Cập nhật mới

Tiểu Thuyết (Mau xuyên, chủ công, có H) Hắn là tra nam vạn nhân mê

(Mau Xuyên, Chủ Công, Có H) Hắn Là Tra Nam Vạn Nhân Mê
Chương 20: cổ đại thiên


Nhìn Lăng Dạ không tiếng động xuất hiện trong phòng, Lăng Phong cảm thấy rất hài lòng.

Hắn mặc dù biết hoàng đế cũng rõ hắn có ám vệ bên người nhưng hắn cũng không muốn ám vệ của mình xuất hiện trước mặt nhiều người, kể cả hoàng đế.

Phòng người tâm không thể không phòng.

Cho dù ngươi tin một ai đó chín phần cũng nên dành một phần nghi.

Không ai là vô cớ mà tốt với ngươi cả.

Có thể, nhưng không là mãi mãi.

Chúng ta không tự thay đổi, xã hội cũng sẽ khiến chúng ta thay đổi.

Tất nhiên, cũng sẽ khiến người khác thay đổi.

Nếu trên thế gian này cái gì cũng đều bất biến, thì cũng sẽ chẳng có những con bươm bướm xinh đẹp đầy màu sắc như thế.

Hắn đã từng phải trả giá rất nhiều vào cái gọi là niềm tin đó.

Đối với hắn không có vĩnh viễn địch nhân, cũng không có vĩnh viễn bạn hữu, chỉ có vĩnh hằng lợi ích.

Chúng ta có thể vì một thứ gì đó mà phản bội lẫn nhau, đồng nghĩa cũng có thể vì một thứ lợi ích mà bắt tay hợp tác với nhau.

Hắn không thể hoàn toàn tin vào nguyên tác mà bỏ quên những khía cạnh khác.

Hắn nhớ thế giới trước nữ chủ còn có ký ức theo nguyên tác đâu.

Hoàng đế có thể chấp nhận hắn dưỡng ám vệ chỉ vì nguyên thân không tranh không thưởng lại thêm thân thể suy nhược, không đủ điều kiện để ngồi lên vị trí kia.

Nếu hắn dưỡng hảo bản thân, nói không chừng mạng hắn cũng không đảm bảo được bao lâu.

"Dạ, chuẩn bị nước ấm, bổn vương muốn tắm rửa."

Nhìn mặt Lăng Dạ không chút biểu tình hắn thật không có thói quen.

Những người hắn từng gặp qua nếu không là cao ngạo như kiểu không ai có thể với tới được, cũng là giả vờ thân thiết, hoặc là vẻ mặt dối trá ngoài cười trong không cười nịnh nọt hắn.

Hay có lẽ làm ngơ không để ý đến hắn.

Một người ít ra cũng sẽ có biểu hiện yêu thích hoặc chán ghét thứ gì đó.

Nhưng kể từ khi hắn tới thế giới này, tính ra cũng đã hơn một tuần nhưng vị ám vệ này hoàn toàn không có một chút thay đổi biểu hiện nào trên mặt cả, cho dù là nhỏ nhất.

Điều này khiến hắn hảo muốn phá vỡ gương mặt vạn năm tê liệt không thay đổi này, Lăng Phong xấu xa nghĩ.

Hệ thống im lặng quan sát suy nghĩ của Lăng Phong mà thấy tội nghiệp cho Lăng Dạ.

Hệ thống biết thế giới này nó tìm cho Lăng Phong cơ thể ốm yếu này đã khiến ký chủ không hài lòng, lại còn có nhiều công năng nó không có thể cung cấp như các hệ thống khác làm vị trí của nó trong lòng của ký chủ đã giảm mạnh.

Cho nên, có người có thể làm cho ký chủ dời đi mục tiêu để giải tỏa buồn bực nó cũng rất vui lòng.

Anh anh~ nó không nói là nó thật vui sướng khi nhìn thấy có người gặp họa đâu~ (⌒▽⌒)~

...........................................

"Chủ tử, đã chuẩn bị xong."

Lăng Dạ trầm thấp lên tiếng, giọng hắn dường như vì ít nói chuyện nên có vẻ trầm khàn hơn người khác rất nhiều.

"Tốt, giúp bổn vương cởi bỏ y phục."

Lăng Phong mỉm cười lên tiếng.

Lăng Dạ mặc dù ngạc nhiên nhưng vẫn từng bước tới gần Lăng Phong.

Hắn nhớ chủ tử ngoại trừ những lần bệnh nặng không dậy nổi mới gọi người hầu hạ hắn, còn không chủ tử hầu như không để người khác đến gần.

Cả tuần nay hắn cũng thấy rõ chủ tử thay đổi, trở nên khỏe mạnh hơn trước rất nhiều.

Có vẻ vì thế mà tính cách cũng cởi mở hơn đi?

Lăng Phong mặt không chút thay đổi nghĩ.

Đây là lần đầu tiên hắn đến gần Lăng Phong như thế.

Nhìn da thịt trắng nõn dần hiện ra dưới lớp y phục, Lăng Dạ có chút xuất thần.

Mặc dù hắn cố gắng không đụng chạm vào chủ tử nhưng tay hắn cũng có đôi khi không tránh khỏi nhợt nhạt chạm vào làn da mát lạnh kia.

Chủ tử từ nhỏ thường chịu thương hàn nên độ ấm của làn da cũng có chút thấp hơn người khác, hắn chợt cảm thấy có chút thương tiếc.

Nếu hắn khỏe mạnh, không biết bây giờ đã tỏa sáng như thế nào đâu.

Lăng Phong nhìn từ đầu đến cuối đều cúi đầu thay hắn cởi bỏ y phục vẫn không tiếng động Lăng Dạ có chút hứng thú.

Mặc dù động tác có chút trúc trắc nhưng vị ám vệ này vẫn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Hai người vì đứng sát nhau nên Lăng Phong có thể cảm giác được độ ấm nóng bỏng phát ra từ trên người vị ám vệ này, quả thật khác xa với tính cách im lặng của hắn.

"Đến, giúp bổn vương chà sát lưng."

Lăng Phong bước vào dục dũng nói.

Nhìn làn sương trắng bốc lên làm gương mặt của Lăng Phong thêm chút ửng đỏ, Lăng Dạ chỉ biết động tác trong tay càng thêm nhẹ nhàng.

Tay hắn từ nhỏ đã luyện võ nên dẫn theo một tầng bạc kiển rất dày, hắn sợ làm bị thương làn da vì ít ra ngoài nên có chút trong suốt, bạch tích kia.

Tuy cách một lớp khăn nhưng hắn vẫn cảm giác được độ mịn màng của nó.

Hắn bỗng cảm thấy có một chút không muốn dùng chiếc khăn này.

"Còn phía trước nữa, đừng chỉ lau một chỗ."

Lăng Phong bắt đầu làm khó dễ hắn.

Lăng Dạ vẫn không ngẩng đầu tiếp tục đi vòng qua đến trước mặt Lăng Phong.

Tay hắn chạm vào da thịt trước ngực của Lăng Phong chợt không biết nên làm như thế nào.

Nhìn hai điểm đỏ vì nước ấm mà có chút đỏ hồng kia hắn chợt cảm thấy có một chút khát nước.

Có vẻ độ ấm trong phòng hôm nay hơi cao?

Lăng Phong cảm thấy thật hảo chơi.

Tình nhân của hắn có thể lúc đầu còn một ít ngại ngùng nhưng sau đó ai không nhiệt tình như lửa đâu?

Đầu gỗ như Lăng Dạ đây hắn còn là lần đầu tiên thấy.

Quả không hổ là cổ đại nam nhân sao?

Thời đại này đoạn áo chi phích mặc dù không đăng nơi thanh nhã nhưng lén lút vẫn là có.

Vị ám vệ này nhìn có vẻ vẫn là xử nam đâu.

Đối với tuổi của hắn hiện giờ, 24-25, ở nơi đây ít ra cũng đã có một vài nhi tử nhi nữ.

Chỉ tiếc hắn là ám vệ, trừ ngày nghỉ hắn có thể đi tìm người giải quyết sinh lý khi cần, nếu không hoặc là hắn chết hoặc phản bội, hắn cũng chỉ có thể sống một mình như bây giờ mà thôi.

Lăng Dạ mặc dù không từng trãi qua tình sự nhưng làm ám vệ như hắn việc gì cũng đã học qua.

Đặc biệt là về phương diện này chủ tử của hắn thân thể từ nhỏ đã không tốt.

Thái thượng hoàng cũng đã từng nhắc nhở hắn phải trông chừng chủ tử.

Hắn hiện giờ cảm thấy đầu óc có chút không đủ dùng.

Nhìn người kia vì đầu ngón tay của hắn vô tình chạm vào điểm đỏ nhỏ kia mà chợt run lên một chút hắn chợt xấu hổ nhớ đến một ít không nên nhớ đến hình ảnh lúc này.

Lăng Phong quả thật sắp bị tiểu yêu tinh này dày vò đến sắp không chịu nổi.

Thân thể này chưa trãi qua ngon ngọt nên có chút kiềm giữ không được, dễ dàng phản ứng cũng là bình thường, nhưng đối với Lăng Phong hắn lại là một loại vô lực cảm giác.

A~ trêu người lại bị người trêu một thân hoả, quả thật là thất sách.

"Ngừng lại làm gì, tiếp tục lau xuống phía dưới.

Nhớ kỹ, mỗi một chỗ đều phải lau qua."

Lăng Phong khàn khàn giọng lên tiếng.

Lúc này hạ thân hắn đã bắt đầu ngẩng cao đầu, ẩn ẩn có một loại chờ phát động tư thế.

Lăng Dạ bị Lăng Phong giọng điệu từ tính mà ám chỉ có chút không phản ứng được.

Phía...dưới?

Là như hắn nghĩ sao?

Nhìn đầu gỗ kia vẫn mộc mộc đứng không nhúc nhích, Lăng Phong có một chút phiền táo.

Phía dưới cần phát tiết làm hắn cũng không muốn lại chờ đợi nữa, nếu hắn không phải nhìn thấy vị ám vệ mặt lạnh này lỗ tai đã đỏ như muốn xuất huyết, cùng với phía dưới ẩn ẩn nổi lên một đoàn nhìn rất khả quan kia, hắn còn tưởng vị này là không có chút cảm giác nào đâu.

Nhưng nhìn lại thân hình ốm yếu tái nhợt của mình hắn lại chợt buồn bực.

"Ngươi nói với sức khỏe hiện nay của thân thể này, ta có thể một đêm bảy lần lang sao hệ thống, ân~?"

Lăng Phong nhẹ giọng trong đầu nói với hệ thống.

Không chừng với thân thể hiện tại, hắn làm xong một lần là có thể sẽ ngất đi kia quả thật là vũ nhục hắn.

"Ân...hệ thống hiện không có tín hiệu....thỉnh ký chủ vui lòng liên lạc sau..."

Mặc dù nó nghe giọng của Lăng Phong rất nhẹ nhàng, nhưng nó hảo cảm thấy đáng sợ a~nó chỉ biết tạm thời giả chết, cũng may nó hiện tại không có thân thể, nếu không ký chủ nhất định sẽ đánh chết nó, anh anh~

"..."

Lăng Phong quả thực muốn đánh chết nó.

"Tốt lắm, ngươi lui ra đi, để bổn vương ở đây một mình một chút."

Bắt lấy tay của Lăng Dạ đang muốn bắt đầu chà lau hắn côn thịt, Lăng Phong nghiến răng bảo Lăng Dạ.

Hiện tại phúc lợi là không có, sau này hắn sẽ đòi lại gấp mười lần!

Lăng Dạ mộc mộc xoay người đi ra ngoài, hắn vẫn đang nghĩ là hắn động tác quá chậm nên khiến chủ tử không vui sao?

........................................

Tác giả quân nói nói: Yahhhh!!!!!!

Dạo này bận quá không có thời gian để viết truyện thường xuyên, mong đại gia thông cảm ヾ(@⌒ー⌒@)ノ hôm nay tranh thủ viết được dài dài một chút để bù đắp cho mọi người đây~ yêu mọi người nhiều~
 
(Mau Xuyên, Chủ Công, Có H) Hắn Là Tra Nam Vạn Nhân Mê
Chương 21: Cổ đại thiên


Hành trình đến Giang Nam vốn dĩ chỉ cần nửa nguyệt, đoàn người của Lăng Phong dám kéo dài hơn gấp đôi.

Một mặt vì Lăng Ngạo Thiên lo lắng cho sức khỏe của Lăng Phong, một mặt vì Lăng Phong hắn muốn du ngoạn xung quanh tâm lý.

Tấu chương quan trọng cần xử lý gấp cũng bị Lăng Ngạo Thiên phái người vó mã không nghỉ một tuần đem đến cho hắn một lần.

Tính ra làm hoàng đế cũng rất vất vả, Lăng Phong nghĩ thầm.

Hắn cũng tranh thủ trong khoảng thời gian này dưỡng hảo cơ thể.

Hệ thống lần này ít ra còn có dùng, linh hồn hắn có thể cùng thân thể phụ trợ cho nhau để cải thiện lại.

Nếu không, hắn thật sự muốn bỏ mặc không làm nhiệm vụ.

Trong một nguyệt này, mấy lần trêu chọc Lăng Dạ đều khiến hắn dục hỏa đốt người nhưng hắn cũng không thật sự làm gì cả, một là thời điểm chưa đến, hai là hắn vẫn đang không ngừng cải tạo lại thân thể, cho nên hắn chỉ là ăn một chút nhục đậu hủ mà thôi.

Cũng hảo, bây giờ ngoại trừ bên ngoài nhìn hắn vẫn một bộ bệnh trạng bộ dáng, nhưng thật ra bên trong hắn đã không có vấn đề gì.

Chỉ là cần làm ra một bộ dáng để đánh lừa ánh mắt người bên ngoài mà thôi.

Bởi vậy mới nói tai nghe chưa chắc là thật, mắt thấy cũng chưa chắc là có thể tin!

Hắn chọn Giang Nam cũng không phải là ngẫu nhiên mà là vì trong kịch tình đó là nơi nữ chủ bắt đầu hành trình thu thập hậu cung của mình.

Giang Nam tài tử quả thật không nói chơi.

Nữ chủ không chỉ thuận lợi lấy được Giang Nam đệ nhất tài nữ mà còn danh tiếng vang xa khắp nơi.

Những án thiên cổ tuyệt văn của nàng đều làm kinh diễm hết thảy mọi người, trong đó có cả đương triều thừa tướng, cũng là một trong những nam chủ, quỳ hạ dưới thạch lựu váy của nàng.

Nữ chủ gọi là Trầm Tuyết Vân, vốn là thứ nữ của Giang Nam đệ nhất phú thương.

Từ nhỏ đã si ngốc, rất không được Trầm gia chủ mẫu yêu thích.

Mẫu thân nàng vốn là xuất thân tì nữ, tưởng một lần bay lên đầu làm phượng hoàng, nhưng không ngờ có duyên nhưng không có mệnh để hưởng.

Nói là khó sinh mà mất cũng không đủ, hoặc muốn nói không có bàn tay của chủ mẫu trong đó Lăng Phong hắn cũng không tin.

Trạch đấu cũng không thua kém gì cung đấu, bởi vậy Lăng Phong hắn mới không thích lập gia đình là vậy.

Tình cảm rồi cũng sẽ nhạt dần theo thời gian, vẫn ở bên nhau vì đó chỉ là một thói quen, hoặc chỉ là tuỳ thuộc vào người trong cuộc có muốn níu giữ hay chính xác hơn là sợ mất thể diện trước mọi người mà tỏ vẻ hạnh phúc hay không mà thôi.

Ngươi nói đồ đã cũ đã lỗi thời ngươi còn có hào hứng mặc đem ra khoe với người khác không?

Hay chỉ là luyến tiếc rồi cất giữ ở một gốc xó nào đó?

Khi nhớ đến, ngươi cũng chỉ thảng thốt nhớ rằng "a...cái này mình đã từng rất thích."

Đúng, nhưng chỉ là "đã từng" mà thôi!

Ngươi cũng đừng trách hắn vô tình, chỉ là xã hội thay đổi làm người ta cũng đổi thay theo mà thôi.

Ngày xưa phụ mẫu ta có thể sửa đi sửa lại một món đồ cũ để dùng, nhưng ngày nay thì sao?

Chúng ta thậm chí mua ngay một món mới trong khi vừa mua một món giống như vậy cách đây không lâu, huống chi là giữa người với người!

Cạm bẫy, cám dỗ xung quanh chúng ta nhiều lắm!

Ngươi có thể kiên trì ngày một ngày hai, nhưng liệu 3 năm, 5 năm sau đó thì sao?

Ngươi có chắc mình sẽ mãi mãi trước sau như một không?

Cho nên, một mình cũng không có gì là đáng sợ.

Ngươi nhất định phải nhận thức lấy điều đó.

Theo Lăng Phong, hắn có tay có chân, không nhất thiết phải phụ thuộc vào người khác để nuôi mình.

Hắn cũng có thêm quyền chọn lựa người ở bên cạnh mình, ai biết được người đến đầu tiên liệu có phải là người cuối cùng hắn muốn ở cạnh hay không?

Nếu kết hôn không chừng còn có thể trở thành bi kịch...

.........................

Ở thế giới này, si ngốc thứ nữ vì một lần ngã xuống nước mà trở nên thông minh lanh lợi, văn thải đầy mình khiến ai cũng ngạc nhiên.

Nhưng có ai ngờ người cũng đã đổi tim!

Chỉ là tội nghiệp cho chân chính nàng ở một đêm lặng im biến mất khỏi thế gian này.

Không người biết, không người hay, lại càng không có người vì nàng mà tiễn đưa, mà nhớ lại còn có một ngốc nha đầu tên gọi Trầm Tuyết Vân đã từng có một cuộc sống ngắn ngủi như thế.

Nữ chủ lần này là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp, vì xuống nước cứu người mà xuyên qua đến thời đại này.

Lúc đầu nàng cũng rất vui vẻ vì mình được xuyên không, nhưng ý thức được tình cảnh hiện tại làm nàng không khỏi lo lắng cho cuộc sống sau này của nàng.

Nàng phát hiện ra rằng mình có thật lớn bàn tay vàng đó là nàng có thể nhớ hết các bài thơ văn mình đã từng được học hay đã từng nghe qua, thậm chí cả những bài nàng chưa bao giờ biết đến.

Mất hơn một tuần tìm hiểu nàng mới kinh hỉ phát hiện ra rằng thời đại này chưa từng có những án văn thơ như thế.

Chỉ là cùng tên đương triều mà thôi, lịch sử cũng khác hẳn những gì nàng đã học.

Do đó, nàng lợi dụng điều này để dần lấy lại địa vị trong Trầm phủ, được Trầm gia chủ yêu thích.

Cuối cùng không chỉ sủng quan lục cung, mà còn dây dưa không dứt với những nam chủ khác.

Mặc dù kết cục cuối cùng của nàng không có nhắc đến, chỉ nói là nam chủ nhóm quyết định cùng nhau chia sẻ nàng.

Nhưng Lăng Phong hắn nghĩ cuối cùng có lẽ nàng cũng sống không tốt.

Lúc đầu có thể nam chủ nhóm sẽ thấy những điều đó là đáng yêu, nhưng sau đó đâu?

Nữ chủ vốn dĩ cũng chỉ là sinh viên, tư lịch chưa nhiều, lại xuất thân bình dân, ngoại trừ bàn tay vàng là thi từ ca phú nàng không có gì khác cả.

Sắc đẹp?

Nàng có thể giữ mãi?

Thông minh?

Liệu nàng có thể vượt qua nam chủ nhóm, những người nắm quyền cả thiên hạ?

Tài năng?

Haha...

Không những vậy, ngươi có thể chịu đựng được nữ nhân của mình thừa hoan dưới thân nam tử khác?

Đây là cổ đại cũng không phải là hiện đại!

Cũng đừng nói ở hiện đại cũng vẫn chưa có thể chấp nhận được điều này!

Đỉnh đầu mũ xanh không phải là để chơi, huống chi là cả thảo nguyên xanh mượt thế này.

Là nam nhân chân chính, ai chịu được điều đó?

Có thể nam chủ nhóm không lên tiếng nhưng liệu trong lòng họ nghĩ như thế nào?

Mới mẻ qua đi người ta sẽ bắt đầu thấy được những điểm yếu của nhau.

Cuối cùng bọn họ cũng chỉ là dày vò lẫn nhau mà thôi!

Lại chưa nói đến nam chủ nhóm người nào không phải là nhân trung long phượng?

Hoàng đế ngoại trừ hắn là hôn quân, muốn làm gì thì làm, mặc kệ ánh mắt của người khác, nếu không cũng phải chịu sức ép từ quần thần.

Ngươi nói hắn có thể chỉ sủng hạnh nữ chủ mà không sủng hạnh nữ nhân khác?

Trừ khi hắn muốn mất đi ngôi vị của mình!

Nhưng ngươi nói, bọn hắn ngươi tranh ta đấu để leo lên đến vị trí kia xong rồi cam lòng vì một nữ nhân mà buông bỏ tất cả?

Đừng nói ám vệ, ngươi nói Vương gia, Thừa tướng, chỉ cần là nam nhân, ai không muốn có được tử nữ của riêng mình đâu?

Bất hiếu vô hậu đã ngàn năm ăn mòn truyền thống của mọi người.

Ngươi nói nam chủ nhóm có thích thú khi cứ phải lén lút gặp mặt nữ nhân của mình, thấy nàng nằm trong vòng tay kẻ khác?

Ghen ghét rồi đến buông tay giai đoạn này cũng sẽ không xa.

Có lẽ vì vậy mà lần này chi nhánh nhiệm vụ của hắn là giúp nữ chủ làm được cả đời nhất thế một đôi nhân đi!

Hiện tại nữ chủ cũng đã xuyên qua, vài ngày nữa sẽ tham gia thi hội được tổ chức bên trong biệt viện của thừa tướng.

Nghe nói vị này có sở thích đàm luận thi tập, thường xuyên sẽ tổ chức những lần gặp mặt như thế.

Thông thường hắn cũng không xuất hiện vì phải vào triều, nhưng lần này vì một lần thương hàn nặng đã cáo ốm hơn ba nguyệt không thượng triều.

Do đó cũng tạo ra cơ hội để nam nữ chủ gặp mặt.

Lăng Phong hắn quyết định lúc này sẽ vào ở trong biệt viện của vị thừa tướng này.

Gần quan được ban lộc không phải sao?

Hắn muốn biết vị thừa tướng này ra sao, ở chung là phương thức nhanh nhất để tìm hiểu.

Biết địch biết ta trăm trận trăm thắng, như vậy hắn mới có thể có kế hoạch cụ thể để thực hiện nhiệm vụ lần này.

...........................................

Tác giả quân: Haizzzzzzzzzzzzzzzzzz~~~~~~nhân gia hảo buồn~người người nhà nhà đều đồng loạt ngừng đăng truyện, ngừng đăng các chương trình giải trí liên quan đến bên Trung, phải làm sao đây~ hy vọng mọi chuyện sẽ sớm được giải quyết, nhân gia không có gì để giải trí a~hảo đau lòng a~ (╥﹏╥)~có thân ái nào giới thiệu cho nhân gia chương trình hay phim gì hay để xem không?
 
(Mau Xuyên, Chủ Công, Có H) Hắn Là Tra Nam Vạn Nhân Mê
Chương 22: cổ đại thiên (vụn thịt)


"Thần, tham kiến Hoàng thượng, tham kiến Vương gia."

Vừa vào biệt viện của thừa tướng, Lăng Phong nhìn người quỳ trước hoàng thượng và hắn, Mặc Thính Vũ, đương triều trẻ tuổi thừa tướng mà cẩn thận đánh giá người này.

Đây cũng là một trong những nam chủ đâu.

Người trước mặt ngũ quan anh tuấn, tuổi tầm ba mươi đã ngoài, có lẽ là do chức tước, cũng có thể là do tự thân tu dưỡng mà toát lên một vẻ ngoài ổn trọng, tiếng nói trầm ấm như mộc xuân phong khiến người nghe hết sức thoải mái.

Đối với Lăng Phong hắn, người này vẫn còn trẻ tuổi, nhưng đối với thời đại này cũng đã là lão nam nhân.

Vị thừa tướng này đến nay dưới gối cũng vẫn chưa có một tử nữ, nghe nói là từ khi chính thê của hắn, cũng là biểu muội thanh mai trúc mã qua đời đến nay vẫn không có lập thêm thiếp thất, chỉ ở như vậy, thỉnh thoảng mở thi hội để giải khuây mà thôi.

"Thật là khó được hảo nam nhân a, đúng không hệ thống?"

Lăng Phong trong lòng hỏi.

"Ký chủ!!!!

Hắn thích là nữ nhân a!!!!

Ngài...

Ngài đừng..."

Hệ thống khóc âm la lớn.

Ký chủ không hảo làm nhiệm vụ mà suốt ngày nghĩ đến thượng giường, nó phải sao đây?

Anh anh~

Lăng Phong có chút nhíu mài lại, hảo ồn ào.

Hắn cũng chỉ cảm thán, hệ thống có cần phải như vậy không?

"Ta đừng cái gì?"

Hắn tiếp tục trò chuyện với hệ thống trong khi bên ngoài vẫn bình tĩnh thong dong tiếp trà từ tay người hầu.

"Đừng...đừng có đánh chủ ý xấu vào hắn a..."

Có lẽ biết mình phản ứng quá khích, hệ thống lần này nhược nhược lên tiếng.

"Ta là người như vậy sao?"

"..."

Vâng, ngài là!

Quả thật hệ thống rất muốn nói như vậy, có điều, nó không dám ヽ(;▽;)ノ

"Không biết lần này Hoàng thượng cùng Vương gia đến Giang Nam có việc gì, thần cẩn tuân nghe lệnh."

Mặc Thính Vũ đứng chắp tay đối với hoàng thượng hoà Lăng Phong lên tiếng hỏi.

Hắn mặc dù cũng nghe được tin tức về hai vị này, nhưng là hắn cũng không thể nói rõ ra.

"Thính Vũ, đây cũng không phải là trong cung, khanh cũng đừng nên quá khách sáo như vậy.

Dù gì chúng ta cũng xem như huynh đệ cùng nhau lớn lên, ở bên ngoài cứ gọi trẫm là gia cùng hoàng đệ là tứ thiếu gia được rồi."

Lăng Ngạo Thiên lên tiếng, hắn lần này là vi phục xuất tuần, ngoại trừ các vị trọng thần trong triều biết, bên ngoài cũng chỉ tưởng là hắn thân mang bệnh nhẹ không thể thượng triều mà thôi.

"Gia, tứ thiếu gia."

Mặc Thính Vũ cũng không nói nhiều, bản thân hắn cũng rõ đây chỉ là lời nói bên ngoài, hắn chỉ cần nghe theo là được.

Còn huynh đệ với hoàng đế?

Hắn chưa bao giờ nghĩ đến điều đó!

"Hảo.

Thính Vũ, ngươi gọi người đến đưa A Phong đi nghỉ ngơi, còn ngươi cùng ta đến bàn một số chuyện, ba tháng nay ngươi nghỉ ngơi cũng đã đủ rồi đi?

Nhìn khí sắc của ngươi đã hảo, đúng không?"

Lăng Ngạo Thiên cười cười lên tiếng.

Hắn làm hoàng đế còn không có ngày nghỉ, vị này lại hảo hảo ở nhà nghỉ ngơi.

Có chuyện dễ dàng như vậy sao?

"Thần đã hảo, tạ hoàng...tạ gia quan tâm."

Hắn không siểm nịnh lên tiếng rồi bảo người đến đưa Lăng Phong đi.

Vị vương gia này hắn cũng từng mấy lần gặp mặt, nhưng chưa tiếp xúc nhiều.

Hắn cũng biết vị này thân thể không tốt, từ đầu đến giờ vẫn quan sát hắn mà không lên tiếng, cảm giác được ánh mắt kia vẫn không ngừng nhìn chằm chằm vào hắn làm hắn cũng có chút mạc danh kỳ diệu.

Hắn hình như không có đắc tội vị này đi?

....................ta là thư phòng phân cách tuyến........................

"Dạ."

Vừa tắm xong Lăng Phong lại lên tiếng gọi.

Trên mình hắn chỉ khoác một lớp áo trong, bên trong rõ ràng là không mặc gì cả.

"Chủ tử."

Lăng Dạ mang theo giọng có một chút bất đắc dĩ xuất hiện.

Một nguyệt này chủ tử không ngừng trêu chọc hắn làm hắn cũng không biết làm sao.

Hắn cũng không ngốc, một hai lần còn có thể không biết, nhưng nhiều hơn hắn cũng đã nhận ra chủ tử đây là có ý gì.

Lăng Dạ hắn cũng không phản cảm chuyện này, nhưng hắn cũng chưa từng nghĩ đến mình sẽ hảo nam phong.

Từ nhỏ hắn đã theo chủ tử bên người, hắn cũng biết mệnh mình là thuộc về chủ tử nên cũng chưa từng nghĩ có được một cuộc đời bình thường như người khác.

Hắn dục vọng cũng không cao, cho nên thông thường hắn cũng chỉ là dùng tay qua loa giải quyết cho xong sinh lý của mình mà thôi.

Lăng Dạ không hiểu sao bắt đầu từ một nguyệt trước hắn nhận ra vị này thay đổi, hắn cũng đã không thể ngừng lại quan sát vị chủ tử này của mình.

Từ cử chỉ hành động cho đến lời nói của người trước mắt đều khiến hắn không thể dời tầm mắt của mình ra.

Những lần gần đây nhất hắn đều phải dùng đến nội lực để kiềm nén lại dục vọng của bản thân mình.

Hắn chưa từng nghĩ đến tính nhẫn nại của mình thấp đến thế.

Hắn chỉ sợ một ngày nào đó hắn không kiềm lòng được mà làm bị thương chủ tử.

Chỉ nghĩ đến đó Lăng Dạ cũng đã cảm thấy đau lòng.

"Lại đây."

Lăng Phong trầm giọng lên tiếng.

"Dùng miệng của ngươi hảo hảo hàm nó."

Lăng Phong không chỉ rõ nhưng hắn biết Lăng Dạ hiểu được hắn nói gì.

Quả nhiên Lăng Dạ không lên tiếng, chỉ là cẩn thận từng bước một đi đến bên giường.

Nhìn người ngồi trên giường ngũ quan tuấn mỹ, y quan không chỉnh tề, vạt áo đại khai có thể thấy rõ làn da trắng nõn cùng với như ẩn như hiện hai hạt anh hồng nho nhỏ màu đỏ kia khiến hắn không thể không nuốt một ngụm nước miếng.

Chủ tử quả thật mê người, Lăng Dạ thầm nghĩ.

Hắn quỳ xuống bên giường, hai tay cẩn thận cầm lấy vật nhỏ vẫn đang ngủ say nhưng nhìn vẫn hết sức khả quan kia.

Hắn biết vật nhỏ này khi thức tỉnh kích cỡ cũng hết sức kinh người, không thua kém gì hắn.

Bên ngoài thật là nhìn không ra.

Cẩn thận hàm vào trong miệng, Lăng Dạ không thấy được dị vị gì, có lẽ là do từ nhỏ đã uống nhiều dược thiện nên trên người chủ tử lúc nào cũng có nhàn nhạt mùi thuốc, hắn ngửi được rất là thoải mái.

"Ân...đã có tiến bộ...dùng đầu lưỡi của ngươi...ân..."

Lăng Phong thoải mái lên tiếng, không uổng công hắn điều giáo bao lâu nay, xem ra đầu gỗ này học được cũng rất nhanh.

Nghe thấy Lăng Phong khen ngợi, Lăng Dạ hết sức vui vẻ.

Hắn không ngừng dùng đầu lưỡi của mình liếm láp khắp côn thịt từ đĩnh mắt cho tới hai quả cầu hai bên, không bỏ sót một chỗ nào, một cách chầm chậm, chuyên chú như thể đây là thứ gì đó ngon nhất trên đời vậy.

Lâu lâu hắn lại mút một chút thịt ở hai bên đùi của Lăng Phong trong khi tay hắn vẫn không ngừng cao thấp xoa nắn côn thịt nay đã hoàn toàn thức tỉnh, gân xanh lộ rõ kia.

"Nhanh lên" Lăng Phong quả thật không chịu nổi hắn làm chậm như thế.

Hắn nắm lấy tóc Lăng Dạ, khiến hắn ngẩng cao đầu, hạ thể không ngừng va chạm vào sâu bên trong yết hầu của Lăng Dạ, khiến hắn không thể không vì sinh lý mà ửng đỏ khoé mắt, càng chọc người muốn xâm phạm hắn.

"Ân...chủ...chủ tử...a..."

Lăng Dạ muốn lên tiếng nhận sai với Lăng Phong nhưng cự vật vẫn không ngừng ra vào trong miệng của hắn, khiến hắn không thể nào thốt nên một câu hoàn chỉnh mà càng giống như là rên rỉ, khiến cho người khác càng thêm dục hỏa đốt người.

Lăng Phong nhìn Lăng Dạ khác hẳn ngày thường bất khẩu ngôn tiếu mà quỳ trước chân mình, nhìn hắn há to miệng cố sức hàm chứa dương vật của bản thân, thân hình to lớn của hắn không ngừng đong đưa, khoé mắt nhuốm lệ, gương mặt có một chút tái nhợt không khỏe do hít thở không thông, nhưng vẫn cố hết sức lấy lòng hắn.

Điều này khiến Lăng Phong càng thêm kích động mà nhanh chóng ra vào.

Qua chừng mấy chục phát, một cỗ nóng bỗng tinh dịch không tiếng động bắn sâu vào cổ họng của Lăng Dạ, khiến hắn không ngừng ho khan.

Côn thịt của Lăng Phong vẫn chưa lấy ra khiến hắn cũng chỉ có thể từng ngụm đem tinh dịch hòa lẫn nước bọt cùng nhau nuốt vào.

Hắn dùng miệng cùng đầu lưỡi của mình liếm sạch sẽ côn thịt của Lăng Phong, mặc dù có một ít vị tanh nồng, nhưng là vì của chủ tử nên Lăng Dạ hắn cũng không cảm thấy như thế nào cả.

Hắn chuẩn bị đứng dậy ra ngoài như mọi lần, nhưng lần này Lăng Phong lại gọi lại hắn.

"Cởi y phục ra, lên giường."

Lăng Phong khàn khàn giọng ra lệnh.

Lăng Dạ hết sức ngạc nhiên, đây là lần đầu chủ tử hắn ra lệnh như thế.

Hắn biết tiếp theo sẽ làm gì và quả thật rất muốn làm, nhưng nghĩ lại thân thể của chủ tử hắn lại lưỡng lự.

"Chủ tử, ngài...ngài sẽ bị thương.

Nghe nói...làm xong sẽ phát sốt, ngài... sẽ không chịu nổi.

Nếu ngài còn muốn, thuộc hạ có thể tiếp tục dùng miệng...hầu hạ người."

Lăng Dạ lắp bắp nói, hắn quả thật sợ Lăng Phong không chịu nổi, mặc dù hạ thân hắn cũng đã sắp nổ tung.

Lăng Phong nghe thế ngẩn người, đây là ý gì?

Hắn sẽ bị thương?

Sẽ sốt?

Đừng nói là tên đầu gỗ này nghĩ hắn sẽ ở phía dưới đi?

Nếu thật là như vậy hắn nên hảo hảo mà cho vị ám vệ này biết ai trên ai dưới!!!!

Hệ thống ở bên trong Lăng Phong nghe được mà cười muốn ngất.

Nó không ngờ có người sẽ nghĩ ký chủ của nó là thụ a!!!!

Nó hảo vui vẻ làm sao đây?!!! (≧∇≦)

........................

Tác giả quân nói nói: một chút vụn thịt gửi đến thân ái nhóm~hy vọng mọi người hài lòng a~Bên cạnh đó, nhân gia chương sau có nên viết thịt không?

Hay là gặp nữ chủ nam chủ nhóm để giải quyết đầu mối chính của thế giới này luôn đây?

Đại gia thấy như thế nào???????

Ta hảo phân vân a~

Ps: Cám ơn các thân ái đã hối thúc ta, nếu không chắc ta còn không định viết tiếp chương mới a~

~hảo xấu hổ \(//∇//)\~
 
Back
Top Bottom