Ngôn Tình [Mau Xuyên] Chín Kiếp Phiêu Lạc Chốn Trần Gian

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Mau Xuyên] Chín Kiếp Phiêu Lạc Chốn Trần Gian
Chương 120: 120: Trả Lại Em Cho Quá Khứ 9


Dạ Sanh tầng năm.

Tư Tình đứng ở hành lang, đầu ghé vào cánh cửa phòng to lớn nọ...!
Bên tai lọt vào những thanh âm mang tính người lớn đầy khả nghi, sắc mặt cổ dần tái lại.

Bạch Lạp Sa trong lòng vừa hoang mang vừa mong ngóng.

"Ư...A..

A...Nhẹ...nhẹ thôi..."
"Hức...em không muốn..."
Thanh âm nữ nhân yếu ớt.

"Không muốn cái gì.

Làm cho tốt, không phải đây là điều cô muốn sao?"
Giọng điệu nam nhân bỡn cợt vang lên.

Chát chát...!
Rồi cả tiếng cười đùa...!
Tiếng da thịt va chạm đầy ái muội.

Bạch Lạp Sa: "..."
Ôi...!

Không nghe thấy tiếng nói của Kỷ Bách Ngôn...!
Liệu anh có ở trong đó hay không?
Đương lúc cô đang phân vân..

Tư Tình bên cạnh đã rất hung mãnh đánh mất hình tượng tiểu thư khuê các, giơ chân đạp tung cửa.

"Hả...?" Bạch Lạp Sa thực sự đã bị cô bạn thân dọa cho sợ, đau khổ đưa tay ôm ngực...!
Cô đang mang thai đó, cơ mà cô có cảm giác cô sắp xảy thai đến nơi mất.

Tư Tình giật mình lùi bước về phía sau, bị tràng cảnh thác loạn dâm uế trước mặt doạ cho kinh hồn.

Cổ đau đớn nhìn người bạn trai của mình, cùng với bao anh em khác.

Bọn họ đều đang cuống cuồng mặc lại quần...!
Bọn họ nãy đều đồng loạt cưỡi lên người một nữ nhân.

Tư Tình nhìn vào th*n th* tr*ng n*n đầy dấu hôn cùng gương mặt xinh xắn, biểu cảm hoang dại của cô gái do đ*ng t*nh...!
Rồi lại nhìn người bạn trai mình...!
Lồng ngực cuộn trào...!
Cổ có cảm giác muốn nôn và buồn nôn...!
Thật kinh tởm!
Người bạn trai cổ từng mong chờ...!
Người bạn trai cổ từng dựa dẫm...!
Người bạn trai cổ từng yêu...!
Giờ nhìn lại, bỗng cảm thấy sau cái túi da hào nhoáng bóng loáng của gã, là một linh hồn thối nát và mục rữa, hôi rình.

Tư Tình biểu cảm từ ai oán kinh ngạc dần trở thành bình tĩnh.

Cổ mặc kệ sự lo sợ của những kẻ trong phòng...!
Đi vào, vung tay tát Vương Cảnh một cái.

Vương Cảnh còn đang mải bảo hộ Mộng Điệp trong ngực, nào phòng bị cho bản thân mình, trực tiếp ăn nguyên cú tát đầy tính vang dội.

Chưa kể, móng tay Tư Tình vừa dài vừa bén, tát đỏ má thôi là chưa đủ, lại còn cào mất một lớp da trên mặt gã.

"Chúng ta chia tay!" Vẩy vẩy bàn tay đánh người dẫn đến sưng đỏ.

Tư Tình cao ngạo nhếch mép.

Ánh mắt khinh mạn lướt qua gương mặt của ả đàn bà ra vẻ "yếu đuối" núp trong lòng Vương Cảnh.

"Thật là một con đàn bà đê tiện!"
"Cô không được phép nói cô ấy như vậy!"

Bản thân bị ăn tát thì không làm sao.

Ấy thế mà, khi người mình thương bị chửi, y như rằng nam phụ Vương Cảnh đã nhảy lên.

"Câm mồm!"
"Không cần anh nhắc tôi câm.

Tôi khinh thường nói chuyện với tên mạt rệp như anh."
"Cô...chia tay thì chia tay! Tôi phát ngán với cái tính ghen tuông của cô rồi!"
Tư Tình mặt không cảm xúc bước chân ra ngoài.

Bạch Lạp Sa hú hồn đem di động hạ xuống, nhìn video trong máy...!
Cô vừa quay lén cái video này, quay còn đặc biệt rõ mặt giả nữ chủ.

Thật may quá!
Trong phòng tiệc không thấy bóng dáng của Kỷ Bách Ngôn.

Không có...!
Rốt cuộc...cô vẫn là lo sợ được mất anh...!
"Ai ở ngoài cửa dám quay lén?"
Một nam nhân vừa kéo khoá quần xong, hoài nghi kêu to.

Cũng bởi câu nói này của hắn, cả căn phòng đống người đều hướng mắt nhìn theo.

Vương Cảnh đứng dậy, lao ra cửa.

"Cô...Chị dâu? Sao chị lại ở đây?" Nhìn rõ người phụ nữ đứng đó, mặt gã không khỏi sầm xuống.

Bạch Lạp Sa đã sớm phòng ngừa cất giấu điện thoại trước đó.

Mùi hương t*nh d*c từ người Vương cặn bã, khiến cô muốn nôn ghê.

"A...tôi tôi cùng Tư Tình lên đây!"
"Chị dâu..." Vương cặn bã nhíu mày, dán người lại gần, ánh mắt đề phòng quét qua túi áo cô.

Gã đang muốn biết, liệu có phải hay không?
Cô đã quay phim...!
Đầu Bạch Lạp Sa túa đầy mồ hôi rồi...!
Mặc dù Vương cặn bã này xưng hô với cô hai chữ "chị dâu"...!
Nhưng ai chắc được, gã không làm gì cô chứ?
Bé Sa tâm cuống muốn chết.

_____________________________
Thôi mấy đứa, bộ này drop nhé!
Ta đã cố nhưng nản quá, vì nhiều lý do khác nữa.

Ta cũng sẽ không dùng nick này nữa.

Sẽ lập nick mới, viết bộ mới với một thể loại khác hoàn toàn.

Đến với nhau được lần nữa hay không là do nhân duyên thôi.

Sau thi xong chắc t ms viết ;-;.
 
[Mau Xuyên] Chín Kiếp Phiêu Lạc Chốn Trần Gian
Chương 121: 121: Trả Lại Em Cho Quá Khứ 10


Điện thoại trong túi rung lên...!
Con tim bé bỏng của Bạch Lạp Sa cũng thuận thế mà run theo
Dưới cái nhìn đa nghi của Vương cặn bã, tay cô ướt mồ hôi móc ra chiếc di động, mắt còn chưa kịp cúi đầu nhìn xem người gọi là ai, ngón tay đã vô tình nhấn nút nghe.

Nhấn nút nghe thôi chưa đủ, còn lỡ bấm cả nút loa nữa.

Ôi tội lỗi!
[ Lạp Sa! Em đang ở đâu? ] Giọng điệu nghiêm khắc của Kỷ Bách Ngôn từ đầu dây truyền tới.

Hiển nhiên, anh đang vô cùng tức giận.

Mà Vương cặn bã nọ, sau khi nghe thấy giọng điệu của anh, mặt cũng tái hẳn đi.

Bạch Lạp Sa bụng thầm thở phào một hơi, ánh mắt lại tỏ ra vô cùng sợ hãi đối với Vương Cảnh một thân trên không áo.

Run rẩy đôi môi đỏ, cô nức nở: "Anh yêu, em...em..."
Anh không có ở đây!
Thật tốt vì anh không có ở nơi này!
Cô không muốn anh đến Dạ Sanh chút nào, nên đành nói dối: "Em ở nhà Tư Tình.

Giờ em về đây!"
Dứt lời, cô cúp máy luôn.

Lướt qua Vương cặn bã trầm mặt không nói gì, Bạch Lạp Sa kéo tay Tư Tình, lôi cô ấy về.

Đầu dây bên kia điện thoại.

"Hay! Hay lắm!" Kỷ Bách Ngôn đỏ bừng hai mắt, th* d*c từng ngụm, u ám nhìn chiếc di động bị ném cho vỡ nát, linh kiện bể tung trên sàn: "Em ấy nói dối!"

Đây có lẽ là...lần đầu tiên anh phát hiện cô nói dối anh.

Đêm khuya, nhân lúc anh bận rộn, cô cư nhiên ôm bụng bầu đến Dạ Sanh chơi!
Xong giờ anh gọi điện hỏi thăm một câu, cô không chỉ nói dối anh!
Mà còn tự tiện cúp máy giữa chừng nữa!
Kỷ Bách Ngôn đứng dậy, cầm lấy áo khoác, sải từng bước chân dài đi ra ngoài cửa.

Vào xe ô tô, anh nhìn Từ Thư ở ghế lái, âm trầm mở miệng: "Tới Dạ Sanh."
Tới Dạ Sanh...!
Anh muốn biết xem, cô rốt cuộc đến đó làm gì?
Chuyện quan trọng nào, khiến cho Lạp Sa yêu dấu của anh nửa đêm phải đột ngột rời giường mà tìm đến Dạ Sanh?
Kỷ Bách Ngôn có lẽ chẳng thể nào biết, cô đến Dạ Sanh một là vì Tư Tình, chủ yếu lại là vì anh.

....!
Dạ Sanh hai tiếng sau.

Câu lạc bộ tư nhân vốn xa hoa tĩnh lặng nay chợt huyên náo đến lạ kì.

Tư Tình ôm ngực đứng ở cửa, nước mắt chảy đầy mặt, so với lúc khóc do thất tình còn chảy nhiều hơn.

Kỷ Bách Ngôn một thân cao lớn, tuấn tú phi phàm đứng cùng ông chủ câu lạc bộ, đen mặt nhíu mày: "Em ấy đã đi đâu?"
Ông chủ câu lạc bộ xoa xoa hai tay: "Kỷ tiên sinh, sau khi phu nhân đi vào nhà vệ sinh với Tư tiểu thư liền không thấy bóng dáng.

Khu suối nước nóng gần đấy cũng không thấy dấu chân phu nhân."
"Tôi không biết." Tư Tình bấn loạn: "Cậu ấy vào nhà vệ sinh, rồi liền biến mất.

Tôi không phải cũng đã đi tìm rồi sao? Tôi cũng không biết cậu ấy đi đâu nữa.

Chi bằng gọi cảnh sát."
"Không cần." Người đàn ông mặt mày tanh lạnh, bạc bẽo phun ra hai chữ.

Cảnh sát còn không nhanh bằng người của anh.

Kỷ Bách Ngôn mím chặt môi...!
Anh tua đi tua lại đoạn video cuối cùng trước khi Bạch Lạp Sa đi vào nhà vệ sinh.

Mắt đen dõi theo bóng hồng xinh đẹp đó qua màn hình, mày kiểm anh khẽ nhíu chặt.

Lạp Sa, có điều gì bất thường sao?
Em đâu mất rồi?
Đáng ra, anh không nên để cô chạy loạn.

Kỷ Bách Ngôn đồng tử đen đặc tối dần.

Anh nên để cô trong nhà thôi mới phải.

Tràng cảnh phong toả bên ngoài rất ư là hỗn loạn.

Chuyện gì đang diễn ra?
Phu nhân của Kỷ Phó Đổng, mất tích rồi!

Mất tích trong Dạ Sanh.

...!
Mặt trời ban trưa siêu cấp chói loá.

Bạch Lạp Sa ngồi bẹt trên thảm cỏ, ánh nắng ban ngày sáng rọi đột ngột chiếu vào.

Vô thức, cô có cảm giác mắt thật chói.

Bé khẽ nheo mắt lại, chật vật đứng dậy, tay chống lên thân cây.

Cái nóng hầm hập mùa hạ gắt gao xâm nhập vào linh hồn cô.

"Đây..." Lại cái gì xảy ra nữa?
Không phải cô đang ở trong nhà vệ sinh cùng Tư Tình sao?
Thế nào lại ở đây đâu?
Tâm trí một mảnh hỗn độn, đầu óc cuồng quay mờ mịt, Bạch Lạp Sa lảo đảo chống đỡ thân mình.

Có cảm giác muốn nôn!
Chuyện gì đã xảy ra, sao cô không nhớ?
"Chị...chị ma nữ?" Giọng của một đứa trẻ vang lên.

"Hả?" Bạch Lạp Sa giật mình, nhìn thằng bé mặt mày đen nhẻm bẩn thỉu trước mặt.

Cô hoang mang lắp bắp miệng.

"Em...em là..."
"Chị quên em rồi sao?" Đứa bé đặt ba lô trên lưng xuống, mở khoá, lục đồ.

Lấy ra một chiếc gương.

"Đây, chị biết em là ai chưa?"
Cái gương!
Bạch Lạp Sa cũng lấy từ túi áo ra một chiếc gương.

"Là em sao nhóc?" Sao trông đen đen bẩn bẩn thế này?
Không phải đứa bé trong gương cô từng thấy rất xinh xẻo đáng yêu nộn nộn ư?
Nhóc ăn mày ấy, con nhà ai đây?
"Đây là đâu thế?"
"Đền cổ Bắc Sơn."
"Không, ý chị là thành phố nào?"
"Thành phố Y của Đại lục nha.

Thành phố em ở đó."
Đúng vậy, thành phố em ở, lại không phải thành phố chị ở.

Bạch Lạp Sa thương tâm ôm bụng bầu, ngẩng đời nhìn trời nắng.

Rất nhanh, cô đã chắp vá được những sự việc đang diễn ra với nhau.

Ừm...Nếu cô là một tác giả, cô sẽ viết câu chuyện này với cái tiêu đề siêu cấp dài dòng là "Vô tình mua được gương thần, tôi xuyên đến một thành phố xa lạ."
Một thành phố xa lạ...!
Mẹ kiếp! Triệu hồi Thần Đèn thôi!
Ai biết được cô đã lạc vào thế giới yêu ma quỷ quái gì!
Có khi đứa bé trước mặt là yêu nghiệt biến thành cũng nên!
______________________________________
Ta comeback đây.

=)))))
Ta định dùng nick mới nhưng có nhiều rắc rối quá, đành dùng nick này.

Truyện mới ta viết là truyện ngược nên ta chỉ viết nó khi ta buồn thôi..
 
Back
Top Bottom