Ngôn Tình Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên
Chương 60: Anh yêu em


“Đang nói chuyện gì mà vui thế?” Lưu Uyển Như có chút kinh ngạc không hiểu chồng mình sao lại thân với Lục Mạch nhanh như vậy.

“Đứa nhỏ Lục Mạch này, không sao đâu, quả là tuổi trẻ tài cao.” Dương Đào chỉ lắc đầu cảm khái, tâm trạng trông rất vui vẻ.

Dương Trạch ở một bên không lên tiềng, nhưng cũng không phủ nhận việc Dương Đào tán thưởng Lục Mạch.

Dương Chi tò mò nhìn Lục Mạch, vừa vặn cậu cũng ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt hai người chạm nhau, Lục Mạch nháy mắt khẽ cười.

Giống như đang hỏi Dương Chi, cậu đang thể hiện khá tốt, phải không?

Dương Chi cũng nháy mặt đáp lại, tỏ vẻ rất đỉnh.

Bữa cơm trưa được cả nhà thưởng thức.

Buổi chiều, Lục Mạch hàn huyên với Dương Đào trong phòng làm việc, ăn bữa tối xong để Dương Chi nghỉ ở nhà, còn mình thì đến khách sạn ở một đêm.

“Ở nhà phòng ngủ cho khách đi, cháu không cần ở bên ngoài đâu.” Lưu Uyển Như giữ cậu lại nói.

“Không cần đâu bác gái, sáng mai cháu sẽ đến đón Chi Chi.” Lục Mạch còn nhớ Quý Nhiễm vẫn đang nghỉ ở khách sạn, nếu để anh ấy một mình qua đêm sẽ không thích hợp lắm.

Lưu Uyển Như giữ lại vài lần nhưng thấy Lục Mạch đã quyết định ở khách sạn nên cũng không nói thêm nữa.

“Chi Chi, con tiễn Lục Mạch đi.” Lưu Uyển Như chỉ có thể nói với Dương Chi đang đứng ở một bên.

“Được ạ.” Dương Chi thay giày xong rồi tung tăng xuống lầu cùng Lục Mạch.

“Anh thấy ba mẹ em thế nào?” Dương Chi đi bên cạnh Lục Mạch, ngẩng đầu tò mò hỏi.

“Họ đều là những người rất tốt.” Lục Mạch xoa đầu cô rồi lại nắm lấy tay cô.

Trong ấn tượng của Dương Chi, đây là lần đầu tiên hai người chính thức nắm tay nhau, chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng ran, do dự một lúc, Dương Chi mới giãy dụa.

Lục Mạch dừng lại, đáy mắt có ảm đạm, nghĩ Dương Chi không thích làm chuyện này, đang định thuận theo ý cô mà buông tay, ai biết Dương Chi lại đổi cách nắm tay, mười ngón đan xem vào nhau.

Lục Mạch sửng sốt, quay đầu nhìn Dương Chi bên cạnh.

Dương Chi sớm đã quay đầu sang một bên, vành tai đỏ bừng.

Lục Mạch tười cười lập tức nắm chặt tay Dương Chi.

Cậu đang sợ điều gì đây, Dương Chi đã tỏ tình với cậu, còn đưa cậu về nhà ra mắt ba mẹ mình, sao bản thân lại nhạy cảm như vậy.

“Chi Chi.” Bước đến chỗ đậu xe, Lục Mạch dừng chân kéo cô lại.

“Hả?” Dương Chi cũng dừng lại, trong màn đêm mờ mịt nhìn lại Lục Mạch, cách đó không xa ngọn đèn đường tỏa ra ánh sáng dịu dàng, khiến cho gương mặt Lục Mạch dịu dàng không ít.

Lục Mạch dựa vào xe, cánh tay nhẹ nhàng kéo Dương Chi vào trong lòng, vùi mặt vào cổ cô, hai tay vòng qua eo cô, ôm chặt lấy cô.

“Làm sao vậy?” Tiếng thở của Lục Mạch khiến cổ Dương Chi ngứa ngáy, nhưng cô cũng không vùng vẫy mà ngoan ngoãn ở trong vòng tay của Lục Mạch, cũng ôm lại cậu.

Câu trả lời của Dương Chi khiến cái ôm của Lục Mạch càng chặt hơn.

“Anh yêu em.” Lục Mạch nói.

Lời tỏ tình đột ngột khiến Dương Chi sửng sốt, cô vỗ nhẹ vào lưng Lục Mạch hai lần, ra hiệu cho cậu đứng thẳng dậy.

Lục Mạch cũng làm theo.

Dương Chi nhìn đuôi mắt phiếm hồng của Lục Mạch, cũng hơi kinh ngạc.

“Em cũng vậy, em cũng yêu anh.” Cô đã nói như vậy.

Vừa dứt lời, trên môi đã truyền cảm giác mềm mại, đầu tiên là áp nhẹ vào môi cô, nhẹ như một cơn gió.

“Lục Mạch…” Dương Chi bối rối trước nụ hôn đột ngột này, không khỏi thì thầm gọi tên cậu, ánh mắt ướt át nhìn cậu, rất giống dáng vẻ bị bắt nạt.

Hai từ này dường như đã kịch động điểm nào đó với Lục Mạch, cậu ôm chặt lấy Dương Chi, một bàn tay chế trụ đầu cô, dễ như trở bàn tay mà cạy mở môi cô.

Lục Mạch mang hơi thở cường thế, dùng sức xâm nhập vào miệng cô, vẻ dịu dàng trước đó lập tức biến mất.

Dương Chi phát hiện mình có vẻ thích kiểu hôn sâu như thế này với Lục Mạch.

Sự va chạm bờ môi, sự quấn quít của đầu lưỡi…

Dương Chi nhịn không được đáp lại Lục Mạch, hành động này của cô không thể nghi ngờ càng tiếp thêm sức mạnh cho cậu, hai mắt cậu dường như đỏ lên, hận không thể hoà nhập Dương Chi vào với cơ thể mình.

Mãi cho đến khi Dương Chi lên tiếng, không thở nổi nữa, lúc này Lục Mạch mới buông cô ra.

Khóe mắt Dương Chi ch ảy nước mắt, Lục Mạch lại không kìm lòng được mà hôn thêm.

Nụ hôn lần này chậm rãi, nhẹ nhàng và kéo dài.

“Đêm nay anh rất muốn ôm em ngủ.” Lục Mạch trầm giọng nói, dùng đầu ngón tay xoa khóe mắt Dương Chi, thay cô lau nước mắt.

“Là anh muốn em ở nhà.” Dương Chi bĩu môi, vốn dĩ cô muốn ở khách sạn với Lục Mạch, khi tỉnh dậy đỡ phải lái xe qua đón cô, thế nhưng cậu lại lấy cớ hiếm khi về nhà nên muốn cô ở nhà nghỉ ngơi.

“Anh hối hận rồi.” Lục Mạch lại ôm chặt cô, cậu chỉ lo nếu Dương Chi ở cùng cậu trong khách sạn, buổi tối cậu sẽ không kiềm chế được chính mình.

Cô giống như một cây thuốc phiện, làm tê liệt các giác quan của cậu, khiến cậu trầm mê.

“Hối hận cũng không kịp rồi, anh về nghỉ ngơi sớm đi. Ngày mai còn phải lái xe cả ngày.” Dương Chi hất tóc nói, che giấu nhịp tim chưa ổn định của mình.

“Được, ngày mai anh đến đón em.” Lục Mạch buông Dương Chi ra, trong ngực đột nhiên cảm thấy trống rỗng.

Dương Chi cũng cảm thấy mình đột nhiên thiếu mất cái ôm ấm áp, thời tiết dường như lại trở nên lạnh hơn.

“Đi đường cẩn thận.” Dương Chi nhìn Lục Mạch lên xe thắt dây an toàn xong mới dặn dò.

“Được.” Lục Mạch cười đáp.

Trên đường về, cậu mang đồ ăn cho Quý Nhiễm, người mà ngủ một ngày vẫn chưa ra ngoài.

Ban đêm, Lục Mạch nằm một mình trên giường lớn của khách sạn, luôn cảm thấy đủ loại trống trải cô đơn, cậu muốn ôm Dương Chi ngủ, lại muốn hôn cô.

Hiếm khi Lục Mạch mơ thấy mộng xuân vào ban đêm.

Buổi sáng tỉnh dậy, nhìn người anh em của mình khẽ xoa mi tâm, cậu cảm giác mình sắp phát điên rồi.

Sau khi gọi Quý Nhiễm dậy, Lục Mạch qua đón Dương Chi và đưa cô đi ăn sáng. Đến mười một giờ, tới Tô Thành thì trời đã tối.

Sau khi tìm một nơi để ăn cơm, Lục Mạch đưa Quý Nhiễm về trước, sau đó mới lái xe đưa Dương Chi về.

“Về rồi, mệt quá thôi ~” Sau khi xuống xe, Dương Chi lười biếng duỗi eo, mặc dù đã ngủ trên xe cả quãng đường, nhưng cô vẫn rất mệt.

Lục Mạch nhìn vòng eo trắng nõn lộ ra vì bị kéo căng mà cong lên, ánh mắt cậu dao động.

Cậu cảm thấy trạng thái mấy ngày qua của mình hình như có chút không đúng, không nghĩ tới Dương Chi không được.

Bởi vì ngày mai phải lên lớp, Lục Mạch khắc chế suy nghĩ trong lòng.

Cậu nhìn Dương Chi bước vào cửa rồi nói lời chúc ngủ ngon, sau đó về nhà mình bên cạnh.

Hai ngày nay Tiểu Hoa Chi được cửa hàng thú cưng chăm sóc nên khi bước vào không thấy bé mèo ra nghênh đón thì có vẻ hơi vắng vẻ.

Sau khi tắm rửa qua, Lục Mạch mặc áo choàng tắm dựa trên sô pha lau tóc, lúc này người vẫn còn ướt.

Dù Quý Nhiễm đãy thay phiên Lục Mạch lái xe nhưng cậu vẫn còn mệt, một lúc sau giữ tư thế này mê man ngủ lúc nào không hay.

Lục Mạch bị tiếng chuông cửa đánh thức, nhìn thoáng qua đã là mười giờ rưỡi tối.

Nhìn qua video giám sát chuông cửa, chính là Dương Chi.

Trên tay cô cầm một bình sữa, đang đi đi lại lại trước cửa.

Lục Mạch nhìn dáng vẻ hiện tại của mình, sau đó nhìn Dương Chi trên màn hình theo dõi.

Cậu đã rất muốn tự mình chịu đựng, nhưng tại sao cô lại cứ thích lau súng cướp cò?
 
Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên
Chương 61: Hoan nghênh em trở về


“Lục Mạch…. Aaaaaaaaa!!” Dương Chi nghe thấy động tĩnh mở cữa, vội vàng giấu bình sữa sau lưng, trên mặt tràn đầy ý cười nhưng khi ngẩng đầu nhìn, một giây sau bị đồ mặc trên người Lục Mạch dọa khiếp sợ.

“Anh sao vậy, sao lại không mặc quần áo!?” Một tay Dương Chi vẫn cầm bình sữa sau lưng, tay còn lại che mắt, giữa hai ngón tay còn lén lút nhìn cơ bụng lộ ra thấp thoáng của Lục Mạch

Ừm, rất đẹp.

Áo choàng tắm của Lục Mạch quấn lỏng lẻo quanh người, dây thắt eo tùy tiện buộc lại, quanh eo từ xương quai xanh xuống dưới lộ ra một mảng da thịt lớn.

Không phải Lục Mạch không muốn mặc quần áo mà là cậu cố tình làm vậy.

“Sao đột nhiên lại tới đây?” Lục Mạch cụp mắt xuống, sợi tóc rơi xuống trên trán bóng loáng, khiến Dương Chi đang nheo mắt bối rối nhìn cậu.

“Anh muốn vào nhà mặc quần áo trước không?” Dương Chi thực sự rất xấu hổ, cô nằm trên giường nghịch điện thoại, nhưng thế nào cũng không ngủ được, vừa nghĩ tới Lục Mạch ở cách vách, đại não chưa kịp suy nghĩ kĩ đã không nhịn được chạy tới đây, cầm bình sữa chỉ để lấy cớ đến đưa cho Lục Mạch.

Ai biết vừa mở cửa lại là cảnh tượng khiến người ta muốn chảy máu mũi.

“Em không định vào à?” Lục Mạch khàn giọng nói.

“Không phải là không thể, thật ra em tới đây để đưa sữa cho anh. Nghe nói trước khi đi ngủ uống một ly sữa thì sẽ ngủ ngon hơn… A!” Dương Chi vặn vẹo giải thích, nhưng Lục Mạch rõ ràng là không muốn đợi thêm nữa, ngay lập tức cánh tay duỗi ra kéo cô vào nhà.

Dương Chi bị đông tác đột ngột này làm cho lảo đảo, lập tức lao vào trong ngực của Lục Mạch.

Lục Mạch vừa mới tắm xong, trên người vẫn còn thoang thoảng mùi thơm của sữa tắm, mùi rất thơm, làn da mềm mại, da con trai sao có thể mịn màng như vậy?

“Làm gì vậy?” Lục Mạch vừa đóng cửa thì phát hiện có bàn tay hơi lạnh chạm vào người mình, đầu ngón tay chạm vào da thịt tê rần nhạy cảm, ánh mắt dao động, giọng nói khàn khàn.

“Hả?” Dương Chi mới nhận ra việc mình làm, vội vàng giải thích, “Xin lỗi, em chỉ… cảm thấy da của anh rất đẹp, muốn xem sao lại đẹp đến vậy thôi mà.”

Trời ơi!! Cô vừa làm cái gì vậy! Cô lại sờ vào Lục Mạch như một tên bi3n thái vậy!

Không biết Lục Mạch có nghĩ cô là bi3n thái hay không…

Dương Chi ngẩng đầu, phát hiện Lục Mạch đang nhìn mình chằm chằm thì kinh hãi lập tức cúi đầu, tránh né ánh mắt cậu.

Cái quái gì thế? Sao nhìn ánh mắt của Lục Mạch lại có cảm giác như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy…

“Chi Chi.” Lục Mạch nhẹ giọng gọi cô.

“Ừm… Muốn uống sữa không?” Dương Chi không biết Lục Mạch muốn nói gì tiếp theo, nhưng trực giác mách bảo có mùi nguy hiểm, cô lập tức lấy bình sữa giấu sau lưng ra.

Lục Mạch cầm bình sữa đặt qua một bên, đẩy Dương Chi dựa vào tường.

Dương Chi đột nhiên bị đẩy lên tường, ngẩn người không biết làm sao, “Anh muốn làm gì…”

“Anh? Anh muốn em.” Lục Mạch dường như cũng bị ma xui quỷ khiến, vết ấn ký ở cổ chân bắt đầu nóng lên muốn phá hủy lý trí của cậu, khiến cậu trầm mê trước mặt Dương Chi.

Trước đây đã từng trải qua tình huống như vậy, cậu đã dùng hết lý trí, sự tỉnh táo của mình để đè nén loại cảm giác này.

Nhưng hiện giờ cậu không muốn làm điều này nữa, mặc dù điều này là quá đáng nhưng cậu thực sự rất muốn Dương Chi, muốn cô chỉ thuộc về cậu, cả thể xác lẫn tinh thần.

Dương Chi muốn trốn phía sau, nhưng sau lưng lại là một bức tường, cô chỉ có thể bám chặt vào tường, cúi đầu xuống, vừa cúi xuống thì bắt gặp dáng vẻ mê người của Lục Mạch sau lớp áo choàng tắm, vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt xâm lược chiếm hữu của cậu.

Tránh cũng không thể tránh được, cô chỉ có thể quay đầu sang một bên, sau đó thuyết phục, “Chuyện đó, Lục Mạch, anh bình tĩnh chút.”

“Anh rất bình tĩnh.” Mặc dù bị vết ấn ký màu đỏ cuốn mất lý trí, nhưng cậu vẫn vô cùng bình tĩnh, hiểu được mình đang làm gì.

“Chuyện này, chuyện này quá nhanh.” Gương mặt Dương Chi đỏ như rỉ máu, cô cảm thấy mình đã đoán được sắp xảy ra chuyện gì.

“Em có thể từ chối.” Một tay Lục Mạch ôm eo cô, một tay đè cô lên bức tường phía sau, vùi mặt vào cổ Dương Chi, thè lưỡi li3m nhẹ lên cổ.

“Này — ” Dương Chi như bị k1ch thích, sởn cả da gà.

Nói là có thể từ chối, nhưng quả thực cô không có sức chống cực với Lục Mạch.

Kể từ lúc phát hiện ra mình thích Lục Mạch, rõ ràng cũng chưa lâu, nhưng cô đã cảm thấy mình thích anh từ rất lâu, rất lâu, lâu đến nỗi cô cũng muốn chiếm hữu cậu.

“Em không từ chối sao?” Lục Mạch khẽ hôn Dương Chi.

“Em…” Ánh mắt Dương Chi mê ly, cảm thấy vết ấn ký trên cổ chân càng nóng lên khác thường.

“Lục Mạch, vết ấn ký ở cổ chân em hình như có chút không bình thường.” Dương Chi đẩy cậu ra.

“Em muốn thuận theo nó sao?” Lục Mạch ngậm lấy vành tai Dương Chi, nỉ non nói bên tai cô.

Dương Chi không nói gì, chỉ đưa tay ôm eo cậu, đáp lại Lục Mạch bằng hành động.

Hai mắt Lục Mạch tối sầm lại, cậu buông lỏng tay ôm lấy Dương Chi, nhìn gương mặt ửng hồng cùng dáng vẻ mờ mịt của Dương Chi, cảm thấy không thể áp chế nổi d*c vọng trong lòng mình.

Cậu dễ dàng bế Dương Chi vào phòng ngủ.

“Ngày mai có lớp…” Dương Chi chưa kịp nói hết đã bị áp chế trên giường.

“Không đi nữa.” Lục Mạch nghiêng người về phía trước.

“Em… em không phải là một cô gái tùy tiện như vậy.” Dương Chi bị nụ hôn sâu của Lục Mạch làm cho rơi nước mắt, cô khẽ ‘ưm’ một tiếng.

“Anh biết.” Lục Mạch đáp lại, cậu hiểu rõ điều này hơn bất kỳ ai.

“Anh yêu em, Dương Chi.” Lục Mạch rất yêu cô, dù là kiếp trước hay kiếp này, cậu đều muốn ích kỷ chiếm giữ cô cả đời này.

“Em cũng vậy.” Dương Chi chỉ kịp đáp lại một câu như vậy trước lời tình cảm của Lục Mạch.

Trong nháy mắt Lục Mạch ở trong cô, đau đớn đó cũng khiến cô nhớ lại rất nhiều, nhưng căn bản không đủ để sắp xếp lại những ký ức lộn xộn này.

Cơ thể Lục Mạch quá nóng khiến cô hết lần này đến lần khác trầm luân.

———— Vài nghìn từ miêu tả chi tiết được lược bỏ, bởi vì tác giả không muốn bị khóa truyện đâu ————

Dương Chi bị mùi thơm đánh thức vào ngày hôm sau, mơ màng mở mắt ra, cảm thấy toàn thân đau nhức không dậy nổi.

“Dậy rồi? Thân thể thế nào?” Lục Mạch nghe thấy động tĩnh từ trên giường thì bưng bữa sáng đã nấu xong tới.

Vội vàng đặt thức ăn trong tay xuống, ngồi bên cạnh Dương Chi.

Dương Chi nghe thấy âm thanh từ xung quanh truyền đến, xoa thắt lưng cứng đờ một chút, sau đó chậm rãi nhìn qua, nhìn lại chính mình, giống như bị chủ nhân giọng nói kia doạ sợ.

“Có chuyện gì vậy?” Lục Mạch chạm vào trán cô, cảm thấy nhiệt độ cơ thể cô vẫn bình thường thì đặt tay xuống, “Anh đã xin nghỉ giúp em rồi nên hôm nay chúng ta cứ ở nhà nghỉ ngơi.”

Dương Chi mím môi, Lục Mạch lập tức tiếp lời, “Anh cũng nói với Ôn Đào để cô ấy tự đi học trước rồi.”

Dương Chi kinh ngạc nhìn anh, sống mũi cay cay, nước mắt tuôn rơi.

“Làm sao vậy?” Lục Mạch đột nhiên có chút sợ hãi, trầm giọng hỏi lại.

Cô… hối hận sao?

“Lục Mạch …” Giọng nói Dương Chi có chút khàn khàn.

“Anh ở đây.” Lục Mạch nắm chặt tay cô.

“Em rất nhớ anh.” Những lời này vừa nói ra, nước mắt như vỡ bờ, cô lao vào vòng tay của Lục Mạch bất kể mình đang ở vị trí nào.

Thân thể Lục Mạch cứng đờ một lúc, gần như lập tức hiểu được ý tứ của câu nói này.

“Hoan nghênh em trở về.” Người anh yêu nhất.
 
Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên
Chương 62: Rất hạnh phúc


Dương Chi nhớ lại ký ức kiếp trước khiến Lục Mạch kinh ngạc, quả thực là niềm vui ngoài ý muốn.

Trong bữa sáng, nhìn Lục Mạch vẫn luôn tươi cười, Dương Chi không nhịn mở miệng, “Rất hạnh phúc sao?”

Lục Mạch rất tự nhiên gật đầu, “Vậy anh biết kiếp trước trong trí nhớ của anh là thật, không phải ảo tưởng của mình.”

Đông tác ăn của Dương Chi dừng lại, cô hiểu ý tứ trong lời nói của Lục Mạch.

“Đã để anh chờ lâu rồi.” Dương Chi đặt đồ ăn trên tay xuống, tiến tới trước mặt Lục Mạch, từ đầu đến cuối chỉ nhìn cậu, thấp giọng nói.

“Em vẫn luôn ở bên cạnh anh, anh cũng không đợi lâu.” Lục Mạch chỉ nói vậy.

Dương Chi cười nhẹ.

Cô chưa bao giờ hỏi, nếu cô không bao giờ nhớ về quá khứ, anh sẽ ra sao? Nếu cô không thích anh, anh sẽ thế nào?



“Dù sao hôm nay anh đã xin nghỉ, buổi chiều có muốn mua lễ phục không? Bữa tiệc ở nhà cũ sắp đến rồi.” Lục Mạch hỏi.

“A… nhà cũ.” Dương Chi nhớ tới có yến tiệc, “Lại phải gặp ông nội Lục.”

Lục Mạch chống cằm nhìn cô, chỉ khẽ cười: “Đời này là lần đầu tiên ông gặp em, biểu hiện cho tốt nhé. “

Dương Chi bất đắc dĩ duỗi eo, lừoi biếng nói, “Em biết rồi ~ “

Lục Mạch không tự giác nhìn cô đến thất thần, trước đó cậu đã yêu Dương Chi, nhưng bây giờ nhớ lại tất cả mọi thứ về Dương Chi, mọi cử động, mọi ánh mắt và nụ cười, đều là những gì khắc sâu trong trái tim cậu.

“Làm sao vậy?” Thấy Lục Mạch cứ nhìn mình chằm chằm, Dương Chi không khỏi lau miệng, “Miệng em dính cái gì sao?”

“Không,” Lục Mạch chỉ cười khẽ, “Thật ra có thể cùng sống lại kiếp này, anh đã rất vui rồi, kể cả khi em không bao giờ nhớ quá khứ.”

“Hả?” Dương Chi nghiêng đầu tự hỏi tại sao Lục Mạch đột nhiên nói ra lời như vậy.

“Bởi vì, anh rất vui vì có thể trải qua cuộc sống đại học với em một lần nữa.” Lục Mạch đứng dậy, đi tới trước mặt Dương Chi, quỳ gối trước cô, một tay ôm lấy cô.

Kiếp trước, hai người bọn họ đã bỏ lỡ nhau ở đại học.

“Em cũng vậy.” Dương Chi ngồi trên ghế, hơi nghiêng người về phía trước, nhìn thẳng vào mắt Lục Mạch, đôi mắt lấp lánh như ánh sao, “Em rất hạnh phúc vì gặp được anh dù là kiếp này hay kiếp trước.”

Lục Mạch cúi đầu, đôi môi mỏng hôn lên ngón áp út của Dương Chi, “Đến khi đủ tuổi kết hôn hợp pháp, chúng ta lập tức lĩnh chứng, được không?”

Cậu không chỉ muốn cô thuộc về mình ngay bây giờ, mà còn muốn thuộc về mình về mặt pháp lý.

Dương Chi cuộn lại ngón áp út của mình, cảm thấy nơi bị hôn tê dại, trong lòng ngọt như đường mật.

Nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt mình, cô gật đầu nhẹ nhàng đáp, “Được.”



Hai người dính lấy nhau nửa ngày, sau khi ăn trưa xong thì đến tiệm lễ phục chọn quần áo.

Vì là yến tiệc ở nhà cũ nên không thích hợp mặc quá xa hoa lộng lẫy, nhưng Dương Chi biết chọn cho mình những bộ quần áo đẹp nhất.

Tuy không quá nổi bật những mặc đi tham dự yến tiếc vẫn vô cùng sang trọng lịch sự.

Vì vậy, cô đã chọn một chiếc váy dài thanh nhã và thêu tơ vàng tôn lên những đường cong của cơ thể, chiếc dài đến mắt cá chân, khi bước đi, làn váy khẽ lắc lư theo bước chân, dáng vẻ thanh thoát.

Lục Mạch đang đợi bên ngoài phòng thay đồ VIP, nhìn thấy cô mặc váy đi ra, trong mắt cậu lóe lên một tia kinh diễm.

“Như thế nào?” Dương Chi nhấc váy, hơi xoay người, lộ ra cổ chân mảnh khảnh.

“Rất xinh đẹp.” Lục Mạch không chút do dự khen ngợi, “Giống như tiên nữ giáng trần.”

“Dẻo miệng.” Tuy Dương Chi nói vậy, nhưng khuôn mặt vẫn tươi cười hiển nhiên là rất vui vẻ.

Mua xong lễ phục để tiệm gửi thẳng đến nơi ở, hai người đi dạo một lát mãi đến khi ăn cơm tối xong mới lái xe vòng qua cửa hàng thú cưng đón Tiểu Hoa Chi về nhà.

“Hôm nay em không ở lại nhà anh, nếu không thì Đào Tử nhất định sẽ bát quát không dứt mất.” Vừa đến cửa, Dương Chi đã nói.

“Cứ mặc cô ấy, em chuyển qua sống cùng anh đi.” Lục Mạch nói.

Dương Chi nghiêm túc nghĩ ngợi một hồi rồi lắc đầu, “Vậy thì Đào Tử sẽ không chia tiền nhà với em nữa, cậu ấy sẽ chuyển về ký túc xá vì không đủ tiền thuê.”

Lục Mạch nhướn mày, bất đắc dĩ cười nói, “Đều là nhà của anh, cho nên anh không tính thu tiền của cô ấy.”

Dương Chi trợn tròn mắt, “Em đã sớm đoán là nhà của anh mà, nếu không thì sao lại có chuyện trùng hợp như vậy chứ, nhưng với tính cách của Đào Tử, cậu ấy không muốn lợi dụng em. “

Lục Mạch bất lực thở dài, giọng điệu có chút ấm ức, “Nhưng anh muốn ôm em ngủ cơ.”

“Sau này sẽ có nhiều cơ hội mà.” Dương Chi nâng tay búng nhẹ lên trán Lục Mạch rồi xoay người đi vào nhà trước, hẹn ngày mai gặp lại.

Lục Mạch bị đầu ngón tay mềm mại của Dương Chi búng trán, gật đầu nhìn cô vào cửa rồi mới cùng Tiêu Hoa Chi trở về nhà mình.

Đêm nay nhất định sẽ lại là một đêm cô đơn…

Dương Chi vừa vào cửa lập tức nghe thấy tiếng mở cửa phòng của Ôn Đào.

“Cậu về rồi à?” Ôn Đào lập tức chạy ra ngoài.

“Tai cậu thật là thính.” Dương Chi cười một tiếng, hiệu quả cách âm của căn phòng này hẳn là không tệ lắm.

“Tối hôm qua cậu đi đâu thế?” Ôn Đào biết rõ nhưng cố ý hỏi, vẻ mặt đầy hóng hớt.

Dương Chi không còn là Dương Chi hồi xưa nữa, bị Ôn Đào nhìn cũng không đỏ mặt thẹn thùng, chỉ xoa tóc cô ấy khẽ nói, “Ít hóng hớt thôi, thu hồi đầu óc toàn nghĩ chuyện lung tung của cậu lại đi.”

Nói rồi quay về phòng mình.

Dáng vẻ thản nhiên này của cô làm Ôn Đào sửng sốt, chẳng lẽ tối qua hai cậu ấy chưa xảy ra chuyện gì? Không thì với tính cách của Dương Chi nhất sẽ mặt đỏ thẹn thùng không giải thích được…

Nhìn thấy Dương Chi trở về phòng, Ôn Đào một bụng đầy nghi hoặc nhưng cũng không đuổi theo hỏi thêm.



Yến hội rất nhanh đã đến.

Lục Mạch và Dương Chi vừa xuống máy bay đã nhìn thấy người của ông nội Lục đến đón.

“Chú Trương.” Lục Mạch nhìn thấy người tới, mỉm cười chào hỏi.

Đây là người đã từng gọi video trò chuyện với cậu trước đó, đi cùng còn có một người đàn ông cường tráng.

“Lục thiếu.” Sau khi người đàn ông khỏe mạnh cung kính chào hỏi, anh ta cầm lấy hành lý trong tay bọn họ.

“Chào chú Trương.” Dương Chi đi theo Lục Mạch, lễ phép chào hỏi.

“Lục thiếu, đã lâu không gặp.” Chú Trương cười chào hỏi khiến hai mắt híp lại.

“Ồ, vị này là?” Chú Trương nhìn Dương Chi rồi hỏi với vẻ mặt dò hỏi.

“Là Dương Chi, người yêu của cháu.” Lục Mạch giới thiệu, nghiêng người sang một bên, đặt bàn tay lên vai Dương Chi.

“Chào cháu.” Chú Trương nghe thân phận là người yêu thì sửng sốt một chút, nghĩ là cậu sẽ giới thiệu bạn nữ đồng hành hay những thân phận khác, không ngờ cậu lại giới thiệu cô gái này là người yêu của mình.

Chú Trương không khỏi nhìn Dương Chi thêm vài lần.

Dương Chi vẫn luôn nở nụ cười lễ phép, kiếp trước cô cũng từng tiếp xúc với chú Trương, cô biết đó là một trong những người hiếm hoi trong nhà cũ thật lòng với Lục Mạch nên cũng không căng thẳng.

Chú Trương rất hài lòng, hiếm khi Lục Mạch dẫn theo ai, nếu cô gái đó có thể được cậu giới thiệu với thân phận là người yêu của mình, vậy là Lục Mạch sẽ không còn cô đơn như trước nữa.

“Có vẻ như Lục thiếu đã thay đổi không ít.” Chú Trương nói, cảm giác như cậu đã trưởng thành hơn không ít.

Lục Mạch chỉ nắm lấy tay Dương Chi, khẽ cười, phải là đã thay đổi rất nhiều.

Ánh mắt nhìn về phía Dương Chi, cô cũng ăn ý nhìn cậu rồi mìm cười.

Hô hấp Lục Mạch ngưng trệ, hầu kết khẽ động, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra lời.

Cậu chỉ cảm thấy từ khi có Dương Chi bên cạnh, cậu là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.
 
Mất Trí Nhớ - Trường Nhiên
Chương 63: Em nguyện ý - End


Bữa tiệc được tổ chức vào ngày hôm sau, chú Trương đưa bọn họ về nhà nghỉ ngơi trước, ở đó có một sân nhỏ gần nhà chính, sân thượng và gian nhà rất trang nhã.<b>
“Lục thiếu, Lục lão gia nhờ tôi chuyển lời, bảo cậu đến gặp ông trước.” Chú Trương nói.

“Được.” Lục Mạch đáp lại, bảo Dương Chi ở đây đợi cậu một lát, sau đó cùng chú Trương rời đi.

Đây không phải lần đầu tiên Dương Chi đến nhà cũ, nhưng lại là lần đầu tiên ở lại đây, vì nhiều lý do khác nhau, Lục lão gia cũng không quá thích cô, nhưng cũng không cố tình gây khó dễ.

Ngồi trên chiếc ghế trúc dài trong sân, Dương Chi mặc một chiếc áo khoác dệt kim, thoải mái phơi nắng.

Hôm nay thời tiết rất tốt, không có gió, còn có nắng ấm, chốc lát cô cảm thấy có chút buồn ngủ.

Cô bị tiếng bước chân làm cho bừng tỉnh, mở mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh, là Lục Mạch đã quay trở lại.

“Sao nhanh như vậy?” Dương Chi có chút kinh ngạc, cô còn nghĩ ít nhất cũng phải mất một giờ.

“Ông nội muốn gặp em.” Lục Mạch đi tới trước mặt cô, giúp cô chỉnh lại sợi tóc rũ xuống trán.

“Có phải anh khiến ông không vui không?” Dương Chi nhíu mày, ông nội Lục không giống người muốn gặp cô ngay bây giờ, cô còn nghĩ rằng miễn cưỡng sẽ gặp cô ngày mai.

“Chính là ngược lại.” Lục Mạch lại làm rối tóc cô, nhìn dáng vẻ không vui của cô khi phải chỉnh lại tóc mình, tủm tỉm cười nói, “Kiếp này khác kiếp trước, một số vấn đề khó khăn anh đã lo liệu từ trước, nên rất dễ dàng để giải quyết nó.”

“Được, được, anh lợi hại nhất.” Dương Chi làm mặt quỷ với Lục Mạch, sau đó tung tăng vào nhà chính.

Lục Mạch bất đắc dĩ lắc đầu đuổi theo cô.



Lục Mạch không lừa cô, ông nội Lục không hề tỏ ra thái độ không vui khi nhìn thấy cô.

Chỉ là cũng không quá thân thiết, chỉ đơn giản hỏi cô một vài chuyện gia đình, cũng không hỏi chuyện của cô và Lục Mạch, có lẽ vừa rồi Lục Mạch đã nói không ít.

Trên đường trở lại sân kia, Dương Chi cảm giác mọi thứ xung quanh có chút không chân thật.

“Có chuyện gì sao?” Lục Mạch thấy cô dừng bước cũng dừng lại theo.

“Cảm thấy quá dễ dàng.” Dương Chi ngẩng đầu nhìn Lục Mạch, “Em nghĩ sẽ gặp không ít trở ngại, ông nội Lục không chấp thuận hoặc ba mẹ anh không chấp thuận.”

“Đây không phải là chuyện tốt sao?” Lục Mạch hơi cúi người xuống, ánh mắt ngang với Dương Chi như có thể trực tiếp nhìn thấu suy nghĩ của cô, “Em bất an sao?

Dương Chi trầm mặc một lúc, sau đó khẽ ‘Ừm’ một tiếng, nhẹ như gió thổi qua cũng cuốn theo giọng nói đi mất.

“Còn bây giờ thì sao?” Lục Mạch khẽ hôn Dương Chi một cái rồi thấp giọng hỏi.

Trên môi truyền tới xúc cảm mềm mại, bất thình lình bị hôn khiến Dương Chi có hơi hoảng, theo bản năng nấp sau lưng Lục Mạch, “Cẩn thận người khác nhìn thấy đấy.”

Lục Mạch trực tiếp giữ chặt gáy cô hôn sâu, nụ hôn này kéo dài tới lúc Dương Chi không thở nổi, cậu mới rời khỏi khiến Dương Chi th ở dốc.

“Tất cả đều là sự thật.” Lục Mạch tựa vào trán cô, “Anh vẫn luôn ở bên cạnh em nên em không cần lo lắng.”

Dương Chi đỏ mặt, muốn dùng búa đập cậu một cái thật mạnh, nhưng cuối cùng cô chỉ đánh nhẹ vào người cậu.

“Ý em không phải vậy, em chỉ cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ.” Dương Chi giải thích.

Cô đoán rằng sẽ xảy ra một cuộc đấu khẩu giữa ông nội Lục và Lục Mạch, nhưng hết thảy không có chuyện gì cả, Lục Mạch đã ngầm thay cô giải quyết hết.

Lục Mạch cũng không chọc thủng tâm tư của cô nữa, chỉ xoa đầu cô, ánh mắt trấn an.

Đêm đó, để tránh bị dị nghị, cả hai tách ra ngủ riêng.

Bữa tiệc diễn ra vào trưa ngày hôm sau, Lục lão gia không thích tổ chức tiệc tối, vì vậy hầu hết các bữa tiệc trong nhà cũ đều vào buổi trưa.

Địa điểm tổ chức tại đại sảnh nhà chính, Lục Mạch dẫn Dương Chi đến hội trường thì gần như đã thu hút sự chú ý của khách mời.

Ngay lập tức có người bắt đầu nhỏ giọng trò chuyện.

“Là Lục thiếu.”

“Đã lâu không thấy Lục thiếu trở về nhà cũ, trước đó nghe nói là cậu ta sẽ tham gia yến tiệc lần này, tôi còn không tin.”

“Vậy mà Lục thiếu còn dẫn theo bạn gái tới dự?”

“Đừng nói nhảm, nhìn thái độ của Lục thiếu, chắc hẳn không đơn giản là bạn gái đâu.”

“Là thiên kim nhà nào vậy?”

“Tôi cũng không rõ.”



Dương Chi nghe những lời bàn tán xung quanh, cũng chỉ mỉm cười.

Hôm nay cô cần tham dự yến tiệc, không luống cuống chỉ cần làm búp bê sứ của riêng Lục Mạch là được rồi.

“Bọn họ đang nói về em.” Lục Mạch cầm ly rượu khẽ nhấp một ngụm rồi nói.

“Đó là do ánh sáng của Lục thiếu mới khiến bọn họ nhìn em nhiều thêm vài lần.” Dương Chi nhìn mấy đồ điểm tâm trên bàn, cảm thấy vì phải giữ hình tượng mà không được ăn nhiều thật là đáng tiếc.

Hai người ở riêng chưa được bao lâu thì có người nâng ly rượu đi tới.

Dương Chi hiểu Lục Mạch sẽ không thể tránh khỏi xã giao vào những dịp như vậy.

Lục Mạch đưa cô đi tới đi lui cũng làm quen được không ít người, mãi cho đến khi Lục lão gia đi ra, xung quanh mới được an tĩnh một lúc.

Bên cạnh Lục lão gia là Lục Quốc Ngôn, ông ta nhìn về phía bọn họ rồi thu hồi ánh mắt.

Bữa tiệc linh đình này chỉ là một bữa tiệc bình thường của nhà cũ nên Lục lão gia cũng không cần phát biểu cảm tưởng gì, cứ để mọi người được thoải mái tự do.

Cuối cùng như nhớ ra điều gì, tiếp theo ông nói một câu, “Tôi giới thiệu với mọi người một chút, đây là vị hôn thê của Lục Mạch, Dương Chi.”

Lời giới thiệu rất đỗi bình thường nhưng lại như một quả bom khiến khách mời bữa tiệc náo nhiệt lên.

Họ đoán chỉ là bạn gái, hoặc lá chắn cho hôn nhân thương mại, nhưng lại không dám nghĩ tới chính là vị hôn thê của Lục Mạch.

Tin tức này quá đột ngột khiến khách mời kích động một hồi, dù sao đây cũng là yến tiệc mà Lục gia chủ trì nên không ai dám có ý kiến gì nữa.

Lục lão gia đợi cho đến khi hội trường hoàn toàn yên tĩnh lại rồi mới lên tiếng lần nữa, “Đứa nhỏ này tính tình hiền lành, có thể làm quen nhưng đừng làm chuyện gì dọa con bé sợ, nếu không cũng đừng trách cái bộ xương già này của tôi.”

Hàm ý bảo vệ Dương Chi cũng cảnh cáo những người khác có ý đồ xấu với cô, đồng nghĩa là cho cô một danh phận trong nhà họ Lục.

Khóe miệng Dương Chi khẽ nhếch, cũng hơi ngẩn người, “Ông nội Lục…” Vì sao lại bênh vực cô như thế này?

Lục Mạch nở nụ cười: “Còn vấn đề gì không? Vị hôn thê của anh.”

“Từ khi nào em là vị hôn thê của anh thế?! Gia đình em còn chưa đồng ý đâu.” Dương Chi nhìn dáng vẻ vui mừng của Lục Mạch, hừ giọng nói.

“Vậy thì em đồng ý không?” Lục Mạch chỉ hỏi như vậy

Dương Chi cầm ly rượu trong tay lắc nhẹ, sau đó khẽ nhấp một ngụm.

Dưới cái nhìn chăm chú của Lục Mạch, cô chậm rãi lên tiềng, “Không phải em đã sớm đồng ý rồi sao?”

Bắt đầu từ kiếp trước, cô đã nguyện ý.

Đời này đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Lục Mạch nở nụ cười, đặt ly rượu trong tay xuống, từ trong túi lấy ra chiếc nhẫn kim cương đã chuẩn bị sẵn trước đó.

Dưới vẻ mặt ngạc nhiên của Dương Chi, anh cô đeo nhẫn cho cô.

“Anh chuẩn bị từ khi nào vậy?” Dương Chi kinh hỉ nói.

“Vẫn luôn mang theo trên người.” Lục Mạch nhìn chiếc nhẫn kim cường trên tay cô, rất hài lòng nói, “Cuối cùng, anh cũng đã đeo nó cho em.”

Dương Chi nhìn chằm chằm chiếc nhẫn kim cương không lên tiếng.

Lục Mạch hít sâu một hơi, nâng niu bàn tay đeo nhẫn kim cương của Dương Chi, giọng nói chậm rãi nhưng kiên định, “Mãi mãi ở bên anh, được không?”

Nhưng lời nói không phải suy nghĩ muốn hỏi ý kiến.

Nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc của Lục Mạch, khóe miệng cô cong lên một nụ cười, trịnh trọng đáp lại, “Em đồng ý.”

Nguyện kiếp này cho đến khi tạ thế, người nắm tay em mãi mãi là anh.

—-

<b>HOÀN.</b>
 
Back
Top Bottom