Khác Mặt Trời -Tia nắng ? ( U23vn)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
20


Cả lớp im lặng thì thầy nói tiếp

- Vì Tiết này thầy bận họp nên các em được trống tiết tự học nhớ ngoan ngoãn.

Thầy Park bước ra thì Văn Toàn chạy một mạch về phía Quang Hải, tay bắt mặt mừng mà ôn lấy Hải " Con"

- Hải con mày về lúc nào mà không nói gì với tao hết vậy

- Tao mới về hôm qua, vì nhớ mày quá nên mới nhập học luôn nè

Chàng trai tên Xuân Trường nghe được câu đó thì mặt hiện rõ ba vạch đen tỏ ra ám khí quanh người, Văn Toàn thấy tình hình không ổn liền rút lui trước.

- Thôi tao về chỗ ngồi đây, anh người yêu mày đáng sợ quá

Quang Hải quay qua thấy Xuân Trường mà buồn cười là ghen ?

Xuân Trường mắt híp nay biết ghen rồi.

- Thôi mà, đó là bạn thân từ nhỏ của em.

Nhưng nói rồi cũng vậy, Quang Hải nhanh chóng chạy ngồi dưới Văn Toàn, Xuân Trường nhìn theo cũng chỉ biết cười có vẻ Trường nên "dậy dỗ" lại Hải, anh để cậu tung tăng quá rồi.

Toàn cũng chỉ cười khổ cho qua chuyện, Vậy là Hải cũng có được hạnh phúc của riêng mình.

Thầm chúc phúc cho cậu ấy, Toàn lại nghĩ đến Hải người con trai cậu yêu, anh giờ cũng có người anh yêu hạnh phúc riêng cho anh và cả cô ấy.

Cậu thì cũng chỉ là người thứ ba xen giữa một cuộc tình.

Người thứ ba là kẻ đáng trách phải không ?

Những kẻ thứ ba xen ngang tình cảm của anh và cô ấy ?

Họ đáng trách nhưng cũng rất đáng thương.

Họ chỉ là mù quáng đi yêu một người không yêu mình.

Nhưng sẽ có ai hiểu cho họ ?

Đang triền miên suy nghĩ thì Ngọc Hải đi đến chỗ cậu không nói không rằng chỉ hỏi một câu

- Tại sao cậu xô cô ấy ngã

- Tôi không cố ý - Toàn đáp lại giọng cậu run rẩy, giờ có lẽ cậu muốn làm em trai cũng không được nữa rồi, nhỉ ?

- Cậu nói dối !

- Hải gắt lên điệu bộ rất tức giận

- Tôi không nói dối còn tin hay không tùy anh - Cậu nói rồi quay đi, sang chỗ Hồng Duy nói chuyện.

Ngọc Hải có chút sững người, Toàn lạnh lùng với Hải như vậy ?

Cậu thay đổi từ lúc nào ?

Chỉ trong chớp mắt cậu đổi các xưng hô với Hắn.

Nhưng...

Hắn đâu dễ dàng để cậu đi như vậy vội bắt lấy cánh tay cậu, gằn giọng.

- Cậu làm sai mà không biết xin lỗi cô ấy một câu ?

_________________________________________

Trước hết thì truyện này có vẻ khá dài !

Tớ sẽ cố gắng 1 ngày một hoặc hai chap.

Còn truyện kia thì 1 tuần 1 chap nhé !

Mà sắp hết nghỉ Tết rồi, Tớ cũng sẽ khá bận nên có lẽ khi đi học lại sẽ không viết truyện thường xuyên được nữa !

Cảm ơn các cậu !

Chap này tặng jinnight0412 vì có lẽ cô là Nhà nội duy nhất ! 😀
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
21


Văn Toàn không nói gì chỉ lặng lẽ nhìn Hắn xong quay qua Huyền Trang cô ấy đang cười sao ?

Ha, Bạn Thân như vậy sao ?

Cậu nhếch mép lên thầm nghĩ về Trang, Cô ta giả tạo như thế, Vậy bấy lâu này đều là cô ta hại cậu, Chẳng lẽ ngay cả chuyện Toàn thích Hải cũng chính cô nói ra sao ?

Đê tiện, Thật sự quá Đê tiện !

Hồng Duy đứng phía sau chứng kiến thì rất khó chịu...bạn thân Duy tốt như vậy mà lại bị ức hiếp.

Khi nãy chính Duy là người chứng kiến tất cả, Cao Huyền Trang cô ra bấu chặt ngón tay của mình vào da Toàn như muốn cứa đứt nó.

Toàn vì quá đau nên mới hất ra.

Cớ sao Toàn lại phải xin lỗi ?

- Này, Hội trưởng anh vì bạn gái mà đi ức hiếp một hội viên ?

- Hồng Duy đưa tay kéo Văn Toàn về phía sau mình

- Cậu....- Ngọc Hải không cãi lại mà chỉ vào mặt Hồng Duy

- Hội Trưởng giữ Danh dự cho hội học sinh một chút đi - Duy Mạnh lên tiếng dù gì anh cũng là hội phó của học viện

- Hừ !

Cậu không xin lỗi cô ấy để xem tôi làm gì

- Tự nhiên !

- Cậu không lúng túng hay do dự mà thẳng thừng trả lời.

Khi Ngọc Hải và Huyền Trang quay đi cậu mới gục xuống bàn những viên pha lê thi nhau rơi trên mặt cậu.

Đau !

Đau vì trao trọn trái tim cho Ngọc Hải để nhận lại sự thờ ơ của anh, đau vì Bạn Thân mình phản bội mình...
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
22


Mai tớ vào học rồi nên sẽ không ra chap thường xuyên được nên lịch sẽ là 1 tuân 2 chap nếu tớ siêng thì 3 chap !

Truyện ngôi trường nổi tiếng thì một tuần 1 chap

Chỉ thế thôi !!!
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
23


Ngọc Hải có quay lại nhìn thì thấy cậu gục mặt xuống bàn, những giọt Pha lên thi nhau rơi trên khuân mặt xinh đẹp kia.

Lòng anh nhói lên, Đau sao ?

Chẳng lẽ Hải yêu cậu ta ?

Không phải anh tuyệt đối không phải " Đồng tính luyện ái" Đây chắc chắn chỉ là thương hại.

- Anh, anh - Huyền Trang khoác vai anh đi thì thấy anh quay lại nhìn Văn Toàn cô đột nhiên nhíu mày, Cô đang rất sợ, sợ mất một con mồi ngon như thế !

- Ừ...

Anh đấy - Ngọc Hải giật mình quay lại cười trìu mến nhìn Trang

- Anh...

Có phải thích Toàn...rồi không ?

- Cô ấp úng đôi mắt có một tầng sương chỉ cần gió thổi qua nó cũng có thể rơi.

Ngọc Hải bất ngờ vì câu hỏi nhưng cũng nhanh chóng trả lời cô

- Không, không có !

Anh chỉ là bố thí cậu ta một chút thương hại

- Em không tin...Tại sao anh nhìn Chằm chằm Toàn vậy ?

- Trang bắt đầu dở trò, những giọt nước mắt rơi xuống khuân mặt xinh đẹp của cô.

Trang thật sự rất đẹp, khuân mặt v-line ngoài ra cô còn có một đôi mắt to màu hổ phách, chiếc mũi cao, đôi môi đỏ mọng thân hình nhỏ nhắc cân đối và chiều cao 1m65.

Nhưng, Cô đã từng trải qua 4 mối tình đều là với các thiếu gia tập đoàn lớn.

Cô quen họ để lấy tiền đến khi gia tài của họ phá sản thì cô lại dở trò để chia tay nhưng với Quế Ngọc Hải thì khác cô phải khiến cho hắn yêu cô say đắm rồi lấy cô làm vợ, Cô nhất định sẽ là phu nhân tập đoàn QT và từ chiếm đoạt nó.

- Anh chỉ là thương hại - Hải có phần gắt lên.

- Anh....Hức...c...Có...cần to...tiếng như...vậy...không nếu anh không thích...em nói như vậy...em...sẽ không...Hức...Nói....nữa - Trang thút thít gương mặt lấm lém những giọt nước mắt

_________________________________________

Tớ hơi mệt nên viết khá ngắn xin lỗi các cậu !

Ngày đầu đi học của năm mới thế nào ?

Còn với tớ thì nó Hãm l*n thật sự, mới vào lớp bị cô T.A chửi !

Đã vậy còn phải lên kiểm tra miệng Vật.

Xin lỗi vì đã chửi tục ! ~ ^^ ~
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
24


- Anh xin lỗi, là anh sai thôi mà nín đi.

Ngoan anh thương - Hải ôm lấy Trang dịu dàng xoa ngọn tóc của cô.

Cô thì mỉm cười nhếch môi, coi như cô nghĩ nhiều rồi, anh ta. không phải vẫn còn rất tích cô sao ?

Văn Toàn khi ngước lên đập thẳng vào mắt cậu là hình ảnh anh và cô đang ôm nhau.

Cậu không nói gì chỉ lặng lẽ đi đến chỗ Công Phượng thì thầm với anh một câu.

- Em về trước, xin thầy giùm em cứ nói là em mệt

Chưa để Công Phượng nói thêm câu gì cậu đã lật đật chạy về, Hải nghe tiếng chạy thì quay lại thấy Văn Toàn đã chạy ra khỏi lớp, muốn giữ cậu lại để hỏi lý do nhưng Đôi chân thì vẫn đứng im.

Về phần Văn Toàn sau khi ra khỏi phòng thì đi bộ về nhà.

Cậu thay đổi trang phục mặc một chiếc quần jean rách gối, một chiếc áo thun màu trắng bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác jean tay dài.

Cậu đi thẳng đến Trại trẻ mồ côi nơi mà cậu lớn lên.

Đáng lý ra Toàn vẫn sẽ ở nhà mình, ngôi biệt thự bố mẹ cậu để lại nhưng vì cậu còn quá nhỏ để sống một mình còn quá nhỏ để tự trang trải cuộc sống nên cô cậu đã gửi cậu đến Trại trẻ mồ côi.

Nhưng số tiền ba mẹ cậu để lại sẽ vẫn thuộc về cậu cô cậu chưa từng động đến dù chỉ là một đồng.

Cậu cầm theo chút tiền để mua bánh kẹo cho mấy đứa nhỏ.

Cậu chạy xe đến Trại trẻ mồ côi Thiên Sứ.

Trước khi vào cậu thấy một cặp vợ chồng nhìn khá trẻ đang nói chuyện với Cô Hương, coi cũng là người cậu gọi là mẹ.

- Con chào mẹ, cháu chào hai bác

- À Văn Toàn hả con ?

Sao lâu rồi con chưa tới đây ?

- Dạ tại con hơi bận với việc học, mẹ tiếp khách tiếp đi con đi thăm các em chút .

Cô Hương chỉ gật đầu quay qua thì thấy hai cặp mắt ngạc nhiên của vợ chồng tập đoàn NVT.

_________________________________________

Valentine vui vẻ ạ ~

Hôm nay ở nhà ngủ hơi nhiều ạ 🙂))
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
25


Tớ sẽ đổi lại tình tiết câu truyện mộ chút !

Văn Toàn là trẻ mồ côi, ba mẹ cậu mất khi cậu còn nhỏ, tại sao tớ đổi á ?

Tại vì như thế sẽ dễ ngược Tòn hơn í mờ 🙂)

_________________________________________

Văn Toàn sau khi từ trại trẻ mồ côi về thì cậu đến mộ của ba mẹ mình.

Cậu đứng trước mộ của ba mẹ trong lòng chua xót, ba mẹ cậu người nuôi nấng cậu, người có công sinh thành cho cậu.

Họ mất rồi !

- Ba mẹ, con lại đến thăm hai người rồi đây....con xin lỗi....con vì việc học quá nhiều nên không đến thăm hai người được.....có thể là con bất hiếu nhưng mong...hai người hiểu cho con...Mẹ à !

Ba à !

Người dậy đi con muốn nghe giọng hai người- Cậu vừa nói vừa lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên mặt, cậu yếu đuối quá nhỉ ?

Cậu ngồi bệt xuống đất đặt bó hoa cúc trắng trước mộ hai người trong truyền thuyết nếu có hoa cúc trắng tuổi thọ con người sẽ được kéo dài ra mà.

Cậu thẫn thờ đứng lên, chỉnh lại mái tóc và quần áo cậu đi thẳng đến siêu thị vừa đi đến thì thấy cặp đôi quen thuộc nào đó là Trang và Ngọc Hải, cậu chỉ đưa đôi mắt đượm buồn về phía hai người.

Haha họ là người yêu nhau đi chung với nhau là chuyện quá bình thường mà nhưng tại sao cậu đau đến vậy ?

- Văn Toàn !

- Toàn giật mình quay lại Trang cô ta tại sao lại gần gũi với cậu như thế ?

- Gì..

Gì thế ?

- Tao xin lỗi chuyện sáng nay, với lại anh Hải anh ấy nóng tính quá nên mày đừng trách anh ấy nhé ?

Ngọc Hải đằng sau lập tức nhíu mày, người yêu của Hắn Cao Huyền Trang tại sao lại lương thiện đến thế ?

- Cao Huyền Trang, em đâu có lỗi người có lỗi là cậu ta, tại sao em phải xin lỗi ?

Còn cậu, Nguyễn Văn Toàn tôi đã nói cậu thế nào ?

Tránh xa Huyền Trang và lập tức xin lỗi cô ấy về chuyện sáng nay cho tôi.
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
26


- T...tôi xin lỗi - Văn Toàn cắn chặt môi lại miệng ậm ừ phát ra tiếng xin lỗi.

Cậu không cam tâm không muốn xin lỗi Huyền Trang nhưng cậu sợ...sợ Anh sẽ đánh cậu, sẽ mắng chửi cậu.

-Không mà, mà không có lỗi người có lỗi là tao đừng như vậy mà !

- Huyền Trang cố răn ra những giọt nước mắt, thâm tâm cô thật sự muốn cười lớn, Nguyễn Văn Toàn bao giờ cậu chưa hết yêu Con mồi của tôi thì đừng hòng tôi để yên cho cậu.

Ngọc Hải nhìn người con gái mình yêu thương hơn cả mạng sống khóc mà đau lòng, Hắn đi đến gần Văn Toàn, Không nói không rằng chỉ đấm vào mặt cậu một cái.

Còn cậu ?

Sau khi bị hắn đánh thì điếng người, cậu đau.

Cậu và hắn là Anh em 7 năm cậu đơn phương hắn suốt 5 năm, 5 năm ròng rã cuối cùng cậu nhận lại được hai chữ "Anh em" còn cô ?

Cao Huyền Trang bạn thân của cậu 4 năm, cô biết hắn sau cậu nhưng cô lại được yêu hắn một cách trực tiếp và quang minh chính đại.

Có phải chỉ vì cậu là con trai không ?

- Quế Ngọc Hải ?

Tôi và Anh là Anh em suốt bảy năm chẳng lẽ tình cảm bảy năm chưa bằng được mối quan hệ ba năm ấy ?

- Cậu còn dám hỏi ?

Không phải tôi đã nói cậu là tôi không thích cậu nhưng chúng ta sẽ là Anh em chỉ cần cậu đừng đụng đến người con gái của tôi, nhưng cậu trái lời tôi còn dám đánh cô ấy trước mắt tôi nữa ?

- Quế Ngọc Hải tôi nói anh biết tôi không đụng đến người con gái của anh và cô ta tự làm mình đau, đúng tôi thích anh đấy tôi quen anh 7 năm thì dùng 5 năm để thích anh nhưng anh biết không đó là tình cảm đơn phương là đơn phương không hơn không kém....

Haha...

Nguyễn Văn Toàn này ngu ngốc lắm mới thích anh tôi nói cho anh biết đây là lầm cuối tôi nói Tôi thích anh

Cậu quay đi để lại ánh mắt sững sờ của Hắn nhìn theo, cậu đơn phương hắn 5 năm trời sao ?

Văn Toàn chạy ra ngoài dọc theo con đường, cậu thẫn thờ bước qua đường mà không để ý tín hiệu đèn giao thông cậu nhìn qua là xe tải ?

Nó đang đến gần mình, cậu không ngạc nhiên chỉ khẽ nở nụ cười cuối cùng.

Cậu sắp được gặp ba mẹ mình rồi, sẽ được ra đi mãi mãi...

Rầm !!!

_________________________________________

Chuẩn bị ngược Hải nào, trong fic của tớ Toàn không nhu nhược và Hải sẽ không có giá 🙂)))
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
27


Văn Toàn ngã xuống đầu cậu đập mạnh xuống đất cậu cố gắng đưa tay lên cổ, đây rồi, sợi dây chuyền mà anh tặng cậu.

Đã 3 năm rồi cậu vẫn giữ nó.

Đó là món quà đầu tiên anh tặng cậu nhưng có lẽ....Đó cũng là món quà cuối cùng rồi !

Văn Toàn khẽ mỉm cười, đến khi này cậu còn tâm chí để nghĩ đến Ngọc Hải sao ?

Có lẽ...khi cậu chết bạn bè cậu sẽ vui hơn còn Ngọc Hải sẽ bớt một gánh nặng một kẻ hay đéo bám làm phiền mình.

Cậu khẽ nhắm mắt cậu nhìn thấy hình ảnh của anh.

Quế Ngọc Hải anh đang hoảng sợ sao ?

Em chỉ là một kẻ hay đeo bám anh không hơn không kém.

Anh nên cảm thấy vui mới phải chứ ?

Em mệt rồi em ngủ nhé !!!

_________________________________________

Quế Ngọc Hải đứng loay hoay ở phòng chờ, bên trên là dòng chữ "Cấp cứu" hắn khẽ liếm nhìn Trang cô ấy đang khóc, Hải chạy lại ôm cô vào lòng khẽ xoa lưng cô lặp đi lặp lại câu nói "Cậu ta sẽ không sao, em nín đi".

Sau đó lại liếc qua bên ghế kia Công Phượng cúi đầu vào lòng bàn tay.

Đã ba tiếng cả ba chỉ như vậy người khóc người dỗ người im lặng

Tinh !

Cửa phòng cấp cứu mở ra, vị bác sĩ bước ra.

Công Phượng vội chạy ra hỏi.

- bạn tôi không sao chứ, Bác Sĩ ?

- Ca phẫu thuật rất thành công nhưng cậu ấy có tỉnh lại hay không chúng tôi chưa thể biết.

Nếu tỉnh lại cậu ấy có thể bị mất trí nhớ hoặc Sống Thực vật cả đời.

Chúng tôi đã chuyển cậu ấy qua phòng hồi sức.

Vị bác sĩ khẽ cúi đầu.

Công Phượng suy sụp nhưng anh không khóc chỉ hỏi một câu.

- chúng tôi có thể thăm cậu ấy chứ ?

- Có thể, tôi xin phép

Vị bác sĩ trẻ rời đi, Công Phượng ngay lập tức chạy tới phòng hồi sức, không quên nói với Ngọc Hải một câu

- Cậu ấy mà bị gì tôi nhất định không tha cho anh !

_________________________________________

Ngọc Hải sau khi nghe xong câu nói của Công Phượng, Hắn quay qua Trang.

- Anh đưa em về !

- Không cần đâu tôi tự về là được rồi !

Ngọc Hải khá bất ngờ đây là lần đầu tiên cô ấy xưng "Tôi" và cũng là lầm đầu tiên cô ấy từ chối hắn.

Huyền Trang bước đi để lại Ngọc Hải một mình thì chính lúc này điện thoại anh có cuộc gọi đến.

Là mẹ anh ?

' Cô ta đi chưa ?

'

' Mẹ ?

Ý mẹ là Trang sao ?

'

' Đúng, ý mẹ nói là cô ta đó '

' Mẹ đã làm gì vậy sao đột nhiên cô ấy lại cư xử kì lạ như vậy ?

' Ngọc Hải bấy giờ gào lên gương mặt từ bao giờ đã lấm lem mồ hôi

' Con ngốc lắm !

Cô ta là con gái tập đoàn NLHL, cô ta đã quan hệ với vài chục tập đoàn có tiếng để những tập đoàn đấy đầu tư vào công ty cô ta !

Hơn nữa, mẹ chỉ vừa mới cho báo tung tin đồn là công ty QT chúng ta có nguy cơ phá sản cô ta đã vội vàng đi kiếm con mồi khác rồi.

'

Ngọc Hải sững sờ, Anh cúp máy vội.

Theo như lời mẹ anh kể thì cô ta Cao Huyền Trang là người đã hại Văn Toàn !

Nếu như vậy anh đã có lỗi với cậu rồi, tim chợt thắt lại.

Đau !

Anh vội vàng chạy đến phòng bệnh của cậu.

_________________________________________

Tớ bắt đầu sự nghiệp ngược Hải đây 🙂)
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
28


Ngọc Hải chạy thẳng vào phòng bệnh của Văn Toàn, Công Phượng khẽ liếc mắt về phía hắn nhưng cũng không quan tâm, Ngọc Hải nhìn cậu, lúc này nhìn cậu như một thiên thần.

Nhìn cậu trong khiết thuần sáng, cậu đã dành cả một thanh xuân để dõi theo anh, ở phía sau anh quan tâm anh, chăm sóc anh nêu anh chịu nhận ra mọi việc sớm hơn và quay lại phía cậu một lần thì có lẽ bây giờ bản thân anh đã không phải hôí hân như vậy.

Công Phượng nhìn đứa nhỏ đang nằm bất động kia mà đau long, anh xem cậu như em ruột của mình vậy, tại sao anh lại để cậu âý thành ra như vậy.

Đáng lý ra anh nên đưa cậu đi một nơi nào đó mới đúng.

- Qué Ngọc Hải anh vừa lòng chưa ?

Công Phương đưa mắt lên nhìn vào chàng trai kia, mày nhíu lại.

- í cậu là sao ?

- Tôi hỏi anh vừa lòng chưa, lúc trước tôi vẫn không hiểu anh có điểm gì tốt mà khiến nó thích anh đến thay đổi bản thân mình như vậy nhưng bây giờ tôi hiểu rồi thích một người thương một người không cần phải có lý do.

Nhưng anh cũng rất giỏi đâý anh khiến nó thích anh đêns mù quáng và có thể hi sinh tính mạng của mình chỉ vì một con người không đáng như anh.

Ngọc Hải im lặng, Công Phượng nói quá đúng.

Một phần là vì anh sai anh ngu ngốc.

Công Phượng lắc đầu, anh bước ra phía ngoài rồi quay đầu lại nói một câu.

- Anh ở lại chăm sóc cậu ấy tôi về trước trưa mai tôi sẽ quay lại.

Thật sự thì anh không muốn hắn ở lại chăm sóc cậu, nhưng anh có hẹn với Văn Thanh nên đành như vậy thôi.

Ngọc Hải khẽ gật đầu, như vậy cũng tốt.

Hắn sẽ có thời gian ở bên cậu lâu hơn.

Sau khi không còn nhìn thấy bóng lưng của Công Phượng nữa thì hắn đi lại phía cậu ngồi vào cái ghê bên cạnh giường bệnh, Ngọc Hải nắm lấy tay cậu nước mắt đột nhiên rơi trên khuân mặt điển trai ấy.

Hắn úp mặt vào tay cậu khẽ buông từng câu chữ.

-Anh xin lỗi, nếu anh chịu nhận ra mọi thứ sớm hơn thì em đã không nằm ở đây...Nếu anh chịu nhận ra tình cảm của em và đáp lại nó thì tốt rồi, mọi thứ....đều là anh sai....anh xin lỗi

hú, chào các cậu tớ là Moon đây.

Moon từng hứa sẽ ra hai, ba chap trong một tuần phải khôg ???. cho Moon xin lỗ nha, một tuần Moon chỉ có thể ra 1 chap vì Moon bận học và tập trôngs kèn.

Chap này Tớ đã ngược Hải rồi, các cậu đau lòng hông ???
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
29


hiii tớ đây, tớ sẽ cho ra lịch mới vì ba lí do t1 là tớ rất rất bận với việc tham gia đội và tập trôngs kèn t2 là do tớ bí còn lí do t3 ? là do tớ đang viêts một đoản cũng là về U23 và đã cho ra 1 chap.

Lịch mới đây:

- đối với anh cô ấy la tất cả: 1 tuần 1 chap nêú tớ rảnh thì 1 tuần 2 chap nhé

- đoản U23: 1 tuần 2 chap.

- Ngôi trường nổ tiêngs : 2 tuần 1 chap.

Hãy ủng HỘ đứa con mới của tớ nhé 🙂
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
30


Ngọc Hải tỉnh lại hắn nhíu mày, từng tia nắng nhỏ chiếu rọi vào mặt hắn.

Hắn nhìn về phía đồng hồ, đã 7 giờ sáng rồi Sao ?

Hắn vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.

Hình ảnh của Ngọc Hải phản chiếu lại trên chiếc gương, ánh mặt hắn sưng Lên đầu rối bù xù.

Hắn bật cười chính bản thân mình, tại sao hắn lại mù quáng tin vào Cô ta để bây giờ cậu phải nằm ở đó với một đống máy móc xung quanh.

Đi ra khỏi nhà vệ sinh hắn nhìn cậu.

Thì tiếng chuông điện thoại vang Lên

"alo, mẹ à "

" Con mau về nhà Đi, con làm gì mà Cao Huyền Trang đến nhà mình xin xỏ như vậy hả ?

"

" Dạ con đâu làm gì đâu chứ, con cũng không thể về nhà "

" Mẹ không cần biết !

Con mau về nhà Nhanh!

"

Ngọc Hải bất lực thở dài, đành vậy.

Anh Đi lại gần cậu vuốt ve gương mặt thanh tú ấy nhẹ nhàng đặt lên trán cậu một nụ hôn, anh rút điện thoại ra, khó khăn bấm số điện thoại của Công Phương nói cậu ấy vào sớm chứ để Văn Toàn ở một mình anh không an tâm, giao Toàn cho đám vệ sĩ kia lại càng không.

Sau khi gọi điện xong thì anh ngồi chờ, khoảng 10 phút sau thì Công Phượng đi tới theo sau là...

Văn Thanh, nói đúng hơn là Văn Thanh đi sau kèm theo câu nói "thôi mà, thôi" họ lại giận nhau rồi sao ?

- Cậu đến rồi, vậy tôi về trước

- Anh có chuyện gì gấp ?

- Là Cao Huyền Trang đến nhà tôi gây rối !

- Ngọc Hải thành thật trả lời.

- Có cần tôi đi cùng ?

- Công Phượng khẽ nhíu mày lại khi nghe thấy Từ Cao Huyền Trang từ miệng hắn

- Không cần tôi tự làm được, hơn nữa cậu ở đây chăm sóc Văn Toàn đi chứ nhìn mặt tên kia tôi không an tâm

Văn Thanh ở phía sau tức đến đỏ mặt, cái gì chứ mặt ông đây đâu gian đến vậy.

Ngọc Hải khi nói xong liền rời đi, anh đi xuống tầng hầm gửi xe, anh mau chóng lấy xe chở về nhà.

Bước vào nhà thì thấy mẹ anh đang ngồi trên sofa uống trà thảnh thơi phía dưới là Cao Huyền Trang quỳ ở dưới luyên thuyên cái gì đó.

- Ủa con trai, con về rồi sao ?

Cao Huyền Trang nghe xong câu nói đó, thâm tâm cô ả mừng rỡ, cô đứng bật dậy đi về phía anh nắm lấy tay anh, giở giọng ngọt đến chảy nước

- Anh à ~ hôm qua là do em mệt nên ăn nói hồ đồ.

Cho em xin lỗi

- Chứ không phải cô nghe tin tập đoàn tôi bị phá sản nên mới như vậy ?

tớ đây, chào các cậu lâu rồi tớ chưa ra chap mới nhỉ ? cho tớ xin lỗi nhé và cũng gởi lời cảm ơn đến các cậu !

Tạm biệt nhé, mong các cậu đọc truyện vui vẻ
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
31


-Anh à ~ Không có mà, do em mệt quá nên không suy nghĩ chín chắn.

Là do em sai mà.

- Huyền Trang đột nhiên nắm lấy bàn tay hắn giọt Nước mắt rơi xuống khuân mặt xin xắn.

- Cô...

Buông tay tôi ra - Ngọc Hải gằn giọng đôi mắt đỏ lừ vì tức giận

- Anh à, em xin anh mà

- Cô lập tức ngậm miệng lại cho tôi, loại người như cô tôi thật đáng kinh tởm

- Em thật sự là không cố ý mà, do em quá mệt thôi.

Anh làm ơn Đi, chúng ta chưa chia tay anh, em và anh chưa chia tay mà - Huyền Trang đột nhiên bật khóc, giọng nói nức nở vang Lên.

- Vậy à?

Vậy chia tay Đi.

- Ngọc Hải lạnh lùng Lên tiếng.

- A...anh....

à, em... x...xin.....anh -Tiếng khóc của Huyền Trang ngày một lớn.

Những giọt sương thi nhau rơi trên khuân mặt ấy.

Làm cho mọi người cảm thấy xót xa, xót xa đến thương tâm.

- Xin?

Cô không có quyền lập tức cút ngay cho tôi, cô không Đi tôi nói bảo vệ lôi cô đi

Ngay lập tức bảo vệ Đi vào lôi cô ta ra, Ngọc Hải nhìn họ rồi nói:

- Cô ta không còn giá trị nhưng tha cho cô ta thế này thì dễ quá.

Tôi cho các cậu đấy muốn làm gì thì làm, làm xong thì thả cô ta ra.

- Cảm ơn cậu chủ

Ngọc Hải ngay lập tức đến chỗ mẹ mình ngồi, là con trai của ba chẳng lẽ hắn không biết mẹ mình đang rất tức giận Sao?

- Mẹ à con...

- Con im ngay cho mẹ, ngay từ lúc đầu con dẫn nó về thì mẹ đã biết nó không đàng hoàng rồi.

- Con...

- Mẹ thấy Văn Toàn cũng rất xứng với con mà, hơn nữa nó cũng hợp là chàng dâu của mẹ hơn.

Sao không yêu nó Đi?

Ngọc Hải bất lực nhìn mẹ mình sau đó hắn Phải tốn hết 2 tiếng đồng hồ để kể hết tất cả mọi chuyện cho mẹ hắn nghe, sau khi nghe xong thì bị chỉ trách tại Sao con bà nó ngu thế ?.

- Con thật hết nói nổi, mau Đi với ta!

- Đi đâu hả mẹ?

- Vào bệnh viện thăm Văn Toàn chứ còn Đi đâu nữa?

Hihiiiiiiiii ~

An nhon~ Các cậu, các độc giả đáng yên của tớ ơi các cậu thi xong chưa?

Chúc các cậu thi tốt nhé ~

Yuki_Tuyen cô ra truyện Đi mà
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
32


Hello! tớ Moon đây, từ giờ tớ được nghỉ hè rồi, mà nghỉ hè thì có lẽ một ngày tớ sẽ ra hai Chap.

Nhưng chỉ đối với truyện này thôi, còn các truyện khác thì một ngày 1 Chap.

Mong các cậu ủng hộ~
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
33


Ngọc Hải sau khi nghe mẹ nói xong thì lập tức chạy xuống gara lấy xe.

Trên đường đi, Mẹ của hắn cứ thấy quán nào có bán đồ ăn ngon, hoa đẹp, là y như rằng hắn phải lập tức dừng xe cho mẹ mua đồ.

Bất quá Hải liền lên tiếng hỏi

" Mẹ à, Toàn còn... chưa tỉnh lại, mẹ mua nhiều đồ ăn như vậy làm gì ?

"

" Mày còn hỏi nữa ?

Toàn có thể chưa tỉnh nhưng còn Công Phượng, Hồng Duy nữa.

Hai đứa nó ở trong viện chắc hẳn sẽ rất mệt.

Tao mua để mang vào cho hai đứa nó tẩm bổ " Mẹ Ngọc Hải ngồi kế bên lập tức nhíu mày.

Nếu hỏi tại sao bà biết Công Phượng và Hồng Duy thì cũng chẳng có gì lạ.

Lúc còn nhỏ, Trong một lần cả ba công ty hợp tác với nhau bà đã vô tình nhìn thấy hai đứa nhỏ này.

Từ lần ấy, hai đứa nhỏ này thường xuyên qua nhà bà chơi.

Có thể nói, bà thương hai đứa nó hơn cả Ngọc Hải nữa đó~.

Quế Ngọc Hải đành bất lực nhìn mẹ.

Mẹ hắn, phân biệt đối xử quá đi mà

Chẳng mấy chốc, hai người đã yên chân đứng trước cửa phòng bệnh của Toàn.

Thằng con trai của bà, cũng rất biết điều nha~ chọn hẳn phòng VIP cho con dâu nằm.

Hảo ! rất tốt.

Mở cửa ra thì thấy Văn Toàn nằm đấy với sắc mặt nhợt nhạt, Công Phượng đang được một cậu con trai đút táo.

Hồng Duy thì mải check in cho những đơn hàng, còn có một cậu con trai đang mát xa cho nữa.

" A ! bác" Tiếng nói của Hồng Duy vang lên làm mọi người không hẹn mà quay đầu ra cửa.

Văn Thành đứng dậy khẽ cúi đầu, Hồng Duy và Công Phượng thì vui vẻ nói chuyện với bác gái.

Ngọc Hải nối tiếp đi vào, Duy Mạnh thấy Ngọc Hải tay xách túi này tay cầm túi nọ thì "thương tình" chạy ra xách HỘ.

" Thằng nhóc này, ngày càng gầy đi rồi này " Bác gái cười cười, tay còn xoa đầu Công Phượng.

Công Phượng cũng không nói gì, chỉ cong mắt mỉm cười.

Văn Thanh thấy vậy thì cũng định chút nữa thực hành, nhưng may mắn Ngọc Hải đã nói thầm vào tai.

" Tốt nhất là cậu không nên thử.

Công Phượng như thế là vì nó rất quý mẹ anh thôi.

Cậu mà làm xác định bị dỗi 1 tuần đi !

"

" Hồng Duy nữa, con suốt ngày chỉ biết check hàng thôi, không chịu lo cho sức khỏe gì cả.

" Bà nhẹ nhàng nhéo má của Hồng Duy.

" em nghe gì chưa ? em không cần làm sau này anh cũng có thể nuôi em mà " Duy Mạnh mỉm cười yêu chiều.

" Công Phượng, Hồng Duy !

đi với bác xuống căn-tin ăn chút đồ đi " Mẹ Hải nhìn bịch đồ ăn rồi quay qua nhìn con trai mình, thấy gương mặt khó ở của con trai mà bật cười.

Thế là cả đám rồng rắn kéo nhau ra khỏi phòng bệnh.

Hải sau khi thấy mẹ mình đi, Hải mới đi lên đầu giường của cậu con trai kia, khẽ thì thầm một câu rồi cúi xuống hôn lên trán của Toàn.

Tay Toàn khẽ động đậy, rồi từ từ mở mắt ra.

Môi mấp máp vài chữ.

" n...nước"

Ngọc Hải mở to mắt ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng rót một ly nước cho cậu rồi đỡ cậu dậy uống.

" Em ở đây, anh đi gọi bác sĩ" Đang định chạy đi thì có một bàn tay nắm tay hắn lại.

Hắn quay đầu ra sau thì thấy Toàn mở to mắt nhìn hắn, đầu khẽ nghiêng đi, tay đưa lên đầu thắc mắc

" Khoan đã....

Anh...

Anh là ai ?

"

Ahihi~ đến đây thôi 🙂) Đừng hỏi vì sao tôi lại cắt ngay khúc đó 🙂)

Đọc truyện vui vẻ
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
34


Trần Đình Trọng, một lần nữa.

Anh lại thất hẹn rồi 🙂)

Mong anh mau khỏe lại.

Chấn thương cũng biết chọn lúc mà tái phát nhỉ !?
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
35


Ai đó nhưng tớ lại đi

Tớ điên rồiiiiiiiiiiiiii

Thắng rồi kìaaaaaaaa

Chủ nhật tuần này có chap mới nha, cả hai truyện luôn
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
36


Ngọc Hải mở to mắt nhìn cậu, tay không chủ động mà đưa lên nắm chặt bả vai cậu To giọng mà chất vấn.

-" Anh là Ngọc Hải, Quế Ngọc Hải.

Em thực sự không nhớ anh là ai sao ?

-" Tôi...

Em thực sự không nhớ.....

Đ..

đau" Văn Toàn bất ngờ nhìn Ngọc Hải nắm chặt bả vai mình, gương mặt không giấu nổi vẻ đau đớn.

-" Anh xin lỗi, để anh đi kêu bác sĩ cho em " Ngọc Hải buông vai Toàn ra, ánh mắt đượm buồn mà đi ra ngoài.

" Laisse-moi voir cette fois, que vas-tu faire?"

Một lúc lâu sau, bác sĩ bước vào.

Nhìn thấy Văn Toàn trên giường đã khỏe thì quay đầu nói một câu với Hải.

-" Phiền cậu ra ngoài, chúng tôi cần kiểm tra cho Cậu Toàn "

Hắn lê bước chân ra khỏi phòng bệnh, vừa ra thì bắt gặp Mẹ của mình và mọi người.

Bà liền hỏi.

-" Sao con đứng ở ngoài đây ?

Còn Toàn thì sao ?"

-" Toàn tình rồi mẹ, bác sĩ đang khám ở trong đó."

Hắn không ngước lên nhìn mẹ mình mà trả lời

-" Con sao vậy ? bà nhìn con trai của mình mà thắc mắc

-" Toàn... không nhớ con là ai"

-" Gì ?

Mà cũng đáng lắm con ạ !, ai kêu khi trước mày cứ đi theo con nhỏ kia bỏ nó làm gì ?"

-" Mẹ à "

-" À thôi thôi"

-" Được rồi " Trùng hợp là bác sĩ vừa đi ra.

-" Theo như chúng tôi thấy thì cậu ấy bị mất trí nhớ tạm thời, nhưng cậu ấy chỉ quên mỗi cậu chủ "

-" Nhưng tại sao Toàn chỉ quên mỗi mình tôi ?"

-' Có lẽ do cậu ấy muốn quên thưa cậu chủ"

-" Vậy... có cách nào cho cậu ấy nhớ lại không ?

" Hồng Duy phía sau trầm ngâm một hồi liền lên tiếng hỏi

-" Chúng tôi không biết, có lẽ là phải để thuận theo tự nhiên, khi nào muôns cậu ấy sẽ tự khắc nhớ lại" vị trợ lý ở phía sau liền lên tiếng.

Hai người họ lập tức cúi đầu rồi bước đi, duy chỉ có Công Phượng ở lại nghe điện thoại.

" Anh hai, ra đón em đi " Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói có phần trẻ con.

" Mày chịu về rồi à Phan Văn Đức"

" Anh hai kì ghê á, 5 năm rồi em mới về mà anh nỡ lòng nào nói thế"

" Chứ không phải do hôn ước nên mày mới phải về ?"

Văn Đức lập tức câm nín, đúng là do cái hôn ước quái quỷ này cậu mới phải từ Mỹ quay về.

-' Thôi mà, anh hai.

Em đã xuống sân bay rồi, anh đang ở đâu em đến nè "

-" Tao đang ở bệnh viện" Công Phượng vừa nói vừa để tránh bị ù tai

-" CÁI QUÁI GÌ ?

"

-' Văn Toàn bị tai nạn'

-" Hả, anh ở bệnh viện nào em đến ngay"

-" Bệnh viện QHĐ, mà còn vali của mày ?"

-' Em nói tài xế mang vào, tài xế cũng là quản gia của em ở bên Mỹ mà, ủa bệnh viện QHĐ ? bệnh viện của hôn thê em á ?"

-" Mày thôi hét đi có được không ?'

-" Ahihi em xin lỗi, em ở dưới sảnh rồi, anh xuống đón em đi "

____________________________________

Về phần hôn ước giữa Anh trai Phượng và em trai Hải.

Tớ xin phép sửa lại là em trai Phượng và em trai Hải nhá.

Còn về việc Đức theo họ Phan thì là do Phượng theo họ cha Đức theo họ mẹ :>>

Như lời hứa chủ nhật tớ sẽ ra hai truyện.

Chúc các cậu đọc truyện vui vẻ

#moon
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
37


các cậu ủng HỘ đứa con mới của tớ với 🙂

tên: ( Group Chat) Thương !

ĐTQG)

các couple như trong truyện này nha~
 
Mặt Trời -Tia Nắng ? ( U23Vn)
39


Tớ sẽ Rest tất cả truyện liên quan tới Dụng Hậu và Dũng Trọng.

Có lẽ do tớ vẫn không thể tin được.

Không thể "chấp nhận".

Tại sao từ chấp nhận tớ bỏ trong ngoặc kép ?

Vì tớ không có quyền để được chấp nhận hay không.

Các cậu biết đấy, Hải Toàn tớ vẫn ship vẫn nhiệt huyết đẩy thuyền mặc dù Hải đã kết hôn thậm chí là có thêm bé Sunny.

Tớ xin lỗi các cậu rất nhiều.

Tớ chỉ tạm Rest 2 tuần.

Mong các cậu chờ đợi tớ !!!
 
Back
Top Bottom