Khác máu-meanie

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
405794045-256-k515355.jpg

Máu-Meanie
Tác giả: lynhmw
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Anh nói anh sợ máu, nhưng lại yêu kẻ có dòng máu bẩn thỉu như tôi.

Wonwoo, chúng ta sinh ra không phải để cứu rỗi nhau... chúng ta sinh ra để cùng nhau chìm xuống đáy địa ngục."

Giọt máu rơi xuống không phải để minh oan.

Nó rơi xuống để khóc cho một đoạn tình cảm vốn dĩ đã định sẵn là tro tàn.



wonwoo​
 
Máu-Meanie
Mở đầu


Trong bóng tối của thành phố Seoul, nơi những cơn mưa không bao giờ gột rửa sạch được tội ác, có một loại bí mật không được lưu lại bằng giấy mực, mà bằng Máu.

Jeon Wonwoo là một bác sĩ pháp y sống giữa những lằn ranh.

Anh không sợ người chết, anh chỉ sợ những gì họ kể lại.

Với đôi bàn tay có thể chạm vào ký ức của những dòng máu đã lạnh, Wonwoo bị giam cầm trong những cơn ác mộng của kẻ khác.

Anh đơn độc, cho đến khi vụ án "Những xác chết khô" xuất hiện, phá vỡ mọi quy tắc vật lý mà anh từng biết.

Kim Mingyu xuất hiện vào một đêm mưa tầm tã, mang theo mùi gỗ đàn hương và hơi lạnh của một kẻ bước ra từ địa ngục.

Là đội trưởng đội đặc nhiệm của Phân viện 17, hắn không đến để phá án.

Hắn đến để canh giữ một bí mật cổ xưa đang chảy trong huyết quản của chính mình—và của cả Wonwoo.

Một người đọc được quá khứ qua những vết máu.

Một người dùng máu để che giấu tương lai.

Khi ranh giới giữa kẻ đi săn và con mồi trở nên mong manh, khi những giọt máu màu tím thẫm bắt đầu rơi trên sàn đá lạnh lẽo, Wonwoo nhận ra rằng: Thứ đáng sợ nhất không phải là cái chết, mà là sự thật đằng sau dòng tộc đang săn đuổi họ.

"Đừng chạm vào máu của người chết, Wonwoo.

Hãy nhìn vào mắt tôi... vì chỉ có máu của tôi mới không phản bội anh."

Sự thật có vị kim loại, mặn chát và đỏ rực.

Chào mừng bạn đến với thế giới của "MÁU".
 
Máu-Meanie
4°C


Phòng giám định pháp y của Phân viện 17 nằm ở tầng hầm B4, nơi mà ngay cả tiếng rung của mặt đất khi tàu điện ngầm lướt qua cũng không thể chạm tới.

Ở đây chỉ có tiếng rít đều đặn của hệ thống thông gió và mùi hóa chất nồng nặc đến mức có thể bóp nghẹt lá phổi của bất kỳ ai lần đầu đặt chân đến.

Jeon Wonwoo đẩy gọng kính, ánh đèn neon phía trên đầu nhấp nháy một nhịp lỗi, hắt ánh sáng xanh xao lên khuôn mặt gầy gò của anh.

Trên bàn mổ inox lạnh lẽo là một thi thể vừa được chuyển đến từ hiện trường vụ tai nạn giao thông bình thường.

Nhưng Wonwoo biết nó không bình thường.

Anh chậm rãi tháo lớp găng tay cao su, để lộ những đầu ngón tay trắng bệch, run rẩy.

Anh mắc chứng sợ máu người sống, nhưng với máu người chết, anh lại có một mối liên kết kỳ dị.

Đối với Wonwoo, máu không chỉ là chất lỏng, nó là một cuộn băng ghi hình đầy những nỗi đau.

Khi ngón tay anh vừa chạm vào vết máu khô trên cổ nạn nhân, một luồng điện xẹt qua đại não.

Xoẹt.

Tiếng phanh xe rít chói tai.

Mùi cao su cháy.

Tiếng xương gãy vụn.

Và cuối cùng, một giọng nói thầm thì bên tai mà chỉ mình anh nghe thấy: "Hắn không phải là người..."

"Bác sĩ Jeon, chạm tay không vào thi thể là vi phạm quy trình khám nghiệm đấy."

Một giọng nói trầm thấp, lạ lẫm vang lên từ phía cửa phòng khiến Wonwoo giật mình thu tay lại.

Tim anh đập mạnh vào lồng ngực.

Anh xoay người, nheo mắt nhìn bóng dáng cao lớn đang đứng tựa vào khung cửa.

Đó là một người đàn ông lạ mặt với chiếc áo khoác măng tô đen dài, vai áo vẫn còn đọng lại những giọt nước mưa lấp lánh dưới ánh đèn.

Hắn có một gương mặt đẹp đến mức phi thực tế, nhưng đôi mắt lại sắc lẹm như lưỡi dao mổ mà Wonwoo đang cầm trên tay.

"Tôi không nhớ là mình có lịch hẹn với ai vào lúc 4 giờ chiều cả" Wonwoo lấy lại tông giọng lạnh lùng đặc trưng, che giấu sự xáo trộn trong lòng.

Người đàn ông không trả lời ngay.

Hắn chậm rãi bước vào phòng, đôi ủng da nện xuống sàn đá phát ra những tiếng cộp nặng nề.

Hắn dừng lại ngay sát bên cạnh Wonwoo, thu hẹp khoảng cách đến mức Wonwoo có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương hòa quyện với hơi lạnh của cơn mưa ngoài kia.

"Kim Mingyu.

Đội trưởng đặc nhiệm mới của Phân viện 17," Hắn chìa ra một tấm thẻ đen có biểu tượng hoa trà đỏ dập nổi.

"Từ hôm nay, tôi sẽ là người canh gác của anh."

Wonwoo nhíu mày: "Canh gác?

Tôi là bác sĩ pháp y, không phải tội phạm."

Mingyu khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.

Hắn nghiêng người, ghé sát vào tai Wonwoo, hơi thở nóng hổi tương phản hoàn toàn với không khí lạnh lẽo của hầm B4.

"Anh không phải tội phạm, nhưng dòng máu anh đang mang là một loại tội lỗi mà rất nhiều kẻ ngoài kia muốn nếm thử."

Nói rồi, Mingyu bất ngờ nắm lấy bàn tay vừa chạm vào thi thể của Wonwoo.

Bàn tay của Mingyu nóng rực như lửa đốt.

Ngay giây phút hai làn da tiếp xúc, Wonwoo cảm thấy một cơn choáng váng ập đến.

Vết máu khô trên cổ thi thể bỗng nhiên tươi lại, đỏ thẫm và bắt đầu chảy dài xuống bàn mổ như một sinh vật sống.

Wonwoo khuỵu xuống, nhưng Mingyu đã kịp siết chặt eo anh, giữ anh đứng vững.

"Đừng sợ," Mingyu thì thầm, bàn tay to lớn của hắn bao trọn lấy những ngón tay run rẩy của Wonwoo.

"Nếu những ký ức đó làm anh đau, hãy nhìn vào tôi.

Máu của tôi... sẽ làm anh thấy dễ chịu hơn."

Wonwoo ngước lên, anh cố gắng thoát khỏi người đàn ông tự nhận là đội trưởng của anh.

"Tôi không cần thứ phục lợi đấy từ cậu.

Thứ tôi cần là sự yên tĩnh để làm việc, không phải một kẻ nói những lời mê sảng như cậu."

Mingyu vừa thản nhiên tháo găng tay cho Wonwoo, vừa đáp: "Yên tĩnh?

Anh gọi những tiếng gào thét từ ký ức của kẻ chết là yên tĩnh sao?

Bác sĩ Jeon, anh nói dối tệ thật đấy.

Nhịp tim của anh đang nhanh hơn bình thường 20 nhịp rồi."

Wonwoo thở hắt và dường như anh nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của Mingyu.

Anh nhận ra, cuộc đời tĩnh lặng của mình đã chính thức kết thúc vào giây phút người đàn ông này xuất hiện.
 
Máu-Meanie
Tiếng vĩ cầm của người chết


Cả đêm hôm đó, Wonwoo không ngủ được.

Vị kim loại mặn chát của giọt máu kỳ lạ vẫn ám ảnh nơi đầu lưỡi, và hơi nóng từ bàn tay Kim Mingyu dường như vẫn còn in hằn trên eo anh.

Hắn là một ẩn số mà anh không thể giải mã.

Wonwoo đã cố gắng lục tìm trong kho dữ liệu của Phân viện, nhưng hồ sơ của Kim Mingyu chỉ là một trang giấy trắng vỏn vẹn ba chữ: Đặc nhiệm ngầm.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng hiếm hoi cố gắng len lỏi qua lớp sương mù dày đặc của thành phố, một cuộc gọi từ Phân viện đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Wonwoo.

"Bác sĩ Jeon, chúng ta có một 'tác phẩm' mới tại nhà hát trung tâm.

Và...

Đội trưởng Kim đang đợi anh ở sảnh."

Wonwoo thở dài, vơ đại một chiếc áo khoác trắng của mình.

Khi bước ra sảnh, anh thấy Mingyu đang đứng tựa vào chiếc xe jeep đen tuyền.

Hắn trông không giống một đội trưởng đặc nhiệm vừa thức trắng đêm, trái lại, vẻ rạng rỡ và bờ vai rộng lớn của hắn dưới ánh nắng buổi sớm khiến Wonwoo thấy có chút chói mắt đến khó chịu.

"Cà phê của anh, ít đường và tuyệt đối không có vị máu," Mingyu nhếch môi trêu đùa, đưa ly nước vẫn còn bốc khói về phía anh.

Wonwoo nhận lấy, lướt qua hắn với vẻ mặt không cảm xúc.

"Đi thôi.

Tôi không muốn để mọi người phải chờ lâu.

Và lần sau, không cần tốn công mua cho tôi đâu."

Mingyu không giận, hắn chỉ thản nhiên thu tay lại, uống một ngụm cà phê rồi điềm tĩnh lái xe.

Chiếc xe Jeep đen tuyền lướt đi trong màn sương mù đặc quánh của Seoul buổi sớm.

Không gian bên trong xe im lặng đến mức Wonwoo có thể nghe thấy cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ trên bảng điều khiển.

Anh tựa đầu vào kính xe, đôi mắt mệt mỏi dõi theo những ánh đèn đường mờ mịt.

Cà phê trong tay anh đã nguội ngắt từ lâu, nhưng anh không buồn uống.

Vị kim loại từ đêm qua vẫn như còn vướng lại đâu đó nơi cuống họng, đắng chát và đầy ám ảnh.

"Anh vẫn còn nghĩ về chuyện tối qua sao?"

Mingyu phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm thấp, đều đặn như nhịp động cơ.

Wonwoo không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp: "Tôi đang nghĩ về việc tại sao một kẻ như cậu lại có thể xuất hiện đúng lúc đến thế.

Phân viện 17 chưa bao giờ có tiền lệ cử đội trưởng đặc nhiệm đi giám sát một bác sĩ pháp y 24/7."

Mingyu khẽ nhếch môi, bàn tay điêu luyện xoay vô lăng rẽ vào khu nhà hát trung tâm.

"Có lẽ vì anh là người duy nhất ở đây biết cách khiến người chết phải mở miệng, còn tôi là người duy nhất biết cách giữ cho anh không phải đi theo họ."

Tại hiện trường của nhà hát lớn Seoul, không khí bên trong nhà hát tĩnh lặng đến rợn người, mùi hương của những bó hoa chúc mừng từ tối qua giờ đã chuyển sang mùi tàn héo và ủ rũ.

Giữa sân khấu tráng lệ, nhạc sĩ thiên tài Park Seungwoo ngồi bất động trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ.

Cây vĩ cầm bằng gỗ mun vẫn nằm gọn trong vòng tay ông ta, nhưng tư thế ấy không giống như đang biểu diễn, mà giống như đang cố bảo vệ một kho báu cuối cùng trước khi trút hơi thở.

Wonwoo quỳ xuống bên cạnh thi thể, đôi găng tay cao su miết nhẹ trên làn da trắng trong như hổ phách của Seungwoo.

Anh nheo mắt quan sát những huyết quản lộ rõ dưới da nhưng thay vì màu đỏ sẫm, chúng lại lấp lánh một thứ chất lỏng vô sắc.

"Kỳ lạ thật..."

Wonwoo thì thầm, bàn tay anh vô thức lướt về phía cây đàn.

"Cây đàn này có năm dây."

"Đừng chạm vào!"

Mingyu gầm lên, nhưng đã quá muộn.

Ngay khi đầu ngón tay Wonwoo vừa sượt qua sợi dây mảnh như tơ nhện kia, một âm thanh chói tai vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của khán phòng.

Đó không phải là âm nhạc, đó là tiếng thét của sự diệt vong.

Wonwoo cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ, len lỏi qua các dây thần kinh và cắm sâu vào tủy xương.

Trong cơn mê loạn của âm thanh, anh thấy dòng máu trong người mình bắt đầu rung động dữ dội.

Máu mũi Wonwoo tuôn ra, đỏ thẫm, nhỏ xuống sàn gỗ bóng loáng.

Bản nhạc quỷ dị ấy đang cố gắng cộng hưởng với nhịp tim của anh, cố gắng tước đoạt sắc đỏ từ trong huyết quản anh như đã làm với Seungwoo.

"Dừng lại... làm ơn..."

Wonwoo gập người xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, tầm nhìn nhòe đi giữa những nốt nhạc chết chóc.

Ngay khoảnh khắc Wonwoo tưởng chừng như lồng ngực mình sẽ nổ tung, một sức mạnh thô bạo ập đến.

Mingyu lao tới như một cơn lốc, hắn không kéo tay anh ra mà trực tiếp dùng bàn tay trần siết chặt lấy sợi dây đàn quái dị kia.

Phựt.

Sợi dây đứt lìa, cứa sâu vào lòng bàn tay Mingyu.

Nhưng thay vì máu đỏ, một thứ chất lỏng đen đặc, đặc quánh như hắc ín chảy ra từ vết thương của hắn, nhỏ xuống cây đàn.

Ngay lập tức, tiếng nhạc im bặt, như thể nó vừa bị một loài quái thú hung tợn hơn nuốt chửng hoàn toàn.

Mingyu không màng đến vết thương đang bốc khói trên tay mình, hắn xoay người ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của Wonwoo.

Hắn ép đầu anh dựa sát vào ngực mình, dùng sự nóng rực của cơ thể mình để xua đi cái lạnh lẽo của tử khí.

"Nghe tôi, Wonwoo!

Hít thở thật sâu vào!"

Giữa sự im lặng đột ngột, Wonwoo áp tai vào lồng ngực Mingyu.

Anh không nghe thấy tiếng đàn nữa, chỉ còn nhịp đập thình thịch, thình thịch nặng nề và uy quyền của Mingyu.

Nó giống như một loại kháng thể cực mạnh, dập tắt mọi sự hỗn loạn trong đầu anh.

Sau vài phút thở dốc, Wonwoo run rẩy ngước nhìn vệt máu đen trên tay Mingyu.

"Máu của cậu... nó là cái gì?"

Mingyu nhìn xuống vết thương đang tự khép lại một cách thần kỳ, đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng tàn nhẫn.

Hắn cúi xuống, dùng ngón tay còn dính vệt máu đen miết nhẹ lên làn môi đang tái nhợt của Wonwoo.

"Đó là cái giá để tôi có thể giữ anh lại ở thế giới này," Mingyu thì thầm, hơi thở nóng hổi phả lên mặt anh.

"Kẻ sát nhân không muốn giết Seungwoo, hắn dùng ông ta làm một cái loa phóng thanh để tìm kiếm những dòng máu nhạy cảm như anh.

Đây là một lời mời, Wonwoo.

Một lời mời đến với buổi tiệc của quỷ."

Wonwoo nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông trước mặt, cảm thấy một nỗi sợ hãi mới trỗi dậy.

Anh nhận ra rằng, bản nhạc vĩ cầm kia có thể lấy đi mạng sống của anh, nhưng Kim Mingyu... hắn có thể lấy đi linh hồn của anh.

Mingyu thản nhiên bế thốc Wonwoo lên, bước đi trước ánh nhìn ngơ ngác của những nhân viên cảnh sát trong nhà hát.

"Vụ án này không còn là của cảnh sát nữa rồi.

Đi thôi, tôi sẽ đưa anh đi."

Wonwoo lịm đi trong vòng tay ấy, vị kim loại của máu đen Mingyu bám trên môi anh, đắng chát nhưng mang theo một sự an toàn đến nghẹt thở.

"Bác sĩ Jeon, từ giờ anh không được phép rời khỏi tôi quá ba bước.

Bản nhạc này đang tìm vật chủ mới... và nó đã chọn anh."

Trong bóng tối của cơn choáng váng, anh chỉ biết một điều duy nhất: Kim Mingyu không chỉ bảo vệ anh khỏi người chết, mà hắn đang bảo vệ anh khỏi chính món quà bị nguyền rủa đang chảy trong huyết quản của anh.
 
Máu-Meanie
Giao ước của loài ký sinh


Chiếc xe Jeep dừng lại trước một nhà kho gạch đỏ có cánh cửa sắt hoen gỉ, nằm khuất sau những dãy container mục nát.

Mingyu tắt máy, nhưng hắn không vội bước xuống.

Trong không gian chật hẹp của cabin, mùi máu đen đặc quánh và mùi đàn hương quyện vào nhau, tạo thành một loại áp lực khiến Wonwoo cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.

Wonwoo khẽ động đậy, cơn đau đầu vẫn âm ỉ như tiếng chuông ngân vang xa xăm từ một cõi khác.

Anh nhìn sang Mingyu, người lúc này đang tựa đầu vào vô lăng, đôi mắt nhắm nghiền.

Ánh đèn đường lờ mờ hắt vào, làm nổi bật những đường gân xanh xao trên cổ hắn – nơi mà Wonwoo biết, chỉ cần một vết cắt nhỏ, thứ chảy ra sẽ là bóng tối đậm đặc.

"Cậu nói... tôi là mục tiêu tiếp theo sao?"

Wonwoo phá vỡ sự im lặng, giọng anh khàn đặc, mỗi lời nói ra đều mang theo vị chát của máu khô.

Mingyu mở mắt, tia nhìn đỏ vẩn đục vẫn chưa hoàn toàn biến mất, khiến hắn trông giống một loài dã thú đang cố khoác lên mình lớp vỏ con người.

Hắn không trả lời bằng lời nói.

Mingyu bước xuống xe, vòng qua cửa ghế phụ và bế thốc Wonwoo lên.

Lần này, Wonwoo không còn sức để phản kháng.

Anh mặc cho cơ thể mình dán chặt vào lớp áo măng tô lạnh lẽo, cảm nhận nhịp tim của đối phương đập vào lồng ngực mình – một nhịp đập nặng nề, máy móc, dường như mỗi nhịp đều phải gồng mình để đẩy đi thứ máu đen đặc quánh kia.

Bên trong nhà an toàn là một không gian tối giản nhưng đầy mùi vị của sự kiểm soát.

Mingyu đặt Wonwoo xuống chiếc sofa da cũ kỹ, nơi lớp da đã nứt nẻ theo thời gian.

"Nằm yên đó.

Đừng để bản nhạc trong đầu anh có cơ hội quay lại.

Nếu anh còn cố đọc thêm bất cứ ký ức nào lúc này, não anh sẽ cháy khét trước khi tôi kịp cứu anh đấy."

Mingyu bỏ lại một câu ra lệnh rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Wonwoo nghe thấy tiếng nước chảy xối xả, tiếng thở dốc nặng nề và cả tiếng nắm đấm nện mạnh vào tường gạch.

Có vẻ như việc áp chế bản nhạc ở nhà hát cũng đã rút cạn sức lực của Mingyu.

Wonwoo lê bước tới bàn làm việc của Mingyu.

Một chiếc cặp da đen nằm mở toang, như một cái bẫy đang đợi anh sập vào.

Sự tò mò của một kẻ làm khoa học trỗi dậy trong huyết quản.

Anh run rẩy lật mở những trang hồ sơ bên trong.

Ngay lập tức, thế giới của anh như sụp đổ.

Đó không phải là hồ sơ vụ án.

Đó là hồ sơ theo dõi sinh học.

Trên trang giấy đầu tiên, một tấm ảnh thẻ của chính anh được ghim ngay ngắn.

Bên dưới là những dòng ghi chú khô khốc:

Mẫu vật 0717 (Jeon Wonwoo): Năng lực "Huyết Ảnh" đạt cấp độ Alpha.

Có khả năng truy xuất dữ liệu từ các tế bào gốc đã chết.Cảnh báo: 0717 không có khả năng tự thanh lọc độc tố tâm linh.

Máu của 0717 quá "sạch", quá nhạy cảm, dễ dàng bị đồng hóa và tiêu diệt bởi các tần số ngoại lai.

Wonwoo lật tiếp trang sau, tấm ảnh của Mingyu hiện ra.

Mẫu vật 0406 (Kim Mingyu): Dự án "Bình Chứa Hắc Huyết".

Được nuôi cấy để trở thành một hệ thống lọc máu sống.Mối liên kết: 0406 có nhiệm vụ hấp thụ toàn bộ "rác thải ký ức" và sự đau đớn từ 0717 thông qua tiếp xúc da thịt hoặc truyền máu trực tiếp.

0406 là vật hy sinh để giữ cho bộ não của 0717 luôn minh mẫn phục vụ Phân viện.

Ghi chú: Tuyệt đối không để 0717 và 0406 tách rời.

Nếu không có 0406, 0717 sẽ chết trong đau đớn.

Nếu không có 0717, 0406 sẽ mất kiểm soát và trở thành quái vật đồ sát.

"Anh xem đủ chưa?"

Giọng nói của Mingyu vang lên ngay sau gáy, lạnh lẽo như một lưỡi dao băng.

Wonwoo giật mình quay lại, cuốn hồ sơ rơi khỏi tay, xấp giấy trắng văng tung tóe trên sàn.

Mingyu đứng đó, mái tóc ướt đẫm rủ xuống trán, phần thân trên để trần lộ ra những vết sẹo ngang dọc chằng chịt, và đáng sợ nhất là những đường gân đen đang nổi rõ rệt từ tim lan ra khắp cánh tay.

"Cậu... cậu không phải là người của Phân viện cử đến để bảo vệ tôi," Wonwoo thều thào, đôi mắt anh mở to vì bàng hoàng.

"Họ nuôi cấy chúng ta... như một cặp ký sinh sao?

Nhưng tại sao chứ, lẽ nào cậu đã biết từ đầu?

Cậu nhìn tôi đau đớn, nhìn tôi vật lộn với những tiếng thét của người chết, chỉ để thỏa mãn cái vai diễn 'kẻ cứu rỗi' này sao?"

Wonwoo giơ cuốn sổ lên, đôi mắt đỏ hoe vì giận dữ

Mingyu tiến lên một bước, hơi nóng từ cơ thể hắn tỏa ra áp đảo hoàn toàn cái lạnh của Wonwoo.

Hắn dồn anh vào mép bàn, đôi bàn tay to lớn chống xuống, khóa chặt Wonwoo ở giữa.

"Cứu rỗi?

Anh nghĩ tôi thích thứ máu đen chết tiệt này sao?"

Mingyu gầm lên, lần đầu tiên sự điềm tĩnh của hắn vỡ vụn.

"Mỗi lần anh chạm vào một cái xác, tôi cảm thấy như có hàng nghìn lưỡi dao cắt vào tủy sống mình.

Khi anh nghe thấy bản nhạc đó, tôi là kẻ phải hứng chịu sự đổ vỡ của nó trong huyết quản.

Tôi không cứu anh vì lòng tốt, Wonwoo.

Tôi cứu anh vì nếu anh chết, tôi sẽ trở thành một đống thịt thối không còn mục đích sống!"

Mingyu túm lấy cổ áo Wonwoo, kéo anh lại gần đến mức chóp mũi hai người chạm vào nhau.

"Phân viện gọi đó là 'sự cân bằng hoàn hảo'.

Anh là bộ não nhạy cảm nhất, còn tôi là cái gông xiềng vững chắc nhất.

Họ cần năng lực của anh để giải mã những bí mật của thế giới ngầm, và họ cần tôi để giữ cho bộ não của anh không bị nổ tung."

Hắn đưa bàn tay vẫn còn rỉ ra một chút máu đen chạm vào má Wonwoo, vuốt ve một cách dịu dàng đến đáng sợ.

"Anh ghét tôi lắm đúng không?

Ghét vì phải phụ thuộc vào dòng máu bẩn thỉu này để được sống?"

Wonwoo nghiến răng, cố gắng giữ lấy chút tự trọng cuối cùng: "Tôi không muốn là một mẫu vật.

Tôi không muốn sống nhờ vào sự ban phát của một con quái vật như cậu."

Mingyu bỗng cười khẽ, một nụ cười chứa đầy sự chua chát.

Hắn đột ngột nắm lấy tay Wonwoo, đặt nó lên trái tim mình.

"Vậy thì anh cứ việc ghét tôi đi.

Nhưng hãy nhớ cho kỹ, Jeon Wonwoo: Mỗi nốt nhạc anh nghe thấy, mỗi ký ức anh đọc được, tôi đều phải gánh chịu phân nửa nỗi đau đó thay anh.

Chúng ta là hai kẻ bị nguyền rủa chung một sợi dây thừng.

Anh chết, tôi hóa điên.

Tôi chết, anh cũng chẳng thể sống sót qua nổi đêm nay."

Wonwoo lặng người.

Anh nhìn thấy sự đau đớn tột cùng trong mắt Mingyu – một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời, nó nằm sâu trong cấu trúc gen của họ.

Anh đưa bàn tay run rẩy chạm vào vết sẹo ngay ngực Mingyu.

Ngay giây phút tiếp xúc, một luồng điện cực mạnh chạy dọc cánh tay Wonwoo, nhưng lần này không phải là tiếng thét của người chết, mà là tiếng gào thét của chính Mingyu.

Mingyu khẽ rên rỉ, hắn không đẩy anh ra mà ngược lại, hắn gục đầu vào hõm cổ Wonwoo, hít lấy mùi hương thanh khiết của anh như một con nghiện đang tìm thấy liều thuốc cuối cùng.

Bên ngoài, tiếng sấm nổ vang trời, mưa bắt đầu nặng hạt hơn như muốn nhấn chìm cả khu công nghiệp vào bóng tối.

Wonwoo nhìn Mingyu, lần đầu tiên anh thấy trong đó không phải là sự chiếm hữu của một kẻ đi săn, mà là sự tuyệt vọng của một kẻ bị giam cầm trong chính định mệnh của mình.

"Bản nhạc tiếp theo đã bắt đầu rồi," Mingyu thì thầm, "Buổi đấu giá 'Máu Thuần Chủng' của anh sẽ diễn ra vào tối mai."

Giọng hắn lạc đi giữa tiếng mưa gào thét bên ngoài nhà kho.

"Ngày mai, tại buổi đấu giá, họ sẽ không chỉ muốn máu của anh.

Họ muốn xé xác anh ra để tìm hiểu về sự cộng sinh này.

Nếu anh không tin tôi, ít nhất hãy để tôi được chết trước khi họ chạm vào anh."

Wonwoo nhắm mắt lại, cảm nhận những giọt nước tóc ướt của Mingyu nhỏ xuống ngực mình.

Anh nhận ra, sự chiếm hữu của Mingyu không phải là tình yêu bình thường, nó là một loại bản năng sinh tồn nghiệt ngã.

Trong bóng tối của nhà an toàn, bản nhạc vĩ cầm của Seungwoo dường như đã lùi xa, chỉ còn lại tiếng mưa và nhịp tim đập loạn của hai kẻ bị thế giới chối bỏ.

Wonwoo từ từ đưa tay lên, ôm lấy bờ vai rộng lớn đang run rẩy của Mingyu.

"Tôi sẽ không chạy trốn nữa," Wonwoo thầm hứa, không biết là nói với chính mình hay nói với kẻ đang bám lấy mình như một người lính sắp chết trên chiến trường.

"Cho đến khi bản nhạc cuối cùng kết thúc, chúng ta sẽ cùng nhau xuống địa ngục."

ôi quả chủ đề khai thác khó ỉa các con vợ oi, cứu thg chồng với 🙁((((
 
Máu-Meanie
Phía sau lớp nhung đỏ


Ánh đèn trong căn nhà an toàn mờ đi, chỉ còn lại dải sáng vàng vọt hắt ra từ phòng thay đồ, cắt đôi không gian thành hai nửa sáng tối nhập nhằng.

Wonwoo đứng lặng người trước tấm gương lớn bám bụi mờ ở góc phòng.

Anh nhìn ngắm kẻ lạ mặt phản chiếu bên trong một Jeon Wonwoo trong bộ vest đen cắt may thủ công tinh xảo, ôm sát lấy vóc dáng gầy gò nhưng thanh mảnh.

Màu đen tuyền của vải vóc cao cấp càng làm nổi bật làn da trắng đến mức gần như trong suốt của anh, một thứ sắc diện nhợt nhạt và yếu ớt như một cánh hoa bị ngâm trong hóa chất quá lâu.

Wonwoo đưa tay lên chạm vào cổ họng mình.

Dưới lớp da mỏng, anh vẫn cảm thấy một sự rung động âm ỉ, như thể một dây đàn vĩ cầm vẫn đang căng ra bên trong cuống phổi.

Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ từ hệ thống thông gió vang lên, nhưng qua thính giác bị biến dị của Wonwoo, nó không còn là tiếng gió rít.

Âm thanh đó đột ngột vặn xoắn lại, trở nên sắc lẹm như tiếng vĩ cầm của Park Seungwoo.

Wonwoo loạng choạng, hai tay bám chặt vào mép bàn trang điểm.

Những hình ảnh ảo giác bắt đầu tràn ra từ tấm gương anh thấy những lọ máu trên bàn bỗng chốc sôi sùng sục, và từ trong bóng tối của căn phòng, giai điệu của bản nhạc "The Last Breath" bắt đầu trỗi dậy, len lỏi vào từng lỗ chân lông.

"Lại nữa rồi..."

Wonwoo lẩm bẩm, hơi thở dồn dập.

Mồ hôi lạnh vã ra trên trán anh, thấm vào lớp áo sơ mi lụa đắt tiền.

Cơn đau đầu như một mũi khoan điện xoáy thẳng vào thùy thái dương.

Wonwoo thấy tầm nhìn của mình nhòe đi, mặt sàn dưới chân như biến thành một vũng máu trắng trong suốt, lấp lánh thứ ánh sáng huỳnh quang chết chóc.

Anh nghe thấy tiếng Seungwoo thầm thì bên tai, một âm thanh không phải bằng lời mà bằng những tần số rung động khiến xương cốt anh rệu rã: "Hát đi... hãy hát bằng máu của ngươi..."

"Jeon Wonwoo!"

Một giọng nói trầm đục, mang theo uy quyền tuyệt đối vang lên, xé toạc màn sương ảo giác.

Trước khi Wonwoo kịp ngã quỵ, một vòng tay rắn chắc đã siết chặt lấy eo anh, kéo mạnh anh vào một lồng ngực nóng hổi.

Mingyu không biết đã đứng sau lưng anh từ lúc nào.

Hắn nhìn thấy đôi đồng tử của Wonwoo đang dại đi vì quá tải thì lập tức nghiến răng.

Không một chút do dự, Mingyu đưa ngón tay cái lên miệng, dùng răng cắn mạnh.

Một vệt máu đen đặc, mang theo mùi nồng đậm của tro tàn và kim loại nóng, rỉ ra.

Mingyu áp ngón tay dính máu đó thẳng vào giữa trán Wonwoo, ngay vị trí luân xa ấn đường.

"Nhìn tôi!

Đừng nhìn vào gương!"

Mingyu gầm khẽ.

Sự tiếp xúc đó giống như một cú sốc điện.

Ngay khi dòng máu đen của Mingyu chạm vào da thịt Wonwoo, một luồng quyền năng áp chế khủng khiếp tràn vào hệ thần kinh của anh, giống như một bàn tay khổng lồ dập tắt ngọn lửa đang bùng phát.

Những âm thanh vĩ cầm chói tai lập tức bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng tuyệt đối thứ tĩnh lặng chỉ có thể tìm thấy khi ở cạnh Kim Mingyu.

Wonwoo đổ gục người vào vai Mingyu, hơi thở đứt quãng, hai tay bấu chặt lấy cánh tay săn chắc của đối phương.

Anh cảm nhận được những đường gân đen trên người Mingyu đang giật mạnh, như thể chúng đang phải vật lộn để tiêu hóa thứ "rác thải âm thanh" mà chúng vừa hút ra từ anh.

"Cậu... cậu lại phải chịu đựng nó thay tôi..."

Wonwoo thều thào, giọng anh nghẹn lại vì sự ghê tởm chính bản thân mình.

Mingyu không trả lời ngay.

Hắn hít một hơi thật sâu để ổn định lại dòng máu đen đang cuộn trào trong huyết quản.

Sau đó, hắn nhẹ nhàng đẩy Wonwoo ra một chút, đủ để nhìn sâu vào đôi mắt đang dần lấy lại tiêu cự của anh.

Ánh mắt Mingyu lúc này không có sự oán trách, chỉ có một sự chiếm hữu đầy u uất.

Hắn lấy từ trong hộp nhung ra một chiếc ghim cài áo hình hoa trà bằng bạc.

Viên đá đỏ ở tâm hoa tỏa ra một thứ ánh sáng ma mị.

"Biểu tượng của Phân viện sao?"

Wonwoo hỏi, mắt dán chặt vào viên đá đỏ.

"Nghe này," Mingyu vừa nói vừa tỉ mỉ cài chiếc ghim lên ve áo vest của Wonwoo, khoảng cách gần đến mức Wonwoo có thể ngửi thấy mùi thuốc lá và gỗ đàn hương vương trên tóc hắn.

"Viên đá này chứa một lượng tế bào hắc huyết của tôi đã được nén ở áp suất cao.

Khi chúng ta bước vào sảnh đấu giá, hàng trăm loại máu lai tạp ở đó sẽ khiến năng lực của anh phát điên.

Chiếc ghim này sẽ đóng vai trò như một bộ lọc thụ động.

Nhưng nếu nó chuyển sang màu đen hoàn toàn, nghĩa là anh phải rời đi ngay lập tức.

Hiểu chưa?"

Wonwoo nhìn chiếc ghim trên ngực mình, rồi nhìn vào đôi bàn tay đầy những vết sẹo mới cũ chồng chất của Mingyu.

"Tại sao Phân viện lại chọn cậu?

Họ có thể chọn bất cứ ai làm bình chứa, tại sao lại là một kẻ... có tiềm năng làm đội trưởng đặc nhiệm như cậu?"

Mingyu khẽ khựng lại khi nghe câu hỏi đó.

Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ ngạo mạn che giấu nỗi đau thấu xương.

"Vì không ai có dòng máu đủ 'bẩn' để nuốt chửng những thứ kinh tởm trong đầu anh, ngoài tôi ra.

Tôi sinh ra là để làm cái hố rác cho thiên tài như anh, bác sĩ Jeon ạ.

Đừng tự dằn vặt nữa, đó là định mệnh được viết trong phòng thí nghiệm rồi."

Hắn nhặt chiếc mặt nạ lông vũ đen trên bàn lên, chậm rãi đeo cho Wonwoo.

Những sợi lông vũ mềm mại che đi phần lớn khuôn mặt anh, chỉ để lại đôi mắt sâu thẳm, lạnh lùng và đôi môi nhợt nhạt.

Wonwoo lúc này không khác gì một tác phẩm nghệ thuật bị nguyền rủa, đẹp đẽ nhưng mang theo hơi thở của tử thần.

Mingyu cũng đeo lên mình một chiếc mặt nạ nửa mặt bằng da thuộc đen bóng.

Hai người đứng cạnh nhau, một trắng một đen, một thanh khiết một u tối, tạo thành một sự đối lập rợn người.

"Đi thôi," Mingyu nói, giọng hắn đã lấy lại sự lạnh lùng của một kẻ đi săn.

"Bữa tiệc tối nay không chỉ có rượu vang và đá quý.

Park Seungwoo là món khai vị, và chúng đang chờ đợi để mang anh ra làm món chính.

Đừng rời xa tôi quá một bước chân.

Nếu anh lọt khỏi tầm mắt tôi, tôi không chắc mình sẽ không san phẳng cả cái khách sạn đó để tìm anh đâu."

Cánh cửa nhà kho mở ra, gió đêm mang theo hơi mưa lạnh lẽo ập vào.

Chiếc xe limousine đen bóng đã chờ sẵn, ánh đèn pha xé toạc bóng tối của khu công nghiệp bỏ hoang.

Trên suốt quãng đường tiến về phía khách sạn Grand Seoul, Wonwoo vẫn im lặng.

Anh nhìn ra cửa sổ, thấy những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn lướt qua như những bóng ma.

Anh cảm nhận được bàn tay Mingyu đang nắm chặt lấy tay mình bên dưới lớp nhung của ghế xe.

Sự tiếp xúc ấy vừa là sự cứu rỗi, vừa là một bản hợp đồng nô lệ không thể phá vỡ.

Vụ án vĩ cầm chỉ là một cái móc câu, và giờ đây, họ đang chủ động để mình bị kéo vào hang ổ của những kẻ buôn bán linh hồn.

Sàn đấu giá tối nay sẽ không có chỗ cho lòng nhân từ, chỉ có những con số được trả bằng máu.
 
Máu-Meanie
Sàn đấu giá hư ảo


Khách sạn Grand Seoul sừng sững giữa trung tâm thủ đô như một ngọn tháp pha lê rực rỡ.

Nhưng đằng sau vẻ tráng lệ của sảnh chờ dát vàng, một lối đi bí mật dẫn sâu xuống tầng hầm B5 nơi mà sự xa hoa phải nhường chỗ cho một không khí đặc quánh đầy mùi tiền và tội ác.

Tại đây, luật pháp cũng chỉ là một khái niệm trên sách vở.

Chiếc xe dừng lại.

Mingyu bước xuống trước, hắn không vội vã mà thản nhiên chỉnh lại vạt áo, đôi mắt sắc lẹm quét qua hàng loạt vệ sĩ mặc vest đen đang đứng dọc lối đi.

Khi hắn đưa tay ra đón Wonwoo, cả không gian dường như nín thở.

Wonwoo bước ra, tà áo măng tô đen lướt nhẹ trên thảm đỏ, chiếc mặt nạ lông vũ che khuất nửa khuôn mặt nhưng không giấu nổi khí chất lạnh lùng, cao ngạo của một "tuyệt phẩm" được định giá bằng máu.

Mingyu dẫn Wonwoo bước vào.

Hắn không cần dùng vũ lực, chỉ riêng uy áp tỏa ra từ bộ vest tuxedo màu rượu vang sẫm và ánh mắt lạnh lẽo sau lớp mặt nạ da đã đủ để khiến đám đông tự động dạt ra hai bên.

Wonwoo đi bên cạnh, hơi thở anh mỏng manh và đứt quãng.

Anh cảm nhận được sàn nhà dưới chân mình không phải là thảm, mà giống như một mặt hồ chứa đầy những ký ức hỗn tạp đang chực chờ nuốt chửng lấy mình.

"Hít thở sâu vào," Mingyu thì thầm, bàn tay hắn siết nhẹ lấy eo Wonwoo khi họ bước vào bên trong "Ở đây, tất cả đều là những cái xác không hồn.

Chỉ có tôi là thực.

Cố gắng đừng để tâm trí anh đi quá xa."

Ngay giây phút ở trong sảnh đấu giá, một luồng âm thanh hỗn loạn ập vào giác quan của Wonwoo.

Nó không phải là tiếng nhạc hay tiếng người nói, mà là tiếng gào thét của hàng trăm dòng máu khác nhau đang hiện diện trong khán phòng.

Đối với một kẻ nhạy cảm cấp độ Alpha như Wonwoo, mỗi con người ở đây là một cuốn nhật ký sống đang lật mở liên hồi.

Mùi nước hoa đắt tiền quyện với mùi dục vọng và sự tham lam nồng nặc khiến Wonwoo choáng váng.

Viên đá đỏ trên ngực áo anh bắt đầu nóng lên, tỏa ra một nhịp đập trầm đục để trấn giữ tâm trí anh.

"Chào mừng quý vị đến với đêm tiệc của những giai điệu bất tử!"

Tiếng gõ búa vang lên từ phía sân khấu chính.

Khán phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại một luồng sáng duy nhất chiếu rọi vào món hàng đầu tiên.

Wonwoo nheo mắt.

Trên bục trưng bày là một lọ thủy tinh chứa thứ chất lỏng trong suốt, lấp lánh như kim cương—máu trắng của Park Seungwoo.

Sự xuất hiện của lọ máu khiến bản nhạc vĩ cầm trong đầu Wonwoo bùng phát dữ dội.

Anh thấy lồng ngực mình thắt lại, những sợi dây vĩ cầm ảo ảnh bắt đầu quấn chặt lấy nhịp tim.

"Mingyu... nó đang gọi tôi..."

Wonwoo thều thào, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.

Mingyu không nói lời nào, hắn kéo Wonwoo ngồi xuống hàng ghế đầu dành cho các khách mời V.I.P.

Hắn thản nhiên gác một chân lên, tay vòng qua vai Wonwoo, tư thế của một kẻ sở hữu ngạo mạn.

Nhưng bên dưới lớp vải vest, bàn tay Mingyu đang bóp chặt lấy cổ tay Wonwoo, truyền vào đó hơi nóng của dòng máu đen để giúp anh cầm cự.

"Bình tĩnh.

Nhìn vào kẻ đang đứng trên bục," Mingyu ra lệnh.

Kẻ cầm búa đấu giá là một người đàn ông gầy gò với nụ cười nhếch mép kỳ quái.

Hắn giới thiệu về lọ máu của Seungwoo như một báu vật thần thánh, nhưng ánh mắt hắn lại liên tục quét về phía hàng ghế khán giả, như đang tìm kiếm một thứ gì đó quan trọng hơn cả lọ máu kia.

"Lọ máu trắng này khởi điểm với giá mười triệu đô la," tên đấu giá viên tuyên bố.

"Nhưng xin lưu ý, giá trị của nó chỉ thực sự được đánh thức khi nó tìm thấy 'Người Cảm Thụ' đích thực."

Cả khán phòng xôn xao.

Wonwoo cảm nhận được một luồng sát khí rợn người tỏa ra từ các góc tối của căn phòng.

Đột nhiên, viên đá trên ngực áo anh chuyển sang màu tím sẫm.

Một âm thanh chói tai, cực cao vượt qua ngưỡng nghe của người thường vang lên từ chiếc loa trung tâm.

Rắc!

Chiếc ly rượu vang trong tay một vị khách gần đó vỡ tan.

Wonwoo nấc nghẹn, máu mũi bắt đầu nhỏ xuống mặt nạ lông vũ.

Bản nhạc gốc đã được kích hoạt.

Không phải Seungwoo chơi đàn, mà là cái xác trắng của ông ta đang được phát sóng thông qua hệ thống âm thanh của sảnh đấu giá.

"Mười lăm triệu!"

Một giọng nói vang lên từ phía cuối phòng.

"Hai mươi triệu!"

"Năm mươi triệu!"

Mingyu đột ngột lên tiếng, giọng hắn vang dội, áp đảo cả tiếng ồn ào.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ.

Mingyu không nhìn lọ máu, hắn nhìn thẳng vào gã đấu giá viên, đôi mắt hắn lúc này đã hoàn toàn chuyển sang màu đen đặc.

Uy áp của dòng máu đen lan tỏa khiến những kẻ ngồi xung quanh cảm thấy khó thở như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng.

"Tôi không trả tiền cho lọ máu đó," Mingyu đứng dậy, kéo Wonwoo đứng sát vào người mình.

"Tôi trả giá để biết kẻ nào đã viết ra bản nhạc này."

Sự im lặng bao trùm cả khán phòng.

Gã đấu giá viên sượng lại, nụ cười trên môi hắn biến mất.

Hắn vỗ tay ba cái, và ngay lập tức, các cửa thoát hiểm bị đóng sầm lại.

Từ trên trần nhà, những họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào hai người.

"Đội trưởng Kim, anh đúng là một 'bình chứa' không biết điều," gã đấu giá viên lên tiếng, giọng hắn giờ đây đã thay đổi, mang theo âm hưởng kim loại lạnh lẽo.

"Chúng tôi chỉ muốn mượn bác sĩ Jeon một đêm để hoàn thành bản giao hưởng.

Sao anh lại phải tuyệt tình như thế?"

Lời thông báo vừa dứt, hàng chục họng súng hướng về phía họ.

Đám khách mời không hề hoảng loạn, chúng nhìn Wonwoo với ánh mắt của những kẻ sắp được thưởng thức một món ăn thượng hạng.

Mingyu nhìn thấy Wonwoo sắp không trụ vững, đôi mắt hắn tối sầm lại, trở thành một hố đen không đáy.

Thay vì rút súng hay hành động thô bạo, Mingyu chậm rãi cởi chiếc găng tay da đen còn lại ra, để lộ bàn tay với những đường gân đen đang đập theo nhịp nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp.

Wonwoo cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.

Anh nghe thấy hàng nghìn tiếng vĩ cầm đang gào thét tên mình.

Trong cơn mê loạn, anh nhìn thấy một sợi dây đàn mỏng manh nối từ lọ máu trắng trên bục đến tận trái tim mình.

"Mingyu... giết tôi đi... nó đang kéo tôi đi..."

Wonwoo quỵ xuống, đôi mắt anh dần trở nên trong suốt giống hệt Seungwoo.

Máu từ hốc mắt Wonwoo bắt đầu rỉ ra, thấm vào lớp lông vũ của chiếc mặt nạ đen, biến nó trở nên nặng nề và bết dính.

Đối với anh, âm thanh lúc này không còn là tiếng người nói, mà là tiếng hàng nghìn dây đàn vĩ cầm đang đồng loạt đứt lìa ngay sát màng nhĩ, cứa nát từng tế bào thần kinh.

Bản nhạc Seungwoo từ lọ máu đang cộng hưởng với dòng máu trong người Wonwoo, cố gắng rút cạn màu đỏ của anh để lấp đầy khoảng trống vô sắc kia.

Hắn kéo anh sát vào lòng mình.

Mingyu áp bàn tay trần lạnh lẽo của mình lên sau gáy Wonwoo, ngay vị trí tủy sống kết nối trực tiếp với đại não.

Một âm thanh như tiếng sắt nóng nung vào nước lạnh vang lên.

Máu đen từ lòng bàn tay Mingyu bắt đầu thấm qua lớp vải áo sơ mi, trực tiếp xâm nhập vào da thịt Wonwoo.

Nó không chảy ra ngoài, nó len lỏi vào bên trong như một loại ký sinh trùng đen tối, quấn chặt lấy các dây thần kinh đang rung động điên cuồng của Wonwoo để ép chúng phải im lặng.

Sự xâm lấn này nặng nề và đau đớn đến mức Wonwoo ngửa cổ ra sau, đôi mắt trợn ngược, toàn thân cứng đờ dưới áp lực của hắc huyết.

"Chịu đựng một chút, Wonwoo," Mingyu thì thầm bên tai anh, giọng hắn giờ đây mang theo âm hưởng của loài quỷ dữ, trầm thấp và đầy uy quyền.

"Tôi sẽ đập nát bản nhạc đó cho anh."

Cảm giác bị âm thanh xé rách được thay thế bằng một cơn nóng rực như thiêu đốt từ máu của Mingyu.

Wonwoo thấy trong tâm trí mình, những sợi dây vĩ cầm trắng bệch bị những sợi xích đen đặc quấn lấy, kéo tuột xuống vực thẳm.

"Wonwoo, dùng năng lực của anh!

Tìm ra kẻ đang thực sự chơi đàn!

Hắn không có ở đây."

Wonwoo rùng mình.

Lời nói của Mingyu như một ánh chớp xé tan màn sương mù âm thanh.

Anh ép mình phải nhìn vào những tấm gương lớn treo quanh khán phòng.

Ở đó, anh không thấy sự phản chiếu của đám đông, anh thấy một bóng đen đang ngồi giữa những đống xương trắng, tay kéo chiếc vĩ cầm bằng xương người.

Vụ án vĩ cầm không kết thúc ở cái xác của Seungwoo.

Nó chỉ mới bắt đầu, và kẻ sát nhân thực sự là một kẻ sống trong không gian ảo ảnh của tần số âm thanh.

"Thấy hắn rồi..."

Wonwoo nghiến răng, máu tươi hòa quyện với máu đen của Mingyu chảy dài trên cổ áo.

"Hắn ở hướng mười hai giờ... trong tấm gương lớn trên bục!"

Mingyu nhếch môi tàn nhẫn.

Hắn tung người nhảy lên mặt bàn đấu giá, bỏ mặc những làn đạn đang bay sượt qua người.

Hắc huyết bao phủ lấy nắm đấm của hắn, biến nó thành một khối năng lượng hủy diệt.

"Trò chơi kết thúc rồi, nhạc công!"

Mingyu đấm thẳng vào tấm gương pha lê khổng lồ.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, nhưng không có mảnh kính nào rơi xuống.

Thay vào đó, một tiếng thét thảm thiết vang lên từ phía sau bức tường gương, và thứ máu trắng trong suốt bắt đầu phun ra như suối, nhuộm trắng cả sân khấu đấu giá.

Bản giao hưởng máu cuối cùng cũng đã vấp phải một nốt lặng tử thần.
 
Máu-Meanie
tâm sự với mn xíu


Đầu tiên thì là xin chào mọi người mình Linh hoặc mọi người có thể gọi mình là tít cũng được và mình 2k9.

Đây là bộ fic đầu tay của mình và cũng có thể coi là một bộ fic mình đang rất tâm đắc vì căn bản đây là thể loại hơi kén người viết và người đọc nhưng không sao cả vì mình lại rất thích những thể loại như thế này.

Bộ này được mình lên ý tưởng từ khá là lâu rồi nhưng mãi đến cuối năm 2025 mình mới thực hiện được em nó, phần vì mình sợ mình viết chưa đủ hay, phần vì mình sợ sẽ kén người đọc và còn một phần nữa là chủ đề này rất khó khai thác.

Mình cảm thấy như là mình đang tự đưa mình vào thế khó vậy vì mình quá nhiều việc ở trường và mình cũng không muốn từ bỏ bộ này.

Thế nhưng mỗi một lần viết truyện là lại bí idea, bí lời văn, bí tất cả mọi thứ.

Ban đầu mình tính dừng lại vì ít người đọc quá và viết quá khó nhưng rồi mình lại tiếp tục vì mình yêu meanie, mình yêu thể loại này và mình yêu những lời văn mà mình viết ra.

Mình sẽ dùng hết tất cả những gì mình biết, mình học được để tạo ra những chương truyện hay hơn nữa để gửi đến mọi người.

Cảm ơn mọi người vì đã chịu đọc những lời xàm xí này của mình, yêu tất cả mọi người và đừng quên vote, pr cho fic của mình với nhé.

Flop quá huhu

À báo trước cho mọi người biết luôn nhé, thế giới truyện của mình sẽ không có một bộ nào ngọt ngào hay bình yên hạnh phúc gì đâu nhé nên ai hợp gu có thể đến với thế giới truyện của mình.

Cảm ơn mọi người rất nhiều.

Và với bộ fic đầu tiên-chào mừng bạn đến với thế giới của "máu".
 
Máu-Meanie
Căn phòng câm lặng


Khói bụi từ vụ nổ và thứ máu trắng đặc quánh văng tung tóe khiến sảnh đấu giá trở nên hỗn loạn.

Mingyu đứng giữa sân khấu, hơi thở nặng nề, nắm đấm vẫn còn dính thứ chất lỏng trong suốt đang bốc hơi nghi ngạt.

Hắn không nhìn đám đông đang tháo chạy, mà xoay người lao về phía Wonwoo.

Wonwoo lúc này đã lịm đi nửa phần, đầu gục dựa vào thành ghế da đỏ.

Vệt máu đen từ bàn tay Mingyu vẫn còn hằn rõ trên gáy anh như một dấu ấn nô lệ.

Mingyu bế thốc anh lên, đôi chân nện bước thô bạo trên sàn nhà đầy mảnh kính vỡ, hướng thẳng về phía tấm gương đã nứt toác.

Đằng sau bức tường gương không phải là gạch đá, mà là một lối vào mật đạo hẹp dẫn sâu xuống lòng đất.

"Chịu đựng một chút, Wonwoo.

Chúng ta sắp tìm thấy hắn rồi."

Càng đi xuống, không khí càng trở nên "câm lặng" một cách kỳ quái.

Mọi tiếng gào thét, tiếng súng nổ từ phía trên bỗng chốc biến mất, bị thay thế bởi một sự im lặng tuyệt đối đến mức Wonwoo có thể nghe thấy tiếng máu đang chảy râm ran trong huyết quản của chính mình.

Đây là môi trường cách âm cực hạn, nơi kẻ sát nhân—"Nhạc trưởng"—dùng để tinh chiết những tần số âm thanh nguyên thủy nhất.

Họ dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng nề.

Mingyu dùng chân đá văng cửa, khẩu súng trong tay sẵn sàng nhả đạn.

Bên trong là một căn phòng thí nghiệm hình vòm.

Giữa phòng, Nhạc trưởng mặc tuxedo trắng muốt đang ngồi trên chiếc ghế cao, tay nâng cây vĩ cầm làm bằng xương người trắng hếu.

Hắn không hề bất ngờ, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào Wonwoo với sự thèm khát điên cuồng.

"Chào mừng món hàng quý giá nhất của ta.

Ngươi có biết tại sao Park Seungwoo phải chết không?

Vì ông ta không chịu nổi nốt cao cuối cùng.

Nhưng ngươi... dòng máu của ngươi có thể chứa đựng cả một đại dương âm thanh."

Nhạc trưởng đột ngột kéo một đường vĩ mạnh bạo.

Két— Một làn sóng hạ âm vô hình quét qua căn phòng.

Wonwoo lập tức khuỵu xuống, hai tay ôm chặt lấy tai, nhưng âm thanh đó không đi qua màng nhĩ; nó đánh thẳng vào tủy sống.

Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, phổi không thể giãn nở để hít vào không khí.

Mingyu gầm lên, hắn nâng súng bắn liên tiếp về phía Nhạc trưởng.

Nhưng những viên đạn khi bay đến gần đều bị lệch hướng, rơi rụng xuống sàn.

Sóng âm quanh gã đã tạo thành một bức tường áp suất không thể xuyên thủng.

"Vô ích thôi, 0406.

Ở đây, âm thanh là luật pháp.

Và ta chính là luật pháp."

Nhìn thấy Mingyu cũng bắt đầu nôn ra máu đen do áp suất quá lớn, Wonwoo nghiến răng giữa cơn đau xé thịt.

Anh nhìn vào những đường gân đen đang giật mạnh trên cánh tay Mingyu.

Một ý nghĩ điên rồ lóe lên.

"Mingyu...

đừng bắn nữa!"

Wonwoo thét lên, giọng anh bị xé nát bởi áp suất.

"Hãy đưa hắc huyết vào tôi... một lần nữa!

Nhưng lần này, đừng để nó im lặng... hãy để nó bùng nổ!"

Mingyu nhìn Wonwoo, đôi mắt đen dao động.

Hắn hiểu ý anh.

Nếu hắc huyết là thứ duy nhất trung hòa được âm thanh, thì họ phải biến Wonwoo thành một "quả bom cộng hưởng".

Mingyu lao tới, đầu gối hắn nện mạnh xuống sàn đá cạnh Wonwoo.

Hắn biết, trong môi trường chân không âm thanh này, hắc huyết không thể truyền đi qua những cái chạm thông thường.

Hắn cần một vật dẫn trực tiếp vào hệ tuần hoàn.

Không một chút do dự, Mingyu cầm lấy một mảnh kính vỡ bén ngót, rạch một đường dài và sâu hoắm ngay lòng bàn tay mình.

Hắc huyết đặc quánh trào ra, bốc khói nghi ngạt.

Ngay sau đó, hắn thô bạo túm lấy cổ áo Wonwoo, dùng móng tay sắc nhọn cứa một vết dài trên hõm cổ anh—nơi có mạch máu lớn nhất đang đập loạn xạ.

Hắn áp bàn tay đang chảy máu đen của mình thẳng vào vết thương trên cổ Wonwoo.

"Ư...

Á!"

Wonwoo hét lên một tiếng đau đớn tột cùng nhưng âm thanh bị nghẹn lại nơi cuống họng.

Đó không phải là sự tiếp xúc da thịt đơn thuần, đó là một cuộc xâm lăng sinh học.

Hắc huyết nóng chảy như dung nham từ tay Mingyu đổ thẳng vào huyết quản của Wonwoo.

Nó hung hãn, độc đoán xâm nhập vào cơ thể anh.

Wonwoo trợn tròn mắt, toàn thân co giật dữ dội.

Những đường gân đen bắt đầu bò lan từ vết thương ở cổ Wonwoo, lan nhanh như mạng nhện lên gò má, rồi chui tọt vào trong đồng tử, khiến đôi mắt anh chuyển sang một màu đen sâu thẳm của vực thẳm.

Cảm giác không phải là đau đớn nữa, mà là một sự bùng nổ của quyền năng.

Nhạc trưởng biến sắc, hắn tăng tốc nhịp điệu của bản nhạc, âm thanh trở nên nhọn hoắt.

Nhưng Wonwoo đứng dậy một cách chậm rạp, anh há miệng, một làn sóng xung kích mang theo sự hận thù của hắc huyết bùng nổ từ sâu trong thanh quản.

Bức tường sóng âm của Nhạc trưởng vỡ tan tành.

Cây vĩ cầm xương người trên tay gã nổ tung thành hàng nghìn mảnh vụn, găm thẳng vào ngực gã.

Nhạc trưởng bị hất văng vào bức tường phía sau, máu đỏ phun ra từ miệng, nhuộm đẫm bộ tuxedo trắng.

Sự câm lặng thực sự cuối cùng đã bao trùm căn phòng.

Nhạc trưởng đổ gục xuống, đôi mắt gã giãn ra trong sự kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy "uyệt phẩm" của mình đã hóa thành một con quỷ dữ.

Wonwoo đổ sụp vào lòng Mingyu, hơi thở yếu ớt, làn da anh giờ đây chằng chịt những dấu vết đen ngòm không thể xóa nhòa.

Mingyu ôm chặt lấy anh, bàn tay vẫn còn rỉ máu đen run rẩy lau đi những vệt máu trên khóe mắt Wonwoo.

Hắn đưa ngón tay cái miết mạnh vào vết thương trên cổ Wonwoo như một cách đóng dấu quyền sở hữu.

"Giờ thì anh đã hiểu rồi chứ?"

Mingyu thì thầm, giọng hắn khàn đặc vì kiệt sức nhưng chứa đầy sự thỏa mãn điên cuồng.

"Anh không còn là bác sĩ Jeon sạch sẽ của họ nữa.

Anh là của tôi.

Cả linh hồn và dòng máu bẩn thỉu này...

đều là của tôi."

Wonwoo nhìn vào bàn tay đầy máu của Mingyu, rồi nhìn vào đôi mắt của kẻ đã cứu rỗi nhưng cũng chính là kẻ đã tha hóa mình.

Anh không đẩy hắn ra, mà chậm rãi dựa trán mình vào vai hắn, hơi thở nặng nề mang theo mùi tro tàn.

Giao ước đã hoàn thành.

Nhạc trưởng đã chết, nhưng Wonwoo biết, từ khoảnh khắc này, anh không còn là một con người bình thường nữa.

Anh đã hoàn toàn thuộc về dòng máu đen của Kim Mingyu, vĩnh viễn không thể tách rời.
 
Máu-Meanie
Dấu ấn của bóng tối


Tiếng nổ từ sảnh đấu giá phía trên vẫn âm vang vọng xuống như những tiếng sấm xa xăm, nhưng trong căn phòng thí nghiệm vòm này, mọi thứ đã kết thúc trong một nốt lặng tử thần.

Nhạc trưởng nằm bất động giữa đống vụn xương và máu trắng, một kết cục câm lặng cho kẻ cả đời tôn thờ âm thanh.

Mingyu quỳ trên sàn, hơi thở nặng nề và đứt quãng.

Bàn tay rạch nát của hắn vẫn áp chặt vào vết rạch trên cổ Wonwoo, nơi hắc huyết vừa bị cưỡng ép đổ vào.

Wonwoo nằm gọn trong vòng tay hắn, toàn thân run rẩy từng đợt như một kẻ đang lên cơn sốt rét rừng.

Những đường gân đen dưới da anh không hề lặn xuống mà bắt đầu đập theo nhịp tim, đen thẫm và nổi bật trên làn da trắng bệch.

"Wonwoo... nhìn tôi."

Giọng Mingyu khàn đặc.

Hắn nhấc bổng Wonwoo lên bằng cánh tay còn lại.

Cơ thể Wonwoo nhẹ bẫng nhưng nóng hổi, như thể bên trong huyết quản anh không phải máu, mà là nham thạch đang chảy trôi.

Mingyu bế anh xuyên qua lối thoát hiểm nhỏ ở phía sau, dẫn thẳng ra khu vực cảng container cũ.

Chiếc limousine đen chờ sẵn trong bóng đêm như một con quái vật đang chờ nuốt chửng hai linh hồn vừa bị tha hóa.

3 giờ sáng

Cánh cửa gỗ nặng nề sập lại, ngăn cách họ với thế giới bên ngoài.

Sự im lặng trong căn nhà không mang lại cảm giác bình yên nó đặc quánh và nồng nặc mùi kim loại.

Mingyu đặt Wonwoo xuống chiếc ghế sofa da.

Anh vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, đôi tay thon dài vô lực buông thõng, những đầu ngón tay co quắp theo từng đợt giật của dây thần kinh.

Mingyu quỳ xuống giữa hai chân Wonwoo, tư thế của một kẻ phục tùng nhưng ánh mắt lại là của một kẻ cai trị.

Hắn thô bạo xé bỏ cà vạt, mở tung ba cúc áo sơ mi của anh.

Vết thương trên cổ Wonwoo nơi hắc huyết xâm nhập không hề khép miệng, nó rỉ ra thứ chất lỏng đỏ sẫm pha lẫn những vệt đen đặc quánh.

Hắn lôi từ hộp y tế ra một lọ dung dịch khử trùng mạnh và bộ kim khâu chuyên dụng.

Mingyu không dùng thuốc tê.

Trong thế giới của những kẻ mang dòng máu biến dị, thuốc tê là một loại xa xỉ phẩm vô dụng.

Hắn áp miếng gạc tẩm cồn thẳng vào vết thương hở.

Xèo—

Chất lỏng tiếp xúc với hắc huyết tạo ra tiếng kêu ghê người.

Wonwoo nghiến răng đến mức nướu bầm máu, móng tay đâm sâu vào vai Mingyu, găm thẳng vào da thịt hắn.

"Đau sao?"

Mingyu nhếch môi, áp lực từ bàn tay hắn càng mạnh hơn.

"Cơn đau này là thứ duy nhất chứng minh anh vẫn còn sống.

Nếu cảm giác này biến mất, nghĩa là hắc huyết đã nuốt chửng hoàn toàn ý thức của anh."

Từng mũi kim cong luồn sợi chỉ tơ tằm đen xuyên qua làn da trắng sứ nhợt nhạt.

Wonwoo thở dốc, mỗi lần mũi kim đâm vào, anh lại cảm thấy một luồng điện đen ngòm chạy dọc tủy sống.

"Cậu... cậu đang tận hưởng nó đúng không?"

Wonwoo thều thào, giọng anh giờ đây mang theo âm hưởng của kim loại va vào nhau.

"Cái cách cậu đóng đinh tôi vào dòng máu của cậu..."

Mingyu dừng lại một nhịp, mắt ngước lên nhìn thẳng vào Wonwoo, ánh nhìn chứa đựng sự điên cuồng bùng nổ.

"Đúng.

Tôi tận hưởng nó.

Tôi tận hưởng việc từ nay về sau, trong huyết quản của anh sẽ luôn có một phần của tôi.

Anh sẽ không bao giờ còn là bác sĩ pháp y Jeon Wonwoo cao ngạo, sạch sẽ đi giải phẫu cho người khác nữa.

Giờ đây, chính anh là vật mẫu bị giải phẫu của tôi."

Hắn siết chặt mũi khâu cuối cùng, thắt nút một cách tàn nhẫn.

Vết thương trên cổ Wonwoo giờ đây trông như một con rết đen bám lấy mạch máu.

Nhưng ngay khi mũi kim cuối cùng rút ra, Wonwoo đột nhiên gập người lại.

Toàn bộ căn phòng bắt đầu biến dạng trong mắt anh.

Anh không còn thấy bức tường gạch, mà thấy hàng vạn dây đàn vĩ cầm đang mọc ra từ sàn nhà, quấn chặt lấy tay chân mình.

Những âm thanh từ sảnh đấu giá tiếng hét, tiếng vỡ vụn quay trở lại, tấn công dồn dập vào màng nhĩ.

Giác quan của anh bị đẩy lên mức cực hạn.

Dù không gian yên tĩnh, Wonwoo lại nghe thấy tiếng điện chạy trong tường, tiếng kim đồng hồ ở phòng bên cạnh kêu như tiếng búa tạ, và đặc biệt là tiếng máu đang cuộn trào trong người Mingyu.

"Câm ngay!

Tắt nó đi!"

Wonwoo gào lên, anh điên cuồng dùng móng tay cào cấu vào tai mình đến mức bật máu.

Mingyu lập tức bắt lấy hai cổ tay anh, ép chặt chúng xuống ghế.

"Wonwoo!

Đó là ảo giác!

Nhìn vào tôi!"

"Không... cậu không phải là Mingyu... cậu là một đống máu đen đang gào thét!"

Wonwoo hoảng loạn, đôi mắt đen đặc của anh tràn ngập sự kinh hoàng.

Anh cố đẩy Mingyu ra, sức mạnh của hắc huyết mới tiếp nhận khiến anh có lực đẩy kinh người, nhưng Mingyu vẫn cứng rắn như một khối thép, không hề xê dịch.

Mingyu đứng dậy, tháo bỏ chiếc áo khoác vướng víu.

Hắn vươn tay kéo Wonwoo đứng dậy, ép anh áp sát vào lồng ngực mình, tay luồn vào mái tóc đẫm mồ hôi của anh, cưỡng ép tai anh áp chặt vào vị trí trái tim mình.

"Nghe nhịp tim của tôi.

Chỉ nghe tiếng này thôi.

Tập trung vào nó."

Kỳ lạ thay, ngay khi tai Wonwoo chạm vào ngực Mingyu, mọi tiếng ồn hỗn loạn của thế giới bỗng chốc dịu đi.

Nhịp tim của Mingyu trầm, chậm và nặng nề hoạt động như một máy nhịp tim chủ, điều chỉnh lại toàn bộ hệ thống giác quan đang loạn nhịp của Wonwoo.

Mọi ảo giác về dây đàn biến mất, chỉ còn lại hơi ấm nồng nặc mùi tro tàn bao trùm lấy anh.

Wonwoo run rẩy, đôi tay từ từ vòng qua ôm lấy lưng Mingyu, mười đầu ngón tay bấu chặt vào những khối cơ săn chắc.

Anh vùi mặt vào hõm vai hắn, hít lấy mùi hương quen thuộc.

Anh căm ghét sự phụ thuộc này, căm ghét việc mình vừa trở thành một con quái vật cần sự cứu rỗi từ một con quái vật khác, nhưng cơ thể anh lại thèm khát nó như kẻ chết khát tìm thấy nguồn nước.

"Cậu đã thắng rồi..."

Wonwoo nhắm mắt, giọt nước mắt pha lẫn sắc đen chảy xuống vai áo Mingyu.

"Tôi không còn lối thoát nào nữa."

Mingyu không trả lời, hắn chỉ siết chặt vòng tay hơn, khảm cả cơ thể Wonwoo vào xương tủy mình.

Hắn vùi đầu vào hõm cổ Wonwoo, nơi vết khâu vẫn còn đỏ hửng, khẽ liếm nhẹ lên làn da như một cách trấn an dã tính.

"Chúng ta sẽ không bao giờ có lối thoát, Wonwoo," Mingyu thì thầm vào tai anh, hơi thở nóng rực.

"Vì tôi chính là kẻ canh giữ địa ngục của anh.

Và anh... anh chính là địa ngục của tôi."

Đêm đó, trong căn nhà an toàn, không có ai ngủ.

Họ chỉ ngồi đó, ôm lấy nhau giữa đống đổ nát của nhân cách, nghe tiếng nhịp tim hòa vào nhau thành một bản giao hưởng duy nhất còn sót lại sau cuộc tàn sát.

Wonwoo nhận ra một điều đáng sợ: cơn đau đã dịu đi, nhưng một cơn đói mới lại bắt đầu trỗi dậy một cơn đói mà chỉ có hắc huyết của Mingyu mới có thể lấp đầy.
 
Máu-Meanie
Cơn đói khát đầu tiên


Ánh nắng buổi sớm của Seoul không thể xuyên qua lớp rèm nhung dày đặc của căn nhà an toàn, nhưng nó vẫn đủ để khiến không gian bên trong hiện lên một vẻ trần trụi và tàn khốc.

Wonwoo tỉnh dậy với một cảm giác chưa từng có trong đời: Sự trống rỗng.

Không phải trống rỗng về cảm xúc, mà là một hố đen thăm thẳm đang rào thét ngay trong huyết quản.

Mỗi tủy xương, mỗi dây thần kinh đều đang run rẩy, đòi hỏi một thứ gì đó để lấp đầy.

Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng ngay lập tức một cơn choáng váng ập đến.

Thế giới trước mắt anh không còn là những hình khối bình thường.

Wonwoo thấy những dòng năng lượng mờ ảo tỏa ra từ các đồ vật, nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong đường ống cách đó ba tầng lầu, và kinh khủng nhất là tiếng đập của tim mình nó không còn nhịp nhàng mà nghe như tiếng kim loại va đập vào nhau.

"Ư..."

Wonwoo đưa tay lên cổ, ngón tay anh chạm vào vết khâu thô bạo từ đêm qua.

Sợi chỉ tơ tằm đen đã khô lại, tạo thành một vệt sần sùi trên làn da trắng sứ.

Ngay khi chạm vào đó, anh cảm nhận được một luồng nhiệt âm ỉ.

Hắc huyết của Mingyu bên trong anh đang cạn kiệt, và cơ thể anh đang bắt đầu đào thải những gì còn sót lại.

"Tỉnh rồi sao?"

Giọng nói của Mingyu vang lên từ phía cửa sổ.

Hắn đứng đó, chiếc áo sơ mi đen mở rộng cổ, tay cầm một ly chất lỏng màu đỏ sẫm.

Dưới ánh sáng mờ ảo, trông Mingyu không giống một đội trưởng cảnh sát, mà giống một kẻ chăn dắt linh hồn hơn.

Mingyu tiến lại gần, đặt ly nước xuống bàn gỗ.

"Anh đã ngủ mười tiếng đồng hồ.

Thân nhiệt của anh xuống thấp đến mức tôi tưởng anh đã thực sự hóa thành xác trắng giống Seungwoo rồi đấy."

Wonwoo nhìn vào ly chất lỏng trên bàn, cổ họng anh khô khốc, một cơn thèm khát bản năng trỗi dậy mạnh mẽ đến mức anh muốn vồ lấy nó.

Nhưng lý trí của một bác sĩ pháp y vẫn còn đó.

"Đó là gì?"

Wonwoo khàn giọng hỏi, mắt anh vẫn không rời khỏi ly nước.

"Máu của tôi, pha với một chút dung môi trung hòa," Mingyu thản nhiên đáp, hắn ngồi xuống mép giường, quan sát biểu cảm của Wonwoo với một sự thích thú tàn nhẫn.

"Hệ thống miễn dịch của anh đang cố giết chết hắc huyết trong người, nhưng cơ thể anh lại cần nó để duy trì các giác quan cấp Alpha.

Nếu không uống, trong vòng hai giờ tới, anh sẽ phát điên vì sự quá tải âm thanh của thế giới bên ngoài."

Wonwoo nghiến răng, anh quay mặt đi.

"Tôi không phải là quái vật... tôi không uống máu người."

"Anh không uống máu người," Mingyu lặp lại, giọng hắn trầm xuống, mang theo sự đe dọa.

"Anh đang uống 'liều thuốc' duy nhất để giữ cho não mình không nổ tung.

Nhìn vào tay anh đi, Wonwoo."

Wonwoo nhìn xuống.

Những đầu ngón tay của anh đã bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, và những đường gân đen lại trồi lên, giật mạnh dưới da.

Cơn đau đầu bắt đầu quay trở lại, dữ dội như thể có ai đó đang đóng đinh vào thái dương anh.

Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng gào thét của hàng nghìn linh hồn.

"A...!"

Wonwoo ôm lấy đầu, gục xuống.

Mingyu không vội vàng.

Hắn cầm ly máu lên, đưa sát vào môi Wonwoo.

Mùi vị nồng nặc của sắt và một chút hương tro tàn sộc thẳng vào mũi anh.

Lúc này, bản năng sinh tồn đã hoàn toàn đánh bại nhân cách.

Wonwoo chộp lấy tay Mingyu, không phải để đẩy ra, mà là để giữ chặt chiếc ly.

Anh uống một ngụm lớn.

Thứ chất lỏng nóng cháy và đắng nghét chảy xuống cổ họng, đi đến đâu anh cảm thấy cơn đau dịu đi đến đó.

Những đường gân đen trên tay anh dần lặn xuống, tiếng ồn ào trong đầu cũng bắt đầu được thay thế bằng nhịp đập trầm ổn quen thuộc của Mingyu.

Khi ly nước cạn sạch, Wonwoo thở dốc, một vệt máu đen sẫm còn dính trên khóe môi.

Anh nhìn Mingyu, đôi mắt đen đặc giờ đây đã lấy lại một chút ánh sáng, nhưng đó là thứ ánh sáng của sự tuyệt vọng.

"Cảm giác thế nào?

Tuyệt phẩm của tôi?"

Mingyu đưa ngón tay lau đi vệt máu trên môi Wonwoo, rồi thản nhiên đưa ngón tay đó vào miệng mình.

Wonwoo run rẩy, anh nhận ra mình vừa chính thức ký vào bản khế ước với quỷ dữ.

Anh không chỉ cần Mingyu để bình ổn giác quan, giờ đây anh cần máu của hắn để duy trì sự sống.

"Cậu... cậu đã lập kế hoạch cho việc này từ đầu đúng không?"

Wonwoo thều thào.

"Ngay từ lúc cậu chọn tôi làm bác sĩ pháp y cho vụ án này..."

Mingyu nhếch môi, hắn đứng dậy, che khuất hoàn toàn ánh sáng yếu ớt trong phòng.

"Tôi không lập kế hoạch cho việc anh trở thành quái vật.

Tôi chỉ lập kế hoạch để anh không bao giờ có thể rời xa tôi.

Việc anh trở nên giống tôi... chỉ là một món quà ngoài ý muốn của định mệnh."

Hắn bước đến tủ đồ, ném cho Wonwoo một bộ quần áo sạch sẽ của Phân viện.

"Mặc vào đi.

Chúng ta phải quay lại hiện trường.

Phân viện đang bắt đầu nghi ngờ, và nếu họ thấy anh trong tình trạng này, họ sẽ nhốt anh vào lồng kính để nghiên cứu giống như cách họ đã làm với tôi."

Wonwoo nhìn bộ đồng hồ trắng tinh khiết trên giường, rồi nhìn vết sẹo rết đen trên cổ mình trong gương.

Anh biết, dù anh có mặc vào bộ đồ đó, linh hồn anh cũng đã nhuộm đen hoàn toàn.

"Mingyu," Wonwoo gọi tên hắn khi Mingyu vừa chạm tay vào tay nắm cửa.

"Gì?"

"Đừng để bất kỳ ai chạm vào vết khâu này," Wonwoo nói, giọng anh lạnh lẽo như băng.

"Nếu có kẻ nào định mổ xẻ tôi một lần nữa... tôi sẽ giết chúng bằng chính thứ máu bẩn thỉu mà cậu đã cho tôi."

Mingyu không quay đầu lại, nhưng bờ vai hắn khẽ rung lên vì một nụ cười thầm kín.

"Yên tâm.

Anh là tuyệt phẩm của tôi.

Chỉ có tôi mới có quyền mổ xẻ anh."

Wonwoo đứng trước gương, đôi tay run rẩy cài từng chiếc cúc của bộ đồng hồ trắng tinh khiết.

Màu trắng của áo sơ mi tương phản đến gai người với vết sẹo rết đen sần sùi trên cổ.

Anh dựng cao cổ áo, cố gắng che đi dấu ấn nhục nhã đó, nhưng cảm giác nóng rực từ hắc huyết vẫn không ngừng nhắc nhở anh về sự thật: bên dưới lớp vải này, anh đang thối rữa theo cách đẹp đẽ nhất.

"Đi thôi."

Mingyu đứng dựa vào khung cửa, ánh mắt hắn quét qua người Wonwoo như một thợ săn đang kiểm tra con mồi đã được thuần hóa.

Khi bước ra khỏi căn nhà an toàn, thế giới bên ngoài ập vào Wonwoo như một trận cuồng phong.

Dù đã uống máu của Mingyu, nhưng giác quan của anh vẫn nhạy cảm đến mức cực đoan.

Tiếng động cơ xe cộ cách đó vài khối nhà nghe như tiếng sấm, mùi khói bụi nồng nặc khiến phổi anh đau nhức.

Wonwoo loạng choạng, định bấu lấy cánh cửa xe nhưng Mingyu đã nhanh hơn, hắn luồn tay qua eo anh, siết chặt để giữ anh đứng vững.

"Đừng cố chống lại nó," Mingyu thì thầm, hơi thở hắn phả vào tai Wonwoo, mang theo tác dụng trấn an kỳ lạ.

"Hãy để âm thanh đi xuyên qua anh, đừng giữ chúng lại."

Tại Phân viện pháp y trung ương

Không khí tại Phân viện căng thẳng như một dây đàn sắp đứt.

Sau vụ nổ tại khách sạn Grand Seoul, toàn bộ ban lãnh đạo đã vào cuộc.

Khi Mingyu và Wonwoo bước qua đại sảnh, hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía họ.

Wonwoo cảm nhận được sự thay đổi.

Trước đây, anh bước đi trong sự kính trọng và ngưỡng mộ.

Giờ đây, anh nghe thấy những nhịp tim dồn dập của sự nghi ngại.

Anh nghe thấy tiếng thì thầm của hai nhân viên ở góc hành lang: "Nhìn bác sĩ Jeon kìa... sắc mặt anh ấy trông kinh khủng quá, cứ như người chết vậy."

"Đội trưởng Kim, Bác sĩ Jeon.

Giám đốc đang đợi hai người ở phòng thẩm vấn số 4."

Một viên sĩ quan lạnh lùng lên tiếng.

Phòng thẩm vấn số 4 không dành cho tội phạm, nó dành cho các thành viên nội bộ bị nghi ngờ vi phạm quy tắc an toàn sinh học.

Căn phòng được bao phủ bởi những tấm kính một chiều và hệ thống cảm biến nhịp tim.

Giám đốc Phân viện, một người đàn ông lớn tuổi với đôi mắt tinh tường, nhìn chằm chằm vào Wonwoo khi anh ngồi xuống.

"Bác sĩ Jeon, báo cáo y tế từ hiện trường cho thấy có sự hiện diện của một lượng lớn hắc huyết không xác định.

Và cậu... cậu là người duy nhất sống sót trong tầm ngắm của Nhạc trưởng mà không có một vết thương chí mạng nào.

Cậu giải thích sao về việc này?"

Wonwoo cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Cơn đói lại bắt đầu râm ran.

Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trong phòng thẩm vấn đột nhiên phóng đại lên hàng nghìn lần, đập vào màng nhĩ anh như tiếng búa tạ.

Tích.

Tắc.

Tích.

Tắc.

"Tôi..."

Wonwoo mở miệng, nhưng cổ họng anh khô khốc.

Anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt bàn kính đôi mắt anh dường như lại sẫm màu hơn.

"Bác sĩ Jeon bị chấn động tâm lý và nhiễm độc âm thanh nhẹ," Mingyu đột ngột cắt ngang, giọng hắn dõng dạc, đầy uy lực.

Hắn thản nhiên đặt tay lên vai Wonwoo, một hành động vừa như bảo vệ, vừa như che lấp những rung động bất thường của anh.

"Tôi đã trực tiếp can thiệp bằng hắc huyết của mình để trung hòa sóng âm chân không của Nhạc trưởng.

Đó là quy trình khẩn cấp cấp độ 3.

Giám đốc có ý kiến gì về phương pháp của tôi sao?"

Giám đốc nheo mắt, nhìn bàn tay Mingyu đang siết chặt vai Wonwoo.

"Quy trình cấp độ 3 yêu cầu phải có sự giám sát của đội y tế ngay sau đó.

Hai người đã biến mất suốt 10 tiếng đồng hồ."

"Chúng tôi cần thời gian để thanh tẩy," Mingyu lạnh lùng đáp.

"Hoặc là ông muốn tôi mang một bác sĩ đang chứa đầy tần số tử thần của Nhạc trưởng về đây để nổ tung cả cái Phân viện này?"

Sự im lặng bao trùm căn phòng.

Wonwoo cảm nhận được sự căng thẳng của Mingyu, nhịp tim của hắn bắt đầu đập nhanh hơn, và qua sự tiếp xúc ở vai, Wonwoo thấy một dòng nhiệt nóng hổi truyền sang.

Anh hiểu rằng Mingyu đang dùng uy thế của một "Bình chứa" cấp Alpha để đè bẹp sự nghi ngờ.

"Được rồi," Giám đốc thở dài, nhưng ánh mắt ông vẫn không rời khỏi cổ áo Wonwoo.

"Bác sĩ Jeon, cậu được nghỉ phép 3 ngày.

Nhưng cậu phải trải qua một bài kiểm tra máu định kỳ vào sáng mai.

Chúng ta cần đảm bảo hắc huyết của Đội trưởng Kim không gây ra phản ứng đào thải."

Wonwoo rùng mình.

Kiểm tra máu?

Nếu họ lấy máu anh lúc này, họ sẽ thấy một thứ hỗn hợp đen đặc quái dị, không còn là máu người bình thường nữa.

Khi bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Wonwoo cảm thấy chân mình như sắp khuỵu xuống.

Mingyu dẫn anh vào một góc tối ở cuối hành lang, nơi camera an ninh bị che khuất bởi bóng của các cột trụ.

"Họ sẽ phát hiện ra," Wonwoo thì thầm, giọng run rẩy.

"Nếu sáng mai tôi đi xét nghiệm..."

Mingyu nhìn Wonwoo, đôi mắt hắn rực lên một tia sáng nguy hiểm.

Hắn rút ra một con dao nhỏ từ túi quần, rạch nhẹ một đường lên đầu ngón tay mình.

"Thì chúng ta sẽ cho họ thấy những gì họ muốn thấy.

Tôi sẽ xử lý mẫu máu của anh."

Mingyu đưa ngón tay đang rỉ máu lên môi Wonwoo.

"Uống đi.

Anh cần nhiều hơn để giữ cho đồng tử không bị biến sắc trước khi về nhà."

Wonwoo nhìn quanh đầy lo sợ, nhưng cơn đói trong huyết quản đã xóa sạch mọi liêm sỉ.

Anh ngậm lấy ngón tay của Mingyu, tham lam mút lấy thứ máu nóng hổi.

Cảm giác ấm áp lan tỏa, xoa dịu những dây thần kinh đang gào thét.

Anh nhận ra mình đang hành động như một con thú trung thành, nhận lấy sự ban phát từ chủ nhân ngay giữa trụ sở cảnh sát pháp y.

"Tốt lắm," Mingyu khẽ vuốt tóc Wonwoo, một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên khuôn mặt hắn.

"Cứ ngoan ngoãn như vậy, và tôi sẽ bảo vệ anh khỏi những kẻ muốn mổ xẻ anh.

Anh chỉ thuộc về một mình tôi thôi, Wonwoo ạ."

Tặng các tình yêu của mình 3 chương mới nhé nhân dịp mình xng dl và TRỜI OI HAI BỐ CỦA CON OI CON NHỚ HAI BỐ huhu.
 
Máu-Meanie
Kẻ thẩm thấu


Đêm trước ngày xét nghiệm máu, Wonwoo không thể ngủ.

Anh ngồi bó gối trên giường trong căn nhà an toàn của Mingyu, đôi mắt đen đặc nhìn trân trân vào bóng tối.

Hắc huyết trong người anh đang bắt đầu một quá trình "tiêu hóa" kỳ lạ.

Anh không còn cảm thấy đau đớn như lúc đầu, thay vào đó là một sự hưng phấn giác quan đến mức điên rồ.

Anh có thể nghe thấy tiếng nhện dệt lưới ở góc phòng, tiếng hơi thở trầm ổn của Mingyu đang ngủ ở phòng khách, và thậm chí là tiếng những phân tử oxy đang va chạm vào nhau.

Nhưng kinh khủng nhất là khi anh chạm tay vào bức tường những ký ức cũ kỹ của căn nhà, những tiếng thét và mùi máu từ những vụ thanh trừng trước đây của Mingyu ập vào não bộ anh như một cuốn phim tài liệu kinh dị.

"Đừng chạm vào" giọng Mingyu vang lên, lạnh lẽo và tỉnh táo.

Mingyu đứng tựa cửa, chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo để lộ những vết sẹo chằng chịt trên ngực.

Hắn tiến lại gần, cầm lấy bàn tay đang run rẩy của Wonwoo.

"Anh đang bắt đầu trong giai đoạn 'Thẩm thấu' rồi đấy, hắc huyết đang đồng hóa não bộ của anh với môi trường xung quanh.

Nếu không kiểm soát được, anh sẽ bị nhấn chìm mớ hỗn tạp của quá khứ."

"Tại sao cậu có thể chịu đựng được thứ này suốt mười năm qua?"

Wonwoo ngước lên, đôi mắt anh lóe lên một tia sắc lạnh.

"Mỗi lần cậu chạm vào tôi... cậu có thấy những xác chết mà tôi đã mổ xẻ không?"

Mingyu nhếch môi, hắn ngồi xuống cạnh anh, bàn tay to lớn bao phủ lấy gáy Wonwoo, nơi vệt chỉ đen vẫn còn hằn rõ.

"Tôi không thấy xác chết, tôi chỉ thấy được sự sống sót và bây giờ tôi thấy anh."

Sáng hôm sau, Phân viện pháp y bao trùm bởi một bầu không khí giả tạo.

Wonwoo bước đi giữa hành lang mặc bộ đồ bảo hộ trắng toát nhưng trong mắt anh mọi thứ đều biến dạng.

Anh "thấy" nhịp tim của vị Giám đốc đang đập một nhịp điệu dối trá, anh "nghe" thấy mùi hóa chất tẩy rửa không thể che giấu được mùi mục rữa của những mẫu vật thí nghiệm bị giấu kín trong các tầng hầm mật.

Tại phòng lấy mẫu, một nữ y tá trẻ tiến lại gần với ống tiêm trên tay.

"Bác sĩ Jeon, xin hãy thả lỏng," cô ta nói, giọng run rẩy và cô ta dường như đang sợ anh.

Wonwoo có thể nghe thấy tiếng máu của cô ta đang chảy nhanh hơn bình thường vì áp lực.

Mingyu đứng ngay sau lưng Wonwoo, đôi mắt hắn quét qua căn phòng như một con báo đang rình mồi.

Khi mũi kim vừa chạm vào da Wonwoo, Mingyu đột ngột làm rơi một xấp tài liệu xuống sàn tạo ra một tiếng động chát chúa.

Trong tích tắc y tá bị giật mình, Mingyu đã áp sát.

Một tay hắn giữ lấy cổ tay Wonwoo tay kia che khuất tầm nhìn của camera bằng bờ vai rộng lớn, Wonwoo cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở mu bàn tay không phải từ mũi kim của y tá mà là từ một thiết bị siêu nhỏ mà Mingyu đang ép vào da anh.

Thiết bị đó trực tiếp bơm một lượng máu "giả" đã được xử lý hóa học vào ống nghiệm thông qua một hệ thống dẫn áp suất âm.

Máu của Wonwoo thứ chất lỏng đen đặc quái dị bị giữ lại bên trong một màng lọc sinh học ngay tại đầu kim.

"Xong rồi," y tá thở phào, rút kim ra mà không hề hay biết ống nghiệm trên tay cô ta chứa một thứ dung dịch hoàn hảo đến mức giả tạo.

Khi y tá rời đi, Wonwoo đổ sụp xuống ghế mồ hôi đẫm trán.

"Chúng ta có qua mắt được họ không?"

"Chỉ là tạm thời," Mingyu thì thầm, mắt hắn vẫn dán chặt vào bóng lưng vị Giám đốc đang đứng ở cuối hành lang.

"Họ bắt đầu nghi ngờ từ lúc Nhạc trưởng chết rồi, họ biết hắc huyết của tôi không chỉ đơn giản là 'trung hòa' sóng âm mà không để lại di chứng được."

Đột nhiên, Wonwoo khựng lại.

Một tần số âm thanh lạ lùng bắt đầu rung động trong não anh, nó không phải tiếng người cũng không phải tiếng máy móc.

Nó là tiếng vĩ cầm.

Nhưng Nhạc trưởng đã chết rồi cơ mà.

"Mingyu... cậu nghe thấy không?"

Wonwoo nắm lấy tay áo Mingyu, móng tay anh bấm sâu vào da hắn.

"Nghe thấy gì?"

"Tiếng vĩ cầm... nó phát ra từ dưới lòng đất, ngay dưới chân chúng ta."

Đôi mắt Wonwoo rực lên.

Giác quan của anh lúc này đã xuyên qua các lớp bê tông của Phân viện.

Anh nhìn thấy một đường hầm bí mật dẫn từ phòng xét nghiệm máu thẳng xuống một khu vực không có trên bản đồ.

Ở đó, những ống nghiệm chứa máu của các "Tuyệt phẩm" đang được nuôi cấy, và một kẻ nào đó đang tiếp tục bản nhạc của Nhạc trưởng.

Wonwoo dường như nhận ra một sự thật kinh hoàng Phân viện không phải là nơi bảo vệ họ, Phân viện chính là kẻ đã thuê Nhạc trưởng để thực hiện cuộc đấu giá, nhằm tìm kiếm một "Bình chứa" mới mạnh mẽ hơn cả Mingyu.

Và "Bình chứa" đó chính là anh.

"Họ không muốn kiểm tra máu của tôi để xem tôi có bị nhiễm độc không " Wonwoo thều thào, đôi mắt đen đặc của anh tràn ngập sự căm phẫn.

"Họ muốn xác nhận xem hắc huyết của cậu đã 'chảy' vào trong người tôi chưa... họ muốn thu hoạch tôi, Mingyu."

Mingyu im lặng, hơi thở hắn trở nên nặng nề.

Hắn không hề ngạc nhiên, hắn đã biết điều này từ lâu và đó là lý do hắn buộc phải tha hóa Wonwoo để biến anh thành một quái vật đủ mạnh để tự bảo vệ mình khỏi chính những kẻ đã tạo ra hắn.

"Vậy thì," Mingyu rút khẩu súng từ trong áo khoác, kiểm tra băng đạn một cách chậm rãi, "chúng ta sẽ cho họ thấy bản giao hưởng cuối cùng của hai con quái vật bị dồn vào đường cùng này vậy."

Wonwoo đứng dậy, anh không còn run rẩy nữa.

Những đường gân đen trên cổ anh bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo dưới lớp áo sơ mi trắng.

Anh nhìn về phía phòng Giám đốc, nụ cười trên môi anh giờ đây lạnh lẽo và tàn nhẫn y hệt Mingyu.

"Để tôi dẫn đường," Wonwoo nói, giọng anh vang lên như tiếng kim loại cứa vào kính.

"Tôi có thể nghe thấy nhịp tim sợ hãi của từng kẻ đang nấp đằng sau những bức tường kia."

ôi anh nghỉ tết đây các vợ oi, các vợ nghỉ tết vui vẻ, mã đáo thành công nhé, luv u.
 
Back
Top Dưới