Ánh nắng buổi sớm của Seoul không thể xuyên qua lớp rèm nhung dày đặc của căn nhà an toàn, nhưng nó vẫn đủ để khiến không gian bên trong hiện lên một vẻ trần trụi và tàn khốc.
Wonwoo tỉnh dậy với một cảm giác chưa từng có trong đời: Sự trống rỗng.
Không phải trống rỗng về cảm xúc, mà là một hố đen thăm thẳm đang rào thét ngay trong huyết quản.
Mỗi tủy xương, mỗi dây thần kinh đều đang run rẩy, đòi hỏi một thứ gì đó để lấp đầy.
Anh cố gắng ngồi dậy, nhưng ngay lập tức một cơn choáng váng ập đến.
Thế giới trước mắt anh không còn là những hình khối bình thường.
Wonwoo thấy những dòng năng lượng mờ ảo tỏa ra từ các đồ vật, nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong đường ống cách đó ba tầng lầu, và kinh khủng nhất là tiếng đập của tim mình nó không còn nhịp nhàng mà nghe như tiếng kim loại va đập vào nhau.
"Ư..."
Wonwoo đưa tay lên cổ, ngón tay anh chạm vào vết khâu thô bạo từ đêm qua.
Sợi chỉ tơ tằm đen đã khô lại, tạo thành một vệt sần sùi trên làn da trắng sứ.
Ngay khi chạm vào đó, anh cảm nhận được một luồng nhiệt âm ỉ.
Hắc huyết của Mingyu bên trong anh đang cạn kiệt, và cơ thể anh đang bắt đầu đào thải những gì còn sót lại.
"Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói của Mingyu vang lên từ phía cửa sổ.
Hắn đứng đó, chiếc áo sơ mi đen mở rộng cổ, tay cầm một ly chất lỏng màu đỏ sẫm.
Dưới ánh sáng mờ ảo, trông Mingyu không giống một đội trưởng cảnh sát, mà giống một kẻ chăn dắt linh hồn hơn.
Mingyu tiến lại gần, đặt ly nước xuống bàn gỗ.
"Anh đã ngủ mười tiếng đồng hồ.
Thân nhiệt của anh xuống thấp đến mức tôi tưởng anh đã thực sự hóa thành xác trắng giống Seungwoo rồi đấy."
Wonwoo nhìn vào ly chất lỏng trên bàn, cổ họng anh khô khốc, một cơn thèm khát bản năng trỗi dậy mạnh mẽ đến mức anh muốn vồ lấy nó.
Nhưng lý trí của một bác sĩ pháp y vẫn còn đó.
"Đó là gì?"
Wonwoo khàn giọng hỏi, mắt anh vẫn không rời khỏi ly nước.
"Máu của tôi, pha với một chút dung môi trung hòa," Mingyu thản nhiên đáp, hắn ngồi xuống mép giường, quan sát biểu cảm của Wonwoo với một sự thích thú tàn nhẫn.
"Hệ thống miễn dịch của anh đang cố giết chết hắc huyết trong người, nhưng cơ thể anh lại cần nó để duy trì các giác quan cấp Alpha.
Nếu không uống, trong vòng hai giờ tới, anh sẽ phát điên vì sự quá tải âm thanh của thế giới bên ngoài."
Wonwoo nghiến răng, anh quay mặt đi.
"Tôi không phải là quái vật... tôi không uống máu người."
"Anh không uống máu người," Mingyu lặp lại, giọng hắn trầm xuống, mang theo sự đe dọa.
"Anh đang uống 'liều thuốc' duy nhất để giữ cho não mình không nổ tung.
Nhìn vào tay anh đi, Wonwoo."
Wonwoo nhìn xuống.
Những đầu ngón tay của anh đã bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, và những đường gân đen lại trồi lên, giật mạnh dưới da.
Cơn đau đầu bắt đầu quay trở lại, dữ dội như thể có ai đó đang đóng đinh vào thái dương anh.
Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng gào thét của hàng nghìn linh hồn.
"A...!"
Wonwoo ôm lấy đầu, gục xuống.
Mingyu không vội vàng.
Hắn cầm ly máu lên, đưa sát vào môi Wonwoo.
Mùi vị nồng nặc của sắt và một chút hương tro tàn sộc thẳng vào mũi anh.
Lúc này, bản năng sinh tồn đã hoàn toàn đánh bại nhân cách.
Wonwoo chộp lấy tay Mingyu, không phải để đẩy ra, mà là để giữ chặt chiếc ly.
Anh uống một ngụm lớn.
Thứ chất lỏng nóng cháy và đắng nghét chảy xuống cổ họng, đi đến đâu anh cảm thấy cơn đau dịu đi đến đó.
Những đường gân đen trên tay anh dần lặn xuống, tiếng ồn ào trong đầu cũng bắt đầu được thay thế bằng nhịp đập trầm ổn quen thuộc của Mingyu.
Khi ly nước cạn sạch, Wonwoo thở dốc, một vệt máu đen sẫm còn dính trên khóe môi.
Anh nhìn Mingyu, đôi mắt đen đặc giờ đây đã lấy lại một chút ánh sáng, nhưng đó là thứ ánh sáng của sự tuyệt vọng.
"Cảm giác thế nào?
Tuyệt phẩm của tôi?"
Mingyu đưa ngón tay lau đi vệt máu trên môi Wonwoo, rồi thản nhiên đưa ngón tay đó vào miệng mình.
Wonwoo run rẩy, anh nhận ra mình vừa chính thức ký vào bản khế ước với quỷ dữ.
Anh không chỉ cần Mingyu để bình ổn giác quan, giờ đây anh cần máu của hắn để duy trì sự sống.
"Cậu... cậu đã lập kế hoạch cho việc này từ đầu đúng không?"
Wonwoo thều thào.
"Ngay từ lúc cậu chọn tôi làm bác sĩ pháp y cho vụ án này..."
Mingyu nhếch môi, hắn đứng dậy, che khuất hoàn toàn ánh sáng yếu ớt trong phòng.
"Tôi không lập kế hoạch cho việc anh trở thành quái vật.
Tôi chỉ lập kế hoạch để anh không bao giờ có thể rời xa tôi.
Việc anh trở nên giống tôi... chỉ là một món quà ngoài ý muốn của định mệnh."
Hắn bước đến tủ đồ, ném cho Wonwoo một bộ quần áo sạch sẽ của Phân viện.
"Mặc vào đi.
Chúng ta phải quay lại hiện trường.
Phân viện đang bắt đầu nghi ngờ, và nếu họ thấy anh trong tình trạng này, họ sẽ nhốt anh vào lồng kính để nghiên cứu giống như cách họ đã làm với tôi."
Wonwoo nhìn bộ đồng hồ trắng tinh khiết trên giường, rồi nhìn vết sẹo rết đen trên cổ mình trong gương.
Anh biết, dù anh có mặc vào bộ đồ đó, linh hồn anh cũng đã nhuộm đen hoàn toàn.
"Mingyu," Wonwoo gọi tên hắn khi Mingyu vừa chạm tay vào tay nắm cửa.
"Gì?"
"Đừng để bất kỳ ai chạm vào vết khâu này," Wonwoo nói, giọng anh lạnh lẽo như băng.
"Nếu có kẻ nào định mổ xẻ tôi một lần nữa... tôi sẽ giết chúng bằng chính thứ máu bẩn thỉu mà cậu đã cho tôi."
Mingyu không quay đầu lại, nhưng bờ vai hắn khẽ rung lên vì một nụ cười thầm kín.
"Yên tâm.
Anh là tuyệt phẩm của tôi.
Chỉ có tôi mới có quyền mổ xẻ anh."
Wonwoo đứng trước gương, đôi tay run rẩy cài từng chiếc cúc của bộ đồng hồ trắng tinh khiết.
Màu trắng của áo sơ mi tương phản đến gai người với vết sẹo rết đen sần sùi trên cổ.
Anh dựng cao cổ áo, cố gắng che đi dấu ấn nhục nhã đó, nhưng cảm giác nóng rực từ hắc huyết vẫn không ngừng nhắc nhở anh về sự thật: bên dưới lớp vải này, anh đang thối rữa theo cách đẹp đẽ nhất.
"Đi thôi."
Mingyu đứng dựa vào khung cửa, ánh mắt hắn quét qua người Wonwoo như một thợ săn đang kiểm tra con mồi đã được thuần hóa.
Khi bước ra khỏi căn nhà an toàn, thế giới bên ngoài ập vào Wonwoo như một trận cuồng phong.
Dù đã uống máu của Mingyu, nhưng giác quan của anh vẫn nhạy cảm đến mức cực đoan.
Tiếng động cơ xe cộ cách đó vài khối nhà nghe như tiếng sấm, mùi khói bụi nồng nặc khiến phổi anh đau nhức.
Wonwoo loạng choạng, định bấu lấy cánh cửa xe nhưng Mingyu đã nhanh hơn, hắn luồn tay qua eo anh, siết chặt để giữ anh đứng vững.
"Đừng cố chống lại nó," Mingyu thì thầm, hơi thở hắn phả vào tai Wonwoo, mang theo tác dụng trấn an kỳ lạ.
"Hãy để âm thanh đi xuyên qua anh, đừng giữ chúng lại."
Tại Phân viện pháp y trung ương
Không khí tại Phân viện căng thẳng như một dây đàn sắp đứt.
Sau vụ nổ tại khách sạn Grand Seoul, toàn bộ ban lãnh đạo đã vào cuộc.
Khi Mingyu và Wonwoo bước qua đại sảnh, hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía họ.
Wonwoo cảm nhận được sự thay đổi.
Trước đây, anh bước đi trong sự kính trọng và ngưỡng mộ.
Giờ đây, anh nghe thấy những nhịp tim dồn dập của sự nghi ngại.
Anh nghe thấy tiếng thì thầm của hai nhân viên ở góc hành lang: "Nhìn bác sĩ Jeon kìa... sắc mặt anh ấy trông kinh khủng quá, cứ như người chết vậy."
"Đội trưởng Kim, Bác sĩ Jeon.
Giám đốc đang đợi hai người ở phòng thẩm vấn số 4."
Một viên sĩ quan lạnh lùng lên tiếng.
Phòng thẩm vấn số 4 không dành cho tội phạm, nó dành cho các thành viên nội bộ bị nghi ngờ vi phạm quy tắc an toàn sinh học.
Căn phòng được bao phủ bởi những tấm kính một chiều và hệ thống cảm biến nhịp tim.
Giám đốc Phân viện, một người đàn ông lớn tuổi với đôi mắt tinh tường, nhìn chằm chằm vào Wonwoo khi anh ngồi xuống.
"Bác sĩ Jeon, báo cáo y tế từ hiện trường cho thấy có sự hiện diện của một lượng lớn hắc huyết không xác định.
Và cậu... cậu là người duy nhất sống sót trong tầm ngắm của Nhạc trưởng mà không có một vết thương chí mạng nào.
Cậu giải thích sao về việc này?"
Wonwoo cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Cơn đói lại bắt đầu râm ran.
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trong phòng thẩm vấn đột nhiên phóng đại lên hàng nghìn lần, đập vào màng nhĩ anh như tiếng búa tạ.
Tích.
Tắc.
Tích.
Tắc.
"Tôi..."
Wonwoo mở miệng, nhưng cổ họng anh khô khốc.
Anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt bàn kính đôi mắt anh dường như lại sẫm màu hơn.
"Bác sĩ Jeon bị chấn động tâm lý và nhiễm độc âm thanh nhẹ," Mingyu đột ngột cắt ngang, giọng hắn dõng dạc, đầy uy lực.
Hắn thản nhiên đặt tay lên vai Wonwoo, một hành động vừa như bảo vệ, vừa như che lấp những rung động bất thường của anh.
"Tôi đã trực tiếp can thiệp bằng hắc huyết của mình để trung hòa sóng âm chân không của Nhạc trưởng.
Đó là quy trình khẩn cấp cấp độ 3.
Giám đốc có ý kiến gì về phương pháp của tôi sao?"
Giám đốc nheo mắt, nhìn bàn tay Mingyu đang siết chặt vai Wonwoo.
"Quy trình cấp độ 3 yêu cầu phải có sự giám sát của đội y tế ngay sau đó.
Hai người đã biến mất suốt 10 tiếng đồng hồ."
"Chúng tôi cần thời gian để thanh tẩy," Mingyu lạnh lùng đáp.
"Hoặc là ông muốn tôi mang một bác sĩ đang chứa đầy tần số tử thần của Nhạc trưởng về đây để nổ tung cả cái Phân viện này?"
Sự im lặng bao trùm căn phòng.
Wonwoo cảm nhận được sự căng thẳng của Mingyu, nhịp tim của hắn bắt đầu đập nhanh hơn, và qua sự tiếp xúc ở vai, Wonwoo thấy một dòng nhiệt nóng hổi truyền sang.
Anh hiểu rằng Mingyu đang dùng uy thế của một "Bình chứa" cấp Alpha để đè bẹp sự nghi ngờ.
"Được rồi," Giám đốc thở dài, nhưng ánh mắt ông vẫn không rời khỏi cổ áo Wonwoo.
"Bác sĩ Jeon, cậu được nghỉ phép 3 ngày.
Nhưng cậu phải trải qua một bài kiểm tra máu định kỳ vào sáng mai.
Chúng ta cần đảm bảo hắc huyết của Đội trưởng Kim không gây ra phản ứng đào thải."
Wonwoo rùng mình.
Kiểm tra máu?
Nếu họ lấy máu anh lúc này, họ sẽ thấy một thứ hỗn hợp đen đặc quái dị, không còn là máu người bình thường nữa.
Khi bước ra khỏi phòng thẩm vấn, Wonwoo cảm thấy chân mình như sắp khuỵu xuống.
Mingyu dẫn anh vào một góc tối ở cuối hành lang, nơi camera an ninh bị che khuất bởi bóng của các cột trụ.
"Họ sẽ phát hiện ra," Wonwoo thì thầm, giọng run rẩy.
"Nếu sáng mai tôi đi xét nghiệm..."
Mingyu nhìn Wonwoo, đôi mắt hắn rực lên một tia sáng nguy hiểm.
Hắn rút ra một con dao nhỏ từ túi quần, rạch nhẹ một đường lên đầu ngón tay mình.
"Thì chúng ta sẽ cho họ thấy những gì họ muốn thấy.
Tôi sẽ xử lý mẫu máu của anh."
Mingyu đưa ngón tay đang rỉ máu lên môi Wonwoo.
"Uống đi.
Anh cần nhiều hơn để giữ cho đồng tử không bị biến sắc trước khi về nhà."
Wonwoo nhìn quanh đầy lo sợ, nhưng cơn đói trong huyết quản đã xóa sạch mọi liêm sỉ.
Anh ngậm lấy ngón tay của Mingyu, tham lam mút lấy thứ máu nóng hổi.
Cảm giác ấm áp lan tỏa, xoa dịu những dây thần kinh đang gào thét.
Anh nhận ra mình đang hành động như một con thú trung thành, nhận lấy sự ban phát từ chủ nhân ngay giữa trụ sở cảnh sát pháp y.
"Tốt lắm," Mingyu khẽ vuốt tóc Wonwoo, một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên khuôn mặt hắn.
"Cứ ngoan ngoãn như vậy, và tôi sẽ bảo vệ anh khỏi những kẻ muốn mổ xẻ anh.
Anh chỉ thuộc về một mình tôi thôi, Wonwoo ạ."
Tặng các tình yêu của mình 3 chương mới nhé nhân dịp mình xng dl và TRỜI OI HAI BỐ CỦA CON OI CON NHỚ HAI BỐ huhu.