Chiếc xe Jeep dừng lại trước một nhà kho gạch đỏ có cánh cửa sắt hoen gỉ, nằm khuất sau những dãy container mục nát.
Mingyu tắt máy, nhưng hắn không vội bước xuống.
Trong không gian chật hẹp của cabin, mùi máu đen đặc quánh và mùi đàn hương quyện vào nhau, tạo thành một loại áp lực khiến Wonwoo cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.
Wonwoo khẽ động đậy, cơn đau đầu vẫn âm ỉ như tiếng chuông ngân vang xa xăm từ một cõi khác.
Anh nhìn sang Mingyu, người lúc này đang tựa đầu vào vô lăng, đôi mắt nhắm nghiền.
Ánh đèn đường lờ mờ hắt vào, làm nổi bật những đường gân xanh xao trên cổ hắn – nơi mà Wonwoo biết, chỉ cần một vết cắt nhỏ, thứ chảy ra sẽ là bóng tối đậm đặc.
"Cậu nói... tôi là mục tiêu tiếp theo sao?"
Wonwoo phá vỡ sự im lặng, giọng anh khàn đặc, mỗi lời nói ra đều mang theo vị chát của máu khô.
Mingyu mở mắt, tia nhìn đỏ vẩn đục vẫn chưa hoàn toàn biến mất, khiến hắn trông giống một loài dã thú đang cố khoác lên mình lớp vỏ con người.
Hắn không trả lời bằng lời nói.
Mingyu bước xuống xe, vòng qua cửa ghế phụ và bế thốc Wonwoo lên.
Lần này, Wonwoo không còn sức để phản kháng.
Anh mặc cho cơ thể mình dán chặt vào lớp áo măng tô lạnh lẽo, cảm nhận nhịp tim của đối phương đập vào lồng ngực mình – một nhịp đập nặng nề, máy móc, dường như mỗi nhịp đều phải gồng mình để đẩy đi thứ máu đen đặc quánh kia.
Bên trong nhà an toàn là một không gian tối giản nhưng đầy mùi vị của sự kiểm soát.
Mingyu đặt Wonwoo xuống chiếc sofa da cũ kỹ, nơi lớp da đã nứt nẻ theo thời gian.
"Nằm yên đó.
Đừng để bản nhạc trong đầu anh có cơ hội quay lại.
Nếu anh còn cố đọc thêm bất cứ ký ức nào lúc này, não anh sẽ cháy khét trước khi tôi kịp cứu anh đấy."
Mingyu bỏ lại một câu ra lệnh rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Wonwoo nghe thấy tiếng nước chảy xối xả, tiếng thở dốc nặng nề và cả tiếng nắm đấm nện mạnh vào tường gạch.
Có vẻ như việc áp chế bản nhạc ở nhà hát cũng đã rút cạn sức lực của Mingyu.
Wonwoo lê bước tới bàn làm việc của Mingyu.
Một chiếc cặp da đen nằm mở toang, như một cái bẫy đang đợi anh sập vào.
Sự tò mò của một kẻ làm khoa học trỗi dậy trong huyết quản.
Anh run rẩy lật mở những trang hồ sơ bên trong.
Ngay lập tức, thế giới của anh như sụp đổ.
Đó không phải là hồ sơ vụ án.
Đó là hồ sơ theo dõi sinh học.
Trên trang giấy đầu tiên, một tấm ảnh thẻ của chính anh được ghim ngay ngắn.
Bên dưới là những dòng ghi chú khô khốc:
Mẫu vật 0717 (Jeon Wonwoo): Năng lực "Huyết Ảnh" đạt cấp độ Alpha.
Có khả năng truy xuất dữ liệu từ các tế bào gốc đã chết.Cảnh báo: 0717 không có khả năng tự thanh lọc độc tố tâm linh.
Máu của 0717 quá "sạch", quá nhạy cảm, dễ dàng bị đồng hóa và tiêu diệt bởi các tần số ngoại lai.
Wonwoo lật tiếp trang sau, tấm ảnh của Mingyu hiện ra.
Mẫu vật 0406 (Kim Mingyu): Dự án "Bình Chứa Hắc Huyết".
Được nuôi cấy để trở thành một hệ thống lọc máu sống.Mối liên kết: 0406 có nhiệm vụ hấp thụ toàn bộ "rác thải ký ức" và sự đau đớn từ 0717 thông qua tiếp xúc da thịt hoặc truyền máu trực tiếp.
0406 là vật hy sinh để giữ cho bộ não của 0717 luôn minh mẫn phục vụ Phân viện.
Ghi chú: Tuyệt đối không để 0717 và 0406 tách rời.
Nếu không có 0406, 0717 sẽ chết trong đau đớn.
Nếu không có 0717, 0406 sẽ mất kiểm soát và trở thành quái vật đồ sát.
"Anh xem đủ chưa?"
Giọng nói của Mingyu vang lên ngay sau gáy, lạnh lẽo như một lưỡi dao băng.
Wonwoo giật mình quay lại, cuốn hồ sơ rơi khỏi tay, xấp giấy trắng văng tung tóe trên sàn.
Mingyu đứng đó, mái tóc ướt đẫm rủ xuống trán, phần thân trên để trần lộ ra những vết sẹo ngang dọc chằng chịt, và đáng sợ nhất là những đường gân đen đang nổi rõ rệt từ tim lan ra khắp cánh tay.
"Cậu... cậu không phải là người của Phân viện cử đến để bảo vệ tôi," Wonwoo thều thào, đôi mắt anh mở to vì bàng hoàng.
"Họ nuôi cấy chúng ta... như một cặp ký sinh sao?
Nhưng tại sao chứ, lẽ nào cậu đã biết từ đầu?
Cậu nhìn tôi đau đớn, nhìn tôi vật lộn với những tiếng thét của người chết, chỉ để thỏa mãn cái vai diễn 'kẻ cứu rỗi' này sao?"
Wonwoo giơ cuốn sổ lên, đôi mắt đỏ hoe vì giận dữ
Mingyu tiến lên một bước, hơi nóng từ cơ thể hắn tỏa ra áp đảo hoàn toàn cái lạnh của Wonwoo.
Hắn dồn anh vào mép bàn, đôi bàn tay to lớn chống xuống, khóa chặt Wonwoo ở giữa.
"Cứu rỗi?
Anh nghĩ tôi thích thứ máu đen chết tiệt này sao?"
Mingyu gầm lên, lần đầu tiên sự điềm tĩnh của hắn vỡ vụn.
"Mỗi lần anh chạm vào một cái xác, tôi cảm thấy như có hàng nghìn lưỡi dao cắt vào tủy sống mình.
Khi anh nghe thấy bản nhạc đó, tôi là kẻ phải hứng chịu sự đổ vỡ của nó trong huyết quản.
Tôi không cứu anh vì lòng tốt, Wonwoo.
Tôi cứu anh vì nếu anh chết, tôi sẽ trở thành một đống thịt thối không còn mục đích sống!"
Mingyu túm lấy cổ áo Wonwoo, kéo anh lại gần đến mức chóp mũi hai người chạm vào nhau.
"Phân viện gọi đó là 'sự cân bằng hoàn hảo'.
Anh là bộ não nhạy cảm nhất, còn tôi là cái gông xiềng vững chắc nhất.
Họ cần năng lực của anh để giải mã những bí mật của thế giới ngầm, và họ cần tôi để giữ cho bộ não của anh không bị nổ tung."
Hắn đưa bàn tay vẫn còn rỉ ra một chút máu đen chạm vào má Wonwoo, vuốt ve một cách dịu dàng đến đáng sợ.
"Anh ghét tôi lắm đúng không?
Ghét vì phải phụ thuộc vào dòng máu bẩn thỉu này để được sống?"
Wonwoo nghiến răng, cố gắng giữ lấy chút tự trọng cuối cùng: "Tôi không muốn là một mẫu vật.
Tôi không muốn sống nhờ vào sự ban phát của một con quái vật như cậu."
Mingyu bỗng cười khẽ, một nụ cười chứa đầy sự chua chát.
Hắn đột ngột nắm lấy tay Wonwoo, đặt nó lên trái tim mình.
"Vậy thì anh cứ việc ghét tôi đi.
Nhưng hãy nhớ cho kỹ, Jeon Wonwoo: Mỗi nốt nhạc anh nghe thấy, mỗi ký ức anh đọc được, tôi đều phải gánh chịu phân nửa nỗi đau đó thay anh.
Chúng ta là hai kẻ bị nguyền rủa chung một sợi dây thừng.
Anh chết, tôi hóa điên.
Tôi chết, anh cũng chẳng thể sống sót qua nổi đêm nay."
Wonwoo lặng người.
Anh nhìn thấy sự đau đớn tột cùng trong mắt Mingyu – một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời, nó nằm sâu trong cấu trúc gen của họ.
Anh đưa bàn tay run rẩy chạm vào vết sẹo ngay ngực Mingyu.
Ngay giây phút tiếp xúc, một luồng điện cực mạnh chạy dọc cánh tay Wonwoo, nhưng lần này không phải là tiếng thét của người chết, mà là tiếng gào thét của chính Mingyu.
Mingyu khẽ rên rỉ, hắn không đẩy anh ra mà ngược lại, hắn gục đầu vào hõm cổ Wonwoo, hít lấy mùi hương thanh khiết của anh như một con nghiện đang tìm thấy liều thuốc cuối cùng.
Bên ngoài, tiếng sấm nổ vang trời, mưa bắt đầu nặng hạt hơn như muốn nhấn chìm cả khu công nghiệp vào bóng tối.
Wonwoo nhìn Mingyu, lần đầu tiên anh thấy trong đó không phải là sự chiếm hữu của một kẻ đi săn, mà là sự tuyệt vọng của một kẻ bị giam cầm trong chính định mệnh của mình.
"Bản nhạc tiếp theo đã bắt đầu rồi," Mingyu thì thầm, "Buổi đấu giá 'Máu Thuần Chủng' của anh sẽ diễn ra vào tối mai."
Giọng hắn lạc đi giữa tiếng mưa gào thét bên ngoài nhà kho.
"Ngày mai, tại buổi đấu giá, họ sẽ không chỉ muốn máu của anh.
Họ muốn xé xác anh ra để tìm hiểu về sự cộng sinh này.
Nếu anh không tin tôi, ít nhất hãy để tôi được chết trước khi họ chạm vào anh."
Wonwoo nhắm mắt lại, cảm nhận những giọt nước tóc ướt của Mingyu nhỏ xuống ngực mình.
Anh nhận ra, sự chiếm hữu của Mingyu không phải là tình yêu bình thường, nó là một loại bản năng sinh tồn nghiệt ngã.
Trong bóng tối của nhà an toàn, bản nhạc vĩ cầm của Seungwoo dường như đã lùi xa, chỉ còn lại tiếng mưa và nhịp tim đập loạn của hai kẻ bị thế giới chối bỏ.
Wonwoo từ từ đưa tay lên, ôm lấy bờ vai rộng lớn đang run rẩy của Mingyu.
"Tôi sẽ không chạy trốn nữa," Wonwoo thầm hứa, không biết là nói với chính mình hay nói với kẻ đang bám lấy mình như một người lính sắp chết trên chiến trường.
"Cho đến khi bản nhạc cuối cùng kết thúc, chúng ta sẽ cùng nhau xuống địa ngục."
ôi quả chủ đề khai thác khó ỉa các con vợ oi, cứu thg chồng với 🙁((((