Cả đêm hôm đó, Wonwoo không ngủ được.
Vị kim loại mặn chát của giọt máu kỳ lạ vẫn ám ảnh nơi đầu lưỡi, và hơi nóng từ bàn tay Kim Mingyu dường như vẫn còn in hằn trên eo anh.
Hắn là một ẩn số mà anh không thể giải mã.
Wonwoo đã cố gắng lục tìm trong kho dữ liệu của Phân viện, nhưng hồ sơ của Kim Mingyu chỉ là một trang giấy trắng vỏn vẹn ba chữ: Đặc nhiệm ngầm.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng hiếm hoi cố gắng len lỏi qua lớp sương mù dày đặc của thành phố, một cuộc gọi từ Phân viện đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Wonwoo.
"Bác sĩ Jeon, chúng ta có một 'tác phẩm' mới tại nhà hát trung tâm.
Và...
Đội trưởng Kim đang đợi anh ở sảnh."
Wonwoo thở dài, vơ đại một chiếc áo khoác trắng của mình.
Khi bước ra sảnh, anh thấy Mingyu đang đứng tựa vào chiếc xe jeep đen tuyền.
Hắn trông không giống một đội trưởng đặc nhiệm vừa thức trắng đêm, trái lại, vẻ rạng rỡ và bờ vai rộng lớn của hắn dưới ánh nắng buổi sớm khiến Wonwoo thấy có chút chói mắt đến khó chịu.
"Cà phê của anh, ít đường và tuyệt đối không có vị máu," Mingyu nhếch môi trêu đùa, đưa ly nước vẫn còn bốc khói về phía anh.
Wonwoo nhận lấy, lướt qua hắn với vẻ mặt không cảm xúc.
"Đi thôi.
Tôi không muốn để mọi người phải chờ lâu.
Và lần sau, không cần tốn công mua cho tôi đâu."
Mingyu không giận, hắn chỉ thản nhiên thu tay lại, uống một ngụm cà phê rồi điềm tĩnh lái xe.
Chiếc xe Jeep đen tuyền lướt đi trong màn sương mù đặc quánh của Seoul buổi sớm.
Không gian bên trong xe im lặng đến mức Wonwoo có thể nghe thấy cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên bảng điều khiển.
Anh tựa đầu vào kính xe, đôi mắt mệt mỏi dõi theo những ánh đèn đường mờ mịt.
Cà phê trong tay anh đã nguội ngắt từ lâu, nhưng anh không buồn uống.
Vị kim loại từ đêm qua vẫn như còn vướng lại đâu đó nơi cuống họng, đắng chát và đầy ám ảnh.
"Anh vẫn còn nghĩ về chuyện tối qua sao?"
Mingyu phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm thấp, đều đặn như nhịp động cơ.
Wonwoo không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp: "Tôi đang nghĩ về việc tại sao một kẻ như cậu lại có thể xuất hiện đúng lúc đến thế.
Phân viện 17 chưa bao giờ có tiền lệ cử đội trưởng đặc nhiệm đi giám sát một bác sĩ pháp y 24/7."
Mingyu khẽ nhếch môi, bàn tay điêu luyện xoay vô lăng rẽ vào khu nhà hát trung tâm.
"Có lẽ vì anh là người duy nhất ở đây biết cách khiến người chết phải mở miệng, còn tôi là người duy nhất biết cách giữ cho anh không phải đi theo họ."
Tại hiện trường của nhà hát lớn Seoul, không khí bên trong nhà hát tĩnh lặng đến rợn người, mùi hương của những bó hoa chúc mừng từ tối qua giờ đã chuyển sang mùi tàn héo và ủ rũ.
Giữa sân khấu tráng lệ, nhạc sĩ thiên tài Park Seungwoo ngồi bất động trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ.
Cây vĩ cầm bằng gỗ mun vẫn nằm gọn trong vòng tay ông ta, nhưng tư thế ấy không giống như đang biểu diễn, mà giống như đang cố bảo vệ một kho báu cuối cùng trước khi trút hơi thở.
Wonwoo quỳ xuống bên cạnh thi thể, đôi găng tay cao su miết nhẹ trên làn da trắng trong như hổ phách của Seungwoo.
Anh nheo mắt quan sát những huyết quản lộ rõ dưới da nhưng thay vì màu đỏ sẫm, chúng lại lấp lánh một thứ chất lỏng vô sắc.
"Kỳ lạ thật..."
Wonwoo thì thầm, bàn tay anh vô thức lướt về phía cây đàn.
"Cây đàn này có năm dây."
"Đừng chạm vào!"
Mingyu gầm lên, nhưng đã quá muộn.
Ngay khi đầu ngón tay Wonwoo vừa sượt qua sợi dây mảnh như tơ nhện kia, một âm thanh chói tai vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của khán phòng.
Đó không phải là âm nhạc, đó là tiếng thét của sự diệt vong.
Wonwoo cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ, len lỏi qua các dây thần kinh và cắm sâu vào tủy xương.
Trong cơn mê loạn của âm thanh, anh thấy dòng máu trong người mình bắt đầu rung động dữ dội.
Máu mũi Wonwoo tuôn ra, đỏ thẫm, nhỏ xuống sàn gỗ bóng loáng.
Bản nhạc quỷ dị ấy đang cố gắng cộng hưởng với nhịp tim của anh, cố gắng tước đoạt sắc đỏ từ trong huyết quản anh như đã làm với Seungwoo.
"Dừng lại... làm ơn..."
Wonwoo gập người xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, tầm nhìn nhòe đi giữa những nốt nhạc chết chóc.
Ngay khoảnh khắc Wonwoo tưởng chừng như lồng ngực mình sẽ nổ tung, một sức mạnh thô bạo ập đến.
Mingyu lao tới như một cơn lốc, hắn không kéo tay anh ra mà trực tiếp dùng bàn tay trần siết chặt lấy sợi dây đàn quái dị kia.
Phựt.
Sợi dây đứt lìa, cứa sâu vào lòng bàn tay Mingyu.
Nhưng thay vì máu đỏ, một thứ chất lỏng đen đặc, đặc quánh như hắc ín chảy ra từ vết thương của hắn, nhỏ xuống cây đàn.
Ngay lập tức, tiếng nhạc im bặt, như thể nó vừa bị một loài quái thú hung tợn hơn nuốt chửng hoàn toàn.
Mingyu không màng đến vết thương đang bốc khói trên tay mình, hắn xoay người ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của Wonwoo.
Hắn ép đầu anh dựa sát vào ngực mình, dùng sự nóng rực của cơ thể mình để xua đi cái lạnh lẽo của tử khí.
"Nghe tôi, Wonwoo!
Hít thở thật sâu vào!"
Giữa sự im lặng đột ngột, Wonwoo áp tai vào lồng ngực Mingyu.
Anh không nghe thấy tiếng đàn nữa, chỉ còn nhịp đập thình thịch, thình thịch nặng nề và uy quyền của Mingyu.
Nó giống như một loại kháng thể cực mạnh, dập tắt mọi sự hỗn loạn trong đầu anh.
Sau vài phút thở dốc, Wonwoo run rẩy ngước nhìn vệt máu đen trên tay Mingyu.
"Máu của cậu... nó là cái gì?"
Mingyu nhìn xuống vết thương đang tự khép lại một cách thần kỳ, đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng tàn nhẫn.
Hắn cúi xuống, dùng ngón tay còn dính vệt máu đen miết nhẹ lên làn môi đang tái nhợt của Wonwoo.
"Đó là cái giá để tôi có thể giữ anh lại ở thế giới này," Mingyu thì thầm, hơi thở nóng hổi phả lên mặt anh.
"Kẻ sát nhân không muốn giết Seungwoo, hắn dùng ông ta làm một cái loa phóng thanh để tìm kiếm những dòng máu nhạy cảm như anh.
Đây là một lời mời, Wonwoo.
Một lời mời đến với buổi tiệc của quỷ."
Wonwoo nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông trước mặt, cảm thấy một nỗi sợ hãi mới trỗi dậy.
Anh nhận ra rằng, bản nhạc vĩ cầm kia có thể lấy đi mạng sống của anh, nhưng Kim Mingyu... hắn có thể lấy đi linh hồn của anh.
Mingyu thản nhiên bế thốc Wonwoo lên, bước đi trước ánh nhìn ngơ ngác của những nhân viên cảnh sát trong nhà hát.
"Vụ án này không còn là của cảnh sát nữa rồi.
Đi thôi, tôi sẽ đưa anh đi."
Wonwoo lịm đi trong vòng tay ấy, vị kim loại của máu đen Mingyu bám trên môi anh, đắng chát nhưng mang theo một sự an toàn đến nghẹt thở.
"Bác sĩ Jeon, từ giờ anh không được phép rời khỏi tôi quá ba bước.
Bản nhạc này đang tìm vật chủ mới... và nó đã chọn anh."
Trong bóng tối của cơn choáng váng, anh chỉ biết một điều duy nhất: Kim Mingyu không chỉ bảo vệ anh khỏi người chết, mà hắn đang bảo vệ anh khỏi chính món quà bị nguyền rủa đang chảy trong huyết quản của anh.