Ngôn Tình Mẹ Ảnh Đế Là Fan CP Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,389,456
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ABLVV86mFjjWHyuMsHM9N028IQ_d3dLbeIctdYD3vKwAzZ91ITWVGKsacBup5iPvaJ4X8lufhIOIdPZGj_p2gLIxAHaTcw_nxMFHDHFylZ1ALin4AvGyAlsKB1iXioUC97E1LSXs94G_DrceDwjaCvHz_7T4=w215-h322-s-no-gm

Mẹ Ảnh Đế Là Fan CP Của Tôi
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: MẸ ẢNH ĐẾ LÀ FAN CP CỦA TÔI
Tác giả: 芒果酸奶
Dịch: Ling2
Nguồn: Zhihu
- ------------
Đoạn video tôi gặp mẹ của ảnh đế trong một quán cà phê đã được lan truyền rộng rãi.

Trong khung hình, bà ấy đen mặt cầm tấm séc đập xuống bàn.

"60 triệu tệ đều không đủ? Cô rốt cuộc muốn bao nhiêu? Cho cái giá đi!"

Cư dân mạng sôi nổi cười nhạo tôi vì không biết tự lượng sức mình, chim sẻ mà muốn đậu cành cao.

Thanh mai của ảnh đế nội hàm nói: "Dì Chu rất chú trọng đến vấn đề môn đăng hộ đối, không có khả năng để loại mặt hàng này vào cửa."

Nhưng cô ta không biết, dì Chu trong miệng cô ta nói lại là một fan CP cuồng nhiệt của tôi và ảnh đế.

Bà ấy ra giá 60 triệu tệ chỉ vì thỉnh cầu tôi ở bên con trai bà ấy.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Mẹ Ảnh Đế Là Fan CP Của Tôi
Chương 1


1

Vào lúc nửa đêm, tôi nhận được cuộc gọi từ Trương tỷ, người đại diện của tôi.

"Chết tiệt, Lâm Thanh Dã, em cùng Giang Lê ở bên nhau à?"

Tôi đầy mặt mờ mịt.

"Chị đang nói khùng điên gì vậy? Làm gì có khả năng!"

"Kia thế nhưng là Giang Lê, fan của anh ấy không phải là xé chết tươi em à."

Giang Lê, đỉnh lưu, ảnh đế, học bá, hào môn, hàng loạt danh hiệu hào nhoáng, tạo ra một khoảng cách một trời một vực giữa anh ấy và người bình thường.

Giống tôi một tiểu hoa tuyến 18 mới bước chân vào nghề, nguyên bản cùng anh ấy không hề quen biết tiếp xúc.

Cho đến khi chúng tôi cùng hợp tác trong một bộ phim bạo thể loại ngôn tình đô thị vào năm ngoái, trong đó, tôi đóng vai bạch nguyệt quang, người yêu của Giang Lê thời đại học. Cả hai đã bỏ lỡ nhau bởi đủ loại nguyên nhân, dù cảnh quay không nhiều, nhưng để lại nhiều cảm xúc, tâm nguyện khó thành trong lòng khán giả.

Một số fan CP, bắt đầu không biết trời cao đất dày gõ đường giữa chúng tôi tại hiện thực, bọn họ lén chụp một số bức ảnh hoạt động sự kiện, hai người chúng tôi đối mặt, đều có thể kích động nửa ngày. Nhưng đều không có ngoại lệ, bọn họ đều bị fan của Giang Lê điên cuồng vây công.

"Lâm Thanh Dã mà cũng đòi sánh đôi với Giang Lê? Phi!"

“Chính xác, người nào đó cũng không đi tiểu mà soi gương lại, khoảng cách mười vạn tám nghìn dặm cũng có thể ảo tưởng nổi?”

"Đúng vậy, cóc còn muốn ăn thịt thiên nga, đừng có bó chặt anh nhà chúng tôi lại mà xào nhiệt. Cút xa chút."

Fan CP bị mắng đến mức không còn sức phản kháng, về cơ bản họ đã xóa bài đăng rồi bỏ chạy, im lặng cho qua chuyện, ngoại trừ một người có ID tên là Chu Chu, đặc biệt sôi nổi, khẩu chiến bầy fan, một chút cũng không rơi vào yếu thế.

Hiện tại mạc danh kì diệu nói chúng tôi ở bên nhau, chẳng lẽ cái kia Chu Chu nói cái gì?

Trương tỷ hét lên ở đầu bên kia điện thoại:

"Còn lừa chị, không ở bên nhau, vì sao Chu tổng lại phải bỏ ra 60 triệu tệ để em rời xa Giang Lê a?”.

"Em tự mình xem xem hot search đi!"

Sau khi cúp điện thoại, tôi mở thông tin ra, quả nhiên ba hot search hàng đầu đều là về tôi và Giang Lê.

"Người phụ nữ giàu nhất-Chu tổng đã bỏ ra 60 triệu tệ, chia rẽ uyên ương!”

"Giang Lê và Lâm Thanh Dã ngầm yêu đương."

"Giang Lê và Lâm Thanh Dã quen nhau khi nào?"

Tìm kiếm nóng này, liệu không phải là…?

Tôi run rẩy bấm vào video

Trong khung hình, Chu tổng mặc áo khoác đen, đội mũ, đeo khẩu trang và đeo kính râm, đầu tiên bà ấy lén lút nhìn xung quanh, sau đó từ trong túi móc ra một tấm séc đưa đến trước mặt tôi.

Bà ấy đè nén lại giọng điệu thì thầm nói vài câu, tôi ngồi đối diện bàn cà phê, lắc đầu khó xử.

Chu tổng đột nhiên cất cao giọng.

"Chỉ cần ta ở đây, Giang Lê liền đừng hòng nghĩ!"

"Sáu mươi triệu còn chưa đủ, cô rốt cuộc muốn bao nhiêu? Cho cái giá đi!"

2

Đoạn video đến đây liền đột ngột kết thúc, người hâm mộ bùng nổ rồi.

"Mẹ kiếp, tiểu thuyết viết đều là thật, cho ngươi 60 triệu, rời xa con trai ta?"

"Không phải, Lâm Thanh Dã cô ta dựa vào đâu a? Cô ta thực sự rất thân thiết Giang Lê, dựa vào đâu?"

"Đúng vậy, hai người chênh lệch cũng rất lớn."

"Các chị em, hãy bình tĩnh. Chu tổng ra tay, Lâm Thanh Dã liền không có khả năng nha."

Chu Huệ Minh, mẹ của Giang Lê, người sáng lập tập đoàn Chu thị, bà cũng là người phụ nữ giàu nhất nước trong nhiều năm, tính cách mạnh mẽ, nói một không hai. Năm xưa có một nữ minh tinh đang nổi tại bữa tiệc khoác tay gọi thân mật bà ấy là Chu tỷ, bà ấy cũng không thèm cho sắc mặt nói:

"Không thân thiết đến vậy, gọi tôi Chu tổng là được."

Chu tổng chưa bao giờ có ấn tượng tốt với những người trong giới giải trí, nghe nói năm xưa Giang Lệ muốn gia nhập làng giải trí, bà ấy tức giận đến mức suýt cắt đứt quan hệ với con trai mình.

Nhiều năm như vậy, duy nhất lọt vào mắt xanh của bà ấy chỉ có nữ minh tinh Hứa Y Nhiên.

Cha của Hứa Y Nhiên từng là cánh tay phải của Chu tổng, sau này tự thành lập công ty riêng, cô ta và Giang Lê cũng coi như là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên.

Bên ngoài có tin đồn rằng, nếu như Giang Lê ở trong vòng này muốn cùng ai ở bên nhau, vậy thì Hứa Y Nhiên là ứng cử viên duy nhất.

Hứa Y Nhiên bản thân cũng cho là như vậy.

Khi một phóng viên hỏi cô ta về Giang Lê và tôi, cô ta nhìn về phía ống kính hất tóc, mỉm cười không thèm để ý nói.

"Rất nhiều việc người ngoài mọi người không biết, dì Chu rất chú trọng đến vấn đề môn đăng hộ đối. Làm sao có thể để loại người lung tung rối loạn như vậy vào cửa?"

"Đừng nói là vào cửa, e rằng ngay cả tư cách kết bạn cũng không có."

Người hâm mộ lần lượt phụ họa.

"Đúng vậy, Giang gia là làm quan chức ngoại giao, mẹ Giang Lê lại là người phụ nữ giàu có số một, dòng dõi như vậy, người bình thường căn bản không dám nghĩ đến!”

"Lâm Thanh Dã không phải người bình thường, cha cô ấy bán cá, các ngươi không sợ sao?"

"Cười chết, xem phim Cuồng phong quá nhiều à."

"Lâm Thanh Dã thật lòng tham, đó chính là 60 triệu a, cô ta rốt cuộc muốn bao nhiêu?"

"60 triệu tệ so với Giang Lê không là gì cả, loại người ở tầng lớp dưới đi lên rất tinh ranh. Mọi người xem đi, cô ta không dễ dàng bị tống cổ đâu."

"Có bao nhiêu khó tổng cổ? Đối mặt chính là Chu tổng!"

Có hàng trăm ngàn bình luận, cơ bản nghiêng về một bên, chỉ trích tôi cóc ghẻ còn muốn ăn thịt thiên nga, không biết nên dùng thủ đoạn gì để dụ dỗ Giang Lê, sớm hay muộn cũng sẽ bị Chu tổng xử lý.

3.

Trương tỷ tận tình khuyên bảo tôi:

"Lâm Thanh Dã, đầu em nghĩ thông một chút. Đó là Chu Huệ Minh, thiết bà nương trong giới kinh doanh! Bà ấy nỗ lực bò đến vị trí người phụ nữ giàu số một này. Trường hợp nào mà chưa từng thấy? Bóp ch ết em dễ như bóp ch ết một con kiến!”

“Mặc kệ bà ấy đưa ra yêu cầu gì, em bắt buộc phải đồng ý, lập tức cùng Giang Lê chia tay, có biết hay không?”

Tôi lướt xem qua bình luận, chỉ cảm thấy một cái đầu còn to hơn hai cái đầu.

"Trương tỷ, yêu cầu của bà ấy, em thật sự không thể đồng ý."

Trái ngược với suy nghĩ của mọi người, Chu tổng đưa cho tôi 60 triệu tệ, không phải để yêu cầu tôi rời xa Giang Lê, bởi vì căn bản tôi và Giang Lê trước giờ chưa từng ở bên nhau.

Cho tôi tiền là để yêu cầu tôi cùng con trai bà ấy nói chuyện yêu đương.

Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ nghe qua yêu cầu không hợp lẽ thường như vậy, mọi thứ cứ như một giấc mộng vậy.

Tôi vẫn còn nhớ đó là một ngày làm việc bình thường, tôi tham gia một chương trình tạp kỹ, khi đang đỗ xe dưới tầng hầm, cửa sổ chiếc Rolls-Royce bên cạnh đột nhiên hạ xuống.

"Lâm Thanh Dã, lên xe."

Giang Lê mặc âu phục màu đen, dựa vào ghế sau vẻ mặt lãnh đạm, giữa lông mày lộ ra một tia thiếu kiên nhẫn.

"Lên đây nói chuyện."

"Hả? Được rồi, Giang lão sư."

Tôi tưởng rằng Giang Lê có chuyện công việc muốn nói với tôi, chương trình tạp kỹ này cũng là nhằm để quảng bá cho bộ phim mới "Ước định mùa hè” của chúng tôi.

Có điều, trong bộ phim này, nữ chính là Hứa Y Nhiên, tôi chỉ đóng vai phụ là mối tình đầu của Giang Lê, không biết anh ấy muốn cùng tôi nói cái gì.

Tôi lo lắng bước vào xe, khi cửa đóng lại, tôi nhận ra trong xe còn có một người khác.

Trong toa xe mở rộng, hai hàng ghế phía sau quay mặt đối diện vào nhau, một bên là Giang Lê, một bên là mẹ anh ấy, Chu tổng.

Giang Lê tính tình lãnh đạm, tôi làm việc với anh ấy mấy tháng rồi nhưng chúng tôi vẫn chưa nói chuyện được mấy câu. Nhưng Chu tổng còn đáng sợ a, xụ mặt ngồi ở đó, khí thế cao hai mét tám, tôi do dự một giây, bước tới ngồi xuống bên cạnh Giang Lê.

Đôi mắt Chu tổng chợt sáng lên.

"Lâm Thanh Dã, hai người rất thân sao?"

Mẹ ơi, đây là ý gì, không lẽ sợ tôi thèm muốn Giang Lê, nên đặc biệt đến đây để cảnh cáo tôi?

4.

Nghĩ đến mấy lời giang hồ đồn thổi về Chu tổng, tôi lập tức kiên định lắc đầu, đem mông dịch về phía cửa sổ xe.

"Không có, Chu tổng, chúng cháu một chút cũng không thân, tổng cộng nói chuyện không đến mấy câu, liền bạn bè Wechat cũng không có."

"Không khả năng. Cháu nhìn xem hai người các ngươi, tay gần như chạm vào nhau. Đừng giảo biện a, ngôn ngữ cơ thể không lừa được người."

Tôi cúi đầu xuống nhìn, chỗ ngồi rộng như vậy, tôi và Giang Lê ngồi cùng nhau, tay hai người đều đặt trên ghế, tay để gần nhau không phải là chuyện bình thường sao?

Chu tổng vừa nói xong, tôi nhanh chóng rút tay lại, tay đặt trên đầu gối, Giang Lê cũng rút tay lại, khoanh tay lạnh nhạt nhìn Chu tổng.

"Được rồi, người con cũng gọi lại cho mẹ rồi. Mẹ rốt cuộc có chuyện gì a?"

Chu tổng vỗ tay: “Ai da, các ngươi thật là có sự hiểu ngầm…”

Giọng điệu rất kỳ quái, tiếng chuông báo động trong đầu tôi vang lên.

"Chu tổng, chúng cháu thực sự…"

Chu tổng ngắt lời tôi: “Cháu thấy Giang Lê như thế nào?”

Đến rồi đến rồi, tôi đánh lên tinh thần, vắt óc suy nghĩ, dùng hết 12 vạn điểm trí tuệ của mình, ca ngợi năng lực nghiệp vụ của Giang Lê lên tận trời, tôi đang cân nhắc xem làm thế nào giống đồng nghiệp thường khen để khen về tính cách của anh ấy.

Chu tổng liền ngắt lời tôi.

"Thằng bé trông như thế nào?"

"Siêu cấp đẹp trai!"

Đợi đã, tôi cảnh giác nói thêm: "Nhưng không phải gu của cháu, Chu tổng yên tâm!”

“Không phải gu của cô?”

Giang Lệ đột nhiên nhướng mày, cơ thể hơi xoay người về phía tôi.

"Lâm Thanh Dã, vậy gu của cô là như thế nào?"

Tôi chưa kịp nói gì, Chu tổng đã bắt đầu hét lên như fan cuồng lấy tay ôm má.

"A -- Giang Bắc Thần ghen tị rồi!"

Giang Bắc Thần là tên của Giang Lê trong bộ phim.

5.

"Tốt tốt tốt, ta quả nhiên không nhìn nhầm, hai người chính là yêu thích lẫn nhau!"

"Tiểu Lâm a, ngày mai hai người bắt đầu hẹn hò đi, thấy thế nào?"

Chu tổng chớp chớp mắt, mặt đầy hồng quang, khóe môi là nụ cười quen thuộc của mấy bà dì. Nhìn vẻ mặt này…sao lại giống hệt với vẻ mặt ngu ngốc của tôi khi xem CP trong phim thần tượng?

Nói là mặt sắt máu lạnh, nữ tổng tài độc đoán thống trị giới kinh doanh đâu? Tôi thật sự như bị ngũ lôi oanh đỉnh, chết lặng người.

"Chu tổng, hẹn hò cái gì?"

Chu tổng: "Giang Bắc Thần và Lâm Thanh Thanh hẹn hò a, hai đứa không thể bỏ lỡ nữa."

Tôi há hốc mồm.

"A? Đó chỉ là cốt truyện thôi. Cháu và Giang Lê không thân nhau."

“Không thân rất tốt nha, liền có cảm giác mới mẻ. Hai người hẹn hò nhiều vài lần tự nhiên liền sẽ thân rồi. Như vậy đi, ngày mai nếu cháu rảnh, ta sẽ đặt phòng tổng thống riêng cho hai đứa, cứ đến đó ăn tối.”

Chu tổng xua tay.

"Tiểu Lâm, từ giờ chúng ta sẽ là người một nhà, ngày mai ta bảo tài xế lái xe đón cháu?”

"Mẹ điên rồi!"

Giang Lê trợn mắt, đen mặt nắm lấy cánh tay tôi, kéo ra khỏi xe.

"Mặc kệ mẹ tôi, bà ấy đang xem phim đến điên rồi."

Chu tổng hét qua cửa kính ô tô: "Nắm tay rồi, nắm tay rồi! Ta liền biết mà!".

Giang Lê nói với tôi, hiện tại Chu thị tập đoàn do đại ca anh ấy tiếp quản, Châu tổng ngồi phía sau, thời gian rảnh rỗi liền bắt đầu xem phim.

Gần đây bà ấy phát cuồng vì "Ước địnhmùa hè", đặc biệt là nhân vật Lâm Thanh Thanh và Giang Bắc Thần ở trong phim, một anh chàng giàu có đẹp trai và một nữ sinh nghèo kiêu ngạo. Về cơ bản, họ đã tái hiện lại câu chuyện tình yêu của Chu tổng và bố Giang thời đại học.

Chu tổng sắp phát điên rồi, bà ấy tin chắc tôi và Giang Lê yêu nhau, ngày nào ở nhà cũng thôi thúc anh ấy và tôi yêu nhau.

"Bà ấy làm việc khá tùy hứng, rất xin lỗi."

"À không có gì, Chu tổng khá dễ thương, haha."

Tôi lúng túng xoa dịu câu chuyện, Giang Lê ngại ngùng gật gật đầu.

"Cô đừng để ý đến bà ấy là được, đợi bà ấy tiêu hao hết năng lượng, đầu óc bà ấy liền thanh tỉnh.”

Đúng lúc này, một thanh âm kinh ngạc cách đó không xa đột nhiên truyền đến.
 
Mẹ Ảnh Đế Là Fan CP Của Tôi
Chương 2


"Giang Lê…Lâm Thanh Dã, sao cô lại ở đây?"

Hứa Y Nhiên lắc eo đi đến, ánh mắt liếc nhìn chiếc Rolls-Royce quen thuộc bên cạnh, lập tức che miệng cười khẩy.

"Không phải chứ, Lâm Thanh Dã, cô đến cùng Chu tổng chào hỏi à?"

"Chu tổng không thích cùng người ngoài tiếp xúc, cô tỉnh tỉnh lại đi."

6.

Trợ lý của Hứa Y Nhiên cùng một vài nhân viên công tác cũng âm dương quái khí nói.

"Muốn trèo lên quan hệ, cũng phải ước lượng ước lượng xem bản thân mình có mấy cân mấy lạng."

"Đúng vậy a, mỗi lần quay xong một bộ phim đều điên cuồng cùng nam chính cọ nhiệt độ, tạo scandal, thật sự là chịu hết nổi rồi."

Bọn họ đang nói về bộ phim trước đây của tôi, thật trùng hợp, Hứa Y Nhiên cũng là nữ chính trong bộ phim đó. Nam chính là một tân nhân trẻ tuổi, Cố Nguyên. Đoàn làm phim ban đầu đã sắp xếp để cậu ta và Hứa Y Nhiên xào CP.

Hứa Y Nhiên không nguyện ý, sợ ảnh hưởng đến hình tượng của mình trong lòng Giang Lê nên đã tìm người lén chụp ảnh tôi và Cố Nguyên. Hai chúng tôi bất quá chỉ đứng trong góc trò chuyện vài câu, kẻ chụp ảnh rất điêu luyện, đã chọn góc chụp khó, đem hai chúng tôi nhìn trông rất ái muội.

Cố Nguyên đã có bạn gái quan hệ khá ổn định trong ngành, ngay khi bức ảnh này được tung ra, tôi đã ngay lập tức bị fan của cậu ta mắng đến mức tạo nên nhiệt.

Trong miệng Hứa Y Nhiên, tạo thành nguồn nhiệt dành cho tôi.

Tôi lười nói chuyện với cô ta nên quay người đi vào phòng thay đồ.

Hành vi của Chu tổng mặc dù khiến tôi khá ngạc nhiên nhưng cũng không quá coi trọng, chỉ xem như bà ấy nhất thời hứng khời, muốn gặp mặt CP thật. Tuy nhiên không ngờ ở độ tuổi như thế của bà ấy lại có khả năng hành động như vậy, nhưng cũng có thể hiểu được.

Không ngờ một tuần sau, bà ấy lại mời tôi đến quán cà phê và trực tiếp đưa cho tôi tấm séc 60 triệu, muốn xem tôi và Giang Lê yêu đương.

Thẳng thắn mà nói, một chiếc bánh to từ trên trời rơi xuống, tôi rất là tâm động.

Nhưng tâm động lúc sau, càng nhiều hơn là sự cảnh giác.

Cái này là vừa lấy được tiền vừa có được người, dựa vào đâu mà chỗ tốt đều rơi vào mình a, rốt cuộc đây miếng bánh hay cái bẫy?

Kia chính là Giang Lê và Chu Huệ Minh, tôi tính là thứ gì, đáng để bọn họ bỏ ra 60 triệu để thiết kế bẫy tôi?

Đầu óc tôi đang hỗn loạn, dù có nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra, dứt khoát không quản nữa.

Trước mắt, cả Chu tổng và Giang Lệ đều chưa chính thức phản hồi về vấn đề này, tôi cũng không tiện nói gì. Mấy loại chuyện kiểu này, rang xào vài ngày, độ nhiệt sẽ sớm giảm xuống.

Nhưng không ngờ đến, khó khăn lắm sự việc mới lắng xuống một chút, Chu tổng liền bước ra phát tuyên cáo, hot search lại bùng nổ.

Trương tỷ vỗ vai tôi hít một hơi thật sâu.

"Trời ạ! Xong rồi, Lâm Thanh Dã, chúng ta tiêu đời rồi!"

"Cuối tuần sau sinh nhật Châu tổng, bà ấy đột nhiên muốn mời toàn bộ đoàn làm phim đến nhà mình làm khách và phát sóng trực tiếp.”

"Bà ấy chính là muốn trước mặt sỉ nhục em đó. Kia là tu la tràng như thế nào? Chị đây thậm chí còn không dám tưởng tượng."

7

Chu tổng rất thích náo nhiệt, hàng năm đều tổ chức tiệc sinh nhật rất long trọng, đặc biệt vì Giang Lê làm trong ngành giải trí, ngoài những nhà chính trị và kinh doanh có danh tiếng, nhiều minh tinh nổi tiếng cũng sẽ tham dự.

Những năm trước, an ninh các bữa tiệc sinh nhật rất nghiêm ngặt, không một bức ảnh nào có thể bị rò rỉ.

Cư dân mạng kích động sắp điên luôn rồi.

"Ôi trời ạ! Đây là loại tiệc ma quỷ náo nhiệt gì vậy?!"

"Chu Huệ Minh, thần của tôi, nữ nhà giàu số một xé nát nữ minh tinh, sao tôi có thể không bỏ ra tiền để xem cái này?”

"Đặc biệt nhấn mạnh mời toàn bộ đoàn làm phim, nếu không với địa vị của Lâm Thanh Dã, căn bản không đủ tư cách, bà ấy rất rõ ràng là nhằm vào a."

"Bà ấy rốt cuộc sẽ đối phó với Lâm Thanh Dã như thế nào nhỉ? Là giết gà dọa khỉ à? Thực sự rất rất mong chờ!"

"Người tiện sẽ tự bị trời phạt. Sự nghiệp trong vòng của Lâm Thanh Dã chuẩn bị đi đến hồi kết rồi."

Bình luận đổi mới như điên, Hứa Y Nhiên khoanh chân ngồi trên ghế sofa cười lớn:

"Ây da, Lâm Thanh Dã, tôi mà là cô, hiện tại liền tìm một cái lỗ dưới đất để trốn rồi."

"Cô còn chưa nhìn thấy thủ đoạn của dì Chu a. Chậc chậc, mất mặt đến mức muốn ném xuống tận Thái Bình Dương luôn.”

Tôi đang đứng cạnh quầy bar uống cà phê, Hứa Y Nhiên đứng dậy, đi tới chỗ tôi rót nước, rồi cố tình đụng vào tôi.

“Có một số người, không biết dùng thủ đoạn bẩn thỉu nào để quyến rũ Giang Lê!”

“Chỉ là chơi đùa một chút, cô cho rằng anh ấy sẽ thích cô thật ư?” Cà phê nóng hổi bắn tung tóe khắp người tôi, giờ thì tôi cũng tức giận rồi.

"Không thích tôi, chẳng lẽ thích cô?"

“Cô ở Giang gia được hoan nghênh như vậy, sao Chu tổng không cho cô 60 triệu tiêu?”

Hứa Y Nhiên ở công ty địa vị cao hơn tôi, những người khác từng gặp, người người lần lượt nghiêng về phía cô ta.

“Lâm Thanh Dã, cô nói lung tung cái gì vậy? Chu tổng thừa nhận Hứa Y Nhiên chính là con dâu tương lai, sau này cô ấy sẽ có toàn bộ Chu gia, còn kém 60 triệu này?”.

Trợ lý của Hứa Y Nhiên cũng ngẩng đầu trừng mắt nhìn tôi.

"Đúng vậy, quả nhiên là từ tầng lớp thấp đi lên, cô cho rằng 60 triệu là một số tiền rất lớn, trong mắt người khác, bất quá là xem cô bồi con trai người ta chơi mấy ngày, tùy tiện cho cô thôi."

Tôi trợn trắng mắt, tung ra đòn kết liễu.

"60 triệu cũng không phải là một số tiền lớn, vậy lương tháng 6000 tệ của cô mới lớn nhiều à?”.

"Cô…"

Tiểu trợ lý tức giận đến mức đứng dậy định đánh tôi, Trương tỷ vội vàng đi tới đứng giữa chúng tôi.

8.

“Bỏ đi bỏ đi, em là một nữ minh tinh, cùng bọn họ lôi lôi kéo kéo, chính là hạ thấp thân phận!”

Trương tỷ kéo tôi vào phòng làm việc, đóng cửa lại, không ngừng thở dài.

"Thanh Dã, chuyện này không dễ giải quyết như vậy."

"Hứa Y Nhiên tuy lời nói khó nghe nhưng cũng có lý, Chu tổng thực sự rất đáng sợ. Hay là chị chuẩn bị một số lễ vật, em trước tiên đi xin lỗi bà ấy trước, để bà ấy buông xuống một chút khẩu khí.”

"Thà bị bà ấy làm nhục ở nơi riêng tư còn hơn là xấu hổ trước mặt nhiều người như vậy. Đến lúc đó nhỡ không kiểm soát được, thế thì cảnh tượng mất mặt đó sẽ theo em cả đời!”

"Làm gì mà nghiêm trọng như vậy? Em không đến đó không phải là được sao?"

"Không được, chị hỏi qua rồi, đây là thuộc hoạt động của công ty, em không đi được tính là vi phạm hợp đồng. Chị nghĩ Chu tổng đã liên lạc với lão bản chúng ta để thông qua, ai da, em hiện không đủ khả năng chi trả tiền vi phạm hợp đồng.”

Vừa nói, Trương tỷ bản thân lại lo lắng, gọi điện rất nhiều lần, nhờ người chuẩn bị quà cáp, sau đó nhất quyết muốn chở tôi đến Giang gia đích thân xin lỗi.

Tôi không muốn đi.

"Trương tỷ, thực ra mọi chuyện không như chị nghĩ đâu. Chu tổng đưa 60 triệu đó…." Trương tỷ hùng hùng hổ hổ lôi tôi vào xe rồi đạp ga.

“Không phải muốn em phải chia tay, mà là yêu cầu em yêu đương với con trai bà ấy?”

Tôi: "Ah, sao chị biết? Đúng đúng đúng, chính là như vậy!" Trương tỷ một tay xoay vô lăng, tay kia buông ra, búng trán tôi một phát.

"Đúng cái mông, chị nói cho em biết, bây giờ đều là mấy giờ rồi, lại còn có thời gian để nói đùa?”. Trương tỷ tính tình nóng nảy, đối tôi lại rất chân thành.

Trên mạng có tin đồn rằng, tôi được tìm kiếm tài năng phát hiện khi đang ở bar bồi uống rượu, thực ra hôm đó là sinh nhật của bạn tôi, chúng tôi cùng nhau tổ chức, Trương tỷ ngồi ở ghế bên cạnh, lấy một tấm danh thiếp của công ty đưa cho tôi.

Vì ngoại hình xinh đẹp mà kể từ khi ra mắt, tôi đã vướng phải rất nhiều scandal, Trương tỷ không một chút khó chịu, kiên nhẫn giải thích giúp tôi.

Lần này cũng vậy, xảy ra chuyện, chị ấy so tôi còn lo lắng hơn.

Tôi không thể từ chối chị ấy, chỉ đành cắn răng chịu đựng, cầm đồ bước vào cửa lớn Giang gia.

9

Chu tổng mặc bộ y phục ở nhà kiểu Trung Quốc đang nằm trên ghế sofa.

Màn hình lớn đối diện đang chiếu bộ phim truyền hình giữa tôi và Giang Lê.

Khu dân cư đổ nát dưới lầu, tôi mặc đồng phục học sinh, trên tay cầm một cuốn sách, ngượng ngùng mím môi chào Giang Lê.

"Giang Bắc Thần, cậu cũng tới đây, thật trùng hợp."

Giang Lê nhìn chằm chằm vào tôi, nắm chặt lòng bàn tay, yết hầu nuốt một miếng nước bọt.

"Không trùng hợp."

"Lâm Thanh Thanh, tôi đang đợi cậu."

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, gió thổi tung váy đồng phục, chàng trai mặc áo sơ mi trắng với đôi mắt rực lửa, khuôn mặt tràn đầy ái mộ và khao khát.

Lúc này, ngay cả khi đứng trước màn hình, tôi cũng không khỏi đỏ mặt, tim đập thình thịch.

Tôi phải nói rằng kỹ năng diễn xuất của Giang Lê thực sự rất tuyệt vời.

Chu tổng: "Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!" Lúc này, một ông già chống nạng đi ngang qua, Chu tổng kích động vỗ tay.

"Ai da, ông ta thật đáng chết a. Giang Bắc Thần cuối cùng cũng lấy hết can đảm để tỏ tình. Ông mau cút ra đi!"

Cô giúp việc nhắc nhở.

"Chu tổng, có khách đến."

Tôi lúng túng đặt món quà trên tay xuống, ho một cách khéo léo.

"Chu tổng, xin chào, cháu.."

"Thanh Thanh, cháu đến thật tốt quá. Đi thôi, ta dẫn cháu đi tìm Giang Bắc Thần."

Chu tổng nhiệt tình nắm tay tôi, quay lại nhìn chằm chằm vào màn hình, không ngừng khen ngợi tôi.

"Thanh Thanh, kỹ năng diễn xuất của cháu thật tốt. Cháu nhìn cháu ngượng ngừng, đôi mắt rung động kia, ai da, giữa hai người các cháu có nhiều tia lửa nóng."

Tôi khiêm tốn theo bản năng: "Không có, không có, như thường như thường ạ."

Châu tổng siết chặt tay tôi, đôi mắt phát sáng.

"Hửm? Như thường?"

“Vậy ra đây không phải là diễn xuất mà là cảm xúc thật sự?”

10.

Tôi hoàn toàn không biết phải nói gì chỉ có thể im lặng, ngoan ngoãn đi theo Chu tổng. Căn biệt thự khổng lồ giống như một mê cung, trên đầu có những ngọn đèn pha lê lấp lánh, dưới chân lát đá cẩm thạch sáng bóng, kéo dài suốt chặng đường, tưởng như không có điểm kết thúc.

Sau khi đi hai lần thang máy, một bể bơi khổng lồ đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi.

Bên cạnh bể bơi là một vòng tròn ghế sofa chìm, Giang Lê mặc áo choàng tắm màu trắng đang ngủ trên ghế sofa.

Tôi đi chậm lại.

"Chu tổng, anh ấy đang ngủ. Cháu ngày khác lại… "

Vẻ mặt của Chu tổng đột nhiên thay đổi, bà ấy ném tay tôi ra và lao về phía Giang Lê.

"Xong rồi, Giang Lê chết đuối rồi!"

"Nhanh, Thanh Thanh, mau tới đây nhanh!"

"A? Bác có chắc là anh ấy chết đuối không?"

Tôi thấy thật khó tin, người nào mà sau khi chết đuối lại có thể tự mình bò lên ghế sofa, vẫn mặc áo choàng tắm khô ráo và trông… bình thản đến vậy?

Chu tổng gật đầu chắc nịch.

"Đây là biểu hiện của chết đuối chậm, Giang Lê chưa bao giờ nằm ngủ ở chỗ này, tiểu tử này chỉ là đang cậy mạnh thôi, chắc chắn đã bơi quá lâu, nhìn sắc mặt tái nhợt của nó!"

"Ta đi gọi bác sĩ gia đình. Cháu nhanh hô hấp nhân tạo cho nó đi."

Chu tổng nói xong liền bỏ chạy, tôi ngập ngừng ngồi xổm xuống bên cạnh Giang Lê.

Biểu hiện chết đuối chậm, đó là cái gì? Chu tổng không phải đang nói đùa tôi chứ? Nhưng nếu, nếu điều này là sự thật, Giang Lê có chuyện mệnh hệ gì, làm sao tôi có thể gánh vác nổi trách nhiệm này? Tôi nhìn chằm chằm vào Giang Lê, sau khi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh tuấn của Giang Lê ba giây, tim tôi lỡ nhịp, đầu cúi lại gần.

Khi môi sắp chạm vào, Giang Lê mở đối mắt ra.

"Lâm Thanh Dã…”

"Cái gì cô cũng đều tin à?".
 
Mẹ Ảnh Đế Là Fan CP Của Tôi
Chương 3


11.

"Tách! Tách!"

Đèn flash lóe lên, Chu tổng thò đầu ra từ phía sau cột đá cẩm thạch cùng chiếc điện thoại di dộng, vỗ đùi.

"Ai da, thời khắc quan trọng, con sao lại tỉnh mất rồi?!" Giang Lê đẩy tôi ra, đen mặt ngồi dậy.

"Chu Huệ Minh, mẹ đừng có thái quá, con chỉ đang ngủ, còn chưa chết, mấy điều này liền đều không thể nghe thấy sao?”.

"Còn có cô!"

“Biểu hiện chết đuối chậm…” Khóe miệng Giang Lê cong lên mỉa mai, nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc.

"Cô giải thích cho tôi chút, như thế nào là biểu hiện chết đuối chậm?"

Trong ánh mắt mỉa mai của Giang Lê, tôi xấu hổ đỏ mặt cúi đầu.

Xấu hổ một lúc, liền cảm thấy hơi tức giận.

Mẹ kiếp, chẳng lẽ tôi không biết đó là giả sao? Nhưng mạng của anh quý giá như vậy, tôi làm sao dám đánh cược? Người có tiền mấy người tùy tiện chơi đùa, đối với tôi mà nói, chính là thảm họa trời sập.

Tôi vẻ mặt không phục ngẩng đầu lên, Giang Lê vẫn là bộ dạng xem thường đó, đôi lông mày rậm nhíu lại, tựa hồ đang nghi ngờ chỉ số IQ của tôi. Tôi tức giận thật rồi.

"Nhìn cái gì a?"

"Anh cho rằng tôi dễ bị lừa như vậy à, tôi căn bản một chút cũng không bị lừa!"

"Ồ?"

Giang Lê cười lạnh.

"Không bị lừa, vậy vừa rồi cô đang làm gì vậy?"

Tôi là người không chịu nổi bị khích, miệng nhanh hơn não nói.

"Chính là nhân cơ hội này muốn hôn anh, có vấn đề gì?"

Lần này đến lượt Giang Lê ngơ ngác. Chu tổng ở gần đó kêu lên như chuột đồng.

"Ồ ồ ồ ồ, gặm được rồi, gặm được rồi, a a a a…Lâm Thanh Dã tỏ tình trước, ôi trời ạ!"

Giang Lê đỏ mặt, đột nhiên đứng dậy, tiến lên một bước, vẻ mặt nghiêm túc.

"Lâm Thanh Dã, đừng có nói nhảm."

Người đàn ông cao 1,88 mét, vai rộng, đôi chân dài, cúi người xuống, khí thế bức người, trái tim tôi sợ hãi luôn rồi.

Giang Lê cười lạnh: "Thừa nhận bản thân mình ngu ngốc cũng không có gì đáng xấu hổ."

Rất tốt, kẻ mạnh mồm sẽ không bao giờ nhận thua.

Tôi nhìn thẳng vào Giang Lê.

"Vậy thích anh là một điều rất ngu ngốc à?"

"Vậy thì tôi thừa nhận."

Giang Lê sửng sốt.

Chu tổng hít một hơi, một tay che má, một tay đấm thật mạnh vào cây cột.

“Mẹ tôi ơi, bà tôi ơi, áo choàng của tôi, áo khoác của tôi, chú hai của tôi, ông nội của tôi, ánh mắt hai người đều sắp thành đường rồi, ai hiểu được a?”.

Giang Lê vội vàng nhìn đi chỗ khác.

"Nói lung tung, không thể hiểu nổi." Nói xong, anh ấy nhìn trời nhìn đất, sau đó cầm điện thoại di động trên bàn cà phê bên cạnh bỏ vào túi, trông rất bận rộn.

Tôi nói một cách yếu ớt.

"Cái đó…"

Giang Lê lạnh lùng nghiêm nghị ngắt lời tôi, quay người rời đi.

"Đủ rồi, tôi không muốn nghe."

“Nhưng anh đang cầm là điện thoại của tôi.”

Chu tổng đập tay vào cây cột bên cạnh cười lớn, Giang Lê dừng lại, ném điện thoại di động xuống rồi bỏ chạy.

Chu tổng hét lên: "Con trai, con đi đâu vậy? Sao chưa hôn đã đi rồi? Không phải, ý ta là con không định ăn tối ở nhà à?"

Giang Lê nghe vậy, chạy càng nhanh hơn.

Anh ấy vừa đi, bầu không khí trở nên bớt ngượng ngịu hơn, tôi thở phào nhẹ nhõm.

"Chu tổng, bác xem xem, cháu đã cố nỗ lực rồi, nhưng anh ấy không muốn nói chuyện cùng cháu. Nếu không thì chúng ta quên nó đi?"

Chu tổng thân mật ôm vai tôi, cười toe toét đến mang tai.

"Ai da, quên cái gì mà quên, cháu không nhìn ra sao? Nó chỉ là xấu hổ thôi."

"Con trai ta mà ta còn không hiểu sao? Bộ phim mà hai đứa đóng ta đã nhìn ra, nó chính là thích cháu, ánh mắt kia, nó không thể diễn ra được!”.

13.

Tôi nhanh chóng lắc đầu.

"Chu tổng đừng đùa nữa. Anh ấy là ảnh đế, ánh mắt gì mà không thể diễn ra được."

Chu tổng rất không đồng ý.

"Ảnh cái gì đế? Vai diễn nó đạt giải, diễn một cái phú nhị đại khởi nghiệp, diễn xuất đúng bản chất, những người khác bán cho ta thể diện mà thôi.”

"Lại nói nữa, diễn viên cần phải quan sát cuộc sống của người khác, nó từ nhỏ đã được 4 vệ sĩ theo sau, nó có cuộc sống không? Nó hiểu cuộc sống không?"

Hình như rất có lý.

"Thanh Thanh a, nó người này chính là xoắn xuýt, từ nhỏ đã như vậy rồi, thích cái gì cũng không nói, cực kỳ kiêu ngạo."

“Cũng không biết là đắc ý cái gì nữa, con nghe lời mẹ, hãy cố gắng hơn nữa, thế này, thế này, thế này, bảo đảm sẽ hạ gục được nó!”.

Chu tổng nhiệt tình mời tôi ở lại ăn cơm, trong bữa cơm bà ấy kể rất nhiều chuyện lùm xùm về tuổi thơ của Giang Lê, còn kể với tôi rằng gia đình bà ấy cũng từng bán cá.

Lúc diễn xuất, để nhân vật phù hợp hơn với nhân vật, nhiều bối cảnh của nhân vật Lâm Thanh Thanh đều dựa theo chính tôi, trong kịch bản, gia đình cô ấy cũng bán cá.

"Cho nên vừa nhìn thấy con, ta đã cảm thấy rất thân thiết, ai da, thật là, nhân vật này đang diễn chính ta."

Chu tổng thân thiết nắm tay tôi, cho tôi xem những bức ảnh và video cũ của Giang Lê, như thể đã xem tôi là bạn gái con trai bà ấy vậy.

Ăn tối xong tôi bước ra khỏi Giang gia, Trương tỷ vẫn đợi tôi ở cửa, không yên tâm đi đi lại lại với điếu thuốc trên miệng: “Mọi chuyện sao rồi? Xong chưa?”

Tôi không biết trả lời thế nào.

"Chắc là, xem như đã giải quyết xong."

Tôi đã đồng ý yêu cầu của Chu tổng, Giang Lê từ chối là việc của anh ấy, đến lúc đó hai mẹ con họ sẽ tự mình tranh cãi, không liên quan gì đến tôi.

Không ngờ đến, sự việc lại phát triển hoàn toàn ngoài dự đoán của tôi.

Ngày hôm sau, hot search lại bùng nổ rồi.

Lần này, một fan CP đã đăng ảnh tôi và Giang Lê cạnh bể bơi, kèm theo dòng chữ:

"Ngọt chết rồi, tôi lập tức mang cục nội vụ đến cho hai người."

Trong ảnh, Giang Lê nhắm mắt nằm trên sô pha, ngọn tóc ướt, sống mũi thẳng, khóe miệng hơi cong lên.

Tôi quỳ xuống cạnh anh ấy, cúi xuống hôn anh ấy, môi chúng tôi chỉ cách nhau 1cm.

Phần bình luận từ lâu đã bị náo loạn.

"Chết tiệt, Chu Chu, cô lấy bức ảnh này ở đâu thế?"

"Gặm thật ngon, bầu không khí ám muội này tràn ngập màn hình!"

"Đúng a, Giang Lê hình như đang cười. Anh ấy trông rất sủng ái..."

"Fan CP được mùa rồi, Chu tỷ vĩnh viễn là thần của tôi, có điều góc độ chụp này, xin hỏi làm sao để chụp được? Chị ở hiện trường phải không?”.

14.

Các cư dân mạng khác đã đến sau khi biết tin này, mức độ phổ biến của bài đăng này tăng lên nhanh chóng.

"Mẹ ơi, Cái này Chu Chu là Lâm Thanh Dã nick phụ đúng chứ!"

"Đây là một sự khiêu khích tr@n trụi, Chu tổng nhìn thấy sẽ phát điên, k1ch thích, lại có thứ hay ho để xem!”.

"Cười chết, fan của Lâm Thanh Dã còn đang lo lắng cho cô ta, không ngờ người ta không hề sợ hãi mà quay lại đăng ảnh. Đây là thể loại đại nữ chủ sảng văn gì a.”

"Sảng cái mông. Hiện tại có bao nhiêu sảng khoái, bữa yến hội tuần sau của Chu tổng bị vả mặt càng thấy xấu hổ bấy nhiêu.”

Cũng có cư dân mạng tinh mắt phát hiện, bể bơi này nhìn có chút quen mắt.

"Đây không phải là ở nhà Giang Lê đúng không? Cột đá cẩm thạch này hình như giống hệt bức ảnh phòng khách Giang Lê đăng lần trước."

"Thật đấy, có điều Chu tổng có thể cho Lâm Thanh Dã vào cửa sao?"

"Chắc chắn là không thể nào, đoán trừng là một loại khách sạn nào đó, người có tiền đều có cách trang trí giống nhau."

Cư dân mạng tag Hứa Y Nhiên vào xác nhận, Hứa Y Nhiên đã nhanh chóng trả lời.

“Bể bơi nhà Giang Lê trông không giống như này, tôi đã đến đó nhiều lần rồi.”

Nói xong cô ta đăng ảnh mình mặc bikini đứng bên bể bơi, trong ảnh ngoài cô ta ra còn có rất nhiều người thân, bạn bè của Giang Lê đứng cách đó không xa trò chuyện.

"Wow, người đó hình như là anh trai của Giang Lê, không hổ là con dâu được nhận định. Hứa Y Nhiên với người nhà họ Giang rất quen thuộc.”

"Đúng vậy, Lâm Thanh Dã sao có bước qua cửa lớn của Giang gia? Còn dám kiêu ngạo như vậy, điên rồi."

Hứa Y Nhiên vẫn bình tĩnh nói.

"Mọi người đừng kích động, hiện tại Giang Lê có quyền quyết định kết bạn với ai đó.”

"Chuyện tiếp theo, dì Chu sẽ xử lý."

Fan của Hứa Y Nhiên hết lời khen ngợi đôi chân xấu xí của cô ta.

“Một câu nói liền quyết định xong rồi, chỉ là bạn bè, tùy ý kết bạn, tùy ý chơi.”

"Đây là lề lối của đại phòng (ý là vợ chính thức), Lâm Thanh Dã giống như một tên hề, còn kém xa."

Trong số rất nhiều lời khen, có một ý trái ngược.

Chu Chu: "Có khả năng hay không, cô chỉ đến bể bơi tiếp khách của Giang gia, còn đây là bể bơi trong phòng ngủ riêng của Giang Lê?”.

Hứa Y Nhiên trực tiếp trả lời cô ấy, ghim lên đầu.

"Thật buồn cười, từ nhỏ đến lớn tôi đến Giang gia, phòng của anh ấy có bể bơi riêng hay không chẳng lẽ tôi không biết?”.

Phần bình luận tràn ngập những lời chửi bới khiến tôi đổ mồ hôi lạnh thay Hứa Y Nhiên.

Hứa Y Nhiên, cô lợi hại, dám đối đầu trực tiếp với Chu tổng.

15.

Sự việc bức ảnh gây náo động đến mức Trương tỷ hoàn toàn tuyệt vọng.

"Lâm Thanh Dã, não em để đâu rồi? Lúc này sao dám khiêu chiến Chu tổng?"

Tôi không biết phải giải thích thế nào cả.

“Chị, chị đừng lo.”

Trong mắt người ngoài, tôi cùng Chu tổng cãi nhau, hai người chúng tôi có mâu thuẫn.

Để tự bảo vệ mình, công ty không còn dám giao việc cho tôi nữa, đồng thời tất cả các chương trình tạp kỹ đều bị tạm dừng.

Hứa Y Nhiên lại càng kiêu ngạo, dẫn người đến chiếm văn phòng của tôi, yêu cầu người ta ném hết đồ đạc của tôi ra ngoài, còn đe dọa sau thứ hai tuần sau, công ty nhất định sẽ chấm dứt hợp đồng của tôi, Cô ta làm vậy là để tiết kiệm thời gian cho công ty.

Tôi không cùng cô ta sảo lên, ngược lại hành động như một kẻ nhát gan trốn ở nhà, thời gian này không phải làm việc, coi như cho bản thân một kỳ nghỉ vậy.

Ban ngày xem phim, ban đêm đọc tiểu thuyết, tôi sống rất bình lặng, ngoại trừ Giang Lê thỉnh thoảng gửi cho tôi mấy tin nhắn khó hiểu.

"Lâm Thanh Dã, tôi đói rồi, nghe nói trên đường Hoài Hà có một nhà hàng Tây ăn rất ngon."

Tôi nói: "Giang lão sư, nhà hàng đó hương vị bình thường, cạnh cầu Bình An có một nhà hàng ăn mới gọi là ngon! Anh tìm tôi cho lời khuyên là đúng rồi."

Giang Lê: "Ồ."

"Lâm Thanh Dã, tôi hình như sinh bệnh, đầu đau."

"A? Vậy anh uống thêm nước nóng đi."

Giang Lê: “Lâm Thanh Dã, ngoài nhà cô có rất nhiều phóng viên.”

"Dúng vậy, phiền chết rồi, đừng quản bọn họ."

Giang Lê: “Cô không hỏi tôi vì sao tôi biết ư?”

“Này còn phải hỏi, tin tức lớn như vậy nổ ra, tất cả phóng viên tậm tâm với nghề đều cắm trại trước cửa nhà tôi.”

Giang Lê: "Ha ha."

Tôi mờ mịt đặt điện thoại xuống.

Giang Lê thực sự là kì quái, quả nhiên như Chu tổng nói khá kiêu ngạo.

Cũng may anh ấy cũng không thích tôi, nếu không yêu một người như vậy sẽ rất mệt mỏi.
 
Mẹ Ảnh Đế Là Fan CP Của Tôi
Chương 4: Hoàn


16.

Chẳng mấy chốc đã đến thứ bảy, sáng sớm, Trương tỷ cùng thợ trang điểm chạy đến chỗ tôi trang điểm thay y phục.

"Có còn nhớ video "A, lạnh quá" không?"

"Nếu bạn đẹp ở một mức độ nào đó, thì dù có bị tạt nước cũng sẽ cảm thấy thương tiếc thay vì chê cười."

"Chị suy đi tính lại, Lâm Thanh Dã, đây là cách duy nhất có thể cứu vớt em."

Hiện tại lưu hành kiểu tiểu bạch hoa thuần khiết, lông mày của tôi vốn rất kiều diễm, trước đây, thợ trang điểm luôn phải tìm mọi cách để làm mờ nhạt xuống, lần này Trương tỷ yêu cầu ngược lại, đem vẽ tôi so với Đắc Kỷ còn sống động hơn.

Khi tôi trang phục lộng lẫy xuất hiện ở cửa lớn Giang gia, mọi người đều há hốc mồm.

Làn đạn: "Mẹ kiếp, Lâm Thanh Dã cũng điên rồi!"

“Cái khác không nói, dung nhan này thật sự có thể chiến đấu a, quay sang Hứa Y Nhiên thật sự là quá nhạt nhẽo.”

"Ngươi có phải hay không mù rồi? Kia rõ ràng là đoan trang tao nhã, nơi nào nhạt nhẽo? Lâm Thanh Dã sắc mặt thoạt nhìn giống như hồ ly tinh, khuôn mặt của tiểu tam."

"Hồ ly tinh thì hồ ly tinh, không quản nữa, tôi tuyên bố tôi là fan của Lâm Thanh Dã.”

“Chẳng trách ngay cả Giang Lê cũng có thể bị cô ấy mê hoặc, ngoại hình này, dáng người này, là thật sự có điểm đồ vật. "

Vô số ánh đèn flash đối với tôi chụp ảnh, tôi giữ nguyên tư thế, mỉm cười vẫy tay với ống kính, Hứa Y Nhiên hào phóng đi tới chào hỏi tôi.

"Thanh Dã, hôm nay cô ăn mặc đẹp thật nha."

"Không biết liệu sau khi gặp dì Chu, lớp trang điểm tinh tế này có còn duy trì được không?”

Hứa Y Nhiên che miệng cười, tôi cũng cười theo.

"Cái này thì không cần cô phải lo lắng rồi."

Chương trình phát sóng trực tiếp đã được bắt đầu, làn đạn điên cuồng tràn ngập màn hình.

"Xé đi, xé đi, cái này so với phim truyền hình không phải càng hay hơn sao?"

“Tôi đang rất mong chờ đợi chút nữa Chu tổng sẽ làm gì cô ấy, giật tóc, cho bạt tai?”

“Lầu trên, ngươi tưởng rằng lão thái thái đầu thôn đánh nhau, lại còn bứt tóc a, trình độ của Chu tổng, giết người không thấy máu, chỉ chờ xem kịch hay thôi.”

17.

Trước cửa Giang gia đứng một hàng dài nhân viên bảo an, những chiếc ô tô sang trọng đỗ gần đó, nhân viên bảo an mở cửa và kính cẩn chào đón khách quý xuống xe, khung cảnh không khác gì sàn catwalk trên thảm đỏ.

Chu tổng và một số vị khách đứng cách cổng không xa, bắt tay chào hỏi nồng nhiệt, ánh mắt không hề hướng về chúng tôi phía bên này.

Nhân viên bảo an chuẩn bị đưa chúng tôi vào nhưng Hứa Y Nhiên trực tiếp từ chối.

"Không cần, nơi này tôi rất quen thuộc."

"Tôi xem như là nửa chủ nhân, Lâm Thanh Dã, cùng tôi đi vào thôi."

Tôi vén gấu váy đi theo Hứa Y Nhiên vào yến hội, trên đường đi, cô ta không ngừng giới thiệu với tôi, chiếc bình cổ kia mua ở phòng đấu giá nào, nguồn gốc bức tranh treo trên tường đến từ đâu.

"Đó là do chính Giang Lê vẽ. Hoa mộc lan là loài hoa tôi yêu thích nhất."

“Ngôn ngữ của loài hoa mộc lan trắng, tượng trưng cho tình yêu cao quý, chân thành và thuần khiết”.

Hứa Y Nhiên mỉm cười đứng cạnh bức tranh, mặc một bộ váy trắng, dáng vẻ như tiên nữ.

"Giang Lê nói, hoa hồng đỏ xinh đẹp kiều diễm nhưng không cao quý bằng hoa mộc lan trắng. Cho nên mới treo bức tranh này ở đây. Lâm Thanh Dã, cô cảm thấy sao?"

Tôi: "Ồ, vẽ rất đẹp."

Một cú đấm nặng nề nhưng trúng bông, tuy nhiên Hứa Y Nhiên không hề nản lòng, tiếp tục bền bỉ.

"Cô xem, đó là anh trai của Giang Lê, đó là chị họ của anh ấy. Đi thôi, tôi dẫn cô đến cùng người nhà anh ấy chào hỏi."

Làn đạn: "Cười chết mất, sao giống như chính phòng dẫn thiếp thất đến gặp người nhà vậy? Hứa Y Nhiên xứng đáng làm nữ chủ nhân."

"Đúng vậy, nếu tôi là Lâm Thanh Dã, tôi sẽ tức chết mất."

“Bạn đừng nói nữa, Lâm Thanh Dã diễn xuất cũng giỏi, giả vờ bình tĩnh như vậy.”

Trong yến hội, y hương tấn ảnh, nhìn bề ngoài thì có vẻ sống động, yên bình nhưng thực chất lại có dòng nước ngầm, sóng cuộn.

* y hương tấn ảnh: Là một thành ngữ, có thể hiểu đại khái là "quần áo lụa là thơm tho, dáng dấp tóc mai yểu điệu"

Ánh mắt của mọi người đang bàn tán đảo qua đảo lại, có lúc họ nhìn Hứa Y Nhiên, có lúc lại nhìn tôi, có người thì thầm thì.

"Giang Lê đâu? Tại sao Giang Lê còn chưa tới?"

"Đến rồi đến rồi! Chu tổng cũng đang đến đây!"

Mọi người đồng loạt quay lại nhìn.

Giang Lê nắm lấy tay Chu tông, không biết nói gì đó, sắc mặt Chu tổng đột nhiên thay đổi, Giang Lê cũng nhăn mặt, buông tay ra, lùi lại phía sau Chu tổng, chậm rãi đi về phía bên này.

18.

"Có phải Giang Lê bị Chu tổng khiển trách?"

"Chắc chắn họ đang nói về Lâm Thanh Dã phải không?"

"Họ đi về phía Lâm Thanh Dã, mau nhìn xem, a, căng thẳng khốc liệt đừng chớp mắt a."

Nhìn thấy Giang Lê đi tới chỗ tôi trước, Chu tổng đang đi phía sau đột nhiên tăng tốc và dừng lại giữa hai chúng tôi.

“Vị này là… Giang Lê, đây là đoàn phim của con sao?"

Chu tổng liếc nhìn Giang Lê.

Giang Lê còn chưa kịp nói chuyện, Hứa Y Nhiên đã hưng phấn cắt ngang.

"Dì Chu, đây là Lâm Thanh Dã, nữ diễn viên phụ trong "Ước định mùa hè". Cha cô ấy là người bán cá ở chợ. Nhắc mới nhớ, cùng nhà mẹ đẻ dì Chu giống một nửa.”

Lời vừa dứt, mọi người đều phá lên cười.

"Nhà mẹ đẻ Chu tổng là công ty thủy sản lớn nhất nước Mỹ, này cũng có thể bám vào để giao hữu à?”

"Đúng vậy, không chỉ thủy sản, Norton còn là công ty sở hữu hàng chục tàu du lịch, một người bán cá, khoảng cách khác biệt quá nhiều."

Tôi nhìn Chu tổng với vẻ mặt phức tạp.

Cái quỷ gì vậy, tôi vẫn cho rằng người ta là tự tay lập nghiệp không ngờ lại là một phú nhị đại bình thường.

Vậy làm sao Chu tổng ngài, một phụ nữ nhà giàu như vậy, có thể đồng cảm với nhân vật học sinh nghèo khó mà tôi đã đóng? Chu tổng bất mãn ngắt lời Hứa Y Nhiên.

"Tôi không hỏi cô."

"Giang Lê, con đến giới thiệu, đây là bạn của con sao?"

Chu tổng ánh mắt như tia chớp, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Giang Lê.

Bầu không khí nhất thời trở nên rất căng thẳng, mọi người đều nín thở chờ đợi Giang Lê lên tiếng.

Làn đạn: "Chu tổng khí thế quá mạnh, mẹ ơi, ta sợ muốn tè."

“Đúng vậy, thật sự rất đáng sợ, nó làm tôi nhớ đến khuôn mặt của sếp tổng trong cuộc họp. "

"Giang Lê sẽ trả lời thế nào? Hắn dám thừa nhận Lâm Thanh Dã cũng là bạn gái hắn sao?”.

"Cậu đang nói vớ vẩn gì thế? Giang Lê trước giờ chưa từng nói qua hai người họ đang hẹn hò, được chứ? Ảnh đều là Lâm Thanh Dã đã tự mình đăng, tự mình ảo tưởng."

19.

"Giang Lê, cô ấy là bạn của con à?" Chu tổng lặp lại lần nữa.

Dưới ánh mắt của mọi người, Giang Lê đột nhiên nhếch môi cười, sau đó đi tới vòng tay qua vai tôi.

“Được rồi, mẹ."

"Cô ấy là bạn gái của con."

Mọi người: "A!"

Tôi: “A?"

Chu-chuột lang-tổng: "A!"

"Con chắc không? Nói lại lần nữa!"

Nhìn thấy vẻ mặt của Chu tổng, những người chứng kiến đều run lên vì sợ hãi, không khỏi bắt đầu giải quyết ổn thỏa.

Hứa Y Nhiên: "Giang Lê, anh bình tĩnh chút, đừng chọc thím Chu tức giận."

“Đúng vậy, hôm nay là sinh nhật Chu tổng, Giang Lê, cậu nhất định phải chọn ngày hôm nay sao?”

"Ừ, đừng ương ngạnh với Chu tổng. Chu tổng, tôi nghĩ họ chỉ là bạn bè bình thường thôi."

“Không phải bạn bè bình thường.” Giang Lê nắm lấy tay tôi, giơ lên cao, nói từng chữ một: “Lâm Thanh Dã cũng chính là bạn gái của tôi.”

Làn đạn: "Mẹ kiếp, Giang Lê rất có khí phách!"

"Đẹp trai quá a. Đây là cảm giác vì ta mà chống lại cả thế giới, ai hiểu được?!"

"Mọi người nhìn vẻ mặt của Chu tổng, tôi thật sự khó hít thở, cảnh tiếp theo tôi cũng không dám nhìn."

"Đúng vậy, Chu tổng sẽ nói thế nào?"

"Đây là lần đầu tiên Giang Lê đối đầu trực diện với bà ấy. Tôi cảm thấy bà ấy có ý định giết Lâm Thanh Dã."

"Nhìn kìa, Chu tổng giơ tay lên! Bà ấy muốn tát Lâm Thanh Dã!"

"Trời ơi, hóa ra người giàu số một cũng chỉ là người bình thường. Về tình cảm thì một cái tát mặt là cách tốt nhất để giải tỏa cơn giận."

20.

Hàng trăm cặp mắt có mặt, theo dõi sát sao động tác của Chu tổng.

Tôi nhìn bàn tay được chăm sóc cẩn thận của bà ấy cùng chiếc nhẫn đế vương lục giơ cao rồi nặng nề rơi xuống vai tôi.

Hứa Y Nhiên kiêu ngạo nhếch lên khóe môi.

Một giây tiếp theo, cô ta như bị tát vào mặt, miệng méo xệch, nụ cười trên mặt cứng đờ.

"Ôi! Thanh Thanh! Tốt quá rồi!" Chu tổng hào hứng ôm lấy hai chúng tôi.

"Hai đứa ở bên nhau khi nào, thậm chí còn không nói với mẹ, tốt tốt tốt, thằng bé chết tiệt này cuối cùng cũng hiểu ra, mọi cố gắng của ta cũng không phải là vô ích."

"Nào, chúng ta cùng nhau chụp ảnh nhé."

Chu tổng đứng giữa tôi và Giang Lê, giơ cao tay rồi cúi xuống chụp ảnh selfie bằng máy ảnh.

Khán giả xem truyền hình trực tiếp đã điên rồi.

"Không phải, cái này, a? Gì đây? Tôi chưa tỉnh ngủ à?"

"Cả người tôi ngu luôn rồi, Chu tổng điên rồi hay là tôi điên rồi?"

"Tốt tốt tốt, thế giới này cuối cùng đã trở thành thứ mà tôi không thể tưởng tượng được."

"Chu tổng đáng gờm a, bẻ gãy răng nuốt vào bụng. Trước mặt bao người như vậy, bà ấy nhất quyết muốn giữ mặt mũi cho con trai mình. Bà ấy đúng là một người mẹ tốt ở Trung Quốc."

"Hí…bà ấy không nên là loại người như vậy!"

"Chết tiệt, nhìn xem, tôi đã tìm thấy cái gì vậy? Trời ơi, Chu Chu đăng ảnh selfie, đi xem đi."

Trên weibo của Chu Chu, bức ảnh ba người chúng tôi vừa chụp đã được ghim lên đầu.

"CP của tôi cuối cùng đã thành hiện thực rồi. Đây là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà tôi nhận được ngày hôm nay."

Mọi người cuối cùng cũng có phản ứng.

“Chu tổng chính là Chu Chu?”

"Thì ra bà ấy là fan CP nhiệt huyết nhất của Giang Lâm Luyến!"

"Vậy bức ảnh chụp ở bể bơi lần trước cũng là bà ấy chụp? Ra là vậy, mọi chuyện đều có lời giải thích hợp lý."

Mọi người lật xem nhật ký, ngay khi "Ước định mùa hè" lên sóng, Chu Chu đã bắt đầu hút CP.

"Giang Bắc Thần và Lâm Thanh Thanh rất xứng đôi, ai hiểu?”

"Ánh mắt ngọt quá, tôi sẽ cho hai người một cái giường ở đó!"

"Phía sau nữ chính là thứ gì vậy? Biên kịch đúng là đồ khốn nạn."

"Các ngươi vì sao còn chưa kết hôn? A, sao chưa kết hôn? Mau sinh cho ta một bé con để ta chơi!".

21.

Nhìn nhìn, ánh mắt của mọi người trở nên rất tế nhị.

Đã gần một năm kể từ khi "Ước định mùa hè" được phát sóng, Chu tổng hiện tại rất thích CP của chúng tôi, nhưng Hứa Y Nhiên nhiều lần ám chỉ rõ ràng rằng Chu tông coi cô ta như con dâu.

Đặc biệt hôm nay, cô ta còn giới thiệu cho tôi các loại đồ đạc của Giang gia, trên trán cô ta chỉ thiếu khắc hai chữ "Nữ chủ nhân Giang gia".

"Hmm - thật khó để bình luận."

"Khó trách hôm nay Lâm Thanh Dã lại bình tĩnh như vậy, cô ấy nhất định đã đến Giang gia hàng trăm lần rồi phải không?".

“Bể bơi lần trước thật sự là bể bơi riêng của Giang Lê, mẹ ơi phòng ngủ cũng có bể bơi riêng, tôi cùng người có tiền mấy người liều mạng!”

"Cười chết mất, Hứa Y Nhiên mỗi lần tới đều chỉ có thể ở trong phòng khách, ai thân ai không, cô ta thật giỏi giả vờ!"

"Buồn cười thật đấy. Cô ta còn giả vờ trước mặt cô con dâu thật. Làm sao cô ta còn có mặt dám ở lại đó?"

Hứa Y Nhiên ngơ ngác nhìn tôi và Giang Lê, sắc mặt trắng xanh.

Cô ta không cam tâm, nghiến răng nghiến lợi, gượng cười rồi bước tới nắm lấy cánh tay Chu tổng.

"Dì Chu, dì có nhầm không? Gia đình Lâm Thanh Dã chỉ bán cá, không có tiền, cô ta còn từng làm việc trong hộp đêm…”

“Đủ rồi!” Chu tổng cau mày nghiêm mặt nói:

“Bán cá thì sao? Cha tôi cũng khởi nghiệp bằng nghề bán cá, cô coi thường người bán cá?”

"Cái gì hộp đêm? Đừng tưởng tôi không biết. Cô là người đăng toàn bộ những thứ bẩn thỉu đó phải không? Cha của Thanh Thanh bị bệnh, con bé phải từ bỏ việc học lấy bằng tốt nghiệp ra ngoài kiếm tiền, con bé rất trong sạch."

"Tôi cảnh cáo cô, con bé là con dâu tôi nhìn trúng, cô dám giở trò bẩn thỉu đó nữa thử xem?" Chu tổng gay gắt nói, Hứa Y Nhiên sợ hãi, loạng choạng lùi lại hai bước, bắt đầu rơi nước mắt.

"Dì Chu, sao dì lại nghĩ vậy? Con chưa bao giờ làm việc này, con làm tất cả là vì tốt cho Giang Lê."

“Không cần...” Giang Lê sắc mặt lạnh lùng ngắt lời cô ta.

"Khuyên cô đừng vì tốt cho tôi nữa, cùng tôi giữ bảo trì khoảng cách."

“Bức tranh hoa mộc lan trắng là do tôi vẽ, bởi vì trong cảnh đầu tiên tôi quay với Lâm Thanh Dã, cô ấy đang đứng dưới gốc cây mộc lan.”

“Đừng bình luận lung tung.”

22.

Người thân và bạn bè của Giang Lê đang thì thầm bên cạnh anh ấy.

"Hứa Y Nhiên là người khá tự phụ."

"Đúng vậy, có điều từ nhỏ chơi cùng cô ta vài lần, cô ta còn tự xem mình là bạn gái của anh trai tôi, lần trước còn chỉ điểm cho tôi về công việc, buồn cười chết mất."

“Ai mà không coi cô ta là trò đùa, chỉ có cô ta là không hiểu được tình huống.”

“Di truyền từ bố cô ta, được làm thư ký cho Chu tổng, còn cho rằng mình là phó chủ tịch, quản cái này chỉ điểm cái kia, còn bác bỏ phương án của Chu tổng. Kết quả rời khỏi Chu thị đến cái rắm cũng không bằng, nghe nói công ty kia chỉ là cái vỏ rỗng.”

"Các…các người…."

Hứa Y Nhiên nghe không nổi nữa, mặt đỏ bừng, vừa chạy vừa khóc.

Tôi choáng váng, chết trân tại chỗ, vẫn chưa hồi phục sau cú sốc.

"Không phải, bạn gái, Giang Lê, chúng ta khi nào..."

Giang Lê kéo tôi vào thư phòng bên cạnh, đẩy tôi đến trước bức tường đầy tủ sách.

"Lâm Thanh Dã, thủ đoạn theo đuổi người khác của em rất tệ."

"Nhưng không sao cả, tôi đồng ý rồi."

"A? Tôi đuổi theo anh khi nào?"

Giang Lê cười lạnh.

"Hôn trộm anh, tỏ tình với anh, cùng anh giới thiệu quán ăn, quan tâm đ ến cơ thể anh, như vậy còn không tính sao?"

"Không có gì xấu hổ khi thích một ai đó, cũng không có gì phải xấu hổ khi thừa nhận."

Giang Lê dựa vào rất gần, hơi thở nóng hổi nhẹ nhàng chạm vào d ái tai, mang theo cảm giác ngứa ngáy.

Trong sự giao thoa của ánh sáng và bóng tối, cây mộc lan ngoài cửa sổ bị gió thổi bay, một trận hoa đột nhiên rơi xuống.

Chân tôi mềm nhũn, đầu choáng váng và tim bắt đầu đập nhanh.

Trong trạng thái xuất thần, tôi nhìn thấy cảnh tượng lần đầu tiên tôi và Giang Lê gặp nhau.

Một thanh niên mặc áo sơ mi ngắn tay màu trắng đang đổ mồ hôi trên sân bóng rổ, lông mày cương nghị, mái tóc ngắn rối bù bay trong gió.

Một quả bóng rổ lăn tới chân tôi, tôi ngồi xổm xuống nhặt bóng lên.

"Bạn học, cảm ơn."

"Không có gì, Giang Bắc Thần."

Đạo diễn: "Cắt! Lâm Thanh Dã, diễn rất tốt, mặt đỏ đến gần như muốn bốc khói. Diễn viên giỏi nhất là người có thể khống chế được phản ứng s1nh lý của mình. Tôi rất xem trọng cô."

Trong lúc tạm nghỉ, tôi bước sang một bên và dùng tay quạt mặt, Trương tỷ cười nhếch mép.

"Em diễn xuất tốt như vậy à? Mặt đỏ như vậy, em là thật sự thích Giang Lê sao?"

"Đi đi, làm sao có thể?!"

Làm sao có thể? Ai lại thích trăng sáng trên trời cao? Đầu óc tôi rất sáng suốt.

Trừ khi, mặt trăng tự rơi vào tay tôi.

Tôi say sưa nhắm mắt lại.

"Ừm, cuốn sách kia ta khuyên ngươi nên đọc…a…đi thôi đi thôi, bên trong thư phòng không có ai, không phải, không có sách!”.

Cánh cửa mở ra rồi đóng sầm lại, cắt đứt giọng nói hào hứng của Chu tổng.

"Đừng quấy rầy ta đang ôm cháu trai, ra ngoài!"


 
Back
Top Bottom