Ngôn Tình Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị

Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 240: (18) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Lúc hai người đang nói chuyện, một giọng nói cách đó không xa xen vào --

“Này! Cô......”

Cố Tử Dục đuổi tới, không chú ý tới Cố Vân Thâm, toàn bộ lực chú ý đều đặt trên thân cô gái xinh đẹp, “Vừa rồi cô đùa tôi?”

Khúc Yên quay đầu, không khách khí chút nào thừa nhận: “Đúng a.”

Cố Tử Dục nghẹn lời, vừa tức vừa không phát tiết được.

Hắn từ nhỏ đã có một khuyết điểm, nhìn thấy những cô gái xinh đẹp liền bất động.

Xem ở việc cô lớn lên xinh đẹp hợp gu thẩm mỹ của hắn, hắn nhịn!

“Em thích đùa thì cứ đùa, anh không tính toán với em.” Cố Tử Dục bình tĩnh lại, hạ sự kiêu ngạo xuống, ôn tồn nói, “Anh thật sự muốn làm bạn với em, em có thể cho anh số điện thoại được không? Nếu không thì, cho anh biết tên của em?”

“Tôi là Tiếu Ngôn.” Khúc Yên liếc mắt nhìn Cố Vân Thâm, giới thiệu, “Người này là bạn của tôi, tôi đi ăn cùng anh ấy.”

Lúc này Cố Tử Dục mới đưa mắt nhìn về phía nam nhân ngồi xe lăn.

Hắn ta vừa nhìn liền giật mình kêu lên!

“Chú, chú tư......” Hắn gần như là theo bản năng co người lại.

Đừng nhìn chú tư hắn không lớn hơn hắn bao nhiêu, từ nhỏ đến lớn, hắn bị chú tư giáo huấn không ít.

Loại kính sợ này đã khắc sâu vào xương cốt.

“Tử Dục.” Cố Vân Thâm nhàn nhạt hạ mắt, giọng nói không có chút rung động nào: “Theo đuổi con gái, đuổi tới tận trước mặt chú?”

“Chú tư đừng nói như vậy......” Cố Tử Dục ha ha cười ngượng.

Hắn mười bốn tuổi đã bắt đầu theo đuổi con gái.

Ở trường học yêu sớm gây họa, không dám gọi cha hắn đi gặp thầy, chỉ gọi chú tư đi.

Có thể nói lịch sử tình trường của hắn, không có gì chú tư không biết.

“Cháu muốn theo đuổi bạn của chú, vậy chú liền giúp cháu giới thiệu một chút.” Cố Vân Thâm ngước mắt nhìn về phía Khúc Yên, không nhanh không chậm nói, “Đây là Cố Tử Dục, là cháu ruột của tôi. Nó yêu lần đầu năm mười bốn tuổi, thời điểm mười tám tuổi đã có tám mươi bạn gái. Hiện tại nó hai mươi ba, đại khái chỉ từng có hai trăm bạn gái thôi.”

“Chú tư!” Cố Tử Dục kêu lên một tiếng, “Xin chú đừng nói!”

Cố Vân Thâm nhếch môi, bổ sung một câu: “Thời gian yêu nhau dài nhất là 3 tháng, ngắn nhất là nửa ngày.”

Cố Tử Dục che mặt: “Chú tư......cháu sai rồi, xin chú đừng nói nữa, những chuyện trong nhà kia cũng không liên quan gì đến cháu......”

“Chú nói không đúng?”

Khuôn mặt tuấn tú của Cố Vân Thâm lạnh lùng, ôn nhuận như ngọc.

Cố Tử Dục lại biết bên trong chú tư là con quỷ xấu bụng.

Hắn cũng không rõ trong nhà rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Hắn mới từ nước ngoài về liền phát hiện chú tư bị trục xuất, mà cha hắn nhảy lên trở thành nhà giàu nhất Hải Thành.

Ài, hắn vô tội......

Tại sao chú tư muốn cản hắn theo đuổi con gái!

“Từng có hai trăm bạn gái?” Khúc Yên có chút giật mình, “Cố thiếu gia, làm sao anh quản lý thời gian được vậy?”

“Em đừng nghe chú tư nói lung tung......” Cố Tử Dục chột dạ liếc mắt nhìn chú tư của hắn, dùng sức ám chỉ, “Thật ra anh rất chung thủy, mỗi lần đều chỉ thích một cô gái, từ trước tới giờ không lăng nhăng.”

“Thế còn tốt.” Khúc Yên thuận miệng nói.

Cố Vân Thâm nghe vậy híp mắt đen, ngẩng đầu nhìn cô một cái, thản nhiên nói: “Đúng vậy, hắn không lăng nhăng, cũng chỉ từng qua lại cùng lúc với một cặp chị em sinh đôi mà thôi.”

Cố Tử Dục ô ô hai tiếng: “Chú tư...... lần kia là cháu " trượt chân " mà thôi! Chú chừa cho cháu chút mặt mũi!”

Cố Vân Thâm nói với Khúc Yên: “Chúng ta vào ăn cơm đi.”

Cố Tử Dục cướp lời: “Cháu ăn chung!”

Cố Vân Thâm cũng không từ chối, chỉ nói: “Vậy thì vừa ăn vừa nói chuyện lúc trước cháu có mấy đời bạn gái, mang thai nạo thai thế nào.”

Cố Tử Dục nhanh chóng lùi về sau một bước: “Chú tư, mỹ nữ, hai người ăn đi! Có duyên gặp lại!”

“Hẹn gặp lại......”

Khúc Yên thấy hắn chạy trối chết, không khỏi mỉm cười.

Cô quay đầu cười nói với Cố Vân Thâm: “Tiểu Cố, thì ra anh mắng người giỏi như vậy a.”

Cố Vân Thâm bất động, dường như lơ đãng nói: “Tôi chỉ nói sự thật thôi. Bên ngoài hỗn loạn, cô đừng dễ dàng tin tưởng đàn ông.”
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 241: (19) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Hai người tiến vào nhà hàng, ngồi xuống.

Cố Vân Thâm giúp Khúc Yên gọi món rồi mới lên tiếng: “Tiếu Ngôn, cô có chút giống một người mà tôi biết.”

Trong lòng Khúc Yên hơi hồi hộp một chút: “Giống nhiều không?”

Cố Vân Thâm lắc đầu: “Có chút tương tự thôi.”

“A......”

Khúc Yên nghĩ, Tiểu Cố, quả nhiên anh không nhận ra.

Thật ra cô không dịch dung quá nhiều, chủ yếu chỉ trang điểm thôi.

“Nghe giọng điệu của anh, có vẻ anh không quá thích người kia?” Khúc Yên hiếu kỳ hỏi.

“Không quen.” Cố Vân Thâm nhàn nhạt trả lời.

Kiếp trước ngược lại rất quen thuộc.

Một cô gái cực đoan ngu dốt...

“Nói không chừng sau này anh hiểu cô ấy hơn rồi sẽ thích cô ấy? Dù sao giống tôi thì cũng là một người đẹp.” Khúc Yên nửa đùa nửa thật nói.

“Sẽ không có chuyện đó.” Cố Vân Thâm không chút do dự nói, “Tôi không thể thích cô ta.”

Kiếp trước hợp đồng hôn nhân ròng rã một năm, hắn cũng không yêu nổi Khúc Yên, bây giờ làm sao có thể yêu được.

“Có thật không? Cô bé kia khiến anh chán ghét như vậy sao?”

“Không phải chán ghét, chẳng qua là không muốn liên quan thôi.”

“Thì ra là thế......” Khúc Yên gật gật đầu, trong lòng ngược lại có thể lý giải.

Lúc trước Nguyên chủ thích bạn trai Lương Tấn, lại bị Lương Tấn bỏ thuốc đưa đến khách sạn, Cố Vân Thâm chán ghét những chuyện lung ta lung tung thế này cũng rất bình thường.

Hôm nay cô không dùng dung mạo nguyên chủ tới gặp Cố Vân Thâm cũng là sợ Cố Vân Thâm vì chuyện này mà đa nghi, vừa thấy mặt đã thấy cái chết.

“Đúng rồi, Tiểu Cố, lúc trước anh nói anh đến Quảng Thành châm cứu.” Khúc Yên nói sang chuyện khác, hỏi, “Chân của anh......Còn tốt chứ?”

“Còn tốt.” Cố Vân Thâm hời hợt trả lời, “Ban đêm không đau nữa.”

“Chỉ không đau nữa thôi sao?” Khúc Yên nhíu mày lại, trong lòng lo nghĩ.

Căn cứ theo tư liệu hệ thống, y thuật Bác Viễn siêu phàm, là cơ hội để Cố Vân Thâm có thể đứng lên một lần nữa.

Nhưng cũng qua một hai tháng rồi, dường như chân Cố Vân Thâm không có tiến triển gì.

“Bác sĩ trung y kia nói dây thần kinh trên chân tôi bị hao tổn lớn, có thể trị hết hay không rất khó nói.” Cố Vân Thâm đối với này chuyện không ôm hi vọng quá lớn.

Kiếp trước, đến lúc chết hắn cũng không thể đứng lên.

Có lẽ, vận mệnh chú định như thế.

“Tôi còn tưởng rằng......”

Khúc Yên nghĩ, ở trong đó nhất định có chỗ nào không đúng.

“Cảm ơn sự quan tâm của cô, tôi bây giờ cũng không có gì không tốt.” Cố Vân Thâm cười nhạt một tiếng, “Dù thế nào cũng cảm ơn cô đã giới thiệu bác sĩ trung y kia cho tôi.”

“Không có gì.”

Khúc Yên thừa dịp cúi đầu cắt bò bít tết, lặng lẽ gọi trợ thủ hệ thống Tiểu Thất ra, hỏi, “Tiểu Thất, chân Cố Vân Thâm là chuyện gì xảy ra?”

“Kí chủ, căn cứ vào tư liệu hệ thống, bác sĩ trung y kia quả thật có thể chữa khỏi cho Cố Vân Thâm. Nhưng ngoại trừ trị liệu phương diện sinh lý thì còn cần giải quyết chướng ngại tâm lý.”

“Phương diện tâm lý? Cố Vân Thâm nhìn không giống có bệnh tâm lý a.” Khúc Yên nghi ngờ hỏi.

Cô ngẩng đầu nhìn Cố Vân Thâm một cái.

Nam nhân tuấn mỹ đàng hoàng, ôn nhu mỉm cười với cô.

Hắn nhìn vừa anh tuấn lại thân sĩ, đơn giản không cần quá hoàn mỹ.

Có bệnh tâm lý gì được?

“Trong tư liệu hệ thống không ghi chép kỹ càng, cần kí chủ tự đi tìm hiểu.” Tiểu Thất làm hết phận sự nhắc nhở, “Kí chủ, một trong những nhiệm vụ của ngài ở thế giới này là báo ân, nhất định phải khiến cho Cố Vân Thâm sống hạnh phúc thông suốt thì mới tính là hoàn thành nhiệm vụ.”

“Hạnh phúc thông suốt?” Khúc Yên suy nghĩ hai từ này, “Nội tâm hắn bây giờ không thông suốt, không hạnh phúc sao?”
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 242: (20) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Không hạnh phúc còn có thể lý giải được, dù sao hắn gặp biến cố lớn như vậy, hai chân tàn phế, bị tước đoạt quyền kế thừa, trục xuất khỏi gia môn.

Nhưng, không thông suốt là có ý gì?

Nội tâm âm u?

Khúc Yên nhịn không được lại nâng mắt lén nhìn Cố Vân Thâm thêm một cái, không giống a......

Cô và hắn nói chuyện phiếm lâu như vậy, chỉ cảm thấy hắn lạnh lùng nho nhã, khá hứng thú phương diện nghệ thuật, nội tình thâm hậu.

Đam mê đặc biệt duy nhất chính là điều khiển giọng nói thôi.

Coi như hắn đang âm thầm chuẩn bị chuyện báo thù thì đó cũng là bình thường.

Cô cũng không phát hiện hắn có chỗ nào không thích hợp.

“Vì sao cứ nhìn tôi vậy?” Cố Vân Thâm phát hiện ánh mắt của cô, nghi ngờ hỏi, “Trên mặt tôi dính gì sao?”

“Không có, chẳng qua là cảm thấy anh đẹp mắt.” Khúc Yên thuận miệng đáp.

Cô lại nói chuyện với Tiểu Thất trong lòng, “Tiểu Thất, phát lại tư liệu của Cố Vân Thâm cho ta.”

Có thể cô bỏ sót vấn đề mấu chốt nào đó.

“Được, kí chủ.”

Trong đầu Khúc Yên hiện lên một màn hình, cô vội vàng muốn biết mình bỏ lỡ tin tức quan trọng gì, làm bộ cầm điện thoại lên, nói với Cố Vân Thâm, “Ngại quá, tôi phải xử lý một ít chuyện.”

Cô đối mặt với màn hình điện thoại, kì thực đang đọc tư liệu trong đầu.

Khi cô nhìn thấy chi tiết vụ tai nạn của Cố Vân Thâm, cô giật mình!

Trời ạ!

Thật không ngờ!

“Cố......” Đột nhiên cô ngẩng đầu, trong lúc nhất thời vô cùng khó tin.

“Sao vậy?” Cố Vân Thâm hơi nghiêng người, quan tâm hỏi, “Cô nhận được gì mà lại sợ như vậy?”

Khúc Yên rất nhanh trở lại bình thường, lắc đầu, trả lời: “Tôi có chút buồn.”

Vốn cô tưởng rằng chỉ cần giúp Cố Vân Thâm quật khởi một lần nữa, đoạt lại tài sản Cố gia là được.

Không nghĩ tới, sự tình tai nạn của hắn còn đen tối và ác liệt hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.

“Hửm?” Ánh mắt Cố Vân Thâm khẽ động, đột nhiên nghĩ tới lúc trước cô bị nam nhân mình thích từ chối rồi nhốt ở ngoài cửa, “Tên kia gửi tin nhắn cho cô sao?”

“Cái gì?” Khúc Yên suy nghĩ một chút, mới hiểu được ý hắn.

“Cô vẫn chưa nói rõ ràng với hắn sao?” Phiền muộn trong lòng Cố Vân Thâm lại dâng lên.

Hắn nắm chặt dao trong tay, bình ổn lại cảm xúc, mới nhẹ giọng nói, “Đừng buồn, hắn không đáng.”

“Tiểu Cố, lúc nào anh cũng nói đàn ông là tra nam...... Vậy không có ai tốt sao?” Trong tâm Khúc Yên thầm nghĩ, khó trách hắn hận đàn ông như thế, phản bội hắn, thương hại hắn tất cả đều là đàn ông.

“Có lẽ có.” Cố Vân Thâm nhàn nhạt cong môi, giống như nói đùa, “Tôi không phải tra nam.”

“Vậy......” Khúc Yên cẩn thận từng li từng tí hỏi, “Anh thích con gái không?”

Cố Vân Thâm dừng lại, híp mắt: “Tại sao lại hỏi như vậy?”

“Trước đó anh từng nói với tôi, anh chưa từng có bạn gái, cho nên...... Anh đừng để ý.” Khúc Yên sợ làm tổn thương hắn, nói thêm, “Mặc kệ anh thích nam nhân hay là nữ nhân, tôi đều sẽ không kỳ thị anh.”

Cố Vân Thâm phì cười: “Đương nhiên tôi thích nữ nhân. Không có bạn gái chỉ là bởi vì chưa gặp cô gái mình thích.”

Khúc Yên lặng lẽ thở dài một hơi.

Thế còn tốt.

Sau khi cô thấy tai nạn kia thì rất sợ hắn muốn tuyệt tình tuyệt ái luôn.

“Vậy anh thích cô gái thế nào?” Cô hơi cong môi, hỏi.

Ánh mắt Cố Vân Thâm tối sầm lại, không trả lời ngay.

Hắn trùng sinh trở về, một lòng muốn báo thù, vốn không có dự định nói chuyện yêu đương.

Nhưng mà, vận mệnh luôn có chuyện ngoài ý muốn......

“Rất khó trả lời sao?” Khúc Yên lại hỏi.

“Cô thích nam nhân như thế nào?” Cố Vân Thâm hỏi lại.
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 243: (21) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

“Tôi thích......” Trong đầu Khúc Yên bỗng nhiên lướt qua một hình ảnh.

Đó là một người đàn ông.

Không nhìn rõ dung mạo.

Nhưng trên người hắn có ấn ký hỏa diễm.

Dường như cô đã từng gặp trong các thế giới nhiệm vụ trước.

“Sao?” Cố Vân Thâm thấy cô như đang nhớ về ai đó, không khỏi nhíu mày.

“Không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ đến một người.” Khúc Yên lắc đầu, gần đây cô càng ngày càng dễ nhớ lại ký ức trước kia.

“Người đàn ông chặn cô ở ngoài cửa?” Cố Vân Thâm hỏi.

“A?” Khúc Yên không khỏi cong mắt nở nụ cười, “Anh còn nhớ chuyện này sao. Anh ấy cũng không phải cố ý, tôi có thể hiểu được.”

Cố Vân Thâm khẽ nheo mắt, giống như không có gì khác biệt nói: “Có đôi khi thông cảm quá mức cho đối phương cũng chưa chắc là chuyện tốt. Con gái vẫn phải có chí khí của mình.”

“Vậy tôi nên cứng rắn với anh ấy hơn một chút?”

“Ừ.”

Cố Vân Thâm mấp máy môi, không nói gì thêm.

Mặt Khúc Yên đầy ý cười, cúi đầu xuống, ung dung cắt bò bít tết ăn.

Ăn một hồi, cô mới ngẩng đầu, hỏi: “Tiểu Cố, vậy còn anh? Anh vẫn chưa nói anh thích cô gái thế nào?”

Cố Vân Thâm không ăn nữa, đẩy đĩa ra trước mặt, nhẹ giọng, nói: “Tôi thích người như cô vậy.”

Khúc Yên nhất thời sững sờ.

Cố Vân Thâm giống như chưa nói gì, cầm ly cà phê, nhấp một ngụm.

Khúc Yên đang muốn hỏi, lúc này, điện thoại Cố Vân Thâm đặt trên mặt bàn vừa vặn vang lên.

Cố Vân Thâm nói với cô một tiếng xin lỗi, tiếp đó nhận điện thoại.

Hắn nghe điện thoại phút chốc, sắc mặt khẽ biến.

“Có chuyện gì không?” Khúc Yên ân cần hỏi.

“Thật xin lỗi, Tiếu Ngôn, tôi có việc gấp cần xử lý.” Cố Vân Thâm xin lỗi, “Bữa cơm hôm nay không trọn vẹn, hy vọng lần sau còn có thể mời cô một lần nữa.”

“Không sao, anh có việc thì cứ đi trước đi.”

Cố Vân Thâm gọi phục vụ thanh toán hóa đơn rồi mới nói với Khúc Yên: “Cô cứ từ từ ăn, về đến nhà rồi gửi tin nhắn cho tôi, để tôi biết cô đã về an toàn.”

“Được, bái bai!” Khúc Yên phất phất tay.

Cô có chút hiếu kỳ rốt cuộc có chuyện gì mà Cố Vân Thâm gấp như vậy.

Sau khi Cố Vân Thâm đi, Khúc Yên rất nhanh liền nhận được tin -- cố vấn tài chính mà cô thuê thông báo đã chuyển 10 tỷ dựa theo cô phân phó trước đây đến công ty của Cố Vân Thâm.

Khó trách, Cố Vân Thâm vội vàng rời đi.

Số tiền lớn như vậy đột nhiên được chuyển vào tài khoản, quả thật rất đáng kinh ngạc.

......

Khúc Yên một mình ăn xong bò bít tết mỹ vị, tìm một chỗ tháo trang sức, đổi về bộ dáng nguyên chủ "Khúc Yên" rồi mới chậm rì rì trở lại căn hộ của Cố Vân Thâm.

Cô không có chìa khoá, nhấn chuông cửa rồi đứng chờ.

Cố Vân Thâm rất nhanh liền đi ra mở cửa, ánh mắt của hắn phức tạp nhìn cô, trầm giọng nói: “Đi vào rồi nói.”

Cố Vân Thâm vừa rồi đã đến công ty mình mới thành lập để xác minh, thật sự có 10 tỷ.

Chuyện này là không thể tưởng tượng nổi!

Tại sao có thể có người chưa rõ ràng liền cho hắn 10 tỷ?

Ngay cả hợp đồng đầu tư cũng không ký tên trước, gần như một món tiền không ràng buộc, vô duyên vô cớ tặng cho hắn.

“Anh nhận được tiền rồi?” Khúc Yên vào cửa liền cởi giày, chân trần giẫm trên sàn nhà, giọng nói nhẹ nhàng, giống như đang nói về một trăm nghìn.

“Quả thật là cô......” Cố Vân Thâm vẫn cảm giác khó có thể tin, thời điểm hắn nhìn thấy họ tên đối phương, thậm chí nhịn không được hoài nghi trên thế giới này có phải còn có một Khúc Yên khác hay không.

Rốt cuộc cô lấy nhiều tiền như vậy ở đâu?!
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 244: (22) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

“Đúng a, đương nhiên là tôi.” Khúc Yên lơ đễnh nói, “Không phải tôi đã nói với anh rồi sao? Tôi tin tưởng năng lực của anh, anh chắc chắn có thể tạo ra sự khác biệt, cho nên tôi nguyện ý đầu tư cho anh, tiếp đó nhờ anh giúp tôi báo thù.”

“Cô tin tưởng tôi như vậy?” Cố Vân Thâm âm u, ngưng mắt nhìn cô, dường như trước giờ chưa từng quen biết cô, quan sát tỉ mỉ, “Vì sao? Cô không sợ tôi ôm tiền chạy trốn?”

“Anh sẽ không ôm tiền chạy.” Khúc Yên chắc nịch nói, “Anh muốn trả thù Cố gia, anh sẽ không bỏ qua chuyện này.”

“Dù như thế thì cũng không chắc sau khi tôi lấy tiền sẽ giúp cô trả thù.”

“Anh không phải người như thế.”

Cố Vân Thâm không khỏi trầm mặc.

Hắn bỗng nhiên không hiểu thấu Khúc Yên này.

Chẳng lẽ......

Cô cũng giống hắn, c*̃ng trọng sinh? Thậm chí, thời gian cô sống lại còn sớm hơn so với hắn.

Chỉ có lý do này mới có thể giải thích việc cô nắm giữ khoản tiền lớn như vậy.

Nhưng kể cả như thế thì cô dựa vào cái gì để tin tưởng hắn?

“Anh đừng nặng nề thế.” Khúc Yên ngồi trên ghế sa lon, cong môi nở nụ cười, “Ai không biết lại cho là anh bỗng mất đi một khoản tiền lớn chứ không phải ngủ một đêm liền giàu đâu.”

Cố Vân Thâm gật đầu: “Cô nói không sai, đúng là ngủ một đêm liền giàu.”

Việc này khiến hắn có một loại cảm giác không chân thật.

“Anh không nên suy nghĩ quá nhiều, tôi cũng chỉ là vì bản thân không thể làm ăn sinh lời nên mới trông cậy vào anh.” Khúc Yên thẳng thắn mà chân thành nói, “Sau đó tôi muốn đối phó mẹ kế của tôi và xí nghiệp Lương thị, cần hỗ trợ của anh. Nếu anh nhìn ở việc tôi cố hết sức giúp đỡ anh nên chịu giúp tôi một chút, tôi cũng không thiệt thòi.”

“Khúc Yên, có phải cô......” Cố Vân Thâm hơi ngừng lại.

Có phải trọng sinh không?

“Anh cảm thấy phải thì là phải.” Khúc Yên mơ hồ đoán được ý hắn, không phủ nhận cũng không thừa nhận.

“Nếu cô đã đầu tư cho tôi, tôi cũng sẽ không già mồm nói muốn từ chối.” Cố Vân Thâm trầm ngâm chốc lát, trịnh trọng cam kết, “Ngày mai chúng ta ký hợp đồng đầu tư, tôi cho cô cổ phần cô vốn nên có. Chuyện cô muốn báo thù, nếu tôi đủ khả năng, tôi nhất định sẽ giúp cô.”

Khúc Yên gật gật đầu: “Hợp đồng hay không thì tôi không quan tâm. Nhưng tôi hy vọng anh đáp ứng tôi một việc.”

Cố Vân Thâm hỏi: “Chuyện gì?”

“Vì gom góp số tiền kia cho anh dễ đối phó Cố gia, tôi bán một món đồ rất trân quý.” Khúc Yên nói trước cho hắn để hắn không tìm hiểu sâu hơn, “Anh đừng hỏi tôi làm sao có được nó, chỉ cần biết nó rất quan trọng đối với tôi. Chờ sau này anh kiếm được nhiều tiền, anh giúp tôi mua lại nó, được không?”

“Là cái gì?”

“Một chiếc mũ phượng cổ.”

Khúc Yên cầm điện thoại ra, ấn mở album ảnh, đem ảnh chụp mũ phượng cho hắn nhìn.

Cố Vân Thâm đẩy xe lăn tới gần xem.

Trong tấm ảnh, mũ phượng cổ xưa tinh xảo tuyệt luân, trên mặt khảm một viên dạ minh châu tỏa sáng lấp lánh.

“Đây là......” Đáy lòng Cố Vân Thâm khẽ động, thoáng qua cảm giác kỳ quái.

“Anh nhìn viên ngọc phát sáng kìa, đó là dạ minh châu, rất đáng tiền.” Khúc Yên giải thích, “Trên thế giới này khó tìm được viên thứ hai, cho nên mới có thể đấu giá mấy tỷ.”

Cô đoán cô lấy được mũ phượng này trong thế giới nhiệm vụ nào đó.

Có thể cô từng làm hoàng hậu.

“Được, tôi đáp ứng cô, về sau giúp cô mua lại nó.” Cố Vân Thâm nhắm mắt lại, mũ phượng kia còn sinh động như thật trong đầu.

Lại cảm thấy rất quen thuộc.

“Vậy thì quyết định như vậy đi!” Khúc Yên vỗ tay một cái, cười híp mắt nói, “Khổ cho anh rồi, tôi sẽ đợi thu hoạch.”

Cô ở rất gần hắn, Cố Vân Thâm đột nhiên mở mắt ra, hỏi: “Cô dùng nhãn hiệu nước hoa nào?”
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 245: (23) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

“Hửm?” Khúc Yên hơi kinh ngạc.

Cố Vân Thâm nghiêng người sát lại gần hơn một chút, cúi đầu ngửi ngửi.

Hương hoa kiều diễm nhàn nhạt này, trước đây không lâu hắn từng ngửi được trên người một cô gái khác.

“Là nước hoa mới ra.” Khúc Yên thuận miệng nói bừa.

Suýt nữa quên mất, trời ơi, mùi thơm cơ thể dễ dàng tạo sơ hở.

“Cô có quen một cô gái tên là Tiếu Ngôn không?” Cố Vân Thâm nhìn kỹ Khúc Yên, càng nhìn càng thấy hai người giống nhau.

Khác biệt ở chỗ Tiếu Ngôn xinh đẹp cuốn hút hơn nhiều, tướng mạo Khúc Yên chỉ dễ thương thôi.

Chẳng lẽ cha Khúc có con riêng ở bên ngoài?

Tiếu Ngôn là con gái Khúc gia?

“Cô ấy là ai?” Khúc Yên chớp chớp mắt nhìn, hỏi, “Là cô gái anh thích sao?”

Cô vốn chỉ nghịch ngợm hỏi lung tung, không nghĩ tới vậy mà Cố Vân Thâm lại gật đầu trả lời: “Ừ.”

Khúc Yên ngẩn người.

Tiểu Cố không theo kịch bản a......

Cô hoài nghi nói: “Sẽ không phải là anh sợ tôi dính lấy anh, cố ý bịa ra một cô gái?”

Cố Vân Thâm lại nói: “Cô có thể lấy ra cho tôi mượn xem chai nước hoa đó không?”

“Tôi không mang.”

“Thật không?”

Cố Vân Thâm nhíu mày, tới gần cô, cẩn thận ngửi ngửi.

Trực giác nói cho hắn biết, có chỗ nào không đúng.

“Anh thế này là không lễ phép a......” Khúc Yên lùi lại, hướng về ghế sô pha hơi co người lại.

Cố Vân Thâm vốn ngồi trên xe lăn, bởi vì nghiêng người tới gần, hai chân không thể giữ vững, cơ thể lảo đảo hướng về phía trước.

“A!” Khúc Yên kinh ngạc hô một tiếng, đỡ lấy Cố Vân Thâm.

Cố Vân Thâm thở nhẹ một hơi, chân hắn đột nhiên đau đớn, chỉ một thoáng giống như toàn bộ kinh mạch đều quấn vào cùng một chỗ, đau đớn co rút kịch liệt.

“Cố Vân Thâm, anh sao vậy?” Khúc Yên thấy khuôn mặt tuấn tú của hắn trong nháy mắt trở nên tái nhợt, không để ý tới hai người gần như đè lên nhau, đưa tay đụng vào chân hắn, “Rất đau sao? Anh có thuốc giảm đau không? Tôi đi lấy giúp anh!”

“Cô đừng động!” Cố Vân Thâm ấn vai cô xuống, nửa đặt ở trên người cô, nghiêng đầu vào bên cổ cô hít một hơi thật sâu.

“Anh......” Tư thế hai người quá thân mật, Khúc Yên cứng đờ không dám nhúc nhích, nghi ngờ nói, “Cố Vân Thâm, anh vẫn ổn chứ?”

“Dây thần kinh ở chân co giật.” Cố Vân Thâm bất động thanh sắc nâng nửa người trên lên, hơi lùi lại một chút, “Chờ một lúc là đỡ.”

Khúc Yên thừa cơ dịch ra chỗ khác.

Cô thấy trên trán hắn chảy ra một lớp mồ hôi lạnh, không giống như giả vờ.

“Chân anh có thường xuyên đau thế này không?” Khúc Yên vốn muốn hỏi là không phải anh thường xuyên đi làm châm cứu trị liệu sao? Sao vẫn đau như vậy?

Nhưng cô nhớ tới việc chỉ có " Tiếu Ngôn " biết việc này, liền nhịn xuống, chỉ nói, “Cần tôi giúp anh xoa bóp một chút không? Nếu mát xa thì có thể dễ chịu hơn không?”

Dựa theo bệnh sạch sẽ của Cố Vân Thâm, hẳn là sẽ không đồng ý.

Nhưng hắn vẫn thấp giọng nói: “Được, làm phiền cô.”

Khúc Yên ngước mắt nhìn hắn một cái, khuôn mặt đẹp trai đau đến tái nhợt, mồ hôi lạnh từ thái dương trượt xuống.

Trong tâm cô không đành lòng, đưa tay ra bóp chân giúp hắn.

Cố Vân Thâm dựa lưng vào ghế sofa, cụp mắt xuống, bí mật quan sát cô.

Cô cúi đầu, lộ ra chiếc cổ trắng nõn mảnh khảnh.

Đường cong bên mặt tinh xảo xinh xắn, sắc mặt cô bây giờ nghiêm túc giúp hắn xoa bóp, môi hồng vô thức nhấp nhẹ, hơi cong.

Ngoại hình của một người có thể thay đổi, nhưng thói quen trong vô thức rất khó thay đổi.

Giờ khắc này cử chỉ nét mặt rất giống Tiếu Ngôn.

“Có cảm giác tốt hơn chưa?” Khúc Yên vừa giúp hắn xoa bóp vừa nói.

“Ừ, khá hơn chút rồi, cảm ơn.” Ánh mắt Cố Vân Thâm lướt qua hai tay cô đặt trên chân hắn.

Đêm nay thời điểm ở nhà hàng, hắn từng chú ý tới tay của Tiếu Ngôn.

Lúc đó chỉ cảm thấy tay cô trắng muốt thon dài, rất xinh đẹp.

Bây giờ lại nhìn, tay Khúc Yên gần như giống tay Tiếu Ngôn như đúc, móng tay cũng chăm sóc cắt gọn sạch sẽ mượt mà.
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 246: (24)Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

“Khúc Yên......” Giọng Cố Vân Thâm ẩn ẩn có chút khàn, suy tư quanh quẩn trong lòng.

“Hửm?” Khúc Yên ngẩng mặt lên, mắt lấp lánh mang theo một tia lo lắng.

Hầu kết Cố Vân Thâm nhấp nhô: “Cô là......”

Hắn còn chưa dứt lời, huyệt thái dương bỗng nhói lên một cái, đau nhức kịch liệt.

Hắn hơi lắc lư, nhắm chặt mắt lại.

Trong đầu có một âm thanh khác đang nói với hắn: “Cố Vân Thâm, chú muốn làm gì? Dù cô ta có là Tiếu Ngôn thì làm sao? Chú quên sứ mệnh khi sống lại của mình rồi sao?”

“Cố Vân Thâm? Rất đau sao?” Khúc Yên thấy hình như hắn vô cùng khó chịu, đỡ hắn nằm xuống ghế sofa, “Anh nằm nghỉ ngơi một chút, tôi sẽ giúp anh bóp chân.”

Cố Vân Thâm nhắm chặt hai mắt, dùng sức ấn huyệt thái dương.

Thanh âm giễu cợt trong đầu kia vẫn nói liên tục như cũ, còn lạnh lùng kêu: “Cố Vân Thâm, anh giúp chú trùng sinh là bởi vì mục đích của chúng ta giống nhau. Chú đừng quên kiếp trước Khúc Yên đã coi thường chú như thế nào. Nữ nhân đều không phải đồ tốt gì, chú đừng để cô ta lừa!”

“Đủ rồi, anh ngậm miệng lại!” Cố Vân Thâm quát lên ở trong lòng.

“Cô ta giả thần giả quỷ, cố ý giả trang mấy cô đọc thơ tới thu hút sự chú ý của chú, ai biết được sau lưng cô ta có âm mưu gì? Kiếp trước chú chết còn chưa đủ thảm sao? Chẳng lẽ chú còn muốn giẫm lên vết xe đổ một lần nữa?”

Giọng nói kia líu lo không ngừng, châm chọc nói, “Huống chi một tên tàn phế ngồi xe lăn như chú sao xứng nói chuyện yêu đương? Chú quên hai chân tàn phế vì trải qua cái gì rồi sao? Cố Vân Thâm, chú không xứng! Không xứng được bất kì kẻ nào thích!”

Sắc mặt Cố Vân Thâm trắng bệch, càng ngày càng dùng sức ấn huyệt thái dương.

Giọng nói trong đầu hắn đúng là âm hồn bất tán, nó mới xuất hiện sau khi hắn sống lại.

Hắn vốn tưởng là rối loạn nhân cách phân liệt nên mới xuất hiện nhân cách thứ hai.

Nhưng về sau lại phát hiện ra cũng không phải như thế.

Hắn biết chủ nhân của giọng nói này, là Cố Vân Mặc -- anh hai của hắn.

Kiếp trước anh hai chết sớm, khi đó hắn mới mười mấy tuổi.

Người trong nhà đều nói anh hai lặn ngoài biển, bất hạnh bỏ mình, hài cốt cũng không còn.

Hắn c*̃ng vẫn luôn cho là như vậy.

Thẳng đến khi hắn sống lại, giọng nói quỷ dị xuất hiện trong đầu hắn, hắn mới biết kiếp trước anh hai chết thảm, oán khí trầm trọng.

Hắn không biết anh hai dùng biện pháp gì giúp hắn trùng sinh, nhưng mơ hồ đoán được, anh hai gửi một tia tàn hồn trong cơ thể hắn.

Phần lớn thời gian sẽ rơi vào trạng thái ngủ say, cũng không ảnh hưởng cuộc sống thường ngày của hắn.

Nhưng luôn có thời điểm xuất hiện......

Như lúc này.

“Cố Vân Thâm, anh cảm thấy thế nào?” Khúc Yên xoa bóp hồi lâu mới dừng lại, đưa tay thay hắn xoa mồ hôi lạnh trên trán.

Lúc cô cúi người lại gần, hương thơm trên người dần dần rõ ràng.

Cố Vân Thâm nhẹ nhàng hít một hơi, cảm giác tâm hồn thư thái, khá hơn chút.

“Tôi không sao.” Giọng hắn khàn khàn, mắt âm trầm bất định, ánh mắt chậm rãi lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô.

Hà tất phải vạch trần thân phận của cô.

Anh hai nói không sai, hắn là vì báo thù mà trùng sinh.

Cô là Khúc Yên hay là Tiếu Ngôn cũng không quan trọng.

“Tôi đi rót nước cho anh nhé?” Khúc Yên thấy hắn vẫn còn yếu, đang muốn đứng dậy đi lấy nước, chợt thấy cổ tay cứng đờ.

Hắn bắt lấy tay cô.

“Sao vậy?” Khúc Yên khom người nhìn hắn, cảm giác sâu thẳm trong mắt hắn như ẩn chứa cảm xúc phức tạp, khiến cô trong lúc nhất thời nhìn không thấu.

“Cảm ơn cô.” Hắn hạ mắt, buông tay ra.

“Không cần cảm ơn, sau này chúng ta sẽ là quan hệ hợp tác, đừng khách khí như vậy.” Khúc Yên mỉm cười, xoay người đi tìm nước.

______________________________

Phần này là dành cho ai muốn đọc của chính chủ để được cập nhật sớm nhất và đọc bản đã qua chỉnh sửa thay vì những bản reup vẫn còn lỗi tùm lum nè: w.p.a.d tiệm cà chua
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 247: (25)Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Bóng đêm dần buông xuống.

Khúc Yên đưa Cố Vân Thâm trở về phòng ngủ rồi mới vào phòng nghỉ ngơi.

Cô mở app đọc thơ ra, gửi tin nhắn cho Cố Vân Thâm: 【 Đã ngủ chưa? Quên nói với anh, tôi đã về nhà rồi. Cảm ơn anh đã mời tôi bữa cơm ngày hôm nay. 】

Cố Vân Thâm nửa tựa ở đầu giường, thấy được tin nhắn của cô, ngón tay lướt trên màn hình, nửa ngày chưa trả lời.

Khúc Yên đợi một lát vẫn không thấy hắn phản hồi, dứt khoát ném điện thoại ra, gọi trợ thủ hệ thống Tiểu Thất: “Tiểu Thất, tôi cảm thấy có gì đó rất cổ quái.”

“Kí chủ, cái gì cổ quái?”

“Không phải mi nói Cố Vân Thâm có tâm bệnh sao? Phản ứng vừa rồi của hắn quả thật có chút kỳ quái.”

Khúc Yên nhớ lại vừa rồi ngoài phòng khách, ánh mắt của Cố Vân Thâm thâm thúy khó hiểu.

Lúc trước dù hắn nhìn "Khúc Yên" hay là nhìn "Tiếu Ngôn" đều sẽ không có ánh mắt như vậy.

“Kí chủ, ngài có tính toán gì không?” Tiểu Thất hiểu rất rõ kí chủ nhà nó, không có việc gì thì sẽ không gọi nó ra tán gẫu.

“Tôi muốn mua một đạo cụ để Cố Vân Thâm có thể nghe thấy tiếng lòng của tôi.”

“Không có vấn đề, bây giờ sẽ mở ra hệ thống thương thành.”

Tiểu Thất giúp Khúc Yên mua đạo cụ " truyền đạt tiếng lòng ", “Chúc mừng kí chủ mua sắm đạo cụ thành công! Tổng điểm tích lũy hiện tại là 1668 vạn phân!”

“Ừm.”

Khúc Yên đóng hệ thống lại.

Cô dùng thân phận Tiếu Ngôn nhắn tin, một bên sử dụng "truyền đạt tiếng lòng".

【 Tiểu Cố, anh ngủ quên sao? Tại sao không trả lời tôi vậy? 】

Đồng thời cô suy nghĩ ở trong lòng: Tiểu Cố thật đẹp trai, là nam nhân đẹp nhất mà mình từng gặp.

Phòng ngủ bên cạnh, Cố Vân Thâm chợt giật mình!

Vì sao đột nhiên trong đầu hắn vang lên giọng Tiếu Ngôn?

Khúc Yên vuốt vuốt điện thoại, nằm ở trên giường, trong lòng tiếp tục suy nghĩ: Mình vẫn muốn tiếp tục đi ăn với Tiểu Cố. Hôm nay tách ra quá sớm, nếu như có thể cùng đi tản bộ thì tốt biết bao.

Cố Vân Thâm ngạc nhiên.

Ngoại trừ giọng anh hai, bây giờ hắn lại có thể nghe thấy giọng Tiếu Ngôn?

Mấy câu nói đó hình như là cô đang độc thoại.

【 Tôi chưa ngủ. 】 Hắn tính thăm dò.

【 Hôm nay anh nhìn thấy tôi có thất vọng không? 】 Khúc Yên vừa gõ chữ, vừa nghĩ --

Tiểu Cố, tôi không có nửa điểm thất vọng với anh đó nha.

Nhưng hình như anh hiểu lầm một chuyện, tôi cũng không thích người đàn ông khác.

【 Làm sao lại thất vọng? 】 Nội tâm Cố Vân Thâm thời khắc này khϊếp sợ không gì sánh nổi.

Hắn thật sự nghe thấy được suy nghĩ trong lòng cô!

【 Tiểu Cố, tôi muốn nói cho anh một việc. 】 Khúc Yên tạm thời che giấu tiếng lòng, suy tư phút chốc.

Bây giờ cô đã là đối tác chục tỷ của Cố Vân Thâm.

Chắc là hắn không ghét cô lắm đâu nhỉ.

Có nên tiết lộ thân phận không?

【 Cô muốn nói cho tôi biết chuyện gì? 】 Cố Vân Thâm ngưng thần cảm thụ, hình như hắn lại không nghe thấy giọng cô nữa.

【 Thật xin lỗi, tôi đã lừa anh. 】 Khúc Yên mở "truyền đạt tiếng lòng", yên lặng nói xin lỗi --

Thật xin lỗi, tôi ngụy trang thành dáng vẻ khác để đi gặp anh.

Sau khi tôi biết anh là Cố Vân Thâm, nhất thời cảm thấy rất vui, không nói cho anh biết tôi là Khúc Yên......

【 Gạt tôi chuyện gì? 】 Cố Vân Thâm nghe tiếng lòng của cô, cảm giác vừa bực mình vừa buồn cười.

Nếu không phải hôm nay chính hắn phát hiện trước, bây giờ hắn nhất định sẽ rất tức giận.

Khoảng thời gian này, hắn lại bị cô trêu đùa xoay quanh.

【 Anh mở cửa liền biết......】 Khúc Yên chạy tới cửa ra vào phòng hắn.

Cô điên cuồng xin lỗi ở trong lòng: Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi......

Cô thật sự cảm thấy có lỗi.

Mặc dù ban đầu cô cũng không muốn trêu đùa hắn, chỉ là muốn mượn thân phận người xa lạ để dễ dàng làm quen với hắn hơn.

Nhưng dù như thế nào thì vẫn là cô lừa hắn.

Khúc Yên đưa tay gõ cửa phòng.

Sau một lúc lâu, trong phòng ngủ vang lên tiếng của xe lăn, Cố Vân Thâm chậm rãi đi ra mở cửa.

Hắn mặc áo ngủ màu xanh đậm, cổ áo hơi mở, xương quai xanh ưu mỹ gợi cảm.

Khuôn mặt tuấn mỹ của hắn không có gì khác thường, giống như cái gì cũng không biết, thản nhiên nói: “Đã trễ như vậy, còn có việc?”

______________________________

Phần này là dành cho ai muốn đọc của chính chủ để được cập nhật sớm nhất và đọc bản đã qua chỉnh sửa thay vì những bản reup vẫn còn lỗi tùm lum nè: w.p.a.d tiệm cà chua
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 248: (26) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Khúc Yên chắp tay trước ngực, tội nghiệp nói: “Thật xin lỗi, tôi đã lừa anh. Thật ra tôi là...... Tiếu Ngôn.”

Cố Vân Thâm lạnh lùng liếc nhìn cô, không mở miệng.

Khúc Yên cho là hắn tức giận, giải thích: “Anh tin tôi đi, tôi không có ác ý. Bởi vì anh là vị hôn phu cũ của chị kế Thôi Viện Viện của tôi, tôi thấy hình như anh c*̃ng rất ghét tôi...... Cho nên tôi mới không nói cho anh biết thân phận của mình.”

“Nói xong chưa?” Cố Vân Thâm lạnh nhạt, giả vờ muốn đóng cửa.

“Chưa!” Khúc Yên nhanh chặn cửa, nghĩ thầm --

Hôm nay dù có phải dính chặt vào anh thì tôi cũng dính đến khi nào anh bớt giận mới thôi!

Khóe môi Cố Vân Thâm khẽ động.

Cô muốn dây dưa thế nào?

“Anh có còn nhớ không, lúc trước tôi đã nói với anh, có một người đàn ông chặn tôi ở ngoài cửa?” Khúc Yên nói, “Người đó chính là anh. Anh còn khuyên tôi là có rất nhiều tên tra nam. Nếu như bây giờ anh lại nhốt tôi ở ngoài cửa, vậy anh thật sự là tra nam đó!”

Cố Vân Thâm rũ mắt, đáy mắt thoáng qua ý cười.

Thì ra lúc đó hắn mắng chính mình.

“Anh không nói lời nào, vậy tôi coi như anh đồng ý cho tôi vào phòng.” Khúc Yên bước vào phòng ngủ của hắn, nhanh như chớp chạy đến trước bàn, ngồi xuống, trong lòng thầm nghĩ --

Tôi ngồi ì ở chỗ này, anh không nguôi giận, tôi sẽ không đi.

“Cô không chỉ gạt tôi mỗi chuyện này.” Cố Vân Thâm không đuổi cô, không nhanh không chậm nói, “Cô còn gạt tôi, nói cô không yêu đương.”

“A......” Khúc Yên giật mình.

Thật ra cô không lừa hắn.

Cô ở thế giới này thật sự không yêu đương.

Yêu hận tình thù giữa nguyên chủ và bạn trai Lương Tấn cũng không phải chuyện của cô.

“Hửm?” Cố Vân Thâm nhíu mày, hắn nghe không rõ lắm, trong tâm cô đang nghĩ gì?

Cái gì mà ở thế giới này không yêu đương?

“Anh rất để ý cái này sao?” Khúc Yên không thể giải thích quan hệ giữa nguyên chủ và Lương Tấn.

Nguyên chủ bị Lương Tấn dụ dỗ đến mê muội, thật ra từ đầu tới cuối Lương Tấn đều không nhìn trúng nguyên chủ, thậm chí còn khinh thường việc ngủ với cô ấy, nhưng lại lựa chọn Thôi Viện Viện yêu mị.

“Tại sao tôi phải để ý? Chúng ta chỉ là quen qua mạng mà thôi.” Cố Vân Thâm thản nhiên nói.

“Chỉ là quen qua mạng?” Khúc Yên lườm hắn một cái --

Tra nam!

Hắn vừa mới nói hắn thích những cô gái như cô!

Cố Vân Thâm nghe cô mắng hắn ở trong lòng, nhịn không được cúi đầu ho nhẹ một tiếng, nói: “Đã giải thích rõ ràng, cô về phòng ngủ đi.”

Khúc Yên hoài nghi nhìn hắn: “Anh không tức giận? Vậy sau này anh còn nói chuyện phiếm với tôi không?”

Cố Vân Thâm không trả lời.

Khúc Yên liếc túi áo ngủ của hắn một cái, điện thoại hắn ở trong đó.

Cô đưa tay " cướp " nhanh như chớp, quay màn hình về phía mặt hắn để mở khóa: “Tôi thêm wechat, về sau chúng ta dùng thân phận thật nói chuyện phiếm!”

Cô tự tiện thêm xong, cầm điện thoại lung lay trước mặt hắn, giảo hoạt cười tủm tỉm nói, “Tôi là đối tác chục tỷ của anh đó, anh không được xóa wechat của đối tác quan trọng như tôi.”

Cô cong mắt cười trong trẻo xán lạn.

Cố Vân Thâm nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, trong lòng hơi cứng lại.

Dù là dung mạo trong trẻo lạnh lùng hay là dáng vẻ khả ái bây giờ, dường như cuối cùng hắn vẫn sẽ vì những lời nói cử chỉ trong lơ đãng của cô...... mà rung động.

“Trả điện thoại cho anh.” Khúc Yên cúi người tới gần đút di động vào túi hắn.

Hương hoa kiều diễm trên người cô lại một lần nữa quanh quẩn trong mũi hắn.

Cố Vân Thâm không kiềm chế được nắm chặt cổ tay cô, trầm giọng nói: “Vì sao phải trăm phương ngàn kế trêu chọc tôi?”

Khúc Yên không giãy dụa, hỏi lại: “Vậy vì sao anh giữ tôi không thả?”

Cô nói ở trong lòng --

Đồ ngốc, bởi vì tôi thích anh đó.

______________________________

Phần này là dành cho ai muốn đọc của chính chủ để được cập nhật sớm nhất và đọc bản đã qua chỉnh sửa thay vì những bản reup vẫn còn lỗi tùm lum nè: w.p.a.d tiệm cà chua
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 249: (27) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Cố Vân Thâm bỗng sững sờ.

Cô thích hắn?

Có thật không?

Hắn nhất thời quên buông tay cô ra, hỏi: “Cô vừa nói cái gì?”

“Tôi hỏi anh vì sao giữ tôi không thả.” Khúc Yên trả lời.

“Không phải......”

Không phải câu này.

Cố Vân Thâm ngưng mắt nhìn cô, ánh mắt tĩnh mịch khó lường.

“Tiểu Cố, anh nắm tay tôi không nỡ bỏ ra là vì anh thích tôi sao?” Khúc Yên nghịch ngợm cong mắt cười, chớp chớp mắt nhìn hắn, “Thích thì mau thừa nhận, không cần khẩu thị tâm phi.”

Cố Vân Thâm buông cô ra, rũ mắt: “Cô không nên nghĩ nhiều, chúng ta chỉ là đối tác. Báo thù mới là mục tiêu chung.”

Khúc Yên ồ một tiếng thật dài, lùi về sau một bước, nghĩ thầm --

Rõ ràng anh mới nói Tiếu Ngôn là cô gái mà anh thích, bây giờ lại không thừa nhận?

Trêu chọc xong lại không chịu trách nhiệm, tra nam!

Cố Vân Thâm nghe tiếng lòng của cô, mắt khẽ động.

Trong đầu hắn đột nhiên vang lên âm thanh của anh hai: “Cố Vân Thâm! Chú tỉnh táo một chút cho anh! Nếu chú dám lãng phí thời gian để yêu đương, anh sẽ gϊếŧ nữ nhân này!”

Cố Vân Thâm bỗng nhiên híp mắt lại, ở trong lòng lạnh lùng nói: “Anh hai, anh nói gì vậy?”

“Không phải chú nghe rất rõ sao? Em trai yêu quý của anh. Anh đã có biện pháp để chú trùng sinh, muốn gϊếŧ chết một nữ nhân mềm yếu thì có gì khó.”

“Anh chẳng qua là một tia tàn hồn, anh dựa vào cái gì để gϊếŧ người? Đừng khoác lác.” Cố Vân Thâm khinh thường, thử thăm dò.

“Chỉ bằng anh có thể khống chế cơ thể chú, có thể mượn tay chú gϊếŧ chết cô ta. Không cần nhiều, anh thao túng cơ thể chú 3 phút là đủ b*p ch*t cô ta rồi.”

Cố Vân Thâm không hề báo trước mà giơ tay lên, giả vờ muốn đánh Khúc Yên.

“Anh làm gì vậy......” Khúc Yên kinh ngạc.

“Không có việc gì, tay có chút đau, cử động một chút.” Cố Vân Thâm bất động thanh sắc thả tay xuống, trong lòng quát chói tai, “Anh hai! Em cảnh cáo anh, nếu anh dám làm hại cô ấy thì đừng mong em giúp anh báo thù!”

Vừa rồi trong nháy mắt, hắn không thể khống chế cánh tay của mình.

Anh hai cũng không nói dối, sức mạnh của tàn hồn quả nhiên có thể khống chế cơ thể hắn trong thời gian ngắn.

“Tiểu Cố, hình như anh có gì đó là lạ.” Khúc Yên nghiêng đầu một chút, nhìn khuôn mặt căng thẳng của hắn.

Mặt hắn lúc xanh lúc trắng, dường như đang đè nén cái gì.

Ánh mắt Khúc Yên lướt qua hai tay hắn đang nắm chặt, nghi ngờ hỏi, “Vừa nãy anh...... Không phải là muốn đánh tôi đấy chứ? Tôi cũng chỉ hỏi anh có thích tôi không, đâu đến nỗi chọc giận anh để anh ghét tôi như vậy?”

“Không phải, cô hiểu lầm rồi.” Cố Vân Thâm chậm rãi buông tay ra.

“Tôi thấy không giống hiểu lầm.” Khúc Yên bỗng nhiên nghiêng người, túm lấy tay hắn, dùng sức véo.

Cố Vân Thâm giật mình, theo bản năng muốn rút tay về.

Lực của Khúc Yên lại rất lớn, nắm chặt không để hắn rút lại: “Anh đừng động, tôi xem mạch trên tay anh.”

Cô xắn ống tay áo của hắn lên, sờ sờ cánh tay hắn, lại vuốt vuốt.

Tai Cố Vân Thâm nóng lên, trầm giọng nói: “Cô làm gì vậy?”

“Tôi muốn xem tay anh có bị giống như phần chân không.” Khúc Yên nhẹ nhàng xoa gân xanh trên cánh tay hắn, xắn ống tay áo hắn lên cao hơn, một đường xoa bóp lên trên.

Cố Vân Thâm cảm giác ngón tay của cô vừa mềm vừa mịn, hắn không bị đau, ngược lại cảm thấy rất nhột.

“Cô mau buông tay, tôi không có việc gì.”

“Nhưng mà tay anh đang căng cứng lên đó?” Khúc Yên kỳ quái liếc hắn một cái, “Có phải anh lại đau chân không?”

Cô ngồi xổm xuống đυ.ng vào chân hắn, “Để tôi nhìn một chút, có phải dây thần kinh lại quấn vào nhau không?”

Cố Vân Thâm đẩy xe lăn lùi lại: “Tôi không sao!”

“A......” Váy ngủ của Khúc Yên bị bánh xe của hắn chặn, đang muốn đứng lên lại lảo đảo ngã nhào vào người hắn.

______________________________

Phần này là dành cho ai muốn đọc của chính chủ để được cập nhật sớm nhất và đọc bản đã qua chỉnh sửa thay vì những bản reup vẫn còn lỗi tùm lum nè: w.p.a.d tiệm cà chua
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 250: (28) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Xe lăn nghiêng nghiêng rồi đổ xuống, hai người lăn trên sàn nhà.

Cố Vân Thâm kêu lên một tiếng.

Khúc Yên ngã trên người hắn, nghe thấy hắn rêи ɾỉ vì đau đớn, lo lắng hỏi: “Đυ.ng phải chân sao? Anh đau lắm hả?”

Cô vội vàng từ trên người hắn đứng lên, chợt thấy bên hông bị giữ lại.

“Đừng lộn xộn!” Cố Vân Thâm giữ chặt eo thon của cô, hầu kết nhấp nhô, cắn răng nói, “Chân tôi rất đau, cô đừng động đậy.”

Khúc Yên thật sự cho rằng hắn bị đập chân xuống đất, không dám làm loạn, nằm trên l*иg ngực hắn, ân cần hỏi: “Tôi đè lên anh như vậy có sao không? Có đau hơn không?”

“Không.” Cố Vân Thâm âm thầm điều chỉnh nhịp thở một chút, “Cô đợi tôi chút, đợi một chút là được.”

“Được.” Khúc Yên ngoan ngoãn nằm xuống.

Cố Vân Thâm hơi dịch lưng ra một chút, để cô ghé vào ngực hắn mà không chạm vào bộ phận quan trọng.

Chết tiệt.

Vậy mà hắn lại phản ứng với cô...

“Anh đỡ hơn chưa? Chân còn đau không?” Khúc Yên yên lặng chờ một lát, ngẩng đầu nhìn hắn.

Khuôn mặt tuấn mỹ của hắn như mang theo một tia nhẫn nại, gân xanh nổi lên.

Khúc Yên cảm giác hắn vẫn rất đau, đưa tay chạm nhẹ trán hắn, mềm giọng nói, “Có chuyện gì vậy? Đêm nay anh đau nhiều lần như vậy, châm cứu trị liệu không có hiệu quả sao?”

“Bỏ tay ra.” Giọng Cố Vân Thâm khàn khàn, nặn ra một câu từ sâu trong cổ họng, “Đừng đυ.ng vào tôi!”

“Chạm thử thôi mà...... Bệnh sạch sẽ nghiêm trọng như vậy?” Khúc Yên nhỏ giọng lầm bầm một tiếng, không thu tay lại, vuốt vuốt gân xanh trên trán hắn, lại nhéo má hắn một cái.

Trong tâm cô nghĩ --

Bệnh sạch sẽ cũng là bệnh, phải trị!

Cố Vân Thâm dở khóc dở cười, bắt được cánh cô đang làm loạn, giữ ở sau lưng cô: “An phận một chút.”

Tay Khúc Yên bị hắn giữ sau lưng, theo bản năng giãy dụa một chút, trong vô thức lại trở về vị trí cũ.

Cố Vân Thâm nhắm chặt mắt lại, th* d*c một tiếng.

“A? Lại đau sao?” Khúc Yên thấy hắn cực kì khó chịu, lại vặn vẹo uốn éo người, “Anh mau buông tôi ra, tôi đứng lên giúp anh bóp chân!”

Cố Vân Thâm càng dùng sức giữ chặt cổ tay cô, ghìm lại sau lưng, khàn khàn nói: “Cô còn lộn xộn nữa, đừng trách tôi......”

“Trách anh cái gì?” Khúc Yên nghi hoặc nhìn hắn.

Đôi mắt sáng như sao, tựa sóng nước lấp loáng, dịu dàng lại tươi đẹp.

Cố Vân Thâm nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt chậm rãi dời xuống, rơi trên cánh môi hồng hào mũm mĩm của cô.

Bầu không khí bỗng trở nên mập mờ.

Khúc Yên phát hiện có gì đó không đúng, lùi về phía sau.

Hắn bỗng dưng kéo cô lại, hôn lên môi cô!

“Ưʍ......” Khúc Yên cực kỳ ngoài ý.

Hắn đau đến choáng váng?

Hôn để giảm đau?

“Tiếu Ngôn......” Hắn hôn cô, lẩm bẩm.

“A...... Tôi là Khúc Yên......”

“Ừ.” Hắn thấp giọng đáp, gắt gao hôn xuống.

Gần như là không cần học vẫn tự hiểu được, đây là lần đầu tiên hắn hôn một cô gái ở cả kiếp trước và kiếp này, dựa vào bản năng quấn lấy cô.

Dục niệm tới một cách mãnh liệt, hắn không thể kiềm chế, đưa tay v**t v* cơ thể cô.

Cảm giác mềm mại trong tay, Cố Vân Thâm đột nhiên giật mình!

Không!

Tàn hồn của anh hai còn ở trong cơ thể hắn, bây giờ hắn làm chuyện này, anh hai cũng có thể biết.

Cố Vân Thâm thả Khúc Yên ra, th* d*c một tiếng, hai tay chống xuống mặt đất để ngồi dậy.

Hắn không lộ dấu vết dùng vạt áo ngủ che chắn vì không muốn bị cô phát hiện điều gì khác thường.

“Thật xin lỗi, Khúc Yên.” Giọng hắn khàn khàn nói, “Tôi hơi chóng mặt.”

Môi anh đào của Khúc Yên ửng đỏ, tức giận nhìn hắn chằm chằm --

Cặn bã!

Vừa mới hôn xong lại nói kiểu này, tra nam!

Cố Vân Thâm nghe cô nổi giận thầm mắng mỏ, cũng không giải thích, khàn khàn nói: “Bây giờ chân tôi đã hết đau rồi, cô về ngủ đi.”

______________________________

Phần này là dành cho ai muốn đọc của chính chủ để được cập nhật sớm nhất và đọc bản đã qua chỉnh sửa thay vì những bản reup vẫn còn lỗi tùm lum nè: w.p.a.d tiệm cà chua
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 251: (29) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Khúc Yên trợn mắt, tức giận nói: “Cố Vân Thâm, anh tin tôi đánh anh không?”

Cô đưa tay muốn đập vào chân hắn.

Cố Vân Thâm tùy ý cô: “Vậy cô đánh xong rồi về ngủ đi.”

Khúc Yên giơ nắm đấm nhẹ nhàng chạm chân hắn, trong lòng buồn bực nói --

Anh đây là ỷ vào tôi thích anh!

Mắt Cố Vân Thâm tối sầm lại, nhìn cô một cái.

Khúc Yên lại nói ở trong lòng --

Anh đáng ghét như vậy, ỷ vào tôi thích anh nên cứ bắt nạt tôi, tôi phải trả đũa mới được!

Cố Vân Thâm hơi nhướng mày, cô muốn trả đũa hắn thế nào?

Khúc Yên buồn bực nhìn hắn chằm chằm, nói ở trong lòng --

Tôi sẽ tới tìm cháu trai Cố Tử Dục của anh, ngược lại anh ta rất thích tôi, về sau tôi cùng anh ta gọi anh là chú tư!

“Tôi đi!” Khúc Yên đứng lên, khẽ nói, “Anh đừng hối hận.”

Cô nói được làm được.

So cặn bã, ai mà chả biết.

Cố Vân Thâm nhìn cô giận dữ rời đi, một câu "chờ đã" đến miệng cuối cùng lại không nói ra.

......

Khúc Yên trở về phòng, gọi trợ thủ hệ thống Tiểu Thất giúp cô tra số điện thoại của Cố Tử Dục.

Cô lập tức gọi điện thoại cho Cố Tử Dục.

Cách âm của căn hộ chung cư cũ không tốt lắm, cô mở loa ngoài, tùy ý nói chuyện phiếm: “Cố thiếu, anh nhận ra giọng em không?”

Cô dùng âm thanh ngọt ngào mềm mại của Tiếu Ngôn. Lúc trước gặp Cố Tử Dục bên ngoài nhà hàng cô cũng nói như vậy.

“A a a! Là em!” Cố Tử Dục lập tức nghe ra, vô cùng kích động, “Mỹ nữ! Làm sao em biết số của anh? Là chú tư nói cho em sao? Chú tư thật có ý tứ, ha ha!”

“Chứ tư của anh nói anh phong lưu thành tính, từng có rất nhiều bạn gái, nhưng em cảm thấy trước kia là trước kia, không có nghĩa là về sau anh cũng đào hoa như vậy.”

Khúc Yên cố ý tăng âm lượng để Cố Vân Thâm ở cách vách nghe rõ hơn, “Sau khi em về nhà đã nghĩ kĩ, em cũng không có thành kiến với anh.”

“Em nói quá đúng!” Cố Tử Dục hưng phấn nói, “Em đừng nghe chú tư nói mò, chú ấy ghen ghét việc anh có duyên với người khác giới, không giống chú ý, tuổi đã cao mà một cô bạn gái c*̃ng không có!”

Khúc Yên cười khẽ: “Đúng vậy, đúng là anh ấy chưa từng có bạn gái.”

Thẳng nam sắt thép lại cặn bã, đáng đời không tìm được bạn gái!

Dáng dấp đẹp hơn nữa cũng vô dụng!

Hừ!

Cố Vân Thâm ở phòng bên cạnh nghe cô cùng Cố Tử Dục nói chuyện điện thoại, lại nghe thấy tiếng lòng của cô, nhịn không được đè huyệt thái dương.

Kiếp trước sao hắn lại không biết cô ngây thơ như vậy.

Hắn lại cảm thấy ngây thơ đến có chút đáng yêu?

“Mỹ nữ, anh nhớ em nói em tên là Tiếu Ngôn?” Cố Tử Dục còn lớn tiếng hưng phấn nói, “Ngày mai em có rảnh không? Anh mời em đi xem phim được không? Em ở đâu, anh lái xe tới đón em!”

“Được.” Khúc Yên nói địa chỉ căn hộ chung cư của Cố Vân Thâm cho hắn.

“Vậy chiều mai anh tới đón em nhé? Chúng ta xem phim trước rồi ăn tối. Sau khi ăn xong anh dẫn em đến quán bar mới mở của bạn anh, có được không?” Cố Tử Dục lên lịch hẹn hò rất chu đáo.

“Được, vậy ngày mai gặp.” Khúc Yên hoàn toàn đồng ý --

Phong phú hơn chú tư Cố Vân Thâm của hắn nhiều, chỉ biết đi ăn!

Hừ!

Cố Vân Thâm nghe cô chửi, vừa muốn cười lại vừa tức giận.

Cô "trả đũa" đơn giản mà thô bạo.

Khúc Yên cúp điện thoại, ấn mở wechat, gửi tin nhắn cho Cố Vân Thâm: 【 Đêm mai tôi đi uống rượu, anh cho tôi một chiếc chìa khóa nha. 】

Cô nghĩ nghĩ, lại gửi thêm một tin: 【 Thôi không cần đâu, đêm mai nếu tôi uống nhiều quá sẽ không trở về ngủ nữa. 】

Cố Vân Thâm đọc tin nhắn, cong môi lắc đầu cười.

Khıêυ khí©h hắn thẳng thừng như vậy, cho là hắn sẽ mắc lừa sao?

______________________________

Phần này là dành cho ai muốn đọc của chính chủ để được cập nhật sớm nhất và đọc bản đã qua chỉnh sửa thay vì những bản reup vẫn còn lỗi tùm lum nè: w.p.a.d tiệm cà chua
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 252: (30) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Sáng hôm sau, Khúc Yên cùng Cố Vân Thâm đến sở hành chính.

Cố Vân Thâm cho cô làm cổ đông lớn của công ty hắn, số lượng rõ ràng, không chiếm tiện nghi của cô.

Khúc Yên ký hợp đồng xong liền gọi điện thoại cho Cố Tử Dục: “Tử Dục, em xong rồi, anh có rảnh không? Chúng ta đi xem phim.”

Cố Vân Thâm ở ngay bên cạnh cô, nhàn nhạt liếc cô một cái.

Tử Dục? Sao cô gọi thân mật vậy.

“Em về trang điểm trước, nửa giờ nữa anh đến đón em nhé?” Khúc Yên không để ý tới Cố Vân Thâm ở bên cạnh, đi đến chỗ đậu xe, một bên cầm điện thoại nói, “Đúng vậy, chính là địa chỉ tối hôm qua em cho anh.”

Hôm nay cô đi bằng xe của mình, tiêu sái bỏ lại Cố Vân Thâm cùng tài xế A Lương của hắn, lái xe đi.

“Anh Thâm, có về công ty không?” Tài xế A Lương hỏi.

Cố Vân Thâm nheo mắt, nhìn bóng xe Khúc Yên đi xa, trầm giọng nói: “Không, về nhà trước.”

A Lương thắc mắc: “Anh Thâm, không phải hôm nay anh hẹn khách hàng quan trọng bàn về hạng mục hợp tác sao?”

“Không vội, tôi về nhà trước một chuyến, còn kịp.”

......

Khúc Yên trở lại căn hộ, nhanh chóng trang điểm, thay váy hai dây đỏ rực gợi cảm cùng giày cao gót.

Lần này cô không dịch dung, chỉ dùng kỹ xảo trang điểm để khiến mình giống với dáng vẻ "Tiếu Ngôn" lần trước.

Cô trang điểm chủ yếu ở mắt, thoa từng lớp phấn thành mắt đào hoa xinh đẹp lại quyến rũ.

Cố Vân Thâm về đến nhà liền thấy cô chuẩn bị đi ra ngoài.

“Sao cô trang điểm đậm vậy?” Cố Vân Thâm nhíu mày nhìn cô.

“Đậm lắm sao?” Khúc Yên lấy ra một chiếc gương nhỏ từ túi xách, soi soi, “Đâu có đâu. Lúc tôi đi ăn với anh không phải cũng trang điểm thế này sao? Anh còn nói tôi đẹp.”

“Không đẹp.” Cố Vân Thâm nhàn nhạt nói, “Lòe loẹt. Đi tẩy trang đi.”

“Lòe loẹt?” Khúc Yên cất gương nhỏ, dùng điện thoại tự chụp một tấm gửi cho Cố Tử Dục.

Cô gửi tin nhắn thoại hỏi, “Tử Dục, anh xem hôm nay em trang điểm có đẹp không?”

Mấy giây sau, Cố Tử Dục trả lời: “Cực kì đẹp! Em là cô gái xinh đẹp nhất mà anh từng thấy!”

Khúc Yên ấn tăng âm lượng hết cỡ, cố ý cho Cố Vân Thâm nghe.

Cô cong môi nở nụ cười: “Tiểu Cố, anh cảm thấy không đẹp nhưng có người cảm thấy cực kì đẹp đó nha.”

Cố Vân Thâm hời hợt nói: “Thằng cháu này của tôi theo đuổi vô số cô gái, mấy lời lừa gạt mà cô cũng tin?”

“Sao lại không tin?” Khúc Yên vén dây áo mỏng manh trên vai, cười quyến rũ, “Hôm nay tôi không mặc váy đen, tôi nghĩ Tử Dục sẽ thích bộ váy này hơn.”

Đầu ngón tay cô nhẹ quấn lấy dây áo, xoay người một cái, vòng eo nhỏ tinh tế, chân dài trắng nõn.

Mắt Cố Vân Thâm tối sầm xuống, đảo qua toàn thân cô --

Váy đỏ diễm lệ khiến làn da trắng nõn nà càng thêm rạng rỡ.

Chiếc váy này quá ít vải, không chỉ lộ vai lộ lưng, còn lộ đường cong trước ngực như ẩn như hiện.

“Váy đỏ của cô quá xấu.” Cố Vân Thâm thần sắc bất động, giống như tùy ý nói, “Giống váy của mấy cô gái không đứng đắn trong hộp đêm.”

“Anh nói lung tung.” Khúc Yên hừ nhẹ.

Cô nói ở trong lòng --

Anh căn bản chính là ghen ghét!

Anh chính là không muốn để cho tôi hẹn hò cùng những người đàn ông khác!

Anh ghen!

Cố Vân Thâm nghe thanh âm trong nội tâm cô, bỗng nhiên nói: “Cô thích mặc gì thì mặc, tôi về lấy văn kiện rồi đi luôn.”

“Được, tôi đi đây, bai bai!” Khúc Yên mặc kệ hắn cảm thấy thế nào, vui vẻ đạp giày cao gót đi ra.

Xe Cố Tử Dục vừa mới đến dưới chung cư.

Cố Vân Thâm từ cửa sổ nhìn xuống, thấy Cố Tử Dục xuống xe, mở cửa cho Khúc Yên, thậm chí còn nắm tay cô.

Ánh mắt Cố Vân Thâm bỗng dưng trầm xuống.

Thằng nhóc Tử Dục này, mở cửa xe là được rồi, còn muốn động tay động chân?

______________________________

Phần này là dành cho ai muốn đọc của chính chủ để được cập nhật sớm nhất và đọc bản đã qua chỉnh sửa thay vì những bản reup vẫn còn lỗi tùm lum nè: w.p.a.d tiệm cà chua
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 253: (31) Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Khúc Yên cùng Cố Tử Dục đi xem phim.

Hai người đi ăn tối, Khúc Yên hỏi: “Tử Dục, anh có biết vì sao chú tư của anh lại tàn phế không?”

Cố Tử Dục ân cần gắp thức ăn cho cô, một bên trả lời: “Thời điểm xảy ra chuyện, anh đang ở nước ngoài. Về sau anh nghe người trong nhà nói chú tư bị bắt cóc, lúc đào thoát thì rơi xuống núi, ngã gãy chân.”

Hắn tò mò liếc nhìn cô một cái, “Tiếu Ngôn, sao em quen chú tư của anh? Chú ấy rất lạnh nhạt với phụ nữ, hiếm khi có một người bạn khác phái.”

“A, em quen trên mạng.” Khúc Yên lại chuyển chủ đề, tiếp tục hỏi, “Anh có mấy người chú? Ngoại trừ chú tư, có phải còn có chú hai, chú ba không?”

“Đúng vậy.” Cố Tử Dục thở dài, “Nhà anh cũng long đong, chú hai chết sớm, chú ba bệnh, chú tư lại tàn phế, chỉ còn cha anh có thể kế thừa gia nghiệp.”

Khúc Yên rũ mắt suy tư phút chốc.

Căn cứ vào tư liệu mà hệ thống cho, mặc dù cha Cố Tử Dục không tính là người tốt gì, nhưng cũng không phải kẻ chủ mưu sau màn.

Ác độc đáng sợ chân chính là vị Cố tam gia bị bệnh và Cố nhị gia đã chết.

Không biết vì cái gì, mỗi lần cô đọc tai nạn của Cố nhị gia Cố Vân Mặc kiếp trước, luôn có một loại cảm giác vô cùng kỳ quái.

Dường như người này rất quan trọng trong nội dung cốt truyện...

“Tiếu Ngôn, em sao vậy? Em nghĩ gì thế?” Cố Tử Dục thấy cô cứ hỏi về chú tư của hắn, không khỏi lo lắng, “Sẽ không phải là em có ý với chú tư đấy chứ?”

“Thật ra tôi......” Khúc Yên ngẩng đầu, bỗng nhiên dừng lại một chút.

Ngoài cửa nhà hàng, tài xế A Lương giúp Cố Vân Thâm lấy xe lăn, đang đi tới.

Cố Tử Dục nhìn theo tầm mắt của cô, cmn một tiếng: “Sao chú tư cứ như âm hồn bất tán thế!”

Hắn nhanh chóng nói với Khúc Yên, “Tiếu Ngôn, đợi lát nữa mặc kệ chú tư nói cái gì, em cũng đừng tin được không? Trước đó quả thật anh từng hẹn hò với không ít người, nhưng bây giờ anh thật sự thích em, chỉ thích mình em!”

Khúc Yên không lên tiếng.

Cô thấy Cố Vân Thâm cùng A Lương ngồi xuống bàn bên cạnh.

Cố Vân Thâm không nhìn cô lần nào, cúi đầu xem thực đơn, gọi nhân viên phục vụ chọn món ăn, giống như thật sự chỉ tới ăn tối.

Khúc Yên còn lâu mới tin.

Cô lẩm bẩm ở trong lòng --

Anh cứ giả vờ không nhìn thấy tôi đi.

Tôi xem anh có thể nhịn tới khi nào!

Mắt Cố Vân Thâm khẽ động. Hắn thật sự tới ăn tối, có gì mà phải nhịn.

“Tử Dục, lát nữa chúng ta ăn xong rồi đến quán bar sao?” Khúc Yên nhẹ nhàng nở nụ cười với Cố Tử Dục, “Tửu lượng của em không tốt lắm, uống say sẽ kéo người bên mình đến khiêu vũ, anh có sợ không?”

Cố Tử Dục nhìn chú tư cũng không đến chào hỏi gì, thở dài một tiếng, trả lời: “Em thích khiêu vũ sao? Không sao cả, em uống say rồi kéo anh nhảy thì anh sẽ nhảy với em!”

Cố Vân Thâm ở bàn bên nghe được hai chữ "bên mình", nhíu mày.

Cô uống say rồi thích khiêu vũ thì cũng thôi đi, lại còn muốn nhảy với người bên mình?

Cố ý nói cho hắn nghe?

Làm gì có người say nào như thế!

“Vậy đêm nay anh đừng chê em làm loạn nhé.” Khúc Yên cười tủm tỉm nói, “Rất lâu rồi em không uống rượu, có chút mong đợi đó!”

“Không chê không chê, sao anh chê em được!” Cố Tử Dục c*̃ng rất mong chờ, hắn có mấy cô bạn gái cũng là đi uống rượu rồi xác định quan hệ yêu đương.

Xem ra đêm nay hắn gặp may rồi!

Cố Vân Thâm cầm cốc nước tay, đột nhiên dừng lại, nặng nề đặt xuống mặt bàn.

Tài xế A Lương sợ hết hồn, hỏi: “Anh Thâm, anh sao vậy?”

Nước trong cốc tràn ra, tay Cố Vân Thâm ướt nhẹp.

Hắn phủi nhẹ, thản nhiên nói: “Đêm nay lúc 9 giờ tôi còn có một video hội nghị xuyên quốc gia. Chúng ta ăn xong rồi trở về công ty.”

A Lương không rõ lắm, hiền lành gật đầu nói: “Được, bây giờ mới 8 giờ, vẫn kịp.”

Khúc Yên cùng Cố Tử Dục dùng bữa xong, tính tiền rời đi.

Từ đầu tới cuối, cô cũng không nói một câu nào với Cố Vân Thâm, như thể hắn là người tàng hình.

“Đi thôi, chúng ta đến quán bar!” Tâm tình cô vui vẻ rời khỏi nhà hàng với Cố Tử Dục.

Bò bít tết trước mặt Cố Vân Thâm bị cắt vụn, nhưng một miếng cũng không ăn.

A Lương quan tâm nói: “Anh Thâm, anh không thấy ngon miệng sao? Hay là đóng gói một phần mang về công ty, không phải anh còn hội nghị xuyên quốc gia sao?”

Cố Vân Thâm gọi nhân viên phục vụ tính tiền, một bên trầm giọng nói với A Lương: “Không về công ty vội.”

______________________________

Phần này là dành cho ai muốn đọc của chính chủ để được cập nhật sớm nhất và đọc bản đã qua chỉnh sửa thay vì những bản reup vẫn còn lỗi tùm lum nè: w.p.a.d tiệm cà chua
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 254: (32)Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

A Lương có chút mờ mịt: “Anh Thâm, không về công ty thì đi đâu?”

Cố Vân Thâm lạnh nhạt nói: “Đến quán bar A.”

Chỉ là hắn muốn đi xem một chút xem lời cô nói rốt cuộc là thật hay giả.

Cái gì mà uống rượu xong liền kéo người bên mình đi khiêu vũ!

Nói lung tung!

Sau khi xác nhận cô nói bừa, hắn sẽ trở về công ty để họp.

......

Khúc Yên cùng Cố Tử Dục cùng nhau đến quán bar bạn hắn mới mở -- A.

Nhưng cô không nghĩ tới, “bạn” trong miệng Cố Tử Dục lại là Lương Tấn, bạn trai cũ của nguyên chủ "Khúc Yên".

Oan gia ngõ hẹp.

“Anh Tấn, tôi giới thiệu một chút, đây là bạn của tôi, Tiếu Ngôn.” Cố Tử Dục cực kì phấn khởi giới thiệu.

Lương Tấn nhìn Khúc Yên, nghi ngờ nhíu mày.

Cô gái này trông rất giống......

Giống ai nhỉ?

Hắn nhất thời cũng không nhớ ra.

“Chào anh.” Khúc Yên khẽ nhướng mày, nở nụ cười kiều diễm.

“Chào em, chào em!” Lương Tấn dưới ánh mắt mê hoặc của cô, trong nháy mắt liền quên đi chút hoài nghi trong đầu.

Cô gái này thực sự rất xinh đẹp!

Mỹ nhân đẹp trong cốt cách chứ không phải ngoài da, hai chị em Khúc gia c*̃ng đẹp nhưng kém xa bông hoa tuyệt sắc ngát hương trước mắt này.

“Tử Dục, chúng ta phải đứng ở đây nói chuyện sao?” Khúc Yên quay đầu nhàn nhạt nở nụ cười với Cố Tử Dục, “Không có chỗ ngồi sao?”

“Có có có!” Lương Tấn cướp lời, “Để lại ghế dài tốt nhất cho hai người, đi theo tôi.”

Hắn đi trước dẫn đường.

Cố Tử Dục có chút không vui, nghiêng đầu nói bên tai Khúc Yên: “Tiếu Ngôn, anh và anh Tấn mặc dù là bạn bè, nhưng mà...... Anh ta phong lưu thành tính, em đừng để bị lừa.”

Khúc Yên không khỏi cười hắn: “Không phải anh cũng phong lưu thành tính sao?”

Cố Tử Dục cười hắc hắc, ngược lại không giải thích.

Giải thích cũng vô dụng, lịch sử tình trường của hắn cũng đã bị chú tư "bán đứng" sạch sẽ.

Khúc Yên nhìn bóng lưng Lương Tấn, khẽ nheo mắt lại.

Tra nam Lương Tấn này, nếu hôm nay trùng hợp đυ.ng phải cô, vậy cũng chỉ có thể trách hắn xui xẻo.

“Rượu cũng đã chuẩn bị xong.” Lương Tấn rất ân cần, vây quanh Khúc Yên, bên rót rượu bên xiên hoa quả, “Mỹ nữ Tiếu Ngôn, ăn một miếng dưa hấu ướp lạnh đi?”

“Tới quán bar mà ăn dưa hấu gì chứ.” Khúc Yên cầm cốc rượu lên, nở nụ cười xinh xắn, “Chúng ta oẳn tù tì đi!”

“Được được, anh chơi với em!” Lương Tấn thấy cô chủ động tiếp cận hắn, trong lòng nhất thời hiện lên tà niệm.

Hắn cùng Thôi Viện Viện yêu đương vụиɠ ŧяộʍ đã lâu, không có mới mẻ kích động gì, ngán.

Hôm nay hiếm khi đυ.ng phải vưu vật như vậy, đêm nay hắn nhất định phải có được cô!

Cố Tử Dục ở bên cạnh tức giận tới trợn mắt, Khúc Yên không oẳn tù tì với hắn mà chỉ chơi với Lương Tấn.

“Anh thua, uống đi.” Khúc Yên chơi mười thắng chín.

“Được, anh uống!” Lương Tấn thua, nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, không phục nói, “Chơi lại!”

“Được, chơi lại.” Khúc Yên bất động thanh sắc mở hệ thống thương thành mua một viên thuốc, thừa dịp Lương Tấn không chú ý bỏ vào trong ly rượu của hắn.

Tên cặn bã này không phải chuyên môn thích hạ thuốc người khác sao?

Hắn đưa nguyên chủ yêu hắn tha thiết lên giường nam nhân khác, hôm nay cô liền để hắn nếm thử cái gì gọi là "ăn miếng trả miếng".

“Kí chủ, dược tính của loại thuốc này có thể khiến hắn dồi dào tinh lực.” Trợ thủ hệ thống Tiểu Thất nhắc nhở, “Nếu như đêm nay hắn quá độ, có thể sẽ lưu lại di chứng, về sau ngay cả cái kia cũng không nổi......”

“Không phải là hắn xứng đáng sao?”

Khúc Yên đóng hệ thống lại, cong môi nở nụ cười kiều diễm, cầm ly rượu lên, đưa tới trước mặt Lương Tấn, “Anh lại thua rồi.”

Cô cười lên vừa mềm mại lại ngọt ngào, tựa như yêu tinh quyến rũ câu hồn người, đẹp đến nỗi trái tim rung động.

Lương Tấn mơ mơ hồ hồ nhận ly rượu, một ngụm lớn uống hết.

Khúc Yên ung dung nhìn hắn.

Không đến một giây, Lương Tấn ngã phịch một tiếng xuống ghế dài.
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 255: (33)Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

“Tử Dục, bạn anh uống say rồi.” Khúc Yên dìu Lương Tấn đứng lên, “Lúc mới vừa vào tôi nhìn thấy bên cạnh có một khách sạn, không bằng anh đi thuê phòng cho anh ấy nghỉ ngơi đi?”

“Tiếu Ngôn, em đừng quan tâm hắn, cứ để hắn ngủ ở đây đi.” Cố Tử Dục bị lạnh nhạt nửa ngày, cực kì không vui, lười quản Lương Tấn say quắc cần câu.

“Vậy không được, là em khiến anh ấy say như vậy, không thể không quan tâm.” Khúc Yên tự đỡ Lương Tấn đi ra bên ngoài.

Cố Tử Dục không thể làm gì khác hơn là đuổi theo, giúp cô dìu người.

Khúc Yên đến khách sạn bên cạnh thuê một phòng cho Lương Tấn.

“Đi thôi, để hắn ngủ.” Cố Tử Dục ném Lương Tấn lên giường, nói với Khúc Yên, “Đêm nay em chưa uống với anh ly nào, chúng ta về uống tiếp!”

“Chờ em một chút.” Khúc Yên lấy điện thoại ra, hỏi Tiểu Thất một chút tư liệu, tiếp đó gọi " tiểu thư " cho Lương Tấn.

Cô chuyên chọn phụ nữ phong trần vừa già lại xấu xí -- những người không làm ăn được gì mấy, đã bốn mươi năm mươi tuổi.

Cô rất rộng lượng gọi cho Lương Tấn mười tám người một lúc.

“Chúng ta đi thôi!” An bài xong, Khúc Yên cười hì hì rời đi.

Cô và Cố Tử Dục từ trong khách sạn đi ra liền thấy một khuôn mặt tuấn tú quen thuộc.

Là Cố Vân Thâm.

“Hai người......” Cố Vân Thâm liếc qua biển hiệu của khách sạn -- khách sạn ân ái tình thú.

“Sao anh lại tới đây?” Khúc Yên c*̃ng liếc mắt nhìn biển hiệu khách sạn, “Cái tên này có phải rất diễm tục không? Nhưng phòng cũng không tệ, trang hoàng rất có hứng thú.”

“Cô vào khách sạn?” Cố Vân Thâm chậm rãi nheo mắt, ngữ khí lạnh lùng.

“Đúng rồi, tôi và Tử Dục vừa vào, chúng tôi còn thuê một phòng.” Khúc Yên nói thật, chỉ là không nói toàn bộ mà thôi, “Không nói chuyện với anh nữa, tôi và Tử Dục còn muốn đi uống tiếp.”

Cô nói xong liền tùy ý đi vào quán bar.

Cố Tử Dục theo sát cô, một câu cũng không dám nói với chú tư của hắn, chỉ sợ chú tư lại tuồn ra lịch sử đen tối của hắn.

Cố Vân Thâm dừng lại tại chỗ, nửa ngày không nhúc nhích, A Lương phía sau hắn hỏi: “Anh Thâm, anh hẹn khách hàng uống rượu sao? Hội nghị xuyên quốc gia phải làm sao bây giờ?”

“Hủy bỏ.” Cố Vân Thâm gọi điện thoại cho thư ký, hủy bỏ lịch trình đêm nay.

Sau khi hắn cúp điện thoại, nói với A Lương, “Anh vào lễ tân khách sạn này hỏi một chút, vừa rồi hai người này có phải thật sự tới thuê phòng không.”

A Lương hỏi: “Anh Thâm, anh muốn nói cô gái xinh đẹp vừa rồi sao?”

Cố Vân Thâm nhàn nhạt ừ.

A Lương gật đầu, đi vào khách sạn, hỏi vài câu.

Miệng lễ tân khách sạn tình thú này không kín đáo, không nói đến hai câu liền bị moi ra.

A Lương cảm thấy năng lực làm việc của mình không tệ, vui vẻ đi ra báo cáo: “Anh Thâm, đã hỏi được! Bọn họ thật sự thuê phòng! Là cô bé kia thuê.”

Cố Vân Thâm nghe vậy khuôn mặt tuấn tú trầm xuống, đột nhiên nắm chặt tay lại.

Cô quả nhiên dự định đêm không về ngủ!

Thậm chí ngay cả phòng cũng đã thuê!

Cô chọn khách sạn tình thú mập mờ như thế, còn cùng Tử Dục đi xem trang trí của phòng!

“A Lương, chúng ta vào quán bar.” Giọng trầm thấp của Cố Vân Thâm ẩn ẩn tức giận.

“Được, Anh Thâm.” A Lương không phát hiện cơn giận của hắn, một bên đẩy xe lăn, một bên cảm giác rất mới lạ tiếp tục hồi báo, “Lễ tân nói phòng cô bé kia thuê tên là " tâm đầu ý hợp ". Còn có ba chiếc gương đặt ở ba cạnh giường, tình lữ có thể thấy rõ ràng dáng vẻ đối phương ở trên giường.”

Cố Vân Thâm nắm chặt tay thành nắm đấm, ức chế cảm xúc, lạnh lẽo nói: “A Lương, đừng nói nữa.”
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 256: (34)Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Khúc Yên cùng Cố Tử Dục oẳn tù tì đấu rượu, cô cố ý thua nhiều, rót cho mình không ít rượu.

Cô chính là muốn nhìn một chút xem Cố Vân Thâm có phải thật sự mặc kệ cô không.

- - Choáng váng, hình như uống hơi nhiều.

Cô nghĩ ở trong lòng.

Thời điểm Cố Vân Thâm vào đột nhiên nghe được tiếng lòng của cô. Uống nhiều quá, lại còn không chịu ngừng!

“Anh Thâm, chúng ta ngồi chỗ nào?” A Lương giúp Cố Vân Thâm đẩy xe lăn, nhạc xung quanh đinh tai nhức óc, hắn chỉ có thể gân giọng hô.

Bốn phía nhìn sang, mang theo tò mò dò xét.

Tại sao có thể có nam nhân ngồi xe lăn đến quán bar chơi?

Nhưng nam nhân này quá đẹp trai, khi ánh đèn lộng lẫy chiếu vào mặt hắn lại thâm thúy quyến rũ lạ thường.

Ngay cả xe lăn như cũng biến thành điểm cộng, tăng thêm một loại cảm giác ốm yếu tuấn mỹ.

“Bàn kia.” Cố Vân Thâm chỉ tay...

A Lương nhìn qua, vị trí bàn kia ngay cạnh ghế dài, có thể nhìn thấy cô gái xinh đẹp kia ở khoảng cách gần.

Anh Thâm đối với cô gái này...... Có phải có tình cảm đặc biệt không?

Sẽ không phải là bắt gian chứ?

“Tiếu Ngôn, em đau đầu sao?” Ghế dài bên kia, Cố Tử Dục thấy Khúc Yên vừa uống vừa không ngừng day huyệt thái dương, không đành lòng để cô uống nữa, “Đừng uống, chúng ta ra nhảy đi.”

“Được, chúng ta đi nhảy.” Khúc Yên đạp giày cao gót đứng lên, cơ thể lung la lung lay.

“Cẩn thận.” Cố Tử Dục đỡ lấy cô.

Hắn thật sự không cố ý chiếm tiện nghi, cũng chỉ là thuận tay vịn trên hông cô.

Khúc Yên liếc tay hắn một cái, không đẩy ra.

“Đi, đi nhảy đi.” Cố Tử Dục ôm lấy eo cô, muốn đi về phía sân nhảy.

Nhưng hai người vừa mới đi khỏi ghế dài, Cố Tử Dục đột nhiên cảm giác cánh tay đau xót!

“Ai! Mẹ nhà nó dám túm tôi!”

Hắn giận dữ quay đầu, đang muốn chửi ầm lên, đã thấy đôi mắt phượng lạnh như băng đen như mực đang nhìn hắn.

“Chú, chú tư......” Cố Tử Dục sững sờ, lời th* t*c đến bên miệng lại yên lặng nuốt vào.

“Buông cô ấy ra.”

Ngữ khí Cố Vân Thâm thanh lãnh, nghe như không có chút gợn sóng nào, nhưng Cố Tử Dục không biết sao lại nhìn thấy lửa giận trong mắt hắn.

Cố Tử Dục do dự buông tay đặt ngang hông Khúc Yên ra, lúng túng nói: “Chú tư, chú cũng tới đây sao? Uống rượu không? Tiền cứ tính vào của cháu......”

Cố Vân Thâm không để ý tới hắn ta, ánh mắt âm u khóa chặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Khúc Yên.

Sắc mặt cô đỏ hồng, ánh mắt có chút mê ly, không quá ổn, đang đưa tay muốn khoác lên vai Cố Tử Dục mượn lực.

Cố Vân Thâm bất động thanh sắc bắt cổ tay nhỏ của, giữ cô: “Đứng cũng không vững, còn nhảy múa cái gì.”

“Ai nói tôi đứng không vững?” Khúc Yên hất tay hắn ra, ở trước mặt hắn đi tới đi lui mấy bước, lung lay sắp đổ, “Anh xem, không phải tôi đi bình thường sao?”

Cô đưa mắt nhìn Cố Tử Dục, “Không phải nói đi nhảy sao?”

Cô khoác hai tay lên vai Cố Tử Dục, “Nhảy ở đây sao?”

Cô vòng lấy cổ hắn, nghe tiết tấu lay động.

Cố Tử Dục cảm giác cổ mình trong nháy mắt cứng đờ, không phải do cô giữ mà là bị chú tư nhìn nên căng thẳng.

Xong rồi, dựa vào hơn hai mươi năm hiểu biết của hắn về chú tư, chú tư tuyệt đối đã tức giận!

Nhưng chú tư tức cái gì?

Hắn đã trưởng thành, cũng không phải yêu sớm, chú tư sẽ không dạy dỗ hắn.

“Ưʍ...... Tử Dục, em có chút đau đầu.” Khúc Yên lung lay, dưới chân dẫm loạn, bàn tay chạm lên l*иg ngực Cố Tử Dục.

Cố Tử Dục bị dọa đến giật mình, cuống quít lùi về phía sau co người lại: “Tiếu, Tiếu Ngôn...... Nếu không thì chúng ta về chỗ ngồi nghỉ ngơi một lát?”

Khúc Yên nhìn hắn không có tiền đồ, trong lòng thấy buồn cười --

Sao lại sợ chú tư anh đến thế?

Thôi không sao, không nhảy thì đi khách sạn nghỉ cho khỏe, tôi thật sự đau đầu.

“Tử Dục, chúng ta đi......”

Khúc Yên vừa mở miệng, chỉ mới nói nửa câu, Cố Vân Thâm thình lình cắt đứt cô: “A Lương, mời cô Tiếu Ngôn lên xe, chúng ta về nhà.”

Khúc Yên nhướng mày, miễn cưỡng liếc hắn một cái: “Cố tiên sinh, về nhà gì chứ? Về nhà của ai?”
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 257: (35)Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

“Trở về nhà của chúng ta.” Cố Vân Thâm trầm giọng nói.

“Chú tư......” Cố Tử Dục giật nảy mình, “Cái gì gọi là nhà của hai người? Chú và Tiếu Ngôn có quan hệ thế nào?”

Cố Vân Thâm liếc mắt nhìn hắn, chậm rãi nói: “Chú và cô ấy có hôn ước. Cô ấy là vị hôn thê của chú.”

Cố Tử Dục nhíu mày, chần chừ nói: “Không đúng, cháu nhớ vị hôn thê của chú tên là Thôi gì đó Viện, đã quyết định từ lâu rồi.”

“Đó là trước đó.” Cố Vân Thâm nheo mắt lại, lạnh lẽo quét Cố Tử Dục một cái, “Sao, cháu dự định cướp người? Cháu trai cướp dì tư, tin tức này truyền về Cố gia, cháu cảm thấy cha cháu có thể đánh mông cháu nở hoa không?”

Cố Tử Dục không hiểu sao lại có cảm giác trên mông mát lạnh.

Nếu như chuyện này thật sự truyền về Cố gia, cha hắn chắc chắn cảm thấy mất hết mặt mũi, sau đó quật roi xuống người hắn.

Quả thật rất có thể bị đánh......

“Tử Dục, anh đừng sợ.” Khúc Yên cong mắt nở nụ cười, ngọt ngào nói, “Chú tư anh hù dọa anh đấy. Em và anh ta cũng không kết hôn hay cử hành lễ đính hôn, không tính là vị hôn thê.”

“Tiếu Ngôn, vậy chúng ta......” Cố Tử Dục tiến đến bên tai cô, nhỏ giọng nói, “Chúng ta lén lút chuồn đi nhé? Chú tư ở đây, anh cảm giác cả người không được tự nhiên. Anh dẫn em đi chỗ khác chơi.”

“Được.” Khúc Yên gật đầu.

Cô chủ động giữ chặt tay Cố Tử Dục, đi ra bên ngoài.

Ra đến nơi an tĩnh, cô mới buông tay ra, hỏi, “Chúng ta đi đâu?”

Cố Tử Dục cúi đầu nhìn tay mình một chút, ài...... Hắn trải qua tình trường, quen biết nhiều cô gái như vậy, sao hôm nay được nắm tay một chút mà lại cảm giác kí©h thí©ɧ như vậy!

“Tử Dục?” Khúc Yên nhìn hắn ngây ngốc ngẩn người, nghi ngờ gọi, “Anh sao vậy?”

“Anh dẫn em lên trên núi ngắm cảnh đêm có được không?” Bỗng nhiên Cố Tử Dục dâng trào cảm xúc, nhất định hắn đã gặp được định mệnh của đời mình nên mới có thể năm tay một chút đã kích động!

Ánh mắt hắn nóng bỏng nhìn Khúc Yên, lớn tiếng nói, “Dù bị cha đánh, anh c*̃ng muốn theo đuổi em! Anh muốn cùng chú tư cạnh tranh công bằng!”

Khúc Yên cười khẽ: “Chú tư của anh cũng không theo đuổi em, không thể cạnh tranh.”

“Tiếu Ngôn, em đợi anh một phút, anh đi lấy xe.”

Cố Tử Dục vội vàng đi lấy xe, nhưng chỗ đậu đông đúc, xe của hắn bị kẹt ở xó xỉnh, không mở được cửa xe, không thể làm gì khác hơn là để Khúc Yên chờ một lúc.

Khúc Yên đứng bên cạnh bồn hoa, quay đầu nhìn về phía quán bar một chút.

Cố Vân Thâm cùng tài xế A Lương của hắn cũng đi ra.

Cô đưa mắt nhìn xa xa, thầm nghĩ --

Tiểu Cố, trừ phi đêm nay anh thổ lộ trước mặt mọi người, bằng không tôi sẽ không trở về với anh.

Xe lăn của Cố Vân Thâm đang tới gần cô, nghe được câu này, mặt bỗng cứng đờ.

Cô còn muốn làm loạn đến lúc nào!

“A Lương, chúng ta về công ty!” Hắn rõ ràng bản thân bị cô trêu đùa, lòng có chút tức giận.

“Anh Thâm, anh không bắt gian?” A Lương ngay thẳng nói, “Cô gái xinh đẹp kia không phải vị hôn thê của anh sao? Cô ấy cùng cháu anh...... Đây không phải là đội nón xanh cho anh sao?”

Hai tay Cố Vân Thâm đặt trên đầu gối bỗng nhiên nắm chặt, lạnh lùng nói: “A Lương, đừng nói nữa!”

“A......” A Lương gãi đầu một cái.

Câu nói này, hình như Anh Thâm đã từng nói một lần.

“Tiếu Ngôn! Lên xe --” Cố Tử Dục thật vất vả đẩy xe, vội vàng gọi Khúc Yên.

“Anh Thâm, bọn họ đi rồi sao? Anh thật sự không đuổi theo?” A Lương nhịn không được lại lắm miệng hỏi một câu.

Ngực Cố Vân Thâm chập trùng, hít một hơi thật sâu: “Đẩy tôi qua đó.”

A Lương cảm giác mang trong mình sứ mệnh quan trọng, nhanh chóng đẩy hắn tới, ngăn trước người Khúc Yên.
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 258: (36)Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

“Làm sao?” Khúc Yên bị ngăn lại, môi đỏ cong lên, liếc nhìn Cố Vân Thâm một cái.

Cô mang theo mùi rượu thoang thoảng, ánh mắt kiều diễm như có hơi nước, xinh đẹp quyến rũ, hấp dẫn lạ thường.

“Tôi nói lần cuối, theo tôi về nhà.” Sắc mặt Cố Vân Thâm thanh lãnh, mở miệng nói.

“Vậy tôi c*̃ng nghiêm túc nói với anh một lần.” Khúc Yên khom người, nhìn thẳng vào mắt phượng sâu thẳm đen như mực của hắn, gằn từng chữ nói, “Lúc trước anh từng nói thích tôi, hôn tôi, nhưng anh chiếm tiện nghi xong lại không chịu nhận. Tôi rất tức giận với hành vi của tra nam như anh, cho nên, tôi muốn trả thù anh bằng cách anh đã làm với tôi.”

Cô thẳng thắn, hạ mắt tới gần, áp chóp mũi lên mũi hắn, nhẹ giọng nói, “Anh không cần phải để ý tới việc tôi " trả thù ". Trừ phi anh thích tôi, anh để ý tôi......”

Cô chỉ thân mật với hắn một vài giây rồi lại lùi ra sau --

Tiểu Cố, tôi cho anh năm giây để quyết định.

Nếu như anh không thích tôi, cũng không thèm để ý đến tôi thì thôi.

Một, hai, ba......

Cô thầm đếm ở trong lòng.

Đếm tới giây cuối cùng, Cố Vân Thâm vẫn không phản ứng chút nào, chỉ nhìn chằm chằm cô thật sâu.

Khúc Yên khẽ thở dài một hơi, mở miệng nói: “Coi như tôi thua. Tôi đi.”

Cô quay người, kéo cửa xe Cố Tử Dục ra.

Cô vừa nâng một chân lên muốn vào trong xe, sau lưng bỗng nhiên vang lên giọng nam nhân trầm thấp --

“Đúng, anh thích em.”

Khúc Yên kinh ngạc quay đầu lại: “Anh nói cái gì?”

Ánh mắt Cố Vân Thâm thâm thúy, nói: “Ngoan, theo anh về nhà đi.”

Khúc Yên cong môi: “Không phải anh nói chúng ta chỉ là đối tác thôi sao?”

Đáy mắt Cố Vân Thâm lướt qua một tia bất đắc dĩ, môi mỏng khẽ mím, không phản bác.

Khúc Yên lại nói: “Không phải anh nói đau đầu nên mới hôn em sao?”

Cô xoay người lại, cười tươi roi rói, tiến đến trước mặt hắn, “Bây giờ anh đau chân sao? Thời điểm không đau có phải sẽ không hôn em nữa?”

Cố Vân Thâm đưa tay giữ eo cô, kéo cô lại gần, nhẹ hôn môi cô một chút: “Anh nói dối đấy.”

Khúc Yên che miệng, lùi lại cười nhạt --

Cuối cùng anh cũng thừa nhận.

Cố Vân Thâm nghe thanh âm trong nội tâm cô, thầm nghĩ, hắn cũng không phải không chịu thừa nhận, nhưng anh hai còn tồn tại thì vẫn là một quả bom hẹn giờ.

“Mặc dù anh thừa nhận anh thích em, nhưng bây giờ em không thể trở về với anh.” Khúc Yên lắc đầu, “Em còn chuyện chưa làm xong.”

Cô quay đầu an vị lên xe Cố Tử Dục.

Cố Tử Dục đã sớm thấy choáng váng: “Em, em...... Cùng chú tư......”

Khúc Yên thúc giục: “Lái xe.”

Xe còn chưa khởi động, cửa xe thình lình bị kéo ra, Cố Vân Thâm gắt gao bắt lấy tay cô, hơi giận nói: “Xuống xe! Em muốn đi đâu, anh đưa em đi.”

Khúc Yên nhíu mày, không động.

Cố Vân Thâm ngồi trên xe lăn, động tác không tiện, giữa hai người có chút khoảng cách, hắn không thể dùng lực đưa cô xuống.

“Anh thả em ra, em thật sự có chuyện.” Khúc Yên hất tay hắn ra.

Cô còn muốn đi an bài chuyện "Lương Tấn chơi gái bị bắt, giới truyền thông tới tận cửa", không muốn để cho Cố Vân Thâm đi theo.

“Làm loạn lâu như vậy còn chưa đủ à?” Cố Vân Thâm không dễ dàng bỏ qua việc cô và Cố Tử Dục tiếp tục qua đêm, hai tay đè lên xe lăn, theo bản năng đứng lên, một tay kéo Khúc Yên ra ngoài.

Khúc Yên không khỏi kinh ngạc.

Hai chân của hắn có thể đứng lên rồi!

Trời ạ!

Đây không phải là chứng minh châm cứu trị liệu có ích đối với hắn, hắn thật sự vì vấn đề tâm lý nên mãi không thể hồi phục sao?!

“Đừng gây chuyện nữa.” Cố Vân Thâm chỉ đứng lên mấy giây lại ngồi xuống xe lăn, bởi vì lực chú ý của hắn ở trên người cô nên cũng không phát hiện vừa rồi mình theo bản năng đứng lên, nắm chặt cổ tay cô, trầm giọng nói, “Anh thừa nhận anh ghen, thế này có đủ không?”

Khúc Yên chớp chớp mắt nhìn: “Anh còn gì chưa thừa nhận không?”

Cố Vân Thâm quay đầu nói với A Lương: “Lái xe tới đây.”

Hắn phân phó xong mới nói với Khúc Yên, “Anh thích giọng nói của em, thích hương thơm trên người em, thích dáng vẻ lúc em cười, thích những suy nghĩ ngây thơ của em. Không thích em đi cùng một chỗ với người đàn ông khác, không thích em uống rượu với người đàn ông khác, không thích em ngồi trên xe người đàn ông khác.”

Hắn nói một hơi, ánh mắt nóng rực như lửa đốt, chăm chú nhìn cô, “Em còn muốn nghe gì? Anh sẽ nói cho em nghe hết.”
 
Mau Xuyên Bệnh Kiều Nam Chủ Hắn Lại Ghen Tị
Chương 259: (37)Kiều thê gả thay của tổng giám đốc tàn tật


Edt: Nhan

Khúc Yên cùng Cố Tử Dục oẳn tù tì đấu rượu, cô cố ý thua nhiều, rót cho mình không ít rượu.

Cô chính là muốn nhìn một chút xem Cố Vân Thâm có phải thật sự mặc kệ cô không.

- - Choáng váng, hình như uống hơi nhiều.

Cô nghĩ ở trong lòng.

Thời điểm Cố Vân Thâm vào đột nhiên nghe được tiếng lòng của cô. Uống nhiều quá, lại còn không chịu ngừng!

“Anh Thâm, chúng ta ngồi chỗ nào?” A Lương giúp Cố Vân Thâm đẩy xe lăn, nhạc xung quanh đinh tai nhức óc, hắn chỉ có thể gân giọng hô.

Bốn phía nhìn sang, mang theo tò mò dò xét.

Tại sao có thể có nam nhân ngồi xe lăn đến quán bar chơi?

Nhưng nam nhân này quá đẹp trai, khi ánh đèn lộng lẫy chiếu vào mặt hắn lại thâm thúy quyến rũ lạ thường.

Ngay cả xe lăn như cũng biến thành điểm cộng, tăng thêm một loại cảm giác ốm yếu tuấn mỹ.

“Bàn kia.” Cố Vân Thâm chỉ tay...

A Lương nhìn qua, vị trí bàn kia ngay cạnh ghế dài, có thể nhìn thấy cô gái xinh đẹp kia ở khoảng cách gần.

Anh Thâm đối với cô gái này...... Có phải có tình cảm đặc biệt không?

Sẽ không phải là bắt gian chứ?

“Tiếu Ngôn, em đau đầu sao?” Ghế dài bên kia, Cố Tử Dục thấy Khúc Yên vừa uống vừa không ngừng day huyệt thái dương, không đành lòng để cô uống nữa, “Đừng uống, chúng ta ra nhảy đi.”

“Được, chúng ta đi nhảy.” Khúc Yên đạp giày cao gót đứng lên, cơ thể lung la lung lay.

“Cẩn thận.” Cố Tử Dục đỡ lấy cô.

Hắn thật sự không cố ý chiếm tiện nghi, cũng chỉ là thuận tay vịn trên hông cô.

Khúc Yên liếc tay hắn một cái, không đẩy ra.

“Đi, đi nhảy đi.” Cố Tử Dục ôm lấy eo cô, muốn đi về phía sân nhảy.

Nhưng hai người vừa mới đi khỏi ghế dài, Cố Tử Dục đột nhiên cảm giác cánh tay đau xót!

“Ai! Mẹ nhà nó dám túm tôi!”

Hắn giận dữ quay đầu, đang muốn chửi ầm lên, đã thấy đôi mắt phượng lạnh như băng đen như mực đang nhìn hắn.

“Chú, chú tư......” Cố Tử Dục sững sờ, lời th* t*c đến bên miệng lại yên lặng nuốt vào.

“Buông cô ấy ra.”

Ngữ khí Cố Vân Thâm thanh lãnh, nghe như không có chút gợn sóng nào, nhưng Cố Tử Dục không biết sao lại nhìn thấy lửa giận trong mắt hắn.

Cố Tử Dục do dự buông tay đặt ngang hông Khúc Yên ra, lúng túng nói: “Chú tư, chú cũng tới đây sao? Uống rượu không? Tiền cứ tính vào của cháu......”

Cố Vân Thâm không để ý tới hắn ta, ánh mắt âm u khóa chặt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Khúc Yên.

Sắc mặt cô đỏ hồng, ánh mắt có chút mê ly, không quá ổn, đang đưa tay muốn khoác lên vai Cố Tử Dục mượn lực.

Cố Vân Thâm bất động thanh sắc bắt cổ tay nhỏ của, giữ cô: “Đứng cũng không vững, còn nhảy múa cái gì.”

“Ai nói tôi đứng không vững?” Khúc Yên hất tay hắn ra, ở trước mặt hắn đi tới đi lui mấy bước, lung lay sắp đổ, “Anh xem, không phải tôi đi bình thường sao?”

Cô đưa mắt nhìn Cố Tử Dục, “Không phải nói đi nhảy sao?”

Cô khoác hai tay lên vai Cố Tử Dục, “Nhảy ở đây sao?”

Cô vòng lấy cổ hắn, nghe tiết tấu lay động.

Cố Tử Dục cảm giác cổ mình trong nháy mắt cứng đờ, không phải do cô giữ mà là bị chú tư nhìn nên căng thẳng.

Xong rồi, dựa vào hơn hai mươi năm hiểu biết của hắn về chú tư, chú tư tuyệt đối đã tức giận!

Nhưng chú tư tức cái gì?

Hắn đã trưởng thành, cũng không phải yêu sớm, chú tư sẽ không dạy dỗ hắn.

“Ưʍ...... Tử Dục, em có chút đau đầu.” Khúc Yên lung lay, dưới chân dẫm loạn, bàn tay chạm lên l*иg ngực Cố Tử Dục.

Cố Tử Dục bị dọa đến giật mình, cuống quít lùi về phía sau co người lại: “Tiếu, Tiếu Ngôn...... Nếu không thì chúng ta về chỗ ngồi nghỉ ngơi một lát?”

Khúc Yên nhìn hắn không có tiền đồ, trong lòng thấy buồn cười --

Sao lại sợ chú tư anh đến thế?

Thôi không sao, không nhảy thì đi khách sạn nghỉ cho khỏe, tôi thật sự đau đầu.

“Tử Dục, chúng ta đi......”

Khúc Yên vừa mở miệng, chỉ mới nói nửa câu, Cố Vân Thâm thình lình cắt đứt cô: “A Lương, mời cô Tiếu Ngôn lên xe, chúng ta về nhà.”

Khúc Yên nhướng mày, miễn cưỡng liếc hắn một cái: “Cố tiên sinh, về nhà gì chứ? Về nhà của ai?”

______________________________

Chương 313 (35)

Edt: Nhan

“Trở về nhà của chúng ta.” Cố Vân Thâm trầm giọng nói.

“Chú tư......” Cố Tử Dục giật nảy mình, “Cái gì gọi là nhà của hai người? Chú và Tiếu Ngôn có quan hệ thế nào?”

Cố Vân Thâm liếc mắt nhìn hắn, chậm rãi nói: “Chú và cô ấy có hôn ước. Cô ấy là vị hôn thê của chú.”

Cố Tử Dục nhíu mày, chần chừ nói: “Không đúng, cháu nhớ vị hôn thê của chú tên là Thôi gì đó Viện, đã quyết định từ lâu rồi.”

“Đó là trước đó.” Cố Vân Thâm nheo mắt lại, lạnh lẽo quét Cố Tử Dục một cái, “Sao, cháu dự định cướp người? Cháu trai cướp dì tư, tin tức này truyền về Cố gia, cháu cảm thấy cha cháu có thể đánh mông cháu nở hoa không?”

Cố Tử Dục không hiểu sao lại có cảm giác trên mông mát lạnh.

Nếu như chuyện này thật sự truyền về Cố gia, cha hắn chắc chắn cảm thấy mất hết mặt mũi, sau đó quật roi xuống người hắn.

Quả thật rất có thể bị đánh......

“Tử Dục, anh đừng sợ.” Khúc Yên cong mắt nở nụ cười, ngọt ngào nói, “Chú tư anh hù dọa anh đấy. Em và anh ta cũng không kết hôn hay cử hành lễ đính hôn, không tính là vị hôn thê.”

“Tiếu Ngôn, vậy chúng ta......” Cố Tử Dục tiến đến bên tai cô, nhỏ giọng nói, “Chúng ta lén lút chuồn đi nhé? Chú tư ở đây, anh cảm giác cả người không được tự nhiên. Anh dẫn em đi chỗ khác chơi.”

“Được.” Khúc Yên gật đầu.

Cô chủ động giữ chặt tay Cố Tử Dục, đi ra bên ngoài.

Ra đến nơi an tĩnh, cô mới buông tay ra, hỏi, “Chúng ta đi đâu?”

Cố Tử Dục cúi đầu nhìn tay mình một chút, ài...... Hắn trải qua tình trường, quen biết nhiều cô gái như vậy, sao hôm nay được nắm tay một chút mà lại cảm giác kí©h thí©ɧ như vậy!

“Tử Dục?” Khúc Yên nhìn hắn ngây ngốc ngẩn người, nghi ngờ gọi, “Anh sao vậy?”

“Anh dẫn em lên trên núi ngắm cảnh đêm có được không?” Bỗng nhiên Cố Tử Dục dâng trào cảm xúc, nhất định hắn đã gặp được định mệnh của đời mình nên mới có thể năm tay một chút đã kích động!

Ánh mắt hắn nóng bỏng nhìn Khúc Yên, lớn tiếng nói, “Dù bị cha đánh, anh c*̃ng muốn theo đuổi em! Anh muốn cùng chú tư cạnh tranh công bằng!”

Khúc Yên cười khẽ: “Chú tư của anh cũng không theo đuổi em, không thể cạnh tranh.”

“Tiếu Ngôn, em đợi anh một phút, anh đi lấy xe.”

Cố Tử Dục vội vàng đi lấy xe, nhưng chỗ đậu đông đúc, xe của hắn bị kẹt ở xó xỉnh, không mở được cửa xe, không thể làm gì khác hơn là để Khúc Yên chờ một lúc.

Khúc Yên đứng bên cạnh bồn hoa, quay đầu nhìn về phía quán bar một chút.

Cố Vân Thâm cùng tài xế A Lương của hắn cũng đi ra.

Cô đưa mắt nhìn xa xa, thầm nghĩ --

Tiểu Cố, trừ phi đêm nay anh thổ lộ trước mặt mọi người, bằng không tôi sẽ không trở về với anh.

Xe lăn của Cố Vân Thâm đang tới gần cô, nghe được câu này, mặt bỗng cứng đờ.

Cô còn muốn làm loạn đến lúc nào!

“A Lương, chúng ta về công ty!” Hắn rõ ràng bản thân bị cô trêu đùa, lòng có chút tức giận.

“Anh Thâm, anh không bắt gian?” A Lương ngay thẳng nói, “Cô gái xinh đẹp kia không phải vị hôn thê của anh sao? Cô ấy cùng cháu anh...... Đây không phải là đội nón xanh cho anh sao?”

Hai tay Cố Vân Thâm đặt trên đầu gối bỗng nhiên nắm chặt, lạnh lùng nói: “A Lương, đừng nói nữa!”

“A......” A Lương gãi đầu một cái.

Câu nói này, hình như Anh Thâm đã từng nói một lần.

“Tiếu Ngôn! Lên xe --” Cố Tử Dục thật vất vả đẩy xe, vội vàng gọi Khúc Yên.

“Anh Thâm, bọn họ đi rồi sao? Anh thật sự không đuổi theo?” A Lương nhịn không được lại lắm miệng hỏi một câu.

Ngực Cố Vân Thâm chập trùng, hít một hơi thật sâu: “Đẩy tôi qua đó.”

A Lương cảm giác mang trong mình sứ mệnh quan trọng, nhanh chóng đẩy hắn tới, ngăn trước người Khúc Yên.

______________________

Chương 314 (36)

Edt: Nhan

Khúc Yên nghĩ vài giây, trả lời: "Không phải anh nói hôm nay váy của em rất xấu sao? Có đúng là lời thật lòng không?"

Cố Vân Thâm nhẹ cong môi: "Em nhớ rõ lời anh nói như vậy sao?"

Khúc Yên khẽ nói: "Bị người khác nói xấu thì sao em lại không nhớ được chứ?"

Cố Vân Thâm ngước mắt, ánh mắt chậm rãi lướt qua váy cô.

Quá hấp dẫn.

Đường cong lộ ra, kiều diễm thướt tha.

Hắn thật sự không thích cô mặc như vậy ở bên ngoài.

"Loại váy này chỉ thích hợp mặc trong nhà." Hắn lại liếc mắt nhìn gương mặt trang điểm quyến rũ của cô, nói, "Kiểu trang điểm và dịch dung thế này, tốt nhất là đừng dùng."

"Em trang điểm thật sự rất đậm sao?" Khúc Yên sờ mặt mình một cái --

Cô không nhịn được mà hoài nghi bản thân.

Kỹ thuật trang điểm của cô rất tệ sao?

"Ừ." Cố Vân Thâm bất động thanh sắc "tẩy não" cô, "Thời điểm em không trang điểm là đẹp nhất. Thanh thủy xuất phù dung*, em không trang điểm cũng rất đẹp."

*Thanh thủy xuất phù dung: Hoa sen mọc từ đầm nước trong thanh khiết, có lẽ là chỉ vẻ đẹp tự nhiên thuần khiết của người con gái?

Khúc Yên nhướng mày nhìn hắn một cái, ồ một tiếng: "Em hiểu rồi, anh không thích em mặc mát mẻ, bị nam nhân khác trông thấy."

Cô cố ý kéo dây áo mỏng manh trên vai xuống một chút.

Ánh mắt Cố Vân Thâm xoay chuyển, váy đỏ này vốn đã thiếu vải, bị kéo một phát như thế, ngực như ẩn như hiện.

Trong chiếc xe phía sau cô, Cố Tử Dục đang nhìn.

"Không được làm loạn!" Lửa giận trong lòng Cố Vân Thâm dâng lên, tay đặt trên tay vịn xe lăn, đứng lên giúp cô kéo lại dây áo.

"Chờ chút!" Khúc Yên thừa cơ bắt lấy tay hắn, đè lên vai mình.

Cố Vân Thâm chỉ thấy cảm giác non mịn trơn mềm trong lòng bàn tay, giật mình một chút.

"Em làm gì vậy?"

Ép hắn ăn đậu hũ sao?

"Tiểu Cố, anh xem --" Khúc Yên dời tầm mắt, nhìn hai chân hắn đang đứng lên, "Anh có thể đứng lên, anh không phát hiện sao?"

Cố Vân Thâm đột nhiên ngẩn người!

Nhưng lập tức cũng cảm giác hai chân mình như nhũn ra, ngồi xuống xe lăn.

"Em cảm thấy......" Khúc Yên hơi ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn, nói khẽ, "Chân của anh đã bình phục. Nhưng trong lòng anh có chướng ngại gì đó khiến cho anh không thể đứng lên."

Cố Vân Thâm cụp mắt, che đi vẻ phức tạp dưới đáy mắt.

Trong lòng hắn có chướng ngại?

Nếu thật sự muốn nói thì đó chính là sự tồn tại của anh hai.

Chẳng lẽ là anh hai không muốn hắn khôi phục, không muốn hắn có thể đứng lên?

Dùng cách này để khống chế hắn?

"Dù như thế nào thì cũng là tiến triển đáng mừng." Khúc Yên nhàn nhạt nở nụ cười, đưa tay sờ sờ đầu gối hắn, "Anh nhất định sẽ khôi phục hoàn toàn."

Giọng nói của cô ôn nhu, nét mặt tươi cười ngọt ngào.

Trong lòng Cố Vân Thâm kích động, muốn đưa tay chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cô chợt đứng dậy, cười hì hì nói, "Lời thổ lộ của anh, em đã nghe xong. Không còn chuyện gì thì em đi trước."

"Dừng lại!" Cố Vân Thâm hô lên.

"Còn lâu em mới đứng lại." Khúc Yên cong mắt cười nhìn hắn, "Anh có bản lĩnh thì tự mình đứng lên đuổi theo em đi."

Cô nói xong liền chui vào trong xe Cố Tử Dục, "Tử Dục, nhanh, chúng ta đi thôi!"

"Được!" Lần này Cố Tử Dục phản ứng rất nhanh, chân đạp ga, nhanh như chớp lái đi.

A Lương vừa mới lái xe tới, thấy chỉ còn lại một mình ông chủ nhà mình, bối rối hỏi: "Anh Thâm, cô ấy đâu rồi?"

Hai tay Cố Vân Thâm bóp chân, dùng rất nhiều lực gây nên đau đớn.

Đôi chân này, kiếp trước gần như chết lặng.

Bây giờ đúng là khí huyết lưu thông, gần như lành lặn.

Nhưng hắn vẫn không thể đứng lên đuổi theo cô!

Cô gái nhỏ chết tiệt này, nắm được điểm yếu của hắn liền khıêυ khí©h hắn như thế!
 
Back
Top Dưới