Bóng đêm dày đặc như mực nuốt chửng lấy làng quê ven sông Hồng, chỉ còn những vệt sáng yếu ớt hắt ra từ ánh trăng bị che khuất sau những đám mây vần vũ.
Tiếng gió bấc rít gào như những oan hồn, lẫn trong tiếng bước chân rầm rập ngày càng đến gần và tiếng động cơ gầm rú đầy đe dọa.
Đội tự vệ làng, những bóng đen run rẩy sau lũy tre và bờ rào, siết chặt trong tay những vũ khí thô sơ, trái tim đập loạn xạ như trống trận.
Ánh đèn pin của quân Pháp xé toạc màn đêm, rọi thẳng vào những gương mặt căng thẳng, lấm lét của người dân làng.
Những họng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía họ, thứ kim loại lạnh lẽo toát ra một sự chết chóc vô hình.
Tiếng cười khẩy man rợ của một tên lính vọng lại, thứ âm thanh ghê rợn xé tan sự im lặng nghẹt thở.
"Chúng đến rồi!"
Tiếng bác Tư khàn đặc, một lời cảnh báo run rẩy.
"Chờ... chờ cho thật gần..."
Ông Lực nghiến răng thì thầm, bàn tay nắm chặt chiếc liềm đến trắng bệch các đốt ngón tay.
Gương mặt ông già nua dưới ánh trăng mờ ảo hiện rõ những đường gân guốc và sự lo lắng tột độ.
An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Mùi thuốc súng thoang thoảng trong gió khiến anh nghẹn thở.
Bên cạnh, Cường run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán.
"Tao... tao sợ quá..." tiếng cậu bạn lắp bắp.
"Không sao đâu... chúng ta cùng nhau..."
An cố gắng trấn an bạn, nhưng chính giọng nói của anh cũng không tránh khỏi sự run rẩy.
Đoàn quân Pháp dừng lại ngay sát bờ đê, những bóng người cao lớn, dữ tợn hiện ra trong ánh đèn pin.
Tiếng ra lệnh bằng tiếng Pháp vang lên, khô khốc và đầy quyền uy.
Rồi, bất ngờ, một tiếng súng vang lên chát chúa, xé toạc màn đêm và cả sự kiên nhẫn mong manh.
Viên đạn xượt qua mái tóc An, để lại một vệt nóng rát trên da đầu.
"Đánh!"
Tiếng gầm thét xé lòng của ông Lực vang lên, không còn là mệnh lệnh mà là tiếng kêu của sự phẫn uất.
Những người dân làng lao ra khỏi chỗ ẩn nấp với một tiếng "xung phong" xé gió.
Tiếng gậy tre, giáo mác khua lên loạn xạ trong bóng đêm.
An lao lên phía trước, mắt trợn trừng nhìn thẳng vào họng súng đang chĩa về phía mình.
Một tên lính Pháp giật cò.
Thời gian như ngừng lại.
An cảm thấy một lực mạnh đấm vào ngực, một cơn đau buốt thấu xương lan tỏa.
Anh khuỵu xuống, ho ra một ngụm máu tươi nóng hổi.
Bên cạnh, Cường hét lên kinh hoàng: "An!
An ơi!"
Nhưng An không còn nghe rõ tiếng bạn nữa.
Mắt anh nhòe đi, nhìn thấy bóng dáng Cường lao vào tên lính Pháp với cây gậy tre trong tay, một sự cuồng nộ và tuyệt vọng tột cùng.
Chiến sự trở nên hỗn loạn và đẫm máu.
Tiếng súng nổ liên thanh, tiếng la hét, tiếng rên rỉ hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản nhạc kinh hoàng của đêm tối.
Ông Lực với chiếc liềm sắc bén lao vào giữa vòng vây quân địch, vung nhát chém tử thần vào những bóng người cao lớn.
Máu bắn tung tóe trên khuôn mặt già nua của ông.
Bác Tư, dù tuổi đã cao, vẫn cố gắng che chắn cho những người trẻ.
Một loạt đạn xé toạc vai bác, nhưng bác vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng thân mình làm lá chắn.
An cố gắng gượng dậy, cơn đau ở ngực khiến mỗi hơi thở của anh trở nên khó khăn.
Anh nhìn thấy những người dân làng ngã xuống, những vũng máu loang rộng trên mặt đất.
Sự bất lực và đau đớn trào dâng trong lòng anh.
"Không... không thể như vậy..."
Một tên lính Pháp với khuôn mặt lạnh lùng tiến đến chỗ An, khẩu súng vẫn còn bốc khói.
Hắn giơ súng lên, nhắm thẳng vào đầu An.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, An nhắm mắt lại, hình ảnh mẹ hiền hiện lên trong tâm trí anh.
Nhưng tiếng súng không vang lên.
Thay vào đó là một tiếng "rầm" mạnh mẽ.
An hé mắt, thấy Cường đã lao cả thân mình vào tên lính Pháp, quật ngã hắn xuống đất.
Cây gậy tre gãy làm đôi.
"Chạy đi An!
Chạy mau!"
Cường hét lên, máu chảy dài trên khuôn mặt vì bị tên lính đánh trả.
Với tất cả sức lực còn lại, An lảo đảo đứng dậy, chạy về phía bóng tối của những con ngõ trong làng.
Phía sau lưng anh, tiếng súng vẫn nổ, tiếng la hét vẫn vang vọng.
Anh biết rằng nhiều người đã ngã xuống, máu đã đổ trên bờ đê thân thương.
Khi An lảo đảo về đến đình làng, khung cảnh nơi đây không khác gì một bãi chiến trường thu nhỏ.
Những người bị thương nằm rên rỉ, được những người phụ nữ trong làng băng bó vội vã.
Khuôn mặt ai nấy đều thất thần, bàng hoàng trước những gì vừa xảy ra.
Ông Lực ngồi bệt xuống đất, thở dốc, khuôn mặt lấm lem máu và bùn đất.
Ánh mắt ông đau đớn nhìn những người bị thương.
"Chúng... chúng quá mạnh..."
An quỵ xuống bên cạnh một bác hàng xóm đang hấp hối, máu chảy không ngừng từ vết thương ở bụng.
Bác nắm lấy tay An, thều thào: "Đừng...
đừng bỏ cuộc... con..." rồi trút hơi thở cuối cùng.
Trong đêm tối, tiếng gió bấc vẫn rít gào, nhưng giờ đây nó mang theo cả tiếng khóc nấc nghẹn ngào và mùi máu tanh nồng.
Sự kháng cự ban đầu đã bị dập tắt bởi sức mạnh vượt trội của kẻ thù, nhưng trong ánh mắt của những người còn lại, An vẫn thấy một ngọn lửa căm hờn và quyết tâm chưa bao giờ tắt...
Đêm nay, máu đã rơi trên bờ đê, và nó sẽ mãi mãi khắc sâu vào ký ức của những người dân làng nơi đây.