cho con ngựa uống nước, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy thỏ gà rừng chạy qua trước mắt, đáng tiếc nàng lại không biết bắt.

Ngược lại hái không ít trái cây dại trở về.

Một túi dâu, mấy chùm nho dại, những quả dại khác cũng có một ít.

Ôn Diệp trở lại phụ cận đình, từ trên ngựa xuống, ôm những quả dại này đi vào đình, đặt chúng lên bàn đá nói: "Đều là ta hái, trở về ta làm trà hoa quả cho tau tẩu uống."

Lục thị đưa một cái khăn lụa qua nói: "Lau đi, đầu muội đầy mồ hôi."

Ôn Diệp lại cười nói: "Tẩu tẩu, đây không phải là mồ hôi, là ta vừa mới ở bên suối rửa mặt nên dính nước thôi."

Quả dâu kia không dễ hái, cây dâu già rất cao, nàng chỉ có thể dùng cành cây đánh, trong lúc đó luôn có mấy quả không nghe lời đập vào mặt khiến cho mặt nàng đầy chất lỏng của dâu.

Từ Ngọc Tuyên nhìn trái cây hồng hồng tử tử hoàng lục trên bàn, ngước mắt nói: "Nương..."

Không đợi cậu bé hỏi ra miệng, Ôn Diệp đã nhặt một quả dâu đút vào miệng cậu bé rồi nói: "Ăn đi."
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 258


Quả dâu này có thể hơi chua nên khi Từ Ngọc Tuyên vừa nhai vừa nuốt, vẻ mặt trẻ con của cậu bé nhăn nhó không thôi, thế nhưng vẫn không nỡ nhổ ra.

Cuối cùng vẫn là Kỷ ma ma hỗ trợ dùng khăn lấy ra.

Ôn Diệp thấy vậy liền đưa tay kéo một quả nho xanh lần thứ hai đút qua.

Lục thị nhìn ở trong mắt, nhưng không nhắc nhở.

Từ Ngọc Tuyên cho rằng một viên này luôn có thể ngọt, liền không nghĩ quá nhiều, há mồm liền cắn, kết quả thiếu chút nữa chua rớt cái răng nhỏ của mình.

Sau khi nhổ nho chua ra, Từ Ngọc Tuyên hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn về phía Ôn Diệp, lớn tiếng lên án: "Nương!"

Ôn Diệp bất vi sở động, ngược lại hỏi cậu bé: "Còn muốn ăn không?"

Từ Ngọc Tuyên lắc đầu.

"Không ngon."

Ôn Diệp lúc này mới chuyển hướng lên mấy chiếc bánh ngọt trên bàn, chọn loại bánh cậu bé thích nhất an ủi nói: "Ăn cái này đi."

Từ Ngọc Tuyên cầm bánh táo ngọt ngào, cắn mạnh một cái, cố gắng áp chế dư vị chua lè trong miệng.

Chờ Ôn Diệp "trêu cợt" Từ Ngọc Tuyên xong, Lục thị mới mở miệng: "Ngươi cứ trêu chọc Tuyên nhi như vậy, cẩn thận ngày nào đó nó thật sự sẽ giận ngươi đấy."

Rõ ràng xuất phát điểm là vì muốn tốt cho Tuyên nhi nhưng lại luôn không đi con đường bình thường.

Ôn Diệp ngồi xuống bên cạnh Lục thị, tự mình rót cho nàng chén trà, mặt dày nói: "Vậy đến lúc đó tẩu tẩu cần phải đứng về phía ta à nha."

Lục thị: ”..."

*

Từ sau khi đến Khê Tuyền sơn, Ôn Diệp gần như chưa từng yên tĩnh, đây là lần đầu tiên Lục thị thấy nàng tinh lực dồi dào như vậy, cưỡi ngựa, leo núi, đi vào rừng hái quả dại, ngay cả xuống sông bắt cá cũng bị nàng lén lút làm.

Chờ sau khi Lục thị biết, sọt cá kia đã được bày lên bàn, nàng ấy còn có thể nói cái gì.

Cá là uống nước suối chảy vào suối mà lớn lên, thịt càng ngon hơn, sau khi Lục thị nếm qua miếng đầu tiên, cũng không nhắc tới chuyện Ôn Diệp xuống sông nữa, chỉ sai người cẩn thận trông chừng.

Ngày thứ năm sau khi hai người đi, Từ Quốc Công phủ vẫn như thường ngày, bọn hạ nhân làm từng bước, mỗi người một trách nhiệm.

Từ Nguyệt Gia cứ theo lẽ thường lên chức, Từ Quốc Công thỉnh thoảng đi một chuyến đến quân doanh ngoại ô kinh thành.

Chạng vạng hôm nay, Từ Nguyệt Gia đang ở thư phòng tiền viện xử lý công vụ, Từ Quốc Công tới đây một chuyến.

Hắn tới hỏi: "Thê tử của ta và thê tử của đệ rời đi đã mười mấy ngày rồi?"

Từ Nguyệt Gia với sắc mặt bình thản trả lời: "Cộng thêm hôm nay thì là ngày thứ năm.”

Từ Quốc Công sinh lòng hoài nghi: "Vậy sao? Nhưng sao ta lại cảm thấy đã qua hơn mười ngày rồi."

Từ Nguyệt Gia khép quyển sách trong tay lại ngước mắt nhìn: "Huynh trưởng nhớ lầm rồi."

Từ Quốc Công thở dài, dư quang liếc thấy trang bìa sách trong tay hắn thì chợt nói: "De hôm nay sao còn xem Tam Tự Kinh, đây hẳn là sách của Tuyên nhi đi."

Từ Nguyệt Gia thả sách lại trên giá sách phía sau rồi nói: "Rảnh rỗi thì lật lật xem chút thôi."

Từ Quốc Công không để ý vẫn tiếp tục nói: "Cũng không biết đại tẩu đệ muốn chơi đến khi nào mới hồi phủ."

Từ Nguyệt Gia: "Còn mười ngày nửa."

Từ Quốc Công tiếp tục thở dài: "Còn tận mười ngày lận."

Từ Nguyệt Gia: "Huynh trưởng nếu lo lắng thì có thể đi xem."

Từ Quốc Công mặc dù động tâm nhưng ngoài miệng vẫn là lý do thoái thác kia: "Ta sao có thể đi được chứ, công vụ bận rộn."

Từ Nguyệt Gia thần sắc hờ hững: "Ừ”"

Từ Quốc Công giấu đầu hở đuôi: "Ta bận thật mà."...

Từ Quốc Công lại nhấn mạnh một lần nữa, kết quả đợi một lúc lâu vẫn không nghe thấy ai kia nói tiếp.

Hắn quay đầu nhìn thoáng qua người chấp bút trên bàn, sau một lúc lâu, tự mình tìm cho mình một bậc thang xuống: "Ta gần đây quả thật bận rộn, chờ xong việc chúng ta nói tiếp."

"Huynh trưởng cứ tùy ý."

Thấy hắn thủy chung không gợn sóng, Từ Quốc Công muốn hỏi: "Nếu ta xong việc rảnh rỗi, đệ có ý kiến gì không?"

Từ Nguyệt Gia lúc này mới buông bút mực trên tay mình, ngước mắt nhìn vị huynh trưởng đã lớn mà tính vẫn như trẻ con kia, nghiêm túc nói: "Huynh trưởng, ta thật sự rất bận."

Từ Quốc Công: “...

Ta cũng rất bận, được chứ?

Từ Quốc Công giả vờ ho khan hai cái: "Đệ còn có công vụ, vi huynh sẽ không quấy ray đệ nữa."

Y phải trở về suy nghĩ thật kỹ ngày nào đó đi qua mới không trực tiếp bị đuổi trở về.
 
Mẹ Kế Ở Cổ Đại Làm Cá Mặn
Chương 259


Ôn Diệp hoàn toàn yêu thích nơi này, có đôi khi nàng nghĩ, Từ Quốc Công phủ tại sao không xây ở Khê Tuyền sơn.

Lần đầu tiên cảm nhận được tư vị của tình yêu, lại cố tình không thể ở bên đối phương, thật sự là quá tiếc nuối.

Ngày thứ bảy đến Khê Tuyền Sơn, Ôn Diệp hỏi Ngô quản sự muốn một cái ghế nằm, sân bên ngoài chỗ ở của các nàng khá lớn, vừa vặn có một dòng suối nhỏ xuôi dòng chảy xuống, kề sát chỗ ở xuyên qua góc sân.

Ôn Diệp cho người đặt ghế nằm bên cạnh dòng suối nhỏ, trên đỉnh lại dựng một cái lều che nắng, nàng có thể nằm trên đó cả buổi chiều.

Vì không để cho Lục thị nói nàng, Ôn Diệp thuận tay cũng cho nàng ấy một cái.

Ngay bên tay phải nàng, giữa hai cái ghế nằm đặt một cái bàn trà tròn, bày biện trà hoa quả nàng mấy ngày gần đây mỗi ngày đều làm.

Hai ngày trước Lục thị còn chưa quen, sau này không cần Ôn Diệp nhắc tới, sau khi ngủ trưa tỉnh lại, nàng ấy đều tới đây ngồi một lát.

Uống trà, ăn điểm tâm, tận hưởng làn gió mùa hè mát mẻ, nhàn nhã ngắm cảnh núi non.

Ôn Diệp còn để cho con dâu lớn của Ngô quản sự hỗ trợ nấu một nồi vịt, nguyên liệu nấu là trước khi nàng đến đã chuẩn bị tốt mang tới.

Hương vị ngũ vị thuần khiết, một chút cay cũng không dính.

Con vịt chính là con vịt mà Ngô quản sự nuôi ở thôn trang, Ôn Diệp trực tiếp lấy nguyên liệu tại chỗ.

Sau khi kho xong khoảng một canh giờ lại ăn, ngâm một lát thì càng ngon miệng hơn.

Mùi thơm bay ra mấy dặm, Lục thị bị tiểu nhi tử ồn ào tới xem.

Thời gian không khác so với dự định lắm, Ôn Diệp gắp một cái chân vịt đi ra, để cho tỳ nữ Bạch Mai của Lục thị giúp đỡ lấy thịt, sau đó nàng tự mình bưng đến trước mặt Lục thị, nói: Tau tẩu, tẩu nếm trước đi.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Lục thị nếm thử một miếng nhỏ nói: "Cũng không tệ lắm."

Ôn Diệp lúc này mắt sáng lên, Từ Cảnh Lâm cùng Từ Ngọc Tuyên ở một bên chờ đã lâu, biểu tình cùng nàng giống nhau như đúc.

Thần sắc vốn nghiêm túc của Lục thị giờ phút này bị bộ dáng của ba người bọn họ làm tan rã, mặt mày nhiễm ý cười nói: "Muốn ăn thì ăn, đã làm rồi, cũng đừng lãng phí."

Ôn Diệp vui vẻ nói: "Chắc chắn sẽ không lãng phí."

Một nồi nhìn nhiều, nhưng nàng để cho trưởng tức của Ngô quản sự khi trở về mang hai mâm, còn lại thì để người một nhà các nàng lại phân một phần, kỳ thật cũng không còn cái gì.

Chân vịt kho không nhiều lắm, Ôn Diệp nhặt mấy thứ bày ra đĩa, cho người bưng đến bàn tròn bên dòng suối nhỏ.

Trong những bộ phận của vịt kho, Ôn Diệp thích gặm cổ vịt cùng cánh vịt còn có chân vịt, lúc này nàng tặng đùi gà cho Từ Ngọc Tuyên. Ôn Diệp ngồi trên ghế nằm, trong tay cầm cổ vịt gặm, lại thêm một bình trà hoa quả. Giờ này khắc này, nàng cảm thấy bản thân có ở chỗ này cả đời cũng sẽ không chán.

Lục thị sau khi ăn một cái đùi gà kho liền không ăn nữa, nhưng mà cũng không nói Ôn Diệp cái gì.

Ôn Diệp cũng phát hiện, Lục thị ngoài miệng nói muốn quy củ, nhưng đối với chuyện nàng trực tiếp lấy tay gặm cũng không nhiều lời.

Sau đó nàng suy nghĩ một chút, đại khái là bởi vì các nàng hiện giờ đang ở thôn trang, bên cạnh cũng không có người ngoài, thích hợp thả lỏng một chút, đối với Lục thị mà nói, không phải đại sự gì.

Thật ra Lục thị cũng không phải là người yêu cầu quy củ khắp nơi, nếu không cũng không nuôi được hai đứa con trai Từ Cảnh Dung và Từ Cảnh Lâm.

Nàng ấy đối với bản thân yêu cầu nghiêm khắc, nhưng cũng không lấy cái này đến cưỡng cầu người khác cũng giống như mình.

Đi ra ngoài một chuyến, đối với Lục thị lại có thêm một bước hiểu biết, Ôn Diệp gặm cổ vịt, nội tâm càng kiên định.

Từ Ngọc Tuyên gặm xong một cái chân vịt kho, Ôn Diệp cầm chân vịt kho để cậu chậm rãi mài răng, cái bụng nhỏ của cậu không thể ăn thêm nổi nữa.

Còn lại canh kho, Ôn Diệp cho người làm một ít rau củ cùng ngó sen bỏ vào, làm thành nước kho chay, bữa tối vừa lúc thêm một món ăn.

Hai quyển du ký nàng mang tới giờ phút này đều ở trong tay Lục thị, Ôn Diệp liếc mắt một cái, hai quyển du ký Lục thị đều sắp xem xong, mà nàng ngay cả bên trong nói cái gì cũng không rõ ràng lắm.

Ôn Diệp gặm xong cổ vịt lại gặm qua chân vịt. Lục thị nhìn mệt mỏi, liền nằm xuống thả lỏng một lát hoặc ăn điểm tâm, uống một chén trà.

Hai người với hai phong thái khác nhau hoàn toàn, khó có khi được hài hòa cùng một chỗ.
 
Back
Top Dưới