Cập nhật mới

Khác Máu nhuộm phù sa

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
393471747-256-k611035.jpg

Máu Nhuộm Phù Sa
Tác giả: RauMungXoTi839
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Quê hương bên dòng Hồng Giang chìm trong lửa đạn.

Chàng trai An cùng dân làng đứng lên chống trả quân xâm lược.

Từ những trận đánh ác liệt đến cuộc chiến ngầm trong bóng tối, máu đã đổ xuống mảnh đất phù sa.

"Máu Nhuộm Phù Sa" khắc họa sự kiên cường, hy sinh và khát vọng tự do của những người con Việt Nam.



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Máu Nhuộm Phù Sa
Chap1: Khúc ru bên sông Hồng


Bình minh mùa hè nhuộm vàng triền đê sông Hồng, thứ ánh sáng dịu dàng len lỏi qua những rặng tre xanh mướt, đánh thức cả một vùng quê yên ả.

Tiếng gà gáy vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những vòm cây cổ thụ.

Dòng sông mẹ hiền hòa uốn lượn, chở nặng phù sa bồi đắp cho những cánh đồng lúa xanh mơn mởn, hứa hẹn một mùa bội thu.

Trong một ngôi nhà tranh vách đất nép mình dưới bóng cây đa già, cậu bé Nguyễn Văn An vừa tròn mười tám tuổi khẽ cựa mình trên chiếc giường tre.

Ánh nắng sớm mai chiếu nghiêng qua khung cửa sổ nhỏ, rọi lên khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy vẫn còn vương chút ngái ngủ.

Tiếng ru hời khe khẽ của mẹ vọng lại từ gian bếp, dịu dàng như chính dòng sông Hồng chảy qua trước ngõ.

An vươn vai, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành, mang theo hương lúa non và mùi đất ẩm.

Hôm nay là một ngày đặc biệt.

Sau bao ngày tháng miệt mài đèn sách, An đã chính thức tốt nghiệp trường làng.

Tấm bằng trên tay tuy chỉ là tờ giấy dó mỏng manh, nhưng chứa đựng bao nhiêu niềm hy vọng và tự hào của cả gia đình.

Bà Nguyễn Thị Mận, mẹ của An, một người phụ nữ tần tảo với khuôn mặt phúc hậu và đôi bàn tay chai sạn, đang thoăn thoắt chuẩn bị bữa sáng.

Tiếng củi nổ lách tách trong bếp, mùi cơm mới thơm lừng lan tỏa khắp căn nhà.

Ông Nguyễn Văn Lực, bố của An, một người nông dân chất phác với làn da rám nắng và nụ cười hiền hậu, đang ngồi bên hiên nhà, tỉ mẩn chuốt lại chiếc liềm đã cùn.

"An dậy rồi đấy à con?"

Tiếng mẹ hiền từ vang lên.

"Mau rửa mặt mũi rồi ra ăn sáng.

Hôm nay là ngày vui của con, mẹ đã làm món cá rô kho tộ con thích nhất đấy."

An mỉm cười, nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi bước ra hiên nhà.

Bữa sáng đơn giản nhưng ấm cúng với cơm nóng, cá kho đậm đà và rau muống luộc xanh mướt.

Cả gia đình quây quần bên nhau, trò chuyện rôm rả về tương lai của An.

"Con định làm gì sau khi tốt nghiệp hả An?"

Ông Lực hỏi, ánh mắt đầy kỳ vọng nhìn con trai.

An gãi đầu, giọng có chút băn khoăn: "Con cũng chưa biết nữa bố ạ.

Con muốn tìm một công việc gì đó để giúp đỡ gia đình, nhưng ở làng mình..."

Lời An chưa dứt, tiếng một người hàng xóm vọng vào từ ngoài ngõ: "Bác Lực ơi!

Bác có nghe tin gì chưa?

Hình như ở trên tỉnh có chuyện gì lớn lắm!"

Ông Lực nhíu mày, đứng dậy bước ra ngõ.

An và mẹ cũng tò mò đi theo.

Họ thấy bác Hai, một người đàn ông trung niên nhanh nhẹn và hoạt bát, đang đứng thở dốc trước cổng.

"Chuyện gì vậy bác Hai?"

Ông Lực lo lắng hỏi.

Bác Hai hạ giọng, vẻ mặt nghiêm trọng: "Nghe nói Tây nó gây hấn ở Hà Nội rồi bác ạ!

Chúng nó ngang ngược lắm, đánh cả đồng bào mình.

Tình hình căng thẳng lắm!"

Tin tức như một hòn đá ném vào mặt hồ yên ả, phá tan bầu không khí vui vẻ của buổi sáng.

Khuôn mặt ông Lực trở nên trầm tư, bà Mận khẽ thở dài, còn An thì cảm thấy một sự bất an mơ hồ len lỏi trong lòng.

Những ngày sau đó, tin tức về tình hình ở Hà Nội và các tỉnh thành khác ngày càng dồn dập.

Người ta bàn tán xôn xao về những cuộc đụng độ, những hành động tàn bạo của quân Pháp.

Làng quê vốn yên bình bỗng trở nên xao động.

Những thanh niên trai tráng bắt đầu tụ tập, bàn bạc về vận mệnh của đất nước.

An, từ một chàng thư sinh hiền lành, ngày đêm lắng nghe những câu chuyện về lòng yêu nước, về tinh thần chiến đấu của cha ông.

Trong lòng anh, một ngọn lửa âm ỉ bắt đầu nhen nhóm.

Tấm bằng tốt nghiệp vẫn còn thơm mùi giấy mới, nhưng những trang sách về tương lai tươi sáng dường như đã bị phủ một lớp bụi mờ bởi những lo âu về thời cuộc.

Bên dòng sông Hồng vẫn êm đềm trôi, nhưng khúc ru của mẹ giờ đây dường như mang theo cả những nỗi trăn trở và lo âu về một tương lai đầy bất định.

An đứng lặng bên bờ sông, nhìn dòng nước cuồn cuộn chảy xiết, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả.

Anh cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao đang đến, một sự thay đổi có thể cuốn đi cả cuộc đời bình dị mà anh từng biết...
 
Máu Nhuộm Phù Sa
Chap2: Bóng đêm


Những ngày sau đó, làng quê ven sông Hồng chìm trong một thứ tĩnh lặng nghẹn thở, như thể cả không gian đang nín thở chờ đợi điều chẳng lành.

Tin tức từ Hà Nội vọng về qua những lời kể đứt quãng của người tản cư, vẽ nên một bức tranh kinh hoàng về một Hà Nội đổ máu.

Một bà cụ run rẩy kể với bà Mận: "Con ơi, chúng nó bắn giết người ta như ngả rạ.

Cả phố Khâm Thiên thành một đống đổ nát...

Tôi chạy vội, đến cả cháu nội cũng lạc mất..."

Tiếng nấc nghẹn ngào của bà cụ khiến bà Mận không kìm được nước mắt, vội vỗ về: "Cụ đừng lo lắng quá, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi..." nhưng chính giọng nói của bà cũng run run.

Đêm xuống, gió bấc rít mạnh qua những kẽ hở của mái tranh.

An nghe thấy tiếng cha khẽ thở dài trong buồng.

Anh rón rén bước vào, thấy cha ngồi trầm ngâm bên chiếc đèn dầu leo lét.

"Cha không ngủ được ạ?"

An khẽ hỏi.

Ông Lực ngước lên, ánh mắt nặng trĩu: "Ừ, lòng cha cứ rối bời con ạ.

Cái cảnh nồi da xáo thịt này... không biết rồi sẽ đi đến đâu."

Ông im lặng một lát rồi nói tiếp, giọng đầy lo âu: "Nghe nói giặc Tây tàn bạo lắm.

Chúng nó không coi ai ra gì."

An ngồi xuống bên cạnh cha, khẽ nắm lấy bàn tay chai sạn của ông: "Cha đừng lo lắng quá.

Con tin rằng chúng ta sẽ đánh đuổi được chúng."

Ông Lực nhìn con trai, khẽ thở dài: "Con còn trẻ quá, An à.

Chiến tranh không phải trò đùa.

Mất mát, hy sinh... nó lớn lắm."

Những đêm trăng, gian nhà khách lại sáng ánh đèn dầu.

Tiếng bác trưởng thôn trầm giọng: "Tình hình này không ổn.

Chúng ta không thể cứ ngồi yên chờ giặc đến nhà."

Bác Hai, một người đàn ông nhanh nhẹn, góp lời: "Phải đấy bác trưởng thôn.

Mấy thằng thanh niên trong làng cũng đang bàn nhau cả rồi.

Thà chết vinh còn hơn sống nhục."

Ông Lực gật đầu, giọng kiên quyết: "Tôi cũng nghĩ vậy.

Chúng ta phải đứng lên, dù chỉ có gậy tre, giáo mác.

Phải cho chúng nó biết người dân làng ta không dễ bị bắt nạt."

Bà Mận lo lắng nhìn chồng con: "Các ông làm gì thì làm cũng phải cẩn thận đấy.

Đừng có liều lĩnh mà thiệt thân."

An đứng ở cửa, lắng nghe từng lời cha và các bác nói.

Anh cảm nhận rõ ràng sự lo lắng nhưng cũng thấy được ngọn lửa quyết tâm đang cháy âm ỉ trong lòng mỗi người.

Trong những buổi tập luyện ở đình làng, bác Tư, một người lính giải ngũ, nghiêm khắc chỉ bảo: "Nắm cho chắc vào!

Đây không phải là cái cuốc để mà vung vẩy lung tung.

Đây là vũ khí để bảo vệ mạng sống của mình và của đồng đội."

Một người bạn của An, tên là Cường, vừa vung gậy vừa thở dốc: "Khó quá mày ạ.

Tao có quen cầm cái này bao giờ đâu."

An đáp, giọng đầy quyết tâm: "Phải cố thôi Cường.

Không ai giúp mình bằng chính mình cả."

Một buổi chiều muộn, người đàn ông hớt hải chạy về phía đình làng, giọng lạc đi vì sợ hãi: "Chúng... chúng nó...

ở ngoài đê... súng... tiếng súng... nghe rõ lắm!"

Tiếng la hét khiến cả đội tự vệ nhốn nháo.

Ông Lực quát lớn: "Im lặng!

Tất cả đứng im!"

Ông bước lên phía trước, nhìn thẳng vào đám đông đang hoang mang: "Nghe đây!

Chúng ta đã nói gì?

Chúng ta là người dân của làng này.

Chúng ta có nhà cửa, ruộng vườn, có cha mẹ, anh em.

Chúng ta không thể bỏ chạy!

Cầm chắc vũ khí của mình!

Nhớ những gì đã học!

Bây giờ không phải là lúc để sợ hãi!"

An nắm chặt cây gậy tre, nhìn Cường bên cạnh, khẽ nói: "Tao với mày cùng nhau."

Cường nuốt khan một tiếng, gật đầu: "Ừ, cùng nhau."

Bóng đêm đã sụp xuống, gió bấc rít từng hồi lạnh lẽo.

Từ phía con đê, tiếng bước chân rầm rập và những tiếng động lạ bắt đầu vọng lại, báo hiệu một đêm không ngủ và đầy nguy hiểm đang chờ đợi...
 
Máu Nhuộm Phù Sa
Chap3: Máu rơi


Bóng đêm dày đặc như mực nuốt chửng lấy làng quê ven sông Hồng, chỉ còn những vệt sáng yếu ớt hắt ra từ ánh trăng bị che khuất sau những đám mây vần vũ.

Tiếng gió bấc rít gào như những oan hồn, lẫn trong tiếng bước chân rầm rập ngày càng đến gần và tiếng động cơ gầm rú đầy đe dọa.

Đội tự vệ làng, những bóng đen run rẩy sau lũy tre và bờ rào, siết chặt trong tay những vũ khí thô sơ, trái tim đập loạn xạ như trống trận.

Ánh đèn pin của quân Pháp xé toạc màn đêm, rọi thẳng vào những gương mặt căng thẳng, lấm lét của người dân làng.

Những họng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía họ, thứ kim loại lạnh lẽo toát ra một sự chết chóc vô hình.

Tiếng cười khẩy man rợ của một tên lính vọng lại, thứ âm thanh ghê rợn xé tan sự im lặng nghẹt thở.

"Chúng đến rồi!"

Tiếng bác Tư khàn đặc, một lời cảnh báo run rẩy.

"Chờ... chờ cho thật gần..."

Ông Lực nghiến răng thì thầm, bàn tay nắm chặt chiếc liềm đến trắng bệch các đốt ngón tay.

Gương mặt ông già nua dưới ánh trăng mờ ảo hiện rõ những đường gân guốc và sự lo lắng tột độ.

An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Mùi thuốc súng thoang thoảng trong gió khiến anh nghẹn thở.

Bên cạnh, Cường run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán.

"Tao... tao sợ quá..." tiếng cậu bạn lắp bắp.

"Không sao đâu... chúng ta cùng nhau..."

An cố gắng trấn an bạn, nhưng chính giọng nói của anh cũng không tránh khỏi sự run rẩy.

Đoàn quân Pháp dừng lại ngay sát bờ đê, những bóng người cao lớn, dữ tợn hiện ra trong ánh đèn pin.

Tiếng ra lệnh bằng tiếng Pháp vang lên, khô khốc và đầy quyền uy.

Rồi, bất ngờ, một tiếng súng vang lên chát chúa, xé toạc màn đêm và cả sự kiên nhẫn mong manh.

Viên đạn xượt qua mái tóc An, để lại một vệt nóng rát trên da đầu.

"Đánh!"

Tiếng gầm thét xé lòng của ông Lực vang lên, không còn là mệnh lệnh mà là tiếng kêu của sự phẫn uất.

Những người dân làng lao ra khỏi chỗ ẩn nấp với một tiếng "xung phong" xé gió.

Tiếng gậy tre, giáo mác khua lên loạn xạ trong bóng đêm.

An lao lên phía trước, mắt trợn trừng nhìn thẳng vào họng súng đang chĩa về phía mình.

Một tên lính Pháp giật cò.

Thời gian như ngừng lại.

An cảm thấy một lực mạnh đấm vào ngực, một cơn đau buốt thấu xương lan tỏa.

Anh khuỵu xuống, ho ra một ngụm máu tươi nóng hổi.

Bên cạnh, Cường hét lên kinh hoàng: "An!

An ơi!"

Nhưng An không còn nghe rõ tiếng bạn nữa.

Mắt anh nhòe đi, nhìn thấy bóng dáng Cường lao vào tên lính Pháp với cây gậy tre trong tay, một sự cuồng nộ và tuyệt vọng tột cùng.

Chiến sự trở nên hỗn loạn và đẫm máu.

Tiếng súng nổ liên thanh, tiếng la hét, tiếng rên rỉ hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản nhạc kinh hoàng của đêm tối.

Ông Lực với chiếc liềm sắc bén lao vào giữa vòng vây quân địch, vung nhát chém tử thần vào những bóng người cao lớn.

Máu bắn tung tóe trên khuôn mặt già nua của ông.

Bác Tư, dù tuổi đã cao, vẫn cố gắng che chắn cho những người trẻ.

Một loạt đạn xé toạc vai bác, nhưng bác vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng thân mình làm lá chắn.

An cố gắng gượng dậy, cơn đau ở ngực khiến mỗi hơi thở của anh trở nên khó khăn.

Anh nhìn thấy những người dân làng ngã xuống, những vũng máu loang rộng trên mặt đất.

Sự bất lực và đau đớn trào dâng trong lòng anh.

"Không... không thể như vậy..."

Một tên lính Pháp với khuôn mặt lạnh lùng tiến đến chỗ An, khẩu súng vẫn còn bốc khói.

Hắn giơ súng lên, nhắm thẳng vào đầu An.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, An nhắm mắt lại, hình ảnh mẹ hiền hiện lên trong tâm trí anh.

Nhưng tiếng súng không vang lên.

Thay vào đó là một tiếng "rầm" mạnh mẽ.

An hé mắt, thấy Cường đã lao cả thân mình vào tên lính Pháp, quật ngã hắn xuống đất.

Cây gậy tre gãy làm đôi.

"Chạy đi An!

Chạy mau!"

Cường hét lên, máu chảy dài trên khuôn mặt vì bị tên lính đánh trả.

Với tất cả sức lực còn lại, An lảo đảo đứng dậy, chạy về phía bóng tối của những con ngõ trong làng.

Phía sau lưng anh, tiếng súng vẫn nổ, tiếng la hét vẫn vang vọng.

Anh biết rằng nhiều người đã ngã xuống, máu đã đổ trên bờ đê thân thương.

Khi An lảo đảo về đến đình làng, khung cảnh nơi đây không khác gì một bãi chiến trường thu nhỏ.

Những người bị thương nằm rên rỉ, được những người phụ nữ trong làng băng bó vội vã.

Khuôn mặt ai nấy đều thất thần, bàng hoàng trước những gì vừa xảy ra.

Ông Lực ngồi bệt xuống đất, thở dốc, khuôn mặt lấm lem máu và bùn đất.

Ánh mắt ông đau đớn nhìn những người bị thương.

"Chúng... chúng quá mạnh..."

An quỵ xuống bên cạnh một bác hàng xóm đang hấp hối, máu chảy không ngừng từ vết thương ở bụng.

Bác nắm lấy tay An, thều thào: "Đừng...

đừng bỏ cuộc... con..." rồi trút hơi thở cuối cùng.

Trong đêm tối, tiếng gió bấc vẫn rít gào, nhưng giờ đây nó mang theo cả tiếng khóc nấc nghẹn ngào và mùi máu tanh nồng.

Sự kháng cự ban đầu đã bị dập tắt bởi sức mạnh vượt trội của kẻ thù, nhưng trong ánh mắt của những người còn lại, An vẫn thấy một ngọn lửa căm hờn và quyết tâm chưa bao giờ tắt...

Đêm nay, máu đã rơi trên bờ đê, và nó sẽ mãi mãi khắc sâu vào ký ức của những người dân làng nơi đây.
 
Máu Nhuộm Phù Sa
Chap4: Lẩn khuất giữa bóng đêm


Bình minh nhợt nhạt không thể xua tan được cái lạnh lẽo và tang thương bao trùm lên làng quê ven sông Hồng.

Những vệt máu khô sẫm trên bờ đê, những căn nhà đổ nát im lìm là chứng tích của đêm kinh hoàng.

Đình làng trở thành một trạm cứu thương dã chiến, nơi những tiếng rên rỉ hòa lẫn với những tiếng thở dài nặng nhọc.

An tỉnh dậy, cơn đau âm ỉ ở ngực nhắc nhở anh về sự tàn khốc của chiến tranh.

Cường ngồi bên cạnh, đôi mắt thâm quầng nhìn ra khoảng sân vắng lặng, vẻ mặt vẫn còn bàng hoàng.

Ông Lực ngồi lặng lẽ ở một góc, ánh mắt đờ đẫn, dường như vẫn chưa chấp nhận được những mất mát vừa qua.

"Chúng ta... phải làm gì bây giờ cha?"

An khẽ hỏi, giọng khàn đặc.

Ông Lực thở dài, giọng nặng trĩu: "Chúng mạnh quá, An ạ.

Chúng ta không thể cứ liều mình đối đầu như vậy được nữa."

Bác Tư, dù vai còn băng bó, vẫn giữ được vẻ kiên nghị: "Chúng ta không thể đánh trực diện, nhưng không có nghĩa là chúng ta chịu thua.

Chúng ta phải tìm cách khác."

"Cách gì hả bác?"

Cường lo lắng hỏi.

"Chúng chắc chắn sẽ quay lại, lùng sục khắp nơi."

Bác Tư nhìn quanh những gương mặt lo âu, giọng nói trầm nhưng đầy quyết tâm: "Chúng ta không xây căn cứ cố định.

Chúng ta sẽ lẩn khuất trong bóng tối.

Mỗi người dân là một tai mắt, mỗi ngôi nhà là một nơi ẩn náu bí mật.

Chúng ta sẽ đánh chúng bất ngờ, khi chúng sơ hở nhất.

Đó là cách duy nhất để những người yếu như chúng ta có thể tồn tại và chiến đấu."

Lời nói của bác Tư mở ra một hướng đi mới, một tia hy vọng le lói trong bầu không khí tuyệt vọng.

Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, những ý tưởng rời rạc dần hình thành.

"Chúng ta sẽ chia nhỏ ra," một bác nông dân lên tiếng.

"Mỗi gia đình sẽ nuôi giấu một vài người khỏe mạnh."

"Chúng ta sẽ bí mật liên lạc với nhau," một người phụ nữ nói.

"Thông báo cho nhau về hành động của địch."

Ông Lực gật đầu, vẻ mặt đã có chút sinh khí: "Đúng vậy.

Chúng ta sẽ biến cả vùng quê này thành một trận địa du kích ngầm.

Chúng sẽ không bao giờ biết được kẻ thù đang ở đâu."

Quyết định được đưa ra.

Thay vì rút vào rừng, những người dân làng sẽ ở lại, nhưng họ sẽ sống và hoạt động bí mật.

Những người khỏe mạnh sẽ ẩn náu trong những căn nhà kiên cố, trong những hầm bí mật, sẵn sàng chiến đấu khi có cơ hội.

Những người già và trẻ em sẽ đóng vai trò là những người cung cấp thông tin và hậu cần.

An và Cường được giao nhiệm vụ liên lạc với những thanh niên khỏe mạnh còn lại trong làng, tập hợp họ lại thành những nhóm nhỏ, sẵn sàng hành động khi cần thiết.

Họ phải học cách di chuyển bí mật, cách ẩn náu và cách sử dụng những vũ khí thô sơ một cách hiệu quả nhất.

"Chúng ta sẽ không để chúng yên đâu," An nói với Cường, ánh mắt anh ánh lên một sự kiên quyết mới.

"Chúng đã gây ra quá nhiều đau khổ cho chúng ta."

"Phải," Cường gật đầu, nắm chặt cây gậy tre trong tay.

"Chúng ta sẽ khiến chúng phải trả giá."

Trong những ngày tiếp theo, cuộc sống ở làng quê trở nên khác lạ.

Ban ngày, mọi thứ có vẻ yên ắng, nhưng trong bóng tối, những hoạt động bí mật vẫn diễn ra.

Những thông tin về quân Pháp được truyền đi một cách lặng lẽ.

Những nhóm thanh niên bí mật tập luyện trong đêm.

Những hầm bí mật được đào sâu thêm.

An và Cường trở thành những người liên lạc quan trọng, di chuyển giữa các gia đình, truyền đạt thông tin và tập hợp lực lượng.

Họ học cách đọc dấu vết, cách ẩn mình trong bóng tối và cách sử dụng những con dao, những chiếc bẫy đơn giản để chống lại kẻ thù.

Dù nỗi đau mất mát vẫn còn âm ỉ, nhưng một tinh thần kháng chiến mới đã được nhen nhóm.

Thay vì một cuộc đối đầu trực diện, họ sẽ lựa chọn một cuộc chiến ngầm, một cuộc chiến của sự kiên nhẫn, sự bí mật và lòng dũng cảm thầm lặng.

Bóng tối đã trở thành người bạn đồng hành của họ, và trong bóng tối ấy, ý chí kháng chiến của người dân làng ven sông Hồng âm thầm lớn mạnh...
 
Back
Top Bottom