Khác Máu ngọc máu ngà

Máu Ngọc Máu Ngà
[HỒI III] Trưa trật


[####]

Nghe nói Tiên cá hát hay lắm.

Giọng hát của họ là thứ âm thanh ngọt ngào, êm dịu nhất trần đời.

Người ta kháo nhau rằng, nếu một người bị bệnh nan y nghe được tiếng hát thuần khiết của Tiên Cá, họ sẽ bình phục hoàn toàn giống như chưa từng bị bệnh.

Còn với người bình thường thì sẽ tràn trề sinh lực, tựa như vừa được ban phước lành.

Hôm nay tôi lại nhớ ra chút gì đó.

Hình như trước kia ở làng Ngọc Biếc, tôi từng nghe được giọng hát chữa lành của Tiên Cá.

Giọng hát thánh thót tựa như vọng từ cõi xa xăm.

Trầm bổng như thể sóng biển ngày gió nhẹ, lại ngọt ngào như chút bánh quy sô-cô-la.

Nàng ấy cứ hát liên tục, liên tục như thể không cần nghỉ ngơi.

Nhưng mà tôi lại thấy hơi lạ.

Vì mảng ký ức đẹp đẽ ấy lại hoà cùng giác của sự bất lực, mùi của máu và nước mắt.

Lạ thật.
 
Máu Ngọc Máu Ngà
15 - Ai hát ai nghe?


"A, chị Thương ạ?

Lâu quá không gặp chị, dạo này chị khỏe không?"

"Mọi thứ vẫn bình thường thôi.

Mai này, chị hỏi em, hôm trước có phải Dương lên thăm em không?"

"Dạ vâng chị, Dương có mang ít bánh lên rồi ngồi chơi với em, có chuyện gì sao ạ?"

"Giờ Dương còn ở chỗ em không?

Nó qua đêm ở gần đó hả?"

"...

Hả?

Dạ không ạ?

Nó về từ cách đây hai hôm rồi mà chị...?"

*****

"Cảm ơn cô đã trình báo, nếu có thông tin gì về người mất tích, chúng tôi sẽ ngay lập tức báo cho gia đình."

Sau khi cảm ơn các đồng chí công an, tôi ra về với lồng ngực nặng trĩu.

Độ trưa về nhà, tôi không thấy bố mẹ đâu, gọi điện mới biết mọi người đã rời nhà đi tìm em gái tôi từ lúc sáng, sau khi tôi đi một chút.

Mẹ tôi sáng nay dậy trễ.

Bà bảo cứ nằm một chút là gió lại thốc bật cửa sổ, mãi đến nửa đêm lúc bà đi đóng cửa lần thứ năm thì thấy một bóng người màu đen đứng lấp ló ngoài cổng.

Do cổng sắt nhà chúng tôi là dạng khoét thanh xen kẽ, cộng thêm là ban đêm nên không thể nhìn rõ là ai.

Chỉ biết người đó ướt sũng từ đầu đến chân dù trời không mưa, cứ đứng đấy dù mẹ tôi có gọi hỏi thế nào chăng nữa.

Sau lần đóng cửa đó, bà ngủ thẳng đến sáng, nhưng trong đầu không lúc nào thôi nghĩ về em tôi.

Cũng không biết tại sao, có lẽ là linh cảm.

Đây là đêm thứ hai sau ngày Dương đi thăm bạn.

Nhưng em ấy vẫn không về nhà, cũng không hề trả lời tin nhắn hay bất cứ cuộc điện thoại nào từ người thân.

Sau khi nghe Mai – người bạn thân trên bệnh viện tỉnh của Dương bảo rằng con bé đã về từ tối hôm trước, cả gia đình tôi đã liên tục đi tìm hỏi khắp nơi trong làng, thậm chí là lên tận chỗ bệnh viện để tìm xung quanh.

Sau hơn một ngày tìm kiếm liên tục, tôi quyết định trình báo mất tích lên công an.

Lồng ngực tôi trĩu nặng, cảm giác bất an len lỏi vào từng tế bào.

Tôi cố tự trấn an rằng có lẽ Dương chỉ đi đâu đó chơi mà quên báo gia đình, dù hành động ấy hoàn toàn trái biệt với tính cách của em tôi.

"Oái!?"

Tôi ngã đập đầu gối xuống đất, cơn đau bất chợt khiến tôi khuỵu xuống, vội đảo mắt tìm vật cản.

"Cái gì đây?"

Thứ đó bị cú vấp làm bắn ra xa.

Tôi lom khom đến nhặt nó lên.

Một miếng gỗ cứng được điêu khắc tinh xảo, viền vàng, bên dưới có tua rua đỏ.

Tò mò, tôi cầm nó lên nhìn ngắm, để rồi nhận ra nó cáu bẩn và chèm nhẹp nước mưa.

Lệnh bài.

Đó là từ khóa xuất hiện nhiều nhất sau khi tôi dùng ứng dụng tìm kiếm bằng hình ảnh.

Lệnh bài được xem là vật dùng để biểu trưng cho quyền lực, địa vị hoặc quyền hạn, thường được làm bằng các chất liệu như gỗ, ngọc, hoặc kim loại.

Nhưng thời điểm sử dụng của nó đã xưa lắm rồi, giờ ai còn dùng thứ này chứ?

Phải chăng là của các địa điểm truyền thống?

Tôi lại rảo bước về nhà trong sự chán chường tột độ.

Lúc này trời đã dần ngả tối, nhưng nhà tôi vẫn tối mịt, im ắng.

Tôi vội gọi cho ba mẹ bảo họ mau về, ngày mai tiếp tục tìm.

Ở vùng quê khác thành thị thế nào họ rõ nhất, chỉ cần trời vừa tối thì đường sá gần như không còn ánh đèn, không an toàn chút nào.

Huống chi lúc Dương mất tích hình như cũng là buổi đêm.

Tôi lục tủ lạnh lấy đồ ăn, cơm cũ hâm lại, nấu thêm mấy món đơn giản rồi bày bát đũa chờ ba mẹ.

Bày đến bộ bát đũa thứ năm, tôi mới phát hiện ra có người đang không ở nhà.

"Mày làm cơm trước hộ tao, chút tao về sau nhé, tao có việc đi một xíu."

Tin nhắn gửi cách đây ba tiếng.

Cảm giác bất an ngay lập tức dấy lên.

Dẫu biết đây không phải lần đầu Vy đi làm về muộn, nhưng hôm trước Dương cũng nói với tôi một câu hệt như thế.

Chắc trưa mai em về ạ.

Ngoài cửa sổ kia, sóng vẫn từng đợt đánh vào cồn cát.

*****

"Tút—"

"Tút—"

"Tút—"

Tôi cố gọi lại cho Dương thêm mấy bận nhưng vẫn không ai bắt máy.

Lúc này đã là mười hai rưỡi đêm.

Thông thường giờ này tôi đã an giấc rồi.

Nhưng lúc này tôi chẳng thể nào ngủ được do sự lo lắng chiếm lĩnh.

Tay tôi liên tục bấu vào gấu váy, tựa đầu vào điện thoại.

Tôi đang để cái "lệnh bài" kia trên bàn.

Dù đã rửa sạch sẽ, tất cả tôi nhìn thấy trên mặt trước và sau của nó chỉ là một màu đen tuyền.

Không hề có bất kỳ thông tin nào để tôi có thể đem trao trả.

Không hiểu sao, tôi lại thấy cái thứ này có vẻ quan trọng.

".............................."

Bỗng dưng tôi thèm nói chuyện, muốn có một người để chia sẻ sự lo lắng.

Có lẽ vậy sẽ tốt hơn.

Thế là tôi lọc cọc nhét cái lệnh bài vào túi, xuống phòng Vy.

Bố mẹ bị tôi bắt đi ngủ hết rồi, Vy cũng không hay ngủ trễ, chẳng biết nó còn thức hay không.

Nhưng khi tôi xuống tầng trệt, ánh sáng vẫn hắt ra từ căn phòng.

Cửa không đóng.

Tôi nhẹ nhàng gõ hai tiếng lên cánh cửa hé.

"Vy ơi, tối nay tao xuống mày ngủ được không?"

Không có tiếng đáp lại.

"Vy ơi?"

Theo bản năng tò mò, tôi đẩy cửa vào, chỉ để nhận ra trong phòng trống hoác.

Cửa toa-lét mở tung, bên trong không có lấy một bóng người.

Tôi bắt đầu hơi hoảng, vội chạy xuống bếp tìm nhưng chẳng có ai.

Không một lời hồi đáp, mặc cho tôi có gọi thế nào.

"Tút—"

"Tút—"

"Tút—"

" — "

"Alo?!

Vy, mày ở đâu vậy sao không ở nhà!?"

May phước, đến lần gọi thứ tư thì đầu bên kia cũng bắt máy.

Ầm!

Ầm!

Nhưng chẳng có bất cứ âm thanh nào đáp lời tôi cả.

Ngược lại, tôi còn nghe thấy tiếng ầm vang lạ kỳ.

" –Cái...!"

Cứ như thể là tiếng sóng biển.

"Vy!

Mày ra biển giờ này!?

Giỡn mặt hả!?

Mẹ mày, tính tự sát hay gì!?"

Điện thoại vẫn không có tiếng của Vy.

Tôi hốt hoảng chỉ kịp vớ lấy cái áo khoác, người còn mặc nguyên áo thun cũ chỉ mặc đi ngủ mà chạy bạt mạng ra chỗ cảng biển của làng.

Xen lẫn với tiếng biển là âm thanh chuông kêu khó nhận thấy.

Đó là do chiếc chuông đồng cũ kỹ ở một ngôi chùa gần đấy.

Thông thường nếu trời nổi gió lớn, chiếc chuông cũng bị va đập gây ra những tiếng vang nhỏ mà không cần người đánh.

Cho nên khả năng cao là Vy đang ở đó.

Cảng gần nhà, nên không lâu sau tôi đã ra đến nơi.

Gió biển thổi mạnh đến khó chịu, có lẽ là do cơn bão đang hoành hành.

Tiếng gió rít quá lớn, đến nỗi tôi dần không nghe thấy tiếng chuông kia nữa.

Đáng sợ hơn là không tài nào thấy Vy ở chỗ mà tàu thuyền neo đậu.

Tôi chạy lung tung, vừa chạy vừa gào tên người bạn thân.

Cho đến khi bỗng nhiên tôi nghe được một giai điệu.

Một điệu hát, âm vang nhè nhẹ giữa trận cuồng phong.

Loáng thoáng.

Rồi dần rõ ràng.

Cơ bắp trên người tôi căng cứng.

Từng tế bào thần kinh trong người tôi run lên, nhắc nhở tôi về cái ngày định mệnh cách đây chục năm.

Về cái lúc mà nước biển xộc vào đường thở, khi mà tôi lần đầu cận kề cửa tử.

Tôi ngước nhìn lên trời.

Đêm nay, trăng tròn vành vạnh.

Hệt như ngày hôm đó.

Vừa lúc đó, hình ảnh của Vy xuất hiện ở khoé mắt tôi.

Nó cách tôi rất xa, nhưng tôi nhìn thấy rõ ràng rằng nó đang không ở trên bờ, mà đang ở dưới nước, khoảng hơn năm mươi mét cách xa khỏi thành cảng.

"Vy!?

Cái quái gì vậy?!

Tại sao...!?"

Tôi vừa thét lên vừa chạy đến chỗ ấy, hy vọng nó nghe được tôi gọi.

Nhưng chỗ Vy đang ngụp lặn cách tôi quá xa, tôi càng chạy nhanh bao nhiêu thì tốc độ bơi ra ngoài khơi của nó càng nhanh bấy nhiêu.

Bỗng dưng tôi nhìn thấy một bóng người chạy vụt qua.

Bóng dáng ấy khá cao, mặc một chiếc áo choàng rộng.

Tốc độ và sức gió ở biển nhanh chóng khiến phần mũ trùm đầu của người đó bị tuột ra, để lộ khuôn mặt.

Tim tôi như hẫng lại.

Khánh Thiên?

Chưa kịp để tôi phản ứng, cậu ta đã nhảy xuống biển và cố gắng bơi lại chỗ của Vy.

Nhưng dường như Vy có một sức mạnh thần kỳ, cứ "trôi" ra giữa biển liên tục với một tốc độ kinh hồn.

Lúc này, điện thoại của tôi rung lên.

Tôi vội giật mình lôi nó ra.

Chỉ là một thông báo nhỏ của ứng dụng mua sắm.

Nhưng nó làm tôi nhận ra một điều: Mình hoàn toàn có thể gọi cứu hộ!

Thế nhưng, vừa chỉ kịp mở bàn phím ra và ấn đến số "1", điện thoại tôi đã sập nguồn vì hết pin.

Tôi chửi thề một tiếng, không kịp nghĩ mà tiếp tục chạy ra chỗ của hai người họ.

Tiếng hát kia lại từ đâu vọng tới.

Lần này, nó càng rõ ràng hơn.

Những giai điệu mê hoặc kia tôi nghe không hiểu, nhưng tôi biết rằng nó có sức hút lớn như thế nào với người bình thường.

Nhưng lạ thay, lúc này đây tôi không có cảm giác lâng lâng như lúc nhỏ nữa, chỉ thấy đầu đau như búa bổ, cảm giác ghê tởm khôn cùng.

Thoáng thấy hai người ngày càng trôi ra xa, tôi không kịp nghĩ đến việc chạy đi kiếm người giúp nữa mà nhảy xuống theo.

Tôi cũng bơi ra phía giữa biển.

Nhưng đến một chỗ, cả cơ thể tôi bỗng mất đà mà sụp xuống, chân không còn chạm cát.

Rồi tôi cảm nhận được những ngón tay đang bấu chặt vào chân mình, giống hệt như khi tôi còn nhỏ.

Cảm giác đau rát xé da thịt lại tái hiện một lần nữa, cơn đau cũng nhắc nhở tôi một điều.

Đây không phải là mơ.

Bất chợt, những bàn tay ấy lôi tuột tôi xuống dưới.

Cơ thể tôi rơi vào một xoáy nước mạnh, không ngừng xoay mòng mòng, ngụp lặn trong thứ nước mặn chát.

Dù đã cố nín thở, nước biển vẫn không ngừng xộc vào mũi tôi, khiến cơn đau buốt lên tận óc.

Không biết đã trôi qua bao lâu, một lực mạnh từ phía dưới đẩy tôi trồi lên mặt nước.

Cả người tôi đã vô cùng mệt mỏi, đau nhức, nhưng bản năng sống còn khiến chân tôi quẫy đạp để nổi và mắt mở to rõ để nhìn.

Ngay trước mắt tôi là Thiên và Vy.

Người bạn thân của tôi đã ngất xỉu từ lúc nào, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đờ đẫn, lộ vẻ mỏi mệt.

Còn Khánh Thiên một tay đỡ Vy, một tay quạt nước để nổi.

Mắt cậu ấy đỏ ngầu, một bên còn chưa mở ra hết được, hẳn là vì nước biển làm xót.

Nhưng tôi thấy được sự lo lắng và hoang mang trong đôi mắt ấy.

Lúc này đây, tôi có hàng vạn câu hỏi cần được giải đáp.

Nhưng không biết có phải do quá hoảng loạn hay không, chỉ có một câu bật ra khỏi miệng:

"...

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Tại sao cậu cũng ở đây?

Cậu là ai?

Nhưng Thiên không nhìn vào tôi.

Mắt cậu ta đảo láo liên, miệng lẩm bẩm gì đó.

Lúc này đây, tôi mới nhận thức được không gian xung quanh.

Tôi đang ở giữa biển, có lẽ thế.

Xung quanh không có lấy một mỏm đá, một chiếc tàu, hay bất kỳ người nào khác ngoài ba chúng tôi.

Màn đêm tĩnh mịch chỉ có mặt trăng soi tỏ, và tôi kinh hoàng nhận ra những sinh vật đang nhờ thứ ánh sáng ấy mà hiện hình.

Hệt như năm ấy, những chiếc móng sắc lẹm, khuôn miệng rộng ngoác với những chiếc răng nanh hệt quỷ dữ.

Không còn bài ca dụ hoặc nữa, chỉ còn tiếng rít the thé mang theo sự thỏa mãn của kẻ đi săn khi dồn con mồi vào đường cùng.

Chúng là Tiên Cá.

Giống như lũ đã cố dìm chết tôi hồi còn bé, không phải quái vật bình thường.

Chỉ đến lúc này, Thiên mới lên tiếng:

"...

Chúng ta trôi vào địa phận của Tiên Cá hoang dại rồi."

*****

Hết chương 15.
 
Máu Ngọc Máu Ngà
16 - Bốn bề là niêm mạc dạ dày


Ở ngôi chùa gần cảng biển, có hai người mặc áo choàng đứng trên tầng cao nhất, tay cầm dùi gõ nhẹ chiếc chuông đồng khiến chúng kêu boong boong.

"Nếu cô ta không bị giọng hát của lũ quái cá kia mê hoặc, vậy cô ta đâu phải con người?"

"Không không, con nhỏ đó vẫn là con người, chỉ là con người này khá thú vị."

"Thú vị?

Gì cơ?

Ngài quan tâm nguyên liệu ngâm rượu từ bao giờ thế?"

"Từ bây giờ.

Này, ngươi có nhớ ta từng bảo ở hiện trường cái chết của Đoan Thục có dấu vết của phép tách hồn không?"

"Thì sao ạ?"

"Một phần hồn dùng để phong ấn ả San, vậy phần còn lại đi đâu rồi?

Ta không nghĩ tên Lập đó lại bất cẩn như thế?"

"Ý ngài là... phần hồn đó rất có thể đã đi đầu thai?

Chỉ với cái mảnh hồn mỏng manh đó?"

"Chính xác!

Đúng là không uổng công dạy dỗ.

Lần này ta bội thu thật.

Chúng ta không chỉ tìm được hậu kiếp của nó mà còn đi trước bọn Lập một bước."

"...

Phải ha, phong ấn của San sắp mất tác dụng rồi."

*****

"Hả?

Tiên Cá hoang–"

Chưa kịp để tôi dứt lời, một con trong bầy đã nhanh chóng vồ tới.

Nó dùng móng cào mạnh quá, đuôi theo quán tính mà đập vào người tôi.

Cũng may là tôi kịp tránh nên vết xước không sâu, nhưng cú quật ấy khiến tôi cảm giác như vai gãy mất rồi.

"Chị Thương!

Lùi lại!"

Tôi giật mình, bơi ngược về sau.

Tức thì, một thứ gì đó lao tới, trúng mạnh vào con quái vật kia, khiến nó văng ra.

Sau khi định thần lại, tôi mới nhận ra đó là một cơn lốc nhỏ nhờ vào luồng gió xoáy đang tan từ từ, đến từ chỗ của Thiên.

"Chị, chị Vy..."

Thiên gọi tôi một cách yếu ớt.

Tôi nhận ra ý định của cậu nhóc ấy, vội chìa tay sang đỡ Vy.

Gánh thêm trọng lượng vào bên vai đang đau khiến cả người tôi toan chìm xuống, phải cố đấm ăn xôi quạt chân mạnh hơn mới miễn cưỡng nổi lên.

Chân, tay, vai, cả người tôi đau nhức đến cực điểm, đầu thì choáng muốn ngất.

Thiên sau khi giao Vy cho tôi thì vội chắp hai tay vào nhau, sau đó đan chặt.

Tôi thấy cậu ấy gồng mình lên, chừng như đang đau đớn lắm.

Rồi bỗng nhiên từ xung quanh ba chúng tôi, một luồng xoáy gió hình thành.

Nó dần cao lên, bao lấy khu vực xung quanh, hình thành một hình cầu nhỏ.

Vành đai gió dần dày lên cho đến khi tôi không còn thấy rõ những Tiên Cá đang vây lấy.

Vòng xoáy ma thuật kia dần dày lên, bán kính của nó cũng nhỏ lại.

Tôi loáng thoáng thấy một vài con nhảy đến chỗ chúng tôi, nhưng khi chạm vào cái xoáy thì đều bị đánh bật ra.

Tôi dần lùi ra sau khi diện tích chỗ đứng bị thu hẹp, cho đến khi lưng tôi chạm vào vai Thiên.

Cậu ấy nhìn sang tôi, miệng lắp bắp:

"Chị... ráng chịu một chút, em sẽ đưa mọi người thoát khỏi đây."

Rõ ràng tôi thấy máu từ tay cậu ấy đang tướm ra.

Tôi muốn lên tiếng hỏi thăm, nhưng thấy khuôn mặt tập trung cao độ ấy thì lại thôi.

Tôi qua Vy, phát hiện ra môi nó trắng bệch.

"Vy, tỉnh mau!"

Tôi lay mạnh nó, cố làm nó tỉnh.

Cứ để thế này thì sốc nhiệt chết mất!

Khi thấy Vy mãi không động đậy, tôi tát mạnh vào mặt nó.

Tôi hơi mất bình tĩnh nên không không chế được lực, nhưng có vẻ nó lại có tác dụng hơn.

"Hơ...?

Đâu vậy ...?"

"Ở ngoài khơi!

Mẹ mày đạp chân đi, quạt tay hay làm cái gì đó cũng được?"

"Tao muốn ngủ...

Sao tao lại ở đây?"

Tôi tát nó thêm một phát nữa.

Có lẽ lúc này nó đã tỉnh hơn, cũng cảm nhận được cái lạnh thấu xương.

Lúc này tôi mới có thể bỏ Vy ra để nó tự bơi, quay sang xem vết thương của Thiên.

Dù trời đang tối cũng có thể thấy máu dần nhuộm đỏ một khoảng mặt nước.

"Khánh Thiên, cậu cầm máu lại đi!"

"Em không... buông ra được..."

"Nếu không cầm lại thì cậu–"

Tôi chưa kịp nói hết câu thì cả người căng cứng.

Vùng nước chúng tôi đang nổi không biết từ lúc nào mà dần phủ một màu đen kịt.

Dưới chân tôi bỗng có cảm giác lành lạnh, tựa như nước biển ở dưới đang chuyển động vậy.

Màu đen loang lổ trên nền nước trong này cứ giống cái gì đó.

Giống như là... mực?

Mực!?

Ngay sau ý nghĩ ấy, hàng chục cái xúc tu khổng lồ bỗng trồi lên từ mặt nước, bao lấy quả cầu lốc xoáy đang bảo vệ chúng tôi.

Phần đuôi của chúng còn đẫm mực đen, và những cái xúc tu ấy đang co lại.

Tôi thất kinh nhìn xuống dưới mặt nước, chỉ thấy một cái miệng đang há rộng ra.

Trong lúc đó, vai tôi bỗng nặng trĩu, quanh người có cảm giác nhơm nhớp.

Tôi thoáng thấy qua khoé mắt một mái tóc dài bồng bềnh.

Cảm giác như nó đang tựa đầu lên vai tôi.

*****

"Áaaa!"

Không có thứ gì ngăn cản, tôi rơi xuống một cái đệm mềm mềm dính ướt, rồi lại bị bật trở lên.

Ngước mắt, cả ba người chúng tôi đều đã ở đây.

Vy ngay bên cạnh tôi, còn Thiên vẫn nằm ở một góc.

Máu trên tay của cậu ta có vẻ đã chảy chậm lại, nhưng miệng vết thương vẫn còn khá lớn.

Tôi chạy lại, giật tay cậu ta, dùng chiếc khăn mùi soa mình luôn để trong áo khoác cột tạm vào phần vết thương, ép ngăn máu tiếp tục ứa ra.

Không biết Thiên có bị máu khó đông hay không, nhưng dù thế, để một vết thương hở chảy máu liên tục cũng chẳng phải điều tốt, ít nhất là theo mấy lớp học sơ cứu của đài tổ chức.

"Ây, ngồi dậy ngồi dậy!"

Tôi vực Thiên dậy, để cậu ta tựa đầu vào "bức tường".

Một lát sau, cậu ta tỉnh dậy.

Câu đầu tiên Thiên thều thào cũng là câu tôi muốn hỏi:

"Mình...

đang ở đâu vậy trời...?"

"Có lẽ là trong bụng của một con mực."

Tôi ép mình nói ra đáp án mà chính tôi cũng thấy hoang đường.

Tôi chạm nhẹ vào "bức tường" dính nhớp.

Nếu nói đây là trong bụng của con "mực", có lẽ xung quanh chúng tôi là niêm mạc dạ dày?

Thiên nghiêng đầu thở dài, rồi lại nhìn chăm chú vào chiếc khăn được buộc trên tay.

"Em cảm ơn chị–"

"Khoan, đừng cảm ơn vội, tôi có rất nhiều thứ muốn hỏi."

Rồi tôi hít sâu, cố gắng sắp xếp các câu hỏi trong đầu.

"Trước hết, cậu là ai?

Tôi không hỏi cậu là sinh viên trường nào hay tên gì, hay bao nhiêu tuổi, ý tôi là– Ừ, cậu là cái gì?

Tiếp theo, làm sao cậu biết được Vy đang gặp vấn đề mà nhảy xuống cứu?

Tại sao cậu lại có mặt ở cảng biển làng tôi lúc nửa đêm?

Và mẹ nó rốt cuộc tôi đang dính vào cái gì vậy hả?!

Thật tình..."

Tôi nghiến răng, hỏi xong tôi cũng thấy hoang mang kinh khủng.

Thiên mím môi cúi gằm mặt, có lúc thấy cậu ấy len lén nhìn lên tôi, nhưng thấy tôi rồi lại liếc đi chỗ khác.

Bộ tôi dữ quá làm cậu ta sợ hả?

Tôi chưa khóc hay nhào đến bóp cổ cậu đã là bình tĩnh lắm rồi đấy!

"E...em là Phù Thuỷ.

Hộ...

Cấp trên giao cho em đi tuần tra ở gần khu vực cảng biển, vì sắp tới có một cơn bão bị nghi ngờ không phải do thời tiết nên tình cờ em thấy chị Vy.

Còn chị đang dính vào..."

"..."

"Em cũng... không biết giải thích sao nữa...

Em xin lỗi ạ..."

"..."

Không thể phủ nhận những điều Thiên vừa nói vượt quá sức tưởng tượng của tôi.

Họ có thật!

"...

Vậy Phù Thuỷ là c–"

"Ồn ào quá ồn ào quá!

Lũ chết tiệt chúng mày câm mồm đi!"

Hả?

"Oái?!"

Những cái xúc tu trắng ởn cứng ngắc bỗng từ đâu trồi lên, trói chúng tôi vào thành niêm mạc nhớp nháp.

Nó cứng đến nỗi tôi không tài nào cựa người dù chỉ một chút, tay cũng chẳng còn cảm giác nữa.

Chủ nhân giọng nói thô lỗ vừa rồi đi xuyên qua lớp thành dày, đi đến chỗ tôi bị trói.

Anh ta trông như một thầy đồ trẻ bước ra từ thế kỷ cũ, nhưng bộ trang phục trên người trông cực kỳ cổ.

Thứ đáng sợ nhất ở đây là kích cỡ.

Tên này cao chắc cũng phải hơn ba mét, cơ thể đồ sộ choán gần hết lối đi.

Tôi đang bị ép trong tư thế ngồi bệt, nên nếu so thì đỉnh đầu tôi chỉ cao đến đầu gối hắn là cùng.

Cơ mà...

Tên này đâu có đầu gối?

Tôi giật mình thon thót khi nhìn xuống chân hắn.

Hai chân bình thường của con người đã bị thay thế bằng những cái xúc tu thẳng đứng, ngoằn ngoèo.

Trông chúng hệt như bản thu nhỏ của thứ đang gô tôi lại.

Phần tường trước mặt tôi biến dạng, lồi ra dần dần, tạo thành một cấu trúc có hình như cái ghế sô-pha đơn.

Hắn ngồi lên đấy.

"Đối khâm đỏ...

Phù Thuỷ tập sự à?

Thầy mày là ai?

Không dạy mày biết không được bước vào lãnh địa Tiên Cá khi không có phép hả?"

"Đừng có nói nhảm!

Rõ ràng là bọn kia động tay trước!

Tôi rõ ràng chỉ làm đúng nhiệm vụ!"

"Ai bảo mày vô dụng?

Đợi con bé kia chìm mẹ rồi mới nhảy xuống cứu?

Cái danh Phù Thuỷ để làm gì?

Đợi nước đến chân mới nhảy à?"

"Ông!"

"Biết rõ hôm nay là rằm mà còn bất cẩn.

Bây giờ bọn chúng mày trong bụng của tao thì còn chạy đi đâu?

Tao mang mày đến cho Hải Vương xử trảm!"

Nghe đến từ "xử trảm", sống lưng tôi lạnh toát.

Chúng tôi có thể tính là bị bắt cóc đến đây đấy!

Thế mà bây giờ họ lại muốn xử tội...

Cơ mà ai xử?

"Hải Vương" á?

Với tên này là ai?

"Thiên..."

"Là lính gác biên giới, cấp bậc cũng khá cao."

Tôi hít một hơi sâu, cố gắng tự trấn tĩnh.

Có lẽ để cứu sống bản thân, tôi phải tập làm quen với mấy điều hoang đường này thôi.

Tay tôi ép sát người khiến những cái xúc tu dần lỏng ra.

Tên lính gác vẫn đang bận mỉa mai Thiên, ba hoa về quyền lực của mình, tình cờ quên mất việc khống chế tôi.

Thật may mắn.

Nếu đây thực sự là niêm mạc dạ dày của con mực thì có lẽ sẽ có rất nhiều chất nhờn.

Thêm việc lúc bị trói, tôi đã hơi khuỳnh tay nên việc thoát khỏi đống xúc tu cũng không quá khó khăn.

Tôi khom lưng bò theo điểm mù của tên lính gác đang ngồi chễm chệ, bò qua đến chỗ của người bạn thân ở trong góc.

"Vy, Vy!"

Tôi thì thào lay nó.

Đôi mắt của Vy hơi đờ đẫn, mơ màng không có tiêu cự.

Có lẽ Vy vẫn đang bị ảnh hưởng bởi giọng hát của Tiên Cá.

Tôi không chạm tay nhiều vào chiếc xúc tu đang quấn chặt, cố gắng bôi lên người nó nhiều dịch nhờn, hy vọng có thể giúp nó thoát khỏi vòng vây như cách tôi đã làm.

"Hahahaha!"

"Cái–"

Khi tiếng cười kinh khiếp ấy vang lên bên tai, tôi biết mình xong rồi.

Chẳng biết từ lúc nào, con mực tinh này đã kề sát cạnh người.

Có lẽ là dịch chuyển?

Nhanh đến mức cậu Phù Thuỷ kia cũng không kịp phản ứng?

"Con bé này...

Mày nghĩ là mày có thể qua mặt tao hả...?"

Đúng là tôi nghĩ thế thật, ngu ngốc quá thể.

Chiếc xúc tu dưới chân hắn lởn vởn quanh người tôi, rồi trong tích tắc duỗi thẳng ra chừng quật xuống.

"Chị Thương!"

Thiên hét lên.

Tôi không kịp nghĩ gì nữa, chuẩn bị tâm lý cho một cú đánh có thể khiến mình bị chấn thương không nhẹ, hay tệ hơn là gãy cột sống, liệt cả đời.

"Ôi chao...!

Sao lính gác bây giờ cư xử tệ thế...?"

Bỗng từ đâu, một giọng nói ngọt xớt cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi.

Mọi sự chợt biến chuyển mạnh mẽ.

Chỉ nghe qua cũng có thể thấy được hơi thở của tên lính gác đang run rẩy dữ dội.

Hắn "quỳ" rạp xuống ngay tắp lự.

Ngước lên, tôi nhìn thấy một mái tóc bồng bềnh, màu đỏ như máu.

Tôi khá chắc nó thuộc về người tựa đầu lên vai tôi trong xoáy nước.

*****

Hết chương 16.
 
Máu Ngọc Máu Ngà
17 - Hiện nguyên hình


Chiếc đuôi cá kiểu voan uốn lượn, làn da mượt mà cùng những chiếc móng sắc cho tôi biết cô ấy cũng là Tiên Cá.

Nhưng nhân ngư này có gì đấy rất khác, mang đến cho tôi cảm giác nhẹ nhàng, thanh thoát, khác hẳn với lũ háu đói kia.

Cũng đúng, Thiên từng gọi chúng là "Tiên Cá hoang dại".

Ánh sáng lờ mờ trong khoang bụng này đến từ số ít sinh vật phù du phát quang vô tình bị nuốt phải.

Tôi không thấy được khuôn mặt của nàng Tiên Cá kia, nhưng cảm giác như cô ấy đang cười vậy.

Cảm giác cô ấy mang lại giống Vanessa hơn là Ariel...

"K...Kính chào trưởng công chúa...

Sao người lại ở đây...?"

"Chà, để ngăn ngươi tra tấn khách quý của ta chăng?"

Cơ thể tên lính run lên thấy rõ, trái ngược với cô công chúa ung dung, thư thái, liên tục vờn xung quanh như đang đi dạo.

Cô ấy đi đến đâu, lũ sinh vật phù du trôi đến đó, thắp sáng từ sau mái tóc đỏ bồng bềnh, tạo ra một thứ giống như vầng hào quang.

Tôi bỗng có cảm giác mình đang chiêm ngưỡng một vị thần.

"Thưa công chúa..."

"Ta đã nói đến thế mà người vẫn không định thả họ ra?"

"Không!

Thưa người, tôi sẽ làm ngay!"

Tôi có thể cảm thấy sự nguy hiểm phảng phất trong giọng nói ngọt như mật ấy.

Không quá cái chớp mắt, những cái xúc tu trói trên người Vy đã tuột ra hết.

Cơ thể nó đổ sập vào người tôi, giống như một con rô-bốt hết pin.

"Chúng tôi vô tình bị cuốn vào lãnh địa của Ngài.

Đây là sơ suất của tôi, xin Ngài thứ tội và thả chúng tôi đi!"

Thiên chạy đến chắn trước mặt chúng tôi.

Giọng điệu cậu ta gấp gáp, cả người run lẩy bẩy, máu từ bàn tay vẫn đang chảy không ngừng.

Cô công chúa kia tiếp tục lượn vòng trong khoang bụng con mực.

Một lúc sau, chiếc đuôi voan lướt đến trước mặt Thiên.

Phù du phát quang lúc này bỗng dưng tụ lại xung quanh chỗ chúng tôi.

Lúc này tôi mới thấy rõ khuôn mặt cô ấy.

"Ngài sao...?

Nghe thật xa cách quá đi...

Các cô cậu không phải thần dân của ta nên cứ gọi thẳng tên ta là được."

"Ta là Triều Hân, công chúa của vương quốc Tiên Cá."

Diễm lệ.

Đó là từ vựng đầu tiên bật ra trong đầu tôi.

Công chúa Triều Hân thực sự rất đẹp.

Đôi môi và mái tóc đỏ rực tương phản với làn da mịn màng, trắng tựa ngọc mỡ.

Tròng mắt cô ấy xanh thẳm, trông giống như màu của nước biển vào những ngày nắng.

Kích cỡ gấp đôi cơ thể người thường khiến những đặc điểm ấy càng rõ ràng bội phần, giống như đang ngắm một bức tượng trong bảo tàng.

Dù thế, cách cô ấy giữ da mặt đơ cứng khi cười khiến tôi hơi sợ.

"A..."

Tôi không kìm được lại giật mình.

Sinh vật dưới biển đều kỳ lạ như thế sao?

Từ bên cần cổ trái lan dài lên phần má trái, thái dương là những "vết nứt" có màu vàng kim.

Thật khó chịu khi tôi không còn cách diễn giải nào khác để nói về đặc điểm này trên khuôn mặt cô ấy.

Chúng có phần giống như rễ cây, nhưng cũng lại khiến tôi liên tưởng đến nghệ thuật dùng vàng ròng hàn gắn gốm vỡ Kintsugi của người Nhật.

Nghe thật quý phái, nhưng nếu áp dụng lên da thịt sinh vật sống thì vô cùng quái dị.

Thà nếu biết nó là một dạng xăm hay hoá trang thì vẫn dễ chịu hơn.

Phần da bị những vệt vàng ấy hoành hành sạm màu hẳn.

Nhưng công chúa khi thấy tôi nhìn chằm chằm thì không hề tức giận hay ngượng ngùng, ngược lại còn chủ động vén tóc sang một bên, để lộ chúng giống như một chiến tích đáng tự hào.

Rồi chưa kịp để tôi thở, Triều Hân đã vụt đến chỗ tôi.

Khuôn mặt xinh đẹp to lớn kia kề sát mặt tôi, khiến những lọn tóc bồng bềnh theo chuyển động của nước mà phủ lên vai.

Tôi cứ ngỡ cô ấy đang nhìn tôi chăm chú, cho đến khi nhận ra hướng của đồng tử không đúng lắm.

Cô ấy đang nhìn vào bên mắt xanh bị loạn sắc tố của tôi.

Khoảnh khắc này, tôi bỗng nhớ đến lời của các bà trong làng:

"Con Thương có mắt của Tiên Cá đấy!"

Rồi tôi nghe thấy tiếng của Triều Hân:

"Mừng em trở về, Thục của ta."

Tôi thấy người mình lại bị cuốn vào xoáy nước.

Mọi thứ chợt tối sầm.

*****

Tôi tỉnh dậy trong tư thế đứng.

Mở mắt ra, không gian xung quanh tôi là một khoảng tối tăm vô định.

Phần chân tôi lạnh căm căm.

Nhìn xuống, hoá ra bên dưới bản thân là nước, ngập đến hơn cổ chân.

Đầu óc tôi mơ màng, tựa như có một làn sương che phủ.

Tôi cứ đứng đấy, nhìn xuống làn nước, cho đến khi đầu óc tỉnh táo hơn một chút để nhớ rõ mọi chuyện.

Đúng rồi, tôi vừa chạy đi tìm con bạn thân định tự tử lúc nửa đêm, rồi bị một bầy thuỷ quái kéo ra giữa biển.

Tôi còn khám phá ra một người quen của mình là "Phù Thuỷ", sau đó bị hút vào bụng một con mực.

Rồi lại được một Tiên Cá giải cứu...?

Quá hoang đường, hẳn là tôi đang mơ.

Nhưng có vẻ là tôi đang mơ thật.

Nước ngập đến cổ chân, khoảng tối tăm vô định và cảm giác ngầy ngật này đều hướng tôi đến một đáp án: Tôi đang ở trong Vực Huyền Mộng.

Tôi xóc xóc cái vòng vỏ sò trên cổ tay trái.

Chẳng lẽ rơi xuống biển, tôi không ngửi được mùi tinh dầu nữa nên tác dụng của nó cũng mất?

Đứng định thần lại một lúc, tôi mới nhận ra, khoảng không này thực sự không vô tận như tôi nghĩ.

Nếu nheo mắt nhìn kỹ, trước mặt tôi có một đốm sáng nho nhỏ.

Do mắt tôi đã hơi quen với bóng tối phủ kín, nó lại càng rực rỡ đến chói mắt.

Tôi men theo hướng ấy mà đi mãi, đi mãi.

Lúc tôi đang xoa xoa bắp chân đau nhức, đốm sáng đột nhiên tắt phụt.

Rồi trong tích tắc lại sáng rực lên.

Ra là một viên ngọc.

Màu xanh lơ ánh tím, có những đường vân chạy qua lại trông như ngọc ốc xà cừ rực lửa.

Ánh sáng le lói từ nó phản chiếu xuống mặt nước, hắt lên đôi tay, khuôn mặt của người đang cầm nó.

Máu và những vết thâm tím hiện ra ngay tức khắc.

"Cô là Thục?"

Thục đảo mắt lên nhìn tôi như xác nhận rồi lại nhìn xuống.

Đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào viên ngọc, không chút xao động.

Lúc này tôi mới để ý, bên mắt trái của cô ấy hình như có gì đó không đúng.

Hơi cúi người xuống đôi chút, ánh mắt Thục lại liếc lên tôi.

Tôi hiểu cảm giác sai sai này là từ đâu rồi, thì ra cô ấy có một bên mắt bị rỗng.

Cực kỳ kinh khủng.

Phần khoé mắt của Thục toác cả ra, máu chảy xuống gò má đã khô lại.

Bên trong lúc nhúc những đốm trắng chừng như đang ngọ nguậy, có lẽ là giòi bọ.

Tôi thầm tưởng tượng ra cảnh có người dùng muỗng khoét mắt cô ấy ra mà không khỏi rùng mình.

Thật sự... ghê tởm.

Dù vậy, tôi vẫn có điều phải xác nhận.

"Tôi là gì của cô?"

Nghe xong câu ấy, cuối cùng Thục cũng phản ứng.

Cô ấy bật ra tiếng cười khàn từ cuống họng, rướn người cầm lấy tay tôi, đặt lên viên ngọc sáng loáng.

Có lẽ là nhân lúc tôi còn tỉnh táo, Thục cất tiếng.

"Tôi là Đoan Thục."

"Còn cô là tôi."

Hả?

Nghĩa là sao?

Sao tôi có thể là cô được?

Hai người đang ngồi hai hướng cơ mà?

Tôi còn không có cảm giác bị ngất.

Chỉ là lúc tỉnh lại lần nữa, tôi phát hiện mình không ở giữa lòng biển.

Phiền phức hơn nữa là lúc này tôi không tự điều khiển được cơ thể mình, lúc vừa mở mắt thì đã đang chạy thục mạng rồi.

Mất một lúc lâu đầu óc tôi mới thanh tỉnh lại được đôi chút để nhận thức được xung quanh.

Bối cảnh hiện tại chắc chắn không phải thời hiện đại.

Có vẻ tôi đang ở giữa đường lớn, rộng rãi và thoáng mát, nhưng cũng không có nhiều người qua lại.

Đa số đều mặc những bộ áo tứ thân, áo lễ màu thâm.

Không có điện thoại, không có xe cộ, và mọi người đều đi chân trần.

Qua khóe mắt, đôi lúc lúc tôi còn nhìn thấy những người nước ngoài đeo kính râm đứng trò chuyện bằng tiếng Anh và tiếng Pháp.

Có vẻ là thời khá xưa.

Chạy được một lúc, "tôi" đứng lại thở dốc.

Cho đến lúc này, tôi vẫn không biết mục đích của người này là gì.

Có vẻ là đang tìm kiếm ai đó?

Hoặc một chỗ nào đó?

Tôi chỉ cảm thấy, người này chừng như đang vô cùng tuyệt vọng.

Ánh mắt hướng xuống, "tôi" vén ống tay áo lên.

Có hơi chấn động.

Tay tôi bị bao phủ bởi vảy cá.

Những cái vảy lấp lánh ánh xanh tím, nhớp nháp bốc mùi tanh dưới ánh nắng gay gắt miền biển.

Tôi bỗng nhớ lại câu nói lúc trước khi ngất lần nữa.

"Tôi là Đoan Thục."

Có vẻ như đây là một phần ký ức của cô ấy, còn tôi là người kế thừa và đang xem lại chúng như một dạng nhập vai trải nghiệm.

Nói vậy, tôi đang ở nơi cách thời gian mình sống hơn một trăm năm.

Vấn đề là Thục ở thời điểm này đang muốn tìm thứ gì?

Khoan đã nào.

Đoan Thục là Tiên Cá, không phải con người.

Vậy tại sao từ nãy giờ cô ta có thể chạy, đi đứng bằng hai chân cơ chứ?

Ràng buộc cơ thể khiến tôi không thể làm gì khác.

Nhưng suy đi tính lại, cộng với những thông tin tôi có từ bảo tàng Hoa Liên, có vẻ đây chính là thời gian kỳ hạn trở về đại dương của Thục.

Hình thể con người dần biến mất, trả về nguyên dạng là một sinh vật siêu nhiên không thuộc về mặt đất.

Điều này giải thích lý do vì sao vảy cá dần xuất hiện lại trên cơ thể cô ấy.

Nói vậy, có lẽ Thục đây là lúc Thục đi tìm phương thuốc để giữ đôi chân?

Chưa kịp để tôi nghĩ hết, Thục lại đứng lên.

Lần này cô ấy không chạy nữa mà chỉ đi bộ nhanh.

Tôi dần thấy hơi thở khò khè hơn, cảm giác không khí không thể chạy vào khoang mũi nhiều nữa.

Tôi đưa tay sang hai bên cổ, lớp mang đỏ đã xuất hiện rồi.

Khó chịu quá.

Tôi muốn ngừng chạy lại, nhưng cái cơ thể chết tiệt này không để tôi làm thế.

Tầm mắt tôi ngày càng mờ mịt.

Tôi cứ chạy vô vọng như thế, cho đến khi va phải một người.

"Cô gì ơi, không sao chứ?"

Tôi nhìn thấy trước mắt mình một màu xanh đậm.

Quen thuộc.

"T...Tôi..."

Tôi ngước mặt lên, cố bật ra tiếng cảm ơn trong cơn khò khè.

Nhưng đó là những gì Thục đã làm thôi, còn tôi thì đang hoảng sợ đến mức không nghĩ được gì.

Người trước mặt đang đỡ tôi, không ai khác chính là thuyết minh viên Xuân Thắng.

*****

Hết chương 17.
 
Back
Top Dưới