[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 156,698
- 0
- 0
Mặt Trận Đen - Black Battlefront
Chương 15: Pháp sư tuyến sau - 1
Chương 15: Pháp sư tuyến sau - 1
Ánh mặt trời rực lửa đã tàn lụi kể từ sau thời điểm đồng hồ trên các thiết bị điện tử công cộng trên phố hiển thị 16:45.
Ở một quốc gia vùng cực với nhiều múi giờ trải dài trên lãnh thổ như Liên bang Prus', điều đó có nghĩa là mọi người được tận hưởng không khí buốt giá của buổi đêm nhiều hơn kể từ thời điểm cận đông trở đi và ngược lại.
Toà tháp trung tâm thương mại, cùng với những dãy cao ốc thấp hơn bao quanh, đã thay khu vực ngoại ô vớt vát bộ mặt kiến trúc thượng tầng của toàn thành phố Krushtopol với lớp đèn led trang trí nơi bề mặt toà nhà.
Chúng là những trợ thủ đắc lực giúp những khối bê tông cục mịch ấy trở nên lộng lẫy về đêm, trang trọng và không kém phần hiện đại.
Bình dân hơn là những ngọn đèn khiêm tốn le lói qua hàng vạn ô cửa sổ của các căn hộ gia đình, đường xá và những phương tiện ngược xuôi trên khắp quận trung tâm Andropovsky.
Dòng người trong những chiếc áo khoác tối màu rục rịch di chuyển trên lề đường.
Đôi tay núp vào túi áo, nửa dưới khuôn mặt e ấp sau cổ áo và khăn choàng len dày dặn.
Từng đợt sóng người oằn mình chen chúc trong các lối vào đường tàu điện ngầm và bến xe công cộng, tất bật, hối hả và bộn bề.
Igor nép mình vào một góc tường trước toà nhà Tổng bộ.
Đòn tấn công chớp nhoáng ban nãy của lão Đại tá quả thực là điều hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cậu.
Nghĩ về lần đầu tiên gặp tình huống như vừa rồi sau gần mười năm hoạt động trong lực lượng vệ binh, Igor vẫn chưa thể hoàn hồn; hay nói cách khác, cậu sốc với cái cách mà cấp trên tại Krushtopol tiếp đón mình.
Ngoại trừ đội trưởng Pyotr, Igor dám chắc đám quân nhân đồn trú tại đây hầu hết là những kẻ liều lĩnh và man dại.
Trong lúc chờ người mà Đại tá Varshavski chỉ định đến Tổng bộ hộ tống Igor về đơn vị mới, cậu bâng quơ suy nghĩ về những gì mà lão ta đã làm với mình.
Vladimir đột nhiên túm lấy đầu Igor, đập mạnh xuống bàn trà và khiến nó sập tan tành.
Ngoài việc thông báo với cậu rằng bản thân đã liên hệ cấp dưới đến lôi Igor về một doanh trại hẻo lánh ở phía đông thành phố - nơi cậu sẽ làm việc trong ít nhất là hai năm tới theo thoả thuận với Bộ Quốc phòng ở thủ đô cách đây vài ngày trước, lão Đại tá còn buông thêm vài ba lời đe doạ trước khi đá cậu ra khỏi trụ sở Tổng bộ.
May mắn thay, thương tích trên đầu Igor không nặng như cậu đã nghĩ, dù đã để rơi rớt không ít máu.
Vết cắt lướt qua vùng thái dương khi va đập với mặt bàn dường như là một sự cố, bởi dự cảm của Igor mách bảo rằng lão Đại tá đã nương tay với cậu.
Nhằm tránh gây sự chú ý thừa thãi trong lúc bước ra khỏi toà nhà, cậu tự sơ cứu cẩn thận bằng mớ bông băng thuốc đỏ được trang bị sẵn trong ba lô cá nhân ở khu vực hành lang dẫn vào phòng Chủ nhiệm bộ phận chính trị rồi nhanh chóng rời đi.
Và giờ, ở bên ngoài toà nhà, Igor chợt nảy sinh ít nhiều thắc mắc.
Lão Đại tá côn đồ đó biết phải giải thích với Anna Eduardovna như thế nào về cái bàn trà và vết máu trên đó trong văn phòng của Thiếu tá Preobrezhenski.
Vừa chợt nghĩ đến những lời nạt nộ độc địa của Đại tá, khoé miệng Igor đã vô thức nhếch lên đầy ngạo mạn, xen lẫn chút tủi nhục.
"Nếu được chết thì đã chết từ lâu rồi..."
Lời nói vừa buột khỏi miệng đã ngay lập tức gây sững sờ ngay cả chính cậu.
Igor đột nhiên ôm lấy miệng, mắt trợn trừng.
Nghĩ về những người đã khuất, trong lòng cậu bất chợt dâng trào nỗi tự trách khôn xiết.
Bóng cậu cô độc thoáng hắt nhẹ lên dòng người hành bộ trong tranh phục tối màu chầm chậm lướt qua.
Gương mặt rầu rĩ của cậu tái dần, còn cơ thể cứng đờ sau một ngày dài không được ngả lưng, buộc phải ra sức chống đỡ cái lạnh của buổi đêm vùng Liên bang Đông Ulran đang thẩm thấu qua làn da sạm thô kệch.
Sau nửa tiếng đợi chờ bên lề đường, đơn vị cấp dưới do Đại tá Varshavski chỉ định cuối cùng đã đến.
Từ phía đông Đại lộ Ulyachentiko, một chiếc xe bán tải quân sự màu xanh xám hầm hố tiến về phía trước toà nhà trụ sở Tổng bộ và đột ngột dừng bánh tại đó.
Bờ lưng Igor đang ung dưng tựa vào tường bật nảy đương lúc có bóng dáng một người phụ nữ trong bộ quân phục quen thuộc rời khỏi buồng xe.
Cô ta liếc nhìn ngang dọc quang cảnh trước trụ sở, rối mắt với đám người ra vào sảnh lẫn trên hè phố nhộn nhịp.
Mắt Igor và người phụ nữ đó chạm nhau.
Đồng tử của đối phương giãn nở.
Nhận ra người cần tìm, người phụ nữ vồn vã tiến về phía Igor và đưa tay lên thực hiện động tác chào theo khuôn phép.
"Trung uý Igor Petrovich Vorobyov, nếu tôi không lầm.
Đại tá Varshavski đã giao phó tôi công việc hộ tống cậu về đơn vị"
"Cô là?"
Igor thực hiện động tác chào một cách qua loa.
"Người sẽ 'chăm sóc' cậu trong thời gian tới", những sợi tóc chỉa ra từ mái đầu bạc tết kiểu càng cua của người phụ nữ phấp phới trong gió.
"Cấp trên của cậu, thượng uý Vasilisa Simonovna Scherbakova"
"Hân hạnh được hợp tác, thượng uý Scherbakova"
Igor chìa bàn tay về phía trước.
Trong thoáng chốc, tâm trạng người phụ nữ tên Vasilisa ấy có hơi dao động với thiện chí của đối phương.
Không để Igor phải đợi chờ, và để tránh gây ra những khoảng ngượng ngùng với đồng nghiệp, Vasilisa mới khiên cưỡng chìa tay ra cho phải phép.
"Tôi cũng vậy.
Vào những thời điểm như thế này, cậu có thể gọi tôi bằng tên hay tên ngắn* đều được, đừng khách sáo".
Kết thúc phần chào hỏi, Vasilisa liền chỉ vào chiếc xe bán tải đang chờ họ.
"Chúng ta đi thôi, đồng chí Vorobyov... cậu Igor Petrovich"
Ở trên xe còn một người phụ nữ khác.
Cô ta ngồi ở vị trí lái, thấy bóng Igor và Vasilisa tiếp cận cửa xe thì liền ưỡn lưng, sau đó chỉnh lại tư thế ngồi.
Vasilisa ngồi cạnh vị trí lái kế bên người phụ nữ ấy, và Igor thì ở phía sau.
"Chào cậu, Igorushka", người phụ nữ ngoái đầu về phía sau, giọng ngọt xớt.
Trái ngược với Vasilisa, cách hành xử của cô ả khá tuỳ tiện.
Không động tác chào.
Không gọi tên người mới gặp bằng họ mà lại sử dụng cách gọi thân mật.
" trông hơn cả bức chân dung dán trên mép hồ sơ"
"...", Igor chẳng biết phải đáp lại thế nào.
Người phụ nữ này là quả là một kẻ phiền phức.
"Dừng lại đi, Lyuda".
Vasilisa thúc vào mạn sườn người ngồi kế bên.
"Phép lịch sự đâu rồi?
Cái cách ăn nói đó làm đồng đội mới của chúng ta cảm thấy khó chịu đấy"
"Con ả này, cú vừa rồi đau vãi đấy!", cơ thể cô ta dặt dẹo một cách cường điệu, trong khi mặt mày lại nhăn nhở khoái chí.
Chiếc xe lăn bánh rời khỏi Đại lộ Chelyabinski và tiến vào Đại lộ Đông Tây.
Doanh trại đơn vị mới của Igor nằm ở phía đông thành phố.
Càng rời xa các quận trung tâm, ánh đèn đô thị càng trở nên yếu ớt, lụi tàn.
Trông mà xem, quang cảnh khu vực ngoại ô khu vực phía đông Krushtopol xem ra chẳng khá khẩm hơn phía Tây là bao.
Vẫn là những khu đô thị đổ nát hiếm hoi bóng người qua lại, hoạ hoằn lắm mới lọt vào mắt vài ba nhóm người vô gia cư tụ lại quanh đống lửa để sưởi ấm dưới màn đêm heo hút với nhiệt độ xuống mức âm.
Cứ vài trăm mét trên Đại lộ mới có ánh đèn đường và biển quảng cáo lập lòe giữa đống bê tông đổ nát như thể cho có.
Ánh trăng khuyết và bầu trời đêm đầy sao bao la thẹn thùng ẩn mình sau những áng mây mù rọi xuống mặt đất, cắt đôi cảnh quan thành hai nửa sáng tối mà ranh giới ấy lại chính là con đường mà xe họ đang di chuyển.
Cách nó toả sáng thật nửa vời, chỉ có thể là do có cuộn mây ngốc nghếch nào đó lững lờ trôi qua làm lá chắn bất đắc dĩ.
Ngẫm lại thì, một kinh đô tràn ngập ánh sáng nhân tạo như Imperitsar hay Kreml' làm sao mà có thể chiêm ngưỡng được cảnh tượng kì khôi như vậy.
Khi xe chạy được một quãng, người phụ nữ đảm nhận vai trò tài xế hộ tống mới bắt đầu tiết lộ tên tuổi lẫn chức danh với đồng nghiệp mới.
"Trung uý Lyudmila Valentinovna Dementieva, 25 tuổi", vừa cho xe chạy cẩu thả trên đường vắng, cô ả vừa ngó đầu vào sau buồng lái.
"Hình như chúng ta bằng tuổi đấy, Igorushka.
Kết bạn nhé?"
"Nào, Lyuda!
Tập trung vào việc lái xe giùm tôi đi!", thay vì thúc vào mạn sườn như lần trước, Vasilisa giật mạnh mớ tóc phía sau gáy Lyudmila, làm cô ả kêu oai oái vì đau nhói.
Tiếng lọc cọc của đất đá trên đường va đập vào thân xe át cả tiếng côn trùng ríu rít xung quanh.
Chiếc xe vẫn ung dung trên đại lộ về doanh trại giữa màn đêm vắng lặng cô độc, cứ như thể chẳng ăn nhập gì với tiếng người khuấy động trong buồng lái.
Igor khẽ liếc nhìn Vasilisa.
Mái tóc dài, màu trắng được tết kiểu càng cua cổ điển.
Khuôn mặt toát lên vẻ dịu hiền.
Đôi mắt bạc ánh lên sự cương trực, cứng cỏi.
Làn da trắng ngần hiếm thấy sau nhiều năm rèn luyện trong môi trường quân đội khắc nghiệt.
Gọi cô là mỹ nhân thì không hẳn là nói quá; nhưng nếu cộng thêm khí chất mạnh mẽ tiềm ẩn thì ít nhiều gì cũng sẽ gây thiện cảm với những người phụ nữ khác, còn cánh đàn ông lại cần phải dè chừng.
Trong khi đó, người phụ nữ tên Lyudmila ngồi kế chỉ đem đến cho Igor một vài ấn tượng thừa thãi.
Ngoại hình cô ta không đến nỗi nào, thậm chí chẳng thua kém Vasilisa là bao.
Mái tóc ngắn màu cam mềm mại.
Khuôn mặt oval góc cạnh.
Mũi cao, cánh thon gọn.
Đôi mi cong vút đầy quyến rũ.
Và cả sự hoạt ngôn vốn là một lợi thế, nhưng Lyudmila đã lạm dụng nó quá đà, đến mức quên mất rằng bản thân đã vô tình xâm phạm vào vùng an toàn trong giao tiếp với đối phương.
Có lẽ chính khuyết điểm là cách hành xử quá đỗi tuỳ tiện, bỗ bã ấy đã che khuất gần như toàn bộ hình hài bề ngoài của cô ta.
"Igor Petrovich, trước khi về đến đơn vị nơi cậu sẽ hoạt động trong ít nhất là hai năm tới, tôi có một số vấn đề cần cậu biết"
Phớt lờ người đồng nghiệp nhiễu sự bên ghế lái, Vasilisa, với tư cách là người được Đại tá Varshavski chỉ định hộ tống Igor về đơn vị mới, bắt đầu giải thích:
"Lữ đoàn thành phố Krushtopol có tổng cộng năm đơn vị doanh trại, bao gồm ba đơn vị ở khu vực ngoại ô và hai đơn vị ở trung tâm thành phố.
Một trong số đó là đơn vị đóng tại làng Yakov, một khu vực hẻo lánh nằm ở ngoài rìa phía đông thành phố.
Đó là đơn vị của chúng ta.
Về số lượng biên chế toàn Lữ đoàn tại các đơn vị binh chủng thì lực lượng ta có khoảng 3200 người.
Tuy nhiên, 1/4 trong số đó tạm thời bị điều động đến các cứ điểm tại Petropavel, Narsultan và Cộng hoà Kuzestan"
"Ồ...", Igor ậm ừ đáp lại.
Nói xong, Vasilisa mới ngoái đầu về phía sau.
Đèn đường và ánh trăng rọi vào cabin đủ sáng nên hai cô nàng không đoái hoài gì đến việc bật đèn trong cabin.
Phía sau ghế lái là Igor đang vùi mình trong bóng tối, cứ như thể cậu không hề hiện diện ở trên xe cùng hai người họ.
Vasilisa thoáng thấy ống quần cậu động đậy đương lúc ánh trăng lướt qua cửa sổ buồng sau, sau đó từ từ ngước lên.
"...!"
Cặp ngươi man dại của Igor đó giờ vẫn luôn chằm chằm chĩa về phía Vasilisa.
Đó là cái nhìn
của một con sói trong tư thế sắp sửa nhe nanh, xé xác con mồi ngay trước mặt.
Nó rực sáng, đồng thời toát lên vẻ trầm lặng, chết chóc và cả sự tàn bạo cùng cực giữa khoảng không tăm tối.
"Cậu làm tôi giật thót tim!", Vasilisa rợn tóc gáy.
Tay cô bám chặt vào cạnh ghế ngồi, và mặt mày thì nhăn nhó.
Thấy Igor ngơ ngác nhìn mình trong bộ dạng khó coi, Vasilisa không kìm được cơn giận.
Cô bèn quát cậu: "Chí ít cậu cũng nên mở mồm đáp lại khi tôi vừa dứt lời".
"Ơ...
Tôi xin lỗi", Igor bày ra bộ mặt bối rối.
Cậu lưỡng lự xin Vasilisa tha thứ dù chẳng biết bản thân đã đắc tội gì với cô.
"Á há há há!", Lyudmila đột nhiên phá lên cười trước mặt hai người.
Xem chừng cảnh tượng ban nãy khiến cô ả khoái chí lắm.
"Vẫn còn cảnh giác với tụi này à, lính mới?
Tôi thiết nghĩ hiện tại cậu nên học cách đối phó với phản ứng thất thường của Vassa đi.
Tâm trạng cô ả xoay còn nhanh hơn cả chong chóng ấy"
"Chẳng có gì đáng cười đâu, Lyuda.
Tập trung lái xe giùm tôi"
Vasilisa quăng cho Lyudmila một cái lườm sắc lẻm.
Cô ả thấy đồng nghiệp ngồi kế lên cơn điên máu liền ngậm ngùi lảng mặt đi, tập trung vào vô lăng như thể chưa từng có ý gây sự với đối phương.
"Quay lại vấn đề mà tôi vừa mới nói ban nãy", vẫn trong tư thế ngoái đầu hướng về người ngồi phía sau, Vasilisa nói.
"3200 người, nhưng chỉ vỏn vẹn 12 pháp sư nếu tính cả cậu.
Chúng tôi thiếu nhân sự sở hữu năng lực ma pháp trầm trọng.
Đau đầu hơn là một nửa trong số đó hiện không có mặt ở thành phố này"
Vasilisa chợt ngừng lại, hắng giọng.
Nhân cơ hội được phát biểu mà chẳng cần chen lời, Lyudmila nhanh nhảu:
"Tình trạng chung tại các căn cứ trên toàn Liên Bang.
Bộ Quốc phòng đã phải cắn răng nhờ cậy đến những người sở hữu hắc ma pháp như cậu, ấy vậy mà bài toán thiếu nhân lực vẫn chưa được giải quyết triệt để"
Và Vasilisa lại theo sau tiếp lời:
"Leograd là một thành phố vùng đệm nằm giữa dải chiến sự phía đông cách đó hơn 200km và thành trì tự nhiên cuối cùng của Liên Bang Prus', dãy Ulran.
Gần đây, các cuộc tấn công nhắm vào thủ phủ Krushtopol có xu hướng gia tăng, nhưng không đáng quan ngại như các khu vực chiến sự.
Tình hình an ninh vẫn được kiểm soát chặt chẽ.
Tuy điều đó không đồng nghĩa với việc chúng ta được phép chủ quan, song về cơ bản, quá trình thực hiện nhiệm vụ đối với các pháp sư tuyến sau như chúng ta sẽ dễ thở hơn so với những nơi khác trong địa giới vùng Liên Bang Đông Ulran"
Igor khoanh tay lại, trầm ngâm.
Quá nhiều thông tin trong cuộc đối thoại này ập vào não bộ để cậu kịp thời xử lý.
"Vậy cậu còn thắc mắc gì với những điều tôi vừa nói không, Igor Petrovich?"
"...Có.
Rất nhiều"
Igor lặng lẽ kìm tiếng ngáp xuống họng.
"Song hiện giờ không phải thời điểm thích hợp.
Trong lúc làm nhiệm vụ, tôi sẽ thắc mắc sau"
Bầu không khí trong buồng lái dần trở nên tĩnh mịch.
Chẳng còn một ai lên tiếng cho đến lúc chiếc xe chở ba người họ dừng bánh tại đại bản doanh của quân đội ở phía đông Krushtopol, thị trấn Yakov.
Igor mơ màng nhìn quang cảnh bên ngoài ô cửa xe.
Cậu hồi tưởng về lúc đồng hành cùng lão Zakhar trên Đại lộ Đông Tây.
Trống trải, lạnh lẽo và có chăng khác biệt ở việc nơi này có phảng phất chút gì đó huyền bí của màn đêm.
Chỉ vậy thôi.
"Vì cớ gì mà thằng nhãi đó phải băn khoăn về việc thuật lại cuộc xung đột với mình ở Orkhov hồi sáng với đồng đội của nó nhỉ?"
Khối thời gian rỗi hơi trên xe đã tạo cơ hội cho hai bán cầu não Igor hoạt động cật lực.
Igor trầm ngâm suy tưởng về hành vi của những người lần đầu tiên mà cậu gặp trong đời, về một vài sự cố mà bản thân không may đối mặt trong suốt cả một ngày dài như hôm nay.
Tâm thức Igor vốn dĩ đã nảy sinh những dự cảm chẳng lành ngay từ lúc cậu để mặc cho cấp trên ở Imperitsar ra quyết định ném bản thân đến cái chốn xa xôi hẻo lánh này; và nó càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết khi ánh đèn phố xá ở Yakov bất chợt lọt vào cabin xe.
***
Yakov là một khu dân cư nhỏ nằm ở rìa đông bắc quận ngoại thành Tratorosky, cách không xa quận trung tâm Andropovsky nơi đặt trụ sở Tổng bộ Quân khu 5 và Bộ Chỉ huy Lữ đoàn Krushtopol là bao.
Cấu trúc hạ tầng khu vực này tương đương với một thị trấn nhỏ, nghèo nàn và thiếu sức sống.
Những căn nhà biệt lập im lìm, hệ thống chiếu sáng và đường xá cổ lỗ sĩ đã trải qua nhiều đợt nâng cấp.
Ngoài ra, Yakov còn có một toà nhà hội đồng, trường tiểu học và trạm y tế toạ lạc trên trục Đại lộ Đông Tây.
Nhân khẩu ngôi làng khoảng 120 người.
Đại đa số dân cư thường trú là người cao tuổi, bởi những người trong độ tuổi lao động tại đây có xu hướng sinh sống tại trung tâm, các đô thị lân cận hoặc thậm chí xa hơn.
Họ chỉ trở về với gia đình vào cuối tuần, hoặc vào những dịp lễ lớn được nhà nước quy định.
Băng qua khu dân cư chừng hai chục mét về phía đông bắc là đơn vị doanh trại số 2 (MBU-2) trực thuộc Lữ đoàn Krushtopol.
Chiếc xe phi thẳng qua cánh cổng mở sẵn khiến hai sỹ quan đang thực hiện nhiệm vụ canh gác phải vội vàng lao sang hai hướng khác để tránh bị tông.
Thấy chiếc xe cứ mặc nhiên đi qua mà không thèm khai báo theo thủ tục, những người canh gác tức tối lắm.
Họ la ó, buông lời rủa xả tới người tài xế từ phía sau chiếc xe đang rục rịch tiến vào garage: "Lại là con ả Dementieva!".
Dĩ nhiên, người cầm vô lăng là cô Lyudmila đây chẳng màng đoái hoài gì đến những lời tầm phào đó.
"Đến nơi rồi đấy"
Lyudmila ngoái mặt về phía hai người còn lại trên xe, nói.
Mọi người cập rập rời khỏi buồng xe.
Diện tích và không gian chứa trong garage tương đối lớn, đủ để chứa khoảng hai chục chiếc xe bán tải cùng lúc.
Đáng buồn là nó đã xuống cấp nghiêm trọng, đâm ra ít ai dám lui xe vào đậu.
Trên trần và vách tường có một vài lỗ thủng lớn được chắp vá cẩu thả.
Đống phế liệu hoen gỉ bộn bừa trên mặt đất.
Ánh đỏ từ bảng đèn đặt ở toà nhà bộ chỉ huy cách đó chục mét le lói lọt vào.
Đó là thứ ánh sáng duy nhất hiện diện trong không gian garage tăm tối, và nó vừa đủ để Igor, Vasilisa và Luydmila nhìn thấy mặt nhau.
"Bây giờ là mấy giờ thế, Lyuda?"
Vừa tiến về phía trước mui xe, Vasilisa vừa chợt ngoảnh mặt về phía Lyudmila, thắc mắc.
"Để coi...
Gần 18 giờ rưỡi"
Lyudmila dòm vào màn hình đồng hồ điện tử trong cabin trước khi tắt động cơ chiếc xe bán tải đã chở ba người, đáp.
"Hãy còn sớm, Vassa ạ.
Mấy gã đó tầm giờ này mới bắt đầu ăn tối"
"Vừa hay tiện cho chúng ta", Vasilisa nói, đoạn quay sang nhìn Igor.
"Vừa lúc cậu có thể gặp đội ta.
Chẳng mấy khi đơn vị chào đón thêm một pháp sư mới gia nhập, mà lại còn là Hắc Pháp sư.
Cậu... là trường hợp đặc biệt đấy"
Ba người nối đuôi rời khỏi chiếc garaga tồi tàn đặt ở phía nam, gần khu vực cổng chính.
Vừa đi, Vasilisa và Lyudmila vừa nhiệt tình thay phiên chỉ cho Igor các bộ phận trong doanh trại.
Nhìn chung, không gian doanh trại tương đối lớn so với quy mô biên chế chính thức là 649 người, chưa kể hơn 200 người trong số đó hiện không có mặt ở đây.
Cơ quan chỉ huy và các bộ phận sừng sững ở trung tâm đại bản doanh.
Khu vực sân lớn ở phía trước toà nhà chỉ huy cùng tiểu cảnh ở hai bên cánh.
Nhà kho quân dụng và garage mới xây ở phía đông.
Khu nhà ở cao tầng dành cho quân nhân các bộ phận đối diện với mặt sau toà nhà chỉ huy, giữa hai khu nhà là một sân tập đa năng.
Khu vực nhà ăn, kho lương thực và phòng tập lần lượt đặt cạnh nhau ở phía tây.
Đối với Igor, chất lượng cơ sở hạ tầng đơn vị này không thua kém gì các đơn vị khác đặt tại các thành phố trực thuộc liên bang mà cậu từng có cơ hội ghé qua.
Mười phút sau, ba người đến khu vực nhà ăn chung của đơn vị.
Đủ thứ mùi vị nồng nặc lẫn thanh âm hỗn tạp từ không gian bên trong dội thẳng vào các giác quan của Igor.
Mùi cơ thể của hàng chục con người trong bộ quân phục đói ngấu đang tập trung thành các nhóm nhỏ đang ra sức ăn uống và sôi nổi trò chuyện.
Mùi của thức ăn chất đống trong những chiếc khay vuông trên quầy.
Phía sau chúng là các đầu bếp luôn tay lấp đầy đồ ăn vào khay mỗi khi họ cảm thấy chúng hao hụt dần qua mỗi phút.
Igor không biết cậu nên tập trung hướng mắt vào điều gì, có quá nhiều thứ trong khung cảnh mới lạ này lọt vào tầm mắt.
Sự thực là cậu có hơi choáng ngợp.
Trong khi đó, cái đầu và đôi mắt hai cô nàng kế bên Igor không ngừng đảo qua đảo lại vào khuôn mặt của từng người lính trên những bàn ăn chung.
"Này Vassa, mấy người đó đang ngồi ở khu vực bên phải kìa", Lyudmila khẽ giật tay áo Vasilisa khi bóng dáng quen thuộc của đồng đội lọt vào tầm ngắm.
Cô ả chỉ về phía họ: "Ngay kế bên cửa sổ.
Lựa vị trí tốt đấy"
"Họ ở đằng kia.
Theo tôi"
Dứt lời, Vasilisa và Lyudmila tiến về phía nhóm người ấy.
Hướng mắt theo hướng hai người phụ nữ âm thầm tiến đến, bóng dáng của nhóm lính đó lờ mờ hiện ra trước mắt Igor.
Đó là một nhóm bốn người toàn nam giới.
Điệu bộ của Vasilisa lẫn Lyudmila hùng hổ thấy rõ, cứ như thể hai người này đang cố ra oai với mấy người kia vậy.
"Ô!
Tôi nhớ là chúng ta đã giao hẹn sẽ cùng dùng bữa khi tôi và Vasilisa quay trở về đơn vị từ hồi chiều", Lyudmila chằm chặp ngó nghiêng vào khay ăn của từng người, giọng quở trách.
"Vậy mà các người dám dùng bữa trước.
Đồ con lừa!"
Càng bước gần về phía nhóm lính đó, linh cảm của Igor càng thêm mãnh liệt về danh tính đối phương.
"Im đi.
Do mấy cô về muộn mà thôi"
"Mấy lần trước các cậu về muộn, bọn tôi cũng chờ nhé.
Nhớ lại đi"
"Ha!
Thằng này có thể kiên nhẫn chờ, nhưng cái dạ dày trống rỗng của hắn thì không chịu đâu nhé"
Một người đàn ông trong nhóm sĩ quan ấy lên tiếng phản bác.
Igor rùng mình.
Giọng nói ấy khá quen thuộc, và có vẻ như cậu đã từng nghe thấy cách đây không lâu.
"Cô nên cảm thấy may mắn vì nhà ăn chưa đóng cửa"
"Hả?
Thằng ngu nào đóng cửa nhà ăn lúc 18 giờ?"
"Đóng trước khi cô thó mặt đến đấy, đồ đĩ đượi!"
"Thằng mặt âm đạo này!"
Người đàn ông và Lyudmila bắt đầu công kích lẫn nhau.
Hai người càng chửi càng hăng, mặc cho sự chú ý từ những người lính khác bắt đầu dổ dồn về nhóm lính nọ.
Không gian nhà ăn chung chợt rầm rộ hẳn.
Chủ nhân của giọng nói và những câu chửi ban nãy thuộc về ai, dường như Igor đã có câu trả lời.
"Dừng lại đi, Kostya.
Lyuda nữa.
Mọi người đang nhìn vào chúng ta đấy"
Giọng nói này cũng vậy.
"Giữa chúng tôi đang có một chút mâu thuẫn nho nhỏ cần thời gian giải quyết.
Xin lỗi mọi người!"
Vasilisa quơ tay ra hiệu trấn tĩnh với những người ngoài cuộc đang hiếu kỳ.
Cô cho rằng, nếu bản thân không ra tay chặn đứng đám đông, bọn họ nhất định sẽ trở nên quá khích.
Với tính cách của Lyudmila và người đàn ông nọ, kịch bản hỗn chiến đẫm máu giữa hai người trong tiếng hò reo cuồng nhiệt của đám đông là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Tuy vậy, sự hiếu kỳ trong đám đông đã nhanh chóng nguội lạnh.
Một, hai, rồi thêm vài ba phút nữa trôi qua, hầu như chẳng còn mấy người trong nhà ăn chú ý đến họ.
Lyudmila và người đàn ông cũng tạm gác cuộc khẩu chiến.
Thay vào đó, cơn giận hờn trỗi dậy.
Hai người ngoan cố ngoảnh mặt sang hướng khác, làm bộ như thể người còn lại không hề tồn tại trên đời.
"Nào, chúng ta còn chưa bắt đầu thì các người đã gây ấn tượng xấu trước mặt lính mới.
Thật đáng hổ thẹn"
Vasilisa áp tay lên trán, than thở.
Thấy vậy, một người đàn ông khác trong nhóm lính ấy dời mắt khỏi cô và chuyển hướng về phía Igor.
Igor trố mắt nhìn vị sĩ quan đó.
Mặt cậu nghệt ra vì kinh ngạc.
Ấy vậy mà anh ta chỉ điềm nhiên khoanh tay lại, nhướn mày nhìn hai nữ đồng nghiệp với vẻ bỡn cợt.
"Tôi thấy cô hơi quá lời, Vasilisa.
Dù gì thì đây cũng không phải lần đầu tiên chúng tôi gặp cậu ta".
"?", Vasilisa nghi hoặc nhìn người đàn ông nọ.
Lyudmila ở bên cạnh cũng vậy.
"Bọn em đã chờ anh đến", một người khác trong nhóm lên tiếng.
Cậu ta mang dáng dấp của một người trong độ tuổi thiếu niên.
Chiều cao chưa đến 160 cm.
Gương mặt trẻ con.
Giọng nói trong veo, lảnh lót, tựa hồ bầu trời vào những đêm hè oi ả.
"Ngạc nhiên chứ, đồng chí Igor?"
Ba người trong nhóm đang ngồi dùng bữa mà Vasilisa muốn giới thiệu với Igor đều là những gương mặt cậu vô tình bắt gặp lúc chiều.
Đội trưởng Pyotr, Konstantin và Viktor.
Tình huống này quả thực nằm ngoài dự tính của Igor.
Cậu đã ngờ ngợ khi thấy bóng dáng quen thuộc của ba người này trong khu vực nhà ăn.
Dẫu đã biết sẽ sớm gặp lại nhau trong quá trình hoạt động tại Krushtopol, song Igor nào có ngờ khoảnh khắc ấy diễn ra nhanh đến thế.
Lữ đoàn thành phố có hàng nghìn biên chế, vậy mà Igor ngẫu nhiên được xếp vào cùng một đơn vị doanh trại, hơn thế lại còn chung một tổ đội.
Nghĩ đến đây, Igor bèn không kìm được tiếng thở dài đầy ngao ngán.
"Cái biểu cảm chán đời đó là thế nào, Igor?
Cậu ghét chạm mặt bọn này à?"
Pyotr cười cợt.
Nét mặt điềm nhiên, còn đôi mắt thì hơi cụp xuống.
Nghe Đội trưởng nói vậy, Igor mới bất giác điều chỉnh lại biểu cảm trên khuôn mặt.
Cậu bất giác thấy cách hành xử của bản thân đối với Pyotr có hơi sỗ sàng.
Hai năm là số thời gian tối thiểu mà cậu phải học cách làm quen, hợp tác và chung sống với Pyotr và những người còn lại; Igor trộm nghĩ, nếu cậu có những hành vi khiến đối phương mất hết thiện cảm thì những ngày tháng về sau trong đơn vị sẽ không còn êm thuận như hiện tại nữa.
"Tôi không có ý đó"
Đáp xong, Igor chợt thấy bản thân lỡ tỏ ra cẩn trọng quá đà, thậm chí là có phần cường điệu.
Cậu còn chẳng biết cấp bậc của đội trưởng Pyotr là gì.
"Thái độ ấy của cậu là thứ khiến tôi trở nên khó xử đấy, vì cậu đâu có đắc tội gì với tôi", Pyotr khẽ lắc đầu.
"Tôi sẽ rất vui khi chúng ta không còn gặp bất kỳ trở ngại nào về khoảng cách trong giao tiếp.
Hãy xem tôi như một người bạn, Igor"
"Được thôi, Pyotr.
Tôi sẽ lưu ý điều này"
"Vậy hai ta bắt tay chào hỏi thêm một lần nữa chứ, đồng chí Vorobyov?
Lần này là chính thức đấy"
Đội trưởng Pyotr chìa tay về phía trước.
Những người còn lại nhìn vậy đều lén lút ngoảnh mặt đi, gồng mình nín nhịn cơn tức cười với cảnh tượng mà họ đang mường tượng trong đầu.
"Ơ, tôi...", bàn tay Igor đổ mồ hôi hột.
Cậu vẫn còn rùng mình với cái bắt tay hồi chiều với Pyotr.
Cơn bỏng dữ dội, tê liệt khoét sâu vào từng thớ thịt trong lòng bàn tay như thể chà xát vào đế bàn là ấy, làm sao mà Igor có thể quên được.
"Tôi quên chưa đề cập với cậu điều này", Vasilisa đột nhiên áp sát vào người Igor.
Cô nhón chân lên, rỏ những lời thầm thì vào tai cậu đều đều như rót mật.
"Tôi có nghe ngóng bên bộ phận nhân sự của đơn vị rằng họ đã sắp xếp cho cậu cùng phòng với Pyotr.
Cậu tốt hơn hết nên ngoan ngoãn nghe lời, chớ để cậu ta thất vọng"
"Thì bởi cô là người được Đại tá Varshavsky chỉ định đến Tổng bộ để đưa tôi về đơn vị mới, vậy mà tôi cứ ngỡ cô là cấp trên trực tiếp của tôi", Igor mấp máy môi.
Giọng cậu từ tốn lọt vào tai Vasilisa trong lúc khom lưng xuống sao cho chiều cao tiệm cận với đầu nữ đồng nghiệp.
"Hay do tôi hiểu lầm?"
"Tôi quả thực là cấp trên của cậu, nhưng đồng thời cũng là cấp dưới của Pyotr Leonidovich.
Để tôi bổ sung thêm điều này.
Cậu ta giữ Quyền Đội trưởng tiểu đội pháp sư hoạt động trên phạm vi toàn thành phố Krushtopol, còn tôi là đội phó.
Điều đó có nghĩa là khi một ai trong đội làm sai, Pyotr sẽ là người đứng ra chịu trách nhiệm toàn bộ, cậu hiểu chứ?
Hãy giữ cho cái lò sưởi ấy luôn luôn ấm bằng mọi giá, trừ phi cậu muốn chết cóng vào mùa đông này hoặc bị thiêu cháy vào mùa hè năm tới.
Tiện thể, tôi đang đề cập đến thì tương lai gần, nếu cậu quan tâm"
"Cái cách cô diễn giải vấn đề khiến tôi cảm thấy bị đe doạ ghê gớm", Igor lên tiếng xoa dịu đối phương.
"Như thể lính mới nhập ngũ sắp sửa bị 'ma cũ lâu năm' bắt nạt"
"Hai người lén lút bàn tán gì trước mặt tôi thế?"
Đội trưởng Pyotr hững hờ nói.
Một tay cậu chống lên đùi, và tay còn lại vẫn hướng về phía Igor, mong mỏi nhận được lời hồi đáp đầy thiện chí từ phía đối phương.
Những người còn lại trong nhóm cũng đang háo hức ngóng chờ cảnh tượng hay ho sắp sửa diễn ra ngay trước mắt bọn họ.
Không giống như tình huống hồi chiều, lần này Igor còn chẳng đếm xỉa gì đến nỗi đau thấu trời mà cậu vô tình chịu khi lòng bàn tay chạm vào cái đế bàn là mang hình hài con người đó nữa.
Igor thầm cắn răng chịu đựng, bắt tay cho qua vụ chào hỏi.
"Igor Petrovich, nắm tay lại"
Pyotr đột nhiên thu lòng bàn tay vào thành hình nắm đấm.
Igor cũng bối rối làm theo.
Và rồi cậu hiểu ra ý nghĩa của hành động đó, khi Pyotr chủ động thực hiện động tác cụng nắm đấm với cậu như một kiểu chào hỏi tương tự như cái bắt tay thường thấy.
"Mấy người nghĩ tôi định làm trò đó thật sao?"
Dứt lời, Pyotr lướt nhìn qua mặt mọi người, khẽ nhếch mép.
"Èo, chán chết..."
Không được chứng kiến cảnh tượng Igor giật nảy đùng đùng với cái lòng bàn tay bốc lửa của Pyotr giống như cách anh ta từng chào đón bọn họ như trước đây, những người còn lại liền bày ra vẻ mặt thất vọng tràn trề.
"Cậu ta đã chịu đựng một lần rồi.
Làm thêm một lần nữa thì tôi trở thành kẻ bắt nạt mất", Pyotr lắc đầu.
Cậu quay về phía ba người mới đến vẫn đang trong tư thế vừa đứng vừa giao tiếp với cả nhóm, ôn tồn nói:
"Nào, cả ba cùng vào dùng bữa đi.
Ngày hôm nay bọn tôi có rất nhiều chuyện muốn hỏi đấy"